Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

15.09.2014
Admin

Đang ngồi uống bia cùng các bạn, Vĩnh Phong nhận được tin nhắn của Đình Ân.
« Em thật là đáng thương khi bị đem ra làm bao cát cho Hiểu Đồng trút giận. Cô ấy đang giận anh vô cùng, nhưng bù lại, một tiếng cũng Vĩnh Phong, hai tiếng cũng anh ta. Hahaha … anh phải đền bù cho em đó nha»
Vĩnh Phong bật cười, rồi nhắn lại: »Không tàhnh vấn đề »
– Ai vậy – Thế Nam hỏi.
– Là Đình Ân – Vĩnh Phong trả lời rồi nhét điệnt hoại vào túi – Cạn chai nào.
Mọi người cùng đưa chai bia lên cụng côm cốp.

Đêm tối, trong con hẻm váng người, tiếng đấm tiếng đá vang lên thình thịch. Một gã đàn ông to lớn bị ba tên đàn em đánh dở sống dở chết, máu miệng, máu mũi chảy dài, trên người đầy vết thâm tím. Gã la hét cầu xin.
– Nếu ông còn dám giở trò với cô ấy lần nữa thì sẽ chết biết không. Bàn tay này coi như là cảnh cáo – Chàng thanh niên khôi ngô giọng trầm ấm đầy phẫn nộ, ánh mắt nhìn gã đàn ông giận dữ, chân cậu đang giẫm nát bàn tay sàm sở của ông ta.
– Tôi không dám nữa, không dám nữa …- Gã dê sợ hãi run rẩy nói.
Bây giờ gã mới biết rằng ngục tù mà lão chịu còn dễ sống hơn lúc này. Gã tự xỉ vào mặt mình ngu ngốc để bây giờ chuốc lấy hậu quả.
– Tôi tạm tin lời ông nói, nhưng nếu tôi thấy ông ve vãn bất cứ cô gái nào chứ không phải là riêng cô ấy thì tôi không chỉ hành hạ ông như bây giờ đâu. Mà là lóc từng thớ thịt trên người ông xuống, nghe rõ chưa – Vĩnh Phong gằn giọng nói.
– Dạ rõ …
– Anh Phong, chẳng lẽ bỏ qua cho hắn ta như vậy sao – Quốc Bảo hậm hực nói.
– Bỏ đi. Coi như là cho hắn ta một bài học để lần sau không dám giở trò nữa – Thế Nam vỗ nhẹ vai Quốc Bảo khuyên.
– Hừ … – Quốc Bảo hừ mũi rồi ném cho gã dê một cái nhìn cảnh cáo.
– Đi thôi! – Vĩnh Phong ra lệnh.
Cả băng kéo lên xe máy phóng đi thiệt nhanh ra đến đường đua với tốc độ chóng mặt.

– Nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy – Đình Ân nói, cô đang nằm dài trên giường của Hiểu Đồng. Vì chỗ làm thêm của Đình Ân gần đây nên Hiểu Đồng kéo cô đến ở cùng với mình, sau khi hỏi ý kiến của Hữu Thiên.
– Này, cậu là bạn mình hay là bạn anh ấy vậy. Tại sao từ nãy đến giờ cậu toàn bênh vực anh ấy không cơ chứ – Hiểu Đồng nổi cáu khi Đình Ân bênh vực Vĩnh Phong cho việc xảy ra hồi chiều này.
– Chứ cậu nghĩ xem, cậu bị người ta đối xử tệ bạc, xua đuổi như đuổi tà, không muốn dính líu gì đến nữa thì cậu có chạy đến giúp không. Anh ấy cũng có tự ái của mình mà. Lúc đó cậu lên tiếng nhờ vả mà anh ấy không giúp thì mới là bạc tình bạc nghĩa. Anh ấy đến giúp rồi thế nào cậu cũng sẽ nói, chuyện của tôi không liên quan gì đến anh. Lúc đó anh ấy có còn lòng tự trọng nữa không, có bị tổn thương không cơ chứ – Đình Ân lí giải.
Hiểu Đồng không còn lời nào phản bác lại, cô bực bội chui vào chăn ngủ. Đình Ân nhìn dáng vẻ của Hiểu Đồng thì cười thầm.

Hiểu Đồng và Đình Ân đang ngồi làm bài ở băng ghế đá của trường thì Vĩnh Phong đi cùng một cô gái ăn bận rất model, cô ta cứ bàm chặt lấy Vĩnh Phong.
– Wa …cô gái đó rất ấn tượng – Đình Ân trầm trồ reo lên khi nhìn cô gái đi cặp kè với Vĩnh Phong – Ngoài Vũ Quỳnh ra thì cô ta là người ăn bận sành điệu nhất trường của mình. Đồ cô ta toàn hàng hiệu cao cấp, có cả thiết kế riêng nữa – Rồi Đình Ân quay sang hỏi Hiểu Đồng – Cậu thấy cô ta hợp với Vĩnh Phong không.
Nãy giờ Hiểu Đồng vẫn nhìn theo bóng Vĩnh Phong và cô gái ấy với vẻ khó chịu và một chút buồn bã. Nghe Đình Ân hỏi, bần thần một lát mới trả lời:
– Không! Vĩnh Phong sẽ không thích cô ta đâu, người như cô ta không thể nào hơp với Vĩnh Phong. Con gái gì mà ăn bận hở hang và bạo dạng quá.
– Tại sao cậu biết là không hợp. Biết đâu Vĩnh Phong thật sự thích cô ấy thì sao, cậu xem họ khoát tay nhau đi rất tình tứ mà.
– Bởi vì, bởi vì …- Hiểu Đồng bối rối nói, cô không biết phải nói thế nào, cô vội lãng sang chuyện khác – Lúc nãy, cậu nhắc đến Vũ Quỳnh, sao mình không thấy cô ta nữa vậy.
– Trời cậu không biết gì sao. Sau bài báo nêu xấu đó thì cô ta đi ra nước ngoài mất tiêu rồi, nói là tiếp tục du học đang dở dang nhưng thật ra là đang chạy trốn. Mình còn nghe nói, cổ phiếu của công ty nhà cô ta rớt thảm thương luôn.
– Vậy sao …thôi tụi mình làm bài tiếp đi.

Hôm sau, Vĩnh Phong đi cùng một cô gái xinh đẹp đi vào cổng trường. Nghe nói cô ấy là hoa khôi của khoa âm nhạc, con nhà gia giáo, ăn bận rất kín đáo, nói năng nhỏ nhẹ. Là cô gái lí tưởng để kết hôn của biết bao chàng trai. Hai người còn tình tứ khoát tay nhau đi qua trước mặt hai người.
Cô nắm bàn tay của Vĩnh Phong nhìn những đầu ngón tay đầy vết thương nhỏ như bị đứt tay hỏi.
– Anh có đau không.
– Không – Vĩnh Phong nhẹ nhàng nói.
– Sao anh lại bị đứt tay nhiều như vậy – Cô gái lo lắng hỏi.
– Anh tập nấu cơm thôi mà – Vĩnh Phong bật cười nói – Anh bị mất người giúp việc rồi, toàn ăn cơm bên ngoài đến phát ngán nên phải tập tành nấu cơm thôi.
– Để lát nữa em băng bó cho anh nha.
– Cám ơn em.
Hai người đó đi xa, Đình Ân mới rón rén đến bên Hiểu Đồng.
– Cậu biết cô ấy phải không? – Đình Ân huýt tay Hiểu Đồng dò hỏi.
– Ừ! Mình có biết cô ta – Hiểu Đồng gật đầu xác định …
– Mình thấy cô ấy rất hợp với Vĩnh Phong .
– Mình thấy chẳng hợp chút nào cả.
– Tại sao?- Đình Ân giả vờ hỏi.
– Cô ấy là người rất hiền lành, Vĩnh Phong lại thích đua xe, uống rượu … chắc chắn là không hợp với người như cô ấy, nếu quen với Vĩnh Phong chắc cô ấy sẽ đau khổ nhiều lắm – Hiểu Đồng giải thích với tâm trạng cuống quýt.
– Người này cậu bảo Vĩnh Phong không thích, người kia cậu cũng cũng bảo không hợp. Vậy cậu nói xem Vĩnh Phong thích loại con gái nào.
– Thì là … Nói chung những cô gái đó hoàn toàn không hợp với Vĩnh Phong. Anh ta là kẻ đào hoa, nay cô này, mai cô kia, thật đáng ghét – Hiểu Đồng bức bối nói.
– Hiểu Đồng, cậu biết không? Cậu đang ghen đó. Cậu ít khi nào nói xấu người khác, nhưng bây giờ cậu còn chử mắng nữa chứ – Đình Ân cười bí hiểm nhìn Hiểu Đồng phán.
– Không có, tại sao mình lại ghen cơ chứ – Hiểu Đồng lập tức chối bỏ, nhưng cô biết rõ trong lòng mình như có lửa khi thấy Vĩnh Phong đi cùng các cô gái.
– Hiểu Đồng! Thật thà thẳng thắng làm người tốt mới sống thanh thản. Cậu có biết cậu nói dối tệ lắm không – Đình Ân tiếp tục cười trêu.
– A …mình không biết đâu, mình đi đây.
Hiểu Đồng vội bỏ đi một nước.
Lát sau Vĩnh Phong nhận được tin nhắn:
– Có người đang nổi cơn ghen.
Cậu khẽ mĩm cười.

Cậu ngã người vào chiếc ghế dựa thật thoải mái, hai tay để đằng sau đầu, mắt nhắm nghiền, miệng nở nụ cười mãng nguyện. Cậu nhớ lại những lời mà Đình Ân nói trong cuộc bày mưu làm Hiểu Đồng hồi tâm chuyển ý.
– Vậy anh phải làm sao?- Vĩnh Phong không thể chờ đợi sự hướng dẫn của Đình Ân thêm được nữa cậu gấp gáp hỏi. Lòng cậu rối như tơ vò.
– Từ từ nghe em nói đi – Đình Ân từ tốn nói, mặc kệ sự sốt ruột của Vĩnh Phong .
Đến khi Vĩnh Phong ngồi yên lại cô mới nói tiếp tục:
– Phụ nữ là động vật máu lạnh nhất, lại vừa tham lam vừa ích kỷ. Nhưng lại được ông trời ban cho bản năng mẫu tử. Cho nên cô ấy dù có đối xử tàn nhẫn với anh bao nhiêu, thì cũng kèm theo sự mềm yếu. Càng đối xử lạnh lùng với anh, càng tỏ rõ sự mềm yếu của cô ấy.
– Em giải thích rõ hơn đi – Thế Nam nhíu mày, lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
– Là như vầy – Đình Ân nhẹ nhàng giải thích – Con gái dù đã chia tay bạn trai mình nhưng nếu thấy bạn trai sau khi chia tay mình liền quen với cô gái khác thì thường sinh lòng đố kị.
– Ý em là phải làm cho Hiểu Đồng nổi cơn ghen – Vĩnh Phong căng thẳng hỏi.
Đình Ân gật đầu.
– Nhưng liệu một người như Hiểu Đồng có thể dễ dàng ghen hay không – Thế Nam lo lắng hỏi. Quen biết Hiểu Đồng đã lâu, cảm thấy Hiểu Đồng là một cô gái điềm đạm. Dường như ghen tuông không hợp với cô ấy.
– Đúng là có một số cô gái không nổi ghen là bởi vì họ đã hết yêu bạn trai rồi, cho nên việc bạn trai quen ai thì cũng bình thường như không hề có gì xảy ra. Nhưng vấn đề là Hiểu Đồng vẫn còn yêu Vĩnh Phong. Cho nên dù cô ấy cố tỏ ra bình tĩnh, không liên quan gì đến mình thế nào đi chăng nữa cũng là để che dấu sự ghen tuông của mình thôi.
– Vậy bây giờ anh phải giả vờ có bạn gái mới à – Vĩnh Phong thở dài hỏi.
– Không! Đầu tiên anh phải làm cho Hiểu Đồng chú ý đến anh.
Vĩnh Phong và Thế Nam cùng đưa mắt nhìn nhau, cả hai như những tên ngố đời, khiến Đình Ân phì cười.
– Ngoạn ngữ Pháp có câu « Theo tình, tình trốn. Trốn tình, tình theo « . Đặc biệt là những cô gái như Hiểu Đồng, anh càng theo đuổi chỉ càng khiến cô ấy dứt khoát chia tay mà thôi.
– Nghĩa là sao – Vĩnh Phong nhăn mặt, cậu bó tay trong việc thấu hiểu tâm can của phụ nữ.
– Nghĩa là anh phải làm Hiểu Đồng chú ý đến anh thường xuyên hơn.
– Xin em đó Đình Ân, đừng úp úp mở mở nữa được không – Vĩnh Phong nóng ruột muốn chết được.
– Anh hãy phớt lờ cô ấy … – Đình Ân thấy tội nghiệp Vĩnh Phong quá nên đành nói.
Cả Thế Nam và Vĩnh Phong đều tròn mắt nhìn Đình Ân .

Đình Ân và Hiểu Đồng cùng xuống trạm xe buýt, Hiểu Đồng cứ đưa mắt tìm kiếm hình bóng ai đó, nhưng rồi thở dài thất vọng. Vĩnh Phong thật biết trêu người, lúc cô không biết đến sự tồn tại của cậu thì cậu lại xuất hiện quay quanh bên cạnh cô. Lúc cô mong chờ thì cậu lại biến mất.
– Cậu tìm ai vậy – Đình Ân giả vờ hỏi, nụ cười thầm làm khóe môi cô cong lên.
– Mình đâu có tìm ai đâu – Hiểu Đồng hơi đỏ mặt, cảm thấy tim đập mạnh như thể một kẻ ăn vụng bị bắt quả tang, cô vội chối bay chối biến.
– Hiểu Đồng, cậu đã nói « Thật thà thẳng thắn làm người tốt thì lương tâm sẽ thanh thản hơn « . Rõ ràng cậu đang tìm Vĩnh Phong, sao lại không chịu thừa nhận.
– Mình và anh ta chia tay rồi. Là do mình chủ động thì làm sao mình phải tìm anh ta chứ. Nếu phải tìm anh ấy thì mình cần gì chia tay – Cô cuống quýt giải thích như sợ Đình Ân hiểu lầm.
– Vậy câu mau cho mình biết lí do cậu chia tay anh ấy đi – Đình Ân thức cơ hội lập tức tìm hiểu lí do.
– Không có gì – Hiểu Đồng vội quay mặt và bỏ đi.
– Nếu coi mình là bạn thì cậu mau nói cho mình biết nguyên nhân – Đình Ân nhất quyết không buông tha, cô vặn vẹo hỏi.
– Không thích thì chia tay, chỉ vậy thôi …
– Cậu coi mình là đồ ngốc à …- Đình Ân tức giận hỏi, cô định buộc Hiểu Đồng phải nói ra thì …
Hiểu Đồng đang đi, bỗng đứng khựng lại, mắt đăm đăm nhìn về phía trước có vẻ lo sợ. Đình Ân thấy vậy vội nhìn theo tầm nhìn của Hiểu Đồng.
Một người đàn ông cao ráo, gương mặt rất đáng ghét do chồm râu của ông ta tạo nên. Trông ông ta thật giống một tên dê xồm có hạng, vì ông ta đã lớn tuổi rồi mà còn ve vãn một cô gái trẻ măng. Có điều bộ dạng gã trông thật thảm hại, gương mặt bầm tím, cả tay chân cũng đầy vết thâm. Một bàn tay bị băng bột cố định trông rất đáng thương. Nhưng tất cả lại không che giấu được cái bản mặt dâm đãng phóng túng.
Gã đàn ông đi hớn hở, miệng cười không ngớt nắm tay cô gái trẻ đó tiến về phía hai người. Nhưng khi gã quay lại nhìn thật kỹ hai cô gái trước mặt thì bắt đầu hoảng hốt rồi quay đầu bỏ chạy một mạch, không đối hoài gi đến cô gái đi cùng gã, mặc cho cô ta réo gọi đuổi theo.
– Cậu quen ông ta à – Đình Ân thấy lạ tò mò hỏi:
– Ông ta chính là gã chủ tiệm phở mà lần trước mình kể. Thì ra bồ nhí của ông ta ở khu vựa này, cho nên mình mới gặp ông ta. Thiệt là xui xẻo mà – Hiểu Đồng bực bội nói.
Nhưng Đình Ân mĩm cười nói:
– Mình thì cho rằng kẻ xuôi xẻo chính là ông ta. Cậu không thấy người ông ta toàn là vết thương vì đã gặp cậu hay sao.
– Ý cậu là sao – Hiểu Đồng nhăn nhó hỏi.
– Chẳng phải Vĩnh Phong đã thay cậu báo đáp ông ta hay sao – Đình Ân giải thích.
– Không thể nào – Hiểu Đồng lắc đầu nói .

– Sao lại không thể, chuyện ông ta gặp cậu chỉ có cậu, mình và Vĩnh Phong biết. Mình thì không thể đánh ông ta được rồi, vậy thì chỉ có Vĩnh Phong mà thôi.
– Có thể là ông ta đắc tội với ai đó nên mới bị đánh – Hiểu Đồng biện giải.
– Vậy thì cũng thật trùng hợp, ông ta bị đánh ngay sau khi trêu ghẹo cậu, sợ hãi đến nỗi vừa thấy cậu là bỏ chạy như bị ma đuổi. Cậu không phải là kẻ ngốc, động não suy nghĩ xem.
Đình Ân nói xong thì đi tiếp để mặt Hiểu Đồng với những suy nghĩ rối bời. Vĩnh Phong trước đó rõ ràng là thờ ơ không chịu giúp cô vậy thì tại sao lại đi đánh gã đó. Cô không học môn phân tích tâm lí nên không thể nào lí giải nổi, đàng thở dài bước tiếp .

Buổi tối, ánh trăng lên cao, nơi những khu đất bỏ hoang, một căn nhà trống nằm lạnh lẽo một mình.
– Chuẩn bị kế hoạch tới đâu rồi – Một gã béo đang ngồi kênh kiệu hất mặt hỏi một tên đô con nhưng có chiều cao khiêm tốn.
– Yên tâm, kế hoạch đã được chuẩn bị chu đáo rồi. Lần này chúng ta sẽ vơ một số tiền lớn, rồi mần thịt chúng nó luôn một thể – Gã đô con vừa trả lời vừa nhìn về phía một thân thể ngơ ngáo đang ngồi trên chiếc xe lăn, tay cầm một con dao sắc béng đến độ lóe lên trong đêm đen, căm hận đâm mạnh xuống mặt bàn gỗ dày cui kia – Tôi nhất định phải khiến thằng Vĩnh Phong không toàn mạng trở về. Liều chết với nó tới cùng.
– Tốt lắm. Tôi đã nhận tiền của người ta rồi, chúng ta phải làm cho tốt kẻo bị mang tiếng. Với lại mối thù của tôi và anh với thằng nhóc đó không thể không trả – Lão béo cười gằn nói, ánh mắt lão đầy hiểm ác, khiến cho người ta phát lạnh nhất là đứng giữa nơi vắng vẻ trong bóng đêm thế này – Nó phải chết…
– Đúng vậy.
Nói rồi hai gã cùng nhìn nhau cười lớn đến độ bầy chim trên cây và con trùng xung quanh hoảng sợ kêu lên.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 5của bé Đường, Hữu Thiên đã hẹn cùng Hiểu Đồng đưa bé Đường đi chơi. Chẳng kịp chờ Hiểu Đồng trở về, bé Đường đã giục Hữu Thiên đến trường đón Hiểu Đồng. Hữu Thiên chiều lòng bé Đường, cả hai đứng đợi Hiểu Đồng trước lối ra vào của dãy C.
Thấy Hiểu Đồng đi ra bé Đường vui vẻ reo lên.
– A! Chị Đồng ra rồi …
– Hai anh em sao lại tới đây – Hiểu Đồng nghe tiếng bé Đường reo lên thì cùng Đình Ân vội chạy đến cười hỏi.
– Bé Đường sốt ruột không chịu chờ em về, anh đành phải đưa bé Đường đến đây chờ em …- Hữu Thiên giải thích.
Hiểu Đồng nhìn bé Đường mắng yêu:
– Bé Đường hư quá đi hà.
Nhưng bé Đường không chú ý đến lời cô mà chú ý một hướng khác, nơi có mấy anh chàng đạp trai đi đến. Cô bé reo lên mừng rỡ như người ta bắt được vàng:
– A! Anh Vĩnh Phong.
Bé Đường vội chạy đến ôm chân Vĩnh Phong giận dỗi nói:
– Bé Đường nhớ anh Phong quá chừng mà anh Phong không chịu đến thăm bé Đường gì hết.
Vĩnh Phong ngồi xuống ôm lấy bé Đường vuốt ve mái tóc của cô bé, cười nói:
– Anh Phong cũng rất nhớ bé Đường, nhưng mà anh sợ chị Đồng không cho nên đâu dám đến thăm bé Đường.
– Tại sao vậy – Bé Đường tròn xoe mắt hỏi, gương mặt thật đáng yêu khiến người vừa nhìn thấy đã thích.
– Anh không biết, em hỏi chị Đồng xem .
Bé Đường liền chạy đến dậm chân hỏi:
– Tại sao chị Đồng không cho anh Vĩnh Phong đến thăm bé Đường làm bé Đường nhớ anh Vĩnh Phong quá trời.
– Chị … – Hiểu Đồng thật không biết nói sao, cô càng lúng túng hơn khi Vĩnh Phong và mọi người cùng tiến đến chỗ họ.
– Chào – Hửu Thiên lịch sự chào hỏi.
– Chào – Vĩnh Phong cùng Thế Nam cùng lên tiếng đáp lại.
Ba người đàn ông đứng nhìn nhau kình địch làm không khí vô cùng căn thẳng, Đình Ân vội lên tiếng xua đuổi sự căng thẳng đó.
– Bé Đường hôm nay sinh nhật em định đi đâu.
– Chị Đồng hứa cho em đi chơi ở công viên – Bé Đường trả lời rồi quay sang Vĩnh Phong nói – Anh Vĩnh Phong cũng đi chung với em nha.
Vĩnh Phong quay lại đằng sau cầm lấy con thỏ nhồi bông màu trắng muốt rất đẹp từ tay một đàn em đưa cho bé Đường nói:
– Chúc mừng sinh nhật bé Đường, đây là quà anh tặng em. Em có thích không?
Bé Đường mững rỡ gật đầu, ôm chầm lấy con thỏ, dụi dụi mặt vào bộ lông mịn màng một cách thích thú.
– Nhưng mà anh Phong không thể đi cùng bé Đường được vì chị Đồng không cho – Vĩnh Phong vừa nói vừa tinh quái nhìn Hiểu Đồng khiến cô đó bừng cả mặt.
Bé Đường liền nắm tay Hiểu Đồng lắc lắc, giọng nũng nịu năn nỉ.
– Chị ơi! Cho anh Phong đi chơi chung nha. Hôm nay là sinh nhật bé Đường mà, chị chìu bé Đường một lần nha, nha chị.
Hiểu Đồng hết nhìn gương mặt chờ đợi hết sức đáng yêu của bé Đường rồi nhìn Vĩnh Phong không biết phải làm sao đành phải gật đầu.
– Hay quá! – Bé Đường mừng rỡ reo lên.
Nhìn bé Đường vui mừng, Hiểu Đồng cũng thấy vui. Cô xoa đầu bé Đường rồi nói.
– Chúng ta đi thôi.
Hữu Thiên quay người định mở cửa xe cho bé Đường và Hiểu Đồng đi vào thì bỗng nhiên Quốc bảo ôm lấy ngực ngã xuống. Mọi người hốt hoảng vội dở cậu dậy.
– Em sao vậy – Thế Nam lo lắng hỏi.
– Em thấy khó thở quá – Quốc Bảo yếu ớt trả lời, hơi thở cậu có lúc dồn dập lúc lại im lặng.
Hữu Thiên vội đến xem xét tình trạng bệnh cho cậu. Nhưng thấy sắc mặt và hơi thở cậu không tốt liền nói:
– Phải đưa cậu ấy đến bệnh viện.
– Không được mọi người còn phải đi chơi mà, cứ mặc kệ em, em không sao đâu – Quốc Bảo xua tay nói.
Hữu Thiên liếc nhìn Hiểu Đồng một cái, khó khăn lắm mới có cơ hội đi chơi chung với cô, cậu muốn nắm giữ cơ hội này. Nhưng lương tâm của một thầy thuốc không cho phép cậu bỏ mặc bênh nhân như thế. Cậu tiếc rẻ nói:
– Cứ để Vĩnh Phong đưa chị em họ và Đình Ân đi là được rồi, còn tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện.
– Vậy tôi cùng anh đưa cậu ấy đến bệnh viện.
Nói rồi thế Nam cùng Hữu Thiên lập tức đưa Quốc Bảo đến bệnh viện. Chò chiếc xe đi khỏi, Vĩnh Phong cũng đi lái xe đến. Đính Ân đẩy Hiểu Đồng ngồi ghế trước, còn cô với bé Đường ngồi ở phía sau.
Trên đường đi, Hiểu Đồng bối rối không biết nói gi, thỉnh thoảng liếc trông Vĩnh Phong, cô bắt gặp Vĩnh Phong cứ tủm tĩm cười thầm mãi. Đầu óc Hiểu Đồng lập tức thông suốt ngay. Cô liền chết vấn Vĩnh Phong:
– Có phải Quốc Bảo giả vờ bệnh không!
Vĩnh Phong không trả lời cậu chỉ khẽ cười.
– Các người thật là – Hiểu Đồng liền trách, nhưng nghĩ đến bộ dạng giả vờ khó thở của Quốc Bảo lúc nãy thì bật cười. Cậu ta đóng đạt đến nỗi một bác sĩ giỏi như Hữu Thiên cũng bị xí gạt.

Vào đến công viên trò chơi, cả bốn người chơi rất vui vẻ từ xe điện đụng, đến băng đăng …
Cuối cùng bé Đường đòi chơi vòng tròn trên cao. Thế là Đình Ân kéo bé Đường và mình cùng ngồi một cái lồng, Vĩnh Phong cùng Hiểu Đồng ngồi một cái. Vòng tròn bắt đầu quay thì gương mặt Vĩnh Phong bắt đầu tái, cậu thấy hơi khó thở, không dám nhìn thẳng bên ngoài. Lát sau cậu nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng run run.
Hiểu Đồng nhìn sang thấy Vĩnh Phong đã nhắm chặt mắt, mồ hôi vã ra trên trán. Cô phì cười, thì ra anh chàng không sợ trời, không sợ trời, không sợ dất này lại sợ độ cao, vậy mà còn theo cô lên đây. Mới vừa lên đến đĩnh thôi mà lòng ngực Vĩnh Phong thấy khó chịu vô cùng, cảm giác buồn nôn cứ chực trào. Cậu phải khổ sở kìm nén cơn buồn nôn lại.
Khi mà Vĩnh Phong không chịu nổi nữa thì đột nhiên một bờ nơi mềm mại ấm áp tiến sát vào môi cậu. Cơn buồn nôn lập tức biến mất thay vào đó là một cảm giác rạo rực. Bàn tay vòng lấy eo của Hiểu Đồng kéo sát vào người mình. Cái lưỡi bắt đầu hoạt động, đi vào khoang miệng ấm áp kia cuốn lấy một cách cuồng nhiệt.
Hiểu Đồng bị nụ hôn của Vĩnh Phong cuống lấy thì vô thức đáp trả. Sự nhớ nhung tuôn trào trong từng nụ hôn. Chẳng còn đế ý gì đến quan cảnh xung quanh, chẳng biết họ đã đi bao nhiêu vòng. Chỉ đến khi chiếc lồng bỗng nãy một cái rồi dừng lại, hai người mới hoảng hốt buông nhau ra. Cả hai đều đỏ mặt chờ đợi người mở cửa lồng.
Xuống đến nơi, Đình Ân dẫn bé Đường đi tolet để dành không gian riêng tư cho hai người.
Vào tới tolet, sau khi đi xong thì Đình Ân giúp bé Đường rửa tay rồi cô cũng rửa tay. Trong lúc ôc cúi xuống vục nước rửa mặt. Một cái gì đó nhọn nhọn có hai đầu chỉa vào lưng cô.
Xoẹt …
Một luồng điện chạy khắp người Đình Ân khiến cô ngất xỉu …
Người đó liền chụp thuốc mê bé Đường bắt đi

Chương 18: Quá khứ tội ác.

Đình Ân dẫn bé Đường đi còn lại Vĩnh Phong và Hiểu Đồng ở lại. Cả hai còn đang đỏ mặt và e dè với nhau, chưa ai dám đến gần ai. Cơn buồn nôn lúc nãy bị lắng xuống giờ đây lại bùng lên, Vĩnh Phong bắt đầu nôn thóc nôn tháo xuống mắt đất. Hiểu Đồng thấy gương mặt tái xanh không ngừng ói của Vĩnh Phong thì lo lắng đến gần.
Vĩnh Phong đang trong cơn ói, cảm thấy đầu óc quay cuồng, lồng ngực khó chịu. Một bàn tay nhẹ nhàng đến vỗ nhẹ vào lưng cậu khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Lát sau cậu không còn cảm thấy muốn ói nữa.
Chiếc khăn màu vàng thơm lừng được xếp ngay ngắn chìa trước mặt cậu. Vĩnh Phong đưa tay ra cầm lấy nhưng không chỉ chiếc khăn mà còn cả bàn tay nhỏ nhắn của người trước mặt. Nhưng Hiểu Đồng lập tức thu tay lại, cô quay người đi chỗ khác không muốn nhìn vào ánh mắt của Vĩnh Phong. Bởi vì mỗi khi nhìn vào ánh mắt ấy thì cô luôn thấy bản thân trờ nên mềm yếu, không thể tự chủ được trước ánh mắt quyến rũ chết người đó.
Nhíu mày một cái, Vĩnh Phong lặp tức giả vờ ho sặc sụa, Hiểu Đồng mắc bẫy ngay lặp tức. Cô cứ tưởng Vĩnh Phong sau cơn ói làm khô cổ họng dẫn đến ho nhiều như thế, liền quay lại giúp Vĩnh Phong vuốt ngực ngăn chặn cơn ho. Vĩnh Phong gian xảo đâu ngu dại gì mà bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Lập tức nắm chặt tay Hiểu Đồng không buông. Hai người ở vào thế giằng co nhau, kẻo kéo người giữ. Vĩnh Phong nhìn gương mặt bực tức, đôi môi cong lên của Hiểu Đồng dễ thương đến nỗi cậu chỉ muốn hôn lên đó ngay lặp tức.
Cười khẽ một cái, chẳng cần tốn quá nhiều sức lực, Vĩnh Phong kéo nhẹ một cái, Hiểu Đồng đã nằm gọn trong vòng tay của cậu. Xiết thật chặt thân hình nhỏ nhắn trong vòng tay mình, gửi vào đó sự nhớ nhung vô hạn.
– Buông em ra – Hiểu Đồng giận dữ nói.
– Không buông – Vĩnh Phong ngang tàn nói.
– Anh đúng là đồ vô loại, xấu xa mà – Hiểu Đồng mắng.
– Em đang nói là em yêu anh à – Vĩnh Phong cười khúc khích hỏi.
– Ai nói là yêu anh hồi nào chứ – Hiểu Đồng trợn mắt bó tay trước kẻ ngang ngược này.
Vĩnh Phong gian manh giải thích, nụ cười đắc chí nở trên khóe môi quyến rũ.
– Em không nghe người ta nói sao: » Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu mà » . Em mắng anh là đồ xấu xa tức là em nói em yêu anh còn gì. Trừ khi em không phải là con gái.
– Anh … – Hiểu Đồng cứng họng trước thái độ ngang ngược của Vĩnh Phong.
Một em bé đi qua nhìn thấy hai người ôm nhau thì khúc khích cười khuyến Hiểu Đồng xấu hổ muốn chết đi được. Nhưng Vĩnh Phong thì lại tỉnh bơ như không có gì, đúng là mặt dày vô liêm sỉ mà. Càng muốn thoát ra lại càng bị ôm chặt hơn, Hiểu Đồng gần như không thở được mà nụ cười đắc ý trên mặt ai kia nở mãi. Lát sau cô thở dài nói:
– Người ta nhìn kìa, anh mau buông em ra đi …
– Kệ họ – Vĩnh Phong bĩu môi nói.
– Anh ôm chặt quá, em thở không nổi – Cô đành phải dụ dỗ.
Đúng là có hiểu quả ngay lặp tức, vòng tay được nối ra, Hiểu Đồng định nhân cơ hội này thoát ra nào ngờ không dễ dàng như cô tưởng. Vòng tay vừa hé mở liền kẹp chặt, lần nữa Hiểu Đồng ngã nhào vào lòng Vĩnh Phong, môi cô vô tình chạm vào môi Vĩnh Phong lặp tức bị cậu quấn lấy bám miết không tha.
Hiểu Đồng xấu hổ muốn chết được, hôn nhau ở chốn đông người thế này thì …Hé răng cắn mạnh vào bờ môi đáng ghét của Vĩnh Phong, khiến Vĩnh Phong: »Ui da » một tiếng rồi bỏ cô ra, đưa tay che miệng.
Bờ môi tuôn ra một vệt đỏ nhừa nhựa, cảm thấy một vị mằn mặn trên đầu lưỡi, Vĩnh Phong vẹt lấy rồi đưa mắt nhìn đau khổ nói:
– Hèn chi lại đau đến vậy.
Hiểu Đồng cảm thấy áy náy, vội đến gần xem xét.
– Không sao chứ. Em không nghĩ là sẽ chảy máu, xin lỗi anh.
Rút vội chiếc khăn giấy trong túi ra, cô đưa lên môi Vĩnh Phong chấm chấm vào vết máu nhưng:
– Á …
– Rát lắm sao – Hiểu Đồng hoảng loạn nói – Để em thổi cho anh bớt rát nha.
Vĩnh Phong gật gật đầu đồng ý. Hiểu Đồng liền đưa mặt sát lại gần, hơi nhón gót lên dùng miệng thổi nhè nhẹ lên vết thương của Vĩnh Phong. Đột nhiên ngẩng đầu nhiên lên thấy ánh mắt ấm áp của Vĩnh Phong nhìn mình, bất giác Hiểu Đồng cảm thấy gượng, cô hạ người xuống quay mặt đi chỗ khác. Không khí trở nên vô cùng ngượng ngạo.
– Anh có cái này muốn đưa cho em – Vĩnh Phong đột ngột lên tiếng phá tan không khí gượng ngạo đó.
Hiểu Đồng ngơ ngác quay đầu lại nhìn Vĩnh Phong dò hỏi. Vĩnh Phong khẽ cười đưa tay vào túi quần lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ màu xanh rất đẹp đưa cho Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng mở to hai mắt nhìn chằm chằm chiếc hộp một lát, sau đó khẽ đưa tay cầm.
– Mở ra xem đi – Vĩnh Phong giục.
Hiểu Đồng bậm môi từ từ kéo sợi dây nơ ra, rồi mở nắp. Một ánh sáng lóe lên từ trong hộp, một sợi dây truyền màu trắng sáng lấp lánh. Sợi dây rất quen thuộc, bất giác tim Hiểu Đồng đập mạnh. Cô nín thở đưa tay cầm lấy sợi dây từ từ kéo ra khỏi chiếc hộp. Khi sợi dây truyền đi ra khỏi chiếc hộp vuông nhỏ thì một con cá heo nhỏ hiện ra. Đó chính là sợi dây truyền hình cá heo mà ba đã tặng cô. Sợi dây truyền mà cô đã đưa cho bác tài xế taxi, rồi cô làm thất lạc số điện thoại của bác tài xế trong vụ bắt cóc. Cô đã đi tìm nhưng nghe nói bác tài xế đó đã về quê rồi, chờ mãi vẫn không thể gặp được. Cô cứ nghĩ là vĩnh viễn mất nó, vĩnh viễn mất đi sợi dây truey62n duy nhất mà ba cô để lại cho cô.
Tự nhiên những giọt nước mắt mừng rỡ rơi trên mặt cô, Vĩnh Phong nhẹ nhàng dùng tay lau nước mắt cho cô. Cậu ôm chầm lấy cô an ủi. Hiểu Đồng nói trong nghẹn ngào:
– Cám ơn anh. Em cứ tưởng là đã mất nó mãi mãi rồi. Làm sao anh biết mà …
Sự xúc động khiến Hiểu Đồng không thể nói tiếp. Vĩnh Phong vuốt ve mái tóc dài của Hiểu Đồng nói:
– Lần trước anh thấy em cứ đến công ty taxi mãi, dò hỏi mới biết chuyện người tài xế đó. Anh cho người xuống dưới quê tìm bác ấy, cũng may ông ấy vẫn còn giữ. Nghe nói là do mẹ bác ấy bị bệnh nên bác ấy phải về chăm sóc. Bác ấy cũng là ngườit ốt, dù thiếu tiền mua thuốc cho mẹ nhưng bác ấy quyết không bán sợi dây truyền của em.
– Vậy …- Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Vĩnh Phong buâng khuâng.
Vĩnh Phong đặt lên trán Hiểu Đồng một nụ hôn nhẹ nhàng rồi nói:
– Đừng lo, anh đã thay em gửi cho bác ấy một số tiền để cám ơn. Số tiền đó đủ để bác ấy lo viện phí cho mẹ bác ấy.
– Cám ơn anh – Hiểu Đồng xúc động nói, cô vùi đầu vào lòng ngực Vĩnh Phong quên mất mình đang đứng nơi đông người.
Vĩnh Phong đẩy nhẹ Hiểu Đồng ra, cười nói:
– Còn một vật nữa…
Hiểu Đồng không hiểu, cô tròn mắt nhìn Vĩnh Phong, cậu bật cười, chỉ chỉ tay vào chiếc hộp. Hiểu Đồng nhìn vào, chỉ còn một miếng xốp nhỏ. Cô nhìn miếng xốp trong đó rồi lại nhìn Vĩnh Phong, cậu chỉ cười nhưng không nói gì.
Hiểu Đồng nhắc miếng xốp ra khỏi hộp…
– Cộp …
Một vật gì đó tròn tròn rơi ra khỏi miếng xốp lăn tròn trong cái hộp, xoay tròn. Sau vài cái tưng tưng tại chỗ, cuối cùng nó cũng yên vị trong hộp. Hiểu Đồng nhìn kỹ cái vật nhỏ trong hộp.
Một chiếc nhẫn bằng gỗ, một chiếc nhẫn có mặt là hình một chú cá heo, được điêu khắc bằng tay cực kỳ tỉ mỉ. Đột nhiên trong ký ức của Hiểu Đồng xuất hiện những vết thương nhỏ ở mấy đầu ngón tay của Vĩnh Phong. Cô nắm lấy tay Vĩnh Phong đưa lên quan sát để chứng thực. Cô thấy những vết thương tuy nhỏ nhưng lại rất nhiều, cô cảm thấy đau lòng.
– Là anh làm sao – Cô xúc động ngẩng đầu hỏi, ánh mắt chứa chan bao điều muốn nói.
Vĩnh Phong khẽ cười rồi gật đầu, cậu thu bàn tay về, không muốn cô nhìn thấy những vết thương đó mà áy náy .
– Lúc đầu anh định đặt làm, nhưng rồi anh nghĩ, nếu tự tay mình làm sẽ ý nghĩ hơn. Trước đây, anh trai anh có dạy anh làm. Lâu rồi không làm cho nên mới …
– Anh đúng là ngốc – Hiểu Đồng lườm cậu một cái rồi mắng.
– Có thích không? – Vĩnh Phong nâng cằm Hiểu Đồng nhìn vào đôi mắt u buồn của cô say đắm hỏi.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
– Để anh đeo cho em.
Vĩnh Phong nhỏ nhẹ nói, rồi cậu một tay cầm lấy chiếc nhẫn, một tay nâng bàn tay Hiểu Đồng lên nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay giữa của cô. Cậu cảm nhận bàn tay Hiểu Đồng khẽ run lên vì xúc động.
– Hiểu Đồng đừng xa anh, có được không.
Hiểu Đồng bối rối trước lời đền nghị bất ngờ của Vĩnh Phong, cô đau khổ rút tay lại, quay mặt đi nói:
– Em … em đi xem Đình Ân và bé Đường .
Sự thất vọng thấy rõ trên gương mặt của Vĩnh Phong, cậu thở dài rồi cố gắng lê bước theo chân Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bước vào trong tolet tìm kiếm Đình Ân và bé Đường, tolet vắng tanh không có một bóng người. Cô đi từng phòng gõ cửa, gọi khẽ tên Đình Ân và bé Đường, thử mở từng cánh cửa tolet ra tìm nhưng không thấy bất kỳ ai trong đó cả. Còn môt cái cửa cuối cùng, dù có hơi chút thất vọng nhưng Hiểu Đồng nghĩ Đình Ân đưa bé Đường đi mua cái gì đó nên cô định quay ra. Nhưng dường như linh tính mách bảo cô quyết định mở nốt cánh cửa cuối cùng.
Cánh cửa hé mở một khoảng không im lặng, Hểu Đồng phì cười bản thân ngốc ghếch, cô buông tay khỏi tay vặn cửa, Vừa định xoay người bước ra thì một bàn chân xuất hiện khiến Hiểu Đồng giật cả mình. Nhìn kỹ bàn chân đó, cô nhận ra đó là chân của Đình Ân, đôi giày màu đỏ không lẫn đi đâu được.
Kinh hãi vô cùng, trái tim nhỏ bé của cô co bóp liên hồi, Hiểu Đồng vội đưa tay đẩy cánh cửa ra. Nhưng cánh cửa chỉ hé thêm được một chút rồi kẹt cứng. Biết là Đình Ân ngồi ngay chỗ đó, Hiểu Đồng không dám đẩy mạnh nữa, sợ làm đau Đình Ân. Cô rên khẽ gọi Đình Ân, tâm trạng hoang mang tột độ. Nhanh chóng len người vào khe hở nhỏ nhoi đó, gương mặt của Đình Ân từ từ hiện ra trước mặt Hiểu Đồng.
Nhìn thấy gương mặt hơi tái và ngất lịm đi của Đình Ân, Hiểu Đồng kinh sợ đến hét gọi tên Đình Ân. Cô ngồi xuống lay gọi Đình Ân, gương mặt Hiểu Đồng tái mét, hơi thở đứt quảng. Run rẩy nghĩ Đình Ân xó chuyện, Hiểu Đồng vội đưa tay lên cánh mũi Đình Ân, một hơi thở nhẹ phả ra trên tay Hiểu Đồng làm cô mừng rỡ. Đình Ân không sao cả, trái tim đang thắt lại bỗng dãn ra một cách nhẹ nhõ rồi đột nhiên thắt mạnh trở lại. Đình Ân ở đây còn bé Đường đâu, gương mặt Hiểu Đồng giờ đây không còn tái nữa mà đã trở nên tím mét. Dầu óc Hiểu Đồng trở nên quay cuồng dữ dội, cứ như trái đất lộn vòng vòng.
– Cốc cốc …, Hiểu Đồng có chuyện gì vậy – Tiếng Vĩnh Phong lo lắng vang lên. Cậu hộc tốc chạy vào khi nghe tiếng hét của Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng vội dùng hết sức kéo Đình Ân đứng lên rồi kéo cửa ra.
Vĩnh Phong vừa thấy Hiểu Đồng dìu Đình Ân đang ngất xỉu mở của thì hoảng hốt hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì vậy.?
– Em không biết, em vào đây thì đã thấy Đình Ân bị như vậy – Hiểu Đồng yếu ớt trả lời.
– Còn bé Đường đâu – Vĩnh Phong lo lắng hỏi khi nhìn vào trong mà không tìm thấy bóng dáng bé Đường ở đâu hết.
– Em không biết – Hiểu Đồng mếu máo nói, cô đang hoảng sợ tột độ khi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Vĩnh Phong vội đỡ Đình Ân cho Hiểu Đồng, cậu trấn an:
– Chúng ta ra bên ngoài đi rồi nói chuyện tiếp
Hiểu Đồng vội gật đầu theo sau Vĩnh Phong đang bồng Đình Ân.
Đặt Đình Ân nhẹ nhàng xuống băng ghế đá Vĩnh Phong để đầu cô tựa vào vai Hiểu Đồng rồi khẽ lay Đình Ân, vỗ nhẹ vào má cô gọi tên.
Khi cả hai định đưa Đình Ân đi cấp cứu vì lay mãi mà chưa thấy Đình Ân tỉnh lại thì mi mắt của Đình Ân khẽ chớp.
– Đình Ân! Cậu tỉnh rồi – Hiểu Đồng mừng rỡ reo lên.
Đầu óc còn mơ hồ sau cơn chấn động, nhìn g\ơng mặt lo lắng của Hiểu Đồng, Đình Ân ngơ ngác hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì!
– Mình hỏi cậu mới đúng – Hiểu Đồng mở to mắt nhìn Đình Ân ngạc nhiên nói – Cậu bị sao mà ngất xỉu trong tolet, bé Đường đâu?
Thần trí của Đình Ân vội trở về khi nghe Hiểu Đồng hỏi, cô giật mình nảy người lên nói:
– Thôi đúng rồi! Mình bị ai đó chích diện từ sau lưng – Vừa nói Đình Ân không ngại vén vạt áo lên cho Hiểu Đồng xem hai vết đỏ vẫn còn đau rát nơi lưng mình như một bàng chứng – Trong lúc mơ hồ mình thấy người đó chụp một chiếc khăn lên mặt bé Đường rồi mới lịm đi. Vậy là bé Đường bị người ta bắt cóc rồi.
Một tảng đá nặng ngàn ký dường như vừa rơi xuống người Hiểu Đồng, cô đưa tay lên miệng ng8 chặn tiếng nấc. Bé Đường còn quan trọng hơn mạng sống của cô, là sinh mạng của mẹ cô giờ đây không biết đang ở phương trời nào. Cô biết ăn nói thế nào với mẹ cô đây.
– Mình xin lỗi, nếu như mình chăm sóc cho bé Đường kỹ hơn thì đâu có xảy ra chuyện gì – Đình Ân hối hận nói.
– Đồ ngốc, cậu làm gì mà phải xin lỗi. Mình mừng là cậu không sao, lúc nãy khi thấy cậu ngất mình lo lắng vô cùng – Hiểu Đồng vội vỗ về Đình Ân, cô biết Đình Ân đang tự trách mình vì đã không bảo vệ được bé Đường.
– Hiểu Đồng nói đúng đó. Em đừng tự trách mình nữa, điều cần thiết bây giờ là phải đi tìm bé Đường. Bây giờ em cùng Hiểu Đồng đi đến đài phát thanh nói rõ sự việc cho họ nhờ họ thông báo xem có ai đang giữ một bé gái an bận giống bé Đường thì bắt giữ lại. Anh sẽ đánh xe đi tìm kiếm xung quanh coi tế nào đề phòng việc hắn đã đưa bé Đường ra khỏ công viên này.
Hiểu Đồng và Đình Ân vội gật đầu. Cả ba liền chạy đi theo hai hướng.

Chương 18: (tiếp theo -1)

Vĩnh Phong ra ngoài hỏi thăm được bảo vệ xác nhận có thấy một gã đàn ông ẵm một bé gái trên tay đang say ngủ nhưng cứ nghĩ là con ông ta nên không có hỏi thăm gì thêm cả, hắn đi môt chiếc Ferrari 4 chỗ màu xám biển số …234, người bảo vệ không nhớ rõ lắm, vừa đi không được bao lâu. Vĩnh Phong lặp tức lên xe đuổi theo. Nhưng không thấy bóng dáng của chiếc Ferrari nào cả.
Thất vọng cậu lấy điện thoai gọi ngay cho Quốc Bảo nhờ cậu điều tra biển số xe gấp dùm mình. Quố Bảo đang nằm buồn chán trong bệnh vện, cậu đã giả bệnh thì giả bệnh cho chót, mục đích là ngăn cản Hữu Thiên đi đến gặp Hiểu Đồng. Nếu không vì Vĩnh Phong thì không đời nào cậu lại chịu nằm trong cái bệnh viện chẳng khác gì nhà tù này. Dù kiểm tra thấy cậu chẳng bị gì cả nhưng Quốc Bảo cứ than khó thở nhưng nhất quyết không chịu để chích thuốc cho nên làm các bác sĩ rất đau đầu đành để cậu nằm viện kiểm tra.
Hữu Thiên rất tội nghiệp cứ bị Quốc Bảo chỉ định đến khám mãi mà mục đích chẳng qua là muốn kiểm tra xem Hữu Thiên có đi tìm Hiểu Đồng hay không. Là một người thông minh đâu phải Hữu Thiên không nhận ra Quốc Bảo giả bệnh, nhưng thấy cậu nhóc này đóng kịch rên la đau đớn trông thảm thiết quá thì không nỡ vạch mặt đành thuận theo thời thế cũng đóng kịch luôn. Nhưng cứ bị réo tên hoài đến phát bực Hữu Thiên quyết định nói:
– Tôi sẽ không đi tìm Hiểu Đồng nữa đâu cậu yên tâm đi. Đừng có giả vờ nữa, mau về nhà đi, và nhất là đừng có kêu tôi hoài như vậy, tôi còn phải đi khám bệnh cho các bệnh nhân khác, không rảnh để chơi trò chơi với cậu nữa.
Nói rồi Hữu Thiên bỏ đi, để mặt cho Quốc Bảo sự ngơ ngác và thất bại. Đang định ra về thì cậu nhận được điện thoại của Vĩnh Phong.
– Cái gì bé Đường bị bắt cóc ư – Quốc Bảo kinh ngạc hét lên trong điện thoại – Được rồi, em sẽ điều tra số xe đó ngay, anh đến chỗ Thên Minh đi.
Tắt máy xong, Quốc Bảo vò đầu bứt tóc. Lần trước giúp Vĩnh Phong dò biển số xe rồi đánh nhau bị ba cậu biết được đã thuyết pháp một phen thế là thành cãi nhau. Lần này cậu khó nhờ vả, dù có nói rằng là Vĩnh Phong nhờ vã thì cũng e là hơi khó.
Nhưng nhớ đến gương mặt đáng yêu của bé Đường mỗi khi cậu đến chơi nhà Vĩnh Phong thì lại thấy thương. Quốc Bảo cũng xem bé Đường như em gái của mình. Cậu thở dài nói: ” Đàng hy sinh bản thân vậy”.
Cậu bấm số gọi điện cho ba:
– Ba à! Con có chuyện cần nhờ ba giúp, niếu ba chịu giúp con thì sau này con sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba. Con hứa đó.
Sau khi nhận được lời hứa giúp đỡ của ba thì Quốc Bảo điện ngay cho Thế Nam.
– Cái gì, bé Đường bị bắt cóc ư – Thế Nam hét lên kinh ngạc.
Quốc Bảo lặp tức đưa điện thoại ra xa lỗ tai, cậu biết ngay là Thế Nam cũng sẽ hét lên giống như cậu khi hay cái tin bất ngờ này.
– Làm tủ tục ra viện đi – Thế Nam ra lệnh – Anh đến đón cậu.
Chỉ 10 phút sau, Thế Nam đến, Quốc Bảo đón cậu ở công bệnh viện. Cả hai lặp tức đi đến chỗ Thiên Minh.

Thiên Minh đang cùng Đình Khiêm uống bia tại cứ điểm của mình thì hay tin. Cậu thông báo ngay tin đó cho Đình Khiêm, chai bia trên tay Đình Khiêm xém chút rơi xuống. Cả hai đều bồn chồn lo lắng, Đình Khiêm cuảng rất thương bè Đường, còn Thiên Minh luôn mang nặng tội lỗi trong lòng, cậu mắc nợ gia đình Hiểu Đồng. Nhưng cả hai không biết nói gì ngoài sự chờ đợi mà thôi. Cũng không có tâm trạng uống bia nữa, Thiên Minh liền kêu bọn đàn em dọn dẹp sạch sẽ trước khi mọi người tới.

Quốc Bảo và Thế Nam đến trước nhưng họ cũng mù mờ chưa rõ đầu đuôi ngọn ngành làm cho Đình Khiêm và Thiên Minh thất vọng. Cả bốn người lại tiếp tục chờ đợi, mà gọi điện thì Vĩnh Phong không bốc máy.
Cuối cùng cả ba người cũng đến, ngoài gương mặt điềm tĩnh của Vĩnh Phong thì gương mặt của Đình Ân và Hiểu Đồng đều nhợt nhạt cả. Đình Ân còn bật khóc mãi vì tự trách bản thân.
Hiểu Đồng vừa bước vào đã thấy Thiên Minh, từ lần đó, cô không gặp anh ta. Cứ ngỡ trong lòng đã tha thứ, nay gặp lại thì mới biết là không phải. Cô vẫn rất ghét anh ta, cho nên cô quay đầu định bỏ đi.
Vĩnh Phong đã nắm tay Hiểu Đồng lại nói:
– Hiểu Đồng! Muốn tìm bé Đường thì phải tiếp nhận Thiên Minh vì anh ấy có thê giúp chúng ta tì lại bé Đường nhanh hơn. Lần trước cũng là nhờ anh ấy mới tìm được em.
Hểu Đồng quay đầu lại gật đầu, rồi cùng Vĩnh Phong và Đình Ân bước đến bàn.
– Sao các cậu đến chậm vậy –Thế Nam lo lắng hỏi.
– Tụi mình phải đi khai báo với cảnh sát – Vĩnh Phong trả lời.
Thiên Minh nhìn Đình Ân, gương mặt vằn vặt đau khổ của cô làm cậu nhăn mày, quan tâm hỏi:
– Cô ấy sao vậy .
– Cô ấy bị người ta dùng kiềm chích điện vào người nên ngất đi, cô ấy tự trách mình vì để bé Đường bị bắt đi – Vĩnh Phong thay Hiểu Đồng giải thích.
– Đồ ngốc, đó đâu phải là lỗi của em – Đình Khiêm mắng.
– Đình Ân, đừng lo chúng ta nhất định sẽ tìm được bé Đường bình an trở về – Thiên Minh an ủi, ánh mắt cậu nhìn Đình Ân lóe lên một cảm xác khó hiểu. Không hiểu tại sao trái tim cậu đau nhói khi nghe tin Đình Ân bị tấn công, cậu tức giận nói – Anh nhất định bắt bọn kia phải trả giá. Rất may là em không sao.
– Phải đó, anh mừng là em không sao – Thế Nam cũng lên tiếng an ủi.
Đột nhiên trái tim nhỏ bé đang thổn thức của Đình Ân cảm thấy nhẹ nhỏm hơn. Lời an ủi của Thế Nam quả nhiên rất hữu dụng, Đình Ân đã thôi khóc.
Vĩnh Phong thấy Đình Ân đã bắt đầu bình tĩnh nên mới hỏi:
– Em còn chút ấn tượng nào về bọn bắt cóc không?
Đình Ân nhăn mặt khổ sở cố nhớ lại hoàn cảnh lúc đó. Những hình ảnh mơ hồ từ từ hiện ra, rồi cảm giác nhức nhối ở đầu xuất hiện, Đình Ân vội lấy hai tay lên đỡ đầu.
Thiên Minh cảm thấy đau lòng nói:
– Đừng nghĩ nữa …anh sẽ cố gắng truy ra.
Đình Ân khoát tay nói:
– Em không sao …Em không nhớ rõ gương mặt của kẻ đã chích điện em, nhưng em nhớ kẻ đã chụp thuốc mê bé Đường, khi hắn đưa tay lên trên tay hắn có một hình xâm màu đỏ là …là lá bài rô …
– Chính là thằng khốn đó – Quốc Bảo tức giận đứng lên hét.
– Lần trước chúng ta đã để hắn trốn thoát, cứ tưởng hắn ta sẽ biết sợ mà bỏ qua, không ngờ tên khốn đó lại giở trò tiếp… – Thế Nam cũng tức giận nói.
– Tên năm rô đó, lần trước bắt cóc Hiểu Đồng hắn cũng tham gia, tên đại ca cũng nhờ hắn mà chạy thoát. Lần này cũng là do hắn đi bắt cóc bé Đường. Tên này không diệt thì chắc chắn sẽ để lại hậu quả khôn cùng – Thiên Minh căm giận nói.
Mọi người đều gật đầu đồng ý. Tên này nhất định phải bị loại bỏ trước nếu muốn đối phó với mấy kẻ kia.
Thiên Minh bấm điện thoại gọi cho một tên đàn em:
– Tụi bây đến gặp con bồ thằng năm rô, bất luận dùng bao nhiêu tiền hay bằng thủ đoạn nào cũng bảo nó phải tra cho được thằng năm rô ở đâu. Đi ngay lặp tức cho anh, báo cáo tình hình càng sớm càng tốt, nhưng phải nhớ tai vách mạch rừng nghe chưa. Tụi nó mà bị đánh động là chúng ta sẽ bị mất tất cả tin tức…

Ánh trăng mờ ảo, đọng bên ngoài cửa sổ, không gian le lói xung quanh khiến cho căn nhà bỏ hoang càng nổi bật khi có một ánh sáng tỏa ra từ đó.
– Con bé sao rồi?- Tên đại ca nở một nụ cười lạnh tóc gáy hỏi bọn đàn em.
– Dạ, đại ca, nó ngủ rồi – Một tên đàn em khúm núm nói.
– Tụi bây dỗ nó ngủ à!- Tên đại ca lại hỏi.
– Dạ không! Tụi em chụp thuốc mê nó, chứ nó cứ khóc hoài hà phiền phức lắm – Tên đàn em phân trần.
Gã béo nãy giờ im lặng, bây giờ mới bắt đầu lên tiếng:
– Tụi bây chụp thuốc ít thôi, chụp nhiều quá nó trở thành ngớ ngẩn thì làm sao bán được. Người ta chỉ thích nuôi những đứa bé lanh lợi mà thôi.
– Phải! Phải! Anh Giang nói đúng lắm – Tên đại ca cười khà khà nói, rồi quay qua bọn đàn em nghiêm sắc mặt nói – Tụi bây nghe chưa, cố mà dỗ nó.
– Dạ, đại ca – Bọn đàn em vội vàng gật đầu.
– Lần này, cậu không mềm lòng chứ – Tên đại ca quay mặt lại nhìn một người thanh niên đang đứng trong góc phòng im hơi lặng tiếng nãy giờ hỏi.
– Cậu yên tâm. Thằng cháu của tôi đã hạ quyết tâm rồi, nó sẽ không vì một con đàn bà mà làm chúng ta cụt hứng đâu – Lão Béo cười hà hà nói thay.
Người thanh niên dáng gầy gầy, gương mặt đăm chiêu ẩn sau cặp kính là ánh mắt căm thù, nắm tay cậu ta bóp chặt lại, nở nụ cười gian hiểm.
– Các người sẽ phải trả giá.

Chương 18: (tiếp theo – 2)

Tất cả mọi người đều lo lắng ngồi chờ đợi tin tức từ bọn đàn em. Hiểu Đồng mệt mỏi vì quá lo lắng cho bé Đường, cô dựa người vào vai Vĩnh Phong, cậu choàng tay qua vai cô vỗ về. Đình Ân cũng ngã người lên vai Đình Khiêm một cách mệt mỏi.
Thế Nam và Thiên Minh ngồi chầm ngâm suy nghĩ, còn Quốc Bảo thì bấm điện thoại muốn gọi cho ai đó nhưng rồi lại thôi.
Đột nhiên điện thoại của Hiểu Đồng vang lên, cô nhìn vào điện thoại rồi thở dài, cắn môi suy nghĩ. Mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô chăm chú. Chần chừ rồi rốt cuộc Hiểu Đồng cũng mở máy:
– Alô! Mẹ à, con đây.

– Dạ phải! Bé Đường đã bị người ta bắt cóc – Hiểu Đồng thở dài xác định với mẹ.

– Con không biết, chắc là bọn họ muốn tống tiền hay là muốn bắtc cóc để đem đi bán – Hiểu Đồng ngước đầu nhìn Vĩnh Phong rồi cụp mắt xuống, cô không dám nói với mẹ là bọn chúng bắt cóc bé Đường nhằm mục đích báo thù.

– Con đã báo công an rồi. Họ đang bắt tay điều tra.

– Mẹ đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng sức khỏe, cho con gặp Hữu Thiên đi.

– Hữu Thiên, nhờ anh chăm sóc cho mẹ em giùm, đừng để cho mẹ em xúc động quá. Anh cũng biết bệnh tim của mẹ em mà. Có gì anh gọi cho em liền nha.

– Cám ơn anh, nếu có tin gì em lặp tức báo cho anh và mẹ ngay.
Nói rồi Hiểu Đồng thở dài gấp máy lại. Cô lại ngã đầu vào vai Vĩnh Phong. Thế Nam đưa mắt nhìn Hiểu Đồng lo lắng hỏi:
– Mẹ em không sao chứ. Em báo cho mẹ chuyện bé Đường bị bắt cóc à.
Hiểu Đồng lắc đầu.
– Vậy thì ai – Thiên Minh tỏ vẻ thắc mắc.
– Là Hữu Thiên nói cho mẹ em hay – Hiểu Đồng chán nản nói.
– Sao anh ta lại biết được chứ – Quốc Bảo chau chân mày của gương mặt trẻ con của cậu nhưng chẳng làm cậu già đi tí nào.
– Anh ấy nghe các cô y tá kể lại chuyện cậu hét lên nói bé Đường bị bắt cóc rồi đòi xuất viện. Cho nên mới biết.
– Cái tên nhiều chuyện này, phải cho hắn ta một đấm mới được – Quốc Bảo nổi nóng nói.
– Không thể trách anh ta được. Chuyện này không thể nào giấu giếm được, bác gái biết sớm thì sẽ không trách Hiểu Đồng. Chứ nếu cứ giấu giếm đến chừng bác ấy biết được thì nguy lắm – Vĩnh Phong suy tư nói, tay siết chặt lấy bời vai của Hiểu Đồng, truyền hơi ấm cho cô.
Gương mặt Hiểu Đồng càng lúc càng tái nhợt.
– Thôi, để anh kêu tụi nó đi mua cái gì đó ăn. Ăn no mới có sức đấu lại với bọn chúng. Anh kêu tụi nó đi dọn phòng cho các cô gái nghĩ đây – Thiên Minh đứng lên nói.
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Lát sau, Thiên Minh cùng mấy tên đàn em bưng rất nhiều đồ ăn đi vào. Sắp đầy cả bàn, những món ăn trông rất ngon, rất hấp dẫn, nhưng chẳng ai có tâm trạng ăn chút nào cả.
Thấy vậy, Thiên Minh liền giục:
– Mọi người mau ăn đi, bụng đói thì đầu óc sẽ rỗng, chẳng thể suy nghĩ gì được thì tới khi có tin tức thì làm sao đây. Ngã quỵ cả lũ à.
– Thiên Minh nói đúng, mọi người mau ăn đi – Đình Khiêm tán thành – Ăn để còn có sức mà chiến đấu.
Vĩnh Phong nhổm dậy gấp vài món dể nuốt bỏ vào chán cho Hiểu Đồng nhưng cô lắc đầu.
– Ngoan đi, ăn một chút đi. Em đã mệt cả ngày rồi – Vĩnh Phong dỗ dành.
Nhưng Hiểu Đồng một mựa lắc đầu:
– Em không ăn đâu, lúc này bao tử em không tốt, nếu ăn vào chỉ sợ lại ói ra.
Hiểu Đồng quay qua Đình Ân nói:
– Cậu ăn một chút gì đi.
Khóc nãy giờ rất lâu, Đình Ân cũng thấy đói bụng, cô khẽ gật đầu.
– Vậy anh dìu em đi nằm một chút nha – Vĩnh Phong lo lắng nói.
Hiểu Đồng gật đầu.
– Vậy mọi người cứ ăn đi – Vĩnh Phong quay qua nói với mọi người rồi đứng dậy dìu Hiểu Đồng đi. Hiểu Đồng trông chẳng còn chút sức lực nào nữa, cả người cô hoàn toàn dựa vào Vĩnh Phong.
– Anh đã cho người dọn phòng rồi, em ra bảo tụi nó chỉ chỗ cho – Thiên minh nhắc nhở .
Vĩnh Phong quay đầu mĩm cười nói:
– Cám ơn anh.
– Cái thằng này, khách sáo với anh làm gì – Thiên Minh trách.

Dìu Hiểu Đồng nằm xuống giường, Vĩnh Phong nhẹ nhàng dùng chăn đắp cho cô. Hiểu Đồng xua tay nói:
– Mặc kệ em, anh mau đi ăn với mọi người đi.
– Anh không ăn đâu. Anh muốn ở bên cạnh em, nhất là lúc này – Vĩnh Phong giọng trầm trầm nói.
Câu nói này làm Hiểu Đồng vô cùng xúc động, trái tim đang đau khổ bỗng tiếp thêm một luồng khí mới. Cái này người ta thường bảo là: « Hoạn nạn mới biết chân tình ». Tình cảm của Vĩnh Phong dành cho cô, càng lúc càng khiến cho Hiểu Đồng khắc cốt ghi tâm.
Cô cố gắng cười yếu ớt nói:
– Vậy anh đi lấy cái gì qua đây đi, em với anh cùng ăn.
– Ừm, anh đi liền – Vĩnh Phong mừng rỡ nói rồi đứng dậy nhanh chóng bước ra ngoài. Không phải là cậu muốn ăn mà chỉ là cậu sợ Hiểu Đồng bị đói, cô sẽ bị kiệt sức mà ngã quỵ mất. Như vậy Vĩnh Phong sẽ đau lòng biết bao nhiêu.
Vĩnh Phong bê vào một khay nhỏ. Có một chén súp còn đang bốc khói, thêm vài món khác nữa. Cầm chén súp, thổi sơ qua, Vĩnh Phong đở Hiểu Đồng dậy nói:
– Mau ăn chén súp này đi, sẽ làm bao tử em dễ chịu hơn.
Nói rồi, Vĩnh Phong ân cần múc từng muỗng súp đưa lên miệng thổi rồi đút cho Hiểu Đồng. Cô chỉ ăn có mấy muỗng rồi thôi mặc cho Vĩnh Phong dỗ dành thế nào đi chăng nữa. Nhưng cô bắt Vĩnh Phong phải ăn hết chỗ thức ăn còn lại nếu không cô sẽ chẳng chịu nằm nghỉ. Vĩnh Phong đành miễn cưỡng cố sức ăn hết, mặc dù chả thấy chút hương vị gì.
Đột nhiên điện thoại của hiểu Đồng vang lên, Hiểu Đồng vừa bốc máy thì có một nụ cười khả ố vang lên:
– Em gái cô đang trong tay tụi tôi. Nếu muốn chuộc lại thì hãy chuẩn bị 100 tỷ cho bọn tôi.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cuộc thi gan dạ
Làm việc
Lý do đi ăn xin
Con Voi Và Người Quản Tượng Già
Ngày Xưa Có Một Ông Vua