<?php the_title(); ?>

Bản Chất Của Đĩ

06.08.2014
Admin

“chị đã giúp em có cơ hội hòa đồng với mọi người, em phải cảm ơn chị đã đi nước ngoài mới đúng! Đi những 1 năm đấy!”
“1 năm qua…đã có chuyện gì xảy ra với anh sao?”
“rất nhiều chuyện xảy ra, trường học thoải mái, bạn bè thân thiện, dạo gần đôi em còn quen 1 cô bé dễ thương, xinh xắn, học giỏi nhất trường đấy!”

Thắm nhìn tôi sững sờ, răng bất giác cắn chặt môi
“tốt, tốt, như thế cũng tốt” – ngữ điệu đầy chua xót.

“con Sam cũng đã nói hết với anh rồi phải không?” – giọng chị nhẹ tênh – “để được ra Hồng Kông sống với gã khốn đó, em và hắn đã đăng kí giấy kết hôn. Cuộc sống nhung lụa nói chung là cũng thích, nhưng em vẫn cứ nhớ mãi những ngày ở đây”

“thôi, chị nhớ làm gì cho mệt, cứ ở mãi trên lầu son gác tía kia đi!”

Thắm lắc đầu mỉm cười:
“bây giờ em không còn là bà lớn nữa rồi, em và hắn đã li dị!”
Tôi giật mình – “vì sao?”

“trước tiên em muốn anh biết, em quyết định làm vợ của gã khốn nạn đó trong 1 năm chỉ vì gia tài của hắn ở Việt Nam, chỉ có làm vợ theo đúng thủ tục pháp lý mới có thể sang tên cơ sở kinh doanh một cách toàn vẹn, lại còn kiếm được thêm 1 khoản kha khá. Giấy kết hôn chỉ có thời hạn 1 năm, gã khốn kia cũng không muốn ràng buộc gì, vì vậy bọn em đều vui vẻ kí”
-Thắm cắn môi, nụ cười gượng gạo, nhưng trong ánh mắt chị mơ hồ có 1 tia sáng, đại khái đang muốn nói rằng “tôi đã lựa chọn đúng”.

Khi nghe thấy 3 chữ “kết hôn giả”, chỉ chừng đó thôi đủ khiến mọi oán hờn trong tôi vơi đi phân nữa, đến nỗi rất muốn ôm chặt lấy chị 1 cái sau bao tháng ngày xa cách.

Nhưng suy nghĩ ấy vụt tàn lụi.

Tay người Hồng Kông theo Thắm mô tả là 1 gã khốn nạn. vậy giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?

Cái giọng cười cợt lẳng lơ của Sami lúc kể cho tôi nghe chuyện của Thắm chợt vang lên trong não.
Vậy là lại 1 mũi dao nữa đâm thấu tâm can tôi.

Thắm khôn lắm, chị cặp với tay đại gia nọ 1 thời gian ở Việt Nam, tìm đủ mọi cách đưa gã rơi vào bẫy tình. Sau đó thỏ thẻ giấc mơ được làm bà chủ của 1 thương hiệu, thế là tay Hồng Kông bỏ tiền mua đất cho Thắm, mở các cửa hiệu đứng tên chị, còn mua lại 1 xưởng chế tác đá lớn ở Non Nước.

Thắm gọi khu xưởng đó là “quà tặng dành cho Ngọc Dao Lam và Mặt Quỷ”.

Trong suy nghĩ của chị luôn có hình bóng tôi.
Thắm muốn mọi người nhìn nhận chị là 1 nữ doanh nhân chứ không phải là con điếm hạng sang.

“tất cả cũng chỉ vì em muốn xứng đáng với anh!”

Mắt tôi đờ đẫn nhìn về xa xăm, trong khoảnh khắc như có ngàn vạn ý niệm xoay chuyển trong đầu, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

Trong khi các con điếm khác ngủ với khách 1 ngày để tìm chút tiền tiêu xài thì Thắm lên kế hoạch mồi chài dài hạn.

Tôi gục đầu khổ sở, cuối cùng sau khi hết 1 vòng cáp treo mới đứng dậy nói:
“nếu chị muốn xứng đáng với em, đáng ra chị phải nghe lời khuyên của em ngay từ đầu: bỏ nghề từ sớm! Chị có hiểu không?”
“em không hiểu”
“Sam nói đúng, điếm nằm ngửa xin tiền đã quen rồi”
……………. .

Tôi bước ra khỏi cáp treo, hơi quay người lại nói
“đáng lí ông trời không nên để ta gặp nhau. Chị vẫn là đĩ của đĩ, còn em mãi là thằng Bốn Mắt thì tốt hơn.”

Sau đó, Thắm có gọi cho tôi vài lần, giải thích 1 lần nữa lí do chị đi nước ngoài làm vợ gã đại gia Hồng Kông.
Suy nghĩ của Thắm, tôi hiểu.

Nhưng tôi không cần 1 núi tiền trong túi chị, rồi những khi hứng tình Thắm lại trốn chồng lén lút dẫn tôi đi ăn uống, mua sắm.
Hoặc trong khi sống cùng tôi, chị vẫn đầu ấp chăn chung với người đàn ông khác.

Trước khi dập máy, tôi hỏi: “vì sao chị lại gọi người Hồng Kông đó là gã khốn?”
Thắm trả lời: “em không muốn nhắc tới chuyện đó.”

Sami gọi cho tôi, chửi 1 tràng dài như nước lũ, rồi đột nhiên hạ giọng…xin lỗi.
Đại khái chị ta rất lấy làm hối tiếc vì đêm hôm đó mất bình tĩnh, đã không kể lại hoàn toàn chính xác câu chuyện của Thắm, lại còn chêm thêm củi vào lửa.

Nhi Cây Trâm nói với tôi: “chơi thì tới, không chơi thì nghỉ, đứng có dài dòng cải lương nữa!”

Còn Hồng Ngựa khuyên: “đây là thời điểm cần phải lắng nghe, con Thắm đã trở về, chìa khóa trong tay em!”

Lần thứ 2 trong ngày, máu tiết tôi sôi trào.
“Mẹ kiếp, rốt cuộc tình yêu là cái chó gì!?”

Thời điểm sắp nhập học năm thứ 3.
Ở Sài Gòn, nhận được tin nhắn của Mascara hai trăm chín chục nghìn: “về với em đi”.
Tôi liền leo lên xe, phóng thẳng tới nhà Thắm, đập cổng bấm chuông ầm ĩ.

Vừa thấy bóng hình quen thuộc, tôi đã vồ vập:
“anh xin lỗi đã nặng lời với em, nhưng anh muốn biết, em có thật sự muốn li hôn với hắn ta không?”
Hai hàng lệ tuôn trào dưới mi mắt Thắm
“tất nhiên, em sẽ!”
“cứ cho là em li dị với hắn ta đi, li dị xong có còn làm cái nghề này không?hay lại cưới thêm một thằng Châu Phi nào đó?”
“em…em e rằng chưa thể bỏ nghề được, em cần thêm 1 chút thời gian, bao lâu nay em đã tính toán rất nhiều, đã rất túng quẫn, anh phải hiểu cho em”

“anh đã hiểu cho cái nghề của em thời gian dài trước đây, nhưng anh không muốn cả quãng đời còn lại phải tiếp tục chịu đựng thêm nữa.”
“em vẫn là chưa thể quyết định”

Thắm ôm lấy tôi, nức nở.

“Được thôi, vậy em cứ ở nhà rồi giữ nguyên cái suy nghĩ cao cả của em đi.”
Tôi mỉa mai: “đĩ vẫn mãi là đĩ, đã ăn sâu thành bản chất rồi”

“em xin lỗi”
“đừng xin lỗi anh, hãy xin lỗi bản thân em”
Thắm ngẩng đầu nhìn tôi, khuôn mặt tiều tụy, hai mắt đỏ hoe
“chẳng lẽ chúng ta chia tay sao?”
………………………. .

Nhìn bóng lưng tôi dần mất hút nơi cuối con đường, tâm trạng Thắm tụt sâu trong hố đen tội lỗi.

Mang tâm trạng bực tức, tôi cáu gắt với bất kì đứa bạn nào. Kể cả thằng Mon, kể cả nhỏ Mèo ú, và kể cả…Xấu Hổ.

Giờ ăn trưa, Xấu Hổ kéo ghế ngồi cạnh tôi, nhìn kĩ xung quanh rồi dè dặt hỏi:
“bạn lại gặp rắc rối với người cũ phải không?”
“người cũ nào?”
“thì cái người mà…trước đây mọi người đồn đại ấy”
“phải” – tôi gật đầu, nhìn sâu vào mắt cô nàng.

Bạn gái này trông ngờ nghệch thế, hóa ra cũng rành chuyện của tôi gớm.
Không phải là Mi Dán thứ 2 chứ?

“người ấy là người như thế nào vậy?” -giọng Xấu Hổ đầy quan hoài.
“chẳng phải bạn đã nghe người ta nói rồi sao?”
“không phải chứ, những lời người khác nói là thật?”
“cơ bản là sự thật”
Khuôn mặt cô nàng hiện rõ nét kinh hoàng, pha thêm 1 chút nghi hoặc.

Hồi lâu, Xấu Hổ nói 1 câu rồi bước đi
“dù gì, mình vẫn tin bạn quyết định đúng!nhưng bạn thấy đấy, trên đời này chân – giả khó phân, thiện – ác khó định. Chỉ cần niềm tin còn, trái tim mách bảo thì cứ làm theo như vậy. bởi vì, trong tình yêu, không có đúng sai, cũng không có ranh giới!”

Cuộc sống cùng những người bạn gặp đôi chút rắc rối trong nhiều tuần lễ.
Chúng tôi thường xuyên tranh cãi, vì 1 vấn đề không đâu.
Đa phần là do tôi hay cáu gắt.
Đầu tiên là thằng Mon, sau đó đến lượt con Mèo ú.

Tôi thường tìm cớ đi làm part -time để tránh ở nhà, chỉ đợi đến khuya mới mò về.

Mọi chuyện chỉ được cải thiện khi Xấu Hổ đứng ra làm trung gian hòa giải.
Cô nàng có 1 nét dễ thương duyên dáng nhất định, khiến người ta không nỡ lòng nào làm tổn thương, lại khéo ăn khéo nói, thành thử giải quyết chuyện rắc rối của chúng tôi chỉ trong vòng vài ngày.

Tôi và thằng Mon, nhỏ Mèo ú, cả Xấu Hổ nữa, cả 4 đứa kéo nhau đi ăn nhậu cả đêm.
Cùng nhau dạo bước trước vỉa hè, vô tình tôi phát hiện: Thằng Mon và Nhỏ Mèo ú đã thành 1 cặp từ lúc nào.
Chúng nó đi phía trước, nắm tay nhau tình tứ.
Chú Mon thấy nhỏ Mèo Ú so với Thy Model trong My life thì thế nào? ai hơn ai -]])

Tôi bỗng chột dạ, liếc trộm Xấu Hổ, liền bắt gặp ngay ánh mắt cô nàng cũng đang nhìn tôi êm dịu, mặt mũi ửng đỏ.

Nhìn thái độ đó, có là thằng ngu nhất quả đất cũng đoán ra tình cảm của nàng dành cho tôi.

Bất giác, tôi thấy thương Xấu Hổ.
Cô gái hiền lành, dễ thương, chăm chỉ và hơi nhút nhát trong chuyện tình cảm.

Tôi chợt nghĩ “nếu Thắm không bước vào đời tôi, có lẽ tôi và Xấu Hổ đã là cặp đôi ngoan hiền nhất thế giới”

Sau vụ động trời của Mi Dán, tôi trở nên e sợ mẫu con gái – yêu say đắm và sẵn sàng làm tất cả vì tình yêu.
Vì thế, ngoài Thắm ra, tôi không dám nghĩ đến ai khác.

Nhưng chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, Xấu Hổ lại xuất hiện trong đời.
Vậy nên kể từ tối hôm đó, tôi cố tình tránh mặt cô bạn trong mọi tình huống.

Mọi chuyện căng cứng như dây đàn cho đến đêm noel tháng 12.
Thằng Mon và Con Mèo ú bí mật giấu tôi, gọi cho Xấu Hổ tới phòng trọ, rồi cả 4 đứa sẽ cùng nhau đi chơi.

Đây chính là âm mưu gán ghép của 2 đứa quỷ sứ.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Xấu Hổ đã tới trước cửa, trang phục chỉnh tề.
Áo sơ mi lụa màu ngọc bích, với chiếc váy cùng màu.
Tóc xoăn màu hạt dẻ nổi lên gương mặt trắng thanh tú. Nhìn Xấu Hổ có nét đẹp dịu nhẹ như 1 cô búp bê dễ thương.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi reo vang.
Mascara hai trăm chín chục nghìn gọi cho tôi!

“ông không nghe máy đi à?” – thằng Mon vừa soi gương vừa nói.
2 cô gái cũng nhìn tôi thắc mắc.
“à ừ”
“alo”

Giọng Thắm nhẹ tênh, dường như vừa trải qua 1 cơn khủng hoảng nhỏ:
“anh khỏe không?hơn 1 tháng rồi”

“à, rất tốt, cảm ơn nhé, còn đằng ấy thế nào?” – tôi giả vờ tươi cười để 3 đứa kia không nghi ngờ.

“em đã suy nghĩ kĩ những lời anh nói rồi. em cần anh hơn bất cứ thứ gì, vì thế hãy về với em đi được không?”
Đầu dây bên kia bắt đầu vang lên những tiếng nói cách quãng:
“em đã bỏ nghề, từ nay em sẽ không đi khách nữa, em hứa đấy, chỉ cần có anh ở bên thôi”

Cái mặt tôi bỗng trơ ra như tượng.
Tôi liếm môi, 3 đứa bạn đang nhìn chăm chú.
Cuối cùng chúng nó cũng phát hiện có chuyện mờ ám.

“ai gọi đấy?” – thằng Mon hỏi .
Con Mèo Ú chồm tới.
Tôi đứng bật dậy .

Vừa lúc nghe tiếng Thắm trong điện thoại: “anh sẽ trở về với em như xưa chứ?”
Giọng chị run run, như thể đang cố giấu đi những tiếng khóc nức nở.

Nỗi đau cũa Thắm – nỗi đau của tôi – trong phút chốc hòa quyện xoắn tít lấy nhau.

Lúc này, mặc kệ chúng bạn, tôi đáp ngay:
“chỉ cần em thay đổi, anh sẽ trở về bên em”
“như ngày xưa anh nhé?”
“phải, như ngày xưa!”

Con Mèo ú mắt trợn chữ A, miệng há chữ O.
Thằng Mon đứng hình vài giây.
Cặp đôi quỷ sứ đồng thanh “ông đang nói gì đấy?điên à?”

Chỉ có Xấu Hổ nhìn tôi cười buồn.

Trông thấy khuôn mặt cô nàng, tôi cảm thấy tội lỗi trong lòng đang ngày một chồng chất, sắp sửa vỡ òa ra.

Tôi bèn nói vào điện thoại, rất rõ ràng: “chúng ta sẽ là của nhau, nhưng hãy để anh vui vẻ cùng bạn bè đêm nay”
“em đồng ý, ngàn vạn lần đồng ý!”

Vừa dập máy, thằng Mon hét lên ngay lập tức: “đồ tồi, ông là thứ người gì hả?bộ ông đau khổ chưa đủ hay sao còn muốn tiếp tục?”
“ông điên rồi Bốn Mắt, bọn tui khó khăn lắm mới giúp ông tìm lại cuộc sống, học hành tấn tới, lại còn quan hệ tốt đẹp với mọi người. vậy mà ông lại phản bội bọn tui, phản bội cả gia đình ông nữa”

Tôi hiểu cảm giác của chúng nó, vì thế không hề nổi nóng, chỉ gật đầu bình thản “cảm ơn 2 người rất nhiều, đúng là tui đã rất vui, thời gian qua nếu không có 2 người chắc tui chẳng thể gượng dậy nổi. nhưng mà…. tình yêu và tình bạn bao giờ cũng phải song song với nhau, ko thể mất cái này để cái kia tồn tại được. phải không? tui không có may mắn như 2 người, tình bạn tình yêu cùng kết hợp”

“tức là bây giờ ông muốn trở về với người đàn bà đó đúng ko?” – thằng Mon dứ nắm đấm vào tường.
“đúng vậy”
“ông sẽ tiếp tục những tháng ngày như đầu năm 1?”
“đúng vậy”

Con Mèo ú la lên “đừng hòng, tui ko để ông làm như vậy đâu, nhân danh bố mẹ, anh chị em, họ hàng nhà ông và tất cả bạn bè thầy cô trong trường. tụi tui sẽ tách ông ra khỏi người con gái kia tới cùng”

“Mèo ú, bà là 1 người bạn tuyệt vời, cảm ơn bà đã vẽ bức tranh thiên đường -địa ngục, giúp tui tỉnh ngộ.”
“vẫn còn nhớ bức tranh đó, vậy sao giờ lại làm ngược lại điều tui nói, hậu quả là gì ông tự hiểu rồi đó!”
Tôi cắn môi, gật đầu .

“thôi thôi, tụi tui không là gì của ông hết, ông đi đi”
“bà nghe tui nói đi”
“có gì mà nghe?”
“bao lâu nay tui sống cho gia đình, cho mọi người, cho xã hội, nhưng chỉ sống 1 nửa cho tui. Nửa còn lại sẽ rất dễ đánh mất tất cả những gì tui có, nhưng hôm nay tui vẫn muốn thử. Đơn giản vì tình yêu trong tui chưa cháy hết!”

Đến lượt thằng Mon xen vào: “ông đi mà tìm thứ hạnh phúc ảo của ông đi, nghe rõ chưa?hạnh phúc ảo!”

Tôi nhìn thằng bạn thân nhất, nở nụ cười nhẹ nhõm:
“ông luôn là người làm tui vui mỗi khi buồn, ông luôn là người ở cùng tui những lúc rắc rối, luôn là người lo thay những nỗi lo giúp tui.”
“tui tốt với ông như vậy, ông cũng hiểu, nhưng còn cứ thích làm trái lời là sao hả?”
“2 người chưa hiểu cảm giác của tui đâu, có trải qua mới biết”

Mèo ú và Mon đồng thanh la lên:
“không cần hiểu gì hết, bọn tui chỉ nhìn thấy sự thật là ông đang mù quáng, đặt cả cuộc đời vào thứ tình yêu ảo giác đó thôi!”

Trải qua 1 lúc lâu thời gian giải thích, 2 đứa bạn vẫn không chấp nhận sự lựa chọn của tôi.

Lúc rối rắm nhất, lại là Xấu Hổ thay tôi lên tiếng:
“mọi người đừng cãi nhau nữa, để cho bạn ấy đi đi”
“cái gì?”
“bạn hiền ơi, bạn lụy tình cái thằng này quá rồi”

Xấu Hổ cúi đầu, mặt đỏ tới mang tai.
Tôi nhìn cô nàng, khẽ thốt 1 tiếng “cảm ơn”.

Lát sau, Xấu Hổ nhẹ giọng kể 1 câu chuyện:
“xin hãy nghe mình trình bày đã, rồi sau đó các bạn muốn xử sự ra sao cũng được.
Chuyện liên quan đến gia đình mình”

Ánh mắt Xấu Hổ long lanh như nước:
“bố mình là 1 người đàn ông hiền lành, nhu nhược. vì thế, khi mình 13 tuổi, mẹ bỏ nhà đi theo người đàn ông khác. lúc đó mình đã khóc rất nhiều, và hận mẹ không sao kể hết.
Nhưng bố – người vẫn còn yêu mẹ tha thiết lại không hề đau buồn, còn đồng ý kí vào đơn li dị.

Mặc cho mọi lời bàn ra tán vào không hay, bố thành tâm vun vén cho mẹ và người kia.
Lúc đó mình hoàn toàn suy sụp, hỏi bố vì sao bố lại làm chuyện đáng xấu hổ như vậy?chẳng lẽ bố không cảm thấy một chút đau khổ nào ư?
Bố trả lời….”

Giọng cô nàng hơi vỡ ra, con Mèo Ú bất giác nắm chặt lấy tay thằng Mon.

“bố trả lời: ta đau lòng thì chỉ nên đau lòng 1 mình, đừng bao giờ để cả 2 cùng chịu khổ. Bà ấy bỏ bố con ta, đối với người ngoài nhìn vào thật đáng cười chê, nhưng thật ra bà ấy đã làm đúng. Ít nhất bà ấy đang yêu. Và bởi vì trong tình yêu không có đúng sai! Một người đi tìm hạnh phúc riêng thì không còn lề lối hay ranh giới nào cho đạo đức và pháp luật làm thước đo. Chúng ta càng không được quyền phán xét bà ấy có tội hay không có tội.”

Xấu Hổ nhìn thằng vào mắt tôi, tiếp tục kể:
“nhìn tấm ảnh cưới của mẹ mình và người chồng mới, tay trong tay nét mặt rạng ngời hạnh phúc, cả mình và bố đều thấy thấm thía. Cho đến bây giờ, mình vẫn tin bà ấy đã quyết định đúng! Chuyện của bạn cũng vậy, Bốn Mắt à, nếu mẹ mình có đủ dũng cảm để đi theo tiếng gọi con tim, thì tại sao 1 người như bạn lại không thể? Yêu 1 người làm gái thì sao chứ?chỉ cần bạn nghĩ người đó xứng đáng là được. bạn nghĩ người đó có xứng đáng không?”
“xứng đáng!” – hai vành mắt tôi đỏ hoe, gật đầu 1 cái kiên định.

Con Mèo ú và thằng Mon hết nhìn tôi rồi lại nhìn Xấu Hổ, cả buổi chẳng thốt lên được lời nào.

Cuối cùng, khi tiếng nhạc mừng giáng sinh ở đâu đó vang lên.
Thằng Mon đứng bật dậy, nhào tới bên tôi.

“chết tiệt thật” – nó ôm cứng người tôi, nện ngay vài cú đấm thật là đau

“đồ chết toi, ông về bên đó mà học hành sa sút thì chết với tui nghe chưa? Nghe thấy gì chưa?”
“haha, nghe rồi, nghe rồi mà”

Con Mèo ú cũng bắt chược chạy lại, ôm vòng cả 2 thằng con trai, nó gào:
“bà quá phụ đen đó mà nuôi ông ốm hơn tui nui. Hay dạy ông làm chuyện gì xấu xa thì tui sẽ qua bên đó lôi cổ ông về nhốt ở phòng này, có biết không hả?”
“biết, biết rõ mà!”
Nước mắt tôi tuôn dài, cũng không hiểu sao giờ phút này lại yếu đuối đến thế.!?

Ôm cứng nhau một lúc dài đằng đẵng, tôi dần tách rời 2 đứa quỷ sứ, tới bên cạnh Xấu Hổ
“cảm ơn bạn nhiều lắm, là bạn cho mình những lời khuyên rất hay”
“không có gì đâu, mình là bạn bè mà”
Tôi nhìn sâu vào mắt nàng “phải, là bạn bè”

Rồi như một phản ứng tự nhiên, tôi ôm Xấu Hổ 1 cái, như muốn truyền toàn bộ hơi ấm sang cơ thể nàng.
“ơ ơ. .” cô bạn ngượng chín mặt, đỏ tới mang tai.
Thằng Mon và con Mèo Ú cười nắc nẻ.
Tôi thì thầm “tối nay bạn có rãnh không?”
“rãnh, nhưng mà làm sao?”
“đi với bọn mình đi”
“mình…mình nghĩ là”
“đừng bao giờ ngập ngừng khi quyết định bất kì chuyện gì, chỉ . . cứ đơn giản là làm thôi!”

Xấu Hổ gật đầu “mình đi, mình muốn đi với bạn”

Đêm noel năm đó, cả bốn đứa đều có những khoảnh khắc tuyệt vời nhất.
Xấu Hổ hạnh phúc đến phát khóc, cô bạn ngả đầu lên bờ vai tôi khi tiếng chuông nhà thờ điểm 12 giờ đêm.

Chúng tôi: là bạn tốt!

Chương 37: Chỉ Cảm Thấy Áp Lực.

“căn nhà màu hồng” trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, chỉ còn hai bóng hình kề nhau.

Ngày chúng tôi nói lời chia tay, Thắm rơi vào tuyệt vòng bế tắc, cả ngày chị không nói 1 lời, chỉ trốn trong phòng đóng kín cửa.
Ngố và Sami có khuyên giải thế nào cũng không được.
Một thời gian sau, Thắm trở lại nhịp sống bình thường.
Nhưng trên môi chị không hề có một nét cười, đôi mắt lúc nào cũng xếch lên, đen nháy.
Cả ngày còn đốt thuốc không biết mệt mỏi.
Một ngày, chị thông báo: đã chính thức giải nghệ. Từ nay không còn đĩ của đĩ.

Thế là 2 vợ chồng nhà Ngố âm thầm bàn bạc, cuối cùng quyết định rời đi.
Sami nói “mày gọi thằng Hai Mặt về đi, bọn tao ở lại làm phiền đến chúng mày nhiều quá, là tao, cũng tại tao mà mày với nó khó hàn gắn. cho tao xin lỗi, tao hối hận lắm rồi”

Ngố ôm vợ dỗ dành, rồi nhìn Thắm mở lời:
“cho dù có thế nào, cũng nhất định đưa Hai Mặt về với gia đình mình nhé. Tôi biết hai người vẫn còn yêu nhau nhiều lắm, đừng bao giờ để thứ gì ngu ngốc cản trở tình yêu. Hãy nhìn vào chuyện của tôi và Sam đi.”

Ngày tôi trở về, cửa cổng mở toang hoang, Thắm ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài khung trời hửng sáng.

Nhác thấy bóng người quen thuộc xuất hiện ở lối vào, chị sững người, không đủ can đảm thốt 1 lời.

Tôi đặt hành lí bên cửa rồi nhẹ giọng nói “em có chấp nhận cho 1 con mèo hoang trở về nhà không?”

Chuyện sau đó chẳng cần nói cũng biết!
Nhìn những đường cong mềm mại trên thân hình cân đối, đừng nói là tôi, mà bất kì thằng đàn ông nào trên trái đất cũng phải thèm thuồng.

Chẳng thèm đóng cửa cài then, tôi ôm Thắm vào lòng rồi nằm vật ra giường.
Chị tìm đến môi tôi mê man điên dại sau 1 thời gian dài xa cách.
Đôi tay tôi từ khi sống cùng đĩ của đĩ đã trở nên quá mức thành thục, loáng 1 cái, cả 2 đã không còn mảnh vải che thân.
Tôi nằm đè lên thân thể mềm mại ấm áp, cái tấm thân yêu kiều thướt tha đã đem lại cho tôi hàng loạt đau khổ, gian truân.

Cuộc tương hội này, là khoảnh khắc tôi mong chờ không biết bao nhiêu lần.
Làn da mềm mại như gấm vóc lụa là, khuấy động tâm trí tôi, dục tính bùng phát mãnh liệt.

Tôi tham lam thưởng thức từng centimet cơ thể nữ thần, như người lữ khách đói khát trên sa mạc, từng ngụm nước đều muốn rút kiệt bằng hết.
(HM thích suy nghĩ của AE ở đoạn này =]])

Thắm quờ quạng hai tay túm chặt tóc tôi, lời nói không rõ ràng:
“từ từ, chầm chậm thôi, kẻo…hết xí quách!”

Đêm hôm đó, chúng tôi ân ái triền miên hết lần này sang lần khác.
Trong đêm, tôi liên tục nhắc đi nhắc lại 3 chữ “anh yêu em”.
Toàn bộ sức lực bao nhiêu tháng ngày tích tụ đều dành cả cho Thắm.

Cuối cùng, tôi rã rời người, ôm vợ yêu chìm vào giấc ngủ…
Một giấc ngủ sâu không mộng mị!

Những giây phút thiêng liêng đi qua sao yên ắng lạ, dường như ngày mai một cơn bão sẽ tới.

Bây giờ tôi đã là chồng của 1 bà chủ.
Hàng ngày, bà chủ đều ra các shop thời trang, tiệm vàng, cửa hàng trang sức…tiến hành công việc trông coi, quản lí.
Còn tôi, vẫn đi học đều đặn
Buổi tối chúng tôi thường không ở nhà, mà ra ngoài ăn đến khuya mới về.
Thắm gọi đó là “Tập thích nghi với lối sống hiện đại”.
Dĩ nhiên tôi cũng hưởng ứng nhiệt liệt.

Chuyện trường lớp, bạn bè vẫn tốt.
Thằng Mon, con Mèo ú và Xấu Hổ ở bên tôi trong các giờ học và cơm trưa.
Chúng tôi giúp đỡ nhau cùng tiến bộ, đi đâu cũng có nhau, vui vẻ, thoải mái.
Bạn bè gọi 4 đứa là “bộ tứ siêu phàm”.

Đám sinh viên rất thích chơi trò gán ghép, chúng nó không ngớt miệng trêu chọc tôi và Xấu Hổ.
Khuôn mặt ửng đỏ, hai má lúm đồng tiền chúm chím dần trở thành biểu tượng của lòng thương hại trong tôi.

Chỉ là, thương thế nào thì thương, người tôi nguyện dâng hiến cả đời, nhất định phải là Thắm!

Nhờ trời, công việc kinh doanh của Thắm dần dần ăn nên làm ra.
Đêm trước ngày đầu tiên khai trương cửa hàng trang sức, chị hồi hộp không sao ngủ được.
“ngày mai em sẽ đích thân làm người mẫu đeo thử sản phẩm đấy, đỡ phải tốn tiền thuê người. Anh thấy thế có được không?”
“được, được quá ấy chứ. em đẹp thế này mà”

Đoạn tôi đưa mắt đánh giá cơ thể Thắm 1 lần nữa – nước da sáng, sóng mũi cao, thân hình đầy đặn.
Cái danh hiệu nữ hoàng trang sức khá hợp với chị.

Bất giác, tôi lại quay sang ôm hôn tới tấp.
“ấy, đừng có quậy nữa, bỏ cái tay ra”
“sao thế?”
“ngày mai người ta là đại diện thương hiệu trang sức trước bao nhiêu cặp mắt thiên hạ đấy. tối nay anh mà quậy, sáng mai coi sao được.”
“làm gì có chuyện đó”
“không được, em bảo không được là không được, nghe nhé: CẤM!”
“xí” – tôi hậm hực bỏ đôi bàn tay tham lam khỏi người nàng.

Thắm hạ giọng an ủi”thôi mà cưng, đừng có giận nữa, ngày mai em bù cho”
“bù kiểu gì?”
“thì kiểu gì thì kiểu đấy”
“thật nhá?”
“hí hí”
Tôi và chị lại hè nhau cười hí hửng.

Lát sau, nằm thao thức mãi không ngủ được, Thắm quay sang nghịch tai tôi
Tôi nói “em mà không ngủ, ngày mai giống hệt như con gấu trúc, không ai thèm coi đâu”
Thắm nhắm tịt mắt rồi lại mở mắt:
“vẫn cứ không ngủ được, nếu không muốn ngày mai em xấu thì bây giờ anh hát ru cho em đi”
“có chồng rồi còn chơi trò trẻ con ấy!”

Thắm nhéo tai tôi: “nhanh lên, có hát không thì bảo?”
“rồi rồi, để đó anh hát”
“hát đi anh”

“anh sẽ hát bài Người Lính Đi Qua Đồn Giặc”
“hả?nhạc cách mạng à?”
Tôi im lặng trong 1s, 2s, 3s rồi hơn 10s.

Thắm giục “bảo hát mà im như thóc thế?”
Tôi cười “hát xong rồi, bài này ngắn lắm”
“gi?em đã nghe thấy gì đâu”

“thì, anh hát bài Người Lính Đi Qua Đồn Giặc, mà người lính qua đồn giặc phải thật nhanh gọn và không được lên tiếng”
“đồ quỷ, em cù chết anh! Cù chết anh!”

Sau ngày khai trương cửa hàng và các buổi triễn lãm trang sức thành công.
Vài tháng sau, công việc làm ăn của Thắm phất lên như diều gặp gió, bận tối mắt tối mũi.
Hết bàn chuyện làm ăn với bên công ty vàng bạc đá quý này, đến ăn tối với giám đốc ngân hàng nọ.

Cả tôi cũng lao vào học ôn thi tốt nghiệp năm 3.
Vì thế, thời gian gia đình bên nhau ngày càng eo hẹp.

Trước đây, mỗi buổi sáng chị đưa tôi đi học, 8h tối cả hai cùng dùng bữa, 10 h ôm nhau ngủ.
Tối thứ 7 tụ tập cùng gia đình đĩ điếm ăn nhậu bét nhè.
Sáng chủ nhật cả nhà kéo nhau đi café, sau đó đến công viên nước hoặc trung tâm vui chơi giải trí nào đó.
Lịch trình kín mít, ai nấy đều vui.

Nhưng, sau khi chuỗi cửa hàng đi vào hoạt động.
Nhiều buổi sáng tôi phải ngồi xe bus, thường xuyên ăn tối một mình vì Thắm bận tiếp đãi đối tác.
Mỗi lần như thế Thắm đều gọi điện về báo “chồng yêu, hôm nay em đi ăn tối với khách hàng, về muộn đấy, khi nào về em sẽ kể cho anh nghe . À, em có mua sẵn đồ ăn để trong tủ lạnh, chúc anh ngon miệng.”

Sau này, những lần về muộn trở thành thông lệ, Thắm cũng chẳng cần thông báo.
Có khi, quá nửa đêm chị mới mò vào phòng, nồng nặc mùi rượu.

Gia đình đĩ điếm tụ họp vào các ngày nghỉ, vắng hẳn bóng dáng Thắm.
Nhi Cây Trâm đem thắc mắc ra hỏi tôi: “vợ cưng lại dong buồm đi đâu rồi?kì này cứ như chủ tịch hội đồng quản trị ấy nhờ?”
Tôi chỉ còn nước đáp bừa: “đường ra đảo giấu vàng còn xa lắm chị ạ”

Sau khi tôi tốt nghiệp năm 3, cả nhà kéo nhau đi công viên nước .

Trong lúc các cô nàng đang thỏa sức quậy phá trong các bộ bikini gợi cảm, cánh đàn ông ngồi thong thả khui bia.
Ngố quay sang tôi mở miệng hỏi “dạo này bà xã làm ăn khá chứ?”
“cũng tèm tèm anh ạ, thực ra em cũng chả rõ”
“sao thế?” – cả Giáo Sư và Ngố đều nhìn tôi chòng chọc.

Tôi bèn đem chuyện gia đình kể lại đại khái, khuyến mãi thêm 1 chút than thân trách phận.

“ài…” – Giáo Sư gật đầu với vẻ thông cảm, khoác vai tôi thân thiện “khi phụ nữ làm chủ gia đình, thầy hiểu, thầy hiểu”

Ngố đưa ngón tay cái ra hiệu “đồng ý”.
Anh chàng nói “chú em cũng phải cẩn thận. quản lí vợ quá mức là không đúng nhưng gặng hỏi 1 chút thì đâu có vấn đề gì, làm như thế để biết vợ mình đi với ai, làm những gì”
Giáo Sư tiếp “còn chưa tới thăm các cơ sở kinh doanh bao giờ à?nếu em vui vẻ dạo 1 vòng xem xét chắc cô ấy sẽ rất vui”.

Tiếp thu ý kiến của 2 chàng rể, tôi liền lựa lấy một ngày hiếm hoi cả hai cùng rãnh rỗi để đến thăm Thắm.

Nơi đầu tiên tôi tới là một shop lớn trên đường 3/2.
Thấy vợ yêu đang xem xét các mẫu thời trang mới, tận tay mặc vào cho ma – nơ – canh, tôi hài lòng gõ cộc cộc cửa kính.
Thắm giật mình suýt trượt chân ngã ngửa.

“ôi chồng yêu, anh đến thăm em á?”
“ừ, có vấn đề gì sao?”
“anh làm em bất ngờ quá, bình thường em tưởng anh không có hứng thú với việc làm ăn của em” – khi nói câu này chị nheo mắt nhìn tôi.
“không có đâu, anh lúc nào cũng quan tâm tới công việc của em, chỉ là anh nghĩ em bận nên không dám làm phiền”
“anh lúc nào cũng vậy”.
Thắm nhéo cằm tôi một cái, đoạn dắt tay tôi dạo 1 vòng quanh shop.

Phải công nhận nơi này lớn thật, từ trang thiết bị: điều hòa, đèn điện, màn hình LCD, ma – nơ – canh, giá treo, kệ giày dép,…. đến tường ốp gạch, bể cá cảnh, nền đá hoa cương…tất cả đều hào nhoáng.
“Không uổng 1 năm làm vợ gã người Hồng Kông” – tôi chua xót thầm nghĩ.

Thắm tự tay chỉ cho tôi từng khu vực: nam – nữ, teen – trung niên.
Đoạn, tự tay lựa cho tôi 1 số quần áo hàng hiệu.
Nửa tiếng sau, Thắm đánh đôi guốc lên sàn, gật đầu vừa ý.
“thích không cưng?”
“thích”
“bây giờ anh ở đây chơi nhá, em phải đi có việc?”
“hả?em đi đâu?”
“bàn chuyện làm ăn với đối tác, em đâu chỉ dừng lại ở cái shop này, anh yêu”

Tôi thở dài.
Thắm là mẫu người ham công tiếc việc, mẫu phụ nữ giàu tham vọng, chị sẽ không bao giờ chịu bó tay bó chân 1 chỗ.

Chừng 5 phút sau, trước cửa xuất hiện chiếc xe con màu ánh bạc.
“ai thế?”
“à, bạn làm ăn của em, thôi em đi nhé”
Thắm vẫy tay chào tôi, khẽ dặn dò mấy tiếng với đám nhân viên rồi lên xe, đóng sầm cửa điệu nghệ.

Một cô nhân viên xuyt xoa “bà chủ vừa đẹp vừa sang, hèn gì sướng thật đấy, xe con đưa rước suốt ngày thôi”.

Mắt tôi chuyển từ chiếc xe con đang xi – nhan rẽ hướng, sang đống quần áo lỉnh kỉnh trên tay, trong đầu chưa có suy nghĩ gì.
Chỉ cảm thấy áp lực!

Chương 38: Hai Tượng Đài Ăn Chơi.

Tối hôm đó, lại là 1 đêm Thắm về trễ với nồng độ cồn cực cao trong máu.
Vừa vào đến cửa liền thốt lên “thủ đoạn của mày, tao hiểu ngay từ đầu, à ha, làm sao mày uống bằng tao mà cứ tinh vi”

Chị nằm ngửa ra giường:
“lại còn dám đưa tay sờ? lần sau thì liệu hồn đấy nhé”
“cái thời tao đây đem thân tiếp trai, chúng mày mới chỉ có 1 con vợ thôi, hà hà, được mỗi cái có đầu óc kinh doanh, còn lại đều là vô dụng!”

Thắm càng uống càng tỉnh, khi say chị chỉ mắng chửi chứ không bao giờ ngủ.

Vì thế, chúng tôi lẳng lặng nằm bên nhau không ai chợp mắt.

Trước đây tôi cũng từng hỏi chị về vấn đề này, chị trả lời: “ngày xưa, lúc nào uống nhiều là lúc đó đi với khách, sao dám ngủ thẳng cẳng không biết trời trăng được? cho nên em tập dần thói quen: cứ rượu vào là thức. Còn nhớ mấy ngày đầu mới vào làm, ngu ngốc không biết đề phòng chuyện đó, nghĩ lại mà nổi da gà, có cho tiền cũng đếch dám sai lầm lần nữa.”

Tôi hiểu ý Thắm, không bình luận gì thêm, chỉ ôm chị vỗ về.

Sáng hôm sau, chị mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Tôi đắp chăn mền cẩn thận, còn nấu cả đồ ăn sáng đầy đủ rồi mới đến trường.

Buổi trưa về sớm, nhà cửa vắng tanh, Thắm chỉ ăn qua loa rồi lại lên đường đi đâu không rõ.
Buổi chiều cùng ngày, chị điện cho tôi, báo: đang ở Bình Dương xem lô đất! phải 2 ngày mới về.

Đầu năm đại học thứ 4 của tôi, chính là thời điểm khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Công việc làm ăn của Thắm ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, dần dần bộc lộ nhiều điểm yếu.
Chị chạy đôn chạy đáo lo công việc, hết gọi người này đến gọi người kia.
Sau đó còn đi gặp khách hàng, trao đổi việc kinh doanh với đối tác.

Mệt phờ cả người.

Tôi thương chị, ôm chị vào lòng hôn lên cổ.
Thắm né tránh cử chỉ âu yếm của tôi:
“em đang mệt mỏi lắm anh ạ”
“anh hiểu”
“bây giờ em phải làm sao đây?”
“hay em đừng làm việc này nữa Thắm, cứ kinh doanh nhỏ thôi cũng được, đâu cần phải đầu tư bất động sản ở Bình Dương làm gì, chốn thương trường đầy khốc liệt, người phụ nữ yếu đuối như em…”
“này, vợ anh không phải là người yếu đuối đâu nhé”
“Anh biết, anh xin lỗi”

Đôi mắt xếch nhích lên, Thắm với tay châm 1 điếu thuốc:
“em sẽ tiếp tục, bằng bất cứ giá nào”

“bằng bất cứ giá nào, bằng bất cứ giá nào, bằng bất cứ giá nào…” – hằng đêm tôi đều mơ thấy câu nói đó của Thắm.
Rồi trông thấy chị lao vào vòng tay kẻ khác.
Khói thuốc mờ nhạt che phủ chiếc giường xa hoa.

Mỗi ngày, Thắm đều bước lên chiếc xe hơi sang trọng với đôi mắt ánh lên tia sáng “không bao giờ khuất phục”.
Tôi ngắm nhìn cảnh đó bụng đầy thở than.

Tôi không phản đối chuyện Thắm bắt đầu 1 cuộc sống mới, cũng không phản đối chị trở thành bà chủ 1 doanh nghiệp. tôi chỉ có đôi chút lo âu, thế gian này đầy rẫy phức tạp ganh đua, không nơi đâu an toàn, nếu nó làm tổn hại đến nữ thần của tôi, tôi phải làm sao?

Thời điểm cận tết năm đó, Thiên Thần Ngực Bự hoành tráng trở về!

Bà chị tóc đỏ du lịch nước ngoài mấy năm, nhìn đẫy đà hẳn ra, thân ngon còn nguyên thân ngon, da trắng còn nguyên da trắng.
Bước ra khỏi sân bay, Nhi Cây Trâm và Sami trố mắt “cú này mới đi phẫu thuật thẫm mỹ hay sao mà ngon thế này?”
“múp quá, múp quá!”

Tiếp theo, cả nhà được 1 phen điên đảo khi thấy bên cạnh Linh là 1 người đàn ông ngoại quốc:
“ai đây?bạn mày á?”
“không, chồng tao!”

Hot girl nhiều chuyện nhất Sài Thành đã có chồng!
Tin tức này ngay lập tức được toàn thảy Đêm Màu Hồng phản ứng dữ dội.
Mọi người nhao nhao đòi gia đình chúng tôi đưa chú rể tới ra mắt.

Ông chồng của bà tóc đỏ người Mỹ, tuổi ngoài tứ tuần, từng có thời gian dài làm trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng hiện nay đang dấn thân vào ngành truyền thông.

Hai người bất ngờ gặp nhau trong 1 quán café kiểu Pháp giữa lòng New york.
Hôm đó, Linh DJ lôi chiếc nhẫn Nicky tặng ra ngắm nghía, rồi thả nó vào li rượu, bụng nhủ thầm: sẽ quẳng tình yêu tại nơi xa lơ xa lắc này, yên ổn trở lại Việt Nam.
Chẳng ngờ, vừa ra tới cửa thì 1 ông khách bàn kế bên gọi với theo, trao trả cho chị ta chiếc nhẫn vẹn nguyên.

Thế là hai người làm quen và hẹn nhau ăn tối với cái cớ “cho tiện trao đổi phong tục tập quán giữa 2 quốc gia”

Điểm lí thú là ông người Mỹ không hề biết tiếng việt, vốn tiếng anh của Linh DJ cũng sơ sài. Nhưng bằng 1 cách nào đó, cả 2 người vẫn hiểu nhau.

Ông khách này từng gặp nhiều rắc rối trong chuyện tình cảm, cho đến thời điểm hiện tại vẫn còn độc thân, ông ta kể cho Linh DJ nghe rất nhiều chuyện, cứ nói xong 1 câu bà tóc đỏ lại cười khúc khích.

Ông khách khen “phụ nữ Việt Nam thật duyên dáng và thông minh”
Thực ra: bà ngực bự từ đầu đến cuối chẳng hiểu mô – tê gì.

Sau ngày đầu tiên gặp mặt, Linh Dj tinh nghịch gọi ông ta là “mũi đỏ”.

Từ đó hai người trao đổi số điện thoại, thi thoảng lại gặp nhau chốc lát.
1 tháng sau, Mũi Đỏ mời Linh DJ đến thăm khu phố người Việt.
Thời gian ở đó, có người thông dịch giúp, 2 người dần dà hiểu nhau hơn.

Sau khi đã trở nên thân thiết, Linh DJ có mặt cùng gia đình Mũi Đỏ (ông sống cùng bố và mẹ) trong bất kì dịp lễ nào: lễ tạ ơn, lễ phục sinh, giáng sinh, năm mới,….
Cha mẹ liên tục rỉ tai Mũi Đỏ “cô gái người Việt này khéo quá, không biết gia đình thế nào?con còn không mau mau giữ lấy món quà chúa ban”

Linh DJ nói rằng bố mẹ ở Việt Nam, hiện đã li dị, cô sống 1 mình từ nhỏ, đang làm DJ cho 1 vũ trường ở Thành Phố Hồ Chí Minh.
Sau đó, chẳng hiểu bà tóc đỏ khôn khéo thế nào, mà cha mẹ Mũi Đỏ hễ cứ nhắc tới Linh là “oh, she’s great!”

Một năm sau, Tóc Đỏ và Mũi Đỏ quyết định kết hôn.
Về Việt Nam lần này chính là đi hưởng tuần trăng mật.

Mũi Đỏ bắt tay chúng tôi thân thiện, nói bập bẹ tiếng việt “xin ch.. ào”
Sami nhanh nhẩu “hế lô cho 500 đô”
Ông tây tức thì ngây người, nghiền ngẫm những từ bà hoàng vừa thốt, rồi nói: “hi, you must be Sami, how are you?”
“à cái này hồi xưa có học nè, I’m fine, thanks you, and you?”
Mũi Đỏ cười ngây ngô.

Tiếp theo ông bắt tay Hồng Ngựa, Thắm và những người còn lại
“Hòng Ngưa, you’re so hot”
“Thám, oh, Thắm, really, really beautiful”
“Hai Mát, Hai Mắt, what? Oh, so…Bốn Mạt, Bốn Mặt…nice to meet you”
…….
Mũi Đỏ đặc biệt nói chuyện nhiều với Nhi Cây Trâm và Giáo Sư, vì cặp đôi này giỏi tiếng anh nhất nhà.

Thời điểm Linh DJ đưa Mũi Đỏ về Việt Nam chính là lúc khủng hoảng leo thang.
Từng có kinh nghiệm trong kinh doanh, Mũi Đỏ đứng ra giúp đỡ Thắm.
Tôi nhủ bụng “bà Linh DJ luôn xuất hiện đúng lúc”
Thắm liền thuê Nhi Cây Trâm về làm phiên dịch viên.
Vừa vặn lúc Nhi đang kẹt ở Việt Nam chưa thể hoàn tất thủ tục đi nước ngoài vì bà ngoại ốm nặng.

Linh DJ dẫn chồng về ra mắt, cả gia đình đĩ điếm được dịp tụ tập ăn chơi cả tuần lễ.
Lúc này mọi người mới hay: Mũi Đỏ không biết gì về “nghề tay trái” trước đây của bà tóc đỏ.
Hồng Ngựa nói “như thế càng hay, số mày thế mà sướng đấy Linh ạ”

Sau những ngày tiệc tùng linh đinh, Thắm lại xắn tay áo lao vào giới nhà đất ở Bình Dương.
Cả nhà biết chuyện chỉ khẽ thở dài “con này máu làm ăn quá rồi”

Một đêm, tôi cùng gia đình đĩ điếm đưa Mũi Đỏ và Linh DJ tới Đêm Màu Hồng.
Cặp vợ chồng son ngay lập tức bị “điệu” lên giữa khu DJ, trả lời phỏng vấn tới tấp.
Xong chuyện còn bị toàn thảy bạn bè, người quen ép hôn 1 nụ hôn kéo dài 3 phút 15 giây.

Ai đó la lên “đã động phòng chưa?”
Mọi người nhao nhao “động phòng hoa trúc, động phòng hoa trúc!”
Linh DJ cười “hề hề, bọn tớ ở bên đó đầy đủ thủ tục rồi mà”
Mũi Đỏ ngơ ngác.

“bên đó là bên đó, bên này là bên này, luật của Đêm Màu Hồng là gì mọi người?”
“nhốt cô dâu chú rể vào nhà vệ sinh!”
“phải đấy, ủng hộ!”
“làm theo luật!”

Thế là 1 đám bạn bè cả nam lẫn nữ, hè nhau khiêng Tóc Đỏ – Mũi Đỏ thẳng vào khu wc.

Tay DJ da đen như trâu hô “phát cho vợ chồng nhà Linh 1 cái áo mưa, đồng hồ đếm 10 phút mà chưa thấy mang tang vật ra thì phạt 30 li pha sữa chua” (quả này ác vãi)

Sau đó, vũ trường lại tiếp tục tắm trong ánh đèn hồng rực rỡ.
Các tay chơi “phê” nhiệt tình.
Sami, Nhi Cây Trâm, Hồng Ngựa và 2 chàng rể được nhường ngay 1 chỗ vip trên sàn.
Còn tôi, tôi là cái thằng đơn côi lẻ bóng, vì thế ngồi lì bên quầy bar làm vài li.

Rượu vào lên hơi, bỗng đâu thoang thoảng mùi nước hoa, rồi 1 kiều nữ thướt tha ngồi xuống cạnh tôi.
“hey, cho em một li giống anh này”
Tôi quay sang nhìn.

Một gương mặt tươi tắn được trang điểm cầu kì điểm thêm đôi bông tai hình giọt nước.
“anh giai là người mới à?” – cô ả cất giọng hỏi tôi
“cũng không hẳn là mới”
“thế anh đến đây bao nhiêu lần rồi?”
Tôi đưa 3 ngón tay.

“hahaha, thế là lính mới tòm tem nhé, mà hôm nay anh đang có chuyện buồn à?sao lại ngồi 1 mình thế?”
“ừ, chuyện phức tạp lắm”:
“em luôn thích những thứ phức tạp”

Tôi lẳng lặng uống li rượu trong tay, không đáp.
Cô ả cười: “giới thiệu với anh, em là Thỏ Ngọc”
“cô là Thỏ Ngọc? nghệ danh sao?”
“chuẩn rồi”
“nếu có nghệ danh thì hẳn là….”
Thỏ Ngọc bật cười “là điếm”
Rồi cô ả nheo mắt nhìn tôi từ đâu tới chân “anh có biết Đêm Màu Hồng nổi tiếng vì cái gì không?”
Tôi lắc đầu

“Thôi thì coi như em tiếp thị giùm Đêm Màu Hồng vậy, cho người mới như anh sáng mắt:
Ở Đêm Màu Hồng này, số lượng điếm và gái nhảy nhiều nhất thành phố, hàng loạt chân dài đình đám từng mài cột ở đây đấy”
Tôi cười hóm hỉnh “thế cô thử nêu vài cái tên đi”
“hà hà, tên à? Để xem nào…” – cô nàng vừa nhấp rượu vừa làm bộ dáng trầm ngâm
“Tống Bích Thảo, Tống Linh, Yến Vi, Hồng Phượng, Phương Bà Chiểu, Thảo Đội Cần,…cho đến gần đây thì có thêm Hồng Ngựa, Thắm Đĩ,…còn nhiều, nhiều lắm.”

Tôi giả vờ “Hồng Ngựa, Thắm Đĩ còn làm không?”
“Hồng Ngựa đang ở trên sàn kìa anh dzai” – nói đoạn cô ả chỉ về phía chị Hồng.
“ồ, thế còn Thắm đâu?”
Thỏ Ngọc nhìn quanh quất, rồi lắc đầu “đêm nay không đến, mà chắc cũng còn lâu mới đến, hơn nữa…người ta cặp với ai chứ không cặp với anh đâu”

“sao thế?có chồng rồi à?”
“chồng mẹ gì, mấy tháng trước đĩ của đĩ tuyên bố giải nghệ để chuyển sang kinh doanh rồi, bây giờ chỉ ngủ với mấy ông lãnh đạo tỉnh và đối tác làm ăn thôi” – Cô ả phun ra mấy câu nhạy cảm rồi bình thản uống nốt li rượu.

Tim tôi như muốn phá ***g ngực rớt ra ngoài, còn dây thần kinh não thì rung như máy.
Cố gắng kìm chế để không thốt ra những lời khiếm nhã, tôi nói:
“xin lỗi, cô nhận tin này từ đâu thế? chớ có ăn nói hồ đồ”

“em mà ăn nói hồ đồ á?haha, anh biết em là ai không?”
“là ai?”
“Chupa! Mà chắc anh không biết Chupa đâu nhỉ? Đó là từ để chỉ những gái điếm trung lập, đại khái giống như cò mồi trong giới cave, chuyện gì cũng biết, chỉ cần 1 cái giá phù hợp.”

“hừ” – tôi chẳng hề tin lời cô ta.

Thỏ Ngọc khều tôi “nếu anh không tin thì để em chứng minh cho mà xem. Anh thử chỉ mặt bất kì cô gái nào trong vũ trường này đi”

Mặc dù lời nói của cô ả này chẳng có lý chút nào, nhưng tôi vẫn không dẹp được thói tò mò.
“được thôi, vậy bắt đầu với cô gái kia nhé” – tôi đưa tay chỉ Nhi Cây Trâm.

Thỏ Ngọc hào hứng nhập cuộc “Hoàng Yến Nhi à, nhà ở ngõ Cây Trâm – Gò Vấp, tạm thời treo hàng 1 thời gian, vì đang chuyên tâm với 1 ông giáo sư, ông ta đứng ngay bên cạnh Nhi đấy thôi”

“khẳng định cô đã quen Nhi Cây Trâm từ trước rồi, không tính! thử người khác đi”
“anh cứ thoải mái”

Tôi chỉ tay về phía 1 cô gái khác mới vừa bước vào vũ trường.
“hàng này mới vào nghề đấy, nghệ danh Hương Tươi, khu vực quận 4, rổ giá 5182. tối nay đi với 1 anh còn trẻ phết”
“rổ giá 5182 nghĩa là sao?”
“ôi giời, biết ngay anh gà mờ mà, 5182 tức là 1 shot 5 xị, 2 shot 8 xị. ok?”
“cô nói đi với 1 gã trai trẻ vậy gã đó đâu?tôi có thấy ai đâu?”
“cứ từ từ đi anh dzai”

Đúng 5 phút sau, quả nhiên xuất hiện 1 gã tuổi chưa đến 30, khoác tay Hương lên dãy phòng vip.

“sau cuốc này nó còn 1 cuốc nữa, hẹn lúc 11 giờ trong khách sạn Tường Vi” – Thỏ Ngọc cung cấp thêm thông tin.

Tôi nhìn cô ta với ánh mắt kinh ngạc, sau đó tôi tiếp tục chỉ mặt thêm 3 cô gái nữa, Thỏ Ngọc đều nói rành rọt.

“này cô, làm thế nào mà cô có thể biết…chẳng lẽ cô quen hết cái vũ trường này sao?”

“quen hết thì biết được lịch đi khách của họ hay sao? anh ngây thơ quá, mà tóm lại đây là bí mật nghề nghiệp của em, không thể tiết lộ, ok?”

Tôi liền đem nỗi lo lắng tích tụ trong lòng bao lâu nay ra hỏi Thỏ Ngọc:
“thế…ban nãy, cô bảo cái cô THắm đó giải nghệ nhưng vẫn qua lại với đàn ông, đúng không?”
“đúng”
“cô có bằng chứng gì không?”
“ôi dào, anh gì đó ơi, em đâu có rảnh nợ đi sưu tập bằng chứng người khác ngủ với đàn ông.”

“vậy bây giờ phải làm sao để tôi tin chắc thông tin cô cung cấp là chính xác?”

Thỏ Ngọc nựng má tôi khe khẽ “ngốc thế anh dzai, nói chuyện làm ăn cứ phải nhả tiền đầu tiên, một là tiền hai là tình.”

“cô muốn bao nhiêu?”
“thì cứ bao em chai rượu trước đã”
Tôi liền trả tiền rượu cho Thỏ Ngọc.

Cô ả tươi cười:
“đơn đặt hàng của anh khá phức tạp, thôi thì 3 chai đi”
Tôi nhảy dựng lên “cô muốn giết người à?”

“thế thì 2 chai rưỡi vậy”
“8 xị” – tôi nói.
Thỏ Ngọc rời khỏi ghế “8 xị để dành mà mua vui với 1 trong 52, 5% điếm ở đây nhé”

Nói đoạn cô nàng xách bóp bỏ đi.

Tôi chần chờ, nửa muốn điều tra chuyện của Thắm, nửa không tin tưởng lời Thỏ Ngọc.
Cuối cùng sau khi quyết định bỏ tiền thuê thì cô ả đã rời vũ trường từ lúc nào.

Tôi đành đem chuyện của kiều nữ kì lạ nọ hỏi Bartender.

Anh ta giới thiệu ngay:
“Thỏ Ngọc à, Chupa số 1 trong thành phố đấy, đừng nói là điếm ở đây nhé, cho dù là các tỉnh lân cận, có khi ra tới tận Hà Nội, Hải Phòng cô ta cũng điều tra được hết. chỉ cần điện 1 cú thôi! Nếu cậu muốn hỏi thông tin về gái điếm nào đó thì tìm tới cô ta là tốt nhất, bù lại giá hơi cao 1 tí, rẻ thì 3 xị, đắt thì 3 chai, nhanh thì 3 giây, chậm thì 3 ngày.”

Sau đó tôi tiếp tục hỏi thêm về đường dây của các Chupa và thân phận của Thỏ Ngọc.

Như Thỏ Ngọc đã trình bày ban nãy, Chupa là từ để chỉ các tay cò mồi trong giới cave. Từ Chupa xuất phát từ nguyên gốc là Chupacabra, tức: con quỷ hút máu dê.
“bởi vì chúng nó thường vòi tiền rất ác!” – Bartender nói.

Đa số Chupa cũng là điếm. bọn họ chủ yếu xuất thân từ gái hạng A của sòng bạc Monaco.

Trong thế giới ngầm ở Sài Thành, có 2 tượng đài ăn chơi, thách thức cả các lực lượng chức năng:

Đầu tiên phải kể đến Đêm Màu Hồng –được ví như lầu xanh của Sài Thành – ổ chứa mại dâm duy nhất không bị sờ gáy, cung cấp gái gọi, gái nhảy, đĩ điếm các loại, số lượng khổng lồ, thậm chí các chân dài như người mẫu, diễn viên, ca sĩ cũng thông qua môi giới ở đây. ngoài ra vũ trường còn là chốn ăn chơi thác loạn của dân chơi, nơi gay tìm bạn, nơi les gạ tình.

Tiếp theo: sòng bạc Monaco – có lịch sử phát triển lâu nhất thành phố. Nơi rửa tiền an toàn của các đại gia, ông trùm thế lực lớn. Giang hồ Sài Gòn tập trung cả về đây, vì thế, Monaco là tụ điểm chứa nhiều “hàng nóng” nhất. Từng nghe câu “có đụng thì đụng áo xanh, chớ đụng Mona, đi chầu ông bà”

Nghe hết lời giới thiệu hoành tráng của Bartender, tôi chặc lưỡi: “thì ra Thỏ Ngọc là chupa, gái hạng A ở Monaco, chẳng trách chuyện gì cô ta cũng biết!”

Chương 39: Bằng Chứng Ngoại Tình.

Như đã 10 phần tin tưởng, ngày hôm sau đúng 9 giờ đêm, tôi đi 1 mình tới Đêm Màu Hồng.

Bartender mách với tôi “dạo này Thỏ Ngọc và lính bên đó cứ 9 giờ lại mò đến đây, hình như đang tìm gái cho Monaco”

Quả nhiên vừa bước vào đã thấy dáng người yểu điệu ngồi bên quầy bar.

“chào cô”

“mang đủ tiền chứ anh dzai” – Thỏ Ngọc cười ha hả, điệu bộ như thể đã biết trước sự xuất hiện của tôi.

Tôi liền đáp:

“chỉ cần cô làm tôi vừa lòng”

“được thôi, nhưng mà có 1 chút rắc rối”

“là chuyện gì?”

Cô ả bĩu môi: “vừa vào cửa bảo vệ đã đòi thẻ”

Như đã 10 phần tin tưởng, ngày hôm sau đúng 9 giờ đêm, tôi đi 1 mình tới Đêm Màu Hồng.

Bartender mách với tôi “dạo này Thỏ Ngọc và lính bên đó cứ 9 giờ lại mò đến đây, hình như đang tìm gái cho Monaco”

Quả nhiên vừa bước vào đã thấy dáng người yểu điệu ngồi bên quầy bar.

“chào cô”

“mang đủ tiền chứ anh dzai” – Thỏ Ngọc cười ha hả, điệu bộ như thể đã biết trước sự xuất hiện của tôi.

Tôi liền đáp:

“chỉ cần cô làm tôi vừa lòng”

“được thôi, nhưng mà có 1 chút rắc rối”

“là chuyện gì?”

Cô ả bĩu môi: “vừa vào cửa bảo vệ đã đòi thẻ”

Ở Đêm Màu Hồng, những gái điếm thuộc khu vực khác muốn vào đây làm ăn phải mua thẻ.

Tôi rút 500 nghìn đặt lên bàn – số tiền này đủ mua thẻ thời hạn 1 tuần.

“anh dzai hiểu luật đấy, anh muốn biết Thắm đĩ có quan hệ với ai phải không? đơn giản thôi: giám đốc công ty vàng bạc đá quý An Sương, bí thư tỉnh ủy 1 tỉnh ở miền tây cả giám đốc ngân hàng Acbank nữa, ngoài ra số lượng đang dần tăng lên”

“có bằng chứng không?”

Tay tôi bóp chặt cứng li rượu mỏng manh.

“sáng nay Thắm vừa ra khỏi nhà với gã giám đốc công ty An Sương – Quách Thế Phúc (wtf =]] ), chiếc xe con biển số ****, dừng lại ở khách sạn Vedette – Bình Dương” – cô ả chìa ra 1 bức hình chụp chiếc xe con đang lăn bánh trên đoạn đường gần nhà tôi.

Thỏ Ngọc mắt nhìn tôi, miệng vẫn tiếp tục:

“buổi chiều, cô ấy đón taxi đến nhà hàng Giang Đông, vào thẳng phòng kín, bên trong có 3 người đàn ông nhé”

– lại thêm 2 bức ảnh, 1 bức có bóng hình quen thuộc của Thắm đang đi theo lối đặc biệt dành riêng cho khách vip, còn 1 bức chụp 3 nam – 1 nữ vừa trò chuyện vừa từ nhà hàng ra bãi đổ xe.

“tối đến cũng là chiếc xe ban sáng chở cô ấy về khách sạn Vedette, người lái xe là giám đốc công ty vàng bạc đá quý An Sương. Bây giờ họ vẫn đang ở đó đấy. nếu anh không tin, có thể tự thân tới đó kiểm chứng.”

Thỏ Ngọc đặt ảnh trước mặt tôi rồi đưa tay ngoắc Bartender “tiền rượu nhớ tính bên anh dzai đây nhé”

Đầu óc tôi hỗn độn mênh mông, nhìn đi nhìn lại 4 tấm hình không có biểu hiện gì cụ thể.

Mặc dù đã cố gắng suy nghĩ những điều tốt đẹp, nhưng mọi hình ảnh xấu xa cứ đeo bám lấy tôi không tha.

Cuối cùng, tôi quyết định móc điện thoại liên lạc với Thắm.

Điện thoại báo thuê bao.

“mả mẹ chúng nó”

Chẳng hiệu nghĩ gì, tôi gọi lại lần nữa.

Thỏ Ngọc áp sát tai vào điện thoại tôi rồi thỏ thẻ “anh ngon dzai, điện thoại cũng là 1 bằng chứng quan trọng khác đấy”

“ý cô là sao?”

“biết đâu trong cái đống tin nhắn lưu trữ, lịch sử cuộc gọi có đầy số 2 tay giám đốc và tay bí thư tỉnh kia. À, nếu anh muốn biết cách đọc trộm tin nhắn vừa nhận được từ máy Thắm mà cô ấy không hay biết thì em sẽ chỉ cho anh”

Tôi thừ người ra, tâm trạng cực kì tệ hại.

Cuối buổi, Thỏ Ngọc tính cho tôi “giá hời”: “anh gì đó ơi, thấy anh tội nghiệp quá, haizzz, đáng lí ra không nên dễ dàng đặt lòng tin vào người khác như vậy. em chỉ lấy anh 2 chai rưỡi thôi”

Tôi đặt tiền lên bàn như cái máy.

Thỏ Ngọc liếc mắt qua rồi cười “không có boa sao?”

“boa?cô còn muốn boa?”

“em chụp ảnh lấy thông tin cho anh giá 2 chai rưỡi, còn chỉ cho anh cách xem tin nhắn điện thoại, đáng lý phải được thêm 1 chút chứ”

Ả điếm này, không hồ danh xuất thân từ casino.

Tôi vừa rút 200 nghìn thì bắt gặp ánh mắt chối từ của cô ta:

“Xăng vừa tăng 600 đồng 1 lít đấy, anh có biết ko?” – Thỏ Ngọc vòi tôi đúng 600 nghìn.

Đứng nhìn bóng dáng thướt tha yêu kiều xuyên qua dòng người ra trước cửa, tôi mới hay mình vừa bị dắt dê hết một núi tiền.

Cô ả đúng là con quỷ hút máu dê!

con dê ngu ngốc còn ai ngoài tôi?

Đêm hôm sau Thắm rất muộn mới về, mồm nồng nặc mùi rượu, tôi vốn đã không vui, vùng vằng quay lưng lại, không thèm đế ý đến chị.

Thắm chui ngay vào toilet xả nước tắm rửa.

Đã quá đêm mắt tôi vẫn mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, càng ngó càng bực dọc, vừa lúc điện thoại của Thắm reo, tiếng chuông không lớn, Thắm trong phòng tắm không thể nghe thấy.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Chị Ơi…Anh Yêu Em
Người Đẹp Trong Tranh
Sự Tích Trầu, Cau Và Vôi
Giữ lời thề
Đầu to hói nhiều hơn