Nhẹ Bước Vào Tim Anh

13.09.2014
Admin

– Đầu đất!
Vy Anh cúi gằm mặt đi nhanh lên tầng, tránh ánh mắt đầy thắc mắc của bố mẹ và ông bà Hoàng. Vì đi quá vội nên cô đã đâm sầm vào người đang đút tay vào túi đi xuống.

Ngay lập tức, cô lấy tay che mặt rồi vội vã chạy qua người anh.

Duy Phong thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi vào bàn ăn tối.

Trong căn phòng có những bức tường được phối màu tươi sáng, Vy Anh lục tìm chiếc túi du lịch thật lớn rồi nhét quần áo và vài đồ dùng cần thiết vào.

Tay thoăn thoắt còn đầu xoay quanh suy nghĩ liệu lúc nãy, anh có nhìn thấy cô không, mặc dù che mặt đi rồi nhưng có lẽ anh vẫn ghét lắm!

Vy Anh nhìn những con gấu bông mà tiếc ngẩn, không tìm ra cách để mang hết đi. Cô bắt đầu gom hết sách vở cho vào một túi lớn, chiếc laptop thì bỏ vào túi xách tay.

Xong hành lí, cô xếp hết gấu bông lên giường rồi trùm chăn lên, để bụi không bám vào.

Cô tưới nước cho những chậu hoa nhỏ và gỡ tất cả những bức ảnh của cô và anh nhét dưới đáy túi du lịch. Làm hết mọi việc, cô khệ nệ tay xách tay mang một đống đồ ra khỏi phòng.

Vừa quay người, cô lập tức nín thở khi chạm phải một ánh mắt sắc lạnh.

– Đi vội thế? – Duy Phong nhếch hờ môi, vẻ truy bức hơn là đặt câu hỏi.

Vy Anh mím chặt môi, cô liên tục chớp chớp mắt.

– Đi đâu?

– Em…về cô nhi viện.

– Nơi đó đâu có đại học?

– Em…học xong 12 rồi sẽ sang Pháp.

– Ừ.

Vy Anh không kìm được mà để mình nấc lên một tiếng. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô tìm tìm trong túi áo, e dè bước về phía anh, giơ lòng bàn tay ra.

– Anh Duy Phong, trả anh này.

Duy Phong cười nhạt nhìn cỏ ba lá đang loé sáng, anh nhướn mày, giọng trầm lạnh lẽo:

– Còn gì nữa?

Vy Anh bối rối, cô nghĩ một lúc rồi nghiến răng, tút chiếc nhẫn kia.

Duy Phong nâng tay cô lên, nhẹ nhàng tháo ra giúp cô nhưng mỗi chuyển động nhỏ của anh đều như muốn bóp nát cô.

– Còn gì nữa?

– Tấm ảnh của anh nhưng cái này em sẽ giữ! – Vy Anh lảng tránh đôi mắt sẫm màu đang xuyên thẳng vào mắt cô- Dù thế nào em cũng sẽ không trả đâu!

– Còn gì nữa?

– Hết…rồi.

– Hết rồi? – Duy Phong gằn giọng rồi ấn mạnh cô vào tường, anh cúi thấp xuống, tay giữ vai cô, đẩy mặt cô sát với anh bằng khoảng cách một nụ hôn. Ánh mắt anh hằn mạnh những tia giận dữ như muốn nuốt chửng lấy cô, nhả từng âm lạnh toát – Em! Có trả được chính em cho tôi không?

Duy Phong dứt lời liền buông cô ra, vung tay ném hai vật quí giá đó đi, ánh sáng kim cương bay theo gió bên ngoài.

Vy Anh bàng hoàng, cô nhìn anh đầy hoang mang.

– Tôi cấm em rời khỏi đây! – Duy Phong ném hành lí mà cô chuẩn bị vào một góc – Em là con gái của Hoàng Duy Thức, là người của nhà họ Hòang. Không thể tùy tiện như thế!

– Em… – Vy Anh nhỏ giọng, mắt ươn ướt – Anh không muốn thấy em mà!

– Tôi chịu đựng được! – Duy Phong sập mạnh cửa, tiếng động ấy cắt đứt mọi sự rối rắm của cô.

Vy Anh hiểu rồi, cô là em gái Duy Phong!

Đêm ấy, cô tỉ mỉ mò mẫm trong làn cỏ để tìm thứ mà anh đã vứt. Anh không cần thì cô sẽ len lén cất giữ!

Vy Anh đạp lên cỏ, quì gối xuống nền sương lạnh, tay bới khắp nơi. Vô lí! Đáng lẽ hai vật đó phải ánh lên chứ! Hay là anh chưa vứt?

Vy Anh lắc mạnh đầu để xua đi nghi vấn đó, lúc tối, chính mắt cô dõi theo đường bay của nó mà!

Vy Anh dứ dứ nắm đấm lên trời đầy quyết tâm rồi lại lê lết khắp vườn cỏ.

Đêm khuất gió, ánh trăng treo tít sau cụm mây dày đặc. Chút ánh vàng yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính phản quang, hắt lên gương mặt điển trai đầy cao ngạo. Nét cong nơi khoé miệng nhếch lên theo đường âm u.

Rèm cửa trắng được gạt sang một bên, Duy Phong phóng tầm mắt về dáng người nhỏ nhắn đang bị màn đêm nuốt gọn.

Giỏi lắm! Dám bảo anh về còn mình thì chạy trốn!

Không đời nào! Anh thả cô ra nhưng không có nghĩa cô được biến mất khỏi anh! Nếu cô đến nơi ấy, anh không thể ngày nào cũng đến bên cô được.

Hai tuần qua, cô không thấy anh nhưng anh thấy cô. Gần sáng, anh thường vào phòng cô, nhặt chăn đắp cho cô, khép rèm cửa để cô không thức giấc bởi nắng sớm, tắt chiếc laptop đang mở hoạt hình ầm ầm.

Anh lặng lẽ hôn cô, một hay thậm chí mười lần cô cũng không biết. Vừa mới hôm qua, cô mơ ngủ lấy tay bịt chặt miệng không cho anh hôn.

Anh tức giận kéo tay cô ra, hôn thật mạnh vào bờ môi mềm mại, ngòn ngọt và kết quả là bị cô hung hăng cắn tới tấp!

Đau! Anh kiềm chế lắm mới không vực cô dậy, hôn đến nghẹt thở.

Rốt cuộc là sao? Tỏ ra thờ ơ với cô nhưng lại không dứt ra được khỏi áng tình này! Muốn để cô tự do nhưng khi cô chạy lại lôi cô về, khi cô trốn lại tìm cô ra…

Anh ích kỉ rồi! Duy Phong hít nhẹ hương cay xè của rượu, ly này tiếp ly kia được anh uống cạn trong giây lát.

Sắc đêm một phủ kín, mây đen nặng trịch dăng khắp bầu trời.

Sẽ mưa!

Vy Anh hoảng hốt xới tung cỏ, nếu cô tìm không ra, lát mưa đến sẽ cuốn sạch. Lúc ấy, cô có vạch từng ngọn cỏ cũng sẽ không thấy. Mưa kéo đến rất nhanh, một giọt rơi trên tay cô và sau đó là cả trận nước trút xuống mạnh bạo. Vy Anh ngẩn người một lúc rồi mất bình tĩnh nhìn quanh, mong lọt vào mắt là ánh lấp lánh nào đó.

Không thấy…người cô ướt nhẹp, tóc rủ khắp mặt, chân lấm đất ẩm, tay nhưng nhức.

Không thấy…vai cô run rẩy, môi thâm tím và sắc mặt nhợt nhạt. Chân muốn ngã quị, tay ôm lấy thân người lạnh buốt.

Không thấy…vẫn không thấy…Vy Anh bật khóc, cô mệt mỏi nằm nhoài trên bãi cỏ, gào to và khóc lớn.

Mất anh, mất cỏ ba lá, mất nhẫn…mất hết thảy mọi thứ…Muốn giữ lời với anh nên bỏ đi nhưng chưa cần đến cái níu tay của anh đã ở lại. Muốn để anh không khó chịu nên lẩn trốn nhưng khi anh không tìm đến lại tự ló mặt.

Cô ấu trĩ! Phải xem anh cần cô không đã chứ. Một chữ kí là có thể cắt đứt mọi quan hệ. Một lời nói đã dập tắt mọi hi vọng, cố gắng của cô. Một cú vung tay đã ném phăng những thứ mà cô trân trọng!

Vy Anh đột nhiên bật cười, cô rõ là trò hề.

Còn nhớ hôm ấy rất mạnh miệng tuyên bố là bạn gái Hoàng Duy Phong, cuối cùng, Ngọc Mỹ lại nhắn cô làm phù dâu!

Trên đời này, cô có lẽ là người kém cỏi, ngu ngốc nhất.

Vy Anh le lưỡi nhấm nhấm vài hạt mưa lạnh. Miệng cười toe toét bao nhiêu tim lại bị khoét sâu bấy nhiêu.

Phải thật lâu cho đến khi trời tản mây, hơi nước đọng thành sương, sắc trời xám nhẹ, Vy Anh mới gượng dậy, nặng nhọc tìm về phòng. Có lẽ tắm rửa, nghỉ ngơi một chút rồi đến trường. Không chết được thì phải sống thật tốt, ảnh hưởng tới mọi người nhiều rồi!

Vy Anh tự đập đập vài cái vào mặt để đầu óc tỉnh táo hơn, cô nhón chân trên hành lang giữ chặt những tiếng ho trong lồng ngực.

Qua phòng anh, bất giác, cô dừng chân, mắt xoáy sâu vào cánh cửa xám như muốn xuyên ánh nhìn vào trong để xem anh đang như thế nào.

Đứng một lúc thật lâu rồi cô mới chịu đi tiếp.

***

Tắm xong, Vy Anh mặc hẳn đồng phục trường. Cô gặm nhanh vài chiếc Bebe rồi cho đống thuốc tây vào miệng. Chè ngọt xua đi vị đắng của đủ loại thuốc cảm, đau đầu, ho khan…

Yên tâm với sức khoẻ của mình, cô mới ngồi vào bàn học tiếng Pháp.

Thi thoảng, cô ho mạnh vài tiếng, cổ họng dần đau rát và đặc quánh lại.

Gần bốn giờ sáng…

Cánh cửa phòng màu trắng đột nhiên được mở ra, Vy Anh ngơ ngác nhìn Duy Phong đang đứng dựa vào cửa, nhíu mày hỏi:

– Làm gì đấy?

Vy Anh cuống quít hướng anh, rối rít đáp lời:

– Em xin lỗi! Em ho mạnh nên đánh thức anh ạ? Em đi học ngay đây! – Vy Anh vội vã nhét sách vở vào rồi túm lấy quai balô đi đến cửa.

Duy Phong vẫn đứng im, dáng người cao lớn chắn ngang không có ý nhường đường, ánh mắt tối tăm chiếu lên người đang che miệng ho dữ dội, mặt mũi đỏ gay.

Phòng là cách âm nên anh đâu hề nghe he thấy gì! Suốt đêm qua, anh uống hết thảy 3 chai rượu, nằm mê mệt đến tận bây giờ.

Anh đưa tay áp lên trán Vy Anh sau đó mím môi lại, gắn chặt ánh nhìn vào cô…Một ý nghĩ lướt qua khiến anh phải mất vài khắc để nén ngỡ ngàng rồi mới hít nhẹ một hơi, đem cô gấp gáp ôm chặt vào lòng.

– Em để đầu óc rơi đi đâu rồi Vy Anh?
Một cú điện thoại réo rắt vang lên đúng lúc chủ nhân đang nửa mê nửa tỉnh, không muốn thoát khỏi giấc mơ ngọt ngào đang quấn lấy.

Vy Anh với tay tắt máy, cô mơ thấy Duy Phong ôm cô, ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ quen thuộc và làn môi lành lạnh áp chặt lấy môi cô.

“… ”

Vy Anh sực tỉnh, cô mở to mắt nhìn anh đang hôn cô rất mạnh liệt, biết cô đã dậy nên anh bịt mắt cô lại. Vy Anh kích động đến mức tay trượt lên vai anh, đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của anh.

Vậy là không phải mơ…

Lúc mờ sáng, anh đã ôm cô rất chặt, sau đó ném thẳng cô lên giường. Lấy khăn ướt chườm trán, lấy cháo trắng đút cho cô…Sau đó, anh báo nhà trường là cô sẽ nghỉ… 10 ngày. Rồi sau đó, cô lơ ngơ bị anh quấn chặt chăn…Kết quả là ngủ li bì…và bị anh hôn…

“Lolli lolli oh lollipop ”

– Ưm, kh…oan đã. – Vy Anh bắt đầu vùng vẫy, tay mân mê tìm nút nghe của chiếc di động đáng thương đã đổ hơn chục lần chuông.

Duy Phong rời khỏi cô, khá bực mình khi bị quấy rầy.

– Alô! – Vy Anh vừa nhìn trần nhà vừa ho sặc sụa, mặt đỏ bừng liếc trộm người kế bên còn đang tối mặt, kéo như giật đám rèm để nhìn cảnh sắc xám xịt bên ngoài.

– Ai vậy ạ? – Vy Anh ngơ ngác khi không có ai đáp lời.

Duy Phong vừa day thái dương vừa giật phăng máy cô, âm điệu giọng nói trầm và sắc:

– Sao?

Chẳng biết ai đấy đã kịp nói gì chưa, chỉ thấy anh cúp máy ngay sau đó. Tay day mạnh thái dương.

– Ai thế anh? – Vy Anh nhỏ nhẹ hỏi, người dựa hẳn vào vai anh.

– Kệ!

– Anh mệt à? Đau đầu lắm không? – Vy Anh sốt sắng nhào dậy, tay chạm vào trán anh, thốt lên – Chết! Anh lây ốm của em rồi!

Duy Phong mím mím môi, vừa giận dữ vừa bất mãn. Anh có thể bị tai nạn còn hơn là để cơn ốm vặt làm chuếnh choáng!

Vy Anh cười khúc khích, dáng vẻ của anh hệt như đang giận hờn.

– Cười?

– À, không! Em xin lỗi! Anh nghỉ chút nhé?

– 15 phút nữa tôi sang Đức. 4 ngày!

Vy Anh gật gật đầu đầy hụt hẫng nhưng vẫn nhoẻn miệng cười.

– Anh đi vui vẻ nhé!

– Không còn câu khác?

– Ừm…anh làm việc tốt! Nghỉ ngơi thật tốt nhé!

– Đợi tôi chứ? – Duy Phong thở nhẹ ra, mang ánh nhìn chờ mong ghim vào người cô.

Vy Anh vân vê mép váy đồng phục một lúc lâu rồi cười thật rạng rỡ:

– Chị Ngọc Mỹ sẽ đợi anh!

– Ồ, thế à?

– Vâng…chị ấy… em… – Vy Anh trở nên mất bình tĩnh khi anh cười nhạt, thần thái anh đầy mệt mỏi và có phần đau đớn. – Tôi đang hỏi em! Sao em thích lôi người khác vào thế?

– Em… – Vy Anh hoang mang khi Duy Phong đang vờn những ngón tay trên chiếc thắt nơ gắn nơi cổ áo sơ mi hồng, cô bỗng tuôn ra một dăng – Em xin lỗi! Em không thể làm phù dâu cho đám cưới của hai người được!

Duy Phong lấy tay bóp mạnh trán mình, anh gằn giọng:

– Đang chọc điên tôi đấy à?

Vy Anh trưng ra vẻ mặt hối lỗi, cắn cắn môi:

– Không phải đâu! Tại năm nay em học cuối cấp nên bài vở rất căng! Phù dâu thì phải đầu tư gần như với cô dâu! Em không đảm nhiệm nổi! Anh với chị ấy tìm ai khác cũng được mà!

Duy Phong cười, nét cười thất vọng và đầy tổn thương. Anh ôm cô, hương nước hoa dịu nhẹ thoáng qua, giọng anh trầm ấm nhưng đứt gãy:

– Vy Anh, đã bao giờ em chịu hỏi tôi một tiếng chưa? Làm thế nào mà em có thể kết luận những điều ấy dễ dàng như vậy? – Anh tựa cằm lên mái tóc mềm, thơm và rối, nhắm mắt để kiềm chế cơn đau dạ dày – Đối với em. Tôi yêu Hoài Vân, giết bố em và giờ là cưới Ngọc Mỹ! Tôi thật sự mệt rồi! Em đã từng yêu tôi chưa?

Đã từng yêu anh chưa? Hay anh chỉ là Duy Phong xuất sắc ám ảnh lấy Bé con, làm điên đảo tâm hồn non nớt của Vy Anh? Còn tình yêu, mình anh vun vén và nuôi giữ…

Nếu anh cứ thế này, Vy Anh sẽ không thoát khỏi được sự độc chiếm vô lối của anh…

– Anh Duy Phong! Em… – Vy Anh nghẹn lời, cô áp tai vào tim anh. Là tiết tấu bình thường nhưng đều đè những nhịp nặng nề, lắm yêu thương cũng lắm đau khổ. Cô khóc, đặt hai tay mình sau lưng anh, hôn lên từng đường nét nam tính trên gương mặt gây bấn loạn cho người nhìn của anh.

Duy Phong muốn thả mình vào cơn bão yêu đầy ngờ nghệch của cô nhưng lý trí khiến tay anh đẩy nhẹ cô ra.

Anh cười rồi đặt vào tay cô một con gấu…cũ kị. Vy Anh tròn xoe mắt, cô kinh ngạc bụm miệng lại và bắt đầu khóc một cách điên cuồng. Gấu heo đang nằm trong tay cô!

– Anh đã tìm lại cho em à? Anh sao tìm được thế?

Duy Phong thoáng trầm ngâm khi mắt lướt qua đồng hồ xám bạc, vẻ mặt nhiều đắn đo và do dự. Anh chợt hôn thật nhẹ lên trán cô:

– Tạm biệt!

Vy Anh ôm lấy thân người cao lớn của anh, dụi dụi mặt vào chiếc sơ mi trắng.

– Em sẽ đợi anh!

Duy Phong cười nhẹ rồi quấn cô trong chăn.

– Ngủ đi!

– Em…muốn…

Cho đến khi Vy Anh tốc được chăn và ngồi bật dậy thì đã thấy căn phòng trống trơn.

Chợt, một tiếng động lớn kéo theo những luồng gió mạnh bay tới.

Vy Anh lập tức ngó ra ngoài cửa sổ…nơi khoảng vườn xanh mởn, siêu trực thăng đáp ngay cạnh đài phun nước. Cánh cửa bật mở và từ đó bước ra là một người mang trang phục màu đen, người ấy ngẩng đầu lên nháy mắt đầy tinh ranh.

Vy Anh gật gật thay cho lời chào với Nguyên.

Theo sau đó là một đôi chân thẳng dài, người ấy liếc cô rồi lôi điện thoại ra ấn ấn…

“Lolli lolli oh lollipop ”

Vy Anh ngơ ngác áp máy vào tai nghe và lập tức mặt cô trắng bệch khi thư kí Hoàng báo tin.

Dưới kia, đôi chân mạnh mẽ đang dẫm lên cỏ, soải dài những bước vững chãi tiến về phía trực thăng.

“Bạn Vy Anh, Duy Phong sẽ sang Mỹ định cư! ”

Vy Anh thật sự hoảng loạn, nếu thế này, cô sẽ vĩnh viễn không được nhìn thấy anh…dù với vai trò là ai đi nữa.

Chỉ còn bốn bước chân nữa là anh sẽ bước ra khỏi cuộc sống của cô…

Vy Anh cắn chặt môi và lao nhanh ra ban công bên ngoài.

Mưa tạt làm nền lát hoa ướt lạnh, Vy Anh trèo trên ghế rồi leo thẳng qua lan can tầng ba. Đầu cô xoay tròn, chứng sợ độ cao khiến cô nhắm tịt mắt và toàn thân mềm nhũn, mạch máu như ngừng lưu thông.

Cô nắm chặt tay để lấy thêm dũng khí, hít thật sâu để chế ngự chứng sợ độ cao, mắt cô nhìn thẳng vào dáng người lạnh lùng kia… Cô hét lên:

– Hoàng Duy Phong! Em sẽ nhảy xuống! Nếu anh đỡ lấy em thì không được phép bước vào trực thăng đó! Không đượp phép rời bỏ em!

Tiếng hét của cô vang vọng khắp căn biệt thự trắng khiến Nguyên và thư kí Hoàng kinh khiếp.

Bước chân ai đó khựng lại, Duy Phong quay phắt người, ánh mắt bị bao phủ bởi làn sương mỏng chạm vào mắt cô, giọng nói thoát ra như mang theo hơi lạnh:

– Rời khỏi đó!

Vy Anh lắc mạnh đầu, hét lớn hơn:

– Nếu anh không đỡ em thì để em chết đi!

Vy Anh dứt lời, trước mắt đột nhiên tối sầm, chân như mất đi sức chống đỡ khiến người cô dúi về phía trước… Vy Anh đã rơi khỏi ban công…
Từ ban công tầng 3, một thân người ngã dúi về phía trước…

Cô gái nhỏ lao xuống không trung tựa nhành lá khô rơi khỏi cành. Mắt cô nhắm nghiền, môi cắn chặt, làn da trắng bệch như bị rút cạn kiệt máu và chất sống.

Duy Phong ném phăng túi đựng laptop đang giữ trong tay, với nửa tích tắc để xác định vị trí rơi của cô, anh lao tới gần đài phun nước, chụp nhanh lấy Vy Anh bằng đôi tay mạnh mẽ.

Chân anh lùi vài bước, mũi giày tì mạnh lên thảm cỏ còn ướt mưa. Anh mím mím môi, nơi đáy mắt lướt qua vài tia ửng đỏ.

Dù là có đôi mắt hời hợt quan sát cũng nhận ra rất rõ anh đang tức giận tới cực điểm.

Vy Anh thở dồn dập, cô vẫn còn sợ xanh mặt với màn mạo hiểm vừa rồi nhưng đối diện với thái độ ghê gớm kia, cô lại run rẩy hơn. Mắt lấm lét nhìn anh:

– Em…Aaaa…

Vy Anh đáp gọn trên cỏ khi ai đó đột ngột thả tay…và lạnh lùng bước vào biệt thự.

Tiếng kêu la khổ sở của cô lẫn vào tràng cười khoái chí mà Thư kí Hoàng cùng Nguyên tạo ra.

Lưng Vy Anh đến giờ vẫn còn ê ẩm. Cô ngồi dựa bên cửa sổ, choáng váng khi bị mẹ mắng cho một trận tơi tả.

Mẹ đi, cô dập mạnh đầu mình vào gối êm.

Pha hành động vừa rồi thật khiến cô muốn đứng tim…rõ ràng là chỉ định hù dọa anh nhưng đâu ngờ…trượt chân.

Phen này cô có thoát chết rồi cũng khó mà sống thôi!

Người ta đã không thương tiếc khi thảy cô xuống thảm đất như thế thì khả năng anh ta bóp nát cô cũng dễ lắm.

Vy Anh run nhẹ, đôi mắt dữ dằn kia vẫn gây rét khi nghĩ tới.

Nhưng anh đang bị cảm bởi suốt đêm qua để quên điều hoà ở mức thấp nhất, vậy chắc anh không đủ sức để trị tội cô đâu!

Hừm…khoan đã! Điều này cô mới chỉ nghe qua lời mẹ Diệp kể, nếu lỡ anh vẫn ổn, đợi cô ló ra để bắt thì sao…

Vẫn là ở yên trong phòng! Vy Anh khóa trái cửa lại rồi bật laptop, lên mạng chat với Trúc Vũ để giết thời gian.

Cũng chiều muộn rồi, chỉ cần người lớn về, cô sẽ không phải sợ anh tóm nữa!

Kem Bebe: Thật, tớ đã nhảy đấy. Cậu không tin có thể hỏi anh Hoàng, anh Nguyên mà! Nếu là cậu, cũng sẽ như tớ thôi. Nghĩ nhé, để anh ấy đi, tớ cũng phải tự tử vì tương tư mất!

Vũ Vũ: Thế anh ấy đã tha thứ cho cậu chưa?

Kem Bebe: Không. Anh ấy càng tức giận! Tớ đang trốn! Lạ nhé, làm sao lại tức? Thôi quên đi, anh ấy không sang Mỹ nữa là tuyệt rồi.

Vũ Vũ: Đó là biểu hiện của việc lo lắng cho cậu quá đấy thôi! Tớ đảm bảo, cậu chỉ cần nũng nịu chút là anh ấy xóa tội ngay!

Kem Bebe: Hứ.Trò trẻ con kia ai thèm làm. Tớ ngủ đây, chuyện gì cũng để sau.

Vy Anh vừa gõ xong vài chữ cuối thì gục hẳn trên bàn phím, rơi vào giấc ngủ sâu. Thức trắng đêm thật kinh khủng, dễ dàng đánh gục mọi thứ bởi cơn buồn ngủ mạnh liệt luôn chiếm cứ.

***

Những ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng luồn qua làn tóc, một nụ hôn rơi trên bầu má mịn màng.

Duy Phong lặng lẽ kéo ra chiếc laptop đang bị Vy Anh gối lên, anh tới bàn học giúp cô sắp xếp lại đống sách lộn xộn.

Những bài nháp từ các môn hoá, lý bị cô gạch vô số vệt bút.

Duy Phong ngồi xuống ghế, giúp cô làm dãy đề phức tạp ấy. Anh phát hiện ra, cô học rất dở, phần kiến thức cơ bản cũng không nắm được là mấy.

Rõ ràng anh đâu xen vào việc học của cô, vậy thành tích xuất sắc mà cô đạt được thì khá khó hiểu!

Hay là anh quá cao siêu? Nhìn vào những bài giải ngờ nghệch kia, anh không thể không đề cao mình…

Đầu anh đột nhiên bị choáng, tay cũng tự động thả bút rơi tự do.

Kèm theo đó là cơn chóng mắt và xây xẩm.

Anh ho mạnh vài tiếng, bỗng có ai đó ôm anh, nghiêng đầu nhìn anh đầy lo lắng:

– Anh…ốm thật à?
Mặc kệ cái gạt tay có phần khó chịu của anh, cô gái nhỏ vẫn bướng bỉnh áp tay lên trán anh rồi thốt lên:

– Chết! Sao lại nóng thế này nhỉ? Phải tới 40 độ đấy! – Vy Anh cuống quít kéo kéo áo anh, muốn lôi anh đến giường, nhăn mặt nài nỉ – Làm ơn đi! Anh nằm nghỉ chút đi!

Duy Phong gật đầu, anh tùy ý cởi áo khoác, quẳng lên không trung rồi ném mình lên nệm.

Vy Anh cẩn thận treo áo anh lên giá gỗ, chỉnh chỉnh điều hoà thật vừa mức rồi xông vào nhà tắm.

Khá hài lòng với sự chu đáo của mình, cô nhè nhẹ tiến tới gần người đang khép mi như ngủ say, bắt đầu đặt lên vầng trán cao ngạo tấm khăn bông đã nhúng nước ấm.

Ngay lập tức, vệt lông mày thanh tú cau lại, tay gạt phăng chiếc khăn ra, động tác dứt điểm khiến Vy Anh run nhẹ.

– Anh đừng như thế mà! Nếu không hạ sốt thì rất nguy hiểm đấy.

Duy Phong phớt lờ bộ dạng nghiêm trọng của cô, anh gõ lên mặt đồng hồ xám bạc:

– Tôi cần 2 tiếng! Một là em im lặng, hai là không lên tiếng!

Vy Anh nín hẳn, làn da ửng đỏ đầy xấu hổ. Cô bị cho là nhiều chuyện rồi…

Trong hơi thở đều đặn của ai đó, cô ngồi yên không để lộ ra bất kì một cử động nhỏ nào.

Ngắm anh thật lâu…thật lâu…từ khi từng vạt nắng hắt qua rèm cửa cho đến lúc chỉ còn lưa thưa vài sợi vàng bám víu trên màn lụa tím nhạt.

Vy Anh lặng lẽ rời khỏi phòng.

***

Những bong bóng nhỏ li ti kéo nhau nổi lên trong nồi cháo, thật nhanh đã đưa mùi thơm quyện vào không khí đặc sánh.

– Như thế này đã được chưa, mẹ? – Vy Anh chống hai tay ngang hông, mắt dán vào chiếc nồi nhỏ trên bếp.

Bà Diệp thả đám rau củ đang làm dở, dùng môi múc một ít cháo lên nếm:

– Ngon rồi đấy! Thôi con tắt bếp đi.

Vy Anh vỗ vỗ tay đầy phấn khích, nói liến thoắng:

– Ha! Mẹ thấy chưa, con rất siêu đấy chứ! Mẹ chỉ cần nói sơ qua là con đã có thể làm được thế này rồi!

– Lên xem anh dậy chưa đi. Để mẹ nấu bữa tối cho xong đã.

– Vâng vâng!

Vy Anh cởi nhanh tạp dề rồi chạy khỏi bếp một cách hấp tấp.

Chân cô dừng đứng lại khi lọt vào tầm mắt là một bóng người thấp thoáng sau cánh cửa biệt thự.

***

Bùi Quang lướt mắt khắp người Vy Anh một lượt khi cô đang ngạc nhiên mở cửa, hỏi dồn:

– Sao anh lại tới đây? Sao biết em ở đây? Trúc Vũ nói cho anh à
?
Bùi Quang dắt xe vào vườn, ngồi dài trên cỏ.

– Đến xem em bị gì mà định nghỉ học tới mười ngày!

Vy Anh cũng đến ngồi đung đưa trên xích đu, túm túm mái tóc bị gió hất bay.

– Có gì đâu! Em ngấm mưa, cảm một tí ấy mà.

– Thế đã được Duy Phong tha chưa? – Bùi Quang với một lá cỏ cho vào miệng nhai.

– Em đâu biết đâu! – Vy Anh vô thức ngoảnh lên nhìn vào cửa kính có rèm tím – Anh ấy vẫn còn giận nhiều lắm! Đợi anh ấy khỏi ốm, em sẽ khóc lóc năn nỉ sau.

Bùi Quang đột nhiên cười rộ lên, đầu ngửa về phía sau.

– Em nói anh ta bị ốm à? Người như thế lại ốm?

Vy Anh liếc một cái sắc lẻm:

– Năm ngoái anh cũng ốm đấy! Em tới thăm mà muốn anh chết dí tại đó luôn!

Bùi Quang vùng dậy, vung tay toan cốc trán Vy Anh nhưng cô đã rụt người về phía sau và…ngã khỏi xích đu.

Bùi Quang đỡ lưng cô, khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi anh nghe thấy rõ nhịp tim đã loạn của Vy Anh.

Như một phản xạ tự nhiên, cô nắm chặt áo anh để mình không bị rơi.

Thảm cỏ hơi rủ sang một bên bởi gió tạt qua. Không khí căng tràn hương tươi mát, phủ lớp ánh sáng vàng- xám- đặc của chiều muộn.

Rèm cửa tím bị dồn sát đến tận mép, một đôi mắt sẫm màu dõi theo hai bóng người loáng thoáng trên cỏ.

Để không lặp lại cảnh tượng vừa rồi, Vy Anh phải lựa câu từ thật kĩ trước khi tuôn ra.

Bùi Quang cũng không có ý định ở lại lâu, anh lảng tránh những vấn đề liên quan tới Minh Thư thật khôn khéo.

– Anh ở lại đây ăn tối không? – Giọng Vy Anh khá khó chịu khi thấy đám cỏ bị bứt nát bét.

– Thôi, anh về! Ăn mà nhìn em sao nuốt được. – Bùi Quang chợt nhìn chếch qua vai Vy Anh, ánh sáng từ chiếc khuyên tai nhỏ chợt lóe lên, giọng anh cũng thay đổi – Nhóc lại gần đây. Anh nói cho em biết tại sao Minh Thư lại giận anh.

Vy Anh không chút nghi ngờ, cô hí hửng nhướn người và bị hôn nhanh lên má. Khi cô còn đang sững sờ thì thấy vai Bùi Quang đột ngột bị túm lấy và người quật mạnh xuống cỏ.

Bùi Quang dường như biết trước được thứ mình sẽ nhận được nên cười lớn:

– Đây là anh ta ốm à?

Nhận ra trò đùa tai quái của Bùi Quang, Vy Anh thừ người, cô chà mạnh tay vào chỗ vừa bị hôn, mắt lấm lét thăm dò thái độ của người vừa thình lình xuất hiện.

Duy Phong gỡ tay cô để tránh làn da nhạy cảm sẽ đỏ rát, anh thổi nhẹ lên má cô rồi nhẹ nhàng nói:

– Em vào nhà trước.

Vy Anh nhận ra trong sự dịu dàng của anh có những điểm rất đáng sợ nhưng trước ánh mắt sắc bén của anh, cô chỉ biết nghe theo…

– Nhóc, em muốn biết ai là người đánh ghen anh không? Hỏi Duy Phong của em ấy! – Bùi Quang cắt đứt bước chân tiếp theo của cô bằng chất giọng đều đều, búng về phía Duy Phong nụ cười quái quỉ.

Duy Phong không để cô lên tiếng chất vấn đã đặt vòng ôm ngang eo cô, thì thầm đầy tế nhị:

– Trúc Vũ bạn em đã tưởng Bùi Quang và Mạnh Vũ có tình cảm với nhau!

Nơi diễn ra những cuộc chia ly và đoàn tụ, người không ngớt qua lại.

Hoài Vân tay cầm hành lí, mắt dáo dác nhìn xung quanh. Cô đơn độc… chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ vĩnh viễn rời khỏi nơi này… thế giới showbiz lắm thị phị, công ty giải trí tiềm năng, vị trí hot girl mà cô đã đổ hết khao khát và tâm huyết để theo đuổi… tất cả đều bỏ lại phía sau, cô đang đi kiếm một nơi để có thể quên hết mọi thứ…

Cô muốn là mình, gái nhà lành là vai diễn cô không thể đảm nhiệm thêm được nữa!

Cô vẫn nên theo đuổi ước mơ từ bé của mình! Là một nhà thiết kế thời trang!

Trong lúc chờ đợi đến giờ bay, Nguyễn Phương ngồi bên cô, anh im lặng đọc sách. Anh cũng sẽ sang London với cô!

Cô vẫn yêu Duy Phong nhưng cô tin tưởng người con trai này sẽ lấp hết được mọi khoảng trống của cô.

Hoài Vân cầm trên tay chiếc điện thoại và gọi mãi cho một số…Lúc Vy Anh nghe máy, cô lại không có đủ can đảm để lên tiếng… Cô nợ người em gái này quá nhiều!

Tham lam, ích kỉ khiến cô tàn nhẫn và thật đáng sợ… Cô muốn lấy đi mọi thứ từ Vy Anh, hôm ấy, dù Vy Anh đã quì nhưng cô vẫn giữ luôn gấu heo.

Sau đó cô không dám vứt cũng không dám động tới, cất vào một nơi thật kín đáo như muốn chôn hẳn đi quá khứ kinh hoàng kia.

Cuối cùng, Duy Phong đã đòi lại cho Vy Anh tất cả…Hoài Vân mỉm cười, con ma trong cô vốn đã bị bóp chết từ lâu…

Cô muốn nhắn Vy Anh đến tiễn mình nhưng cô có tư cách gì đây? Bất giác, tay cô lại gọi cho số đó…dù thế nào, cô vẫn mong được chính thức xin lỗi Vy Anh! Hi vọng Duy Phong đừng nghe máy, nếu không lời cô còn chưa kịp nói ra thì đã phải nuốt gọn trở lại.

Trong khi cô còn đang chờ điện thoại thì bỗng một cô gái chạy đến đứng trước mắt cô, chìa máy ghi âm ra:

– Hoài Vân, xin cho hỏi, chị là đang chạy trốn dư luận phải không?

Hoài Vân vừa buồn cười vừa phát điên với người này! Cứ nhằm vào cô để tung những câu hỏi quái đản!

– Tôi rút ra khỏi giới rồi! Có trả lời câu hỏi của cô cũng đâu ai nghe?

Thấy Minh Thư nín bặt, Hoài Vân đập đập vào chỗ kế bên ra hiệu cho cô ngồi:

– Nói thật đi! Cô có hiềm khích gì với tôi à?

Minh Thư ngủng nguẩy đáp:

– Anti- fan mà!

– Tôi đúng là nhiều người ghét thật!

– Đáng ghét thì thế thôi!

Minh Thư dứt lời liền bị Nguyễn Phương lườm cho vài phát.

– Cô là người duy nhất tiễn tôi ngày hôm nay đấy!

Minh Thư đâm ra lúng túng trước sự thẳng thắn của Hoài Vân:

– Sao cô không bảo Bùi Quang tiễn. Anh ta cũng từng là…

Minh Thư biết mình lỡ miệng nên tự ngắt lời khiến Hoài Vân cười phá lên:

– Cô ghét tôi cũng vì thế à? Ghen phải không?

– Thôi đi, tôi mà thèm ghen với tên chết bầm đó à?

– Hai người quen nhau từ hôm đó à? Nếu không có Bùi Quang tôi đã đánh cô một trận rồi!

– Gớm! Tôi không đánh được cô chắc! Mà cô đừng lôi tên chết bầm đó vào!

– Thôi nào, tôi thừa biết sự thể nó ra làm sao rồi. Yêu thì tỏ tình đi, ra sức chà đạp làm gì!

– Cô thì biết cái gì! Tôi bình thường mà đi yêu tên dở hơi đó à!

– …

Mãi đến khi Nguyễn Phương giục đến lần thứ ba, Hoài Vân mới chịu dứt ra khỏi cuộc nói chuyện và Minh Thư mới để cô đi.

Hai người bây giờ đã trên cả thân thiết sau bao lần đấu đá và một lần thẳng thắn.

– Minh Thư, liên lạc thường xuyên nhé!

– Ừ ừ, bà nói nhiều quá. Sang bên thì chăm sóc anh Phương cho tốt kẻo anh lại đi cưa gái tây!

– Còn bà, mạnh miệng cho lắm có ngày mất tên chết bầm đấy nhé!

Tới lần này, Nguyễn Phương xách vali và gắt lên:

– Đã đi được chưa đây!!!

***

Hương cà phê sữa thơm lừng, hương cỏ dại man mát, hương hạnh nhân ngọt dịu hòa quyện lấy nhau và lan toả khắp không gian.

Thư kí Hoàng bụm miệng cười, liếc Duy Phong còn đang được bà Diệp kê thuốc.

– Ố ồ, Hoàng Duy Phong bất bại bị ốm cơ đấy! Chuyện này mà tung ra chắc Khánh Phong phải lập thêm vài công ty chuyên về thảo dược rồi đây!

Bà Diệp cười thầm, biết Duy Phong có thể nổi điên vì điều này.

Duy Phong tiện tay ném chiếc điện thoại về phía thư kí Hoàng, gằn giọng:

– Tôi không ngại bịt tin một thư kí đột nhiên bị giết hại đâu!

Thư kí Hoàng tất nhiên không dám ho he thêm, nhưng cứ đi đi lại lại, cười cười liếc liếc.

Duy Phong miễn cưỡng đưa số thuốc vào miệng. Anh muốn khỏi ốm để hôn ai đó cho thoải mái thôi!

– Nghỉ ngơi đi nhé con trai! Mẹ sang xem Vy Anh thế nào! – Bà Diệp khẽ lắc đầu một cách khó tin – Con bé này lì lợm quá!

Duy Phong chờ bà Diệp đi khỏi rồi vứt chiếc laptop và một đống giấy cho thư kí Hoàng:

– Ngay hôm nay phải làm cho xong!

Thư kí Hoàng trợn tròn mắt rồi bất mãn rên rỉ:

– Duy Phong à, tôi làm thế cũng là để bạn Vy Anh thể hiện tình cảm mà. Nếu tôi không lừa là cậu đi Mỹ thì sao biết được bạn Vy Anh có thể nhảy từ trên cao thế chứ!

Duy Phong phóng ánh mắt rừng rực cho kẻ kia! Nếu anh không kịp đỡ Vy Anh thì sẽ thế nào… Chưa kể đến chuyến bay sang Đức bị hủy bỏ!

– Anh về công ty đi!

Thư kí Hoàng méo mặt, nhưng cũng chỉ biết trách Duy Phong bằng suy nghĩ…

– Tầng 10 không phải nơi hẹn hò!

Thư kí Hoàng giật bắn mình, đẩy cặp kính và ho sặc:

– Cậu nói gì thế? Nghiêm túc đi chứ, làm việc mà hẹn hò gì!

Duy Phong gõ nhịp tay trên mặt bàn thủy tinh, anh nâng mi ném tia nhìn ranh ma cho người kia:

– Thư kí Hoàng, nguyên tắc của anh là nói không với silicon mà.

– Cậu…ốm rồi! Nghe mẹ Diệp nói gì chưa! Nghỉ nghơi đi! Tôi về công ty đây. – Thư kí Hoàng chối bay chối biến sau đó cười quỉ quyệt – Chủ tịch, nguyên tắc của anh là vòng 1 không được dưới 85 đấy sao!

Duy Phong vẫn tỏ ra vô cùng thản nhiên:

– Nguyên tắc là do tôi đặt ra thì tôi cũng thay đổi được! – Anh đưa tách cà phê lên miệng nhấp một ngụm, động tác thật điềm tĩnh nhưng thấp thoáng sự tinh quái – Đám cưới của hai người, Vy Anh không làm phù dâu đâu!

– Tại sao thế?

– Trừ khi không có phù rể!

Thư kí Hoàng nghiến răng đầy tức tối. Duy Phong còn có thể biến thái như thế, đi ghen với phù rể!

Còn nghĩ tới việc đích thân cậu ta làm phù rể thì không bao giờ!

Duy Phong đời nào chịu nhận, nhưng nếu Vy Anh nài nỉ quá mà cậu ta đồng ý thì anh cũng không chấp nhận!

Duy Phong mà làm phủ rể thì sẽ đập bẹp dí hết hào quang của chú rể và đám cưới sẽ chỉ làm nền cho cậu ta!
Trên chiếc bàn trà có mặt gỗ nhẵn bóng, Hoàng Duy Thức trải ra một số bản vẽ phác thảo căn hộ lớn phía bắc thành phố.

Dường như tình yêu làm thêm nét sống động và mượt mà trong những đường vẽ của ông.Tiêu chí ông đặt ra luôn là đẹp đẽ – độc đáo – đặc sắc.

– Chú có thể thiết kế thêm một biệt thự nữa chứ? – Chàng trai đưa ra lời đề nghị khi mắt anh lơ đãng gắn vào những bản vẽ dang dở.

Người đàn ông cười thích thú, giọng đùa cợt:

– Muốn đuổi chúng ta đi hả Duy Phong bất trị? Ngoài hai đứa ra, đâu ai đám đặt chân vào tầng 3, còn muốn riêng tư tới cỡ nào nữa đây thiếu gia?

Duy Phong không để ý tới lời cợt nhả ấy, anh nghiêm túc vạch ra kế hoạch:

– Hơn nửa năm nữa, cháu muốn thấy một biệt thự mới.

Hoàng Duy Thức cười mỉm, nói rõ ý đồ của cháu trai mình:

– Là thế này, khi con bé tốt nghiệp, sẽ cưới và sau đó hai đứa sẽ về biệt thự kia sống! – Ông dừng một lát, nhận lấy cái gật đầu của Duy Phong rồi mới tiếp – Chú không nghĩ là con bé muốn ra riêng!

– Cháu muốn! – Duy Phong ngả người trên chiếc ghế bọc da, tay gõ nhịp lên bàn gỗ – Lí do khiến Vy Anh mãi ngây thơ như thế đó là gì nếu không phải vì quá được nuông chiều? Em ấy phải đủ khôn ngoan để làm vợ một CEO như cháu! Thứ em ấy phải đối mặt là vô tận bởi Vy Anh sẽ là đối tượng để bất kì kẻ nào nhắm vào.

Hoàng Duy Thức thoáng lo lắng, tay đan trước ngực:

– Phải rồi! Tiếp cận Vy Anh là đường ngắn nhất để moi thông tin hay gây ảnh hưởng đến cháu! Vì cháu quá kín kẽ nên người ta không ngừng tìm kiếm những gì có quanh cháu! – Ông chợt ho nhẹ – Nhưng dù sao cháu cũng không nhất thiết đem con bé đi vì với con bé, thứ nguy hiểm nhất vẫn là cháu!

Duy Phong khẽ nhún vai, không có ý định phản đối, bẻ câu chuyện theo hướng của mình:

– Cháu cần không gian riêng chỉ có cháu và em ấy! Hết!

Hoàng Duy Thức thở dài lắc đầu:

– Thôi được! Con bé rồi cũng chạy về đây suốt cho mà xem!

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng phát ra, chen vào cuộc hội thoại một cách tế nhị.

– Ồ, Diệp à, em vào đi! – Người đàn ông mỉm cười, ông biết chính xác là ai qua cách gõ cửa.

Bà Diệp bưng một khay trà thơm đặt lên bàn, hướng Duy Phong làm mặt khá nghiêm trọng:

– Hai đứa lại giận nhau gì à? Có gì mẹ sẽ bảo con bé sau! Cậu bạn kia là đến chơi thôi. Không có gì đâu. – một ánh nhìn ẩn ý lướt qua người đàn ông đang uống trà thơm – Đừng ghen nhé Duy Phong?

Chàng trai bỗng nhiên ho mạnh, anh đưa tay lên ra hiệu cho bà đừng nói thêm gì nữa rồi đứng dậy khỏi ghế, đáp lại một cách thờ ơ:

– Con đi ăn tối!

***

Duy Phong đẩy nhẹ cánh cửa màu trắng…

Trống trơn! Trên giường, chăn và gấu bông nằm ngổn ngang. Cửa sổ mở toang, gió thổi bay những trang sách trên bàn học.

– Vy Anh? – Anh bước hẳn vào phòng, cất tiếng gọi nhẹ nhàng.

Khẽ nhướn mày khi không có chút động tĩnh nào phát ra ngoài tiếng thở nhẹ của anh, Duy Phong định quay trở về phòng mình thì bỗng nghe thấy chuỗi âm thanh của tiếng nước xả mạnh.

Lúc tay anh định gõ vào cửa nhà tắm thì bỗng vang lên giọng ngạc nhiên xen lẫn sự vui mừng:

– Mẹ Diệp ạ? Con quên đem đồ trong này rồi, mẹ lấy pyjama cho con nhé! Mẹ lấy bộ màu tím nhé bởi vì màu xanh hôm qua con mặc rồi!

Duy Phong tựa người vào cánh cửa, lạnh nhạt nói:

– Tự ra lấy đi!

Vy Anh im lặng thật lâu, làn da trên má trở nên đỏ ửng:

– Anh…gọi mẹ cho em đi.

– Tự ra gọi!

– …

Cô gái nhỏ lúng túng áp tai vào cửa nghe ngóng. Lúc chiều, sau khi giải thích cho cô về vụ đánh ghen, chưa để cô kiểm chứng hay chất vấn thì đã bắt cô về phòng còn anh với Bùi Quang thì đi đâu đó thật lâu…điện thoại của hai người như bị ném vào một xó xỉnh nào đó khi cô đã gọi hơn vài chục cuộc nhưng chỉ đáp lại là tiếng chuông khô khan.

Thật lạ khi cô cũng không thể liên lạc với Trúc Vũ hay Mạnh Vũ để xác định những thắc mắc.

Có một số nghi vấn nảy ra khiến cô phân vân về giới tính của Bùi Quang!

Vì không muốn ai biết đến con người thật của mình nên anh ta dùng những cô gái xung quanh như bức màn che chắn hoàn hảo, còn mình thì…gì đó với Mạnh Vũ? Minh Thư đã phát hiện ra được bí mật đó nên tránh xa anh ta?

Trúc Vũ bắt gặp hai chàng trai kia đang vụng trộm nên mới đánh Bùi Quang đến vào viện như thế?

Vy Anh lắc lắc đầu để những suy nghĩ kia rơi tuột khỏi đầu. Tốt nhất để biết được sự thật thì hãy hỏi thẳng người đã tung ra tin đó.

– Bùi Quang là…gay thật ạ?

Duy Phong bỏ ngoài tai câu hỏi ngớ ngẩn của cô, anh nhíu mày:

– Này, không lạnh à! Đi ra đây!

– Em…Hoàng Duy Phong vĩ đại, anh có thể lấy đồ cho em không? Pyjama ấy?

Sau một vài phút đảo tung tủ quần áo vốn rất ngăn nắp của Vy Anh, Duy Phong chọn đúng bộ màu tím, ném qua khe cửa mà cô vừa hé.

Lúc Vy Anh bước khỏi cửa thì chỉ không thấy bóng người nào nữa, có điều, cửa sổ đã được đóng kín. Cô biết được mối quan hệ giữa hai người vẫn chưa trở lại bình thường như trước, là do vấn đề kia vẫn chưa được đem ra giải quyết…

Có chăng chỉ là né tránh, và mình cô tìm cách…mà những cách cô đưa ra sẽ dẫn đến những điều tồi tệ hơn…

Chẳng phải là anh càng thêm tức giận kể từ hôm ấy cho đến lúc cô ngã vào không trung hay sao…

***

Bầu trời đêm đặc quánh sau trận mưa xối xả lúc chiều muộn, mặt trăng uể oải nằm ườn sau những bóng mây xám xịt.

Bãi cỏ rủ xuống bởi những hạt nước lóng lanh còn đọng nặng trĩu trên từng nhành ba lá xanh mướt.

Chàng trai hơi cúi mặt, dáng người cao lớn hòa lẫn vào bóng tối, vẫn thói quen như cũ, anh nghiêng mắt nhìn chiếc xích đu gỗ đang không ngừng đung đưa trước sự trêu đùa của những ngón gió đêm.

Có tiếng chân, có người tiến đền gần anh…Biết hết thảy những điều đó nhưng anh vẫn giữ nguyên khoảng lặng của riêng mình.

Duy Phong đứng yên, lòng mơn man bởi đôi bàn tay bé xíu đang giữ chặt áo anh, bờ má mềm mại dụi áp vào lưng anh, miệng phát ra những thanh âm khe khẽ:

– Hoàng Duy Phong vĩ đại! Nếu anh không tha thứ cho em, em cũng mặc kệ luôn! Anh đi đâu em cũng theo, em sẽ làm phiền anh, không để anh gặp bất kì người con gái nào ngoài em cả! – Vy Anh di di ngón tay trên lưng anh – Bố Khánh chiều em nhất, bố sẽ không chấp nhận ai khác em làm con dâu! Nếu anh không tha cho em, anh sẽ ế cả đời!

Duy Phong khẽ đẩy cô ra, anh quay người nhìn sâu vào mắt cô, khoé môi có nét cười ẩn hiện:

– Nếu anh chấp nhận độc thân?

Hm…Vy Anh rơi vào lúng túng sau đó nắm chặt tay đầy quyết tâm, mắt đối thẳng với anh, nói thật to rõ:

– Hoàng Duy Phong! Em cầu hôn anh!

Duy Phong cúi đầu, chạm trán cô, bỗng chốc tan biến mất những âm trầm lạnh, thay vào đó là sự dồn ép:

– Em lấy gì để cầu hôn tôi?

Vy Anh bối rối quay mặt đi nơi khác, cô nói như lầm bầm:

– Anh khô khan lắm mà, sai lại đòi hỏi những điều lãng mạn kia? Bây giờ thì không thể! Hoa, nhẫn em đều không có!

Là cô đang giận dỗi…là cô đang ám chỉ màn cầu hôn như ép người của anh…

Duy Phong làm ra vẻ đắn đo, bóng tối che lấp đi nét cười tinh quái đang ẩn hiện trên môi:

– Cho em một cơ hội để suy nghĩ. Lời cầu hôn của em, tôi sẽ chỉ đồng ý với điều kiện – giọng anh trầm xuống – ngay khi em tốt nghiệp, đám cưới sẽ diễn ra.

***

Theo dọc hành lang học viện báo chí, Minh Thư bị vây bởi vài ba chàng trai. Họ giúp cô cầm túi, dúi vào tay cô những hộp quà.

Minh Thư lầm bầm vài câu nguyền rủa. Lũ mê gái này, cớ gì lại biết ngày sinh nhật của cô!

– Tránh ra! Mấy người thật phiền phức đấy! – Minh Thư cau có ra mặt nhưng lại càng khiến lũ biến thái ấy thích thú hơn.

Có tên đặt tay lên vai cô, có tên rỉ vào tai cô những lời đường mật…

Minh Thư phát hoảng giằng mạnh tay rồi giáng thẳng vào một tên đang có ý định động chạm vào cô. Chúng cậy thế là sinh viên khóa trên đây mà!

– Mẹ kiếp! Con ranh này! – Tên kia đẩy mạnh cô vào tường, khuôn mặt ghê gớm tiến sát gần cô…

Minh Thư kinh hoảng nhưng vẫn trừng mắt nhìn hắn, nếu dám hôn cô, cô sẽ cắn đứt lưỡi hắn!

Bỗng…một cánh tay nắm lấy đầu tên đó lôi ra…

Bùi Quang thở dồn dập, nắm đấm của anh bồi liên tiếp vào mặt hắn.

Rồi đến thứ hai…tên thứ ba…

– Đủ rồi đấy! – Minh Thư kéo Bùi Quang ra và gắt lên.

Bùi Quang nhìn khắp người cô một lượt:

– Sang đại học kinh tế với tôi đi!

– Thần kinh à? Việc gì tôi phải sang đó? – Minh Thư dứ dứ nắm đấm về phía ba tên đang bỏ chạy.

– Đó là ước muốn của em mà! Nếu vì tôi mà em thế này thì tôi sẽ rời khỏi trường đó, ok? – Bùi Quang ngả người vào tường, hạ giọng vừa đề nghị vừa ép buộc.

– Anh buồn cười thật đấy! Tôi thì liên quan gì tới anh hả?

– Người lớn cả rồi! Giải quyết mọi chuyện rõ ràng đi! Em đừng có cái kiểu giận dỗi trẻ con như Vy Anh thế!

Minh Thư đột nhiên hét lớn:

– Đồ chết bầm! Tôi mà thèm giận à!

Bùi Quang nén cơn bực mình, anh rất nghiêm túc đáp:

– Thời gian qua, tôi xin lỗi vì lấy em ra để diễn trò trước Vy Anh!

Minh Thư đến đứng cạnh bên Bùi Quang, hàng mi cụp xuống che đi đôi mắt buồn buồn:

– Anh không muốn cô nhóc ấy áy náy vì đã từ chối anh chứ gì? Nhóc ấy hạnh phúc thật!
Chẳng cần ban cho anh tình yêu mà cũng nhận được nhiều như thế!

Bùi Quang đưa mắt nhìn lơ đãng:

– Vy Anh là hơi thở của anh.

– Đồ chết bầm này! Anh gặp tôi để tương tư như thế à? Anh thừa biết là tôi như thế nào với anh mà? – Minh Thư ném túi xách, ngồi phệt xuống, cô thẳng thắn lải nhải – Buồn cười thật đấy! Tôi biết anh chỉ đem tôi ra để diễn trò trước Vy Anh vậy mà còn hùa theo! Là tôi thích anh, thích ngay từ cái lần anh phá máy ghi âm của tôi. Đến bây giờ là yêu anh. Là yêu đấy!

Bùi Quang cười nhạt…Anh và cô đều giống nhau…

Biết rõ người ấy không dành tình yêu cho mình nhưng vẫn sẵn sàng đi những bước âm thầm bên người ấy…

– Minh Thư, anh thích em nhưng…

– Tình cảm ấy không lớn bằng một góc mà anh đối với Vy Anh! Vy Anh là hơi thở nên không thể thiếu đi được. – Minh Thư chặn trước lời anh, môi cô mím chặt, cánh mũi phập phồng – Cho nên, em hãy quên anh đi!

Bùi Quang cười phá lên, anh vỗ tay bốp bốp:

– Hay đấy! Có điều anh không định nói những lời đó.

Minh Thư chép miệng một cái:

– Hay là thế này! Anh xin lỗi, anh không xứng đáng với em. Hãy tìm một người khác, người mà không có tóc vàng choé, tính tình dị hợm và khinh đời như anh! Là thế chứ gì?

Bùi Quang ho liên tục:

– Rất nhiều gái muốn chết vì anh – tay anh gỡ chiếc khuyên tai nhỏ ra và đưa cho cô – Xem như lời hứa hẹn! Hơi thở không thể mất đi nhưng có thể nén lại được.

Minh Thư nắm chặt vật đang loé sáng kia lên, cô xúc động nhưng vẫn đanh giọng:

– Thôi không cần! Em sợ anh sẽ tắt thở! – Cô đứng bật dậy, giúp anh đeo lại và tiện thể hôn nhẹ vào má anh – Nếu Vy Anh là hơi thở, em sẽ là cái nháy mắt!

Mỗi người đều chưa đến 5 giây thì sẽ phải nháy mắt một lần…

Hơi thở và nháy mắt sẽ cùng tồn tại…

Bùi Quang từ từ ôm lấy Minh Thư:

– Sẽ không giận nếu anh quan tâm và chăm sóc đặc biệt Vy Anh chứ?

– Em sẽ cùng anh lo cho nhóc ấy!

– Sẽ không giận nếu anh ngủ mà gọi tên Vy Anh chứ?

– Em sẽ thức anh dậy và bắt anh gọi 100 lần tên em.

– Sẽ không giận nếu anh cứ một phút lại nhắc đến Vy Anh?

– Em sẽ bịt tai lại và viết tên em lên trán anh!

– Sẽ không giận nếu…

– Đủ rồi nhé đồ chết bầm!

– Kìa, em đang giận!

– Không phải, anh ôm chặt quá! Thật khó thở! – Minh Thư thoát ra khỏi Bùi Quang, cô ho sặc. Người này quá dã man, cũng may anh ta chỉ thích cô nếu không cô sẽ bẹp dí!

Bùi Quang khoanh tay lại, anh nghiêm mặt:

– Không được gọi anh là đồ chết bầm!

Minh Thư vênh mặt, tính cô vốn gan lì, càng dọa cô lại càng không sợ…

– Đồ chết bầm!

Ánh mắt Bùi Quang bỗng trở nên đôi chút tinh ranh:

– Tôi sẽ tặng em thứ này nếu em làm vừa lòng tôi – Anh rút từ túi quần ra một tờ giấy nhỏ và hươ hươ trước Minh Thư.

Mắt cô sáng rực lên, kích động giật ngay lấy nó:

– Anh yêu giỏi thật! Em sẽ không gọi anh là chết bầm nữa!

Bùi Quang gật gật đầu vẻ kiêu hãnh.

Vào chiều qua, Duy Phong đã cùng anh phóng mô- tô bạt mạng trên những con phố, Duy Phong ra cho anh một số mệnh lệnh với tư cách là thủ lĩnh của Black Company.

Còn anh, lấy từ anh ta một thứ…

Chữ kí của Hoàng Duy Phong xem ra chi phối được hết thảy tất cả….

***

Sau khi mọi chuyện đã về đúng vị trí vốn có, Hoàng Duy Thức đã chính thức đem Phan Thanh Diệp trở thành vợ mình.

Trong bộ váy trắng thướt tha, Vy Anh dắt tay bà Diệp bước trên thảm lụa đỏ.

Đứng trước mặt Hoàng Duy Thức, cô kéo tay ông và đặt lên đó là bàn tay mảnh mai của bà Diệp, mắt cô lung linh bởi màng nước mỏng, đó là sự kết tạo của hạnh phúc…

– Thưa ngài kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức, hôm nay, con chính thức trao gửi cho ngài người phụ nữ xinh đẹp nhất thế gian này! Ngài có muốn cảm ơn con không?

Hoàng Duy Thức mỉm cười, nắm chặt tay bà Diệp:

– Cảm ơn con. Bố sẽ tặng con một căn biệt thự thật nhiều màu.

Quan khách bắt đầu cười vì sự lém lỉnh của Vy Anh và lời hứa của ngài kĩ sư thiên tài.

Vy Anh rất thoả mãn quay sang bà Diệp, gương mặt phúc hậu của bà thật rạng rỡ.

– Thưa mẹ Phan Thanh Diệp, hôm nay, con chính thức mang cho mẹ người bố vĩ đại của con. Mẹ có muốn cảm ơn con vì điều này?

– Cảm ơn con. Mẹ sẽ không nói cho Duy Phong về việc con cùng Trúc Vũ trốn đi xem buổi biểu diễn của Rin!

Vy Anh im bặt, cảm nhận được một ánh nhìn sắc bén đang xuyên về phía mình.

Phía dưới, Mạnh Vũ đang nạt Trúc Vũ một trận.

Điều này vốn là cấm kị, bởi hai người mà xem Rin về thì tâm trí bay đi mất, ăn Rin ngủ Rin, bạn trai thì vứt một xó.

Duy Phong đã thẳng tay đình chỉ mọi hoạt động của thần tượng Rin này, tuy nhiên…làm sao Vy Anh để yên được. Cuối cùng ban lệnh cấm các nàng không được dính líu tới mấy thứ nhảm nhí này.

Vy Anh đi thẳng một mạch tới hàng ghế ngồi đầu tiên, trốn sau bố Khánh, tránh ai đó.

Tiếng của cha xứ ấm áp vang khắp thánh đường, trầm bổng và thanh thoát.

Thời khắc Duy Thức đeo nhẫn cho bà Diệp, Vy Anh bật khóc ngon lành, chùi mặt lên khắp người bố Khánh khiến ông kinh khiếp mách ngay với Duy Phong.

Anh lúc đó còn đang bắt gọn bó hoa mà bà Diệp tung xuống.

Tất cả quan khách hét ầm lên, giới thượng lưu phấn khích đứng bật dậy. Duy Phong
hướng Vy Anh, cười nhẹ làm không khí bùng nổ một cách mạnh liệt.. Họ không ngừng âm thầm to nhỏ với nhau…

“Hoàng Duy Phong biết cười ư? ”

Lúc Duy Phong đặt vào tay Vy Anh bó hoa bách hợp trắng đó thì có năm người đàn ông ngồi hàng ghế đầu đang rất cay cú.

Nguyên nén cơn bực, cố ngồi im! B.C vừa mới đưa ra một vụ cá cược! Nếu anh bắt được hoa cưới này thì tất cả thành viên sẽ phải tìm cho anh dãy số điện thoại của tất tần tật mọi siêu mẫu!

Thư kí Hoàng đẩy cặp kính, mặt sa sầm, vốn là anh đã lỡ…hứa với Ngọc Mỹ sẽ tặng cô bó hoa này! Nhưng không bắt được thì lấy gì tặng!

Ngọc Mỹ lườm người mà mới lúc nãy còn huênh hoang là sẽ làm một cú bắt hoa thật đẹp, cuối cùng là…suýt ngã lăn!

Mạnh Vũ thì tránh đòn đánh của Trúc Vũ, cô muốn hoa nhưng anh không chụp lấy kịp thì làm thế nào?

Nguyễn Huy dùng mọi lý lẽ để thuyết phục Mun rằng, đường bay của hoa cách xa anh nên không thể vồ lấy được. Mun ngúng nguẩy quay mặt đi nơi khác, cô đã dành một chỗ thật đẹp ở quán để trang trí hoa này!

Còn một đôi ngồi ngoài thì cùng sa sầm mặt. Bùi Quang đang không biết nên dùng cách gì để…dỗ Minh Thư hết giận đây. Từ hôm trong bệnh viện, cô vẫn không chịu nói chuyện với anh. Vừa nãy, cô đột nhiên ra điều kiện nếu anh tặng cô bó hoa đó cô sẽ hết giận! Nhưng mà thủ lĩnh cướp mất rồi!

Minh Thư thì chỉ muốn mắng cho anh té tát. Cô là gợi ý để anh biết là nếu anh chịu làm gì đó cho cô thì cô sẽ không giận. Đằng này anh cứ gặp cô là lớn tiếng hỏi tại sao cô to miệng lắm mà, tự nhiên im thế…

Lễ cưới long trọng này đều được đăng tải trên mọi phương tiện thông tin. Người ta ngầm giải đáp cho nhau về việc Hoàng Duy Thức bốc hơi là vì…vướng phải lưới tình.

Ngồi trên chiếc xe lăn, một người phụ nữ mang đôi mắt một mí nhìn lên tivi đang phát sóng trực tiếp lễ cưới của kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức. Bà cười ngơ ngẩn…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đãng trí hay không ?
Phải nói chính xác mới được
Vẫn lời
Sen Vàng Lãng Đãng
Ai đúng?