Nhẹ Bước Vào Tim Anh

13.09.2014
Admin

– Vâng thưa thủ lĩnh! Theo như hình ảnh ở đây thì súp có dạng bột, màu vàng nhạt. Bột nêm có dạng bột, màu…vàng nhạt! Wow, hai cái giống nhau thưa thủ lĩnh! Hay là anh bỏ cả hai đi!

Duy Phong nhấc lọ này lên rồi lại đặt xuống…thật sự là tất cả đều như nhau!

– Nguyên, tôi không phân biệt được giữa súp và các gia vị khác!

– Vậy…thủ lĩnh! B.C cần hội ý!

Duy Phong ừ hử, tiếng xì xầm bắt đầu phát ra. Anh thở dài, ánh mắt vô cùng nhàm chán!

– Thủ lĩnh! Quyết định cuối cùng là như thế này, anh hãy cho tất cả những thứ đó vào đi ạ! Đã là gia vị thì thêm vào sẽ rất ngon.

– Ok.

Sau một lúc lâu xoay sở, Duy Phong cũng đã thực hiện tới bước rán trứng, anh mất kiên nhẫn hỏi:

– Bao giờ thì nó chín?

– Thưa thủ lĩnh, khoảng 5 phút nữa.

Trong thời gian chờ đợi, Duy Phong tựa người vào tủ lạnh và lấy tay day thái dương. Quá kinh khủng đối với anh!

Nếu không phải vì Vy Anh, anh sẽ không đời nào làm mấy cái việc này! Phát điên mất!

– Oh my god! – Anh bỗng giật mình nhìn sang bếp, một mùi khét xông thẳng vào anh.

– Thủ lĩnh, anh sao thế? Đang là bốn phút 29 giây.

– Nguyên, có màu đen là như thế nào?

***

Vy Anh nằm dài trên sofa xem hoạt hình, cô háo hức chờ Duy Phong nấu.

Thời gian qua cứ như là cơn ác mộng ập quấn lấy cô! Đã rất đau đớn, đã rất kinh kinh hoàng nhưng cô muốn trân trọng hiện tại này. Những người đang bên cạnh cô không nên vì cô mà vướng phải đau buồn. Và nhất là anh!

Vy Anh biết cô còn đang rất bất ổn, đôi lúc vẫn mất đi mọi ý thức hay đột nhiên khóc thét lên. Ác mộng đó vẫn luôn ám ảnh lấy cô.Vy Anh cắn ghì môi dưới, vẻ mặt dần dần đờ đẫn.
Có người bước tới cạnh cô, ôm cô vào lòng.

Khối ấm áp quen thuộc từ người ấy khiến Vy Anh tỉnh táo hơn, cô không ngăn được nước mắt hoảng loạn của mình.

– Chờ anh lâu không? – Duy Phong giúp cô lau mặt khi cô đang dần bình tâm, cô yếu ớt lắc đầu, gương mặt trắng bệch và hiện rõ những cảm xúc hoang mang.

– Em muốn ăn. – Vy Anh cười nhợt nhạt, lay nhẹ tay anh.

– Ừ, vậy ăn. – Duy Phong giúp cô ngồi dậy, đem cho cô đĩa thức ăn.

– Anh… – Vy Anh ngạc nhiên nhìn vào món gà rán tẩm mật ong thơm nức với vẻ mặt không tin được! – Là anh nấu đây à?

Duy Phong ừ hử một tiếng rồi giục cô ăn.

– Em biết Duy Phong vĩ đại sẽ làm được mà – Vy Anh vừa ăn một miếng liền kích động ôm anh – Ngon, rất rất ngon! Duy Phong của em là bất bại!

Duy Phong cười cười rồi lại giục cô ăn, áo sơ mi của anh bị tay cô bôi hết vào.

– Anh cũng ăn với em nhé? – Vy Anh bắt đầu phụng phịu.

Duy Phong im lặng, anh ôm cô từ phía sau:

– Em đã về với anh rồi!

Vy Anh ngượng nghịu vừa ăn gà vừa để anh ôm.

Bà Diệp nắm chặt tay Hoàng Duy Thức, quá khứ luôn đeo bám lấy họ cũng đã qua rồi!

Nỗi ám ảnh kinh hoàng luôn len lỏi vào những hơi thở của họ cuối cùng cũng qua đi rồi!

– Anh cũng nấu cho em nhé! – Hoàng Duy Thức mỉm cười.

– Anh giúp em cùng nấu bữa tối đi! – Bà Diệp nhìn hai người ở ghế sofa lần nữa rồi kéo ông đi.

Và ngay khi bà đặt chân vào bếp thì…nín lặng!

Cảnh tượng trước mắt thật… hoang tàn. Gần như mọi thứ đều đáp xuống mặt sàn, vương *** khắp nơi.

Cửa tủ mở toang ra hết, có mùi cháy khét tỏa ra.

Bà Diệp kinh hãi, ông Duy Thức ngỡ ngàng, ngoảnh đầu lại thì đã thấy ai đó đưa Vy Anh rời đi từ lúc nào.

– Trời! Duy Phong phá luôn cái bếp hay sao!

– Thật kinh khủng!

– …

Ngoài cửa sổ, có nhóm người áo đen đang nấp, chiếc khuy hiệu huyền bí phát sáng.

Họ bịt chặt miệng một người mặc đồng phục đầu bếp. Phía bên trong, bà Diệp vẫn không ngừng cảm thán.

Việc gì Black Company cũng có thể thu xếp một cách nhanh gọn nhất nhưng riêng đống lộn xộn trong kia thì…chịu thôi.
Chiếc cửa phòng màu xám được mở ra, trong bóng tối vang lên tiếng cười khúc khích.

– Đừng ồn!

Tiếng cười ấy lớn dần hơn khi có giọng trầm hạ thấp xuống những âm cảnh cáo.

– Hahaha! Anh…tệ thật đấy! – Vy Anh bị Duy Phong nhét vào chăn nhưng cô vẫn cười ầm lên – Anh…rán trứng mà phá tanh bành cái bếp như thế!

– Suỵt! – Duy Phong đặt ngón tay lên môi cô, vẻ mặt vẫn vô cùng thản nhiên.

Vy Anh dựa đầu lên cánh tay anh, nước mắt lại lặng lẽ trào ra. Đó là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc.

– Anh rất yêu em à? Em muốn gì đều được, kể cả khi những điều đó đối với anh thật khó khăn! Em đã rất đau, em đã tưởng mình sẽ chết bởi… – giọng cô tắc nghẹn và đứt quãng bởi tiếng nấc – Anh có biết em đã thế nào không? Vy Anh lúc 7 tuổi, lúc nào cũng rất sợ hãi và đau đớn. Họ luôn đánh em và mắng **** em. Em không hiểu gì cả! Mẹ bảo Hoài Thanh cũng là mẹ em, Hoài Vân là chị gái em và…Trường Doãn là bố của em!

Tay Vy Anh vô thức ghì chặt lấy áo anh:

– Họ là người thân của em! Thế nhưng mà…em đã làm gì sai nào? Mẹ đã sai ở đâu? Tại sao đối xử với em như thế?

Duy Phong đau đớn ôm lấy Vy Anh, cảm nhận sự kích động mạnh từ cô:

– Là bọn chúng sai!

Vy Anh cắn môi tới bật máu:

– Ông ta đã muốn giết em. Bố đã muốn giết em đấy!

– Xin lỗi! Đã không thể bên em được! – Duy Phong mím môi lại, hơi thở của anh đã như ngừng lại.

Vy Anh bỗng buông anh ra, cô cười yếu ớt:

– Anh Duy Phong, nếu không có anh luôn đến cạnh em, em đã không chịu đựng được như thế. Em yêu anh! – Đôi mắt to tròn của Vy Anh ngập nước, cô vươn tay chạm lên từng nét hoàn mĩ trên khuôn mặt điển trai của anh – Em rất hay nghĩ tới anh Duy Phong và tưởng tượng xem anh đang làm gì bên cánh cửa gỗ! Chỉ cần nghĩ đến anh là em có thể chịu được hết!

– Bé con, yêu em! – Duy Phong gỡ tay cô ra, những ngón tay của anh đan vào cô.
Vy Anh áp đầu lên ngực anh, thỏ thẻ đầy ngượng ngùng:

– Anh còn nhớ anh đã phát hiện ra em thế nào không anh Duy Phong?

Duy Phong gật đầu, trong đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên những tia sáng mạnh mẽ, anh nín cười:

– Ngày xửa ngày xưa, có một chú gấu hay ăn thịt heo nên người ta gọi chú là gấu heo!

Ngày hôm ấy, anh tình cờ đi qua căn nhà gỗ và nghe thấy những thanh âm trong trẻo rất đáng yêu. Lúc anh đến gần và lắng nghe thì giọng nói của cô bé ấy đã chạm vào nơi nhạy cảm nhất ở tim anh.

Vy Anh mở to mắt nhìn Duy Phong, cô khổ sở nói:

– Chuyện em kể gấu heo không phải như thế! Anh xấu xa!

Duy Phong tránh ánh nhìn tức tối của cô, lúc ấy Vy Anh nói còn chưa rõ, anh lại không mấy hiểu tiếng việt, chỉ nhớ sơ gấu gì gì đó heo gì gì đó…Anh cười, véo nhẹ má cô.

– Em tha thứ cho anh lần này thôi đấy nhé! – Vy Anh cắn tay anh đe dọa – Em kể nhé, anh phải nhớ kĩ đấy, còn xuyên tạc bậy nữa em sẽ cắn chết anh!

– Được!

– Ngày xửa ngày xưa, có một chú gấu rất mũm mĩm và ham ăn, giành đồ ăn với tất cả các loài khác. Vì gấu rất mập và to nên không ai dám chống đối.Duy nhất chỉ có Heo là không cho Gấu cướp đồ ăn của mình! Rồi hai bên đánh nhau, anh nói xem Gấu hay Heo thắng?

Duy Phong lười biếng đáp:

– Hòa nhau.

Vy Anh gật mạnh đầu, mắt cô có ngàn tia sáng lấp lánh:

– Đúng thế! Vậy là Gấu và Heo hoà nhau, cùng xây dựng nên vương quốc Gấu Heo! Hết!

Duy Phong cười một cách miễn cưỡng:

– Ừ, vương quốc gấu lợn!

Vy Anh phá lên cười:

– Ngày ấy anh cũng nói như thế! – Cô chợt hít sâu một hơi, mắt cay xè và mũi nghẹt lại, khẽ nói – Em nhớ gấu heo! Gấu heo là thú bông đầu tiên của em, gấu heo đáng yêu lắm! Vậy mà em để mất rồi!

Duy Phong biết Vy Anh đang buồn nên kéo cô và nhẹ nhàng áp môi lên trán cô:

– Anh tìm gấu lợn cho em nhé!

Vy Anh gật đầu, tình yêu lớn chợt dâng lên khiến cô nghèn nghẹn:

– Anh Duy Phong, cảm ơn anh nhiều lắm! Em biết anh hận bọn họ, nhưng em không muốn anh phải dính vào những người đó! Cảm ơn anh vì đã hiểu em đến thế!

Cô biết anh không thật sự giết Hoài Thanh và Hoài Vân, họ đã được đưa vào bệnh viện ngay sau đó.

Vy Anh ôm anh, cô dụi đầu vào ngực anh, tham lam nhận lấy khối ấm áp nam tính từ anh.

– Anh, em có thể đến thăm…ông ấy không?

Duy Phong lẳng lặng đặt cô xuống giường:

– Được! – Giọng anh thoáng chút buồn cười – Nhưng em phải ngủ đủ 10 tiếng!

Vy Anh le lưỡi rồi hung hăng cụng mạnh đầu vào anh:

– Anh dám trêu em. Em sẽ ngủ 20 tiếng cho anh xem!

***

Ngủ li bì suốt 14 tiếng đồng hồ, Vy Anh mơ màng bước vào nhà tắm và ngâm mình trong bồn nước lạnh. Cô bây giờ có thể rơi nước mắt rất dễ dàng, vì quá khứ vì hiện tại và nhất là vì Duy Phong!

Chuyện mười năm trước, cô sẽ xem như chưa từng xảy ra. Những người ấy xem chưa từng tồn tại trong đời cô.

Cô bây giờ chỉ là bé con của anh Duy Phong và con gái nhà họ Hoàng!

Vy Anh cố nén những giọt khóc và rời khỏi bồn tắm trước khi cơ thể tan theo nước.

Vy Anh nhìn quanh nhà tắm rồi thở dài thườn thượt. Cô lại quên mang đồ để thay rồi! Quấn tạm chiếc khăn tắm này vậy! Mặc dù phòng chỉ có mình cô nhưng Vy Anh vẫn kiểm tra mình trong gương thật kĩ rồi mới mở cửa bước ra.

Bỗng…cô chạm phải một ánh mắt lạnh lẽo.

– Aaaaa…

Vy Anh hét toáng lên khi thấy Duy Phong đang đứng bên cửa sổ và nghe điện thoại.
Cô ngồi thừ người trên máy giặt, mặt mày đỏ bừng lên rất đáng thương. Cô nhìn xuống người mình rồi chỉ muốn đâm đầu vào tường! Dù khăn đã giúp cô che nhưng thực sự vẫn còn rất…hở!

Có tiếng gõ cửa, Vy Anh hét ầm lên:

– Anh ra khỏi phòng em ngay!

Tiếng cười tinh quái của Duy Phong làm cô thêm ngượng, Vy Anh hậm hực đá đá vào cửa nhà tắm.

– 5 phút nữa, em xuống dưới kia nhé!

Vy Anh vâng một tiếng ỉu xìu:

– Anh lúc nãy…không thấy gì chứ?

– Không!

Vy Anh khẽ thở phào, cũng phải thôi, tốc độ của cô nhanh như vậy, anh sao theo kịp.

– Vy Anh này! – Khoé miệng Duy Phong nâng lên, anh ho nhẹ một tiếng – Chân em sao ngắn quá thế?

Khi Vy Anh kịp nhận ra mình đang bị hạ thấp thì Duy Phong đã rời khỏi từ lúc nào…

***

Trước phòng thăm tù nhân, Vy Anh cúi gằm mặt và day day mũi chân. Nhiều cảm xúc cùng một lúc ập tới khiến cô như đang chới với trong không trung. Chỉ cần cô bước qua cánh cửa kia thì sẽ gặp Phạm Trường Doãn – bố của cô và cũng chính là người…

Vy Anh ngồi thụp xuống đất đầy khổ sở! Cảnh tượng máu me kia đang hiện về và vàu nát cô.

– Vy Anh, em khó chịu à? – Duy Phong đỡ cô dậy, trấn an cô. Anh thật sự không muốn để cô tới đây một chút nào nhưng đoạn kí ức này, cô cần phải tự xóa bỏ!

Vy Anh cười với anh rồi nhún người, ghì anh xuống và hôn lên má anh.

– Em sẽ vào đó một mình! Anh hãy tin tưởng em nhé!

– Được!

Vy Anh ôm anh một lúc mới buông ra:

– Em sẽ ra ngay. Yêu anh!

Duy Phong cười một tiếng, anh nhìn theo dáng người nhỏ nhắn rồi đứng dựa người vào tường, một tay để túi và mắt khép hờ thư giãn. Từ bây giờ, anh sẽ không để Vy Anh chịu bất kì tổn thương nào nữa!

– Anh cũng tới đây à Duy Phong?

Vẫn im lặng, Duy Phong phớt lờ câu chào có phần e dè kia.

Hoài Vân tự cười nhạo mình, cho đến tận bây giờ, cô vẫn còn khao khát được bên anh.

– Cảm ơn anh vì tha cho bố em nhé!

Duy Phong nhếch miệng cười lạnh, ánh mắt anh đầy sắc bén:

– Tôi có thứ muốn đòi!

***
Phạm Trường Doãn kinh ngạc khi nhìn thấy Vy Anh đang bước vào rồi ngồi đối diện ông…là con gái ông.

Ông muốn chạm vào người cô nhưng chiếc còng tay đã giữ lại, cảm giác đau nhói khiến ông kịp thời nhận ra Vy Anh hiện đang là người của Duy Phong và ông không đủ tư cách khi đã làm những điều tồi tệ đó với cô.

Vy Anh cúi đầu thật sát mặt bàn, cô đang run rẩy. Muốn nhìn ông nhưng không có đủ can đảm!

Hai người cứ giữ bầu không khí ngột ngạt ấy cho đến tận khi người quản giáo nhắc nhở thời gian sắp hết.

Duy Phong chỉ để cô gặp ông ta nửa tiếng.

Vy Anh hít một hơi sâu, thật khó khăn để âm thanh có thể thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn ứ:

– Bố…khoẻ không?

Phạm Trường Doãn như không tin vào tai mình! Dù biết Vy Anh rất ngoan nhưng sau bao chuyện như thế mà vẫn gọi ông là bố, điều này ông chưa bao giờ ngờ tới được. Ông xúc động tới nỗi đã thật lâu mà vẫn không thể nói được một lời nào.

– Hết một giờ! – Người quản giáo lên tiếng nhắc nhở và kéo Phạm Trường Doãn đi.

Vy Anh rơi nước mắt, cô nhận ra được sự đau đớn và day dứt trong dáng người tiều tụy của ông.Vy Anh chợt chạy tới giữ tay ông lại, nói với người quản giáo:

– Làm ơn. Tôi chỉ cần 5 phút thôi!

Người quản giáo nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu.

Vy Anh mím môi, cô nhìn sâu vào mắt ông:

– Bố thật sự ghét con thế à? Con…đã sai ở đâu? Tại sao lại hắt hủi và tàn nhẫn như thế với con?

Phạm Trường Doãn lặng người, Vy Anh thật sự không thù hận ông…

– Xin lỗi con. Bố… ta ngu xuẩn, mất nhân tính! Ta không bằng cầm thú! Ta không xứng để con ggọi là bố!

Phạm Trường Doãn tự thấy ông có dùng từ độc địa tới bao nhiêu vẫn không thể đủ để phán xét cho những hành động vô nhân tính của ông. Dù ông có chết đi hàng trăm lần vẫn không xoá bỏ được tội lỗi ấy!

Bao nhiêu năm qua, ông vẫn luôn tự dằn vặt mình và sống trong sự lo sợ. Điều ông vẫn luôn trăn trở đó là Vy Anh!

Vy Anh nắm tay ông, cười:

– Không phải. Nếu không có bố thì con sẽ không tồn tại trên thế gian này! Con quên hết mọi chuyện rồi.

Phạm Trường Doãn xúc động đến nỗi bật khóc:

– Con hãy xem như mình không có người bố này! Con hãy sống thật tốt nhé!

Tới lúc bị kéo đi, ông vẫn ngoái đầu lại nhìn Vy Anh thật kĩ như muốn ghi nhớ hình ảnh của cô.

Vy Anh đứng thẫn thờ, trong mắtông có sự mờ mịt và chua xót mà cô không thể đoán được gì.

***

Vy Anh vừa bước khỏi cửa thì liền bị nhấc bổng lên, một đôi tay rắn chắc đang nâng cô ngang tầm mắt với mình.

– Muộn bảy phút!

Vy Anh cười rồi đòi anh thả cô xuống. Chân chạm đất, cô liền ôm anh, nói đứt quãng:

– Em…tha thứ cho ông ấy rồi. – Cô nói trong tiếng nấc – Mọi chuyện em sẽ quên.

Duy Phong gật đầu, để nhịp tim hỗn loạn của cô dần trấn tĩnh hơn rồi mới đưa cô ra xe.
Vy Anh đột nhiên căng thẳng khi thấy anh đang thắt dây an toàn cho mình. Duy Phong nắm được sự chuyển biến trong hơi thở nặng nề của cô, anh quay người cô về phía mình, ánh mắt anh sâu lắng:

– Muốn nói gì với anh à?

Vy Anh cúi mặt, cô nhẹ nhàng nắm tay anh, giọng nói phát ra khe khẽ:

– Anh có thể…để ông ấy giảm án tù không?

Duy Phong chẳng cần suy nghĩ lấy một giây:

– Được!

Vy Anh ngẩng đầu nhìn anh đầy phức tạp:

– Em biết công ty ông ấy nợ Khánh Phong rất nhiều. Cảm ơn vì anh đã đồng ý!

Duy Phong có chút không vui, anh cúi đầu hôn mạnh lên môi cô rồi im lặng lái xe.

Vy Anh biết mình đã nói sai gì đó nên ngoan ngoãn ngồi im, không nói gì thêm.

Chưa đi được bao xa, chiếc xe đua đột nhiên phanh gấp.

Duy Phong nghiêng mắt nhìn cô, âm điệu trong giọng nói đầy tức giận:

– Hoàng Vy Anh! Em đang mang ơn tôi đấy à?

Bắt hay thả bọn chúng, anh đều là vì cô – người con gái anh yêu thương nhất. Vậy mà cô lại tỏ ra xa lạ trước anh như vậy!

Vy Anh im bặt…cô là có mặc cảm, ông ấy dù sao cũng là người sinh ra cô.

– Em…

Cô chưa kịp nói thêm điều gì đã bị anh ôm chặt, anh đang đau đớn:

– Hãy bỏ qua mọi khoảng cách giữa anh và em!

– Em…sẽ cố gắng. Nhưng em thật sự muốn cảm ơn anh. – Vy Anh chầm chậm nói – Em yêu anh, Duy Phong.

– Thể hiện nào!

Vy Anh cười, ôm lại anh:

– Em sẽ giúp anh sấy tóc nhé!

– Được. Còn gì nữa?

– Em sẽ…ừm, em sẽ…anh muốn em làm gì không?

– Ăn ngủ thật nhiều!
Nắng hè trong veo rải khắp sân trường, Duy Phong dắt Vy Anh đến ghế đá thì mới dừng lại.

Hôm nay Vy Anh chính thức nhập học sau khi kì nghỉ hè kết thúc và tâm lí của cô đã ổn định phần nào.

– Anh trưa lại đón em nhé! – Vy Anh ghé tai Duy Phong thầm thì khi anh cúi người sửa lại chiếc thắt lưng nhỏ trên áo cho cô.

– Được!

Vy Anh cười vui vẻ, cô biết chắc sẽ tới đón nhưng không hiểu sao vẫn phải dặn.

– Rồi em sẽ tới công ty anh, ngắm anh làm việc và ngủ nhé! – Vy Anh vòng tay ôm anh rất tự nhiên, cô không còn e ngại vô số những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

– Được. – Duy Phong quan sát thật kĩ Vy Anh, gương mặt đáng yêu đã bớt xanh xao.

Tiếng chuông vào học reo, Vy Anh có chút tiếc nuối. Cô không muốn rời anh một chút nào ngay cả khi cô đã ôm anh ngủ suốt tối qua.

– Nghỉ học đi. Anh dạy em! – Duy Phong nghiêm túc nói bởi anh luôn nhớ cô ngay cả khi cô đứng trước mặt anh.

– Không đùa với anh nữa! Em vào học đây! – Vy Anh buông tay ra rồi cùng Trúc Vũ rời đi.
Lúc đi tới chân cầu thang thì ngoảnh lại, hét to:

– Hoàng Duy Phong! Anh nhớ không được làm việc nhiều quá đấy nhé!

Duy Phong lúc ấy đã kiềm chế để không bắt cô lại!

Sự xuất hiện của Vy Anh khiến cả trường đều mừng rỡ. Lại được ngày ngày thấy Duy Phong của họ rồi!

Chuyện Vy Anh đột nhiên mất tích cuối năm lớp 11 không hề ai đề cập đến, nhưng lại nhắc tới Bùi Quang! Anh cũng không tới lớp vào cùng thời điểm với Vy Anh. Có tin đồn anh đua xe bị tai nạn, có tin anh bị xã hội đen đánh đập…phải nhập viện mấy tháng liền.

– Anh Quang xuất viện tuần trước rồi. Hôm nay đến đại học kinh tế cùng Mạnh Vũ nhà tớ! – Trúc Vũ nói khi đuổi xong đám mê trai đang lăm le muốn nhờ Vy Anh xin chữ kí Duy Phong.

Vy Anh cố lục trí nhớ tìm thử xem lần cuối mình gặp Bùi Quang là khi nào.

– Vậy chắc Bùi Quang không biết mình bị như thế đâu nhỉ?

Trúc Vũ cau mày:

– Chắc không nếu như chị Minh Thư không nói!

Vy Anh chợt như nghĩ ra điều gì đó, cô phá lên cười:

– Bây giờ, đại học kinh tế lại có Romeo vàng choé và Juliet to miệng rồi!

Trúc Vũ thở dài rồi lắc đầu:

– Không đâu! Chị Minh Thư sang học viện báo chí rồi!

Vy Anh kinh ngạc mở to mắt, rõ ràng Minh Thư đã khăng khăng thi vào đại học kinh tế rồi cơ mà!

– Cậu có biết tại sao không?

Trúc Vũ nghĩ ngợi một chút rồi nói:

– Hình như giữa chị ấy và Bùi Quang xảy ra chuyện. Mạnh Vũ nhà tớ bảo là từ khi Bùi Quang xuất viện đến nay thì chưa lần nào thấy chị ấy tìm Bùi Quang để sống chết cả!

Vy Anh cảm thấy kì lạ, cô biết hai người ấy không ghét nhau mà thậm chí còn với nhau nhiều hơn là cảm tình nữa kia. Có điều hai người ấy không chịu thổ lộ tình cảm mà cứ gây gổ với nhau!

Vy Anh chống cằm vào hai tay đầy đăm chiêu:

– Xích mích gì mà chị Minh Thư phải chuyển trường luôn thế nhỉ? Hai đứa mình có nên vào cuộc không?

Trúc Vũ nằm dài trên bàn có vẻ mệt mỏi:

– Tớ không rõ chuyện gì cả. Nhưng mấy hôm vừa rồi gặp, chị ấy có vẻ suy sụp lắm.

Vy Anh nghĩ nhanh rồi nói:

– Tan học, mình đi tìm Bùi Quang làm rõ chuyện này!

Đứng ngay cạnh gốc cây trước cổng trường, Vy Anh cùng Trúc Vũ đợi Bùi Quang đến như đã hẹn.

Vy Anh nghe điện thoại với vẻ rạng rỡ:

– Anh đợi một lát rồi đến nhé. Em đang có chuyện cần giải quyết đấy! Vâng, em hứa sẽ chỉ15 phút thôi. – Thấy ai đó chuẩn bị ngắt máy, cô liền vội vã nói – Em nhớ anh!

Khi vừa cất điện thoại trở vào túi, Vy Anh bỗng cảm nhận được bầu không khí kì dị xung quanh và cô đã thấy Bùi Quang đứng ngay trước mặt mình, nhìn cô thật kĩ.

Vy Anh cũng quan sát anh, có đôi chút bỡ ngỡ và lạ bởi bẵng đi một thời gian dài, hai người không gặp nhau.

Vy Anh lên tiếng trước tiên:

– Anh gian lận! Không thi mà vẫn lọt vào đại học kinh tế như thường! Quá gian lận!

Bùi Quang thẳng tay cốc mạnh vào đầu cô:

– Em cũng đâu có thi cuối kì hả!

Vy Anh le lưỡi cười ngượng, cái này phải tính với người khác cơ!

Bùi Quang hừ hừ sau đó bị Trúc Vũ tố tội:

– Anh làm gì chị Minh Thư rồi đúng không?

Bùi Quang chả thèm mà ngoảnh sang Mạnh Vũ nhắc nhở:

– Bảo bạn gái cậu đừng nhiều chuyện!

Trúc Vũ đang trừng mắt thì bị Mạnh Vũ cười lôi đi. Lúc chỉ còn hai người, Bùi Quang vò đầu Vy Anh:

– Lâu lắm không gặp em!

Vy Anh gạt tay anh ra, nhăn mũi:

– Hứ! Anh lại gây chuyện nữa à? Sao để nhập viện tới mấy tháng như thế?

Bùi Quang lại cốc mạnh vào đầu cô, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Vy Anh lùi ra vài bước để tránh kẻ bạo lực, cô thật thà nói:

– Anh kể cho em một chút đi, tại sao lại để bị thế?

Bùi Quang nhìn đi nơi khác, nói bâng quơ:

– Bị người ta đánh ghen!- Không để cô hỏi thêm, anh đã chặn trước – Còn em, chuyện gì thế?

Vy Anh mặt biến sắc, cô gượng gạo đáp:

– Em…chuyện cá nhân thôi mà. Qua rồi, em không muốn nhắc nữa!

Bùi Quang đột nhiên giữ lấy vai cô:

– Là em bị anh ta làm gì rồi đúng không?

Vy Anh tròn xoe mắt rồi tiếp tục bị anh chất vấn:

– Em mệt mỏi rồi đúng không?

Vy Anh đã bắt đầu thấy lạ, cô ngơ ngác:

– Anh nói gì thế? Em sao cơ?

Bùi Quang giơ tay cô lên, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn:

– Em đã đồng ý chưa?

Vy Anh cắn môi, cô giằng tay ra khỏi anh:

– Đừng làm em khó xử. Em muốn anh như là anh trai em!

Bùi Quang hét lên:

– Tôi không phải anh trai của em! Hiểu chưa!

Dứt lời anh bước thẳng qua người cô, sống lưng của anh thẳng đờ.

***

– Đợi em nhé! – Vy Anh nhún chân, kéo khoảng ngực áo của Duy Phong xuống và hôn nhanh lên má anh rồi bước vào phòng thăm tù nhân.

Anh cười, lại đứng chờ cô. Dạo gần đây, Vy Anh rất hay đến thăm Trường Doãn. Tình thương của cô dành cho ông ta đang dần tăng lên đồng nghĩa với việc cô đến thăm ông ta thường xuyên hơn. Anh hận ông ta, chỉ muốn giết chết ông ta nhưng anh không cản cô vì anh muốn cô tự làm mờ nhạt đi bóng đen của quá khứ.

Vy Anh ngồi đối diện với Trường Doãn. Cô lặng lẽ kể một số chuyện cho ông nghe và cố gắng để ông không quá hối hận vì những gì đã xảy ra trong quá khứ.

Cô đề cập với ông về bố Nhật, mẹ Diệp và mọi người một cách rất tự nhiên còn ông chỉ im lặng, khoé mắt lúc nào cũng cay ướt. Cô không hiểu, vì sao ông một thêm tiều tụy và nỗi xót xa mờ mịt trong mắt ông thêm lớn dần.

Có điều gì đó đang hành hạ ông mỗi ngày hay sao?

Lúc ra về, Trường Doãn đột nhiên gọi cô:

– Vy Anh!

Vy Anh mỉm cười chờ ông lên tiếng.

– Hãy cho phép ta được là bố của con một lần!

Vy Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng vẫn gật đầu. Cô luôn xem ông ấy là bố!

– Cảm ơn con. – Trường Doãn cố nén nước mắt – Mỗi lần nhìn thấy con bố đều rất đau lòng. Bố căm ghét bản thân mình! Sống đến tận bây giờ nhưng mỗi ngày bố đều lo sợ, hoảng hốt. Bố thật sự rất mệt mỏi!

Vy Anh cắn môi, tìm lời trấn an ông:

– Chỉ còn một tháng nữa là hết án tù mà. Con không sao, con đang rất hạnh phúc và mẹ cũng vậy! Quá khứ cứ để nó qua đi, được không hả bố?

Trường Doãn im lặng thật lâu rồi lắc đầu:

– Khó lắm. Vy Anh à, con có Duy Phong bên cạnh là bố yên tâm rồi. Từ nay, đừng đến thăm bố nữa. Bố sẽ tự dằn vặt mình nhiều thêm.

Vy Anh lặng người, cô gật đầu và mỉm cười:

– Hi vọng bố sẽ sớm xem con là con gái.
Qua chiếc rèm cửa màu xanh, từng ánh nắng chiếu lên đôi mắt đang nhắm nghiền và bầu má phụng phịu.

– Dậy đi. – Duy Phong lôi tuột chiếc chăn ra khỏi cô rồi bế cơ thể mềm mại dậy.

Vy Anh hé mắt mơ màng nhìn anh, nũng nịu:

– Em còn muốn ngủ.

Duy Phong gỡ những sợi tóc vương quanh gương mặt xinh xắn, anh véo nhẹ má cô:

– Dậy!

Vy Anh bướng bỉnh ôm ghì lấy anh rồi bị anh bế thẳng vào nhà tắm.

Hôm nay, Vy Anh sẽ đến thăm Trường Doãn lần cuối cùng theo như nguyện vọng của ông. Cô bỗng nhiên cảm thấy rất bất an khi bước vào trại giam, anh không vào cùng cô vì cô muốn anh để mình tự đối mặt.

Vy Anh bước gần đến phòngthăm bỗng đột nhiên nghe thấy tiếng khóc thất thanh.

Ngồi bệt trước cửa, Hoài Vân thấy cô thì kìm tiếng nấc lại sau đó đi về phía cô.

– Tới thăm ông ta à?

Vy Anh cảm thấy run sợ, đã thật lâu rồi cô mới gặp Hoài Vân. Quá khứ cho đến hiện tại, chị ta đều rất xem thường và căm ghét cô. Dù sao, Vy Anh cũng đã quên rồi!

– Vâng. Chị cũng thế ạ? – Vy Anh nén nỗi sợ hãi vào trong bởi Hoài Vân là chị gái cô…

Chát! Bàn tay Hoài Vân giáng mạnh vào mặt Vy Anh. Cô rất hận đứa em cùng cha khác mẹ này của mình! Mẹ cô sau khi nằm viện thì đã đến nỗi phát điên, giờ không còn nhận ra cô là ai.

Người dì của cô cũng không khá khẩm hơn là bao, nằm bất động và lẩm bẩm một cái tên nào đó.

Còn Phạm Trường Doãn, từ lúc vào tù bỗng trở thành một con người khác hẳn. Mỗi lần đến thăm, ông ta chỉ lải nhải về quá khứ, về những tội lỗi của mình.

Ông ta bị ám ảnh và dằn vặt, cho tới hôm nay thì…

Chát!

Lại thêm một cái tát nữa khiến Vy Anh kinh ngạc, cô hoang mang cảm nhận được bên má mình đang đau rát:

– Chị…

Hoài Vân xô cô ngã xuống nền, hét lên:

– Cút đi! Ông ta chết rồi, mày còn đến tìm làm gì! Chính mày bảo anh Duy Phong làm chuyện đó đúng không?

Vy Anh ngồi bệt trước cửa phòng thăm, cô không khóc, nước mắt đã bị sự đau đớn ép khô sau những tuyến lệ, chỉ còn một suy nghĩ mãi bám víu lấy tấm thân mềm nhũn của cô.

“Anh ấy đã giết bố cô ”

Hoài Vân rời đi khỏi. Thời gian trôi qua kéo ánh nắng xuyên thẳng vào người cô.

Vẫn suy nghĩ ấy…

“Anh ấy đã giết bố cô ”

Tiếng bước chân cứng rắn vang lên trên hành lang vắng lạnh. Vy Anh gượng dậy, cơ thể cô dường như đã bị rút sạch chất sống, người cứng ngắc, thật bình tĩnh quay người nhìn anh rồi từ từ tiến lại gần anh, chân lê một bước, tim lại đập thiếu đi một nhịp. Và khi cô đứng trước mặt anh, tim đã như ngừng đập.

– Anh Duy Phong này, bố em chết rồi! – Vy Anh không kìm được mà thả trôi một giọt lệ rơi tự do, cô đau đớn thất vọng, giọng nói thật nhẹ nhàng nhưng chứa hàng ngàn âm u uất – Tại sao lại giết bố em? Tại sao máu lạnh như thế? Tại sao đồng ý giảm án tù cho ông ấy rồi lại còn như thế?

Duy Phong mím nhẹ môi, những ngón tay anh siết lại, muốn ôm lấy cô, muốn bảo với cô là không phải anh làm thế nhưng…anh đứng lặng yên.

Tại sao bên anh đã lâu như thế nhưng cô vẫn có thể kết tội anh dễ dàng như thế? Có phải, cô chưa từng tin tưởng và chưa từng hiểu anh?

Môi anh kéo thành nét cười phảng phất, ánh mắt sắc lạnh sẫm dần màu theo cảm xúc kinh hoảng của cô, đáp lại cô là sự im lặng và tiếng va vào nhau khi gió chạm vào không khí.

Vy Anh cắn ghì môi, bật ra từng âm run rẩy:

– Anh không phải là người! Hoàng Duy Phong! Anh không phải là người!

Duy Phong thản nhiên đút tay vào túi, nhếch miệng:

– Là con người! Tôi có đủ 100 tỉ tế bào thần kinh trong bộ não!

Vy Anh hét lên, tiếng hét như xé toạc không gian:

– Tôi hận anh! Hoàng Duy Phong, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Hoài Mai mới là người bắt cóc anh, đâu phải bố tôi, tại sao giết ông ấy!!!

Duy Phong lặng người, dáng cao lớn của anh đột nhiên tách biệt hẳn khỏi ánh nắng và không gian bên ngoài.Anh rơi vào trầm mặc, chiếu lên Vy Anh những tia nhìn chơi vơi.

– Tôi chia tay với anh! Tôi hận anh! Hoàng Duy Phong, tôi chọn phương án hai! Sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh!

Vy Anh khóc, khoảng nước ầng ậng trào ra, cô dứt khoát bước qua người anh.

Duy Phong cười nhạt, tay anh đưa ra giữ cô lại, sức lực yếu ớt của Vy Anh không thể dứt khỏi anh. Duy Phong siết mạnh tay cô nhưng vẻ mặt lại vô cùng bình thản, âm vực trầm bổng tan nhanh theo không khí:

– Được! Là em nói! – Anh gỡ nhẹ sợi tóc vương trên trán cô, cười nhẹ – Cảm ơn, vì đã bên tôi!

Anh dứt lời, buông cô ra, lặng lẽ bước đi.

Vy Anh đã trút hết toàn bộ sức mình để không ngã quị nhưng khi dáng anh vừa khuất sau hành lang, cô đã gục xuống sàn.

Đau…đau hơn tất cả những lần đau…

***

Ngày hôm đó, Vy Anh lang thang khắp đường phố, chân lê lết còn tâm trí mãi vùi trong những suy nghĩ. Cô đã tin tuyệt đối là anh sẽ vứt bỏ quá khứ vào một xó, nhưng tại sao anh biết rõ là bố cô mà vẫn ra tay sát hại!

Anh luôn là thế, đáng sợ và vô tình!

Cô không thể bên anh được khi thù hận và những mâu thuẫn đang lớn dần trong cô…

Vy Anh không bước tiếp được nữa, cô để yên cho thời gian lùa nhau qua, từng tích tắc đồng hồ mang theo sự đau đớn của cô ngấm dần vào từng thớ thịt.

Hoàng hôn rơi, nắng đã tắt và hoà vào những phân tử không khí. Có người đột nhiên lay lay cô, mạnh đến nỗi những bấu víu bị lắc tuột khỏi cô.

– Đồ đầu đất! Phạm Trường Doãn là tự sát! Duy Phong không nhúng tay vào chuyện này!

Vy Anh thấy vai mình đau nhói. Bùi Quang đang phát điên và hét lên:

– Ngu ngốc! Đi tin lời cô ta, em có đầu óc không?

Bùi Quang tức đến nỗi trán đã chằng chịt gân xanh, anh như muốn bóp nghiền cô:

– Điên thật rồi! Em điên thật rồi!

Bờ vai đang bị bóp méo khiến Vy Anh thật sự bừng tỉnh, giọng cô xiêu vẹo những âm đứt đoạn:

– Anh ấy…không phải anh ấy giết bố em?

Bùi Quang kéo mạnh cô ném lên môtô và phóng đi.

***

Ánh mắt trầm buồn gắn vào khoảng không đen kịt bên ngoài, đôi môi thấp thoáng nét cười vô nghĩa, đầy trầm tư và mệt mỏi.

Duy Phong đứng bên cửa kính, một tay vào túi, nâng ly rượu lên ngang mặt, lắc nhẹ tay để thứ chất lỏng sóng sánh vồ lấy thành ly.

Anh uống cạn một hơi và có tiếng rơi vỡ vụn. Những mảnh thủy tinh lấp lánh giữa đêm tối.

Hơi thở anh nhẹ bẫng khi chợt nhận ra mình rất lạc lõng và đơn độc.

Hoài Mai, người luôn chăm sóc, cận kề anh lại có thể bắt cóc anh.

Còn bé con, anh yêu cô ấy nhưng vì anh, Vy Anh luôn phải chịu đựng. Những trận đòn, những mặc cảm khoảng cách, những cơn đau thắt từ quá khứ xuyên thẳng vào thực tại.Để chỉ cần một biến động xảy ra, điều đầu tiên cô ấy muốn vẫn là rời xa anh.

Duy Phong hít nhẹ nhúm không khí lạnh, anh sẽ thả bé con ra, để cô ấy tự do vùng vẫy trong đống màu mè mà cuộc sống tạo dựng.

Bùi Quang nói đúng, anh không đem lại được hạnh phúc cho cô ấy. Và bé con, có lẽ chỉ xem anh là thần tượng…

Kể từ bây giờ, anh sẽ không sắp đặt tình yêu vào cuộc sống của mình.

Những ký ức kia, anh sẽ chôn vùi sau mặt phẳng lặng, sẽ không để chút rung động làm tâm trí đảo ngược.

Tất cả đã chấm dứt, Bé con hay Vy Anh cũng sẽ chỉ là sự lệch lạc của lý trí.

Duy Phong với thần thái điềm tĩnh thả mình vào ghế xoay, trong sắc đen, có thứ ánh sáng xanh từ laptop toả ra.

***

Vy Anh ngồi co tròn trong hành lang trống trải, đã 5 ngày nay, cô luôn lặp đi lặp lại hành động này – canh giữ cửa phòng xám.

Để lúc anh về, cô có thể thấy hoặc nếu anh về vào lúc cô không để ý thì khi bước ra, anh sẽ gặp cô.

Suốt những ngày này, cô nhớ anh tới phát điên. Từ binh minh cho đến tận hoàng hôn và ngay cả đêm khuya.

Kể từ khi Bùi Quang đưa cô về, cô chưa thấy anh một lần nào.

Cô tìm đến toà cao ốc K.P nhưng anh đã hạ lệnh cấm tất cả được đặt chân vào tầng 10.

Thư kí Hoàng không hé nửa câu, chỉ bảo cô đừng gây thêm phiền phức cho anh.

Tất cả mọi người đều giữ kín bưng hết thảy thông tin về anh, giữ im lặng tuyệt đối trước những câu hỏi liên quan tới anh, họ cư xử với cô vẫn thật bình thường, như chẳng hề có bất kì chuyện gì đã xảy ra.

Anh vẫn tồn tại, vẫn hưởng chung với cô một bầu không khí nhưng đã hoàn toàn biến mất khỏi cô, chỉ mình cô là không biết tới anh, chỉ mình cuộc sống của cô cô là không có anh.

Phạm Trường Doãn là vì không chịu được những ám ảnh và dằn vặt nên tự tìm lối thoát cho mình, cô lại trách anh…Cô khóc thét lên một cách điên cuồng, cô đã sai, đã làm tổn thương anh…Và bây giờ, ngay cả gặp anh cô còn không có cơ hội nữa rồi.

Vy Anh khóc mệt và ngủ gục, đột nhiên cô cảm nhận được người mình nhẹ bẫng trong vòng tay rắn chắc.

Thấy cô tỉnh lại, Hoàng Duy Thức mỉm cười:

– Con gái, ngủ ở đây sẽ dễ cảm lạnh lắm.

Tuyệt nhiên, ông khồng hề thắc mắc hay để lộ bất kì biểu hiện khác thường nào.

Vy Anh thẫn thờ gật đầu, cô lủi thủi đi vào phòng, ngồi trên giường và phóng tầm mắt về phía chiếc xích đu, ngực cô cuộn từng cơn tê tái.

Cô không ngủ được, thiếu mùi hương dịu nhẹ và hơi thở nam tính ấy, có cố gắng bao nhiêu, cô cũng chỉ có thể khép mi và để hình dung về anh trong suy nghĩ.

Lại một ngày nữa, cô mất anh…

***

Thư kí Hoàng thở dài đẩy cặp kính rồi đặt giấy lịch trình làm việc anh đã sắp xếp lên mặt bàn.

Duy Phong lướt mắt qua rồi hỏi với chất giọng lạnh đạm:

– Tại sao để trống hai tiếng?

– Cậu nên nghỉ ngơi đi! – Thư kí Hoàng đau xót nhìn anh.

Năm ngày nay, Duy Phong vùi mình vào công việc, hết giam mình trong phòng kính rồi lại bay khắp Đông Nam Á, thực hiện một chuỗi hành trình khảo sát khắp nơi.

Anh rất đỗi bình thản, chưa bao giờ thấy anh rơi vào trầm mặc hay thất thần trong vài giây như khi còn nhớ bé con, khi Vy Anh rơi vào khủng hoảng.

Anh thản nhiên đến vô cảm. Rượu là thứ anh nạp vào mỗi ngay nhưng lý trí của anh đã cứng và rắn đến mức ngay cả khi chất cồn ấy ngập trong từng ngóc ngách của cơ thể thì thần thái anh vẫn không hề sứt mẻ.

– Thư kí Hoàng, anh nộp đơn xin thôi việc – Duy Phong chấm dứt nhanh gọn những điều không đáng quan tâm.

– Vậy để tôi sắp xếp lại.

Thư kí Hoàng đẩy cặp kính, anh không muốn rời bỏ chức vụ này, anh lớn lên cùng Duy Phong và Khánh Phong, và quan trọng nhất là, nắm vai trò trợ thủ đắc lực, anh có thể giúp Duy Phong nhiều hơn.

Đã gần một tuần nay, Vy Anh vẫn thường xuyên đến tìm Duy Phong nhưng anh không để cô vào.

Anh không muốn Duy Phong phải dấn thân vào vòng tình yêu luẩn quẩn, biểu đồ cảm xúc sẽ không đi trên một đường thẳng mà chông chênh, khi tăng vọt, khi tụt xuống rồi sẽ có ngày đứt gãy. Nhưng nếu để Duy Phong thế này, mọi cảm giác của anh sẽ bị tê liệt, khối óc sẽ bị sự vô cảm lấn át…anh sẽ rất đáng sợ.

Duy Phong không cần tình yêu nhưng cũng nên cần chút dư vị nhàn nhạt để không bị mất vị giác.

Thư kí Hoàng khép cửa lại và nối máy xuống đại sảnh:

– Để cô bé vào!

Duy Phong uống ực một hơi ly rượu rồi tiếp tục làm việc. Hôm nay, chú Duy Thức đã đến tận đây để tìm anh, kể về việc ông đã lọt vào B.C như thế nào. 8 năm trước, khi BC thành lập, anh đã lập tức điều Nguyên đi dò tìm tung tích về Hoàng Duy Thức và đã tóm gọn được mọi hành tung của ông. Tuy nhiên, ông đã dùng mọi lý lẽ để thuyết phục và Nguyên là người nắm được bí mật của ông – ông bị vô sinh. Và cho đến khi B.C tìm đến Vy Anh thì Nguyên đã biết hết tất cả mọi thứ.

Cũng như ông, không muốn đào xới quá khứ để những mảnh vụn lem luốc ấy vấy bẩn hiện tại, cho nên hai người đã quyết định che chắn sự thật.

10 năm trước, ngày anh sang Mỹ, ông đã âm thầm tới biệt thự trắng, để một phong thư lại cho anh và Duy Phong đã không nhận được…Vậy là, Hoài Mai – người giúp việc đã lấy mất thứ này.

“Chú sẽ tự lộ diện khi nào cháu cần chú ”

Hoài Mai bắt cóc Duy Phong là muốn dụ ông ra mặt…bà ta yêu ông…cho nên có thể dễ dàng xem anh như con mồi.

Duy Thức yêu Vy Anh, nên có thể dễ dàng che mắt anh.

Còn Vy Anh…có yêu anh không? Khi bất kể lúc nào cũng muốn vứt anh ra khỏi cuộc sống của cô ấy?

Duy Phong day thái dương để ép chết những suy nghĩ đang đi lệch khỏi trung tâm não bộ.

Kệ thôi! Anh đã được định sẵn là người thâu tóm khối kinh tế khổng lồ, không nên tốn thời gian vào đống nhập nhằng kia. Duy Phong bắt đầu trích một vụn nhỏ chất xám để hoàn thiện đống hợp đồng đang chờ chữ kí của anh.

Chiếc bút đang xoay trong tay anh bỗng ngưng lại trong vòng nửa tích tắc, Duy Phong ngẩng đầu nhìn người đang rụt rè bước vào phòng kính, mắt anh hằn những tia sáng mạnh mẽ.

Thật lạ! Anh không có bất ngờ nào, thần trí anh hoàn toàn trống rỗng. Anh cười nhạt với chính mình, cảm giác của anh tê liệt thật rồi?

Anh đã rứt hết mọi nhung nhớ, mọi yêu chiều và mọi kiên nhẫn cho ai đó…Hơn mười năm nay, để sau quá nhiều chà đạp trút vào thì lòng anh thật sự đã lạnh ngắt.

Vy Anh bé bỏng và e dè như mèo con, người cô mỏng manh, thể xác tiều tụy không chút sức sống, cô ngơ ngác trước ánh mắt vô thần của anh.

Ánh mắt này…so với khi anh nhìn mọi người xung quanh thì không sót đi lấy một tia lạnh lẽo.

– Anh Duy Phong, em…

Không để cô nói trọn câu, anh đã ném chất giọng sắc lạnh của mình vào máy đen:

– Sa thải hết nhân viên có mặt dưới đại sảnh!

Vy Anh sững sờ, cô phải quay mặt đi và không ngừng chớp chớp mi để nước mặt được thu về, cô cúi gằm mặt, day day mũi chân đầy căng thẳng, mấp máy môi:

– Em…xin lỗi! Em…

Lại một lần nữa, anh ngắt lời cô:

– Hoàng Vy Anh! Em hãy thực hiện điều đó – Anh nhìn sâu vào đôi mắt ướt nước của cô, gằn từng chữ – Đừng- bao- giờ- xuất- hiện- trước- mắt- tôi!

Vy Anh khẽ run rẩy, trong mắt cô chằng chịt những cảm xúc yếu ớt, sự lạnh lẽo từ anh đã bóp chết hết thảy dũng khí mà cô gom lại.

“Hãy kiên nhẫn như cậu ấy đã từng với em, hãy chịu đựng như cậu ấy đã từng vì em! ”

Câu nói của thư kí Hoàng lúc dưới tầng giữ bước cô lại khi cô có ý định rời khỏi đây. Cô cắn môi, đôi mắt trong veo nhuốm một màu buồn bã, giọng cô nghèn nghẹn:

– Em không làm được, em không thể mất anh được! Em biết anh rất khó để có thể tha thứ cho em hết lần này lượt khác như thế. Em ngu ngốc! Em xin lỗi!

Duy Phong lạnh lùng hướng mắt về phía cửa:

– Em đi đi! Đừng lấy của tôi thêm một giây nào nữa!

Vy Anh lặng lẽ gật đầu, tự nuốt gọn hàng tràng nấc:

– Em xin lỗi!

Căn phòng kính phút chốc lại trở nên thật yên tĩnh khi cánh cửa kính khép lại, bỗng vang lên tiếng động nhỏ, những ngọn tay của Duy Phong từ lúc nào đã siết mạnh chiếc bút đến nỗi lớp vỏ nhựa gãy nát.

*

Đêm…sau khi giải quyết đống công việc, Duy Phong đứng bên cửa sổ và nhâm nhi thứ rượu cay nồng. Mắt anh khép chặt lại, lắng nghe tiếng gió lay những tua rua trên rèm cửa. Anh nhấp một ngụm rượu để tống những ảo ảnh ra khỏi đầu.

Anh lại nghĩ đến bé con…đột nhiên, khi chất cồn vừa thấm vào cơ thể, anh liền bật ra một cơn ho dữ dội, và đã cảm nhận được máu đang vấy khắp lòng bàn tay. Cởi phăng chiếc áo khoác, Duy Phong ném mình xuống sofa, anh có 3 tiếng để ngủ.

Chợt anh đấm mạnh vào thành ghế, lần này anh thật sự nổi điên với chính mình!

Gương mặt đáng yêu và đôi mắt trong veo ấy lại đang rơi thẳng vào tâm trí anh. Đột nhiên, anh bật dậy và đi nhanh về phía cửa.

Linh cảm của anh chưa bao giờ là sai. Vy Anh đang ngồi bệt dưới đất, co tròn bên bức tường sát cửa, hai tay ôm gối, tựa đầu vào chân, tay di di trên những đường hoa văn lát đầy mặt sàn.

Duy Phong ghim ánh nhìn mờ mịt về phía cô, chân anh vô thức nhấc lên.

– Anh Duy Phong? – Vy Anh ngây người một lúc mới nhận ra anh đang đứng ngay trước mặt mình. Cô lau vội những vệt nước dính quanh mắt.

Duy Phong ngồi xuống cạnh cô, anh duỗi thẳng chân, mắt nhìn vô định vào khoảng tường trắng ảm đạm phía trước.

Vy Anh không ngừng vân vê những đầu ngón tay, nếu cô bắt đầu bằng lời xin lỗi thì có lẽ sẽ lại bị anh đuổi đi mất, cô nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay anh, quyết định chờ anh tự phán xét.

Duy Phong nhếch hờ miệng, hai bàn tay bé xíu của cô đang bấu chặt anh là do quá căng thẳng, anh buông một loạt âm từ trầm thấp:

– Tôi đã ký vào đơn ly hôn! Toàn bộ tài sản của tôi chia cho em một nửa.

Vy Anh lặng người rồi lắc mạnh đầu:

– Đơn ly hôn em nhất định sẽ không ký! Tài sản em cũng không cần.

– Ngày mai, luật sư sẽ làm việc.

Vy Anh nghẹn giọng nài nỉ:

– Đừng làm thế với em! Xin anh đấy! Em không thể thiếu anh được đâu! Những ngày qua đối với em là rất đau khổ, anh làm ơn tha thứ cho em được không?

Duy Phong khẽ thở ra, anh mệt mỏi ngả đầu vào tường, nói như phả hơi vào không khí:

– Tôi quên em rồi!

Vy Anh cắn chặt môi rồi chạy nhanh khỏi nơi đó trước khi để mình oà khóc…

– Sao anh lại ở đây? – Vy Anh ngạc nhiên khi thấy Bùi Quang chắn ngang bước chân đang sắp đặt vào bãi gửi xe của cô.

Bùi Quang nhìn cô khắp lượt rồi thảy cho cô ánh mắt không vui:

– Này, em có vẻ thích biến mình thành quỉ nhỉ?

Vy Anh đột nhiên bật khóc thút thít rất tủi thân:

– Em có muốn thế đâu! Anh ấy chán ghét em rồi!

Bùi Quang nhét cho cô khăn giấy, không muốn nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy và lem nhem.

Vy Anh lại khóc to hơn, lại thêm một tuần nữa, cô không được gặp anh. Cô thật sự đã muốn kiệt sức!

– Này Vy Anh, cậu lại sao nữa thế? – Trúc Vũ nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên vai Vy Anh với vẻ khó chịu – Anh lại cúp học hả Bùi Quang!

Vy Anh ngượng ngùng gạt tay Bùi Quang ra, trả lời thay:

– Không phải đâu.Anh ấy tiện ghé qua trường mình chơi thôi.

– Ai hỏi cậu hả! – Trúc Vũ đột nhiên nổi cáu rồi lôi Vy Anh về phía mình, hướng Bùi Quang chỉ trích – Anh bớt tới đây đi! Anh còn nợ chị Minh Thư một lời xin lỗi đấy!

Bùi Quang hừ lạnh rồi mặc kệ Trúc Vũ, chỉ nhìn Vy Anh rồi nói:

– Mình đi thôi!

Vy Anh gật đầu và chợt thấy tay mình đang bị bóp mạnh. Trúc Vũ mặt hằm hằm gắt cô:

– Cậu nữa, đi tìm anh Duy Phong làm hoà đi!

– Tớ…

– Đây là chuyện riêng của Vy Anh! Em sao phải quản? – Bùi Quang đã có vẻ tức giận.

– Hứ! Chuyện bạn ấy cũng là chuyện của em! – Trúc Vũ lườm anh – Em biết anh đang có ý đồ gì đấy nhé!

Bùi Quang phớt lờ Trúc Vũ, kéo tay Vy Anh đi.

Trúc Vũ giẫm mạnh chân, hét lên:

– Hai người thật quá đáng! Hai người không thể đến với nhau đâu!

***

Vy Anh ngồi thừ trên bậc thềm của toà cao ốc Khánh Phong, ngắm những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí. Cô vừa được Bùi Quang đưa đi thăm mộ Phạm Trường Doãn, người vẫn còn mang theo chút căng thẳng và đau đớn.

Vy Anh đứng dậy, dạo vài bước quanh đó, để rũ bớt tâm trạng nặng nề, bất giác lại ngước lên cao, nhìn vào tầng 10.

Sau đêm hôm ấy, anh và cô đã thật sự cắt đứt mọi ràng buộc, cô không biết mình có tư cách gì để gặp anh nhưng đôi chân cứ lại tìm đến đây. Nhớ anh…

– Ồ, Vy Anh à?

Vy Anh ngỡ ngàng nhìn cô gái đang mỉm cười với mình – là mỹ nữ với thân hình bốc lửa nhưng thái độ rất thân thiện với cô.

– Em…chào chị. – Vy Anh đáp lại với vẻ mặt ngây ngô khiến Ngọc Mỹ phá lên cười rồi rất tự nhiên vò đầu cô:

– Lần trước cho chị xin lỗi! Thiếu suy nghĩ quá!

Vy Anh ngượng nghịu gật đầu rồi đột nhiên bị Ngọc Mỹ bẹo thật mạnh vào má:

– Em đúng là dễ thương thật! Không trách gì anh ấy lại cưng như thế!

Vy Anh đỏ mặt, ho sặc sụa. Ngọc Mỹ thế này cũng rất đáng yêu, nhưng không mất đi vẻ quí phái.

– Sắp tới làm phù dâu cho chị nhé? – Ngọc Mỹ nháy mắt, chìa tay về phía cô – Nhóc thấy đẹp không?

Vy Anh ngây người nhìn vào chiếc nhẫn tinh tế trên ngón áp út thanh tú của Ngọc Mỹ, tim cô đập nhanh và mạnh, hơi thở dồn dập kéo giọng cô trở nên thật gấp gáp:

– Chị vừa từ tầng 10 xuống ạ?

Ngọc Mỹ suỵt dài một tiếng, nói rất nhỏ:

– Bí mật! Nhân viên biết sẽ không hay!

Vy Anh đã như chết lặng, không còn nghe thấy Ngọc Mỹ nói gì và cũng không biết chị ấy rời đi lúc nào.

Cô lao nhanh vào đại sảnh và lại nhận được câu nói quen thuộc.

“Xin lỗi, chủ tịch hiện rất bận. Tầng 10 không thể vào được! ”

Vy Anh tìm đến chỗ bậu đá bao quanh bồn hoa và ngồi phịch xuống, nước mắt lặng lẽ rơi.

Lại ấu trĩ nữa rồi! Cô cứ lì lợm, bướng bỉnh tìm đến anh bởi luôn nghĩ anh vẫn sẽ tha lỗi cho cô như bao lần.

Cô ngu ngốc, tin tưởng tuyệt đối là ngoài cô ra, anh không cho bất kì ai một cơ hội nào.

Thật ngu xuẩn! Anh đã nói rõ ràng là quên cô rồi, kết thúc rồi…Còn chạy đến đây làm gì!

Vy Anh khóc nấc lên, mọi uất nghẹn hoá nước mắt rời khỏi cô, chẳng màng đến những ánh nhìn về phía mình, cô gục đầu vào chân và nấc lên hàng tràng dài. Thứ nước mặn bắn ra từ mắt như dần rút đi tinh thần vốn đã kiệt quệ của cô.

Điện thoại reo, cô không ngần ngại mà ấn nút nghe và hét lên:

– Bùi Quang, mau đến đón em!

Vy Anh dứt lời liền tháo tung sim điện thoại, vứt sạch vào lề đường rồi tiếp tục khóc nức nở, đơn độc và tội nghiệp như bị bỏ rơi.

Bước chân Duy Phong khựng lại, nắm tay anh siết chặt, ánh mắt da diết hôn sâu vào những giọt lệ của cô rồi lặng lẽ quay trở vào bên trong.

Đã quyết định thả cô ra thì phải chấp nhận việc cô chọn ai khác như lẽ tự nhiên.

***

– Có khó uống lắm không nhỉ? – Vy Anh chần chừ nhìn vào lon bia mà Bùi Quang đã mở sẵn cho mình.

– Đối với em thì một giọt cũng khó – Bùi Quang ngồi trên môtô, chân đặt lên thành cầu, vứt một lon bia rỗng xuống sông.

– Anh không biết bảo vệ môi trường à? – Vy Anh cau mày, rồi chợt tay đưa lon bia lên cao, ngửa cổ lên nhìn trời, hít vào thở ra thật mạnh – God, thiên sứ mà dùng chất cồn có bị phạt không?

Bùi Quang cốc mạnh vào trán cô:

– Chưa uống mà say rồi à?

Vy Anh phá lên cười, bạo dạn dốc thẳng lon bia vào miệng.

– Trời ạ! Đầu đất, đó không phải trà sữa – Bùi Quang giằng tay cô ra, giật phăng lon bia.

Vy Anh im lặng rồi đột nhiên cắn chặt môi rất căng thẳng:

– Cho em mượn điện thoại!

Cầm lấy di động Bùi Quang đưa, Vy Anh rơi vào trầm mặc. Sắc mặt nhợt nhạt, nhiều đắn đo, nhiều đau xót. Ánh đèn đường quết vàng lên làn da xanh xao của cô.

Vy Anh ấn một dãy số, mắt cô nhoè đi, thu vào tầm nhìn những lấp lánh của bầu trời dày sao.

Từng hồi chuông vang lên khiến máu cô như ngừng lưu thông, người lạnh ngắt và cứng ngắc.

Bùi Quang thở dài, lắc lắc lon bia vừa nãy.

Có giọng trầm lạnh thật khô khốc phát ra:

– Sao?

Vy Anh nín thở rồi nhẹ nhàng đáp:

– Em, Vy Anh đây! Chỉ một phút thôi, anh làm ơn đừng ngắt máy!

Một khoảng lặng kéo tới, tĩnh mịch màn đêm và ghìm chặt những hơi thở.

Vy Anh ghì môi mình, mắt to tròn nhưng chỉ chứa màu ảm đạm.

– Còn 40 giây! – Duy Phong lạnh nhạt nhắc nhở.

Vy Anh tốn thêm 10 giây thẫn thờ rồi nghẹn giọng:

– Em hết sạch cơ hội rồi phải không? – cô nén tiếng nấc, không muốn mình quá yếu đuối trước anh – Em xin lỗi! Em biết rồi, sẽ không xuất hiện và gây khó chịu cho anh nữa. Nhưng anh về nhà đi, mọi người rất nhớ anh. Em sẽ đi nơi khác nên anh không phải nhìn thấy em đâu! Anh cũng đừng ghét em đến nỗi ngay cả điện thoại em cũng không nhận, tầng 10 không cho em vào. Anh có thể xem em là con chú Duy Thức, em họ anh mà bớt ghét em không?

– Còn 2 giây!

– Em yêu anh!

Máy chỉ còn lại tiếng tút dài, Vy Anh cười yếu ớt trả máy cho Bùi Quang.

– Này xe ôm, em muốn về!

Bùi Quang nghiến răng cốc hẳn vài cái vào đầu cô:

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đặc điểm của Anh
Sự Suy Tàn Của Ngôi Nhà Acsơ
Quỷ Hút Máu
Con Ma Trong Tấm Gương
Tên Tử Tù Bất Tử