Bạn Đồng Hành

27.10.2014
Admin

Tôi nhớ cả cơn mưa, nhớ cả cách khám bệnh kỳ lạ của em, nhớ nụ hôn ngọt ngào cuồng nhiệt của em…

Nhớ lắm, nhớ vòng tay ôm tôi thật chặt từ phía sau…

Cứ thế. Tôi đi về cùng nỗi nhớ…

Hà Nội cứ thế đón tôi bằng những tiếng còi xe vội vã, khiến cho tôi lại có cảm giác mình trở lại chính tôi, lãnh cảm và trống rỗng. Nằm vật trên chiếc salon phủ đầy bụi sau mấy ngày không lau dọn tôi không thể tin được là mình đã có chuyến đi này cùng em. Nó như một giấc mơ vậy.

Thưởng cho mình một bát mì Omachi nóng hổi, đập thêm quả trứng chính là món ưa thích của tôi và bật tivi lên xem. Mấy hôm nay đi mà tin tức cũng chả có gì, chán nản thôi bật sang HBO xem cho vui tai vậy.

Tôi giở điện thoại ra, một lần nữa ấn vào số của em. Phía bên kia tổng đài với câu nói dễ thương “thuê bao quý khách hiện không liên lạc được…” lại làm tôi nhói lên. Thở dài tôi bỏ sim khuyến mại ra lắp sim chính vào.

Khoảng năm phút máy hiện lên có 15 tin nhắn mới. Tôi lật tìm xem có nhận được tin của “ai kia” hay không.

Thật tiếc là chẳng có gì. Lại một lần nữa tôi thở dài sườn sượt, có chút đắng cay.

02 tin nhắc thống báo nộp cước – bỏ qua

08 tin quảng cáo không hiện tên – bỏ qua

02 tin của bố mẹ: mua hộ cái bao da ipad

01 tin của bạn thân: “Mày có nhà nhà không tao qua”. Không cần trả lời lại vì cách đây 3 hôm rồi

01 tin báo cuộc gọi nhỡ: 16 cuộc gọi nhỡ của từ số 091xxxx. Số của thằng đồng nghiệp cũng thân ở công ty đây mà.

01 tin cũng của thằng đồng nghiệp đó: “chuyện lớn rồi đến công ty ngay”

Bấm số gọi ngay cho thằng bạn đồng nghiệp, thằng này tên Bảo, tính cũng tếu táo nhưng tôi nhưng biết cư xử hơn nên giờ đã là phó phòng, còn tôi thì chỉ là con tôm con tép.

– A lô! Có chuyện gì mà gọi cho tao nhiều vậy?
– Tiên sư nhà mày, mày đi đâu mà tao gọi từ hôm qua không được. Không đến công ty mau đi xảy ra chuyện lớn rồi – Giọng thằng Bảo hốt hoảng
– Giờ sắp tối rồi đến *** gì nữa, sáng mai tao qua – Tôi nói giọng chả quan tâm.
– Ờ nhể, mà tối tối cái cục c…, ngồi yên ở nhà đấy tao qua đây – Nó chửi tục

Tôi mỉm cười lắc đầu. Thằng này đối với tôi không tệ, ở cả công ty khéo tôi chơi được với mỗi mình nó, thỉnh thoảng tôi với nó đi nhậu riêng với nhau cũng vui phết. Được cái nó biết lấy lòng cấp trên nên thăng tiến cũng nhanh, cùng tuổi thôi mà nó lên phó phòng còn tôi thì ở cái vị trí tép riu này.

Mười phút sau nó đã có mặt ở nhà tôi. Chưa kịp làm gì nó đã léo nhéo.

– Xuống ngay, đi nhậu, tao chờ dưới cầu thang rồi, *** cần chuẩn bị gì đâu.
– Ờ ờ…

Tôi chậm chạp leo bộ xuống 5 tầng cầu thang rồi nhảy lên xe nó. Thằng điên này nó phi như điên ra quán bia ở Nguyên Hồng rồi gọi luôn 2 cốc và mấy thứ đồ uống thật nhanh.

– Thằng rồ! Trời này ai uống bia.
– Kệ bố! mà mày đi mấy hôm liền công ty xảy chuyện luôn – nó háo hức
– Chuyện gì? – Tôi tấp lửng
– Làm gì mà hờ hững thế, nghe bố nói này, mà mày đi đâu mà *** gọi được thế? – Nó quay ngoắt câu chuyện sang hướng khác.
– Ơ cái thằng này, đang kể lại sang hỏi tao. Tao đi Hà Giang, được chưa? – Tôi tí nữa thì phun bia vào mặt nó.

Nó trố mắt nhìn tôi.

– Ơ thế à? Thế sao không rủ bố, ở công ty buồn bỏ mẹ, mà mày đi với ai?
– Đi với một em… à mà thôi kể chuyện công ty đi

Tôi cụng bia cho nó phát để thằng điên này nó quên đi. Trái lại hẳn với tôi nghĩ, nó cụng xong mắt nhìn tôi chớp chớp, mồm đớp đớp trông rõ là đểu giả.

– Xuân thế! Thảo nào… Tao đến là ngưỡng mộ mày. Vợ mới đi vắng mấy hôm mà đã tí tởn. Thảo nào *** gọi ông đi…
– Tiên sư bố nhà mày. Thôi kể chuyện công ty đi ông tướng.

Thằng khốn đó cười hô hố. Chả biết thế nào nhưng đàn ông con trai với nhau thì chuyện quốc gia đại sự không hót bằng cái chuyện chén được đàn bà. Thằng điên này tính hỏi tiếp nhưng bị tôi gạt đi nên giờ mới tấp lửng.

– Chả là thế này… – Nó kéo dài giọng.
– Thế nào? – Tôi gắt
– Ờ ờ. Mày vừa đi hôm trước thì hôm sau mày biết không? xảy ra chuyện luôn – Thằng Bảo đưa cốc lên tu, thằng này đến là có khiếu, biết dừng đúng lúc tạo tò mò cho câu chuyện.
– Nói nhanh mẹ nó đi, không tao về đây, đi về mệt bỏ mẹ
– Ờ. Vừa nói đến đâu nhỉ? À vừa nói đến đoạn mày đi hôm trước thì hôm sau công ty có chuyện luôn. Lão tổng mình ấy mày biết không? – Nó nhìn tôi ra chiều thông cảm.
– Tổng thì ai mà chả biết, lắm chuyện.
– À tao hỏi cho vui ấy mà, vì mày có bao giờ được ngồi họp đâu. hố hố – Nó ngoác miệng ra cười.
– Thì làm sao – Tôi bực mình.
– Lão ấy bị điều lên cục rồi – Nó nhạt toẹt
– Ớ! Tin hot. Thằng già dê ấy bị điều chuyển hả? – Tôi không dấu nổi vẻ vui mừng.
– Ừ!
– Vậy số nó cũng xuân đấy chứ, lên đó là lên chức chứ còn gì
– Xuân cái con khỉ, chết dí rồi
– Sao mà chết
– Họ cho lão lên ấy là để ngồi đó chờ điều tra, phòng ốc bị niêm phong lên, ghê vãi vật.
– Thật à? – Tôi sửng sốt
– Ừ! đợt này làm căng lắm.
– Cả công ty khéo nhạo lên ấy nhỉ?
– Chứ còn gì! Mấy thằng đệ của lão như thằng Đ, K, và cả con mụ L kế toán nữa kỳ này toi là chắc.
– Ừ! – Tôi cũng cảm thấy hơi buồn vì tôi cũng khá quý chị L.
– Haizzz – Thằng Bảo thở dài.
– Thế có sếp mới chưa
– Có rồi
– Sao mày?
– Trẻ, hắc xì dầu, mai mày lên mà gặp lão, tao gặp rồi.
– Gặp làm gì vậy?
– Lão ấy nói đợt tới sẽ cải tổ toàn bộ công ty nên lão ấy sẽ trực tiếp phỏng vấn lại từng người một – Thằng Bảo giọng hơi mếu máo
– Thì làm sao
– Làm sao cái con mẹ mày. Tao bằng tại chức thì toi chắc rồi chứ sao nữa. Bắt đầu từ ngày mai đấy, mày về vừa kịp lúc chứ không là toi. – Thằng Bảo thở dài thườn thượt.
– Thế không có điểm sáng nào à?

Tôi không quan tâm lắm, dù gì làm ở đây cũng chỉ là chiều lòng ông bà già tôi, tôi sau nhiều thất bại cũng đã phải nghe lời. Nó có ra sao thì tôi cũng mặc kệ, cái lo là lo cho thằng Bảo kia.

– Có! – Thằng Bảo trả lời
– Gì? – Tôi hỏi lại nó và đưa cốc bia lên tu
– Bảo Hân! em xinh như người mẫu, ôi nữ chúa của đời anh –

Mắt nó mơ mơ màng màng ra chiều tầm đắc lắm. Tôi xém tí nữa thì cho bia trong mồm mình lên đầu nó.

– Hân *** nào ở đây!!!
– Thư ký của sếp mới, đúng là tuyệt thế giai nhân – Nó vẫn không thoát khỏi vẻ mơ màng

Chap 43:

Chán với thằng rồ vì gái này, thảo nào bằng tuổi tôi mà giờ vẫn đếch có vợ, tôi cứ thế là ngửa cổ nốc bớt cốc bia, cho bớt đi phần nào nỗi u sầu trong lòng.

– Thế mọi người sao rồi? – Tôi hỏi lại nó
– Thì sao nữa, giờ như cá nằm trên thớt cả lũ… Haizz – Nó chán nản.
– Mà sao nhanh thế, tao thấy cứ điêu điêu – Tôi tỏ vẻ suy nghĩ.
– Tao cũng nghĩ thế, nghe phong thanh nói có đơn tố giác sai phạm tài chình gì gì đó, họ đièu tra thấy có cơ sở nên đùng phát xuống làm việc luôn để phòng tẩu tán chứng cứ. – Haizzz. nó thở dài
– Ờ mà lão ấy làm thế không bị tố giác cũng lạ – Tôi trầm ngâm
– Xời! Ở các công ty khác bọn nó còn hơn thế, lão này được cái ăn chia sòng phẳng nên bị tố giác lại là lạ đó, luật đâu nó thế rồi. Chẹp.
– Đéo tin được – Tôi chắc nịch
– Ờ, mai mày đến công ty thì biết
– Mai thứ sáu, phỏng vấn kiểm tra quái gì thứ sáu, sao không để sang tuần làm luôn cả tuần cho xong nhỉ?
– Thằng này nó hâm lắm, nó thích là làm, thế thôi.
– Từ đâu về đấy? – Tôi tò mò
– Từ trên bộ xuống, hình như trước cũng làm ở công ty nào đó rồi thì phải, trông oai và hiểu biết ra phết
– Ờ! vậy à!
– Ừ. Nghe nói cũng COCC gì gì đấy mới được thế.
– Lại COCC – Tôi chán nản
– Mày cũng thế còn gì! – Nó nheo mắt
– Tao nói là cơ chế, chứ ham hố đéo gì. Bực mình – Tôi cãi lại

Thằng Bảo cười hô hố. Mà nó nói cũng phải, nhớ hôm đầu tiên tôi vác hồ sơ đến cái công ty này thằng cha tổng đã nhìn tôi nheo nheo mắt:

– Cháu anh Liên hả?
– Dạ vâng
– Cháu anh Liên thì phải sắp xếp rồi – Lão cười
– Mà mày gọi anh Liên là gì ấy nhỉ? – Lão hỏi
– Cháu gọi là ông trẻ ạ – tôi trả lời
– Ô! Tận là ông cơ à? – Hắn ngạc nhiên
– Tại vai vế dòng họ nó thế mà bác – Tôi cười
– Ở đây thì chỉ gọi là anh thôi, chú gọi thế mấy cô ở văn phòng gọi theo thì chết – Lão cười hô hố.
– Hì! – Tôi cười

Thế rồi lão khoác tay tôi thân mật gửi tôi xuống phòng dự án, phòng hot nhất bấy giờ nhưng cũng chỉ được 3 tháng. Sau khi ông Liên nghỉ hưu và chuyên tâm vui thú điền viên và tôi cũng đã thể hiện là một thằng cứng đầu khó bảo thì lão cho tôi sang làm luôn cái công việc chán ngắt là hoàn thiện hồ sơ mời thầu, một công việc chán nhất quả đất. Phũ thế đấy, nếu không vì bố mẹ và gia đình khuyên tôi phải nhẫn nhịn thì tôi đã bye bye công ty chết tiệt này từ lâu lắm rồi, cứ nghĩ đến cái đoạn đon đả của lão khi mới nhận mà tôi phát tởm.

– Mà dạo này vợ chồng mày thế nào? – Thằng Bảo đột nhiên hỏi
– Haizzz – Tôi thở dài
– Việc đéo gì phải thở dài, đàn bà là phù du, thầy u mới là tất cả – Thằng Bảo xoen xoét cái mồm.
– Thì vẫn thế
– Thế thì là thế nào? Nói thế bố thằng nào biết được – Nó nói như chửi tôi.
– Có đéo gì đâu mà nói – Tôi sửng cồ với nó.
– Ờ ờ! hiểu rồi. Nhìn mày tao đếch muốn lấy vợ luôn – Nó làu bàu.
– Kệ mẹ mày – Tôi cũng làu bàu
– Mẹ tao thì mày phải kệ chứ, chứ kệ tao thế đéo nào được, anh em chiến hữu với nhau. Mà tao nói thật vẫn chưa có tin gì à? hai vợ chồng mày ấy – Nó câu đầu thì tếu táo mà câu sau nói giọng quan tâm thế.
– Chưa! Chả thấy đếch gì.
– Vợ chồng mày đi khám chưa
– Mấy tháng trước nói mãi hai vợ chồng mới đi khám, kết quả là chả có vấn đề gì, hai vợ chồng hoàn toàn bình thường – Tôi thở dài.
– Ờ! Một là mày nói phét, hai là tại mày chiến gái cho lắm vào rồi giờ nó toi mẹ chức năng đi.
– Chiến cái đầu mày ấy – Tôi cáu.
– Chả thế còn gì – Nó cười hì hì
– Làm đéo gì có – Tôi chối
– Thì vừa đi với gái lên HG về còn gì – Nó cất cái giọng đểu lên.
– Ớ – Tôi ngớ người.

Tự dưng nó lại làm tôi nhớ đến Khả Vân, chả biết em đã về tới nhà chưa nhỉ? Nụ cười của em lại lởn vởn trước mặt tôi. Đến giờ phút này ngoài cái ngõ nhà em và tên em, tên trường em tôi mới nhận ra mình chẳng biết thêm điều gì về em nữa.

– Lại ngộ gái rồi – Giọng nhăn nhở của thằng Bảo làm tôi tỉnh lại.
– Ngộ cái đầu mày ấy
– Ngon không?
– Đéo biết
– Chân dài không?
– Tổ sư mày
– Nước nôi đầy đủ không?
– Đ… cụ mày
– Bao tuổi?
– …

Thằng khốn ế vợ nó thậm chí chả quan tâm đến câu chửi của tôi, toàn câu hỏi trần tục và bố láo khiến tôi chỉ muốn nhảy lên và cho nó một đấm vào mặt. Thấy tôi có vẻ sắp cáu thật sự nó cũng im luôn, rõ là thằng biết điều thật. Tuy nói chuyện với nó thế thôi chứ tôi trong lòng cũng phục cái tài giao tiếp của thằng này, nói chuyện lúc nào cũng như đánh nhau…

– Mày không sợ vợ mày biết à? – Nó tò mò
– Biết gì?
– Thì đấy! – Nó nháy mắt chậc lưỡi cái.
– Biết được đã tốt… – Tôi lại thở dài
– Sao mà tốt, mà nói thật tao hỏi thế thôi chứ thằng Tuấn vẹo nó nói cho tao hết rồi. Kể cũng lạ.
– Đ… cụ! đàn ông đéo gì buôn chuyện như đàn bà

Thằng Tuấn là bạn thân của tôi từ hồi cấp ba, hồi tụi tôi còn ở trên núi. Ra trường đại học thì có mỗi tôi và nó là ở lại HN nên hai thằng thân nhau lắm. Thằng Bảo biết thằng Tuấn cũng là thông qua tôi mà lại hợp tính nhau hóa ra thân, có lúc chúng nó đi nhậu mà lại không thèm rủ tôi, đúng là lũ pê đê, tiên sư hai thằng ế.

– Nếu bỏ qua việc dưa lê dưa chuột thì vợ chồng mày có vấn đề thật đấy.
– Thôi kệ mẹ, tao chán rồi.
– Đợt này nó vợ mày đi Lào có hỏi han gì không?
– Từ hôm đi tới giờ toàn tao nhắn, nó chưa hỏi tao được câu nào – Tôi chán nản kể khổ.
– Sao lại thế nhỉ?! Mặc kệ chồng luôn à
– Đéo hiểu
– Thôi để hôm nào tao rủ cả thằng Tuấn nữa đến tư vấn cho mày vụ này nhé.
– Ờ! – Tôi nhạt toẹt
– Mà mai luôn cho máu, tranh thủ vợ vắng nhà mấy anh em mình làm loạn. Hố hố – Thằng này chợt nhớ ra nên vỗ đùi đánh đét phát ra chiều đắc chí.
– Kệ mẹ chúng mày

Làm hết mỗi hơn chục cốc bia thằng Bảo đưa tôi về, cứ làu bàu sau hôm nay uống ít thế. Chả lẽ nói với nó ông mệt bỏ mẹ ra, đi mấy trăm km phi từ XM về HN, rồi chưa kịp tợp xong bát mì thì mày đến… Bố khỉ! Nhưng mà thôi, tôi sợ nó nhớ ra lại động chạm và hỏi han đến Khả Vân thì tôi chẳng biết làm sao.

Lại một mình trong căn phòng vắng, cái cảm giác cô độc lại tràn về, lại thèm vòng tay em, thèm được ôm em…

Chẳng hiểu sao lúc uống bia thì thấy mệt thế, buồn ngủ thế, nhưng về nhà nằm lên giường nghĩ sẽ nhắm mắt lại là có thể ngủ ngay. Nhưng khi nhắm mắt xong thì bao nhiêu thứ lại hiện lên trong đầu. Tôi mở điện thoại lên lướt qua facebook của vợ, vẫn chẳng có thêm update gì, update gần nhất cũng cách đây 6 tháng, em để nó như ngôi nhà hoang vậy. Nghĩ thế nào tôi lại cho cái sim rác vào điện thoại, bật lên đọc lại tin nhắn của em.

“Em sẽ hận anh suốt cuộc đời này”

Từng dòng chữ như nhảy múa trước mắt tôi, tôi linh cảm có điều gì đó không hay, tôi lo sợ, tôi với ngay vào nút call, đáp lại tôi vẫn là tiếng tổng đài quen thuộc. Số của em không phải số rác vì nó khá đẹp, tại sao em lại không bật lên chứ, tin nhắn tôi gửi vẫn đang trạng thái pending… Mong em luôn an lành, tôi cầu nguyện và chìm vào cơn mộng mị.

Em ở đó, Khả Vân ở đó nhìn tôi cười lạnh lẽo. Em từ từ sắn cổ tay áo lên rồi rút rất nhanh ở trong người ra một con dao lam sắc nhọn, ánh sáng từ đó phản chiếu vào mắt tôi làm tôi bị lóa. Từ từ, từng chút một em cứa vào cổ tay trắng ngần của em từng vết, máu ở đó xối ra hối hả. Lúc đầu thành tia, rồi thành từng dòng chảy xuống ướt đẫm nền nhà…

Tôi muốn hét lên nhưng không hét được, như người câm vậy, khản đặc, tay chân tôi đã bị trói chặt từ bao giờ. Em thì vẫn nụ cười lạnh không tỏ ra đau đớn, từng bước từng bước em tiến về phía tôi, đưa cánh tay đầy máu đang chảy ấy vào sát mặt tôi, cười nhẹ rồi gục xuống, ngay dưới chân tôi.

Tôi gào thét trong im lặng, tiếng tôi cào xé trong lồng ngực mà không thể thoát ra. Ngoài kia đôi mắt của vợ tôi đang nhìn tôi một cách vô cảm, đầy hả hê.
Chap 44:

Sáng Hà Nội luôn bắt tôi dậy sớm vì những tiếng còi xe.

Đi ăn sáng tôi chào em chủ quán cafe dưới nhà bằng cái nháy mắt trêu chọc rùi tiến tới công ty chờ NGÀY PHÁN XÉT, đấy là thằng Bảo nó gọi như thế.

Thằng Bảo vỗ vai tôi ở cầu thang máy, giọng cười gàn dở của nó khiến tôi lạnh gáy.

– Ráng lên nghe cưng
– Kệ mẹ, cùng lắm là out khỏi đây chứ lo đếch gì
– Ờ! Rồi móc cám mà ăn con ạ
– Lương lậu thế này thì đáng nhẽ biến lâu rồi mới phải – Tôi cười nhạt
– Xời, lương ít lậu nhiều, sống khỏe re – Nó nhăn nhở
– Mày có lậu chứ tao có đếch đâu – Tôi trừng mắt
– Ờ nhể tao quên, hố hố – Nó đập đập vai tôi an ủi.
– Thôi lượn đê – Tôi giả vờ cáu.

Thằng cha cười hềnh hệch biến về phòng nó an nhàn. Tôi cũng lững thững đi về phòng mình. Mọi người ở đây chào hỏi tôi bằng mấy câu xã giao vốn có nhưng không dấu nổi vẻ lo lắng trong họ.

Quả thực thằng Bảo nói không sai. Công ty giờ loạn lên như một mớ bòng bong, không ai bận tâm vào công việc của mình nữa mà túm năm tụm ba ngồi bàn luận. Từng người từng người một được gọi lên phỏng vấn (gọi là phỏng vấn lại) một cách bất ngờ, và khi bước ra họ cũng chẳng hiểu điều gì sẽ đến với mình sau đó. Tiến Anh, tên sếp mới đó có vẻ cũng khá rắn mặt.

Buổi trưa tôi nhận được cú điện thoại của thằng Bảo gọi lên Cantin tầng 12 để ăn cơm. Cả đoàn người rồng rắn đứng trước quầy cơm để nhận phần của mình, tâm trạng không hồ hởi như mọi khi. Tất nhiên là ngoại trừ thằng Bảo điên, nó tuy nói chuyện lớn gọi cho tôi ồi ồi nhưng vẻ mặt nó thì vẫn hớn hở và vui vẻ như mọi khi, bước lên tầng tôi đã thấy nó đứng dậy ở bàn vẫy tay gọi tôi rối rít.

– Không phải lấy đâu, tao lấy cho mày luôn rồi, ra đây đi.
– Ờ – Tôi lững thững bước ra phía nó.
– Thấy công ty hôm nay thế nào? – Thằng Bảo hỏi
– Đúng là như mớ bòng bong thật – Tôi trả lời
– Đấy, tao bảo mà, mà gọi mày chưa? – Nó nhìn tôi có vẻ lo lắng
– Chưa! Nhưng thằng cha trưởng phòng bị gọi rồi, về mặt như tàu lá chuối luôn
– Ờ, thằng này luôn là thằng ngu mà tỏ ra nguy hiểm. Gặp cha ấy là đứt chắc rồi. Chẹp chẹp – Nó chép miệng.
– Tao chả quan tâm mấy
– Mày tính sao? – Nó hất hàm hỏi
– Thì không tao ra ngoài làm, sao đéo đâu lại còn lương cao – Tôi trả lời, thú thực là chả biết ra sao nữa, tôi chưa tính tới chuyện đấy.
– Điên – Thằng Bảo trố mắt.
– Ổn mà, điên gì chứ! – Tôi thở dài
– Nói chuyện với mày nhạt toẹt – Thằng Bảo chán nản
– Ờ
– Đấy, nhạt đéo chịu được, thôi mày ra lấy chai bia đi, nhạt quá nhạt quá

Thằng Bảo vừa nói vừa phẩy phẩy tay, chả biết nó làm trò thật hay thế nào nữa. Tôi lắc đầu tiến ra quầy nước ngọt lấy hai chai bia Hà Nội, lấy xong tôi quay lại đi thẳng ra bàn thì có tiếng gọi của chị bán hàng.

– Không lấy mở bia hả em?

Sực nhớ ra tôi quay người lại thì va vào ai đó. Chỉ thấy tiếng loảng xoảng và tiếng “ối” kêu lên, khay đồ ăn đã rơi xuống đất mất rồi.

Chết tiệt, tôi nghĩ và cúi xuống gạt ít đồ ăn vào khay cho đỡ bẩn. Cô nàng mà bị tôi va vào cũng cúi xuống gạt cùng.

– Tôi xin lỗi, tôi vô ý quá – Tôi tỏ vẻ hối lối
– Không sao đâu anh!

Một giọng con gái thanh mảnh cất lên khiến tôi tự dưng cảm thấy xao xuyến, ngước mắt nhìn lên phía người đối diện thì thôi rồi, tôi khéo đỏ bừng mặt lại mất. Cô nàng mặc chiếc mini juyp kiểu văn phòng đang ngồi trước mặt, khe hở đủ để tôi cảm thấy rộn ràng. Hơi ngại trước tình huống này tôi quay mặt đi giả vờ dọn tiếp.

– Thôi để đấy chị dọn cho, vào lấy khay khác đi – Giọng chị tạp vụ lanh lảnh.

Đúng là người tốt có trời giúp, tôi vội vàng đứng dậy, còn cô nàng có vẻ cũng bối rối trước tình huống vừa rồi nên mặt cũng đỏ như gấc, dáng vẻ cũng khá bối rối.

Tôi giờ đây mới có thể nhìn rõ khuôn mặt cô nàng và ngay lập tức như bị sét đánh. Chiếc cần cổ cao và nước da sáng ngời giúp cô gái hình như đang tỏa sáng trước cả cái tầng này, đôi chân thon dài và khuôn mặt thanh tú khiến cho tôi như chết lặng. Mái tóc buộc kiểu đuôi gà ngược về phía sau khiến cho em càng trở nên dễ thương hơn bao giờ hết. Cả người em toát ra vẻ thoát tục và cao sang khiến tôi ngẩn người ra mà ngắm, mà nhìn.

– Anh bị bẩn rồi! – Em nói trong bối rối
– À ừ!

Tôi bị đánh thức dậy bởi chất giọng thanh mảnh ấy, em nhìn tôi ngại ngùng rồi đưa tôi chiếc khăn giấy lấy được ở bàn, có vệt nước canh bị bắn sang khuỷu tay tôi.

– Không sao đâu – Tôi không cưỡng được ánh mắt mình chăm chú nhìn em.
– Thôi em đi lấy khay khác ha, khay này cũng toàn món em không thích mà

Em nhoẻn miệng cười rồi bước về phía cantin, mọi người cũng bớt nhìn chúng tôi mà lại quay ra bàn luận tiếp. Tôi như kẻ mơ mộng đi về phía bàn của thằng Bảo mà tí nữa quên cả chai bia đang để đấy. Nó đập vào đầu tôi một cái thật mạnh.

– Thằng chóa, số đỏ thế
– Đỏ cái đầu mày ấy – Tôi quạu lại, xoa đầu đau điếng
– Mày biết ai đấy không? – Nó ngỏng lên thì thào vào tai tôi.
– Chịu, hỏi thế bố ai biết! – Tôi mở bia ra tu phát cho nó tỉnh người
– Nàng đấy, Bảo Hân đấy, nữ chúa của tao đấy…

Nó cười hí hí một cách đểu giả làm tôi cũng suýt nghẹn vì bia. Nhưng quả thật nó nói thế cũng chẳng sai, ai mà không bị xao xuyến trước vẻ đẹp ấy thì hóa ra chỉ có là thằng dở hơi hay pê đê mà thôi.

– Tao mất bao công không bắt chuyện được mà mày vừa tới đã được nói với em là sao? là sao? Ôi cuộc đời quả quá bất công – Nó tuôn ra một tràng than thở ỉ ôi.
– Công cái nông ý – Tôi làu bàu
– Nông với lông gì, đưa đây – Nó đưa tay ra
– Đưa cái gì? – Tôi trố mắt
– Cái khăn giấy ý – Nó nói nhanh
– Khăn nào? – Tôi vẫn chưa hiểu
– Mẹ! cái khăn em Hân vừa đưa cho mày ấy
– Ớ

Nó nhỏm người dậy giật lấy cái khăn giấy tôi đang lau ít nước canh dính trên tay hít lấy hít để trông như thằng dở.

– Có mùi của em vẫn lưu ở đây này
– Thằng bệnh hoạn – Tôi chửi
– Kệ tao – Nó vẫn tiếp tục công việc kinh tởm của nó
– Mày bị nặng lắm rồi, không chữa nhanh là toi – Tôi châm chọc
– Ờ! mà lúc nãy mày nói gì với em nó thế
– Nói gì đâu, chỉ qua loa xã giao thôi

Tôi nhún vai nhớ lại cái khe hở khi em ngồi xuống khi nãy, tự dưng cười khùng khục

– Có đéo gì mà cười? – Thằng Bảo tưởng tôi cười nó
– Không liên quan tới mày nhé – Tôi vẫn cười
– Thế sao cười? – Thằng này vẫn chưa chịu từ bỏ

Tôi mắc cười quá không biết sao được khi nhìn thấy bộ mặt thộn ra của nó khi hỏi tôi, chắc nó đoán phải gay cấn lắm đây. Tiện thể trêu nó luôn, tôi kéo nó vào gần thì thầm nhỏ:

– Mày đoán xem hôm nay em nó mặc màu gì? – Tôi cười đểu
– Màu gì bố ai mà biết! – Thằng này tự dưng ngu tột độ
– Dốt! Màu xanh ánh tím – Tôi cười hí hí.
– Sao mày biết? – Mặt nó lại càng ngu
– Thì lúc ngồi xuống chứ sao? – Tôi cười thỏa mãn.
– Thằng chóa

Nó lần nữa đập vào đầu tôi một phát đau điếng nữa.

– Mày làm mất hình tượng nữ thần trong tao, không xử mày tao thành con kiến nhé – Nó xắn tay áo lên ra vẻ xử tôi thật.
– Hố hố! – Tôi bắt chước giọng cười của nó.

Khi tôi đang cười thủ thế thì nó tự dưng im bặt, hai tay buông thõng xuống bàn im và ngoan như một chú cún con. Sự thay đổi bất ngờ này làm tôi chột dạ mất hứng hẳn.

– Sao vậy? Không chiến đấu à
– Im, nàng đang đến
– Nàng nào cơ? – Tôi ngạc nhiên
– Nữ thần

Tôi ớ người, phía sau tôi Bảo Hân đang đi đến, dáng đi kiêu sa nhưng cũng không chậm rãi. Nàng bước đến phía chúng tôi, gật đầu chào thằng Bảo rồi mới quay sang tôi. Tôi thì đang trố mắt nhìn cái dáng vẻ ngượng nghịu của thằng Bảo muốn tức cười thì nàng bảo:

– Anh H phải không nhỉ?
– Ừ có chuyện gì vậy em? – Tôi hỏi lại
– 2h30 anh xuống phòng anh Tiến Anh nhé, anh ấy có việc muốn trao đổi – Em mỉm cười, nụ cười hiền như quan thế âm bồ tát vậy.
– Ừ, được rồi. – Giọng tôi không dấu nổi vẻ hồi hộp
– Vâng, chào anh! Mong anh đúng giờ nhé!

Nàng mỉm cười và bước đi, thằng Bảo vẫn há mồm không thốt được lời nào. Tôi thì chả quan tâm lắm vì vụ phỏng vấn làm tôi cũng hơi lăn tăn.

– Sao lại thế được nhỉ? – Thằng Bảo làu bàu
– Sao trăng cái gì, tao sắp toi rồi – Tôi thẫn thờ
– Mày không thấy lạ à?
– Lạ cái đệch – Tôi bực mình

Nó chẳng quan tâm tí gì tới việc tôi sắp lên thớt trong cái Ngày phán xét này. Vẫn giọng trầm trầm buồn buồn nó bảo

– Mày vừa rồi mới gặp em nó đúng không?
– Ừ! Thì sao?
– Vậy sao em biết tên mày? Lúc nãy mày có nói không?
– Không! Mà ừ nhỉ – Tôi tự dưng thấy lạ
– Đấy, lại còn đến tận đây thông báo nữa.
– Thì sao?
– Thằng ngu. Công ty bao nhiêu người mà sao lại đến thông báo trực tiếp với mày, người khác em chỉ gọi điện đến báo lên là lên thôi. Haizzz – Nó thở dài
– Ừ, tao chịu

Thằng Bảo chán nản cầm chai bia ra ban công làm điếu thuốc. Tôi lại chìm trong những suy tư.

Chap 45:

Nói thế thôi chứ thực ra tôi cũng chẳng nghĩ nhiều về Bảo Hân thế lọ thế chai, cái tôi đang nghĩ lại là về cái việc tôi sẽ bị cho lên thớt ra sao trong cái gọi là Ngày Phán Xét ấy. Thật lạ, lòng tôi tuy hồi hộp nhưng cũng không đến nỗi bi quan.

Ngáp dài trong chờ đợi đến chán nản thì cũng đến giờ tôi phải lên gặp cái thằng cha Tiến Anh ấy, tôi ra cầu thang máy bấm tầng để đi lên. Cửa thang máy mở cửa, đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, trong đó là Bảo Hân, chắc là từ dưới tầng đi lên.

– Chào anh! – Bảo Hân nhoẻn miệng cười
– Ừ chào em – Tôi lịch sự đáp lại

Mùi nước hoa thoang thoảng bay nhè nhẹ, tôi không mấy khi quan tâm đến nước hoa nhưng cũng cảm thấy thư thái dễ chịu, không kinh tởm như loại của mấy bà cùng phòng sực nức đến ngạt mũi.

– Em dùng Channel five à? – Tôi gợi chuyện, đấy là cái tên nước hoa duy nhất mà tôi biết.

Em cười khục nhẹ trong cổ nhỏe miệng cười, cái môi hơi cong có sức gợi cảm ghê gớm, thảo nào thằng Bảo điên nó phát rồ như vậy cũng phải.

– Không phải, là loại J’adore Giftset – Bảo Hân trả lời

Tôi cười nhẹ, em quay sang nhìn tôi thân thiện.

– Hình như anh H không biết nhiều về nước hoa thì phải

Tôi hơi xấu hổ nhưng ở với cái lũ bân bẩn suốt ngày đi công trường thì làm sao mà phân biệt được cơ chứ.

– Đấy là loại duy nhất mà anh biết – Tôi thành thật.
– Thế à!
– Ừ, còn nhiều loại nữa à? – Tôi hỏi cho có chuyện
– Vâng, nhiều lắm, nước hoa có cả một nền văn minh đấy anh ạ!
– Ờ thế à? – Tôi chả hào hứng cho lắm.

Hóa ra Bảo Hân cũng thân thiện chứ không như vẻ kiêu sa và khó gần của vẻ bè ngoài, cách em nhìn và gợi ý cũng làm cho người đối diện cảm thấy thoải mái. Tôi bây giờ lại thấy Bảo Hân khá là dễ chịu.

– Sao em biết anh mà báo thế? – Tôi hỏi
– Hi hi! – Em cười
– Sao mà em cười?
– Thì em hỏi chứ sao. Lúc lấy cơm em hỏi mấy chị xem anh là ai mà hậu đậu thế, với lại nhớ ra lịch nên nhắc anh luôn.
– Em quả là có trí nhớ siêu phàm – Tôi trêu em, không nghĩ là em lại nhớ được cái tên tôi trong hàng chục người lên thớt hôm nay.
– Hứ! Còn dân xây dựng bọn anh quả là khô khan – Em phản ứng lại ngay lời trêu của tôi.
– Ai bảo khô khan, bọn anh cũng rất lãng mạn và yêu màu sắc – Tôi nói mặt tỉnh bơ
– Lãng mạn? màu sắc? hi hi! – Em cười
– Ừ! Ít ra anh cũng phân biệt được các loại vải, giữa ren và satin đấy – Tôi nháy mắt trêu em

Bảo Hân đỏ bừng mặt xấu hổ, chắc bây giờ mới nhớ ra buổi trưa nay. Tôi cười khùng khục vì em bị mắc lừa, nhất thời Bảo Hân không nói được gì

May cho em là cửa thang máy mở ra và phòng sếp mới đã ở phía đối diện. Tôi rảo bước nhanh về phía đó nhưng Bảo Hân cũng đi nhanh không kém cạnh tôi.

– Anh Tiến Anh thoải mái lắm, anh cứ tự nhiên nha – Bảo Hân dặn tôi
– Ừ! Anh là thằng cóc tía có sợ ai đâu cơ chứ – Tôi cười
– Em hy vọng vậy – Bảo Hân cười tươi

Bảo Hân mở cửa phòng giám đốc cho tôi, nghĩ thế nào tôi lại kéo tay em lại, Bảo Hân hình như hơi giật mình. Tôi thì thào vào tai em.

– Màu xanh hợp với em lắm

Bảo Hân ngớ người, mặt một lần nửa ửng đỏ lên xấu hồ. Tôi cười hì hì. Em không có cơ hội đáp trả tôi vì giờ đã vào phòng GĐ rồi. Thực ra tôi chỉ muốn trêu em tí cho đỡ căng thẳng khi bước vào phòng thằng cha sếp mới này.

– Anh H đã đến thưa Giám Đốc – Bảo Hân giới thiệu tôi
– Ừ, mời ngồi, em đi pha cho anh cốc trà – Giám đốc cười với tôi
– Nếu có cafe thì cho tôi một cốc – Tôi gật đầu chào GĐ rồi nói với theo Bảo Hân. Bảo Hân cười nhẹ với tôi một tiếng rồi đi ra.
– Anh cũng thích cafe à? – Cha giám đốc hỏi tôi.
– Vâng, mặc dù trưa tôi uống rồi nhưng giờ căng thẳng nên tôi lại thèm một chút.
– Không phải căng thẳng đâu, tôi chỉ hỏi một số chuyện thôi, anh ngồi đi – Tiến Anh cười rồi bảo tôi.

Tôi gật đầu nhẹ rồi ngồi xuống bàn. Ở đây có kê một bàn họp nhỏ đủ cho tầm 7,8 người, Tiến Anh ngồi phía trước mặt, đối diện tôi.

Tôi giờ đây có thể nhìn rõ rằng người phía trước, thằng cha giám đốc tên là Tiến Anh ấy. Gọi thằng cha thì có vẻ tếu táo thế nhưng người ngồi đối diện tôi toát ra một vẻ gì đó sáng sủa, thông minh và có tầm. Anh ta trông có vẻ lãnh đạm, lạnh lùng và nguyên tắc giống như quan chức cua IBM vậy. Cái vẻ đó nếu là người khác thì đứng trước anh ta cái tôi có thể sẽ bị đè nén đi và trở nên nhỏ bé hơn. Con người đôi khi cũng bị cái vẻ bề ngoài đó che mắt, bị át đi, nhưng với một người ngang tàng và chả có gì để mất như tôi thì cũng thấy bình thường, cái hồi hộp ban đầu cũng biến đâu mất nhường chỗ cho sự tò mò, vì tôi nhận thấy anh ta không có vẻ gì là người xấu.

– Anh sinh năm 8…?
– Vâng
– Vậy là chúng ta chỉ hơn nhau có 4 tuổi.

Tôi hừ nhẹ, hơi chán nản, cảm thấy hơn mình có 4 tuổi mà làm tổng gđ một công ty như thế này còn mình chỉ là thằng nhân viên quèn, dù rằng là một công ty đang sắp chết.

– Hơn nhau 4 tuổi thì tôi với anh xung tuổi nhưng hợp mệnh, anh đang nói về phong thủy chăng?

Tôi không bỏ được cái tật xỉa xói của mình, nhớ lại thằng cha GĐ của một công ty trước nữa khi biết tôi xung khắc mệnh đã thẳng tay đá mình sang chỗ khác mà chẳng cần lý do. Trái lại với tôi nghĩ, Tiến Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi mỉm cười.

– Tôi đã đọc rất kỹ hồ sơ của anh, giờ đây tôi có thể hiểu đôi chút
– Hiểu? – Tôi ngạc nhiên.
– Không có gì đâu, anh cứ nghỉ một lúc nhé!

Tiến Anh khoát tay rồi ngả ra sau ghế, cầm tập giấy lúc nãy Bảo Hân có đặt lên bàn. Tôi thấy thật kỳ lạ, anh ta ngồi đọc chăm chú, ngay cả khi Bảo Hân vào anh ta cũng không ngẩng mặt lên. Bảo Hân nhẹ nhàng đặt tách trà về phía anh ta và đặt cốc cafe, tiếc chỉ là cả phê tan về phía tôi. Tôi nháy mắt với Bảo Hân rồi khẽ ngoắc ngón tay út chạm nhẹ vào ngón tay em ấy. Bảo Hân bị tôi trêu mím môi lại không dám thở, đi vội ra khỏi phòng.

– Đừng trêu thư ký của tôi như thế? – Tiếng Tiến Anh lãnh đạm, anh ta cũng không ngẩng mặt lên

Anh chàng này tưởng thế mà quan sát kỹ thật, mỗi chuyện hình như anh ta không có khiếu hài hước cho lắm của dân xây dựng như tôi và thằng Bảo điên. Anh ta cảnh báo tôi như vậy chắc là có vấn đề gì đây, tôi nhủ thầm nhưng mặc kệ, chả quan tâm.

– Tôi thấy anh làm khá nhiều công ty
– Vâng! – Tôi thản nhiên
– Có một điều là…

Tôi biết ngay, đoán ra là anh ta sẽ nói tôi nhảy việc này nọ, sẽ có điều gì chi đó mà anh ta sẽ không cảm thấy an tâm, rồi anh ta sẽ nói về việc cam kết, sẽ nói về cống hiến, etc… cuối cùng là sẽ cảnh báo một ngày không xa anh sẽ tạm biệt nơi đây… Haizz. Nhưng tất cả lại không phải.

– Có một điều là… các công ty anh làm việc đều là một lĩnh vực khác nhau, thậm chí khác hoàn toàn.

Tôi ớ người. Anh ta nhận ra điều này, hầu như chưa một ai nhận ra. Anh ta vẫn tiếp tục.

– Công ty đầu tiên anh làm lại là vị trí coder, lập trình viên. Sau đó anh là founder của một website về tài chính mà hiện nay khá phổ biến, rồi anh lại làm marketing cho một công ty sản phẩm công nghiệp… Điều này… – Anh ta tự nhiên nói chậm và dừng lại
– Anh thấy sao thì cứ nói – Tôi hơi bực mình, hắn nhận ra điều người khác không nhận nhưng cái giọng lãnh đạm đó khiến tôi thấy khó chịu.
– Điều này có nghĩa là anh có nhiều kỹ năng và khả năng khác nhau

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi. Lần đầu tiên tôi thấy có người nói về tôi như thế, tôi ngạc nhiên qua đỗi và trong lòng cũng thầm cảm thấy cảm phục. Cảm giác khó chịu lúc nãy biến mất và thay vào đó là sự thân thiện đã được nhen lên đôi chút.

– Chưa ai nói về tôi như thế cả? – Tôi thở dài
– Một nghề hơn chín còn hơn chín nghề. Tôi thấy như vậy nhưng biết đâu anh giỏi cả chín. Tôi cần anh tư vấn thêm một chút.

Giọng hắn không tỏ ra hồ hởi mà vẫn giữ cái kiểu lãnh đạm đó, thảo nào người khác hiểu hắn hắc xì dầu cũng phải. Mà tư vấn gì chứ, tôi đoán hắn đang định kiểm tra năng lực của tôi.

Tiến Anh ra bàn lấy một sập giấy rồi đẩy về phía trước mặt tôi. Xoáy thẳng cặp mắt về phía tôi rồi bảo.

– Tôi nói thật với anh là giám đốc cũ của công ty đã lấy một phần vốn ngắn hạn của công ty đầu tư vào thị trường chứng khoán từ năm ngoái, hiện nay giá trị số chứng khoán đó còn lại chỉ chưa đầy 1/3. Vì thế… công ty chúng ta hiện tại coi như đã mất đi một khoản tiền tương đối lớn. Chưa nói đến điều khác, việc tự ý rút quỹ như vậy đã đủ khép tội rồi nhưng trong thời gian tới chúng ta sẽ rất khó khăn. Anh xem qua và cho tôi ý kiến.

Tôi không nói gì và cầm lấy tập tài liệu, lướt nhanh một vài con số trên đó cộng với vốn hiểu biết của mình về công ty, cũng mất không nhiều thời gian tôi nhận ra ngay vấn đề. Ngẩng mặt lên nhìn Tiến Anh tôi hiểu cái lo lắng của anh ta là thật. Anh ta nhìn tôi khẽ gật đàu bảo tôi cứ nói.

Công ty trong vòng 6 tháng nữa phải trả lãi ngân hàng V một khoản vay ngắn hạn, khoản vay đó đáng nhẽ phải trả nhưng khoản tiền đó hiện đang thiếu kha khá, cộng với khoản tiền chi phí hoạt động hàng tháng cho công ty và nợ đối tác thì chỉ sau từng ấy tháng việc luân chuyển của dòng tiền sẽ bị ngưng trệ, thanh khoản và hoạt động sẽ bị ảnh hưởng chưa nói gì đến việc thương hiệu và uy tín công công ty. Nếu Ngân hàng xiết nợ bằng tài sản thế chấp đồng nghĩa với việc chúng tôi chết chắc. Tôi nói điều đó với Tiến Anh và sự lo lắng của mình.

– Bằng bất cứ giá nào chúng ta trong vòng 6 tháng tới sẽ phải có một lượng tiền mặt khoảng x tỷ để trả nợ, hoặc phải đàm phán giãn nợ với ngân hàng V.
– Đúng, vấn đề là làm thế nào? – Tiến Anh tỏ vẻ đau đầu

Đến nước này thì tôi đành phải nói nhưng cảm nhận của mình ra.

– Theo như báo cáo thì chúng ta còn một lượng hàng tồn kho kha khá, tôi nghĩ có thể giải quyết được
– Như thế nào?
– Thế này nhé! Theo tôi nghĩ thì thị trường bất động sản tuy ế ẩm nhưng không phải là không có lãi, nhưng chúng ta không có lãi bởi vì chi phí của chúng ta bị đội lên quá cao, so với các công ty tư nhân thì chúng ta bị đội lên tới 20% ngay từ khâu đấu thầu và thẩm định giá. Nếu anh giảm xuống còn như thị trường sẽ tiết kiệm được một khoản kha khá
– Nhưng cái đó về lâu dài, cái chúng ta cần là tiền mặt ngay – Tiến Anh chán nản
– Thì tôi nói thế, theo như bây giờ anh có thẻ bán bớt các dự án đang xây dựng cho các đối tác khác, chúng ta càng xây thì càng mất chi phí, mà bán trên giá thành thì với thị trường này không bán được.
– Bán dự án tôi cũng tính rồi
– Anh bán bằng một nửa thôi, chấp nhận lỗ bù lại dòng tiền được đảm bảo.
– Hừm… – Tiến Anh có vẻ suy nghĩ.
– Tôi cho rằng với việc giảm chi phí cho các dự án mới mà chúng ta chưa xây, nếu làm tốt và giảm giá thành xuống còn tầm 10- 12tr/m2 thì tôi nghĩ công ty có cơ hội. – Tôi tự tin
– Tôi với anh cùng suy nghĩ việc này xem sao.

Tiến Anh hình như quên hẳn việc đang là người phỏng vấn, anh ta cùng tôi lật từng trang tài liệu và vẽ sơ đồ lên chiếc bảng trắng trong phòng, chúng tôi cân nhắc từng tí một. Khi ngẩng mặt lên thì đã hơn 6h chiều. Anh ta cười tươi khoát tay.

– Chết thật! đã muộn thế này rồi à? Tôi xin lỗi nhé
– Không có gì thưa sếp – Tôi trả lời tếu táo
– Đừng gọi tôi thế, gọi tên là được rồi. – Anh ta tỏ ra vui vẻ.
– Ok sếp!
– Cái thằng

Giọng anh ta thân mật hẳn lên. Chợt nhớ ra điều gì tôi hỏi Tiến Anh

– Tôi tưởng hôm nay là ngày phán xét chứ nhỉ? – Tôi cười
– Phán xét gì chứ? – Tiến Anh ngạc nhiên
– Tôi thấy mọi người gọi thế vì bị gọi lên phỏng vấn từng người một nên tôi trước khi vào đây cũng có đôi chút lo lắng – Tôi nói
– A! Ra mọi người gọi vậy hả? Ngày phán xét, nghe cũng hay – Tiến Anh cười
– Vậy không phải à?
– Làm gì có! Tôi cần tìm người hiểu rõ và chân thực về công ty một chút nên muốn nói chuyện thôi. Có những việc mình không chỉ định lượng mà còn phải dựa vào định tính nữa. Dù sao tôi mới ở đây có vài ngày – Tiến Anh cười.
– Ra vậy – Giờ thì tôi đã hiểu.

Tiến Anh sắp xếp đồ xong thân mật khoác vai tôi.

– Ngày mai tôi sẽ ra một quyết định thành lập Ban cải cách gồm các trưởng bộ phận và giám đốc dự án. Anh sẽ là trợ lý tôi, sẽ rất mệt đấy.

Tôi ớ người, không lẽ… Trước khi bước vào căn phòng này tôi còn nghĩ mình sẽ bật bãi khỏi đây bất cứ lúc nào thế mà giờ đây thế sự đổi dời, tôi được lên chức cơ đấy. Quá xúc động tôi lý nhí:

– Cảm ơn sếp

Tiến Anh cười xuề xòa. Chúng tôi bước ra khỏi cửa thì Bảo Hân đã chờ sẵn ở đấy rồi, mỉm cười chào chúng tôi. Tiến Anh vẫn không còn vẻ lãnh đạm đi cùng tôi và Hân ra thang máy, vừa đi vừa hỏi thêm một số chuyện công ty, nhưng tôi mải ngắm Bảo Hân nên cũng trả lời nhát gừng. Em vẫn kiêu sa với cần cổ cao trắng ngần và mái tóc buộc ra phía sau. Bật cười khi phát hiện thấy tôi nhìn Bảo Hân, Tiến Anh bảo.

– Chào sếp mới đi em
– Sếp mới
– Từ ngày mai H sẽ là trợ lý của anh để cải cách công ty, có tài liệu gì em cứ đưa cho H đọc trước nhé.
– Dạ vâng!

Bảo Hân trả lời nhát gừng có vẻ ngạc nhiên quá đỗi nhưng không dám thể hiện, tôi thì chỉ mỉm cười nhẹ. Bất ngờ điện thoại của Tiến Anh có tin nhắn, anh ta mở ra xem rồi tỏ vẻ chăm chú, có nét hơi lo lắng.

– Phiền H đưa cô thư ký của tôi về nhà hộ nhé. Tôi phải đi có chút chuyện gấp.
– Vâng!

Tôi trả lời. cửa thang máy bật mở và Tiến Anh đi nhanh ra con Merc đã được lái xe đưa đến chờ sẵn trước cửa. Bảo Hân và tôi nhìn nhau dè dặt rồi xuống tầng hầm lấy xe, mắt em hơi long lanh vả mặt hơi ửng đỏ tỏ vẻ ngượng ngùng, chắc vẫn nhớ chuyện trưa nay đây mà, tôi cười.
Chap 46:

– Có gì đáng cười mà anh cười – Bảo Hân liếc xéo tôi cái
– Ah ừ thì tại có một số chuyện nó cứ luẩn quẩn trong đầu anh thôi – Tôi cười.
– Chuyện gì?
– Mấy chuyện buổi trưa ấy mà – Tôi cười hi hi
– Hử?!!

Bảo Hân trừng mắt nhìn tôi khiến tôi le lưỡi, chả dám chọc ghẹo thêm câu nào nữa, cả hai chúng tôi giữ im lặng mà bước tới cái xe đểu của tôi.

– Em lên xe đi – Tôi nói
– Ừm…

Bảo Hân hơi ái ngại, cái váy của em khá bó sát nên không thể ngồi kiểu hai bên được, phải ngồi một bên mà kiểu này thì chông chênh lắm. Tôi phì cười.

Hỳ hục thì em cũng leo lên được ngồi sau xe tôi, bám vào thành yên. Thế này thì đèo em cứ như đèo cái chuông, rung rinh khó lái lắm. Nghĩ thế thôi nhưng tôi vẫn tà tà cho con xe tôi chuyển bánh.

– Ối!

Bảo Hân kêu lên, tay rời khỏi yên xe mà bám chặt vào bụng tôi. Chả là tôi về số để lên cái dốc từ tầng hầm tới mặt đất nên hơi giựt, em hoảng sợ mà thành ra lại ôm tôi. Tôi thấy bàn tay ấy ôm vào bụng rồi rất nhanh lại thành bấu vào hai vạt áo tôi.

– Em bấu thế thì hỏng xừ mất cái áo mồi của anh – Tôi trêu khi chúng tôi đã lên được mặt đất
– Hừ

Em bỏ tay khỏi áo của tôi, không bám nữa, cũng chẳng nói gì, có vẻ hơi lạnh lùng.

– Giờ đưa em về đâu đây? – Tôi hỏi
– Anh đưa em đến khu Chelsea tại cầu Trung Hòa ấy

Giọng em có vẻ như hơi hồi hộp, tôi cũng thấy mình hôm nay trêu em hơi quá làm em gặp tôi đâm ra lại khó xử. Cố gắng cười hiền một cái tôi nói với em.

– Vậy là anh với em cùng đường rồi, nhà anh cũng ở gần đó
– Thật à? – Giọng em lên cao một chút
– Ừ! Anh ở NCT, gần thôi mà.
– Vậy thì em cũng đỡ ngại.

Hóa ra em ngại vì sợ tôi phiền hà. Thật là buồn cười quá, tôi nghĩ đến vẻ mặt của thằng Bảo hâm hâm dở dở khi biết tôi được đèo em như thế này thì nó sẽ phản ứng ra sao nhỉ? Người như em thì ai chả muốn ngồi sau xe mình cơ chứ.

– Nhà em ở đấy à? – Tôi hỏi
– Vâng
– Em sống cùng gia đình luôn à?
– Không, em ở một mình
– Chậc, ở một mình thế thì buồn chết,
– Không sao, em quen rồi, trước có ở với chị nhưng chị đi lấy chồng rồi nên em ở từ đó đến giờ.
– Vậy à! – Nói chuyện xã giao kiểu này khiến tôi chán ngấy.
– Vâng. Mà quên mất chúc mừng anh hôm nay được lên chức nhé. – Tôi có thể tưởng tượng ra khuân mặt Bảo Hân đang cười mỉm.
– Ừ! cảm ơn em, anh chưa thấy lương được tăng em ạ – Tôi cười mỉm
– Rồi sẽ được thôi, có quy chế cả mà
– Hy vọng thế, chứ thời buổi này đói kém quá, anh toàn ăn bánh mì với sữa cầm hơi
– Hi hi – Bảo Hân cười
– Mà em làm với sếp Anh lâu chưa? – Tôi hỏi
– Từ khi ra trường anh ạ! – Bảo Hân trả lời
– Thế được bao lâu rồi
– Mới có một năm thôi anh

Tôi nhẩm tính, em ra trường và đi làm được 1 năm vậy vi chi năm nay em mới có 24 tuổi, còn khá trẻ.

Bô lô ba la một hồi thì cũng đến nhà em, em xuống xe chào tôi. Tôi định quay xe tính về luôn thì giọng em bỗng cất lên gọi ới lại.

– Anh đã ăn gì chưa?
– Ngồi với sếp cả chiều mới về cùng em thì lấy đâu ra cái gì mà ăn – Tôi cười
– Thế giờ về nhà ăn với mọi người luôn à?
– Không, anh tí kiếm tạm bát mì cầm hơi thôi, anh chả nói với em rồi còn gì.

Tôi tuy giở giọng tếu táo ra nhưng cảm thấy hơi chạnh lòng, đã vài tháng nay những bữa cơm tối nóng hổi với tôi chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

– Vậy em với anh đi ăn bún đi, giờ này về em cũng chẳng muốn nấu, mà chỗ đó ngon lắm
– Vậy cũng được.

Bảo Hân lại lên xe tôi đi ra chỗ quán bún gần đó ngồi. Nhìn em xì xụp húp tô bún mà tôi biết ngay là ngoài cái vẻ kiêu sa mang hơi hướng sang chảnh kia thì em đúng là một con ma đói chính hiệu.

– Ăn từ từ kẻo nghẹn em – Tôi trêu
– Nghẹn gì mà nghẹn, em đói muốn xỉu luôn đây này – Em hì hụp
– Vậy ăn xong làm thêm tô nữa nhé, không phải giữ lễ với anh đâu – Tôi cười hì hì
– Vậy thì tốt quá, tô này em mời nhưng tô sau anh trả đấy nhé – Em cũng cười với tôi.
– Ừ! Xem em ăn được bao nhiêu nào.
– Hì

Bảo Hân tiếp tục chiến đấu với mấy tô bún, sau rồi em lau miệng thở phào ra một cái.

– Ngon thật, em là thích nhất ăn bún
– Còn anh thì thích nhất phở
– Phở nào ngon mà gần đây anh? em cũng thích – Em hỏi tôi
– Phở này ngon lắm, nhiều thịt, cả bát tới 45 cân lận, mà em cũng thích à? anh tưởng chỉ đàn ông thôi chứ – Tôi trêu mặc dù biết thừa em định hỏi quán phở cơ.
– Anh này toàn nói xàm không à? Em hỏi quán phở chứ có hỏi gì phở của mấy anh – Bảo Hân đỡ ác cảm với cách trêu của tôi rồi thì phải, em có cười hì hì.
– Làm anh cứ tưởng, chỗ Nguyên Hồng ấy, có mấy quán ngon lắm.
– Vậy hôm nào anh dẫn em đi ăn nhé.
– Ok! Sẵn sàng thôi

Tôi lại đưa Bảo Hân quay lại tòa nhà. Em lần này xuống xe dễ dàng hơn.

– À…

Reng reng…Đột nhiên Bảo Hân định nói gì với tôi nhưng điện thoại của tôi reo nên thôi. Tôi nhấc máy, phía đâu dây bên kia giọng thằng Bảo đang hét lên:

– Thằng chóa! Đang ở đâu thế? về chưa
– Đang về
– Tao với thằng Tuấn đang uống bia gần nhà mày nè, đến nhanh đi cu
– Ờ ờ! chờ tao chút.

Tôi quay sang Bảo Hân hỏi lại em:

– Em vừa định nói gì ấy nhỉ? – Tôi cười
– Không có gì đâu anh
– Vậy anh về nhé
– Vâng

Tôi phi xe đi, cảm giác hình như có ai đang nhìn mình, ngoái đầu lại thì thấy Bảo Hân vẫn đứng đó còn chưa lên, hình như em đang nhìn theo tôi. Tôi phì cười quay đầu xe lại tiến dến chỗ em

– Sao còn chưa lên nhà? – Tôi hỏi
– Tí em lên – Em trả lời, mặt hơi cúi xuống tí
– Mà sao anh lại quay lại đấy thế? – Đột nhiên em hỏi tôi
– Anh quên mất – Tôi cười
– Quên gì cơ? – Bảo Hân giọng ngạc nhiên
– Quên chúc em có một buổi tối vui vẻ và ngủ ngon, nhớ mơ đẹp đấy nhé

Tôi cười và lần này phi xe thật ra chỗ thằng Bảo điên và Tuấn rồ đang chờ, không quay lại nhìn nữa.

Chap 47:

Mất vài phút để tôi thấy mặt tụi nó ngay trước cổng tập thể, vì nhà tôi cách nhà Bảo Hân không xa lắm, chỉ đi qua cầu Trung Hòa là tới. Nhìn thấy tôi hai thằng dở hơi cám hấp này la lên như chọc tiết lơn:

– Ê! Ê! Tao ở đây
– Nhìn thấy rồi, lắm chuyện – Tôi càu nhàu với tụi nó.
– Hôm nay thế nào? – Thằng Bảo tò mò hỏi
– Thế chứ còn thế nào. Thôi đi qua uống bia nhanh

Tôi và hai thằng bạn chui vào quán bia, quán này ngay gần nhà tôi đi chung cổng luôn, quán nhỏ nhưng được cái bia luôn tươi và ngon nên cũng khá đông khách.

– Sao chúng mày không vào luôn uống mà đợi tao? – Tôi hỏi
– Thì chờ xem mày thế nào đã chứ – Thằng Tuấn bảo
– Chờ làm *** gì! – Tôi nói bậy
– Thì chờ xem thằng nào trả tiền.

Tôi sực mình, làm thế quai nào mà thông tin tới nhanh thế được nhỉ? chả lẽ có tay trong sao. Hừm! Tôi nhìn tụi nó với anh mắt dò xét.

– Mày lấy thông tin ở đâu ra đấy?
– Thì mới biết thôi – Thằng Bảo nháy mắt với tôi ý nhị
– Sướng gì đâu, làm trợ lý cho lão tổng mệt bỏ mẹ ra – Tôi giả vờ than khổ thở dài sườn sượt.
– Trợ lý tổng giám đốc??

Hai thằng nó đồng thanh kêu lên to tướng, nhìn tôi trợn cả mắt ra. Bỏ xừ rồi, bị thằng Bảo chơi cho một vố mà không biết. Tôi đành tập tặc.

– Im nào! Tao tưởng mày biết? – Tôi hỏi thằng Bảo
– Biết cái con khỉ, tao đoán mò mày không bị out xuống làm se cu ri ti là may lắm rồi – Thằng Bảo thở dài
– Chuyện này có thật không đấy? – Thằng Tuấn quay sang tôi
– Thật! Mai khéo có quyết định luôn, tao thấy sếp Anh bảo thế – Tôi vẫn làm bộ thở dài
– Thật chứ? chắc trăm phần trăm luôn – Thằng Bảo hỏi lại
– Thật
– Em ơi có đồ gì ngon mang hết ra đây cho anh, đổi cho anh sang Ken đi chứ uống bia hơi hại bụng lắm. Hôm nay có bạn anh chủ chi – Hai thằng nó với ngay lấy em phục vụ mà kêu tướng lên
– Mẹ! Lũ khốn nạn

Tôi tức mình chửi hai thằng, lũ này chơi với tôi chẳng nể nang gì sất, chẳng có gì lịch sự với nghĩ cho bạn bè ở đây. Nhưng mà thôi dù sao thì tôi cũng đang vui nên đãi bọn nó một bữa cũng chả sao.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Vũ Trụ Thuở Sơ Khai
Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi
Xử nhầm
Thiên đường và địa ngục dành cho quản trị mạng
Đứa Bé Ăn Mày