Bàn Tay Định Mệnh

04.07.2014
Admin

Như đã hứa, ngay tối hôm đó. Nadia lại một lần nữa, bằng tất cả ý chí và nghị lực của mình, nàng sục tìm bằng phương pháp thấu thị và đã thấy lại hình bóng cô vợ của Marc. Cô ta không còn ở trong một phòng khách sạn tồi tàn nữa mà trong một salông sang trọng của một khách sạn lớn. Khách sạn Crillon hay là một khách sạn nào khác? Nàng cũng không biết nữa vì đều đó chẳng có gì quan trọng. Đều cần thiết đáng kể là có Van Klyten lại đứng trước mặt cô ta, một Van Klyten tươi cười, có vẻ thích thú, tay giơ một chiếc ly:
− Một chút sâm banh chứ?
− Không, cảm ơn.
− Rất tiếc. Tôi luôn nghĩ là loại nước uống tuyệt hảo này sẽ giúp cho trí óc chúng ta minh mẫn hơn. Dù sao tôi cũng xin được nâng cốc trước mắt bà… Hắn như đã nói, dốc căn một hơi rồi đặt ly xuống, bảo:
− Tôi đã biết trước là bà sẽ đáp ứng lời gọi lần thứ hai của tôi, nhưng tôi chủ trương là cuộc gặp lần này sẽ được diễn ra trong một khung cảng xứng đáng với bà và với vẻ đẹp của bà hơn… Về điểm này tôi thường luôn luôn tự bảo là những cô gái Pari xinh đẹp nhất đều từ xa tới. Đó là phép thần của Pari, một thành phố độc nhất thế giới này biết cách hoán cải một phụ nữ và ban cho nàng cái mà tôi ưa thích trên hết tất cả mọi thứ: đó là vẻ duyên dáng và có tính chất quố tế… Tôi cũng chắc chắn là bà đã không hé một lời nào với chồng bà về cuộc nói chuyện lần trước của chúng ta chứ?
− Đúng vậy. Tôi tự hỏi là không biết tại sao?
− Đơn giản là bởi vì bà rất yêu ông ấy. Đó là tất cả niềm vinh dự của bà… Vì bà yêu ông ấy, cho nên đều mà bà qun tâm là ông ta phải được sống mãi bên bà. Chắc bà đã hiểu tôi không phải là một con người có thể đùa cợi với những chuyện nghiêm chỉnh. Khi tôi báo cho bà biết là tính mạng của ông Marc Davault đang bị đe dọa thì không phải là lừa dối bà.

Hiểm nguy có thể được loại trừ nếu bà tỏ ra biết điều đối với chúng tôi.
Trong cuộc trao đổi lần trước, tôi đã cho bà biết M.Davault thuộc về một tổ chức giống như tổ chức mà chúng tôi tham gia, mà Hans Smitzberg là một trong những nhân viên trung thành nhất trước khi bị ám hại một cách thảm khốc. Những cuộc đều tra xem xét kiên trì của chúng tôi cho thấy người được nhận lệnh phá hoại chiếc xe làm cho Smitzberg tử nạn là một kỹ sư người Pháp danh tiếng và cũng có một tri thức rộng như anh ta, Người đó là – xin bà thứ lỗi cho vì đã nói cho bà biết một cách tàn nhẫn – là Marc Davault.
− Oâng điên hay sao? Marc là một tên sát nhân ư?
− Chưa hẳn đúng như cái đáng phỉ nhổ đó thường được dùng. Một tên sát nhân giết người là để trả thù hoặc để chiếm đoạt vật gì. Tuyệt đối không phải là trường hợp này. Oâng Davault chỉ biết nhắm mắt tuân lệnh cấp trên và như vậy ông ta đã tỏ ra là một nhân viên xuất sắc. Oâng ta giết không phải là vì thù hận gì đối với Smitzberg mà ông ta chưa từng quen biết và chẳng có một mối thù nào. Cũng không phải để cướp vợ của Smitzberg tức là bà đây mà chính ông ta cũng không ngờ là bà có ở trên đời này. Oâng ta chỉ gặp bà một năm sau khi “tai nạn” xảy ra: vậy thì không thể trách cứ ông ta một chút gì về điểm này cả. Nếu sự việc xảy ra vì bà là nguyên nhân tranh chấp, thì người ta xếp cái chết thảm khốc này vào chuyện ghen tuông và đó chỉ là một vụ án mạng về tình ái cũng nhàm như nhiều vụ khác. Và trong trường hợp này thì những cơ quan đặc biệt của chúng tôi chẳng hề quan tâm đến.
“Nhưng sự thật lại khác: Smitzberg được lệnh đặc trách theo dõi những hoạt động của tổ chức mà trong đó Davault. Smitzberg bị giết chết, đó là số phận của những kẻ nhận lệnh xọc mũi vào công việc của người khác. Nhưng rất có thể là đến lượt ông chồng thứ hai của bà cũng sẽ chịu chung quy luật đó, nếu ít nhất là bà không chịu nhận cộng tác với chúng tôi trong một thời gian nào đó… Một khi bà đã thực hiện đầy đủ những điều chúng tôi yêu cầu, thì bà có thể tin chắc chắn là chồng bà sẽ không gặp bất cứ rủi ro nào.

− Cũng như lần trước, tất cả những điều ông kể lể, tôi chẳng hề tin lấy một lời, nhưng tôi cũng muốn biết là ông hiểu như thế nào về cáu từ “cộng tác”.
− Đơn giản thôi: Hiện nay, rất có thể là ông Davault đang có trong tay những tài liệu mà đối với chúng tôi có một tầm quan trọng đặc biệt. Hoặc là bà giúp chúng tôi biết được những tài liệu đó hoặc là bà từ chối. Tất cả là để xem bà có thực sự yêu chồng hay không? Trong trường hợp thứ nhất bà sẽ cứu ông ấy bằng cách tuân theo những chỉ dẫn của chúng tôi; trong trường hợp thứ hai tức là bà không bằng lòng cùng chúng tôi cộng tác, điều chứng tỏ là, mặc dù bao lời khẳng định, bà cũng chẳng yêu ông chồng thứ hai hơn ông chồng thứ nhất. Nếu vậy, chúng tôi sẽ hành động… Mặt mày tái nhợt, người thiếu phụ tóc nâu rút nhanh từ trong túi xách ra một khẩu súng ngắn và chĩa thẳng vào Van Klyten:
− Và nếu tôi giết ông, không những là để tự giải thoát mà còn là để loại ra khỏi thế gian này một con người như ông? Không được động đậy, Van Klyten, nếu không tôi sẽ bắn!
− Theo tôi đó là giải pháp tồi tệ nhất đối với bà! Hãy suy nghĩ kỷ đi, thưa bà… Cứ cho là bà tới chỗ hẹn mới này với ý định như vậy, rõ rồi, vì vũ khí đang trong tay bà; nhưng giữa ý định và hành động dù rất nhanh cũng còn có một cấp độ khác nhau… Và chẳng nên quên bà là một phụ nữ Alger rất đẹp, sau bảy năm thành hôn tin chắc là sẽ thành công trong việc hội nhập vào một xã hội tầm cỡ nào đó ở Pari. Thế mà chỉ một cử chỉ nhỏ thiếu suy nghĩ, bao công sức sẽ đem đổ xuống sông xuống biển? Bởi vì, chắc chắn như vậy, người ta không thể giết một con người như thế trong một đại khách sạn vào loại này mà không gây một tiếng vang nào đó! Và chuyện rùm beng sẽ vang xa đấy!… Sự nghiệp của bà và nhất là sự nghiệp của người mà bà yêu dấu sẽ tan tành vĩnh viễn! Phải chăng đó là ý muốn của bà? Vậy thì, hãy giết tôi đi, thưa bà! Và rồi, sau đó, điều đến với bà thật chẳng có gì đáng phấn khởi: bà sẽ bị bắt, bị xét hỏi và không tránh khỏi bị kết án! Bà hãy tự soi mình xem, một phụ nữ ưa thích sang trọng và tiện nghi như bà mà bị giam tù hàng năm trời? Rồi sớm muộn, tổ chức của chúng tôi cuối cùng cũng phải tính sổ, dù là phải chờ đến ngày bà được thả tự do… và chắc chắn nữa là trong thời gian đó, chồng bà sẽ bị trừng trị… Vậy là đây không chỉ là một cái chết mà là hai… Và để có lợi cho ai? Kìa, tay bà run. Đó là dấu hiệu bà không tin chắc mình đã chọn đúng đường. Hãy theo con đường tôi đã khuyên bà, sẽ chẳng có bi kịch nào vô ích xảy ra đâu.

Nàng nhìn hắn, lưỡng lự. Hắn bình tĩnh thản nhiên.
− Có lẽ tốt hơn hết là bà hãy đặt khẩu súng xuống bàn giấy này hoặc nếu còn muốn giữ lại để dùng vào dịp khác thì bà hãy nhét vào túi xách. Tôi chẳng bận tâm tới nó đâu.
Nàng thông thả cất khẩu súng ngắn vào túi xách.
− Tốt lắm: bà đã tỏ ra biết điều. Một ly nhỏ sâm banh chăng? – Không à? Còn tôi, tôi uống ly thứ hai chúc mừng sự cộng tác của chúng ta sắp bắt đầu.
Hắn điềm nhiên thật đáng sợ.
− Thế là xong… một sự cộng tác có lợi cho cả ba chúng ta: cả bà, cả chồng bà cả tôi nữa, không còn mối nguy hiểm nào đe dọa: đúng là một sự cộng tác đầy hoà khí. Bà có muốn chúng ta chấm dứt cuộc nói chuyện này và chúng ta sẽ lại gặp nhau lần khác không?
− Ồ, không! Cô đã chán ngấy những chuyện úp mở này rồi! Tôi muốn biết những gì còn ẩn giấu trong đầu óc ông. Chỉ khi nào biết rõ mục đích cuối cùng ông muốn đạt tới thì tôi mới có thể quyết định được nên thế này hay thế kia.
− Mục đích? Nhưng tôi đã cho bà biết rồi: chúng tôi muốn có những tài liệu đó càng sớm càng tốt. Công việc xong mau chừng nào thì yên tĩnh trở về với bà cũng mau chừng đó. Bà hiểu chứ?
− Oâng nói đi.
− Tổ chức tình báo bên chúng tôi cho biết là những bản sao tài liệu gốc nằm trong kho lưu trữ của cơ quan đang sử dụng Marc Davault, đã được trao cho ông nhà. Davault được ủy thác một nhiệm vụ đặc biệt phải hoàn thành không phải ở Algérie mà mãi tận Trung-Đông nên cần mang theo tài liệu đó. Oâng ta không nói với bà là sắp có chuyến đi xa sao?
− Anh ấy có cho tôi biết.
− Vậy thì không nên để mất thời gian. Những bản sao tài liệu đó nhất định là ở chỗ ông ấy.
− Có thể là ở trong phòng làm việc của anh ấy ở CITEF thì sao?
− Cái đó làm cho chúng tôi ngạc nhiên. Công ty CITEF hoàn toàn không biết một chút gì về sự hoạt động bí mật của chồng bà, không sao có thể tin được là ông ta lại để những tài liệu loại đó trong một công ty rất hợp pháp. Không, những bản sao đó ở nhà ông ta. Bà có thấy ông ấy có một tủ két nhỏ?
− Tôi chẳng biết một tí gì cả.
− Nào, thôi, xin bà! Đừng đánh giá chúng tôi quá ngờ nghệch! Nếu ông ấy có một chiếc tủ két nhỏ thì bà không thể nào không biết và còn phải biết chính xác cả chiếc tủ ấy để ở đâu nữa chứ. Chính bà đã bảo tôi hôm nọ là nếu có một người nào đó hiểu rõ chồng bà hơn ai hết thì đó chính là bà sau bảy năm chung sống? Khi ta đã hiểu rõ một con người tới mức đó thì ta cũng biết rõ những thói quen của người ấy… Nhưng cũng rất có thể là bà không biết cách thức để mở khóa tủ két. Có nhiều người chồng muốn có một chỗ kín đáo bí mật để giấu một cái gì đó dù chỉ là những giấy tờ của gia đình mà họ chẳng thấy cần thiết phải để cho vợ rõ nội dung.

− Marc không bao giờ giấu tôi đều gì cả.
− Chúng tôi bắt buộc phải tin bà. Với chúng tôi thì chiếc tủ két đó đang nằm ở nhà riêng của bà. Khó khăn duy nhất đối với bà là làm sao mở được cái tủ đó mà chồng bà không có một chút nghi ngờ. Cứ cho là mở được đi. Nếu vậy thì chỉ còn việc, một buổi sáng hoặc một buổi chiều mà chồng bà đi vắng, bà cầm lấy những tài liệu đó và lập tức đem ngay đến đây sau khi báo sẽ đến gặp, không cần giải thích, bằng một cú điện thoại. Bà gọi thẳng đến nhà số 709. Việc bà tìm đến gặp tôi có nghĩ là bà đã có những tài liệu mà chúng tôi cần… Trường hợp mà bà có thể chụp được ảnh thì công việc sẽ đơn giản đi nhiều, tránh được nguy cơ có thể xảy ra trong việc vận chuyển những hồ sơ đó. Bà có sử dụng được thành thạo một chiếc máy ảnh không?
− Tôi nghĩ là được.
− Đây là một máy ảnh nhỏ, dễ cất giấu, có độ chính xác hoàn hảo. Bà có thể trong túi xách cạnh khẩu súng ngắn. Khi lấy được tài liệu trong tủ két ra, bà sẽ chụp cẩn thận từng cái một, không vội vã và hết sức bình tĩnh. Xong việc bà lại đặt tất cả vào đúng chỗ của chúng và khóa lại như cũ. Sau đó bà đem máy ảnh trả lại tôi, chẳng cần phải lấy phim ra làm gì, và nhiệm vụ của bà coi như đã hoàn thành. Chồng bà sẽ không có một chút nghi ngờ là do việc làm của bà mà ông ta được cứu sống.
− Nhưng làm sao mà tôi mở được… Khóa cái tủ két đó?
− Có một cách, tôi sẽ giảng giải cho bà đây. Cần phải nói nhỏ thôi.
Nhưng một hiện tượng mà Nadia biết rất rõ đã xảy ra. Aûo ảnh trở nên xáo trộn, u ám và tiếng của giọng nói không nghe được nữa. Đó là dấu hiệu quẻ bói kết thúc. Điều này xảy ra khi tâm linh của nhà tiên tri không còn giao hoà được với quả cầu pha lê nữa, coi như dụng cụ này khước từ việc bộc lộ ra những điều bí ẩn khác. Có phải do người điều khiển nó đã quá mệt? Không ai có thể xác định và chẳng một nhà chuyên nghiệp nào có thể cho một lời giải thích đúng đắn về sự suy thoái đó. Có khi phải chờ một hai ngày hoặc hơn nữa để tiếp tục quẻ xem với đầu óc thư thái mới mong quả cầu đáp ứng yêu cầu bằng những hình ảnh hiện lên trong nó. Nadia biết dù cố gắng cũng vô ích: quả cầu và cả trí não của nàng như chìm trong một đám sương mù dày đặc.
Ngày hôm sau, hôm nữa và và cả những ngày tiếp theo đó, nàng toan thử làm tiếp nhưng đều không kết quả. Nadia thở dài thất vọng. Ba hôm sau. Marc từ phòng làm việc gọi cho nàng:
− Không thấy em gọi điện cho anh, chắc là vì không có gì mới phải không?
− Sau cuộc gặp anh về, ngay tối hôm đó em có phát hiện ra một vài vấn đề nhưng chưa phải tất cả những gì em muốn biết để giúp anh trọn vẹn!

Mặc dù đã dùng mọi phương pháp thường quen dùng hằng năm nay như các quân bài, quả cầu pha lê hay là những vết mực nhưng không đạt được một tí ti kết quả nào. Em không sao kiếm được hình ảnh vợ anh hiện lên trước mắt… Y như cô ta đã bốc hơi trong làn sương để tìm cách trốn chạy em, mà cô ta lại là trung tâm của tất cả những câu chuyện! Chắc chắn là cô ta sẽ lại xuất hiện, nhưng vào lúc nào? Đó là điều làm em băn khoăn lo lắng… Em biết là thời gian của chúng ta có hạn. Còn về phía anh, anh có thấy điều gì mới hoặc khác thường về cách xử sự của vợ anh không?
− Chẳng có gì đặc biệt: nàng vẫn là một người yêu, một người bạn gái, một người vợ xứng đáng… Chỉ có một chi tiết, có lẽ cũng chẳng quan trọng, anh sẽ thuật lại em nghe khi chúng ta gặp lại.
− Còn cái hãng trinh thám tư mà anh ủy thác cho theo dõi, có tin tức gì không?
− Đơn giản là vợ anh không gặp lại cái tên Hà Lan đó vào những ngày gần đây: điều này cũng làm anh hả dạ.
− Nhưng em thì không! Theo ý em đó lại là điều đáng ngại đấy… Anh làm gì tối nay?
− Chẳng có gì đặc biệt. Celsa và anh dự định đi xem chiếu bóng.
− Anh có thể lui dự định đó vào một ngày khác được không? Để mời em ăn tối trong một quán ăn nhỏ hẻo lánh, ở đó không có mấy khách và chẳng có ai biết chúng mình cả. Em sẽ cho anh biết những gì em đã thấy trước lúc quẻ bói bị rối.
− Nhưng anh sẽ phải nói thế nào với Celsa đây?
− Nói gì mà chẳng được… Một bữa ăn để bàn về công việc chẳng hạn. Chúng ta hẹn nhau vào 20 giờ. Anh sẽ về nhà trước nửa đêm. Nếu anh nhất trí thì cho em địa chỉ quán ăn đó và em sẽ tới.
− Có một quán ăn thích hợp. Anh đã ăn ở đó cách đây hai tháng. Chờ một chút để anh nhớ lại địa chỉ… Nhà Eugène, 88 đại lộ Montparnasse.
− Được rồi! Mai nhé.
Không có mấy khách khứa ở nhà Eugène và không có người nào ở bàn bên cạnh có thể để ý đến câu chuyện của Nadia và Marc.
− Vì sao em cứ nhất thiết muốn gặp anh tối nay?
− Để nói cho anh rõ em đã biết được đến đâu về chuyện liên quan tới vợ anh, và cũng bở vì em thấy mỗi lúc một thêm lo cho anh. Nhưng trước hết, anh đã thấy bắt đầu bớt phần nào hoài nghi về khả năng thấu thị của em chưa?
− Anh đã thấy tin vì một lẽ rất đơn giản. Khi em không thấy có gì mới, em đã thành thật bảo anh. Cái đám sương mù kỳ quái đó đã bất ngờ che phủ tất cả trong ý nghĩ của em… − Đó là chuyện bình thường trong nghề. Khi người ta miệt mài cố gắng sức muốn tìm hiểu phanh phui một trường hợp chính xác thì sớm muộn sẽ gây tác hại. Cần phải biết chờ đợi và để cho đi qua những luồn sóng nghịch… Còn về chuyện liên quan tới anh, không hiểu sao em cảm thấy có một đều băn khoăn chắc là do em cứ muốn tự hỏi mình là không rõ Celsa có biết rõ cái phần “hoạt động” thứ hai của anh không, dù em đã được nghe anh nói tất cả những gì về cô ấy.

− Anh xin nhắc lại là nàng hoàn toàn không biết chút gì và dù ngay cả việc nàng có nghi ngờ điều gì thì, anh cũng tin chắc là nàng không lấy đó làm một vấn đề quan trọng. Điều duy nhất làm nàng quan tâm là luôn xử sự như một cô bạn gái thân yêu của anh và tiếp tục làm anh say mê; và về khoản này, anh thú thực, nàng thành công mỉ mãn. Nàng biết rằng là anh không thể nào sống mà không có nàng.
− Anh có cảm tưởng là nàng quá lạm dụng cái đó chăng?
− Có thể là đôi khi nàng cũng lạm dụng đấy, nhưng có sao đâu vì nàng đã làm cho anh thấy hạnh phúc.
− Thái độ của cô ta đối với người chồng trước cũng không làm anh ngạc nhiên ư?
− Không, bởi vì nàng chưa bao giờ yêu hắn. Nàng lấy hắn chỉ là để thoát khỏi cảnh nghèo túng.
− Loại người có đầu óc tính toán, té ra là thế?
− Chẳng hơn gì em, cũng như ở tất cả những người đàn bà khác.
− Em ấy ư? Lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến hạnh phúc của anh.
− Phải chăng đó là một dạng khác của bộ óc tính toán?
− Marc đáng thương của em! Cái cô Celsa đó đã mê hoặc anh hoàn toàn! Anh chỉ còn tin ở cô ấy mà thôi.
− Tin ở cả em nữa chứ, Nadia, nhưng bằng một cách khác: nàng là vợ và người tình của anh, còn em là bạn và là tri âm của anh… Cũng vì vậy mà anh cho em biết cả những điều mà nàng không bao giờ được biết, thí dụ như về cái chết của Smitzberg.
− Và người ta thực sự có thể đi tới chỗ tôn sùng tới mức ấy một cô vợ mà người ta đã thủ tiêu người chồng thứ nhất của cô ta?
− Nhưng sao lại không nhỉ, vì anh không có một chút nào hối hận cá nhân cả: cần phải có sự thanh toán đó… − Một khi đã hiểu rõ, em lại càng thấy khiếp sợ anh.
− Em nhầm rồi! Đáng lẽ sự hoàn toàn trung thực của anh đối với em thì phải có tác dụng nâng cao lòng cảm mến của em đối với anh mới phải chứ.
− Ở một khía cạng nào đó thì đúng là như vậy. Nhưng dù sao, nếu cô ta biết rõ sự thật, anh không sợ là cô ta sẽ tìm cách trả thù cho người đã khuất ư?
Chắc anh cũng biết rõ như em: để trả hận, người ta có thể ăn tươi nuốt sống kẻ thù.
− Đó không phải là trường hợp của anh. Nếu Celsa đã thuộc hoặc đang còn thuộc vào một tổ chức mà Smitzberg phục vụ thì rất có thể là nàng đã lấy anh theo lệnh và không phải chờ một thời gian lâu như vậy để loại trừ anh hoặc làm cho anh bị diệt. Trong tất cả những tổ chức hoạt động bí mật người ta trừ khử mau chóng kẻ nào người ta cho là có hại. Thế nhưng cho tới nay chẳng có gì xảy ra với anh cả.
− Và nếu cô ta nhận nhiệm vụ là khống chế anh hoàn toàn để dẫn tới chỗ dần dần chuyển giao cho họ một số bí mật nào đó mà anh hiện đang lưu giữ. Mù quán vì tình yêu như anh trong lúc này sẽ chẳng nhận biết và nghi ngờ gì hết.
− Mặc dù với tình yêu say đắm như lúc này, anh không thuộc giống yếu hèn. Không bao giờ anh lẫn lộn nhiệm vụ với sự đan mê. Bản thân em, trong nghề của mình, có bao giờ em để lẫn đức chính trực của một quẻ bói nghiêm chỉnh vào tình cảm cá nhân mà em cảm thấy đối với một người nào đó không?
− Em không bao giờ giấu giếm sự thật.

Lại một lần nữa nàng lại tiếp tục giấu chàng là nàng đã chơi bịp bằng cách sử dụng những tư liệu trong các báo cáo của thám tử tư để làm nẩy mầm những mối nghi ngờ đầu tiên trong đầu óc Marc đối với người vợ của mình. Nhưng, lúc này, chúng đã được tung ra rồi, thì nàng không bao giờ có thể thú nhận đó là một thủ đoạn của một kẻ đang yêu được nữa. Lòng căm thù có tính bản năng đối với kẻ tình địch này cũng như tất cả những đối thủ khác có thể xuất hiện bắt buộc nàng kiên trì trong việc tìm ra những sự kiện mà một vài cái đúng là sự thật còn đều là do sự tưởng tượng bệnh hoạn của nàng mà ra cả. Dường như cái sức mạnh ghê gớm đó, mạnh hơn cả ý muốn của chính nàng là mang lại hạnh phúc cho người đàn ông mà nàng yêu quí, thúc đẩy nàng đi sâu vào sự lầm tưởng là tới một ngày nào đó nàng có thể thu về cho nàng, chỉ cho mỗi nàng thôi, tất cả các mối lợi mong muốn. Đó chính là lý do vì sao nàng đã giữ kín không cho Marc biết tất cả những gì nàng nhìn thấy trên quả cầu pha lê. Những đều bí mật đó, tức là tất cả những lời qua lại trong các cuộc gặp giữa Van Klyten và Celsa, nàng giữ dịt lấy riêng cho mình nàng, và tin chắc là chúng sẽ giúp nàng, chẳng bao lâu nữa, để đánh quị hoặc hơn nữa làm cho bị đánh quị một kẻ xảo quyệt không chút ngại ngần. Phương pháp của nàng đã thật tốt chưa? Trước hết đạt tới việc tranh thủ hoàn toàn sự tín nhiệm của người đàn ông bằng quyền lực tiên tri bói toán, sau đó gieo rộng sự nghi ngờ vào đầu óc hắn đến mức không chỉ đi đến sự sụp đổ trong tâm trạng, khởi đầu cho sự chấm dứt không sao cứu vãn được của mối tình mù quáng, mà còn có thể biến hắn thành kẻ tử thù của người bạn gái hắn nữa.

Nhưng nàng còn phải tỏ ra thật kiên nhẫn: Marc yêu quá say đắm, không thể chỉ bằng một nhát chổi quét ngay được cả bao bề bộn trong một cuộc sống chung tới bảy năm trời. Nàng đã trải qua cảnh chờ đợi đằng đẵng nên chẳng sợ nỗi khốn khổ trong một vài tháng hoặc – đúng như một giấc mơ – một vài tuần nữa. Bằng một cách có phương pháp, đầy nham hiểm, cỗ máy do bộ óc rối loạn của nàng phát minh bắt đầu chuyển động và chỉ ngừng lại khi nào nàng được giải thoát khỏi số phận của một tình nhân bị bỏ rơi. Sẽ chẳng còn Celsa nữa. Sẽ tự do đoạt lại người mình yêu dấu. Kinh nghiệm trong nghề tiên tri lẽ đâu lại không giúp nàng đạt tới cái đích mà lẽ ra nàng đã là người hoàn toàn chính đáng để có.

Đột nhiên, hai tay ôm đầu, nàng như có vẻ muốn tự cách ly trốn tránh mọi người làm cho Marc có cảm tưởng như nàng nhập đồng. Mắt đờ đẫn như đang đắm mình trong một sự chiêm ngưỡng một ảo ảnh nào đó, vừa đan mê sửng sốt lại vừa lo sợ khổ đau. Toàn thân nàng run lên bần bật.
− Nadia, em làm sao thế?
− Em… em không biết… Đừng hỏi nữa, em xin anh!
− Em không ốm đấy chứ?
− Nếu những tia chớp thấu thị của em lóe sáng là một bệnh thì đúng là em đang ốm… Bởi vì ngay lúc này đây – có thật là anh đang ở bên cạnh em không? – Em trông thấy cái gì đó thật lạ lùng liên quan tới cả hai, vợ anh và anh… Anh hãy lên xe về nhà ngay đi! Không phải lo cho em: em sẽ thuê taxi để về nhà em và anh có thể gọi điện ngay cho em nếu cần. Nhưng phải hết sức thận trọng! Khi đã về tới nhà, phải mở khóa hết sức nhẹ nhàng, không được gây tiếng động nào… Hãy đi thẳng tới thư viện và anh sẽ thấy… Đó là tất cả những gì em có thể nói với anh lúc này. Hết rồi đấy: em chẳng nhìn thấy gì nữa cả.
Cả khuôn mặt nàng lấm tấm mồ hôi.
− Anh không thể để em ở đây trong tình trạng như thế này?
− Không có gì quan trọng đâu anh… Mỗi lần em trực tiếp thấy ảo ảnh không phải dựa vào những dụng cụ như trong phòng chiêm lý của em thì đều như thế cả. Khi ảo ảnh chấm dứt, em lại trở lại bình thường. Anh xem đây này: em có sao đâu. Đó là những căn xuất thần hổ rất ngắn giống như đã xảy ra trong cái đêm chúng mình yêu nhau anh có nhớ không, ở Montgenèver ấy… Về nhà mau đi anh! Anh sẽ phải cám ơn em về lời khuyên này đấy!
Về đến nhà, Nadia chờ nhưng vô ích: không có điện thoại của Marc. Điên lên vì lo lắng, nàng không sao ngủ được. Thế mà, ảo ảnh bất chợt nàng thấy vừa qua, thật rõ ràng! Nhất định có cái gì đó xảy ra tại nhà Marc… Aûo ảnh vừa rồi là có thật, ngoài ý chí, không phải do sự tưởng tượng quá mức của nàng. Không thể nào nhầm được: loại ảo ảnh tương tự xuất hiện đột ngột trước mắt nàng mà nàng không hề có ý kiếm tìm, đã lâu rồi không thấy… Nàng cũng muốn phát điên lên vì lẽ này nữa: thật sự khủng khiếp nếu nàng không còn sao phân biệt được đâu là thật, đâu là giả nếu những đều thật bắt đầu trộn vào thậm chí nhập vào với những điều nàng bịa bắt, duy nhất là để chinh phục Marc? Nếu như vậy thì nghề của nàng sẽ lũn bại không sao trách khỏi.

Buổi sáng hôm sau và trong những giờ đầu buổi chiều cũng không có điện thoại của Marc. Có dễ đến hai chục lần nàng muốn gọi điện đến CITEF những rồi lại thôi, nghĩ là sẽ sai lầm về phía mình nếu như có việc gì thực sự nghiêm trọng xảy ra ở đó. Không phải là nàng đuổi theo Marc mà chính chàng lúc này phải đến tìm nàng sau khi đã hoàn toàn tin vào uy lực của nàng.
Vào hồi 18 giờ, khi một bà khác vừa xem xong, đứng lên nhường chỗ cho người tiếp theo, thì bà Vêra bước vội vào phòng vừa nói:
− Marc đang ở phòng chờ! Anh ta muốn biết xem cháu có thể tiếp anh ta ngay bây giờ không… Anh ta nói là rất cần và nhiều điều quan trọng muốn nới với cháu.
− Bà cho anh ấy vào hộ cháu và nói với khách vui lòng chờ một chút nữa.
− Họ được hẹn lâu rồi đấy!
− Thì đã sao: Ai không hài lòng thì cứ việc đi! Marc đối với cháu quan trọng hơn tất cả.
− Thế nào? Nàng hỏi ngay khi chàng đứng trước mặt.
− Anh đã làm đúng lời em dặn. Anh lặng lẽ vào nhà và đi thẳng tới thư viện. Celsa đang ở đó, ăn bận sơ sài ngồi trong một chiếc ghế bành trước bàn làm việc của anh. Nàng bình thản đọc sách.
− Khi trông thấy anh, cô ta nói gì?
− Nàng ngạc nhiên, thế thôi. Anh nhớ như in những lời đầu tên nàng nói: “Anh đã về đấy à, anh yêu? Bữa ăn bàn công việc cũng mau đấy nhỉ. Tất cả điều tốt chứ anh?” Anh trả lời: “Chẳng có vấn đề gì.” Nàng lại nói: “Anh thật đáng yêu đã mau chóng về với vợ anh… Bữa chiều nay vắng anh , anh biết chứ? Em không có thể nào ngủ được nếu thiếu anh. Đừng quên là tất cả các buổi tối ở Paris là phải dành riêng cho em đấy! Em đã chịu bao đau khổ khi anh bỏ em lại để lao vào những chuyến đi nước ngoài!” − Rồi sau đó?
− Chúng mình đi ngủ.
− Thế thôi ư?
− Celsa vào giấc ngủ ngay.
− Còn anh?
− Thú thực là anh không sao ngủ được. Những điều em nói trong bữa ăn chiều làm cho anh lo ngại.
− Anh chắc chắn là lúc đó không có người nào khác trong nhà không?
− Tuyệt đồi không có ai! Đã lâu rồi anh có thói quen là mỗi buổi tối trước khi vào phòng ngủ lại đi kiểm tra một lượt tất cả mõi chỗ trong nhà và ngoài nhà.
− Tại sao vậy? Anh sợ cái gì chăng?
− Không phải vậy! Anh nhắc lại đó là thói quen cũ đã có từ ngày ở trang trại La Sablièrem vùng Sologne. Anh còn nhớ là cha anh thường chế giễu anh, ông hỏi có phải anh muốn tìm kiếm những con ma! Đêm qua, cuối cùng anh cũng ngủ được và tự nhủ cái cách thức đoán định của em chắc là chưa đến chỗ mầu nhiệm lắm!
− Anh nhầm đấy Marc ạ. Em thề với anh là em đã nhìn thấy rõ ràng!
− Cụ thể là thấy gì?
− Khó nói lắm… − Vậy thì, chính anh sẽ giúp em lần này… Sáng nay, khi thức giấc, lúc ấy Celsa còn đang ngủ, anh nghĩ khác hẳn tối hôm trước… Mỗi buổi sáng – lại một thói quen cũ khác của anh – việc đầu tiên là tới thư viện mà ở đó, sau một bức hoành, là những chồng sách và một két sắt nhỏ. Mỗi lần mở là để xem các thứ trong đó có ở nguyên chỗ không. Khóa của sắt két này là một tổ hợp tương đối phức tạp, ai không biết sẽ không mở nổi.
− Anh giữ những vật gì trong két mà quí đến thế?
− Những tờ giấy cũ của gia đình mà giá trị duy nhất đối với anh là gợi lại những kỷ niệm của quá khứ… Và thêm vào đó là một sấp tiền giấy anh dự trữ cho trường hợp phải có ngay đỡ mất công ra nhà băng.
− Trong két sắt mọi thứ điều như cũ chứ?
− Đấy là điều chúng ta cần biết! Tóm lại có thể là chính cái đó mà em nhìn thấy trong cơn xuất thần trứ danh của em? Tất cả mọi thứ điều y nguyên tuyệt đối, trừ một cái… − Cái gì vậy?
− Một tài liệu để trong bìa bọc theo thứ tự cả tập đáng lẽ là ở chổ thứ năm lại nhảy xuống chỗ thứ sáu… − Những tài liệu đó đã được đánh số thứ tự?
− Không, nhưng anh thuộc lòng chỗ của mỗi tài liệu vì ngày nào anh cũng xem xét lại.
− Và nội dung những tài liệu đó?
− Là những sơ đồ… − Mật chứ?
− Tuyệt đối là khác nữa kia vì hiện nay duy nhất chỉ có mỗi một mình anh là có những bản sao đó thôi. Còn có những sơ đồ gốc để ở nơi khác, đề phòng trường hợp có sự thất thoát… − Chúng được giấu ở một nơi khác?
− Ở các kho lưu trữ còn bí mật hơn nữa ngay cả với những sếp của tổ chức mà anh chỉ là những bánh xe nhỏ.
− Tổ chức của những kẻ sát nhân?
− Nếu em thích thì cứ gọi thế cũng được… Nhưng những người ấy chẳng hề động tâm! Họ vẫn ở trong một trật tự và trên một dây người nọ sau người kia giống như tập tài liệu của anh ở một nơi mà ngoài ông chủ lớn ra thì chẳng có ai biết, có nghĩ là không bao giờ cái thứ năm lại đột ngột nằm dưới cái thứ sáu cả! Em hiểu anh nói gì chứ?

− Cũng đại khái… − Sự đảo lộn chỉ rõ, không còn chút hồ nghi nào nữa là tài liệu xếp thứ tự của anh đã bị một kẻ khác tra cứu, xem xét, xong việc lại để vào chỗ cũ trước khi đóng két và mày mò khóa lại, dù sao vẫn mắc một sai lầm duy nhất nhưng không phải là không quan trọng đối với một người luôn cảnh giác đề phòng như anh đây… Tài liệu thứ năm để ở tài liệu thứ sáu và ngược lại! Tóm lại, tổng số những bản “đúp” của anh – chính xác là mười một – có đủ trong đó nhưng không ở trong trật tự cũ, thế mà mới sáng hôm qua thôi, như thường lệ anh đã kiểm tra nhưng không thấy có gì suy chuyển! Vậy thì em kết luận việc này ra sao, nhà tiên tri?
− Chưa cần sử dụng tới năng khiếu, em cũng có thể suy luận là nếu kẻ nào đó đã xem được tài liệu và lại đặt trong két trước khi đóng lại như cũ thì kẻ đó bắt buộc phải bắt đầu bằng việc mở két ra!
− Tất nhiên là như thế rồi! Vì vậy câu hỏi đầu tiên phải đặt ra là: ai là kẻ làm việc đó?
Anh im lặng một lát rồi mới nói tiếp:
− Hẳn là em có một ý nào đó, em, cô bạn tâm giao duy nhất của anh!
Nàng không trả lời. Anh tiếp:
− Ngoại trừ Celsa và anh ra, chỉ còn một người có thể tự do đi lại trong nhà để quét tước dọn dẹp: đó là chị hầu gái, người Bồ Đào Nha. Nhưng chị ta đồn độn và dốt nát vô học nên theo anh, việc đó không thể xảy ra được! Chưa bao giờ anh thấy chị ta biết cách mở khóa của một két sắt cả. Thêm nữa chị ta cũng không bao giở là có chiếc két này trong thư viện được giấu sau một bức hoành. Ở đây lại còn một bí mật nữa: Phải biết cách xê dịch được bức hoành thì cái két mới lộ ra. Mà chị ta cũng chẳng có việc gì làm ở thư viện cả. Suốt năm năm phục vụ ở nhà anh, chị ta chưa hề phạm một sai sót nào về công việc trong nhà.
− Em có thể hỏi được một câu không?
− Được, em cứ hỏi!
− Vợ anh có biết trong nhà có cái tủ két đó không?
− Dỉ nhiên là có biết! Tại sao anh lại phải giấu nàng nhỉ? Và cũng chẳng có gì làm nàng phải chú ý đến nó vì anh đã bảo với nàng là trong đó chỉ chứa những giấy tờ của gia đình, một ít tiền mặt và không có một thứ đồ nữ trang nào! Anh đã mua sắm cho nàng các đồ trang sức khá đầy đủ rồi, làm gì mà nàng còn muốn giấu giếm để có thêm. Mỗi lần nàng yêu cầu thứ gì, anh sẵn sàng mua sắm cho ngay… − Cô ấy có biết cách mở khóa két tổ hợp không?
− Chính cái đó làm anh ngạc nhiên đấy: Anh chưa bao giờ hướng dẫn cho nàng và chính nàng cũng không bao giờ tỏ ý muốn xem cách mở khóa ra sao. Mà để làm gì kia chứ? Những giấy tờ gia đình thì nàng cần gì! Còn về khoản tiền dự trữ thì không suy suyển – anh đã xem xét kỹ và đếm lại ngay sáng nay sau bước đầu phát hiện – em bảo dùng gì đến nó? Từ khi lấy nhau, nàng chưa bao giờ thiếu thốn thứ gì!
− Và… Những tài liệu?
− Nàng cũng không hề biết là trong đó có tài liệu! Anh chỉ mới cất chúng vào két cách đây ba tuần khi anh đi chuyến vừa rồi. Anh được tổ chức yêu cầu phải giữ cẩn thận luôn ở trong tầm tay cả ngày lẫn đêm để phòng trường hợp mà nhận được lệnh phải lập tức lên đường làm nhiệm vụ ngay: đó là chuyện có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Anh chả đã từng nói với em như thế là gì?
− Em có nhớ. Có khi nào Celsa đã nhìn thấy anh ở trong thư viện khi anh xê bức hoành và mở khóa két không?
− Có khả năng đấy: có thể hai hoặc ba lần, nhưng đã lâu rồi và lúc đó thì tài liệu chưa cất trong đó. Vậy thì nàng không biết là trong két có để tài liệu.
− Và nếu có một kẻ nào đó nói với cô ta là trong đó có tài liệu thì sao?
− Kẻ nào có thể bảo nàng như vậy?
− Tại sao lại không phải là Van Klyten nhỉ? Cái đó làm rõ tại sao cô ta lén tới gặp hắn và cũng chứng thực cảm nghĩ của chính anh là cô ta gặp hắn vì một lý do nào khác chứ không phải là vì tình ái yêu đương: Nếu đúng vậy thì anh càng yên tâm là cô ta vẫn trung thành với anh.
− Nadia, em thật là ghê gớm! Đó chính là đều anh tự hỏi suốt từ sáng tới giờ!
− Em hy vọng là anh không hé ra một lời với cô ta về sự khám phá này?
− Không một lời! Sau khi đóng lại tủ két và thận trọng để nguyên tập tài liệu bị đảo lộn như cũ, anh trở lại phòng thấy nàng vẫn còn ngủ. Một giờ sau nàng thức dậy cũng là lúc bảo nàng anh đến phòng làm việc và sẽ về bữa ăn chiều.
− Anh có hôn cô ta trước khi đi không?
− Cũng như mọi buổi sáng khi tạm biệt nàng. Nếu anh không làm như thế thì một người tinh tế như nàng, có thể sẽ nghi là giữa hai người có cái gì đó làm cho anh thay đổi thái độ và, cái đó thật không nên! Lúc nào đó anh phải tự kiềm chế để giữ bình tĩnh với vẻ bên ngoài thật thản nhiên. Nếu không, nàng có thể nhận ra là anh đã phát hiện ra sự vụng trộm của nàng vì chỉ có mỗi mình nàng là có thể dòm ngó vào những tài liệu đó… − Em rất vui khi được nghe anh nói như vậy và bởi vì anh vừa một lần nữa nghi ngờ năng lực thấu thị của em nên bây giờ em sẽ nói cho anh biết tất cả những gì em thấy tối qua trong bữa ăn… Như vậy anh sẽ hiểu những gì thật tế đã xảy ra như thế nào trong lúc anh không ở nhà và ngồi với em… Trước tiên, năng lực thấu thị đã cho em nhìn thấy rất rõ khung cảnh phòng thư viện của anh mà em chưa từng đặt chân tới! Rồi sau đó em nhìn thấy cáibàn buy-rô, có cây đèn chụp chao đặt trên đó và những chiếc ghế bành đặt đối diện nhau… Vợ anh, đúng là ăn vận xuềnh xoàng đang cúi người trước cánh cửa mở của cái két sắt, tay cầm một chồng tài liệu. Anh có biết là cô ta làm gì sau đó không? Trái hẳn lại với điều anh nghĩ, cô ta không hề nhìn ngó vào những tài liệu đó. Có thể là những sơ đồ ấy không mang một yếu tố nào mà cô ta có thể kể lại được với những người khác…Cô talần lượt đặt chúng lên buy-rô và giơ chiếc máy ảnh nhỏ xíu lên chụp từng cái một. Tất cả công việc đó được làm có phương pháp và không chút vội vã chẳng khác nào một người thợ ảnh chuyên nghiệp. Anh đã bao giờ thấy cô ta chụp ảnh như vậy chưa?

− Chưa bao giờ! Thậm chí nàng không có cả máy ảnh nữa và thường nói với anh là rất ghét làm việc đó!
− Vậy thì phải nghĩ đến là có một người nào đó đã cho cô ta mượn máy ảnh.
− Van Klyten chăng?
− Sao lại không? Khi đã chụp xong, cô ta xếp lại tài liệu thành tập và cho cào bìa bọc trước khi cho vào chỗ cũ. Cử chỉ cuối cùng này em phải nói là cô ta lam khá vội… có thể là vì nghe thấy một tiếng động nào đó và tưởng anh về chăng? Có lẽ là sơ xuất duy nhất của cô ta: vì tài liệu không có số thứ tự nên cô ấy đã để lộn cái thứ năm xuống dưới cái thứ sáu… Và cô ta mau chóng đóng cửa tủ két, trước khi vặn khoá tổ hợp. Công việc kết thúc. Để bổ sung thêm về sự chính xác, em có thể nói cho anh biết là em thấy rất rõ – điều làm em ngạc nhiên khi một người đàn bà ăn vận sơ sài – là cô ta mang găng tay khi làm tất cả cái trò đó: chắc hẳn là để tránh mọi dấu vết vân tay trên cánh cửa hoặc trên ổ khoá của tủ sắt… Sau đó cô ta rời khỏi phòng sách, có lẽ để đem đi giấu chiếc máy ảnh vào chỗ nào đó? Đúng vào lúc này thì ảo ảnh mờ dần và em chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Những gì tiếp sau đó thì anh biết rồi: khi vào phòng sách, anh thấy vợ anh thấy vợ anh ngồi lọt thỏm trong một chiếc ghế bành đang bình tĩnh đọc, Celsa làm ra bộ ngạc nhiên của một người vợ hoan hỉ thấy người chồng yêu quí của mình đã về bằng câu: “Anh đã về đấy à, anh yêu?” Tất cả là như vậy đó, Marc… Thế nhưng anh vẫn cứ bảo là em vẫn tinh thông nghề nghiệp!

Nhưng người bị mất phương hướng, Marc ngồi sụp xuống chăm chú nhìn Nadia một lúc lâu rồi giận dữ thét lên:
− Té ra là như vậy đấy… Thật là khủng khiếp! Hậu quả có thể là không lường được đối với tổ chức của chúng tôi. Nhưng có thể còn có một cơ may cuối cùng: đó là cái máy ảnh giấu trong nhà. Em có biết được không?
− Tìm một vật bị mất hoặc bị giấu đi ư ? Anh đòi hỏi một việc làm khó khăn mà ít khi em thực hành đấy! Nhưng vẫn cứ thử xem sao… Anh đừng nói gì nữa trong một lát để em tập trung ý chí… Hầu như trong tức thì nàng thấy Celsa lại ở trong căn phòng sang trọng của một khách sạn lớn. Cử chỉ đầu tiên sau lúc bước vào là chìa cho Vanklyten, cũng đang đứng, chiếc máy ảnh và nói.
− Đây là tất cả những gì mà ông muốn có đều nằm trong máy mà tôi trao trả ông đây. ÔNG chỉ còn có việc mở ra thôi.
− Hữu ích nhưng ngắn ngủi vì nó chấm dứt ở đây thôi! Tôi chẳng có một chút ý muốn nào, mặc dù lời khuyến dụ thế nào chăng nữa, về sau này, lại nhìn thấy ông trừ phi ông không tôn trọng lời cam kết và, trong trường hợp này thì tôi sẽ xử sự khác hẳn… − Cam kết gì nhỉ?
− Lời hứa như đinh đóng cột của ông là nếu có những tấm ảnh này, tổ chức củaông không bao giờ xâm phạm tới cuộc sống của chống tôi.
− Tất nhiên với điều kiện là ông ta không tiếp tục làmhại một người nào của chúng tôi nữa.
− Tôi không biết anh ấy làm cái gì nhưng ông có thể tin vào tôi: tôi có thể bảo anh ấy luôn cẩn trọng.
− Bà không được nói với ông ấy một lời nào về chuyện này: bà sẽ tự phản lại mình dưới con mắt của ông ấy đấy.
− Không nói ư! Nếu tôi thú thực với anh ấy là tôi làm như vậy chỉ là để cứu anh ấy từ lúc tôi biết ông coi anh ấy phải chịu trách nhiệm về cái chết của người chồng trước của tôi… Nếu thực anh ấy là thủ phạm của vụ giết người đó, tôi sẵn sàng tha thứ bởi gì anh ấy đã giải thoát cho tôi khỏi một con người mà tôi hằng ghê tởm.
− Tôi đã cho bà hiểu là tôi nghi ngờ về cái đó… Nhưng, dù sao chăng nữa thì lời của Van Klyten cũng chẳng kém giá trị: như đã hứa, chúng tôi sẽ không kêu gọi sự giúp đở của bà nữa và cũng chẳng bám theo ông Davault làm gì nhưng chúng tôi có cơ sở đển tin là những người khác sẽ không chậm trễ quan tâm tới cả hai ông bà đâu.
− Những người khác là ai?
− Nhưng quí bà thân mến, đó là những ông chủ mà Marc Davault phụ thuộc! S7óm hay muộn, khi những ông chủ đó khám phá ra là chúng tôi đã khai thác có hiệu quả những tài liệu mà bà đã có lòng tốt chuyển cho, họ sẽ tìm ra nguyên nhân của sự thậm lậu đó. Và cũng vì trong nghề của chúng tôi cần phải biết tất cả, nhờ vào những nhân viên tình báo kép, cuộc đề tra sẽ lần tới các vị và bằng con đường qui kết sẽ lần tới chồng bà! Bà có thể tin rằng từ cái giờ phút mà các loại khám phá đó tới đích thì sinh mạng của những người bị nghi vấn không còn là cái gì cả… Vậy là tốt hơn hết là các vị nên có một vài biện pháp đề phòng ngay từ lúc này. Thí dụ như: khuyên chồng bà từ bỏ ngay, không nên trì hoãn cái công việc thứ hai và hoàn toàn đem hết công sức ra để phát triển công ty CITEF. Tại sao, giả dụ như vậy, là không xin cùng được phái đi tới những vùng khí hậu xa xôi như Nam Mỹ. Oátxtrâylia hoặc cả Á châu nữa. Ờ những nơi còn có rất nhiều chỗ sử dụng được tài năng của mộ người như ông nhà.

− Một sự gợi ý như vậy chắc bao hàm là ông rất có khả năng, khi khai thác tài liệu, là người đấu tiên có thể tiếp xúc với những kẻ thù ông qua một người trung gian. Người này sẽ giải thích với họ sự việc đã xảy ra ra như thế nào?
− Chắc chắn là tôi có khả năng ấy nhưng tôi cũng nghĩ là chẳng ai có thể bắt buộc tôi phải đi tới đầu mút nó… Đối với tôi chỉ còn phải, thưa quí bà thân mến, cảm tạ bà về sự may mắn và chúc cho hạnh phúc lứa đôi – mà do việc làm sẽ được kéo dài thêm mà tôi là người đầu tiên công nhận: một chiến công đặc biệt – được muôn phần trọn vẹn… Vâng, tôi đã đi đến chỗ phải tự hỏi là liệu trên toàn thế giới này có bao nhiêu người vợ đầy đủ khả năng để biểu lộ một quyết tâm như thế mà người chồng không hề mảy may nghi ngờ không? Oâng Davault chịu ơn bà rất nhiều… Bà là một phụ nữ đặc biệt! Thật đáng tiếc là bà lại không tham gia một tổ chức bí mật nào… Nhưng ai mà biết được? Có thể tới một ngày nào đó bà lại thấy thích thú chăng?
− Oâng hiểu cho rằng việc tôi vừa làm chỉ vỉ tình yêu: Tôi muốn bảo vệ chồng tôi.
− Bà thật xứng đáng. Tôi nghĩ là hơi thừa nếu chu1ngg ta bắt tay nhau?
− Hoàn toàn vô ích! Tôi sẽ không bao giờ là bạn của ông!
− Tôi tiếc rằng… Rời mắt khỏi quả cầu, Nadia ngẩng đầu lên.
− Thế nào – Marc lo lắng hỏi – cái máy ảnh đó, em đã biết nó ở đâu rồi chứ?
− Vâng. Hiện nó ở trong tay Van Klyten.
− Không thể như thế được! Nàng đã làm thế thật ư?
− Có thể cô ta tìm cách trả thù anh nếu cô ta biết là anh đã gây ra cái chết cho người chồng trước của cô ta. Cách hành động của một mụ thật quỷ quyệt: mụ biết rất rõ là tới một lúc nào đó những người sử dụng anh sẽ chất vấn anh về sự kiện đã xẩy ra và khi đó họ sẽ tính sổ với anh.
− Thế còn nàng thì sao?
− Cũng chưa rõ, nếu yêu cô ta như anh đang yêu mà thận trọng gạt cô ta ra ngoài sự việc nhất là không nêu tên cô ta ra… − Anh phải làm thế nào bây giờ?
− Em không biết… Liệu anh có sẵn sàng một mình gắng lấy trách nhiệm không?
− Anh yêu nàng và sẽ mãi mãi yêu nàng.
− Anh điên rồi! Quá điên rồ và cuồng dại vì tình yêu mù quáng! Có thể có một cách để làm cho cô ta vô tôi nếu họ hỏi anh về cô ta. Sẽ phải trả lời sở dĩ cô ấy hành động như vậy là vì cô ta quá yêu anh mà phải đứng trước một vấn đề nang giải: mộ tên Van Klyten trao vào tay sự mặc cả: hoặc mạng sống của anh hoặc là những tài liệu trong cuốn phim đã chụp. Và, vì muốn cứu anh bằng bất cứ giá nào nên, cô ta đã chọn giải pháp thứ hai.
− Nadia thân yêu, em là một cô gái đặc biệt hiếm thấy! Và là một người bạn gái độc nhất vô nhị của anh. Phải, đúng là anh sẽ phải nói như vậy: vì nàng đã hành động vì tình yêu, nàng đáng tha thứ! Vậy anh phải làm gì bây giờ.
− Về nhà vào bữa ăn tối như là anh đã tuyên bố sáng nay với Celsa và vẫn không nói gì với cô ta cả. Dù sao chăng nữa thì sếp của anh cũng không thể biết ngay được việc những tài liệu ma anh có nhiệm vụ cất giữ đã bị chụp ảnh. Chỉ có sau này, khi những kẻ kia sử dụng con chủ bài đó, thì mới lộ thôi. Có lẽ là một vài tuần, hoặc một vài tháng cũng nên. Từ lúc này tới ngày đó, anh sẽ có thể tìm ra một giải pháp có thể vô hiệu hóa hậu quả của sự thậm lậu đó chăng? Đó là cơ may giúp cho cả hai thoát khỏi bước nguy nang này.

− Anh chỉ thấy có một giải pháp cơ bản. Nhưng khốn thay, chắc chắn là không phải chỉ có mình hắn trong vụ này… Những thành viên khác trong chức của hắn cũng nắm được và biết, cũng như hắn, anh là người đã giết Smitzberg! Vậy thì sao? Hơn nữa, em rất ngạc nhiên tại sao khi đã nắm được trong tay chiếc máy ảnh đó mà Van Klyten còn đận đà ở Paris làm gì! Hắn phải đi xa rồi… − Hắn hoặc những tấm ảnh, chắc chắn phải như thế. Em có thể biết, qua cuộc xem vừa rồi, nơi hắn ở không?
− Không thể biết được… Đó là một căn phòng rất tiện nghi, bài trí lịch sự nhưng không có nét gì đặc biệt… Rất có thể đó là một công trình kế tiếp của một khách sạn lớm như nhiều khách sạn khác… − Một khách sạn lớn ư? Tại sao không phải là khách sạn Crillon? Trong báo cáo của cảng sát theo dõi Celsa, là chính ở khách sạn này nàng đã đến gặp tên Hà Lan… Đưa anh điện thoại… “Alô! Khách sạn Crillon?… Tôi muốn nói chuyện với ông Van Klyten…”.
− Marc, anh làm thế nguy hiểm đấy… − Em im đi!
Vừa lúc đó, một giọng không rõ nam hay nữ chắc là bộ phận tiếp tân trả lời:
− Oâng hỏi ông Van Klyten ạ? Oâng ấy đã rời khách sạn lúc 13 giờ sau khi đã thanh toán các khoản.
− Anh hay chị có biết nơi anh ấy tới không? Tôi có một thư khẩn cấp muốn chuyển cho ông ấy.
− Xin ông chờ cho một chút. Chúng tôi nối dây liên lạc với người gác cổng nhé!
Lại chờ đợi… Rồi một giọng khác nói trong máy:
− Cổng khách sạn đây. Oâng hỏi ông Van Klyten phải không? Oâng ấy không còn khách sạn nữa.
− Tôi biết rồi. Oâng có thể biết trước khi đi ông ấy có đặt mua vé máy bay hoặc tàu hoả không?
− Thưa ngài không… Oâng Van không ra đi bằng taxi và không để lại địa chỉ nơi đến nào để chúng tôi có thể chuyển tiếp cho ông ấy những thư từ đột xuất.
− Xin cảm ơn.
Đặt thiện thoại xuống giá, Marc nói:
− Hỏng cả rồi, Nadia!
− Nhưng ma xui quỉ khiến thế nào mà mãi đến 18 giờ anh mới tới gặp em? Nếu anh có mặt ở đây sáng sớm thì còn có thể cứu vãn được tình thế, kịp thời tới khách sạn Crillon vào giữ lúc có cuộc hẹn gặp giữ vợ anh và Van Klyten! Tất cả đã có thể thay đổi!
− Em tin như vậy ư? Anh phải giết ai nhỉ? Van Klyten? Celsa? Em thấy là ai là sẽ gây nên một vụ tai tiếng như thế nào ở một đại khách sạn như thế? Lẽ là ngay những người trong cuộc phải tự giải quyết một cách lặng lẽ và bí mật để không một ai được biết! Người ta thấy rõ là em chẳng biết một chút gì về bộ máy tổ chức của bọn anh! Còn chuyện anh không đến gặp em sớm hơn được là vì anh có việc cấp tốc phải làm ngay. Suốt cả ngày anh có tới phòng làm việc đâu.
− Việc cấp tốc gì vậy?
− Cái đó không liên quan gì tới em. Thôi chào em… Dù sao anh cũng rất cảm ơn về sự giúp đỡ quí báu của em.
Nói xong Marc vội vã bước ra khỏi phòng.
− Marc, anh đi đâu vậy? Em xin anh, đừng có liều lĩnh.
Anh đóng sập cửa lại, không trả lời. Nadia mỉm cười hết sức lạ lùng và thần nghĩ việc rồi sẽ xảy ra dồn dập. Marc, mặc dầu có những lời lẽ biện hộ cho tình yêu, chẳng bao lâu nữa sẽ loại trừ Celsa vì cô ta đã hành động phản bội với tổ chức của chàng mong cứu lấy cuộc sống đầy tiện nghi của bản thân. Cô ta hành động như một kẻ ngu ngốc. Sau đó, với nàng, Nadia sẽ là người chiến thắng vĩnh viễn. Bối rối và chán nản, còn trơ lại một mình, Marc sẽ quay về với người thực sự yêu chàng.

Điều mà Marc không nói với nàng, đây là một nguyên tắc rất ngiêm của nghề điệp báo: tuyệt đối cấm ngay cả đối với bạn chí thân. Trước khi đến với nàng, anh đã có một cuộc đối thoại với người cầm đầu tổ chức của anh. Đó là một đại tá mặc thường phục, một con người già lọc lõi hiểu biết tất cả những gì sâu sắc nhất của nghề tình báo. Những thuộc hạ đặt biệt danh cho ông là: “cá sấu”. Cách gọi thân tình đó làm ông rất khoái và thấy cái biệt hiệu đó hợp với ông một cách lạ lùng.
− Có gì xảy ra thế, Davault?
− Một sự kiện khủng khiếp, thưa ông chủ.
Và anh kể lại sự việc đã phát hiện ra vào buổi sáng nhưng, nhưng không một lời nào đả động tới vợ anh. Nghe anh kể xong, “cá sấu” điềm đạm trả lời:
− Davault thân mến! Cậu biết đấy, vì tôi rất quí cậu đã giúp cho chúng tôi bao nhiêu việc thật đáng khen ngợi xứng đáng với sự tín nhiệm của tổ chức. Tuy nhưng vẫn còn một điểm cầu phải làm cho sáng tỏ, trước sau cũng một lần, giữa chúng ta mà cho đến ngày hôm nay tôi cũng chưa trao đổi với cậu vì nguyên tắc của chúng ta là không can thiệp vào đời tư của các thành viên. Đó là vấn đề về vợ cậu… − Nàng có dính dáng gì trong đó?
− Theo tơi, có thể cô ấy chỉ đóng vai trò một trung gian. Khi cậu cưới cô ấy, một cuộc kết hôn chớp nhoáng – tình yêu bao giờ cũng là một bí ẩn to lớn – chúng mình không kịp đề xuất một chút ý kiến nhỏ nào. Nhưng với thời gian, chúng mình nhận thấy, rất may là vợ cậu không có ảnh hưởng gì đối với công việc thứ hai của cậu. Không giấu giếm gì cậu là chúng mình đã theo dõi cô ta ấy suốt trong những năm đầu của cuộc hôn thú đó. Không có một lời trách cứ nào có thể đối với cô ấy. Điều đó chứng thật là cậu đã giữ vẫn được vai trò làm chủ không hề nói cho cô ấy biết chút gì về công việc bí mật của cậu. Tôi xin có lời khen. Một chứng cứ rõ ràng, đáng tin cậy hơn nữa là buổi sáng nay cậu đã không chút lưỡng lự để đến tìm tôi để báo cáo hiện tượng bất thường đã xảy ra tại nhà cậu. Nhưng mà vấn đề này: vì bây giờ tất cả điều thay đổi sau sự bộc bặch của cậu, tôi rất làm tiếc, phải nói thật là điều gì đã làm tôi băn khoăn lo ngại bấy lâu nay. Rất có thể là “Những người bạn” chồng trước của bà Davault phát hiện ra người đã giết chết Smitzberg là cậu nên đã bó trí để làm cho người vợ của nạn nhân biết. Cái gì sẽ xảy ra sau đó? Sôi sục báo thù cậu ư? Chưa chắc; chúng mình có cơ sở để tin cô ấy rất yêu cậu và cậu sống rất hạnh phúc. Cô ta không bao giờ nói với câu chuyện cô ta đã biết cậu là người giết vợ cô ta ư?
− Không bao giờ cả.
− Cả những lời xa xôi bóng gió?
− Cũng không.
− Đàn bà đều có những sự thận trọng và dè dặt khá phức tạp… Nhưng chúng ta có thể chấp nhận là sau khi suy nghĩ và cân nhắc kỹ lưỡng cô ấy thấy đưa ra pháp luật một sự kiện nghiêm trọng xảy ra đã lâu cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì cà mà rất có thể làm mất cả người đàn ông mà hiện nay cô ta hết lòng yêu quí. Đó là một cách xử sự thật dễ hiểu của một người phụ nữ. Vậy thì chỉ còn một nỗi lo mà địch thủ chúng ta đã khóe léo tác động vào cô ấy, đặt cô ta vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: hoặc mạng sống của người chồng yêu quí, hoặc chuyển giao những tài liệu. Và lo sợ bị mất cậu, cô ta đã nhượng bộ. Đó là giả thuyết coi như là hợp lý nhất.

Nhưng vì đâu mà vấn đề trở thành nghiêm trọng? Đó là: dưới con mắt của cậu thì là bà Davault chỉ là một nữ gián điệp hoạt động hoàn toàn vì động cơ tình yêu, nhưng với bọn mình thì cô ta đã gây tác hại! Cậu đã biết rõ là bọn mình không thích cái đó chút nào cả? Chắc cậu cũng vậy thôi… Bởi thế nên cầu có ngay một giải pháp để phòng trách tổn thất. Về tính chất của những tài liệu, cậu cũng chẳng cần quá hoang mang! May mà chúng tôi đã đề phòng giữ lại đây một bản gốc. Những cái trong tủ két của cậu chỉ là những tài liệu chụp lại. Tôi sẽ ra lệnh ngay bây giờ sữa lại những sơ đồ mà hiện ta đang giữ bằng cách nào đó là cho những cái đã nằm trong tay họ trở thành vô dụng. Và để mặt cho bọ chúng tha hồ lúng túng xoay trở trên những dấu vết giả tạo. Chúng sẽ mất rất nhiều thời gian và sẽ chẳng đi tới đâu! Nhưng, tất nhiên là từ giờ phút này trở đi, cậu có thể coi như là đã trút khỏi công việc mà chúng tôi sẽ trao cho một người khác và người này là người không dại dột mà đi lấy vợ góa một trong những nhân viên của họ! Đồng ý chứ?
− Tôi hiểu điều ấy rất rõ. Tôi đã thua, tôi phải trả giá. Nhưng còn vợ tôi, cô ấy sẽ ra sao trong tất ca chuyện này?
− Đó là điểm thật tế nhị… Cậu vẫn yêu cô ấy?
− Vâng.
− Tôi cũng thấy như vậy. Tôi không bắt buộc phải nói với cậu là cậu không còn thuộc trong tổ chức của chúng tôi nữa. Chúng tôi có thể đối xử với cậu nghiêm khắc hơn nhưng xét công lao đã qua, chúng tôi muốn tỏ lượng khoan hồng. Từ nay trở đi, cậu hãy tự bằng lòng tiếp tục làm việc cho công ty CITEF với danh nghĩ là kỹ sư – tư vấn như cậu đã làm và chúng tôi sẽ không nhắc gì tới cậu nữa. Chúng tôi sẽ quên cậu cũng như đã quên bao nhiên người khác quay về với sự vô danh trong nghề ngiệp của họ hoặc với sự về hưu sớm sau khi đã thề danh dự là sẽ không bao giờ nhớ – và diều này là cho đến khi chết – tới những gì đã làm dưới sự bảo hộ của chúng tôi, mà những con người đã gặp trong thời gian mà đan hoạt động. Cậu cũng thế như vậy chứ?
− Vâng. Tôi xin thề.
− Thế là đủ. Tôi biết là cậu là một chàng trai trung thực. Nói một cách khác: Khi cậu ra khỏi đây rồi, cậu sẽ là người chưa bao giờ gặp tôi, cũng như không hề quen biết một ai trong những bộ phận công tác của chúng ta.
− Xin hứa như vậy.
− Thôi cậu đi đi. Tôi không muốn gặp lại cậu nữa!
− Nhưng mà… − Không còn nhưng mà gì cả!
− Tôi còn có thể giúp ích cho ông chủ trong một số công việc nào đó không?
− Không, Davault! Cậu chết cháy rồi! Hãy đi đi!
− Nhưng Celsa?
− Vợ cậu? Cô ta cứ việc sống với cậu. Cô ấy yêu cậu và cậu nâng niu cô ấy… Giữa hai cô cậu có một bí mật lạ kỳ mà chẳng bao giờ sẽ thổ lộ cùng nhau. Người này cũng như người kia đều biết là sẽ sống để dạ, chết mang theo: bí mật của người vợ là đã dại dột điên rồ cố bảo vệ mạng sống của chồng mà anh ta không hề hay biết… Thật là cao cả phải không? Tội còn thấy trong sự song đôi im lặng này có một cái gì vĩ đại cỗ xưa? Với thời gian, cậu sẽ thấy cái đó sẽ xiết chặt thêm những sợi dây đã từng gắn bó hai người suốt bảy năm nay.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cần 12 suất
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Người Trong Gương
Tạ ơn Chúa !
Sẽ không bất hạnh