Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

15.09.2014
Admin

– Hiểu Đồng! Cuộc đời anh, tương lai anh, con đường anh đi, tất cả đều do bản thân anh chọn. Dù là ai cũng không thể thay đổi được. Trong cuộc đời anh sẽ luôn có hình bóng em, tương lai anh muốn có em bên cạnh, và con đường anh chọn muốn có em đi cùng. Dù bất cứ hoàn cảnh nào, anh cũng sẽ không buông tay em ra đâu. Em không cần làm gì hết, chỉ cần em đứng yên một chỗ đợi anh. Anh sẽ giữ chặt tay em, kéo em đi cùng anh, em tuyệt đối không được buông tay ra.

Nói rồi, cậu kéo Hiểu Đồng sát vào người mình, ôm siết lấy cô. Hiểu Đồng cảm thấy cái ôm của Vĩnh Phong thật ấm áp, chỉ chỉ muốn được cậu ôm chặt mãi mãi. Lát sau cô ngẫng đầu thỏ thẻ hỏi:

– Nếu như… em chỉ nói nếu như thôi… nếu như em buông tay thì sao?

Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt chợt chùn xuống bi thương, miệng thở dài nói:

– Nếu như em buông tay, anh sẽ hận em. Hứa với anh, em sẽ không buông tay ra được không.

Hiểu Đồng khẽ gật đầu rồi cô cũng ôm chặt lấu cậu, cố kìm cho những giọt nước mắt chảy ngược vào trái tim. cảm giác đau khổ tột cùng.

« Anh hận bà ta », » Anh sẽ hận em », mấy câu này cứ như sét nổ bên tai Hiểu Đồng khiến cô nhức nhối.
Lát sau, cô ngẩng đầu cười vui vẻ nói với Vĩnh Phong:

– Nếu sau này anh chở thàng người nghèo khổ, em sẽ nuôi anh. Nhưng mà anh phải làm làm hết công việc nhà.

– Được, không thành vấn đề – Vĩnh Phong khẽ cười, bóp cái chóp mũi cao cao của cô – Mỗi ngày anh đều giúp em giặt giũ nấu cơm, dọn dẹp …

– Em không thèm ăn cơm anh nấu đâu, dở òm – Cô le lưỡi nói.

– Vậy thì anh sẽ tập nấu cơm từ bây giờ. Anh sẽ nấu thật ngon để em trở thành heo mọi luôn – Vĩnh Phong cọ mụi cậu vào mũi cô ấu yếm.

– Đáng ghét – Hiểu Đồng đánh nhẹ vào vai Vĩnh Phong, rồi nhìn cậu tra khảo – Anh khai thiệt đi, lần trước khi lần đầu tiên anh nấu cho em ăn rất ngon, có phải là đi mua từ bên ngoài không?

– Anh mà thèm làm cái trò đó – Vĩnh phong bĩu môi nguýt cô một cái – Trước đó, anh đã học làm mấy món đó, vì bé Đường nói em thích ăn. Em có biết anh học bao nhiêu lâu không, phá tan cả cái bếp nhà anh. ** anh cực khổ thế nào để dạy anh bỏ bao nhiêu cho đủ, cho vừa, anh phải nuốt từng chữ một vào bụng. Anh phải nhìm ngắm gia vị thiệt là lâu đó, nhiều quá thì bỏ ra, ít quá thì thêm vào. Chỉ hận một nỗi không thể đem gia vị lên cân để cân mà thôi.

Hiểu Đồng nghe vậy thì cười phá ra, Vĩnh Phong liền đưa tay cù loét cô khiến cô vừa oằn người tránh né, vừa cười. Cuối cùng phải xin tha, không dám chọc ghẹo nữa.

– Anh kễ cho em nghe chuyện của anh lúc nhỏ đi.

– Lúc nhỏ anh nghịch lắm. Vĩnh Thành phải đứng ra can thiệp bảo vệ anh mỗi khi anh sai phạm điều gì đó. Cha mẹ không có ở nhà thường xuyên nên hai anh em vô cùng gắn bó. Vĩnh Thành rất thích điêu khắc, chiếc nhẫn con cá heo anh làm tặng em cũng nhờ Vĩnh Thành đã dạy anh cách làm. Anh thì rất thích vẽ tranh, lâu rồi anh không vẽ.

– Vậy sau này anh vẽ cho em một bức chân dung được không?

– Được, nhưng lâu rồi anh không vẽ. Ngày mai đi đến biệt thự nhà anh đi, ở đó có giá vẽ. Anh sẽ vẽ cho em một bức thiệt là đẹp.

– Ừhm – Hiểu Đồng gật đầu.

Sau đó, Vĩnh Phong kể lại những chuyện nghịch phá lúc nhỏ cho hiểu Đồng nghe, khiến cô cười vỡ bụng.
Khi Vĩnh Phong đã ngủ say, Hiểu Đồng ngời dậy, cô với lấy điện thoại Vĩnh Phong để trên bàn dò số của một người và gọi. Bên kia chưa kịp trả lời, Hiểu Đồng đã vội nói:

– Thiên Minh! Việc mà em nhờ anh, hãy thực hiện đi.

Bên kia Thiên Minh nói gì đó nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nói:

– Hãy làm đi! Đây mà món nợ em muốn anh phải trả cho em.

Ánh Bình minh vừa hé mắt đón những cơn gió lồng lộng thổi vào từ biể khơi xa xôi. Tại một khách sạn nổi tiếng, ngoài ban công của một căn phòng sang trọng, có một bóng hình mặc áo sơ mi trắng dài tay, chiếc quần jean ngắn để lộ đôi chân thon dài. Ánh mắt cô gái ẩn hiện sự buồn bã, cô đưa đôi mắt nhìn về hướng xa xăm về phía biển, để mặt cho gió biển thổi tung mái tóc dài đen nhánh, làm nó rối lên. Gió mang theo cái lạnh lẽo từ xa đến bao trùm lấy cả người cô, cô bất giác đi đưa tay ôm lấy hai bờ vai của mình, hít từng cơn lạnh đưa vào buồng phổi của mình, mong muốn đóng băng nỗi buồn trong lòng cô.

Mở mắt sau một cơn ngủ dài, Vĩnh Phong đưa mắt nhìn về phía chỗ nằm bên cạnh, không có bóng dáng của Hiểu Đồng. Cậu nhổm người dậy tìm kiếm hình bóng cô, ánh mắt lướt qua tấm kính trắng nhìn thấy bóng hình yêu thương, cậu khẽ cười mở cửa bước ra ngoài.

Hiểu Đồng đang mãi đeo đuổi theo những suy nghĩ trong lòng, vẻ mặt cô buồn bã vô cùng nên không phát hiện Vĩnh Phong đang bước đến gần.

Cậu choàng tay qua eo cô, kéo cô vào lòng mình ủ ấm, cằm đặt lên đầu cô. Giọng trầm ấm đầy yêu thương nhẹ nhàng trách cô:

– Sao lại ra ngoài này. Gió lạnh như vậy mà không mặc thêm áo khoác.

Hiểu Đồng ngã người sát vào lòng Vĩnh Phong, gương mặt cọ nhẹ vào ngực cậu, tay ôm chặt hai bàn tay đang ôm lấy em của mình. Lát sau cô thì thầm khẽ:

– Hãy ôm chặt em thêm nữa đi.

Vòng tay Vĩnh Phong liền siết chặt thêm, ôm chặt lấy cô, phủ những hơi thở ấm nóng lên tóc cô, truyền sự ấm áp của cậu vào cho cô.

– Nếu có thể được dựa vào lòng anh mãi mãi thế này thì tốt quá – Hiểu Đồng giọng buồn buồn nói.

– Ngốc quá! Anh sẽ để em dựa vào lòng anh mãi mãi – Vĩnh Phong khẽ cười, siết chặt cô hơn nữa, như sợ chỉ cần cậu nới lỏng tay thì cô sẽ theo gió bay đi mất.

Vĩnh Phong mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, chiếc quần tây trắng ôm lấy Hiểu Đồng cùng đón những cơn gió lạnh thổi đến nhưng cả hai lại thấy sự ấm áp trong lòng. Nếu bạn đứng từ xa sẽ tấhy đó là cảnh tượng rất đẹp, rất hạnh phúc. Hai người họ cứ như những giọt sương mong manh trong gió, chiếc áo trắng họ mặc tung bay trong gió càng khiến cho cảnh vật trở nên mờ ảo huyền hoặc.

Hai người trả phòng, quyết định cùng nhau đi đến biệt thự của nhà Vĩnh Phong. Chiếc xe mui trần màu đỏ lại vi vu đưa họ đi qua con đường dài mát mẻ rất đẹp. Cuối cùng họ đi đến một cánh cửa màu đen rất lớn, đằng sau nó là một căn biệt thự rất đẹp và rất lớn. Phía bên kia biệt thự là một bãi biển xanh thẳm, chỉ có tiếng gió mà không có bóng người. Đây là bãi biển tư, không cho phép người khác đi vào.

Có người gác cửa vội vã mở cửa cho họ. Vĩnh Phong giúp Hiểu Đồng mang hành lí vào trong, nhưng bất ngờ đang dành cho họ ở bên trong.

Cửa vừa mở ra, một tiếng nổ « BÙM » vang lên, cả hai đều giật cả mình. Vĩnh Phong còn đánh rơi cả hành lý xuống đất. Hiểu Đồng đưa tay chặn lấy ngực.

Những tiếng cười sảng khoái vang lên, sau đó là điệu nhạc của bài « Happy birthday » vang lên. Rồi sau đó là bài: » Khúc hát mừng sinh nhật », một bài hát khá dễ thương. Sau đó, những con người dần dần tảng ra hai bên để cho Đình Ân đang bê trên tay một cái bánh sinh nhật rất to đi đến. Trên bánh có cắm hai cây đèn cầy số 2 đang cháy rực rỡ.

Hiểu Đồng lập tức hiểu ra vấn đề, cô cúi gằm mặt xuống, bặm môi cảm thấy trong lòng khó chịu. Mọi người đang làm sinh nhật, nhưng hôm nay chẳng phải sinh nhật của cô cho nên buổi tiệc sinh nhật này là danh cho Vĩnh Phong. Mà cô, là bạn gái, là người cậu liều cả mạng để bảo vệ lại hoàn toàn không biết gì.

Vĩnh Phong nhìn thấy mọi người đều đến chúc mừng sinh nhật mình. Cậu nhìn mọi người cười vui vẻ rồi nói lời cảm ơn họ. Cậu dự định sẽ cùng Hiểu Đồng dự sinh nhật tại đây chỉ hai người nhưng giờ đây, có bạn bè càng vui vẻ hơn. Cậu kéo Hiểu Đồng đin vào phía trước.

– Mau cầu nguyện đi rồi thổi nến.

– Phải đó, mau lên kẻo nến cháy hết.

Vĩnh Phong quay sang nhìn Hiểu Đồng vuốt lại mái tóc cô, đưa bàn tay đang nắm lấy tay cô lên ngang ngực, rồi nhìn cô khẽ cười nói:

– Anh ước được ở bên cạnh em mãi mãi

Mọi người ồ lên vui vẻ, chỉ có Hiểu Đồng là thấy lạnh ngắt ở con tim. Cô cố gượng cười vui vẻ với Vĩnh Phong, nhưng nụ cười của cô bị một người nhìn thấu, cậu nhìn cô chằm chằm sau đó thở dài.

– Mau thổi nến đi – Quốc Bảo thúc giục.

– Phải đó, em cầm đến mỏi cả tay rồi nè – Đình Ân giả vờ than thở.

– Em thổi cùng anh – Vĩnh Phong cười yêu cầu Hiểu Đồng và cô gật đầu.

Những chiếc nến đã tắt, mọi người cùng vui vẻ nhập tiệc. Hiểu Đồng quan sát thấy có rất nhiều người ở đây, những gương mặt quen biết có, xa lạ có. Hầu như họ đi theo cặp. Ngay cả tên Quốc bảo nhìn trẻ con cũng mang theo người yêu, là một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, ăn mặc gợi cảm, dường như là mẫu người yêu thích của cậu ta. Chỉ có Thiên Minh, Thế Nam, và Đình Ân là một mình.

Sau đó, họ cùng nhau ra bờ biển chơi bắn pháo hoa. Mọi người mua rất nhiều pháo hoa, Vĩnh Phong cũng đã cho người mua nhiều pháo hoa, cậu dự định sẽ cùng Hiểu Đồng chơi với nhau, thành ra số pháo hoa nhiều đến nỗi họ chơi suốt cả đêm rất vui vẻ.

Cả người mệt lữ, cả bọn lảo đảo về biệt thự. Cuối cùng là tới việc chia phòng, dường như là do bọn họ cố ý sắp đặt cho nên số người vừa khít với số phòng có trong biệt thự. Nhưng kết quả cuối cùng là Vĩnh Phong và Hiểu Đồng vẫn phải ngủ chung một phòng.

Tất nhiên là Hiểu Đồng phản đối. Cô nhất quyết đòi ngủ với Đình Ân vì Đình Ân nằm có một mình. Nhưng Đình Ân lại dứt khoát từ chối, cô cười nói:

– Lần trước bị đánh nên lưng mình vẫn thường hay nhức mỏi lắm, tối mình thường phải trăn trở qua lại, cần phải có khoảng giường rộng để nằm thoải mái. Cậu chịu khó ngủ cùng Vĩnh Phong đi, chẳng phải hai người vẫn nằm chung một phòng hay sao.

– Em vẫn còn bị đau lưng sao?- Thế Nam cau mày, lo lắng quan tâm.

– Em có đến bệnh viện kiểm tra chưa? – Thiên Minh cũng lo lắng hỏi cô.

Đình Ân vốn dĩ cũng còn hơi đau nhức nhưng không đến nỗi khổ sở như cô nói, cô giả bộ nói thế để ép Hiểu Đồng và Vĩnh Phong bên nhau. Thấy Thiên Minh và Thế Nam lo lắng hỏi han thì xấu hổ nói:

– Em không sao, nhưng tóm lại là hôm nay Hiểu Đồng chịu khó ngủ với Vĩnh Phong đi. Thế Nam và Thiên Minh một phòng rồi.

– Phải đó, hai người hôm nay dùng chung phòng đi – Mọi người hùa nhau nói – Đã dùng chung phòng rồi còn giả bộ.

Hiểu Đồng nghe mọi người nói, thì xấu hổ cô lắm bắp phân minh nói:

– Mình với Vĩnh Phong tuy ở cùng phòng nhưng rất trong sáng mà.

– E lo lắng gì chứ, người phải lo là anh mới phải, anh cứ sợ em sẽ vồ anh, trinh tiết của anh cũng quan trọng lắm chứ bộ – Vĩnh Phong cười trêu chọc Hiểu Đồng.

– Đáng ghét, anh làm gì có trinh tiết mà đòi giữ chứ – Hiểu Đồng tức giận thẹn thùng đánh vào vai Vĩnh phong một cái.

Mọi người cứ cười ầm cả lên, tiếp tục trêu chọc hai người. Chỉ có một người nhìn hai người hạnh ph1uc mà buồn bã, lại có một người con gái nhìn nét buồn bã của người đó mà đau khổ.

– Này, cậu định biến Vĩnh Phong trở thành Liễu Hạ Huệ của trung Quốc à – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng kinh ngạc phán.

– Cái gì mà Liễu Hạ Huệ chứ – Hiểu Đồng xụ mặt lí nhí nói, cô qua năn nỉ Đình Ân cho mình ngủ cùng.

– Trời ạ, Hiểu Đồng à, cậu không biết đàn ông là động vật là động vật yêu bằng nữa thân dưới hay sao. Cậu để Vĩnh Phong chịu đựng một cách đáng thương nhứ vậy sao.

Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói, cô ngồi im lặng không nói gì thêm. Đình Ân cười đưa cho cô một chiếc hộp quà và ẩn ý nói rằng:

– Mình đã mua quà cho Vĩnh Phong, đây là đồ ngủ đôi, trong đó có đề lót cho cậu nữa. Tối nay cậu hãy mặc cái này ở bên cạnh Vĩnh Phong sẽ làm anh ấy vui hơn. Dù gì cậu cũng chẳng mua quà cho anh ấy, thôi thì làm anh ấy vui một phen đi.

– Nhưng mà …- Hiểu Đồng còn định nói thêm thì đã bị Đình Ân kéo dậy đuổi ra khỏi phòng.

Cô thất thiểu đi lên phòng của Vĩnh Phong, trên tay cằm hộp quà Đình Ân đưa. Vừa mở cửa vào đã thấy Vĩnh Phong nằm ở trên giường xem ti vi một cách nhàn rỗi. Thấy Hiểu Đồng cầm hộp quà trên tay, Vĩnh Phong nhướn mắt hỏi.

– Ai tặng vậy?

– Đình Ân tặng, là đồ ngủ đôi dành cho em và anh. Em đi tắm trước đây.

Bởi gì, Đình Ân đã nói là có cả đồ lót dành cho cô trong đó nên Hiểu Đồng không dám mở ra trước mặt Vĩnh Phong, cô cầm luôn hộp quà đi vào nhà tắm.

Sau khi tắm xong, cô mở hộp quà ra định lấy đồ để mặc nhưng sau đó mới phát hiện một sự thật bi thảm khiến cô nhớ đến nụ cười gian của Đình Ân khi trao cho cô hộp quà. Quay người nhìn lại bộ đồ đã bị ngâm trong nước của mình cô khẽ thở dài. Cuối cùng bất đắc dĩ, cô đành lên tiếng nói:

– Vĩnh Phong, anh có thể xuống dưới lầu lấy cho em một ly trà nóng không, em cảm cổ họng không tốt, muốn uống trà nóng để giải nhiệt.

– Ừhm… chờ anh một chút – Vĩnh Phong trả lời rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Nghe tiếng sập cửa, Hiểu Đồng mới thở phào nhẹ nhỏm, cô mở cửa phòng tắm bước ra ngoài. Nghĩ rằng Vĩnh Phong phải nấu nước pha trà khá lâu, cho nên cô cứ mặc bộ đồ ngủ mỏng tanh thấy cả nội y bên trong đến gần tủ quần áo. Vừa định kéo chiếc áo ra khỏi đầu để thay chiếc áo ngủ khác thì cánh cửa bỗng mở xịch ra.

Vào cái khoảnh khắc đó dường như mọi thứ đều đóng băng cả, không gian bỗng dừng lại. Chiếc áo vừa được kéo lên tới cằm thì tiếng động đã làm Hiểu Đồng quay người lại nhìn rồi sau đó vội vàng buông chiếc áo xuống. Cả người bỗng nóng rực lên, tim đập mạnh. Cô đờ người nhìn cái người cũng đứng bất động trước giây phút đó.

Vĩnh Phong mở cửa bước vào không ngờ lại thấy cảnh này. Tuy rằng chỉ là vài giây ngắn gủi nhưng cậu đã thấy hết thân hình với những đường cong và bộ nội y đầy quyến rũ. Nhưng khi cô kéo chiếc áo xuống che người lại càng khiến cho tâm trạng cậu khích động hơn. Bởi vì chiếc áo quá mỏng, làm lộ rõ những gì ẩn chứa bên trong, càng có sức hấp dẫn đến bội phần.

Nhưng thấy gương mặt đỏ bừng xấu hổ của cô, cậu vội vàng nói:

– Anh vào để hỏi em xem em thích uống trà đậm hay trà nhạt.

– Trà nhạt – Hiểu Đồng cũng vội vã trả lời. Cô không dám nhìn mặt cậu.

Cả buổi pha trà mà tâm hồn Vĩnh Phong cứ để đâu đâu, đến khi chiếc ấm kêu còi báo hiệu cậu mới giật mình tỉnh lại. Sau đó cậu pha một tách trà đem đến cho cô. Hiểu Đồng đã thay chiếc váy ngủ khác, cô ngượng ngùng đón lấy ly trà, lí nhí nói:

– Cám ơn anh.

– Đừng khách sáo – Vĩnh Phong tằng hắng một cái rồi nói – Đi ngủ thôi khuya rồi.

Sau đó, cậu tắt đèn phòng chỉ chừa mỗi ánh đèn ngủ. Nhưng mà những hình ảnh lúc nãy cứ liên tục ập đến, nhảy nhót trong đầu cậu, khiến cậu không thể nào kiềm chế được. (thằng cha này là cầm thú nè, tiếc là mình nhỏ tuổi hơn, chứ nếu ko lấy thân phận làm chị đập nát cái đầu đen tối của Vĩnh Phong ca ra, mà thật ra mình mới là người đen tối nhất (>o<) SOS)

Cậu xoay người nhìn phía sau lưng của Hiểu Đồng, đưa tay chạm vào những sợi tóc đen mượt của cô, cảm cảm thấy người Hiểu Đồng khẽ run lên khi cậu chạm tay vào tóc cô.

Một luồng máu nóng chạy loạn khắp người Vĩnh phong sau cái run nhẹ của Hiểu Đồng, bàn tay lần tìm cái cô thon gầy của cô vuốt ve, Hiểu Đồng bắt đầu thở gấp run rẩy. Cả người Vĩnh Phong đã tiến sát đến người Hiểu Đồng lúc nào không biết, tỏa ra hơi ấm khắp lưng Hiểu Đồng, lông cô dựng ngược cả lên, cô không dám nhúc nhích, càng không dám quay lại phản đối, cô sợ mình nhìn thấy ánh lực lửa của Vĩnh Phong mà bị cuốn lấy.

– Hiểu Đồng – Tiếng Vĩnh Phong thì thầm bên tai cô, làm trái tim cô chùn xuống, cả người mềm ra, không còn sức chống đối – Anh yêu em.

Bàn tay đã đi tới bờ vai trần của cô rồi lướt nhẹ trên cánh tay trắng ngần đi xuống bờ ngực cô. Cả người Hiểu Đồng căn cứng lại, trái tim gần thoát ra ngoài.

Vĩnh Phong xoay người Hiểu Đồng lại, nhìn sâu vào trong đôi mắt trong veo của cô bằng ánh mắt đã đục ngầu của mình, đôi môi Hiểu Đồng run rẩy, gương mặt hơi ửng đỏ. Khã khàng cậu đặt môi mình lên môi Hiểu Đồng nhẹ nhàng mút lấy bờ môi cô, trong lúc Hiểu Đồng còn đang hoảng loạn, cậu đã luồn lưỡi mĩnh vào bên trong hàm răng vừa hé mở của cô trêu chọc bên trong. Sau đó bờ môi của Vĩnh Phong lướt qua gương mặt cô rồi đi đến bên tai cô khẽ thì thầm.

– Hiểu Đồng! Hôm nay là sinh nhật anh.

– Gì cơ – hiểu Đồng mơ màng, không hiểu Vĩnh Phong nói gì, cô bèn mơ hồ hỏi lại.

– Em chưa tặng quà cho anh – Vĩnh Phong vừa hôn lên xương quai xanh của cô vừa nói.

– Vậy anh thích quà gì, mai em sẽ mua – Hiểu Đồng bèn hỏi.

– Quà ở đây rồi, sao em lại chưa tặng – Vĩnh Phong khã cười nói, giọng điệu mờ ám vô cùng.

Hiểu Đồng nghe cậu nói xong, thì trấn động vô cùng, trong đầu cô cứ nghe thấy giọng nói của Đình Ân: » Cậu định để cho anh Vĩnh Phong làm Liễu Hạ Huệ à », « đàn ông là động vật yêu bằng nữa thân dưới ».

Bất giác đôi bàn tay của cô choàng lấy người Vĩnh Phong. Từ từ tảh lỏng thân thể phối hợp với hơi thở và động tác của Vĩnh Phong.

(Nói chung là mình tưởng tượng như vậy nhưng sự thật có đúng như vậy ko thì mình chẳng thể trả lời, bởi vì mình không biết, mấy cái này toàn là đọc ở những truyện khác rồi ghép lại)

Quần áo của hai người cuối cùng cũng đã bị trút sạch nằm rơi *** quanh giường. Hai thân thể không còn mảnh giáp nào chạm vào nhau nhưng lại càng nóng rực hơn. Vòng tay càng lúc càng siết chặt hơn hơi thở càng lúc càng dồn dập.

Hai tay Vĩnh Phong ôm gọn lấy hai gò bồng đã trên người Hiểu Đồng làm cho nó căng cứng hơn. (Ăn cắp. ăn cắp trắng trợn luôn) . Môi cậu lướt khắp nơi trên người người cô để lại tàn tích.

Nhưng khi Vĩnh Phong sắp sửa « đi vào trong người » (cái này mình không hiểu nhưng thấy truyện nào cũng có từ này nên chôm vào luôn) của Hiểu Đồng thì trong đầu cô xuất hiện những lời nói:

« Cho tôi một ít thời gian đi »

« Bao lâu? »

« 1 tháng »

« Được »

Cô vội vàng đẩy người Vĩhn Phong ra khỏi người mình, bối rối chớp mắt không dám nhìn cậu. Vĩnh Phong mất hứng cau mày nhìn cô hỏi:

– Em sợ à!

Hiẻu Dồng lắc đầu.

– Em hối hận.

Hiểu Đồng lại lắc đầu. Vĩnh phong nhăn mày hỏi:

– Vậy thì tại sao?

– Mẹ em, mẹ em, trước khi đi có nói … – Hiểu Đồng mếu máo nói.

Vĩnh Phong chợt ngẩng người nhớ lại hình ảnh và lời nói của bà Cẩm Du trước khi hai người đi:

– Hiểu Đồng! Mẹ tin tưởng con.

Vĩnh Phong bất giác thở dài, cúi người vuốt ve gương mặt cô hỏi:

– Vậy chỉ cần không đi đến bước cuối cùng là được đúng không?

Hiểu Đồng bặm môi gật đầu, Vĩnh Phong miết nhẹ môi cô rồi thì thầm:

– Anh hứa với em, sẽ không đi đến bước cuối cùng .

Hiểu Đồng khẽ gật đầu vòng tay ôm lấy người cậu, lựa chọn sự tin tưởng. Sau đó họ lại tiếp tục sa vào nhau với những nụ hôn nhẹ nhàng hạnh phúc. Tận hưởng những gì mà cảm giác bên nhau đem lại.

Ngoài trời bắt dầu nổi giông tố, nhưng chẳng ai cảm thấy lạnh.

Sau đó, Vĩnh Phong phải đau khổ đi vào tolet, để lại Hiểu Đồng với những hơi thở đứt đoạn. Thật ra cô đã hoàn toàn rơi vào vô thức, Vĩnh Phong hoàn toàn có thể chiếm được cô, chỉ là cậu lựa chọn giữ lời hứa.

Còn lại một mình, Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt: ”Vĩnh Phong! Không phải em không thể trao cho anh mà là em sợ một khi đã trao thân cho anh, giữa chúng ta sẽ có một sợi dây buộc chặt. Em sợ rằng em không nỡ rời xa anh”

Sau đó, họ lại đi tìm hạnh phúc một lần nữa cho tới khi gần sáng mới mệt nhoài thiếp đi.

Cả hai đều dậy muộn, mọi người đã tập trung đầy đủ dưới phòng khách. Nhìn thấy hai người cùng nắm tay nhau đi xuống aim cũng nhìn họ cười thầm. Hiểu Đồng xấu hổ vô cùng, cô cúi đầu bước đi bên cạnh Vĩnh Phong, ngồi xuống ghế bên cạnh Đình Ân, tay Vĩnh Phong khoát qua em Hiểu Đồng, kéo cô dựa vào người cậu.

– Ây da, hai người tối qua làm gì vậy, đừng nói là không có làm gì nha, chiến tích vẫn còn – Quốc Bảo liền trêu chọc họ.

Chiến tích đó là những dấu hôn đỏ rực của Vĩnh Phong trên người Hiểu Đồng, cô cố tình mặc áo dài tay che lại nhưng không thể che những dấu hôn trên cổ.

Mọi người cười ầm cả lên, Hiểu Đồng xấu hổ đưa mắt đáng thương nhìn Vĩnh Phong cầu cứu. Vĩnh Phong liền lấy cái gối đệm quăng vào người Quốc Bảo. Quốc Bảo nhanh chóng chụp lấy rồi nhăn răng ra nói:

– Ây da, anh Vĩnh Phong đúng là trọng sắc khinh bạn mà.

Mọi người lại cười ầm lên. Vĩnh Phong cũng cười vui vẻ, nhìn Hiểu Đồng tinh quái nói, bàn tay cứ vuốt ve trên người cô.

– Cậu ít nói lại đi, nếu không thì tối nay, Hiểu Đồng chẳng cho anh đến gần hay chạm vào cô ấy.

Mọi người lại cười rộ lên, còn Hiểu Đồng thì chết ngay tại chỗ. Vĩnh Phong noói ậy tức là đã thừa nhận tối qua họ đã làm chuyện đó rồi. Cô chỉ muốn cắn cho cậu một cái, nhưng lại sợ mọi người cho rằng hai người đang mùi mẫn với nhau nên chỉ có thể dùng tay nhéo thật mạnh bên eo của Vĩnh Phong. Dù đau đến chết đi được, Vĩnh Phong cũng phải cắn răng mà chịu. Ai bảo cậu không chịu đắc tội với tiểu nhân mà lại đi đắc tội với phụ nữ chi.

– Này! Vậy anh phải cám ơn em về bộ đồ ngủ đó mới được – Đình Ân vội chen vào.

– Ừhm, cám ơn em rất nhiều, bộ đồ ngủ đó rất đẹp – Vĩnh Phong cười nhìn Đình Ân đầy cảm kích.

Hiểu Đồng thiệt là bị tức chết với hai người này mà.

Trong tiếng cười đùa vui vẻ chỉ có một ngườii lặng lẽ ấy thuốc hút.

Sau đó, mọi người cùng nhau đi du thuyền thưởng ngoạn vui vẻ. Thế Nam lặng lẽ đứng một góc trầm tư hút thuốc. Đình Ân nhẹ đi đén bên cạnh cậu, đưa tay lấy điều thuốc của cậu quăng xuống sông.

– Em biết là anh đang buồn nhưng anh không cần phải hủy hoại than thể mình như thế. Anh đã hút gần một gói thuốc rồi.

Thế Nam không tức giận, cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn đàn chim hải âu từ xa đang bay lượn trên bầu trời. Ánh mắt xa săm phản phất sự u buồn.

– Thật ra, em thấy, anh mới là mẫu người mà Hiểu Đồng thích – Đình Ân hít thật sâu một cái rồi nhẹ nhàng nói – Nếu đã yêu cô ấy, sao l1uc đầu anh không tỏ tình với cô ấ đi.

– Bởi vì anh là thằng ngốc – Thế Nam trầm mặt tự xỉ vả mình – Anh luôn phủ nhận việc mình yêu cô ấy, chỉ cho rằng bản than nhất thời bị cảm nắng, cho nên khi Vĩnh Phong hỏi, anh đã phủ nhận. Tới khi bản thân anh phát hiện mình yêu cô ấy sâu đậm đến thế nào thì cô ấy đã thuộc về người khác rồi.

– Em hiểu – Đình Ân gật đầu cảm thông – Bởi vì em biết còn có kẻ ngốc hơn anh.

– Anh như những cánh chim kia, chỉ biết bay lượn trên bầu trời, mà không dám đáp xuống. Nếu anh dám thẳng thắn tỏ tình với Hiểu Đồng, dù kết quả thế nào thì có lẽ bây giờ anh không hối hận đến thế này. Cũng không đau khổ như vầy.

– Vậy tại sao anh không chịu đáp xuống.

– Tại vì xung quanh chẳng có một hòn đão nào để anh đáp xuống, có lẽ mãi mãi về sau cũng chẳng có một hòn đảo nào để anh đáp xuống.

– Không đâu – Đình Ân lắc đầu, rồi nhìn thẳng vào mắt Thế Nam nói – Có một hòn đảo vẫn chờ chim hải âu đáp xuống, nếu như nó chịu ngoái đầu lại.

– Hiểu Đồng, chúng ta nói chuyện chút đi – Thiên Minh vội vã nắm tay Hiểu Đồng kéo cô đến một góc vắng.
– Chuyện gì?- Dù biết, Thiên Minh muốn nóim chuyện gì nhưng Hiểu Đồng vẫn giả vờ hỏi:

– Là về chuyện đó – Thiên Minh ấp úng nói.

– Nếu anh không muốn giúp thì cứ việc đứng imlặng mà nhìn – Hiểu Đồng giận dỗi nói.

– Em không thấy làm vậy sẽ tội cho Vĩnh Phong lắm sao – Thiên Minh u uất nói.

– Vậy còn em thì sao, em không đau khổ sao. Chẳng lẻ em là người không có trái tim hay sao. Chẳng phải trong chuyện đó, người đau khổ nhất chính là em hay sao.

– Nhưng mà …

– Anh có giúp em hay không? – Hiểu Đồng vội hỏi, cắt ngang lời nói của Thiên Minh, cô nhìn cậu một cách dứt khoát.

– Giúp – thiên Minh bất lực nói.

– Tốt, sau chuyện này, chúng ta không ai nở ai cả – Hiểu Đồng gật đầu rồi sau đó quay lưng bỏ đi.

– Vĩnh Phong! Anh có yêu em nhiều không? – Hiểu Đồng chợt hỏi vĩnh Phong khi hai người cùng nhau dạo bờ biển lúc trời tối.

– Đương nhiên là nhiều rồi, ngốc ạ – Vĩnh Phong khẽ cười, ôn lấy cô vào long.

– Nhiều bao nhiêu, có đủ để tha thứ cho em nếu em gây tổn thương cho anh không?

– Bất luận em có gây tổn thương lớn thế nào cho anh, anh cũng sẽ tha thứ cho em – Vĩnh Phong khẽ cọ trán mìn vào trán cô thì thào.

– Ôm em đi. Ôm chặt vào.

Vòng tay siết thật chặt, Vĩn Phong cúi người hôn Hiểu Đồng và cô cũng đáp lại trong thổn thức.

– Từ trước tới giờ, chỉ toàn là anh ôm em ở đằng sau, bây giờ tới lượt em. Anh cứ tiến về phía trước, không được quay đầu lại đó nha – Hiểu Đồng cười cười xua tay bắt Vĩnh Phong đi về phía trước.

Vĩnh Phong vừa cười, vừa tiến về phía trước, đi được hai bước, cậu lại quay đầu nhìn cô.

– Không được quay đầu lại – Hiểu Đồng cung tay dứ về phía Vĩnh Phong cảnh cáo.

Vĩnh Phong khẽ cười rồi bước tiếp, nhưng ngay sau đó cậu nhận được một vòng tay ấm áp. Sau đó lại đi.

– Lần này đi xa một chút – Hiểu Đồng giục.

Cậu lại đi xa thêm chút nữa, rồi lại nhận một vòng tay ấm áp. Hai người cứ chơi trò này không biết bao nhiêu lần. Vĩnh Phong cứ thấy buồn cười trước trò chơi trẻ con của Hiểu Đồng nhưng vẫn tham gia cùng cô.

Cậu không hiểu trò chơi này sẽ đem lại cho cậu cảm giác đau khổ mãi cho đến khi cậu chơi nó lần nữa.

– Cậu có kể với Hiểu Đồng chuyện mẹ cậu đã khóa hết các tài khoản của cậu không? – Thế Nam đưa ly rượu cho Vĩnh Phong hỏi.

– Không – Vĩnh Phong đáp.

– Tại sao?

– Mình không muốn cô ấy lo lắng, dù sao thì vài ngày nữa anh Vĩnh Thành cũng mở lại tài khoản cho mình – Vĩnh Phong nói xong đưa ly rượu lên uống cạn. Khi đó mình sẽ trả tiền cho cậu.

– Không cần phải tính toán như vậy – Thế Nam nhẹ nhàng trách móc.

Vĩnh Phong khẽ cười buồn rồi rót cho mình thêm một ly rượu nữa.

Trong đầu cậu nhớ lại hình ảnh của mẹ mình khi câu trở về nhà lấy chiếc xe mui trần đỏ để cùng Hiều Đồng đi chơi.

– Chia tay đi – Bà Mai Hoa lạnh lùng cầm tách cà phê vẫn đang bốc khói yêu cầu.

Vĩnh Phong im lặng, không nói gì, cậu định bước tiếp

– Đừng ép buộc mẹ phải gây khó khăn cho con.

– Mẹ đã từng yêu chưa – Vĩnh Phong quay người lại nhìn sâu ào đôi mắt lạnh lẽo của mẹ mình hỏi.

Bà Mai Hoa im lặng, tất nhiên bà đã từng yêu và vẫn yêu cho tới tận bây giờ.

– Mẹ cũng từng yêu, tại sao lại không biết cái cảm giác của người đang yêu chứ. Cho dù là tình yêu đơn phương đi nữa thì đó cũng là tình yêu cơ mà. Sao lại phải cố tình ngăn cản con.

– Hai đứa không xứng với nhau – Im lặng một lát, bà Mai Hoa buông ra câu nói này.

– Vậy, ba có xứng với mẹ hay không? – Cậu chất vấn bà – Chẳng phải lúc ấy ba chỉ mới là người có chút sự nghiệp hay sao.

– Nhưng ít ra, ba con cũng đã tự lập và có công ty riêng – Bà khẽ nhắc nhở.

– Vậy thì chỉ có con không xứng với cô ấy mới đúng, bởi vì ngay từ nhỏ cô ấy đã tự lập và tự kiếm ra tiền so với một thằng ăn bám như con thì đúng là hơn rất nhiều.

– Nhưng sau này con sẽ tiếp quản sự nghiệp của gia đình ta – Bà Mai Hoa giận dữ nói, đập mạnh tách cà phê xuống bàn.

– Nếu chỉ vì phải tiếp quản cái sự nghiệp này mà phải từ bỏ cô ấy thì con xin từ bỏ cái sự nghiệp này – Vĩnh Phong cũng giận dữ đáp.

– Được, vậy thì để xem nếu không có cái sự nghiệp này con sẽ sống ra sao- Bà Mai Hoa giận dữ đứng phắt dậy nhìn đứa con trai thứ hai của mình.

– Con sẽ cùng tạo dựng sự nghiệp riêng cho hai đứa con và sẽ sống hạnh phúc tròn vẹn chứ không phải là hạnh phúc giả tạo của ba và mẹ – Vĩnh Phong cương quyết nói xong liền bỏ đi.

Nhìn theo bóng dáng Vĩnh Phong khuất sau cánh cửa bà Mai Hoa đau khổ thả người xuống so fa.

Cuối cùng họ cũng kết thúc chuyến đi chơi, Hiểu Đồng nói rằngm ìhn thấ ymệt nên muốn ngồi cùng Vĩnh phong để dựa vào người cậu nghĩ ngơi. Vậy là hai người đi xe của Thiên Minh. Gần về đến nhà, Hiểu D(ồng bảo muốn xuống đi bộ để đỡ chùng chân, hai người bèn cùng nhau nắm tay bước xuống xe, hai chiếc vali được kéo ở hai bên.

Hiểu Đồng bỗng muốn chơi trò chơi ở bãi biển. Vĩnh Phong lắc đầu khẽ cười nhưng cũng chìu theo ý cô. Cậu vừa đi mấy bước thì đã bị Hiểu Đồng ôm chặt từ sau lưng. Lần này cô ôm cậu rất chặt, cứ như bịn rịn sắp phải chia xa. Cậu khẽ cười quay người lại hôn cô thật sâu, đến khi cậu rời ra nhưng cô vẫn quấn lấy không chịu rời. Vĩnh Phong chỉ thấy cô lúc này thật đáng yêu.

Sau đó, họ lại tiếp tục chơi, nhưng lần này cậu đi rất lâu rất lâu, bước chân dường như muốn chậm lại cuối cùng vẫn chưa thấy cô chạy đến, cậu quay người lại, sau lưng cậu là một khoảng không gian vắng lặng.

Không hề thấy bong dáng của Hiểu Đồng ở đâu, cả chiếc va li của cô cũng biến mất. Chỉ có nhưng cơn gió nhẹ thổi những chiếc lá là con ở lại.

Chiếc vali trên tay cậu rơi xuống, trong long cậu là một khoảng trống trải, đầu óc quay cuồng

Chương 20: Cay đắng mình em chịu, hạnh phúc dành cho anh.

Mười ngày, là khoảng thời gian không phải là dài, nhưng đối với Vĩnh Phong nó lại là khoảng thời gian dài vô tận. Hiểu Đồng đã mất tích mười ngày rồi.

Nói là mất tích thì cũng hoàn toàn không đúng, phải nói là cô đã bốc hơi bay đi mất tiêu rồi. Hoặc là cô vốn chưa hề tồn tại trên cõi đời này, bởi vì khi cô biến mất mang theo tất cả những gì từng thuộc về cô, từng được cô sử dụng. Chiếc tách cô hay sử dụng, cái chén cô thích dùng…cả hình ảnh của cô lưu trong điện thoại của cậu cũng đã không cánh mà bay, tất cả, tất cả mọi thứ đều biến mất.

Căn nhà lại nguyên vẹn như lúc ban đầu Vĩnh Phong đặt chân đến, cứ như thể cô chỉ tồn tại trong giấc mơ của cậu. Và rồi bây giờ cậu đã tỉnh giấc, thì hình bóng cô như trăng dưới nước đã bị phai nhòa.

Cậu đã tìm cô khắp mọi nơi, cô chẳng có nơi nào để đi cả. Ngoài trường học, chổ làm thêm hay nhà sách cậu đã tìm kiếm mỗi ngày nhưng đều không thể thấy được dù chỉ là cái bóng của cô.

Thất vọng, tuyệt vọng rồi đau khổ, nhưng những việc này đều không làm cô trở về bên cậu. Chỉ mười ngày mà trông vĩnh Phong thật gầy guộc, cậu chẳng buồn ăn ngủ đi khắp nơi tìm cô. Trước đây ra đường quần áo l1uc nào cũng thẳng tắp thơm lừng, còn giờ đây trông cậu thật nhếch nhác, say xỉn tối ngày. Điếu thuốc lúc nào cũng phì phèo trên môi. Đã lâu rồi cậu không hút thuốc, khi hút lại cậu đã bị một cơn ho sặc sụa, cậu gần như đã quên cái cảm giác hút thuốc như thế nào. Thật buồn cười, cậu vì cô lại có thể dễ dàng từ bỏ thuốc, vậy mà bây giờ cậu lại vì cô mà tiếp tục hút, nhưng mà rõ ràng rằng thuốc và rượu không thể làm cậu quên đi nỗi buồn thiếu vắng cô.

Trước đây, mỗi lần cô hờn dỗi nói tiếng chia tay nhưng Vĩnh Phong không đau khổ nhiều như thế, bởi vì cậu có thể tìm được cô ở chỗ quen thuộc, có thể nhìn thấy bóng dáng cô đang ngồi học hay đang làm việc. Nhưng bây giờ cậu hoàn toàn không thấy gì dù là cái bóng của cô.

Lúc quay người lại, không thấy cô đâu, cậu cứ tưởng rằng cô đã trốn đâu đó trêu cậu. Cậu đã đi tìm gọi tên cả đến khản cả giọng nhưng không thấy cô ở đâu. Lúc đó, cậu lo sợ cô lại bị bắt đi, đã lo lắng vô cùng nhưng khi cậu mở cửa vào nhà thì sự lo lắng đó biến thành đau khổ.

Không có một bóng người nào ở trong nhà, căn nhà vắng lặng và lạnh lẽo. Dường như đây là một căn nhà, bỏ hoang lâu lắm rồi. Cậu tự dối gạt mình rằng họ đã đi đâu đó rồi sẽ về thôi, nhưng chờ mãi vẫn không thấy ai trở lại. Bà Cẩm Du và bé Đường biến mất một cách đáng sợ cùng với mọi đồ đạc có liên quan đến họ.

Vĩnh Phong đã tuyệt vọng, đã mệt mõi vì chờ đợi, cậu như thể già đi rất nhiều, đôi mắt tinh anh giờ đây mờ đục trong khói thuốc. Không buồn ăn uống, chỉ chìm trong men say.

Điều đau khổ nhất là cô đã đưa cậu đến đỉnh cao nhất của hãnh phúc rồi thẳng thừng đập câu xuống chân núi một cách không thương tiếc, đến một lí do hay một lời giã từ cũng không có. Tại sao sau bao câu nói yêu thương dành cho cậu, cho cậu nếm hương vị mật ngọt đầu đời rồi lại đâm vào tim cậu một vết thương, bỏ rơi cậu.

Thiên Minh, Thế Nam, Quốc Bảo có đến thăm cậu, khuyên bảo cậu nhưng đều bị cậu đuổi về.

Thiên Minh trước khi đi quay đầu lại nói một câu lấp lững:

– Rồi em sẽ gặp lại cô ấy, chỉ sợ rằng khi gặp lại em càng đau khổ hơn mà thôi.

Thế Nam chẳng thể khuyên nhủ Vĩnh Phong thế nào, cậu chỉ có thể ngồi lặng lẽ rót rượu cho Vĩnh Phong. Bởi vì Hiểu Đồng biến mất cũng mang theo trái tim cậu ra đi. Cô ở bên Vĩnh Phong dù cậu rất đau lòng nhưng cậu vẫn thấy được nụ cười hạnh ph1uc của cô, cũng đủ làm cậu mãn nguyện, nhưng giờ đây, cậu không thể thấy được hình bóng cô nữa rồi.

Quốc Bảo không như Thiên Minh và Thế Nam, cậu coi Vĩnh Phong như anh trai mình. Nhìn thấy Vĩnh Phong chỉ còn là một cái xác không hồn cậu cảm thấy đau lòng. Cậu giận Hiểu Đồng vô cùng, cậu hận không thể tìm thấy cô để giết chết. Hận một kẻ bạc tình, bạc nghĩa như cô, dứt tâm rũ bỏ mọi công sức của Vĩnh Phong.

– Anh à! Trên đời này thiếu gì con gái, sao cứ phải vì hạng người như cô ta mà phải đau buồn đến thế. Đừng uống rượu nữa, đi với em, em sẽ giới thiệu nhiều cô gái tốt hơn cho anh – Quốc Bảo vừa nói vừa vực Vĩnh Phong dậy.

– Cậu tránh ra đi, để mặc anh – Vĩnh Phong đẩy mạnh Quốc Bảo ra – Đi đi, cậu về đi, cứ để mặc anh, ra sao thì ra. Không cần cậu quan tâm.

Quốc Bảo bị Vĩnh Phong từ chối lòng tốt thì tức giận lắm, cậu lắp bắp:

– Anh …

Nhưng rồi cậu nhìn bộ dạng bi thương của Vĩnh Phong thì thờ dài chua xót:

– Được rồi, em sẽ tìm cô ta về cho anh, dù có phải lật tung đất nước này, em cũng sẽ tìm cô ta về cho anh.
Nói rồi cậu quầy quả bỏ đi sau khi đóng sầm cánh cửa lại đầy giận dữ.

Nghe tin con trai nghỉ học mấy bữa nay, bà Mai Hoa gác bỏ mọi công việc để bay về nước, đến thăm con trai. Vừa mở cửa bước vào thì một mùi nực nồng xông vào mũi bà, trong không khí bay phản phất mùi khói thuốc và mùi rượu nồng nặc. Vĩnh Phong nằm trên sofa say rượu không còn biết trời đất gì nữa. Xung quanh cậu là vỏ rượu nằm lăn lộn và trên sàn nhà vươn *** đầy tàn thuốc.

Bà nhìn chăm chăm con trai một cái trong lòng cảm thấy nhói đau nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng, bà ra lệnh cho quản lí đang đi theo bên cạnh:

– Lấy cho tôi xô nước đá.

Anh chàng quản lí gật đầu một cái rồi đi xuống nhà bếp xách lên một xô nước chứa mấy viên đá tủ lạnh, hai tay kính cẩn giơ trước mặt bà Mai Hoa. Dường như cậu đã quá quen với việc ra lệnh của bà và ngoan ngoãn vâng lời.

– Quậy tan đá ra – Bà không thèm liếc nhìn mà lạnh lùng yêu cầu.

Cậu quản lí lập tức đưa tay quậy xô đá, quậy đến khi xô đá tan ra lạnh run nhưng chỉ có thể cắn răng quậy tiếp không dám than phiền. Bà Mai Hoa liếc nhìn cậu quản lí một cái rồi lạnh lùng cầm lấy xô đá rồi tạt thẳng vào ngay mặt của Vĩnh Phong.

Đang mơ màng say rượu, Vĩnh Phong bị nguyên một xô đá lạnh buốt xối thẳng vào người. Cậu rùng mình một cái rồi giật mình tỉnh lại. Đang định nổi giận xem kẻ nào to gan chọc giận cậu thì một giọng nói lạnh lùng uy nghiêm lên tiếng:

– Đã tỉnh chưa.

Vĩnh Phong thấy đầu nặng như chì, choáng váng mệt mỏi nhưng lại bị cái lạnh bên ngoài làm tỉnh trí. Cậu nhận ra giọng nói nghiêm trang kia, vội bật dậy rũ hết nước trên người xuống, thoảng thốt kêu lên:

– Mẹ…

– Con còn dám gọi ta là mẹ sao? – Bà Mai Hoa tức giận mắng – Con xem, bây giờ con ra giống gì hả. Con muốn đi theo tình yêu của bản thân mình. Được, mẹ chấp nhận, mẹ cho con đi, nhưng mà nhìn con xem, con có còn là con hay không hả.

Vĩnh Phong nghe mẹ mắng chỉ ngồi im lặng. Bà Mai Hoa càng đau xót hơn, bà nhẹ giọng nói:

– Con nghĩ mẹ là người lạnh lùng độc ác, muốn chia rẽ con với Hiểu Đồng sao. Con có biết Hiểu Đồng của con là hạng người gì hay không hả.

Bà vừa nói, vừa quẳng lên bàn một cái phong bì lớn, phong bì bị quăng mạnh làm cho một số bức hình trong đó rơi ra. Đập vào mắt Vĩnh Phong là một gương mặt xinh đẹp, quen thuộc. Nhưng cô gái trong hình khác rất xa với cô gái bên ngoài mà Vĩnh Phong biết.

Cô gái trong hình ăn mặc rất sexy, đầy khiêu gợi, biết uống rượu, biết hút thuốc, ngã ngớn trong lòng mấy gã con trai lắm tiền nhiều của, thậm chí là cả những lão già. Bàn tay mấy kẻ kia tự do đặt trên người cô, mà cô không có chút khó chịu mà còn cười rất tình tứ với họ.

Cậu quơ tay nhanh chóng chụp lấy mấy tấm hình đó lên nhìn cho rõ những hình ảnh trước mắt mình. Sau đó, cậu nhìn từng tấm, từng tấm, lòng thấy lạnh ngắt. Nhưng những tấm hình bên dưới càng làm cho cậu choáng voáng hơn. Bởi vì trong tấm hình là cảnh những đôi nam nữ đang làm tình trên giường. Rất nhiều gương mặt nam khác nhau, có già có trẻ có trung niên nhưng gương mặt nữ thì chỉ có một.

Vĩnh Phong căm phẫn vò nát những tấm hình trong tay.

Bà Mai Hoa, thấy Vĩnh Phong tức giận, lấy làm hài lòng, nhẹ nhàng nói:

– Bây giờ con hiểu vì sao mẹ lại ngăn cản con đến với cô ta rồi phải không. Cô ta chỉ đang lừa con thôi. Con nhìn cho kỹ đi, đằng sau gương mặt hiền lành xinh đẹp của cô ta là một cô gái làng chơi, không từ bất cứ thứ gi để kiếm tiền. Con nghĩ cô ta thật sự yêu con sao, cô ta chỉ yêu tiền của con mà thôi. Con quá ngây thơ rồi …

Sau khi bà Mai Hoa ra về, Vĩnh Phong như người phát điên, cậu ra sức đập phá không ngừng nghỉ, những thứ trước mặt cậu, căm phận xe nát những tấm hình trong tay sau đó cậu khụy xuống đập mạnh tay xuống nền nhà, để những giọt nước mắt đau khổ rơi xuống, miện lẩm bẩm gọi tên Hiểu Đồng (Haiz! Ta khóc đây, tội nghiệp Phong ca quá)

Đúng như Thiên Minh đã nói, rốt cuộc Vĩnh Phong cũng gặp lại Hiểu Đồng và người đầu tiên gọi điện thoại báo tin tức của Hiểu Đồng cho Vĩnh Phong chính là Quốc Bảo.

Đó là vào buổi sáng ngày thứ 11 Hiểu Đồng biến mất. Ngày hôm đó, Quốc Bảo chẳng có tâm trạng đến trường cho nên đi đến quán bar chơi, tình cờ cậu gặp một cô gái rất xinh đẹp và lại giở tuyệt chiêu tán gái của mình ra.

Quốc Bảo là một tên đào hoa tính tình cực kì xấu xa. Con gái quen với cậu ta chẳng được quá hai tuần, số con gái lên giường với cậu ta ngay lần đầu tiên gặp nhau đếm không hết. Cô gái này cũng không ngoại lệ, Quốc Bảo vừa tán tỉnh cô ta chưa bao lâu thì chỉ cần một cái nháy mắt của cậu, cô ta đã đồng ý cùng cậu đến khách sạn.

Đang đứng ở quầy đăng ký thì Quốc Bảo đã thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào. Cô gái đó rất xinh đẹp, mái tóc dài đen nhánh, mặc một chiếc váy rất gợi cảm đang khoát tay tình tứ với một lão có cái bụng bia, và gương mặt dê đáng ghét.

Hai người họ cùng tiến đến quầy đăng kí, Hiểu Đồng còn lả lơi hôn gã đàn ông kia một cái trên má trước ánh nhìn khinh bỉ của các cô tiếp viên. Chuyện những cô kiều nữ cùng các đại gia đi vào khách sạn này là chuyện rất thường tình. Nhưng mà vẫn có chút gì đó cảm thấy mất mặt phụ nữ quá.

Hai người họ bất chợt khựng lại trước cái trừng mắt đầy tức giận của Quốc Bảo. Cậu nhìn hết Hiểu Đồng rồi đến nhìn gã đàn ông bụng phệ kia, gã chẳng phải là ai xa lạ, chính là giám đốc Vương.

– Cô như vậy là sao hả? – Quốc Bảo nhìn Hiểu Đồng với ánh mắt đầy nộ khí. Bàn tay đang ôm eo cô bạn gái bỗng buông thõng xuống rồi xiết chặt, cố kiềm nén cơn giận dữ.

Gã giám đốc Vương thấy Quốc Bảo giận dữ thì hơi tái mặt, lão biết Quốc Bảo là ai, là con ông cháu cha trong bộ máy nhà nước, không dễ đụng vào. Nhưng Hiểu Đồng bên cạnh lão thì gương mặt lạnh lùng thờ ơ trước cơn giận dữ của cậu ta. Đã lâu rồi Quốc Bảo không thấy lại vẻ mặt này của Hiểu Đồng.

Cô với tay lấy chìa khóa phòng mà cô tiếp tân đưa cho, rồi lướt nhẹ ánh mắt qua Quốc Bảo và cô người yêu khẽ nhếch môi một cái lạnh lùng rồi khoát tay lão dê già giám đốc Vương nói:

– Có phòng rồi chúng ta đi thôi.

Hai người vừa quay lưng đi thì Quốc Bảo đã hét lên:

– Cô đứng lại cho tôi.

Hai người quay lại nhìn Quốc Bảo, cậu đã xô cô bạn gái đang ngơ ngác ra xa khỏi mình và bước đến bên Hiểu Đồng rồi nhìn giám đốc Vương ra lệnh:

– Ông mau cút đi cho tôi.

Giám đốc Vương sợ tái xanh cả mặt nhưng Hiểu Đồng vẫn nhất quyết ôm lấy cánh tay ông, không cho ông rời khỏi mình, cô nhìn Quốc Bảo mĩa mai nói:

– Cậu nghĩ mình là ai mà đòi ra lệnh cho người khác chứ hả. Tốt nhất là cậu nên lo việc của mình đi – Hiểu Đồng vừa nói vừa hất đầu về phía cô bạn gái của Quốc Bảo đang mếu máo muốn khóc – Đừng quan tâm đến chuyện của người khác.

Quốc Bảo quay lưng lại nhìn cô bạn gái một cách chán ngán rồi đưa tay lấy bóp, lôi ra một xấp tiền nhét vào ta cô gái đó rồi hét ra lệnh:

– Cút đi.

Thật tội nghiệp cho cô gái đó, mặt mếu máo muốn nói gì đó nhưng không dám, cuối cùng đành cầm tiền rồi vừa khóc, vừa bỏ chạy. Hiểu Đồng nhìn theo bóng dáng cô g1i cho đến khi biến mất mới quay lại cười nhạt với Quốc Bảo:

– Cậu cũng cư xử lạnh lùng thật, dù cô ấy chưa lên giường với cậu nhưng cũng không cần phải làm người ta vừa khóc vừa bỏ chạy như thế. Đối với con gái là phải nhẹ nhàng biết không.

– Cô im đi – Quốc Bảo nạt ngang – Tôi muốn cô giải thích mọi chuyện.

– Nực cười – Hiểu Đồng nhếch môi cười – Giải thích chuyện gì, tại sao tôi phải giải thích, cậu là gì của tôi mà buộc tôi phải thế này, thế nọ chứ.

Quốc Bảo đã không còn nhịn được nữa rồi, cậu tức giận nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng kéo đi.

– Cô mau đi theo tôi.

– Buông ra – Hiểu Đồng nhanh chóng vung tay ra khỏi tay của Quốc Bảo – Cậu không thấy tôi đang tiếp khách à.

– Cô đúng là đồ đàn bà đê tiện – Quốc Bảo tức giận mắng .

– Hình như mẹ cậu cũng là đồ đàn bà đê tiện thì phải – Hiểu Đồng vừa xoa cánh tay bị Quốc Bảo bóp chặt đến đau điếng, vừa tức giận mĩa mai.

– Cô… – Quốc Bảo tức đến nỗi không nói nên lời, nếu như xưa nay cậu không đánh đàn bà thì chắc chắn là Hiểu Đồng đã chết trong tay cậu rồi.

– Cậu tốt nhất nên tránh xa tôi ra nếu không thì tôi sẽ gọi bảo vệ tới đó – Hiểu Đồng vừa nói xong thì đưa mắt nhìn hai cô tiếp tân đang sợ sệt nhìn nhau bảo – Gọi quản lí và bảo vệ các người ra đây nhanh lên, ở đây có người làm loạn nè.

Hai cô tiếp tân sợ hãi vội bấm điện thoại.

Từ đầu giám đốc Vương không dám nói câu gì cả, người ông ta toát cả mồ hôi. Ông đứng nhìn Hiểu Đồng và Quốc Bảo đấu đá nhau. Cả hai đang trường mắt nhìn nhau.

– Cô có biết cô bỏ đi, anh Vĩnh Phong đau khổ thế nào không hả, anh ấy vì cô mà không màng ăn uống gì cả.

– Anh ta có xảy ra chuyện gì cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả – Hiểu Đồng cười nhạt, ánh mắt vô cảm, dường như cái tin đó không có gì quan trọng đối với cô cả.

– Cô có trái tim không hả. Anh Vĩnh Phong vì cô làm bao nhiêu chuyện, cả mạng sống cũng không tiếc vậy mà cô nỡ nào nói những lời tan nhẫn như thế hả – Quốc Bảo giận dữ mắng **** cô. Ánh mắt cậu nhìn cô cứ như thể muốn giết người, uất ức vì không thể đấm cho cô một trận hả giận.

– Anh ta có làm gì cho tôi hay không cũng là do anh ta cam tâm tình nguyện. Tôi không hề yêu cầu anh ta làm bất cứ chuyện gì cho tôi cả. Là tại anh ta quá ngu ngốc thôi.

– Cô …

Lần này thì Quốc Bảo đã tức giận thật sự, cậu đã không còn đủ sức kiềm chế nữa rồi. Cậu giơ tay lên định đánh Hiểu Đồng thì một bàn tay đã chụp lấy bàn tay cậu giữ lại. Quốc Bảo tức giận nhìn lại kẻ đang cản chở mình thì gương mặt quản lí Trung hiện ra. Ông ta chính là người quản lí lần trước đã cố tình kéo dài thời gian đến phòng của Hiểu Đồng và giám đốc Vương, cũng chính là người quản lí của khách sạn Phong Lệ. ông ta nhận được điện thoại liền cùng hai bảo vệ chạy tới.

– Cậu Quốc Bảo xin chớ làm loạn ở đây.

Quốc Bảo tức tối vung tay ra khỏi tay của quản lí Trung, chỉ vào Hiểu Đồng hỏi:

– Ông có biết cô ta là ai không hả.

Quản lí Trung đương nhiên là biết chứ, cái lần Vĩnh Phong đánh giám đốc Vương một trận tơi tả làm kinh động tới khách sạn, ảnh hưởng cũng một thời gian. Ông tận tay thấy Vĩnh Phong chăm sóc cô từng li từng tí, đủ biết cậu yêu thương cô đến cỡ nào nhưng … lần này, dù muốn ông cũng không thể giúp được họ. Ông thở dài môt cái tiếc cho một đôi uyên ương đẹp.

– Tôi không cần biết cô ta là ai cả, tôi chỉ biết hôm nay cô ta đi cùng giám đốc Vương thì là người của ông ấy.
Cậu mà gây sự là tôi sẽ cho người lôi cậu ra. Cậu phải biết, cậu có thể làm loạn ở tất cả các khách sạn khác nhưng khách sạn Phong Lệ này thuộc tập đoàn Nguyên Thành Phong, do chính tay chủ tịch phu nhân tiếp quản, thiết nghĩ cậu không nên đắc tội.

Ông nhìn gương mặt thoáng khựng lại nghĩ ngợi của Quốc Bảo thì biết cậu sẽ nễ mặt nên mĩm cười nói tiếp:

– Nếu như cậu thấy mệt muốn nghỉ thì tôi sẽ cho người dẫn cậu lên phòng, còn nếu không thì xin mời cậu lần khác ghé tới.

Quốc Bảo vẫn đứng nhìn Hiểu Đồng đăm đăm, cô phớt lờ tiếp tục kéo tay giám đốc Vương bước tới thang máy. Quốc Bảo tức giận định đuổi theo thì quản lí Trung đã đứng chặn đường, ông ông tồn nói:

– Cậu Quốc Bảo, hay là để hôm khác cậu ghé tới nha. Mời cậu về cho.

Nói rồi, ông hất đầu về phía hai bảo vệ vẫn đứng đó đợi lệnh nói:

– Mau tuyển cậu Quốc Bảo ra xe.

– Không cần – Quốc Bảo hất mặt nói, nói xong cậu quay lưng hậm hực bỏ đi.

Ra tới nhà xe, cậu tức giận đến độ đánh đấm tụi bụi và chiếc xe của mình cho đến khi hai tay bị tê rát. Mồ hôi nhuễ nhòa trên gương mặt, nhớ đến gương mặt tều tụy rất nhiều và thân hình gầy đi của Vĩnh Phong mà đau lòng. Trong lòng cậu dằn xé giữa việc cho Vĩnh Phong biết tin tức của Hiểu Đồng vừa không muốn cậu thấy cảnh này. Nhưng sau đó, trong lòng cậu nghĩ rằng thà để vĩnh Phong nhìn thấy sự thật đau lòng này còn hơn để cậu cứ sống như một cái xác. Cuối cùng cậu quyết định gọi cho Vĩnh Phong.

Điện thoại reo liên tục, Vĩnh Phong vẫn đang say ngủ. Cả ngày cậu lại uống rượu, cậu chẳng buồn ăn uống gì, nhưng càng uống vào thì lại càng ói ra. Cậu nhìn những tấm hình bị cậu nhét túi đến nhăn nhúm một lần nữa, tim đau đớn vô cùng. Tại sao, tại sao lại như vậy… cậu cầu mong Hiểu Đồng sẽ xuất hiện nói cho cậu biết sự thật không phải như vậy, nhưng mà sống trong niềm tin thật khó, cậu muốn tin Hiểu Đồng, chỉ cần cô giải thích dù là chuyện gì cậu cũng chấp nhận, sẵn sàng bỏ qua, sẵn sàng tha thứ, chỉ cần cô xuất hiện trước mặt cậu. Cậu vẫn sẽ ôm cô vào lòng thật chặt.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!
Cô Bé Chăn Ngỗng
Công việc lý tưởng
Trắng và đen
Giọt Máu Oan Nghiệt