Bà Kim đón lấy cậu cháu cưng từ tay Minh Thư, Quang Hy cứ cố né tránh vì mấy nụ hôn của bà mạnh quá. Bà Kim giành ẵm cậu cháu cưng suốt. Minh Thư nói:
– Con mời mẹ vào trong ạ!
– Khách đã tới đủ chưa?
– Chỉ là bạn bè của con và anh Tuấn. Tới đủ rồi ạ!
– Sao không thấy vợ chồng Trình Can?
– Dạ, con cũng không biết. Tụi con có gửi thiệp mời mà.
– Lạ vậy! Cậu đó là bạn trai của Nhã Trúc à?
– Dạ.
– Hôm nay con phải giữ thằng Kỳ Tuấn nhé. Tiệc tùng thế này không được để nó say xỉn đâu.
– Gấu!
Quang Hy chỉ tay vào con gấu Teddy màu trắng to gấp đôi thậm chí là gấp ba thân hình cậu, đó là quà của bà nội dành cho Quang Hy. Cậu bé được rất nhiều đồ chơi, Quang Hy nói:
– Gấu! Gấu.
– Bà nội tặng Quang Hy đó. Con hôn bà đi!
Quang Hy ôm lấy bà rồi đến bên con gấu. Buổi tiệc buffet với những món ăn thơm ngon và mới lạ từ ba vùng miền Việt Nam. Đàm Phúc thì tặng hẳn cho cậu con nuôi một chiếc xe Ferrari đồ chơi có điều khiển đắt tiền. Còn vô số những món quà độc mà cậu quý tử của Kỳ Tuấn và Minh Thư nhận được. Buổi tiệc gần bắt đầu thì Trình Can đi tới. Anh cũng mang món quà lớn cho Quang Hy. Minh Thư ẵm con trai và Kỳ Tuấn thì cầm micro và phát biểu:
– Cảm ơn các bạn hôm nay đã đến chung vui cùng gia đình tôi bữa tiệc này. Kết quả ngọt ngào của chúng tôi đã tròn một tuổi. Tôi không biết nói gì hơn là tôi thực sự rất hạnh phúc với họ. Vợ và con trai tôi. Những người không thể thiếu trong cuộc sống của tôi hôm nay, ngày mai và mãi mãi đến suốt cuộc đời này.
Kỳ Tuấn lấy cái hộp quen thuộc, anh lấy trong hộp ra một sợi dây chuyền cũng là hình cái bình sữa, đeo vào cho Quang Hy. Cậu bé thì mải mê nhìn ngắm những ánh đèn flash cứ thi nhau mà nháy sáng chẳng chú ý gì. Rồi Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, anh mỉm cười:
– Cảm ơn em đã sinh cho anh đứa con quá đỗi tuyệt vời!
Minh Thư chỉ mỉm cười, rồi cô và Kỳ Tuấn trao nhau nụ hôn trước đám đông làm mọi người ồ lên vì được chứng kiến một hành động cực kỳ lãng mạn của đôi vợ chồng giữa ngày sinh nhật của cậu con trai Quang Hy.
Minh Thư nói:
– Và sau đây, để cho các bạn được chiêm ngưỡng, đây là những khoảnh khắc từ lúc Quang Hy ra đời đến bây giờ do tôi và anh Tuấn ghi lại.
Màn hình được mở lớn, hàng loạt ảnh của bé Quang Hy từ lúc còn đỏ hỏn cho đến những khoảnh khắc biết lật, sau đó lại biết trườn rồi bập bẹ từng tiếng nói. Yêu nhất là khi cậu bé bắt chước, lúc thì nhún nhảy theo nhạc, lúc thì nằm im nhìn xe lửa đồ chơi chạy. Hay những lúc được ba bồng xuống hồ bơi và vẫy vùng với nước hoặc nũng nịu trên tay mẹ.
Nhã Trúc nói với Vương Khang:
– Nhìn Kimi, ai mà không mong có được đứa trẻ hoàn hảo anh nhỉ?
Vương Khang chỉ im lặng, có vẻ như anh biết được một điều gì đó nhưng lại không nói ra. Mặt Vương Khang cứ buồn buồn từ nãy đến giờ dù đang ngồi cạnh ông Minh và Thanh Nhi, vợ của ông. Đoạn clip khá dài kết thúc, Minh Thư và Kỳ Tuấn quay lại với mọi người:
– Hôm nay mọi người hãy thật vui vẻ để cùng chúng tôi kỷ niệm ngày Quang Hy tròn 1 tuổi…
Mắt mọi người vẫn còn dõi theo trên màn hình, Kỳ Tuấn và Minh Thư quay lại. Hình như đoạn clip vẫn chưa hết. Minh Thư và Kỳ Tuấn quay lại, một luồng gió nhẹ thổi ngang làm Kỳ Tuấn linh cảm có chuyện gì đó không hay. Bắt đầu đoạn clip thứ hai cũng là một loạt những hình ảnh, nhưng đó là những hình ảnh hạnh phúc của Trương Gia Hòa và Phương Dung. Còn có cả đoạn clip anh chàng cầu hôn cô trên cầu Golden Gates. Sau đó là tấm ảnh Đàm Phúc, Kỳ Tuấn và Gia Hòa hiện rõ lên.
Đàm Phúc nhìn Kỳ Tuấn, anh nhanh tay:
– Đoạn clip này không nằm trong kế hoạch. Không có gì cả, sẽ tắt ngay thôi!
– Đừng.
Minh Thư liên tục dán mắt vào và không rời khỏi màn hình. Sau bức ảnh ấy là một đoạn hội thoại được ghi âm:
“- Vậy cô muốn làm gì?
– Tôi sẽ vào “người thời thượng” với danh nghĩa là người thay thế thời gian anh bị đình chỉ.
– Vậy là cô điều tra tất cả trước khi về đây à?
– Có thể nói là vậy.
– Thực sự cô muốn trả thù đến vậy sao?
– Trông tôi giống đang đùa lắm à?
– Nếu vì cái chết của đại ca mà cô như thế thì…
– Tôi yêu Trương Gia Hòa. Và tôi cần một lời giải thích từ sự ra đi bí ẩn của anh ấy.”
…
“- Vấn đề là tôi không thể tiếp cận cô ta.
– Không thể tiếp cận cách quan minh chính đại thì vẫn còn ngõ tắt mà.
– Ngõ tắt?
– Tôi không tin cậu không hiểu tôi nói gì.
– Tôi không biết chị muốn tôi giúp chị điều gì?
– Tìm cách ràng buộc để cô ta chỉ có thể là của cậu. Bằng cách đê tiện nhất cũng được. Rồi sau đó làm cô ấy hạnh phúc, đến tột cùng. Làm cô ấy thật sự yêu cậu rồi hãy cho cô ta thấy sự phản bội là như thế nào. Tôi muốn cô ta sống không bằng chết khi nếm trải cái thứ cảm giác đó.”
…
“- Đó là Hoàng Ngọc Minh Thư, sếp của tôi. Cô nghĩ cô ta cần mấy cái chuyện như là tặng hoa năn nỉ hay gì gì đó để chấp nhận tôi hả? Còn lâu!
– Vậy thì tìm cách nào đó buộc cô ta phải bỏ Âu Trình Can mà đến với cậu đi.
– Cách gì? Làm cô ta có thai à?”
…
“- Tôi chưa bao giờ lên giường với phụ nữ vì mục tiêu bỉ ổi như thế.
– Tôi có cảm nhận được cái vẻ sung sướng của cậu khi chinh phục được mỹ nhân kiêu kỳ kia mà.
– Để xem cô ta đối với tôi như thế nào sau chuyện này?”
…
Rồi sau đó là đến đoạn clip đám cưới của hai người, rồi sau đó là đến những tấm ảnh ngọt ngào của một gia đình hạnh phúc. Rồi dòng chữ cuối cùng của đoạn clip có tên là “Kế hoạch làm bố – một kế hoạch hoàn hảo”.
Minh Thư giận dữ nhìn Kỳ Tuấn, anh tái mặt nhìn cô:
– Thư à, nghe anh nói. Em cần phải để anh giải thích!
– Im đi! Đồ tồi.
Kỳ Tuấn hét toáng lên:
– Ai đã làm chuyện này thế? Là ai?
– Chính là tôi.
Rồi Phương Dung bước ra, cô đã đến đây tự lúc nào. Cô nói:
– Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Dại gì phải chối bỏ chứ. Đây chẳng phải là động cơ ban đầu của anh sao?
– Cô điên hả? Tại sao cô lại chọn lúc này?… Thư à? Hãy nghe anh. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.
Trình Can vội bước lên lôi Phương Dung xuống:
– Cô điên đủ chưa?
– Phải. Tôi đang điên. Nhưng sắp có một người điên nặng hơn tôi rồi.
– Theo tôi ra đây. Cô thích cái trò phá hủy quá hả?
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, anh nắm lấy tay cô thì bị Minh Thư thẳng thừng kéo ra. Thư hét lên:
– Đồ dối trá. Vậy là anh đã gạt tôi ư? Tất cả mọi chuyện đều là một kế hoạch, kể cả việc làm tôi mang thai. Tôi đã cố gạt mình khi không nghĩ anh có mối liên hệ mật thiết với Trương Gia Hòa. Nào ngờ anh là người cùng thuyền với Lương Trần Phương Dung để gạt tôi.
– Ban đầu là như vậy nhưng mọi chuyện đã diễn ra theo chiều hướng khác.
– Tôi đã bảo anh im đi. Quá đủ rồi. Hôm nay anh đã tặng cho mẹ con tôi món quà đủ lớn rồi.
– Em… đừng quá kích động. Chờ anh đã…
Thư không còn giữ được bình tĩnh, cô bỏ ra khỏi bàn tiệc. Mọi người không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mọi chuyện cứ diễn ra như một bộ phim. Minh Thư bước xuống bậc tam cấp, Kỳ Tuấn kéo lại:
– Nghe anh đi, cho dù tất cả mọi chuyện đều là sự lừa dối thì tình yêu của anh dành cho em là thật, cho gia đình của chúng ta là thật.
Nghe đến đây, Minh Thư không nhịn được vung tay tát vào mặt Kỳ Tuấn giữa đám đông. Cô giận đỏ cả mặt:
– Tôi đã cố không làm anh mất mặt trong ngày hôm nay. Sau khi sự thật vỡ lẽ, tôi có thể nghe lọt lỗ tai hết nhưng ngoại trừ câu này. Tôi không thể nhịn được nữa. Tình yêu của anh ư? Đối với tôi bây giờ là một sự sỉ nhục. Anh rõ chưa?
– Thư, em có đánh anh, mắng nhiếc anh bao nhiêu cũng được. Nhưng làm ơn hãy để anh nói. Anh không muốn lừa dối em.
– Buông tôi ra.
Kỳ Tuấn thì cứ có níu kéo lại trong khi Minh Thư thì cố tháo bàn tay anh ra. Trong lúc cả hai giằng co, Minh Thư cứ đi lùi lại, đến bậc thềm nhà, cô trượt chân và ngã lăn xuống gần chục bậc thang. Dù bậc thang khá thấp nhưng cũng làm Thư ngã khá mạnh. Đầu cô đập vào một cái chậu hoa. Thư ngất xỉu làm buổi tiệc tán loạn. Kỳ Tuấn hoảng hốt:
– Minh Thư, em làm sao thế? Trả lời anh đi.
Thư ngất đi. Mọi người vây kín lại, phải khó lắm Kỳ Tuấn mới nhấc Minh Thư ra khỏi đám đông. Khi vừa nhấc Thư lên khỏi sàn, Nhã Trúc hét lên:
– Anh Tuấn, nhìn kìa!
Dưới sàn có một vệt máu, Thư chỉ bị chấn thương ở đầu nhưng sao lại có vết máu dưới sàn. Rồi mọi người ôm chặt đầu khi biết được những vệt máu ấy từ đâu ra…
Tuấn nhìn Minh Thư, giữa hai chân của cô vẫn đang liên tục chảy máu. Anh như không còn đứng vững, Vương Khang thấy thế liền chen vào và hét to:
– Nhìn cái gì, có biết gọi cấp cứu không?
Kỳ Tuấn ôm chặt đầu:
– Trời ơi, chuyện gì thế này? Đừng làm anh sợ. Thư! Minh Thư…
Cậu bé Quang Hy ngơ ngác nhìn theo ba mẹ mà chẳng hiểu gì, cậu còn quá nhỏ để hiểu buổi tiệc lẽ ra nên vui mừng đã trở bị biến thành thảm họa. Một thảm họa đã thực sự đủ lớn để phá hủy hạnh phúc của gia đình cậu.
Chap 79:
Minh Thư tỉnh lại, có một chút chóng mặt và khó chịu. Cô trông thấy mẹ cô và Ánh Tuyết đang khá lo âu ngồi ở phía đối diện. Bác sĩ đang kiểm tra cho Minh Thư, ông mỉm cười:
– Cô tỉnh lại rồi! Bây giờ cô cảm thấy thế nào?
– Tôi đã nằm đây lâu chưa?
– Đã 1 ngày 1 đêm rồi thưa cô.
Rồi Thư cố nhớ lại mọi chuyện, gương mặt cô biến sắc nhanh chóng, Thư cuống cuồng:
– Bác sĩ, tôi… đứa con trong bụng của tôi không sao chứ? Tôi vừa mới có kết quả tôi mang thai 6 tuần tuổi cách đây không lâu. Đứa con của tôi thế nào ạ?
Gương mặt của ông bác sĩ hơi buồn. Ông chỉ cúi đầu và không nói gì cả. Thư đủ hiểu chuyện gì đã xảy ra, cô chỉ biết ôm chặt đầu và khóc. Nước mắt không ngừng rơi. Bà Trầm và Ánh Tuyết phải chạy ngay lại trấn an:
– Con à, đừng quá đau buồn. Dù sao con cũng vậy còn Quang Hy mà.
– Chỉ là một tai nạn thôi. Cậu đừng như vậy.
– Con ơi, mẹ xin lỗi!
Thư đặt tay lên bụng và khóc nức nở. Chưa bao giờ cô lại khóc to đến như vậy. Không ai có thể dỗ cô nín được. Thư đã khóc rất lâu. Không rõ cô đang khóc vì chuyện vừa mất đứa con hay là bị Kỳ Tuấn phản bội làm cô gào khóc trong đau đớn như vậy. Đây chính là hình ảnh của Minh Thư mà Phương Dung hài lòng. Nếu y như động cơ ban đầu, cơ bản cô đã thành công trong việc trả thù Minh Thư.
Kỳ Tuấn sau khi giải quyết xong việc ở nhà, anh đến bệnh viện ngay khi có thể. Trông thấy Ánh Tuyết vừa đi ra, Kỳ Tuấn hỏi:
– Ánh Tuyết, Thư đã tỉnh lâu chưa?
– Mặt mũi nào mà anh còn hỏi câu đó? Anh tới đây làm gì?
– Khoan hãy kết tội anh. Cho anh biết chuyện gì đã xảy ra được không?
– Anh hay quá nhỉ? Hợp tác với mụ phù thủy kia trả thù bạn tôi. Rồi còn chơi cái trò kết hôn sinh con.
– Anh biết tội lỗi mình lớn lắm nhưng anh…
– Không còn cơ hội cho anh biện minh lỗi lầm của anh đâu. Minh Thư sẽ không cho anh cơ hội nào nữa đâu. Chính anh, chính anh đã giết đứa con trong bụng của Minh Thư. Anh hài lòng rồi chứ? Kế hoạch trả thù cho chiến hữu của anh thành công rồi đó.
– Cái gì? Minh Thư mang thai lần nữa sao?
– Anh thì có quan tâm gì nào? Tôi quá sai lầm khi nghĩ anh là một người đàn ông tốt cho Minh Thư. Đồ hèn nhát! Bỉ ổi!
Kỳ Tuấn như không còn nghe thấy gì nữa, Minh Thư đã bị sảy thai sau khi bị ngã. Tuấn cảm thấy những bước chân vô cùng nặng nề, anh cố lê từng bước đi. Tuấn gõ cửa, bà Trầm là người mở cửa. Trái hẳn với thái độ của Minh Thư, bà chỉ nhẹ nhàng:
– Là anh đấy à!
– Con chào mẹ. Thư đâu rồi mẹ?
– Anh khỏi gọi già này bằng từ đó nữa.
– Xin mẹ đừng đối xử với con như thế chứ ạ.
– Đứa con gái tội nghiệp của tôi vừa mới tỉnh lại. Xin làm ơn đừng để nó bị tổn thương nữa.
Kỳ Tuấn bước vào, anh nhìn thấy Minh Thư nằm im trên giường, hai mắt rưng rưng. Anh thật sự không kiềm chế được mình, Kỳ Tuấn cũng rơi nước mắt. Anh quỳ xuống trước mặt Minh Thư…
– Đó có phải là điều em định nói với anh hay không?… Về đứa con thứ hai của chúng ta.
Thư không trả lời. Kỳ Tuấn nghĩ chắc vì Thư đang dỗi hờn anh. Tuấn lại tiếp:
– Xin em hãy nghe anh nói gì đó đi. Anh thừa nhận kế hoạch trả thù là có. Nhưng em à, tình yêu anh dành cho em thực sự là không một chút lừa dối. Thái Quang Hy là một kết quả tình yêu của chúng ta. Là con của anh và em. Anh không mong em sẽ tha thứ cho anh ngay nhưng hãy nghe những lời này vì chí ít, em hãy lượng thứ cho hành động ngu ngốc nhất trên đời của anh. Được không em?
Thư vẫn im lặng, nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã. Kỳ Tuấn nắm lấy tay cô:
– Nói gì đó với anh đi. Có được không? Xin em đấy!
– Vô ích thôi!
Ánh Tuyết bước vào và lạnh lùng nhìn Kỳ Tuấn. Cô nói:
– Cậu ấy đã không nói gì từ khi biết tin bị mất đứa con.
– Cái gì? Không nói được? Tại sao vậy?
– Anh có chịu được một đả kích lớn như vậy không? Thư đã bị sốc tâm lí nặng nề, tâm trạng cậu ấy rất khó lường. Anh không làm lay chuyển được bộ dạng như thế này đâu.
– Sao lại như thế được? Để anh đi gọi bác sĩ.
– Thôi không cần. Bác sĩ vừa rời khỏi thôi mà. Với lại, tôi nghĩ anh nên cùng Bùi Đàm Phúc và mụ phù thủy kia đi ăn mừng chứ. Các người đã quá thành công rồi.
Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, cô không nói gì và cũng chẳng đoái hoài gì đến anh. Tuấn lặng lẽ cúi mặt ra về. Anh lái xe đến tìm Phương Dung, đúng là cô đang ở nhà của ông Minh. Kỳ Tuấn mắt đầy thù hận lăm lăm bước vào, Thanh Nhi niềm nở:
– Cậu Tuấn…
Tuấn không thèm nhìn ai, xông vào vào kéo Phương Dung đứng dậy, anh dí cô vào tường và siết chặt cổ Phương Dung. Ông Minh và Trình Can hoảng hốt lôi Kỳ Tuấn ra. Kỳ Tuấn như muốn giết người:
– Đồ ác độc! Tại sao cô lại chọn đúng ngày này? Cô là một mụ phù thủy. Tôi đã bảo hãy cho tôi thời gian rồi tôi sẽ giải quyết êm đẹp. Tại sao cô cứ khăng khăng với suy nghĩ đó và muốn làm mọi chuyện theo cách của cô?
– Kỳ Tuấn, cô ấy sẽ chết nếu cậu cứ mạnh tay như vậy.
– Buông tôi ra đi! Hôm nay tôi phải trả thù. Tôi không còn gì để mất nữa, tôi không sợ đâu.
– Nhưng ít nhất cậu cần nghe cô ấy nói nguyên nhân mà. Cậu bóp chặt thế làm sao Phương Dung nói được?
Rồi vất vả lắm ông Minh và Trình Can mới lôi Kỳ Tuấn ra được. Mặt Phương Dung tái xanh vì hành động thô bạo của Kỳ Tuấn. Phương Dung nói:
– Nếu sợ ngày này thì ban đầu đừng có làm. Cái lúc cậu đồng ý với tâm trạng lúc này khác nhau xa mà.
– Tôi đồng ý giúp cô tìm ra nguyên nhân cái chết của Gia Hòa. Nhưng đã bao nhiêu lần tôi van xin cô đừng có nói ra chuyện đó. Cô biết yêu tôi cũng biết yêu vậy? Đó là gia đình của tôi cô hiểu không?
– Gia đình ư? Thực chất đó chỉ là một kế hoạch của anh thôi. Đừng có vẽ vời mấy cái giấc mơ không có thật đó nữa. Anh dùng đứa bé để ràng buộc Minh Thư thôi nghĩ đến Trình Can. Đứa nhỏ là con anh, nhưng thực chất là vũ khí tối mật để anh giúp tôi trả thù mà thôi.
Kỳ Tuấn nghe đến đây càng nổi điên hơn, anh quay sang đập cái bình gốm rồi hất tung cái hồ cá đắt tiền của ông Minh. Trình Can liên tục phải can Kỳ Tuấn lại. Thình lình ông Minh tiến đến và thẳng tay đấm vào mặt Kỳ Tuấn một cú trời giáng, ông Minh lạnh lùng:
– Cậu bình tĩnh lại. Nếu không thì chẳng giải quyết được cái gì cả. Cậu lớn rồi!
– Ông bảo tôi làm sao mà có thể bình tĩnh được đây? Bây giờ cô ấy đang nằm trong bệnh viện, hận tôi đến tận xương tủy và đau đến vật vã khi bị sảy thai. Chưa kể đến việc vì bị cú sốc tinh thần quá lớn mà không nói được gì. Tôi chưa giết con đàn bà độc ác đó là còn may đấy.
– Lỗi của ai? Hoàn toàn là của Phương Dung hay của cậu?
Lúc này, lời nói của ông Minh mới thực sự lọt vào lỗ tai của Kỳ Tuấn. Câu nói làm anh giật mình và tỉnh ngộ, Kỳ Tuấn nhìn ông Minh rồi lại nhìn Trình Can. Ông Minh nói:
– Ta hiểu con đang tức giận như thế nào nhưng hãy bình tĩnh và giải quyết bằng cách giải quyết của một thằng đàn ông. Con không còn trẻ nữa, bây giờ con là chồng, là cha của người khác rồi. Con phải chịu trách nhiệm tội lỗi của con trước tiên rồi sau đó hãy nghĩ tới những việc khác.
Kỳ Tuấn chỉ im lặng và không nói gì cả. Phương Dung cũng hết sức ngạc nhiên khi nghe Minh Thư đã bị sảy thai, Phương Dung hoảng hốt:
– Cô ấy nằm ở bệnh viện nào vậy? Minh Thư mang thai khi nào?
– Không phải cô rất hận Minh Thư và luôn ghét Thái Quang Hy sao? Giờ lại xót xa khi gián tiếp giết hại một đứa trẻ khác của cô ấy hả?
– Tôi…
Kỳ Tuấn bỏ đi. Trình Can đỡ Phương Dung đứng dậy, ông Minh nói:
– Giờ thì con có gì để nói với ba không?
– Con…
– Con khiến ba thất vọng quá.
– Xin lỗi ba.
– Ba không muốn thấy mặt con nữa.
Ông Minh giận dữ bỏ đi. Chỉ còn Trình Can ngồi lại bên cạnh Phương Dung, Trình Can giọng nhẹ nhàng:
– Mọi người ai cũng thông cảm với nỗi đau của em trước kia, nhưng thực sự em đã không chấp nhận được sự thật về người tình cũ. Những dòng tin nhắn đó không là gì cả. Những chứng cứ mà em có hay những gì mà em đã chứng kiến không hẳn là khẳng định họ có quan hệ bất chính. Anh biết đó là nguyên nhân xuất phát từ việc em quá đau lòng khi mất đi đứa con cùng việc bị người đàn ông đó bội thề. Sai lầm của anh chính là việc không thẳng tay mà lại để em tự hành động. Anh đã chờ đợi rồi em sẽ nhận ra sai trái của mình, nhưng em quá mù quáng. Tai nạn của Minh Thư, anh sẽ cùng em chịu trách nhiệm.
– Minh Thư sảy thai sao?… Cô ấy… Tại sao mọi chuyện lại như thế này?
Phương Dung không ngờ mọi chuyện lại theo chiều hướng như thế. Và cô cũng không hiểu vì sao khi nghe tới tin Minh Thư bị sảy thai, Phương Dung cũng có một cảm giác đau khổ và có xen lẫn hối hận. Cô lặng lẽ đứng dậy và ra về không màn đến những lời an ủi của Trình Can.
Không có ai ở nhà, bà Trầm cũng ở bệnh viện túc trực bên Minh Thư suốt nên việc chăm sóc con trai của cô giao lại cho Ánh Tuyết, cô đi về nhà và lo lắng cho bé Quang Hy vì biết Thư sẽ không yên tâm giao thằng bé cho người giúp việc. Tiệc sinh nhật trong tâm trí của cậu bé mới tròn 1 tuổi ngày hôm nay là một ngày quá đỗi hạnh phúc với những món quà, những món đồ chơi to bự và lạ lẫm. Cậu bé chơi mãi đến gần khuya mới chịu ngủ, Ánh Tuyết đóng cửa phòng lại, hôn lên trán cậu bé rồi đi ra ngoài. Dường như không còn ai, chỉ còn lại Đàm Phúc đang ngồi ngoài phòng khách. Trông thấy Ánh Tuyết, Đàm Phúc tỏ vẻ sốt sắng:
– Thằng bé ngủ rồi hả?
– Có chi không?
– Sao cô lại nói như thế? Cô đang giận tôi à?
– Tại sao tôi phải giận anh?
– Cô phải nghe tôi nói chứ.
– Nói gì đây? Rằng anh cũng biết hết mọi chuyện. Thông đồng với Kỳ Tuấn và gạt bạn tôi hả?
– Khoan hãy trách tôi, nghe tôi giải thích đã.
– Không.
Đàm Phúc hét to:
– Tại sao lại không để tôi nói mà cứ ào ào trách móc thế hả?
– Còn tin nữa được sao?
– Tôi đã cố cảnh báo cậu ấy.
– Cảnh báo? Dễ nghe quá hả?
– Hãy tin tôi, nếu tôi và Kỳ Tuấn sáng suốt hơn thì chúng tôi đã không làm như thế.
– Bùi Đàm Phúc anh nghe cho rõ đây, tôi không muốn nghe bất cứ lời biện minh nào cả. Tôi không cầm được nước mắt nhìn người bạn thân hơn cả chị em của tôi nằm vật vã với nỗi đau trên giường bệnh. Nỗi đau mất con, nỗi đau bị chồng lừa gạt, cơn đau và sự hận thù giày xéo đến mức vật vã sống không bằng chết. Hai anh chẳng những không nhận trách nhiệm của mình mà còn cố biện minh. Tôi cực kỳ ghét cái điều đó. Tôi không cần biết và cũng không quan tâm đến bất cứ lời nói nào của anh nữa. Anh làm tôi quá thất vọng! Tôi đã nghĩ đến một số chuyện, nhưng… tôi bỏ qua hết rồi/
Đàm Phúc nhìn Ánh Tuyết, anh nắm lấy tay cô:
– Cho dù không ai tin tôi cũng không sao, nhưng tại sao tôi đã nói hết lời em vẫn không tin tôi? Trong mắt em tôi chưa bao giờ là một thằng đàng hoàng có phải không?
– Không.
– Em phải tin tôi. Nhất định em phải tin tôi.
– Tại sao?
– Vì anh thương em.
Đàm Phúc kéo Ánh Tuyết sát lại và đặt lên môi cô một nụ hôn “không xin phép”. Cả hai giữ lại giây phút đó khoảng vài giây, sau đó Ánh Tuyết đẩy Đàm Phúc ra rồi tát vào mặt anh. Ánh Tuyết lạnh lùng:
– Tôi sẽ không tin anh nữa đâu.
Ta sẽ không đi dưới mưa nếu biết dầm mưa lâu sẽ bị cảm. Nhưng cũng có khi ta biết điều đó nhưng vẫn không thể cưỡng lại bởi cơn mưa đôi khi mang lại cái gì đó thích thú và có một chút lãng mạn nếu nắm tay một ai đó đi dưới mưa. Con ếch sẽ không ồm ộp suốt ngày nếu nó hiểu được câu tục ngữ “con ếch chết vì cái miệng”. Con thiêu thân sẽ không lao vào ánh sáng nếu nó hiểu đã vào rồi thì không còn quay trở ra được nữa.
Nếu biết trước yêu là sẽ đau thì chắc chắn con người ta đã không muốn yêu làm gì cho rước ưu phiên vào bản thân. Nhưng sống mà không yêu thì sống để làm gì? Sống mà không cảm nhận được thứ tình cảm thiêng liêng kia thì có khác gì là đá, là cây là gió, …
Ngày Tuấn không mong đã tới, niềm hạnh phúc của anh có lẽ đã kết thúc. Kỳ Tuấn trở về nhà, anh ngồi bên cạnh cái nôi bé xíu của cậu con trai, nhìn ngắm cậu đang ngủ. Một vài giọt nước mắt rơi xuống. Đau. Hối hận. Sợ. Và tự trách mình…
Có muộn rồi chăng?
Chap 80:
Mọi người dáo dác tìm kiếm vì tự nhiên Minh Thư không còn nằm trên giường bệnh. Khi mọi người bắt đầu lo lắng thì đột nhiên cô lại quay trở về, bà Trầm lo lắng:
– Con đi đâu vậy?
– Con ra ngoài một chút.
– Cậu không biết mọi người lo cho cậu lắm à?
Minh Thư nhún vai, rồi một anh chàng bác sĩ có vẻ điển trai mỉm cười:
– Chúng tôi cần kiểm tra tổng quát cho cô.
– Tôi làm gì có bệnh mà kiểm tra.
– Nhưng, người nhà cô yêu cầu thế mà.
– Mấy ngày qua, tôi không nói gì là sở dĩ tôi không muốn nói. Tôi khóc nhiều là vì tôi muốn khóc. Thế thôi chứ có gì đâu.
– Dù sao thì…
– Tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Giờ tôi phải ra viện để làm việc lớn, đừng cản tôi.
Nói rồi Minh Thư lấy túi xách và điện thoại bỏ đi mà không thèm quan tâm đến những sự ngăn cản từ bà Trầm và Ánh Tuyết. Thư đón Taxi về tòa soạn, nhưng cùng lúc đó, Phương Dung đứng đối mặt với cô. Dường như lúc này trật tự đã thay đổi, một bên là gương mặt hối hận, còn bên còn lại không còn một chút cảm xúc, lạnh như băng có xen lẫn một chút hận thù. Phương Dung đi cùng Trình Can, Trình Can hỏi:
– Em xuất viện sớm thế à?
– Cảm ơn anh.
– Minh Thư, cho tôi nói vài lời được không?
Rồi Minh Thư nhìn Phương Dung, cô rối rít:
– Tôi sẽ không để việc đó diễn ra nếu biết cô đang mang thai. Tôi xin lỗi về chuyện này và tôi hiểu mất đi đứa con là đau đớn như thế nào.
– Không phải cả Thái Quang Hy cũng nằm trong chủ đích của cô sao? Hối hận à? Từ mới trong từ điển sống của cô hả?
– Tôi biết cô sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nhưng…
– Đừng nói nữa. Gặp nhau ở tòa soạn vào sáng thứ 2 đi.
Minh Thư lên Taxi và đi thẳng. Minh Thư về đến nhà, tổ ấm hạnh phúc của cô và Kỳ Tuấn. Lạ thật, giờ đây trước mắt cô đều là một sự vô cảm bao trùm, Thư không còn chút cảm giác nào, nơi cô và Kỳ Tuấn trao nhau những lời mật ngọt thắm nồng, những cái ôm tình từ hay những nụ hôn yêu thương. Mất hết cả rồi. Điều đó tan biến theo sự ra đi của sinh mạng vô tội kia. Thư không cho phép mình đau với cái hoài niệm đáng quên ấy, cô bước vào nhà. Trông thấy dì Tư đang cho Quang Hy ăn, Minh Thư bồng con trai lên…
– Chào dì! Dì đến khi nào ạ?
– Vừa đến sáng nay. Bạn của con mới được về đấy. Ba thằng bé đi đâu từ sớm rồi.
– Thế à?
– Cả tuần nghỉ phép, chắc gia đình không quá bận rộn hả con?
– Không ạ.
Minh Thư trao lại cậu con trai cho dì Tư, cô nói:
– Bây giờ con lên phòng, không có việc gì thì dì đừng để ai làm phiền con, kể cả ba thằng bé!
– Được rồi. Dì biết rồi! Con có cần ăn gì không? Trông con phờ phạc quá.
– Con không đói.
Việc đầu tiên sau khi Thư khóa trái cửa phòng lại, chính là việc dọn dẹp mọi thứ. Thư lôi cái vali ra và cho quần áo của cô vào. Thư thu dọn tất cả những gì thuộc về cô và Kỳ Tuấn, hình ảnh, kỷ vật… cô đem khuất hết tầm mắt. Mất một thời gian không nhỏ để dọn dẹp và thu xếp mọi thứ theo ý của mình. Thư cảm thấy mệt, nằm viện truyền nước biển suốt thì nào có ăn uống gì được. Cô nhìn xung quanh, rồi lại nhìn laptop, Thư thở dài và làm cái chuyện quan trọng nhất, lí do cô trở về nhà.
Nội dung của đơn xin ly hôn, Thư không đòi hỏi bất cứ tài sản vật chất nào là của chung của hai vợ chồng. Cô cũng không cần thiết trợ cấp mà chỉ là giành quyền nuôi con. Nhìn máy in đang cho ra nội dung Thư vừa hì hục lướt bàn phím, rồi cô nhìn tờ giấy còn ấm nóng. Thư mỉm cười trong nước mắt, chưa có thất bại nào ê chề như thế. Từ đó đến giờ Thư chưa từng trải qua cảm giác nào khó chịu như lúc này. Cô nghĩ ngợi một chút rồi tháo nắp ra và lạnh lùng ký tên của cô vào.
Kỳ Tuấn sau một đêm ngủ gà ngủ gật với một tá bia lon, anh trở về nhà định thay quần áo tươm tất rồi lại đến bệnh viện thăm Minh Thư. Bé Quang Hy đang ngoan ngoãn ngồi trong cũi chơi một mình, Kỳ Tuấn bồng con lên:
– Nhớ cục cưng quá!… Hôm nay ba đưa con đến thăm mẹ nha. Biết đâu thấy mẹ, con sẽ làm mẹ vui và mẹ sẽ khỏi bệnh. Được không con?
Dì Tư từ nhà bếp bước ra, Kỳ Tuấn mỉm cười:
– Con đang định nhờ người đi đón dì về.
– Ừ. Hết phép dì lại phải đến chứ con.
– Một tuần không gặp, dì trông đẹp ra.
– Học thói ăn nói dẻo miệng của ai đấy. Để dành lên nịnh mẹ Quang Hy đi. Vừa về là nhốt mình trong phòng, hỏi ăn gì cũng không chịu nói.
– Dì nói sao? Minh Thư đang ở nhà?
– Con hỏi gì lạ vậy.
– Thư về khi nào hả dì?
– Cũng lâu rồi.
Trao Quang Hy lại cho dì Tư, Kỳ Tuấn lên phòng, anh đẩy cửa vào nhưng được. Tuấn gõ cửa ầm ĩ, Minh Thư ngồi ở trong đoán biết Kỳ Tuấn đã trở về, cô bình thản đặt cây bút ngay bên cạnh trên lá đơn, nơi chữ ký của cô vừa mới khô mực. Minh Thư ra mở cửa, Kỳ Tuấn có một chút sợ hãi khi trông thấy ánh mắt lạnh lùng của Minh Thư…
– Em đã về nhà rồi. Em làm anh lo quá!
Thư chỉ im lặng nhìn Kỳ Tuấn, cô không chút lưỡng lự và đưa ra đơn xin ly hôn. Kỳ Tuấn không lạ về chuyện này bởi đó là điều tất yếu. Nhưng anh không nghĩ Thư lại làm chuyện đó nhanh đến như vậy, Kỳ Tuấn cầm lấy lá đơn. Minh Thư quay lại kéo vali ra, Kỳ Tuấn giật mình:
– Em đi đâu vậy?
– Đi khỏi đây.
– Đây là nhà của em. Em đâu cần phải đi.
– Đây là những thứ thuộc về cuộc hôn nhân dối trá của tôi. Tôi không cần. Đã xóa thì phải xóa hết. Tránh ra đi!
Thư xuống nhà, cô cầm sẵn áo khoác và mũ cho bé Quang Hy. Dì Tư trông thấy chiếc vali khá to, Thư cho nó vào xe hơi của cô rồi quay trở vào. Minh Thư trao cho dì Tư một cái phong bì khá dày và nói:
– Con có một chút thành ý gửi cho dì, cảm ơn dì bao lâu nay đã tận tình chăm sóc con trai của con, còn cho gia đình con những món ăn ngon và ngôi nhà lúc nào cũng tươm tất. Mong dì nhận cho!
– Con làm sao vậy? Vừa về lại đi nữa à?
– Dạ không đâu. Đây là lần cuối cùng con quay trở về căn nhà này. Con sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa đâu.
– Tại sao vậy? Hay là con không hài lòng về dì muốn cho dì nghỉ việc?
– Chuyện dài lắm. Con không đuổi dì, nhưng con cũng không phải là người mướn dì về nên con chỉ có thể làm thế với dì mà thôi. Mong dì đừng từ chối thành ý của con.
– Nhưng mà, tại sao chứ? Con không nói rõ…
– Kimi à, tạm biệt bà đi con!
Cậu bé vẫy tay chào rồi lại quay vào ôm cổ mẹ, Thư đội mũ lên cho con trai rồi đem cậu bé ra xe, sau khi đặt bé vào ghế rồi thắt dây an toàn, Thư nhìn lại ngôi nhà thêm một chút nữa. Cô vừa định vào xe…
– Minh Thư.
Thư quay lại, Kỳ Tuấn đứng trước bậc thềm, anh cầm theo lá đơn. Thấy Thư dừng lại, Kỳ Tuấn chạy ra ngoài. Anh đứng đối mặt với Minh Thư, anh nói:
– Anh mong em hãy quyết định việc này thật chín chắn. Đừng vì những chuyện vừa mới xảy ra, hãy vì tình cảm thực sự của em.
– Nếu không có những chuyện mà anh vừa nói thì cũng chẳng có đám cưới, chẳng có Thái Quang Hy và chẳng có cái câu chuyện nực cười tưởng chừng như thật ấy đâu.
– Nhất thiết phải ly hôn sao em?
– Có những lỗi lầm không bao giờ có thể tha thứ. Tôi không cho anh cơ hội đó đâu.
– OK! Bao nhiêu đó được rồi.
Kỳ Tuấn cười gượng, anh nhìn Minh Thư rồi cô bỏ đi một cách lạnh lùng. Tình cảm cả hai vẫn còn thấm nồng mới hôm qua mà bây giờ như vậy đấy.:
– Anh không cần thiết phải ký ngay nhưng có lẽ cũng chẳng cần phải níu kéo gì nữa.
Câu nói cuối cùng Thư dành cho Kỳ Tuấn trước khi đem mọi thứ thuộc về cô trong ngôi nhà này ra đi. Minh Thư vẫn không thèm nhìn đến Kỳ Tuấn, bước vào xe rồi đi thẳng. Cảnh nhìn theo chiếc xe bon bon đi mà không làm được gì luôn gợi cho Kỳ Tuấn những cảm giác thất bại, mất mát và đau đớn trong cuộc đời. Hình ảnh một người đàn ông đã từng rất hạnh phúc trước kia giờ đây chỉ còn là một bóng dáng não nề đứng giữa khoảng sân trống và quanh anh ta chẳng còn ai.
Chap 81:
Đàm Phúc lại tới tìm Ánh Tuyết lúc cô đang làm việc. Anh chờ khá lâu mới có thể gặp mặt được cô giờ đã là một trưởng phòng xinh xắn và giỏi giang được trọng dụng trong công ty quảng cáo. Ánh Tuyết bước ra từ phòng họp, thư ký nói:
– Có người tìm chị.
– Có hẹn trước không?
– Anh ấy nói là bạn của chị.
– Chờ tôi trong phòng hả?
– Dạ không, ở quán café dưới tầng trệt.
Rồi Ánh Tuyết bước xuống, cô ngờ ngợ đoán ra đó là Đàm Phúc. Anh tỏ vẻ rất lo lắng và căng thẳng ngồi bên ly café còn y nguyên chưa đụng đến. Ánh Tuyết ngồi xuống:
– Tìm tôi à?
Đàm Phúc nở nụ cười tươi, anh gật đầu:
– Cô dùng gì? Tôi mời cô.
– Thôi khỏi đi, tôi sẽ đi ngay.
– Được rồi. Tôi sẽ không nói chuyện nhảm nữa.
Rồi Ánh Tuyết bắt đầu nhìn Đàm Phúc, điểm cuốn hút nhất của Đàm Phúc chính là lúc anh tập trung nói hay hành động một điều gì đó. Ánh Tuyết thích nhìn anh ở góc độ như thế, và đang như vậyAnh đã kể lại đầu đuôi ngọn ngành sự việc cho Ánh Tuyết nghe bằng thái độ chân thành và có phần khẩn khoản. Đàm Phúc nói:
– Tôi biết mọi chuyện đối với Minh Thư là một cú sốc nặng. Nhưng, Kỳ Tuấn thực sự đã quá sai lầm khi chọn cái trò chơi nửa vời này. Tôi thề là tôi đã từng khuyên can cậu ấy đừng bao giờ đùa giỡn với tình yêu, vì Kỳ Tuấn vốn là một con người rất trân trọng tình yêu nhưng lại quá thiếu tình yêu trong đời. Và tôi tin lúc cậu ấy đồng ý làm cái chuyện động trời ấy, một phần nào trong đó của Kỳ Tuấn đã có bóng hình của Minh Thư.
– Anh nói với tôi chuyện đó để làm gì? Giọt nước tràn ly rồi. Tính cách Minh Thư thì anh còn lạ gì nữa…
– Nhưng cô là bạn thân của Minh Thư, tôi tin cô sẽ tác động được gì đó vào cô ấy.
– Tại sao tôi phải hợp tác với anh?
– Vì họ yêu nhau. Mà chúng ta là bạn thân của họ. Và hai người ấy chọn chúng ta làm ba mẹ nuôi của con trai đầu lòng của họ. Cô không thấy chúng ta nên có một chút trách nhiệm gì đó ư?
– Tôi thấy không cần thiết phải làm như vậy. Biết đâu, trước kia là trò chơi của Kỳ Tuấn, bây giờ đến lượt anh thì sao?
Đàm Phúc thở dài trằn trọc, anh vuốt mặt cho tỉnh táo rồi nhìn Minh Thư:
– Kỳ Tuấn thân với tôi còn hơn cả anh em. Tôi biết tôi phải giúp cậu ấy, nhưng thực sự tôi không còn cách nào nữa. Và tôi cần cô giúp. Vì tôi chỉ có thể nhờ đến cô. Tin tôi đi, một lời khuyên lúc này chẳng thấm thía nhưng có tác dụng sau này đấy.
Rồi Ánh Tuyết có vẻ xiêu lòng, cô nói:
– Tại sao tôi phải tin lời anh chứ?
– Đừng hỏi tôi “Tại sao?” nữa Ánh Tuyết ạ! Nói thì hơi quá nhưng tôi cũng đang lâm vào khủng hoảng đây, cái cảm giác biết được nhưng làm không được đối với tôi khó chịu như thế nào cô biết không?
Rồi Đàm Phúc đứng dậy, anh cúi đầu xuống gần mặt Ánh Tuyết rồi thì thào:
– Tôi đã căng thẳng đến mức quên mất mua hoa khi đến gặp cô rồi. Tôi quên mất cái thói quen đã được lập trình từ khi quen biết cô. Làm ơn hãy ngồi lại tìm cách gì giúp họ thay vì cứ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ như thế có được không?
Ánh Tuyết không nói gì, cô nhìn xung quanh để chắc chắn không ai chú ý đến cuộc nói chuyện giữa hai người. Ánh Tuyết nhẹ nhàng đặt nhẹ tay mình lên bàn tay Đàm Phúc như một câu trả lời. Khỏi nói Đàm Phúc sung sướng cỡ nào khi nhận được cái gật đầu từ Ánh Tuyết. Cả hai đang mộng mị cứu vãn mối lương duyên của hai người bạn thân nhất của họ. Có được không?
Sáng thứ hai, mọi chuyện có vẻ như vẫn được yên ổn nhưng không phải thế. Kỳ Tuấn, Minh Thư, Phương Dung, cả ba đều đến tòa soạn với ba tâm trạng khá nhau nhưng cùng chung một trạng thái, nặng nề và khó chịu. Mọi người dường như đã hiểu cuộc họp ngay đầu tuần hôm nay sẽ có nhiều thay đổi và biến động lớn về vị trí của cả ba. Đầu tiên là cuộc họp kín giữa ba người cùng với ông Minh và những nhân vật chủ chốt của tòa soạn có liên quan đến chuyện này. Ông Minh nhìn cả ba rồi nói:
– Bây giờ tôi muốn nghe ý kiến của ba người trình bày. Đầu tiên là Phương Dung.
Phương Dung đã bớt căng thẳng hơn, cô đứng dậy và nói:
– Tôi xin nhận tội của mình. Tôi từ bỏ công việc ở Mỹ và trở về đây vì mục đích trả thù. Có thể cách trả thù của tôi mọi người sẽ cho rằng quá mất mát và người gây thù cũng chẳng sướng vui được bao nhiêu. Nhưng tôi không cần để lại gì cho mình và tôi muốn trả thù. Tôi đã gây ra vụ bắt cóc để Minh Thư không tới được tòa soạn ngày hôm đó. Và chuyện này, hoàn toàn không liên quan đến Thái Kỳ Tuấn. Nhưng, tôi xin khẳng định lại với ông, tất cả các người còn lại ở đây, tôi nhận được số phiếu của họ vì họ tin rằng họ sẽ có một vị trí chắc chắn ngay cả khi không cần có cái tâm cho nghề nghiệp. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc mình đã làm và tôi muốn xin lỗi cô Thư. Tôi không cố ý gây ra tai nạn cho cô. Tôi xin lỗi!
– Tôi không có gì để nói.
Kỳ Tuấn đáp rất gọn. Rồi tới lượt Minh Thư, cô nói:
– Ngay sau khi mất vị trí vốn tôi được mời về để điều hành. Tôi có quyền nghỉ việc nhưng tôi không làm vậy. Tôi muốn lấy lại thứ tôi đã mất một cách oan ức. Tôi đã âm thầm chịu đựng và làm cái vị trí tôi không hề muốn làm nhiều tháng qua. Nay điều tôi muốn duy nhất chính là việc trả lại cho tôi chiếc ghế Tổng biên tập. Vị trí đó vốn thuộc về tôi.
Rồi sau một vài cuộc hội ý, một hồi sau, toàn bộ nhân viên đã được vào phòng họp rồi nghe ông Minh công bố quyết định. Ông Minh nói:
– Tôi với tư cách là người có quyền tối cao ở đây, xin tuyên bố. Lập tức cách chức cô Lương Trần Phương Dung ngay trong ngày hôm nay và yêu cầu cô hãy tự thú nhận sai trái của mình trước pháp luật. Qua đó, tôi cũng chính thức trao chiếc ghế Tổng biên tập lại cho Hoàng Ngọc Minh Thư và xin lỗi cô về sự thiếu sót này. Mong cô đồng ý bỏ qua và ngồi lại chiếc ghế quyền hành nhất để lèo lái con thuyền này.
Minh Thư gật đầu. Một tràn vỗ tay để cô trở lại nhậm chức. Sau đó, Thư đã thẳng tay sa thải và kỷ luật những người đã đứng về phía Phương Dung làm việc sai trái. Những người nhẹ thì bị liệt vào danh sách kiểm điểm và trừ lương. Mọi người đều không hề có ý kiến bởi vì dù sao làm việc với Minh Thư cũng dễ chịu và an toàn hơn với Phương Dung nhiều.
Từ phòng họp bước ra, Kỳ Tuấn kéo tay Minh Thư lại và nói:
– Anh có chuyện muốn nói với em.
Rồi Minh Thư nhìn bao quát, vẫn cái thói tò mò quen tọc mạch của nghề báo, cô nhìn Kỳ Tuấn rồi lạnh lùng:
– 15 phút nữa gặp ở phòng của tôi.
– Được rồi.
Minh Thư chạy vào thang máy, lập tức đuổi theo Phương Dung. Trông thấy Minh Thư đuổi theo mình, Phương Dung quay lại:
– Chúc mừng cô đã trở lại.
– Tôi không sa thải chị. Chị vẫn là một nhân vật chủ chốt tòa soạn cần.
– Cô không hận tôi sao?
– Người cô hận không phải là cô, nhưng không phải vì vậy mà tôi quên hết những gì cô gây ra cho tôi. Còn tòa soạn này không liên quan đến chuyện của ba chúng ta, tôi được mời đến đây để mang những gì tốt nhất đến cho “Người thời thượng”.
– Cô cao thượng quá!
– Còn nữa, nếu cô thực sự muốn biết thì tôi cũng xin nói thẳng ra. Ngay đêm Gia Hòa chết, tôi và anh ấy có gặp nhau. Nếu tôi không nghĩ anh ấy chỉ đùa, có lẽ tôi đã cản anh ấy. Tôi cũng muốn xin lỗi chị, ngày trước, tôi đã không thẳng thừng với Gia Hòa, ai cũng từng có sai trái, và sai lầm của tôi chính là việc dùng thái độ nửa vời để mong học được từ anh ta những điều mà tôi cần để có được như ngày hôm nay. Nếu như tôi cứng rắn với anh ấy hơn thì có lẽ anh ấy đã không dành tình cảm sai trái đó nhiều cho tôi như thế. Coi như tôi đánh đổi đi!
Minh Thư quay trở vào, Phương Dung gọi lại:
– Vậy cô có tha thứ cho Kỳ Tuấn không?
Thư quay lại và nói với giọng khá bình thản:
– Tôi sắp đi gặp anh ta đây.
Kỳ Tuấn ngồi chờ Minh Thư, cô bước vào. Kỳ Tuấn nói:
– Mừng em đã trở lại.
– Cảm ơn.
– Có thể thôi nói với anh những câu xa lạ đó hay không? Dù sao thì chúng ta…
– Khoan đã… Tôi nghĩ bây giờ chỉ còn tôi hoặc anh. Đừng sử dụng những từ ngữ đó.
– Chúng ta còn có 1 đứa con trai.
– Anh không có cái quyền giành giật nó với tôi đâu. Anh cũng mất luôn cái tư cách làm cha thằng bé rồi.
– Anh chỉ muốn chúng ta còn chút tình nghĩa gì với nhau. Trước khi anh giao cho em thứ này.
– Nhanh đi. Tôi còn nhiều việc phải làm.
Thấy thái độ cương quyết của Minh Thư, Kỳ Tuấn cũng đâm ra nản chí và không còn van xin nài nỉ nữa. Anh hơi run tay nhưng vẫn cố nén chặt đau đớn khi đưa ra hồ sơ ly hôn…
– Anh đã ký rồi.
Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, tự nhiên vào lúc này tim cô đau đến không thở được. Bởi vì cuộc hôn nhân của cô quá đẹp, quá tuyệt vời và quá hạnh phúc nên cô cảm thấy đau khi biết mọi thứ chỉ là một mớ hỗn loạn của sự trêu đùa, dối trá. Hay tại vì cô đã cố trở thành một người phụ nữ hoàn hảo để rồi cũng phải là một nạn nhân của gã playboy cô không hề có chút thiện cảm khi mới đến đây. Thư cố hít thật sâu rồi nói:
– Anh đã có một quyết định nhanh và chính xác nhất từ trước đến nay.
– Không có gì, anh ra ngoài nha.
Thư không trả lời. Cô không biết cảm xúc lúc này trong cô là gì. Thật khó tả. Thư không hề vui với những quyết định của mình. Nhưng không vui không có nghĩa là quên hết tất cả mọi chuyện. Chiếc ghế êm ái ngày nào giờ lại trở về bên Thư nhưng cô không còn thực sự muốn ngồi ở đây nữa. Tuấn chí ít đã làm Thư thay đổi, tập cô quen dần với một vai trò của người mẹ, người vợ đảm đang. Cô đã và sẽ như thế, nhưng, mọi thứ Thư đã quyết định xong. Nhìn cái cách mà những nhân viên tòa soạn từ lớn đến nhỏ đều tập trung cho công việc của mình. Vị Tổng biên tập trẻ mỉm cười, hiểu rằng cô đã hoàn thành nhiệm vụ được giao phó.
Thật bất ngờ, khi chuẩn bị tan giờ làm việc. Thư lại báo có họp khẩn, mọi người đã nghĩ đến việc trở lại với lối sống đầy nghiêm túc và kỷ luật thì Minh Thư lại bất ngờ đứng dậy và nói:
– Mục tiêu duy nhất của tôi khi trở lại đã làm xong. Tôi đã làm được điều ông Minh cần khi mời tôi về đây. Các bạn đã có thể duy trì sự phát triển của tờ tạp chí Người thời thượng. Nay, tôi nghĩ tôi đã làm được việc đó. Các bạn rất đáng khen.
Vương Khang nhăn mặt:
– Tổng biên tập, không phải cô sẽ…
– Tôi xin tuyên bố từ chức.
Ông Minh khó chịu ra mặt:
– Cô nhất quyết đòi lại rồi bây giờ lại bỏ. Cô đùa đó hả?
– Tôi không đùa. Đây là đơn xin từ chức của tôi.
Rồi Minh Thư mỉm cười, khác hẳn với lúc cô vừa đến, giờ nghe tin cô không còn làm Tổng biên tập, có người suýt khóc. Thư nói:
– Tôi rất vui khi các bạn như thế. Hãy nhớ rằng, các bạn đều rất giỏi và có năng lực. Những nội quy nghiêm ngặt của tôi chỉ để đánh thức lại những điều đó. Có gì không phải xin thứ lỗi cho tôi.
Thư cúi đầu rồi rời khỏi phòng họp đầu tiên. Kỳ Tuấn là người im lặng trong suốt khoảng thời gian ấy. Vương Khang quay sang nhìn Kỳ Tuấn:
– Anh… không đuổi theo sao?
Chức Tổng biên tập một lần nữa được đổi ngôi. Và lần này, người được chọn là Thái Kỳ Tuấn. Anh không hề vui với lần lên chức trọng đại này. Kỳ Tuấn trở về nhà, anh lắc đầu nhìn mâm cơm đầy những món ăn mà anh thích được dì Tư dọn sẵn không nói gì và mở tủ lấy chai rượu xách lên phòng. Mọi khi giờ này anh sẽ trở về ôm vợ và hôn con. Còn bây giờ thì…
– Alô…
Kỳ Tuấn mệt mỏi nhấc máy, trời đã sáng, cả đêm qua Tuấn đã say lướt khướt và đang nằm lăn dưới sàn mà ngủ, giọng nói gấp rút từ đầu bên kia:
– Em gọi cho anh lần thứ 5 rồi đó.
– Xin lỗi, hôm qua anh xỉn.
– Anh Tuấn, anh tới đây mau đi.
– Ai đấy?
– Ánh Tuyết đây.
– Có chuyện gì vậy?
– Anh tới nhà cũ mau lên đi. Minh Thư muốn đưa Kimi đi đấy.
– Cái gì? Đi đâu?
– Anh tới nhanh đi. Em không chắc chắn mình giữ cậu ấy lâu đâu.
Tuấn chạy như điên, mới hơn 7 giờ sáng, con đường lại bị kẹt xe. Tuấn bóp còi inh ỏi, rồi anh chạy bộ. Khốn. Đúng lúc này trời lại đổ mưa, những cơn mưa đầu mùa bất chợt đến rồi lại đi phút chốc. Nhưng mưa ngay lúc này thật không hay lúc nào. Tuấn chạy đến nhà cũ, anh thở hổn hển nhìn thấy chiếc Taxi đỗ sẵn trước cửa chung cư. Bà Trầm đã lên xe ngồi trước, Ánh Tuyết thì đang ẵm Quang Hy. Kỳ Tuấn chạy lại ôm đứa con trai nhỏ:
– Con trai yêu của ba!
Cậu bé nhìn Kỳ Tuấn, rồi lạ lẫm trước gương mặt như muốn khóc của anh. Ánh Tuyết nói:
– Sao anh lại ký tên chứ? Như thế chẳng phải đồng ý buông xuôi không níu kéo sao?
– Anh còn có thể làm gì hơn.
Cùng lúc đó, Minh Thư bước xuống. Cô nhìn thấy Kỳ Tuấn đang ẵm bé Quang Hy, cô đùng đùng tiến lại và giật mạnh cậu con trai từ tay Kỳ Tuấn:
– Ánh Tuyết, đem thằng bé vào xe.
– Thư, dù sao anh ấy cũng là ba của nó mà.
– Anh ta không có tư cách đó.
Rồi Minh Thư cũng quay bước đi, Kỳ Tuấn kéo tay cô lại:
– Ngay cả chuyện ly hôn anh cũng đã chấp nhận, anh không giành con với em. Cớ gì em phải bỏ đi chứ?
– Tôi đi đâu là chuyện của tôi. Nó là con trai tôi.
– Chúng ta chia tay không có nghĩa là em bắt anh phải xa con. Đừng bắt anh xa thằng bé. Xin em đấy.
– Buông tay ra.
Kỳ Tuấn vẫn nắm chặt tay Minh Thư, cô quay lại, kéo mạnh tay Kỳ Tuấn xuống rồi lạnh lùng:
– Kết thúc rồi, đừng níu kéo nữa!
Xe nổ máy, bà Trầm nhìn Kỳ Tuấn rồi lại quay qua nhìn cô con gái. Minh Thư chỉ im lặng, mắt cô ươn ướt và rất buồn. Kỳ Tuấn nhìn theo cậu con trai Quang Hy vẫy tay chào qua cửa kính. Nước mắt anh rơi lã chã. Anh nhìn theo mà không đủ sức chạy theo.
Ai cũng hiểu, quyết định chia tay không bao giờ là nỗi đau của một người một khi họ thực sự yêu nhau.
Chap 82:
Trở về làng cổ Đường Lâm, nơi này luôn yên bình và dễ chịu. Dù điều kiện sống thì không đầy đủ như ở thành thị nhưng nơi này có một thứ mà thành thị đã mất đi thì chẳng biết bao giờ mới tìm lại được: sự trong lành.
Thư thức dậy, cô trở về Hà Nội từ hôm qua và đã có một đêm ngon giấc. Cậu con trai Quang Hy lần đầu về đất Bắc thăm quê ngoại cũng khá vất vả mới chịu ngủ. Nhưng, Thư về đây thì phó mặc giao con cho bà Trầm chăm sóc, cô chỉ im lặng, đôi mắt ưa buồn và hay đi dạo mà không nói với ai. Bà Trầm hiểu chuyện nên cũng không lạ khi cô con gái cứ buồn im ỉm như vậy.
Thư xếp gọn chăn gối rồi đi ra ngoài, bà Trầm chuẩn bị bữa cơm khá đạm bạc. Thư nhìn những món ăn mà trước đây cô đã từng gắn bó nhiều. Bà Trầm hỏi:
– Sao? Ăn không quen hả con?
– Dạ đâu có. Lâu rồi không ăn những món này, chắc hôm nay con ăn nhiều đó.
– Ừ. Thế thì ăn nhiều vào.
– Dượng đâu rồi mẹ?
– Ông ấy… à… ông ấy ở ngoài vườn.
– Sao không gọi dượng vào cùng ăn?
– Thôi. Con cứ ăn trước đi.
– Con trai con đâu rồi mẹ?
– Đêm qua nó thức đến gần sáng đấy. Không quậy nhưng cũng không chịu ngủ. Chắc vì lạ chỗ!
– Sao mẹ không gọi con dậy dỗ cháu?
– Thôi. Con cần lấy lại sức khỏe sau khi trải qua mọi chuyện.
– Mẹ… mẹ…
Cậu bé Quang Hy tự thức dậy rồi dụi mắt gọi mẹ, Thư bỏ đũa chạy vào ẵm con ra. Cậu bé có vẻ khá lạ lẫm với thức ăn nhìn thấy trên bàn. Thư hôn lên tóc con trai, bà Trầm nói:
– Để mẹ trông cháu, con cứ ăn đi.
– Dạ thôi, con ăn đủ rồi. Mẹ vào tắm rồi thay quần áo cho Kimi, hôm nay mẹ đưa con đi quanh làng chơi nhé.
– Con phải biết giữ gìn sức khỏe, đã no vào đâu mà cứ…
Minh Thư mỉm cười:
– Mẹ yên tâm, dù sao con cũng phải duy trì sức khỏe đủ để quay về Sài Gòn hoàn tất thủ tục ly hôn chứ ạ!
– Vẫn chưa chấm dứt sao con?
– Tụi con có 2 tháng ly thân trước khi ly hôn.
Ly hôn. Nhắc tới hai từ này sao thật là đắng môi một cách khó tả. Cậu bé Quang Hy đã biết đi nhưng vẫn thích nũng nịu trên tay mẹ. Thấy gì lạ bé cũng chỉ tay, cũng phải thôi, từ khi ra đời, đây là lần đầu tiên Quang Hy thấy được góc đa, mái đình, đường làng và đồng lúa. Gió thổi lùa vào làm mái tóc cậu bay bay trong gió, Thư chỉ im lặng nhìn con trai đang nghịch mấy bông hoa. Lần đầu tiên tiếp xúc với thôn quê, cậu bé không hề tỏ ra lạ lẫm trái lại còn khá thích thú. Thư cứ mảy may suy nghĩ, một thằng bé đáng yêu, luôn được mọi người cứ hễ thấy là muốn hôn lại là kết quả của một sự lừa dối trơ trẽn. Quang Hy thực sự là niềm vui hay là nỗi buồn của Minh Thư đây?
Thình lình, cậu bé vấp ngã và òa khóc. Thư đang suy nghĩ, cô vội chạy lại thì nhanh như chớp, một người đàn ông đến và bồng cậu bé lên. Thư chạy lại:
– Con ơi, không sao chứ?
– Mẹ… mẹ ẵm…
Thư đỡ lấy con trai từ người đàn ông ấy. Quá lo lắng cho cậu con trai, Thư không để ý ánh mắt anh ta nhìn Thư. Đến khi cậu bé chịu dừng khóc, Thư mới quay lại:
– Cảm ơn anh đã…
Rồi cô ngừng lại. Đứng trước mặt cô tại sao lại là người này. Người ấy cũng ngỡ ngàng khi trông thấy Minh Thư, cả hai nhìn nhau rất lâu…
– Minh Thư, phải em không?
– Hữu Vinh?
…
Kỳ Tuấn đang ngồi chiếc ghế Tổng biên tập, Thư đã ra đi và để lại một tòa soạn chăm chỉ, chú tâm với công việc, thậm chí không còn một nhóm tán gẫu nào hoạt động. Thư đã hoàn thành xuất sắc vai trò được giao khi đến nơi này, nhưng giờ nó trở nên hoàn thiện, cô đã ra đi. Cô ra đi vì một người và bây giờ chính người ấy cũng đang đau. Tuấn có muốn khóc cũng không khóc được. Anh chỉ cảm thấy một nỗi buồn vô hạn không thể nào nguôi.