Nhã Kỳ nhếch nhếch môi đắc ý…
Tử Di tròn mắt nhìn Tuyết Y. Chẳng qua Tuyết Y không phải vì muốn bảo vệ Nhã Kỳ mà bắt Tử Di xin lỗi mà vì cậu thấy mọi người lại đang chuẩn bị tụ họp quây quanh chỗ này bàn tán nữa nên mới không muốn lớn chuyện giải quyết nhanh cho xong, cũng chỉ là 1 câu xin lỗi thôi mà.
– Tôi không làm gì sai – Tử Di đưa anh mắt vô tội nhìn Tuyết Y mong cậu thấy được điều gì đó Nhã Kỳ bày trò ra.
Nhã Kỳ kéo tay Hàn thiếu, cô dùng đôi mắt rưng rưng mà nó:
– Hàn thiếu bỏ qua đi, coi như là lỗi do em hết.
Tất cả những người xung quanh chưa biết rõ chỉ gọi là hóng được một vài chi tiết vậy mà đều nhìn Tử Di dè bịu như cô là sinh vật xấu xa nhất vậy. Tử Di nhìn quanh những gương mặt đôi mắt đầy khinh thường ấy đều hướng cho mình, cô dần thấy tủi thân. Sao ai cũng chèn ép cô thế này. Tử Di có làm gì thất kính với họ đâu cơ chứ.
– Nhìn mặt nai vậy mà lòng dạ rắn rết thế.
– Haizz…hạng người…thì lúc nào trả có bộ mặt nai tơ để câu khách…
Những tíêng đay nghiến vang lên quanh cô, Tử Di đau đầu quá, cô không muốn nghe những lời này một chút nào nữa, cô chịu như thế là quá đủ rồi. Tử Di muốn ra khỏi nơi đây ngay lập tức, cô định bước đi thì một số cô bạn của Nhã Kỳ đã chặn ngang mặt lại vênh mặt nói:
– Còn không mau xin lỗi Nhã Kỳ đi à. Đúng là thứ mặt dày.
Tử Di nhìn họ thật đáng sợ, mặt trừng lên như muốn nuốt sống cô vậy, Tử DI thụt lùi lại, những âm thanh quanh cô văng văng quanh tai làm cô thấy đau đầu quá…
Nhã Kỳ quay về phía mọi người cố đóng vai người tốt:
– Mọi người đừng nói Tử DI như thế. Cô ấy không như vậy đâu.
Một cô gái bạn Nhã Kỳ cong môi lên nói:
– Bạn bị nó đánh như thế mà còn bênh nó à. Hạng người này chết đi cho xong…hứ.
Nhã Kỳ cau mày:
– Cậu thôi đi. Sao lại nói Tử Di như thế.
Những tiếng nhận xét về hai gái xinh đẹp dần to lên. Tuyết Y cau mày vì phải vướng vào vụ rắc rối này, cậu chán chẳng buồn lên tiếng nào nữa mà chỉ lẳng lặng theo dõi mọi phản ứng của Tử Di.
Tử Di đứng giữa vòng vây bao nhiêu người đang chỉ trỏ mình mà cô chỉ trơ trọi không có bạn bè người thân nào ở đây có mỗi Đan Băng đi cùng giờ cũng lặn đâu mất. Tử DI cũng chẳng buồn giải thích gì cho ai nghe nữa vì ở đây làm gì có người đứng ra tin cô. Tử Di mím môi cười chua chát. Số cô đúng là không được mọi người chào đón mà chỉ nhận toàn sự khinh miệt dè bỉu của người khác.
– Có chuyện gì vậy.
Một luồng sáng mới lọt vào trong vòng vây, San Phong đã đến, cậu không hiểu sao mọi người lại tụ tập sôi nổi chỉ trỏ ai đó nên thử ngó vào xem ai ngờ người đứng trong đó lại là Tử Di.
Cậu cau mày đứng bên cô, nhẹ giọng hỏi:
– Có chuyện gì vậy.
– Ôi Huỳnh tổng cũng bị con nhỏ này mê hoặc sao…
– Tầm nhìn anh ấy xuống cấp rồi à…
– Sao lại có thể như thế chứ…
Lại là những tiếng nói của mấy con nhỏ chân dài xì xầm với nhau. San Phong khó chịu khi nghe những lời nói đó, cậu nhíu mày nhìn họ:
– Rốt cuộc là chuyện gì?
Một cô gái xớn xác xông vào kể lể với giọng nói mát Tử Di như chứng kiến từ đầu đến đuôi vậy:
– Cô Di đây bị người ta đánh ghen xong không vui lại lôi Nhã thư ra ngoài mắng nhiếc rồi còn động tay chân đẩy cô ấy ngã xuống bậc thang nữa chứ.
San Phong bật cười, nét mặt cậu giãn ra khiến mọi người ngạc nhiên:
– Chuyện này có thật à.
Nhã Kỳ biết San Phong vẫn chưa tin, cô vờ vẻ tội nghiệp:
– Không có chuyện đó đâu, bỏ qua cả đi.
Mọi người lại lên tiếng:
– Loại vô học mới sử xự như vậy.
– Đúng là thiếu giáo dục…hừ…
Ngay cả San Phong cũng thấy khó chịu trước những lời nói đó mặc dù không dành cho cậu thế thì Tử Di còn thấy tổn thương đến mức nào nữa, cậu đặt tay lên vai Tử Di:
– Mọi người không tin nhưng anh tin em không làm trò hề đấy. Chúng ta đi thôi.
San Phong nắm tay Tử Di kéo ra ngoài vòng vây đấy, họ lườm nguýt Tử Di thể hiện rõ vẻ ghét bỏ ra mặt. Đi ngang qua Nhã Kỳ, San Phong còn nói:
– Tôi không nghĩ lúc trước mình có thể thích một con rắn độc như cô. Thật bỉ tiện.
San Phong cười khẩy kéo tay Tử DI bước đi giữa những ánh mắt “trìu mến” và vẻ mặt thất sắc của cô chủ bữa tiệc…
Cô gái bí ẩn cười thích thú nhìn theo dáng đi San Phong khi nghe những lời cậu đã nói kề tai với Nhã Kỳ, do đứng gần nên cô cũng nghe thấy lời đó rành rọt.
Mọi người dần vơi đi, Nhã Kỳ nói:
– Hàn…
Cô vừa quay xang cạnh đã không thấy Tuyết Y đâu nữa, cô đưa mắt kiếm quanh mà cũng trả thấy bóng dáng cậu đâu. Nhã Kỳ cắn môi, hai bàn tay cô nắm chặt lại, mắt tối sầm nhìn theo Tưr Di đến khi cô khuất bóng mới thôi…”Cô không yên với tôi đâu…”. Nhã Kỳ bực mình vì Tuyết Y đi đâu mất hút, cô trả còn hứng thú với buổi tiệc sinh nhật của mình nữa liền bỏ lên phòng nghỉ mặc kệ bên dưới bạn bè chơi đùa thế nào…
…
– Thần tượng của em đây rồi…
Song Linh cau mày quay lại đằng sau, cô đưa tay che mắt lại vì ánh đèn chói rọi thẳng mắt mình. Đan Băng cho xe từ từ ngang Song Ling rồi dừng lại nói:
– Lên xe đi. Em đưa chị về.
Song Linh bỏ tay xuống, miệng cô há hốc đầy bất ngờ khi nhìn thấy Đan Băng. Cậu lại còn mời cô lên xe nữa chứ. Thái độ này thật khác với lần trước gặp cô. Song Linh vẫn còn bất ngờ cứ đứng trơ mắt nhìn Đan Băng, cậu nháy mắt cười:
– Đừng nhìn em bằng ánh mắt đáng yêu đấy, lên xe đi.
Đan Băng khẽ cười, cậu không nghĩ một người tiểu thư lại dám hành động như Song Linh lúc nãy không hiểu sao cậu lại theo sau Song Linh từ lúc cô ra mặt lên tiếng với người phụ nữ kia.
Song Linh thụ động vòng qua mở cửa xe đi lên, cô ngồi im re tự nhiên miệng tán trai đẹp của cô cứng đờ lại như như đóng băng…
…
San Phong đưa Tử Di về nhà, cô vẫn trong trạng thái im lặng không muốn nói gì, San Phong cũng giữ im lặng theo cậu không muốn làm phiền cô trong lúc này.
Đứng trước cổng, San Phong nhẹ nhàng nói:
– Em ngủ ngon nhé
Tử Di gượng cười:
– Anh cũng vậy.
San Phong nhìn vẻ mặt buồn chán của cô,cậu thấy nhói lòng, một cô gái bé nhỏ không người thân như cô sao lúc nào cũng phải chịu sự phỉ báng của người khác vậy chứ…Tử DI của anh thật đáng thương. San Phong kéo cô nhẹ vào vòng tay ấm áp, giọng nói thật trầm ấm:
– Anh sẽ là người che chở cho em, đừng sợ gì nhé.
Sóng mũi Tử DI cay xè khi nghe được những lời bảo bọc của một chàng trai. Cô rất xúc động trước những gì San Phong đã giúp mình, cậu luôn là người đứng về phía cô.Người duy nhất luôn tin cô. Tử Di dụi mặt vào vai San Phong, cô đang muốn khóc để giải toả tất cả những chất chứa trong lòng bấy lâu vậy mà cũng không được nữa…Tử Di nhắm mắt cho nỗi buồn trôi ngược vào trong… cô muốn tìm những giây phút an lành trong cuộc sống của mình dù thật ngắn ngủi…
Cô cố gắng mỉm cười để San Phong không lo lắng cho mình, Tử D dơờ khỏi vòng tay cậu, miệng nói:
– Cảm ơn anh.
– Về chuyện gì – San Phong nheo mắt.
– Tất cả.
Tuyết Y đứng trên tầng, cậu bỗng nhiên thấy nhói nhói đau ở lồng ngực. Tuyết Y cau mày đưa tay lên ngực mình, môi cậu mím lại nhìn hai người…rồi quay đi vào salong ngồi cầm tấm ảnh nhặt được tron bữa tiệc lên cau mày nhìn một cảm giác thật khó chịu đến với cậu, Tuyết Y chưa từng có tâm trạng này…cậu đang bị sao thế này…
Tuyết Y ngả người a sau, mắt cậu nhắm nghiền chờ đợi Tử Di vào nhà với tâm trạng thật bức bối…Đầu cậu muốn nổ tung lên vì tấm ảnh này đây…
…
Cạch…
Tiếng mở cửa đã vang lên, Tử Di vừa bước chân vào phòng được hai bước, Tuyết Y đã đứng dậy, cậu đứng chặn trước mặt cô, dơ tấm ảnh lên lạnh giọng hỏi:
– CHuyện này là sao?
Tử Di nhìn Tuyết Y đầy căm phẫn, cô cười nhạt:
– Chẳng phải anh là người bắt tôi làm điều đó sao?
Tuyết Y trố mắt nhìn cô đầy sửng sốt:
– Tôi…
Chương: 20
Tiếng mở cửa đã vang lên, Tử Di vừa bước chân vào phòng được hai bước, Tuyết Y đã đứng dậy, cậu đứng chặn trước mặt cô, dơ tấm ảnh lên lạnh giọng hỏi:
– CHuyện này là sao?
Tử Di nhìn Tuyết Y đầy căm phẫn, cô cười nhạt:
– Chẳng phải anh là người bắt tôi làm điều đó sao?
Tuyết Y trố mắt nhìn cô đầy sửng sốt:
– Tôi…
Tuyết Y trố mắt nhìn cô đầy sửng sốt:
– Tôi…
Tuyết Y nheo mắt nhìn Tử Di bỗng nhiên cậu nhớ ra điều gì đó miệng cậu nhếch nhếch lên như cười, Tuyết Y đưa tay lên trán di di mi tâm, miệng vẫn đang cười cười khiến Tử Di cau mày không hiểu gì mà cô cũng chẳng muốn hiểu con người cổ quái như Tuyết Y nữa.
– Anh để tôi yên đựơc rồi chứ.
Tử Di đi ngang qua Tuyết Y va vào người cậu, Tuyết Y nắm tay cô kéo mạnh lại.
– Tôi đã cho phép cô đi chưa?
Mặt Tử Di đầy sự mệt mỏi cô đang cần yên tĩnh mà cứ vướng phải con người này,giọng nói cô chất chứa đầy sự chán chường:
– Phải làm sao anh mới buông tha tôi đây?
Tuyết Y thoáng nhăn mày, cậu nhìn thẳng vào mắt cô. Tử Di cũng không trốn tránh ánh mắt lạnh như hồ đông của cậu nữa mà nhìn đối mặt lại. Sắc mặt nhợt nhạt vẻ mặt chán nản của cô hiện rõ trong mắt Tuyết Y.
Không cần nói nhưng ánh mắt cô đã nói lên điều đó quá rõ cho Tuyết Y hiểu. Cậu mím môi buông tay cô ra, mặt bỗng trở nên thâm tà, khóe môi lại cong lên nụ cười gian tà với ý nghĩ độc đoán nào đó, cậu đi lại ghế điềm nhiên ngồi xuống vắt chân, dáng vẻ thật thoải mái:
– Nếu em khóc lóc van xin biết đâu tôi sẽ đáp ứng chuyện em mong muốn.
Ngừng vài giây cậu lại chậc lưỡi, tay xoa xoa chiếc nhẫn ngón út, nhướng mày nhìn Tử Di:
– Với cái điệu bộ này của em…hiaz..tôi…
– Tôi sẽ trả lại số tiền anh bỏ ra. Vậy được chứ.
Tuyết Y bậy cười, cậu nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình môi vẫn đang cười cợt:
– Nghe cũng được đấy…chậc…chậc…làm sao đây, bây giờ tôi lại không có hứng thú với tiền nữa rồi.
Tử DI không thể chịu nổi vẻ bỡn cợt của Tuyết Y nữa, cô bất lực thật sự trước con người không có qủa tim này:
– Rốt cuộc anh muốn gì ở tôi??
Tử Di buông thõng người quỳ rap xuống mắt cô đỏ hoe, đầu gục xuống, cô đã chịu đựng quá sức của mình rồi. Tử Di muốn tìm đường giải thoát cho mình hình như chỉ còn một csch là cô sẽ ngủ mãi mãi là đạt được điều đó.
Tuyết Y ngạc nhiên đến sững sờ trước hình ảnh Tử Di đang quỳ xuống với dáng vẻ cô lạnh. Tuyết Y thở hắt ra, cậu đưa tay lên di di mi tâm rồi đứng dậy, đứng trước chỗ Tử Di đang quỳ gục, giong cậu. thật cứng rắn, Tuyết Y nhấn mjanh từng chữ:
– Đừng lập lại chuyện này lần thứ hai.
Nói xong cậu bỏ cô ở đó mà xang phòng bên cạnh, Tuyết Y đóng rầm cửa thật mạnh,tâm trạng cậu thật bức bối đến nóng ran cả người.
Tử Di thật sự muốn thoát khỏi cậu đến vậy sao, một người lỳ lơm như cô mà cũng phải quỳ trước cậu vì muốn được buông tha…Tuyết Y rót rượu ra ly ngồi một mình suy tư thật lâu thật lâu…mắt cậu nhìn xa xăm nhớ về hình ảnh mẹ Đan Băng…
Ước gì cậu có thêm dũng cảm để thừa nhận tình cảm của mình…
Ước gì cậu có thể nói với người ấy rằng…và ước gì…
…
– Hôm nay chúng ta sẽ được học cách hô hấp. Đây sẽ là cô giáo dạy chúng ta học môn đó.
Cô chủ nhiệm đưa tay về hướng một cô gái đang đi đến với dáng mảnh mai, gương mặt xinh xắn nước da trắng cùng nụ cười trên đôi môi hồng xinh tiến về phía lớp. Giừơng như ai nhìn thấy cô cũng thấy một cảm giác thật nhẹ nhàng bình yên, nụ cười cô như ánh nắng ban mai xoa dịu lòng người giữa cuộc sống đầy bon chen…ngay cả đến một cậu bé mới học lớp 8 cũng đã bị cô gái với dáng vẻ thiên thần kia làm ngẩn ngơ…
Cô gái cười nhẹ lên tiếng:
– Chào các em. Cô tên Mi Đan là giáo viên mới sẽ dạy các em bộn môn này.
Cả lớp vỗ tay bồm bộp nhất là đám con trai đứa nào đứa nấy cũng vỗ tay nhiệt tình khi có một cô giáo xinh đẹp trẻ trung đến dạy học.
Vốn là một con mọt sánh nhưng Tuyết Y cũng không hiểu sao cậu vui vẻ cười khi Mi Đan đến dạy mình nữa. Đây là lần đầu cậu thấy cô nhưng giường cô đã chiếm ngay được một vị trí nào đó trong tim cậu rồi. Vừa thấy cô cười cậu đã cảm thấy một sự nhẹ nhàng bình yên đến bên mình. Miệng cậu cười vu vơ theo nét cười người con gái ấy…
Mi Đan nhìn quanh lớp một lượt ánh mắt cô chợt dừng lại nơi một cậu bé khá đẹp trai sáng sủa. Mi Đan khẽ cười chỉ tay vào cậu bé:
– Mời em lên đây một chút.
Cả lớp quay lại nhìn theo hướng tay cô giáo mới…là Tuyết Y…
Cậu tròn xoe mắt nhìn cô gái…Tuyết Y cú ngồi ngẩn người chưa biết gì. Cậu bé ngồi cạnh Tuyết Y huých tay câu nói:
– Lên đi kìa, cô giáo gọi mày đó.
Tuyết Y chỉ tay vào mình nhìn Mi Đan, cậu lại nhận được một nụ cười và cái gật đầu. Vậy đích thị cô ấy gọi mình rồi.
Tuyết Y đứng dậy từ từ tiến về trước mặt cô giáo. Mi Đan nhẹ giọng hỏi:
– Em tên là gì?
– Tuyết Y.
– Tên em hay quá. – Cô gái khẽ mỉm cười trìu mến với cậu.
Giừơng như khoảnh khắc ấy trái tim Tuyết Y như ngừng đập, nụ cười ấy thật đẹp làm sao. Tuyết Y thầm ước được nhìn mãi…nhìn mãi nụ cười thiên thần ấy…
Mi Đan đặt tay lên vai xoay người cậu lại đối diện với các em ở lớp, miệng nói:
– Cô sẽ làm mẫu cho các em xem cách cơ bản để cấp cứu người bị đuối nhé.
– Dạ. – Cả lớp ngoan ngoãn chăm chú nghe theo cô giáo xinh đẹp.
Mi Đan nhìn Tuyết Y, ánh mắt cô như biết cười lúc nào cũng cong cong đuôi mắt:
– Em nằm xuống tấm thảm này đi.
Tuyết Y làm theo, cậu cố gắng giữ cho nhịp đập tim ổn định. Sao người vốn có nguyên tắc từ bé lúc nào cũng chỉ có học như cậu lại có tâm trạng này với cô giáo của mình. Tuyết Y nắm chặt tay lại đề dằn cảm xúc vào lòng.
– Chúng ta sẽ đặt tay lên…
…
Mọi người chăm chú nhìn theo từng động tác cơ bản của Mi Đan,cô nói:
– Bây giờ sẽ hô hấp cho nạn nhân.
Tim Tuyết Y đập thật mạnh khi gương mặt Mi Đan dần cúi xuống gần cậu, Tuyêt Y mở tròn mắt nhìn Mi Đan…
Cả lớp che miệng cười khúc khích với nhau, có một vài đứa bạn lên tiếng trêu:
– Tuyết Y sướng nhé được cô mi môi đấy…hehe..
– Cô ơi em cũng muốn thử…
Một tràng cười vang lên rần rần, Mi Đan ngẩng đầu lên cô nghiêm khắc nhìn đám học sinh của mình:
– Các em phải chú ý chứ.
Cả lớp im bặt khi thấy Mi Đan nghiêm nghị như vậy. Mặt Tuyết Y đỏ phừng phừng, cậu ngồi dậy, vội vàng nói:
– Em muốn ra ngoài.
Mi Đan chưa kịp đồng ý, Tuyết Y đã chạy tuột đi, mặt cậu nóng ran lên. Tuyết Y chạy thẳng vào phòng vệ sinh nhìn lên gương, bất giác cậu bé đưa tay lên sờ môi mình cười trong vô thức…
…
2 tuần sau…
Sau bao nhiêu ngày theo sau Mi Đan, Tuyết Y đã biết được hiện Mi Đan đang sống tại đâu…
Trước nhà cô có một cái hồ khá sâu, Tuyết Y ngồi trên bờ thõng hai chẫn xuống, ở vị trí này cậu có thể nhìn rõ trong nhà của Mi Đan được, Tuyết Y ngó nghiêng nhìn vào nhà. Theo cậu quan sát, đến giờ này cô đang chuẩn bị đi dạy…
1 lúc sau khi vừa thấy cô bước chân ra khỏi cửa, Tuyết Y đã nhảy ngay xuống hồ trước nhà cô…
…
Tuyết Y từ từ mở mắt ra nhìn quanh căn phòng trắng, cậu thấy mẹ mình đang ngồi kề bên, giọng cậu thật yếu ớt:
– Mi Đan đâu?
– Nếu cô ấy không cứu kịp lúc thì con đã chết rồi đấy.- Bà Lệ Ca vừa đứng dậy vừa nói.- Cô ấy phải xang Nhật làm gì đó nên ngừng dạy. Cô ấy có tặng con một chiếc nhẫn và nói xin lỗi.
– Xin lỗi… – Tuyết Y lặp lại câu nói đó tay nắm chặt chiếc nhẫn, cậu không hiểu cô xin lỗi điều gì, tại sao cô lại xin lỗi…
…
4 năm sau khi Tuyết Y gặp lại cô, niềm vui quanh cậu lại bừng sáng nhưng khi đối mặt cô cậu lại không biết nên nói điều gì. Cậu lúng túng đến ngớ ngẩn, miệng luôn cười nhìn Mi Đan ánh mắt ngập tràn niềm hạnh phúc…
Mi Đan luôn là người chủ động nói chuỵen, nhìn thấy Tuyết Y, cô khẽ mỉm cười:
– Em vẫn khoẻ chứ?
Tuyết Y gật đầu, cậu nhìn xuốn đứa trẻ chạy đến ôm tay Mi Đan:
– Mẹ đưa con về gặp ba hả?
Tuyết Y cau mày, cậu nhìn lên Mi Đan, ánh mắt ngơ ngác lẫn đầy thất vọng, mọi điều cậu mơ ước với cô đều tan theo mưa sao:
– Chị đã có con sao?
Mi Đan khẽ cười nhẹ gật đầu:
– Chúng ta tìm nơi nào đó nói chuyện đi.
Tuyết Y thơ thẩn về đến nhà, ánh mắt cậu vô hồn lạnh lẽo không thể tin được những điều Mi Đan vừa thú nhận với mình…
Tim cậu như vỡ tan thành những mảnh vụn li ti…Cậu sẽ không bao giờ quên được nỗi đau này…vĩnh viễn…
Đi ngang qua phòng ba mẹ mình, Tuyết Y nghe thấy những tiếng cãi vả, tiếng đổ vỡ, cậu dừng lại mở hờ cánh cửa nhìn vào trong…
Mẹ cậu đang điên cuồng hất tung mọi thứ trên bàn trên kệ xuống đất miệng gào thét:
– Tôi đã tha thứ cho ông bao nhiêu lần rồi, tại sao…hức…
Bà ngồi gục xuống ôm mặt khóc nức nở…
Ông Đình ngồi xuống cạnh bà:
– Xin lỗi…tôi chỉ không muốn đứa con của mình phải sống khổ sở nữa. Bà hãy đồng ý để tôi đưa mẹ con họ về đây được chứ. Tôi sẽ làm mọi chuyện bà yêu cầu.
Bà Lệ Ca ngẩng đầu nhìn ông bằng ánh mắt cay nghiệt, vừa khóc vừa nói trong tiếng nấc:
– Ông bắt tôi phải nhìn người cướp chồng mình hằng ngày sao…cả đứa con của cô ta nữa…hức…ông…quá đủ rồi, tôi sẽ dọn ra khỏi căn nhà này.
Bà đứng dậy kéo chiếc vali trong gầm giường ra, đến tủ ôm hết đống quần áo vừa khóc vừa vứt vào vali…
Ông Đình kéo tay bà lại, miệng khẩn thiết nói:
– Bà đừng như vậy mà. Tôi hứa sẽ đền bù cho Tuyết Y nhiều hơn.
Bà Lệ Ca bật cười nhạt nhìn ông, bà dựt mạnh ra khỏi bàn tay chồng mình, đanh giọng nói:
– Một lần là quá đủ rồi. Tôi không thể chịu nổi bản tính trăng hoa của ông nữa.
Ông Đình bất lực nhìn bà. Ông hiểu người vợ mình, đã nói bà sẽ làm cho bằng được.
Tuyết Y chán nản bỏ vể phòng, cậu nằm vật xuống giường mắt nhìn đăm đăm về một khoảng không nào đó xa…xa lắm…
Nước mắt cậu không hiểu từ đâu lại tuôn ra…phải chăng vì cậu đang hận người cha đã phụ bạc mẹ mình hay…hận vì chính ba mình đã cướp đi người con gái mà cậu yêu nhất…
…
Mi Đan về sống cùng gia đình đã được một tháng mà Tuyết Y vẫn chưa thích ứng được sự có mặt của cô và cả đứa em cùng cha khác mẹ kia…còn vịêc phải gọi cô là mẹ nữa…tình cảm của cậu dành cho người cha của mình cũng dần mờ nhạt đi, cậu dần trở nên ít nói hơn trước, luôn nhìn ba mình bằng ánh mắt chán ghét… và hình như trong căn nhà này cậu là người thừa thì phải… “Họ mới là một gia đình thật sự “.
Cứ đến giờ ăn cậu lại ra ngoài vườn ngồi nhìn lên trời…những ngôi sao trên bầu trời kia…đâu mới là ngôi sao lớn nhất dành cho cậu…
Mi Đan nhẹ nhàng đến ngồi bên cạnh cậu, gịong cô thật ấm áp nhưng nó lại làm Tuyết Y thật đau lòng:
– Chị biết em không muốn chấp nhận điều này nhưng sự thật sẽ mãi không bao giờ thay đổi.
– Tại sao không phải là tôi?
Mi Đan im lặng cô không biết phải nói thế nào. Cô đã là một người phụ nữ trưởng thành nên đủ hiểu tâm lý những cậu trai mới lớn như Tuyết Y và cô hiểu đuợc tình cảm cậu dành cho cô ở mức nào.
Lâu sau cô mới nhẹ giọng đáp:
– Chị đã có con trước khi gặp em.
Tuyết Y cười khan, mắt không buồn nhìn xang cô mà nói:
– Vì tiền à.
Mi Đan không nói gì, cô không phải là người vì tiền mà làm chuyện đó, Tuyết Y đau khổ ôm đầu:
– Tôi cũng có tiền mà…tại sao không phải là tôi…
Cậu gục mặt trên tay, che đi những giọt nước mắt đang lăn chảy…Mi Đan đứng dậy ôm đầu cậu, cô nói thật nhỏ:
– Rồi Em sẽ tìm được ngôi sao lớn khác cho riêng mình thôi.
Mắt cô rưng rưng, cô nhin Tuyết Y vẫn im lặng không muốn nói gì với mình, Mi Đan đứng dậy, quay mặt bước vào trong nhà. Trước đó cô còn nói:
– Chị thật sự yêu ba em.
Tuyết Y nhìn theo bóng cô khuất dần…trong bóng tối… cậu cười nhạt. Có chuyện một cô gái trẻ trung xinh đẹp lại đi đuổi theo một người đàn ông có gia đình sao, cậu đưa tay lên nhìn chiếc nhẫn mà 4 năm trước Mi Đan đã tặng lại mình…Tuyết Y tháo ra định vứt nó vào một khóc tối nào đó trong khoảng sân rộng thênh thang này nhưng khi đưa tay lên nhưng rồi lại không thể…cậu cầm chặt lấy nó thật lâu…thật lâu…
…
Tuyết Y quyết định xin sống với mẹ mình…
Không thể ngờ một người phụ nữ sắc sảo như mẹ mình lại trở nên bê tha như vậy…Tử ngày Tuyết Y sống cùng bà, ngày nào cậu cũng thấy mẹ mình sống trong rượu bia…
Cứ tối đến bà lại khóc trong cơn say mà nói “Tôi sẽ không tha thứ cho các người…”. Tuyết Y nhìn mẹ rơi vào trạng thái đầy tuyệt vọng này mà nhói lòng. Đã nhiều lần cậu cố lôi bà ra khỏi cái hố sâu ấy nhưng bà vẫn không thể bỏ được rượu nữa và rồi đến một ngày…
…
Tuyết Y nhắm nghiền mắt lại, cậu không muốn nhớ đến những chuyện đó nữa, cái cảnh mẹ cậu đã ra đi mà trước khi chết vẫn không thể tha thứ cho họ. Trong khi bà đau khổ thì họ lại hạnh phúc bên nhau dù ba cậu đã bỏ ra chút ân huệ đến thăm bà thường xuyên khi mẹ cậu nằm trên giường bệnh…
Tuyết Y ôm đầu gục xuống, đầu cậu đau nhức, nó muốn nổ tung ra rồi…
Cậu căm thù những người phụ nữ có vẻ mặt như Mi Đan, mỗi lần nhìn Tử Di nở nụ cười cậu lại nghĩ đến người phụ nữ ấy, nó khiến cậu thật khó chịu rất rất khó chịu…cậu chỉ muốn phá tan cái vẻ trong sáng thánh thiện ấy đi…
Cạch…
Gĩưa đêm vắng tĩnh mịch, mọi tiếng động dù nhỏ nhưng đều vang rất to.
Tiếng mở khoá cổng vẳng đến tai Tuyết Y, cậu ngẩng đầu dậy, nhíu mày đi đến phía tường kính nhìn xuống cổng…Tử Di đang cầm một túi gì đó ra ngoài. Tuyết Y cau mày. Chẳng nhẽ Tử Di lại bỏ trốn…
Cậu vội lấy chiếc áo khoác rồi chạy xuống theo chân Tử Di. Tuyết Y chỉ lẳng lặng bước thật nhẹ đằng sau không để cho Tử Di biết. Mặt cậu hầm hầm nhìn theo boóg dáng cô.
Tử Di cứ bứơc cứ bước đi giữa đường vắng lặng…Cô muốn về nhà, muốn về căn nhà mà cô đã từng sống với ba mẹ mình để ngủ đêm nay, cô thật sự muốn tìm một cảm giác bình yên nơi đó. Về với ba với mẹ…
– Ôi cô em xinh xinh…
Bỗng nhiên Tử Di bị 4 tên thanh niên đứng chặn trước mặt, mặt mày ba trợn, chúng khoác vai nhau như những tên đang say rượu, một tên giọng lè nhè cười nham nhở vuốt má Tử Di:
– Em gái này xinh ghê…hoho…
Tuyết Y nhíu mày, cậu đứng khuất vào một góc khuất quan sát tiếp diễn.
Tử Di thụt lùi lại, cô nhăn mặt nhìn chúng. Một tên khác giọng cũng ngà ngà bật cười khanh kanh nhìn Tử Di cùng với túi đồ gì đó trên tay, hắn hất mặt:
– Định làm tam mao à em gái…hoho…đi với anh, anh nuôi…haha
– Hôhhôhô…
Một tràng cười của bốn tên vang lên giữa con đường vắng… Tử Di trừng trừng nhìn chúng. Một tên trợn mắt nhìn cô:
– Ô hô…còn dám trừng mắt nhìn các anh nữa à.
Hai tên lao đến cầm tay Tử Di, cô cố gắng thoát khỏi bàn tay của chúng để chạy đi nhưng không thể…
– Ngoan ngoãn đi, các anh sẽ nhẹ nhàng mà…haha…
Một tên khác tiến đến gần Tử Di đưa bộ mặt gớm giếc nồng mùi rượu của hắn chu miệng sát mặt Tử Di,
Tủe Di nghiêng mặt nhăn nhó tránh né khỏi hắn, tên bợm rượu nắm tóc cô dựt lại khiến Tử Di đau điếng…hắn xoa xoa hai tay vào nhau miệng suýt xoa:
– Chà…chà…cô em nhìn ngon quá đấy…haha…
– Ăn được không mà ngon.
Tuyết Y bước đến gần 4 tên đó, trong lúc hoảng loạn Tử Di đã nhận ra bóng dáng cậu, cô chưa hết sợ mà đã chuyển sang sững sờ, viền mắt vẫn đỏ ngầu nhìn Tuyết Y đang nở nụ cười thường lệ.
1 tóc dài lượt lượt như đàn bà vênh mặt, vẻ khinh khinh nhìn Tuyết Y:
– Hoho…lại định phá đám các anh đấy à thằng em…không muốn chết thì lượn đi…
Tuyết Y hơi cau mày, khoé môi cong cong:
– Hay thật…đúng lúc em đang muốn chết đây.
Biết Tuyết Y đang cố tình lì lợm xen vào, tên đầu đinh trừng mắt buông tay Tử D ra, hắn là người say nhất trong số chúng, đang hơi men nghe Tuyết Y khích, hắn lao đến định đấm Tuyết Y cậu đã nhẹ nhàng né được đạp vào bụng hắn…Ba tên còn lại thấy thế cũng xông lên…
…
Tuyết Y lại lần nữa phải đổ máu,khoé môi lẫn đuôi mắt đều bầm tím rươm rướm máu…
4 tên kia cũng đều bị thương, chúng lồm cồm bò dậy, nhìn Tuyết Y rồi kéo nhau vừa đi vừa ôm bụng ngoảnh mặt lại nhìn cậu:
– Mày nhớ mặt chúng tao đấy…thằng chó…
Tử Di vẫn chưa hết hoảng loạn, cô đứng im một góc nhìn họ đấm đá nhau…cô chưa thể hình dung được Tuyết Y lại xuất hiện rồi lại đánh với họ…Sao lúc này cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, tay chân cứng đờ không biết phải làm gì nữa.
Tuyết Y cười nhạt, cậu cầm chiếc áo véc quay mặt đi… Tử Di vẫn chưa hình dung được con người như Tuyết Y lại xen vào giúp mình, chẳng phải cậu rất ghét dây vào những chuyện rắc rối thiệt hại đến mình sao… Tử Di nhìn theo dáng nghiêng ngả của cậu, cô không hiểu sao chân mình lại cứ bước theo sau cậu mãi cho đến lúc về nhà…và lên phòng.
Đây là lần thứ hai cậu thấy Tuyết Y bị thương mà lần nào cũng là do cô hết thì phải…
Tử Di nửa muốn bước tiếp vào trong nửa lại không dám vì sợ Tuyết Y.
Cậu cau mày nhìn cô:
– Em định bỏ đi?
Tử DI vẫn đứng nơi ngưỡng cửa, cô lắc đầu:
– Tôi sẽ giữ đúng lời trong hợp đồng.
– Tốt.- Tuyết Y hơi cười, cậu lại đưa tay lên sờ vào khoé miệng đang rướm máu suýt xoa vì đau.
Tử Di đi lại, cô cầm hộp ytế trên góc tường tiến về phía cậu dụt dè ngồi xuống. Không hiểu sao nhìn cậu nhăn nhó với bộ dạng này cô lại thấy buồn cười. Tử Di cố nén lại vì biết cười lúc này là rất vô duyên, Tuyết Y sẽ mắng cô chết mất nhưng thái độ của cô làm sao qua mắt Tuyết Y được, cậu nhíu mày quát:
– Cũng tại cô nên tôi mới thế này đây. Con gái gì mà đi giữa đêm như thế.
Tử Di nhìn anh, cô nheo mắt lại,:
– Tôi chỉ muốn về nhà ngủ một đêm thôi mà.
– Nhà nào, cô còn nhà nào để về chứ- Tuyết Y bật thốt.
Nói xong cậu mới thấy mình nhỡ miệng. Tử Di nhíu mắt nhìn cô:
– Anh nói sao?
Tuyết Y lảng xang chuyện khác, cậu dựt hộp oxi già trên tay cô và cả gói bông, cậu lảm nhảm:
– Đưa đây. Sao tôi lại thế này cơ chứ. 1 trọi 4 biết…hazi…
Cậu soi vào chiếc gương to đùng đối diện chỗ mình ngồi tự rửa vết thương mặt mày nhăn nhó vì xót.
Chương: 21
Tuyết Y nhìn xang Tử Di, ánh mắt cô đang chăm chú hướng về điều cậu. Tuyết Y nở nụ cười mờ ám:
– Tôi thấy hai người có vẻ thân nhau vậy mà cô ấy chưa cho anh biết mình đã lên giường với bao nhiêu người đàn ông rồi à?
Bộp…
Một cái bạt tai dáng thẳng xuống mặt Tuyết Y khiến cậu nóng dát.
– Cô làm cái trò gì vậy?- Nhã Kỳ đập bàn đứng dậy trừng mắt nhìn Tử Di.
Tử Di không thèm để ý đến lời nói của Nhã Kỳ, cô đứng thẳng trước mặt Tuyết Y,ánh mắt cô thật mờ lạnh nhìn cậ chăng chối, Tử Di dằn từng câu từng chữ:
– Bất cứ người nào có thể bêu riếu tôi vì điều đó còn anh thì không.
–
Tử Di quay lưng đi như chạy ra ngoài, San Phong nhìn Tuyết Y bằng ánh mắt khó chịu cậu đứng dậy:
– Hàn thiếu không thấy những lời mình nói là quá lố rồi à.
San Phong đuổi xong cậu ném về phía Tuýêt Y nụ cười nhạt nhẽo rồi ra ngoài tìm Tử Di.
Tuýêt Y đưa tay sờ lên má mình, mắt cậu cong cong như vầng trăng non, môi mím lại như đang cười bản thân mình. Tại sao cậu lại nói như vậy??? Chính Tuyết Y cũng không biết bản thân mình vừ anói điều gì nữa??? Từ trước đến giờ cậu làm gì có hành động lời nói nào bỉ nhân như vậy chứ.
Thấy Tuyết Y vẫn im lặng, Nhã Kỳ ngồi xuống sát cậu, cô đưa tay sờ lên má Tuyết Y, giọng cố tỏ ra vẻ qan tâm:
– Hàn thiếu không sao chứ, hay chúng ta về thôi.
Tuyết Y đứng dậy cầm áo khoác trên lưng ghế, cậu không nói không rằng bỏ đi, Nhã Kỳ vội vàng cầm túi xách chạy theo sau.Cô vừa đi vừa nói:
– Hàn thiếu định đi đâu vậy?
Tuyết Y vẫn im lặng.
– Cái con bé đó thật chẳng biết điều gì cả dám làm hành động đó với anh. Thật quá đáng mà..hay…
Nhã Kỳ vờ e thẹn dè dặt mời mọc:
– Anh đến nhà em nhé.
Tuyết Y đứng lại, cậu thật bức xúc khi lúc này có ai đó cứ lảm nhảm bên tai mình chẳng khác nào tra tấn thần kinh. Cậu nhìn Nhã Kỳ, cô cúi đầu tỏ vẻ ngại ngùng khi cậu nhìn chằm chằm mình như thế.
Tuyết Y nhìn gương mặt cô mà ngao ngán, cậu thở hắt ra rồi buông lời:
– Em về trước đi, anh có việc rồi.
Nhã Kỳ đanh mặt lại, cô không ngờ mình đã bật đèn xanh như vậy rồi mà Tuyết Y không chịu lao tới, cô cầm chặt chiếc túi kềm nén sự tức giận mà ngẩng đầu cười dịu dàng với Tuyết Y:
– Vâng. Vậy hẹn gặp lại anh.
Nhã Kỳ quay lưng bước đi mà tiếng guốc cô dằn mạnh xuống sàn nghe từng tiếng côm cốp rõ mạnh. Mặt cô hầm hầm tức giận. Sao Tuyết Y lại có thể từ chối một người như cô chứ. Đây đúng là một điều xỉ nhục với Nhã Kỳ mà.
Tuyết Y vào trong toilet, cậu hâấ nước lên mặt mình cố làm dịu cái nóng trong người. Cậu chống hai tay vào thành bồn rửa mặt, nhìn vào gương… Từng giọt nước lăn dài trên gương mặt anh tuấn, cậu muốn mình thật tỉnh táo…cậu thật sự điên rồi nên mơớ nói những lời như vậy. Phải chăng cậu đang muốn San Phong từ bỏ mọi ý định với Tử Di nên mới nói những lời làm tổn thương đến cô như vậy.
Tuyết Y chán nản, cậu cầm máy lên:
– Đến đón tôi…
…
– Tử Di…
San Phong níu tay cô lại, Tử Di nhìn cậu với ánh mắt buồn thăm thẳm. Lúc này đây, cô không còn lý do gì để nảy sinh một chút tình cảm nào đó với con người độ tài đê tiện như Tuyết Y.
– Tuyết Y nói đúng, anh cũng đã biết con người thật của em, Bây giờ em muốn được yên tĩnh.
San Phong buông tay cô ra. Cậu hiểu tâm trạng của cô bây giờ. Tốt nhất là im lặng.
Tử Di quay mặt bước đi tiếp con đường phía trước, cô đang mệt, mệt mỏi thật sự với cuộc sống đầy nghiệt ngã này.
San Phong lẳng lặng bước từng bước theo sau Tử Di. Đối với cậu nhưữg điều Tuyết Y nói không quan trọng chỉ cần Tử Di là đủ. Nhìn theo dáng người nhỏ bé của cô đang bước từng bước thật nặng nề, lòng cậu đau nhói…Không hiểu sao San Phong này lại muốn được ôm lấy cái dáng người cô độc ấy…muốn bảo bọc cô…muốn được che chở cho cô…Cậu đã thật sự yêu Tử Di mất rồi…
…
Qúach giám cho xe đến đón Tuyết Y, Tuyết Y nhìn thấy bên đường Tử Di đang một mình đi, cậu nhíu mày khi thấy người bước theo sau cô là San Phong…
– Đi chậm lại thôi.
– Dạ.
Chẳng nhẽ San Phong thật sự yêu Tử Di…Một lần nữa cảm giác nhói đau đến với Tuyết Y, cậu nhìn lại cái dáng mảnh mai của Tử Di đang một mình sải bước giữa dòng người qua lại, gương mặt cô…tại sao cô lại giống người đó đến thế…Tuyết Y nhìn cô, nhìn thật lâu, mắt cậu đỏ hoe như người đang sắp khóc…Tại sao cô xuất hiện trước mắt làm cậu rung động…, Tuyết Y cắn mạnh môi…Ông trời thật nhâẫ tâm khi đem một người con gái trước mắt cậu giống như người con gái đã gây cho cậu sự tổn thương không bao giờ phai mờ được…
“Sao lại là em…”
– Được rồi, chạy nhanh đi.
Tuyết Y ngả người ra sau…Đôi mắt cậu trầm tĩnh chất chứa bao nỗi niềm.
Qúach giám nhìn qua gương chiếu hậu thấy đôi mắt Tuyết Y đầy sự phiền muộn vốn trước giờ cậu chưa tưừg thấy. Theo cậu Tuyết Y luôn sống trong sung sướng, tiền bạc địa vị phụ nữ, trong tay cậu đã nắm giữ tất cả rồi còn gì để bất mãn nữa.
Nhưng…kể từ khi cô gái đó xuất hiện, cuộc sống và ngay cả đến tâm trạng của Tuyết Y cũng dần thay đổi, cậu trở nên độc đoán, đôi lúc còn khó chịu hơn trước và cậu còn bày ra nhiều trò thâm độc đối với cô gái đó đến mức Qúach giám phải dựng tóc gáy…rồi có lúc cậu thật trầm ngâm suy tư nhìn về một điều gì đó thật xa xôi…Hơn hết, đôi lúc nụ cười trên cay độc mờ ám rõ rệt mà từ trước Qúach giám chưa từng thấy…Phụ nữ với Tuyết Y vốn là một thứ không quan trọng mấy, cậu chỉ cần chỉ tay vào cô gái nào thì sẽ có thôi.
Và bây giờ…Có phải Tuyết Y đang vì vấn đề nào đó liên quan đến cô gái mà suy tư chăng…
– Hàn thiếu, anh đã có tình cảm với cô gái đấy rồi à?
Tuyết Y nhắm mắt, tư tưởng cậu đang đấu tranh rất kịch liệt…liệu timcậu có còn chỗ để bắt đầu một tình yêu mới không hay một vết thương còn nguyên, một nỗi đau…đau mãi…
Tuyết Y mím thật chặt môi nhìn tưừg hạt mưa phùn lấm tấm khẽ rơi tạt lên cửa kính xe tưừg giọt…tan chảy…Cậu không thể nào để phụ nữ kiểm soát được tâm trạng mình nữa…
…
Tuyết Y nằm trở mình qua lại, cậu không làm sao vào được giấc ngủ. Tại Tử Di mãi vẫn chưa về hay…cậu đang hối hận vì lời nói vừa rồi với cô. Cậu gối đầu lên tay mình nhắm thật chặt mắt lại…Không thể ngủ được, cậu ngồi bật dậy đi đến tường kính nhìn xuống cổng vừa lúc Tử Di đi về.
Đằng sau cô vẫn là San Phong.
Tử Di quay mặt lại định đóng cổng, ánh mắt cô chợt dừng lại chiếc bóng dưới mặt đất, từ từ ngẩng mặt lên nhìn người đó, Tử Di tròn mắt:
– Sao anh vẫn…
San Phong nhẹ cười bước đến gần hơn với cô kéo nhẹ cô vào vòng tay ấm áp của mình, giọng cậu thật nhỏ nhẹ trầm ấm:
– Anh không quan tâm quá khứ chỉ cần hiểu con người hiện tại của em là đủ rồi.
Tuyết Y quay mặt vào trong, cậu về lại giường nằm, đôi mắt cố nhắm lại để không phải thấy không phải nghĩ gì hết…
Tại sao ta gặp nhau không như những giấc mơ
Để anh được yêu thương trong phút giây
Tìm trong đêm tối một ngôi sao sáng
Để anh thấy hy vọng
Tìm cô đơn trong những tiếng thở dài
Nghẹn ngào nước mắt ngân đôi bờ mi
Chờ trong đêm tối chờ trong mong nhớ
Chờ cho đến bao giờ
Ánh mặt trời bừng lên phương trời phía tây
Cuộc tình ngày nào sẽ thay đổi
Vì anh không thể nói rằng mình đã yêu em
Vì anh không thể nào đến bên em
Welcome to Yeucahat.com
Trái tim anh tan ra khi thấy em cười hạnh phúc bên người
Thầm mong trong phút chốc được chạm lấy tay em
Nhẹ quên đi những ưu tư bao ngày
Làm sao em nhận ra tình yêu còn mãi trong anh từ khi ta gặp nhau
>>> nhạc đệm =]]~
…
– Con thấy cô gái này thế nào.
San Phong liếc qua tấm ảnh trên bàn rồi ngẩng lên nhìn mẹ mình.
Có chuỵên gì sao mẹ?
– Năm nay con bao nhiêu rồi.
. Cậu chẹp miệng ngồi dựa lưng ra sau tay vẫn cầm chiếc điện thoại
– Địa điểm, thời gian.
Bà Như Hạ chay hàng mày phượngm giọng nghiêm nghị:
– Lần này con hãy cố mà tử tế với người ta đừng có dở trò không thì đừng trách mẹ.
San Phong gật gù tỏ vẻ biết điều, thấy mẹ mình không nói gì nữa, cậu cất điện thoại lại, đứng dậy:
– Xong rồi, con về côngti đây.
– Con cứ thử dở trò thì đừng trách mẹ.
– Con biết rồi mà – San Phong ra ngoài.
Bà Như Hạ nhìn con mình, môi nở nụ cười mờ ám ánh mặt thật thâm hiểm không hiểu được bà đang có kế hoạch gì để trị đứa con trai lông bông của mình.
…
San Phong vừa đến địa điểm hẹn, cậu nhìn quanh phòng trà tìm cô gái mẹ mình hẹn xem mắt.
Cô ta đang ngồi ở bàn số 4, San Phong cười cười đi lại. Cậu hơi cúi đầu chào cô, cô cũng chỉ hé miệng cười đáp lại.
San Phong cố ý nhìn chằm chằm cô gái tỏ ra mình là người thô lỗ. Cậu thầm nghĩ cô gái này nhan sắc chỉ thuộc loại trung bình thôi vậy mà mẹ cậu lại chọn cô ta. Không biết đây lại là vị thiên kim nhà ai nữa.
San Phong chẹp miệng, cậu dơ tay gọi phục vụ:
– 2 đen ít đường.
– Dạ – Người phục vụ gật đầu rồi lui đi.
Cô gái nhìn San Phong, đuôi mắt cô cong cong như đang cười, San Phong cũng chẳng tế nhị quay đi chỗ khác, cậu cũng nheo nheo mắt nhìn cô.
Hai người nhìn qua lại 1 lúc, San Phong thở hắt ra, cậu đập nhẹ tay lên bàn, nhìn cô gái:
– Thôi nhé, chúng ta thẳng thắn với nhau đi. Thật ra tôi không hề thấy cô có gì nổi bật để chọn làm vợ cả, chỉ vì mẹ tôi muốn nên tôi cũng không thể cãi lại. Mà mắt mẹ tôi cũng tkhông có thẩm mĩ cho lắm…chậc…châc… – San Phong chậc lưỡi nhìn cô gái, vẻ mặt cậu khinh khỉnh – Không hiểu sao à lại chọn được một cô gái quá tầm thường như cô để làm mối cho con mình nhỉ…Haizz…mà chắc cô cũng nghe những lời đồn về tôi rồi chứ, đó hoàn toàn là sự thật đấy…nếu như cưới cô tôi không đảm bảo mình có tuyệt tình với các cô gái khác đâu.
Chưa để cô gái nói được điều gì, cậu lại tiếp:
– Con gái mà phải nhờ xem mắt mới cưới được chồng. Cho hỏi một câu nhé… – San Phong nhìn quanh tỏ vẻ bí mật, cậu ghé gần mặt cô gái nói “nhỏ”:
– Cô đang có nguy cơ ế đúng không? Nhìn mặt cô thế này cũng không thấy chuyện đấy là lạ.
San Phong hơi sững người trước nét mặt cô gái. Cô ta chỉ hơi nhíu mày rồi lại giãn ra, môi ẩn ý cười khiến San Phong phải khựng lời lại, mịêng cậu trở nên cứng đờ trước cô ta. Người này thật không giống những cô gái cậu xem mặt trước đây chút nào. Cô ta rất thản nhiên đến bàng hoàng, ánh mắt thật điềm tĩnh không có chút gì tức tối khác hắn với phản xạ của những tiểu thư cậu được hẹn gặp, cô nào cũng nhảy nhổm lên rồi thì cầm luôn ly nước trên bàn hất thẳng vào mặt cậu còn không thì tặng cậu vài câu mắng mở xong bỏ đi về than vãn khóc lóc với mẹ cậu…
Tình huống này hoàn toàn trái ngược với những dự đoán và cả chuẩn bị tinh thần của San Phong.
Cậu nuốt khan nhìn cô gái:
– Cô không thấy tôi mất lịch sự hay sỗ sàng sao.
Cô gái chỉ hơi cười nhẹ gật đầu:
– Có nhưng tôi thích thế.
Sốc… Câu nói thẳng thắn của cô ta khiến San Phong sóc óc. Cậu không hiểu đầu óc cô ta làm bằng thép hay sao lại bình thản khi nghe cậu xỉ nhục như vậy.
San Phong tỏ vẻ bình tĩnh, cậu cười cười:
– Ồ vậy à. Hình như tôi thấy cô không những bề ngoài hơi tệ mà đầu óc còn hơi… – Cậu xoay xoay ngón trỏ lên một bên thái dương của mình miệng nói – bất bình thường đúng không.
– Có thể – Hàm Yên nhún vai, cử chỉ thật điềm đạm hết sức.
San Phong nuốt nước bọt liên tục, cậu cầm ly nước lọc trên àn uống cạn dằn cơn nóng trong người xuống “ Con ranh này lỳ thật. Không biết mẹ mình kiếm được ở đâu nữa…”
San Phong quay lại nhìn cô gái, cậu hất mặt:
– Tên gì vậy?
– Lâm Ngữ Yên.
San Phong liếm miệng, cậu dùng bản mặt gian gian mình cô:
– Này em gái cô có biết tôi rất ghét phụ nữ họ Lâm không lại còn tên Ngữ Yên nữa chứ. Chán chết đi được.
Ngữ Yên nhẹ nhàng đứng dậy, cô cầm túi sách lên nhìn qua San Phong:
– Đừng làm trò trẻ con như thế, tôi sẽ lấy anh.
– Cái…cái…gì?
San Phong há hốc mồm nhìn theo dáng đi của cô gái. Gìơ cậu mới để ý đến chiều cao của cô ta. Không chừng 1m7 mấy cũng nên. Dáng đi cô ta quả thật rất tự tin, đầu ngẩng cao mắt nhìn về phía trước…
San Phong lắc đầu, mẫu người như cô gái này đúng là cậu không bao giờ tưởng tượng ra được chứ đừng nói đến việc phải lấy cô ta làm vợ.
Tít tít…
– Dạ.
– Con thấy sao.
– Cô ta không phải mẫu người của con. Phụ nữ gì mà dáng dấp vừa cao vừa gầy lêu ngêu lại còn ăn nói cọc cằn nữa chứ.
Điều này bà Như Hạ thừa biết cậu đang nói quá.
– Vậy là sao. Con muốn người như nào nữa. Mẹ đã chọn cô ấy rồi. Con tính sao thì tính.
– Con…
Tút…
San Phong cau mày nhìn điện thoại, cậu không chấp nhận như thế được nên quyết định gọi lại cho mẹ.
– Con có người yêu rồi.
– Con nói gì.
– Con sẽ sớm dẫn cô ấy đến gặp mẹ.
– Cô ta là ai?
– Để khi nào con dẫn về mẹ sẽ biết ngay thôi.
– Được. Vậy mẹ sẽ cho con thời gian. Trong năm nay phải cưới vợ nếu không hãy ngoan ngoãn mà cưới Ngữ Yên đi.
– Vầng.
San Phong bực mình tắt máy.
“ Ngữ Yên,…Ngữ Yen… cái con ranh mà tỏ vẻ người lớn đó có gì hay mà mẹ mình cứ thích chứ, lại còn dám nói mình chơi trò trẻ con nữa chứ…
…
– Sao rồi.
– Tôi đã làm rồi.
Tuyết Y mỉm cười, đáy mắt cậu chứa đầy sự mờ ám:
– Tốt. Tối na hoàn thành tôi sẽ đặt vé cho 2 người.
Bà Thịnh cúi đầu, miệng lí nhí:
– Cảm ơn cậu.
Tuyết Y kí tấm séc đưa cho bà ta:
– Được rồi, bà có thể ra ngoài.
…
Nhã Kỳ sung sướng khi được chính miệng Tuyết Y mời đi dự tiệc của vợ chồng Thịnh tổng. Đi bên cậu mặt cô hất cao đầy kiêu hãnh như mình là bà hoàng của bữa tiệc này vậy…Lúc nào cũng vậy tất cả những cô gái được Tuyết Y chọn đều hãnh diện về mình…
Bà Thịnh lén nhìn Tuyết Y, môi cậu khẽ nở nụ cười gật đầu.
Bà Thịnh hiểu ý liền cho bắt đầu bữa tiệc:
– Cảm ơn mọi người đã đế… – Bà cúi đầu chào mọi người…
…
– Cô Di mời theo chúng tôi.
Tử Di đang ngồi đi dạo bỗng nhiên một đám người đứng chặn trước mặt cô dáng vẻ hùng hổ.
Tử Di giật mình lùi người lại, cô nhìn họ đầ cảnh giác:
– Các anh là…
Không để Tử Di nói thêm nhiều, cô đã bị đám người đó bê lên xe.
– Buông tôi ra… – Tử Di ra sức đập mạnh vào vai chúng, cô bị hắn nhấc ổng lên vai bê thẳng vào xe.- Buông ra…
…
– Tôi muốn nói với mọi người một chuyện.
Bà Minh đứng tủm tỉm cười vì nghĩ rằng bạn mình đã giữ đúng lời hứa sẽ nhượng lại số cổ phần còn trong côngti và căn nhà bạc tỉ lại cho mình. Bà ta đang trông chờ giây phút ấy đến thật nhanh.
– Tôi muốn gửi…
– Buông ra mấy người này…
Cả đại sảnh, mọi ngừoi đều hướng ánh mắt về phía sau, Tử Di im bặt khi thấy mọi người đang chú ý đến mình.
– Chuyện gì vậy.
Tên áo đen hạ cô xuống, cúi đầu:
– Chào cô.
Vừa dứt lời hắn cũng quay mặt bước ra cửa. Tử Di quay lại nhìn mọi người, cô cúi đầu không nói gì nữa vì thấy mọi người chứ nhìn chằm chằm mình nhăn nhó nhất là bà Minh.
Tử Di định quay đi thì có tiếng nói:
– Xin cô Di nán lại chút ít thời gian.
Bà Minh trợn mắt nhìn bạn mình, không hiểu bà bạn mình định gọi Tử Di lại có việc gì nữa.
HaySố1.Vn
Tử Di cũng nhìn lên phía trên. Cô sững sờ nhận ra bà Thịnh.
Tử Di cau mày nhìn bà ta, cô thầm nghĩ người này lại muốn bịa đặt ra chuyện gì để bêu riếu cô nữa đây.
Bà Thịnh nhìn cô, ánh mắt có phần dịu đi hơn trước,bà ta từ tốn nói:
– Tôi…
Ngừng trong giây lát, bà ta nói một cách rành rọt cùng với cái cúi đầu:
– Xin lỗi cô.
Tử Di tròn mắt nhìn bà. Cô nhìn quanh mọi người cũng đang nhìn mình thẫn thờ.
Bà Minh nhăn trán “Bà này định làm gì vậy chứ”. Bà ta hấp háy mắt nhìn bà Thịnh, miệng nói bằng khẩu hình, mắt trừng trừng như doạ dẫm:
– Bà làm cái trò hề gì vậy..
Bà Thịnh chỉ nhìn qua bà Minh rồi lại tiếp:
– Trong thời gian qua tôi…đã làm nhiều điều có lỗi với cô, tôi xin lỗi và…
Bà Minh trừng mắt nhìn bà Thịnh đang nói điều ngớ ngẩn gì đó mà không làm gì ngăn được
– Chỉ vì nghe lời bà Minh tôi đã hại cô đến không còn gia đình. Chính bà Minh là người đã hại chết ba cô nên…
– Cái gì… – Bà Minh lao lên trên đẩy bà Thịnh, mắt trợn trừng – Bà nói cái quái quỷ gì vậy?
Bà Thịnh vẫn tiếp:
– Ba cô vì nhìn thấy bà ấy đang trên giường với người tình nên lên máu và dẫn tới…điều đáng tiếc. Bà còn bày ra trò bắt cóc cô để…
– À đang bịa đặt gì thế…Mọi người không nên tin bà ta.
Bà Minh vội vàng biện hộ cho mình.
Những ánh mắt dè bỉu dần hướng về bà Minh khiến bà ta lúng túng cuống cừông bịên hộ:
– Không phải…sự thật không phải thế…mọi người đừng tin bà ta…
Nhã Kỳ nhìn bà Thịnh theo dõi phản ứng của bà ta, theo cô được biết rõ ràng hia bà này là bạn thân sao lại có chuyện đi công khai bêu xấu nhau thế này. Lại còn xin lỗi Tử DI nữa chứ.
Nhã Kỳ ném ánh mắt tò mò lẫn khó chịu về phía Tử Di, cô nghe mọi tiếng nói xì xào bên cạnh mà không hài lòng chút nào:
– Hoá ra là như vậy…
– Ừ…vậy mà lần trước mình lại hiểu lầm.
Chương: 22
Đan Băng từ từ ngồi xuống mắt nhìn Tử Di hiểu chuyện gì không, cô cũng đành nhìn lại cậu bằng ánh mắt ngây thơ trả biết gì.
Ông Đình chậm rãi nói:
– Cô Di đây chính là người đã cứu ba khi ba phát bệnh.
Đan Băng nhìn ông gật đầu chẳng có gì đáng ngỡ ngàng…ông nhướng mày nhìn cậu…Đan Băng cau mày nhìn ông ngờ ngợ điều ông sắp nói.
– Các con cũng đã biết ta đang mang bệnh tim trong người có thể ra đi cứ lúc nào.- Gịong nói ông đến đây có phần nghẹn ngào
Đan Băng nhíu mày nghĩ ngợi. Ba mình có bệnh lúc nào mà cậu không biết.
Tử Di nhìn gương mặt của ông Đình, cô thấy mặt ông vẫn rất rắn rỏi, so với tuổi thì vẫn còn rất phong độ nữa là khác không có vẻ gì là bệnh tật,ngoại trừ lần cô gặp ông bị phát bệnh.
Ông Đình hiểu Tử Di đang nghĩ gì, ông cố bồi thêm:
– Thật ra ta cũng không muốn nói chuyện này với hai con nhưng… -Ngưng giây lát, ông tiếp – Ta muốn trước khi mình nhắm mắt xuôi tay được nhìn thấy đứa con tội nghiệp này được yên bề gia thất và được nhìn mặt đứa cháu nội.
– Sao ba không nói chuyện này với Tuýêt Y.
Ông Đình lắc đầu buồn bã:
– Nó sẽ không nghe lời ba đâu.
Tử Di nghĩ cũng đúng, con người trăng hoa lại còn độc tài như Tuyết Y có lẽ cả đời anh ta cũng sẽ không tìm được tình yêu thật sự đâu.
Đan Băng mím môi cươi cười, ông Đình hỏi tiếp:
– Tử Di à, con đã có ai chưa?
– Dạ – Tử Di tròn mắt – Là sao ạ?
– Con đã có bạn trai chưa?
Tử Di lắc lắc đầu nhìn ông. Đình Đình cười hài lòng:
– Con đúng là mẫu hình con dâu lý tưởng của ta.
– Sao ạ?- Tử Di nuốt khan nhìn ông.
Mặt Đan Băng vẫn bình thường, cậu không hề có thái độ gì bày tỏ điều phản đối hay ngạc nhiên gì cả mà cứ ngồi im re mặt khinh khỉnh như chuyện này trả liên quan đến ai.
Tử Di chưa kịp nói thì người trợ lý của ông Đình đi vào:
– Thưa ngài, có chủ tịch Huỳnh đến.
Ông Đình nhăn mặt “Đến lúc nào lại ngay lúc này.”. Ông phẩy tay:
– Cho vào đi.
Một người đàn ông trung tuổi xuất hiện với nụ cười tươi rói trên môi. Tử Di lẫn San Phong quay lại cùng nhìn. Mắt cô đầy sửng sốt, người trướic mặt cô thật giống với San Phong nhất là nụ cười kia.
– Đã lâu không gặp.
Ông Đình cũng đứng dậy đi lại ôm lấy ông Thành, vỗ lưng:
– Vừa đi du lịch về sao.
Ông Thành buông tay ôm ông Đình ra, ông thật tự nhiên đến ghế ngồi, mắt chợt dừng lại nhìn Tử Di tỏ vẻ ngạc nhiên, tay chỉ vào cô:
– Tử Di.
Tử Di cũng ngạc nhiên tột độ khi người đàn ông này lại biết mình lại còn gọi tên cô nghe rất thân mật nữa chứ, cô gật đầu trong vô thức, Ông Thành cười hớn hở ra mặt:
– Ôi đứa con dâu trong mơ của ta.
Ông tự nhiên nắm lấy bàn tay Tử Di khiến cả ba đều sững sờ.
Ông Đình ho khan:
– Ừ…hừm…
Ông Thành vẫn không buông tay, mắt long lanh nhìn Tử Di. Điệu bộ này cũng thật giống với SaN Phong.
Tử Di vội vàng rụt tay lại, cô lúng túng không hiểu gì:
– Chú…chú là ai?
Đan Băng phì cười “Đúng là cha nào con nấy”, cậu tằng hắng:
– Bác có thấy lần đầu gặp mà làm vậy có sỗ sàng qúa không.
Ông Thành giờ mới nhìn xang Đan Băng, ông gật gật đầu cười:
– Phải, bác xúc động quá.
Ông Đình cau mày mặt hằm hằm nhìn ông Thành. Tự nhiên có người phá đám lại còn dành con dâu với mình nữa chứ.
Phải lấy lại vị thế của mình thôi.
Ông Đình ngồi xuống cạnh Tử Di, ông quay qua cô giọng thật trầm ấm:
– Con hãy suy nghĩ lời ta nói nhé. Ta rất mong có ngày đấy. Con và Đan Băng rất hợp nhau, hai đứa mau tìm hiểu nhau đi nhé.
Đan Băng thở hắt ra:
– Ba à.Con…
– Con cũng rất mong đúng không. Ba hiểu – Ông nhìn Tử Di bằng ánh mắt đầy mong mỏi.
Cô gật nhẹ đầu, chẳng nhẽ lại từ chối một người bệnh như ông sao. Đan Băng cũng chẳng nói gì thêm mà có nói thì cũng bị ba mình chặn họng thôi.
– Có chuyện gì giữa ba người à. Tôi có vẻ như đang làm phiền mọi người.
Ông Đình lắc đầu, giọng mát mẻ:
– Dù không muốn nhưng anh cũng đã đến rồi còn gì. Vậy hãy ở lại chút chúng ta đi duùg bữa rồi nói chuyện luôn.
Ông Thành lườm lườm nhìn ông Đình nhưng miệng vẫn mỉm cười:
– Vậy cũng được.
Hai đứa trẻ ngồi nhìn hai lão tiền bối thở dài…
…
– Bác hẹn cháu có chuyện gì vậy ạ?
Tử Di ngồi xuống đối diện ông Thành, cô hỏi.
Ông Thành gọi cam ép cho cô rồi khẽ cười nói:
– Ừm. Ta chỉ muốn hỏi hiện con đang quen con trai ta à?
– Con trai? Ai ạ?
Ông Thành hơi cau mày, đầu nghiêng nghiêng:
– Con không biết San Phong sao?
Tử Di tròn mắt nhìn ông:
– San Phong. Vậy bác là ba của San Phong?
Ông Thành thở phào, gật đầu:
– Ừm.
Hèn nào cô thấy người này rất giống San Phong là phải. Dù người đàn ông này đã có tuổi nhưng dáng dấp và thần thái vẫn rất phong độ trẻ hơn so với số tuổi mình nhiều.
Ông Thành nhâm nhi li cafê, đặt vấn đề:
– Ta rất mong con và San Phong tiếp tục mối quan hệ này.
Tử Di hơi khựng người lại, cô không hiểu lời ông nói lắm “Tiếp tục mối quan hệ “ là sao.
Tử Di khẽ cười:
– Bác có chút hiểu lầm gì đó thì phải?
Ông Thành không dữ điệu bộ nghiêm chỉnh nữa mà phẩy tay mịêng cười nói:
– Ai da…có gì mà ngượng nữa không biết. Ta đọc trên báo hết rồi, con với San Phong đang quen nhau vậy thì cứ tiếp tục nhé rồi hai đứa sớm tính đến chuyện kết hôn đi. Nó cũng đã 29 rồi còn gì nữa.
Tử Di cười như mếu, cô không biết giải thích thế nào khi mặt ông Thành đnag hớn hở thế kia. Chẳng nhẽ bộp một câu là giữa hai người không có gì lại sỗ sàng quá.
San Phong đi xe ngang qua đấy vô tình nhìn thấy Tử Di, loáng thoáng cậu cũng thấy cả bóng dáng ba mình.
San Phong cho xe dừng lại, hạ kính xuống nheo mắt nhìn vào trong.
Cậu trố mắt nhận định đúng người đó là a mình. San Phong vội vàng gọi cho Tử DI.
Tít..tít..
Tử Di nhìn ông Thành:
– Cháu xin phép ra nghe điện thoại.
Ông Thành gật đầu, Tử Di bước ra cửa,cô mở máy:
– Em đang nói chuyện với ba anh à.
– Sao anh biết.
– Vậy hai người đang nói gì?
– Hình như bác đang hiểu lầm mối quan hệ giữa em và anh.
Môi San Phong nhếch nhếch môi cười, mắt cậu chợt sáng lên, giọng nói có vẻ mừng mừng:
– Vậy à. Em có thể giúp anh một chuyện không?
– Chuyện gì?
-…
– Liệu có được không?
– Em không giúp chắc anh phải bỏ nhà đi mất.
Tử DI cắn môi, San Phong đã giúp cô bao nhiêu lần nếu từ chối khác gì cô là người vô ơn.
– Em sẽ cố.
– Cảm ơn…Di 33 đáng yêu…Bye nhé.
– Vâng.
Tử Di khẽ cười lắc đầu. Đã lớn rồi mà cử chỉ lời nói của San Phong cứ như trẻ con vậy, cô không hiểu được một người như vậy mà cũng có thể làm doanh nhân thuộc top giỏi được.