Cảm giác của mình là thấy thương em gia sư, mình có ngạc nhiên, có ngỡ ngàng, nhưng mình thấy em gia sư đáng thương, như người chòng chành trong chiếc thuyền thúng, vô định quá đỗi. Theo như những thông tin thì em gia sư đã bị hiếp bởi 1 người tên C, giờ tới thằng HA là 2, còn ai nữa chăng?
Mình lại thấy thấp thoáng nụ cười em gia sư trong nắng, thấy mong manh, xa xăm, Mình thấy mình cũng chông chênh, tâm trạng rối bời, thấy cảm giác bất an, lo sợ về con đường phía trước. Mình ko dám hỏi, mình nên đi tiếp hay dừng lại???
Mình bước ra ngoài, thằng người nhỏ con vẫn ngồi đó, thằng HA cũng ngồi đó. Mình nghĩ là 2 đứa chắc chắn đi chung nhưng đi làm gì thì không rõ. Mình cũng chẳng còn sức để mà quan tâm. Mọi thứ đang mở ra, dần dần, vấn đề của mình là sức chịu đựng, khả năng chấp nhận của mình tới đâu. Mình lấy xe, chạy ra đi mà chẳng bị đánh hay phục kích gì. Thân thể mình ổn nhưng trong tinh thần hơi vân vân, thấy rối tung. Quen em 20 ngày, mình dần quen, nhưng chưa quen đủ để bình thản trước những thứ mình chưa gặp, chưa tưởng tượng bao giờ
Em hoàn toàn ko đơn giản là cô gái mặc váy trắng, đội nón cói, tóc mái ngang dài đen tung bay trong gió ôm đàn và hát. Ông trời đang đùa giỡn???
Mình chạy xe lên lề, gọi cho em gia sư muốn nghe giọng em
– “alo, em nghe nè”, giọng em nghe nhỏ nhẹ, mình bỗng thấy bình yên
– “em ăn cơm chưa?”, mình hỏi
– “em ăn rồi, anh đang ở đâu mà em nghe tiếng xe ồn quá”, em hỏi mình
– “anh ở ngoài đường, anh đi gặp bạn về, em ở nhà àh?”, mình hỏi
– “uhm, đang ở nhà, anh về đi ở ngoài đường gọi nguy hiểm, ”em căn dặn giọng nhẹ nhàng
– “để yên chút đi”, mình nói. Rối trí lắm
– “có chuyện gì hả? thôi, anh về đi, tối gặp mình nói chuyện”, em nói. Mình che giấu kém quá
Mình im lặng, chỉ muốn nghe em nói, em nói để mình bớt rối
– “anh về đi, về nhắn tin em”, em nói, có vẻ lo lắng cho mình
– “uhm, anh về nha”, mình nói. Mình cúp máy, chạy xe về
Trên đường đi mình suy nghĩ nhiều thứ lắm, hạnh phúc mới đó giờ khó khăn đó. Nhiều thứ đến dồn dập làm mình hơi choáng. Nhưng cuộc sống của em gia sư còn mệt mỏi hơn cả mình.Nghĩ thế nên mình định tâm lại.
Về tới nhà mình nhắn tin cho em gia sư, em nhắn lại hỏi mình gặp chuyện gì. Mình nói qua loa rồi thôi, xong chuyện. Mình giờ chẳng biết nên nghĩ gì, làm gì? Làm thế nào để biết rõ mọi thứ hơn??? Mình không biết có nên hỏi trực tiếp em gia sư không? Còn những người như HA, nhỏ H, chị Q, ai đáng tin được. Mình không rõ, ai cũng đầy toan tính và khó hiểu.
…
Mình lên mạng bằng di động do nhà rớt mạng, mình search số điện thoại qua giờ HA liên lạc với mình, thì số điện thoại của HA trên mạng ra từ trang 5s, mua bán đồ, trên trang đó HA bán xe ex. Mình click vào trang khác, thì là từ đường link facebook, từ đó mình dò ra Facebook HA, trên facebook có 1 điều lạ là mối quan hệ trên face của HA là kết hôn với nhỏ H, nhưng hôm bữa mình vào face của nhỏ H thì không có. Mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Quá lằng nhằng
…
Có ai hiểu, chuyện gì đang xảy ra???
***
Hẹn em gia sư 7h30, tâm trạng mình rồi bời nhưng cũng đã đỡ hơn. Mình sẽ cố gắng hết mức vậy. Nói về món nợ 50t, nó còn quá nhiều uẩn khúc. Mình nghĩ nợ là có nhưng không như HA nói. Mình không nghĩ tới việc trả món tiền đó vì nó không minh bạch và chuyện thằng HA đòi tiền mình nếu mình muốn quen tiếp em gia sư là không hợp lí, nên mình không việc gì phải bận tâm chuyện đó. Chỉ là những rắc rối lằng nhằng quanh em gia sư mình không thể hiểu, nghĩ mãi cũng không ra nên thấy rối tung. Thôi thì nghĩ không ra tạm để đó vậy
Mình tới nhà em gia sư thì em đã đứng ngay đầu ngõ, mình và em gia sư luôn đúng giờ với nhau. Mình chạy vừa gần tới là đã thấy em gia sư cười, nhìn nụ cười tươi. Mình thấy tâm trạng khá hơn hẳn. Tối nay em gia sư mặc quần jean đen xám, quần hơi rách kiểu cách, em mặc áo đen ôm sát người, tóc thì xõa. Mình nhớ tới bộ đồ thằng HA mặc buổi sáng, khá hợp với bộ đồ em gia sư đang mặc. Em lúc nào cũng làm mới mình bằng nhiều hình ảnh khó đoán. Em gia sư mang ba lô nhỏ xíu sau lưng.
Mình cười chào em, em leo lên xe mình. Em nói
– “đi đâu vậy anh?”, em hỏi mình
– “đi đi rồi biết, em ăn cơm chưa?”, mình nói, cho xe chạy chậm.
– “ăn rồi, anh chưa ăn àh?”, em hỏi, quả thực mình chưa ăn. Hồi chiều giờ lu bu quá chưa ăn được.
– “uhm, đang đói nè”, mình nói. Em trách mình không ăn, chắc là ham nhắn tin con nào quên ăn, mình nói không có. Sau em và mình ghé vào quán cơm tấm trên đường. Em ngồi nhìn mình ăn.
– “em gọi nước gì uống đi”, mình nói, thấy em ngồi không kì quá
– “thôi, tốn tiền lát hễ nào cũng đi uống nước mà”, em nói. Mình hơi ngạc nhiên, em rất biết tính toán.
Ăn xong mình chở em đi tiếp, dự định của mình là ra quán cà phê ngay ven con sông bên Q6, bên đó mình đi 1, 2 lần rồi. Gió mát mà cũng rất yên tĩnh. Mình hi vọng hôm nay em gia sư sẽ nói gì đó cho mình hay ít nhất cũng có 1 tối hạnh phúc bên nhau. Khi những mệt mỏi đang chiếm lấy mình và mình muốn yên bình bên em gia sư.
Trên đường chở em đi, em và mình nói chuyện đủ thứ, cười sảng khoái. Tinh thần mình phần chấn hẳn. Ngồi sau lưng mình, em không ôm dù mình nghĩ em sẽ ôm, hơi mơ hồ.
Chở em tới quán ven sông, gió mát rượi, em nhảy chân sáo có vẻ rất thích thú, mình và em chọn chiếc bàn ngay sát sông luôn.
– “anh tìm chỗ này hay thế”, em nói khi cả 2 vừa ngồi xuống ghế. Mình lo lát nữa em sẽ lạnh, gió rất nhiều.
– “em thích không?”, mình hỏi em, nhìn em cười mà mình vui lây
– “gió nhiều quá, lát thổi bay em luôn”, em nói khi có cơn gió rất mạnh. Sau mọi thứ em trải qua, em vẫn cười tươi thật tươi.
– “anh sẽ giữ em lại, ko bay được đâu”, mình nói, ngẫu nhiên thôi. Em tự dưng quay sang nhìn mình, có lẽ em ngạc nhiên. Em cười, nhìn ra phía trước.
Mình đang vân vân không biết có nên nói cho em về những thứ mình biết không, mình cũng muốn 1 câu trả lời, nhưng mình cũng sợ lắm lời mình nói sẽ đụng chạm gì đến em, đến những khoảng tối trong trái tim em. Mình không muốn thế.
– “anh là gió, và vì là gió, nên xa mất rồi”, em gia sư nói, giọng nhẹ tan trong gió. Câu nói này không phải dành cho mình. Mình nghe em nói nhiều lần câu nói này rồi, đó là lúc em say khướt và ngủ mơ màng trên vai. Lúc này em hoàn toàn tỉnh táo
– “em là gió, và vì là gió, sẽ luôn quanh anh”, mình nói cái câu mình giữ trong lòng từ lâu, đợi cơ hội nói với em. Mình hoàn toàn bình tĩnh. Em gia sư quay sang nhìn mình, mắt em mở to, như mọi lần em ngạc nhiên. Mình chờ đợi em phá ra cười như nhiều lần, nhưng lần này em chỉ im lặng cười mỉm, lại quay nhìn sông. Hôm nay em gia sư lạ quá
– “muốn hỏi gì àh?”, em quay sang nói. Chắc em biết gì đó, mình ngạc nhiên. Mình nên hỏi gì, chẳng lẽ lại hỏi: “em có nợ thằng HA 50t ko? Em là gì của HA?”. Mình thực có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi lắm. Nhưng tình huống này, nên hỏi gì, liệu có nên hỏi, và nếu hỏi xong, có đẩy mọi thứ đi quá xa
– “sao em hỏi vậy?”, mình nói. Giữa 2 đứa có cảm giác trầm tĩnh.
– “thì hôm bữa em có nói là sẽ kể cho anh về chuyện hiện tại lằng nhằng đó, anh ko muốn hỏi à?”, em nói, thì ra là chuyện đó
– “nếu em muốn kể, anh sẽ luôn muốn nghe”, mình nói đơn giản vì chẳng biết nên hỏi gì, bắt đầu từ đâu. Giữa quá khứ và hiện tại luôn có 1 mối liên hệ nào đó, có thể mờ ảo nhưng cũng có thể dai dẳng mãi. Thứ mình sắp nghe, sẽ như thế nào???
– “ủa mà sao em phải kể anh nghe ta”, em nói như vừa phát hiện ra chân lí. Mình im lặng nhìn em, khó hiểu quá.
– “gì mà mâu thuẫn vậy em, em nói kể anh nghe, rồi giờ hỏi sao phải kể”, mình tò mò chẳng hiểu em nghĩ gì
– “ko phải, tại tự dưng em nhớ lại không hiểu mối quan hệ giữa anh với em là gì?chẳng có gì rõ ràng”, em nói, nghe rõ ràng đến chua xót. Mình không biết có phải em đang muốn ở mình 1 lời yêu, một câu ngỏ lời để rõ ràng hơn. Nhưng em đâu giống tip người câu nệ chuyện ngỏ lời yêu. Đành rằng lời thì nhất định phải nói nhưng bây giờ ư, mình luôn sẵn sàng cho lời yêu em vì thứ yêu thương dành cho em, mình luôn có nhưng mình muốn nói 1 cách hoàn hảo chút. Ít nhất cũng thế.
– “nếu anh nói anh yêu em, em có tin?”, mình hỏi em, hôm nay sau buổi nói chuyện với HA, tâm trạng mình có nhiều thứ rất lạ, có lẽ là can đảm hơn chút.
– “vậy mình yêu nhau hả?”, em hỏi 1 câu hỏi khác tỉnh bơ trước câu hỏi của mình. Em gia sư có yêu mình không??
– “em đừng đùa cợt nữa”, mình nói vì hơi bực thấy cái kiểu dửng dưng của em.
– “em có đùa đâu, bỏ qua đi, để em kể anh nghe chuyện này vui lắm;, em nói, trở lại nét bình thường của mọi ngày, em cố kể chuyện bằng giọng phấn khích lắm
– “hồi sáng em qua chơi với thằng nhóc hàng xóm, em đá banh với nó, vui lắm luôn xong hồi em mua kem em với nó ăn, nó nói lớn lên lấy em làm vợ, hahahahaa”, em nói rồi cười, nụ cười kéo dài lắm, em cứ cười mãi tỏ vẻ rất vui nhưng mình biết em cố tỏ ra vui vẻ vậy thôi chứ em không vui được như vậy
Mình im lặng nhìn em, em cười mãi cười mãi. Nhìn nụ cười mình có cảm giác méo mó, méo mó, chẳng hiểu trong em là gì. Nhưng mình tin thứ ấy đang chất đầy, sắp tràn. Sau tràng cười giòn tan đó, miệng em méo hẳn, em khóc. Mình hoảng hốt, sao em lại khóc? Mình đã làm gì, em khóc nhìn rất thảm thương. Nước mắt tuôn nhanh như mưa, mình im lặng. Đúng là ở em có nhiều trạng thái không thể đoán. Cười đó, khóc đó. Em gia sư nhỏ bé của mình đáng thương quá.
Mình quàng tay qua lưng em, vụng về.Mình chẳng biết nên an ủi thế nào, nên làm thế nào để vơi bớt nước mắt của em. Cái cảm giác nhìn người mình yêu khóc làm cho mình thấy nghẹn, như có ai đang siết chặt cổ mình.
– “em đau, em đau lắm”, em quay sang mình nói. Mình ko thể diễn tả càm giác của mình, như mất hết cảm giác. Em yếu đuối quá, mình ôm em vào lòng. Em cứ thế mà khóc, không hiểu chuyện kinh khủng gì đã xảy ra với em.
Uất ức, đau khổ hay mệt nhoài vì những chịu đừng ngày càng quá sức với em??. Em khóc ướt hết mảng áo sơ mi của mình. Em rung lên vì nấc. Nước mắt của em tưởng như là vô tận. Em gia sư chắc chắn là rất mệt nên mới khóc như thế.
…
Em hết khóc nhưng cũng không dứt mình ra, em cứ dựa vào mình.Mình biết là em đang ngại, sau khóc em lại ngại. Mình cứ im lặng, tự dưng thấy mọi lời đều trở nên vô nghĩa. Sau có lẽ thấy không tiện, em ngồi thẳng, quay về phía sông và không dựa mình nữa.
– “ướt hết áo rồi”, mình nói, không thể để mọi thứ im ắng mãi được. Nhưng câu nói của mình quá ngớ ngẩn thì phải?
– “đồ keo kiệt, để em giặt cho”, em nói, không quay mặt lại. Vừa mới khóc xong giờ lại đanh đá như xưa.
– “khỏi, anh để làm kỉ niệm, haha”, mình nói. Em cũng cười. Nhưng cái câu đó không hề buồn cười. Cả 2 cố cười gượng gạo. Cả 2 đều ngại ngùng.
– “anh thấy em đáng thương hở?”, em hỏi mình, không quay nhìn mình
– “ko, anh ko thấy thế, anh không hứa nhiều thứ được nhưng anh sẽ là anh, và tình cảm dành cho em ở hiện tại là thật”, mình nói xong cũng tự mình thấy sến nhưng bây giờ không nói, lần sau có thể nói không???
– “uhm, sến quá, haha”, em cười, đúng là trở lại là em.
Chắc chắn tâm trạng em đang rất bất ổn.
– “anh muốn biết em nghĩ gì về anh ko?”, em nói, cả 2 bắt đầu câu chuyện
– “anh thấy em đẹp trai chứ gì, rồi thông minh, gì nữa hả?”, mình nói, rất tự tin. Thực ra mình chẳng có chút gì đẹp trai, không quá xấu thôi.
– “gớm quá pa, để em nói cho biết về bản thân nha”, em chậm rãi nói, mình im lặng nghe em nói. Câu hỏi này mình cũng muốn biết lâu lắm rồi. Mình hồi hộp nghe, không biết là tốt hay xấu
– “anh hả? để em phân tích: anh là trai tơ, anh mới biết yêu, anh vụng về, không biết nói chuyện, anh trầm tính nhưng chân thành”, em nói, cũng như những lời nhận xét đơn thuần, đâu nói lên em nghĩ gì về mình, mà sao em biết mình trai tơ? Em gia sư nói tiếp, mắt em hơi đỏ và sưng.
– “em thì hoàn toàn trái ngược anh, em ko phải gái trinh, em biết yêu lần đầu từ hồi lớp 10 rồi, em không vụng về em ít đỏ mặt, em biết cách nói chuyện, em hoạt bát nhưng ít nhiệt huyết chân thành hơn anh”, em nói, rõ ràng và chậm rãi. Đúng là em rất biết cách nói chuyện. Mình biết em muốn nói tiếp, nên gật đầu, lắng nghe. Hơi lo lắng không biết tiếp theo em sẽ nói về vấn đề gì, em đang nêu sự khác biệt bên ngoài giữa mình và em.
– “anh có quá khứ tốt và tương lai sáng, em có quá khứ tồi tệ và tương lai không biết đi về đâu”, em nói. Mình mở miệng, định nói 1 câu. Nhưng em đưa ngón tay lên miệng, ra dấu mình im lặng. Em muốn nói tiếp. Câu mình muốn nói là: “anh không quan tâm quá khứ của em và tương lai anh và em sẽ cùng cố gắng”.
– “anh thương em, yêu em, có thể là ngộ nhận. Vì anh thấy em khác anh, anh tò mò muốn biết anh nghĩ đó là yêu. Em thì sao cũng đc, có người thỉnh thoảng đi cùng em đi chơi, có vẻ thích em dù ngộ nhận. Không đòi hỏi tình dục, yêu như hồi xưa Dù sao em cũng chẳng chờ đợi cái gọi là tình yêu, vô bổ và hại não”, em nói, bình thản đến lạnh lùng, thế là đã rõ, em không có tình cảm với mình và nghĩ là mình ngộ nhận. Ngộ nhận à, hoàn toàn không phải. Mình hiểu rõ hơn ai hết đó không phải ngộ nhận, tất cả những cảm giác mình có, mình từng hỏi bản thân rất nhiều lần, mình dù là yêu lần đầu với vụng về và khờ dại nhưng dám chắc chắn đó là yêu, thậm chí tình cảm của mình cái từ yêu không đủ diễn tả
– “không phải yêu, nên ko ngộ nhận, là nhiều hơn thế”, mình nói, thấy tâm trạng buồn lắm. Mình nghĩ mọi thứ có trở nên rắc rối nhưng tình cảm của mình và em gia sư đang tiến triển tốt. Những thứ em vừa nói, làm mình buồn nhưng lại cho mình cái động lực cố gắng, hơi kì nhưng mình muốn cố gắng đi xa hơn nữa.
– “anh hi vọng gì vậy? em sẽ yêu anh àh?”, em hỏi mình, gương mặt em quá lạnh lùng, em nói với giọng điệu có vẻ bất cần. Sao em thay đổi nhanh thế, mới đây còn vui mà
– “anh ko hi vọng, anh yêu vì là yêu ko thể dừng lại”, mình nói chậm rãi, chẳng biết tâm trí lúc ấy để đâu mà nói những lời ấy. Trong mình thấy có luồng khí rất lạnh, cứ chạy tới đâu là đông đá tới đó. Thấy buốt buốt.
– “uhm, vậy mình yêu nhau nha”, em nói, mình mở mắt mà ngạc nhiên, đáng lẽ sau những lời em vừa nói sẽ là câu giã từ, em nói là không yêu cũng như không thể yêu rồi mà. Ý gì đây, sao không thể đoán nổi em?
– “là sao?”, mình hỏi, thấy khó hiểu quá
– “anh ko quan tâm quá khứ, ko chấp nhặt hiện tại đã qua, đúng ko?”, em gia sư hỏi mình, đôi mắt em đỏ và có vẻ hơi ướt. Mình gật đầu. Mình muốn yêu em thôi.
– “anh yêu em?”, em gia sư nói tiếp, mình gật đầu.
– “vậy mình yêu nhau”, em nói, cười cười. Mình ko biết sao em lạnh lùng đến thế, em đang đùa cợt gì đây.
– “em ko yêu anh mà”, mình hỏi, thấy mình giống như bị xô xuống vực. Nhưng thứ níu kéo mình là ánh mắt em, lạnh nhưng buồn.
– “anh đừng tin lời ng ta nói yêu anh, đừng hi vọng gì, anh sẽ thất vọng tràn trề vì anh hi vọng, anh muốn yêu ko?”, em hỏi, rõ ràng.
– “muốn”, mình nói nhanh chóng, không yêu mình cũng được, trò chơi cũng được. Mình chỉ không muốn mất em, không muốn không thể yêu em. Còn cái tình yêu, mình tin mình đủ để xài cho cả 2.
– “vậy mình yêu nhau đi”, em nói. Mình ko thể hiểu những thứ đang diễn ra, loằng ngoằng quá.
– “uhm, em là người yêu của anh”, mình nói. Đi tới nước này rồi, mình không muốn quay lại chút nào. Ko cam tâm. Đầu mình chẳng nghĩ được gì nữa. Sao có người yêu đó mà thấy lạ lạ, ko vui không buồn chỉ thấy ngạc nhiên.
– “uhm, nếu anh muốn chia tay, chỉ việc nhắn tin SOS, vậy thôi, ko cần gặp lại, người nào đã qua và đã chia tay, em ko muốn gặp lại được ko?”
– “ok, nhưng anh cũng có 1 điều là trong thời gian yêu anh và quen anh, em ko lăng nhăng bắt cá nhiều tay”, mình nói, giờ chính mình là người muốn chơi trò chơi này. Nếu đúng 49 ngày thì mình còn hơn 20 ngày, ko quá ngắn nhưng chắc đủ để thay đồi tình hình. Mình tin có uẩn khúc, và mình sẽ điên vì tò mò nếu dừng lại
– “tất nhiên, anh là của em và em là của anh, thử yêu đi”, em nói. Mình thấy chuyện tình yêu này giống 1 cuộc làm ăn và vừa đạt được thỏa thuận.
– “giờ vì mình bắt đầu yêu, nên có vài thứ anh cần biết về em…”, em bắt đầu nói, rất nhiều và đầy logic. Mình tóm lại gồm những điểm sau:
– em không còn trinh và em từng yêu 3 người, anh nữa là 4
– em có quá khứ và em sẵn sàng để anh biết nhưng nếu anh xúc phạm em thì the end ngay.
– chuyện tiền bạc của em và anh độc lập, đừng dính vào cũng đừng can thiệp
– cuối cùng là em muốn ôm anh ko cần xin phép.
Mình cũng nói với em vài điều khoản của mình. Sau đó mình chở em về, có người yêu kiểu này rất lạ. Nhưng mình vẫn muốn đi tiếp nữa. Em là rubic, nhiều mặt và biến chuyển liên hồi, không thể đoán.
Mình chở em tới cổng, chào tạm biệt, em nói nhỏ vào tai mình: “đừng hi vọng”, rồi em hôn nhẹ lên má mình rồi đi vào nhà. Thế là mình có người yêu, cái hôn còn lưu trên má và cho mình cảm giác lâng lâng. Còn câu: “đừng hi vọng”, mình nghĩ mình hiểu ý em muốn nói.
Mình có thể ko hi vọng? Thế mình yêu như này để làm gì? sao mọi thứ ko rõ ràng, ko đơn thuần là yêu thôi? Mình có đủ sức để tìm ra mọi thứ và để em yêu mình đơn thuần là tình yêu 1 ai đó, ko suy nghĩ nhiều. Mình nên làm gì? Trở thành người yêu với cách thức như thế có
***
Người yêu của mình là em gia sư (tự dưng mình lại muốn đếm ngày yêu, không biết sẽ được tháng ko, có cảm giác ngắn ngủi nên mình muốn đếm, tạm cho là tình đầu của mình vậy)
Hôm nay theo đúng thì em gia sư đi dạy lại, từ hôm qua tới nay, em nhắn tin như mọi ngày, thỉnh thoảng trong tin nhắn có chữ vk vk, ck ck.,. Mình chưa quen lắm. Nhưng chắc rồi sẽ quen.
Sáng mình thức dậy, đọc tin nhắn em gọi mình dậy lúc 5h30 sáng. Mình nhắn tin lại, thì ko thấy trả lời, mình nghĩ là em gia sư đang ngủ nên thôi.
Mình lấy bản chụp quyển nhật kí mà mình đã photo ra xem, quyển này mình đóng thành tập và để trong ngăn kéo ở tủ quần áo, có chìa khóa. Mình thường để mấy thứ đồ riêng tư trong đây và không ai có chìa khóa cũng ko ai đươc phép mở.
Ở 1 trang ko ghi ngày, chỉ ghi là tháng 5/2011
“khi ko thể yêu nữa thì em cũng ko hận, vì hận là còn yêu. Những thứ em phải nhận, em sẽ trả đầy đủ”. Mình nghĩ em chắc phải hận ai đó thật nhiều.
Sau dòng đó là dòng số điện thoại: “01225…: số mobi của mình”: mình đoán chắc em còn 1 số điện thoại nữa và ghi để nhớ số của mình.
“Ban: 090950…”, sau dòng em ghi số điện thoại của mình là dòng này, ko biết là số điện thoại của ai. Tên Ban, ko biết là con trai hay con gái. Mình nảy ý định sẽ gọi thử số này. Nhưng để lát nữa, khi mua 1 sim khác đã. Mình đọc tiếp. Có vài câu em gi bỏ lửng, em vừa lãng mạn, vừa oán hận, vừa đầy yêu thương. Cảm xúc trong trang nhật kí cũng đan xen.
Ở 1 trang khác cho mình 1 chi tiết, em nói về lần đầu tiên của em. Mình đoán thế dù em ghi không rõ: “đau, hạnh phúc và thăng hoa” sau đó là những chữ: “nhục nhã, ê chề và khốn kiếp”, ở cùng 1 trang, 2 màu mực. Mình nghĩ là em ghi 2 lần, vì em ko ghi rõ ngày tháng. Đúng là hạnh phúc luôn đi liền với khổ đau.
Đọc tới đây mình thấy khó thở, không quen chút nào, nên mình dẹp không đọc nữa. Mình thấy lòng mình nặng nặng, ko biết là vì sao?
Lấy lon nước ngọt uống, mình chạy xuống dưới, đi tới tiệm bán sim card, mua 1 cái sim mobi. Mình thấy mình giống thám tử, không phải điều tra ai mà hiểu rõ hơn về người yêu của mình. Mình biết là quá khứ là nên cho qua nhưng vì cái quá khứ đó đang dai dẳng tới hiện tại của em gia sư, “người yêu của mình”. Mình không biết sẽ làm được gì, nhưng mình muốn cố gắng để chấm dứt quá khứ ấy hay hiểu rõ hơn nó để hiểu rõ hơn về em gia sư
…
Mình gọi điện cho số điện thoại cùa người tên Ban trong quyển nhật kí.
– “alo”, là tiếng con gái vang lên sau nhiều hồi chuông. Không phải tiếng em gia sư
– “alo”, mình nói lại,
– “cho hỏi ai đầu dây vậy?”, giọng đứa con gái miền bắc. Không hiểu là gì mà có em gia sư ghi số điện thoại
– “cho hỏi có phải số điện thoại của Ban không?”, mình nói, không biết sao nữa.
– “phải, cho hỏi ai vậy?”, đứa con gái có vẻ dịu giọng lại.
– “mình là Minh, muốn làm quen với bạn”, mình nói đại, sau hối hận quá, nói năng nghe nhảm nhí quá rồi nếu làm quen kiểu đó sao hỏi gì được về em gia sư còn lằng nhằng rắc rối nữa. Có thể Ban và em gia sư là bạn thân thì chết chắc.
– “oh. Hihi, sao biết số của Ban”, nhỏ nói, chắc cũng đang rảnh
– “có ng bạn cho Minh số”, mình nói chuyện với nhỏ 1 lát, nói qua nói lại. Vì không phải là em gia sư, nên mình ko run và ăn nói khá linh hoạt. Nhỏ Ban xin mình Facebook, mình không dám cho sợ lộ, nên mình cho nhỏ yahoo. Thế là quen được nhỏ Ban, không khó như mình nghĩ. Chắc nhỏ ban nghĩ mình là 1 người bạn của bạn nhỏ, giới thiệu cho nhỏ nên biết số điện thoại. Nên nhỏ nói chuyện ko quá khó khăn. Nhưng nhỏ cũng e dè lắm, chắc là bạn mới nên vậy.
Nói 1 hồi nhỏ nói nhỏ nấu cơm chiều đi học, hẹn mình khi khác nói chuyện. Mình thấy hơi tội lỗi khi làm những thứ này, mình đem người khác ra làm trò để điều tra. Nhưng mình muốn biết lắm những thứ mình đang tò mò, mình sẽ giữ chừng mực sẽ cố gắng để kiếm thông tin nhưng không lừa gạt gì. Thôi, làm thằng khốn nạn 1 lần. Thấy kì cục quá. Vấn đề của mình là phải làm sao để có thêm thông tin, mình linh cảm nhỏ Ban biết ít nhiều chuyện của em gia sư. Nhỏ không quen mình, không hận thù em gia sư nên sẽ là người đáng tin nhất trong những người mà mình có thể biết thông tin. Hi vọng mọi thứ dần ổn thỏa, phải xoay chuyển mồm miệng và linh hoạt sao để nhỏ đồng ý gặp mình 1 lần. Đã tới đây rồi, thì đi tiếp thôi
Tinh thần mình có nhiều điều lạ, lúc thì bất ổn hoang mang lúc thì đắn đo nhưng cũng có lúc thấy phấn chấn như đang dấn thân vào câu chuyện kì thú. Thứ mình không biết là sẽ đi về đâu. Vì yêu hay vì rảnh quá sinh nông nỗi, minh không biết. Nhưng thứ mình muốn biết là hiểu rõ hơn, phần vì tò mò phần vì muốn làm gì đó cho em gia sư, mình biết em không xấu chỉ là cuộc đời làm em ra như thế. Mình chẳng hiểu về em nhiều. Có thế lực nào đó đẩy mình vào chuyện này, cứ đổ thừa vậy đi.
…
Tới đâu hay tới đó vậy, suy nghĩ nữa chắc điên.
…
Em gia sư nhắn tin cho mình, em nói em vừa đi mua kem về ăn. Mình nhớ em, muốn nghe giọng của em quá, mình gọi cho em
– “em nghe nè”, em nói giọng ngọt. Yêu thương ở mình vẫn nhiều lắm, mình dù thấy rất rắc rối em khó hiểu nhưng mình không thể ngừng yêu em, cứ thấy nhớ và nghe giọng là thấy vui
– “uhm, ăn kem 1 mình nha, anh cũng thèm kem nè”, mình nói
– “đồ ham ăn, để tối em mua cho ha?”, em nói. Mình tự dưng nghĩ, mọi thứ sẽ qua nhanh lắm, mình và em sẽ yêu nhau đơn thuần như những người yêu nhau, không rắc rối và không dối trá.
Mình và em gia sư nói qua nói lại mấy thứ lặt vặt xong em kêu em đi học bài. Mình cũng đi học anh văn. Mình nhắn tin với nhỏ Ban, vì mình đang đóng vai làm quen nhỏ. Nhỏ nhắn tin rất nhanh, không để mình đợi lâu. Nhắn tin qua lại liên tục, nhỏ kêu mình gửi hình qua cho nhỏ xem. Nhỏ năn nỉ quá với lại muốn lấy hình ảnh để thuyết phục hơn. Mình và nhỏ Ban gửi hình cho nhau.
Sau nhiều tin nhắn từ trưa trưa tới gần tối, mình tìm được những thông tin sau
– nhỏ Ban học đại học công nghiệp
– nhỏ Ban cùng quê đồng nai với em gia sư
– nhỏ Ban chưa có người yêu
…
Mình đã gợi ý với nhỏ về việc khi nào gặp nhau, thì nhỏ kêu để từ từ, mới quen mà. Mình thấy đường đột và kì cục lắm nhưng đâm lao thì theo lao vậy.
Xác định: Những việc mình nên làm là làm theo những gì mình muốn và đi tới đâu thì hồi sau sẽ rõ. Mình cứ nghĩ là cái vụ 49 ngày có tồn tại nhưng mình không quan tâm nữa. Khi còn thời gian và cơ hội thì mình muốn đi tiếp, muốn hiểu rõ ràng tường minh mọi thứ. Coi như là trải nghiệm, của mối tình đầu vậy.
Về tình cảm, vẫn là yêu và đến bây giờ vẫn là yêu, yêu em gia sư nhiều hơn mình có thể tưởng tượng. Còn em, theo như em nói thì em chán ngán tình yêu và em hoàn toàn ko yêu mình? Mình vẫn hi vọng là em sẽ khác đi, nếu mình chịu cố gắng. Nếu nói không thấy mệt thì nói xạo, thấy đuối vì quá rắc rối. Nhưng mình muốn đi tiếp, muốn cố gắng để tìm hiểu trong cái thời gian 49 ngày, khi nó kết thúc, mình và em sẽ có thể bắt đầu lại vào 1 ngày thứ 50 ko có giới hạn hoặc ít nhất cũng làm hết sức cho tình yêu này. Liệu mình có đang đi sai đường??? Mình hơi rối.
…
Tối, em gia sư tới dạy rất đúng giờ, mình vẫn ngồi trên giường. Nhưng khi thấy mẹ mình đi ngang phòng mình nhìn vào, mình sợ mẹ nghi ngờ quá, bây giờ nhiều rắc rối rồi mình không muốn thêm 1 cái phiền nào nữa. Mình đứng lên lấy quần áo và thay đồ đi ra, mình nhắn tin với em gia sư nói là mình đi xuống dưới siêu thị. Mình nói với mẹ là mình đi học, cho mẹ khỏi dòm ngó. Nếu mình manh động sẽ gây thêm phiền phức cho em gia sư. Rất có thể mẹ mình sẽ cho em gia sư nghỉ dạy. Mình đi xuống siêu thị, nhưng không vào, mình đi vòng ra ngoài uống cà phê, tới khoảng 8h45, gần giờ em gia sư về mình mới quay vào chỗ cầu thang xuống bãi giữ xe. Mình biết chắc chắn là em gia sư sẽ đi đường đó xuống lấy xa.Mình muốn gặp em gia sư
– “anh ngồi đây đợi nãy giờ áh hả?”, em hỏi, mình đang ngồi trên bậc thang chơi game điện thoại
– “uhm, anh đợi em mà”, mình nói. Đứng dậy, mình bước tới nắm tay em, em nhìn mình hơi ngạc nhiên. Em gia sư hôm nay nhìn khỏe khoắn với tóc cột cao và lại là áo đen. Em chắc chắn rất thích màu đen
Mình nhớ lại, hình chưa mình và em chưa từng nói chuyện với nhau về cái hình xăm
– “anh là người yêu tốt, anh nhớ em hay nhớ kem”, em nói, ranh mãnh, mình quên béng cái vụ ăn kem, nhờ em nhắc mình mới nhớ
– “àh ha, đúng rồi, anh quên, mua kem đi nhok”, mình cười. Mình và em nắm tay nhau đi xuống
Em gia sư đưa tay tự gõ vào trán: “mày ngu quá Linh ơi”, xong 2 đứa cười giòn tan. Tâm trạng mình vui lắm. Miễn có em là mình sẽ thấy vui. Mù quáng quá chăng?
Hai đứa mua kem trong tiệm gà lotteria rồi ăn, em rất vui vẻ.Mình cũng thế, tam quên những thứ đang xảy ra. Giây phút này, yêu thương thôi.
…
Ngày đầu làm người yêu, mãn nguyện vì những niềm vui nho nhỏ nhưng đủ làm mình quên đi mệt mỏi. Chắc chắn rồi mọi thứ sẽ ổn, sẽ rất ổn. Mình tin thế.
***
Mình gặp em lần đầu vào ngày 9/07/2012, nhưng lần đi chơi đầu tiên là chủ nhật 15/07/2012, đó là hôm đi nhậu, nếu tính từ ngày đầu gặp nhau tới ngày thứ 49 thì bây giờ mình chỉ còn hơn 20 ngày cho tình yêu này. Thời gian qua rất nhanh. Liệu có đủ thời gian cho mình không?
Sáng này mình thức dậy khoảng 8h, mình nhận được tin nhắn của em gia sư như mọi ngày. Em dậy sớm đơn thuần chỉ là tập thể dục ư? Chắc là vậy, chỉ là tập thể dục. Mình nhắn tin lại cho em gia sư như mọi lần chắc tới trưa em mới rep nếu không phải đi học.
…
Mấy hôm nay không thấy nhỏ H nhắn tin cũng không thấy số máy đuôi 37 nhá máy. Chắc chán rồi
…
Mình nhắn tin cho nhỏ Ban, chúc nhỏ ngày mới vui vẻ, nhỏ Ban nhắn tin lại liền. Sau cái lúc mình và nhỏ trao đổi hình ảnh, thấy nhỏ nói chuyện nhiệt tình hơn. Nói 1 chút về nhỏ Ban, mình chưa gặp nhưng theo nhỏ nói thì nhỏ cao 1m50, xem hình thì mình không thấy thấp lắm, nhìn nhỏ tròn người, không quá mập. Nhìn cũng được. Nhỏ nhắn tin với mình qua lại
Mình nghĩ là thời gian thì phải quý báu, phải tận dụng cơ hội để tìm hiểu về em gia sư từ nhỏ Ban, người đáng tin nhất trong những người có thể biết về em gia sư. Qua giờ nhắn tin, mình nhắn tin như người bạn, cố gắng hết mức không gây cho nhỏ hiểu lầm. Mình không quá rạch ròi nhưng cũng ko thể quá thân mật. Lợi dụng nhỏ Ban mình cũng thấy kì. Cứ thấy sao sao.
– “tối nay B rảnh ko?”, mình hỏi, nếu được thì tối nay gặp luôn, càng để lâu càng phiền, đêm càng dài càng lắm mộng. Nhiều chuyện sẽ phát sinh lắm.
– “tối nay em rảnh. Có gì ko anh?”, nhỏ Ban nhắn tin,
– “anh muốn gặp em đó mà, bữa này nghỉ hè chán quá”, mình nhắn tin và hi vọng nhỏ đồng ý, nhỏ Ban nói là rảnh cơ mà.
– “tối nay hả? uhm, để em suy nghĩ, mà em xấu lắm nha”, nhỏ nhắn tin. Mình thấy áy náy quá.
– “trời, có gì đâu, anh đâu quan trọng đẹp xấu”, mình nói.
– “uhm, vậy mấy giờ gặp anh được”, nhỏ nhắn tin.
– “mấy giờ em rảnh?”, mình hỏi
Sau đó mình và nhỏ quyết định là hẹn nhau lúc 7h tối ở gần chỗ dh công nghiệp, nhỏ Ban nhà gần đó, mình thấy nhỏ cũng hơi lưỡng lự, nhưng mình nói quá nên nhỏ đồng ý gặp mặt. Vậy là tiến thêm được 1 bước rồi. Xong chuyện mình sẽ nói lời xin lỗi. Nói qua 1 chút là lúc nhắn tin, nhỏ có vẻ tin tưởng mình do mình nói có quen người bạn của nhỏ và người đó cho số điện thoại. Nên nhỏ ko hoài nghi nhiều vì mình biết tên nhỏ luôn.
Theo những dữ liệu mà mình có rồi suy luận thì nhỏ Ban với em gia sư của mình là đồng hương, có thể gần nhà nhau dưới quê. Còn việc em gia sư ghi số điện thoại nhỏ Ban là do em gia sư lên thành phố ở với ba, sau gặp lại xin số điện thoại. Chắc chắn nhỏ Ban sẽ biết về em gia sư, mà cũng có thể là biết nhiều thứ nên mình gặp nhỏ, tạo niềm tin ở nhỏ. Tìm mọi cách để nhỏ nói cho mình nghe, mình sẽ hiểu thêm nhiều thứ. Mình chọn thời gian 7h là để mình nói với mẹ đi học, tạm cho mẹ quên việc mình và em gia sư. Mẹ mà phát hiện nhiều quá thì không ổn.
Tối nay mình đi gặp nhỏ Ban, nên nói chuyện như thế nào, và có nên hỏi nhỏ Ban???
***
Sau khi bị mấy thím gạch quá vì cái ngu hẹn với nhỏ Ban, thực tình thì em làm mọi thứ vì muốn hiểu rõ quá khứ em gia sư, không phải đơn thuần vì tò mò mà do em còn muốn hiểu rõ để có thể làm gì đó chấm dứt cái dai dẳng kéo dài từ quá khứ đến tận hiện tại. Ở em gia sư còn nhiều uẩn khúc làm em ấy không thể nhẹ lòng mà tiếp tục gì đó. Thứ mình hi vọng có thể làm là chấm dứt quá khứ đó, đành rằng quá khứ là quá khứ nhưng mình nên làm gì đó cho cái quá khứ chưa dứt được. Hơi hão huyền nhưng mình có ý định đó.
Khi quá khứ không đơn thuần là thứ đã qua, nó dai dẳng và còn nhiều hệ lụy tới hiện tại thì mình nghĩ lãng quên nó không phải là cách, khi cái quá khứ đó vẫn có thể đâm vài nhát dao chí mạng vào hiện tại.
Vài người khuyên mình nên xác định lại tình cảm, vì sợ đơn thuần là ham muốn là đòi hỏi được hiểu, được chinh phục, sợ đó không phải là yêu mà chỉ là cơn say nắng mình gặp 1 người thấy dễ thương, bắt mắt rồi lầm tưởng là yêu. Mình phải làm gì, làm thế nào để biết chính xác có phải là yêu không, và sao là ngộ nhận sao là yêu thật?? Tình yêu là thứ mơ hồ và đâu nắm bắt được, người ta ở bên nhau cảm giác yêu thương nồng nhiệt và muốn bên người đó, thì đó là yêu hay ngộ nhận là yêu. Mình không rõ, mình mạn phép cho đó là yêu, vì thứ mình muốn là có em gia sư trong đời, ở bên em chia sẻ với em, cái cảm giác muốn được yêu người đó thật nhiều. Chẳng lẽ cứ sợ đó là ngộ nhận rồi bỏ cuộc. Vì mình đi tới đây, và cảm giác trong mình là thực, nên cho phép mình gọi đó là yêu. Vội vàng hay ngộ nhận thì hồi sau mới rõ, giờ có muốn cũng không thể biết được có phải là ngộ nhận hay là yêu.
Mình dù nào cũng muốn đi tới cùng con đường mình đã muốn đi ngay từ đầu cho tới khi không thể đi nữa.
Nói về cái việc mình hẹn nhỏ Ban mà mọi người là cho là sai lầm, mình quyết định không đi gặp nhỏ nữa nhưng vì đã có hẹn với nhỏ nên mình nhờ thằng bạn đi. Phải năn nỉ hăm dọa đủ kiểu nó mới chịu đi, ý định là nó nói nó đưa hình của thằng bạn vì sợ nhỏ Ban chê xấu ko dám gặp. Mình cho nó coi những tin nhắn để nắm thông tin, và nó đã đi gặp nhỏ Ban giúp mình.
Mình ở nhà và đợi nó về.
Và thông tin sau cuộc gặp đó mà thằng bạn mình nói lại là nhỏ Ban hiền lắm, nhỏ ko có chút nghi ngờ gì, thằng bạn chỉ tới nói chuyện qua loa vớ vẩn rồi về, chẳng tìm được thông tin gì. Nó cũng đã nhờ nhỏ Ban xóa hình của mình, ngay đó nó sned cho nhỏ tấm hình của nó (chi tiết này là mình dặn nó ráng làm cho khéo). Mình cho thằng bạn cái sim mình dùng nhắn tin với nhỏ Ban luôn. Nghĩ lại cũng thấy có lỗi với nhỏ Ban khi đem nhỏ ra làm trò, tuy rằng mọi chuyện chưa đi quá xa, tạm thời cũng ổn thỏa.
Kết quả của buổi tối gặp nhỏ Ban của thằng bạn là mình phải mời nó chầu nhậu.
Tối hôm đó khi qua nhà thằng bạn nhờ, dặn dò nó. Tới khi nó đi mình chạy về nhà, mình không lên nhà vì mình nói mẹ là đi học rồi. Mình ra ngoài uống cà phê, tới khoảng 8h30 thì trở vô, ngồi đợi em gia sư.
Nghĩ lại mới thấy mình quá đáng, đọc nhật kí, tìm hiểu lung tung. Thề là mình chẳng có ý xấu nhưng dù gì cũng quà xâm phạm, mình dặn lòng là lát về xóa bản chụp nhật kí với bản photo quyển nhật kí luôn. Mình vẫn muốn biết mọi thứ, dù nhiều người khuyên ko nên.
Em gia sư xuống thì thấy mình ngồi đợi sẵn, em chạy tới quàng tay vào tay mình, mình thấy vừa ngạc nhiên vừa ấm áp.
– “nếu lấy vợ lấy chồng mà có cảm giác khi về nhà, có người đợi thì em muốn lấy chồng quá”, em gia sư nói, như đang nghĩ ngợi nhiều lắm.
– “nếu vậy anh cũng muốn lấy vợ”, mình nói
– “haha, ai mà lấy anh, ế nhệ bán rẻ ko ai mua”, em nói đúng kiểu châm chọc, rồi cười haha, nhìn em cười thấy thanh thản và đáng yêu lắm.
– “em lấy chứ ai, ế vậy mà em mê”, mình nói, cũng cười, 2 đứa vẫn quàng tay nhau. Y chang 1 đôi yêu nhau
– “uhm mê”, em nói rồi cầm tay mình lên, nhìn nhìn, lúc này mình và em đã ra phía bên ngoài chung cư và ngồi trên bậc đá.
Mình để yên cho em nhìn, không biết em làm gì mà nhìn say mê
– “anh ko có đồng hồ”, em nói, thì ra là kiếm cái đồng hồ, tay chân mình đó giờ không đeo gì. Hồi đó mẹ có mua 1 cái đồng hồ cho đeo, mà đeo vướng víu rồi đi tắm cũng phiền lắm nên rồi sau bị mất. Từ đó tới giờ chẳng đeo gì
– “anh ko thik đeo đồng hồ hay cái gì trên tay, vướng víu lắm”, mình nói, em vẫn cầm tay mình. Em im lặng, nghe mình nói. Không biết nghĩ ngợi gì, em nói
– “em cho anh đồng hồ nha”, em nói, mình đang nghĩ em sẽ tặng đồng hồ cho mình hay gì đó tương tự thế
– “thôi, anh ko đeo, em mua chi tốn tiền”, mình nói tỉnh bơ, em vẫn cầm tay mình, nhưng đã đưa cao lên hơn. Mình thấy em có vẻ như nén cười, mình không hiểu em định làm gì, chuyện có gì đâu mà cười. Mình tò mò, đang ko biết sao em muốn cười và nén cười thì thấy em đang cắn mình, giật ra không kịp, em há miệng cắn hay cổ tay, chỗ người ta hay đep đồng hồ. EM gia sư cắn khá mạnh, sao em nhả ra thì có nguyên hình tròn, em gia sư cười phá lên
– “tặng anh đồng hồ, ahaha”, em cười giòn tan, không thể tưởng tượng nổi em có nhiều trò quá, nhìn em mình thấy vui, mới cách đây 1, 2 phút còn nghĩ em sẽ mua cái đồng hồ tặng, thì ra là vậy.
– “haha, thì ra vậy, bó tay em luôn”, mình cũng cười. Sau đó em lấy bút trong cặp, cây bút lông nhỏ màu đen, em lại cầm tay mình, mình nhìn xem em làm gì, em lấy bút vẽ số và kim đồng hồ lên, làm như cái đồng hồ thật. Mình ngồi cười nhìn em làm mọi thứ say mê.
Em làm xong, tự khen đẹp rồi cười. Mình vui lắm khi nhìn thấy em cười. Em giống gió mùa hạ, mát rượi và thoải mái
Mình nhẹ hôn mà vào má em, tại mình muốn thế, cứ làm theo bản năng thôi. Thấy bình yên và nhẹ nhàng, em thoáng ngạc nhiên rồi cười. Mình và em nói chuyện thêm lát rồi em về, mình nói đưa em về nhưng em nói không kêu mình lên nhà, khi nào về tới em nhắn tin.
Hôm nay, mình lại vui, ngày thứ 2 làm người yêu. Những lăn tăn trong lòng về những chuyện lung tung đã dần lắng xuống. Mai nắng sẽ lại lên mà.
***
Sáng này mình thức dậy, có tin nhắn như mọi ngày của em gia sư, thêm đó là tin nhắn của thằng HA, chửi bậy bạ. Mình chẳng thèm quan tâm nó, chẳng thể để nó làm nhiễu tâm trí của mình nữa. Em gia sư giờ chắc đang trong lớp học.
Mình đứng ngoài cửa sổ phòng mình, thẳng xuống hồ bơi, cũng có nhiều người đang bơi. Sáng hôm nay trời rất đẹp, nắng tươi lắm. Mình nhìn tay mình, vẫn còn vết của cây bút nhưng dấu răng của em gia sư thì mất tiêu rồi.
Nhớ lại hôm qua, lúc đi về em còn nán lại hỏi mình
– “anh T ế vợ, mấy giờ rồi”, rồi em cười, mình béo má em rồi em đi về. Em đáng yêu lắm, trong mắt mình là thế.
Ngày thứ 3 yêu nhau, vào một buổi sáng thức dậy. Mình nhớ em da diết. Dạo gần đây, khi mới thức dậy, người đầu tiên mình nghĩ tới và muốn gặp nhất là em gia sư. Như thằng mới biết yêu và yêu mọi thứ thuộc về người nó yêu. Tâm trạng mình giống thế.
Mình đánh răng, ăn sáng rồi làm mọi thứ thật nhanh, mình quyết định tới trường em, cho em 1 bất ngờ vào ngày thứ 3 yêu nhau. Mình định sẽ mua cho em loại kẹo em hay ăn, mình còn định mua hoa. Nhưng sợ sến quá nên thôi ý định đó. Mình sẽ đợi em ra học. Đúng là rảnh người ta nghĩ ra nhiều thứ. Mốc 3 ngày trong tình yêu đầu, chắc cũng đáng để nhớ.
Mình làm đúng những thứ mình nghĩ, chạy xuống lấy xe, đi mua kẹo. Loại kẹo em gia sư hay ăn khi buồn là loại kẹo mình thấy rất ít bán, may mà mình biết 1 chỗ bán. Chỗ đó vừa bán đồ chơi vừa bán kẹo cho con nít, hồi đó mình có dắt thằng em đi mua đồ chơi ở đó. Mình mua 1 lốc luôn, 5k 1 cây kẹo xanh xanh đỏ đỏ. Chắc em sẽ thích. Mình chạy tới trường em gia sư. Tâm trạng của mình vui, của 1 người đang yêu.
Chạy tới trường em đã khoảng hơn 10h, nghe em tối qua nói là sáng nay học tới 11h xong. Mình không nhắn tin cho em gia sư, định cho em bất ngờ mà. Mình lựa chỗ ngay gốc cây trước trường ở cổng chính. Mình tin nếu em đi ra bằng cổng sau của lối đi giữ xe thì mình sẽ thấy em chứ em không thấy mình. Chắc em gia sư của mình sẽ ngạc nhiên lắm, mình nghĩ thế.
Ngồi đợi mà không thấy chán vì mình bận tưởng tượng tới gương mặt em gia sư khi thấy mình. Em sẽ cười tươi thật tươi cho xem, mình và em sẽ đi uống trà sữa, mình sẽ đưa cây kẹo cho em, em sẽ vui lắm đây.
Tới gần 11h thì mình bắt đầu căng mắt nhìn, nãy giờ cũng nhìn, nhưng cũng lác đác sinh viên ra về à. Mình đang chăm chú nhìn, thì trời không phụ lòng người, mình đã thấy em gia sư của mình, em chạy ra khỏi trường, mình đang định chạy theo, thì thấy em dừng xe lại chỗ gốc cây quán nước mía gần đó, mình đang tò mò, không biết em làm gì. Mình nghĩ em lấy đồ gì, bọn con gái phải che kín mít mới chịu mà. Mình nhìn thấy em lấy điện thoại ra, em gọi. Hơi điên khùng nhưng mình nghĩ em gọi cho mình, mình lấy điện thoại của mình ra nhìn, không có thấy gì. Mình nhìn em gia sư, không biết em gọi cho ai mà đang đi phải dừng lại. Mình nghĩ thế nên đứng tại chỗ quan sát, em nói chuyện cũng rất nhanh, khoảng 1p rồi em bỏ điện thoại vào túi, hôm nay em mặc áo rộng rộng màu xanh lá, với quần jean và mang giày thể thao. Em ko mặc áo khoác, ko sợ đen.
Em cất điện thoại rồi mà em vẫn chưa đi, không biết hẹn ai và đứng đó đợi ai. Một nỗi lo mơ hồ, chẳng lẽ mọi thứ không thể suôn sẻ với mình. Mình hi vọng em để quên tập và nhờ bạn mang ra dùm. Nhưng hình như không phải thế?. Mình bắt đầu thấy lo lo, dự tính chuyện không hay rồi. Mình đứng đó đợi em sẽ làm gì. Chắc chắn em không thể thấy mình trừ khi em quay đầu lại vì em và mình đứng cùng chiều, xe quay về cùng hướng. Nhìn xa xa, thấy em nhỏ xíu.
Đợi 1 lát thì có người đàn ông tới, anh ta đi SH màu đen và mình đoán là lớn hơn mình và em gia sư, nhìn chững chạc ra dáng người đi làm rồi, mình choáng váng nghĩ mơ hồ về mối quan hệ giữa em gia sư và anh ta. Nhìn anh ta có vẻ giàu có. Phải chăng giống như phim, và đời thì không thể như mơ. Mình thoáng ý nghĩ lung tung rằng em và ng đàn ông đi SH có gì với nhau. Mình thấy mệt mỏi.
Thực tình mình ko nghĩ kế hoạch của mình lại thành ra như thế, từ ý định làm em bất ngờ tới việc mình đứng dưới gốc cây nhìn em và người đi SH đang nói gì đấy. Đúng là người tính không bằng trời tính. Ở xa xa đó, em gia sư và hắn ta nói gì đó, rồi họ chạy đi mất. Mình thảng thốt, rồi bình tĩnh chạy theo. Lòng cầu nguyện trời đất là mọi thứ đừng như mình nghĩ, mình đang nghĩ lung tung lắm. Mới ngày thứ 3 àh, đừng hãm hại một thằng mới bước vào ngày yêu thứ 3.
Em gia sư và người đi SH chạy gần như song song. Mình chạy sau và giữ 1 khoảng cách an toàn để khỏi bị phát hiện. Tâm trạng mình tệ hẳn, vừa hi vọng vừa thất vọng, hi vọng ko như mình nghĩ, thất vọng vì đời trái ngang. Nhưng mình vẫn giữ bình tĩnh được. Mình sẽ biết chuyện gì xảy ra nhanh thôi. Có 1 chi tiết làm mình đỡ lo, là mình không thấy em gia sư cười với ng đàn ông đó. Mình biết chi tiết vớ vẩn đó chẳng nói lên gì nhiều, nhưng cũng an ủi là ít nhất em không tỏ ra thân mật quá với hắn
Mình sợ lắm, nếu họ rẽ vào khách sạn hay nhà nghỉ như mình đang nghĩ, quá tồi tệ khi nghĩ thế. Nhưng mình thấy bất an. Cảnh này hay có trên phim, mình hi vọng em gia sư của mình không thế.
Chạy hết con đường hướng ra phía sân bay Tân Sơn Nhất, em gia sư vào hắn rẽ vào quán cà phê gần đó, mình thở phào. Không như mình nghĩ. Nhưng mình không biết chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông đó là ai, em gia sư đi vào trước, hắn ta đi liền theo sau, mình đứng xa xa đợi em và hắn vào rồi, mình mới đi vào theo. Nhìn dáo dác thì thấy em gia sư với hắn đang ngồi ở góc gần cuối, ngồi ngay dưới gốc cây. 2 người ngồi đối diện. Mình nhìn em gia sư, tự dưng mình thấy buồn buồn. Là ghen tức hay thất vọng vì em ko thể đi trà sữa với mình như mình nghĩ??
Mình chọn cái bàn gần đó, không quá gần cũng không quá xa, may mắn là em gia sư ngồi quay lưng lại với lối vào nên chắc em không thấy mình. Mình ngồi cũng gần 1 cái cây, mình nhìn thấy em từ sau lưng, nhưng hơi khuất, chắc để ý kĩ em mới thấy mình. Nếu thấy, chắc mọi thứ vỡ tan tành hay trở nên vô cùng tồi tệ. Mình không thể thấy diễn biến trên mặt em gia sư, chỉ thấy sau lưng, nhưng mình nhìn thấy người đàn ông đi SH, anh ta cao ráo và có vẻ cũng thành đạt, anh ta có mang cặp táp và mặc quần tây, áo sơ mi. Nhìn khác hẳn với phong cách của HA. Không biết mối quan hệ giữa em gia sư và ông ta là gì.
Tâm trạng mình thấy tệ…
Mình không thể nghe thấy em gia sư và anh ta nói gì, vì quá xa, mình cũng không thấy mặt em gia sư. Chỉ biết, lúc này em đang khoanh tay. Gương mặt người đàn ông ko biểu lộ nhiều cảm xúc. Nhưng mình nghĩ câu chuyện của họ không thoải mái cho lắm. Mình thấy anh ta nghe em gia sư nói gì đó, rồi anh ta chau mày, có vẻ không vui. Anh ta cũng nói gì đó như kiểu khẩn thiết và nhiệt tình lắm. EM gia sư vẫn khoanh tay, mình vẫn ko thể đoán được là em gia sư và anh ta đang nói chuyện gì. Mình muốn biết lắm mối quan hệ giữa họ. Có khi nào anh ta là C, người mà nhỏ H nói là người yêu của chị Q mà bị em gia sư giựt mất?
Hạnh phúc đúng thật khó kiếm và mình thấy nặng lòng…Đó càng là lí do để mình hiểu rõ ngọn ngành, ko phải để điều tra, mà chắc chắn những thứ mình đang chứng kiến liên quan trực tiếp từ quá khứ tới hiện tại. Ở trên cao Những tia nắng vẫn cố gắng len qua những tán cây.
Mình nhớ tới lúc em ngồi sau mình, dựa vào lưng mình, đeo tai nghe vào tai mình, rồi khóc, bài hát có câu: “về đâu anh hỡi ngày mưa đã qua đi lâu thật lâu, mà sao có nắng hoài vẫn chưa hong khô niềm đau”, mình thấy mình trơ trọi, tự dưng thấy thế. Mình đợi lời giải thích từ em, mình là người yêu của em và chắc có đủ tư cách để biết chuyện gì đang xảy ra. Tình hình ở bàn của em gia sư có vẻ căng thẳng, mình nhín thấy người đàn ông đó ra sức nói gì đó, như vẻ thuyết phục, ma em gia sư thì lại không nghe, hai người gần như cãi nhau. Sau em gia sư đứng lên, ông ta cũng đứng lên, em gia sư nói 1 câu gần như quát: “đừng đi theo tôi”, mình nghe thế, rồi em bỏ đi. Mình không hiểu chuyện gì nhưng cũng an tâm, ít nhất đó không phải là em gia sư có quan hệ tình cảm gì mới người đàn ông đó. Mình thấy tâm trạng đỡ hơn.
Em gia sư đi ra ngoài, anh ta nán lại trả tiền, nhưng ko đuổi theo. Ly nước cam trên bàn vẫn còn nguyên, em gia sư có vẻ tức giận. Mình tò mò nếu không thích sao phải gặp, có lí do gì chăng???
Mình cũng tính tiền, lúc nãy giữ xe, mình đã cẩn thận cho xe vào góc khuất nhất, nên chắc em gia sư ko biết sự hiện diện của mình nãy giờ. Mình đi về với tâm trạng khó chịu lắm.
Mình về nhà, lên phòng, mấy hũ kẹo còn để trong cặp, thế là toi mất 1 ngày mình nghĩ sẽ đẹp thật đẹp vui thật vui. Mình đang định nhắn tin với em gia sư, hỏi em đi đâu? Thì có điện thoại của em gia sư
– “chiều em gặp anh nha”, em nói. Mình còn khó chịu vì việc lúc nãy
– “uhm, mà có chuyện gì hả?”, mình nói
– “uhm, em muốn nói chuyện này”, em nói, giọng nghe buồn và mệt. Mình ko biết em sẽ nói chuyện gì, nhưng hi vọng em không giấu mình chuyện khi nãy.
– “uhm, mấy giờ anh tới đón em được?”, mình hỏi, hi vọng đừng có lừa dối ở đây.
– “2h chiều nha”, em nói
Mình uhm, định hỏi em đi đâu, nhưng thôi, dù gì lát cũng gặp. Mình sẽ để em nói vậy
…
2h chiều, mình tới gặp em gia sư, như mọi lần em đứng sẵn đầu hẻm đợi, hôm nay em ăn mặc rất đơn giản, em mặc áo sơ mi trắng và quần jean, không váy xòe hay quần áo đầy màu sắc, em cười với mình, thoáng mệt mỏi. Tự dưng bực tức và khó chịu nãy giờ của mình tan biến, mình chỉ thấy thương em.
Mình và em vào quán cà phê có nhiều cây trên đường TH, mình và em ngồi cạnh nhau, em gia sư hôm nay ít nói lắm, chắc có chuyện nghiêm trọng
– “em bệnh àh? Nhìn em mệt mỏi”, mình nói, chuyện gì đã xảy ra
– “không có, em muốn nói chuyện này”, em nói, giọng nho nhỏ, chắc muốn chia sẻ lắm, mình đã bao giờ thấy hình ảnh này từ em đâu. Em gia sư mệt mỏi thấy rõ, không hiểu người đàn ông đó là ai mà có thể tác động tới em như thế, mình thấy khó hiểu
– “uhm, anh nghe nè, em nói đi”, mình nói, muốn nghe lắm rồi. Mình sẽ hiểu rõ hơn phần nào đó
– “hồi trưa em đi học về, em gặp 1 người”, em nói, mình thấy vui khi em nói thế, em đã ko lừa dối mình
– “uhm, em gặp ai”, mình nói, cơ hội để em nói như thế này ko nhiều, mình sẽ tận dụng để tìm hiểu thêm.
– “người hơn em 6t, em từng nói đó”, nghe tới đây mình thót cả tim, thì ra là C.
– “uhm, sao em gặp anh ta?”, mình hỏi
– “anh ta gọi điện cho em suốt buổi sáng, kêu muốn gặp em, nên lúc ra về em gặp anh ấy”, em nói chậm rại. Mình thấy rất lạ thái độ của em lạ lắm, khác mọi ngày, em ko hoạt bát hay tỉnh bơ như nhiều lần. Sao anh ta muốn gặp em phải gặp, chắc chắn có chuyện gì
– “sao em gặp chi, anh ta gặp em làm gì?”, mình hỏi
– “tại có chuyện, anh ta gặp em kêu muốn quay lại”, em nói, mình hoảng hồn, sao lại thế? Sao em lại buồn, anh ta đe dọa gì em àh?
– “uhm, em tính sao”, mình nói, thấy tâm trạng kì kì.
– “tính gì đâu, em ko quay lại đâu”, em nói, có vẻ hơi bực.
Chẳng lẽ chuyện chỉ đơn giản thế, mình im lặng, em cũng im lặng. Em có vẻ suy nghĩ lung lắm, sau em nói
– “em kể chuyện này anh nghe nha”, em nói, hơi rụt rè, mình mừng lắm. Em đã mở lòng ra với mình.
– “uhm, em kể đi”, mình nói, lắng nghe hết sức. Nói 1 chuyện có vẻ khó nói, em sẽ nhẹ lòng, hi vọng thế
– “anh ấy là bồ chị Q”, em nói, có vẻ rất khó khăn để nói được câu ấy. Mình thấy thương em lắm.
– “bồ của chị Q, sao quen em?”, mình hỏi
– “em quen anh ấy đầu lớp 10, lúc đó em còn nhỏ lắm, hoàn toàn chưa biết gì”, em nói, rất rõ ràng. Mình nhìn mắt em như có màn mưa. Mình lắng nghe hết sức, không biết hồi lớp 10, anh ta đã quen chị Q chưa.
– “đó là mối tình đầu của em”, em nói rồi thở ra. Mình thấy xót xót
Mình im lặng, im lặng lắng nghe và cảm thông. Em gia sư nói tiếp
– “em ko biết anh ấy quen chị Q, em cũng ko cố ý yêu anh ấy. Em quen anh ấy 1 thời gian dài lén lút vì mẹ em ko cho quen ng yêu”
– “vậy anh ta có biết chị Q và em là chị em ko?”, mình hỏi
– “hình như biết”, em nói. Mình im lặng vì thấy em muốn nói tiếp
– “rồi chuyện vỡ lở khi chị Q phát hiện, em vỡ vụn, trước đó vài ngày anh ta nói câu chia tay, em đau khổ lắm vì thấy đang vui vẻ. Chị Q dẫn anh về nhà ra mắt ba mẹ, khi đó chị Q đã biết anh ta có quen em, em vừa ngỡ ngàng vừa đau khổ”, em gia sư nói tới đó, mình thấy đau đau, vậy chuyện gì đã xảy ra tiếp theo??
– “em ko dám hé răng, em sợ lắm, rồi 1 ngày chuyện kia xảy ra”, em kể, càng ngày giọng càng nhỏ. Chắc chắn em đang lo lắng và cô độc lắm. Mình tin vào cảm giác của mình
– “chuyện gì?”, mình hỏi, mình đoán là chữ HIẾP. Mình ko muốn em kể nữa, sợ em đau đớn, nhưng mình muốn em nói ra, 1 lần thôi, rồi đế tất cả thành dĩ vãng đã qua. Nhẹ nhõm và thanh thản. Mình sẽ luôn yêu em, dù như thế nào.
– “hôm đó em ở nhà 1 mình, anh ta tới chơi, và HIẾP em”, em nói dứt câu, nước mắt lăn. Mình tin không thể là giả dối được
– “không sao, qua rồi”, mình nói, ôm em vào lòng, thấy em đáng thương lắm
– “để em nói”, em nói, gạt nước mắt.
– “rồi chị Q nói em là ham trai, dâm tặc, quyến rũ bồ chị, ba em cũng từ đó mà bệnh rồi chết, và mọi thứ tới bây giờ”, em nói, nước mắt cứ lăn, em cứ nói, rất khó nhọc nhưng kiên quyết nói ra. Lòng mình cũng đau, đau như xé. Cảm giác vừa căm giận vừa khinh bỉ người đàn ông đó. Ghê tởm. Còn nhiều thứ lằng nhằng mình chưa rõ nhưng mình biết là không nên hỏi. Kể được tới đó chắc là quá sức chịu đựng của em rồi