– “Coi bộ chiều nay, nén đau thương mà đạp xe lên rồi!”
CHAP 100: XE ĐẠP ĐÔI
Trở về nhà với cái chân thương tật, nhanh chóng chào Mẹ đang nấu ăn bữa trưa, tranh thủ phóng thẳng lên nhà trên chui tọt vào phòng. Gì chứ chìa cái chân sưng tấy ra trước mặt thân mẫu thế nào cũng ăn chửi té tát. Từ cửa phòng, luồn qua cánh cửa nhà trên, đi vòng xuống nhà tắm. Phải nói là cực khổ đủ bề.
Vớ ngay chai thuốc bóp được chôm chỉa từ cái hũ thuốc lớn của Ba, đóng chặt cửa phòng, thở phào nhẹ nhõm rồi bóp lấy bóp để. Miệng lầm bầm khấn như thầy trừ tà:
– “Chiều nay đừng có mưa nghe!”.
– Vái ông trời chiều đừng mưa!
May mắn là trong lúc dọn cơm, cắn răng ráng giữ tướng đi bình thường như mọi ngày, trong lúc ăn cũng nhờ cái bàn che đi ít nhiều nên Mẹ tôi cũng không để ý lắm. Buổi trưa diễn ra suôn sẻ.
– Anh, có nhà không?
– Chi vậy, đá banh à?- Ông anh cùng xóm hào hứng.
– Banh bóng trưa cho nổ đầu à, việc khác!
– Việc gì, mày nói đại đi, úp úp mở mở cái gì! – Giọng bên đầu dây ỉu xìu trông thấy!
Chẳng qua cuộc điện thoại này cũng là nhờ vả. Từ năm lớp 10 đã được đi học bằng bus nên xe đạp với cá nhân tôi là một vật dụng không cần thiết để tồn tại. Chiếc ngựa sắt đi từ thời cấp hai chắc cũng trở thành đống sắt vụn phủ đầy mạng nhện trong kho nhà. Giờ mà đạp lên tới trường, chắc mỗi thứ văng mỗi nơi quá.
– Cho thằng đệ mượn con chiến mã!
– Mượn xe đạp chi?
– Mượn đi công chuyện chứ gì, hay là sợ xước xe!
– Vớ vẩn, giờ qua lấy đúng không!
Vậy là xong phương tiện đi lại. Cúp điện thoại thở phào phần nào, tôi nhanh chóng chui tọt vào phòng, tăng liều lượng thuốc chữa trị, bóp bóp cái chân thêm lần nữa, dù thực tế thì hai lần như vậy công hiệu cũng chẳng tăng phần nào.
– Con xin phép đi đến 10h nha Mẹ!
– Đi đâu mà 10h!
Chỉ cần nghe giọng điệu thôi là đủ biết Mẹ tôi không đồng ý lắm về việc bỏ bữa tối và lọt tọt 10h tối có mặt ở nhà. Viện cớ lí do đi chơi với lớp và có mặt Nhân và Nguyệt nên cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của Mẹ. Vui vẻ quần áo chỉnh tề và bước ra khỏi nhà.
Đường dẫn xuống mấy khu nhà xóm dưới vắng tanh. Nhân và Nguyệt chắc cú rằng chiều nay tôi không có mặt nên cũng đã đi từ trước. Càng tốt, thế thì càng bất ngờ. Cà nhắc đi từng bước xuống tới khu nhà cuối xóm, rẽ vào hàng dâm bụt cao ngang đầu người, bên trên uốn thành cánh cổng, nhìn tươi non đẹp đẽ trong không khí hơi se lạnh.
– Đây, ngựa chú mày đây, đi về toàn vẹn để anh mày còn đi tán gái!
– Rồi, rồi, em sẽ trả- Tôi đáp ậm ừ cho qua lệ, nhìn con mini Nhật màu xanh da trời vẻ vừa lòng lắm.
Ngồi lên xe nhấn pê- đan xuống, cơn đau xuyên từ bàn chân lên tới não, làm mấy dây thần kinh co rút cả cơ mặt. Ông anh cuối xóm nhìn tôi cũng phát hoảng cả lên:
– Mày bị sao thế, đau bụng hay sao mà mặt mày như thế kia- Lão đưa mắt nhìn từng giọt mồ hôi đang thi nhau đổ ra trên khuôn mặt tôi.
– Đau cái gì, phỉ thui cái mồm ông. Thôi em đi, mai trả xe sẽ hậu tạ.
Khẽ đưa tay vẫy chào ân nhân. Vòng xe đạp bắt đầu lăn bánh trên con đường quen thuộc từ thuở bé. Vừa đi vừa nghêu ngao hát, cho đỡ buồn cũng như quên đi cơn đau. Trong đầu mường tượng ra cái cảnh Dung xúc động như thế nào khi tôi thắng con ngựa Nhật này trước mắt. Chắc lúc đó mình vĩ đại lắm. Và rồi Nàng sẽ ân hận ra sao khi buổi sáng trót giận hờn vu vơ với một thằng có trách nhiệm như tôi:
– Cho Dung xin lỗi nhé, sáng nay…lỡ lời!
– Không sao, T quên rồi- Và lần nữa Nàng sẽ cảm kích tôi bởi tinh thần đại hiệp không lo nghĩ mấy chuyện lăn tăn nhỏ nhặt.
Vinh quang nào cũng có máu và nước mắt, anh hùng nào cũng khó qua ải mỹ nhân. Chẳng hiểu đi được chút ít thì mồ hôi đã đổ ướt cả lưng áo, tóc tai bết hết cả lại. Thứ nhất cũng là vì nén đau, thứ hai cũng vì lâu lắm chưa đạp xe nên sự bền bỉ đường trường là một yêu cầu quá cao. Không khí hơi se lạnh, nên chiếc áo khoác bên ngoài trở nên vướng víu. Chính vì thế, cứ khi nào nóng bức vì mồ hôi, tôi dừng xe cởi chiếc áo khoác ra. Đạp được một khúc, gió lùa vào da gà nổi lên thì lại mặc áo khoác vào.
– Biết thế đi bus cho khỏe.
Cứ tình trạng này có khi lên đến nơi, tôi lại trở thành thằng ngu trong mắt anh em mất. Cứ thế, sau năm bảy lần cởi áo rồi mặc lại, cánh cửa màu xanh nhà Dung cũng từ từ hiện ra trước mắt. Xe đạp dựng lấp đầy khoảng sân trống thường lệ. Nhìn số lượng thì chắc cũng gần hết lớp mất. Thở một hơi dài, tống được phần nào mệt mỏi vì tự hành xác nãy giờ, tôi dắt xe len qua cánh cổng được khép hờ.
– Ơ…!
– Sao mày bảo không đi?
– Mày, thằng khốn!
Đám bạn nhao lên dồn ép hỏi han, cứ như lâu lắm được thấy mình vậy. Tiếng ồn ào ngoài sân kéo thêm vài gương mặt tò mò ló ra.
– Dung, ra đón thằng T! – Phong mập rống lên mặc cho tôi đưa tay lên suỵt nó!
– Ôi, mình ơi, để em dắt xe cho- Long con và Linh vẹo chạy ra ẻo lả!
Thảy chiếc xe cho hai thằng bạn, tôi như thằng ăn trộm, khép nép đi vào nhà Nàng. Cơ man kiểu ngồi đứng đầy rẫy hiện ra. Bên kia thì đàn hát tập dợt, bên góc nhà thì xì lác búng tai, rồi thì cờ cá ngựa…muôn hình vạn trạng. Khẽ lách qua đám đông, ngồi phịch lên cái đùi thằng Mập làm nó la oai oái. Đồng hồ cũng điểm 3h chiều.
– Giờ thì phân công ra, nhóm đi chợ, nhóm ở nhà chuẩn bị.- Lớp trưởng ra uy, cầm tờ giấy dài dằng dặc những món ăn phân công từng nhóm.
– Nhóm đi chợ: Phong, Linh, Nhân, Hà, Hiền, Quỳnh…!
Danh sách dài dằng dặc được kết thúc bằng tên của tôi. Cái thằng cũng biết chọn lúc lắm, bắt thằng thương binh đi chợ mới chịu chứ. May sao là Dung cũng tinh ý nên chuyển tôi qua nhóm ở nhà với cái nháy mắt đầy ý tứ.
– Rồi, thống nhất vậy, tiến hành đi!
Ai thì tôi không biết, chứ riêng cái nhóm ở nhà, tôi sướng như vua. Dung bắt tôi ngồi trên ghế, không được chạy lung tung, với cái lí do to bự chảng:
– Bị đau chân nên T ngồi đó!
Chủ nhà lên tiếng thì chẳng đứa nào dám hó hé ý kiến gì. Nàng mang rổ hành khô và tỏi lên ngồi cạnh tôi và bắt đầu mở lời:
– Sao không đi bus?
– Sợ đi bus rồi có người lại bảo ôm con bỏ chợ!
– …!
Chả hiểu tính toán trước, mơ mộng đủ kiểu, mà giáp mặt với nàng cũng phải chọc ngoáy được mấy câu. Dung ngồi im, khẽ đưa mắt nhìn xuống chân tôi, mặt buồn so. Vẻ mặt ấy làm tôi bối rối:
– Nói chứ lâu lắm chưa đạp xe, lâu lâu đổi gió ấy mà.!
– Xin…lỗi T nhé!
– …!
Câu xin lỗi ngập ngừng được đưa ra, càng làm cho không khí thêm bối rối. Nhưng hành động của nàng thì nhanh chóng dứt khoát hơn:
– Nè, coi như đền bù! – Cái thanh kẹo bạc hà được chìa ra.
– Uầy, coi như cô nương biết điều không thì…!
– Thì sao…!
– Thì như này nè- Tôi giở bộ mặt dê cụ khả ố hù nàng…
Chẳng hiểu sao hình như mắt tôi ngân ngấn nước, không biết vì hành bay vào mắt hay là do hạnh phúc quá đỗi chăng. Sự ưu ái của Nàng khiến tôi trở nên đặc biệt, là người mà nàng luôn quan tâm. Trước mặt mọi người là một cô nàng luôn bình tĩnh, cứng rắn và cá tính, nhưng với tôi, đó là Dung dễ thương, biết giận hờn như bao người con gái khác. Nhưng ở nàng, có điều gì đó đặc biệt, nổi trội và tỏa sáng hơn những người còn lại đó. Đặc biệt riêng với tôi.
Nhóm đi chợ cũng trở về sau hơn một tiếng mua sắm cò kè, tay xách nách mang đủ thứ. Tiếng nói tiếng cười, tiếng đùa giỡn làm căn nhà vốn yên tĩnh nay ồn ào náo nhiệt thu hút ánh mắt tò mò của người qua lại. Tôi vẫn được ưu tiên đặc biệt, nay đi lại lăng xăng, thỉnh thoảng được Dung cho nếm thử những món ăn mà Nàng nấu. Vừa ăn vừa nháy mắt với thằng Phong Mập mặc cho nó vừa ghen tị vừa thèm.
6h tối, không khí nhộn nhịp cho lễ Noel cũng bắt đầu. Những dàn đèn nhấp nháy cũng những nhà theo Đạo Thiên Chúa cũng được thắp sáng. Ngoài đường sự nô nức cũng được thể hiện qua từng nét mặt. Đâu đó vang lên bài ca mừng giáng sinh quen thuộc mà bất kì ai cũng từng nghe qua. Nó làm cho bên trong nhà tăng thêm sự nô nức và hối thúc mọi người nhanh tay. Không khí se lạnh lùa vào, đúng theo kịch bản Noel đẹp nhất.
– Giờ ăn ở đây hả?
– Chứ sao! – Một bạn nữ lên tiếng đáp trả Kiên cận.
– Hay là mang lên đồi đi!
– Đồi á hả, được không, cực lắm!
– Thì đông người mà, lên đó cũng gần nữa!
Tuổi học sinh ham vui nên không cần tính toán nhiều, thống nhất với ý kiến thằng Kiên đưa ra ngay tấp lự. Cả đám nhanh chóng mang theo giấy báo, đứa thì chạy đi mua bát, đĩa nhựa. Lịch kịch mãi cuối cùng cũng bắt đầu xuất phát.
– Lên xe nào cô nương! – Tôi hất hàm kênh kiệu nói với Dung!
– Không!
Tròn mắt quay lại nhìn Dung, chẳng hiểu lí do gì xảy ra. Nếu Nàng không ngồi lên xe tôi, hóa ra việc tôi đạp xe lên đây trở thành việc vô nghĩa hay sao.
– T ngồi sau, Dung chở!
– …Không…!
Câu nói của tôi yếu ớt và hầu như không có tác dụng khi gặp phải đôi mắt cương quyết của nàng. Mặc cho đám bạn chọc ghẹo và tranh thủ cơ hội hạ nhục danh dự, tôi cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngồi về phía sau.
– Anh em, xông lên- Hưởng đù vỗ vai thằng Vũ, đằng sau Nguyệt nở nụ cười tươi xinh.
Hơn hai chục chiếc xe đạp lăn bánh, nối đuôi nhau kéo về phía đồi. Khuôn mặt ai cũng thân thương giản dị, tỏa sáng trong bóng tối đang âm thầm phủ xuống, phần nào xua tan đi cái se lạnh đêm Giáng Sinh. Văng vẳng bên tai những giai điệu quen thuộc vang lên:
– Jingle bells, jingle bells, jingle all the way…
– Hát cho Dung nghe đi- Dung vui vẻ cười và nói với tôi.
– Bài gì?
– Bài gì vui vui một xíu…!
– Ờ…để xem…
Vậy là những vần điệu của ca khúc “Khúc hát chim trời” vang lên khe khẽ hòa với tiếng nhạc Giáng Sinh vui tươi. Tôi chỉ dám khe khẽ hát, chỉ đủ để cho Dung nghe. Tôi chỉ muốn Nàng, và chỉ mình Nàng được tôi hát ru đêm Noel vui tươi này. Nàng nghe và cười, thỉnh thoảng quay lại nhìn tôi, rất nhanh rồi lại tiếp tục đạp xe chầm chầm. Vậy mà chẳng hiểu sao, đường lên đồi lại hiện ra nhanh chóng đến vậy.
– Để T xuống…!
– Không, để Dung chở lên luôn nhé!
Cái cá tính bướng bỉnh của Dung không chịu thua cái khúc gò đất ở dưới chân đồi. Nhưng sức nàng thì làm sao mà chở được tôi qua đó chứ.
– Á…á! – Tiếng hét phụ họa cho chiếc xe từ từ nghiêng qua một bên…
May mà tôi ước tính trước, đưa chân tiếp đất đỡ hộ. Cuối cùng hai đứa cũng đành lủi thủi xuống dắt bộ, mặc cho mấy thằng khác đang thể hiện sĩ diện nhấn mạnh pê- đan chở bạn gái vượt lên trước, rồi nhanh chóng biến mất cùng ánh đèn phát ra từ mấy chiếc đèn pin. Tôi dong xe, và Nàng đi bên cạnh. Lần này vai trò có đổi ngược, Dung cất tiếng hát du dương nhẹ nhàng cho tôi thưởng thức…
– Phạch…! – Tiếng động khẽ vang lên, như phản xạ, Dung soi chiếc đèn pin lên trên, chiếc bóng đen khẽ lướt qua rồi nhanh chóng lại khuất sau lùm cây.
– Á…á! – Hất tung chiếc đèn pin và Dung ôm chầm lấy tôi…!
Cảnh tượng mà cái đầu óc tôi cũng không thể nào nghĩ ra. Dưới cái se se lạnh của ngày lễ Noel, trên quả đồi mộng mơ, chiếc đèn pin phảng phất dưới đất, rọi lên chút ánh sáng yếu ớt để chống cự lại với bóng đêm… Trên cao, vài vì sao sáng đang tò mò ngó xuống xem chuyện gì xảy ra. Gió lùa lùa tinh nghịch cũng hùa theo.
Dung ôm chầm lấy tôi, bộ mặt nàng úp vào lồng ngực đang đánh trống thùng thùng. Gạt chiếc chống chân của chiếc xe, khẽ tách hai bàn tay ra khỏi hai tay lái, một chiếc khẽ đặt lên vai đang run run, một cái đặt vào bộ tóc cá tính ngang vai.
– Đừng sợ, con dơi thôi mà…!
– …!
Dường như Dung vẫn chưa hết sợ nên vẫn ôm chầm ngang lưng tôi một lúc dài, cảm giác như đó là ngày mà yêu thương lại tràn về nhiều hơn. Ngẩng đầu nhìn lên những ánh sao le lói trên bầu trời đêm:
– “Tuyệt vời đêm giáng sinh!”
CHAP 101: MÙA NOEL ẤM ÁP
Phút giây ấy, không gian dường như trôi đi rất chậm và hoàn toàn yên tĩnh. Gió khẽ đùa nghịch lùa cái lạnh của đêm giáng sinh vào hai cô cậu học trò đang đứng ở con đường lên đồi. Không lạnh lẽo, không cô đơn, cái lạnh ấy chỉ là nền cho hai sự ấm áp của hai trái tim cùng nhịp điệu. Cái lạnh ấy không lạc lõng, không đối lập với hoàn cảnh hiện tại. Nó đơn thuần chỉ là một chất xúc tác mạnh liệt cho hơi ấm từ Dung truyền qua tôi, cũng như theo hướng ngược lại. Màu đen là gam màu chủ đạo của người họa sĩ tạo nên bức tranh cố tình làm cho hai nhân vật ở giữa tỏa sáng hơn.
Gió tiếp tục lùa qua, mang đến những nhịp điệu vui tươi của bài Jingle bell và hình như có tiếng thằng mập lớp tôi đang hò hét ở trên kia. Phảng phất bên tai, như tiếng của đám đông ủng hộ cho tình cảm của hai đứa. Dung khẽ tách ra, đưa mắt nhìn lên ngọn cây, nơi ” ân nhân” của tôi vừa từ đó bay ra…
– Không có gì đâu, chỉ là con dơi thôi mà! – Tôi lên tiếng trấn an.
– Ừ, Dung sợ, tưởng…! – Ánh mắt hơi sợ sệt đã thôi không còn bị hút vào bóng đêm trên những tán cây đen ngòm.
– Sợ cái gì…?
– Sợ…! – Có chút gì đó bối rối
Tôi đăm chiêu rồi phán bừa:
– Ma chứ gì?
– …!
– Yên tâm, Đường Tăng cứ yên tâm…có Ngộ Không đây.!
– Không, Dung đang đi cạnh người còn đáng sợ hơn Ma thì sợ gì…?- Dung tinh nghịch đáp lại.
– Phải chăng cô nương chán sống rồi?
Tôi đưa hai tay như song trảo yêu ma, lưỡi lè dài ra, khò khè thở dọa Dung phải cách xa mấy bước. Cái trò đuổi bắt cũng kết thúc khi cái chân trở chứng khiến tôi nhăn nhó khi bước hụt xuống cái hố đất nhỏ…
– Sao không, chân đau rồi còn…!
– Không sao, còn xài được mà.!
Bước sánh đôi bên Dung đi lên cái điểm hẹn với cả lớp, thỉnh thoảng tôi vẫn ngó lại đằng sau, nơi hai đứa vừa đứng. Ký ức vừa mới đây thôi, cái cảnh Dung sà vào lòng tôi, hơi run run yếu ớt vẫn còn nguyên vẹn. Cố gắng ghi nhớ thật kĩ, thỉnh thoảng tôi lại mỉm cười bất chấp cái nhìn có vẻ tò mò của Dung.
– Hai anh chị làm gì mà lâu thế?- Mới lên tới nơi, giọng tra khảo đã vang lên.
– Lạc đường…! – Tôi đá chân chống xuống đối đáp cho qua.
– Mày lạc làm sao?- Kiên cận nhảy vào ngay…!
Lúc này tôi mới ngớ người ra, con đường lên chỗ chúng tôi đang tụ tập là độc đạo. Không hề có ngã rẽ, không hề có đường tắt. Cái hớ hênh của tôi ngay lập tức bị thằng bạn bắt bài, và giờ thì tiếng cười thi nhau mà nổ ra:
– Lạc đường, hay lạc nhầm vào chỗ nào đấy?
– Oánh quả lẻ hả!
– Hai đứa ghê quá đi mà! – Thằng Long con lại nhái giọng kiếm hiệp Hồng Kong ra…
Tôi đứng gãi đầu, còn Dung mặt đỏ bừng. “Quả lẻ” đám bạn vừa nói trúng ngay lúc tôi và Nàng vô ý ôm nhau, vô tình đâm trúng tim đen hai đứa. Bối rối, tôi hạ cái ánh đèn pin đang lờ mờ chiếu qua mặt Dung xuống, che đi cái ngại ngùng của nàng, hắng giọng:
– Cái đầu tụi mày, tao đau chân còn bỏ tao lại!
– Xì, giúp cho đấy! – Mấy đứa chanh chua đáp lại.
Cuối cùng, chúng nó cũng tha cho tôi và nàng. Bên cạnh đống lửa nhỏ, món ăn được bày đều ra đến từng người. Ban đầu còn chút lịch sự khi đũa với muỗng. Nhưng một thời gian ” vướng mắc” khi thao tác nên bắt đầu xuất hiện mấy trò dở khóc dở cười:
– Phong mập, bỏ tay mày ra khỏi dĩa thịt nướng!
– Đũa tao rớt rồi- Thằng Mập xảo trá, để đôi đũa giữa bát nhựa đưa tay với miếng thịt nướng ăn ngon lành!
– Linh Vẹo, cái bát mày đâu!
– Ơ, tao tưởng bát tao!
– Cái này của tao mà!
– Điên, của tao xí trước…!
Từ bữa ăn đầm ấp và sum tụ, dần dà trở thành cuộc chiến khốc liệt giành nhau từng miếng ăn. May sao, tôi và Dung ngồi tách biệt, chung với các bạn nữ ý tứ. Nếu không, chắc giờ tôi cũng đang bóp cổ thằng mập vì dám nuốt con tôm của thằng Kiên cận mất, hoặc ấn đầu thằng Nhân đen vào cái dĩa nộm mà cu cậu đang ăn lấy ăn để. Tôi khác tụi nó, vì tôi phải tỏ ra mình chín chắn và đàn ông hơn, trong mắt Dung. Nghiêm trang cố gắng kìm nén những cái nuốt nước miếng, tôi nhẹ nhàng và từ tốn ăn chầm chầm.
– Bị sao vậy???- Dung quan tâm không đúng lúc.
– Không…ngon quá nên từ từ thưởng thức.- Tôi yếu ớt chống chế.
– À…!
Cái từ à chẳng khác gì từ Ơ- Rê- Ka khi phát minh hoặc tìm ra cái gì đó vĩ đại lắm, Dung mỉm cười và gắp thức ăn lên cái chén đã sạch bách của tôi, cười duyên chưa từng thấy:
– Hôm nay T biết ngại sao?
– Đâu có, …không, ờ…không mà!
– Hì hì!
Bữa ăn bên phía chúng tôi cũng nhanh chóng trở nên hỗn loạn khi bên kia, mấy cái máy nghiền thức ăn cũng tràn qua cướp đồ. Tiếng la hét, tiếng đấm bụp bụp vào lưng. Thằng Linh Vẹo, Phong mập và Nhân đen bị mấy bạn nữ bên tôi tóm được, ăn mấy quả đấm trời giáng vào lưng. Báo hại tôi phải bưng cả chén của tôi lẫn của Dung chạy ra gần bãi để xe mới được yên thân.
– Khiếp cái bọn này, như cướp biển- Tôi vã mồ hôi trán.
– Ứ, không phải cũng giống ai đó sao?
– Uầy, giống sao mà giống, người ta nghiêm túc thế này!
Dung chẳng chờ tôi nói hết câu, đi vòng về chiếc xe của nàng, lấy ra cái hộp gì đó.
– Thế nên mới phải dự phòng nè?- Nàng đung đưa chiếc hộp nhựa trước mặt tôi!
– Cái gì thế, cái gì thế?
Chiếc hộp lại được đưa vòng ra sau lưng, như một kiểu giữ bí mật của một đứa con nít, phụng phịu:
– Ăn xong đồ ăn đã!
Chọn cái bãi đá quen thuộc, tôi và Dung cùng thưởng thức nốt những gì còn lại sau vụ cướp giật. Thỉnh thoảng, Nàng lại gắp sang bát của tôi và cười. Tôi chẳng cần biết đó là thứ gì, miễn là Nàng gắp thì ăn cho bằng hết. Chẳng bằng ở nhà, mỗi lần mẹ tôi nấu ăn lại õng ẹo:
– Thôi, con không ăn đâu!
– Dạ, con không ăn món này đâu!
Cứ tưởng tưởng, tôi như một anh công nhân vừa làm tan ca về, mặt mày nhem nhuốc, đang cùng cô vợ bé nhỏ thưởng thức bữa ăn tối hạnh phúc. Mặc dù bữa ăn ít ỏi , nhưng cô vợ vẫn chăm chút từng tí cho chồng. Đúng là chẳng có gì hạnh phúc bằng. Thỉnh thoảng, hai người chỉ nhìn nhau và cười. Chỉ thế thôi, đó là hạnh phúc đơn giản nhưng chân thật.
– Nè! – Miếng táo được đưa ngang miệng tôi!
– Ngoàm- Tôi há miệng thật to, cố tình bắt Nàng phải đút!
Dung mỉm cười, và đưa miếng táo vào miệng tôi:
– Ở đâu vậy?- Tôi vừa ăn vừa ú ớ phát ngôn!
– Để riêng đó!
– Hay vậy, cũng biết lo quá ha cô vợ…
– Gì?
– Ờ…không- Suýt nữa chữ cô vợ bé nhỏ đã đi qua hết tấc lưỡi của tôi.
Một miếng táo nữa được đưa lên. Tôi lại há miệng như thằng chờ sung rụng. Nhưng lần này thì lại khác. Nàng dúi miếng táo vào tay tôi:
– Cứ như con nít vậy!
– Hử?
– Con nít, con nít…lều.!
Tôi cóc đầu nàng cái nhẹ hều, đưa miếng táo từ từ lên miệng, kiểu như biểu diễn một sự kiện trọng đại. Miếng táo đi thành hình vòng cung, cách miệng tôi chỉ còn hai gang tay. Rồi từ từ khoảng cách tới đích chỉ còn một gang. Ôi miếng táo thơm ngon của Nàng đã dày công gọt dũa.
– Vụt, nhoàm nhoàm!
Miếng táo rời tay, chui tọt vào miệng. Hai hàm răng bắt đầu nhai và xé nhỏ để cảm nhận vị ngọt được chiết ra thấm vào đầu lưỡi. Cảm giác thật là tuyệt. Chỉ có điều cái miệng đang nhai không phải là miệng của tôi.
– Bắt quả tang, trữ đồ ăn lẻ- Thằng Vũ cũng y hệt tôi, phùng mang trợn má cho vừa miếng táo, bên cạnh Nguyệt cười khúc khích.
Vậy là thêm một cặp nữa. Lần này bốn người hợp sức giải quyết món tráng miệng một cách nhanh chóng, trong sự hối tiếc của tôi, và sự hiếu khách của Nàng. Thằng Vũ vừa ăn vừa hích cùi chỏ, trêu ngươi tôi:
– Táo ngon quá mày nhỉ?!
– Ừ, ngon!
– Táo ai trồng mà ngon thế?
– Biết được?
– Ai gọt mà khéo vậy!
– Ừm…!
– Ai …!
– Ai ăn mà tạp giống mày chứ gì?
Cả hai cô nàng còn lại đưa tay cười bẻn lẽn, thằng Vũ thì mặc kệ, biết thân phận ăn ké nên cứ ra hết sức mà ăn. Không gian riêng tư bị phá hỏng nên chủ đề chỉ bàn về những món ăn, về kỷ niệm thời bé trước khi bốn đứa tôi bị thằng Hải gọi về nơi tập trung lớp.
Đống lửa nay được mở rộng ra, kiểu như lửa trại vậy. Thằng Bình ôm cây guitar ngồi trên khúc cây nhỉnh hơn tất cả những cái đầu trong lớp. Dây đàn bắt đầu rung lên, nhẹ nhàng và du dương. Giai điệu quen thuộc của Khúc Hát Chim Trời…
– “Những cánh hồng, sân ngoài một chiều mây bay gió lay, tóc thề…!”
Những tiếng ca nhỏ và nhẹ nhàng, như một góc ấm cúng trong bức tranh lạnh và tối đêm Noel trên ngọn đồi quen thuộc. Trong những tiếng cười, những gương mặt hạnh phúc. Những tiếng vỗ tay khe khẽ hòa chung nhịp với giai điệu được phát ra từ cây đàn. Và trong đó, tôi nghe thấy tiếng Dung rõ nhất, hình như con tim Nàng đang cùng nhịp đập với con tim tôi. Đầu Nàng khẽ nghiêng về bờ vai gầy của tôi. Những sợi tóc ngắn ngang vai khẽ chạm vào lớp áo, rồi từ từ, nó uốn cong, một cách chậm chạp. Cho đến khi đầu nàng khẽ dựa hết vào vai tôi. Hai ánh mắt vẫn dõi theo từng ngón tay đàn của thằng bạn ngồi đối diện, miệng vẫn cười và vẫn hát chung giai điệu. Và tôi bắt đầu nhỏ giọng, khẽ nghiêng đầu tôi và thầm thì:
– Cry on my shoulder!
– …!
– …!
– …!
– …!
Một nốt trầm, một khoảng lặng bắt đầu hiện ra, nhưng nó chỉ như một bước chuyển tiếp, trước khi giai điệu Khóc trên vãi anh nhẹ nhàng được Dung xướng lên, chỉ để một mình tôi nghe thấy:
– But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you’re feeling sad your heart gets colder
Yes I show you what real love can do.
Và cả hai lại cùng cười…Khóc trên vai anh, hay hạnh phúc trên vai anh, chỉ thế thôi nhé!
CHAP 102: RỒI TỪ ĐÓ
– Dậy, đi chơi cho lắm vào rồi ngủ quên cả giờ học! – Tiếng Mẹ tôi hét lớn bên tai.
– Ặc, mấy giờ rồi hả Mẹ! – Tôi choàng tỉnh, bật dậy ngay tắp lự, luống cuống tống hết sách vở vào cái balo, chỉ mong hãy còn sớm.
– 6h hơn. Lẹ lên ăn sang rồi đi học! – Mẹ tôi thở dài nhìn thằng con đã lớn mà ngày nào cũng phải thân chinh lên gọi như gọi đò thì may ra nó mới đi học đúng giờ.
Mười phút sau, diện bộ đồ đi học ngang qua cái bàn để đồ ăn sáng, hiếm khi nào mà được ăn sáng với Ba tôi lắm.
– Con xin phép, đi học sớm hôm nay là phiên trực nhật!
Rồi nhanh chóng vác chiếc balo, chạy thật nhanh trong tiếng gọi với của Mẹ tôi, và cái lắc đầu của Ba. Dù rằng Mẹ tôi nấu ăn thì ngon bá cháy, nhưng hôm nay, món ăn sáng của tôi sẽ có hương vị mới. Hương vị của tình cảm ngọt ngào.
– Mai đi học lên sớm nhé?- Dung đưa ngón tay út ngoắc ngoắc.
– Làm gì thế?
– Thì …ngốc…?- Dung vẫn giơ ngón tay ra muốn tôi thực hiện giao kèo.
– Ngốc là sao, ngốc với đi sớm lien quan gì nhau!
Dung bước lại gần, xách nhẹ cái tai tôi rồi hét lớn:
– Ăn sáng đó, ngốc…!
– A, a…, rồi rồi…biết rồi! – Tôi ôm cái tai mà xoa khi nó bị Sư tử hống công phá!
– Thế thì ngoắc tay!
Tôi cũng đành chịu trước cái nhí nhảnh của Nàng, giơ ngón tay ra mà ngoắc nghéo. Đó là lý do vì sao hôm nay tôi có mặt ở trên tuyến bus đầu tiên với Nhân và Nguyệt.
– Sớm quá ha?- Nguyệt tủm tỉm cười, vì tối hôm qua cô nàng cũng chứng kiến từ đầu đến cuối.
– Ăn sáng chưa?- Nhân đen đá đểu.
– Chưa…ờ, không kịp.
Trả lời chống chế, mặc cho hai đứa bạn nháy mắt nhau mà cười, tôi xoa xoa cái bụng đang sôi lên biểu tình.
– Giờ ăn gì nào?- Chống tay xuống bàn trước mặt Dung, tôi hào hứng vì mình giữ đúng lời hứa?
– Thì đi rồi tính sau ha! – Dung nhẹ nhàng trả lời.
Hai đứa không chọn căn- tin quen thuộc mà đi vòng ra ngoài trường, cuối cùng cũng chọn quán xôi gà cách đó không xa làm nơi thực hiện lời hứa.
– Sắp tết rồi đó!
– Ừm, biết mà?- Tôi vừa nói vừa cố gắng mở rộng miệng cho bớt nóng khi tống một đống xôi vào miệng.
– Nhanh quá nhỉ T!
– Ừm, mới đấy mà gần một năm rồi! – Tôi cũng phải hòa mình vào hồi ức.
– Hồi đó Dung ghét T lắm…!
– Hơ hơ, thấy đẹp trai tán không được là ghét à?- Cái nheo mắt của tôi hi vọng chọc được nàng giận một chút.
– Xí, ăn nói bạo miệng lắm…! – Nàng nhỏ nhẹ thưởng thức bữa sáng, trong khi cái đĩa của tôi cũng đã hết một nửa.
– …!
– …!
– …Sao vậy…?- Nàng bối rối, hiếm khi nào thấy tôi yên lặng.
– Thì…thì…!
– .??!
– Cứ như mơ ấy, vì giờ T ngồi ăn với Dung này!
– Mơ sao cơ?- Nàng ngạc nhiên.
– Lúc mới vào đó, Dung như là tảng băng vậy!
Cả hai đứa cùng trở về cùng một thời điểm. Lúc đó tôi mới vào lớp, bỡ ngỡ và hơi rụt rè. Ngoài thằng Nhân đen than thiết, thì người làm bạn với tôi ngoài cái mp3 ra cũng chẳng có ai. Dung là người tôi để ý đầu tiên, bởi vì nàng cá tính và không kém phần xinh đẹp. Nhưng tính cách nàng bao giờ cũng vậy, hầu như không bao giờ quan tâm tới những gì không lien quan. Vì thế, tôi như kẻ đơn phương, không có ai bày tỏ, ôm trong lòng tình cảm dành cho Nàng. Tôi không phải là độc tôn, không phải là người duy nhất có tình cảm với nàng. Vệ tinh xung quanh nàng bao gồm nhiều người cả trong lẫn ngoài lớp. Bởi vậy, khi tôi và nàng ngồi ở đây, thì có lẽ tôi là một người may mắn. Chỉ nghĩ đến thế thôi, là tôi lại rơi vào trầm tư.
– Ăn đi, còn vào lớp nữa đó! – Dung kéo tôi về thực tại.
– Ừ, ăn cho có sức nào…! – Tôi cười đểu.
– Có sức làm gì?- Dung lại ngạc nhiên lần nữa.
– Để cõng ai đó lên đồi, chứ ốm như này cõng lên mệt lắm.
Dung ngại đỏ mặt, và tôi vô cùng thích thú khi được chứng kiến dáng vẻ ấy của một cô nữa sinh. Đẹp và đáng yêu vô cùng.
Và tôi cùng cô thiên thần ấy cùng đi sánh đôi bên nhau bước vào trong sân trường. Gần đến giờ học nên đa số đều hối hả trở về lớp. Những chiếc áo dài trắng tinh đẹp rạng rỡ cho ngày đầu tuần. Tất cả những cô nữ sinh vừa lướt qua, so ra đều không thể bì với Dung được. Bởi trong mắt tôi, Dung luôn luôn được mặc định là người xinh nhất, dễ thương nhất, và đặc biệt nhất.
– T nhìn cái gì vậy?- Dung cúi người rồi ngước nhìn tôi đang cúi gằm suy nghĩ.
– Hả, không, không…suy nghĩ tí thôi mà!
– Suy nghĩ gì mà mặt đỏ bừng vậy? Chắc lại bậy bạ chứ gì?
– Bậy nào, làm gì có cơ chứ!
Hiển nhiên, tôi mà nói ra tôi đang ngắm những cô nữ sinh vừa lướt qua để đem so với nàng thì mặc cho Trạng nguyên sắc đẹp là ai, thì tôi cũng phải nhận một cú nhéo ngang hông của Nàng dằn mặt.
– Sắp tết tới nơi rồi…!
– À, ừ…tết rồi, ra giêng anh cưới em!
– Cái gì, bạo gan quá ha!
– Có đâu bài hát thôi mà…Ngộ kì đà!
– Vậy à, ăn cơm chung với nhà Dung mà không dám hó hé, giờ có mỗi Dung nên bắt nạt chứ gì?
– Làm gì có, ai nỡ nào…?
– Không biết đâu, òa òa…!
Tôi bịt tai bỏ mặc, bước nhanh về trước, vừa đi vừa cười cái kiểu trẻ con của Nàng. Dung rượt theo, khẽ cóc đầu tôi:
– Ôn thần, nghe nè!
– Gì cơ?- Tôi đưa tay xoa xoa đầu.
– Phải nhớ nhé không được ăn hiếp Dung nữa!
– Ờ…ừ.- Tôi ngập ngừng không dám bông đùa vì sự nghiêm túc của Dung.
– Không được làm Dung giận nữa nhé!
– …!
– Dung cũng thế mà, T không sợ thiệt đâu- Lần này Dung mới cười.
– Sao nghe như, dạy chồng vậy?
– Xí…!
Nàng cười, và hai cánh tay nàng ôm trọn hai cánh tay tôi, còn vu vơ hát. Tôi chẳng còn biết đó là câu hát như thế nào, bởi vì tất cả sự tập trung của tôi đang dồn về cánh tay của tôi được ôm chặt bởi hai bàn tay nàng. Minh chứng rõ ràng hơn về tình cảm của chúng tôi. Hi vọng rằng sau này, tình cảm này vẫn sẽ mãi như vậy, bền chặt, không gì có thể chia cắt.
– Về lớp nhé!
– Ừ.!
– Phải dạ chứ?- Tôi tếu táo với Nàng.
– Sao phải dạ?
– Thì…!
Dường như hiểu ra ý tôi muốn nói cái gì, Dung bĩu môi xí dài, không quên đưa cái nhéo ngang hông đau điếng.
– Này thì nghĩ đi đâu nè!
– Á…á, xin tha, xin tha.!
Dưới ánh nắng sân trường, có hai đứa học sinh, đang hạnh phúc trong tình cảm ngập tràn. Gần một năm gặp nhau, và gần một năm với nhiều thử thách. Tình cảm nay đã bước thêm bước mới. Bền chặt hơn. Tạm biệt một năm trôi qua, tao đang chờ những năm tiếp theo đây, thời gian ơi.
– Hạnh phúc quá nha! – Phong mập nheo mắt.
– Ờ, bình thường…!
– Cứ như vợ chồng son ấy, thích nhá! – Kiên cận vỗ vai tôi.
– Chuyện, điều hiển nhiên! – Tôi hãnh diện ra mặt, còn Dung thì cười và chào hai thằng bạn tôi bước vào lớp.
Kiên cận lôi tôi ra góc riêng, ngó ngàng xem có ai đang dõi theo hai thằng đang thậm thụt to nhỏ với nhau hay không:
– Có hối tiếc gì không?
– Hối tiếc gì mày?- Tôi khó chịu với kiểu úp úp mở mở với thằng bạn.
– Có người yêu sớm?- Nó thản nhiên.
– …!
– Sao, suy nghĩ lại à?
– Thế nói như mày, mày cũng hối hận à?
– Có chứ?- Nó tỉnh queo.
– Là sao, tao tưởng Trang…!
– Ý tao không phải như vậy, thằng đầu đất. Có những thứ lợi, nhưng cũng có chút ít điều không nên.
– Ví dụ?
Nó liếc mắt về phía góc sân trường, chỉ về hướng cái ghế đá dưới tán cây. Ngữ Yên ngồi đó, dịu dàng , nhu mỳ đang cắm cúi đọc sách.
– Đó là ví dụ, bây giờ Dung mà bắt quả tang được mày nhìn thế này, e rằng, mày bầm dập mất.
– Ực! – Tôi nuốt nước miếng xuống cổ, đánh ực , hình dung ra cảnh tượng ghê rợn thằng bạn vừa gợi ý.
– Hehe, đùa thôi, chúc mừng nhé, có mày tao đỡ cô độc! – Nó vỗ vai tôi rồi đi vào lớp.
– “Chắc chẳng có gì đâu, mày với Ngữ Yên chỉ là bạn”.
– Chỉ là bạn à?
– Ừ, thì…thân hơn bạn một chút.
– Một chút?
– …!
Chỉ có vậy thôi, vì hiện tại tôi đã có Dung. Hầu như hình ảnh của Dung chiếm trọn toàn bộ trái tim tôi. Ngữ Yên giờ đang ở phạm trù khác, đôi lúc vẫn hiện lên trong tâm trí tôi, nhưng càng ngày càng mờ nhạt. Dung là sự chọn lựa của tôi từ lúc đầu, và luôn luôn là số một. Tôi quay lung bước vào lớp nơi có Dung đang nở nụ cười thiên thần, và tạm biệt hình bóng Ngữ Yên hiền dịu nơi ghế đá.
– Tao chọn Dung rồi nhé!
Thầm nói với chính mình, thầm nhắc nhở mình về sự chọn lựa. Tôi đang đi trên con đường tình cảm mà mình đã chọn lựa. Sẽ không bao giờ hối tiếc, không bao giờ than vãn…
Rồi từ đó…
Vậy là Học Sinh Chuyển lớp đã đi hết phần I của nó. Kết thúc sự mở đầu cho một câu chuyện tuổi học trò, hồn nhiên, tinh nghịch. Tình cảm tuổi học trò trong sáng, vui tươi, chân thật tuy nhiều lúc vẫn còn những suy nghĩ trẻ con. Phần II của Học Sinh Chuyển lớp sẽ được tiếp tục để hoàn thành những gì phần I để lại. Một kết thúc cho những năm cấp III. Một kết thúc để xem tình cảm ấy liệu sẽ đi đến đâu?
Gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã theo dõi, và ủng hộ mình trong thời gian vừa qua. Học Sinh Chuyển lớp sắp tới sẽ mang văn phong “mới mà cũ”, những tình tiết mới, và những thay đổi mới. vẫn sẽ được mọi người tiếp tục ủng hộ. Một lần nữa, xin cảm ơn…
*** Hết Phần 1 ***
PHẦN II: CÙNG GIÓ NHẶT KÍ ỨC.
Chap 1:
Rảo bước quanh khúc cua vào nhà cô dạy thêm môn Hóa tầm lúc chiều. Không khí trong lành căng tràn trong khoang phổi. Hít một hơi dài và thở mạnh:
– “Còn tháng nữa là lớp 12 rồi!”.
Cố tình đi thật chậm để cảm nhận cái không khí đã xa mình hơn một tháng, cái không khí mà mình đã phải xa rời, thay vào đó là ăn dầm nằm dề ở đất Sài Gòn ồn ào.
– Tín!
– Dạ, sao ạ?
– Nghe điện thoại bác Hai nè! – Ba tôi chuyển cái điện thoại cho tôi.
– Alo, con nghe nè Bác!
– …!
– Dạ, vậy là con vào đó ạ, một tháng ạ…dạ…dạ…!
Chẳng là Bác tôi phải qua lại bên Mỹ, nên muốn tôi vào ở chung với ông anh họ cho vui. Bác đi một tháng nên muốn “chọn mặt gửi vàng” trong đám cháu, mà hẳn muốn tôi vô theo yêu cầu của ông anh họ. Nói là ông anh nhưng thua tôi tận 2 tuổi nên khoái tôi lắm, muốn vô để cùng bày trò phá đây mà.
– Sao, vậy là con vô Sài Gòn hả?
– Dạ…!
– Ừm, cũng được, chuyện học hành vô đó học thêm một tháng cũng được.
Vậy là cuối tháng 6, tôi đã có mặt ở Sài Gòn để trông nom nhà cửa và chơi với ông anh họ. Thỉnh thoảng bốn năm bữa đi học thêm ba môn tự nhiên, những ngày còn lại ăn nằm chán trong nhà. Nghĩ lại chắc hẳn bạn bè ở nhà đang vui vẻ cười đùa học thêm với nhau mà thèm, vô đây học chẳng biết ai lại ai, suốt ngày cứ lầm lầm lì lì.
Thế nên, “Việt kiều về nước” hôm nay một mình phải thân chinh lên nhà các thầy cô xin được học thêm để ôn cho năm 12. Trước khi đi tôi đã định hình sẵn trong đầu các thầy cô dạy có tiếng trong trường theo lời của ông anh tôi truyền lại cộng thêm kinh nghiệm bản thân và chút ít xúc tác từ Dung:
– Dung học thầy này à mày?
– Ừ! – Nhân đen chán nản với câu hỏi được lặp đi lặp lại của tôi.
– Thế còn môn Lí?
– Thầy Thái! – Nó chắc cú!
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, tôi cứ xem môn nào mà Dung học là tôi xin vào học ké…Riêng môn Toán thì Dung học ở lớp thầy gần nhà, còn tôi tiếc đứt ruột cũng phải đăng kí ở lớp thầy chủ nhiệm.
– Còn lớp vào 3.5.7 thôi em- Cô Ly nói tôi, coi như mở một đặc ăn vì cậu học trò bất đắc dĩ.
– Dạ, thế lớp 2.4.6?- Tôi cụt hứng, vì Dung đang theo học bên lớp đó.
– Lớp đó dành cho các bạn thi khối A và học khá, em xin vào giữa chừng nên sang lớp căn bản học trước đi! – Cô Ly kiên nhẫn giải thích…
– Da…! Vậy mai em lên học ạ!
Chào cô và bước hụt hẫng ra về, tôi làu bàu:
– Cô chia lớp làm gì không biết?
– Giờ bị tách riêng ra rồi?
Vừa đi vừa nghĩ ngợi, tôi bước đến cổng trường lúc nào không biết. Nhanh thật, mới đó mà vèo cái đã đến năm cuối cấp. Cái năm 11 đầy biến động, nhưng hầu như đều có kết cục đẹp đẽ. Ngoại trừ vụ banh bóng, lớp tôi thụt lùi chỉ đạt được giải 3, dù gì cũng hơn lớp hàng xóm bên cạnh. Năm 12, năm của các anh chị của trường, và hình như tôi cũng cảm thấy mình lớn hơn một chút.
– Chị thi tốt nhé! – Tôi chào chị Xuyến!
– Ừm, chị biết rồi! – Chị vẫn thế, cười thật tươi trong buổi tổng kết trường.
– Khi nào khao em đây?
– Khao gì cơ?
– Đậu đại học đó! – Tôi nói như chắc cú đối phương sẽ vượt vũ môn trong kì thi quan trọng sắp tới.
– Chị nhớ rồi, chị sẽ cố gắng để mời em…!
– Hì hì…!
Chẳng biết rằng kết quả thi ra sao, nhưng chợt trong lòng tôi cảm thấy có chút gì đó trống trải.Ngôi trường này từ đây sẽ vắng chị, một cô học trò hay cười, ngoan hiền, còn tôi mất đi một chuyên gia tư vấn thượng thặng. Chẳng hiểu sao, nhưng ngôi trường này hình như không còn đẹp như mấy tháng trước nữa.
Quay mặt bước đi, cái bóng đổ dài lôi thân hình tôi theo. Nỗi buồn có chút gì đó đeo bám lên người, nó còn được minh họa bằng ánh chiều tà dương u ám. Thở dài, rồi lại thở dài.
– Ế ê, Tín , Tín! – Tiếng ai gọi tôi bên kia đường!
Quay đầu nhìn về hướng gọi, một thằng con trai đang đứng hét lớn, ra sức vẫy vẫy tôi. Gặp lại nó tôi cũng rất bất ngờ, đã lâu lắm rồi thì phải.
– Há ha, thằng khốn, về từ bao giờ sao không nói tao một tiếng! – Tôi hét và đấm thụp vào ngực thằng bạn…
– Tao về thì mày đi được hai ba ngày rồi, chỉ gặp mỗi Mẹ mày thôi!
– Ờ, mà mày về đây…?
– Học luôn chứ sao…? Học chung lớp với mày nữa…?
– Thật không thằng chó con này?
Thằng bạn tôi đứng cười hề hề, điệu bộ nó vẫn như mấy năm trước. Thằng Hoàng, học với tôi từ nhỏ tới lớn, đến hết lớp 8 thì theo nhà nó chuyển về quê để chăm sóc cho bà Nội nó. Sau một thời gian, chuyển ngược về lại…Tính ra năm cấp II tôi chỉ quen sơ sơ với Nhân đen, còn nó mới là thằng bạn chí cốt.
– Có người yêu chưa chó con?- Nó cười cười nhìn đểu tôi.
– Chưa đâu thằng khốn nạn?- Tôi giấu diếm vì sợ bị chọc quê.
– Mày thì chắc đếch ai yêu đâu nhở?- Nó đâm tôi ngay.
– À…ừ, ừ…!
Tôi cười thầm, mày cứ đợi đấy đi thằng bạn, lúc vô lớp mày sẽ thấy tao có những gì…?
– Mày đi học thêm à?- Tôi nhìn cái cặp của nó.
– Ừ, học chung lớp với Nguyệt này!
– Là học Toán đúng không?- Tôi nhảy dựng lên, như bắt được vàng vậy.
– Ừ, ừ…có vấn đề gì à?
– À. à…không!
Vậy là thằng bạn học chung lớp Toán với Dung, Tôi định khoe nó về Nàng, nhưng đã nói chưa có người yêu nên tạm thời cho Nàng là một ẩn số . Bất ngờ luôn ở phút cuối mà.
– Cơ mà ở lớp đó nhiều đứa xinh lắm?- Thằng bạn tôi vẫn như ngày xưa.
– Mày đi học hay đi ngắm gái thế con?- Tôi cười cười thằng bạn chưa có người yêu.
– Đi học, nhưng thế mới có cảm xúc, có một đứa xinh ơi là xinh, tao kết nổ đom đóm…
Ngồi bàn ra tán vào theo nó, nào là cao không, xinh không, dễ thương không, rồi thì đến da trắng hay không?. Tất cả là như thế, tôi chẳng thèm hỏi han gì về thằng Hoàng cả. Tính nó luôn sống theo kiểu nội tâm, dù nhiều người tưởng rằng nó ruột để ngoài da dựa theo cách nói chuyện lắm. Hễ khi nào nó nói thì ngồi nghe, còn không, cạy mồm nó ra cũng chẳng moi được tí gì…Bao nhiêu năm gặp lại, cái tính ấy vẫn không thay đổi chút nào.
– Xe bus kìa?
– Để trả tiền, kèo này tính sao?- Tôi đá qua nó hai cái vỏ chai pepsi.
– Trả cho tao đi, bạn bè lâu mới gặp mà mày kẹo thế?
Lắc đầu và tính tiền rồi nhanh chóng leo lên xe bus trở về nhà…Coi như thằng bạn là món quà ông trời trả lại cho tôi khi đưa chị Xuyến đi học ở nơi xa…Có thằng bạn này hứa hẹn năm 12 của tôi sẽ hào hứng hơn nữa.
– Cười cái đếch gì đấy thằng chó con…?- Nó nhìn tôi cười đểu…
– Kệ tao!
CHAP I: GẶP LẠI
CHAP I: GẶP LẠI
Mặc dù thằng Hoàng ở khác khu so với nhà tôi, nhưng cứ chiều chiều là nó đều có mặt ở khu đất cạnh cái hồ to đùng ở xóm tôi đá banh chung. Hết đá banh thì ngồi uống nước ở quán gần đó đến tối mịt mới chịu bỏ dở câu chuyện đang kể mà về nhà.
– Mà mày đi chơi gì dữ, giờ mới đi học là sao?- Nó nhấp nhấp cái ly nước, thở hổn hển.
– Có đâu, tao bị ép vào trong đó đấy chứ?- Tôi lắc đầu ra chiều ngao ngán, để cho ba đứa bạn cảm thông với mình.
Thực sự là tính ham vui, muốn được xách balo đi đâu đó cho mở mang tầm mắt. Tâm lý chung là thế, cứ lớn lên một xíu là muốn đi đâu đó xa, muốn được tự lập dù chỉ một chút khi không có Ba Mẹ ở bên cạnh. Chính vì quyết định đó, tôi bị giam cầm trong Sài Gòn cả tháng trời, để lại một hậu quả thật nặng nề. Hai môn Toán và Lý, Dung đều theo học ở những thầy cô gần nhà. Riêng môn Hoá được học chung với cô thì hai đứa cũng nằm ở hai lớp khác nhau. Bất chợt tôi thở dài ngao ngán. Thằng Hoàng tưởng tôi buồn vì cái chuyện không được học chung với nó hay sao ấy, đưa tay vỗ vai:
– Thôi, đừng buồn nữa, tao lên đây thường xuyên! – Nó nói ra làm Nhân đen và Nguyệt cười cười, nhìn nó nháy mắt tinh ý.
– Hờ, mày lên đây thường xuyên tao mới buồn đó! – Tôi lại thở dài.
Một tháng ở trong thành phố, tôi vẫn đi học ba môn tự nhiên đều đặn, và hầu như do bác của tôi đã đăng kí sẵn cho tôi. Thế nên cứ đúng giờ là đi học, đi học xong lại đi về. Cả lớp cứ nhìn tôi như người Việt trầm lặng vậy. Và tôi cũng mặc kệ tuy có chút ái ngại:
– “Ai biết mình là ai đâu cơ chứ?”
Tôi thường tự trấn án mình như thế.
– Thế gái trong đó có đẹp không?
– Đẹp!
– Thế có hiền không?- Thằng Nhân đen thọt vào liền…
– Hiền…hiền như…
– Như gì mày?- Thằng Hoàng nóng tính hỏi liền.
– Như Nguyệt vậy!
Thằng Hoàng há miệng liền. Gì chứ Nguyệt từ năm cấp hai học chung với chúng tôi được miêu tả là một sư tử vĩ đại, hoặc mỹ miều hơn là nữ hào kiệt. Cái cảnh cào xé tay tôi và thằng Hoàng là chuyện như cơm bữa.Vì thế giờ đây nó bất ngờ cũng phải thôi.
– Thôi, tao về trước! – Tôi đứng dậy trước.
– Từ từ, ngồi lại xíu, sớm vậy! – Thằng Hoàng níu kéo.
– Thôi, mai tao còn đi học, về ngủ sớm.
Tôi bước dậy ra về. Một mình đi qua con đường nhỏ. Cảm giác thật chán nản. Vậy là mai tôi sẽ bắt đầu vào buổi học hè với những người xa lạ, và quan trọng hơn là không có Dung. Chẳng hiểu nguyên hè này, tôi và Nàng còn có dịp gặp nhau không. Hai tháng là thời gian dài, chứ đừng nói là thêm một tháng nữa. Đối với tôi, thời gian bây giờ tựa như ngừng trôi vậy.
Bữa học đầu tiên còn kinh hoàng hơn tôi nghĩ, đúng là năm cuối cấp có khác. Hầu như lớp học nào cũng kín mít, đông nghẹt thở. Thỉnh thoảng tôi phải ngoi đầu ra cái cửa đi vào lớp để hít chút không khí. Cả lớp nhìn “thằng học sinh mới” săm soi và ra chiều phân biệt lắm. Cái bàn cuối nơi tôi ngồi thì trống trải hoàn toàn, chẳng có ma nào ngồi cạnh cả, kiểu như vì tôi mà cái bàn đó đơn độc vậy.
– “Lại giống trong đó rồi!”- Tôi lại tự trấn an mình.
Gục mặt xuống bàn, tôi chẳng hề muốn nghe hoặc nhìn thấy những sự xì xào bàn tán về mình của mấy thằng bàn trên, hoặc giả chăng, chẳng có gì đáng để lưu tâm cả. Chẳng hiểu cái bọn bạn trời đánh kia chui đi đâu hết nữa, chẳng thấy một mống nào ở trong lớp này cả. Vậy là từ nay đến hết năm tôi phải vật lộn một mình vậy. Chỉ nghĩ đến thế thôi là tôi ớn tận não…
– Kìa, đó…!
– Đâu…oà, xinh vậy!
– Dễ thương ghê?
– Lớp nào vậy mày…?
– Hình như a10 đó…!
Chỉ cần nghe cái kiểu xì xào to nhỏ của mấy thằng con trai bàn trên là tôi biết rằng người đang tới là một cô gái rất xinh rồi. Cứ nghe mấy tiếng xì xào ngày càng nhiều là đủ biết, cô gái ấy cũng thuộc dạng hoa khôi hoặc cũng trong top 3 cái lớp này chứ chẳng chơi. Đã thế còn học ở bên cạnh lớp tôi nữa… Muốn gượng dậy ngó ra xem nhan sắc cô gái ấy thế nào vì tò mò, nhưng ít nhất cái tò mò ấy cũng chẳng thể nào bằng được cái sĩ diện lan toả trong con người tôi:
– “Đẹp gì không biết, có thế thôi mà cũng ồn ào”!
Tiếng xì xào im bặt, vậy là cô gái ấy đã ở cửa lớp sau lưng tôi. Và chỉ cần tôi quay bản mặt mình lại là sẽ biết ngay đấy là ai. Nhưng tôi vẫn nằm im, cắm đầu xuống bàn, một hai mặc kệ.
– Bạn ơi, có thể cho mình ngồi cùng được chứ!
– “Hết chỗ rồi chứ gì?”- Tôi đâm ra cáu gắt vì phải ngồi với người lạ.
Các bàn trên lúc tôi đến, học sinh đã phải chen vô ngồi rồi, nên hiển nhiên, một người được mang danh hot girl trong cái lớp này đâu cần gì phải chen chúc vào đám đông cơ chứ. Thường là chảnh mới vậy mà.
Tôi từ từ nhấc cái đầu mình dậy, lầm lì dời cái cặp cửa mình vào trong, trước khi kịp nhìn lên, rất nhanh và rồi cái đầu ấy hạ xuống. Và rồi. cái đầu của tôi lại ngước lên nhìn lại, như không tin vào mắt mình nữa.
Ngữ Yên đứng trước tôi, vẫn dịu dàng và đẹp như trong tranh vậy. Mái tóc dài được cột thành tóc đuôi gà thay vì thả dài như thường lệ làm cho cô nàng trở nên hơi phá cách. Nhưng chẳng phải vấn đề gì to tát, Ngữ Yên vẫn đủ cuốn hút cả đám con trai bàn trên tôi đó sao.
– A, Yên…! – Tôi cười rạng rỡ ra mặt.
– Ủa, Tín, sao lại ở đây.!
Tôi nhanh nhẹn đứng hẳn dậy và nhường Ngữ Yên vào trong góc. Một hành động để “dằn mặt” đám con trai đang lấm lét nhìn lén kia. Hiển nhiên tôi sẽ trở thành một cái gai nhức nhối trong mắt tụi nó. Ngữ Yên mỉm cười và bước vào bên trong.
– Sao giờ mới thấy Tín.- Ngữ Yên hỏi ngay khi tôi vừa ngồi xuống.
– Thì giờ Tín mới học đó chứ?
– Vậy chứ, học sao được nữa?- Ngữ Yên tin ngay lời ba xạo.
– Thì ráng theo thôi, được chút nào hay chút đấy.
– Nhưng mà học nhiều lắm rồi đó.
Ngữ Yên mở cuốn vở của Nàng, và chỉ cho tôi nửa cuốn đã gần kín để làm bằng chứng. Tôi lại tếu táo:
– Thì cái nào Tín không hiểu Ngữ Yên chỉ nha…!
– Ừ, nhưng…! – Ngữ Yên ngập ngừng trước gánh nặng.
– Không nhưng nhị gì hết á, cứ vậy đi.
Cuộc giằng co được kết thúc khi bóng cô giáo dạy thêm nhanh chóng lướt qua. May sao những gì tôi học cũng đã qua phần này ít nhiều nên tôi hoàn toàn thoải mái. Giờ thì vị trí được hoán đổi, tôi quay qua tra khảo ngược lại Ngữ Yên:
– Mà sao Ngữ Yên học lớp này?- Tôi thắc mắc.
Không thắc mắc làm sao được, khi mà những gì mà Cô đã nói với tôi hôm qua. Lớp này chỉ dành cho các học sinh có học lực trung bình, hoặc ôn để thi tốt nghiệp. Mà lực học của Ngữ Yên thì tất nhiên không thể nào thuộc vào nhóm trung bình được.
Ngữ Yên khẽ nhìn lên canh chừng Cô rồi quay lại:
– Thì do Yên bị trùng lich đó!
– Môn gì vậy?- Với ai chứ với Yên, tôi lại nổi tính tò mò.
– Lí, Yên yếu Lí sơ với Hoá nên ưu tiên hơn, hì hì.- Kết thúc là một nụ cười cực dễ thương.
Chưa muốn dừng lại, tôi lại tra khảo thêm:
– Thế môn Hoá…?
– Em Tín lên bảng- Cô dạy thêm bắt quả tang tôi phá rối sự tập trung của các bạn ngay tức khắc.
Tôi rụt rè đi lên bảng, trước sự xì xào của đám đông hiếu kì:
– Lạ hoắc vậy?
– Thằng này học bên A11 mà…
– Mới vô học đây mà…
Cuối cùng là mệnh lệnh không thể chối cãi:
– Giải cho cô bài này xem…!
Một bài tập về Glucozo…Cũng không khó khăn với tôi lắm, vì phần này tôi đã được học qua, và bài tập này cũng cao hơn sách giáo khoa một chút nên năm phút sau tôi đã trở về chỗ cũ cạnh Ngữ Yên, đạp tan dư luận chỉ trích.
– Nhanh quá vậy?- Ngữ Yên ngước sang nhìn tôi, có chút gì đó khâm phục…
– Thì bài tập dành cho lớp… – Tôi kịp dừng lại.
May cho tôi chưa thốt ra câu Lớp trung bình, không thì chắc hẳn mấy chục cặp mắt đang dõi theo kia sẽ ăn tươi nuốt sống tôi mất. Chỉ còn nước quay sang nhìn Ngữ Yên và nhún vai. Còn cô nàng thì lại cười và lắc đầu…
Buổi học đầu tiên của tôi đã được Ngữ Yên cứu vớt ra khỏi sự nhàm chán. Ít nhất mọi điều tôi làm cũng sẽ có người quan tâm và để ý tới. Mỗi lần tôi viết vội hay cẩu thả để chứng minh tốc độ giải bài của mình thì Ngữ Yên đều lắc đầu không vừa lòng. Cứ như thế, ít nhất tôi cũng đáp trả bằng nụ cười tươi roi rói, thay vì phải làm một bộ mặt lầm lì lạnh băng đáp trả lại cho mọi người…
– Yên có đi học gì nữa không?- Tôi chờ cô bạn ngay chỗ để xe…
– Không, sao vậy Tín?
– Đi chơi với Tín…
– Đi đâu…?
Tôi cười và chẳng đáp lại, khẽ giành quyền đạp xe với cô nàng, cười và dắt xe phăng phăng đi ra cổng. Ngữ Yên hối hả bước nhanh đuổi theo.
– Ngồi chắc nhé…!
– Đi đâu vậy…!
– Thì đi chơi chứ đi đâu…?
Cứ thế tôi nhấn mạnh Pê- đan và đạp tốc lực. Gió lùa vào mát rượi, còn Ngữ Yên ngồi đằng sau thì liên tục thắc mắc địa điểm đi chơi là ở đâu…Đi ngang qua quán chuối chiên, tôi giảm tốc, bóp thắng:
– Ăn không?
– Hở, ăn gì, gần trưa rồi đó, sắp tới giờ cơm nè! – Người ngôi sau cực lực phản đối.
– Hỏi là phanh có ăn không để đạp nhanh hơn nữa đó…!
Kết quả là tôi phải đạp thật nhanh hơn, để cho Ngữ Yên ngồi đằng sau đừng có nhéo hông tôi nữa… Ngữ Yên khẽ nắm hay hai vạt áo của tôi, giữ chặt…Cô nàng chỉ thở phào ra khi cả hai dừng ở quán nước mía…
– Đến rồi, này là đi chơi nè…!
– Vậy mà, làm Yên tưởng… – Cô nàng ấp a ấp úng…
– Tưởng gì cơ …??
– Không, không có gì…?
Lần này, lại là tôi lắc đầu cười trước vẻ khó hiểu của cô bạn, Ngữ Yên chợt bối rối một cách lạ lùng…
CHAP 2: TRƯỞNG THÀNH TRONG SUY NGHĨ!