<?php the_title(); ?>

Bạn Trai Xấu Xa

09.07.2014
Admin

Tuấn Hùng giúp Hoàng Tuấn Kiệt mở cửa xe ô tô, sau đó vòng sang bên kia mở cửa xe cho Thư Phàm.

Thư Phàm không nói một câu gì cả, hầm hầm xốc gọn túi xách trên vai, rảo bước đi vào trong tiền sảnh sân bay.

Tuấn Hùng hết nhìn Hoàng Tuấn Kiệt lại nhìn hình bóng nho nhỏ của Thư Phàm đang đi ở phía trước.

“Cậu chủ! Đã xảy ra chuyện gì thế? Tôi thấy hình như cô Phàm đang giận cậu chủ.” Tuấn Hùng tò mò, hỏi nhỏ Hoàng Tuấn Kiệt.

“Trên đường đi chúng tôi đã cãi nhau.” Hoàng Tuấn Kiệt luồn tay vào tóc, mệt mỏi và thiểu não trả lời Tuấn Hùng.

Tuấn Hùng kín đáo che miệng cười thầm, nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Trông bộ dạng quần áo xộc xệch, tóc tai rối bù, mặt nhăn mày nhó này của Hoàng Tuấn Kiệt thật buồn cười và hiếm thấy. Tuấn Hùng từ khi làm việc cho Hoàng Tuấn Kiệt chưa bao giờ thấy hắn mất đi phong độ của mì
nh, dù trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nhưng chỉ vì môt cô gái đã thành công biến hắn thành một người đàn ông làm việc gì cũng phải coi trước ngó sau, sợ cô ấy giận và không thèm chú ý đến mình. Xem ra Hoàng Tuấn Kiệt đã gặp được khắc tinh của cuộc đời mình.

Hoàng Tuấn Kiệt cùng Tuấn Hùng theo Thư Phàm đi vào trong tiền sảnh của sân bay.

Hơn bốn giờ chiều có rất đông người đến sân bay, cảnh xô lẫn chen chúc trong một khoảng sân ga tuy rộng nhưng cũng không đủ cho hơn mấy nghìn người đi qua đi lại, tay bắt mặt mừng chào đón người thân và bạn bè trở về, hay đến tiễn họ lên máy bay. Tiếng nói chuyện, cười đùa, đủ mọi loại ngôn ngữ, giọng điệu khiến nơi đây lúc nào cũng ồn ào và náo nhiệt suốt ngày đêm.

Đến khu vực dành cho hành khách bay sang Hồng Kông, Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt và Tuấn Hùng dừng lại.

Tuấn Hùng đưa cho Hoàng Tuấn Kiệt một cặp táp hình vuông làm bằng da màu đen tuyền, bên trong chứa đựng mấy giấy tờ quan trọng mà hắn đã dặn Tuấn Hùng lái xe về tòa cao ốc Hoàng Thị để lấy.

“Cậu chủ! Cậu kiểm tra lại xem có thiếu thứ gì không?”

Hoàng Tuấn Kiệt mở cặp táp, tay nhanh chóng lật sơ qua, mắt chăm chú nhìn. Một lát sau, ngẩng đầu nhìn Tuấn Hùng, Hoàng Tuấn Kiệt nói: “Đủ rồi! Không thiếu thứ gì cả.”

“Cậu chủ! Khi nào sang bên ấy cậu và cô Thư Phàm phải cẩn thận. Hồng Kông là vùng đất của tội phạm, không giống như Việt nam.”

“Tôi đã biết. Cảm ơn cậu.” Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, thân thiết vỗ nhẹ vào vai Tuấn Hùng.

Tuấn Hùng mặc dù chỉ là Trợ lý của Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng cả hai đã gắn bó với nhau gần 10 năm nay, tình cảm của họ có thể ví như bạn bè và anh em kết nghĩa.

“Cô Thư Phàm! Vết thương của cậu chủ phiền cô chăm sóc cho anh ấy. Mong cô ngăn chặn không để cho anh ấy dính vào nguy hiểm.” Tuấn Hùng cẩn thận nhờ vả Thư Phàm. Kể từ lúc gặp gỡ và tiếp xúc với Thư Phàm, quan sát chuyển biến của Hoàng Tuấn Kiệt trong mấy ngày gần đây, Tuấn Hùng hiểu người duy nhất có thể điều khiển được Hoàng Tuấn Kiệt chỉ có một mình Thư Phàm.

Thư Phàm liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, gật đầu bảo Tuấn Hùng: “Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho vết thương của anh ấy.”

Hoàng Tuấn Kiệt vui vẻ, thở ra một hơi nhẹ nhõm, và hài lòng khi nghe được mấy câu nói của Thư Phàm. Từ lúc giành lại tay lái trên đường quốc lộ, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn băn khoăn nghĩ đủ mọi cách để làm lành và giảng hòa với Thư Phàm, mà vẫn chưa có cơ hội. Nay thấy Thư Phàm đã bỏ qua cho mình, hắn làm sao có thể không cao hứng và vui sướng như điên.

Thư Phàm nghiến răng, trừng mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt khi thấy hắn nở một nụ cười đáng ghét trên môi: “Nếu mà anh ấy không chịu nghe lời, tôi sẽ đánh anh ấy một trận.”

Thái độ hung hổ và mím môi mắm mỏ, giống một tiểu côn đồ của Thư Phàm, khiến Hoàng Tuấn Kiệt ngao ngán lắc đầu thở dài, còn Tuấn Hùng cười thầm, thích thú nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt đang nhăn nhó khổ sở đứng ở bên cạnh.

Tiếng loa phóng thanh đột ngột vang lên thông báo chuyến bay sang Hồng Kông chuẩn bị cất cánh, yêu cầu hành khách chú ý và nhanh chóng làm thủ tục để lên máy bay.

“Thôi tôi đi đây! Trong thời gian tôi đi vắng, mọi việc ở công ty nhờ cả vào cậu.” Hoàng Tuấn Kiệt tay sách cặp táp, tin tưởng giao phó lại công việc của mình cho Tuấn Hùng.

“Vâng, cậu chủ yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức mình.” Tuấn Hùng cảm động, chân thành hứa hẹn.

“Cô Thư Phàm! Cậu chủ phiền cô chăm sóc!” Tuấn Hùng cẩn thận dặn dò Thư Phàm thêm một lần nữa.

“Anh ấy là bệnh nhân của tôi, đương nhiên tôi phải chăm sóc tốt cho sức khỏe của anh ấy rồi.” Thư Phàm mỉm cười, vẫy tay chào Tuấn Hùng.

Hoàng Tuấn Kiệt ngây người, si dại nhìn Thư Phàm. Những lời nói vừa rồi của Thư Phàm cùng với nụ cười tươi như hoa nở trên môi, khiến trái tim Hoàng Tuấn Kiệt đập rộn ràng trong lồng ngực, cảm giác ngọt ngào và ấm áp lan tỏa toàn thân. Bao nhiêu bực bội và tức giận đều tan biến. Mỗi lần trông thấy Thư Phàm tươi cười, khuôn mặt bừng lên sức sống, Hoàng Tuấn Kiệt lại quên hết tất cả những lỗi lầm mà Thư Phàm đã gây ra.

Tuấn Hùng đứng trên sân ga, nhìn theo hình bóng nhỏ bé của Thư Phàm sánh đôi với hình bóng dong dỏng cao của Hoàng Tuấn Kiệt cho đến khi khuất sau cánh cửa kính dẫn lên máy bay. Tâm tư Tuấn Hùng lúc này rất phức tạp, vừa lo lắng đến an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, vừa cầu mong chuyến đi lần này có thể khiến hai người nhận ra được tình cảm thật trong lòng mình, và nhanh chóng có được một cái kết hạnh phúc.

Hoàng Tuấn Kiệt là một người có tuổi thơ khổ cực và bất hạnh, đã phải trải qua trăm cay nghìn đắng mới có được địa vị như ngày hôm nay. Tuy bề ngoài luôn tỏ ra bình thản và lạnh lùng, nhưng bên trong lại có một trái tim nhiệt tình, muốn được người khác yêu thương và quan tâm đến mình.

Thư Phàm là một cô gái trong sáng, hồn nhiên, được nuôi dưỡng và lớn lên trong một gia đình đầm ấm và hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn không phải trải qua chuyện gì quá biến động, là người có nhiệt huyết, có tấm lòng bao dung và tốt bụng, muốn trở thành một bác sĩ giỏi để cứu chữa cho nhiều người. Hy vọng Thư Phàm có thể dùng ngọn lửa nhiệt tình và đam mê trong lòng mình, để sửa ấm trái tim luôn đóng kín của Hoàng Tuấn Kiệt.

Ngồi trên máy bay trong khoang hạng nhất, Thư Phàm bắt Hoàng Tuấn Kiệt phải nhường ghế ngồi gần cửa sổ cho mình, đồng thời bắt hắn không được phép lên tiếng nếu như Thư Phàm tâm trạng không vui và không muốn nói chuyện.

Hoàng Tuấn Kiệt khổ sở, không ngờ Thư Phàm lại ra một yêu cầu hết sức oái oăm như thế. Hắn đã nhịn trên cả đoạn đường đến sân bay, có biết bao nhiêu điều muốn nói với Thư Phàm, thế mà Thư Phàm lại cấm không cho phép hắn mở miệng, như thế chẳng phải đang làm khó hắn là gì?

Hoàng Tuấn Kiệt luồn tay vào tóc, vuốt mặt, cau mày, tâm trạng không vui. Thư Phàm càng ngày càng quá đáng, càng được nước lấn tới. Hắn đã bỏ qua cho rất nhiều lần, nhưng Thư Phàm chẳng những không biết điều, lại còn tiếp tục lấn lướt hắn, coi hắn chẳng khác gì một người hầu để hò sai và yêu cầu này nọ.

Thế này thì quá đáng lắm rồi! Hắn nhất định phải dạy cho Thư Phàm một bài học, để Thư Phàm biết mà chừa đi. Nếu không, hắn sẽ bị Thư Phàm bắt nạt dài dài.

“Bạch Thư Phàm!” Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng, gọi Thư Phàm.

Thư Phàm đang thả hồn ra ngoài khung cửa kính, đang say sưa ngắm mây trời trong xanh, tận hưởng không gian yên tĩnh, tiếng nhạc du dương. Tiếng quát nhỏ của Hoàng Tuấn Kiệt đã phá vỡ đi cảm hứng muốn ngắm cảnh của Thư Phàm.

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm nghiến răng, vênh mặt, trừng mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, “Anh muốn gì? Tôi đã nói là tôi không muốn nói chuyện với anh?”

“Bạch Thư Phàm! Cô đừng quá đáng!” Hoàng Tuấn Kiệt nén giận, trừng mắt nhìn Thư Phàm, “Tôi đã nhường nhịn cô rất nhiều lần, cô phải biết điều một chút chứ?”

“Anh muốn tôi xin lỗi anh chứ gì?” Thư Phàm bĩu môi, không coi mấy lời nói đầy tức giận và phẫn nộ của Hoàng Tuấn Kiệt vào đâu cả.

“Nếu anh muốn tôi xin lỗi anh thì anh đã lầm tưởng rồi. Tôi sẽ không bao giờ xin lỗi anh.” Khi nói đến mấy câu cuối, Thư Phàm cố tình nhấn mạnh cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe.

Hoàng Tuấn Kiệt tức muốn điên lên, siết chặt nắm đấm, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Nếu có thể Hoàng Tuấn Kiệt rất muốn dùng băng dính quấn quanh miệng Thư Phàm, hay tốt nhất khiến cho Thư Phàm ngủ một giấc thật dài đến khi nào máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Hồng Kông thì thôi.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Sao anh không nói nữa đi? Có phải anh sợ tôi rồi đúng không?” Thư Phàm vuốt mũi, cười cợt, nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

“Im đi!” Hoàng Tuấn Kiệt quát nhỏ, “Nếu cô còn cố tình chọc giận tôi, tôi sẽ trừng phạt cô.” Tuy rằng mạnh miệng, nhưng những giọng nói của Hoàng Tuấn Kiệt lại chẳng có một chút khí thế nào cả.

Thư Phàm tiếp tục gãi mũi, đôi mắt to tròn tinh ranh, nghịch ngợm lóe sáng.

Hai tay xoa vào nhau, miệng cười hì hì hết sức gian tà và lẳng lơ, mắt chớp chớp nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

Chỉ trong có vài giây, Thư Phàm đã biến thành một tiểu yêu tinh.

Hoàng Tuấn Kiệt vừa mới mở miệng định nói thêm câu gì đó, đã bị hình ảnh nửa giống yêu tinh nửa giống sắc nữ của Thư Phàm, khiến cho nghẹn ngọng, mắt trân trối nhìn Thư Phàm không chớp, đầu mù mờ không hiểu tiếp theo Thư Phàm định gây ra trò quỷ gì nữa.

Mấy người đi cùng khoang hạng nhất cùng Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm đều tò mò nhìn cả hai, tai lắng nghe cả hai đối đáp và tranh cãi với nhau.

Mấy quý ông ăn mặc lịch lãm, trông sang trọng và quý phái ngây ngẩn nhìn Thư Phàm. Dù chỉ là cái nhìn thoáng qua, nhưng phải nói nếu Thư Phàm là một người yêu tiền và ham giàu, chịu bỏ công sức ra để quyến rũ mấy quý ông nhiều tiền lắm của, thì không một ai chạy thoát.

Chỉ tiếc một điều, Thư Phàm không phải là một người ham của cải vật chất, cũng không muốn trở thành vợ hờ của tất cả đàn ông. Người đuy nhất mà Thư Phàm muốn quyến rũ và đùa giỡn là Hoàng Tuấn Kiệt.

Thư Phàm rời khỏi chỗ ngồi, tiến đến gần chiếc ghế của Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt mờ mịt nhìn Thư Phàm, ngơ ngác dõi theo từng bước chân của Thư Phàm, thần trí nửa mơ nửa tỉnh, mùi hương hoa nhài thoang thoảng bay trong không khí khiến cho Hoàng Tuấn Kiệt có cảm giác lâng lâng muốn say. Tuy rằng vẫn chưa uống một ngụm rượu, nhưng khuôn mặt hắn đã hơi ửng đỏ, suy nghĩ hỗn loạn, ngây ngẩy nhìn người con gái mặc một bộ đồ màu trắng trước mặt, tưởng rằng cô ấy là tiên nữ.

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm gọi nhỏ, giọng nói giống như rót mật vào tai Hoàng Tuấn Kiệt.

Bất giác người Hoàng Tuấn Kiệt run lên, mấp máy môi muốn nói nhưng sớm đã bị Thư Phàm dùng tay chặn lên môi: “Xuỵt! Anh đừng nói gì cả. Những gì mà anh định nói với em, em điều hiểu cả rồi.”

Thư Phàm ngồi lên đùi Hoàng Tuấn Kiệt, tay vòng qua cổ Hoàng Tuấn Kiệt, mặt buồn rầu, mắt ai oán nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh đừng trách em nữa, em biết em sai rồi.”

“…?” Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người, hơi thở thơm mùi hoa nhài của Thư Phàm phả vào mũi, giọng nói nũng nịu ngọt ngào rót vào tai. Lúc này Hoàng Tuấn Kiệt chẳng khác gì một quý ông đã bị yêu tinh hút hết hồn phách.

“Anh Kiệt! A
nh sẽ không giận em chứ?” Thư Phàm cúi đầu, thỏ thẻ hỏi Hoàng Tuấn Kiệt. Một lát sau, Thư Phàm ngẩng mặt lên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, nước mắt đã rơi xuống má.

Mấy quý ông đi cùng khoang hạng nhất thấy thương hại cho Thư Phàm, họ đang thầm trách Hoàng Tuấn Kiệt không biết điều. Được người đẹp dễ thương và ngoan hiền, dịu dàng xin lỗi, lại ngồi trong lòng thế kia, thì phải nhanh chóng nói vài lời an ủi và vỗ về đi chứ? Có người còn trách Hoàng Tuấn Kiệt làm xấu mặt phong độ, đức tính galang, lịch sự của phái mạnh dành cho phái nữ.

“Anh Kiệt!” Thư Phàm cúi đầu, hai giọt nước mắt lăn dài trên má, rớt xuống quần Hoàng Tuấn Kiệt.

“Anh…” Hoàng Tuấn Kiệt không phải không muốn nói một câu gì đó, mà ngôn từ sớm đã bay sạch ra khỏi đầu rồi. Là người đã từng vào sinh ra tử, từng trải qua nhiều, gặp biết bao nhiêu tình huống, nhưng có bao giờ được người con gái mà mình thích chủ động ngồi trên đùi, vòng tay qua cổ, khóc lóc, bẽn lẽn, dịu dàng và nhỏ nhẹ nói như rót mật vào tai đâu.

“Ha ha ha! Hoàng Tuấn Kiệt, anh thấy tài diễn xuất của tôi thế nào?” Thư Phàm khoái trá cười thầm, trong đầu đang ác liệt mắng Hoàng Tuấn Kiệt: “Hừ! Đừng tưởng là tôi đang tỏ ra ăn năn hối lỗi với anh.”

Tuy rằng Thư Phàm nghĩ như thế, nhưng hành động đóng kịch này lại trái ngược hoàn toàn với cách nghĩ của Thư Phàm. Thật ra Thư Phàm đang làm theo bản năng của mình, muốn được Hoàng Tuấn Kiệt chú ý đến mình, và hơn nữa đang dùng hết lợi thế của mình để quyến rũ Hoàng Tuấn Kiệt.

Lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi, Hoàng Tuấn Kiệt ngập ngừng nửa muốn ôm Thư Phàm vào lòng nửa lại không dám, mắt vẫn ngơ ngác nhìn Thư Phàm như một kẻ mất trí.

Thư Phàm mỉm cười, cười thật tươi, cười thật đẹp, nụ cười khoe ra hai lúm đồng tiền trên gò má mịn màng và trắng hồng.

Hoàng Tuấn Kiệt ngây ngẩn cả người, trái tim đập càng lúc càng nhanh, nhiệt độ trong cơ thể tăng lên ngùn ngụt.

Thư Phàm cúi đầu, chạm nhẹ trán vào vầng trán rộng, thông minh và nam tính của Hoàng Tuấn Kiệt, chiếc mũi thanh tú cọ nhẹ vào chóp mũi hơi cao giống người nước ngoài của Hoàng Tuấn Kiệt, miệng thì thầm gọi nhỏ: “Anh Kiệt!”

Linh hồn Hoàng Tuấn Kiệt đã bay lên chín tầng mây, lần đầu tiên trong đời Hoàng Tuấn Kiệt mới biết cảm giác rung động mãnh liệt là gì. Vào giây phút này ngoài hình bóng, tiếng nói, giọng cười, mùi hương của Thư Phàm, tâm trí Hoàng Tuấn Kiệt hoàn toàn không còn thứ gì khác.

Lúc đầu Thư Phàm chỉ muốn chọc phá Hoàng Tuấn Kiệt cho vui, nhưng sự tiếp xúc gần gũi, có thể cảm nhận được hơi thở nam tính, thơm mùi nước hoa của Hoàng Tuấn Kiệt đã khiến Thư Phàm bối rối, ngượng ngùng, trong lòng tự dưng có một mong muốn mãnh liệt là có thể chạm nhẹ vào đôi môi mỏng quyến rũ của hắn.

Khi lí trí đã rời xa khỏi cơ thể, khi con tim dẫn dắt suy nghĩ, thôi thúc hành động theo bản năng, Thư Phàm nhắm mắt lại, môi chạm nhẹ vào môi Hoàng Tuấn Kiệt.

Sự động chạm khiến cho cả hai đông cứng cả người, một luồng điện chạy dọc cơ thể, hơi thở hỗn loạn, trái tim đập nhanh đến nỗi có thể nhảy ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào, nhiệt độ cơ thể của hai giao thoa và chuyển sang cho nhau.

Hoàng Tuấn Kiệt ôm siết lấy eo Thư Phàm, ngấu nghiếm hôn Thư Phàm cho thỏa ước mong bao ngày qua.

Thư Phàm kinh hoàng mở to mắt, hốt hoảng muốn đẩy Hoàng Tuấn Kiệt ra nhưng mà đã không còn kịp nữa. Người châm ngòi thuốc nổ trong cơ thể Hoàng Tuấn Kiệt là Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt làm sao có thể để cho Thư Phàm chạy thoát, mà phải bắt Thư Phàm phải chịu trách nhiệm.

Diễn biến bất ngờ, không dự đoán trước của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, khiến cho tất cả các quý ông trong khoang hạng nhất mở to mắt nhìn, miệng xuýt xoa thì thào, ước ao giá mà có một cô gái xinh đẹp và quyến rũ như Thư Phàm ngồi bên cạnh mình thì tốt biết mấy.

Hai cô nhân viên tiếp viên hàng không trong trang phục áo jacket dài tay màu xanh, váy dài đến ngang gối, mang thức ăn và nước uống cho hành khách trong khoang hạng nhất, đã phải đỏ bừng mặt, ngượng ngùng, mắt len lén nhìn cảnh Thư Phàm ngồi trên đùi Hoàng Tuấn Kiệt, tay vòng qua cổ hắn, cả hai hôn nhau đến quên trời quên đất.

Dù bây giờ những cảnh như thế này không hiếm, nhưng mà thấy hai người bọn họ cuồng nhiệt như lửa, ôm siết lấy nhau một khắc cũng không rời, khiến cho hai cô gái ngưỡng mộ và khát khao có được một mối tình nồng nhiệt và đam mê giống như Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt.

Ngồi trong khoang hạng hai, một người đàn ông mặc một chiếc áo giả da hơi bạc màu, đội một chiếc mũi lưỡi trai che kín đi nửa khuôn mặt, đôi mắt chim ưng, khuôn mặt dữ tợn, lạnh băng đượm mùi sát khí đã bám theo Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm khắp nơi.

Mục đích chính của người đàn ông bí ẩn này là tìm cơ hội để thủ tiêu Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm. Hắn ta đã theo dõi từ lúc nhận được tin Hoàng Tuấn Kiệt chẳng những không bị đâm chết, mà còn được một cô gái lạ mặt cứu một mạng.

Qua điều tra, hắn ta sớm điều tra được nơi ở của Thư Phàm. Ngay buổi tối hôm sau khi Thư Phàm theo Hoàng Tuấn Kiệt đến sống tại tòa cao ốc Hoàng Thị, hắn ta đã rình rập, đột nhập vào nhà Thư Phàm, đập phá đồ đạc, lục tìm những manh mối có thể giúp cho hắn ta tìm được chỗ làm việc, các mối quan hệ của Thư Phàm.

Khi đã biết được Thư Phàm là một bác sĩ đang làm việc tại một bệnh viện lớn của thành phố tên là Gia Long, đồng thời cũng biết Thư Phàm đang sống cùng với Hoàng Tuấn Kiệt, hắn ta đã không tiếc bỏ công sức bám theo hai người ở khắp nơi.

Trưa nay lúc Hoàng Tuấn Kiệt đậu xe trên con đường vắng vẻ, ít người qua lại, cây cối rậm rạp, hai bên đường có những khoảng đất trống, mọc đầy cỏ dại cao đến ngang người, hắn ta đã muốn ra tay ngay lúc đó khi phát hiện ra Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm chẳng những ngủ quên mà còn hạ cửa kính xe.

Lúc hắn ta định ra tay, đã phải từ bỏ kế hoạch của mình khi thấy có mấy người đàn ông mặc vét đen, vóc dáng cao lớn giả vờ đi qua đi lại gần xe ô tô của Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn ta nhận ra mấy người đàn ông kia là vệ sĩ riêng của Hoàng Tuấn Kiệt, họ luôn ngầm bảo vệ Hoàng Tuấn Kiệt từ phía sau. Vì Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm ngủ say, nên họ mới xuất đầu lộ diện, đi qua đi lại để bảo vệ an toàn cho hai người.

Trên đường đi lúc Thư Phàm cùng Hoàng Tuấn Kiệt vì cãi nhau bị một đám người vây quanh, hắn ta định lén lút dùng dao đâm Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng mấy vệ sĩ của Hoàng Tuấn Kiệt đứng ngay ở bên cạnh, họ cảnh giác không cho phép người khác tiến quá gần Hoàng Tuấn Kiệt, nên hắn ta lại mất đi cơ hội thứ hai.

Đến khi Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm lái xe trên đường quốc lộ ra sân bay, hắn muốn dùng xe máy để gây tai nạn cho hai người, nhưng tài lái xe của hắn ta không thể nào sánh ngang bằng được với cách lái xe đi lượn lách, hết ngoằn sang trái lại sang phải, hơn nữa Thư Phàm còn phóng xe nhanh chẳng khác gì một tay đua siêu hạng, lần thứ ba hắn lại mất đi cơ hội có một không hai này.

Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm lên máy bay, hắn ta cũng đi cùng. Hắn ta hy vọng khi sang đến Hồng Kông, hắn có thể thủ tiêu hai người ở bên đó.

Người đứng trong bóng tối thuê hắn ta giết chết Hoàng Tuấn Kiệt, đã cho hắn ta rất nhiều tiền, với số tiền này hắn ta có thể mua vé máy bay theo Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt sang Hồng Kông.

Ngồi cách người đàn ông bí ẩn năm hàng ghế, hai người đàn ông mặc quần jean màu xám rách gối, áo phông mặc đằng trong áo cánh không cài cúc mặc bên ngoài, kín đáo nhìn vào khoang hạng nhất, họ là hai vệ sĩ được Tuấn Hùng bí mật sắp xếp đi theo Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm để bảo vệ an toàn cho họ khi cả hai đang ngồi trên máy bay. Khi nào hạ cánh, sẽ có một nhóm vệ sĩ khác phối hợp với họ.

Trên sân ga, sân bay Tân Sơn Nhất.

Một người đàn ông mặc vét đen, vóc dáng dong dỏng cao, hơn 20 tuổi, nước da ngăm đen, mái tóc màu đen hơn rối, ngước mắt nhìn bảng điện tử thông báo các chuyến bay sắp đi và vừa mới cất cánh, anh ta cẩn thận xác minh lại thông tin có liên quan đến chuyến bay đi Hồng Kông.

Anh ta là vệ sĩ của Vũ Gia Minh, nhận lệnh phải bám theo Hoàng Tuấn Kiệt ngay sau khi người vệ sĩ mà Hoàng Tuấn Kiệt cử đi theo bảo vệ Tú Linh, bị Vũ Gia Minh cho một nhóm vệ sĩ đánh bất tỉnh và nhốt tại một căn nhà gỗ, mục nát trong rừng gần cao xu, ở vùng ngoại ô, cách thành phố hơn hai tiếng đi xe.

Vũ Gia Minh muốn anh ta phải báo cáo lại nhất cử nhất động của Hoàng Tuấn Kiệt cho hắn biết. Là một người thâm trầm, thông minh và nhạy bén, hắn có thể dễ dàng đoán ra nhất định Hoàng Tuấn Kiệt sẽ không để cho hắn dễ dàng mang Tú Linh sang Hồng Kông như thế. Mặc dù đoán trước được rằng Hoàng Tuấn Kiệt sẽ làm tất cả vì Thư Phàm, thậm chí bỏ dở cả công việc để bay sang Hồng Kông tìm hắn, nhưng mà hắn vẫn thích được làm chủ trò chơi hơn, vẫn thích đùa giỡn Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm một trận, muốn hai người nếm mùi khổ sở vì tội dám ngăn cản hắn tiếp cận và giữ chặt Tú Linh ở bên cạnh mình.

Sau khi đã tận mắt chứng kiến Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm lên máy bay, xác minh được chuyến bay đi Hồng Kông thật sự đã cất cánh, lúc này, anh ta mới dám gọi điện báo cáo với Trợ lý Tân.

4 giờ 50 phút, tại Khách sạn Hong Kong SkyCity Marriott, Đảo Lạn Đầu, Hồng Kông.

Trước khi sang Hồng Kông công tác, Vũ Gia Minh đã cho người sắp xếp ổn thỏa chỗ ăn chỗ ở, phương tiện đi lại, thậm chí hắn còn mua được một biệt thự ở đây để ở mỗi khi phải sang Hồng Kông công tác, nhưng lần này mang Tú Linh đi cùng, muốn Tú Linh được ngắm những cảnh đẹp nổi tiếng của thành phố Lạn Đầu, nhất là công viên giải trí Disneyland, Vũ Gia Minh đã thuê một căn phòng trong khách sạn năm sao Hong Kong SkyCity Marriott.

Đối với một cô nhân tình như Tú Linh, làm thế này, Vũ Gia Minh đã quá mức coi trọng, dùng những cách thức đặc biệt để đối đãi. Dần dần, Vũ Gia Minh không chỉ đơn giản coi Tú Linh là thú cưng của mình, mà còn hơn thế nữa.

Từ lúc bước vào căn phòng trong khách sạn trên lầu sáu, Tú Linh mắt đề phòng nhìn Vũ Gia Minh như đề phòng một con sói đang chuẩn bị ăn thịt mình, lúc nào cũng duy trì khoảng cách hơn ba mét đối với Vũ Gia Minh, chỉ cần hắn tiến đến g
ần là run sợ chạy ra xa.

Vũ Gia Minh vừa bực mình vừa buồn cười, không hiểu vì lý do gì lúc còn ngồi trên xe ô tô và theo hắn đi vào trong khách sạn, Tú Linh còn nắm tay hắn, một khắc cũng không rời, thế mà khi lên đến đây, Tú Linh lại hoảng sợ, mắt đề phòng nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ.

Hắn thừa nhận mình không phải là một người tốt, nhưng mà kể từ lúc mang Tú Linh sang đây, hắn đã cố nén nhịn không làm chuyện gì tổn thương đến Tú Linh. Tại sao Tú Linh không chịu hiểu, còn tiếp tục đề phòng hắn, căm ghét hắn, coi hắn là một tên ôn dịch?

“Tú Linh!” Vũ Gia Minh cố nén giận, hạ giọng gọi nhỏ, “Đừng sợ, tôi không làm gì cô đâu.”

Tú Linh nhìn khuôn mặt đẹp trai, cùng nụ cười xấu xa tựa như ác ma của Vũ Gia Minh, nỗi sợ hãi trong lòng không những không giảm đi, mà còn tăng lên ngùn ngụt.

Vỗ nhẹ xuống ga rải giường màu trắng, Vũ Gia Minh dụ dỗ Tú Linh: “Cô đã chạy nhảy và đứng suốt từ nãy đến giờ chắc cũng mỏi chân rồi, mau đến đây ngồi xuống đi.”

Tú Linh liếc mắt nhìn chiếc giường rải nệm màu trắng rộng gần hai mét trong phòng, lại liếc mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai có nụ cười xấu xa như ác ma của Vũ Gia Minh. Bất giác Tú Linh đi giật lùi, nơm nớp lo sợ nhìn Vũ Gia Minh, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối bông màu trắng trước ngực, lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý là mình không mệt, không mỏi chân, không muốn ngồi cùng một chỗ với Vũ Gia Minh.

“Nhóc con! Cô hãy chờ đấy, chờ xem tôi sẽ xử cô thế nào? Hừ! Dám cái lãi mệnh lệnh của tôi, dám coi tôi là một tên ôn dịch?” Vũ Gia Minh nghiến răng ghiến lợi, hỏa khi bốc cao ngùn ngụt trong đầu, chỉ muốn nhanh chóng xông lên bắt lấy Tú Linh, trừng phạt Tú Linh một trận thật nặng, nếu có thể ăn nuốt được Tú Linh vào bụng thì càng tốt.

Mặc dù trong đầu đang có những ý nghĩ hết sức đen tối, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa, dịu giọng bảo Tú Linh: “Cô đừng đứng cách xa tôi như thế có được không? Tôi đã hứa tôi sẽ không làm gì cô, thì cô phải tôi tin tôi chứ? Hay là tôi thề cho cô nghe nhé?”

Vũ Gia giả vờ nhăn nhó khổ sở, dơ bàn tay phải lên cao, mắt chăm chú theo dõi biểu hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tú Linh, miệng rõng rạc nói: “Tôi – Vũ Gia Minh thề rằng nếu tôi có bất cứ hành động gì xâm phạm đến cô Bạch Tú Linh, sẽ để cho cô Bạch Tú Linh có quyền muốn làm gì thì làm.” Mấy câu cuối Vũ Gia Minh cố ý hạ giọng, nháy mắt với Tú Linh, bộ dạng giống hệt một tên vô lại, không đứng đắn.

Tú Linh mở to mắt nhìn Vũ Gia Minh. Từ bé đến giờ Tú Linh vốn là một cô gái dễ tin người, luôn tin rằng chỉ cần người khác dơ tay lên thề thốt, thì nhất định sẽ thực hiện đúng những gì mà mình nói.

Cơ thể căng cứng của Tú Linh thả lỏng dần dần, tinh thần đề cao cảnh giác cùng vơi đi được một nửa.

“Có..có thật là nếu anh xâm…xâm phạm tôi thì tôi sẽ có quyền xử phạt anh?” Tú Linh ngây thơ, ấp úng hỏi Vũ Gia Minh.

“Thật!” Vũ Gia Minh khoái trá cười thầm trong bụng, “Tôi sẽ để cho cô tha hồ muốn làm gì tôi cũng được, nếu tôi không giữ được lời hứa của mình.” Để tạo lòng tin của Tú Linh, Vũ Gia Minh không ngần ngại ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nhắc lại lời thề của mình cho Tú Linh nghe.

“Nhưng mà nhỡ đâu anh lật lọng, không chịu làm theo lời hứa của mình thì sao?” Mặc dù Tú Linh đã dần siêu lòng, nhưng vẫn chưa tin hẳn.

“Nhóc con! Cô cũng được lắm!” Vũ Gia Minh mắng thầm Tú Linh.

“Nếu cô không tin tôi, chúng ta có thể làm một tờ giấy cam kết, cùng nhau kí tên và đóng dấu. Thế nào, cô đồng ý chứ?”

Tú Linh suy nghĩ một chút, rồi gật đầu nói: “Tôi đồng ý.”

Vũ Gia Minh chẳng khác gì một tên xấu xa, đang đi lừa một đứa trẻ con rơi vào bẫy của mình.

Xé một tờ giấy, Vũ Gia Minh vừa hí hoáy viết, vừa cố nén cười đến run cả vai, khuôn mặt đỏ bừng, tay bịt chặt miệng. Nếu Tú Linh biết được trong đầu Vũ Gia Minh đang nghĩ gì vào lúc này, đảm bảo Tú Linh sẽ tông cửa bỏ chạy và tránh xa hắn càng xa càng tốt.

Tú Linh thận trọng tiến gần đến Vũ Gia Minh, vừa đi vừa dừng lại nghe ngóng động tĩnh, vừa để ý xem Vũ Gia Minh có bất thình lình đứng bật dậy và tóm lấy mình không.

Vũ Gia Minh mặc dù đang cúi đầu, tay đang viết trên tờ giấy, nhưng mắt vẫn kín đáo quan sát Tú Linh. Thật ra, nếu Vũ Gia Minh muốn bắt Tú Linh, muốn cường bạo Tú Linh, thì hắn đã làm từ lâu rồi, nhưng hắn không muốn sử dụng cách đê tiện đó, hắn muốn Tú Linh chấp nhận hắn và tình nguyện trở thành người phụ nữ của hắn khi đã sẵn sàng.

Tú Linh thấy Vũ Gia Minh không có biểu hiện gì đáng nghi ngại, dần dần nới lỏng đề phòng đối với Vũ Gia Minh, chân chậm chạp tiến đến gần, rụt rè ngồi trên mép giường cách xa Vũ Gia Minh gần một mét.

Vũ Gia Minh cười thầm, không ngẩng đầu lên nhìn Tú Linh, giả vờ coi như không để ý đến sự tồn tại của Tú Linh, chăm chú ghi trên tờ giấy.

Một lát sau, Vũ Gia Minh chuyển tờ giấy qua cho Tú Linh xem, nội dung không khác những gì mà cả hai đã thỏa thuận lúc nãy.

Tú Linh cầm lấy bút, nắn nót kí tên mình dưới góc trái của tờ giấy.

“Xong rồi!” Tú Linh vui vẻ nói, “Anh nhớ phải thực hiện đúng những gì mà anh đã ghi trong này, nếu không tôi sẽ xử phạt anh.”

Nhìn Tú Linh cười rộ lên, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tươi mát, tràn đầy sức sống, đôi mắt to tròn đen láy lung linh giống như những ánh sao trên trời, Vũ Gia Minh thấy dụng tâm của mình thật đáng. Nếu có thể tiếp tục được nhìn thấy nụ cười giống như gió xuân của Tú Linh, thì dù có phải làm nhiều hơn thế này nữa, hắn cũng làm, huống gì chỉ là một tờ giấy, với vài dòng chữ trẻ con.

“Được rồi! Cô chắc cũng đã đói và mệt rồi, cô đi tắm đi, lúc nữa hai chúng ta còn phải đi ăn cơm tối nữa!”

Tú Linh nghe lời, đứng lên. Chỉ cần Vũ Gia Minh hứa không làm gì quá đáng với mình, Tú Linh sẽ không còn đề phòng hắn, và không chống đối lại hắn nữa.

Hình bóng Tú Linh vừa mới khuất sau cánh cửa phòng tắm, chuông điện thoại của Vũ Gia Minh reo vang.

Người đang gọi cho hắn là Trợ lý Tân

“Nói đi!” Vũ Gia Minh liếc mắt nhìn cánh cửa phòng tắm vừa mới khép lại, nhốt thân hình nhỏ nhắn và quyến rũ của Tú Linh ở bên trong, miệng lạnh lùng giục Trợ lý Tân.

“Thưa cậu chủ! Người vệ sĩ mà cậu bảo tôi cử đi theo dõi Hoàng Tuấn Kiệt, lúc nãy vừa mới gọi điện thông báo cho tôi một tin.” Trợ lý Tân run giọng, hồi hộp chờ nghe phản ứng của Vũ Gia Minh.

“Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm đã lên máy bay rồi đúng không?” Vũ Gia Minh mỉm cười, nụ cười khiến người khác rùng mình ớn lạnh.

“Hóa ra cậu chủ đã đoán trước hết cả rồi.” Trợ lý Tân thất vọng vì không thể khiến Vũ Gia Minh ngạc nhiên, tuy nhiên lại khâm phục trí tuệ của hắn.

“Họ đã lên máy bay lúc mấy giờ?”

“4 giờ 15 phút chiều.”

“Tốt lắm. Bây giờ cậu ngay lập tức cử một người vệ sĩ trực sẵn ở sân bay quốc tế Hồng Kông. Khi nào họ hạ cánh, phải bí mật bám theo, tìm hiểu xem họ đi những đâu, làm những gì, sau đó báo lại cho tôi biết.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

Vũ Gia Minh cúp máy, một tay khoanh trước ngực, một tay chống cằm, đứng giữa phòng, dáng vẻ rơi vào suy tư, đầu óc bắt đầu tính toán đường đi nước bước một cách cẩn thận và chặt chẽ.

Hoàng Tuấn Kiệt và Vũ Gia Minh là bạn thân từ nhỏ, lớn lên lại đấu đá qua lại, nên họ hiểu rõ tính cách của đối phương, có thể đoán trước được người kia định làm gì. Trước đây, vì công việc làm ăn kinh doanh của gia đình, họ từ bạn thân trở thành địch thủ, nay vì hai chị em Thư Phàm, họ lại tiếp tục đấu trí với nhau. Xem ra cuộc chiến giữa họ còn phải tiếp tục dài dài.

“Á…á…á…!” Đột nhiên trong phòng tắm vọng ra tiếng hét lảnh lót và hoảng loạn của Tú Linh.

Khóe môi Vũ Gia Minh nhếch lên, đôi mắt sắc bén bắn ra một tia xẹt đầy gian tà và xấu xa rồi nhanh chóng biến mất như chưa từng xuất hiện.

Vứt điện thoại di động lên giường, Vũ Gia Minh phóng nhanh đến cánh cửa phòng tắm, tay gõ liên tục lên cánh cửa, miệng hốt hoảng hỏi to: “Tú Linh! Cô không sao chứ?”

“Chu..uột…chuột…!” Tú Linh mặt mũi tái nhợt, mái tóc ướt nhẹp, ngồi bệt xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy chiếc áo choàng tắm màu trắng, người run bần bật.

Vũ Gia Minh đá mạnh vào cánh cửa.

“Rầm!”, “Phành!” Hai âm thanh liên tiếp vang lên cùng một lúc do Vũ Gia Minh thô bạo đá bay cánh cửa, khiến nó va đập mạnh vào bờ tường.

Tú Linh đang trong trạng thái hoảng loạn, tự dưng thấy có người phá cửa xông vào, hơn nữa hai âm thanh kia giống hệt cảnh khủng bố đến bắt con tin, Tú Linh sợ tới mức trái tim gần như ngừng đập, suýt ngất xỉu nằm mềm nhũn trên sàn nhà, nước mắt nước mũi tuôn như mưa, sắc mặt nhợt nhạt.

Vũ Gia Minh đau lòng nhìn cảnh Tú Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, mái tóc đen dày mềm mượt dài đến ngang eo ướt nhẹp nước, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đầy nước mắt, tay ôm chặt lấy chiếc áo choàng tắm trước ngực.

Không kịp suy nghĩ gì, Vũ Gia Minh vội bế Tú Linh lên, nhanh chân đi ra phòng ngủ, đặt Tú Linh ngồi trên giường.

“Chu..ột…chuột…!” Tú Linh lẩm bẩm, thì thào lập đi lặp lại câu ấy trong miệng đến mấy lần.

“Đừng sợ! Có tôi ở đây rồi!” Vũ Gia Minh ôm lấy cơ thể nhỏ bé lạnh toát, đang run rẩy của Tú Linh vào lòng, tay vỗ nhẹ vào lưng, miệng không ngừng vỗ về an ủi.

Tú Linh vùi mặt vào ngực Vũ Gia Minh, sợ hãi khóc đến khàn cả giọng, nước mắt nước mũi tèm lem.

Vũ Gia Minh thở dài, lòng đau như cắt, cố gắng ôm chặt lấy Tú Linh vào trong lồng ngực rộng rãi và ấm áp của mình, dùng giọng nói dịu dàng và ngọt ngào để xua tan đi nỗi sợ hãi mà Tú Linh vừa mới gặp phải.

Mất một lúc lâu, Tú Linh mới lấy lại được bình tĩnh, ngồi thẳng người, dùng tay quẹt nước mắt.

“Cô cảm thấy trong người thế nào?” Vũ Gia Minh quan tâm hỏi, mắt âu yếm nhìn Tú Linh.

“Tôi…tôi thấy khá hơn rồi.” Tú Linh sụt sịt, run giọng đáp.

“Cô có cần tôi gọi bác sĩ cho cô không?”

“Không cần, tôi không cần bác sĩ.” Tú Linh lắc đầu nguầy nguậy, ngẩng mặt, đáng thương nhìn Vũ Gia Minh.

Nhìn Tú Linh trong bộ dạng yếu đuối, khóc đỏ cả mắt, chóp mũi thanh tú hồng hồng, đôi môi mỏng màu đỏ như son chu ra, mái tóc ướt nhẹp đang rỏ nước xuống cổ, lăn dài xuống…

Vũ Gia Minh đông cứng cả người, hơi thở dồn dập, mắt ngây dại nhìn Tú Linh không chớp mắt, trái tim có hàng trăm hàng ngh
ìn con nai con đang chạy loạn, mặt đỏ bừng.

“Trời ạ! Người định thử thách sức chịu đựng của con hay sao, mà bắt con phải nhìn thấy hình ảnh quyến rũ, gợi cảm có sức công phá mạnh mẽ đối với con, khi cô ấy không mặc quần áo thế này?” Vũ Gia Minh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, đau khổ nguyền rủa ông Trời, khi bắt hắn phải chịu đựng cảnh có mỹ nhân ở bên cạnh, nhưng không được phép động vào, bắt hắn phải tiếp tục nhịn, phải thực hiện lời hứa không được xâm phạm vào Tú Linh. Chưa có lúc nào Vũ Gia Minh lại thấy khổ sở, muốn quát ầm lên, và muốn đập phá hết mọi thứ như lúc này.

Hình ảnh hiện giờ mà Vũ Gia Minh nhìn thấy là hình ánh bán khỏa thân của Tú Linh. Do lúc gội đầu và tắm rửa xong, Tú Linh với lấy chiếc áo choàng tắm ở trên mắc áo, nhưng không biết vì lí do gì một con chuột làm bằng thú nhồi bông màu xám đen trông giống như thật rơi từ trên áo choàng tắm xuống dưới nền nhà.

Tú Linh là một cô gái hơi nhát gan, rất sợ chuột. Thoạt nhìn con chuột làm bằng thú nhồi bông kia quá giống nên Tú Linh thần hồn át thần tính đã hét ầm lên, mà không phân biệt được đâu là giả đâu là thật.

Tú Linh ngây thơ, hoàn toàn không biết mình đang phô bay nửa thân thể của một người phụ nữ đã trưởng thành cho Vũ Gia Minh xem. Không chỉ có thể, Tú Linh còn chớp chớp mắt nhìn Vũ Gia Minh, đáy mắt long lanh lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn từ tái nhợt đã dần lấy lại được sinh khí, mái tóc màu đen tuyền phủ trên nền da trắng hồng càng khiến Tú Linh trở nên quyến rũ, khêu gợi, rung động lòng người.

Vũ Gia Minh là một người có kinh nghiệm tình trường dày dạn, từng chung chạ với nhiều cô gái, nhưng chưa từng có người nào khiến hắn ngắm nhìn đến mất hồn, mắt si dại, phải cố gắng nhẫn nhịn, cố gắng kìm nén mong muốn mãnh liệt là có thể chiếm đoạt Tú Linh ngay lập tức.

Tấm mắt của Vũ Gia Minh không tự chủ đã di chuyển dần xuống dưới theo giọt nước đang chảy từ má xuống cổ dọc theo quai xanh, lăn dần xuống…

“Phụt!” Mặt Vũ Gia Minh đỏ bừng như hơ phải lửa, nhiệt độ trong cơ thể bốc cao lên đến tận đỉnh đầu, đang thiêu đốt hết tất cả các tế bào, đốt cháy suy nghĩ của Vũ Gia Minh.

Lỗ mũi Vũ Gia Minh chảy ra hai dòng máu đỏ, đôi mắt mờ mịt phủ hơi sương, mặt dại ra trông chẳng khác gì một tên ngố.

“Anh…anh chảy máu!” Tú Linh sợ hãi kêu lên, vội vàng nhỏm dậy định lấy hộp khăn giấy đặt trên bàn kính kê ở giữa phòng, để chặn máu cam cho Vũ Gia Minh.

Tú Linh đứng dậy, chiếc áo choàng tắm tuột khỏi tay, rơi xuống chân. Bây giờ Vũ Gia Minh có thể trọn vẹn ngắm nhìn thân hình vệ nữ của Tú Linh.

Mắt Vũ Gia Minh trợn tròn, máu cam ồ ạt chảy ra, mặt đỏ rực như hỏa thần. Vũ Gia Minh là một chàng trai có diện mạo bề ngoài xinh đẹp và quyến rũ còn hơn cả một nữ tử, lúc này hắn đã biến thành một quả táo chín mọng, chỉ đáng tiếc là mũi hắn lại đang chảy máu cam, nếu không người khác đã xông lên cường bạo hắn, ăn hắn vào bụng rồi.

Tú Linh nhảy xuống đất, không mặc quần áo, cứ thể chạy đến chiếc bàn kê ở giữa phòng.

Vũ Gia Minh càng nhìn, máu cam càng lúc càng chảy ra nhiều, đầu choáng váng xây xẩm, nằm vật ra giường.

“Chúa ơi! Con phát điên lên mất!” Vũ Gia Minh than trời kêu đất, giờ hắn mới hiểu là đôi khi có được một cô người yêu trẻ con, ngây thơ, không hiểu chuyện, còn đáng sợ hơn có một cô người yêu sắc sảo và khôn khéo nhiều.

Tú Linh tuy không có ý định quyến rũ hắn, câu dẫn hắn, muốn hắn xa vào bẫy, nhưng lại khiến hắn động tâm, hắn có tình cảm, càng lúc càng mãnh liệt. Chỉ vì muốn có được trái tim của Tú Linh, mà giờ đây hắn phải sống khổ sở và tự hành hạ chính mình như thế này đây.

Tú Linh cầm lấy hộp khăn giấy, ngay lập tức phóng lên giường, đút ngay vào mũi Vũ Gia Minh, miệng ân cần hỏi han: “Anh không sao chứ? Có cần tôi gọi bác sĩ cho anh không?”

Vũ Gia Minh không dám mở mắt nhìn Tú Linh, miệng yếu ớt trả lời: “Cô…cô có thể mặc quần áo vào được không?”

Tú Linh vội cúi xuống nhìn cơ thể mình.

“A…a…a…!” Chỉ sau một giây, tiếng hét lảnh lót của Tú Linh lại vang lên.

Vội vứt bỏ hộp khăn giấy trên giường, tay vơ lấy chiếc áo choàng tắm, Tú Linh phóng nhanh vào phòng tắm với tốc độ điện xẹt.

“Rầm!” Cánh cửa phòng tắm bị thô bạo đóng lại.

Lúc này Vũ Gia Minh mới dám mở mắt, tay đặt lên trán, mặt xám ngoét vì mất nhiều máu, hai lỗ mũi của hắn vẫn còn ấn hai chiếc khăn giấy. Trông bộ dạng Vũ Gia Minh bây giờ có thể nói là thảm hại và thiểu não chưa từng thấy. Giờ hắn mới thấm thía được rằng làm người tốt không dễ một chút nào. Hắn ước giá mà hắn cứ cường bạo Tú Linh thì hay biết mấy, nếu hắn làm thế, hắn đã không phải khổ sở như bây giờ, cũng không mất mặt đễn nỗi chảy máu cam đầm đìa.

Càng ghĩ Vũ Gia Minh càng tự trách bản thân mình, càng tự nguyền rủa chính mình ngu ngốc, tự dưng lại giả vờ đóng vai một người tốt. Nếu việc này còn xảy ra thêm một lần nữa, hắn sẽ không đảm bảo được là hắn còn tiếp tục chịu đựng được hơn nữa.

Tú Linh vộ vội vàng vàng mặc áo choàng tắm, sắc mặt thay đổi liên tục, xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường để tự sát.

Quá run, Tú Linh phải khó khăn lắm mới buộc được sợi dây quanh eo, ngồi bệt xuống sàn nhà, vò đầu bứt tóc, Tú Linh không ngừng kêu khổ, không ngừng lẩm bẩm câu: “Con chết mất! chết mất!” đến mấy trăm lần.

Bên ngoài, mặt trời đang dần lặn xuống biển, ánh sáng ban ngày đang nhường lại màu đen của màn đêm, đường phố đã lên đèn, các cửa hiệu tấp nập người ra người vào, cuộc sống ồn ào và đông vui.

Trong căn phòng khách sạn trên lầu sáu, một người nằm im trên giường, một người ngồi bất động trong phòng tắm, cả hai đang trốn tránh lẫn nhau, chưa ai đủ dũng khí để đối mặt với tình huống tế nhị và nhạy cảm lúc nãy.

Chap 20:

Sau nụ hôn cuồng nhiệt và mãnh liệt, Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào mắt nhau, ngồi trên ghế của mình, thỉnh thoảng cả hai lại len lén nhìn nhau. Có nhiều lúc không may bắt gặp ánh mắt của đối phương, đã đỏ bừng mặt, giả vờ ngó lơ, và ngay lập tức quay mặt đi.

Thư Phàm từ xưa đến nay là một cô gái ương bướng, gan dạ, không sợ chết, gặp phải những tình huống nhạy cảm và tế nhị cũng chưa chắc đã đỏ mặt, thế mà nay chỉ bằng một nụ hôn với Hoàng Tuấn Kiệt đã khiến Thư Phàm ngượng chín cả người, bối rối và lúng túng không biết phải làm thế nào để đối mặt với Hoàng Tuấn Kiệt, ngay cả nghĩ ra cách để đùa giỡn Hoàng Tuấn Kiệt tiếp cũng không có.

Hoàng Tuấn Kiệt cũng không khá hơn Thư Phàm bao nhiêu. Cả đời hắn đã từng vào sinh ra tử, từng trải qua những hoàn cảnh ghẹt thở, ngàn cân treo sợi tóc, nhưng cảm giác từ nụ hôn của Thư Phàm mang lại cho hắn mãnh liệt đến nỗi, mặc dù đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, trái tim hắn vẫn chưa lấy lại được nhịp đập bình thường, nhiệt độ trong người vẫn tăng cao, môi vẫn cảm nhận được đôi môi mềm mại, quyến rũ và nóng ấm của Thư Phàm, mùi hương hoa nhài tỏa ra từ cơ thể Thư Phàm vẫn còn lưu giữ xung quanh. Người hắn vẫn còn cảm giác lâng lâng muốn say, muốn bay lên mây, vẫn chưa thoát ra khỏi trạng thái nửa mơ nửa tỉnh.

Thư Phàm ngồi đông cứng trên ghế, mười đầu ngón tay xoắn vào nhau, đầu cúi thấp, mặt hơi ửng đỏ, suy nghĩ hỗn loạn, trông giống hệt một tiểu cô nương đang thẹn thùng.

“Hoàng Tuấn Kiệt chết tiệt! Vì anh mà tôi khổ sở như thế này đây.” Thư Phàm tức giận mắng thầm Hoàng Tuấn Kiệt. Mặc dù người châm ngòi trước là Thư Phàm, nhưng vốn là một cô gái ương bướng, không bao giờ chịu nhận sai, nên Thư Phàm đổ hết tội lỗi lên đầu Hoàng Tuấn Kiệt.

“Hừ! Nhất định tôi phải tìm cách chỉnh anh một trận nên thân. Dám chiếm tiện nghi của tôi?” Càng nghĩ Thư Phàm càng tức, càng muốn xông lên đánh Hoàng Tuấn Kiệt, bắt hắn phải bồi thường cho nụ hôn đầu của mình.

Hoàng Tuấn Kiệt liếc mắt nhìn Thư Phàm, mấp máy môi muốn bắt chuyện với Thư Phàm, muốn xua tan đi không khí ngượng ngập và căng thẳng của cả hai, nhưng lại không biết phải mở lời thế nào để không chọc giận Thư Phàm, khiến Thư Phàm nổi cáu và quát mắng mình.

Hoàng Tuấn Kiệt đã hoàn toàn mất hết phong độ của một Tổng giám đốc quyền lực đầy mình, có thể khiến nhân viên dưới quyền rét run vì sợ, mà đã biến thành một người đàn ông luôn lo trước ngó sau, luôn phải cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình, thậm chí còn phải chú ý đến sắc mặt và biểu hiện của Thư Phàm để lựa lời khi nói chuyện, tránh xảy ra xích mích và bất hòa.

Đột nhiên Hoàng Tuấn Kiệt nghĩ đến bữa trưa nay cả hai đã không ăn gì. Sợ Thư Phàm bị đói, Hoàng Tuấn Kiệt bấm nút, gọi một cô tiếp viên hàng không.

Chưa đầy một phút, một cô tiếp viên cao gần 1m7 trong trang phục áo jacket màu xanh dương, váy đồng màu dài đến ngang gối, uyển chuyển tiến lại gần ghế ngồi của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Xin hỏi quý khách cần gì?” Cô tiếp viên lịch sự, mỉm cười hỏi Hoàng Tuấn Kiệt.

“Tôi muốn gọi hai suất thức ăn.”

“Vâng, phiền quý khách đọc tên các món ăn mà mình muốn gọi.” Cô tiếp viên cầm bút, mở một cuốn sổ có bìa làm bằng da màu đen.

Hoàng Tuấn Kiệt quay sang nhìn Thư Phàm, dù vẫn còn hơi ngại và không được tự nhiên, nhưng lúc này không lên tiếng hỏi cũng không được.

“Thư Phàm! Cô muốn ăn gì thì nói đi!”

Đang chìm vào suy tư, Thư Phàm giật mình khi nghe thấy tiếng nói trầm ấm và hơi khàn của Hoàng Tuấn Kiệt ở bên cạnh.

“Anh muốn nói gì?”

“Tôi đang gọi thức ăn, nhưng không biết cô muốn ăn gì, nên muốn cô tự nói tên các món ăn mà cô thích.”

Tầm mắt Thư Phàm chuyển sang cô tiếp viên đang đứng ở giữa hai chiếc ghế.

“Tôi muốn ăn gà rán, xà lách, mỳ ý, và uống rượu vang đỏ!” Thư Phàm xoa hai tay vào nhau, miệng cười tươi, nhiệt tình gọi một loạt món ăn.

Hoàng Tuấn Kiệt hài lòng mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Thư Phàm đã chịu cười, đã lấy lại được tâm trạng vui vẻ và hoạt bát.

Cô tiếp viên ghi tên các món ăn và đồ uống mà Thư Phàm vừa yêu cầu, sau đó quay sang hỏi Hoàng Tuấn Kiệt: “Còn anh, anh muốn gọi gì?”

“Mang cho tôi một xuất tôm hùm, gà rán, mỳ xốt bò, và một chai rượu vang của Pháp.” Đang nói Hoàng Tuấn Kiệt dừng lại, liếc mắt nhìn khuôn mặt tươi như hoa vì sắp được ăn của Thư Phàm, “Ngoài ra mang cho tôi thêm một suất tráng miệng.”

Cô tiếp viên hàng khôn
g cùng Thư Phàm tròn xoe mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Họ không hiểu lý do gì mà Hoàng Tuấn Kiệt lại gọi nhiều món ăn như thế. Biết rằng đàn ông thường ăn nhiều hơn đàn bà, và không cần phải kiêng nhem, nhưng có cần gọi liền một lúc cả suất ăn chính và suất ăn tráng miệng không?

Mặc dù ngạc nhiên nhưng cô tiếp viên vẫn tươi cười nói: “Cảm ơn quý khách đã gọi món. Phiền quý khách chờ trong giây lát, chúng tôi sẽ nhanh chóng mang thức ăn cho quý khách.”

Cô tiếp viên vừa mới đi khuất ra khoang sau, Thư Phàm tò mò hỏi Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh đói lắm hay sao mà gọi nhiều thức ăn như thế?”

“Tôi nghĩ rằng cô còn đói hơn cả tôi.” Hoàng Tuấn Kiệt hờn giận nhìn Thư Phàm. Rõ ràng làm việc gì hắn cũng nghĩ thay và lo lắng cho Thư Phàm. Tại sao ngay cả một chút Thư Phàm cũng không hiểu được tâm ý của hắn? Chẳng lẽ hắn cứ phải nói toẹt ra hết mọi thứ, thì Thư Phàm mới chịu hiểu?

“Anh nói cũng đúng, gần cả một ngày hôm nay tôi chỉ ăn được có hai lưng bát cơm.” Thư Phàm xoa bụng, mặt nhăn nhó khổ sở.

Khuôn mặt trông hoạt kê của Thư Phàm, khiến Hoàng Tuấn Kiệt phì buồn cười, bao nhiêu tức giận đều tan biến. Biểu hiện của Thư Phàm đáng yêu đến nỗi, dù hắn có muốn giận cũng không giận được lâu. Thư Phàm giống như một cô gái nhỏ mang tính cách ngang tàng của một thằng con trai, tuy rằng hơi nghịch ngợm và quậy phá, nhưng lại khiến người ta yêu nhiều hơn là ghét.

“Mấy tiếng nữa thì hai chúng ta đến Hồng Kông?”

“Khoảng hơn một tiếng nữa.” Hoàng Tuấn Kiệt chiều chuộng, mỉm cười trả lời Thư Phàm.

“Anh từng bay sang Hồng Kông lần nào chưa?”

“Thường xuyên.” Hoàng Tuấn Kiệt ngả người ra sau ghế, nói chuyện với Thư Phàm về công việc khiến tâm trạng hắn thoải mái, “Tập đoàn Hoàng Thị có mấy chi nhánh ở bên Hồng Kông.”

Thư Phàm chu môi, gãi mũi, chớp mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Xem ra tập đoàn Vũ Thị và tập đoàn Hoàng Thị cạnh tranh rất gay gắt. Anh và Vũ Gia Minh rất xứng đáng là đối thủ của nhau.”

Lời nhận xét hài hước của Thư Phàm, khiến Hoàng Tuấn Kiệt bật cười: “Cô nói đúng, gia đình tôi và gia đình Vũ Gia Minh đã đấu đá qua lại hơn 20 năm nay rồi. Trước đây, khi còn là một cậu bé, tôi và Vũ Gia Minh từng là bạn thân của nhau. Nhưng đến khi trưởng thành, phải thay người lớn tiếp nhận công việc làm ăn của gia đình, chúng tôi không còn thân thiết với nhau giống như trước.”

“Chắc anh buồn lắm, khi mất đi một người bạn thân.” Thư Phàm nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, cười nói tiếp: “Nhưng tôi thiết nghĩ, có được một đối thủ cũng không khác gì có một người bạn thân. Vì để chiến thắng đối thủ của mình, bắt buộc phải hiểu được người đó đang nghĩ gì, muốn làm gì tiếp theo.”

Hoàng Tuấn Kiệt vuốt tóc, thoải mái cười thành tiếng: “Cô nói đúng. Dù chúng tôi bây giờ mỗi lần gặp nhau, đều dùng những lời lẽ sắc nhọn để châm chọc nhau, nhưng chúng tôi thực sự hiểu nhau, hiểu người kia đang nghĩ gì, sắp sửa tính kế gì để hại mình.”

Hoàng Tuấn Kiệt triết lý: “Cuộc sống đôi khi phải có biến động mới có sắc màu và sinh khí đúng không?”

Thư Phàm ngây người nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, mặt đỏ bừng. Thư Phàm thấy nụ cười trên môi Hoàng Tuấn Kiệt sao mà quyến rũ, khuôn mặt hắn khi tươi cười sao mà đẹp trai và hút hồn đến thế! Bất giác Thư Phàm dùng tay quẹt nhẹ lên môi, nhớ lại nụ hôn cuồng nhiệt như lửa lúc nãy.

Bắt gặp khuôn mặt đỏ hồng, đôi mắt long lanh và ướt át phủ một lớp sương mỏng của Thư Phàm, đang tươi cười, Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người, tự dưng thấy bối rối và ngượng ngùng theo Thư Phàm.

Cũng may ngay lúc đó hai cô tiếp viên hàng không đẩy xe thức ăn cho hai người.

Cẩn thận đặt phần ăn lên bàn gỗ kê trước mặt Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt, hai cô tiếp viên lịch sự, mỉm cười nói: “Mời quý khách dùng bữa! Chúc quý khách ngon miệng!”

“Cảm ơn!” Thư Phàm cười tươi, tay cầm dĩa, mắt rực sáng nhìn mấy đĩa thức ăn trên bàn.

Hoàng Tuấn Kiệt thích thú nhìn ngắm khuôn mặt sinh động và tràn đầy sức sống của Thư Phàm. Mỗi lần ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngon, trông thấy những món ăn bắt ăn được trình bày tinh sảo trên đĩa, Thư Phàm giống hệt một chú cún con đang thèm thuồng, không ngừng vẫy đuôi khi thấy một khúc xương.

“Ăn đi!” Hoàng Tuấn Kiệt ân cần, âu yếm nhìn Thư Phàm.

Không cần Hoàng Tuấn Kiệt nhắc lại lần thứ hai, Thư Phàm bắt đấu đánh chén thức ăn.

Mấy quý ông ngồi cùng khoang hạng nhất đã há hốc mồm, tròn xoe mắt trước cách ăn giống như hổ đói của Thư Phàm. Nếu lúc nãy Thư Phàm cho họ thấy hình ảnh thục nữ của mình, thì lúc này lại khiến họ phải khiếp sợ, tự hỏi mình có đang bị hoa mắt chóng mặt, nên mới nhìn nhầm không.

Hoàng Tuấn Kiệt đã quen nhìn thấy hình ảnh ăn uống hết sức phàm tục của Thư Phàm, nên không có một chút dị nghị nào, mà ngược lại còn thấy cách ăn uống này của Thư Phàm rất đáng yêu và dễ thương. Hoàng Tuấn Kiệt đã sống hơn 20 năm trong môi trường tranh đấu, cá lớn nuốt cá bé, người lừa người, dùng mưu hại nhau. Hắn đã chán cảnh sống như thế lắm rồi, hắn thích được sống vô tư và vui vẻ như Thư Phàm, muốn được bộc lộ con người thật của mình mà không cần phải giấu diếm, cũng không cần phải giả vờ đóng kịch là mình không sao khi bị tổn thương hay đau đớn.

Cầm ly rượu, Thư Phàm dơ lên cao, miệng hô nhỏ: “Hoàng Tuấn Kiệt! Chúc sức khỏe!”

Hoàng Tuấn Kiệt chưa kịp phản ứng hay nói gì, Thư Phàm đã đưa ly rượu lên môi và uống ngay một ngụm.

Mấy quý ông ngồi cùng khoang hạng nhất lại trợn mắt há mồm, nhìn Thư Phàm không chớp mắt. Tính cách hào sảng và phóng khoáng của Thư Phàm khiến họ động tâm, lòng thầm mong có thể gặp và làm quen được với một cô gái có tính cách và diện mạo bề ngoài giống như Thư Phàm.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé?
Vợ Yêu – (64)
Giọt Máu Oan Nghiệt
Cũng thế thôi
Tại sao Ế