Anh nhẹ nhàng đáp:
– Anh.
Cô nhóc nhảy cẫng lên:
– Đúng rồi. Anh Duy Phong, em yêu anh nhất.
– …
Thì ra là như vậy! Thì ra là như vậy!
Còn có thể như thế nữa!
Thư kí Hoàng vỗ tay bộp bộp:
– Quá hay! Cậu thử làm với chúng tôi xem.
Đúng rồi! Có khi là lũ nhóc nên anh mới dễ dàng đoán như thế!
Tôi không khỏi phấn khích.
Mạnh Vũ ánh mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ, lên tiếng:
– Chúng ta sẽ chọn một chủ đề như bé Nhi vừa nãy. Chứ không phải chỉ là hai thứ nữa.
Anh gật đầu:
– Được.
Rider Nguyên cười một cách quái dị:
– Tổng giám đốc đoán thử nhé. Measurement!
Câu nói vừa dứt, tôi với Trúc Vũ liền đưa mắt nhìn nhau một cách kì quái!
Measurement! Measurement! Từ này…không phải là…số đo 3 vòng sao!!!
Chủ đề gì thế này…Thật biến thái…
Nhưng anh lại nghiêm túc, chuẩn bị đoán…
Anh giữ nguyên vẻ điềm nhiên, đưa mắt nhìn Rider Nguyên, chậm rãi nói:
– 92- 65- 89.
Rider Nguyên bỗng đứng phắt dậy, mắt sáng rực lên để rõ sự ngạc nhiên:
– Unbelievable! Làm sao mà tổng giám đóc biết chuẩn như thế!
Thư kí Hoàng cũng kích động không kém:
– Thật kinh hồn! – rồi đột nhiên như nghĩ ra cái gì đó, đẩy gọng kính- Duy Phong…chẳng lẽ cậu có cùng sở thích với Nguyên sao?
Cùng sở thích…Cái gì thế này! Chuyện gì đang xảy ra vậy!
Nhưng mà…cái đó…làm sao anh biết cái đó chính xác như thế!
Anh không cho là đúng, dời ánh mắt đến thư kí Hoàng:
– 88- 63- 87.
Thư kí Hoàng trợn tròn mắt, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ kinh ngạc a lên một tràng dài.
Sau đó, vẻ mặt lại trở nên đăm chiêu, đẩy gọng kính:
– Không lẽ cậu có hai sở thích à?
Anh nghiêng ánh mắt sắc bén nhìn thư kí Hoàng, chuyển sang người cuối cùng.
Vừa thấy anh nhìn của anh chuyển về mình, Trúc Vũ liền nói to:
– Anh Duy Phong nói đi. Mạnh Vũ nhà em thích thế nào?
Mạnh Vũ dè chừng nhìn người bên cạnh mình đang có vẻ sốt ruột mong chờ.
Anh nhìn Trúc Vũ, nhẹ nhàng buông ra:
– Không phải là em.
Anh vừa dứt lời, Mạnh Vũ chỉ còn biết nhìn sang hướng khác mà ngó lơ còn Trúc Vũ thì mặt mày sa sầm, hằm hằm, không ngừng lay mạnh tay Mạnh Vũ, giọng nói gay gắt:
– Nói cho em biết ngay, anh còn thích như thế nào hả! Không như em thì anh thích gì hả!
Haha! Mấy người chúng tôi gục mặt cười.
À, mà chỉ có tôi là gục mặt cười thôi, còn hai oan hồn kia cứ ngửa cổ lên mà cười to.
Lũ trẻ con ngơ ngác rồi cũng phá lên cười.
Nhưng mà vì chuyện này mà mấy ngày sau đó…Trúc Vũ phớt lờ Mạnh Vũ.
Một tia sáng đột nhiên lóe lên trong mắt thư kí Hoàng. Tôi bỗng cảm thấy lạnh cả người.
Cảm giác bất an trỗi dậy.
Quả nhiên…Sau đó…Thư kí Hoàng cười một cách đầy tà ác:
– Duy Phong, của cậu cũng không phải là bạn Vy Anh đúng không!
– …
Ngay lúc đó, tôi chỉ muốn xông tới mà bịt miệng thư kí Hoàng lại, đánh đá cho người đó một trận.
Hỏi cái gì vậy!
Nhưng mà…Anh ho nhẹ một tiếng và…gật đầu…
A…! Như thế này là sao chứ! Tôi ngẩn người…
Tại sao anh lại còn tham gia vào trò này…
Rider Nguyên vừa nghe xong liền ngã lăn xuống nền cười.
Hai người tên Vũ cười ha hả.
Thư kí Hoàng bình tĩnh đẩy gọng kính, nhìn tôi rồi lắc đầu:
– Không đủ tiêu chuẩn.
– …
Hôm nay, thử đếm xem đã mấy lần tôi muốn trốn rồi.
Tôi ngước lên nhìn trần nhà, cố hít thử sâu, tự nhẩm trong đầu.
Đừng! Đừng nghĩ nữa! Đừng có nghĩ lung tung!
Không có chuyện gì xảy ra hết! Chuyện mọi người đang nói không phải là mình!
Nhưng mà…tại sao anh lại gật đầu…
Trời ơi! Cuối cùng là vẫn không dứt ra được những suy nghĩ đen tối này.
Mấy nhóc em cũng bắt đầu nhìn tôi, lắc đầu lia lịa:
– Không đủ tiêu chuẩn..
– …
Tôi mím chặt môi, cơn bực tức xen lẫn xấu hổ dâng lên, trào ra…Thật bức xúc! Nhưng bây giờ…chỉ có thể dọa được lũ nhóc này thôi.
Tôi lườm mấy nhóc, nghiêm mặt:
– Các em thử nói lần nữa xem. Chị sẽ…
Tạm thời chưa nghĩ ra là sẽ làm gì. Bỏ lửng câu như thế này có khi lại nguy hiểm hơn.
Lũ loắt choắt nghe xong lại dám le lưỡi nhìn tôi:
– Chị sẽ làm gì?
– Chị không làm được gì đâu…
– …
Hừ! Chẳng lẽ chỉ là mấy nhóc con nít mà tôi lại không đối phó được! Nực cười!
Tôi đứng bật dậy, đe dọa:
– Chị…sẽ mách các mẹ là các em không chịu ngủ trưa mà lo chơi.
Lũ nhóc nghệt mặt nhìn nhau! Ô, xem kìa! Đáng đời!
Ai bảo tinh tướng! Mười bảy năm tôi sống trên đời này lại không đủ kinh nghiệm để trừng trị mấy nhóc sao!
Ngay khi tôi đang còn giả vờ đi về phía cửa thì lũ nhóc bíu lấy chân, năn nỉ:
– Đừng mà, đừng mách mà.
– Em xin chị, không được mách.
Tôi hả hê, nhìn mấy nhóc:
– Vậy bây giờ phải im lặng. Không được nói xấu chị. Nghe chưa!
Mấy nhóc ngoan ngoãn vâng dạ rồi im thin thít.
Tôi bỗng cảm thấy tâm trạng cực kì thoải mái, cuối cùng thì một chút ánh sáng đã xuất hiện trong cái này tối tăm này rồi.
Nhưng mà…có phải biệt tài của những oan hồn là đeo bám dai dẳng không!
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, vẻ mặt đầy gian ác:
– Duy Phong, cậu cũng đoán cho Vy Anh cái gì đi chứ. Chẳng hạn như…
Chưa dứt câu, tiếng chuông điện thoại Lolli đã vang lên.
Mặc dù khiến tôi giật mình nhưng đúng là tiếng chuông cứu thế. Chưa bao giờ tôi lại muốn cảm ơn người đã sáng lập ra điện thoại như thế này!
Em đi nghe điện thoại – Tôi chỉ tay ra phía cửa, nhìn vẻ mặt mất hứng của thư kí Hoàng, tôi thấy cuộc đời này sao mà đẹp tuyệt!
Kéttttttttttttt…
Tiếng phanh xe chói tai phá tan bầu không khí vốn luôn yên tĩnh và có phần ảm đạm ở một khu phố.
Nếu như mỗi lần nghe thấy tiếng động này, tảng đá đè nặng trong tim bà sẽ được trút bỏ, nhưng hôm nay nó lại càng khiến bà cảm thấy như mình ngừng thở.
Chưa bao giờ là bà không mong cậu chủ về nhà như thế này.
Chẳng mấy chốc, bóng dáng bất cần và có chút khinh đời đã xuất hiện trước cảnh cửa màu rêu.
Thấy bà vẫn còn đứng bất động, anh có phần khó chịu:
– Mở cửa cho con đi chứ!
Bà lão bất giác nhìn lướt vào trong nhà, không che giấu được sự lo lắng và bất an. Sau đó, cánh cửa được bà mở ra một cách chậm chạp và miễn cưỡng.
Không để ý tới dáng vẻ thấp thỏm kì lạ của bà, anh vứt chiếc mô- tô sang một bên, định bước vào nhà nhưng chợt cánh tay bị níu lại.
Anh cau mày nhìn bàn tay nhắn nhúm đang bám lấy mình, khó hiểu:
– Hôm nay bà làm sao thế?
Mặc dù bà đã cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn không che được sự hỗn loạn trong ánh mắt:
– Cậu chủ đừng vào. Ông chủ đang làm việc, dặn tôi nên giữ yên tĩnh.
Giọng nói anh đầy bực bội:
– Ông ấy từ khi nào lại xem cái nhà này là nơi để làm việc?
Dứt lời, anh giằng nhẹ người khỏi tay bà, bước chân vang lên đầy phẫn nỗ.
Phía sau, bà lão đứng thất thần, không yên.
– Cô đi đi. Quang nó đã không còn xem cô là mẹ nữa rồi. Đừng để nó thấy cô nữa.
Căn phòng khách rộng lớn. Rèm cửa sổ được két chặt lại như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Không khí căng thẳng và ngột ngạt phủ lấy.
Trên chiếc ghế sôfa có hoa văn tinh tế, người đàn ông có vẻ mặt đầy phẫn nỗ:
– Cô còn quay về đây làm gì? Cô nói là vì Quang? Cô có tư cách gì mà nói là vì nó? Nếu lấy tư cách là một người mẹ ra thì cô không đủ! Và Quang cũng không xem cô là mẹ.
Ngồi ở phía đối diện là một phụ nữ khá diêm dúa, màu son đỏ thẫm, bộ váy hở vai không hề phù hợp với độ tuổi của bà. Dáng vẻ của bà có chút kênh kiệu, giọng nói như chế giễu:
– Nếu nó xem ông là bố thì tại sao lại không thể xem tôi làm mẹ! Tôi đến tìm con trai của tôi, ông cấm được sao?
Người đàn ông trán đã nổi gân xanh, ánh mắt đầy tức tối:
– Cô im đi. Dù lúc trước tôi có tệ như thế nào thì đó đã là quá khứ. Thiệt thòi mà Quang phải chịu tôi đang cố gắng bù đắp. Dù nó không chấp nhận tôi thì sao? Còn cô? Từ khi ly hôn thì cô đã bao giờ đoái hoài tới nó? Bây giờ lại về đây?
Bà ta bắt chéo chân, vuốt nhẹ những ngón tay treo đầy nhẫn một cách khoa trương:
– Dù sao thì tôi cũng có quyền thăm nó! Ông không cấm được đâu. Mà có khi nó lại về với tôi đấy chứ!
Chiếc rèm cửa khẽ tung bay. Người đàn ông nắm chặt tay lại như cố gắng kiềm chế để không lai tới bóp cổ người đàn bà kia:
– Cô tìm nó là vì muốn cái tài sản này chứ gì? Quang nó là con của cô, cô lại muốn lợi dụng à? Tiền tôi vẫn cung cấp đầy đủ cho cô cơ mà? Tại sao lại còn tìm nó!
Bà ta cười nhạt, không hề tỏ ra lúng túng:
– Ông cũng biết rồi thì tôi cũng chẳng vòng vo. Tài sản của ông, san hai phần ba cho tôi. Còn không, tôi sẽ lại rất nhớ con trai đấy!
Bùi Vĩnh đứng bật dậy, hét lên đầy kích động:
– Vô liêm sỉ! Cô đúng là đồ vô liêm sỉ! Tiền đối với cô quan trọng như thế à? Năm năm trước, tôi thậm chí đã đưa cho cô một nửa tài sản. Cô hứa gì nào? Sẽ không còn tìm Quang! Bây giờ lại tìm tới đây. Có phải năm năm sau, cô sẽ lại diễn cái trò này?
– Ông tiếc à? Vậy thì đừng có mà nói với tôi nó là con hay là không. Giờ ông trả lời luôn đi, chấp nhận hay là không?
Bùi Vĩnh đã hoàn toàn bị làm cho đứng tim, mệt mỏi ngồi phịch xuống, thở dài đầy bất lực:
– Tôi không thể.
Ngay lập tức, người đàn bà kia trừng mắt, tức tối:
– Không thể? Là vì…
– Là vì toàn bộ tài sản đứng tên tôi. – một giọng nói trầm thấp vang lên.
Phía cửa, anh lặng lẽ đứng đó, như là từ rất lâu rồi. Vẻ mặt bất cần, chiếc khuyên tai nhỏ lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Cả hai người ngồi ở ghế sofa đều giật mình, kinh ngạc nhìn anh.
***
A, là mẹ gọi. Tôi đột nhiên cảm thấy thật căng thẳng, giọng nói có phần khó khăn hơn:
– Mẹ ạ.
– Ừ, mẹ đây.
Hóa ra là mẹ chỉ hỏi thăm xem chúng tôi chơi có vui không, có thấy cô nhi viện đẹp hơn không, có say xe không…
Tôi thoải mái nói chuyện với mẹ, người cũng tự nhiên trượt xuống cửa, không để ý là còn có một người đứng bên cạnh.
– Trời mùa đông, nhanh tối lắm. Các con chơi một chút nữa rồi về nghỉ ngơi. Mai còn tới trường.
Nếu mẹ không nhắc thì tôi cứ nghĩ mình còn nhiều thời gian lắm. Tôi thở dài một tiếng:
– Vâng. Các mẹ cũng bảo chúng con đi chuyến bus lúc 5 giờ 30 là vừa.
– Lúc về phải chuẩn bị kĩ càng. Thời tiết lạnh dần, dễ say xe hơn.
Nghĩ đến chuyện say xe, tôi tự nhiên cảm thấy mình lảo đảo:
– Hay mình chuyển nhà tới đây mẹ. Rất tiện mà.
– Nhóc con này, con nói linh tinh gì thế. Thôi, chơi gì thì chơi đi rồi chuẩn bị về. Dặn Mạnh Vũ với Trúc Vũ là về nhà mình luôn. Hai mẹ chuẩn bị món mới.
Mắt tôi sáng lên:
– Món mới? Vâng! Con sẽ dặn hai người ấy.
– Ừ. Vậy chơi ngoan nhé.
Thấy mẹ chuẩn bị tắt mắt, tôi không kịp suy nghĩ, hỏi một cách vội vã:
– Mẹ! Bố…không gọi cho mẹ à.
Im Lặng…im lặng. Tôi cắn môi đầy hối hận. Tại lâu quá rồi không thấy bố gọi về nên tôi mới không kiềm chế được mà hỏi mẹ.
Tôi hít thở sâu, nhỏ giọng:
– Mẹ Diệp, con nhớ mẹ.
Mẹ cười một tiếng rồi ngắt máy.
Tôi ngồi đờ đẫn nhìn về phía trước một lúc, chuẩn bị đứng dậy trở vào trong thì bỗng nhìn thấy trước mặt là một đôi chân dài thẳng tắp và mạnh mẽ.
Quả nhiên là anh…Vì ngồi lâu nên tôi bị tê chân, nghiêng ngả đứng dậy:
– Sao anh lại ra đây. Lạnh lắm đấy!
Anh mỉm cười:
– Ừ. Rất thích lấy áo của anh?
Tôi ngơ ngác rồi nhìn xuống chiếc ác xám, đỏ mặt:
– Đâu có. Tại anh muốn em giữ mà…
Anh mặc áo vào, áp hai tay lên má tôi:
– Lạnh.
Tôi sững người, rồi nhanh chóng lấy lại sự trấn tĩnh:
– Em ở ngoài này khá lâu rồi mà.
Có muốn mượn anh không?
– À, có. Mượn tay anh một chút.
Thấy tôi rất bình tĩnh chứ! Nhưng mà là…phản xạ có điều kiện thôi.
– Vy Anh, có một thứ muốn cho em.
– À, vâng.
– Túi áo khoác bên trái.
Bên trái à? Có thấy gì đâu?
Anh nhìn tôi, có vẻ bất đắc dĩ:
– Túi áo của anh.
– Vâng.
– Lấy nó ra.
– À, vâng.
Tôi nhíu mày, là một vật gì đó rất nhỏ…Vừa đưa ra…liền lóe sáng. Kim cương?
Ồ, là cỏ bốn lá bằng kim cương…Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Hôm qua, ở biệt thự trắng…bãi cỏ ở đấy xanh mướt…là cỏ ba lá. Tôi đã tìm rất kĩ nhưng cũng không tài nào tìm thấy một ngọn bốn là nào.
Cỏ bốn lá – mỗi lá trên ngọn cỏ tượng trưng cho một thứ quý giá nhất của cuộc sống.
Đó là niềm hi vọng – niềm tin – tình yêu – may mắn.
Cứ 10.000 chiếc cỏ ba lá thì mới có một chiếc bốn lá.
Tôi không hẳn là muốn có cỏ bốn lá vì những điều thiêng liêng này, mà chỉ đơn giản là tôi rất ấm ức khi không tìm thấy.
Có nghe anh nói là sẽ tìm cỏ bốn lá cho tôi…Nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ là mình đang mơ. Vì sau này không thấy anh đề cập tới.
Vậy mà…là thật.
Cỏ bốn lá kim cương…mỗi nhánh lá đều được thiết kế tinh xảo, mang một vẻ đẹp vừa cao sang thuần khiết lại vừa đơn nhã.
Thật đẹp! Tôi dán chặt ánh mắt vào đó…
Một lúc sau…
Tôi lắc đầu:
– Em không nhận đâu.
Anh trầm giọng:
– Vy Anh.
Tôi vẫn kiên quyết:
– Em không nhận. Việc gì em cũng có thể đồng ý với anh được, nhưng cái này thì không.
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp:
– Tại sao?
Tôi cắn môi:
– Cái này…là kim cương.
Vẻ mặt anh thấp thoáng nét cười, lắc đầu:
– Không phải.
Không phải? Rõ ràng là kim cương mà!
Tôi có hơi nghi ngờ…Anh không biết phân biệt rồi!
Thời giờ lại có rất nhiều trò lừa bịp nữa. Nhưng mà…nếu bị gạt thì phải thành đá hay gì chứ…À, không lẽ dạo này có xu hướng lừa gạt mới.
Dừng! Suy nghĩ thật lộn xộn.
– Anh Duy phong. Là kim cương mà.
– Không. Là cỏ bốn lá anh giúp em tìm.
Tôi vẫn không thay đổi lập trường:
– Em không nhận đâu.
Anh mỉm cười:
– Được rồi..
Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng chịu thỏa hiệp rồi. Dù tôi rất thích nhưng cũng không thể nhận được.
Đối với anh nó chỉ là cỏ bốn lá nhưng mà…tôi không thể nào lại nghĩ đơn giản như thế được. Và cũng không thể nào không bận tâm đó là kim cương cả.
Tôi đang chìm vào suy nghĩ thì đột nhiên thấy anh cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi…từ từ tiến sát lại gần.
Ngay lập tức, tôi giãy dụa, la lên:
– Duy Phong! Em nhận. Em sẽ nhận.
Anh khựng người lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm, vừa có chút ấm áp lại có chút nghiêm nghị:
– Đã biết là không thể từ chối anh. Sao còn bướng?
– Em… – Tôi nhất thời không biết là nên nói gì, phát huy sở trường vậy – chuyển đề tài – Anh Duy Phong.
– Ừ.
– Hôm qua, anh đưa em về rồi lại tới ngay công ty.
Vẻ mặt anh cũng trở nên chăm chú hơn:
– Ừ.
– Sau đó anh lại sang Hồng Kông.
– Ừ.
– Sau đó anh lại tới đây với em.
Anh gật đầu.
– Nếu em là anh, em…
Ánh mắt ánh có chút hiếu kì và chờ đợi:
– Làm sao?
Tôi không hề né tránh, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói cũng trở nên thật rõ ràng:
– Em… sẽ rất buồn ngủ.
Cả hai người ngồi ở ghế sofa đều giật mình, kinh ngạc nhìn anh.
Bùi Vĩnh run run giọng:
– Quang…Con…
Anh không nhìn ông, bước đến bên cạnh người phụ nữ:
– Mẹ!
Bà ta không ngờ Bùi Quang lại phản ứng như thế này, như vậy là anh chưa nghe được gì rồi. Ngay lập tức, vẻ mặt trở nên rất xúc động:
– Quang! Mẹ tới thăm con đây.
Anh à lên một tiếng, chiếc khuyên tai lóe lên một tia sáng lạnh lẽo:
– Nhưng mà tôi không có mẹ.
Nhìn khuôn mặt người phụ nữ trong phút chốc đã trở nên cứng đờ, anh lạnh lùng, giọng đều đều:
– Tôi không có mẹ, chỉ có bố. Vì vậy bà đi ngay đi.
Bùi Vĩnh ngạc nhiên…
Đôi môi bà ta mím chặt, sắc mặt tái mét, toàn thân run rẩy:
– Con…con không cần mẹ nữa sao hả Quang!
Anh cười một tiếng:
– Không phải là không còn nữa, mà là chưa bao giờ cần. Đừng để tôi nói thêm. Bà đi ngay đi. – Anh nhìn ra phía cửa, có ý xua đuổi, câu cuối được ghì mạnh – và…đừng làm phiền bố tôi.
Người phụ nữ đứng im…Chết trân.
Từ khi nào mà Bùi Quang lại trở nên như thế…chấp nhận và bảo vệ người bố ấy…
Lúc người phụ nữ kia rời khỏi, Bùi Vĩnh không giấu được sự hạnh phúc, nhìn anh đầy xúc động:
– Quang! Con chịu tha lỗi cho bố rồi.
Anh không nói gì, đi ngang qua người ông.
Bùi Vĩnh có hơi hụt hẫng nhưng niềm vui sướng vẫn còn hiện rõ.
Lúc bước lên bậc cầu thang, anh quay đầu lại:
– Bố! Chuyện này đáng lẽ không nên giấu con. Còn nữa, con chưa bao giờ nghĩ là bố có lỗi với con.
Câu nói này như được anh cất giấu từ lâu.
Bùi Vĩnh nở một nụ cười mãn nguyện:
– Quang! Con thay đổi rồi. Là vì cô bé kia à?
Vừa nhắc tới đây, khuôn mặt anh trở nên khó coi, xen lẫn sự do dự và phức tạp.
Anh mím môi, không nói gì.
Bùi Vĩnh đến gần, đặt tay lên vai anh:
– Con thích cô bé ấy.
Anh gật đầu.
– Vậy thì phải nói rõ ràng cho người ta biết.
Anh không trả lời, bước lên những bậc thang tiếp theo.
***
Anh nhìn tôi, vẻ mặt là có nên cười hay không nữa!
– Vy Anh! Em rất ngốc.
– À. Mọi người vẫn hay tưởng là vậy. Nhưng thật ra không phải.
– Vậy à?
– Vâng. Em ngược lại là rất thông minh. Chỉ là không có ai đủ khả năng để có thể nhận ra thôi.
– Vậy anh thấy Vy Anh rất ngốc thì anh có khả năng siêu phàm?
Tuyệt đối không bao giờ tranh luận với anh về vấn đề trí tuệ nữa! Nhắc đến khả năng siêu phàm, tôi chợt nhớ ra…
– Màn ảo thuật đọc suy nghĩ lúc nãy, anh tại sao lại có thể đoán chuẩn các hết tất cả như vậy.
– Suy đoán.
Suy đoán! Được rồi…Thì là suy đoán…
Tôi khẽ thở dài:
– Vậy tại sao em lại không đoán được?
Anh thấy vẻ tò mò của tôi thì có hơi buồn cười giải thích:
– Thật ra là cái này không hề khó một chút nào cả. Chỉ cần em tinh ý.
– Thật sao? Anh chỉ em đi.
– Được. Bây giờ Vy Anh cũng chọn ra hai thứ đi.
Tôi nghĩ nghĩ một chút, nhìn anh:
– Gia đình và sự nghiệp.
– Gia đình.
Tôi kích động:
– A! Sao anh biết! Mau chỉ em đi.
– Ừ. Là thế này. Khi em liệt kê hai thứ đó, anh để ý tới ánh mắt và giọng nói của Vy Anh. Lúc em nói tới gia đình, vì đó là thứ em chọn nên sẽ có chút hy vọng và tin tưởng ở em.
Hy vọng và tin tưởng? Hình như là tôi hiểu rồi.Thế thì…
Anh thử nói ra hai thứ đi. Em cũng sẽ đoán được cho mà xem.
– Được. – Anh nhìn tôi, chậm rãi nói – Em và tất cả.
Tôi mở to mắt nhìn anh…Mặc dù đây chỉ là phục vụ cho mục đích thể hiện tài ảo thuật của tôi nhưng mà…ánh mắt anh…giọng nói này…
Em và tất cả…Câu nói này giống như mộ lời khẳng định thì hơn.
Tôi thất thần nhìn anh.
Đột nhiên anh bật cười:
– Vy Anh! Em thật sự không có năng khiếu trong việc này.
– …
Tôi bắt đầu cảm thấy không khí trở nên thật ngột ngạt. Tay anh vẫn để trên má tôi. Ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa khó nắm bắt…
– Sắp đến giờ xe bus rồi.
– Về cùng anh.
– Đi xe bus gần hai tiếng. Sẽ rất tốn thời gian.
Anh cười một tiếng:
– Em còn có thể ngốc như thế này nữa.
A! Tôi chẳng hiểu gì cả! Vẻ mặt cũng trở nên ngơ ngác.
Anh buông tay ra, giọng nói trở nên ấm áp:
– Vào trong. Chơi một lát nữa rồi về.
Tôi gật đầu đi theo anh. Tim vẫn đập sai nhịp.
Cứ mơ màng, có lúc tôi nghĩ mình hiểu ra điều gì đó, có lúc lại không. Cuối cùng là chẳng rõ ràng được gì cả.
Bên trong, không khí khá trật tự.
Lũ nhóc đang chăm chú nghe thư kí Hoàng kể chuyện gì đó, khuôn mặt đầy nghiêm túc.
Còn rider Nguyên thì có vẻ nhàm chán lại vừa coi thường, cắm phone nghe nhạc, lâu lâu lại gắt lên:
– Stop!
Mạnh Vũ và Trúc Vũ cũng im lặng nghe nhưng biểu cảm không khác rider Nguyên là bao.
Thư kí Hoàng vẫn say sưa kể chuyện.
Tôi cũng bắt đầu tò mò, ngồi xuống lắng nghe.
Ném mình xuống giường, anh thẫn thờ nhìn trần nhà, khẽ thở dài.
Thích một người thì phải cho người ấy biết! Điều ấy tại sao anh lại không rõ chứ! thậm chí anh còn là người ghét cái kiểu cứ giấu diếm không rõ ràng.
Nhưng mà lúc đối mặt với cô bé ấy thì anh lại không nghĩ được như thế.
Giống như cô ấy sống ở một thế giới khác vậy, hoàn toàn cách biệt hẳn với anh.
Anh biết, tất cả là mình sẽ chỉ nhận được con số 0 mà thôi.
Và hôm qua, thấy Duy Phong và Vy Anh như vậy, anh đã biết ai mới là người nên ở bên cạnh cô ấy.
Chính anh cũng cảm thấy hai người họ mới thuộc về nhau.
Anh nhắm mắt lại…Tâm trí quay về một đêm mùa đông của nhiều năm trước.
Hôm đó, cuộc đua kết thúc, anh không vội về nhà mà lang thang khắp thành phố.
Không phải là anh chán ghét cái nhà đó mà là anh không chịu được sự cô đơn, lạnh lẽo ở nơi đấy.
Anh cứ phóng xe lao đi như vậy, chẳng hề có điểm dừng. Sương đêm đã bắt đầu buông xuống.
Mình anh với thành phố đang chìm trong đêm đen.
Cảm giác cô độc ngày càng lớn dần.
Và anh nhìn thấy một điểm sáng…
Anh quyết định dừng ở đó.
Là một quán phục vụ đồ uống, điểm tâm không lớn lắm, nhưng có cách bố trí rất độc đáo.
Anh mở cửa bước vào…Vắng ngắt. Chẳng có ai cả.
Đã đóng cửa rồi à? bảng thời gian chỉ báo làm việc tới 10 giờ, bây giờ đã gần 12 giờ rồi…
Anh cau mày, chủ quán là ai sao mà bất cẩn như vậy, quên khóa cửa!
Đúng lúc anh định bước đi thì đột nhiên anh đèn vụt tắt.
Sự hiếu kì và một cảm giác lạ lẫm dâng lên…khiến anh dừng chân và bước hẳn vào quán.
Mắt anh dừng lại ở một nơi…
Trước ánh sáng lung linh của những ngọn nến nhỏ, có hai cô nhóc đang ngồi ở đấy.
Một cô nhóc có vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, vẻ mặt đầy háo hức, lấy tay lay lay cô nhóc ngồi bên cạnh:
– 11 giờ 59 rồi. Vy Anh, cậu chuẩn bị ước đi.
Cô nhóc tên Vy Anh có khuôn mặt rất đáng yêu, đôi mắt to tròn nhìn chăm chăm vào chiếc bánh sinh nhật đầy nến.
Cô nhóc bỗng trở nên thật nghiêm trang, ánh mắt đầy kiên quyết.
Bùi Quang hơi tò mò, chắc là việc gì đó rất quan trọng nên cô bé đó mới có bộ dạng nghiêm túc như vậy.
Cô bé hít sâu một hơi, đột ngột nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau, lẩm bẩm:
– God, con ước người sẽ mang cho con một người đẹp trai, cao trên 1m80, tài năng, giàu có, không gay, chung thủy, … nói chung là tuyệt vời như thiên thần là đủ rồi.
Bùi Quang suýt nữa thì bật cười ra tiếng.
Nhưng khoảnh khắc đó, anh lại muốn mình trở thành người ấy.
Dù điều ước có ngốc nghếch thế nào nhưng hình như đối với cô bé ấy lại là một điều vô cùng nghiêm túc.
Không hề ai biết tới sự hiện diện của anh…
Vừa lúc anh anh bước ra khỏi quán thì đèn bật sáng, một cô gái lớn tuổi đi ra từ chỗ công tắc điện, liếc xéo cô bé:
– Em lại ước cái này à? Trai như thế không có đâu.
Cô nhóc bên cạnh cũng nhìn cô bé đầy nhàm chán:
– Cậu lại ước cái này mãi mà không chán à. Làm ơn quay về sao hỏa đi.
Trước thái độ của hai người kia, vẻ mặt của cô bé vẫn đầy quyết tâm:
– Người ấy chắc chắn là tồn tại.
– Em lại tự kỉ nữa rồi.
– Tự kỉ mà còn tự sướng.
– Em sẽ chờ người ấy. Em tin là anh ấy sẽ đến tìm em.
– Em ngốc vừa thôi.
– Cậu hâm quá.
– …
Anh thích cô bé ấy từ lúc đó…Cho đến bây giờ thì có còn là thích nữa không?
Dù là con số 0 đi nữa, anh vẫn sẽ làm điều đó.
Đơn giản là vì anh không thể giấu được. Càng giấu nỗi đau sẽ càng sâu hơn.
***
– Cô ấy nói với chú là chỉ cần chú bằng lòng làm bạn trai cô ấy thì cô ấy sẽ bỏ sự nghiệp, tình nguyện ở nhà làm một người vợ ngoan, chăm chút gia đình và nuôi những đứa trẻ. – Thư kí Hoàng kể đến đây có phần vênh lên – Chú nói với cô ấy là anh không cần một phụ nữ ăn bám.
Kể xong, vẻ mặt thư kí Hoàng trở nên vô cùng kiêu ngạo.
Lũ nhóc còn gật đật đầu phụ họa, vẻ mặt như thông cảm…
À, hóa ra là kể chuyện tình sử cho lũ nhóc…Cái gì? Tình sử? Không phải thư kí Hoàng hết chuyện kể nên mới lôi tình sử ra kể đấy chứ!!! Người này nghĩ mấy nhóc sẽ hiểu được sao?
Anh ngồi bên cạnh, có vẻ như đọc được suy nghĩ của tôi, khẽ thì thầm:
– Những chuyện này là có thật. Tất cả là 9 cô, anh ấy sẽ kể ra 90 cô. – Anh nhấn mạnh – chỉ có con nít mới chịu nghe anh ấy nói.
Thì ra là vậy. Nhưng tôi thấy cũng…thú vị mà.
Chú cháu nhà này…chú thì cứ nói, cháu thì cứ nghe…nhưng thật ra…chẳng ai hiểu gì.
Với chất giọng đắc chí nhơn nhơn, thư kí Hoàng tiếp tục:
– Cô nhân viên trong công ty theo đuổi chú. Nói với chú là cuộc sống không có chú sẽ trở nên rất vô nghĩa, không có chú, cô ấy không thiết sống nữa. Chú nói với cô ấy, anh không cần một người phụ nữ vô trách nhiệm.
Lần này, lũ nhóc la lên:
– Cô này chú kể rồi.
– Cô vô trách nhiệm chú kể lúc nãy rồi.
Thư kí Hoàng nghệch mặt vài giây, sau đó xua tay:
– Kể rồi? Các cháu nhớ sai rồi.Chú nhiều cô lắm!
Mấy nhóc em lại nhao nhao:
– Kể rồi mà.
– Chú kể rồi.
– Rõ ràng là kể rồi.
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, cau mày:
– Đã nói chưa kể là chưa kể! Có nghe không hả!
– Kể rồi. Kể rồi mà.
– Ta là người kể mà không biết à.
– Chúng cháu là người nghe.
– Nghe sai, sai bét hết rồi.
– …
Lại còn có thể cãi nhau tay đôi với con nít…!
Tôi rất nghi ngờ một điều.Thư kí Hoàng có khi là một chứng nhân của sự hợp tác giữa thế giới ma quỉ và người ngoài hành tinh.
Rider Nguyên gỡ tai phone ra, liếc xéo thư kí Hoàng:
– Please! Đây là lần thứ ba chú cháu mấy người cãi nhau rồi đấy!!!
Thư kí Hoàng tỏ ra không quan tâm, quay sang hỏi hai người tên Vũ:
– Cô này anh đã kể chưa? Chính xác là chưa, có đúng không?
Hai người tên Vũ cười lảng:
– Haha. Đôi khi các cô gái cũng có những hành động giống nhau mà.
– …
Thế là biết sự thật rồi chứ! Nhưng thư kí Hoàng…trong từ điển của người này hình như là không hề tồn tại hai chữ xấu hổ.
Nhanh chóng lấy lại vẻ mặt kênh kiệu, mắt lại lóe lên một tia gian tà, cười khà khà nhìn lũ nhóc:
– Thế có muốn nghe chuyện của anh Duy Phong không?
Ngay lập tức, giọng nói đầy hào hứng và phấn khích vang lên:
– A! Có!
Mọi người đồng loạt hướng ánh nhìn về phía đó.
Tôi le lưỡi, cười gượng, nói một cách rụt rè:
– Em muốn nghe mà…
Anh nhìn tôi, hơi nhíu mày:
– Muốn nghe? Nhưng anh chẳng có ai cả!
Không có ai? Chẳng lẽ lại không có ai?
Vô lí!!! Hoàn toàn vô lí!!!
Anh luôn nổi- bật- kinh- người như vậy mà lại không có ai?
Có chết tôi cũng không tin. Như thế chưa đủ, phải là chết rồi tôi cũng không tin.
Thư kí Hoàng sau khi bị tôi dọa thì đã lấy lại bình tĩnh, đẩy gọng kính:
– Cái này chỉ có tôi mới biết thôi bạn Vy Anh. Duy Phong… – nói tới đây, thư kí Hoàng lắc đầu thở dài vẻ khổ sở, theo tôi thì đây chính xác là nỗi khổ của một người nhiều chuyện – cậu ấy có bận tâm gì đâu.
Biết ngay mà!!! Hứ, không có ai nữa chứ…Riêng tôi…đã là một người rồi…
***
Sân bay náo nhiệt…
Một người đàn ông lặng lẽ kéo chiếc vali đi về phía bãi đỗ xe.
Nắng chiều chiếu lên người ông càng thêm kéo dài chiếc bóng cô độc.
Được cất giấu sau bóng dáng đó là cả một bí mật to lớn…và…một tình yêu bất diệt.
***
Chắc chắn là các bạn biết ai là người ở sân bay rồi đúng ko? ^^
Mọi người bắt đầu chú ý hơn, vẻ mặt đầy tập trung.
Còn anh tựa đầu vào tường, tỏ ra bàng quan và mặc kệ.
Thư kí Hoàng nhìn những ánh mắt mong chờ của chúng tôi…đột nhiên nghiêng đầu sang trái…sang phải…
Chưa hết, hai tay đan chéo vào nhau, xoay xoay…
Hự! Đây là những động tác khởi động thể dục mà…Đã như thế, vẻ mặt còn cứ vênh vênh…
Đúng là hơn cả khác người. Thấy chúng tôi để ý nên làm kiêu đây!
Mà…mấy nhóc em lại còn đang làm theo!
Trời ơi…! Đây là tiết thể dục sao?
Rider Nguyên tút tai phone ra, ném thẳng vào người thư kí Hoàng:
– Say it! Ngứa mắt!
Ngứa mắt… Vâng…chính xác là rất ngứa mắt.
Cứ quay qua quay lại như con loăng quoăng.
Con loăng quoăng ấy bị tấn công thì đờ người một tí…
Ồ, đã hết loăng quăng rồi…
Thư kí Hoàng ho vài tiếng lấy giọng, bắt đầu kể:
– Vì có quá nhiều nên chuyện gì tôi nhớ ra thì sẽ kể.
– …
Một câu nói rất có lí! Nhưng…ai mà không biết cơ chứ!!!
Chuyện không nhớ ra thì kể bằng niềm tin sao?
Mọi người đều lườm thư kí Hoàng, tất nhiên là trừ người đang ngồi cạnh tôi ra.
Cuối cùng, câu chuyện cũng được bắt đầu…
– Ba năm trước, tại Lon Don, một tập đoàn lớn tầm cỡ thế giới tổ chức một dạ tiệc. Khánh Phong là một trong những đối tác quan trọng nhất nên tham dự. Lúc ấy, Duy Phong và tôi đại diện tập đoàn tới đó. Nhưng chỉ đến hai mươi phút cho có mặt rồi sẽ bay sang Ý. Lúc chúng tôi ra về thì một cô gái trẻ đang vừa đàn piano vừa hát trên sân khấu. Cô ta là con gái duy nhất của tập đoàn kia – thư kí Hoàng nhíu mày – tên gì nhỉ, hình như là Kamila Rivera.
Anh từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên thái độ thờ ơ. Có lẽ là bây giờ anh cũng không biết là chuyện đó từng xảy ra hay không nữa…
Vừa nói tới đây, Mạnh Vũ bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì đó, lên tiếng:
– Kamila Rivera? Tập đoàn đó là R.Conglomerate?
Thư kí Hoàng mắt sáng lên:
– Đúng rồi. Đúng là R.Conglomerate. Cậu cũng biết à?
Ừ nhỉ. Sao tôi cũng có cảm giác như là đã từng nghe thấy ở đâu rồi.
Trúc Vũ đột nhiên la lên đầy kích động:
– Kamila Rivera! Vy Anh, không phải chúng ta đang đi lùng album mới của chị ấy à?
A! Phải không? Kamila Rivera…Một ca sĩ teen mang tầm quốc tế…Rất rất nổi tiếng.
Người anh, vừa tài giỏi, xuất thân lại vừa danh giá. Là đại tiểu thư của một tập đoàn lớn.
Ồ! Thế giới này hóa ra lại nhỏ bé như vậy…
Mà không phải, lúc nào tôi gặp chị ấy thì mới nói được như thế.
Cái này…là anh gặp mà.
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính:
– Tốt! Mọi người đều biết thì chuyện sẽ hấp dẫn hơn. Nhưng mà…cô ta là ca sĩ à?
– …
Thấy vẻ mặt sa sầm đầy khó coi của chúng tôi, thư kí Hoàng cười lảng:
– Haha. Tôi chỉ biết cô ta là con gái cưng của chủ tịch tập đoàn đó. Tiếp nhé. Bữa dạ tiệc đó là tổ chức kỉ niệm Kamila lên 18. Duy Phong và tôi đến rồi chỉ nhoáng cái là đi nên cũng không để ý gì nhiều. Kamila thì say sưa biểu diễn trên sân khấu, lâu lâu lại liếc mắt đưa tình với Duy Phong.
– …
Nói tới đây, tôi đột nhiên liếc anh một cái…nhưng cái này là thăm dò chứ không phải đưa tình nhé! Người ấy vẫn giữ thái độ hờ hững…Thế thì có lẽ là lúc ấy không rung động trước Kamila nhỉ…
– Lúc Duy Phong vừa đứng dậy khỏi bàn tiệc thì Kamila bỗng nhảy vọt xuống sân khấu, chắn ngay trước Duy Phong, vẻ mặt đắm đuối, giọng nói ngọt ngào, thậm chí cô ta còn phát âm tên Duy Phong rất chuẩn. – Thư kí Hoàng bỗng nói nhỏ như thì thào – Phong…Don’t leave me…
Lần này, rider Nguyên ném luôn chiếc MP3 vào người thư kí Hoàng:
– Vietnamese! Phát âm của anh nghe phát ói đi được.
Phát ói…vâng…đồng ý là thế.
Thư kí Hoàng sa sầm mặt nhưng nhanh chóng kể tiếp, giọng nói thật nhẹ nhàng, ánh mắt cũng đắm say…nhưng mà vẻ mặt người này chỉ hợp với ác quỉ, bắt chước người ta như vậy thật…phát ói:
– Phong…đừng bỏ em một mình. Phong! Có biết là em dành bữa tiệc này chỉ để cho anh không? Ngày hôm nay, em bước sang 18 rồi, đã là một cô gái trưởng thành rồi. Em muốn thực hiện một việc quan trọng nhất đời mình, đó là…thổ lộ với anh một điều. Phong…em yêu anh…Hãy để em được bên anh. Chỉ cần anh cho phép, em sẽ theo anh tới bất cứ nơi đâu. Phong…làm ơn, chấp nhận em..
Wow! Thật lãng mạn! Anh hạnh phúc như vậy! Được chị Kamila thổ lộ trực tiếp thế này…
Tôi cũng thật sự cảm thấy như mình đắm chìm trong khoảnh khắc ấy…
Kamila xinh đẹp đầy quyên rũ…ngọt ngào và say đắm…
Giống như nàng công chúa chờ đợi hoàng tử của mình.
– Lúc đó, mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi. Hàng loạt máy quay phim cũng đều được chuẩn bị để ghi lại hình ảnh đó. Duy Phong nhìn Kamila…
Tim tôi bỗng nhiên đập rất nhanh…Vừa hồi hộp vừa bất an…
Thư kí Hoàng bắt chước anh, ánh mắt đầy lạnh lẽo và thản nhiên, vẻ mặt hờ hững, giọng nói không cảm xúc:
– Sorry, were you talking to me? (Xin lỗi, cô đang nói chuyện với tôi à?)
– …
Căn phòng phút chốc trở nên im bặt, bị bao phủ bởi không khí quái dị…
Mặc dù là thư kí Hoàng chỉ bắt chước lại thôi nhưng như thế cũng đủ để làm cho chúng tôi bất động – chết lặng – sững sờ – kinh ngạc.
Một từ thôi – Sốc.
– Haha. Mọi người không chứng kiến mà còn như thế thì phải biết lúc đó, bữa dạ tiệc như thế nào. Haha. Phải gọi đó là dạ- tiệc- hóa- đá. Haha. Lúc DP nói xong, cùng tôi rời đi thì khung cảnh ở đó vẫn không hề thay đổi. Tất cả đều nhìn nhau như thế này này. – Thư kí Hoàng mở to mắt, há miệng rồi lại tiếp tục cười lớn.
Rider Nguyên là người đầu tiên có phản ứng, ngã lăn xuống sàn, nhìn trần nhà, cười và cười. Giống như từ trước tới nay người này đều phải khóc.
Liền sau đó, hai người tên Vũ cũng cười tới nỗi ngã nhào…ngồi dậy…cười lớn…lại ngã nhào tiếp.
Còn tôi ư…vẻ mặt vẫn cứng ngắc…Thật muốn khóc mà!
Tôi từ từ…từ từ đưa mắt nhìn người ấy.
Ngay lập tức..thần trí còn chưa hồi phục hẳn lại bị chấn động!!!
Anh tựa đầu vào tường, đôi chân dài duỗi thẳng ra, mắt nhắm lại…
Ồ…anh ấy đang ngủ…
Ngủ? Ngủ ư? Còn có thể như thế nữa!!!
Ngủ…trong khi mọi người đang nói chuyện về mình???
Tôi tự ghi nhớ vào đầu một kinh nghiệm lớn – sau này không nên tiếp xúc nhiều với anh, như thế sẽ có thể bị đau tim bất cứ lúc nào.
Nhưng mà nhìn dáng vẻ của người ấy…đến lúc ngủ cũng hờ hững và thờ ơ như vậy…
Tiếng cười quá lớn làm anh khẽ nhíu mày.
Tôi nhìn mấy người còn cười bò kia, ra dấu:
– Suỵt! Mọi người đừng cười nữa. Để anh ấy ngủ.
Mọi người tất nhiên là…vẫn cứ cười ha hả. Không phải họ không muốn mà căn bản là đã không thể dừng lại được nữa rồi.
Tôi bất lực nhìn họ…Mấy nhóc em cũng đã lăn ra ngủ từ lúc nào.
Tôi lại tiếp tục nhỏ giọng:
– Mọi người đừng làm ồn…
Nhưng câu nói của tôi chưa kịp dứt thì đã có một giọng nói trầm ấm cắt ngang:
– Kệ họ.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế đó nhưng đôi mắt đã mở ra, vương chút mệt mỏi.
A! Anh sao lại dậy rồi…
Mà cũng phải thôi, tiếng cười như muốn làm nổ tung cả cô nhi viện chứ đừng nói là đánh thức anh.
Tôi tiến lại gần anh, thì thầm:
– Anh mệt lắm có phải không?
Anh lắc đầu, ra hiệu cho tôi ngồi cạnh. Im lặng.
Cuối cùng mấy người kia cũng chịu ngưng cười nhưng vẻ mặt lại đầy bất đắc dĩ. Không ngừng ôm bụng và xoa xoa miệng.
Sau đó, thư kí Hoàng liếc tôi và anh rồi bảo mọi người đưa lũ nhóc trở về phòng.
Tôi dựa vào người anh, lo lắng:
– Anh cũng nên về phòng nghỉ một chút.
Anh nhẹ giọng:
– Không cần.
– Vậy anh có đói không? Ăn cái này nhé!
Tôi bóc sẵn bánh ra, cái này là bánh qui thuộc dòng Bebe, là nhãn hiệu nổi tiếng đấy! Vì cái này mà tôi sẵn sàng tẩy chay cơm. Yêu không kém gì kem hạnh nhân đâu, mà ăn kèm với kem thì rất rất tuyệt.
Tôi đi đâu cũng mang theo một gói bánh nhỏ bên mình.
Anh nhìn lướt qua rồi cười:
– Thích cái này à?
Tôi cực kì tự tin, giọng nói có chút khoe khoang:
– Vâng. Cái này còn có rất nhiều loại.
Thật ra nhiều loại của tôi ở đây là ám chỉ…nhiều màu. Mỗi vị thì trên bao bì mang theo một màu riêng. Tôi lần nào đi siêu thị cũng vơ hết tất cả các màu. Mỗi ngày một màu mà nhấm nháp.
Cuộc sống thật là đầy màu sắc.
Tôi đưa một chiếc bánh nhỏ cho anh:
– Anh ăn nhé.
Anh hơi nhíu mày:
– Anh không nghĩ là anh sẽ ăn được.
Tôi có chút không vui:
– Tại sao? Từ trưa giờ anh còn chưa ăn gì mà.
– Anh không đói.
Tôi xụ mặt, đưa miếng bánh đó lên cắn cắn:
– Rất ngon đấy. Anh thật sự không muốn ăn à?
– Ừ.
Tôi bắt đầu chuyển sang năn nỉ:
– Anh ăn đi nhé. Một chút thôi mà. Làm ơn đi.
– …
Thấy anh có vẻ suy nghĩ, tôi lại tiếp tục:
– Duy Phong! Anh ăn đi mà.
– …
Thoáng qua trên gương mặt anh là sự phức tạp, anh nhìn tôi cười:
– Anh ngủ nhé?
– …
Được thôi! Anh cứ ngủ đi, ăn một mình càng tốt!
Tôi buồn bực ăn bánh…nhưng lại không thể ngăn mình khỏi đưa mắt nhìn người ấy.
Mái tóc đen ngắn này…mắt đã khép lại này…
Đôi mắt này, có lúc nhìn vào thì thật dịu dàng ấm áp.
Có lúc lại thật lạnh lẽo và vô cảm, làm cho người ta dù có can đảm đến mấy cũng không dám lại gần.
Có lúc lại ngang ngược và pha chút ma mãnh.
Nhưng có điều không thể thay đổi ở trong đôi mắt đó…là một sức mạnh ma quái khiến người khác bị mê hoặc.
Lần đầu tiên trong ngày có chút thời gian để tâm trí ổn định, bình tâm lại nghĩ ngợi một chút.
Nhưng…thực ra cũng không có gì để nghĩ cả.
Chỉ là…anh chẳng bao giờ dứt ra khỏi tâm trí tôi mà thôi.
Tôi thất thần nhìn anh.
Căn phòng tĩnh lặng…cả thế giới đột nhiên biến mất.
Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của mình đã đập sai nhịp…
Vẻ đẹp của anh làm người ta quên đi rất nhiều điều.
Tôi mím mím môi, vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm thật khẽ vào môi của người ấy.
Anh hơi nhíu mày..
Tôi giật mình, rút tay về ngay lập tức.
A! Anh đang nhìn tôi…
Tôi đánh thức anh rồi sao…
Nhưng chưa ai kịp nói thì thì một giọng điệu đầy nghiêm nghị vang lên, tất nhiên là pha lẫn gian ác:
– Bạn Vy Anh định ám sát tổng giám đốc của chúng tôi là không được đâu nhé!
Lấp sau cánh cửa, thư kí Hoàng cười đắc ý.
– …
Oan hồn! Oan hồn! Người này rõ ràng là oan hồn!
Ối má ơi…thật hết chịu nổi.
Nhưng mà cũng may, oan hồn ấy đã giải thoát tôi khỏi sự lúng túng vừa nãy rồi.
Đột nhiên lúc này tôi lại nghĩ ra một câu – oan hồn là người bạn tri kỉ.
Nghĩ xong liền không khỏi rùng mình…
Nhìn vẻ mặt không hài lòng của anh, thư kí Hoàng rón rén bước vào, khẽ hắng giọng:
– Tôi không cố ý đâu. Tôi đến để bắt tên này. – Nói rồi bế cậu nhóc còn lại đi.
Lừa gạt…Đến để đưa đi nhưng mà không biết oan hồn kia đã đứng ở cửa bao lâu rồi.
Căn phòng thoáng chốc lại trở nên thật yên tĩnh.
Chiều dần buông, qua ô cửa sổ nhỏ, đã thấy vài vệt nắng chiều rải rác, yếu ớt chiếu vào
.
Giọng anh nhẹ nhàng vang lên:
– Em tiếp tục đi.
Tôi ngơ ngác. Tiếp tục gì cơ?
Hừm…Không phải bây giờ đang im lặng à, vậy thì tiếp tục thôi.
Đợi một lúc, anh gọi tôi:
– Vy Anh.
Hừm…bảo người khác im lặng rồi lại cố ý lôi kéo người ta lên tiếng. Nham hiểm!
Tôi có chút đề phòng:
– Vâng.
– Lúc nãy có phải định cắn anh không?
Hừm…anh đừng nên nghĩ linh tinh như thế chứ, lúc nãy tôi chỉ…Lúc nãy? Cái gì cơ?
Chết rồi…lúc nãy…lúc nãy…vậy là anh biết những hành động tội lỗi mà tôi đã làm.
Không phải là anh đang ngủ à…Tại sao ngủ mà còn có thể như thế. Ác!Độc!
Tôi đỏ mặt, gục đầu vào hai chân, nhỏ giọng:
– Không phải đâu. Em ngồi im từ nãy giờ mà.
Giọng anh đầy ý cười:
– Vậy à?
Tôi vùi đầu sâu hơn, giọng cũng nhỏ hơn:
– Vâng, em không nói dối đâu.
– Được rồi. Mình nói chuyện đi.
Đã thoát! Lần sau không nên nhìn anh nữa…nếu nhìn là mất hết kiểm soát. Quá nguy hiểm.Anh có một ngoại hình quá nguy hiểm.
Anh muốn nói chuyện à? Nhưng sao tôi lại có cảm giác không bình thường nhỉ?
– Anh muốn nói gì? Em nghe đây.
– Nói chuyện yêu đương.
– …
Trong khi tôi còn choáng váng nhìn người ấy thì…
Rầm!!!
Một tiếng động mạnh mẽ vang lên…
Rider Nguyên ngã nhào dưới đất, mặt nhăn nhó, hướng về phía cửa quát ầm ỹ:
– Damn it!!! Đã rình người ta rồi còn xô đẩy. Stupid!
– …
Đã- rình- người- ta- rồi- còn- xô- đẩy. Những lời ngây thơ vô tội này mà cũng nói ra được sao?
Lần này…vẻ mặt của anh tối sầm lại…đứng dậy…sải bước…mang theo mùi vị lạnh lẽo đầy sát khí.
Thư kí Hoàng đang đứng ở cửa, liếc thấy anh thì vội vàng chạy như bay vào, lôi Rider Nguyên vẫn còn hồn nhiên ầm ỹ đi ra.
Sau đó…còn hướng chúng tôi, mỉm cười thật nhã nhặn:
– Xin lỗi vì đã làm phiền. Hai người có thể tiếp tục được rồi.
Anh có vẻ là tức giận.
Nhưng mà…nhưng mà…
Anh vừa ngoảnh đầu lại…
Ngay lập tức…tôi liền:
– Ha ha!!! Hahaha…
Tôi không kìm được nên cười ra tiếng! Cảnh tượng lúc nãy đúng là không thể chịu nổi mà.
Vì vậy…tôi cứ…cười lớn…mặc dù vẻ mặt của anh không được tốt cho lắm.
Nhưng chỉ vài giây sau, ánh mắt anh cũng trở nên có nét cười.
Nét cười này…vừa tinh quái vừa nguy hiểm.
Anh đi về phía cửa…đột ngột mở toang cánh cửa ra…
Ngay sau đó liền có tiếng hét chói tai vang lên:
– Aaaaaaa!!! Trời ơi. Giết người! Giết người!
– Oh my godddddd!!! Sát nhân! Sát nhân!
– …
Tôi hiếu kì chạy ra xem thử.
À…thì ra là hai oan hồn kia vẫn ở ngoài. Bộ dạng trông cực kì thê thảm.
Thư kí Hoàng mang vẻ mặt đau khổ, không ngừng nắn bóp xoa xoa cái mũi đang đỏ lên.
Còn Rider Nguyên ngồi phệt dưới đật, nghệch mặt, không ngừng lắc lắc đầu.
Nhìn bộ dạng sắp khóc của họ, thương tâm thì ít mà dã tâm thì nhiều.
Tôi lại cười lớn.
Anh dựa người vào cửa, khoanh tay lại, điềm nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt.
Thư kí Hoàng…oán hận nhìn anh.
Rider Nguyên…phẫn nộ nhìn anh.
Ánh mắt của họ rực lửa, vẻ mặt của họ đầy tức tối.
Rồi họ…mỉm cười, cúi đầu:
– Tổng giám đốc, anh có muốn dặn bảo gì không?
– …
Biểu hiện của anh vẫn không hề thay đổi, đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ xám bạc:
– Hai người đi chuẩn bị.
Lại mỉm cười, cúi đầu:
– Vâng. Thưa tổng giám đốc.
Lúc họ đi rồi, anh nhìn tôi:
– 5 giờ 20.
Ồ, 5 giờ 20 rồi à. Chiều muộn rồi. Nếu được ở đây ngắm hoàng hôn sẽ rất đẹp. Tâm trí tôi trở nên mơ màng.
Đã có lần bố mẹ và tôi đến ngọn núi gần đây, chờ mặt trời lặn.
Cảm giác lúc đó là háo hức nhưng cũng không quá mong chờ.
Như một điều gì đó thật tự nhiên sẽ đến với mình.
Như..Như cái gì!!! 5 giờ 20 rồi! Tôi không nghe lầm chứ?
Đã 5 giờ 20…
Tôi vật vã kêu thầm…
Bus! Bus!
Thấy dáng vẻ vừa chật vật vừa hoảng hốt của tôi, anh nhíu mày:
– Bus?
Tôi khóc không ra nước mắt, cắn môi nhìn mũi giày:
– Vâng. Em bị trễ bus rồi…Bị trễ rồi.
Thảo nào không thấy hai người tên Vũ. Hóa ra là đi rồi. Quá đáng!
Anh khẽ cười rồi kéo tôi đi.
Tôi bây giờ giống như…bỏ mặc tất cả. Trễ bus rồi! Sao cũng được hết!
Đi theo anh vậy…
Là khoảnh sân đây mà…
A! Hai người tên Vũ kìa…còn có cả các mẹ đang đứng đó nữa.
Lần này, tôi cảm giác như phía trước thật rực rỡ…kéo anh đi.
Các mẹ thấy tôi thì mỉm cười, ôm tôi dặn dò:
– Về thành phố học ngoan. Rảnh thì lại tới đây.
– Nghỉ hè rồi tới. Đi trong ngày rất mệt.
– …
Tôi gật đầu. Nhưng vẫn còn có cái gì đó thiếu thiếu.
Đúng rồi…Là nhóc em.
Tôi có chút mất mát:
– Mấy nhóc vẫn đang ngủ ạ.
– Ừ. Như vậy là tốt nhất. Để chúng nó biết các con đi, sẽ buồn hơn.
Tôi gật đầu nhưng cảm giác như mình là người bỏ mặc lũ nhóc vậy. Có chút không yên tâm.
Nhưng mà vừa lúc chúng tôi còn chuẩn bị đi thì nghe tiếng trẻ con vang lên:
– Đợi em!
– A, đợi em với.
Hử? Mấy nhóc…tôi vừa quay người lại thì đã bị lũ nhóc ôm lấy, cả Mạnh Vũ và Trúc Vũ cũng bị.
Các mẹ cười thật tươi:
– Anh chị em nhà này như có thần giao cách cảm thế.
Tôi xoa xoa đầu bé Nhi:
– Ở đây ngoan. Nghe lời các mẹ. Nhớ chưa?
Lũ nhóc gật đầu vâng dạ.
Goodbye kiss! Nụ hôn tạm biệt nào…
Nhưng lần này người thực hiện sẽ là mấy nhóc.
Bé Nhi ôm cổ tôi, thơm thật manh lên má. Cô nhóc còn lại cũng vậy.
Bây giờ tới lượt mấy cậu nhóc.
Nhưng Bé Tít vừa định tiến tới thì đột nhiên tôi bị kéo đi, đứa bé bị mất đà suýt thì ngã, may mà Rider Nguyên nhanh tay đỡ kịp.
Mọi người ngơ ngác…
Tôi nhìn người vừa gây ra…Người ấy mang vẻ mặt hờ hững, thản nhiên như không.
– Anh…sao lại kéo em?
Người ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề biểu hiện bất kỳ cảm xúc nào, giọng nói có chút nghiêm nghị:
– Không được phép!
A! Chẳng hiểu gì cả.
Anh cũng không bận tâm nữa, nhìn đi nơi khác.
Thư kí Hoàng cười vài tiếng quái dị, hướng lũ nhóc còn đang chớp mắt nhìn anh:
– Các cậu nhóc sau này không được làm thế với chị Vy Anh nữa. Có biết không?
– Tại sao?
Tại sao? Câu đó tôi cũng muốn hỏi.
– Vì các nhóc là con trai. Haha. Anh Duy Phong không cho phép! Có hiểu chưa?
À! Thì ra là vậy! Mà…vậy là sao?
Tôi càng ngày càng rối không hiểu gì cả.
Còn ánh mắt mọi người đều rất giống nhau, có tia cười quái dị nhìn tôi và anh.
Mọi người ở đây thì trừ lũ nhóc ra.
Lúc chào tạm biệt các mẹ, tôi mới hiểu ra là tôi đi cùng anh về thành phố.
Thật là ngớ ngẩn mà. Hôm nay, toàn một mớ hỗn độn cứ thi nhau không ngừng nhảy vào đầu tôi làm mọi thứ cứ rối tung lên. Nhiều chuyện một lúc mà chuyện nào cũng không rõ ràng…
Phía trước, Rider Nguyên đội mũ phi hành viên, thoáng chốc đã trở thành một phi công đầy khí phách.
Thư kí Hoàng ngồi bên…oan hồn thì vẫn là oan hồn.
Anh ngồi cạnh cửa sổ…nhắm mắt…ngủ.
Còn bên kia, Trúc Vũ thích thú ngắm nghía, còn Mạnh Vũ thì chăm chú quan sát thiết kế nơi này.
Rider Nguyên làm một vài thao tác ở bộ điều khiển, cao giọng:
– Are you readyyyyyyyyy? We…
Bỗng một giọng nói cắt ngang, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực:
– Nguyên! Just do it!
Thư kí Hoàng hí hửng đẩy cặp kính:
– Nghe thấy chưa? Mau làm đi.
Rider Nguyên liền im bặt, nhỏ giọng:
– Ok. Here we go!
Chiếc trực thăng cất cánh hòa vào bầu trời cao thẳm…
Tôi nhìn sang người bên cạnh.
Lúc nãy là phản xạ có điều kiện của anh. Thư kí Hoàng từng nói nếu anh nghe ngôn ngữ gì thì sẽ đáp lại ngôn ngữ đó. Nhưng nếu bây giờ mà hỏi anh thì anh sẽ bảo là mình đã nói tiếng Việt. Lúc nào, phải thử xem mới được!
Tôi khẽ thở dài…Chắc chắn là anh mệt lắm nên mới ngủ liền như vậy.
Không gian im ắng tới lạ…vì anh ngủ nên mọi người đều giữ trật tự.
Tôi nhìn mọi nơi chán chê, ánh mắt bắt đầu dời sang ô cửa.
Mây…từng cụm mây cứ bồng bềnh, ngay sát bên. Tôi cứ cảm tưởng như là có thể cầm lấy mà vò nát.
Tôi không biết, chính mình đã cuốn theo khung cảnh bên ngoài từ lúc nào, người đã nhấc lên, nghiêng sang bên ghế của anh cho tiện quan sát.
Thiếu chút nữa thì…gọi anh dậy…đổi chỗ luôn rồi.
Những điều này là sau này tôi mới nhận ra, còn bây giờ, tôi vẫn đang thả mình theo những đám mây ngoài kia.
Bỗng tôi nghe tiếng rên khẽ.
Cảm giác vi vu phút chốc bay đi mất…
Hmm…Một số ý nghĩ bắt đầu được sắp xếp.
Ôi! Khi tôi nhận ra điều gì thì đã đứng hẳn trước mặt anh từ lúc nào…chân còn giẫm lên…giày của anh.
Anh hơi nhíu mày nhưng vẫn im lặng, nhìn tôi có chút buồn cười.
Tôi bịt miệng, im bặt nhìn anh.
Tia cười trong mắt anh càng hiện rõ hơn, anh nghiêng đầu như đang chờ đợi điều gì đó.
– À, em xin lỗi.
Anh gật đầu.
A! Nhưng sao anh vẫn nhìn tôi như thế chứ. Không phải là tôi đã xin lỗi rồi đó sao.
Càng suy nghĩ càng thấy có điều gì đó không ổn mà không biết là điều gì.
Tôi với anh vẫn nhìn nhau như thế.
Một lúc sau, anh nói với vẻ khổ sở:
– Vy Anh. Đừng giẫm lên chân anh nữa.
Tôi từ từ nhìn xuống.
– …
Được thôi! Tôi đã muốn nhảy luôn ra ngoài kia rồi!
Tôi ngoan ngoãn quay về chỗ cũ, sau bao chuyện như thế này tôi cảm thấy mình vẫn còn tồn tại quả là điều vĩ đại nhất!
Vừa thấy anh dậy…ngay lập tức không khí liền náo nhiệt.
Rider Nguyên huýt sáo…
Thư kí Hoàng hát vu vơ…
Trúc Vũ nói với vẻ hào hứng:
– Em sẽ mang tất cả các ảnh chụp với trực thăng này đem khoe cho mọi người. Haha – suy nghĩ một lát rồi nói tiếp – như thế chưa đủ, còn đăng lên blog, facebook.
– Không được.
Trúc Vũ nhìn ba người vừa nói ra câu ấy…
Là Rider Nguyên, thư kí Hoàng và cả Mạnh Vũ.
– Tại sao lại không được?
Mạnh Vũ tỉ mỉ giải thích:
– Cái này thuộc siêu trực thăng, mệnh danh là quái vật trên không. Nếu em không nhầm thì siêu trực thăng này chỉ thuộc quyền sở hữu của anh Duy Phong?
Thư kí Hoàng hơi ngạc nhiên:
– Cậu biết nhiều như thế à? Đúng rồi, siêu trực thăng này là được đặt độc quyền. Nếu để ý sẽ thấy logo tập đoàn K.P ngoài kia đấy.
Rider Nguyên nói thêm:
– Chủ tịch Duy Khánh cũng có một cái. Trên thế giới chỉ có duy nhất hai cái này thôi.