– Bạn trai tiếp theo, mời bạn T!
Nguyệt mở tờ giấy, đọc lớn tên tôi khi tôi mải mê cắm đầu xuống bàn. Lững thững cầm gói quà, giấy gói màu xanh phớt, bên trong là chiếc đĩa Quang Dũng và một thỏi kẹo bạc hà. Chắc ngoài Dung ra, đứa nào mà nhận được món quà của tôi coi như xui tận mạng, hoặc tôi sẽ bị chửi te tua vì mình chọn món quà quái dị. Chẳng hiểu sao ma đưa lối quỹ dẫn đường thế nào, tôi lại đặt hai thứ đấy vào hộp quà, và cũng chẳng hiểu vì sao, tôi lại để giấy gói màu xanh phớt.
Ngày lễ 20- 10, Phong làm MC bốc cái hộp tên bạn gái, Nguyệt bốc tên con trai. Lượt của tôi là lượt số chín, con số vĩnh cửu à? Có gì là vĩnh cửu không?
– Và giờ đến bạn nữ may mắn nhận được quà của anh Ôn Thần nhóm tôi, vâng xin mời…à…à!
– Là ai thế?
Tôi chẳng quan tâm, đưa mắt nhìn xuống cái đề Toán nãy giờ lăn lộn mãi chưa giải ra, mong rằng cái nghi thức này sớm kết thúc:
– Mời bạn bí thư lên nhận quà của bạn T!
– Bí thư là đứa nào?- Tôi ngốc nghếch hỏi mình.
Dung đứng dậy, khiến hình bóng đó vô tình lọt vào ánh mắt của tôi. Nội tâm vốn đã gượng ép yên bình nay bỗng nhiên vì hình bóng đó mà gợn sóng trở lại, có chút gì đó ngại ngùng, có chút gì đó sung sướng, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề lộ ra bên ngoài.
– Bạn T có thể nói gì với bạn Dung!
– Ờ…chúc Bạn Dung vui vẻ, 20- 10 ý nghĩa!
– Còn gì nữa!
Tôi bỏ mặc thằng mập, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, đôi môi nàng mấp máy:
– Còn gì nữa không?
– Chúc bạn luôn cười nhé!
Câu chúc ấy ngồ ngộ, ngô nghê, và có phần ngốc nghếch, đã vui vẻ thì tất nhiên phải cười rồi. Ấy vậy mà lớp tôi vẫn vỗ tay rầm rầm. Lúc đưa quà, ngón tay tôi như có bộ não riêng, hình như chạm vào ngón tay nàng, rất nhanh thôi, nhưng cảm giác ấy ăn sâu vào xương tủy tôi.
– Cảm ơn và T luôn như thế nhé!
– Ừ, nhớ rồi!
Tôi đứng chờ Dung về chỗ rồi cũng cất bước về cái bàn quen thuộc, nhưng không phải để giải Toán mà chống tay ngước nhìn hình bóng của một người. Liệu hình bóng ấy có xa tầm tay với của tôi nữa không?
CHAP 91: THAY ĐỔI
Tình cảm có cái gì đó làm cho con người yếu đuối hẳn đi! Chính tôi đang thấm thía cái chân lý bất hủ đó. Tôi đóng băng tâm hồn vì Dung, và giờ tảng băng ấy cũng đang tan dần ra vì Dung. Nhưng liệu sau này, tảng băng ấy có tan hết hay không thì chỉ còn chờ vào số phận.
Hay nói thẳng ra là hai đứa tôi có vượt qua được cái rào mang tên “tôi” hay không.
– Và giờ là người tiếp theo! – Phong mập vẫn đang mượt mà trong cái thân hình đẫy đà của nó.
– Bạn Nguyệt đọc tên bạn nữ bạn bốc được đi!
– À, cái phiếu thăm này là của mình!
– Vậy mời bạn Nguyệt bước lên trước, đến phiên mình!
Nó lùa tay vào cái hộp những thằng con trai còn sót lại, lùa lùa cái gì đó, rồi cầm ra một tờ giấy:
– À, bạn Vũ, bạn đã trúng số may mắn, mời bạn bước lên!
Cả lớp tôi cười ầm lên, ngước ánh mắt về thằng Vũ, bộ dạng băng phong lãng tử được thay bằng khuôn mặt ngượng ngùng, cái kiểu gãi đầu gãi tai cúi gầm mặt khi ngại ngùng trước giờ chỉ có ở thầy của nó.
Tôi ngồi dưới, không nghe được những gì thằng Vũ nói với Nguyệt, nhưng rõ ràng cả hai đều đỏ mặt tía tai, nhưng vẻ hạnh phúc cũng áng ngời đồng hành. Có ngẫu nhiên hay không khi tôi và thằng Vũ đều bắt thăm trúng những người mà mình muốn hoặc nửa muốn nửa không muốn gặp.
– Và giờ ai cũng có món quà xanh xanh đỏ đỏ trên tay. Các bạn nữ có thể mở xem món quà mình là gì?
Đây có lẽ là điểm mới nhất của chương trình hôm nay, và hẳn nhiên sẽ có những người được tự hào vì món quà mình mua tặng bạn nữ nào đó, những món quà ưng ý nhất như thằng Vũ hoặc thằng Phong mập, và có nhiều thằng méo mặt vì một lô kẹo mút như của thằng Nhân đen. Và riêng tôi, một cảm giác khó tả, hơi buồn, và cũng hơi vui vì ít nhất, món quà ấy lọt vào tay nàng, chứ không phải bất kỳ ai khác. Người sẽ hiểu tâm ý món quà của tôi, là điều mà tôi mong muốn cũng như lo lắng nhất.
– A, đẹp quá!
– Quá trời kẹo mút luôn!
– Cái tượng ngộ quá, móc khóa nữa!
Hầu hết những cô bạn đều giữ thể diện cho đứa tặng với mấy thằng khác trong lớp nên đa số là khen. Nguyệt cũng thế, cô nàng đang nhập tâm vào món quà, dưới cùng lót vài cọng rơm, kế đến là lớp ngôi sao được gấp công phu, bao bọc lấy cái lắc tay. Món quà mang tính nghệ thuật của những thằng nghệ sĩ.
Bỏ qua những hình ảnh ấy, tôi ngước lên nhìn Dung. Cô bạn vẫn ngồi im, cũng đang cúi xuống nhìn món quà của tôi. Không một lời nói, không một cử chỉ, nàng vẫn ngồi im, mặc cho đám bạn nhìn món quà của tôi rồi quay xuống nhìn với ánh mắt ngạc nhiên:
“Sao tặng quà quái gở thế”.
Món quà tôi không biết có quái gở trong mắt người ngoài không, chứ chắc chủ nhân của nó hiểu cái ý nghĩa của tôi trong món quà đó. Sáng nay, Ngữ Yên nhận được một cây kẹo mút to bự chẳng, nó có những màu sắc xoắn vào nhau theo hình Bô- mê- răng, có lẽ là chỉ trưng bày cho đẹp. Hiển nhiên màu chủ đạo của nó vẫn là màu hồng. Nguyệt thì sáng nay tôi cho mua cho nàng quá trời kem, ăn thả ga, và tất nhiên, tôi chẳng phải đổi đôi dép đang đi dưới chân cho chị chủ căn- tin nữa. Chị Nữ Tặc nhận được một cái móc khóa hình nâu nâu, một bà già chống gậy, kèm theo một thỏi sô- cô- la!
Tất cả đều mắc cười với món quà quái gở của tôi, và tất nhiên vui vẻ mà nhận lấy. Chỉ có Dung lặng im, món quà ấy có lẽ quen thuộc, nhưng có khi nào lại quá xa vời, đã lâu lắm rồi, cái CD Quang Dũng mới có dịp nằm bên cạnh thanh kẹo bạc hà, trong cái giấy gói cũng màu xanh phớt của bạc hà nốt.
– Tiếp theo, món quà của chúng ta chưa dừng ở đó. Tiếp tục nào!
– Có quà tiếp kìa!
– Trò gì đây thằng mập?- Cả lũ con trai cũng tò mò!
– Mời bạn Dung lên đây, đại diện chị em phụ nữ!
Phải lay đến mấy lần, Dung mới choàng tỉnh khỏi cơn mơ, bước lên với vẻ mặt pha chút sự ngơ ngác.
– Mời bạn bốc thăm ra năm tấm phiếu!
Dung làm theo lời thằng Mập, lấy năm tấm phiếu ra.
– Giờ năm người này sẽ hát năm ca khúc, coi như thay mặt anh em đồng đạo chúc mừng 20- 10.
Chẳng hiểu sao, một lần nữa, duyên phận lại đẩy tôi vào danh sách năm người ấy.
– Giờ là ca khúc cuối cùng, mời bạn T!
Tôi mếu máo, nửa khóc nửa cười, được cái bài khúc hát chim trời thì thằng Hà nó đã giành hát trước rồi. Sáng giờ muốn tặng quà cho tiểu sư muội, nó cũng giành phần tặng trước, cái thằng bạn ấy đẩy tôi vào tình thế khó xử.
– Bạn hát bài gì đây?
– Để tao suy nghĩ!
– Vâng bạn ấy đang ngại, cho bạn ấy suy nghĩ, mọi người vỗ tay ủng hộ bạn ấy.
Chẳng hiểu sao, tôi không chọn những ca khúc bạn bè, hoặc ít nhất ngọt ngào, cũng không phải một ca khúc chúc mừng, mà chọn ngay một thể loại chẳng giống ai, nhạc Trịnh. Và đương nhiên đó là bài mà Quang Dũng cũng từng thể hiện.
– Ngày xuân bước chân người rất nhẹ,
Mùa xuân đã qua bao giờ.
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe.
Tôi nhập tâm đến từng chữ trong lời bài hát, mùa xuân qua rồi, mùa xuân của một cái tình cảm chăng. Tôi chẳng dám nhìn xuống, bởi vì tôi biết rằng, khi tôi nhìn xuống dưới lớp, ánh mắt của tôi sẽ dành cho Dung. Trước mặt tôi, chỉ là những họa tiết của những viên gạch hoa được ốp dưới nền nhà.
– Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quỳ.
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia.
Có lẽ nếu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cho tôi sửa lại hai câu cuối, tôi sẽ sửa thành hai ta bỏ nhau mất rồi. Bởi vì dù cắt đứt tình cảm theo ý nghĩ cá nhân, nhưng rõ ràng tôi không đổ lỗi cho Dung. Đó là chuyện của cả hai, không thể nói ai đúng ai sai, chỉ có thể nói cả hai chúng tôi đều như nhau vậy thôi.
Lòng tôi đã đôi lần khép cửa, từ chối chị Nữ Tặc, một phần là Ngữ Yên, hoàn toàn không dây dưa với Quỳnh. Cánh cửa trái tim ấy, chỉ mở ra, vừa với một người, và nó cũng chỉ đủ cho một người đi qua. Người mà giờ đây khi cả lớp vỗ tay, vẫn lặng im vẻ mặt đăm chiêu.
Vì Nàng đã mang lời khấn nhỏ, và giờ đây để trong lòng tôi một vết thương, để giờ đây tôi đứng giữa lớp, chọn ca khúc Đêm thấy ta là thác đổ, chứ không phải là một bài hát tình cảm, hạnh phúc cho nàng.
– Chúc mọi bạn nữ 20- 10 vui vẻ, hạnh phúc, bài hát này chỉ để góp vui văn nghệ thôi!
Và tôi đi thẳng về chỗ, trước khi tràng pháo tay vang lên, và chỉ có một người không vỗ tay. Hãy cứ lạnh lùng như thế nhé, thiên thần.
Khoác trên vai cái balo, móc khóa hình đồng xu lại kêu leng keng:
– Lâu lắm rồi mới thấy mày kêu đấy!
– Tao kêu hoài, mày có nghe không?
– Không, tao chẳng nghe!
– Mày điếc hay vô tâm!
Tôi ngẩn ngơ nhìn đồng xu mà độc thoại nội tâm, bỗng nhiên mùi hoa sữa từ đâu phảng phất, vị mặn của gió biển thổi vào, chiếc dép dưới chân tôi đầy những cát, những giọt nước biển ở đâu văng tung tóe, chạm vào da thịt mát rượi. Tôi đang đứng đó, nhìn thấy hai học sinh nam nữ, tay trong tay, đi dọc bãi biển. Cảm giác thật đẹp. Nhưng phút chốc có bàn tay ai xé rách bức tranh, xé rách cái khung cảnh nên thơ đó.
– Về mày! – Nhân đen vỗ vai tôi!
– Ừ, về!
Thở dài, để mặc cho mặt thằng bạn chảy dài ra khó hiểu, tôi lững thửng xách balo đi ngang qua cái bàn đầu hướng về cửa.
Ngang qua thiên thần im lặng nãy giờ, tôi tính cắm đầu đi thẳng, hoặc có chăng để thể hiện mình bình thường, tôi sẽ nói một câu gì đó, riêng cho Dung nhân ngày 20- 10 này.
“20- 10 vui vẻ nha!”
Vậy mà người lên tiếng trước không phải là tôi:
– Cảm ơn món quà nhé, Dung sẽ nghe hết bài hát trong này!
Tôi biết chắc rằng những bài hát trong chiếc CD tổng hợp ấy, Dung có lẽ đã nghe đến thuộc làu, nhưng đó không phải là một lời động viên, đó là lời nói thể hiện tấm lòng của Nàng với món quà của tôi. Tim tôi đập thình thịch:
– Ờ, hi vọng Dung thích!
– Tất nhiên thích rồi!
Nói rồi, Dung cũng bước nhanh ra cửa lớp. Tôi chỉ đứng đó mà nhìn theo, cái dáng nhỏ nhắn ấy.
– À, quên, hát hay lắm!
– …!
Đây là cảm xúc gì thế này, một cảm xúc mãnh liệt đang lan tỏa trong từng mạch máu của tôi. Một cảm giác không thể diễn tả, không thể định nghĩa cụ thể nó là gì. Những lần trước, dù cho tôi cố gắng đến thế nào, bao giờ Dung cũng kêu tôi hát dở, hát như vịt kêu, và khi tình cảm đang đi dần về mức không, thì nàng lại khen tôi hát hay. Những cử chỉ, những lời nói đã cho thấy một phần tâm ý Nàng dành cho tôi. Ngay cả lúc đã không quan tâm nhau, nàng vẫn là người chủ động mở lời với tôi trước.
Có lẽ tôi đã sai, sai khi dằn vặt chính mình, sai khi đày đọa nàng gần cả tháng qua. Giờ được cái gì nào?
– Một thằng T hiền lành, chăm học!
– Không phải là tao!
– Là mày!
– Mày không nghe nó bảo không phải nó à!
– Kệ tao!
Và một tháng ngủ mê qua, tôi cắm đầu vào học, cắm đầu vào bài vở, nhưng mục đích học không phải là cho tương lai. Tôi học, đơn giản để mình không còn thời gian suy nghĩ, học để quên đi một đốm lửa đang cháy len lỏi trong người. Học để cầu xin kiến thức đẩy những hình của nàng ra khỏi đầu tôi. Và từ đó, tôi ít cười hơn, ít chọc phá hơn, tôi đánh mất đi cá tính đã làm nên thương hiệu cho con người mình.
– Quay lại với Dung nhé!
– Không!
– Tại sao không!
– Mày không xứng nữa rồi!
Tôi đồng ý với con quỷ màu đen cầm cái đinh ba màu đen trong nội tâm tôi mất rồi. Thời gian qua, tôi chỉ biết mang vết thương của riêng mình, mang tâm sự của riêng mình sang một bên, mà quên mất rằng, vẫn có người quan tâm tới tôi, dù cho người đó trong trái tim cũng có một vết thương. Người, hay chính xác là thiên thần đó vẫn còn tình cảm với tôi, trong khi tôi chỉ biết biến thù hận thành sức mạnh, thành động lực để quên đi tình cảm đó. Xứng đáng không? Liệu thằng mang cái tôi cá nhân đó có xứng đáng để quay lại với một thiên thần không?
Tôi cất bước đi ra khỏi lớp, nhưng trong đầu đã xác định mình phải dừng lại. Dừng lại thôi, dừng lại đi cái con người không xứng để yêu thương một thiên thần như thế. Mục tiên xác định nhưng nguyên nhân thay đổi hoàn toàn, từ đau thương, tôi trở thành một người mang cảm giác tội lỗi và mặc cảm.
– Bao tao nước đi mày, Vũ!
– Sao tao phải bao?
– Còn gì nữa, nhờ tao mày mới được tặng quà cho Nguyệt đấy!
– Thì ra là mày!
– Thế nên tao mới xung phong lên dẫn chương trình.
Vậy là rõ ràng quá rồi, thằng Phong mập giữ hai tờ phiếu của tôi và thằng Vũ riêng ra. Nó dùng thủ thuật gì không biết, nhưng hễ bốc trúng tên Dung, thì nó cầm tờ phiếu tên tôi, rồi giả bộ lựa lựa, chọn chọn. Kế đến tên Nguyệt thì nó sẽ trình ra chữ Vũ. Hóa ra, tụi nó phí công sức cũng vì tôi là nhiều.
– Cả thằng kia nữa, xuống đây, đãi tao nước.
– À, ừ!
– Vậy là làm lành rồi đúng không?
Tôi lắc đầu, để cho bọn bạn tiếc đứt ruột:
– Là sao? Thế mà không làm lành được à!
– Không, tại tao thôi!
– Tại mày sao?
– Tao thấy, tao không xứng với Dung nữa rồi!
Thằng Kiên cận đứng gần tôi nhất, nó đưa mắt nhìn tôi, nộ khí xung thiên:
– Tao muốn đấm mày ghê!
Mấy thằng còn lại phải nắm tay, giữ nó lại, bình thường nó hiền khô, chẳng ai ngờ hôm nay nó sẽ làm như vậy.
– Đánh đi, tao cần thằng đánh cho tỉnh đây!
Và lần này, chẳng thằng nào nói được câu gì nữa, không khí bao trùm lên tất cả, thằng Kiên cũng dịu lại, bước lại gần, nhìn tôi chẳng nói câu gì, nó dơ tay, không đánh, chỉ vỗ vai:
– Mày, tao thấy tiếc, đừng bao giờ coi thường bản thân mình!
– Đúng, mày còn cơ hội, ráng sữa chửa đi, gì mà bị lụy quá vậy!
Anh em đồng tâm, cổ vũ. Đây mới là tình cảm thực sự, mối liên kết tình bạn ấy, đưa chúng tôi đến với nhau. Tôi chỉ biết cười trừ:
– Còn sao anh em?
CHAP 92: MỘT BƯỚC CHÂN
– Vậy là không quay lại nữa sao?
Câu hỏi của thằng Linh Vẹo như xoáy vào vết thương cũ của tôi. Chắc có lẽ, ừ câu trả lời sẽ không. Tôi im lặng khi gió bắt đầu rì rào thổi mạnh làm những chiếc lá bàng yếu ớt rớt xuống lả tả. Dạo này đang là cuối tháng mười, trời bắt đầu có những cơn mưa liên tục, lúc nào mây cũng đen kịt, xám xịt một màu, y như cái tâm trạng của tôi vậy.
Thở dài, lắc đầu, đút tay vào túi áo khoác, tôi bước xuống những bậc thang, và rồi để mặc cho tụi anh em chiến hữu nhìn với ánh mắt cảm thông, tôi đưa mình ra khỏi ngôi trường, đưa mình ra khỏi nơi tôi đã gặp Nàng, là nơi tôi đã làm tổn thương người con gái tôi yêu. Và rồi khi đã mất đi, những giá trị về hình bóng của nàng trong trái tim tôi lại ùa cháy mãnh liệt. Thời gian qua, là thời gian rất dài, tôi vẫn sống tốt, cho dù hơi khổ sở. Còn Nàng sống như thế nào, vẫn kiêu ngạo, hay là lạnh lùng như lúc chúng ta mới gặp nhau. Nhưng nội tâm ấy, chắc đã tổn thương ít nhiều đúng không.
Tôi không giỏi trong việc kìm nén cảm xúc của mình, bởi từ trước đến giờ hầu như tôi đều làm theo những gì con tim mách bảo. Việc học là một giải pháp giúp tôi đào tẩu khỏi hiện tại, để làm im bặt đi con tim.
– “Hãy hứa đừng bao giờ để người ta phải bận tâm nữa, hết rồi, đừng xuất hiện trước mặt người ta nữa”.
Lại một tuần mới, cái tuần kết thúc tháng mười. Bước vào lớp, bạn bè tôi đang vắt chân lên chạy kì thi giữa kì. Trên hết, tinh thần lục đạo phân tranh, thời kì này là thời kì khó khăn, hễ điểm cao thì sẽ kéo thành tích nhóm tốt lên. Nội lực là chủ đạo nhưng tinh thần là thứ cũng rất quan trọng. Mà so bề tinh thần có lẽ nhóm tôi đã thua:
– Sáng sớm mặt mũi bí xị mày?
– Không, mệt!
– Mệt mỏi gì, căn- tin.
– Tha tao!
– Đi là đi, không tha thiếc gì hết!
Nói là làm, lũ bạn bè lôi tôi đi xuống căn- tin. Hẳn trong sân trường, đứa nào nhìn thấy cũng nghĩ tới cái cảnh áp giải tù binh cho mà xem.
– Tao không muốn xuống!
– Xuống là xuống!
Bọn bạn nào biết rằng, không phải thù hằn căn- tin hoặc ăn nợ quỵt tiền, tôi thích căn- tin lắm chứ. Nơi đó biết bao kỉ niệm của tôi với nàng. Nhưng quan trọng một điều, nãy giờ Dung đã ra khỏi lớp với thằng Minh An, chắc có lẽ căn- tin là điểm đến thích hợp nhất. Tôi không muốn chứng kiến cảnh tượng ấy, cũng không muốn lũ bạn được dịp khẳng định:
– “Nó mất Dung rồi”- Để nổi đau vì mặc cảm của tôi một lần nữa bùng phát.
Từ cái hôm chuyện bốn người diễn ra, thằng Minh An đủ thông minh lẫn độ xảo quyệt để nhận ra rằng, tôi và Dung đang có những xích mích, những giận hờn. Cơ hội tốt đến với nó, những kẻ thừa nước đục thả câu chưa bao giờ tha cho những dịp như thế này. Nó bắt đầu quan tâm, đi với Dung nhiều hơn. Nó càng được dịp lấn tới, khi thằng kỳ đà cản mũi không thèm nói một tiếng, không thèm phản ứng bất kì cái gì. Đơn giản, cái thằng ấy không có tư cách để can thiệp vào chuyện của nó với Dung nữa.
– “Giá như bất kì một ai đó yêu Dung, nhưng tốt nhất đừng là thằng Minh An”
Thì có lẽ tôi đã không phản đối, hoặc giả có tức tối thì không đến nỗi quá đau lòng. Thằng Minh An đẹp mã, nếu được đóng kịch Thúy Kiều thì nó có thể đóng vai họ Mã, hoặc họ Sở. Thừa biết cái kiểu bắt cá hai tay, cho ngay vào rọ của nó. Ngoài Dung ra- mục tiêu số một của nó, thì nó còn tán tỉnh cả Ngữ Yên, mà đôi lần tôi thấy Ngữ Yên khó chịu ra mặt.
– Ơ, Dung!
– Ơ…!
– …!
– …!
Vậy là điều tôi không muốn nhất cuối cùng đã xảy ra. Nơi cái bàn cạnh cửa sổ, Dung và thằng Minh An nổi lên như cặp đôi tài sắc. Thằng Minh An vẫn thế, vẻ mặt đểu giả được choàng thêm cái áo vét hiệu “đẹp mã”, còn Dung, đơn giản đó là một thiên thần, mà thiên thần nào thì chẳng đẹp.
Đám bạn tôi nhìn cặp đôi ấy, rồi quay lại nhìn tôi, kéo thêm hai ánh mắt nữa. Ánh mắt Dung như chờ đợi điều gì đó, còn ánh mắt thằng An, ánh mắt của kẻ chiến thắng, của kẻ bề trên nhìn người chiến bại. Nội tâm như những cơn sóng biển vỗ ầm ầm vào vách đá, mắt tôi tối dần, tối dần.
– Lôi tao xuống căn- tin để chết khát à?
– …!
– Thì gọi nước đi!
– Như cũ đi!
Cách hàng xử của tôi có thể xóa nhòa đi những ánh mắt, nhưng không đủ sự tinh tế để che giấu với chính mình:
– “Buồn à mày”!
Tôi ngồi xuống, không nói năng nhiều, chỉ mong muốn được thằng bạn nào đó nói đôi ba câu cho vui vẻ, để mình còn có thể ngoác miệng cười. Nếu tôi “người giận dỗi” đang tồn tại, hẳn sẽ nói to, cười nhiều để chứng minh cho thế giới này biết rằng, tôi vẫn sống tốt. Nhưng tôi đang mang theo là tôi “mặc cảm”, chỉ ngồi im, không nói một câu gì.
– Mấy bạn ngồi sau nhé, mình về trước!
– Ừm, Dung về!
– Về nhé!
Thằng Minh An cố đi sát với Dung, để tạo sự lịch sự nhìn nhóm tôi, trong khi chờ Dung chào hỏi để đi về lớp. Tôi vẫn ngồi đó, miệng ngậm cái ống hút, mắt nhìn vào trong ly, đưa tay giơ lên chào một cách có lệ.
– Mày, giờ sao!
– Sao là sao?
– Mù à, không thấy gì à?- Linh Vẹo lên tiếng.
– Có, thì sao?
– Tao đấm mày chết quá, cái kia là sao?
Tôi nhìn theo hướng tay chỉ của thằng Hưởng Đù. Dáng người nhỏ bé trong tà áo dài của Dung vẫn như thế, đẹp và cá tính. Nhưng tiếc rằng, dáng người đi bên cạnh không phải là của tôi, không phải là một thằng con trai dong dỏng cao, vẻ mặt bất cần đời. Hai người đi bên nhau, thỉnh thoảng vẫn quay mặt qua nói chuyện, chắc là vui hơn so với đi với tôi, chỉ có cười và cười.
– Sao đâu, quyền riêng mà!
– Nhưng mà, mày…!
– Tao nói rồi, hết rồi, không có gì hết…Nhưng tiếc rằng đó là thằng Minh An thôi.
– Thế sao mày không giữ?- Phong mập lên tiếng.
– Một người không xứng đáng, thì không có tư cách níu giữ!
Lắc đầu ngao ngán trước chân lý già trước tuổi của tôi, đám bạn ngao ngán chẳng nói gì thêm. Chỉ còn thằng Vũ nó cầm cái ca trà đá, thò tay hất nước thẳng vào mặt tôi, kiểu như tưới nước cho hoa vậy, hoa này héo quá rồi.
– Tỉnh, tỉnh dùm cái đi mày!
Những giọt nước mát rượi, văng lên mặt mũi tóc tai tôi, cảm giác mát rượi, nhưng cái tôi cần là làm mát tâm hồn, chứ không phải là về thể xác. Tôi thở dài, nở nụ cười trước cái trò rõ vớ vẩn của thằng Vũ.
– Cái tao quan tâm là cái khác?
– Ghê mày, có mới bỏ quên cũ- Kiên cận lên tiếng.
– …!
– Con bé nào thế?- Linh vẹo ham hố hẳn ra mặt.
– Bé nào cái đầu mày, thi giữa kì đấy.
– Tưởng cái gì?
– Lo học đi mà thi, giờ tao về học, thằng nào rủ tao xuống, thằng đấy trả tiền.
Nói là làm liền, tôi chạy một mạch ra khỏi căn- tin, mặc cho lũ bạn gọi giật lại bắt ăn đồng chia đều. Tôi muốn đi tìm không gian của riêng tôi, muốn tìm nơi tôi có thể thả hồn vào đó, trút đi những nỗi u sầu.
– Hết rồi, thế là hết!
– Hết cái gì em trai?
– Ơ…ơ…!
– Ơ cái gì, chị đây chứ có phải ma cỏ gì đâu mà ơ!
– …!
Chỉ cần nhìn bộ mặt thảm cảnh, cộng với việc chỉ đi một mình, thì bà chị Nữ Tặc đủ để hiểu rằng chuyện tôi với Dung đã tới đâu. Chỉ hỏi han mấy câu, đại loại cũng là học hành, thật may là chị chẳng đụng gì tới chuyện tình cảm riêng của tôi cả.
– Thôi, chị về, ráng sao mà lấy lại hình ảnh ban đầu đi!
– …!
– Hình ảnh của chính em ấy, chứ ngồi đó mà ờ ờ, mất hình tượng quá.
Chị bước đi, không quên để lại tôi một nụ cười. Vậy là tôi đang dần đánh mất vị thế, hình ảnh của chính mình, khi tôi đánh mất Dung. Có phải ngay cả bầu trời tháng mười một này cũng đồng cảm như mình không, xám xịt một màu, không có chút ánh sáng nào le lói cũng như tôi, không còn một chút hi vọng.
Cơn mưa đáng ghét, chặn ngang niềm vui sướng của học trò khi tan trường. Mới gần năm giờ chiều thôi mà trời đất đã tối sầm lại, gió lùa vào từng cơn, xô những chiếc cửa kính chưa cài, mưa bắt đầu xối xuống. Mưa, như bị phẫn uất bấy lâu nay, thi nhau trút xuống. Cả không gian một màu trắng xóa.
– Lạnh quá!
– Gió mưa này sao về!
Với những người cô đơn như đám chúng tôi đứng ở đây, học xong chỉ muốn chui tọt vào phòng, đắp chăn, lướt net, hay đi chơi. Chỉ có những cặp có tình cảm với nhau thì đây là cơ hội tốt, hợp thức hóa với gia đình để ở lại.
– Khoác đỡ đi!
Trang bối rối lẫn đỏ mặt khi nhận trên tay chiếc áo khoác của Kiên cận, lí nhí nói câu gì đó.
– “Chắc lại là yêu Kiên nhất trên đời rồi”- Tôi mỉm cười nhìn đôi bạn.
Bên kia Tiểu Sư muội của tôi cũng đứng cạnh thằng Hà, vô tư hơn, đưa tay hứng những giọt nước mưa, nói chuyện vui vẻ. Mấy thằng bạn của tôi thì chụm nhau lại tán dóc hoặc đánh ca- rô trong lớp.
Tôi tránh xa nơi ồn ào, bước ra khỏi lớp, đứng cạnh chiếc lan can đã ướt đẫm nước. Cái vạt áo khoác khẽ lay lay vào cổ, gió thốc vào kéo theo những hạt nước trong vắt, hắt lên mặt. Nếu ai đó nhìn thấy chắc sẽ nói rằng có thằng điên đang nhìn cái gì đó, tắm mưa cũng không phải tắm, mà trú mưa cũng chẳng ra trú mưa. Đơn giản thôi, tôi muốn được như thế, cũng như chính nội tâm của mình, nửa khô rang, không chút gì bận lòng, một nửa thì ướt đẫm bởi những kỉ niệm.
Hít một hơi dài, vươn vai, mưa vẫn còn nhưng đã đỡ nặng hạt hơn, trên sân trường, vài chiếc áo trắng nhanh chóng chạy ra cổng. Xoay người để bước vào lớp và chuẩn bị ra về, tôi bắt gặp Dung.
Cũng y như tôi vậy, cũng đứng cạnh lan can, cũng hứng mưa hắt vào, cũng nửa cái tâm trạng dở dở ương ương như mình sao? Nãy giờ chiếc cột ở giữa nên tôi không hề biết nàng đứng ở đó. Y chang cảnh tượng đầu năm, tôi cuối bàn, nàng đầu bàn.
Khẽ gật đầu chào, tôi bỏ ngay ý định quay trở về lớp, đứng lại chỗ cũ. Người ta thường nói khi yêu thường hay có hành động đáng yêu, còn khi thất tình thường hay có những hành động rồ dại. Đứng dưới mưa như nhau, liệu có thể hiểu được tâm tư của đối phương hay không? Liệu rằng tình cảm có thể trở lại hay không.
Một cơn gió nữa lại lùa vào, nó khiến cho hàng cây lay động khi nó đi qua. Nó chuyển hướng những hạt mưa đang rơi thẳng xuống thành một đường xiên. Nó khiến cho cô thiên thần cách tôi mấy bước chân đưa hay tay ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn, và nó cũng khiến tôi khó xử.
Đưa mắt nhìn xuống chiếc áo khoác của mình, tôi chần chừ:
– “Nên hay không?”
– Cẩn thận bẽ mặt nha mày!
– Làm đi, đừng chần chừ nữa!
– Đừng, bị từ chối bẽ mặt lắm!
Tôi đi thẳng vào lớp, nhanh chóng mở chiếc khóa cặp và lấy ra chiếc ô màu bạc của mình ra, cởi vội áo khoác ngoài.
– Không còn tình cảm, nhưng vẫn là bạn bè, hãy hành xử như bạn bè.
Nhưng có lẽ tôi đã đến muộn một bước. Một bước chân để chứng tỏ rằng chúng ta vẫn là bạn, nhưng lúc này cũng không được nữa rồi.
CHAP 93: VỰC DẬY
Đời người ta, nhất cự li nhì tốc độ. Xét về mặt cự li, tôi lợi thế hơn thằng Minh An rất nhiều, cùng lớp chứ không phải vướng bức tường chia cắt như nó, nhưng thực tế tôi vấp phải bức tường “cái tôi cá nhân” trong lòng mình, vượt qua nó, tôi phải đối diện với bức tường của Nàng nữa. Về mặt tốc độ, trước giờ tôi luôn cho thằng đẹp mã hít khói dài hơi, nhưng hiện tại, khi lốc máy có vấn đề, nội tâm đeo chì thì tôi dần dần rớt lại phía sau.
Và giờ, tôi trở thành người thứ ba trong cái cảnh đẹp hơn phim như thế này. Dung và Minh An đứng ở cái khung được bao bọc bởi hai cái cột trụ tòa nhà, ngoài trời tô điểm thêm chút mưa màu trắng, người con trai đang mở ô che cho nàng, còn người con gái đang nhận chiếc áo mới nhận được. Cả hai người cười nói với nhau một cách vui vẻ.
Tôi nhìn xuống cái ô, nhìn xuống cái áo của mình cầm ngang vai. Một cơn gió khẽ thổi vào, tôi chẳng có chút cảm giác gì là lạnh lẽo nữa. Giá băng trong lòng còn lạnh hơn gấp trăm lần. Tuy đã xác định mình và Dung đã hết, nhưng thẳm sâu trong tôi vẫn ấp ủ một giấc mơ được cầm tay lại người con gái ấy, nói một tiếng xin lỗi. Giờ đây, chỉ còn cách nửa bước chân, cơ hội trôi qua, lặng im và đau đớn.
– Ơ, Dung với thằng T!
– Gì thế?
Sau lưng tôi, tiếng xì xào bàn tán vang lên. Cả lớp tôi đang xem một bộ phim không ngờ được. Tuy biết rằng tôi và Dung đang giận nhau, nhưng đến cái cảnh như thế này thì ngoài đám bạn tôi ra, chắc chẳng đứa nào có thể ngờ được.
– Xong!
– Phim buồn rồi!
Một thứ tình cảm, chưa nói một lần chính thức quen nhau, chỉ dành cho nhau nụ cười và những sự quan tâm. Hết rồi, thật không, không mơ chứ. Quá nhanh, trái với mong đợi của tôi chăng, hay tôi muốn Dung chỉ yêu mình tôi, không được ai lại gần. Giờ thì quyền ấy, địa vị ấy tôi có được lên tiếng không.
– Mang ô mang dù thì về đi, đứng đây làm gì?
Thằng Kiên cận ra gỡ rối cho tôi trước những lời xì xào của đám bạn, để phần nào dập tắt những ánh mắt tò mò dành cho tôi. Nhưng lời nó đó vô tình lại rước cho tôi thêm hai ánh mắt nữa.
Dung và thằng Minh An nhìn tôi. Còn tôi thì ấp úng với thằng bạn:
– Ừ, đang định về!
Chả có thằng nào đang chuẩn bị bước về lại không mang theo cặp sách, trời đang lạnh lại cởi chiếc áo khoác ra làm gì cả. Tôi chỉ vớ lấy cái cớ, bất cứ cái cớ nào để có thể đẩy mình ra khỏi tình thế này.
– .!
– .!
Không gian trong và ngoài lớp thật khác biệt, sau lưng tôi ồn ào xem chuyện gì sẽ diễn ra, còn bên ngoài, trước mặt tôi, cả ba nhìn nhau, không ai nói ai câu gì, chỉ có thằng đẹp mã đứng cười đểu. Dung đưa mắt nhìn chiếc ô cuộn tròn trong tay tôi, rồi đưa mắt nhìn sang chiếc áo khoác kế bên. Rồi ánh mắt ấy dán chặt vào mắt tôi, không hiểu rằng là do nước mưa, hay là do nước mắt mà tôi thấy đôi mắt ấy long lanh.
Thằng Minh An chẳng để cho tôi có cơ hội:
– Mình đưa Dung về!
Tôi thở dài, và tính quay mặt vào trong, không muốn nhìn thấy cái cảnh vui vẻ ấy thêm một lần nào nữa.
– Nhục chưa con?
– Nhanh xíu nữa thì được rồi!
– Trách ai, giờ tao toàn thấy nhục!
Nội tâm tôi lại trỗi dậy, cái nội tâm phức tạp ấy một lần nữa dày vò tôi.
– Không, mình tự về được rồi!
– Nhưng mà trời còn mưa mà!
– Mình lớn rồi Minh An!
Nói rồi Nàng đưa chiếc áo trả lại cho nó, đẩy chiếc ô qua một bên, nhanh chóng và lạnh lùng bước chậm rãi xuống khoảng sân ngập nước. Mặt thằng Minh An thộn ra, còn Nàng thì bỏ mặc nó, đưa ánh mắt nhìn tôi, rồi lặng lẽ quay bước đi một cách nhanh chóng.
– Mày…! – Thằng Minh An rít lên từng chặp, nghe còn khô rốc hơn cả cơn gió ngoài kia!
– …!
– Giờ tao sẽ lo cho Dung!
– …!
Nó mỉm cười và trở vào lớp, sau khi chọc ghẹo mấy đứa con gái lớp nó đứng ở hành lang. Từ nãy tới giờ tôi bỏ mặc ngoài tai tất cả, tôi không có tâm trạng để lắng nghe những câu nói của nó. Tôi đang nhìn hình bóng ấy nhòe dần nhòe dần rồi nhạt nhòa dưới mưa. Hình bóng ấy dần xa tôi, xa tôi mãi mãi. Còn đâu hương hoa sữa, còn đâu những bản nhạc lãng mạn ngày nào… Và còn đâu người thiên thần tôi yêu.
– Vào lớp đánh ca- rô mày!
– Ừ! – Tôi thở hắt ra, trước ánh mắt nhìn thông cảm của cả lớp. Chắc chỉ có riêng thằng Hải là thỏa mãn với thảm cảnh của đối thủ. Có lẽ nó vui sướng lắm.
Tôi nằm uỳnh xuống cái giường quen thuộc của mình. Buồn ngủ và buồn lòng, tôi chìm trong mớ hỗn độn.
– Reeng, reeng …!
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên réo rắt, dưới bếp mẹ tôi gọi vọng lên:
– Nghe điện thoại dùm Mẹ!
– Vâ…âng!
Tôi thểu não nhấc máy:
– A…lô, ai đầu dây vậy ạ!
– Nhà mưa to không mày!
– To, mưa nào cũng to!
– Ơ, cái thằng, mày bị bệnh à? Ba Mẹ đâu?
Thông báo tình hình, vị trí hiện tại của Ba, Mẹ, lão anh tôi mới bắt đầu hỏi han chuyện bài vở, học hành xem như thế nào:
– Đừng như năm ngoái, tổng kết bách nhục!
– Vớ vẩn, sai sót kĩ thuật!
– À, mà sao rồi?
– Cái gì sao?- Tôi hơi lo sợ câu hỏi này.
– Bé Dung sao rồi, mày dạo này thiếu I- Ot à!
– Bình thường!
– Bình thường là sao?
– …!
Chẳng hiểu tại sao lão anh tôi cũng im lặng, chứ bình thường thể nào cũng tra đến tận cùng cho mà xem. May mà Mẹ tôi nghe tiếng tôi nói, biết ngay thằng con trai quý tử gọi về:
– Đưa máy Mẹ gặp Anh!
– Dạ vâng!
Vậy mà trước khi bàn giao lại, lão anh tôi vẫn để lại một câu khiến tôi đau xót:
– Mất rồi đừng khóc!
Tôi chẳng thèm đáp lại, hai tay đưa cho Mẹ tôi, vô phòng đóng kín cửa lại, mở nhạc lên nghe. Âm thanh trầm ấm của bản nhạc Tình yêu tìm thấy nay không còn là hạnh phúc nữa rồi, tôi ôm gối che tai. Và dần dần chìm vào giấc ngủ. Chắc có lẽ, chỉ trong trạng thái này, tâm tư mới buông tha cho tôi nghỉ ngơi.
– Bốp! – Tiếng chát chúa ấy vang lên trong chiều mưa hôm sau, thằng Nhân đen nắm chặt nắm tay, Nguyệt can nó ra, còn tôi nằm lê dưới đường, dơ hầy và dính đầy đất cát lên chiếc áo trắng.
– Đánh hay lắm!
Tôi đưa tay quệt vết máu khẽ rỉ ra ở bờ môi, sau cú đấm trời giáng của thằng bạn. Khẽ đứng dậy và đưa mắt nhìn nó, không chút oán hận.
– Đánh tao như hồi trước xem!
Nguyệt sững sờ nhìn hai thằng bạn, chẳng biết nói cái gì nữa. Thằng Nhân thì tức cái quyết định ngu ngốc tham gia tiết mục múa của lớp tôi dành cho 20- 11. Mà theo nó:
– Sao mày từ chối, có cơ hội gần Dung!
– Tao mặc!
– Mày, không còn chút sinh khí nữa rồi!
– Mặc tao!
Và chỉ sau câu nói đó, nó cho tôi nằm đo đường ngay tức khắc.
– Đánh mày, mày không khóc đấy chứ?- Tôi vẫn giở giọng bông đùa!
– Bốp!
Tiếp một cú đạp nữa vào bụng, lần này lấy lưng đo đường, cái dấu dép dơ hầy của nó in hằn lên cái áo rõ mồn một.
– Mày chết đi cho xong!
Và nó chỉ dừng lại khi Nguyệt kéo nó đi, để tôi lồm cồm bò dậy, lau sạch vết dép lưu niệm của nó.
– Thằng chết tiệt, đánh đau quá!
Lững thững đi về nhà, kết thúc thêm một ngày học mệt nhoài nữa, lảng tránh câu hỏi của Mẹ tôi:
– Sao mà lấm lem thế con?
– Dạ, con trượt chân té!
– Mày lớn rồi, như con nít ấy, hậu đậu!
Tôi cười hì hì, để mẹ tôi khỏi phải nghi ngờ. Quả thực tôi giống đứa con nít thật. Nhưng cũng phải cảm ơn thằng Nhân đen, nó đánh phát nào, tâm tư nhẹ nhõm phát đấy. Tối hôm đó, mãi đến ba bốn giờ sáng, tôi mới chợp mắt, bởi vì tôi suy nghĩ lối đi cho mình thời gian tới, bắt đầu từ ngày mai.
Sáng hôm sau bước vào lớp, thằng đánh tôi vẫn mặt nặng mày nhẹ, không thèm chào tôi lấy một tiếng. Tôi vất cái balo xuống mặt bàn, bước lại gần chỗ nó:
– Gì, mày muốn gì nữa! – Nó gằn giọng!
– Mày đánh tao xong rồi bỏ đi thế à!
– Mày muốn sao!
– Dễ thôi, tao đéo thích đánh mày, bao tao chầu nước!
Nói rồi tôi đi thẳng, chẳng biết nó có đồng ý hay không. Thằng Nhân nói cũng đúng, tôi chưa mất tất cả, vẫn còn cơ hội. Tôi vẫn chưa cố gắng hết sức mình. Chỉ tiếc rằng, cái danh sách văn nghệ đã chốt mất tiêu từ hôm qua rồi. Không sao, sẽ có cơ hội khác.
Sinh khí ào lại trong người tôi, hít một hơi dài, nở nụ cười tuy vẫn chưa thể nói là tươi hết cỡ, nhưng nó phần nào thể hiện được rằng, tôi đang tái sinh dần dần. Thằng Nhân đã cảnh báo cho tôi về việc con người tôi đã thụt lùi đến giới hạn. Và chính tôi, đã trượt dài xuống đáy, chứ không hề bị ai tác động. Tâm tư quá nặng khiến cho con người dễ đi đến những hành động tiêu cực. Và nếu không sửa đổi, có lẽ tôi nên đi chết giống như lời của nó.
– Vui quá ha?
Thằng Hải đi ngang qua mặt tôi, nhả một câu nói khiêu khích.
– Thấy mặt mày là tao vui rồi, cái mặt mày gây cười mà!
Cả lớp tôi quay lại, ngạc nhiên nhìn tôi, kể cả Dung. Đã lâu lắm rồi, chiến sự đã nguội lạnh, nhưng hôm nay bùng cháy trở lại rồi. Một tháng hơn, chính tôi khiến cho chiến sự ấy nguội lạnh vì tinh thần buồn chán không muốn gây sự. Cả đám bạn thân nhìn tôi há hốc mồm.
– Mặt tao làm sao!
– Ngu ngu chứ sao!
– Mày…mày!
– Đừng gây với tao, chào hỏi lịch sự đi!
– …!
– Chào anh cán bộ, em xin phép đi về chỗ!
Cả lớp tôi đứa nở nụ cười, đứa ngơ ngác, đứa vỗ tay tiễn tôi vinh quy bái tổ, trở về chỗ ngồi. Có lẽ khi mình thay đổi, thế giới sẽ thay đổi theo. Quan trọng là mình theo cách nào thôi!
– Ngon lành mày!
– Tao nhớ mày quá! – Hai ba thằng ôm chầm lấy tôi!
– Tránh ra, điên à, yêu tao à!
Nguyệt mỉm cười khi thấy thằng Linh Vẹo và Hưởng đù, Kiên cận lao vào ôm tôi kiểu như mới giành được báu vật vậy. Vậy là tôi ít nhất đã trở lại phần nào. Và sự trở lại ấy được công nhận bằng nụ cười của Nhân đen.
– Giờ thì sao?- Mấy đứa hỏi tôi khi đặt người xuống cái ghế căn- tin.
– Sao là sao?- Tôi cười.
– Dung, chuyện của Dung thì sao!
– Hết sức, tới đâu thì tới!
– Thật không mày!
– Thật, tao sợ nó đánh lắm, đau thí bà luôn! – Tôi chỉ tay vào thằng Nhân.
Và kể từ lúc ấy, tôi không né tránh Dung như thời gian qua nữa. Mỗi lần chỉ bài Hóa hay Lý hay Toán, tôi không im lặng mà ghi rõ ràng nữa. Thỉnh thoảng tôi hỏi Nàng:
– Dung hiểu đoạn này chưa?
– Ừ, rồi, cảm ơn T nhé!
– Không có gì, tiếp nè!
Tình cảm phải có những viên gạch đầu tiên, kể cả khi nó được xây lại, cũng phải theo quy trình hẳn hoi, không thể nào đường đột được. Và tôi sẽ đặt những viên gạch ấy xây nên lâu đài. Cứ chờ mà xem.
CHAP 94: CÁI TÁT
Vậy là qua những hành động, ánh mắt của hai người, có thể khẳng định tình cảm của chúng tôi chưa đến mức trở thành vô cảm như ý nghĩ ban đầu. Hoặc có thể, may mắn hơn, nó còn chút thứ được gọi là tình yêu day dứt còn sót lại. Dung không hề chối bỏ tôi như tôi hằng tưởng tưởng, và trong tôi, Dung cũng không thể bị xóa bỏ dễ dàng như tôi hằng gượng ép bản thân mình trong lúc nóng vội.
– Xuống căn- tin mày! – Thằng Phong mập rủ rê tôi, trong khi cả nhóm chuẩn bị.
– Ừ, có mặt giờ! – Tôi buông cái đề toán khỏi tay, đặt vào giữa cuốn nháp chi chít, gấp lại gọn gàng và đi ra khỏi chỗ ngồi.
– Nguyệt, đi không?- Quay sang cô bạn kế bên.
– …Ừ, à, …không! – Nguyệt ấp úng trả lời!
– Rốt cuộc là có hay không, đào đâu ra tính e thẹn vậy!
– …! – Đáp lại lời tôi là sự e thẹn hiện rõ ra khuôn mặt đẹp đẽ.
– Không sao đâu, có thằng Vũ kìa! – Phong mập bồi thêm làm nét e thẹn kia càng hiện rõ.
Cái gật đầu của Nguyệt chỉ được thực hiện khi thằng Vũ tiến sát lại mở lời. Cái thằng hơn cả sư phụ của nó, mạnh dạn và bạo gan đến lạ thường. Ở mức liều trong chuyện tình cảm thì có lẽ tôi chỉ thuộc hàng đồ tôn của nó thôi. Chưa hết, nó còn đáp lại ơn nghĩa của tôi bằng cách mời Dung, khi cả mấy đứa rảo bước qua chiếc bàn đầu tiên:
– Dung đi với tụi mình nhé!
– …Ừ, à …không! – Lần này Dung chả khác gì Nguyệt cả!
Dung đưa mắt nhìn tôi, có lẽ cũng muốn tôi gật đầu hay làm một hành động gì đó, để biểu hiện rằng, tôi cũng có tấm lòng hiếu khách, hoặc giả sử tôi không có biểu hiện phản đối sự có mặt của Nàng. Tôi lảng tránh cái sự giao phó khó khăn, đưa mắt nhìn như rada quét lên từng cm2 ở trên cái bảng xanh mới lau sạch bóng.
– Đi nào Dung! – Phu xướng phụ tùy, Nguyệt cũng hùa theo thằng Vũ, khẽ dùng chân đạp nhẹ lên chân tôi!
Biết ý, và thực ra trong lòng cũng muốn chứng tỏ rằng, mình đã quên chuyện cũ, miệng khẽ cười thật tươi, nhìn thẳng vào Dung. Và một lần nữa, cái gật đầu lại xuất hiện.
– Căn- tin hả, mình đi với! – Quỳnh từ đâu như hiện lên.
– Ờ…!
– …!
– …!
Hai cô bạn gái thì tất nhiên vui mừng khi có thêm đồng minh cùng phái, mặc dù trước đây, Dung, ờ thì ít nhất cũng có chút xích mích với Quỳnh vì tôi. Nhưng tụi con trai tôi thì chỉ biết câm lặng, bởi vì cô bạn đeo gọng kính trí thức kia, cái nhấc gọng cũng trí thức uyên bác nốt, thực sự là cơn ác mộng.
– Hai nhóm mình phải bàn việc kèm nhau học, dịp khác nhá Bạn Quỳnh!
May sao quân sư Gia Cát Kiên xuất hiện, giải vây cho mấy thằng tôi, không có lẽ hôm nay cả hội bàn tròn tụi tôi câm nín mất.
Sải bước trong sân trường ngập tràn nắng, bảy con người, thêm cả Trang nữa đi dàn hàng ngang bên nhau. Dung và tôi ở hai đầu đúng nghĩa, đi hai bên đeo đuổi những suy nghĩ riêng, nhưng tuyệt nhiên không hề lộ cho năm con người đang vui vẻ ở giữa. Thi thoảng bốn cặp mắt chạm nhau, cũng chỉ có cười, gật đầu và khẽ chào lại.
– Giờ sắp 20- 11 rồi, tính sao đây?- Hưởng đù lên tiếng, khi cả nhóm đã an định chỗ ngồi.
– Sao là sao?- Nhân đen phồng má nhét tọng một nắm snack vào miệng.
– Là giờ tăng cường thời gian tập!
– Nhưng mà tăng cường sao?
– Thì về nhà Dung tập chứ sao?
Hầu hết đều đam mê, say sưa bàn luận về vấn đề văn nghệ, mà quên mất rằng có một thằng đã từ chối tham gia với tập thể, đang ngồi trơ như phỗng ngắm nhìn những tia nắng xuyên qua lưới lá bàng trong sân trường, từng tia nắng lách mình khẽ thoát qua vòm lá, thành những cột sáng lung linh thẳng xuống cái bóng râm lá cây. Những thanh kiếm xuyên khiên, tôi vu vơ suy nghĩ. Đến khi cả nhóm phát hiện ra sự lạc loài của thằng con trai ấy, có lẽ hồn nó đã phiêu du tới tận đâu rồi.
– T…!
– T…!
– …!
– Mày điếc hả?- Thằng Hà cầm chai nước cóc nhẹ lên đầu tôi.
– Hả?
– Nghe gì không?
– Ờ…Không!
– Dung lay cho nó tỉnh cái!
Vậy là vô tình tôi và nàng cùng cười khổ trước cái trò ghép đôi bắt cặp này của tụi bạn. Sự cố tình ấy, ít nhất cũng có kết quả:
– Bọn mình muốn T tới xem mấy động tác múa!
– Hả? Mình có biết gì đâu! – Đừng chối, cấp hai mày chẳng đi múa mấy tiết mục cho trường là gì?- Nhân đen phản bạn, nối giáo cho giặc đâm tôi.
– …!
– .Đi đi mày, đừng trốn nữa!
Trong lòng tất nhiên muốn gật đầu cái rụp, nhưng mà trước đây tôi đã từ chối một lần, thì cũng nên diễn hết cái vai được chính mình phân công. Không lẽ giờ hồ hởi đồng ý ngay, khác gì công nhận lúc trước, vì giận Dung mà mình từ chối cơ chứ. Năm bảy lần năn nỉ thêm chút gia vị đe dọa, nêm thêm chút mật ngọt dụ dỗ, cần cổ tôi hoạt động.
Vì thế, tôi trở thành người biên đạo múa, hoặc đúng hơn là người gia công động tác trong tiết mục. Những động tác nào chưa mượt, chưa nhuyễn, hoặc lặp lại nhàm chán đều được chỉnh sửa. Xong nhiệm vụ thì cũng chỉ vẩn vơ nhìn đánh giá, và chủ yếu lại trở thành người thừa bất đắc dĩ.
Tối 20- 11, người thừa ấy vẫn phải có mặt ở trường đểm tham dự buổi diễn văn nghệ.Mặc dù là văn nghệ của trường, nhưng khối 12 được ưu tiên trờ thành khán giả, bởi vì năm cuối cấp việc học hành phải được ưu tiên hàng đầu. Khắp sân trường, mọi người rạng rỡ trong đủ sắc màu và các kiểu trang phục khác nhau. Đâu đó là các em khối 10 trong trang phục thổ cẩm, y phục đặc trưng của đồng bào Ê- Đê. Thỉnh thoảng một áo cánh sen phớt hồng chạy ngang qua lưng tôi. Các dụng cụ cũng được vận chuyển tới dần dần, nào gươm, nào súng, quạt rồi gậy…Nói chung là muôn hình vạn trạng.
Tiến về phía lớp khi len qua khoảng sân trường được ánh đèn từ hội trường hắt vào. Ngoài ban công, những mảnh đời thừa như tôi tụ tập tám chuyện, còn bên trong mọi người rạng rỡ cười nói với nhau. Nguyệt đang chỉnh lại cái gùi đeo sau lưng. Dung với Trang đang chỉnh cái nơ đeo ở tay cho nhau. Đám con trai thì khăn quấn đầu, y phục nhìn như mấy cao thủ Ngũ Độc giáo, đang cầm cây chọc chọc mấy thằng chậm chạp chưa chỉnh xong trang phục. Nhìn thấy tôi là cả đám hùa vào:
– Ê, tao đẹp trai không mày!
– Ê, tao nhìn được chứ!
– Ê, tao oách không mày!
– Ừ, đẹp, oách, được…tí mà không như thế, tao gõ đầu từng thằng!
Cả lũ chúng nó nhìn tôi cười nham nhở, để mặc tôi dáo dác nhìn về phía Dung.Phải nói hôm nay Dung nhìn rất lạ, khuôn mặt cá tính nay được trang điểm phớt qua, tuy không quá nhiều nhưng cũng tạo nên những nét riêng. Đôi môi hơi mọng đỏ, mắt nhẹ nhàng với gam màu đen, và ở gò má hơi ửng hồng nổi lên với đám phấn trắng được phác thảo nhe. Tuy nhiên, cái mũi cao làm người khác không thể nào bỏ qua sự kiêu kỳ, nó càng thể hiện cho người đối diện biết đây là một cô bé cá tính. Chợt Dung quay sang nhìn tôi, hai mắt chạm nhau, chút ít kim tuyến trên khuôn mặt nàng lóng lánh, đẹp mê hoặc. Có lẽ bây giờ, ai nhìn vào chỉ thấy tôi ngại ngùng, chứ hai bên má nàng đã hồng sẵn rồi mà.
– …!
– …!
– Không, không…chúc gì sao?- Dung vượt qua được sự ngại ngùng.
– Cứ như bình thường lúc tập…là có giải rồi!
– Giải…gì?
– Ờ…!
– Chuẩn bị đến lớp mình! – Thằng Hải toát mồ hôi chạy từ phía hội trường về thông báo, có lẽ nó phải chen lấn qua đám khán giả đông và cuồng nhiệt nên mới nhễ nhại mồ hồi như vậy!
– Đi đi! – Tôi đưa tay lên báo hiệu cho Nàng.
Tôi thở dài, chút gì đó muốn giữ cô thiên thần này lại cho riêng mình, bởi vì bóng dáng thằng Minh An đã lấp ló ngoài cửa. Nó cũng xúng xính xanh xanh đỏ đỏ cho tiết mục của lớp bên cạnh. Hiển nhiên nó sang đây, muốn chứng kiến Dung đẹp như thế nào, đồng thời cũng khoe luôn diện mạo nom buồn cười của nó. Chỉ có điều, với tôi nó là một nỗi đau, vì đáng lẽ bây giờ tôi sẽ cùng nàng bước lên sân khấu, bước lên trước mặt toàn trường, để cho mọi người thấy giây phút tôi cùng nàng thực hiện những động tác nghệ thuật cùng nhau, nếu như tôi không tự ái.
– Đi lên xem mày!
– À, ừ, không, tao!
– Tao gì…? Ngồi đây làm gì?- Một thằng bạn trong lớp thúc tay tôi, nó cũng muốn đi với người đồng cảnh ngộ!
– Còn đống đồ này ai trông đây!
Tôi đưa tay chỉ đống cặp, balo của mấy người thực hiện tiết mục, vẻ như một thằng có trách nhiệm, hi sinh vì tập thể, thái độ đó cuối cùng cũng qua mắt được người đang kiếm bạn đồng hành đối diện. Nó vỗ vai an ủi tôi và nhanh chóng bước về phía hội trường.
Thở dài, dưới ánh sáng trắng của đèn nê- ôn, trên đầu, chiếc quạt trần xoay vòng vòng. Thỉnh thoảng nó lắc lư rồi trở lại đúng quỹ đạo. Ngoài trời, gam màu tối chủ đạo, thỉnh thoảng gió lùa những tán lá cây, lắc lư tôi mới nhận ra mình đang ở đâu. Buồn và tiếc nuối, trốn tránh và hối tiếc…
– “Chắc là lớp mình diễn rồi”.
Liếc nhìn cái đồng hồ treo trên góc lớp. 8h tối, là thời gian bắt đầu tiết mục thứ 5, là thời gian mà có lẽ Dung đang đứng trên sân khấu, hẳn sẽ chiếm được vô số cảm tình từ khán giả, và trong số đó, không có tôi, người mà trước đây e rằng không được phép vắng mặt. Tôi bước về phía ban công, cố gắng chọn cho mình góc nhìn thích hợp, tránh những cây thông đáng ghét che khuất tầm mắt, ánh sáng từ hội trường phản chiếu vào nhãn cầu, đồng thời truyền tải hình ảnh của số đông học sinh đang chen lấn ngoài cửa, và cả những người đã yên vị trong hội trường. Tôi thở dài chán nản, đưa mắt nhìn thẳng ra bãi giữ xe, mặc dù chẳng biết lấy cái gì làm mục tiêu.
Chợt có bóng dáng ai đó đang chạy nhanh về phía lớp tôi. Trong bóng tối, dáng người đó mờ mờ, từ từ chạy lại gần, tôi nhận ra đó là một cô gái, chính xác hơn là cô gái lớp tôi. Bởi ánh sáng hắt ra, từ từ chiếu từ dưới lên. Cái trang phục cho tiết mục lớp 11a11 không thể lẫn vào đâu được. Rồi từ từ, hình bóng cô gái ấy hiện rõ vào khoảng sân trường trước lớp. Đôi mắt ướt nhòe đi cả kim tuyến nhìn tôi, người con gái ấy, đi chậm lên những bậc thang, rồi bất chợt, ôm chầm lấy tôi.
Lồng ngực tôi đập mạnh, buồng phổi tôi ngừng hoạt động, cả người tôi cứng đờ lại. Bởi tôi sợ, chỉ một cử động nhỏ như hô hấp hay tim đập nhanh thôi, người con gái ấy lại xa tôi lần nữa. Tôi nín lặng trước tiếng nấc nghẹn ngào rồi bỗng nhiên òa vỡ. Những giọt nước mắt bắt đầu rơi, vô tình thấm qua lớp áo thun tôi mặc, chạm vào da thịt nơi lồng ngực. Cảm giác không gian bị cô đọng đang trùm lấy chúng tôi.
Người con gái ấy, chỉ khi bên tôi, mới dám yếu mềm, mới dám bật khóc, còn khi có ai đó khác, mặt nạ băng phong hiện ra hoàn hảo, tỏ vẻ cứng rắn lạnh lùng. Tôi bỏ mặc cái suy nghĩ vì sự xuất hiện của cô gái đó lúc này, ở đây, ôm hai bờ vai tách Dung ra khỏi tôi. Đưa hai bàn tay chạm vào má Nàng, đưa ngón tay lên lau những giọt nước mắt làm nhòe đi lớp trang điểm. Nhưng rất nhanh, Dung lại gạt tay tôi ra và ôm chầm lấy tôi, gục đầu hẳn vào lồng ngực tôi:
– Tại sao, tại sao lại như thế?
– …!
– Tại sao đối xử với Dung như thế?
– …Ờ…T!
Trên hành lang, ánh đèn vẫn yếu ớt phản ra, gió cũng như biết thông cảm, không xua những tán lá cây rì rào nữa. Không gian im lặng khác thường. Và đôi tay tôi choàng lấy, ôm đôi bờ vai nhỏ bé. Lần đầu tiên, chúng tôi đi xa hơn một cái nắm tay, lần đầu tiên sau gần hai tháng vô cảm, chúng tôi đã thực sự đối diện với nhau ở khoảng không gian riêng. Lần đầu tiên, tôi ôm người tôi yêu, còn người tôi yêu đang yếu mềm gục đầu vào lòng của tôi. Không gian và thời gian lại chầm chậm trôi.
Và bỗng nhiên, Nàng vùng khỏi tay tôi. Suy nghĩ tôi mất nàng thực sự lại một lần nữa bùng cháy, có lẽ thời khắc lúc nãy cũng chỉ như những yêu thương cuối cùng. Nó như cục than hồng, bùng cháy một lần nữa trước khi vụt tắt.
“Rồi bên vết thương tôi quỳ
Vì em đã mang lời khấn nhỏ,
Bỏ tôi đứng bên đời kia”
Đôi tay nàng đưa lên, ngập ngừng, như báo hiệu cho người con trai đối diện, điều gì sắp xảy ra, người con trai đã gây thương tổn trong lòng nàng. Và rồi cánh tay ấy hạ xuống, rất nhanh, dứt khoát, như cá tính của nàng vậy. Tôi thản nhiên đón nhận những gì mình sắp nhận.