Học Sinh Chuyển Lớp

01.09.2014
Admin

Trước ý kiến không thể chỉnh vì mất chuẩn, vậy là Vũ vào nhóm tôi, thay cho một bạn gái khác. Thầy tôi còn khéo léo kích động tinh thần bằng cách, bàn bạc với cô dạy Hóa cho lớp tôi thi đua. Và phân lại sơ đồ lớp dành riêng cho môn Hóa.

Tôi và nó đều thừa biết rằng cái ý kiến của cô bí thư lớp không chỉ đơn giản có thế, hẳn là Nàng muốn nhân cơ hội này để tôi và thằng Vũ có dịp tiếp xúc, xóa bỏ hận thù hôm thứ bảy do tôi gây ra đây mà.

Vậy là thằng Vũ trở thành tả tướng quân của tôi, cạnh hữu tướng quân Kiên cận. Còn lại các sĩ tốt bao gồm: Trang, Hưởng đù, Phong Mập, Tuấn Anh, Nhân đen, Bình boong. Coi như ưu thế vượt trội hoàn toàn so với nhóm khác, về tinh thần cũng như sự hung hăng sĩ diện hảo.
Bước ra về sau khi nói chuyện với Dung, tôi thầm cảm ơn Nàng đã tế nhị sắp đặt cho tôi có cơ hội ân đền oán trả với thằng Vũ. Tôi chỉ chờ nàng khuất sau nhà xe là ba chân bốn cẳng chạy ra bến xe Bus thực hiện cái nhiệm vụ chữ Hiếu với Mẹ mình.

– Nguyệt, ra đây nói nè.- Khéo léo tách thằng Nhân ra góc.
– Gì thế T?
– Ờ…Mẹ mình!
– Bác làm sao hả?
– Không, ờ…thì Mẹ mình muốn mời Nguyệt ăn cơm trưa!

Với tôi thì hơi khó khăn, chứ Nguyệt thì bình thường. Vì ít nhất hai gia đình cũng chơi thân và qua lại thường xuyên, hơn nữa Nguyệt cũng quý Mẹ tôi. Chỉ là trước giờ Nguyệt chưa từng một lần một mình dùng cơm với nhà tôi cả.
Khẽ đăm chiêu:

– Nhưng mà mình phải xin phép Mẹ mình đã!
– Ừ, vậy được, mình hộ tống về xin cô Ánh.

Thực lòng tôi cũng chẳng phải tốt bụng gì cả, chẳng qua là để giữ chữ Tín với Mẹ tôi nên mới phải hộ tống Nguyệt về nhà. Hiển nhiên cô Ánh đồng ý ngay tức khắc, lúc đi cô còn dặn dò tôi:

– Đi ăn rồi trả Nguyệt về cho cô nhé!
– Dạ, cô yên tâm, ăn xong cháu đuổi về liền.

Nguyệt đấm vào lưng tôi cái muốn bể lồng phổi. Cho chừa cái tật không hiếu khách. Ấy vậy không biết sao, đến nhà tôi, cô nàng lại bẽn lẽn, đi sau tôi một khúc.

Đẩy cánh cổng gỗ phủ đầy dây leo theo kiểu vẻ cổ xưa, Mẹ tôi đã ngồi ở phòng khách chờ từ lúc nào. Ban đầu Nguyệt còn khuất sau đám dâm bụt cao quá đầu người, tưởng thằng con trai thất bại, Mẹ tôi đã phán xanh rờn:

– Chỉ được cái miệng là tài!
Tôi nhăn mặt đưa tay lên miệng, khẽ làm dấu Mẹ đừng nói to tránh cho Nguyệt nghe được, rồi quay qua:
– Lẹ lên, để mẹ chồng chờ cơm à.

Lại điệu bộ bẽn lẽn đi nhẹ nói khẽ cười duyên, cô nàng đúng thật như cô dâu về ra mắt mẹ chồng vậy. Mẹ tôi nhìn thấy Nguyệt vậy thì nở nụ cười nhìn tôi ra vẻ vừa ý lắm.

Bữa cơm trưa đó, Mẹ tôi nói chuyện vui vẻ hơn thường lệ, bởi thường chỉ có hai Mẹ con nên đôi khi yên tĩnh mà ăn.

– Thằng trời đánh này lên lớp có nghịch không con?
– Dạ, hơi hơi ạ.

Mẹ tôi quay qua lườm tôi ngay, vì hiểu cái hơi hơi ấy thì thực tế nó như thế nào.

– Đấy, con xem từng này tuổi rồi mà như thằng con nít ấy!

Tôi tảng lơ gắp thức ăn cho hai người rối rít, mặc cho Nguyệt cứ nhìn tôi mà cười tủm tỉm.

Không hiểu sao, mẹ tôi lại xưng con với bạn tôi, vì bình thường toàn gọi là cháu. Không biết là tính kí hôn ước thông gia hai nhà, hay là vì tình thân coi Nguyệt như con cái trong nhà nữa. Khẽ nhìn mẹ tôi với ánh mắt hơi hơi bức bối vì toàn chê con trai trước mặt khách:

– Mẹ, ăn đi không nguội giờ!
– Không phải đánh trống lảng, Nguyệt chứ có phải ai đâu!

Lần này là hai đứa tôi nhìn nhau đỏ mặt, để mặc Mẹ tôi cười mỉm một mình. Thẩn thờ và đầy bất ngờ với ngụ ý của những người lớn tuổi. Hai đứa tôi cắm cúi ăn hết bữa cơm mà tuyệt nhiên chẳng đả động gì nhau.

Chap 78: Cá cược.

Tôi và Nguyệt trầm ngâm, chẳng hiểu cái ý của hai bậc thân sinh có tính làm thông gia hay không mà toàn có những câu nói lẫn hành động đầy ẩn ý, kèm thêm nhiều cái nháy mắt mà hai đứa tôi đều không hiểu là muốn hiểu theo nghĩa nào.

Ngồi ngả lưng ở cái ghế ngoài phòng khách, tai vảnh lên nghe tiếng trò chuyện của Mẹ tôi với Nguyệt dưới nhà. Chẳng hiểu là hôm nay Mẹ tôi nghĩ cái gì, và có phải vui vì có Nguyệt không mà đuổi tôi lên nhà trên, chứ bình thường tôi phải rửa bát rồi.

– Rảnh cứ ghé nhà cô chơi nhé!
– Dạ, cháu biết rồi.- Nguyệt vui vẻ chào Mẹ tôi, chẳng hề có gì ngại ngùng như lúc đầu.
– T đưa Nguyệt về cho đàng hoàng! – Mẹ tôi nhắc nhở tôi nghiêm túc.

Chẳng hiểu cô Ánh với Mẹ tôi bàn bạc ăn ý đến đâu, hay chỉ là ngẫu nhiên, người thì nhắc đưa đi toàn vẹn, người thì bảo đưa về cho lành lặn. Lắc đầu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đẩy cái cổng gỗ khép hờ, đưa Nguyệt xuống quán cà phê thằng bạn ngồi.

– Hôm nay không biết có chuyện gì?
– Ừ, chẳng biết nữa?
– Hai bà Mẹ không biết đang làm cái gì đây!

Cả hai đứa đăm chiêu để cố tìm cho một lý do để giải thích chuyện bữa cơm hôm nay. Cố nghĩ mãi nhưng chẳng đủ thâm nho để hiểu nổi tâm ý của hai người lớn, hai đứa tôi trở về chuyện học sinh thường nhật.

– Bữa trước, Dung với Nguyệt nói gì vậy?
– Lúc nào!
– Căn- tin đó!
– À…ừ…!

Nguyệt mỉm cười trước sự tò mò của tôi, khẽ nheo mắt ra ý chọc ghẹo, vì biết thừa rằng tôi muốn biết thực ra Dung muốn tìm hiểu gì ở tôi.

– Chỉ vậy thôi!
– Chỉ vậy thôi sao, vậy sao hai người…
– Hai người sao?
– Không, không có gì.

Vậy là đúng như dự đoán, Dung muốn hỏi Nguyệt về những kỉ niệm của tôi hồi nhỏ. Đó là những lần đi đá bóng đến tối mịt, hay những lần đi rước cô dâu, và cả lần đổi kem bằng ve chai. Cái tôi băn khoăn nhất là nếu Dung biết được như thế, ít nhất cũng phải có gì đó gọi là “ghen” đối với Nguyệt chứ, ấy vậy mà hai cô nàng này vẫn vui vẻ cười đùa với nhau, thật là nghịch lý hoàn toàn.

– Nghĩ cái gì đó ông tướng!
– Không, không có gì!

Buổi chiều hôm đó, kết thúc trong trận đá banh gay cấn tranh giải thường nhật giữa hai xóm. Tôi vẫn quần đùi áo số đúng chất, nhưng phải về bắt gôn vì chân còn đau. Đúng là sinh ra chỉ có cái chân là linh hoạt, chứ tay chụp gôn thì tôi chịu. Bởi thế mà khi kết thúc trận đấu, bên xóm tôi thua tận sáu trái. Trận thua đậm nhất lịch sử đối đầu Derby Xóm.

Ngồi tựa lưng vào gốc cây quen thuộc, đưa ánh mắt ra ngắm chiều tà dương với Nhân đen và Nguyệt, cả ba đứa đều thả hồn mình hòa vào tự nhiên, thư thái. Gió vẫn thổi lùa vào từng thớ thịt mát rượi.

– Mày tính sao với thằng Vũ!
– Chẳng biết nữa!
– Mày không biết nữa là sao, mày tính khi nào xin lỗi nó.

Thở dài và lảng tránh, hiển nhiên tôi biết mình sai, nhưng trong lòng cũng không thể tìm ra một cách giải quyết cho thỏa đáng. Chính vì thế tôi phớt lờ đi câu hỏi của thằng Nhân, cũng như phớt lờ đi tảng đá đè trong lòng. Thà rằng thằng Vũ nó trả lại những gì đã vay của tôi thì đỡ hơn là cách mà nó đang thể hiện “chẳng có chuyện gì đáng để tâm cả”.

– Về đi!

Vắt cái áo ngang vai, phủi mấy cọng cỏ may dính ở quần, tôi bước đi thẳng, chẳng chờ hai đứa bạn như bình thường.
– Thôi thì cố dạy nó cho bù đắp vậy!
Tôi nói khẽ qua kẽ răng, ngay lập tức, tiếng nói bị gió cuốn đi. Hiển nhiên, lời tôi hứa không phải là lời nói gió bay, có vay có trả, huống gì thật sự tôi bắt đầu coi thằng Vũ là bạn dần dần.

Vừa khẽ đặt cái balo xuống bàn, tính tót lên chỗ Dung thì thằng Phong mập từ đâu đã bưng chậu nước rửa tay, vừa chạy vừa la bài hãi, làm nước bắn tung tóe ngay cửa lớp:

– Cháy, cháy nhà…!
– Ở đâu, cháy đâu, cả lớp tôi nhao nhao lên.

Anh em chiến hữu tôi xông ra ngay chỗ thằng mập, chộp lấy nó hỏi han vồ vập:

– Ở đâu, bao giờ, sao cháy?
– Tầng một, mới nãy, đẹp!
– Sao đẹp lại cháy?
– Gái…gái đẹp.! – Thằng mập thở hổn hển.

Cả đám chúng tôi hè thằng mập ra mà đánh, hóa ra thằng bạn đi múc nước có ngắm hay tăm tia được bé nào ở trên tầng một, chắc là khối lớp mười, nên mới tá hỏa cấp tốc về báo tín.

– Đẹp không?- Hưởng đù hắng giọng.
– Đẹp, tóc lá, khuôn mặt đẹp tuyệt vời nói chung là number…ớ!
– Tự nhiên ớ…number ớ là gì- Hưởng đù cú đầu thằng mập.
– Kia kìa.- Thằng mập lắp bắp.

Cả đám nhìn theo ngón tay thằng mập chỉ ra phía cầu thang. Cô bé mặc đồ giản dị nhưng trông không kém phần xinh đẹp. Anh em ngỡ ngàng một, chứ tôi thì ngỡ ngàng tới mười. Hóa ra người mà thằng Mập tá hỏa lại là cô tiểu sư muội.

Đám bạn chẳng ai nói ai, xô đẩy để chọn góc độ nhìn qua hai cái cây thông trước mặt, để nhìn rõ dung nhan của Uyên. Cô bé vẫn vô tư ngồi nói chuyện với bạn tuyệt nhiên không biết gì về gần chục đôi mắt đang dán chặt từng hành động cử chỉ của cô bé.

Phải nói thật là tôi tiếp xúc với Uyên trước rồi, chứ không cũng phải há hốc mồm như tụi bạn thôi. Chỉ nhìn một cách vu vơ, tranh thủ nạp hình ảnh vào bộ não. Để tỏ vẻ rằng mình không phải là kẻ mê gái như chúng mày đâu.

– Giờ sao!
– Sao là sao?
– Thằng nào ra đầu tiên- Phong mập ồn ào.
– Ra đầu tiên là sao?
– Ra làm quen rồi dẫn về đây, hoặc phải có thông tin về cô bé đó.
– Làm không công à- Tôi cười mỉm.
– Đứa nào làm được thì được anh em còn lại bao một tuần nước.
– Ok- Thằng nào thằng nấy cũng đồng ý.

Tôi không dại gì mà từ chối, hiển nhiên vì tôi và bé Uyên đã quen trước nên tất nhiên, nó cũng không nhẫn tâm hay mắc bệnh đãng trí để quên sư huynh của nó chứ. Yên tâm và nắm chắc phần thắng, cả đám dõi mắt theo thằng mập hầm hố đi ra ghế đá chỗ mục tiêu đang ngồi. Độc thoại được mấy câu, bé Uyên đã lắc đầu quầy quậy. Cả đám chúng tôi ôm đầu cười lăn cười bò.

Thằng Hưởng và Linh vẹo cũng chẳng khá gì hơn thằng mập, cũng chỉ nhỉnh hơn được cỡ một phút, rồi cũng vác bộ mặt của kẻ bại trận về. Tới lượt tôi.
– Ế mày, ráng làm cho tốt, không là mục tiêu giận về đó!
– Khéo lo, trùm tán gái đây!
– Mày mà không được thì hai kèo, trùm với boss cái gì.

Tôi cười mỉm và túc tắc đi về hướng ghế đá nãy giờ ba thằng bạn tôi đã phơi xác pháo. Chỉ có Uyên và một cô bé cùng lớp đang ngồi tán dóc. Tất nhiên tôi không dại gì mà làm lộ ra, tôi và ba thằng lúc nãy cùng một đám cả. Vừa bước chầm chậm qua mặt hai đứa nhóc, vừa vái trời sao cho tiểu sư muội của tôi đừng mắc bệnh đãng trí.

– Sư huynh…muội nè! – Tôi chỉ chờ có thế thôi, mừng húm trong lòng.
– Ồ, thật tình cờ và thật bất ngờ, Tiểu sư muội à!
– Hehe, tình cờ thật, sáng giờ toàn tình cờ- Uyên nói vu vơ thôi, chứ chẳng có ý nghi ngờ tôi.

Nhưng hễ kẻ có âm mưu thường hay chột dạ, mồ hôi bắt đầu toát ra, lỡ con bé nghĩ rằng sư huynh đáng kính cùng một lũ với ba thằng lưu manh ban sáng, giận mà bỏ về là toi tôi ngay. Khẽ hắng giọng:

– Tình cờ gặp thôi, tiểu sư muội chưa vào lớp sao?- Nói xong mới biết mình ngu.
– Còn sớm mà sư huynh, mười phút nữa. Huynh ngồi xuống đây với muội.
– À, ừ…cũng được!

Tôi vừa ngồi vừa nói chuyện và hỏi han Uyên, đồng thời giơ cái ngón tay number one về phía đám bạn. Chắc hẳn chúng nó phải gào rú, mà bực tức lẫn ganh tỵ với tôi.

– Huynh học mệt không?
– Không biết có mệt không mà người oải quá!
– Sao vậy Huynh?
– Chán học chứ sao!

Tiểu sư muội nhìn tôi một hồi lâu, phát hiện tôi cười mỉm, nụ cười ấy là nụ cười chiến thắng chứ không có ý gì khác.

– Huynh xạo muội quá.
Phải nói tiểu sư muội này tính cách có vẻ hơi hơi giống Nguyệt, vừa nó là đưa tay bụp vào lưng tôi liền.

– Ơ, mà sáng nay lạ lắm!
– Lạ gì cơ?
– Sáng nay có ba anh nào đó đến hỏi muội, người thì bảo là làm quen, người thì đến hỏi tên, người thì đến hỏi cái gì đó. Giờ muội gặp Huynh nữa.
– Ối dào, mấy thằng…rảnh hơi ấy mà!
– Ừ, hì hì.
– Ờ, thôi Huynh về lớp, huynh quên mất làm trực nhật.

Chẳng chờ cô sư muội trả giá, tôi phóng chân tót thẳng lên hành lang, tránh bại lộ hành tung. Cũng hơi hối hận vì chửi ba thằng bạn và đánh đồng mình vào loại rảnh hơi. Tí nữa thì bại lộ hết.

– Ngon lành mày!
– Ghê mày, trùm rồi.

Tôi cười toe toét, khai sạch sành sanh những gì tôi biết, tên, lớp, nhà, có mấy anh chị em… Chỉ đủ để bọn bạn tôi thỏa mãn và không đa nghi vì sao biết nhiều thế. Giơ ngón tay Victoria ra trước khi nó bị bàn tay ai đó chụp lại, bẻ ngược ra đau điếng.

– Lại đi tán gái hả?
– Không, không, có đâu…!
– Thế vừa nãy là gì?
– Có đâu, á, á…rồi rồi, khai , xin khai thưa bà!

Dung nhìn tôi quắc mắt, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám bạn, làm cho chúng khiếp sợ mà lui ngay, mở rộng khoảng cách, tránh xa người phụ nữ đang ghen.

– Giờ giải thích sao đây!
– Nhỏ thôi, lộ hết.
– Không nhỏ gì hết, tôi ghét cái thái độ!
– Con bé em họ thôi, mấy đứa này đòi tán.

Tôi chỉ tay vào đám bạn, hi vọng cơn tam bành sẽ được chia đều ra, anh em có hoạn nạn thì cùng gánh.
– Thật em họ không, Dung không tin lắm!

Hè hè, đổi từ Tôi qua Dung thì tôi biết lửa đã hạ ít nhiều, giở ngay cái gọi là thủ đoạn ra bồi thêm mấy nhát.

– Chẳng ai lại ngu đi bỏ Tiên nữ để yêu người thường cả.

Đủ nhỏ để cho Nàng nghe, khuôn mặt Dung dịu lại, tuy rằng vẫn còn hơi giận:

– Lần này tha nhé, lần sau nữa là không xong đâu đấy!
– Biết rồi mà, không nghịch dại nữa.
– Ờ, giờ thì vào chỉ bài cho Vũ kìa.

Theo hướng tay của Dung, Vũ ngồi ở chỗ tôi và đang hỏi bài Nguyệt, chắc chờ tôi lâu quá đây mà. Lắc đầu thầm than khổ với nàng vì không biết xử sự sao với thằng để tự này ra sao. Nàng chỉ nhẹ nhàng cười:

– Cái gì tới rồi cũng tới, đi vào đi nè.!

Ừ thì thôi vậy, cái gì tới rồi sẽ tới, đệ tử, sư phụ tới đây!

CHAP 79: MR.XIN LỖI.

Dung đẩy tôi vào lớp và gửi vào tôi ánh mắt kiên định lẫn cổ vũ, tôi hít một hơi dài, đi về cái bàn nơi mình. Vũ và Nguyệt cùng ngước nhìn tôi, Nguyệt mỉm cười rồi tiếp tục chỉ tiếp bài cho mấy đứa bên cạnh, để lại tôi với thằng Vũ chết đứng nhìn nhau. Khẽ đứng dậy, nó định bước ra trả lại chổ ngồi cho tôi.

– Ờ, ngồi xuống đi…!

Nó vẫn đứng đó, chắc tưởng nghe nhầm:

– Để Nguyệt chỉ hết bài đi!

Tôi dùng chính cái kiểu trống không để nói với nó, nhưng ít nhất với chỉnh bản thân mình, coi như là sự nhượng bộ nhất định, thằng Vũ cũng cảm thấy vậy, và Nguyệt cũng hiểu tính tôi cũng biết vậy. Cô nàng mỉm cười và nói với Vũ:

– Cứ ngồi xuống, mình chỉ bài cho bạn rồi làm gì thì làm!

Tôi nhìn Nguyệt ra vẻ cảm ơn, và chăm chú nhìn vào thằng Vũ. Nó không hề tự cao tự đại trong chuyện học, hễ có gì không hiểu, hay gặp dạng chưa học là nó hỏi ngay, không chần chừ. Gặp thằng sĩ diện hảo như tôi thì xong lâu rồi, giấu dốt cho bằng được.

Trống đánh vào học, thằng Vũ không còn lí do nào để ở lại, bước qua tôi trở về chỗ ngồi quen thuộc của nó. Chỉ khác là trước đó nó có quay lại nói với Nguyệt:

– Cảm ơn Nguyệt nhé!

Ngồi xuống cạnh Nguyệt, tôi khẽ vỗ vai cô bạn:

– Thích nhé, có người cảm ơn kìa!
– Xìa xìa, bình thường mà!
– Bình thường sao đỏ mặt!
– Chọc quê thì đỏ thôi!

Tôi cười được một chút trước khi trải qua hai tiết học tiếp theo trong đau khổ. Chỉ khi nào trống đánh nghỉ giải lao thì tôi mới thả lỏng các cơ đã căng cứng vì tập trung. Thả rầm cái lưng dựa vào bức tường mát lạnh đằng sau lưng, khẽ ngắm nhìn Dung từ đằng sau.

– Cho em gặp anh T ạ!

Cả lớp chúng tôi đổ dồn ra cửa, nơi tiểu sư muội của tôi đang đứng, cuốn sách vật lý được hai cánh tay ôm gọn trước ngực. Biết ngay là con bé đến hỏi bài, chẳng ngờ là nó dạn đến nỗi thế này thôi.
Lục đục đi ra trong tiếng xì xào của đám bạn:

– Ai xinh vậy mày?
– Ai vậy? Bé nào vậy?.

Dung khẽ nhìn tôi, nhíu mày, nhắc tới lời cảnh cáo buổi sáng. Tôi lạnh xương sống vừa đi vừa một hai khẳng định:

– Em họ tao!
– Em họ tao, tao làm mai cho mày nhé!

Phải vất vả lắm trước mấy lời nói kéo lại hỏi han, tôi đứng ở cửa lớp, Uyên khẽ dịch ra đằng sau, ít nhất cũng có mấy cái song cửa che bớt mặt cho đám lớp tôi đỡ ồn ào.

– Có việc gì vậy em?
– Là gì?- Uyên khẽ nheo mắt.
– Ờ…tiểu sư muội!
– Hờ hờ, xuống hỏi anh bài Lý này!

Khóa lớp 10 sau chúng tôi học chương trình cải cách, nói chung là theo yêu cầu của Bộ giáo dục thì nhiều cái sẽ được thêm vào, nhiều cái sẽ được bớt ra. Nhưng nói chung là kiến thức thì bổ sung, chẳng thế mà cuốn sách nó to ra hơn sao. May mà Lí tôi học cũng cứng, tuy không thể một tay che trời như Hóa nhưng cũng thuộc loại đáng gờm nên dễ dàng chỉ chỗ khúc mắc cho tiểu sư muội.
Phong mập từ đâu tót ra, giả bộ hỏi han tôi, nhưng thực chất thì tôi biết rõ, bằng chứng xác đáng nhất là mặt nó dán chặt lên khuôn mặt của sư muội tôi, mặc cho con bé mặt mũi đỏ gay ra vì ngại.

– Ơ, anh này sáng…
– Sáng sao…ơ?- Tôi giật mình.

Phong mập cũng giật mình, nhanh tay giật cuốn vở trên tay tôi, biến vào lớp, quay mặt sang Kiên cận nói chuyện, chứ chẳng dám quay lại ngắm Uyên nữa. Lộ mất mánh rồi cái thằng lanh chanh.
Uyên đưa mắt vào lớp tôi bắt gặp Hưởng đù cạnh cửa sổ, Linh vẹo lớp trưởng bàn cuối cùng, quay lại đưa con mắt lưu ly nhìn tôi:

– Á à, vậy là sáng nay…!
– Không huynh không liên quan!
– Không liên quan, chưa đánh mà khai nhé.!

Thôi xong, một phút lỡ miệng mà hại cái thân, kiểu này chắc là bị ăn quả giận rồi.

– Dám đem muội ra làm trò nghịch, huynh được lắm.
– Không, …ờ, chẳng qua.
– Hờ hờ, nhớ đó, muội sẽ trả đũa.

Nói rồi cô bé quay lại về phía cầu thang bước xuống sân trường, sau khi để lại tôi một nụ cười nham hiểm. Ít nhất cũng không giận tôi là được.

– Kịch…ào!

Hai tiếng động rất nhanh , kế bên nhau làm tôi phải quay đầu lại. Chỉ thấy một cảnh tượng như vừa trải qua cơn đánh nhau kịch liệt vậy. Áo tiểu sư muội ướt sạch một bên, đất văng lên làm bẩn một bên. Chẳng là thằng Hà lớp tôi đi múc nước cho giáo viên rửa tay hai tiết sau, chẳng hiểu thế nào mà lại va phải Uyên. Nó đang long ngóng đỡ Uyên dậy.

– Sao không em? Anh…
– Dạ, không sao, nhưng áo bẩn mất rồi, ướt nữa.!

Dang tay bên phần bị ướt, Uyên nhìn nó với vẻ khó chịu. Càng làm thằng Hà nghệt mặt ra, dù trước đó có vẻ đã bị sắc đẹp Uyên công phá ít nhiều.

– Ờ, anh xin lỗi, tại anh không để ý.
– Dạ không sao…!
– Anh xin lỗi nhé…!
– Em đã nói không sao rồi mà!

Uyên khẽ phủi mấy bụi bận bám bên áo, vẻ mặt đang băn khoăn không biết tính sao. Tôi đi xuống cầu thang dẫn xuống chỗ tai nạn, hỏi han cho có lệ, rồi nháy mắt thằng Hà. Nó nãy giờ đứng chết trân, chẳng để ý tôi ra hiệu cho nó.
Uyên khẽ chào hai đứa tôi rồi đi ra ghế, chắc là lại chỗ mấy đứa bạn. Tôi huých nhẹ lên thằng Hà:

– Cởi áo khoác mày ra!
– Làm gì?
– Làm gì nữa, cởi ra!

Nó làm theo như cái máy, nhưng mà chỉ đúng như tôi bảo, chứ không biết làm gì tiếp theo nhìn tôi băn khoăn.

– Chạy theo đưa áo cho nó!
– Thôi, tao ngại lắm!
– Ngại gì lẹ lên.

Cuối cùng , tôi đưa Phật phải đưa đến Tây thiên, chạy theo Uyên và gọi với cô bé lại.

– Ế, chờ huynh!
– Gì á huynh?
– Muội mặc vào!

Uyên khẽ nhìn rồi khoác cái áo vào, vẻ mặt hình như ưng ý lắm.

– Của ai vậy?
– Của thằng lúc nãy nó va vào muội đó!
– À, của anh Xin Lỗi!
– Anh Xin Lỗi?
– Hì hì, anh ấy tên gì vậy huynh.
– Hà! Sao vậy?
– Nhắn với anh ấy muội cảm ơn nha!

Nói rồi cô bé cười tươi như hoa, cộng thêm đôi môi tươi tắn, như một cái gì ấm áp và sáng chói, phần nào xua đi không khí âm u của bầu trời tháng tám Tây Nguyên.

– Xong rồi đó!
– Ừ, ừ…cảm ơn mày nhé.

Tôi nhìn thằng bạn ngẩn ngơ ngắm về phía ghế đá sân trường mà mỉm cười, chắc có lẽ sét đánh rồi. Thiên lôi gõ sét tình trúng ngay thằng bạn Xin Lỗi của tôi rồi. Và thiên lôi thường đánh nhiều mục tiêu, nên giờ tôi cũng bị sét đánh ngay cửa lớp:

– Cô bé xinh quá ha!
– Ừ, cũng tàm tạm.
– Vậy mà tàm tạm, xạo!
– Vì có người đẹp hơn nữa cơ, tí nữa biết.
– Là ai?
– Đã bảo tí nữa biết cơ mà!
– Không nói là giận á!
– Tí về soi gương là biết!

Tôi cười hì hì trước nụ cười hơi ngại ngùng của nàng. Cho dù những lời hoa mỹ đó có như thế nào thì nó cũng một phần diễn tả nên cảm xúc thật của tôi, và điều đó ít nhiều cũng làm cho Dung biết rằng, với tôi Nàng vẫn là cô nữ sinh đẹp nhất trường cấp ba này.
Nàng khẽ cười và dựa vào lan can, còn tôi thì chống tay xoay mặt ra hướng sân trường. Người ta thường bảo khi yêu hai người cùng nhìn về một hướng, tôi không đồng tình lắm, vì giờ rõ ràng là hai hướng mà yêu thương vẫn ngập tràn đấy thôi.
Nàng lặng im cười và chỉ cười, hầu như lúc nào cũng thế, trừ khi giải quyết mâu thuẫn hay giận hờn gì đó mới có thể nói nhiều với nhau được, còn lúc bình thường thì đa số là cười, không biết cười vì mình không thể lớn để nói chuyện với nhau hay cười vì quá hạnh phúc.

– T này, chuyện của Vũ…
– Ờ, đang đau đầu không biết giải quyết sao…!
– Cứ để tự nhiên được không?
– Cũng không biết nữa, vì chỉ còn cách đó thôi, tính Vũ…nó tự kỷ sao sao ấy.

Nàng nhìn tôi rồi khẽ cười:

– Ừ, không như ai đó, cái miệng dẹo quẻo.
– Đâu có bình thường cơ mà!
– Còn chối nữa sao!
– Dẻo quẻo với cô nướng thôi.

Hai đứa tôi giỡn với nhau thì bắt gặp ngay thằng Vũ đang đi về hướng lớp. Thằng này thiêng thật, nhắc là tới. Điều đáng ngạc nhiên là đi bên nó là Ngữ Yên, cô bạn lâu nay tôi ít gặp. Và điều trái với tự nhiên nhất là cái cảnh hai người đang nói chuyện thân mật với nhau, không hề có sự e ngại như tôi thường thấy mấy lần trước. Phải chăng thằng đệ tử đang theo bước thầy nó tìm hồng nhan tri kỷ và đã thành công.

Nó tiễn Ngữ Yên rồi lững thững đi về lớp. Chạm mặt hai đứa tôi ngay ngoài cửa. Khẽ gật đầu chào rồi lặng lẽ lướt qua.
Chẳng hiểu vì sao, tôi lại gọi giật nó lại:

– Vũ, nói chuyện xíu đi!

Đây là lần đầu tiên tôi yêu cầu nó nói chuyện riêng, phải chăng mọi chuyện đang đi đúng hướng tự nhiên của nó. Thằng Vũ khẽ gật đầu, Dung biết ý cũng chào hai thằng tôi rồi đi vào lớp sau khi vỗ vào vai tôi để tiếp thêm động lực.

– Giải quyết hết đi nào!

Chap 80: Cuộc hẹn lúc 9h

Thằng Vũ lững thửng bước theo tôi ra cạnh cái ghế đá gần lớp tôi nhất, có lẽ ở đây phong cảnh không đẹp và nó cũng chẳng ồn ào để cuốn hút các học sinh khác vào đây ngồi. Trơ trọi và cô độc, nhưng nó là chiếc ghế đá thích hợp cho câu chuyện sắp diễn ra.

Ngồi xuống chắp hai tay nâng cằm lên, tôi cũng chưa phải biết mở miệng bằng cách nào, còn thằng Vũ hiển nhiên vẫn kiệm lời như bình thường.

– Ờ chuyện hôm trước…!
– Chuyện gì?

Câu nói của nó làm tôi như bị cái gì đó chặn ngang ở cổ, khó cho một từ một câu nào được thốt ra. Có lẽ là nó còn giận, hoặc là quá vô cảm để không thèm để ý đến vụ việc vừa rồi.

– À, ờ…bữa sinh nhật, tao …hơi nóng!

Nó vẫn im lặng, để mặc tôi độc thoại một mình:

– Tao, ờ…xin lỗi mày.!

Nó vẫn lặng im mà không có một cái gì đó gọi là phản ứng, từ những cử chỉ nhỏ nhất, hay cả trên khuôn mặt lãng tử của nó. Kiểu như câu xin lỗi nó đã chuẩn bị để nghe lâu lắm rồi vậy. Với một thằng con trai có tính sĩ diện như tôi, và hầu như những đứa con trai ở lứa tuổi đó, mở miệng “xin lỗi” là một điều gì đó quá xa xỉ. Bởi tính háo thắng, xin lỗi tức là thừa nhận mình sai, thừa nhận mình kém cỏi, nên mặc nhiên nó chẳng bao giờ được thốt ra, nhất là giữa một thằng con trai với một thằng con trai.

Ấy vậy mà, cái hạ mình của tôi cũng chẳng đổi được một tí cảm xúc của thằng Vũ, nó vẫn lặng im nhìn và thở dài. Cuối cùng nó quay sang để lại một câu, như nãy giờ chắc nó đấu tranh tư tưởng:

– Ừ, không sao, tao quên rồi.!
– Ừ, vậy thì tốt.

Nhẹ lòng dù kết quả không tốt đẹp như tôi mong muốn, dù thằng Vũ vẫn còn băng phong mối quan hệ vốn đã tốt đẹp hơn một chút. Tôi mường tượng trong đầu nó sẽ chửi tôi vài câu, kể lể lí do và cuối cùng đồng ý làm lành, vui vẻ hơn trước. Nhưng không, đó không phải là phong cách của người lãng tử, của thằng đệ tử tôi quen.

– Mày vào đội banh chứ?- Tôi mở lời với nó.
– Đội banh?
– Ừ, tao thấy mày đá hay mà!
– Không, tao không đá!

Hơi bất ngờ trước câu trả lời của nó, vì một người đá banh khá như nó, lại chăm chỉ để học nghề từ anh trai, chẳng có lí do nào nó từ chối cả. Vậy lí do là gì?

Tất nhiên tôi cũng chẳng dám hỏi nó về cái lí do đó, sợ rằng nó lại bảo không quan tâm, còn tôi không kiềm chế được dễ lại bụp nó mất. Thở dài vì chiêu mộ hụt nhân tài, tôi ra giọng tiếc rẻ:

– Bao giờ mày muốn đá thì nói tụi tao!
– Ừ, tao biết rồi, hi vọng sẽ là thế!

Rồi nó cũng trầm ngâm. Hai thằng theo đuổi hai suy nghĩ khác nhau, chẳng ai nhìn ai lấy một câu. Ít nhất cũng đủ hiểu rằng lời xin lỗi đã được nói ra, nó chưa đủ để xóa bỏ bức tường im lặng bấy lâu, nhưng ít nhất cũng làm cho bức tường đó lung lay. Chỉ cần sau này có gì đó tốt đẹp hơn thì nó sẽ là tiền đề cho sự phá vỡ bức tường đó để thiết lập sợi dây tình bạn.

– Á…em trai!

Tiếng nói vọng từ phía bên của tôi, khỏi phải nói tôi cũng thừa biết là ai rồi, cũng đã lâu lắm rồi chưa gặp lại, vậy mà cái điệu bộ thân quen ấy đã xóa nhà đi tất cả.

– Chị đi đâu vậy?
– Mời chị nước đã rồi hãy hỏi!

Tôi chỉ biết lắc đầu cười khổ, giơ cái đồng hồ báo hiệu cho bà Nữ tặc biệt rằng chỉ còn ít phút nữa là tôi phải vào lớp, không thể la cà như bà được.

Khẽ gật đầu và chào thằng Vũ, trước khi nó lặng lẳng đi về lớp, trả lại không gian riêng cho chị em tôi. Tôi chỉ kịp gọi với theo nó:

– Mày có gì khó hiểu hỏi tao, không cần hỏi Nguyệt , chung nhóm mà!

Nó quay lại, và bất ngờ cười:

– Tao biết rồi!

Tôi nghệt mặt ra, này là sao nhỉ? Hạ mình xin lỗi nó không thèm nói gì, giờ nói có câu đã cười rồi, lạ thật.

– Cậu nhóc đó là ai thế, nhìn đẹp trai quá vậy!
– Chị thích không em giới thiệu cho?
– Xí, chị mà thèm…!

Bà chị trề môi nguýt dài, ngồi xuống chỗ thằng Vũ vừa để trống:

– Hôm nay chị lên trường lấy tài liệu của thầy pho- to cho lớp học thêm, đang tính đi về thì gặp em!
– Hè hè, gặp em để bắt nạt à!
– Xí, đang hè, có cái gì đâu mà bắt!

Bà chị Nữ tặc vẫn thế, tính tình bình thường thì vui vẻ , phóng khoáng, nhưng lúc có chuyện cũng tâm tư, tế nhị lắm. Bộ mặt bình thường ấy hôm nay trong đẹp hơn hẳn.

Hai chị em tôi chỉ kịp trao đổi mấy thứ đơn giản trước khi tiếng trống trường báo hiệu vào học lại vang lên. Trước khi đi chỉ kịp bàn bạc cái hẹn:

– Thứ 5 hai tiết, vậy học ở cổng trường nhé!
– Dạ, rồi.!

Chỉ nói thế thôi, bà chị nữ tặc vẫy tay , cười tươi tiễn tôi vào sống tiếp hai tiết đau khổ. Lâu lắm rồi mới gặp, công nhận bà chị Nữ tặc của tôi trông có vẻ đẹp ra, rất năng động nữa.

Mãi nhìn chị Xuyến nên tôi chỉ kịp bước vào lớp trước thầy giáo tôi hai bước chân. May sao thầy tóm hụt cái cổ áo không thì thầy ném tôi ra ngoài lớp mất. Hai tiết học đó, không dám gây rối hay chọc ghẹo, vì thân đã mang tiền án tiền sự mất rồi.
Hai ngày hôm sau trôi qua trong sự im lặng và hồi hộp chờ đợi của tôi với cuộc hẹn với chị Xuyến. Quan trọng hơn, là phải cẩn trọng với Dung. Có nhiều thứ họ thường chia sẻ với người mình yêu thương, nhưng riêng tôi thì tôi ngược lại, giấu sao Nàng không biết thì càng tốt, đơn giản không phải vì tôi không tin Nàng, hay lo sợ Nàng không tin tôi, hay tình cảm của tôi dành cho nàng không đủ lớn, mà là không muốn Nàng suy nghĩ nhiều. Cảm thấy lo lắng khi tôi đi với người con gái khác, người mà ít nhiều có tình cảm với tôi.

Hai ngày học, thằng Vũ cũng đến nhờ tôi chỉ nó học Hóa như thường lệ, tôi tin rằng chắc nó cố gắng nỗ lực nhiều. Nhiều cái nó hỏi, ngay cả tôi cũng phải im lặng suy nghĩ toát mồ hôi mới giải đáp được cho vừa lòng thằng đệ tử cầu toàn này. Tuy việc xin lỗi nó chưa trọn vẹn, nhưng ít nhất từ cái bộ mặt băng phong, nay tiến triển tình bạn giữa hai đứa ít nhất không lệch đường ray như trước. Tình bạn xây từ hai phía mà. Cái an ủi nó đến giờ này có lẽ là tình cảm của nó với Ngữ Yên được tiến thêm một bước mới, có lẽ vì thế mà nó hay cười hơn thường lệ. Và việc nó với Ngữ Yên thỉnh thoảng vẫn đi cùng nhau là một minh chứng.

Khẽ mơ hồ suy nghĩ giữa trận bóng giao hữu lớp tôi với lớp mười. Có lẽ hôm nay gác lại, để hẹn gặp với chị Xuyến. Lí do thì tất nhiên đã chuẩn bị trước, cái chân của tôi, mặc dù đã cử động lại bình thường, nhưng ai biết đấy là đâu. Có chăng thì chỉ thắc mắc sao thằng Linh cũng chấn thương mà sao giờ nó đã khỏe như voi thế kia rồi.

Đúng 8h30 trống kết thúc hai tiết học nhàn hạn thứ 5 vang lên, cả lớp tôi ùa ra toán loạn. Hội chiến hữu đá banh nhanh chóng vây quanh tôi để bàn bạc như thường lệ. Nhẫn tâm tôi cắt ngang khí thế:

– Chân tao đau, xin phép về trước!
– Gì mày, đau gì, đá đi.

Sau một hồi nì nèo, vẻ mặt giả bộ lẫn đã cố gắng hết sức của tôi không thuyên giảm, chúng bạn chuyển qua bắt tôi phải đi cổ vũ.

– Thôi, tao mà xem khác gì bị tra tấn, để tao về đi, mệt quá!

Thế là qua ải thứ nhất, đến ải Mỹ nhân mới là khốn khổ, Nguyệt thì không nói gì, nhưng chỉ nhìn tôi với ánh mắt nghi kỵ, còn Dung thì:

– Sao không đá banh?
– Chân đau nè!
– Ở lại xem với Dung, đi, đi mà!

Anh Hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng hôm nay rõ ràng tôi không thuộc người anh hùng, chân tiểu nhân đành phải giở dọng dẻo quẹo:

– Thôi, hôm nay mệt quá, cô nương xem một mình đi. Bữa nào hồi phục, tại hạ sẽ đá hết sức cho cô nương cổ vũ.

Dung phịu má, vẻ không vừa lòng, miễn cưỡng để tôi về, nhưng không quên với theo.

– Nhớ nha!

Tôi lắc đầu cười khổ, có khi giấu giấu diếm diếm như thế này, bại lộ ra thì vô phương bào chữa. Nhưng lúc này tôi cần gặp chị Xuyến hơn bao giờ hết. Đơn giản tôi cần lời khuyên của chị cho vụ thằng Vũ. Ít nhiều chị Xuyến cũng đã tư vấn cho tôi, và chị cũng nhiều kinh nghiệm. Đã lâu lắm rồi hai chị em tôi cũng chưa đi chơi cùng với nhau.

Dáo dác chờ ở cổng trường thêm 15’, thêm 15’ vượt ải, cuối cùng chị Xuyến cũng có mặt. Bà chị Nữ Tặc cột tóc đuôi gà, để luồn qua cái nón lưỡi trai jean phá cách, quần jean và áo sơ- mi ca- rô sọc đỏ làm tôn lên vẻ nữ tính nhưng không làm phai đi nét quyến rũ.

– Mới từ nhà thầy ra này!
– Em tưởng chị quên!
– Giờ đi đâu đây, bà chị?
– Ăn kem nha!

Vậy là tôi đành mặc cho bà dẫn đi lòng vòng qua mấy con hẻm, để tới cái nơi bà gọi là “thiên đường mát lạnh” của riêng bà chị này. Cái chân giả đau của tôi lần này thì đau thật bởi phải đi xa quá, mỏi nhừ.

Thở dốc và tận hưởng những muỗng kem mát rượi, bà chị Nữ Tặc nhìn tôi và cười.

– Lâu lắm mới nhìn được em!
– Bận rộn mà chị!
– Trông vẫn xấu trai như mọi khi, chẳng đẹp lên được miếng nào.
– Ối giào, đẹp trai có mài ra ăn được đâu, xấu chút cũng đâu có sao.

Tôi để mặc chị nhìn tôi, cắm cúi thưởng thức cái ly kem đã vơi gần một nữa . Sực nhớ tới cái mục đích của tôi lúc đầu:

– Chị Xuyến, em hỏi chị này!
– Gì hả?

Tôi kể một mạch chuyện của tôi với thằng Vũ, tất nhiên là trừ cái chuyện vì Ngữ Yên mà khiêu chiến, rồi tôi đánh nó ra sao, giờ như thế nào. Bà chị ngồi im nhìn tôi gật gù.

– Lạ, đúng lạ!
– Lạ gì cơ chị?
– Chị nói tính Vũ đó, cứ cô độc và thấy tủi thân thế nào ấy.

Đúng là bà chị tâm lý, chỉ sơ qua cũng đoán được tính thằng Vũ hình như có cái gì đó khác thường, cái mà tôi phải qua một tháng mới đúc kết được. Khẽ ngồi im chờ nghe lời tư vấn tiếp theo.

– Em cứ để mặc đi!
– Mặc là sao?
– Là tự nhiên đó!

Tôi lắc đầu ra dấu không hiểu, bà chị khẽ bóp mũi tôi, lắc lắc:

– Ngốc thế, là cứ để tự nhiên, lời xin lỗi nói rồi, cứ tự nhiên như bạn bình thường, đối xử tốt với bạn bè thì bạn sẽ quý lại.
– Nhưng mà em đối xử tốt trước rồi còn gì?
– Không cho đi mà muốn có à!
Chị nhìn tôi và cười, đầu óc lùng bùng trong cuộc đúng là chẳng bao giờ bằng người ngoài cuộc được. Khẽ cười và đồng ý. Hai chị em tôi tán dóc đến tận trưa.

– Chị với Huy dạo này sao rồi!
– Hì, vẫn thế, nhưng đã đỡ hơn!

Chị Xuyến vẫn như thế, bao dung và tế nhị. Chẳng bao giờ chị nói về những điều buồn bã của mình với ai. Có lẽ chị chỉ thích là nơi người ta trút tâm sự để rồi chính mình giải đáp. Cách sống vì người khác ấy làm cho bà chị đối diện tôi thêm phần đáng tin cậy.

Tôi vẫy tay chào chị và chuẩn bị bước qua bên trạm xe bus chờ xe về. Vừa canh me dòng xe cộ đang trốn tránh cái nắng giữa trưa, vừa nhìn chị Xuyến đang đứng đó nhìn tôi, bất chợt môi chị mấp máy, tiếng của chị hòa trong cơn gió đâu đấy khẽ lướt qua tai tôi, đọng lại trong trí óc:

– Xuyến về nha T!

CHAP 81: TÌNH BẠN HAY TÌNH YÊU

Khẽ gật đầu và chào lại bà chị đang nở nụ cười tươi hơn cả nắng giữa trưa, vui vẻ băng qua đường, xém chút hôn vào xe tải. Thở phào nhẹ nhõm, và nở nụ cười, trước khi nó vụt tắt lúc giáp mặt Nguyệt và Nhân.

– Đi đâu?
– Ờ, đau chân đâu đá được đâu- Nguyệt nguýt dài lườm tôi!
– Ờ thì…!

Sau một hồi bị tra khảo, thêm chút hờn dỗi vu vơ, lẫn nịnh bợ, tôi thật thà khai sạch sành sanh sự việc vừa diễn ra. Nhân đen thì nhìn tôi với ánh mắt “ăn lẻ, bỏ bạn một mình”, còn Nguyệt thì chỉ nhìn tôi tủm tỉm cười.

Tôi tảng lờ kiếm cho mình một không gian khác. Một không gian chỉ chứa đầy ắp cái câu nói cuối cùng của chị Xuyến.

– Xuyến về nha T!
– Xuyến về nha T!
– Xuyến về nha T!

Không hiểu sao bấy lâu nay, bà chị ấy vẫn mở miệng một hai:

– Em trai!
– Em trai!

Nay lại đưa tôi lên, nâng cao địa vị, cho tôi già trước tuổi để có thể xưng ngang tên với chị. Nhưng có lẽ với tôi đó là một điều gì đó khó khăn. Đơn giản thôi, từ lúc đầu tình cảm của tôi dành cho chị Xuyến vẫn như là một người chị, dù đôi rằng từ Chị trong định nghĩa lúc này cũng có vài lần rung rinh, trước những nụ cười, trước khuôn mặt đẹp, trước cái cảnh tà áo dài trong nắng.

– Vẫn gọi chị thôi!

Tôi kết một câu cẩu thả, vì chiếc xe bus quen thuộc cũng vừa thắng trước cái trạm cách quán nước tôi ngồi có mấy mét.

Leo lên xe, mở tung cửa sổ, cho gió lùa vào xóa rỗng đi trí óc. Có lẽ đó là cách hay nhất lúc này.
Việc học hè của tôi trôi qua trong êm đềm, của những trận đá banh sáng thứ năm, những buổi Derby xóm vào hàng chiều bên cái sân cạnh hồ, và vẫn hạnh phúc với Dung. Cô thiên thần bé nhỏ của tôi. Đám anh em chiến hữu của tôi vẫn như vậy, đứa độc thân thì vẫn độc thân, đứa giống tôi như thằng Kiên thì cũng như cũ vẫn tình cảm với Trang lắm. Chỉ có thằng Hà, Mr Xin Lỗi của bé Uyên , tiểu sư muội của tôi là có khác. Chắc nó là ngoại lệ.

– Sao, giờ muốn tán tiểu sư muội tao hả?
– Mày hỏi ngu thế? Tao nói ra rồi còn gì.

Thằng Hà sửng cồ với cái giả ngu của tôi, muốn dập tắt ngay cái trò thiếu ý thức, đồng thời ngó ngang canh me xem có đứa nào biết không.

– Gọi tao tiếng sư huynh!
– Sư, sư cái búa chứ sư, lẹ đi!

Tôi hắng giọng, uống ngụm nước ngọt thằng bạn mời, thoang thoảng mùi hương trầm, “của chùa “mà. Bắt đầu kể các thông tin tôi biết được cho cu cậu nghe. Bình thường thì tính nó ồn ào chẳng khác bao nhiêu với tôi, vậy mà giờ im lặng lắng nghe, lâu lâu gật gù.

– Thế thôi hả?
– Chứ mày đòi gì hơn nữa!
– Tưởng mày biết nhiều lắm.

Tôi nổi sùng với thằng bạn, tôi mới gặp thì làm sao biết cái thể loại sư muội tôi thích như là: màu sắc, món ăn, phim ảnh, âm nhạc…cho thằng bạn tôi biết chứ.

– Vậy thôi, sau này tao biết gì thì tao giấu, đừng năn nỉ tao.
– Ấy, ấy, từ từ, uống nước, uống nước.

Nó lại trầm ngâm, chắc đang lên kế hoạch cưa bé Uyên. Để mặc tôi tha hồ kêu snack ra nhâm nhi.

Có lẽ bé Uyên cũng có tình cảm với thằng Hà, bởi lẽ thỉnh thoảng khi tôi “chơi chiêu” kể về thằng Hà trước mặt là cô bé nghe một cách chăm chú. Thỉnh thoảng có hỏi thêm một cách tế nhị. Chứ nghe về mấy thằng chiến hữu khác thì hững hờ lắm, cứ sốt ruột hỏi về Mr- Xin Lỗi thôi. Chắc có lẽ tôi sắp trở thành ông mai rồi.

Thằng đệ tử chính thức của tôi, trong tháng tám ấy cũng trở thân thiết với nhóm tôi hơn, và nhất là tôi. Tuy không đùng một cái thành thành viên của hội , nhưng cũng dần dần từng bước từng bước một. Đúng là không đánh nhau thì không trở thành bạn.

– Hồi đó mày đánh tao đau quá!
– Đánh không đau thì đánh làm gì!

Nó khẽ cười, vẻ mặt điềm tĩnh chắc là đang nhớ về buổi sinh nhật đầy kỷ niệm. Tranh thủ cơ hội, tôi hỏi tình cảm của nó với Ngữ Yên tới đâu.

– Sao rồi, đổ chưa?
– Gì đổ!
– Cây hồng hàng xóm!

Vừa nói tôi vừa hếch cằm về phía bảng tên a10. Hiểu ý nó thở dài:

– Bạn thôi!
– Xạo mày, thấy thân thiết lắm mà!
– Không tin thì thôi!

Nó nói xong bỏ tôi lại giữa cái ban công trống trơn, cu cậu đi thẳng vào lớp.

“Ngại hả mày, lớn rồi còn!”
– Lại ngắm gái hả?

Giọng nói quen thuộc, từ một gương mặt đến nỗi quen thuộc. Quen thuộc vì tôi vẫn gặp hàng ngày, cũng ở trong kí ức của tôi 24/24, và tất nhiên đó là của Nàng. Người mà tôi không hề biết chán khí ngắm nhìn.

– Không, có gái nào xinh hơn cái người vừa nói chứ!

Chẳng cần xoay đầu lại, tôi chậm rãi nhìn cây bàng ngoài sân. Khoảng trời trống cạnh đó kết hợp lại như một bức tranh. Bức tranh yên bình đến lạ thường.
Khẽ chống tay và đứng cạnh tôi, nàng cũng đang ngắm bức tranh ấy. Hai đứa tôi chỉ nhìn khẽ qua nhau và cười. Nụ cười ấy là điều tuyệt nhất với hai đứa tôi.

– Mệt không?
– Có làm gì đâu mà mệt!
– Xạo, chạy cả ngày hôm qua rồi!
– Ở đâu? Dung có chạy đi đâu đâu!

Chỉ vào đầu tôi, ý muốn nói nàng chạy trong tâm trí tôi cả ngày rồi, cái này tôi học mót trên mạng, giờ đem ra áp dụng thực tiễn thôi. Khẽ đánh vào vai tôi và nàng bỏ đi vào lớp, trên khuôn mặt còn nguyên vẻ bối rối, và hẳn nhiên sẽ có một nụ cười. Vâng, tôi chỉ nói những lời hoa mỹ với người tôi yêu, cho dù nàng biết đó là sự khoa trương, nhưng đương nhiên vẫn sẽ hạnh phúc.

Cơn mưa tháng tám đột ngột xối cái nóng của ngày hè về một bên. Ở nơi mảnh đất đỏ Bazan này chỉ có hai mùa, khô và mưa. Tháng tám giao mùa, cơn mưa không báo trước, đổ xuống, nhốt mười thằng chiến hữu đang ung dung họp mặt bữa cuối hè ở căn- tin. Sân trường vắng lặng. Lác đác vài học sinh về muộn kẹt lại ở mấy tầng trường học.

Qua cái cửa sổ căn- tin duy nhất không có song cửa, tôi nhận ra một dáng vẻ quen thuộc. Ngữ Yên đang đứng đó, đưa tay hứng những giọt mưa, cảnh tượng ấy thật đẹp.

– Tao, …đi vệ sinh cái!

Nói là đi liền, tôi chạy băng qua khoảng sân trường nối từ căn- tin đến cái cầu thang gần nhất, những hạt mưa lẫm thẩm im hằn lên chiếc áo trắng. Cơn mưa ấy thật mát về dễ chịu.

– E hèm!
– Giật cả mình, lại đi hù Yên!
– Hì hì, lâu lâu mà!
– Ừ, lâu rồi!

Phải công nhận, lâu rồi tôi với Ngữ Yên không có thời gian nói chuyện với nhau. Thỉnh thoảng gặp mặt cũng chỉ cười và hỏi han vài câu cho qua lệ. Với cô nàng thì sao tôi không biết, nhưng với tôi thì dễ hiểu thôi. Bạn bè đông vui, thêm cô vợ từ nhỏ trở về, lại có Dung bên cạnh. Nên Ngữ Yên vô tình bị phủ mờ đi trong tâm trí. Giờ có lẽ là lúc tôi với cô nàng được nói chuyện thoải mái.

Mưa vẫn rớt tí tách, và Ngữ Yên vẫn đưa tay hứng những giọt mưa rớt xuống từ khoảng trời mây đen. Tôi học theo, thò tay ra, hứng nước mưa, nhưng không thả nó xuống, mà tạt vào mặt. Tỉnh táo và mát rượi.

Xoay lưng vào ban công, vẫn nhìn Ngữ Yên. Cô bạn của tôi vẫn hiền dịu, vẫn cái tính cách ấy, ở bên Yên tôi cảm thấy tâm trạng mình thật nhẹ nhàng. Nếu Dung là nắng, thì Ngữ Yên sẽ là mưa. Đừng nói mưa buồn, mưa làm con người ta có thời gian tĩnh tâm, có thời gian ngẫm nghĩ nhiều điều.

– Mai nghỉ rồi, sắp vào học chính rồi!
– Ừ, sắp vào học chính, mà cũng chẳng có gì khác nhau mấy nhỉ!
– Ừ, cũng chẳng khác nhau mấy!

Không cười, không nói gì, hai đứa tôi chỉ nhìn những giọt mưa rơi. Mưa hôm nay đẹp đến lạ thường.

– Yên với Vũ sao rồi!
– Sao là sao?
– Thì thấy hai người thân hơn!
– Hì hì, bạn…là bạn!
– Không tin lắm!
– Không tin điều gì, không tin Yên thích Vũ hả!
– Ừm! Tuy muốn điều đó xảy ra, nhưng vẫn không tin lắm!
– Haha, T già rồi!

Tôi ngơ người trước câu trả lời của Ngữ Yên. Khẽ cười để xem nàng nói gì tiếp theo.

– Yên với Vũ là bạn thì mới thoải mái vậy chứ. Bởi vì…!
– Vì sao? Nói nghe coi, hứa không nói ai đâu…!

Yên nhìn tôi, mặt đỏ lại. Vài cọng tóc ướt nước mưa, khẽ đùa nghịch ôm đôi má gợi lên vẻ bẽn lẽn:

– Vì Yên thích người khác!
– Ái chà, ai vậy…T biết không?
– Không cho. Biết để làm gì!

Tôi lặng im , ừ mình biết thì cũng thế, không thì cũng thế, có gì đâu. Khẽ cười, chỉ tiếc cho thằng Vũ, chắc nó cũng cố gắng lắm để khỏi buồn vì không đạt được ý nguyện hơn một năm qua.

– Mưa đẹp ha T!
– Muốn biết đẹp hay không, có một cách!
– Cách gì?

Chỉ chờ có thế, tôi chụp tay cô bạn, kéo ra giữa khoảng sân trường. Trên trời, mưa vẫn rả rích, hai đứa tôi bắt đầu chìm trong cơn mưa. Miệng vẫn cười, Ngữ Yên dang hai tay đón những giọt mưa. Và thỉnh thoảng đẩy tay, vẩy những hạt mưa vang qua người tôi.

– Thế này mới đẹp!

Vậy là ngày học hè cuối cùng cũng kết thúc. Trong cơn mưa tháng tám, không phải Dung, mà là Ngữ Yên, tôi với cô nàng đang đứng dưới mưa, để xem mưa đẹp đến đâu. Mưa chảy xuống mặt, khẽ vuốt mặt, tôi nhìn Ngữ Yên. Hàng lông mi cao vút ấy vô tình đọng lại những giọt nước mưa. Chúng gom nhau lại, khẽ rớt xuống khi đủ nặng. Trông như một người con gái đang khóc vì hạnh phúc, hoặc như đang trút bỏ tâm sự.

Đám anh em chiến hữu của tôi cuối cùng cũng phát hiện thằng T đang làm gì. Chúng òa cả ra, chẳng thèm cất sách vở. Thi nhau hò hét, đá những vũng nước dưới sân trường. Hò nhau ra mà giã gạo. Cuối cùng nắm tay nhau thành vòng tròn, xoay xoay, chụp tôi và Ngữ Yên vào tâm. Vui quá nhỉ, mưa ơi!

– Về nhé!

Khoác cái áo khoác trong cặp lên cho Ngữ Yên, tôi vẫy tay nàng khi cơn mưa vừa tạnh. Cô nàng nhìn tôi và mỉm cười. Vẫy tay chào lại trước khi tôi phải chạy đua để kịp cái xe bus đang bấm còi báo hiệu sắp tới trạm ầm ĩ.

Tôi và Nhân đen lên xe bus trong ánh mắt khó chịu của nhân viên. Hai thằng cũng biết ý, để mặc mấy cái ghế trống chờ khách lên, đứng ở cánh cửa sau. Hai thằng vuốt những giọt mưa vẫn còn sót lại và cười hề hề. Đôi khi phải trẻ con, thì cuộc sống này mới có nhiều sắc màu và niềm vui, phải không thằng bạn?

CHAP 82: THƯỜNG DÂN

Mấy ngày nghỉ trước khi vào học chính thức của tôi diễn ra vô cùng nhàm chán. Từ sáng bữa nào được mẹ tôi kiên trì đánh thức thì dậy
sớm ngồi coi tivi nghe nhạc, bữa nào tôi kiên trì cố thủ trong chăn thì ngủ nướng đến trưa. Nấu cơm trưa, lên ngủ rồi chờ trận banh tôi. Tối đến thì lên phòng khách xem phim.

Tôi cầu cho ngày khai trường diễn ra nhanh chóng, chứ ở nhà thực sự cảm thấy quá buồn bã. Không được tán phét cùng đám chiến hữu, không được trò chuyện với Ngữ Yên như bữa trước, không được cãi cọ với chị Xuyến, và đặc biệt hơn là không được nhìn thấy Nàng. Khẽ đung đưa cái móc khóa hình đồng xu nàng tặng, xoay tròn và xoay tròn. Nhanh lên nào thời gian.

Sáng 5- 9 vui vẻ, tươi trẻ áo trắng ngời sáng tới trường, tôi dậy từ sớm, tản bộ qua lối đi cũ tiến ra trạm xe bus. Cờ đỏ sao vàng được giăng bay phấp phới. Mấy em nhỏ trong xóm, nô nức đùa giỡn đi học. Có cả những thằng nhóc bị mẹ nó nắm tay lôi đến trường. Tiếng khóc, tiếng cười vang động cả con đường.

– Chà, T lớn ghê cháu!
– Dạ, cô đưa em đi học à!
– Ừ, nó đang khóc rống đây này!

Tôi nhìn thằng nhỏ đang ôm cái robot siêu nhân, tay kia bị mẹ nắm nên nước mũi tèm lem. Hẳn là sau này lớn lên, và có một thiên thần luôn chờ ở lớp như tôi, thì đảm bảo nó sẽ là học sinh chăm đến lớp nhất.
Khẽ xoa đầu thằng nhóc và bước ra trạm xe. Ngày đầu tiên của lớp 11, phải đi học sớm, không thì dông cả năm mất.
Quả là không khí ngày khai giảng có khác, đông vui náo nhiệt. Trên sân trường trống vắng lúc hè, đầy ắp những tốp người đang hí hửng bắt chuyện với nhau, sau mấy ngày xa cách. Ai cũng quần áo mới tinh, mặt mũi háo hức.

Nhanh chân bước về cái phòng học độc quyền cả sáng lẫn chiều, tôi lấy ngay cái ghế chào cờ, nhanh chân đặt gần chỗ nàng ngồi, vui vẻ bắt chuyện ngay:

– Lâu quá rồi chưa gặp!
– Mới có năm ngày thôi mà T!
– Năm ngày với T là quá dài rồi!

Nàng khẽ cười và kỉ niệm tôi một cái véo ngang hông. Đồng thời tạm biệt tôi, vì cán bộ lớp phải lên đầu hàng ngồi dự lễ khai giảng.
Đám chiến hữu sau năm ngày không gặp cũng hồ hởi ôm vai bá cổ nhau như cách xa mấy năm trời. Lâu lâu nổi hứng chỉ tay về mấy bạn gái xinh xắn, dịu dàng trong tà áo dài gần đó. Đúng là đánh chết cái nết không chừa “hám gái thấy sợ”, bạn bè đúng giống tính nhau ghê.

Khẽ quay qua chào Nguyệt mới tới, tôi cũng thực sự ngỡ ngàng. Từ hè tới giờ, lần đầu tiên thấy Nguyệt mặc áo dài, cũng là lần đầu tiên trong đời tôi thấy cô vợ duyên dáng đến vậy. Chiếc áo dài trắng tinh khôi tôn lên vẻ đẹp nữ tính, càng hợp với mái tóc lá và khuôn mặt xinh xắn. Khẽ cười trước cái nhìn há mồm của tôi. Đến ngay cả thằng chồng từ thuở bé tí cởi truồng tắm mưa còn vậy, huống gì là đám con trai mấy lớp khác.

Lễ khai giảng năm nào cũng vậy, chỉ là tuyên bố năm học mới và phổ biến học tập, cũng như đặt ra thành tích và cuối cùng kết thúc bằng lời chúc năm học mới tốt đẹp kèm theo tiếng trống khai giảng. Chứ học sinh ở dưới tôi cam đoan, chẳng ai lọt được chữ nào vào tai. Ai ai cũng rì rào nói chuyện. Đám chúng tôi thì khỏi nói rồi, lớp bên cạnh 11a10 cũng hăng hái lắm.

Trong đám học sinh hàng xóm, kẻ tôi lưu tâm nhất là Minh An. Nó là lớp trưởng lớp bên, cán sự lớp đáng lẽ phải lên ngồi trên, ấy vậy mà nó lại tót xuống giữa hàng lớp nó để ngồi. Trên hàng tôi hai hàng. Và người ngồi song song với nó là Ngữ Yên. Thằng Minh An cứ quay sang bắt chuyện, nhưng hình như Ngữ Yên không thích lắm. Vì thỉnh thoảng cô nàng quay đi nhìn về phía tán cây , hoặc vô tình quay xuống lướt qua tôi và khẽ cười. Có lẽ là thế, hoặc do tôi tưởng tưởng.

Thực lòng tôi không thích thằng lớp trưởng kế bên lắm. Nó nham hiểu và hơi đểu giả trong mắt tôi làm sao ấy. Nói trắng ra, nó có thủ đoạn như tôi nhưng không bao giờ dám thừa nhận mình là tiểu nhân như tôi , và đương nhiên nó không quân tử như thằng Vũ, phong cách khác người khiến người khác nể phục. Nó là sự tổng hòa của hai thằng sư đồ nhà tôi, tạo nên một bộ mặt Ngụy Quân Tử. Vì thế Ngữ Yên tảng lờ nó cũng đúng thôi. Điều đó làm tôi hả lòng hả dạ, coi như Ngữ Yên trả thù dùm mình vậy.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Trái Tim Con Rắn
Đừng lo lắng
Nightmare
Ngủ trên cây
Vốn tiếng Pháp của John