<?php the_title(); ?>

Shock Tình

06.07.2014
Admin

– Mày… mày dám ư?????????????- giọng Devil run run, lần này thì cậu nhóc hoảng sợ thật sự

– Ủa???? Sao tao lại không nhỉ???? Nhưng vì nể tình mày quá đẹp trai, đáng ghét nhất là mày đẹp trai hơn anh iu của tao nên tao sẽ cho mày một đặc ân! – hắn ta kề miệng sát mặt Devil thì thầm

Cậu nhóc vùng mặt mình thoát khỏi cái miệng gớm ghiếc đó…

– Tao đánh răng rồi, không hôi đâu! Ha ha!!!!!!! Tao giao quyền lựa chọn cho mày đấy! Mày muốn con nào chết, con nào sống thì tao sẽ chiều theo ý mày!!!!!!!!!! Ha ha!!!!!!!!!!

Mặt Devil tối sầm lại. Hắn ta đang buộc cậu nhóc phải lựa chọn ư???? Lựa chọn giữa hai người con gái đã in dấu trong cuộc đời cậu rất sâu đậm ư????

– Mày dám uy hiếp tao ???? Mày chán sống rồi! – Devil nghiến răng

– Quyết định nhanh đi nhóc! Tao không thích đùa nữa đâu! Mày mà chậm chạp rù khờ, khiến tao bực lên là tao cho cả hai con nhỏ xuống dưới đó luôn đấy! Thế nào??? Thích một con được sống hay cả hai con phải chết?????????

Giọng nói của tên cầm dao dội vào tai Devil những nhát búa đanh thép. Chuyện gì đang xảy ra thế này chứ???? Dù rất nổi giận nhưng Devil biết rằng tên này không đùa, hắn nói được thì sẽ làm được. Cậu nhóc đưa đôi mắt với hàng mi dài rậm rung mạnh lên một nỗi đau xót phân vân nhìn về phía Nim và Nhã Trúc. Cả hai đang bị trói vào thành lan can, chỉ cần một cái chạm nhẹ thì

Bây giờ Nim không còn thấy sợ là gì nữa. Cô bé dường như tê liệt. Nỗi đau khổ khi chính mình phải lựa chọn sự sống và cái chết cho những người thân yêu đang hành hạ Devil cũng truyền sang người Nim, cô bé thấy tim thắt lại. Hơn ai hết, cô hiểu được rằng, sự lựa chọn này còn đáng sợ hơn cả cái chết. Devil vẫn đứng đó, nhìn Nim với ánh mắt tha thiết đến quặn lòng…

Nhã Trúc cũng nhìn vào Devil, nhưng trong đôi mắt của cô dì ghẻ ánh lên một cảm giác tuyệt vọng. Dù là một kẻ háo thắng, nhưng cho đến bây giờ, Nhã Trúc đau đớn nhận ra, trong trái tim Devil đã không còn hình bóng của mình nữa……………….

Trong một góc tối nào đó ở gần đây, còn có một con người, với chiếc mặt nạ quỷ… đang nở nụ cười đắc thắng…

Gió càng lúc càng rít mạnh, bóng của hơn mười con người đang in ngày một đậm hơn xuống nền sân thượng. Màu tối đen phũ phàng buông xuống trần gian, cũng như lòng người giờ đây đang bị giằng xé giữa sự sống và cái chết……………….

Nim?????? Hay Nhã Trúc???????????????

Mất Nim Devil sẽ mất tất cả…

Nhưng mất Nhã Trúc thì nhóc Banh – đứa bé mà Devil yêu thương như con ruột sẽ trở thành trẻ mồ côi…

Devil bấn loạn…

Thời gian bấn loạn…

Lòng người chìm ngập trong biển tình đen bạc…

Sống một… hay chết hai… ?????????????

ANH SẼ CÙNG EMĐI TỚI CUỐI CON ĐƯỜNG

– Này nhóc! Tao không đợi được đâu đấy! Mày cũng đa tình gớm, con nhỏ nào cũng muốn giữ bên mình! – tên cầm dao làu bàu tức tối

– Mày im đi! – Devil hét lớn

– Á à! Thằng nhóc này! Mày dám to tiếng với tao hả???? Thằng kia – hắn chỉ tay vào một tên đàn em đang đứng cạnh Nim – Mày lôi cái cột gỗ ra khỏi người con câm đó rồi giữ chặt nó vào thành lan can cho tao!

Devil hốt hoảng:

– Mày… mày muốn làm gì hả thằng khốn????

– Làm gì thì mày cũng phải biết chứ???? Hãy nhìn con câm đáng thương của mày đi, bây giờ, chỉ cần người của tao đẩy nhẹ hắn một cái thì mọi chuyện sẽ trở nên rất vui! Ha ha!!!!!!!!!!!

Devil nghiến răng đưa đôi mắt đầy hoang mang nhìn về phía Nim, cô bé giờ đây đang bị tên đàn em giữ lại rồi ấn mạnh sát vào thành lan can. Gương mặt Nim toàn là mồ hôi, tóc bết lại, đôi môi tái dần đi vì lạnh và sợ hãi………………….

– Tao không thích chơi kiểu đợi như thế này nữa đâu đấy! Tao đếm từ 1 đến 5, mày mà không chịu lựa chọn thì tao ném con câm xuống trước rồi sẽ cho con tóc xoăn lắm điều kia xuống theo. Ok?

Devil giật mình. Ruột gan cậu nhóc thắt cả lại. Lựa chọn giữa người mình yêu và kẻ yêu mình quả không dễ dàng chút nào! Nếu chọn Nim thì nhóc Banh sẽ mất luôn tuổi thơ, mà Nim và Devil cũng không thể sống thanh thản suốt quãng đời còn lại. Nhưng nếu chọn Nhã Trúc thì cuộc sống đối với Devil sẽ không còn giá trị nữa… . Vậy thì… “ Tôi sẽ cùng em đi đến cuối con đường… dẫu cho đó là thiên đàng hay địa ngục… ”

Devil hướng đôi mắt với lời xin lỗi mong manh về phía Nim, đôi mắt đó cũng chứa chan một tình yêu da diết đầy khát khao đan xen tuyệt vọng… Sẽ đi cùng nhau… đi đến cuối cùng…

Ác quỷ cúi đầu xuống thở mạnh một cái rồi ngẩng lên… quyết định cuối cùng… một kẻ sẽ ở lại… và hai người sẽ đi…

– Tao chọn…

Đùng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một thứ âm thanh đáng sợ dội vào tai Devil làm cậu nhóc buông lơi câu nói. Kèm theo sau đó là tiếng tên cầm dao la thất thanh rồi ngã gục xuống đất, lưỡi dao sắt ánh kim trượt nhẹ khỏi bờ vai Devil rơi xoảng xuống nền nhà…

Trong bóng đen ở phía cầu thang, một dáng người với chiếc mũ lưỡi trai cùng cây súng ngắn trên tay dần dần hiện hữu trước mặt Devil… Cậu nhóc ngạc nhiên trợn mắt nhìn…

Nhưng trong những phút giây đáng sợ nhất thì những điều tồi tệ hoàn toàn có thể xảy ra……………….

– Á á á!!!!! De… villlllllllllllllllllllllllllllllllllllllll lllllllll!

Chưa kịp hoàng hồn vì tiếng súng, Devil giật bắn mình khi nghe ai đó gọi tên mình, một giọng nói cậu nhóc chưa được nghe bao giờ nhưng không hiểu sao trong tiềm thức ác quỷ rung lên một cơn đau tê tái…

Là Nim!!!!! Giọng nói đó cất ra từ phía cô bé!!!!!!!! Và Devil dường như chết đứng lại chỗ khi trông thấy người con gái yêu thương của mình đang chơi vơi giữa cánh cửa vào địa ngục… Tên đàn em vì quá kinh hãi trước cái chết của đại ca nên đã run rẩy buông mạnh Nim ra khiến chân cô bé trượt một đường dài rồi mất thăng bằng ngã người lui sau thành lan can. Trong phút giây khủng khiếp đó, trong Nim bỗng có luồng sức mạnh kì lạ thôi thúc cô bé phát ra tiếng nói, tiếng nói đã từ rất lâu, rât lâu bị vùi vào quá khứ đau thương, bị chôn trong nấm mồ của sự sợ hãi dằn vặt…

– Không!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhanh như chớp Devil chạy vụt tới, nhưng tất cả chỉ còn lại là sợi chỉ sinh tồn mong manh. Lúc này đây, cậu nhóc chỉ kịp nắm được đôi bàn tay nhỏ bé của Nim, níu kéo cô bé trước ngưỡng cửa của tử thần đang lăm le chực sẵn…

Trời buông màn đêm khắp thế gian, trên đỉnh tòa nhà 8 tầng, một thân hình nhỏ bé đang lơ lửng giữa không trung, một bàn tay khác đang cố gắng níu giữ lại sự sống hiếm hoi từ tay thần Chết. Thành lan can quá thấp, Devil cúi sát người xuống, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng nắm chặt tay Nim, đôi mắt với hàng mi rậm đầy ma lực giờ đây đang rung lên toát ra nỗi sợ hãi khôn cùng. Mồ hôi càng lúc càng nhiều làm trơn tay, giờ đây nó như con quỷ đáng ghét muốn tách tay Nim ra khỏi tay Devil… Nim nhìn xuống dưới, mọi thứ nhỏ bé nhưng sao xa xôi quá, cảm giác như mình đã rời một chân ra khỏi thế giới này, cô bé ngước nhìn Devil, những giọt nước mắt tuôn ra không kịp ngăn lại…

– Không kịp rồi không kịp rồi! Devil! Buông tay Nim ra đi! Nếu không cả hai sẽ phải chết! Buông ra đi Devil!

– Im đi! Không được nói! Tôi không cho bạn bỏ tôi theo cách đó! Không bao giờ! – Devil cũng hét lên, nỗi sợ hãi lan xuống chân khiến cậu nhóc run lập cập

– Buông ra đi Devil! Nếu cứ thế này thì Nim sẽ kéo theo bạn xuống mất! Không được!!!!!!!! – Nim khóc tức tưởi, cố thuyết phục cậu nhóc thả tay mình ra. Trong thâm tâm cô bé không bao giờ muốn xa Devil, nhất là lúc này, có quá nhiều thứ cô chưa nói với Devil, nhưng Nim cũng ý thức được rằng lúc này đây cô không thể khiến Devil phải chịu chung số phận với mình… Đối với Nim, Devil là tất cả… và cậu nhóc sẽ mãi là tất cả của cô bé ngay cả khi Nim không còn trên thế gian này nữa…

– Ai cho phép bạn nói thế với tôi??? Bạn là của tôi! Đôi tay này là của tôi! Suốt đời suốt kiếp nó phải luôn nắm chặt lấy tay tôi, không bao giờ được xa rời!!!!! Không bao giờ!!!!!!!!!!!!!! – Devil giận dữ, cậu nhóc nghĩ rằng mình có thể khóc ngay bây giờ, khi mà cơn đau đã lên đến đỉnh điểm có thể bóp nát cả trái tim…

Nhưng càng lúc Devil càng yếu, những vết thương trên cơ thể lại hoành hành, máu thấm ra cả áo, đôi tay cậu nhóc đã quá mệt mỏi, mồ hôi tuôn như mưa làm trơn trượt mọi thứ… Cái nắm tay duy nhất càng lúc càng tuột dần… tuột dần…

Trong một giây định mệnh, tay Nim thoát khỏi bàn tay Devil cậu nhóc hoảng hốt với lại…

– A a a a aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Nhã Trúc ôm mặt hét toáng lên khi thấy Devil cũng ngã luôn người xuống phía dưới…………….

Cho dù lên thiên đàng hay xuống địa ngục… anh vẫn sẽ cùng em… . đi đến cuối con đường………………….

SAU CƠN MƯATRỜI CÓ THỂ SÁNG????????????

Mọi thứ có lẽ đã kết thúc nếu như Devil không kịp thời bám lấy gờ của mái che cửa sổ bệnh viện, nó được làm bằng bê tông nên đủ cứng để cậu nhóc trụ lại và kéo luôn Nim thoát khỏi cái cảnh bị rơi xuống dưới kia…

Nhưng tình hình vẫn trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc, tay trái Devil thì bám chặt vào gờ mái che, tay còn lại thì nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của Nim, cả hai lơ lửng như ngọn đèn treo trước gió, chỉ cần một cái thả nhẹ cũng đủ khiến mọi thứ đi tới thảm cảnh…

Ở trên sân thượng, người vừa cầm súng bắn tên đại ca chạy vội tới thành lan can cúi mặt nhìn xuống, hét to:

– Hai đứa ngốc kia, cố gắng bám chặt lấy, tôi xuống liền, phải cố gắng lên!!!!!!!!!

– Còn cô kia, đứng trơ ở đó làm gì! Mau chạy tới lấy chùm dây thừng cho tôi! Nhanh! – anh ta chỉ thằng vào mặt Nhã Trúc ra lệnh

Cô dì ghẻ giật bắn mình, ngơ ngơ trong vài giây rồi luống cuống chạy lại lấy chùm dây thừng, tâm trạng Nhã Trúc vẫn đang cực kì bấn loạn…

Ở vị trí cách sân thượng đúng 2 tầng lầu, Devil vẫn đang cố gắng duy trì sự sống mỏng manh của mình và Nim, bàn tay trái đã đỏ ửng lên vì chịu lực quá lớn, những ngón tay gồng lên như quyết tâm cuối cùng của cậu nhóc thách thức với số phận…

– Devil… ! – Nim nhìn lên phía cậu nhóc thì thào

– Im… đi… ! Phải nắm… chặt… lấy… tay… tôi… ! – ác quỷ cũng không khá khẩm gì hơn, thở ngắt từng quãng đầy mệt nhọc, duy chỉ có đôi mắt vẫn sắc lẻm, ánh lên những tia sáng mạnh mẽ, Nim nhìn vào đó, chỉ nhìn vào đó chứ không dám nhìn xuống dưới kia, vì cô bé biết rằng, bây giờ, cô và Devil đã kết chung sinh mạng, cả hai sẽ cùng sống hoặc cùng chết, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ trong Nim thôi thúc cô bé xây dựng một niềm tin vững chắc vào người con trai đó, người con trai mà có lẽ suốt cả cuộc đời này sẽ nắm tay bước đi cùng Nim, cho dù là chông gai hay hạnh phúc…

2 phút sau, một sợi dây thừng cỡ lớn được thả xuống trước mặt Nim và Devil…

– Bạn nắm… chặt sợi… . dây đó đi…, nắm thật chặt vào… rồi mới được thả tay tôi ra… ! – Devil dù không còn nhiều sức lực vẫn cố gắng… ra lệnh cho Nim, vì hơn ai hết cậu nhóc hiểu rằng cô bé rất yếu đuối, có thể sợ quá mà tuột tay khỏi dây…

Nim nhíu mày lại run run, một lần nữa cô bé lại nhìn lên Devil để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần… cậu nhóc cũng nhìn thật sâu vào mắt cô bé rồi đột ngột trừng mạnh lên. Nim vội vã cúi mặt xuống, hít một hơi thật sâu đưa một cánh tay sang phía sợi dây rồi cầm chặt lấy nó… Cô bé cố gắng không nhìn xuống phía dưới, nếu lỡ đưa mắt xuống đó thì coi như hỏng tất cả, vì ma lực của không gian đủ khiến con người ta choáng ngợp và mất kiểm soát…

Phải mất khá nhiều phút Nim mới đủ can đảm buông nhẹ bàn tay của Devil sau khi đã chắc rằng mình cầm chặt sợi dây thừng, cứ từng chút một, từng chút một cô bé chuyển người mình sang phía sợi dây… hơi ấm từ tay Devil dần dần lạnh đi, giờ đây, Nim phải tự bước một mình trên hành trình mong manh tìm kiếm sự sống…

– Xong chưa! – người thanh niên lạ từ trên cao cúi người xuống hét to

Nim nhìn lên, thu hết can đảm rồi gật nhẹ đầu, sau đó nhìn sang Devil, cậu nhóc dường như đã quá yếu, mặt tái nhợt, chiếc áo bệnh nhân đã nhuộm hồng bởi máu tươm ra

– Đừng… nhìn… nữa… ! Nhanh… lên… . – Devil cố gắng thều thào những lời cuối cùng…

Nim bặm môi sợ hãi, cứ thế này mãi thì cậu nhóc sẽ không trụ được nữa mất…

– Cầm chắc lấy! Tôi kéo lên đây! – trên kia vọng xuống lời thông báo

Vậy là Nhã Trúc đứng sau, người cầm súng lạ mặt đứng trước ra sức kéo Nim lên, sợi dây thừng cằn từng chút nặng nhóc trên thành lan can…

Phải mất thêm 5 phút nữa, Nim mới được kéo lên chạm thành lan can sân thượng, cái cảm giác bám vào một sợi dây mảnh khảnh có thể đứt bất cứ lúc nào khiến cô bé run bần bật, vừa sợ vừa chóng mặt… Nhưng may thay, cuối cùng Nim cũng đưa tay bấu được vào thành sắt của lan can, cô bé vui sướng đến mức muốn cười thật lớn như thể vừa được tái sinh lần nữa… nhưng không hiểu sao Nim lại chỉ thấy bớt sợ, lòng vẫn quặn thắt một nỗi đau khó chịu…

– Cẩn thận! Cẩn thận! Bám chặt vào! – người lạ mặt dặn dò, vừa nói vừa thở hồng hộc

Và cuối cùng Nim cũng được kéo hẳn lên tầng thượng, cánh cửa tử thần đã chính thức khép lại sau lưng Nim… . Cô bé được Nhã Trúc đưa hẳn vào trong, mặt mày Nim vẫn tái xanh, môi khô rát, đôi mắt đờ ra, hai tay cô bé đặt lên ngực thở mạnh…

Còn Devil…

Trong phút giây thở phào nhẹ nhõm, Nim chợt đứng bật dậy chạy đến sát lan can…

– Em bị điên sao??? Muốn rơi xuống đó lần nữa hả??? Bước vào trong đi!!!!!!!!!!! – người lạ mặt hét toáng lên khi thấy Nim suýt chút nữa nhào đầu xuống phía dưới

– Nhưng còn Devil! Devil đâu rồi?????????? – Nim hoảng loạn lay mạnh tay người lạ mặt

– Nó vẫn dưới đó! Chưa rơi xuống được đâu! Tránh xa tôi ra để tôi còn kéo nó lên nữa chứ!!!!!!! – anh ta nhăn nhó

Nim đưa hai tay lên miệng cắn lập cập, bước từng bước lùi lại phía sau. Sợi dây lại được quăng xuống…

Nhưng nhiều phút trôi qua vẫn không thấy động tĩnh gì…

Nim bắt đầu mất bình tĩnh…

– Thằng nhóc có vẻ sắp không chịu nỗi nữa rồi, hiện tại nó quá yếu!!!!!!!! – người lạ mặt vừa nhìn xuống dưới vừa thở dài…

– Như thế là sao chứ???? Anh phải kéo Devil lên! Anh không thể để cậu ấy chết được!

Đó không phải là những lời của Nim nói mà là của Nhã Trúc, cô ta ôm mặt khóc nức nở, miệng không ngớt yêu cầu người lạ mặt phải cứu cho bằng được Devil…

Bây giờ thì Nim không còn biết làm gì hơn, chỉ biết tin vào cái gọi là hy vọng… Devil của cô bé rất mạnh mẽ và kiên cường, cậu nhóc sẽ không thể gục ngã theo cách này được, không thể nào… . Nim nhắm chặt mắt lại, thả cho linh hồn theo gió tìm đến nơi Devil…

“ Bạn sẽ vượt qua… vì bạn là Devil… vì bạn là Thái Trình Kha… và vì bạn là hạnh phúc của cả cuộc đời tôi… ”

Thêm 2 phút nữa trôi qua, sợi dây thừng đột ngột căng lên, trườn từng chút một trên thành lan can tạo ra tiếng xẹt xẹt đầy hy vọng…

– Ha ha! Thằng này khá lắm!!!!!!! – người lạ mặt tự dưng cười ha hả rồi ra sức kéo lên, cả Nim và Nhã Trúc cũng vội chạy tới cầm chặt sợi dây, mong sao một chút sức lực của mình có thể giúp Devil đủ mạnh mẽ để trở về…

1s

2s

3s

Đôi mắt ngấn nước của Nim sáng bừng lên khi thấy một bàn tay của Devil đang cố gắng bám lấy thành lan can, đôi bàn tay đầy bản lĩnh đã thách thức cả số phận để níu cho bằng được Nim thoát khỏi cánh cửa tử thần. Cô bé vội vã chạy lại, dùng hai tay nắm chặt lấy rồi cùng với Nhã Trúc và người lạ mặt nhấc cậu nhóc lên. Mọi chuyện cứ như đang thử thách sức chịu đựng của con người…

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời người ai cũng có
Cũng ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi!
( Xuân Quỳnh)

…………………………………………………

Devil đã trở về…

Trong nước mắt của Nim…

Trong cơn đau vì vết thương hành hạ…

Trong tình yêu bất diệt mà vì nó cậu đã bỏ quên bản thân mình…

Nim ôm chặt lấy Devil trong phút giây vỡ òa sung sướng đó. Cảm giác lấy lại cái mà mình tưởng rằng sẽ vụt mất thật hạnh phúc biết bao. Devil bấy giờ không còn đủ sức để đưa tay ôm Nim lần nữa, nhưng cậu nhóc đã mỉm cười gục đầu mình một cách thanh thản trên vai Nim, trên vai nữ thần mà suốt đời cậu yêu thương và tôn thờ…

Ấy vậy mà…

Có những thứ… có những người… có những hành động… mà chẳng bao giờ ta lý giải được vì sao lại như thế…

Cũng như bây giờ…

Nim giật mình khi thấy người lạ mặt một lần nữa lại cầm cây súng… và mũi súng hướng thẳng về phía Devil…

NỘI CHIẾN?!?!

– Này! Bạn có thể dừng nói trong vài phút được không hả???? Miệng bạn không mệt nhưng tai tôi mệt lắm rồi! – Devil nhăn nhó xoa xoa lỗ tai càu nhàu

– Bạn đúng là cái thứ khó ưa! Tôi đọc báo cho mà nghe rồi lại còn nhăn với nhó! – Nim cũng đốp lại không thương tiếc

– Nhưng tôi không phải người mù chữ, cũng không bị khiếm thị, cũng không phải ông lão già lụ khụ đến mức không tự đọc báo được! Mà cái lý do chính là tôi không thích đọc báo! – Devil không thể chịu nỗi nữa đành “tuyên chiến” với cái “sự nghiệp em đọc anh nghe” của Nim

– Bạn đúng là cái đồ lạnh lùng tàn nhẫn, tôi thương bạn bị đau phải nằm một chỗ, sợ bạn buồn mới ngồi đọc cho bạn nghe, thế mà bạn lại đối xử với lòng tốt của người ta vậy đó hả??????? – Nim gân cổ trách móc

– Nhưng thiếu gì cách, hà cớ gì bạn cứ phải lấy báo ngồi đọc cho tôi nghe, làm như thế thà bạn cứ ngồi đếm từ 1 đến 1000 cho tôi nghe để tôi ngủ cho rồi! Bạn có biết là từ hôm qua đến giờ bạn tra tấn cái lỗ tai tôi khủng khiếp đến mức nào không hả???? Có bạn mới là người tàn nhẫn đó! Bực cả mình! – Devil vòng hai tay trước ngực làu bàu

Nim tức giận thả tờ báo xuống bàn rồi ngồi quay lưng lại, mặt đỏ ửng, môi mím chặt…

Cũng không thể trách Devil được. Ai rơi vào tình trạng của cậu nhóc lúc này thì mới thấm thía. Thử hỏi, buổi sáng đúng 7h, khi đã ăn điểm tâm xong xuôi, Nim lôi tờ tin tức đầu ngày ra và bắt Devil phải căng tai nghe mình đọc, buổi chiều đúng 3h, khi mà cậu nhóc đang ngủ trưa ngon lành thì lại bị Nim dựng đầu dậy để nghe cô bé đọc tờ báo… bóng đá! Tối lại, khi cơm nước xong xuôi, đúng 8h Nim lại hành hạ lỗ tai Devil bằng cách lôi tập truyện với tựa đề “ Truyện kể lúc 0 giờ” rồi hí hửng đọc mặc cho cậu nhóc đã bội thực vì mớ thông tin cả ngày trời được Nim nhồi vào trong đầu. Phải công nhận Devil có tính kiên nhẫn và chịu đựng đến mức thượng thừa khi đã sống sót qua 3 ngày từ cái lúc Nim nổi hứng đòi thực hiện hành động kì cục này. Nhưng đến giây phút này thì cậu nhóc đã không thể chịu đựng thêm được nữa……………….

Có lẽ bạn đọc sẽ thắc mắc vì sao Nim lại hành động như thế! Nhưng với một cô bé hơn 5 năm trời bị chôn đi tiếng nói, đùng một phát trở lại người bình thường thì cảm xúc sẽ vô cùng phức tạp. Phải nói là Nim cực kì hạnh phúc và sung sướng khi được nghe lại chính giọng nói thân thuộc của mình, được giao tiếp như một người bình thường, được thoải mái bày tỏ những điều mà lâu nay vì mặc cảm tật nguyền cô bé không thể nói… rất nhiều rất nhiều thứ cảm xúc đan xen trong Nim lúc này mà điều quan trọng nhất là Nim muốn được nghe giọng nói của mình, cái thứ âm thanh bản năng mà quá khứ tàn nhẫn đã cướp đi của cô bé. Nim muốn chia sẻ niềm vui đó với Devil – người thân yêu của mình nhưng đáng tiếc rằng cái cách mà Nim thể hiện lại đem đến tác dụng phụ…

Không hiểu sao từ lúc Devil tỉnh dậy cho đến giờ, chưa có ngày nào là hai người không gây gổ cãi nhau. Cha ông ta nói đố có sai “ Yêu nhau lắm thì cắn nhau đau”. Ngày nào cái phòng bệnh này cũng âm ỉ tiếng cãi qua cãi lại của Nim và cậu nhóc, đôi khi chỉ vì một lý do rất cỏn con. Đến cả bác Lan và Angle cùng mấy cô y tá cũng phải lắc đầu ngán ngẩm… Đúng là tuổi dậy thì, tâm sinh lý thay đổi xoành xoạch!

– Này! Nim! Bạn cũng có tính giận dai nữa hả???? Mà tôi có làm gì sai đâu chứ??? – Devil buộc phải lên tiếng trước khi thấy Nim vẫn quay lưng ngồi thừ ra, mặt nhăn nhó đến phát tội

Cô bé im lặng, cúi mặt xuống thở dài…

– Này! Từ lúc nào bạn dám làm ngơ trước lời nói của tôi thế hả???? Quay lại đây nhanh! – Devil ngồi hẳn dậy ra lệnh, gì chứ cậu nhóc rất ghét cái cảm giác bị người ta quay lưng

Nhưng Nim vẫn chẳng hề ư hử một lời nào, chỉ ngồi im và thở những hơi dài…

– Tôi cho bạn 3 giây, nếu không quay lại thì đừng trách! Mà trước khi đếm… – Devil đột ngột ngập ngừng –… . tôi xin lỗi trước vì đã nói hơi

Chưa kịp để cậu nhóc thốt ra nốt hai từ “nặng lời” cho câu nói được trọn vẹn thì Nim vội vã ôm chầm lấy Devil khiến ác quỷ trở tay không kịp!

– Bạn bị sao thế???? – Devil ngớ người

– Hu hu! Hức hức!!!!!!!!!

– Này! Bình tĩnh lại đi! Tôi đâu có nói nặng lời đến mức khiến bạn phải khóc chứ???? – Devil càng lúc càng hoảng, vỗ vỗ vào vai Nim

– Hu hu! Tôi xin lỗi! Đáng lẽ ra tôi không nên bắt bạn phải chịu đựng việc này! Tôi đã quá ích kỷ khi chỉ biết nghĩ đến cảm xúc của bản thân, thật lòng tôi rất vui khi nói lại được, vốn dĩ tôi muốn chia sẻ niềm vui đó với bạn nên mới làm những việc ngốc nghếch này! Tôi thật ngớ ngẩn mà! Hu hu!!!! – Nim nói một hơi dài rồi khóc òa lên

– Đúng là bạn ngớ ngẩn thật! – Devil buột miệng buông ra lời nhận xét phũ phàng này mà không hay biết hậu quả của nó… Nim đã khóc thét lên!

Lần này thì Devil bối rối thực sự, trước mặt cậu nhóc rất hiếm khi Nim khóc, giờ đây cô bé lại khóc mãnh liệt như thế này khiến Devil thấy không quen chút nào, bỗng dưng cậu nhóc có cảm giác mình vừa làm điều gì đó rất có lỗi với cô bé!

– Trời đất! Nín đi! Bạn ngớ ngẩn nên tôi mới thích bạn đấy! Nín đi! – Devil quả là kẻ vụng về nhất trong chuyện an ủi người khác, may mà Nim của chúng ta hiền chứ gặp cô nào khó tính một chút thì coi như xong phim!

Cuối cùng thì Nim cũng dần dần nín, nước mắt nước mũi trào ra ướt hết một vùng vai của Devil. Cô bé vừa nấc từng tiếng vừa buông cậu nhóc ra, mặt ướt nhèm, tay đưa lên quệt đi mấy giọt nước còn vương trên mắt…

– Lần đầu tiên bạn làm tôi sợ đó! – Devil thở phù phù, vừa nhìn Nim vừa lấy tay lau nước mắt cho cô bé. Không ai có thể phủ nhận được một sự thật rằng, lúc bên cạnh Nim, Devil là một con người hoàn toàn khác hẳn, cậu nhóc có đầy đủ đặc điểm, tính cách, phong thái của một boy mới lớn, sẵn sàng bày tỏ tình cảm của mình trước mặt người yêu, ghen tuông, yêu thương, giận hờnvv. tóm lại là có đủ cả. Nhưng chỉ là đối với một mình Nim thôi… còn với những người khác thì vẫn là một Thái Trình Kha ngạo nghễ, lạnh lùng, tàn nhẫn và độc ác!

– Từ mai tôi không đọc báo nữa! Hức hức… . – Nim vừa nấc vừa nói

– Thôi thôi! 3 ngày nay tôi chịu đựng được rồi, thêm ngày mai nữa cũng không sao! Thà bạn đọc như thế còn hơn bạn khóc um lên như vừa nãy! – Devil lắc đầu quầy quậy

Nim ngẩn tò te. Devil thật kì lạ. Lúc nào cũng khiến Nim không thể giận dỗi, cho dù cậu nhóc có gây ra lỗi lớn như thế nào thì Nim cũng phải ngậm ngùi mà bỏ qua. Nguyên nhân chính không có gì khác ngoài lý do: Cậu nhóc quá đáng yêu! +_+

– Thôi! Áo bạn ướt hết rồi, để tôi lấy cái khác! – Nim nhìn chiếc áo bệnh nhân đã ướt kèm nhem của Devil rồi lí nhí nói

Devil không nói gì, chỉ gật đầu. Nim chạy lại chiếc tủ sắt nhỏ đựng áo quần ở góc tường lấy ra một chiếc áo rồi tất tả chạy lại phía giường cậu nhóc đang nằm, Devil cũng mở mấy cái nút áo rồi cởi ra…

Nhưng đôi chân Nim vội khựng lại…

Không phải vì Devil đang cởi trần trước mặt mình…

Mà vì những vệt dài đập ngang đôi mắt…

NHỮNG VẾT CHÉM CỦA QUÁ KHỨ

– Devil! Lưng bạn???????????? – Nim vừa nhìn sững vào lưng của cậu nhóc vừa lắp bắp

Devil đang đặt áo lên giường nghe Nim nói thì vội khựng lại… thở dài…

– Bạn nói đi chứ???? Những vết sẹo này là thế nào???? – cô bé hoảng loạn tiến lại gần cậu nhóc

– Đúng thật là… ! – Devil lắc đầu, ngẩng mặt lên nhìn Nim, đôi mắt buồn rười rượi

Nim ngẩn người nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt sâu thăm thẳm như chất chứa một cái gì đó rất xa và rất đáng sợ, nó như một dòng xoáy bất tận hút con người vào những ngõ ngách đau thương của thời quá khứ đầy ám ảnh mà đã từ lâu Devil muốn quên đi… Nim bần thần nhìn sang lưng cậu nhóc, tấm lưng trần rắn rỏi hiên ngang chằng chịt những vết sẹo đủ mọi kích cỡ, chúng đập vào mắt Nim như những con rắn gớm ghiếc đang muốn trêu ngươi cô bé, những vết thương mới đang được băng bó so với chúng cũng lu mờ đi. Nim thoáng rùng mình, cầm chặt tay cậu nhóc khẩn khoản:

– Devil! Nói đi chứ!!! Nói đi! Thế này là thế nào????

Devil nghiêng nghiêng đầu nhìn Nim, vừa như muốn nói ra tất cả nhưng vừa như muốn lảng tránh tất cả, cậu nhóc cầm vội chiếc áo trên tay Nim rồi mặc vào người…

– Bạn không nên biết là hơn!

Không hiểu thế nào Nim lại giật mạnh chiếc áo từ tay cậu nhóc trước khi Devil mặc nó vào người, đôi mắt cô bé ánh lên sự bực bội:

– Không biết là thế nào chứ??? Bạn nghĩ tôi có thể coi đây là một chuyện hoàn toàn bình thường được sao??? Bạn có biết là tôi đã hoảng sợ đến mức nào khi nhìn thấy chúng không???? Tôi đau lòng lắm!!! – Nim nói lớn rồi giọng nghẹn lại. Tấm lưng với đầy rẫy những vết sẹo khiến cô bé cảm giác mình đã thấy được những nỗi đau nào đó rất khủng khiếp mà cậu nhóc đã phải chịu đựng…

– Nhưng tôi không muốn bạn hoảng sợ thêm nữa! – Devil hét lên. – Chưa bao giờ tôi dám soi gương để nhìn thấy cơ thể mình vì chính bản thân tôi cũng hoảng sợ khi nhìn thấy chúng! Tôi lớn lên với biết bao nỗi ám ảnh khủng khiếp, nhiều đêm tôi đã phải khóc thét lên, phá vỡ tất cả khi bị chúng quấy rầy trong giấc ngủ. Bạn đừng bắt tôi phải nhớ lại! Tôi không muốn! – Devil đột ngột rơi vào tình trạng mất bình tĩnh. Nim trợn mắt kinh ngạc rồi vội vàng ôm chặt cậu nhóc, bản thân cô bé cũng run rẩy khi chứng kiến tình trạng hiện thời của Devil. Chưa bao giờ Nim thấy Devil sợ hãi, ngay cả khi bị kề dao cận cổ cậu nhóc vẫn chẳng chút run sợ, nhưng lúc này đây, khuôn mặt Devil thẫn thờ, đôi mắt rung lên từng đợt, sắc thái tái nhợt…

– Tôi xin lỗi! Tôi sẽ không bắt bạn phải nói nữa! Đừng như thế! Tôi sợ lắm!!! – Nim luống cuống vỗ vỗ lưng cậu nhóc

Phải mất hơn 15 phút Devil mới trở về trạng thái bình thường, bàn tay cô bé đặt trên lưng cậu nhóc, mồ hôi toát ra ướt cả tay, những vết sẹo cộm lên lại khiến Nim thắt lòng…

– Thôi! Thả tôi ra! – Devil hôn nhẹ lên cổ Nim rồi thẳng người dậy – Bệnh nhân mà bạn bắt ở trần thế này hả???

Nghe thế Nim vội vã đưa áo cho cậu nhóc mặt vào, mặt đỏ ửng rồi đứng vụt dậy chạy ra cửa phòng bệnh

– Đi đâu đó??? – Devil vừa gài nút áo vừa hỏi

– Ơ… tôi… đi vệ sinh! – Nim cào cào cánh cửa rồi trả lời với vẻ lúng túng

– Có muốn đi đâu cũng phải đợi người của tôi tới dẫn đi!

Nói rồi Devil cầm máy di động lên nhấn nhấn nút…

– Alo! Tới đưa con nhỏ đi nhà vệ sinh!

Nim thở dài thườn thượt. Từ cái lúc thoát chết trên tầng thượng đến giờ, bất kì lúc nào Nim bước chân ra khỏi phòng bệnh đều có người của Devil theo sau bảo vệ. Cậu nhóc không cho Nim một mình trong bất kì hoàn cảnh nào, một lần đã đủ khiếp hãi rồi nên Devil nhất quyết bắt Nim phải nghe lời mình trong chuyện này. Ban đầu cô bé cũng cương quyết phản đối nhưng cuối cùng vẫn phải chịu khuất phục trước uy quyền của cậu nhóc…

………………………………………….

Nhưng Devil làm sao biết được những rắc rối mà Nim phải gánh chịu từ chuyện được theo sau bảo vệ bất đắc dĩ như thế này…

– Nhỏ đó là con tổng thống hả mày??? Hay là tù nhân đang hưởng án treo??? Sao đi đâu cũng thấy có người mặc áo đen kè kè theo sau vậy????

– Tao cũng chịu! Nghe đâu nó là vợ chưa cưới của đại công tử ăn chơi bậc nhất vùng này nên mới được hầu hạ theo kiểu đó!

Những lời xì xầm bàn tán của mấy cô y tá xung quanh khiến Nim ngứa tai kinh khủng. Cô bé vừa đi vừa nhăn nhó, mong cho mau đến cái nhà vệ sinh rồi trốn luôn trong đó cho khỏe, đỡ phải nghe mấy lời ong tiếng ve khó chịu này. Ông vệ sĩ thì vẫn “hiên ngang” đi sau lưng Nim, giương đôi mắt được che đi bởi cặp kính râm đen bước từng bước oai vệ, chẳng khác nào robot. Nim vừa đi vừa thắc mắc, liệu rằng ông ta có theo mình vào luôn trong nhà vệ sinh hay không??? +_+

WC Nữ! ( Nơi mà không lâu nữa sẽ diễn ra những cuộc chiến có một không hai!)

GHEN KIỂU DEVIL!

Nim đẩy vội chiếc cửa phòng tolet rồi lách nhanh vào trong. Ông vệ sĩ đến ngang đây thì đành chấp nhận dừng bước, đứng ở góc tường cạnh cửa vòng hai tay trước ngực…

Người phụ nữ thứ nhất mở cửa phòng vệ sinh bước ra, đang hân hoan với cảm xúc thoải mái khi đã giải quyết xong nỗi buồn bực thì nhìn thấy ông vệ sĩ đứng chình ình trước cửa, bà vội vã nhăn mặt xua xua tay:

– Má ơi! Sao đàn ông con trai lại đứng trước cửa phòng của chị em phụ nữ thế này chứ???? Mất lịch sự quá!

Người phụ nữ thứ hai bước ra, bà này tuy đã có tuổi nhưng ăn mặc cực kì model, đang hí hứng đeo túi xách trên vai, nhìn thấy ông vệ sĩ thì bỗng sa xẩm mặt mày, chu môi cong cớn:

– Này này ông đeo kính đen kia! Biết điều thì lượn đi chỗ khác nhanh! Chọc bà cô đây nổi khùng thì chỉ có nước ăn guốc! Biến! – bà ta chỉ thẳng tay vào mặt ông vệ sĩ

Và ngay lập tức hành động chào hỏi ấn tượng đó đã được đáp trả bằng một cái vặn tay từ trước ra sau khiến bà ta la lên oai oái (cái này gọi là phản xạ nghề nghiệp, cứ ai đụng vào mình là phải… trả đòn! +_+)

– A a a! Mày làm gì bà thế hả thằng ôn dịch kia! Mau thả tay bà ra, nếu không bà cho mày tuyệt tử tuyệt tôn bây giờ! Thả raaaaaaaaaaaaaaa!

Tất nhiên tiếp sau đó bà ta được hưởng một cú đẩy cực kì điêu luyện đủ để toàn thân dính chặt vào bức tường đối diện. Ông vệ sĩ này đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc! ( Mặc dù hoa này đã tàn, ngọc này đã mòn!)

– Mày nhớ mặt bà đó! Cái đồ không thấy đường mà bày đặt đeo kính mát! Đồ thần kinh! Đồ cù lần! – Bà ta vẫn cố gắng chửi nốt câu cuối cùng rồi mới nghoe nguẩy bỏ đi

Ông vệ sĩ lúc này mới dám lột cặp kính đen ra rồi lau mồ hôi đang vã ra trên trán. Thế mới biết, kẻ địch nguy hiểm nhất và đáng sợ nhất của đàn ông chính là phụ nữ!!!!!!!!!!!!

Từ nãy đến giờ Nim đứng trong đó và nghe hết tất cả. Đáng lý cô bé cũng muốn ra giúp đỡ ông vệ sĩ thoát khỏi “nanh vuốt” của mấy quý bà nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì quyết định… đứng xem! ( Nhân vật nữ chính đôi khi cũng… ác đột xuất!)

……………………………………………

Trong phòng bệnh

– Devil ngủ rồi hả Nim? – Angle vừa đọc sách vừa hỏi Nim, cô bé đang tập đan mấy thứ vớ vẩn từ len, kĩ thuật đan len này Nim vừa học được từ bác Lan, cô bé cũng muốn đan cái gì đó cho Devil khi mùa đông sắp về…

– Uh! Bạn ấy mới ngủ! Mà hôm nay bạn không ngủ trưa hả??? Mọi hôm thấy bạn ngủ sớm lắm mà!

– Chà! Nghe giọng bạn thích thật! – Angle ngẩng lên cười tươi. Nim lúng túng cúi gầm mặt xuống, lúc nào cậu nhóc cũng khiến Nim phải xấu hổ vì những lời khen… quá đúng của minh!

Mãi xấu hổ nên cô bé không để ý rằng cậu nhóc đã rời giường và tiến lại gần mình từ lúc nào…

– Nim này! – Angle gọi nhỏ

Nim vội ngẩng lên, và suýt nữa cô bé làm rơi cuộn len xuống đất khi thấy mặt Angle đang cúi sát mặt mình… gần đến không tưởng được!

– Bạn… bạn… làm gì thế???? – Nim trân mắt hỏi

– Tôi không làm gì cả! Chỉ muốn ngắm bạn với khoảng cách gần nhất có thể thôi! – Angle lại cười, nhưng nụ cười lần này đượm buồn hẳn

– Bạn lại đùa nữa rồi! – Nim cố gắng không để ý nhưng thái độ của Angle khiến cô bé hơi nổi da gà…

– Giá mà tôi có thể đùa… – Angle hạ giọng, đôi mắt rũ xuống toát lên một cái gì đó khó hiểu

Và Angle lại càng cúi sát hơn… Nim bối rối ngiêng người…

– Nếu cậu muốn toàn mạng thì tránh xa mặt bạn gái tôi ngay lập tức! – Devil mấy phút trước vẫn đang ngủ khò khò tự dưng cất tiếng nói khiến Nim và Angle giật mình quay sang nhìn

Ngay sau đó, ác quỷ bước nhanh xuống giường rồi tiến lại phía sau lưng Nim, quàng tay ôm lấy cô bé khiến Nim cứ đờ người ra không hiểu chuyện gì…

– Đây là lần cuối cùng tôi bỏ qua cho cậu việc tiếp cận bạn gái tôi!

Devil nhìn thẳng vào mắt Angle rồi tuyên bố thẳng thừng, sau đó ngang nhiên hôn thẳng vào má Nim trước mặt cậu bạn…

– Tôi không thích nói nhiều đâu! Mình ra ngoài, tôi muốn đi dạo! – Devil đứng thẳng dậy cầm tay Nim dẫn đi, việc bị cậu nhóc kiss bất thình lình từ lâu Nim đã quen, nhưng hành động hôm nay trước mặt Angle của cậu nhóc khiến Nim thấy lạ… Dù gì, Angle cũng là con trai, và dù gì, thiên thần cũng thương Nim, Devil quả thật đã rất tàn nhẫn trong tình cảm…

………………………………..

– Sao bạn lại làm thế trước mặt cậu ấy? Như thế có phải hơi quá đáng không? – Nim vừa đi vừa nói

– Nguyên tắc khắt nghiệt nhất trong tình cảm chính là phải biết tàn nhẫn!

– Nhưng dù sao đó cũng là bạn cậu…

– Nhưng bạn lại là bạn gái của tôi!

– Có liên quan gì sao?

– Rất liên quan là khác, vì khi tôi xác định được tình yêu của mình, thì tôi không chấp nhận sự chia sẻ.

– Ý bạn là sao??? – Nim dừng lại, nhìn vào mắt Devil

– Bạn đúng là khờ thật! Thằng nhóc đó yêu bạn không kém gì tôi đâu! – Devil hướng đôi mắt đầy ghen tuông nhìn chằm chằm vào Nim

HOANG TÀNĐỎHOÀNG HÔN
– Cái gì???? Angle hả??? – Nim há hốc mồm kinh ngạc

– Nó đúng là bạn tôi, có thể coi là thân cũng được, nhưng với Devil này, bạn là tất cả, và tôi sẵn sàng giết chết bất kì kẻ nào dám chen chân vào mối quan hệ của chúng ta!

– Bạn… – Nim run run

– Trong tình yêu, tôi còn ác hơn ngoài gấp trăm lần… – Devil cúi đầu xuống sát mặt Nim “hăm dọa” khiến cô bé hoảng sợ, nuốt nước bọt ừng ực

Có lẽ bây giờ Nim chưa ý thức được những lời mà Devil nó đáng sợ đến mức độ nào, nhưng không lâu nữa, cô bé sẽ phải hiểu ra rằng… cái ác trong tình yêu của Devil là một cái ác cực kì tàn nhẫn…

Nhìn xuống dưới từ cửa sổ phòng bệnh, Angle phóng đôi mắt buồn thăm thẳm xen lẫn uất hận nhìn Nim và Devil, nhưng cụ thể là “dành” cho ác quỷ của chúng ta…

“ Tôi đã kiên nhẫn và chịu đựng đủ rồi! Chính cậu đã châm ngòi nổ cho tất cả… Đừng trách tôi! Devil… ”
Khi ta chấp nhận yêu cũng là lúc ta chấp nhận mình phải ích kỷ…
Và khi trở nên ích kỷ thì đồng thời ta phải chấp nhận bản thân chia làm hai con người…
Nếu ta đủ tỉnh táo… ta sẽ là người tốt…
Nếu ta quá hồ đồta sẽ trở thành kẻ ác nhất thế gian
Vì vậy, hãy yêu bằng cả con tim lẫn lý trí, đừng tự biến mình thành một con quỷ khi chỉ yêu bằng cảm xúc mà bỏ qua cái gọi là nhân cách của một con người
(Kw)

– Bác sĩ ! Tôi muốn xuất viện ! – Devil nói đều đều

– Cậu vừa nói cái gì ? Xuất viện ư ??? Nhưng bệnh tình của cậu. – Ông bác sĩ già nghe lấy tay đẩy gọng kính lên, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên

– Ông không cần quan tâm chuyện đó ! – Devil ngẩng lên, nói mạnh

– Thôi được ! Nếu cậu muốn vậy ! Nhưng mỗi ngày tôi sẽ đến khám cho cậu một lần

– Cám ơn ! – cậu nhóc lạnh lùng

Nim nãy giờ ngồi nghe cuộc nói chuyện giữa Devil và ông bác sĩ già thì cực kì bức xúc, nhưng dù cô bé có muốn lên tiếng thì Devil cũng không có tác dụng, vì một khi cậu nhóc muốn cái gì là phải làm cái đó

– Này! Bạn ăn nói với người lớn tuổi mà thiếu lịch sự thế???? – Nim vòng tay làu nhàu khi ông bác sĩ già đã đi khỏi

– Như thế mà thiếu lịch sự ư??? Rất lịch sự là đằng khác! Ông già nhà tôi tôi cũng chưa bao giờ lễ phép đến mức đó đâu! – Devil lầm rầm, vừa nói vừa ngã người xuống giường

Nim chỉ biết lắc đầu thở dài trước cái tính ngang hơn cua bò của cậu nhóc, đôi khi Devil thật khó hiểu…

…………………………………

Trước cổng bệnh viện…

– Chào hai người nhé! Tôi về đây! Mai gặp! – Angle vừa mở cửa xe vừa chào tạm biệt, không quên nháy mắt tinh nghịch với Nim.

– Uh! Chào bạn! Nhớ giữ sức khỏe, mau lành bệnh! – Nim cũng cười tươi vẫy chào cậu bạn, cái đầu của Angle đã được tháo băng, chỉ còn đính một mẩu nhỏ băng trắng ở giữa trán, nhìn thì cũng không ảnh hưởng gì mấy tới cái nhan sắc thiên thần của cậu nhóc

Devil thì vẫn im lặng. Trong thật tâm ác quỷ cũng muốn nói lời tạm biệt với Angle, nhưng không hiểu sao cậu nhóc luôn có một linh tính không lành về cậu bạn thân của mình, cảm giác đó như một cục đá tảng cứ đè nặng trong lòng Devil, vì vậy nên cậu nhóc chỉ cười nhẹ rồi mở cửa xe bước vào ngồi

– Lên xe cho rồi! Đứng đó làm gì nữa! – Devil thúc giục khi thấy Nim vẫn đứng ngơ ngơ ở ngoài

– Tôi lên liền nè! Làm gì mà vội vã thế! – Nim cũng xụ mặt lũi thũi chạy sang phía bên kia xe rồi mở cửa bước vào

Chiếc xe màu đen huyền bí của Devil lăn bánh, bỏ lại đằng sau bệnh viện cao 8 tầng lầu đã từng chứng kiến biết bao tình huống sống dở chết dở của 3 con người… . Hơn 1 tháng trời Nim, Devil và Angle tạm trú trong cái phòng bệnh nhỏ bé ấy, quãng thời gian không quá lâu nhưng cũng đủ để mọi thứ có thể phơi bày và thể hiện… những gương mặt khác nhau của một con người, những thứ tình cảm chông chênh tìm lại đúng vị trí của nó… và nhất là Nim đã tìm thấy Devil của mình…

Mãi suy nghĩ vẩn vơ, Nim không để ý là chiếc xe đang đưa mình trở về với căn nhà cũ – nơi có giàn hoa giấy…

– Đi đâu thế này???? – Cô bé hốt hoảng nhìn ra phía cửa xe

– Con nhỏ này! Bị gì thế??? Đi về nhà bạn chứ đâu???? – Devil vừa ngạc nhiên vừa nhăn nhó nhìn sang

– Nhà tôi????? – Nim nói to rồi chợt khựng lại, cô bé quên mất rằng Devil vẫn chưa biết chuyện nhà mình bị lũ người lạ mặt phá nát và hiện tại cô bé phải ở nhờ nhà bác Lan.

– Có chuyện gì xảy ra ???? – Devil nhổm người dậy, nhìn Nim đầy tò mò

– Ờ… ờ… . – cô bé lúng búng, sự thật thì Nim cũng không biết phải nói cái gì với Devil bây giờ…

Nhưng trong tình hình hiện tại, Nim không cần phải nói gì cả, vì những gì Devil đang chứng kiến đủ cho cậu nhóc hiểu ra được vấn đề…

Chiếc xe lăn bánh vào con ngõ nhỏ, cái con đường quen thuộc một thời mà Devil vẫn đặt chân tới, con đường đầy mùi hoa lài đã đi vào trong cả tiềm thức của Nim, con đường đánh dấu sợi dây duyên số định mệnh của Devil và cô bé. Chiếc xe từ từ dừng lại trước căn nhà có giàn hoa giấy, Devil đưa đôi mắt ngỡ ngàng nhìn vào, tất cả chỉ còn một mộ đống vụn vỡ, duy chỉ có giàn hoa giấy trước cổng vẫn vươn dài quấn quýt cùng thời gian…

EM. CŨNG CÓ QUYỀN GHEN

Cậu nhóc im lặng mở cửa xe bước ra, đứng nhìn hồi lâu trước không gian của một mớ gạch vụn, của một ngôi nhà đáng yêu giờ đã đi vào dĩ vãng… .

Nim lạnh người nhìn theo Devil, cô bé cố gắng đoán xem cậu nhóc đang nghĩ gì nhưng không thể. Cái dáng người cao lớn của ác quỷ đứng trước ngôi nhà như một cái bóng khổng lồ nuốt chửng tất cả…

– Devil… – Nim vỗ nhẹ vai cậu nhóc – Bạn đang nghĩ gì thế???? – cô bé hỏi nhẹ

– Tại sao???? – Devil thốt lên, giọng nghẹn nghẹn

– Tại sao… gì chứ???? – Nim cũng ngạc nhiên

– Tại sao lại thành ra như thế này??? Tại sao bạn lại không nói cho tôi biết???? Tại sao chứ hả???? – Devil đột ngột nổi khùng lên quay lại cầm chặt tay Nim rồi đẩy cô bé vào thành xe, đôi mắt cậu nhóc sắc lạnh đến đáng sợ, Nim tròn mắt nhìn vào rồi bối rối quay mặt sang hướng khác…

– Nói đi!!! – Devil quát lớn

– Chính tôi cũng không biết vì sao nó lại như thế! Sao lúc nào bạn cũng chỉ biết la tôi thế hả???? Lúc nhà tôi bị người ta phá, lúc tôi bị lũ người đó truy đuổi giết hại, bạn đâu có bên cạnh tôi, người bên cạnh tôi lúc đó là Angle! Là Angle đó bạn biết không hả????? – Nim bức xúc nói mạnh, cô bé vùng tay ra khỏi Devil

– Cái gì ???? – Devil nhướng mày, đôi mắt lại rung lên

– Hôm đó ở trường tôi bị một tên lái xe mô tô ám sát, may mà có Angle nhanh tay đỡ dùm nếu không thì tôi cũng chả còn ở đây mà nói chuyện với bạn, rồi sau đó cậu ta đưa tôi về nhà, tới gần cổng thì đột nhiên anh trai gọi điện cho tôi, bảo rằng tôi phải trốn đi nếu không thì sẽ nguy hiểm, ngay sau đó thì một đám người lạ mặt chận xe chúng tôi lại rồi đòi bắt tôi, đòi giết tôi. Một lần nữa Angle lại bảo vệ tôi thoát khỏi chúng, sáng mai về lại nhà thì đã thấy bị phá nát thế này rồi ! – Nim thút thít kể lại

– Sao lúc đó không gọi cho tôi hả ???? – Devil lại càng nổi khùng hơn

– Gọi làm gì chứ ??? Lúc đó bạn còn bận ở bên cô dì ghẻ đáng kính của mình mà !!!!!!!! – Nim hét lên, nhẫn nhịn bấy lâu nay cũng có cơ hội được xả ra

Devil im lặng, cậu nhóc đã bắt đầu nhớ lại mọi chuyện. Đúng là hôm đó khi nghe tin Nhã Trúc tự sát cậu đã buông tay Nim để chạy vội về nhà (nói tự sát cho hoành tráng thôi, chứ thật ra chỉ là dùng dao rạch một đường nhỏ trên cổ tay, máu còn không kịp chảy ra huống gì chết +_+), hôm sau định đi gặp cô bé thì cô dì ghẻ lại tìm cớ níu chân. Hóa ra tất cả đều do cô ả sắp đặt cả ! Devil bắt đầu thấy lùng bùng trong người

– Thôi ! Nín đi ! Tôi đã bảo là tôi ghét nước mắt mà ! Nin đi ! – Devil nhìn Nim, ánh mắt chùng xuống rồi vội vàng kéo cô bé vào lòng an ủi

Nim vẫn tức tưởi khóc. Dù gì cô bé cũng là con gái, cũng biết ghen tuông hờn giận, lúc đó vì chưa xác định được tình cảm của cả hai nên Nim mới chôn chặt nỗi bức bối trong lòng, bây giờ thì Nim không muốn nề hà gì cả, chỉ muốn được bức ra mà thôi. Như thế mới nhẹ người

Trời chiều đã ngả màu, giàn hoa giấy rung nhẹ trước gió, màu đỏ tươi quyện vào màu tím hoàng hôn tạo nên một không gian lung linh trong đáy mắt

– Thế bây giờ bạn đang ở đâu ? – Devil vừa vuốt tóc Nim vừa hỏi trong khi cô bé vẫn thút thít khóc

Và câu hỏi này khiến Nim phải dừng khóc ngay lập tức. Cô bé giật mình ngẩng đầu dậy, nhìn Devil với ánh mắt bối rối. Nếu nói rằng hiện giờ cô đang ở nhà bác Lan – bác ruột của Angle thì cậu nhóc sẽ phản ứng sao nhỉ ????

– Sao im lặng thế ??? Đang ở đâu ??? – Như hiểu ra điều gì “mờ ám”, Devil cau mày hỏi dồn

– Ờờlúc đó- thấy thái độ của Devil như thế nên Nim cũng sợ sợ

– Lúc đó sao ??? Làm gì mà ấp úng thế ??? – Devil bắt đầu bực mình

– Lúc đólúc đóvì tôi không có bà con ở đây, anh trai thì bặt vô âm tínnênnên

– Nên bạn tới ở nhà thằng Angle hả ????????? – Devil đột ngột hét toáng lên khiến cả Nim lẫn ông tài xế giật thót

– Không không ! – Nim lắc đầu quầy quậy – Không phải nhà Angle, mà là nhà bác cậu ấy !!! – cô bé cúi mặt lí nhí

– Bác ư ???? Bác nào ??? – Devil lại dồn dập

Nim chưa kịp trả lời thì mắt Devil vội sáng lên

– Đừng nói với tôi đó là bà ta- Devil hạ giọng, thái độ thoáng bực bội- Bà Lan ư???

Nim ngạc nhiên rồi gật gật đầu, người vẫn thấy run run trước thái độ của cậu nhóc

– Khốn kiếp ! Lên xe ! – Devil đưa tay vuốt mặt rồi lôi Nim vào xe khiến cô bé vừa sợ vừa lo, tình hình là cậu ta đang bị kích động

Chiếc xe lại lăn bánh rời đi, con ngõ nhỏ khuất xa phía sau. Nim vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra trong người Devil, chỉ biết là cậu nhóc đang rất giận dữ

– Bạn phải chuyển khỏi đó ngay lập tức ! – Devil vừa lấy tay xoa xoa trán vừa nói

– Ơ ! Vì sao ????

– Vì tôi không cho phép bạn ở đó ! Bạn phải tránh xa người đàn bà đó ! – Devil bức xúc

– Tôitôi thấy bác Lan rất tốt mà ! – Nim tròn mắt phản biện

– Tốt ư ??? Bà ta là một con quỷ thì đúng hơn ! – Devil nghiến răng

BẠO LỰCTÌNH YÊU

– Devil ! Bạn không nên vô lễ như thế ! Lúc còn ở bệnh viện, bác Lan cũng ở lại chăm sóc hai người, tôi có thấy bạn phản ứng dữ dội như bây giờ đâu ????– Nim bắt đầu bực mình với thái độ của cậu nhóc

– Bạn im đi ! Bạn không hiểu thì đừng nói ! Ở bệnh viện tôi không thể hiện vì bà ta là bác của Angle, bà ta có quyền chăm sóc nó, nhưng nếu tôi biết bà ta ở cùng bạn thì tôi đã không để yên từ lâu rồi. Bây giờ không nói nhiều, bạn phải chuyển đi ngay lập tức ! – Devil tức giận ra lệnh, đôi mắt lại tối dần đi báo hiệu sự xuất hiện của lốt quỷ

Tiếp xúc lâu với Devil giúp Nim hiểu được mình nên cư xử như thế nào trong trường hợp này. Tốt nhất là nên im lặng. Sự giận dữ của cậu nhóc luôn là một cơn sóng thần ác liệt nhất có thể cuốn phăng tất cả

 

Nhà bác Lan đã hiện ra phía trước, chiếc xe dừng bên lề, Devil mở cửa bước nhanh xuống, Nim cũng lục đục bước ra đi theo

Nim chạy tới nhấn chuông, vài giây sau thì bác Lan bước ra. Nim bắt đầu linh cảm một mối quan hệ nào đó rất phức tạp giữa Devil và người phụ nữ này khi cô bé thấy giương mặt bác Lan biến sắc khi nhìn thấy Devil

– Cháu về rồi hả ??? Angle cũng vừa gọi điện thông báo là nó đã xuất viện rồi ! – bác Lan sau vài giây mất bình tĩnh cũng trở lại bình thường, nhìn Nim hỏi

– Dạ

– Còn Devil ! Hôm qua và hôm nay ta không vào bệnh viện vì có việc bận, cháu vẫn ổn chứ ???? – Bác Lan cố gắng tươi cười

– Cám ơn ! Tôi đến đưa Nim đi ! – Devil lạnh lùng

– Đi ư ??? Đi đâu ???

– Bác không cần biết ! Bạn vào trong lấy đồ đạc đi ! Nhanh ! – Devil quát lớn

Nim giật mình rồi lũi thũi bước vào, nhiều lúc cô bé nghĩ mình đã quá phụ thuộc vào cậu nhóc, nhưng chẳng bao giờ Nim thắng được Devil, vì suy cho cùng, tất cả những gì cậu nhóc bảo Nim phải làm từ trước đến giờ đều đem lại sự tốt đẹp cho cô bé

Khi Nim đã đi vào trong nhà, ngoài cổng chỉ còn bác Lan và Devil

– Cháu có cần phải làm như thế không ??? Lúc ở bệnh viện, ta còn tưởng cháu đã bỏ qua hết cho ta rồi chứ ??? – Bác Lan nhìn Devil thở dài

– Bỏ qua ??? Từ đó không có trong từ điển của tôi ! Những gì bà gây ra cho mẹ tôi, tôi sẽ không bao giờ để yên đâu ! – Devil nói trong bực tức xen chút ngạo mạn

– Còn trẻ, không nên thù hận quá lâu, việc đó chỉ cản trở thêm con đường phía trước của cháu mà thôi ! Mâu thuẫn của thế hệ trước thì nên để thế hệ trước tự giải quyết, cháu không nên và cũng không có quyền phán xét !– Bác Lan điềm tĩnh

– Đó là bà nghĩ, còn tôi thì không ! – Devil trả lời đầy thách thức, vừa lúc đó Nim bước ra với đống đồ tư trang của mình, cậu nhóc cầm tay cô bé rồi lôi nhanh đi khiến Nim chỉ kịp ngoái đầu mỉm cười chào bác Lan, bác ấy cũng đưa tay tạm biệt, đôi mắt kì bí lại ám ảnh tâm trí Nim

 

Trên xe

– Thế bây giờ tôi ở đâu ???? – Nim xụ mặt hỏi

– Ở với tôi ! – Devil trả lời thủng thỉnh

– Cái gì ??? – Nim hoảng hốt quay người sang nhìn cậu nhóc – Bạn đang đùa hả ???

– Trước sau gì tôi cũng lấy bạn, việc ở chung trước hôn nhân có quan trọng gì đâu ! – Cậu nhóc vẫn bình thản

– Này. – Nim bắt đầu mất bình tĩnh – Bạn có đang bình thường không đó ! Chúng ta mới chỉ bước qua cái tuổi 18 được vài tháng thôi ! Sao bạn lại.

– Đối với tôi, 18 hay 20 không là vấn đề, miễn là tôi cảm thấy mình hoàn toàn có đủ khả năng để lo lắng cho bạn suốt cuộc đời là được !

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Con hươu của nàng
Sẽ chỉ yêu ai?
Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối
Họa sĩ nghèo
Chiếc Đèn Mẫu Đơn