Thế Nam đã mua quần áo cho Hiểu Đồng và Đình Ân thay, rồi đưa cả hai đi ăn. Hiểu Đồng ngại ngùng đến nỗi cô không dám nhìn thế Nam lần nào cả. Thế Nam cũng nhẹ nhàng coi như không có gì xảy ra.
Mặc dù Đình Ân và Thế Nam phản đối, Hiểu Đồng vẫn kiên quyết đến trường, cô không muốn bỏ lỡ một tiết học nào. Huống hồ hôm nay lại là một tiết rất quan trọng.
Nhưng Hiểu Đồng không ngờ rằng, tai họa đang chờ cô đến đó.
Thế Nam đưa hai người đến dãy C rồi cho xe đến dãy A. Vừa bước vào sân trường thì Hiểu Đồng đã thấy mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào mình.
Họ nhìn cô xì xầm cười khúc khích, có kẻ còn cợt nhã với cô. Còn chưa hiểu ra chuyện gì thì Đại Bình đã lao tới.
– Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì vậy.
– Cậu muốn nói chuyện gì? – Hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.
Đại Bình nhăn mặt nhìn Hiểu Đồng.
– Cậu thật sự không biết chuyện gì sao.
Nhìn bộ mặt ngơ ngác của Hiểu Đồng và Đình Ân, Đại Bình nắm tay Hiểu Đồng kéo đi.
– Đi theo mình.
Đình Ân cũng vội chạy theo.
Đại Bình kéo Hiểu Đồng đi đến một cái bàn đá vắng người. Lôi cái latop màu đen trong túi ra bắt đầu tra mạng. Xong rồi cậu xoay cái latop về phía Hiểu Đồng và Đình Ân.
Vừa nhìn vào màn hình mấy giây, Đình Ân hét lên còn Hiểu Đồng thì chết lặng.
Trong màn hình hiện ra hai video clip: một quay lúc Hiểu Đồng đang thay đồ, một quay lúc Hiểu Đồng đang múa may điên cuồng trong bữa tiệc.
Bên cạnh đó còn có một tấm hình chụp Hiểu Đồng ở trường, đang ngồi học chăm chỉ. Với lời tựa: ” Một đời sống khác của học sinh gương mẫu”
“Cô sinh viên có tên là Mễ Hiểu Đồng học lớp…”
Vô số commend được gửi đến diễn đàn.
“Vịt con xấu xí biến thành thiên nga”.
“Không ngờ bạn ấy lại đẹp như vậy”.
“Thật không ngờ nhìn bề ngoài lại không biết bạn ấy lại là một cô gái ăn chơi như thế. Bởi vậy không nên đánh giá con người qua bề ngoài”
“Cô ả đúng là một con cáo già đội lốt cừu non”
“Nghe nói cô ta bị hoàng tử trường mình đá cho nên uống thuốc đòi tự tử để buộc anh ấy quay lại. Thật đúng là đồ vô liêm sỉ mà”
…
– …mình là vợ chưa cưới của Vĩnh Phong…chúng ta làm bạn nha …
Hiểu Đồng lần lượt nhớ lại những lời của Vũ Quỳnh. Cô nhìn thấy sự giả dối trong từng lời nói, sự tốt bụng đó hóa ra là một màn kịch. Vậy thì đẩy cô xuống nước, cho cô mươn áo, sợ cô bị bệnh cho cô uống thuốc là sự khởi đầu cho vở kịch chính ngày hôm nay.
Một cái bẫy thật hoàn hảo để Hiểu Đồng từng bước từng bước đi vào mà không mảy may nghi ngờ. Hiểu Đồng ơi, mày thật ngốc ghếch, mày đã vội vả tin người ta vô điều kiện. Mày đã quên mất cuộc đời này vốn nhiều cạm bẫy, không ai cho không ai cái gì cả. Tất cả đều phải có sự đánh đổi. Mày đã đánh đổi quá lớn rồi.
Hiểu Đồng bật cười lớn, một nụ cười đau khổ. Đại Bình và Đình Ân nhìn Hiểu Đồng tràn ngập lo lắng.
Mặc kệ những tiếng xì xầm trong lớp, Hiểu Đồng bỏ ngoài tai tất cả để bước vào chỗ ngồi. Nhưng chưa được bao lâu thì lớp trưởng đến thông báo thầy hiệu trưởng cho gọi Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng đã lường trước chuyện này sẽ xảy ra. Vụ việc ầm ĩ như thế lẽ nào trường lại không biết, chuyện gọi cô lên là lẽ dĩ nhiên.
– Cốc … cốc …cốc …
– Mời vào.
Hiểu Đồng mạnh dạn đẩy cửa bước vào. Thầy hiệu trưởng đang ngồi xem giấy tờ, thấy Hiểu Đồng bước vào thì đẩy gọng kính cao hơn và đứng dậy, chỉ tay vào bô ghế tong phòng nói:
– Ngồi đi em.
Hiểu Đồng và thầy hiệu trưởng cũng không xa lạ mấy. Thầy từng giới thiệu Hiểu Đồng dạy học cho cháu của thầy. Cô bé rất thông minh nhưng lại không thích học cùng gia sư. Hiểu Đồng khác với các gia sư trước đây, không ràng buộc, cũng không nghiêm khắc, chỉ bằng sự tận tâm của mình, xây dựng tình cảm chị em với em ấy.
Đợt hè vừa rồi, Hiểu Đồng để cô bé xả hơi, nên vẫn chưa tiếp tục đến dạy cho cô bé ấy.
– Em biết vì sao thầy gọi em lên đây chứ.
Hiểu Đồng gật đầu.
– Thầy đã cho gỡ những bài đó xuống rồi. Nhưng thầy hối tiếc là thầy biết quá muộn, sự việc đã đồn ầm ĩ cả lên rồi.
– Dạ em biết.
Thầy hiệu trưởng nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Hiểu Đồng nói:
– Từ trước đến nay thầy luôn luôn tin tưởng nhân cách của em và bây giờ thầy vẫn luôn tin tưởng em. Nhưng thầy sẽ không hỏi đã xảy ra chuyện gì vì thầy nghĩ như vậy là trái với lòng tin của mình.
Hiểu Đồng xúc động ngước mắt lên nhìn thầy, giọng nghẹn ngào nói:
– Em cám ơn thầy.
Thầy hiệu trưởng thở dài nói tiếp:
– Em biết đây là trường một trường tư chứ, và nó thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong, một tập đoàn có thế lực nhất nước ta. Học bổng hằng nay của các học sinh ưu tú đều do tập đoàn này tài trợ.
Thầy với ta rót hai ly nước, đưa cho Hiểu Đồng một ly:
– Chuyện của em đã đến tai bà chủ tịch. Phải nói là chính mắt bà nhìn thấy em say thuốc ở bữa tiệc sinh nhật . Bà ấy đã ra quyết định đuổi học em.
Ly nước trên tay Hiểu Đồng rơi xuống mặt bàn. Hiểu Đồng vẫn biết sẽ xảy ra chuyện nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này. Cả người Hiểu Đồng bỗng phát cơn ớn lạnh.
Tiếp tục học là hy vọng duy nhất để có cuộc sống tốt đẹp hơn, để mẹ cô và bé Đường có thể sống những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc.
Nếu bây giờ cô bị đuổi học, mọi nổ lực từ bao nhiêu lâu nay của Hiểu Đồng sẽ đổ sông đổ biển. Cuộc sống sau này của Hiểu Đồng, bé Đường và mẹ thật mờ mịt. Hiểu Đồng thấy trước mắt mình toàn bóng đen, tai ù đi.
Giọng thầy hiệu trưởng lại vang lên phá tan mọi mây mù bao quanh Hiểu Đồng.
– Thầy và các giáo sư đã nói giúp em trước mặt bà chủ tịch. Nhưng bà ấy khăng khăng đòi đuổi học em. Nếu ai muốn bênh vực em thì phải ra khỏi trường này. Thầy rất tiếc vì điều này.
Tảng băng trong lòng Hiểu Đồng cuối cùng cũng vỡ tan. Cô kìn nén nỗi đau nói:
– Em hiểu thưa thầy. Xin đừng để vì em mà bị liên lụy. Ngày mai em sẽ nghỉ học. Em xin phép thầy em về lớp.
Hiểu Đồng định đứng dậy đi ra nhưng thầy hiệu trưởng lại nói tiếp:
– Có một điều để em tiếp tục học ở đây.
– Điều kiện gì vậy thầy.
– Đó là không có bất cứ quan hệ gì với Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng ra khỏi phòng thầy hiệu trưởng sau khi buông ra câu khẳng định:
– Xin thầy yên tâm, giữa em và anh ấy không hề có bất cứ quan hệ gì.
Đi ra chưa được bao lâu, Hiểu Đồng đã trạm ngay mặt của kẻ hại mình.
Vũ Quỳnh và hai người bạn gái của cô ta. Hiểu Đồng nhận ra một trorng hai cô gái ấy là người đã xô mình xuống nước. Vũ Quỳnh mặc một bộ váy đen sexy rất đẹp, làm cho Hiểu Đồng nhận ra cô là cô gái đã nhào đến hôn Vĩnh Phong trong quán bar.
Hiểu Đồng tự trách mình sao lại không chú ý đến cô ta. Nếu như lúc đó cô chú ý đến cô ấy thì sẽ không bị bộ mặt giả tạo của cô ta đánh lừa, thì sẽ không có kết cục như ngày hôm nay.
Vũ Quỳnh vừa nhìn thấy Hiểu Đồng đi ra từ phòng thầy hiệu trưởng thì cười ngạo:
– Sao hả! Cảm giác làm người nổi tiếng thế nào.
Cô ta thật trơ trẽn, hiểu Đồng cứ nghỉ cô ta sẽ giả vờ oan khuất khóc lóc bảo không phải mình, nào ngờ cô ta lại tìm ngay Hiểu Đồng gây sự.
Hiểu Đồng khòng thèm trả lời cô ta tiếp túc bỏ đi nhưng Vũ Quỳnh đã chặn lại.
– Sao không trả lời tôi, có phải vì xấu hổ quá không.
Lần này Hiểu Đồng không tránh né nữa, cô nhìn tah83ng vào mặt Vũ Quỳnh mĩm cười khinh miệt:
– Cô thật đáng thương.
Vũ Quỳnh bỗng xanh mặt tức giận hét:
– Cô nói ai đáng thương?
– Là cô.
Vũ Quỳnh giang tay định tát Hiểu Đồng nhưng bị Hiểu Đồng chụp lại và đưa tay tát lại một cái thật mạnh vào mặt Vũ Quỳnh. Cô ta lảo đảo ôm lấy mặt. hai người bạn của cô ta cũng bị bất ngờ không kịp trở tay.
Họ định nhào đến đánh Hiểu Đồng nhưng bị cô trừng mắt vội e sợ thu tay về.
– Những chuyện cô làm đối với tôi, tôi coi như là tiền trả cho cái váy đầm kia, nhưng cái tát này chính là tôn nghiêm danh dự và tự trọng của tôi. Tôi đã tưởng rằng chúng ta là bạn nên từng chúc mừng cho cô và Vĩnh Phong, Nhưng bây giờ tôi thấy thật may mắn vì người anh Vĩnh Phong thích không phải là cô. Hạng người như cô, Vĩnh Phong sẽ không bao giờ thích đâu.
– Cô…Vũ Quỳnh định lao đến đánh Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng cười khinh bỉ nói:
– Cô định ăn thêm một cái tát à. Vậy thì đánh đi. Tôi nói cho cô biết, tôi không phải là cục bột để tùy cô nhào nắn. Nếu cô vay tôi một, tôi nhất định bắt cô trả gấp mười lần.
– Cô tưởng cô còn Vĩnh Phong chóng lưng à. Cô chỉ là một cô bé lọ lem thôi. Anh ấy rồi cũng sẽ chán cô.
Đột nhiên môt tiếng nói trầm ấm uy nghi vang lên từ sau lưng Vũ Quỳnh.
– Ai nói cô ấy không còn người chống lưng.Nếu các cô dám đụng vào cô ấy tôi sẽ để các cô hối hận suốt đời.
Là Thế Nam, tại sao lúc cô tuyệt vọng nhất lại là Thế Nam an ủi cô.
Thế Nam không phải chỉ nổi tiếng bởi vỉ vẻ hào hoa phong nhã của mình mà còn bởi vì cậu là con trai của một trong những tập đoàn mạnh trong nước.
Ba cô gái thấy Thế Nam đi tới với vẻ mặt giận dữ thì sợ hãi rút vào nhau.
Thế Nam căm tức nhìn họ:
– Tôi cấm các cô từ nay không được bắt nạt cô ấy nếu không đừng trách tôi.
Nói xong anh nắm tay Hiểu Đồng kéo đi.
Vĩnh Phong nhìn thấy Thế Nam đem đồ đến khách sạn cho Hiểu Đồng và Đình Ân. Thấy Hiểu Đồng đã đỡ hơn rất nhiều lên xe của Thế Nam thì mới yên tâm về nhà. Cậu ngã nhào ra ghế sofa đau khổ.
Cậu muốn làm cho Hiểu Đồng đau khổ, muốn cho cô ấy hiểu được cảm giác đau khổ là thế nào. Nhưng không ngờ khi làm người khác đau thì cũng là làm chính mình bị đau. Cô đau một còn cậu đau đến mười.
Nhìn cô ấy đau đớn vật vã, trái tim Vĩnh Phong như rướn máu. Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại. Cả đêm qua cậu không hề chợp mắt lấy một lần.
Chỉ vừa chợp mắt một lát thì điện thoại trong túi reo lên, cậu uể oải cằm điện thoại. Là tiếng của Quốc Bảo.
– Anh Vĩnh Phong xảy ra chuyện rồi, mau đến trường đi …
Trên đường đến trường cậu nghe Quốc Bảo kể lại vắng tắt mọi thứ, khiến cho vận tốc của cậu càng ta7ng cao.
Cuối cùng cậu đến trường tìm Đình Ân, nghe Đình Ân bảo Hiểu Đồng bị gọi đến phòng thầy Hiệu trưởng, cậu tức khắc chạy đến đó. Vừa chạy đến thì thấy Thế Nam nắm tay Hiểu Đồng bỏ đi, sau lưng là Vũ QUỳnh với hai cô gái tức giận nhìn theo họ.
Hiểu Đồng và Thế Nam thấy Vĩnh phong thì khựng lại.
Hiểu Đồng nhìn vào mắt Vĩnh Phong nói:
– Anh làm ơn nói với vợ chưa cưới của anh là tôi và anh không có bất cứ quan hệ nào hết và làm ơn từ nay hãy tránh xa tôi ra. Tất cả mọi chuyện đều vì anh mà ra. Tôi không muốn thấy mặt anh nữa.
Nói rồi, Hiểu Đồng nắm tay Thế Nam bỏ đi, mặc cho vĩnh Phong đau khổ đứng nhìn theo bóng họ.
“Vĩnh Phong! Xin lỗi anh! Em hết lần này đến lần khác làm anh đau khổ. Hết lần này đến lần khác đối xử tàn nhẫn với anh. Hãy quên một kẻ xấu xa như em đi. “
Nước mắt đang chảy vào tim Hiểu Đồng khiến cô có cảm giác đau nhói.
Vũ Quỳnh thấy Vĩnh Phong đến thì nũng nịu giả vờ như vừa bị bắt nạt.
– Vĩnh Phong! Tự nhiên Hiểu Đồng đến mắng **** em, còn tát em một cái, anh xem mặt em đỏ cả lên.
Nhưng Vĩnh Phong đã quay lại đưa tay bóp cổ cô, đẩy mạnh cô vào tường.
– Đừng tưởng tôi không biết những việc cô đã làm. Khôn hồn thì kêu cái tên đã giúp đỡ cô làm chuyện xấu xa đó biến mất khỏi thành phố này nếu không thì chết với tôi. Từ nay cô còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ làm cho khuôn mặt xinh đẹp của cô bị biến dạng đó. Nên nhớ tôi không thích nói chơi bao giờ.
Rồi cậu quay sang hai cô bạn:
– Cả các cô nữa đó.
Khiến cho hai cô bạn này vỡ cả mật.
Vĩnh Phong tức giận bỏ đi. Cậu buông tay ra khiến Vũ Quỳnh khuỵu xuống ho sặc sụa.
Vũ Quỳnh nhìn theo bóng dáng của Vĩnh Phong tức giận nghĩ thầm: ” Vĩnh Phong, anh dám vì cô ta mà đối xử với tôi như vậy. Hai người hãy chờ đấy tôi sẽ không để hai người yên đâu.
Thế Nam đưa Hiểu Đồng đến một nơi thật yên tĩnh.
– Nếu muốn khóc thì em hãy khióc thật to đi. Ở đây không ai nghe thấy đâu.
Như chỉ đợi có thế, những giọt nước mắt của Hiểu Đồng tuôn trào trên nét mặt xinh đẹp của cô.
Thế Nam thở dài đưa cho Hiểu Đồng một cái khăn giấy.
– Nếu đau lòng đến thế sao em lại phải nói ra những lời tuyệt tình như thế. Sao em không cho mình và Vĩnh Phong một cơ hội.
– Có một cơ hội giữa em và anh ấy sao. Em chỉ là một cô gái nghèo hèn thấp kém.
– Nhưng Vĩnh Phong yêu em.
– Vĩnh phong yêu em thì đã sao, khoảng cách giữ em và anh ấy là không thay đổi. hôm nay thầy hiệu trưởng cho em biết trường đã đuổi học em. Điều kiện duy nhất để em còn ở lại là rời xa Vĩnh Phong.
– Là mẹ Vĩnh phong ra quyết định đúng không.
Hiểu Đồng buồn bã gật đầu.
– Hiểu Đồng! Người em yêu là Vĩnh phong chứ không phải mẹ cậu ấy.
– Nhưng em không xứng với anh ấy. Người xứng với anh ấy chỉ có Vũ Quỳnh.
– Hiểu Đồng! Em phải biết một điều là từ nhỏ đến lớn Vĩnh Phong không được hạnh phúc, điều này làm nên sự lạnh lùng của cậu ấy như ngày nay. Hôn nhân giữa họ là một cuộc hôn nhân hợp tác không hề có tình yêu. Em nhẫn tâm để cậu ấy tiếp tục sống trong bất hạnh hay sao. Người có quyền lựa chọn là Vĩnh Phong chứ không phải mẹ cậu ấy hay Vũ Quỳnh. Hãy cho Vĩmh Phong một cơ hội lựa chọn.
Hiểu Đồng mĩm cười nhìn Thế Nam.
– Anh đúng là một chàng trai tốt.
– Chỉ tiếc rằng con gái không yêu những chàng trai tốt.
– Chỉ là em không xứng đáng mà thôi.
– Đừng tự ti như vậy, Hiểu Đồng. Em yêu Vĩnh Phong thì hãy cho hai người một cơ hội để tiến tới.
– Sao anh lại cho rằng em yêu Vĩnh Phong.
– Em chưa từng nhìn thẳng vào mắt anh. Tuy rằng em nói không muốn nhìn mặt Vĩnh Phong nữa nhưng em luôn nhìn vào mắt cậu ấy và em cũng chưa từng nói rằng mình ghét cậu ấy phải không?
Hiểu Đồng muốn đển trường để học thành ra cúp học. Tạm biệt Thế Nam, hiểu Đồng đón xe đến bệnh viện thăm mẹ, cô muốn tìm sự bình yên bên cạnh mẹ.
Ngồi trên xe cô cứ nhớ những lời Thế Nam nói. Lúc nào Thế Nam cũng đến bên cạnh lúc cô cần an ủi nhất. Anh đã nói trúng tâm sự của Hiểu Đồng. Phải chi người cô yêu là anh, cô sẽ không phải đau khổ thế này.
Bà Du Cẩm thấy con gái đến thăm mình thì rất vui.
Hiểu Đồng vừa thấy mẹ vội ôm chầm lấy mẹ, hơi ấm của mẹ lúc nào cũng thật bình yên. Bà Du Cẩm nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh của con gái.
– Có chuyện gì vậy con.
Hiểu Đồng nhìn mẹ lắc đầu cười, trấn an bà.
– Chỉ là con nhớ mẹ, muốn ôm mẹ mãi thôi.
Bà Du Cẩm bật cười trước sự nụng nĩu của con gái, bà trách yêu con gái.
– Trời ơi! Con gái lớn rồi mà còn nhõng nhẽo không sợ mấy cô chú cười cho à.
Những bệnh nhân và người nhà của họ cũng cười đáp lại, có người khen.
– Chị có cô con gái xinh đẹp và ngoan hiền thật có phước.
– Con gái tôi mà được bằng một góc con gái chị thì thật là may. Còn nhỏ thế mà biết chăm lo cho mẹ.
…
Đột nhiên bà Du Cẩm nhăn mặt ôm lấy ngực. Hiểu Đồng lo lắng hỏi:
– Mẹ làm sao vậy. Mẹ đau ở đâu à. Để con đi gọi bác sĩ.
Nhưng bà Du Cẩm kéo tay Hiểu Đồng lại.
– Mẹ không có sao hết. Chẳng là hồi nãy mẹ ăn hơi nhiều nên đầy bụng khó chịu một chút. Đừng kêu bác sĩ kẻo người ta cười mẹ là tham ăn.
Hiểu Đồng nghi ngờ hỏi:
– Mẹ không sao thật chứ?
– Cái con bé này, đã bảo mẹ không sao rồi mà. Con mau về chuẩn bị đi làm đi, kẻo trễ người ta lại la đó.
– Vậy con về đây. Mẹ nhớ bảo trọng, có gì thì nhờ người kêu bác sĩ đến liền nha mẹ.
– Mẹ biết rồi.
Hiểu Đồng đành mang nỗi lo lắng đến chỗ làm.
Cuối cùng cũng xong việc, Hiểu Đồng mệt mỏi đi về nhà. Giờ này bé Đường đã ngủ say rồi, dạo này con bé rất ngoan. Không nhõng nhẽo nhiều, cũng không nói mớ hay khóc trong lúc ngủ nữa.
Vừa mở cửa ra, Hiểu Đồng đã nhìn thấy bé Đường đang ngủ say nhưng bên cạnh còn một người lạ nữa. Người đó có dáng người cao to, mái tóc đen lấy, nắm chặt bàn tay của bé Đường mà ngủ.
Là anh ấy. Sao anh ấy lại ngủ ở đây. Bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé để vỗ về, khiến cho nụ cười luôn nở trên môi của bé Đường. Con bé ngủ thật bình an.
Người bạn bí mật của bé Đường chẳng lẻ là anh ư.
Hiểu Đồng nhẹ nhàng đến bên cạnh, nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của anh trong lúc ngủ, trông Vĩnh Phong như một đứa trẻ ngoan, hiền lành.
Hiểu Đồng nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rũ trên mặt anh rồi lấy chăn đắp cho hai người thật cẩn thận.
Sau đó, Hiểu Đồng đi lấy đồ rồi bước vào buồng tắm.
Nghe tiếng nước chảy róc rách, Vĩnh Phong mới từ từ mở mắt ra. Đã lâu lắm rồi, cậu thường đến chơi với bé Đường mỗi buổii tối ru cô bé ngủ. Vỗ về cô bé khỏi nỗi sợ hãi ở một mình, dù gì thì bé Đường cũng chỉ mới có bốn tuổi. Không hiểu sao, Vĩnh Phong vừa gặp đã thấy thích cô bé.
Một khuôn mặt bầu bĩnh, má lúm đồng tiền, đôi mắt sáng như sao trên trời, ai gặp cũng yêu thích.
Lúc nào cũng vậy, Vĩnh Phong chờ chi đến khi Hiểu Đồng bình an trở về thì mới ra về. Tình yêu thầm lặng này, anh sẽ chôn giấu trong lòng.
Hôm nay vì quá mỏi mệt mà anh đã ngủ quên mất. Nghe tiếng mở cửa, Vĩnh Phong biết Hiểu Đồng đã trở về, anh không muốn cô thấy khó xử khi thấy mình nên giả vờ ngủ tiếp.
Hiểu Đồng tắm xong đi ra ngoài, nhìn Vĩnh Phong vẫn ngủ say. Cô bần thần ngắm nhìn cậu.
Anh đã đến đây bao lâu rồi. Vĩnh Phong! Làm sao em trả hết ân tình này của anh dành cho em. Em chỉ là một cô bé nghèo hèn mà thôi. Em hoàn toàn không xứng đáng với anh.
“Em hãy cho mình và Vĩnh phong một cơ hội…Vĩnh Phong mới là người lựa chọn hạnh phúc cho mình…”
Những lời của Thế Nam văng quẳng bên tai, Hiểu Đồng mệt nhoài ngủ ngục bên bàn
Vĩnh Phong nhẹ nhàng bế Hiểu Đồng đến bên cạnh bé Đường, đắp chăn cho cô rồi nhẹ nhàng mở cửa ra về.
Chương 12: Khúc nhạc lòng bi ai
Quán bar Phong Trần vẫn nhộn nhịp như thường lệ.
Vĩnh Phong vừa từ trong tolet bước ra đã gặp Hiểu Đồng đang đứng dựa lưng vào tường, đầu cuối xuống đất, nhìn một điểm bất động. Hình như cô đang chờ đợi ai đó.
Vẻ mặt hơi tái của cô, đôi mắt đang ngấn lệ, cã thân người run run. Cô đang sợ hại điều gì đó thì phải.
Vĩnh Phong đau lòng nhìn Hiểu Đồng, cậu muốn đến bên cô an ủi cô, vỗ về cô, ôm lấy cô thặt chặt, giữ lấy cô trong lòng mình, xua tan đi những nhọc nhằn cô gánh chịu.
Nhưng cậu đành bất lực nhìn cô từ xa mà thôi.
Cảm giác có ai đó đang nhìn mình, Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn lên.
Đang ngây người nhìn Hiểu Đồng nên Vĩnh Phong không kịp quay mặt đi. Vậy là bốn mắt gặp nhau, mọi cảm xúc dạt dào ập đến. Không gian xung quanh hai người bỗng dưng dừng lại. Mọi vật xung quanh dường như biến mất. Tiếng nhạc nhẹ nhàng của quán ở gần lại hóa ra xa xôi vọng lại.
Cuối cùng Hiểu Đồng là người quay mặt đi. Cô cắn chặt răng, nắm chặt tay lại để che cảm xúc của cô lúc này.
Hiểu Đồng không muốn Vĩnh Phong thấy sự sợ hãi càng lúc càng dâng lên cao của mình. Không muốn cậu nhìn thấy những giọt nước mắt trực trào ra nơi khóe mắt của cô.
Hiểu Đồng tự gào lên trong tâm trí của mình: ” Không được, không được. Mày đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy. Mày và anh ấy không thể nào…”
“Mình phải lấy lại lí trí của mình” – Hiểu Đồng tự nhủ với bản thân.
Cô nhắm chặt mắt lại, hít thở thật sâu. Cố gắng lấy lại lí trí của mình.
Vĩnh Phong vẫn đứng lặng yên quan sát Hiểu Đồng. Chỉ trừ lúc chơp mắt, cậu chưa hề rời mắt khỏi Hiểu Đồng một giây nào.
Cậu muốn hôn lên đôi mắt đang nhắm ghiền kia. Muốn hôn lên đôi môi trắng bợt đang cắn chặt kia. Muốn đưa bàn tay ấm áp của mình ủ ấm khuôn mặt đang chuyển từ tái xanh sang trắng bệch kia.
Tại sao! Tại sao lúc nào cô cũng dựng lên một hàng rào chắn ngang giữa cậu và cô như vậy. Tại sao không chịu cho cậu bước chân vào, dù đó là một con đường đầy chông gai thì cậu cũng chấp nhận. Chỉ cần cô cho cậu một cơ hội thôi. Vậy mà …tại sao cô lại không chấp nhận.
Cảm giác đau lòng này là do cô tạo ra, cảm giác tim đang chết dần này cô có hiểu không. Cảm giác sống mà nỗi nhớ dày vò dằn xéo này, cô có hiểu không?
Cảm giác khao khát chỉ muốn được bên cạnh cô, muốn được ôm cô mãi mãi trong lòng, Vĩnh Phong biết rõ cảm giác này chính là yêu chứ không phải ngộ nhận.
Cạch …
Tiếng mở cửa phá tan không gian tĩnh lặng của hai người.
Từ trong tolet bước ra, gã đàn ông to béo, nét mặt nham nhở đểu cáng. Lão ta cười khoái trá nhìn Hiểu Đồng rồi đi đến bên cạnh cô.
Nhưng chợt thấy Vĩnh Phong đứng đó, nụ cười trên môi gã vụt tắt. sắc mặt lão ta sa sầm xuống, vẻ mặt lúng túng, lão xoa xoa hai bàn tay lại với nhau để che đậy cảm giác tội lỗi của mình.
Lão hết nhìn Hiểu Đồng rồi nhìn lại Vĩnh Phong. Cảm nhận không khí khác lạ bao trùm hai người.
Lão phân vân không biết nên đi tiếp hay nên trở lại vào trong tolet đây. Trong lòng lão dấy lên sự sợ hãi khi nghĩ đến Vĩnh Phong phát giác việc lão sắp làm. Cậu sẽ bỏ qua hay là …lão không giám nghĩ nữa.
Tốt nhất tránh gặp mặt cậu ta thì hơn – lão nghĩ. Rồi lão định quay lưng trở vào tolet nhưng.
Hiểu Đồng cảm thấy ngột ngạt với không khí xung quanh mình, cảm thấy dường như không thể thở được nữa. Cô muốn bỏ đi khỏi đây, muốn tránh mặt Vĩnh Phong, không muốn nhìn thấy khuôn mặt lúc nào cũng làm tim cô nhức nhói.
Nhưng cô buộc phải ở đây để chờ đợi, cô đưa mắt nhìn về phía tolet, cô thấy lão giám đốc Vương đang đứng ngây người hết nhìn cô lại nhìn Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong cũng quay lại theo hướng nhìn của Hiểu Đồng.
Giám đốc Vương mặt xám ngoét, lão giả vờ vui vẻ đi đến bên cạnh Vĩnh Phong, hồ hởi chào, đưa tay ra trước mặt cậu. Hắn cố tình vờ như không thấy Hiểu Đồng ở đó.
– Chào cậu Phong. Hôm nay cậu cũng đến đây chơi à. Lâu rồi không thấy cậu đến.
Vĩnh Phong lừ mắt nhìn giám đốc Vương, khuôn mặt hiện lên nỗi chán ghét, cậu không thể ưa được bộ mặt giả tạo của lão.
Cuối cùng Vĩnh Phong cũng cố gắng rặng ra một nụ cười, đưa tay ra bắt lấy bàn tay béo múp của lão rồi nhanh chóng rụt tay về.
– Chào giám đốc Vương.
– Ba mẹ cậu khỏe không. Không biết ông bà có ở đây không để bữa nào tôi tới thăm.
Quá quen với những cảnh như vầy, Vĩnh Phong chỉ cười rồi nói:
– Cám ơn giám đốc Vương quan tâm. Ba mẹ tôi vẫn khỏe, nhưng hiện nay họ đều không có nhà.
Những tên này tìm đến nhà cậu chỉ có hai mục đích một là nhờ vả, hai là muốn được hợp tác làm ăn. Bọn này suốt ngày vác mặt xu nịnh đi khắp nơi.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong và giám đốc Vương nói chuyện với nhau. Cảm giác đau khổ càng ập đến. Cô sợ Vĩnh Phong biết được chuyện cô sắp làm, cậu sẽ khinh khi cô.
Phải rồi! Chẳng phải cô muốn cậu rời xa mình sao, vậy thì đây chính là cơ hội tốt.
Hiểu Đồng đi đến khoát tay giám đốc Vương, miệng nở nụ cười tươi rói, giọng ngọt ngào, dáng vẻ quyến rũ vô cùng. Đàn ông nhìn thấy chắc chắc xin được chết dưới dáng vẻ này.
– Anh nói chuyện xong chưa, người ta chờ anh mõi cả chân rồi nè.
Giám đốc Vương tái cả mặt, lão hốt hoảng nhìn Vĩnh Phong, lấp bắp nói:
– Cậu Phong! Ttôi …tôi…
Nhưng Hiểu Đồng đã ngã đầu vào vai hắn tình tứ, miện nở nụ cười quyến rũ như loài hoa đang tỏa hương chiêu dụ loài ong.
– Chúng ta đi thôi.
Giám đốc Vương mặt dù rất khoái trí khi được người đẹp ngã vào người. Cả thân hình lão dựng cả lên chỉ muốn đè Hiểu Đồng ra mà thực hiện những hành vi cầm thú của lão nhưng trước mặt Vĩnh Phong thế này.
Dù sao trước đây Vĩnh Phong từng tuyên bố Hiểu Đồng là bạn gái của cậu. Cho dù bây giờ cậu có bỏ cô ấy đi chăng nữa, cho dù hai người không còn quan hệ gì đi chăng nữa thì …
Trăm ngàn lần, ngàn vạn lần, lão cũng không dám đụng vào cô khi đứng trước mặt cậu. Vĩnjh Phong là con cá ngon nhất mà giám đốc Vương muốn câu và phải câu cho được.
Giám đốc Vương rõ là khổ sở, giữa người đẹp mà lão thèm muốn khát khao từ lâu. Bao nhiêu đêm lão nằm mộng cũng chỉ mơ được một lần bên cạnh người đẹp. Được vuốt ve làn da trắng ngần mịn màng như da em bé. Được chiếm lấy đôi môi mọng đỏ hồng kia. Được ôm ấp thân hình tuyệt hảo kia. Đến bây giờ cô hội đã đến vậy mà lại gặp ngay một chướng ngại vật to đùng là Vĩnh Phong.
Lão không muốn đắc tội với cậu. Nhưng Hiểu Đồng đã ôm chặt lấy cánh tay lão, sự đọng chạm khiến cho lão hứng thú muốn bất chấp mọi hậu quả.
Hiểu Đồng vừa nũng nịu nói tiếp, vừa liếc nhìn Vĩnh Phong, cô biết lạo giám đốc Vương đang lo sợ điều gì.
– Anh sợ cái gì chứ. Em và anh ta không có bất cứ quan hệ nào cả, trước đây cũng không và sau này cũng không.
Nói rồi cô kéo tay giám đốc Vương bỏ đi.
Lão béo vội vã chào:
– Chào cậu Phong, tôi đi đây.
Vĩnh Phong đứng chết lặng nhìn theo bóng dáng của Hiểu Đồng và gáim đốc Vương.
Cậu quá bất ngờ trước hành động của Hiểu Đồng, cậu chưa từng gặp một Hiểu Đồng như thế. Một Hiểu Đồng biết nũng nịu, biết quyến rũ, biết lấy lòng người khác.
Trước đến giờ Vĩnh Phong chỉ thấy một Hiểu Đồng thật giản dị, nhưng tinh nghịch. Một Hiểu Đồng lạnh lùng nhưng yếu đuối. Một Hiểu Đồng mạnh mẽ nhưng rất đỗi dịu dàng .
Hiểu Đồng bây giờ thật khác xa Hiểu Đồng mà cậu biết.
Vĩnh Phong đấm mạnh vào tường liên tiếp mặt kệ tay mình đang rướm máu. Cho đến khi bàn tay tê dại, cảm giác đau bên ngoài này chẳng thể nào áp chế nỗi tuyệt vọng trong lòng của cậu.
Vĩnh Phong cười điên dại từ từ ngồi xuống đất, lưng dựa vào tường, hai tay ôm lấy đầu. Những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn xuống.
Cảm giác thống khổ muốn chết, cảm giác vụn vỡ ra hàng ngàn mãnh.
Tình yêu đầu là thế sao. Khiến người ta đau lòng muốn chết. Vừa mới yêu đã ăn ngay trái đắng.
Đã rất lâu, rất lâu… Vĩnh Phong không còn khóc nữa, vậy mà …
Haha…hahaha…haha…
Thế Nam đến bar Phong Trần tìm Vĩnh Phong nhưng không thấy, nghe tiếp viên bảo cậu vào tolet nên Thế Nam ngồi đợi. Trên bàn đã bày mấy chai rượu đang uống dở.
Cậu tự rót cho mình một ly, rồi chìm vào những suy tư.
Bất giác khuôn mặt đã khắc sâu trong tâm trí cậu hiện ra nhưng.
Cô đang ôm lấy cánh tay giám đốc Vương, ngã người về phía hắn, mĩm cười tình tình.
Cảm giác tim như muốn vỡ, cậu đặt ly rượu thật mạnh xuống bàn khiến nó nứt ra.
Hiểu Đồng giả vờ tình tứ với giám đốc Vương trước mặt Vĩnh Phong, nhưng khi vừa ra tới ngoài cô vội vàng buông tay lão ra. Sắc mặt lạnh lùng, cô cảm thấy thật ghê tởm chỉ muốn buồn nôn.
– Tôi đi gặp Đình Khiêm một lát trước rồi chúng ta đi.
Bị người đẹp buông tay bất ngờ, giám đốc Vương cảm thấy tiếc rẻ nhưng cứ nghĩ đến lát nữa sẽ gặp lại cô mà cảm giác vui vẻ trở lại.
– Được, tôi qua chào vài người bạn cái đã.
Thế Nam thấy Hiểu Đồng đến gặp Đình Khiêm, nãy giờ sắc mặt anh lo lắng, buồn rầu.
Đình Khiêm hỏi Hiểu Đồng gì đó với vẻ mặt nghiêm trọng. Như ng cô chỉ mĩm cười trấn an anh.
Đình Khiêm vội lấy trong người ra một gói nhỏ được bọc lại kỹ càng. Nói gì đó rất nhỏ khiến hai mắt Hiểu Đồng đỏ hoe. Cô gật đầu, bỏ vào túi.
Thế Nam cảm thấy rất lạ, dường như đã xảy ra chuyện gì rồi. Rõ ràng Hiểu Đồng rất ghét giám đốc Vương mà tại sao lại ôm cánh tay của lão, dựa người vào lão.
Giám Đốc Vương chào tạm biệt các bạn của ông xong đi đến quàng tay qua eo của Hiểu Đồng nhưng cô đã hất tay lão ra. Cô xòe tay trước mặt lão nói nhỏ gì đó.
Giám đốc Vương cười khuẩy, rồi đưa tay vào trong túi rút ra một tờ giấy mỏng như một tờ séc đưa cho Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng cầm lấy, nhìn ngắm kỹ lưỡng, như xác nhận xong, cô thở phào nhẹ nhõm, rồi cẩn thận đưa cho Đình Khiêm. Đôi mắt cô đỏ hoe, cả thân hình run rẩy.
Hiểu Đồng xoay người nhìn thấy Thế Nam đang nhìn mình thì hơi lúng túng quay mặt đi.
Hiểu Đồng đưa tay uống cạn một hơi ly rượu trên bàn của anh chàng Tuấn barterner. Khiến anh chàng này tròn xoe mắt.
Rồi Hiểu Đồng loạng choạng theo sau lưng giám đốc Vương.
Thế Nam cảm thấy rất lạ, càng nghĩ càng cảm thấy không ổn nhưng cậu lại không dám can thiệp vào. Vì Thế Nam biết Hiểu Đồng ghét ai can thiệp vào cuộc sống của cô.
Hiểu Đồng và giám đốc Vương đi được một lúc thì Vĩnh Phong bước ra. Tâm trạng thật nặng nề.
– Cậu sao thế – Thế Nam lo lắng hỏi.
– Mình không sao cả.
Vĩnh Phong vừa trả lời vừa thả người đánh phịch trên bộ ghế so pha đắt tiền. Với tay lấy chai rượu uống ừng ực.
Thế Nam ngập ngừng nói:
– Lúc nãy mình thấy Hiểu Đồng và giám đốc Vương …
– Đừng có nhắc cô ta trước mặt mình, mình không muốn nghe tên của cô gái xấu xa đó …
Vĩnh Phong gào lên ngắt lời. Thế Nam đành thở dài im lặng.
Đình Ân từ ngoài hộc tốc chạy vào, cô chạy đến bên Đình Khiêm nắm lấy áo anh ta, tức giận hỏi:
– Hiểu Đồng đâu?
Thế Nam khi nghe đến tên của Hiểu Đồng cũng bất giác quay đầu lại, chỉ có Vĩnh phong vẫn thờ ơ, tiếp tục uống rượu.
Đình Ân hét lớn khiến cho mọi người đều quay đầu nhìn cô. Nhưng cô mặc kệ, cô chỉ muốn Đình Khiêm trả lời cho mình.
– Đã đi rồi- Đình Khiêm chậm rãi trả lời.
Bốp …
Một cái tát được giáng xuống ngay trên má Đình Khiêm, cái tát thật mạnh như dùng hết sức mình của người tát.
Lập tức dấu bàn tay năm ngón hiện rõ trên khuôn mặt trắng trẻo của Đình Khiêm, khóe miệng cậu chảy ra một chất màu đỏ.
Anh chàng Tuấn bất ngờ đến nỗi đánh rơi cái ly trên tay xuống đất, vỡ ra thành nhiều mãnh.
Mọi người còn chưa hết bất ngờ thì lại nghe tiếng Đình Ân gào lên:
– Anh là đồ xấu xa, đồ khốn khiếp, đê tiện…
Vừa nói, Đình Ân vừa lao vào đấm lên ngực Đình Khiêm thật mạnh, nhưng anh không nhíc nhích, cứ để mặt cho Đình Ân đánh. Cõi lòng anh cũng rất đau khổ khi chọn lựa cách này.
Đình Khiêm biết thế nào Đình Ân cũng ngăn cản cho nên anh và Hiểu Đồng không hề để cho Dình Ân biết. Nhưng Đình Ân đâu phải là một cô gái ngốch nghếch.
Cô luôn quan tâm đến Hiểu Đồng, thương Hiểu Đồng và bé Đường như ruột thịt. Cho nên một biểu hiện dù rất nhỏ của Hiểu Đồng cô cũng nhận ra.
Đình Ân tiếp tục gào lên:
– Hiểu Đồng mà có chuyện gì thì em sẽ hận anh suốt đời này, anh nghe rõ chưa.
Đình Ân đau khổ quay lưng định bỏ chạy, chợt cô nhìn thấy ở nơi đó một ánh sáng. Một ánh sáng tuy lạnh lẽo nhưng đó là thứ ánh sáng duy nhất của cô vào đang đứng giữa mây đen bao phủ này.
Một cảm giác sung sướng trỗi dậy trong lòng Đình Ân, cảm giác thật nhẹ nhõm.
Đình Ân vội vàng lao đến ánh sáng ấy.
Thế Nam nhìn thấy vẻ mặt đau khổ sắp khóc chuyển sang vui sướng của Đìmh Ân khi thấy mình và thấy cô chạy về phía mình. Cậu biết chắc Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện.
Không chờ cho Đình Ân nói, Thế Nam hỏi ngay lập tức:
– Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì.
Đình Ân xúc động ghẹn ngào nói:
– Anh Thế Nam, anh Vĩnh Phong xin hai người hãy cứu Hiểu Đồng.
Hai chiếc xe mô tô chạy vù vù trên con đường đã bắt đầu vắng. Hai chiếc xe không chạy ở lằn đường bên trong mà chạy ở đường xe tải.
Vĩnh Phong chạy trước, Thế Nam đèo Đình Ân chạy sau. Thế Nam kéo Đình Ân cùng lên xe với mình vì cậu biết Vĩnh Phong không đời nào để cho Đình Ân lên xe mình.
Chưa có cô gái nào được phép đến gần chiếc xe của cậu chứ đừng nói đến là ngồi lên đấy.
Mà Thế Nam cũng biết Đình Ân rất lo lắng cho Hiểu Đồng nên cũng không nỡ bỏ rơi cô lại. Cậu đưa tay kéo hai tay của Đình Ân ôm chặt eo mình. Cả thân người cô ngã ập vào lưng cậu.
Thế Nam không hiểu động tác của cậu đã làm cho ai kia loạn nhịp.
Vĩnh Phong vừa chạy vừa tự rủa thầm mình sao quá ngu ngốc, sao không nhận ra đôi mắt muốn khóc ấy của cô. Không nhận ra bờ vai đang run lên của cô nếu không phải cô đang sợ hãi.
Tại sao lại tin vào sự thay đổi kì lạ của cô.
Nếu lúc đó cậu đến giữ chặt lấy cô. Nếu cậu giữ chặt lấy cô, biết đâu cô sẽ khóc mà kể cho cậu nghe. Giá như …giá như…
Vĩnh Phong muốn nổ tung ra, cậu nắm chặt tay ga xoay mạnh, xe tăng tốc càng chạy nhanh hơn.
Cậu nhớ lại lúc Thế Nam lao đến nắm áo Đình Khiêm giận dữ hỏi:
– Nói mau! Giám đốc Vương đưa Hiểu Đồng đi đâu.
Đình Khiêm đau khổ nói:
– Ông ta đã đưa tiền rồi. Bây giờ đã quá muộn.
Bốp …
Một nấm đấm vào mặt Đình Khiêm ngay nới Đình Ân vừa tát khiến Đình Khiêm ngã ngữa ra sau. Bây giờ Mặt của Đình Khiêm không còn in năm ngón tay của Đình Ân nữa mà thay vào đó là một màu tím.
– Nếu anh còn không nói, tôi sẽ giết chết anh.
Vĩnh Phong gào lên sau khi cho Đình Khiêm một cú đấm. Đình Khiêm dùng tay ôm lấy mặt lí nhí nói:
– Khách sạn Phong Lệ. Tôi đã đưa cho Hiểu D(ồng một viên thuốc ngủ để cô ấy không …
Chẵng để cho Đình Khiêm nói hết, Vĩnh phong vừa bỏ đi vừa móc điện thoại gọi ngay cho trợ lí của ba mình:
– Tìm ngay cho tôi số điện thoại của khách sạn Phong Lệ. Bảo quản lí của khách sạn gọi điện thoại cho tôi.
Cậu đi ra, đeo headphone trên tai cho tiện việc chạy xe, theo sau là Thế Nam và Đình Ân.
Ngồi trên xe của giám đốc Vương, Hiểu Đồng nhớ lại lúc cô nghe điện thoại liền chạy đến bệnh viện.
Mẹ cô đang nằm thở bằng ống oxy, trên người ba đầy dây nhợ, khuôn mặt bà tiều tụy đi nhiều. Cô đau đớn khi nghe bác sĩ nói bệnh tình của mẹ cô đã trở nặng từ lâu nhưng bà đã cố giấu giếm.
Hiểu Đồng nhớ lại nét mặt tươi cười của mẹ bảo rằng bà thấy khỏe hơn nhiều rồi. Hóa ra bà đang kìm nén. Bà không muốn Hiểu Đồng phải cực khổ hơn nữa nên một mình bà ôm lấy đau đớn.
Cô tìm bác sĩ Nhân hỏi chuyện, bác sĩ Nhân nhìn Hiểu Đồng nói:
– Bệnh tình của mẹ cháu đôt nhiên có chuyển biến xấu cộng với việc dấu diếm bệnh tình nên bệnh càng trầm trọng hơn. Hiện nay mẹ cháu rất yếu, cần tiến hành mổ gấp, không thể chần chừ lâu được nữa.
– Vậy chi phí ca mổ bao nhiêu vậy bác.
– Bác biết cháu không có tiền nên bác sẽ nên bác sẽ trả trước giúp cháu. Khi nào cháu có tiền thì …
– Dạ không, cháu có thể xoay sở được, bác đã giúp cháu quá nhiều rồi. Huống hồ cháu vẫn còn mắc nợ bác. Hãy cho cháu biết số tiền chi trả cho ca mổ.
– Dựa vào hoàn cảnh của cháu, bệnh viện đã cố giảm bớt nhưng chi phí vẫn còn rất cao, khoảng 150 triệu đồng.
Thế Nam bám sát xe của Vĩnh Phong ở phía sau. Bất chợt một chiếc xe cảnh sát giao thông từ đằng sau hú còi chạy theo.
Thế Nam liền ra hiệu cho Vĩnh Phong cứ chạy đi để mình ở lại đánh lạc hướng cảnh sát. Sau đó xe của Thế Nam từ từ giảm tốc. Sau đó quẹo vào một đường khác, xe cảnh sát lập tức bám theo.
– Mẹ của Hiểu Đồng cần tiền để mổ để giữ mạng sống. Hiểu Đồng không còn cách nào khác đành bán mình cho giám đốc Vương, mặc cho lão giày xéo.
Tiếng nói của Đình Ân cứ vang mãi trong tai của Vĩnh Phong. Giám đốc Vương, nếu ông dám động vào một sợi tóc của Hiểu Đồng tôi nhất định sẽ khiến ông sống không bằng chết.
Một bản nhạc vang lên.
Vĩnh phong nhấn vào headphone. Giảm tốc độ lại.
– Alô!
Đầu kia lập tức vang lên tiếng nói.
– Cậu Phong! Tôi là quản lý Trung của khách sạn Phong Lệ. Trợ lí Nam đã bảo tôi gọi cho cậu.
– Giám đốc Vương của công ty Vương Hoạt có đến không.
Quản lí Trung nghe giọng của Vĩnh phong thì hơi run sợ. Tuy chưa gặp mặt lần nào nhưng ông có thấy hình và nghe nói rất nhiều về Vĩnh Phong. Cậu ba của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Mà khách sạn Phong Lệ là khách sạn sang trọng bậc nhất ở đây thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong.
– Dạ có! Ông ấy đi cùng một cô gái trẻ, rất xinh đẹp, họ đang đứng ở quầy nhận phòng.
– Tìm cách kéo dài thời gian đợi tôi đến.
– Dạ vâng.
Vĩnh Phong lại tiếp tục tăng tốc.
Tại khách sạn Phong Lệ.
Quản lí Trung nhận điện thoại xong liền đi về phía quầy. Ông giả lả chào:
– Giám đốc Vương, chào ông. Mấy tuần nay ông đi đâu mà chẳng ghé thăm khách sạn của tôi. Ông chê khách sạn tôi phục vụ không chu đáo à.
Giám đốc Vương quay lại thấy quản lí Trung thì cả cười:
– Đâu có. Vì dạo này bận việc quá nên không rảnh ghé qua Với lại …- giám đốc Vương kề tai quản lí Trung nói – …dạo này không có em nào ưng ý cả. Tìm mãi mới có một em.
Lão hất đầu về phái Hiểu Đồng. Quản lí Trung liền đưa mắt nhìn cô dò xét.
Hiểu Đồng thấy quản lí trung nhìn mình soi mói, cô ngượng ngùng quay mặt đi, vẻ mặt ửng hồng hơi lúng túng.
Haiz! Lại một con cừu non nữa. Quản lí Trung cười thầm, cô ta còn quá trẻ, chỉ mới độ 20, nhưng rất xinh đẹp. Một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đánh ngục bất cứ thằng đàn ông nào.
Nhưng quản lí Trung không hề quên đi nhiệm vụ của mình. Ông tìm cách câu giờ.
– Giám đốc Vương, khách sạn chúng tôi vừa chế biến một món ăn đặc biệt vừa ngon miệng, vừa bồi bổ sức khỏe. Đảm bảo ông sẽ hài lòng. Không biết giám đốc Vương có muốn dùng thử không.
Ông ta đưa mắt nhìn Hiểu Đồng dò hỏi, nhưng cô lạnh lùng nói:
– Tôi không đói, không muốn ăn.
Giám đốc Vương dù cũng hơi đói bụng nhưng nghe Hiểu Đồng nói vậy thì bèn thôi. Dù có hơi đói bụng nhưng được ở bên người đẹp càng sớm càng tốt khiến hắn không còn cảm giác đói. Một khắc đêm xuân đáng ngàn vàng mà, hắn hí hửng nghỉ.
– Vậy ông có muốn dùng nước gì không.
Dù khác sạn lúc nào trong tủ lạnh cũng có đầy đủ các loại nước nhưng lão béo muốn thưởng thức rượu. Rượu ngon gái đẹp còn gì bằng. Lão bèn gọi một chai rượu đắt tiền.
– Được. Tôi sẽ cho người mang lên ngay – Biết không thể trì hoãn được thêm, quản lí Trung đành cầm chìa khóa phòng – Để tôi dẫn ông lên phòng.
Giám đốc Vương tuyệt đối không nghi ngờ gì về hành động kì quặc này của quản lí Trung. Trước đây ông thường xuyên ghé qua đây nên cũng có qua lại với quản lí Trung nhưng chưa lần nào quản lí trung đích thân đưa ông đi nhận phòng. Đó cũng là cái giá của quản lí một khách sạn cao cấp. Nhưng lần này quản lí Trung lại đích thân đưa đi, giám đốc Vương chỉ nghỉ đơn giản là do hai bên quen biết đã lâu thôi, và quản lí Trung nể trọng ông. Nghĩ vậy giám đốc Vương không khỏi tự hào.
Thang máy mở ra, quản lí Trung bước vào trước, ông nhanh tay bâm hàng loạt số tầng đến khi giám đốc Vương và Hiểu Đồng bước vào, ông mới ung dung đóng cửa lại rồi bấm số tầng cần đến.
Ông cười thầm khi nhìn thấy vẻ mặt nóng lòng của giám đốc Vương. “Giám đốc Vương xin lỗi nha, còn hơi lâu đó”.
Cứ đến một tầng thì thang máy lại mở ra nhưng chẳng có ma nào bước vào.
Giám đốc Vương tức tối vẻ mặt hầm hầm.
Quản lí Trung cười đắc chí nói:
– Chắc là đứa bé nào nghịch ngợm rồi. Xin lỗi giám đốc Vương.
Người mừng nhất với sự mất thời gian này chính là Hiểu Đồng. Cô chỉ muốn thời gian ngừng lại mãi hay là thang máy bị trục trặc . Nhưng càng đến gần, cô càng sợ hãi. Hiểu Đồng chỉ muốn bỏ chạy ra khỏi đây ngay lập tức.
Nhưng nghĩ đến mẹ cô phải dằn lòng ở lại.
Pong… Tiếng mở cửa thang máy ở tầng cuối cùng vang lên. Hiểu Đồng run rẩy bước ra khỏi thang máy, đôi chân gần như không còn chút sức lực nào cả.
Không được, mình phải chấp nhận thôi, vì mẹ vì bé Đường, Hiểu Đồng mày không có quyền lựa chọn.
Còn 100 triệu, chỉ cần cô bước vào cánh cửa kia thì 100 triệu sẽ đến tay Đình Khiêm ngay lặp tức. Mẹ cô sẽ không phải chịu khổ sở thêm nữa. Chí cần được mổ là mẹ cô lại tiếp tục được sống bên cạnh hai chị em cô. Bé Đường đã không có cha, cô nhất định không để bé Đường phải mất cả mẹ nữa.
Cả 3 dừng lại ở số phòng 133.
Quản lí Trung nhìn gương mặt nóng ruột của giám đốc Vương biết rằng mình không thể tr2i hoãn được nữa. Dù sao thì giám đốc Vương cũng là một khách hàng quan trọng của khách sạn, cũng là một doanh nhân lớn nên không thể đắc tội với ông được.
Cánh cửa phòng cuối cùng đã được mở ra. Giám đốc Vương hí hửng bước vào, ông ta cảm thấy hới khó chịu khi quả lí Trung vẫn còn đứng đó. Thấy vậy quản lí Trung đành cáo từ ra ngoài, sau vài câu dò hỏi xem họ co cần gì nữa không.
Quản lí Trung vừa đi khỏi, một cơn ớn lạnh kéo đến khiến Hiểu Đồng run cầm cập. Giám đốc Vương không bỏ lỡ một phút giây nào, ông ta nhào đến ôm Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng đã đẩy ông ra, cố làm ra vẻ lạnh lùng, cô nói:
– Giám đốc Vương xin ông thực hiện đúng giao dịch với tôi. Chuyển ngay 100 triệu còn lại cho Đình Khiêm.
Giám đốc Vương cả cười với đôi mắt cực kỳ nguy hiểm của một loài sói:
– Được! Được! Tôi có thiếu gì tiền, chỉ thiếu người đẹp. 100 triệu không thành vấn đề, chỉ cần tối nay em hầu hạ tôi chu đáo, khiến toi6 vui lòng thì đừng nói là 100 triệu, một tỷ còn được.
Nói rồi ông ta cầm điện thoại lên và bấm số.
– Giao tiền đi.
Ông ta nói gọn lỏn có 3 chữ rồi tắt máy. Sau đó bắt đầu xông vào Hiểu Đồng, nhưng Hiểu Đồng lại tiếp tục đẩy ông ta ra nói:
– Tôi phải chờ điện thoại xác định của Đình Khiêm đã.
– Được, vậy thì tôi vào tắm đây.
Trông khi chờ đợi, Hiểu Đồng lấy cho mình môt cốc nước rồi mở cái gói nhỏ mà Đình Khiêm đưa cho mình ra. Lấy viên thuốc bỏ vào trong nước, Viên thuốc sôi lên ùn ục rồi tan biến vào trong nước.
Tiếng nước chảy ào ào trong buồng tắm vang ra, rồi nhanh chóng im bặt.
Cạch…cánh cửa buồng tắm được mở ra, một thân hình béo ú quấn trong cái áo tắm trắng muốt của khách sạn, lộ ra đôi chân đầy lông lá của giám đốc Vương.
Giám đốc Vương bước ra, hắn nhìn Hiểu Đồng bằng cặp mắt dâm đãng, đôi môi trễ xuống. Hiểu Đồng trông thấy bộ dạng hắn như thế thật chỉ muốn nôn. Cô hít một hơi thật sâu, tống hết những sợ hãi trong lòng. Cầm ly nước uống hết một hơi.
Giám đốc Vương đến bên cạnh, giơ tay vuốt ve khuôn mặt trắng hồng của hiểu Đồng, cô quay mặt đi né tránh bàn tay gớm ghiếc của lão.
Giám đốc Vương tức tối nắm lấy cầm của Hiểu Đồng bóp mạnh.
– Ngoan ngoãn nghe lời đi, cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi à.
Lão đẩy mạnh Hiểu Đồng xuống nệm, cô rơi tự do xuống cái nệm mềm mại nhưng lạnh lẽo, cả người bắt đầu không còn chút sức lực nào, bóng dáng giám đốc Vương nhòe đi trong mắt cô.
Lão dê già hấp tấp ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng, bàn tay bắt đầu sờ soàng khắp người cô.
Cảm giác buồn nôn trực trào trong cuốn họng Hiểu Đồng, cảm giác buồn ngủ ập đến, hai cảm giác này hòa trộn nhau làm ý thức củ Hiểu Đồng rơi vào hỗn loạn.
Khi những ngón tay to bè kia trược lên ngực cô. Lần lượt những chiếc cúc áo được mở ra.
Những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, Hiểu Đồng nghĩ đến mẹ, nghỉ đến bé Đường.
Rồi gương mặt của Vĩnh Phong xuất hiện trong đầu Hiểu Đồng. Cô bắt đầu thấy hối hận cho hành động ngu ngốc của mình.
Trong đầu cô bắt đầu gào thét: ”Vĩnh Phong! Anh đang ở đâu, mau đến cứu em”
…
Rầm …
Cánh cửa phòng cô bị ai đó đạp vỡ tung ra, môt bóng hình cao lớn lao vào, nhưng Hiểu Đồng không thể nhìn thấy khuôn mặt của người đó, cô đã không còn ý thức nữa.
Hiểu Đồng nhìn thấy mẹ và bé Đường đang chơi xích đu bên cái cây cổ thụ to lớn ở căn nhà củ của cô. Căn nhà mà đã từ lâu không còn thuôc vể cô nữa rồi. Nhưng nó thuộc về người con trai mà cô yêu: Vĩnh Phong. Nụ cười của mẹ và bé Đường vang vọng khắp nơi.
Ở trên sân thượng, Hiểu Đồng nhìn thấy Vĩnh Phong và một cô gái nào đó đang âu yếm với nhau trông họ thật hạnh phúc.
Chẳng ai nhìn thấy cô cả, Hiểu Đồng đứng trơ trọi một mình, cô đơn, lạnh lẽo đang gọi tên họ, nước mắt đang lăn dài trên gương mặt cô: sự đau khổ, sự tuyệt vọng.
Một bàn tay ấm áp giữ lấy những cánh tay đang vung vẩy sợ hãi của Hiểu Đồng, vồ về cô, lau sạch những giọt nước đọng trên nét mặt cô. Đến khi Hiểu Đồng lại chìm vào giấc ngủ.
…
Ánh sáng len lỏi từng tấc từng tấc vào trong căn phòng, đã gần 10 giờ trưa.
Đầu vẫn còn thấy choáng voáng, hiểu Đồng dần mở mắt ra. Ánh sáng chói chang khiến Hiểu Đồng hơi khó chịu, cô phải nhắm mắt lại rồi từ từ mở mắt ra trở lại.
Một bóng hình cô đơn đang đứng trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ của căn phòng, gió thổi những tấm màn phất phơ khiến cho dáng người ấy càng mờ ảo. Dáng người quen thuộc quá. Hiểu Đồng phải cắn chặt môi để ngăn cơn xúc động mạnh phát ra.
Sao anh lại ở đây. Là cô hoa mắt ư. Là cô nghĩ đến anh nhiều quá ư. Vĩnh Phonh! Nếu bây giờ là mơ thì xin giấc mơ này dừng mãi, để em có thể nhìn mãi bóng dáng này của anh.
– Em tỉnh rồi sao?- Giọng nói trầm ấm vang lên, Vĩnh Phong xoay người lại nhìn Hiểu Đồng mĩm cười, nụ cười ấm áp hòa nguyện trong nắng gió.
Hiểu Đồng bật khóc.
– Sao em lại khóc.
– Vì em sợ – Hiểu Đồng nghẹn ngào nói.
– Đã không sao rồi. Đã có anh bên cạnh em rồi. Đừng khóc nữa.
Vĩnh Phong âu yếm vuốt ve gương mặt cô. Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu:
– Em sợ giấc mơ này biến mất, anh không còn ở bên cạnh em nữa.
– Khờ quá!. Em không phải đang mơ. Là anh đang ở bên cạnh em, anh mãi mãi ở bên cạnh em. Anh sẽ không bao giờ biến mất trừ khi anh chết.
Vĩnh Phong ôm chặt Hiểu Đồng vào lòng, truyền hơi ấm của anh vào cô, muốn giữ mãi cô trong lòng mình. Người đang sợ hãi chính là cậu, sơ cô sẽ đi đến một nơi nào đó, biến mất khỏi mắt cậu.
Vĩnh Phong nhớ lại câu chuyện mà tối hôm qua Đình Ân đã kể. Câu chuyện về cuộc đời của Hiểu Đồng.
Thế Nam và Đình Ân sau khi ra hiệu cho Vĩnh Phong chạy trước, hai người chạy chậm lại chờ đợi chiếc xe cãnh sát giao thoi6ng chạy đến gần mình rồi mới lao nhanh về phía trước. Chạy vào một con đường khác, nhử cho cảnh sát đuổi theo.
Thế Nam cũng là một trong những tay đua kiệt xuất. Chẳng khó khăn gì khi bỏ rơi hai tay cảnh sát phía sau. Cậu mĩm cười đắc thắng.
Chỉ có Đình Ân là khốn khổ nhất. Lần đầu cô ngồi xe lao đi với tốc độ khủng khiếp như thế, lại thêm mối lo lắng cho Hiểu Đồng. Nhưng cái cảm giác tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mới là cái làm cô khốn khổ nhất.
Cô và Thế Nam, giữa hai người không có lấy một khoảng cách nào. Người cô áp sát vào lưng cậu, tay cô quàng chặt lấy eo cậu, từ từ cảm nhận sự ấm áp tỏa ra từ cậu. Đình Ân cảm thấy tật choáng váng.
Hơn hai mươi phút sau họ đã có mặt tại khách sạn Phong Lệ.
Đình Ân vẫn còn choáng váng nên không hề biết cô và Thế Nam đã đến khách sạn Phong Lệ từ bao giờ. Tay cô vẫn ôm chặt lấy eo Thế Nam.
Thế Nam vỗ nhẹ vào tay Đình Ân:
– Đình Ân! Chúng ta đến nơi rồi.
Nghe Thế Nam gọi, Đình Ân mới sựt tỉnh, cô vội buông tay ra khỏi eo Thế Nam, luống cuống leo xuống xe. Do quá hấp tấp mà cô suýt bị ngã, cũng may là Thế Nam giữ kịp cô lại.
Đình Ân đỏ cả mặt ngượng ngùng nói:
– Cám ơn anh. Thật là xấu hổ.
Nhưng Thế Nam cười, nụ cười của cậu càng khiến Đình Ân hỗn loạn hơn.
– Không sao. Lần đầu đi xe ai cũng vậy hết. Em không biết là mình can đảm lắm đâu. Ai ngồi sau xe anh cũng phải la hét liên hồi, còn em chỉ nhắm chặt mắt lại mà thôi.
Đình Ân nhoẻn miệng cười xấu nói nói thầm trong bụng: ” Không phải em không la hét giống người ta, mà là không còn sức để la hét thôi”\
Thế Nam định móc điện thoại ra gọi cho Vĩnh Phong nhưng đã nghe thấy tiếng la hét vang xin của giám đốc Vương. Cả hai vội chạy lại.
– Cậu Phong tôi biết lỗi rồi, từ nay tôi không dám động vào người của cậu nữa đâu.
Giám đốc Vương mặt mày thâm tím đang quỳ gối dập đầu xin Vĩnh Phong tha mạng. Xung quanh mọi người đến xem nhưng không ai dám nói gì.
Vĩnh Phong vẻ mặt sát khí đằng đằng như muốn giết người, đang đạp cho lão mấy cước.
Thế Nam vội lao đến can ngăn:
– Vĩnh Phong, đủ rồi.
Đình Ân cũng vội chạy đến nhưng cô không can ngăn Vĩnh Phong mà chạy đến tát cho lão dê già một cái tát nảy lửa.
– Đồ chiệt tiệt, ông đã làm gì Hiểu Đồng rồi.
Giám đốc Vương sợ sệt phân bua.
– Tôi chưa làm gì hết. Cậu Vĩnh Phong đã đến đúng lúc tôi …
Lão vội im bặt.
Thế Nam cũng hận muốn giết chết lão nhưng cậu vốn là người trầm tính và lí trí. Nếu càng làm lớn chuyện ra thì người thiệt thòi là Hiểu Đồng mà thôi.
– Được rồi ông mau đi đi. Đừng để cho tụi tôi gặp mặt ông nữa.
– Cút …- Vĩnh Phong gầm lên đầy giận dữ.
Giám đốc Vương sợ vỡ cả mật, lồm cồm bò đi.
Thế Nam kéo Vĩnh Phong và Đình Ân đi vào trong.
– Chúng ta lên xem Hiểu Đồng thế nam rồi.
Đám đông từ từ giải tán.
Sau khi cài lại nút áo cho Hiểu Đồng và lau người cho cô ấy. Đình Ân đi đến ên Vĩnh phong và Thế Nam mếu máo nói:
– Hiểu Đồng thật là một cô gái bất hạnh. Cuộc đời cô phải gánh chịu nhiều sóng gió. Liệu còn sóng gió nào ập đến bên đời cô ấy nữa không.
Rồi Đình Ân ngồi xuống, bắt đầu run run kể lại cuộc đời của Hiểu Đồng. Nhưng khổ đau mà một cô gái còn nhỏ như cô phải gánh chịu.