Tôi cười hì hì gạ em, nhưng sau cùng nàng ta cũng chỉ săm xoi đâu đó quanh xe rồi nhảy lên xe mình. Tôi ngồi lên rồ ga theo em.
– Xe anh em chỉ thích ngồi sau thôi – Khả Vân cười.
– Để làm gì? – Tôi nháy mắt.
– Để ôm anh – Khả Vân thản nhiên.
Ẹc, tôi lại nhớ những cảm giác ngày đầu gặp em quay về, em vẫn thế trả lời thẳng tưng vơi tôi mà chẳng cần ngại ngùng hay nghĩ suy. Sau vài con dốc trơn trượt thì tôi và em cũng đã ở nhà cụ Dìn, cụ đứng ngay ở dưới sân.
– Tụi bay ướt hết rồi – Cụ Dìn hầm hầm nhìn chúng tôi, thậm chí chẳng còn hỏi thăm khi thấy tôi nữa.
Tôi và Khả Vân líu ríu cười thẹn, tôi nhìn cụ chào.
– Chào cụ, hôm nay lại làm phiền cụ nữa rồi.
– Tổ cha, mày để con Vân nó ướt thế thì ốm làm sao. Vào nhà thay quần áo ngay cho ấm.
Cụ hậm hực lôi tôi và Khả Vân xệch xệch vào trong nhà. Nhanh đến mức A Sinh và Tuệ An chưa kịp làm gì, chỉ kịp ớ lên ngạc nhiên khi thấy tôi đã bị cụ quát.
– Vào lấy ngay mấy bộ quần áo ra đây, đứng đó làm gì.
Tôi và Khả Vân chỉ biết cười méo xệch rồi mỗi người đi theo một người vào phòng mặc bộ quần áo khác cho ấm.
Và thế là sau đó tôi và Khả Vân ngồi với cụ Dìn bên bếp lửa đợi bữa cơm chiều.
– Tụi bây sao mỗi đứa lại tìm đến đây thế – Cụ Dìn lừ mắt sang nhìn tôi.
– Cháu… – Tôi nghẹn lời.
– Tao thấy con Vân đang lang thang ở Đồng Văn nên lôi nó về đây, mày với nó đã xảy ra chuyện gì vậy?
– Lỗi tại cháu… – Khả Vân giọng nghèn nghẹn
– Không, lỗi do cháu ạ – Tôi cướp lời, nắm chặt lấy tay Khả Vân.
Cụ Dìn khơi khơi cho bếp lửa cháy mạnh hơn, xua đi cái giá rét sau cơn mưa nặng hạt.
– Tao không cần biết là thế nào, mỗi đứa đều là đứa có suy nghĩ, hai đứa đều nói vậy là tao yên tâm. Còn mày
Cụ đưa mắt ra nhìn tôi, ánh mắt vừa trách móc vừa trìu mến.
– Tao đã nói là mày phải chăm sóc nó, vậy mà mày bỏ mặc nó một mình – Cụ thở dài.
– Cháu xin lỗi!
– Vậy từ nay đừng để nó khóc nữa.
– Cháu hứa.
Khả Vân im lặng, tôi nhìn em khẽ thở dài, bàn tay siết chặt.
Bữa tối đạm bạc diễn ra, tôi làm vài ngụm rượu cùng cụ và A Sinh rồi đi ngủ. Trời lại mưa nhỏ nặng hạt. Trùm chăn trong chiếc chăn ấm tôi không tài nào ngủ được, người dân tộc vốn dễ tính nên tôi và Khả Vân được xếp chung một phòng, ngoài kia em và cụ Din vẫn đang nói chuyện với nhau.
– Anh chưa ngủ à? – Khả Vân tươi cười bước vào phòng.
– Ừ! Vào đây.
Khả Vân khép cửa rồi rồi chui vào trong chăn, tôi kéo chăn đắp cùng em. Trời tối om om, ngoài kia mưa vẫn rả rích rơi từng tiếng lộp độp
– Em vẫn không thể tin được anh lại tìm em – Khả Vân thủ thỉ
– Anh xin lỗi – Tôi nhẹ ôm em vào trong lòng.
Làn da mịn màng mát lạnh của em lại ở trong tay tôi, cơ thể em giờ lại là của tôi, cảm giác bình an lại ở bên tôi. Tôi thật nhớ cảm giác này biết bao, khẽ hôn lên gáy em làm em khẽ rùng mình, tôi nhẹ nhàng.
– Anh lúc nào cũng nhớ em
– Thật không? – Khả Vân cười.
– Còn không thật nữa. – Tôi giả vờ giận dỗi.
Khả Vân quay mặt lại phía tôi, hơi thở em phả vào mặt tôi ấm rực, thơm tho.
– Anh… anh nhớ gì ở em – Khả Vân ngập ngừng hỏi.
– Anh không biết, có lẽ cảm giác ở bên em
– Cảm giác gì vậy? – Khả Vân khúc khích.
– Bình an. Còn em – Tôi hỏi lại.
– Em không biết nữa
– Sao lại không biết, chẳng lẽ… – Tôi trầm giọng.
– Hì! Không phải thế đâu, là trái tim của anh
Khả Vân khúc khích dí tay vào ngực tôi, phần có trái tim ấm nóng đang chảy rần rật.
– Anh cứ tưởng là… chứ – Tôi trêu
– Anh này… – Khả Vân phụng phịu
Thế rồi đột nhiên Khả Vân khẽ thở dài, tiếng thở dài làm tim tôi thắt lại, tôi ôm em vào lòng khẽ hôn lên trán em.
– Mọi chuyện qua hết rồi – Tôi thì thầm.
– Em rất yêu anh, yêu từ cái nhìn đầu tiên.
– Anh cũng vậy
Tôi và Khả Vân lại chìm vào cơn mê đắm, tôi lại được hưởng thụ cơ thể em một cách chậm rãi, mọi thứ như một thước phim quay chậm đủ để tôi hưởng thụ hết mọi hương vị, cảm xúc ngọt ngào đến cháy bỏng khi lại được ở trong em, nỗi khao khát có được em của tôi giờ đã thành sự thật. Tôi mong muốn đến cháy bỏng được mãi có em ở vòng tay như thế này, mọi thứ thật nhẹ nhàng.
– Mai mình qua thăm anh Minh nhé – Khả Vân rúc sâu vào tôi.
– Ừm, bất cứ nơi nào em muốn – Tôi hôn lên mái tóc em.
– Hì! Mà anh còn giận em không? – Khả Vân hỏi nhỏ
– Giận gì chứ!
– Chuyện đó… – Khả Vân khẽ thở dài
– Ừm… – Tôi chẳng biết nói gì nữa.
– Em đoán là anh đã biết tất cả nên mới làm như vậy – Khả Vân thở vào ngực tôi nóng hổi.
– Có gì quan trọng đâu chứ, chỉ là quá khứ thôi
Tôi thở dài, đúng là tất cả chỉ là quá khứ, với tôi thời gian vừa qua đã xóa đi tất cả, tôi chẳng còn điều gì lưu luyến và làm tâm hồn mình bị tổn thương nữa, với tôi người con gái này mới là người mà tôi cần ở bên, để được yêu thương và chăm sóc em suốt cuộc đời, xua tan bóng đen ẩn hiện trong tâm hồn em.
Trời rạng sáng, tôi và Khả Vân xin phép cụ Dìn đi về Xín Mần. Cuộc chia tay lại lưu luyến, Tuệ An thì cứ níu tay Khả Vân không rời, A Sinh thì đứng từ xa nhìn chúng tôi. Cụ Dìn khẽ thở dài trao cho tôi cái bắt tay thật chặt.
– Đi cẩn thận, từ sau lên đây nhớ phải đi cả hai đứa
– Vâng ạ – Tôi và Khả Vân cùng đồng thanh.
Em thích thú nhảy lên chiếc xe mới của tôi, dáng ngồi khiến em phải ôm chặt tôi mới vứng, vẫy tay chào cụ Dìn chúng tôi phi qua những con đường quen thuộc, thẳng tiến hướng về Xín Mần.
Ở phía trước bầu trời vẫn đang xám xịt.
Chap 94:
Quãng đường đi Xín Mần đối với tôi và Khả Vân mà nói, nó là con đường trong mơ, con đường hành phúc. Chúng tôi hầu như không rời nhau ra một chút nào, trời vẫn còn se lạnh nhưng có em ôm đằng phía sau thật chặt thì tôi không còn cảm thấy sự lạnh nữa. Cứ mỗi khi có cơn gió nào se qua khe áo và luồn vào phía trong khiến tôi rùng mình thì tôi lại thấy bàn tay em rất nhẹ, khe khẽ kéo khóa áo tôi cho chặt và choàng lại cái khăn cho ấm hơn.
Thật lạ, cái cảm giác này mỗi khi gần em khiến tôi không thể lý giải được, tôi không biết tại sao nhưng tôi luôn thầm cảm ơn cuộc đời này đã cho tôi được gặp người con gái, người con gái mà lúc nào tôi cũng muốn ở bên.
Khả Vân khẽ dựa đầu vào lưng tôi, má em áp trên người tôi, miệng em lại lẩm nhẩm câu hát ngày xưa khiến tôi cảm thấy bềnh bồng.
Saying I love you
Is not the words I want to hear from you
It’s not that I want you
Not to say, but if you only knew
How easy it would be to show me how you feel
More than words is all you have to do to make it real
Then you wouldn’t have to say that you love me
Cos I’d already know
What would you do if my heart was torn in two
More than words to show you feel
That your love for me is real
What would you say if I took those words away
Then you couldn’t make things new
Just by saying I love you
More than words
…
Cảm thấy hơi mỏi mệt, con suối nhỏ vắt ngang đường chảy mạnh khiến tôi cảm thấy muốn nghỉ chân. Chúng tôi dựng xe bên đường và xuống phần mạnh nhất của dòng suối.
Khả Vân khẽ vươn vai vặn mình một cái rồi la oai oái vì suýt trượt trân.
– Cẩn thận chứ em – Tôi cười
– Ngã thì em xuống tắm luôn – Khả Vân cười hì hì.
– Thật không? Trời lạnh đấy
– Kệ chứ
– Thôi rửa mặt lên rùi ăn gì đã em nhỉ
– Hì! Anh nhắc em mới thấy đói.
Tôi và Khả Vân ngả người trên một phiến đá lớn cùng ngắm trời mây, miệng nhai cái xúc xích và mẩu bánh mì.
– Trời sao không đẹp như lần trước anh nhỉ – Khả Vân ngước nhìn lên bầu trời tuy trắng nhưng điểm bởi những áng mây đen đang trôi lững thững.
– Không mưa như hôm qua là tốt rồi – Tôi nhăn nhở
– Ừ! Hôm qua anh làm em bất ngờ quá – Khả Vân nói rồi quay qua quàng tay lên bụng tôi.
– Hì! Mà sao em lại ra cái chỗ đó, ghê chết – Tôi cười hì hì
– Ghê gì mà ghê, tự dưng em nhớ ra thôi. Mà trùng hợp thế, anh cũng ra à
– Thực ra anh định đi đến nhà cụ Dìn luôn, nghĩ thế nào lại dừng lại và xuống đó – Tôi thở dài.
Tôi ngó sang Khả Vân, thấy khuôn mặt em rưng rưng, khẽ bẹo mũi em cái tôi cười hiền.
– Vậy là bắt được em luôn.
– Anh này… – Khả Vân rúc vào người tôi.
Tôi mỉm cười nhìn lên bầu trời, dù không đẹp những cũng tốt hơn lần trước. Hơi thở của Khả Vân đều đều bên tôi, có lẽ em đang ngủ một chút, dù sao thì hôm qua và hôm nay cũng là ngày mệt mỏi, tôi có thể ngồi đây cả giờ để cho em nghỉ cũng được.
Mà đúng là Khả Vân ngủ thật, tôi quay sang đã thấy em đôi môi trái tim cười mỉm, mắt nhắm nghiền khiến em đang ngủ rất sâu. Khẽ gỡ tay em ra chút tôi ra bờ suối vục mặt thêm lần nữa cho tỉnh táo, Đổ cafe ra ly, tôi châm điếu thuốc, phả hơi khói trắng giữa núi rừng.
Trời Tây Bắc trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều tuyệt vời, không khí dịu mát se lạnh của sự chuyển mùa càng làm cho nó thêm sâu lắng, vẻ đẹp mà phải cảm nhận thật kỹ mới thấy được. Nhìn xuống mặt nước róc rách chảy, tôi tinh nghịch ném hòn sỏi xuống xuống khiến nó kêu tóm một cái.
Làn nước lăn tăn thành từng đợt sóng nhỏ bồng bềnh, đợt sóng tỏa ra rồi mờ hẳn, tôi đột nhiên thấy mang máng hình ảnh của Bảo Hân hiện giữa những đợt sóng đó. Tôi giật mình cảm giác như đang mơ ngủ, ngó lên bầu trời vẫn xám, những áng mây nhiều hơn.
“Bảo Hân hiện giờ ra sao nhỉ?” – Tự nhiên trong thâm tâm tôi hiện lên ánh mắt của Bảo Hân buồn bã và u sầu, tôi chạnh lòng, dù sao thời gian vừa qua Bảo Hân cũng chăm sóc tôi như một người vợ thực thụ, tôi không có lý do gì để trách cứ em cả, chỉ hơi buồn vì nó làm gợi nhớ đến hình ảnh của P.
Khẽ thở dài tôi lại vục mặt thêm lần nữa cho tỉnh hơn, sau đó đi về phía Khả Vân đang nằm ngủ ngon lành, năm lấy bàn tay em và cho tôi mình vào một giấc ngủ ngắn.
Bảo Hân nhoẻn miệng cười tươi khi thấy tôi về, tôi gật đầu chào em. Bảo Hân khẽ đỡ túi đồ nặng cho tôi rồi nhẹ nhàng bưng ly cafe nóng hổi vào cho tôi.
– Anh uống cafe đi cho đỡ mệt này – Bảo Hân mỉm cười
– Ừm – Tôi nhẹ nâng lấy cốc cafe từ phía em.
Xoay xoay ly cafe nóng ấm trong bàn tay, tôi thấy mình đỡ lạnh đi nhiều, nhìn ngắm khuôn mặt Bảo Hân tôi thấy em vẫn đang nhìn tôi, một ánh mắt và nụ cười ấm áp. Tôi khẽ kéo em lại đặt lên môi em một nụ hôn phớt nhẹ ngọt ngào rồi khẽ vỗ về lưng em. Bảo Hân hạnh phúc và ngọt ngào dựa vào ngực tôi.
Tiếng chuông cửa vang lên làm tôi và Bảo Hân buông nhau ra, Bảo Hân khẽ đến mở cửa rồi giật mình.
– Anh Anh, Khả Vân? – Bảo Hân ngạc nhiên.
Khả Vân và sếp Anh mỉm cười rồi ngạc nhiên khi thấy tôi trong phòng, đang dựa trên ghế Salon. Tôi trân trối nhìn hai người, sao họ lại đến đúng lúc này chứ. Khả Vân đưa ánh mắt sầu thảm nhìn tôi rột đột nhiên chạy ra ngoài, rất nhanh.
– Khả Vân, Khả Vân
Tôi kêu lên rồi bật dậy gạt cả sếp Anh lẫn Bảo Hân ra một bên chạy theo em, bước chân tôi được vài bước rồi khuỵu xuống, Khả Vân đã chạy ra phía lan can chung của tòa nhà rồi nhảy xuống, tôi mắt nhòa nhoẹt, tim như bị thụi một cái cực mạnh, chỉ biết đứng đó mà gào lên: “Khả Vân”
– Anh gọi gì em vậy?
Khả Vân khúc khích cười nhìn tôi. Tôi giật mình tỉnh giấc, thì ra chỉ là một giấc mơ, khẽ vuốt mồ hôi trên trán cái tôi thở phào.
– Không có gì.
– Hi hi! Trong mơ còn gọi tên em. – Khả Vân khoái chí
Tôi khẽ cốc đầu Khả Vân cái cái ra chiều mắng mỏ.
– Vớ vẩn, chỉ tưởng tượng.
– Hi hi
Khả Vân nhảy chân sáo lên đường, để lại đống đồ cho tôi dọn.
– Giúp anh dọn đồ nào – Tôi gọi với lên.
– Bleu! Kệ anh – Em le lưỡi trêu tôi.
Tôi lắc đầu rồi mỉm cười tự mình vác đồ lên. Chất xong lên xe tôi khẽ xem đồng hồ.
– Từ đây đến Xín Mần chắc tầm hơn 3h nữa, chắc mình đi luôn em ạ.
– Vâng, em khỏe rồi, đi tới đâu cũng được.
– Vậy thì lên đường – Tôi cười.
– Vâng anh yêu
Khả Vân nhảy lên xe tôi, tôi mỉm cười thấy trong lòng cũng ngợp niềm vui, khẽ nhả côn rồ ga tôi cho con xe chầm chậm lăn bánh trên đường.
Chúng tôi đến Xín Mần khi đã gần 6h, như thường lệ bởi vì khi trên xe có Khả Vân thì tôi đi rất chậm, lại thêm quãng thời gian nghỉ ngơi dọc đường nữa.
– Mình vào nhà anh Minh luôn hay ăn đã.
– Thôi vào lích kích lắm, mình ăn luôn ở đây rồi vào.
Khả Vân khẽ chỉ lấy quán cơm nhỏ phía trước, tôi và Khả Vân dựng xe rồi vào quán gọi đồ.
– Khả Vân này anh vẫn chưa hiểu lắm – Tôi băn khoăn.
– Sao vậy anh?
Khả Vân vừa lau bát vừa nhìn tôi tò mò, tôi lăn tăn lắm nhưng không biết có nên hỏi không nữa, nhưng rồi tôi cũng hỏi thật.
– Lần trước em có nói Minh là người yêu của em, anh thấy hình như không… phải
– Hi hi! Anh tin không? – Khả Vân cười
– Anh chẳng biết, nhưng nếu là người yêu thật thì em sẽ không dẫn anh lên đây – Tôi trả lời.
– Anh nghĩ vậy thật à? – Khả Vân vẫn cười.
– Ừm…
– Để tối nay anh nói cho.
– Tối nay á, em nói luôn đi – Tôi nịnh
– Để tối đi, xem anh Minh có nhà không đã
– Hả? Minh không có ở đây à?
– Em đoán thôi, thường thì như thế này anh ấy không có ở đây, nếu không có thật thì em sẽ nói cho anh.
– Em lạ quá – Tôi nhăn nhó.
– Hì!
Khả Vân không nói nữa mà nhoẻn cười, chúng tôi cặm cụi ăn bữa cơm nóng hổi sau một ngày vất vả rồi phi xe về phía trang trại của Minh. Nói thật là tôi cũng không nhớ đường với lại trời tối rất nhanh nhưng Khả Vân chỉ chỗ cho tôi nên chỉ một loáng tôi và Khả Vân đã có mặt ở nhà Minh rồi.
Minh không có nhà thật, bà cô làm ở đây mở cửa cho tôi và Khả Vân. Khả Vân nhoẻn cười chào rồi kêu tôi vào trong nhà trước sự ngạc nhiên của bà cô ấy.
– Cậu Minh gọi cho cô suốt không được – Bà ta trách Khả Vân
– Không có gì đâu cô ạ – Khả Vân cười.
– Cô gọi cho cậu ấy đi, không cậu ấy lo lắng – Bà ta lo lắng.
– Để mai cháu gọi cho, giờ cháu nghỉ đã – Khả Vân cười trên sự lo lắng của bà ấy.
Tôi ngồi ở cái bàn uống nước bằng gỗ sau khi Khả Vân vứt đồ tôi vào một căn phòng nào đó, bà ta nhìn tôi có vẻ lạ lùng mặc dù đây không phải là lần đầu tiên bà ấy nhìn thấy tôi.
– Em nên gọi điện cho Minh – Tôi nhắc Khả Vân khi thấy em trở ra.
– Ui dào! Giờ này chắc anh ấy biết mình ở đây rồi, anh nghĩ là cô ấy không gọi à? – Khả Vân cười nhẹ.
– Ừ nhưng em cũng nên…
– Anh ấy yên tâm rồi, anh cũng đừng lo nữa – Khả Vân cầm lấy chén trà xoa xoa tay.
– Ừm.
– Mình ra ngoài đi dạo đi.
Tôi và Khả Vân lại ra ngoài cái ao lần trước, nơi mà tôi đã làm em phải đau đớn đánh rơi cốc cafe, trong tôi hình bóng của Bảo Hân lại xuất hiện, em đang nhìn tôi nhoẻn cười, một nụ cười hiền từ không oán trách khiến tôi chạnh lòng. Thực sự tôi cũng muốn nói điều này với Khả Vân, tôi không muốn thêm một lần phải nói dối em nữa.
– Em này
– Anh
Tôi và Khả Vân cùng nhau lên tiếng một lúc, hai người đôt nhiên quay lại nhìn nhau.
– Em nói trước đi
– Anh nói trước đi
Thêm một lần nữa chúng tôi lại cùng nhau khiến cho tôi và em cười phá lên, cảm giác vui vẻ hẳn nhưng có đâu đó chút ngại ngùng.
– Vậy em nói trước nhé – Khả Vân cười.
– Ừ.
Tôi lặng im đi cạnh em, chúng tôi đứng dựa trên lan can nhìn xuống mặt ao, thi thoảng có vài con cá nhảy lên đớp mồi khiến những làn sóng lại tan ra thành những vòng tròn nhỏ.
Chap 95:
– Chuyện của em…
Khả Vân ngập ngừng cúi xuống lấy hòn đá ném xuống mặt ao tõm một cái, vài con cái quẫy rùi lặn xuống, mặt ao lại trở nên yên ả sau vài đợt sóng. Tôi im lặng nhìn xuống, tiếng thở dài không thốt ra được.
– Em đoán có ngày anh cũng biết, vì em nghĩ rằng anh là anh trai của Quỳnh Thy
– Ừm – Tôi trả lời
– Nhưng có lẽ em không đoán được là anh lại biết sớm như vậy – Giọng Khả Vân đều đều.
– Hôm đó, khi em ra ngoài để đến chỗ anh, em cũng muốn nói cho anh biết tất cả, em không muốn giấu anh điều gì hết, dù chỉ một chút nào cả.
Khả Vân thở dài, tôi khẽ nắm lấy bàn tay em đang đặt trên lan can, mắt vẫn không nhìn em, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra em ở phía trước mặt, khuôn mặt buồn và đôi mắt sâu thẳm.
– Anh xin lỗi, vì hôm đó… – Tôi thở dài.
– Anh không có lỗi gì hết, em đáng bị như thế, ngàn lần như thế – Khả Vân giọng nhỏ lại, có điều gì đó trong giọng của em.
– Anh… tất cả là quá khứ rồi – Tôi quay sang phía em.
– Anh không giận em chứ? – Khả Vân quay sang nhìn vào tôi.
– Ừ, anh còn lo em giận anh kìa – Tôi cười.
– Hì
Khả Vân cười với tôi rồi lại quay về phía trước, hình như trời hôm nay rất sáng, tôi có thể nhìn thấy các vì sao phía xa xa, thật lạ.
– Em không biết tại sao em lại thế này, thật ra… – Tôi quay sang nhìn em khiến em ngập ngừng.
– Em đã từng rất tồi tệ – Khả Vân nghèn nghẹn.
– Không sao! – Tôi nắm chặt lấy tay em.
– Ngày đó, em chỉ là con bé ngây thơ và ngốc nghếch. Vì bố em mà em đã làm cái điều dại dột đó, em đã chủ động ngủ với anh ta…
– Anh ta rất ngạc nhiên khi thấy em tìm đến, rồi lần đầu tiên em chủ động cởi quần áo trước mặt một người một người đàn ông. – Khả Vân tiếp tục.
Tôi lại thở dài, không ngăn nổi em nói.
– Em đã mặc kệ anh ta nhảy vào người mình, làm đủ trò trên thân thể của em, nó nhơ bẩn từ đó…
Khả Vân vẫn nói mà không hề quan tâm tới thái độ của tôi. Tôi chỉ biết nắm chặt tay em, kéo em dựa vào mình, đầu Khả Vân ngả trên vai tôi, mái tóc em bay lòa xòa trước gió.
– Nhưng có điều còn tồi tệ hơn chuyện đó, em đã bị nghiện cái cảm giác như vậy. Mỗi lần bên anh ta em không hề có cảm giác, em chỉ như một khúc gỗ mặc cho anh ta vày vò, nhưng rồi em lại không ngăn nổi mình đến chỗ anh ta mỗi ngày, không ngăn nổi mình làm theo những điều anh ta bảo, chỉ duy nhất em là em càng ngày càng căm ghét anh ta.
Tim tôi nhói lại, cảm giác buôn buốt trong ngực mình. Khả Vân như cảm thấy tôi, em hơi ngập ngừng nhưng rồi lại dặn mình phải nói.
– Sau đó bố mẹ em phát hiện, bố em thì phát điên lên còn mẹ thì bất lực. Cả hai lại càng không ngăn nổi em khi em bày ra trò tự sát, tất nhiên là em đã tính toán thật kỹ để được phát hiện kịp lúc… Từ đó bố mẹ em gần như mất kiểm soát em hoàn toàn.
– Em đã căm thù chính bản thân mình nhưng lại để cho mình cuốn đi theo những trò mà em bày ra đó, thật bất lực
Tôi nhìn ra phía những vì sao sáng phía xa xa, tầm hồn trống rỗng, cảm thấy khó thở hơn.
– Sau đó thì sao? – Tôi hỏi.
Khả Vân cất tiếng cười khô khốc, em ngẩng mặt dậy, lại cúi xuống lấy hòn đá nhỏ ném xuống, mặt hồ lại tỏa ra những vòng tròn nhỏ, những chú cá lại sợ hãi mà quẫy xuống.
– Sau đó em chán anh ta, em tìm đến những người khác, từng người một, cho đến khi gặp Minh.
– Minh? Tôi ngạc nhiên
– Vâng!
Khả Vân cười hiền, đôi mắt em đôi chút có ánh lên niềm vui.
– Năm ấy em và Quỳnh Thy cùng một người bạn nữa sinh hoạt trong nhóm cộng đồng, em thì tham gia do nhóm phượt của em giới thiệu. Cả em và Quỳnh Thy lẫn bạn cô ấy đều gặp Minh ở đó
– Ừ! – Tôi chợt nhớ ra.
– Thực ra ba đứa em chơi rất thân, mẹ em tài trợ cho dự án này nhưng không ai biết hết. Quỳnh Thy và bạn cô ấy thực ra chơi với nhau thân hơn, bạn cô ấy đã rất thích Minh, có thể nói gần như là thần tượng của cô ấy. Vì ghen tức và cảm thấy hợp mắt em đã bày trò quyến rũ Minh
– Em? – Tôi thốt lên, có đôi chút thất vọng.
– Hì! Em nói mình rất tồi tệ mà – Khả Vân cười nhạt.
Tôi im lặng, không muốn nói gì nữa.
– Em đã không thành công, nhưng em cũng đã gài cho bạn của Quỳnh Thy thấy em và anh Minh như đã ngủ với nhau. Tình bạn của chúng em tan vỡ từ đó, em cũng cảm thấy bình thường vì đã quá quen với điều này – Khả Vân thở dài.
– Nhưng điều đó là chưa đủ với bạn Quỳnh Thy, em gọi là bạn Quỳnh Thy vì em không muốn nhắc tới tên người đó, cô ấy đã rất thù hằn em và thu thập tất cả mọi thứ về em.
– Như em đã nói, em rất tồi tệ, không ngủ với Minh thì em ngủ với người khác, tất cả ai em chỉ cần muốn là có thể ngủ được, họ hầu như không có sức kháng cự. Hì – Khả Vân cười cười.
Tôi ngán ngẩm, mặc dù điều này tôi cũng đã từng biết rồi.
– Quỳnh Thy rất tuyệt, cô ấy đã thuyết phục để những thông tin này không lan truyền trên mạng, em thực sự biết ơn cô ấy – Khả Vân thở dài.
– Ừm – Tôi nghẹn lời, nghĩ đến Quỳnh Thy tôi chợt thấy nhớ nhớ.
– Trong thời gian đó anh Minh đã chăm sóc em, ở bên cạnh em bất cứ khi nào có thể, anh ấy cư xử với em như một người anh trai vậy – Khả Vân giọng nghèn nghẹn.
– Em đã nghĩ rằng em yêu anh ấy, bằng mọi giá em quyến rũ anh ấy nhưng không được.
– Anh ấy lúc nào cũng coi em là một vật thể bé bỏng, không quản lý nhưng lúc nào cũng nâng niu, em càng giận lại càng đi nhiều hơn, nhiều đến mức em không còn cảm giác gì nữa, em trở lại thầm lặng và hy vọng vào anh ấy…
– Vậy em coi Minh là tình yêu còn gì? – Tôi hỏi.
– Không hẳn, nhưng lúc đó em nghĩ thế, cho đến lúc em gặp anh
– Gặp anh?
Tôi ngắm nhìn khuôn mặt Khả Vân, có ánh mắt vui ấm áp từ phía em, tôi không quan tâm nữa mặc dù đúng như em nói, những thứ tôi xem thực sự rất tồi tệ, khẽ ôm em vào mình, Khả Vân lại một lần nữa dựa đầu vào vai tôi bé bỏng. Rút cho cùng thì đúng như lời sếp Anh nói, tình dục chỉ là thứ ngoài da, chạm vào tim nhau mới là điều quan trọng vậy.
– Có một số chuyện xảy ra khiến em thực sự mất niềm tin, em lại trở lại là một con người như ngày xưa nhưng không hiểu sao lúc bên anh em lại như thế. Em không làm nổi, anh đã cho em cảm giác bình an vậy. Chưa bao giờ em ngủ với ai mà cảm thấy hạnh phúc và ấm áp như bên anh. Em nghĩ em đã thực sự yêu anh mất rồi
– Thật không?
Tôi khẽ nâng cằm em lên, Khả Vân ngẩng mặt nhìn tôi e thẹn, khuôn mặt em đỏ bừng như cô gái mới lớn vừa ngỏ lời yêu khe khẽ gật đầu.
– Anh cũng vậy
Tôi đặt lên môi em một nụ hôn ngọt ngào, có sự hòa quện của quá khứ và tương lai, đôi mắt em nhắm lại cảm nhận từng hương vị từ tôi. Thật lạ, mỗi lúc hôn em là hình như tôi lại quên đi tất cả.
– Em tưởng đã mất anh
Giọng Khả Vân lại nghẹn rồi, tôi thấy mắt em long lanh dưới ánh đèn hắt ra. Tôi mỉm cười ôm em thật chặt, giữ em trong vòng tay mình.
– Thật sự em tưởng đã mất anh,
Khả Vân không kìm được mà khóc nấc lên, ngực tôi lại bị ướt vì nước mắt của em rồi, đôi môi em mấp máy khiến tôi có thể cảm nhận được, đôi bàn tay em ôm chặt không muốn rời tôi ra. Hình như em quên mất tôi cũng có điều gì muốn nói, nhưng lúc này trong tôi chẳng muốn nói gì nữa, chỉ muốn ôm em mà thôi.
– Hai người uống cafe không? – Giọng Minh đột nhiên phát ra từ phía sau lưng.
Chap 96:
Minh khoanh tay nhìn chúng tôi từ sau lưng cười cười. Tôi và Khả Vân giật mình quay lại.
– Anh về lúc nào thế? – Khả Vân cười hỏi
– Vừa mới về thôi. Không về sao được – Minh cười.
Tôi gật đầu chào Minh lịch sự, dù sao tôi vẫn có cảm giác gì đó không được tự nhiên với nhân vật này.
– Vào nhà hay uống tại đây luôn nhỉ? – Minh hỏi tôi và ngồi xuống cái bàn ở lán.
Thầm nghĩ ngồi xuống rồi sao còn hỏi? Tôi ngồi xuống cạnh Minh còn Khả Vân vào trong cùng cô giúp việc pha cafe.
– Tôi luôn muốn gặp lại anh? – Minh cười
– Vậy à? – Tôi thản nhiên.
– Khi nghe tin về Khả Vân tôi đoán là anh cũng biết chuyện rồi.
Mình nhìn thẳng vào tôi dò xét, tôi ừ hứ coi như thừa nhận, nhìn anh ta không có vẻ gì là như người lo lắng rồi đột nhiên gặp lại em gái mình vậy.
– Tôi đoán anh là nguyên nhân khiến Khả Vân như vậy. Vì thế nếu gặp lại anh thì tôi nghĩ mọi chuyện cũng được giải quyết rồi, còn nếu không chắc tôi không có cơ hội gặp lại nữa – Minh cười và tiếp tục.
– Ừm – Tôi trả lời cho có lệ.
Minh ngả người trên ghế, anh ta móc ra một bao thuốc và châm, châm xong anh ta chìa về phía tôi mời, tôi lịch sự cầm lấy một điếu và bật lửa.
– Tôi không nghĩ rằng anh cũng hút thuốc – Tôi hỏi.
– Ở đây lạnh lắm – Anh ta thản nhiên.
Ừ, cũng lạnh thật, tôi khẽ kéo lại vạt áo của mình. Chúng tôi ngồi thi thoảng nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, không khí thế này tôi cũng không muốn nên tôi quay sang hỏi Minh.
– Sao cậu thích ở một mình vậy? Định không lấy vợ sao?
– Lấy vợ? – Minh nhìn tôi ngạc nhiên
– Vẻ mặt cậu lạ quá? – Tôi cười
Minh đột nhiên khẽ thở dài. Đôi môi anh ta mấp máy định nói gì đó nhưng lại thôi làm tôi cảm thấy có gì đó cứ buồn buồn ở anh ta.
– Tôi đang chờ thôi
– Đang chờ? – Lần này thì đến lượt tôi ngạc nhiên
– Ừ – Minh ngập ngừng.
Lần này thì đến lượt tôi ngạc nhiên. Tôi định hỏi thêm nhưng có lẽ không lịch sự lắm khi xoáy vào đời tư của người ta như vậy, hơn nữa Khả Vân đang bê cafe từ đằng xa đi tới.
– Mời hai người cafe – Khả Vân cười
Tôi và Minh cầm lấy ly cafe và mỉm cười cảm ơn Khả Vân. Em bẽn lẽn ngồi cạnh tôi đối diện với Minh như một cô gái mới lớn, tôi cảm thấy ấm áp với tình cảm mà Khả Vân dành cho tôi.
– Trông hai người thực sự hạnh phúc, tôi xin chúc mừng – Mình khẽ cầm ly cafe lên nhấm nháp.
– Cảm ơn anh! – Khả Vân nhỏ nhẹ, khẽ ngước mắt sang nhìn tôi đầy tình cảm.
Tôi cũng cảm ơn Minh, bằng ánh mắt chứ không phải bằng lời nói, anh ta cư xử có vẻ còn chững chạc hơn cả tôi nữa.
– Sắp tới hai người định thế nào? – Minh đột nhiên hỏi.
– À! Em cũng chưa biết
Khả Vân quay sang nhìn tôi da diết, ý muốn tôi trả lời. Tôi đặt ly cafe xuống, cũng chưa biết mình sẽ làm thế nào cả.
– Tôi phải giải quyết xong mấy việc đã – Tôi tấp lửng nhưng khẽ nắm lấy bàn tay Khả Vân.
Khả Vân nắm chặt lại bàn tay tôi tin tưởng. Tôi và em khẽ nhìn nhau mỉm cười. Minh cũng vậy, nhìn chúng tôi đầy tin cậy.
Ba người chúng tôi ngồi nói chuyện đến gần nửa đêm rồi về, chủ yếu là xoay quanh sự biến mất của Khả Vân khiến mọi người lo lắng, em không nói gì đến việc sếp Anh lo cho mình cả, chỉ nói rằng ở với một người bạn và xin lỗi vì làm chúng tôi lo lắng. Sau đó chúng tôi về phòng mình, Minh khẽ bật cười khi thấy Khả Vân kéo tôi sang phòng em.
– Đã tới thế này rồi cơ à?
– Xí! Em lớn rồi – Khả Vân ngúng nguẩy rồi kéo tôi vào.
Tôi giả vờ nhún vai khó hiểu rồi cũng chui tọt vào đó, đôi mắt Khả Vân như rạng ngời khi cánh cửa phòng được khép lại, em khẽ nhún người hôn phớt lên môi tôi một cái.
– Em không ngại Minh à? – Tôi hỏi, cũng cảm thấy hơi xấu hổ.
– Kệ anh ấy, hì – Khả Vân cười.
– Chậc chậc.
Tôi khẽ véo mũi em một cái rồi đứng ra ngoài cửa sổ châm điếu thuốc. Trời đã rất lạnh rồi, từ chỗ tôi nhìn thẳng lên là một con đồi nhỏ, không khí thật trong lành và tĩnh lặng. Khả Vân đã ôm quần áo đi tắm rồi, tôi lại càng cảm thấy cô đơn hơn, tôi không hiểu sao mình lại như thế nữa, tự nhiên tôi nhớ tới hình ảnh của Bảo Hân ngồi cặm cụi, một mặt thì băm chặt, một mặt thì phải liên tục ngó màn hình để xem hướng dẫn, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt cũng đủ khiến tôi cảm thấy gần gũi.
Tôi thở dài, rít một hơi thật sâu để xua đi hình bóng của Bảo Hân, nhưng hình như tôi càng cố xua đi thì hình bóng của em lại càng gần, thậm chí tôi thấy làn hơi thuốc trắng đục mờ ảo trước mặt cũng có khuôn mặt em trong đó, Bảo Hân đang nhìn tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ như muốn nói “em vẫn chờ anh”.
Bực tức tôi dụi điếu thuốc vào song cửa rồi vứt đi ôm đầu. Tôi sẽ phải nói với Bảo Hân như thế nào đây? Em sẽ ra sao khi tôi sẽ phải nói với em điều kinh khung đó? Tôi bất lực, chán nản, vô vọng.
– Anh sao vậy? – Khả Vân khẽ ôm tôi từ phía sau lưng, người em vẫn còn nóng vì hơi nước, mùi hương thơm tho chạy thẳng lên mũi tôi.
– Hì! – Nhớ em thôi, tôi nói dối.
– Thật vậy à? mới năm mười phút thôi mà – Tôi thấy tiếng của Khả Vân vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc.
– Ừ – Tôi cười và ngọt ngào lại nhưng lòng cũng nhói lên một tiếng.
Tôi quay lại, khuôn mặt của Khả Vân vẫn còn dính nước, nhìn kỹ thì người em như gầy đi hơn trước, lại càng mỏng manh hơn. Khẽ thở dài tôi ôm em vào lòng mình thật chặt, hôn lên mái tóc em và im lặng.
– Anh sao vậy? – Khả Vân hỏi nhỏ
– Không sao, anh chỉ muốn ôm em thôi – Tôi buồn buồn.
Cứ thế một lúc rồi tôi cũng đi tắm, những giọt nước ấm chảy xuống cũng chẳng làm tôi cảm thấy vui hơn được. Trong tôi đang có hàng ngàn câu hỏi cần phải giải đáp? Tôi sẽ phải làm gì nhỉ? tôi sẽ phải làm gì nhỉ? tôi sẽ phải làm gì nhỉ?
Vuốt nước lên mặt cho tỉnh, các câu hỏi vẫn còn đó, tôi bước vào phòng với tâm trạng ủ rũ, Khả Vân đang nằm trên giường, cầm cuốn sách lên chăm chú đọc.
– Em đang đọc cuốn gì thế? – Tôi hỏi.
– Cuốn Life of Pi anh ạ? anh đọc chưa? – Khả Vân vẫn không ngẩng mặt lên mà chỉ cười và trả lời
– Chưa, hay không? – Tôi hờ hững
– Hay lắm, anh nên đọc – Khả Vân ngước lên nhìn tôi.
Tự nhiên tôi lại thấy Khả Vân trong bộ đồ ngủ lại dễ thương và quyến rũ thế, nhất là nụ cười của em khi ngước mắt lên nhìn tôi. Không kiềm chế được tôi nhảy lên giường nằm cạnh em.
– Giờ thì bỏ sách xuống được không? – Tôi nhăn nhở
– Không! em đọc nốt đoạn này đã. – Khả Vân khúc khích
– Giữa anh và sách này xem em chọn ai nào – Tôi giở giọng dê ra, cù vào nách em.
Khả Vân định phá lên cười nhưng ở đây không như nơi khác nên em đành phải cố nhịn, cuối cùng thì em cũng chịu thua và rời quyển sách ra, ôm lấy cổ tôi ngọt ngào.
– Rồi! Như vậy được chưa?
– Hì! Phải vậy chứ – Tôi cười.
Tôi thổi phù cho mấy sợi tóc vương trên trán dịch ra chỗ khác, Khả Vân quay mặt ra tránh, ánh mắt em rạng ngời rực rỡ, trông em như cánh hoa phong lan trong khe núi vậy.
– Em đẹp quá – Tôi thốt lên
– Hì! Nịnh này! dê này! – Khả Vân dí vào trán tôi cười khúc khích.
Tôi mỉm cười, chầm chậm, nhẹ nhàng đặt lên môi em một nụ hôn ướt. Mắt em khẽ nhắm lại, đôi tay em dần siết chặt tôi hơn, cơ thể cả hai lại như nóng dần lên từng chập, cuộn vào nhau. Trong cái thời tiết đầu đông này thì chúng tôi còn mong điều gì ấm áp hơn thế.
– Chắc em phải ở lại chỗ anh Minh vài ngày, anh có buồn không đấy?
Khả Vân hỏi tôi khi chúng tôi tôi nằm ôm ngang lưng em, khẽ hôn lên cái gáy xinh xắn của em.
– Sao thế? – Tôi ngạc nhiên
– Thì có việc mà, ngày kia mẹ em cũng sẽ lên đây rồi, em ở lại đây luôn – Khả Vân mỉm cười.
– Ừ! Vậy mai anh về cũng được, anh nghỉ mấy ngày rồi cũng đang nhớ công việc dưới đấy
– Không nhớ em sao?
Khả Vân quay lại, ngực em phập phồng lấp ló dưới ánh đèn, vẫn ngẩng cao kiêu hãnh.
– Về tới Hà nội rồi mới nhớ được chứ, giờ em đang cạnh anh rồi còn gì – Tôi cười.
– Hứ! Biết được anh lại đi với ai – Khả Vân lại vờ giận dỗi.
– Hì! Nếu vậy thì tốt quá – Tôi cười
– Nhớ đấy nhé, giờ cả trái tim và thể xác của anh sẽ thuộc về em hết, em sẽ không nhường cho bất cứ ai nữa đâu – Khả Vân dí tay vào trán tôi rồi cốc nhẹ.
– Rồi rồi.
Tôi lấp miệng em lại bằng một nụ hôn nữa, ôi cái bản năng này, cứ lúc nào đó lại trỗi dậy, và tôi và em lại tiếp tục cuốn vào nhau thêm một lần nữa say đắm, để rồi mệt phờ đi ngủ mất lúc nào không biết, khi tỉnh dậy thì trời đã tờ mờ sáng rồi.
Chap 97:
Tôi vươn vai vài cái rồi dậy, Khả Vân vẫn nằm bên ngoan như chú mèo con, trông yên bình đến lạ. Tôi hôn nhẹ lên má em rồi ra ngoài vươn vai vài cái.
– Anh dậy đi sớm thế à?
Minh hỏi tôi khi thấy tôi đang chuẩn bị cột đồ vào xe. Tôi ngước mắt lên nhìn cậu ta mỉm cười.
– Ừ! – Tôi không muốn phải đánh thức Khả Vân dậy.
– Định không chào Khả Vân sao? – Minh nháy mắt.
Tôi mỉm cười cúi xuống cột tiếp đồ, không ngẩng mặt lên nhìn Minh nữa.
– Nếu Khả Vân dậy tôi sẽ khó đi hơn
– Hì! Có lẽ vậy. Tôi thấy anh cần phải suy nghĩ nhiều hơn – Cậu ta nháy mắt.
Tôi thầm nghĩ cậu ta thật tinh ý, có lẽ một vài biểu hiện nhỏ của tôi cũng không bị cậu ta bỏ qua một chút nào. Cậu ta cũng thông minh nữa.
– Cậu nói đúng, thôi tôi phải đi rồi.
Tôi phủi tay sau khi đã cột đồ xong, khẽ ngước mắt lên nhìn cậu ta.
– Cậu chăm sóc Khả Vân hộ tôi vài ngày nhé – Tôi chìa tay ra
– Ok! Anh yên tâm. – Cậu ta bắt tay tôi thật chặt.
Tôi lên xe đưa tay lên trán chào cậu ta kiểu nhà binh rồi nổ máy.
– Đợi đã – Minh gọi khi tôi vừa định rồ ga phóng đi.
– Sao vậy? – Tôi bóp thắng trước.
Minh nhìn tôi tần ngần rồi sau đó ánh mắt cậu ta rắn lại, nhìn tôi chăm chú.
– Anh H này!
– Ừ – Tôi cảm thấy hơi kỳ lạ.
– Dù cho có chuyện gì đi chăng nữa, thì anh hãy lắng nghe điều đúng đắn ở đây nhé.
Minh trầm ngâm, lời nói của anh ta đầy tình cảm tựa như phát ra từ tận tâm can. Tôi nhìn anh ta xúc động không trả lời nhưng ánh mắt muốn nói lên là tôi hiểu và sẽ làm theo.
Chào một lần nữa tôi rồ ga, chiếc fz phóng như nhanh như chạy trốn, từng khoảng đường gồ ghề và con suối lướt qua trước mặt, từng thứ một được bỏ lại sau lưng lưu luyến, tôi tự hứa với mình ra sẽ phải giải quyết thật nhanh để có thể quay lại đây đón em, để chuỗi ngày sau này của em ít bi kịch hơn, hạnh phúc hơn, như cách em ngủ buổi sáng nay.
Hà nội lại chào đón tôi bằng khói bụi và tiếng còi xe, nhưng tôi làm gì có tâm trạng mà để ý nữa. Trên đường tôi không biết mình sẽ về đâu nữa? Về nhà Bảo? Hay về nhà Bảo Hân? Tôi chẳng biết, chằng còn chỗ nào để đi… Thở dài ngao ngán thế nào tôi lại đứng trước nhà Bảo Hân mà nhìn lên, tần ngần.
Thôi về nhà Bảo vậy. Tôi nghĩ thầm và quay xe đi, nhưng cái điều tôi sợ nhất thì nó lại xảy ra đúng lúc đó.
– Ơ, anh H!
Tiếng Bảo Hân thảng thốt sau đó là tiếng bước chân em từ sảnh chạy ra nhanh nhảu, tôi đứng sững người không biết nói sao. Bảo Hân chạy đến bên tôi, hàng mi dài đã long lanh vì nước, em nghèn nghẹn.
– Anh về sao không nói trước em một tiếng.
– Hì! – Tôi cười, méo xệch.
– Em nhớ anh lắm – Bảo Hân nghẹn lời.
– Ừ
Tôi khẽ đưa tay lên vuốt tóc em, từng lọn tóc suôn đều trong từng kẽ ngón tay tôi, Bảo Hân kệ tôi đang ngồi trên xe mà ôm lấy tôi, khiến cho cả người và xe tôi suýt ngã. Tôi bật cười.
– Từ từ nào, anh ngã bây giờ
– Hì! Em tưởng mất anh rồi chứ.
Bảo Hân câu đầu thì cười, câu sau lại nấc lên khiến tim tôi thắt lại. Tôi không biết nói gì chỉ khẽ thì thào.
– Ngoan nào, anh về đây rồi.
– Hức
Bảo Hân nức nở lên rồi vội vàng mỉm cười lau nước mắt, rồi lại bật cười, rồi lại lau. Khuôn mặt em rạng ngời hạnh phúc khiến tôi không thể nói gì. Em nhảy lên xe rồi hai chúng tôi đi về phía tầng hầm gửi xe.
Bảo Hân líu lo bên tôi giúp tôi cầm chút đồ lên nhà. Lên nhà xong rồi em lại nhanh nhảu đi bật máy pha cafe. Khi tiếng máy cafe kêu ro ro thì Bảo Hân quay sang tôi trêu:
– Anh đi tắm đi, hôi quá à
– Hôi á? Chả lẽ bây giờ… luôn nhỉ? – Tôi giở giọng dê
– Thôi đi, anh thật là… – Bảo Hân khúc khích.
Tôi mỉm cười lấy đồ đi vào phòng tắm. Khối nước nóng tỏa xuống người xua đi bao mệt nhọc của quãng đường, tự dưng một cảm giác bình an lại dâng lên trong tôi. Tôi không hiểu được chính mình nữa. Thật lạ.
Ly cafe thơm phức chờ tôi ở mặt bàn. Bảo Hân hát vui vẻ theo tiếng trên tivi, trông em rạng ngời như trẻ con làm tôi thấy nao nao hạnh phúc.
– Mấy ngày nay ở công ty thế nào? – Tôi hỏi Bảo Hân
– Bình thường anh ạ, việc anh nói xin giấy phép trên bộ thì ổn nhưng vẫn chưa xong.
– Ừ! Nhanh thế nào được. – Tôi cười
– Mà lạ lắm – Tự nhiên Bảo Hân nói
– Sao? có chuyện gì mà lạ? – Tôi ngạc nhiên.
– Anh Bảo ấy – Bảo Hân tần ngần.
Tôi chột dạ, không biết thằng Bảo sao nhỉ? tự nhiên tôi nhớ và thèm cái cảm giác uống rượu với nó, rất thèm, cả với Quỳnh Thy nữa.
– Bảo lam sao? – Tôi quan tâm
– Anh ấy như biến thành người khác ấy, lạ lắm – Bảo Hân quay sang tôi.
– Em phải nói rõ chứ, lạ thế nào nào? – Tôi cười.
– Thì đi làm đúng giờ, không cafe, nói năng thì lịch sự và điềm đạm chứng không bắng nhắng như ngày xưa nữa. Lại còn quần áo chỉn chu khiến em không quen được.
– Ờ thế à? Vậy thì tốt chứ sao – Tôi cười
– Nhưng mà…
– Nhưng mà cái gì? – Tôi cười
– Từ hôm anh đi anh ấy mới thế, trước đó không đến nỗi
– Ừm!
Bảo Hân và tôi ngồi trầm ngâm, không khéo thằng Bảo nó thay đổi thật rồi, cái thằng suốt ngày chỉ tếu táo mà giờ chỉn chu chắc trời nó sập. Nhưng mà trên đời này có gì là không thể chứ, đôi khi tôi cũng muốn nó như thế một chút, dù gì thì đàn ông 30 có thể lãng tử, có thể nọ kia nhưng trông phải chín chắn và trải đời. Tôi nhâm nhi ly cafe không nói gì một lúc, sau đó nhấc điện thoại lên tôi gọi:
– Alo Bảo à? – Tôi nói sau khi nghe thấy giọng thằng Bảo.
– Ừ! Mày về rồi à? – Nó hỏi
– Ừ! Tối mày rảnh không?
– Rảnh – Nó cười hì hì
– Vậy tối tao qua rồi đi nhậu nhé. Ok? – Tôi nhăn nhở
– Ok
Tôi gác máy, quay sang thấy Bảo Hân ỉu xìu.
– Tối nay em qua nhà bác rồi, hiz
– Chán nhỉ! Tưởng không anh với em đi luôn – Tôi giả vờ vì đàn ông đi nhậu thì thực tế không muốn có người phụ nữ của mình đi cùng.
7h tối. Thằng Bảo đã đợi tôi ở đầu ngõ, có lẽ nó ra ngay khi tôi báo sắp đến, nhảy lên xe và hai thằng phi đến quán rượu quen đầu đuòng Kim Mã. Mấy món rượu được mang ra với bầu rượu sâu chít quen thuộc.
– Mấy ngày vừa rồi mày đi đâu thế? – Thằng Bảo vừa hỏi vừa rót rượu ra cái chén hạt mít.
Tôi đẩy dịch mấy cái chén và bát lại cho gọn rồi thở dài.
– Tao đi tìm một người
– Ừ! Tao cũng đoán thế – Nó nói giọng chín chắn.
Cơn thèm rượu bốc lên, tôi chẳng cần cụng với nó mà làm một hơi cho hết. Thằng Bảo khẽ nheo mắt nhìn tôi rồi lại rót tiếp.
– Thế có tìm được không? – Nó bình thản
– Có – Tôi lại nốc cái chén nó vừa rót ra.
Nó cầm chén lên tu ực cái cho cùng với tôi rồi lại rót đầy, món nhậu trên bàn vẫn để nguyên chưa động, đũa còn chưa lau.
– Vậy sao? Giờ lại khó xử hả? – Giọng nó hơi chút mỉa mai.
– Ừ! – Tôi mặc kệ nó
Thẳng Bảo chậc lưỡi rồi nói lan man sang mấy chuyện công ty, rồi Quỳnh Thy có thằng đan tán, etc… Đến khi môi mềm ra rồi nó mới thều thào.
– Mày đúng là thằng đểu, H nhỉ? – Nó cười khùng khục
– Ừ! Mày nói đúng đấy – Tôi thừa nhận.
Nó lặng lẽ trầm tĩnh nhâm rượu. Mặt nó đỏ ửng lên rồi nhưng ánh mắt nó tôi thấy kiên định, cảm giác đúng như Bảo Hân nói, hình như nó thay đổi, trưởng thành chứ không còn là thẳng Bảo bắng nhắng của ngày xưa.
– Mày đi rồi, gặp rồi, vậy Bảo Hân sẽ ra sao? – Nó trầm ngâm
Ừ. Nó hỏi đúng câu hỏi mà tôi chẳng biết trả lời thế nào, lúc nào từ HG về trong tôi cũng thường trực câu hỏi đó, sẽ ra sao nhỉ? Tôi đã đưa mình vào cái trò chơi quá mức và giờ đây phải phụ thuộc vào nó mà chẳng thể thoát ra. Tôi im lặng, thằng Bảo lại thở dài.
– Mày vẫn chẳng hiểu gì về phụ nữ cả.
– Có lẽ mày nói đúng – Tôi cũng thở dài theo nó.
– Mày nhớ không? H? – Nó quay sang nhìn tôi
– Ừ!
– Tao có lần đã từng hỏi mày rằng yêu là thế nào đúng không?
– Ừ
– Vậy tao hỏi mày lại yêu là thế nào? – Nó quay sang nhìn tôi.
Tôi chẳng biết nữa, tôi đã từng nói rằng yêu là làm cho người mình yêu được hạnh phúc, dù cho mình có thế nào đi nữa. Nhưng dù sao nó chỉ là mớ lý thuyết không hơn không kém, còn trong thực tế tôi lúc này thì tôi không biết phải làm sao cho phải. Tôi nhấp chén rượu lên ngán ngẩm.
– Mày đừng hỏi tao nữa, tao chẳng biết đâu.
– Hừ! Kinh nghiệm tình trường như mày mà không biết à? – Nó cười đểu.
– Đừng có tỉa tao – Tôi cáu.
– Vậy với P thì thế nào?
Thằng Bảo tự nhiên nhắc đến P làm tôi sững người. Phải rồi, tôi luôn cho rằng mình yêu P hơn tất thảy, yêu hơn chính cả bản thân mình nữa. Tôi vì em mà sẵn sàng làm tất cả, thậm chí nghĩ rằng sẽ bỏ qua mọi chuyện nếu em về với tôi, vậy mà… P đã bỏ rơi tôi chứ… Nếu không? với một chữ NẾU…
– Mày chẳng có lần bảo với tao là lúc đầu mày đến với P chỉ là để xua đi mối tình đầu đúng không? Vậy mà cũng có lần mày nói với tao là yêu P nhất. vậy cái gì là tình yêu trong mày, lay động cái trái tim dị dạng của mày.
Nó nói một hơi, từng lời từng lời một đều đúng với tôi hết. Tôi chẳng còn gì để nói, chỉ biết uống rượu, chỉ muốn tìm say. Đến tôi còn chẳng hiểu bản thân mình nữa thì ai hiểu tôi đây. Tôi như con thú hoang lạc đàn và đang bơ vơ tìm điểm đỗ. Thật chán nản.
– Mày nói đi, cái gì mới làm cho mày yêu được – Nó lóe tia nhìn sắc lẹm về phía tôi.
– Tao… tao… – Tôi nghẹn lời không nói được.
– Mày… – Nó chán cầm chén rượu lên và tu.
Tôi thở dài, đầu óc như đang bị một đám mây mù bao phù, đen kịt.
– Mày biết sao tao lại hỏi mày điều này không? – Nó lại quay sang tôi.
– Vì Bảo Hân? – Tôi quay sang nó
– Không
Nó cười khẩy, vẻ mặt dãn ra.
– Tao nói điều này là vì mày, thật đấy. – Nó cười cười,
– Vì tao ư? – Tôi cũng cười khẩy
– Ừ! Mày là thằng bạn thân nhất của tao. Tao không vì cái gì đó mà để tao với mày không nhìn mặt nhau nữa, nhưng nói thật mày nên xem lại chính mình. Vì mày mà có quá nhiều người đau khổ rồi.
Tôi lặng lẽ, có lẽ nó nói đúng, bằng cách này hay cách khác tôi để tâm trí và tình cảm của mình trôi như cánh bèo, đậu đâu thì đậu mà trôi đâu thì trôi.
– Tao luôn muốn mày được hạnh phúc, vui vẻ, cả Bảo Hân cũng vậy. Nếu mày không yêu Bảo Hân thì mày nên nói cho em ấy, Bảo Hân có thể đau khổ nhưng rồi sẽ tốt hơn. Với Khả Vân cũng vậy.
– Tao không biết nữa – Tôi chen ngang.
– Theo mày thì mày thích điều gì? Cơ thể người phụ nữ? sự hiểu nhau ư? lãng mạn ư? tình thương ư? hay giọt mồ hôi của ai đó khi nấu cơm cho mày. Mày nghĩ đến điều gì? mong muốn điều gì? mày yêu ai? Khả Vân hay Bảo Hân? hay vẫn là P? tất cả mọi người là gì của mày? là tình yêu hay chỉ là lấp chỗ trống? là người mày yêu thật hay chỉ là nơi giải tỏa tạm thời. Hừ!
Thằng Bảo vẫn tiếp tục khiến đám mây mù trong tôi ngày càng đặc hơn. Tôi tức giận mà hét lên.
– Mày im đi, tao yêu Bảo Hân.
Chap 98:
Thằng Bảo quay sang trợn mắt nhìn tôi, sau đó nó lại dịu lại rồi cười khẩy một tiếng.
– Bảo Hân? Mày chắc chứ?
Tôi im lặng ngồi xuống, tránh ánh mắt hiếu kỳ của mấy khách xung quanh xăm xoi, cầm lấy hồ lô rượu tôi chỉ muốn tu nhưng rốt cục lại từ tốn mà rót ra vào chén.
– Tao không biết Khả Vân thế nào? Tình cảm của mày với Khả Vân ra sao, nhưng ngay cái việc mày bỏ việc để đi tìm thì chắc là cũng có chút ít tình cảm. – Nó cười nhạt
Tôi cứ thế uống rượu mặc kệ nó nói.
– Vì thế mày nói yêu Bảo Hân thì tao thấy nghi ngờ lắm. Không biết lúc mày bên cạnh Khả Vân thì mày nói những gì nhỉ? Hì hì
Giọng thằng Bảo đơn điệu, trầm lắng như giọng của thần chết, từng tiếng một lạnh lẽo mà gieo vào lòng tôi từng nhát cứa một.
– Tao không biết có phải mày biết tao thích Bảo Hân hay không nên mới nói thế. Nhưng hôm nay tao và mà ngồi ở đây, là nói chuyện của mày chứ không phải của tao. Tao đã cầm tay Bảo Hân đưa cho mày là tao đã xác định rồi, nên giờ mày cũng nên xác định lại con người mày đi.
Tôi im lặng.
– Tao nói thật, đừng để những gì là vấn đề của mày làm cho người khác phải đau khổ. Viêc của mày thì mày tự giải quyết, tao chỉ muốn mày giải quyết đúng thôi.
Thằng Bảo im lặng ngồi uống rượu. Lâu rồi tôi và nó không cụng ly, tôi cầm chén lên, cái cổ họng bị nghẹn mãi mới thốt ra được một tiếng.
– Cảm ơn mày.
Nó nhếch mép cười. Tôi lại như thằng trẻ con được nghe lời giáo huấn, có thể lời nó nói hơi khó nghe nhưng từ tận thâm tâm tôi thấy mình phải cảm ơn nó. Bảo đã rất khác, thật vậy.
– Thôi đi về! – Nó khoát tay khi chúng tôi đã cảm thấy lâng lâng.
– Ừ.
Tôi thả mình đi bộ dọc con phố Kim Mã mà để cho thằng Bảo về trước. Nó cũng về thẳng luôn mà chẳng cần hỏi tôi tại sao. Tốt, như thế thì hơn nhỉ? Tôi lại được đi bộ giữa cái phố thân quen này.
Công viên Thủ lệ kia rồi. Khác với ngày xưa giờ đây nó chăng đến là lắm đèn hoa xanh đỏ, trông vui mắt nhưng cũng hình như lố lăng hơn, không còn cảm giác thân thuộc nữa. Giữa hàng cây ven hồ là nơi tôi và P có lần cùng nhau ở đó, thơ ngây và đầy vụng dại.
“Sao anh lại biết em ở đây?”
“Mọi người nói em thích uống nước mía thì tìm em ở đây là đúng rồi”
“Hì! Anh iu hiẻu em thế”
“Anh hiểu em cả cuộc đời cơ”
“Thật không?”
“Thật chứ nhóc, bên anh nhé”
“Trừ khi anh bỏ em thôi”
“Không bao giờ, thế em có bỏ anh không”
“Có”
“Em… sao lại?”
“Em nói thật, em sẽ bỏ anh nếu…”
“Nêu sao? Có bồ à?”
“không, nếu anh không còn là chính anh nữa, hì”
“Nhóc ngốc! Anh lúc nào chẳng là chính anh”
“Thật chứ”
“Thật, và sẽ mãi yêu em nữa”
Cảm giác ấm nóng như ai đó dựa vào ngực như lại trỗi dậy, tôi đặt tay lên ngực mình, chẳng có ai cả. Tất cả đều là hư vô, kết thúc rồi.
Bước chân dần dần đưa tôi tới khu nhà quen thuộc, trên đó tôi đã sống cả một khoảng thời gian, từng hòn đá, con người và gốc cây trong đây đều in vẹn trong trái tim tôi bồi hồi. Chắc giờ này P ngủ rồi, thường thì em đi ngủ từ rất sớm. Tôi lặng nhìn lên khung cửa sổ nhuộm màu bóng tối, không lóe lên bất cứ tia sáng gì mà thở dài. Quá khứ đôi khi cũng trong ta đầy nuối tiếc.