Nhã Trúc đã tỉnh lại, cô nhớ trong lúc mơ màng, có ai đó không ngừng lắc vai cô thật mạnh và liên tục gọi tên cô. Lại còn hô hấp nhân tạo khá rành rọt. Cô mở to mắt thì trông thấy Vương Khang cũng đang nằm thở hì hục bên cạnh, thấy cô cử động, anh ngồi dậy:
– Mừng quá! Cô tỉnh rồi. Tôi cứ nghĩ mọi công sức của tôi là vô dụng hết. Cô không sao. Hay quá!
Nhã Trúc nhìn Vương Khang, rồi lại tát vào má anh. Vương Khang liên tục chớp mắt nhìn cô, Nhã Trúc mắt ươn ướt:
– Tôi có bảo anh cứu tôi đâu. Tôi muốn kết thúc!
– Ai cho cô cái quyền đó.
– Đây là mạng sống của tôi. Tôi có quyền!
– Nhưng cô không phải là người tạo ra mạng sống này, khi cô nhận được một thứ gì đó từ người khác, trước khi không muốn dùng tới nó nữa, cô phải đền ơn người đã cho cô thứ đó. Mạng sống cô có được là từ ba mẹ của cô, những người sinh thành nên cô liệu có vui khi cô làm vậy?
– Không ai quan tâm tôi nữa. Ai cũng có cuộc sống riêng. Chỉ còn có mẹ là luôn ở bên tôi, nghe tôi nói, nhìn tôi cười và ôm tôi vào lòng khi tôi khóc. Mẹ không còn nữa rồi, tôi không thể trút những thứ giận dữ, ưu phiền và gánh nặng của tôi với ai hết. Tôi không thể sống với thứ áp lực và nỗi cô đơn này.
Nói đến đây, Nhã Trúc khóc nức nở, Vương Khang vẫn nhìn cô nói. Nhã Trúc đứng dậy và đi đến gần bờ sông, cô lại thổn thức trong nước mắt:
– Lúc nãy, tôi mong rằng anh hai hoặc ba sẽ có thể đến và lôi tôi về. Ngày trước tôi còn có Ken làm chỗ dựa khi tôi cãi nhau với gia đình, nhưng bây giờ, tôi mới nhận ra, không ai có thể bên tôi và quan tâm tôi mãi mãi. Ken cũng chỉ là một con bướm, đậu rồi lại bay. Tôi không thể khóc với ai trong số họ. Những người mà tôi tưởng có thể nương tựa họ suốt cuộc đời còn lại, sau khi tôi mất mẹ. Tôi mất hết rồi. Tôi muốn chết bởi vì tôi không còn lí do gì để sống nữa.
Vương Khang đến bên cạnh Nhã Trúc, mỗi lúc một gần, nắm nhẹ lấy tay cô. Rồi Vương Khang ôm cô vào lòng:
– Tôi có thể làm thế này để cô ngừng khóc hay không?
Nhã Trúc đã khóc rất nhiều, nhưng cô đã rất ấm áp trong vòng tay của Vương Khang dù cả hai còn ướt sũng. Một lúc rất lâu sau, Nhã Trúc mới bình tĩnh hơn. Cô ngồi tựa đầu vào vai Vương Khang khi trên chiếc xe máy của anh. Chiếc xe lao vút trong màn đêm và lại quay trở về căn nhà nhỏ nơi cuối con hẻm tối. Sau khi thay quần áo khô, thấy Nhã Trúc vẫn ngồi im lặng nhìn ra cửa sổ.Vương Khang lại gần ngồi xuống cạnh bên và nói:
– Tôi sẽ ở bên cạnh cô mỗi khi cô cần.
– Để làm gì chứ? Anh không thể ở bên tôi mãi được. Chúng ta có hai cuộc sống khác nhau.
– Tôi không làm vậy để hòa chung cuộc sống của chúng ta. Tôi làm vậy chỉ bởi vì…
– Vì sao?
– Bởi vì tôi không muốn nhìn thấy cô khóc.
– Nếu tôi nói, tôi sẽ làm bạn gái anh, thì anh có đồng ý không?
Vương Khang chỉ mỉm cười và lắc đầu:
– Không.
Nhã Trúc lại im lặng, Vương Khang lấy cho cô một viên kẹo ngậm còn chính tay đút vào miệng cô. Anh nói:
– Tôi muốn ngày mai thức dậy, cô vẫn ở đây.
– Tại sao tôi phải nghe anh?
– Vì ít ra, nếu tôi không nhảy xuống, giờ này cô đã đến nơi cô muốn đi rồi. Tôi là người kéo cô ở lại nhân gian, cô phải cho tôi ra lệnh cô một lần, ít nhất là lần này.
Nhã Trúc nhoẻn cười, giờ Vương Khang mới phát hiện cô nàng có một nụ cười đẹp biết bao. Đúng là con gái cười duyên thì tim con trai lúc nào cũng phải xuyến xao. Vương Khang nói:
– Ngủ ngon nhé!
Trong khi đó, tại căn hộ cao cấp, trên căn hộ của Tổng biên tập tạp chí “người thời thượng”, trong toilet, một dáng người đứng trước gương, nước mắt không ngừng chảy. Trên bồn rửa mặt là chiếc que thử thai đã cho kết quả hai vạch. Tức là dương tính. Đã trải qua hai tiếng từ lúc trở về nhà, Minh Thư mới dám can đảm xé bao, nhưng điều cô không mong muốn nhất cũng đã tới. Vì sao trên thế giới này có hàng triệu ca quan hệ tình dục mỗi ngày, nhưng cô thì chỉ có một đêm lại bị dính. Cô không dám đọc tin nhắn của Trình Can, lại càng không muốn nghe giọng nói của anh. Thư chỉ đứng đó, nước mắt tuôn trào, Thư không khóc thành lời.
Cô nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên tay.
Cô sắp đính hôn với Âu Trình Can.
Nhưng cô phải tháo ra.
Vì cô đã mang thai.
Có thai trước ngày cưới có thể là một niềm vui cho cô và Trình Can.Nhưng cô không thể gạt chính mình.
Cái thai trong bụng không phải là giọt máu của họ Âu. Không phải tin vui trước ngày đính hôn
Nó thuộc về họ Thái…
Là một thiên thần hay chỉ là một nghiệt chủng?????
Chap 20:
Minh Thư đã cố ngồi lặng cả đêm qua, cô không tìm được cho mình một suy nghĩ nào khá hơn là phải tỏ ra như mọi chuyện không có gì và tự âm thầm giải quyết mọi chuyện. Cô vừa mới ngoi ngóp đứng vững sau một đợt sóng dữ dội tưởng chừng như đã đánh gục cô. Cô không phải khi không mà có được cái phao cứu sinh, cái phao cứu sinh ấy đã đổi lại cái giá mà cô phải trả quá đắt. Không những vậy, nó còn để lại những hậu quả không đáng cô. Minh Thư đã bí mật đến phòng khám thai, cô lo lắng sợ người khác nhận ra mình. Cô đang miên man suy nghĩ, chợt…
– Hoàng Ngọc Minh Thư!
Minh Thư ngồi bật dậy, cô vào gặp bác sĩ, Minh Thư hơi run. Bác sĩ mỉm cười:
– Chúc mừng cô, cô đã có thai!
Thư mím môi, cái câu nói mà cô không bao giờ muốn nó lọt vào màng nhĩ rốt cuộc cũng đến rồi. Thư lặng lẽ cố lấy lại bình tĩnh và hỏi bác sĩ:
– Theo tôi được biết thì bào thai càng nhỏ càng dễ phá mà không để lại nguy hiểm phải không ạ?
– Có gì lạ à?
– Cô chỉ mới biết cô có thai trong 1 phút trước và sau đó cô không chần chừ muốn bỏ thai nhi.
– Đó là quyền của tôi. Tôi rất tiếc nhưng tôi không muốn giữ đứa trẻ lại.
– Phải nói cô là một phụ nữ xinh đẹp, có lẽ là rất thành đạt trong sự nghiệp. Nhưng không vì vậy mà cô cho rằng sinh mạng nhỏ này cản trở sự nghiệp thăng tiến của cô chứ?
– Việc đó thì tôi có lí do riêng để làm như vậy.
– Nhưng tôi là bác sĩ, tôi phải có trách nhiệm cùng cô đưa ra giải quyết hợp lí nhất. Trông cô cũng đã không còn trẻ tuổi, đang độ tuổi sinh con lúc này, cô lại phá bỏ thai nhi, sau này cô sẽ hối hận đấy. Tôi khuyên cô nên suy nghĩ lại…
– Tôi không phải mới biết mình có thai, tôi đến đây là để kiểm tra kỹ lại. Tôi bỏ đứa trẻ không phải vì tôi là bà mẹ nhẫn tâm mà là vì đứa con đã xuất hiện không đúng lúc.
– Có rất nhiều giải pháp cho phụ nữ thành đạt. Cô phải biết là có con là thành công tuyệt nhất trên đời của những người phụ nữ.
– Sẽ là như thế nếu như đứa con này là con của tôi và vị hôn phu. Nhưng thực tế thì không phải. Xin ông, đừng bỏ vào tai tôi thêm một lời nào nữa. Hãy sắp xếp cho tôi ca phẫu thuật sớm nhất trước khi tôi kịp yêu thương đứa trẻ bé bỏng trong bụng.
Minh Thư nghẹn giọng, cô không nói thành lời chỉ để lại danh thiếp của mình rồi bỏ chạy. Cô rời khỏi bệnh viện phụ sản, đi ngang những căn phòng, những đôi vợ chồng đang âu yếm đứa con đang chào đời, ở ngoài khuôn viên sân thì chồng săn sóc từng miếng ăn, thức uống cho bà vợ sắp sinh. Thậm chí còn có những cảng thương yêu nhiều hơn, chồng đưa vợ đi khám thai, không ngừng tíu tít nào là công việc tương lai cho đứa bé, sẽ chọn cho nó cái tên đẹp nhất… Thư hoàn toàn hiểu rõ những điều đó, dù cô chưa từng phải trải qua nhưng ai cũng phải biết rằng, có con, tức là cuộc sống trước đây của mình bây giờ đều phải thêm một dấu cộng. Là cộng đứa trẻ, đứa trẻ sẽ chiếm hoàn toàn thời gian, suy nghĩ và cuộc sống của ba mẹ chúng. Đứa trẻ có ảnh hưởng rất nhiều, kể cả tình yêu thương của ba mẹ chúng dành cho nhau nữa…
Cô không muốn để ai thấy mình trong bộ dạng thế này. Không muốn để ai thấy cô đang lâm vào tình cảnh như thế. Thư lầm lũi trở về tòa soạn. Vừa bước vào thì đã trông thấy cảnh tượng không mấy gì chấp nhận. Thái Kỳ Tuấn – cha của em bé trong bụng Minh Thư đang cười nói vui vẻ với cô nàng ký giả xinh như hoa. Lại còn vuốt tóc và mời cà phê, không hiểu vì sao Minh Thư lại chú ý như vậy. Cô bước đi ngang mà không thèm nhìn, tuy nhiên, Kỳ Tuấn đã để ý, Kỳ Tuấn đuổi theo Minh Thư và anh luôn để Minh Thư không kịp đóng cửa phòng mà tự xông vào. Minh Thư lạnh lùng:
– Đi ra ngoài!
– Tôi có chuyện muốn nói.
– Ngoài chuyện công việc thì chúng ta không có gì để nói.
– Có chứ. Trên danh nghĩa tôi cũng là con cháu của ông Minh, dù sao Âu Trình Can lúc nhỏ tôi cũng từng gọi một tiếng anh. Vậy là cô sắp trở thành chị dâu của tôi rồi.
– Ừ.
– Chị dâu, thế mà tôi đã được…
– Thái Kỳ Tuấn, câm miệng đi!
Minh Thư lớn tiếng khi Kỳ Tuấn nói còn chưa hết câu. Nhìn thấy mọi người bên ngoài đều ngước lên nhìn, Kỳ Tuấn nhếch mép cười:
– Ừ nhỉ, quên đóng cửa!
– Chủ nhật này tôi mong anh đừng có trở thành con khỉ rừng phá hoại buổi party.
– Khỉ rừng rất phá phách à? Xin lỗi, tôi không biết. Tôi chỉ biết là…
Ghé sát vào tai Minh Thư, Kỳ Tuấn cười khinh khỉnh:
– Lúc ngủ môi em hay mím lại, thỉnh thoảng lại chúm chím… Ai cũng muốn hôn!
Minh Thư như muốn nổ tung vì tức giận nhưng nào có thể làm gì hơn khi mấy chục cặp mắt đang nhìn họ và theo dõi những khoảnh khắc tiếp theo. Minh Thư im lặng và đóng chặt cửa phòng lại. Trong khi đó, Trình Can hẹn Phương Dung tới một chỗ bí mật. Phương Dung nói:
– Anh vẫn quyết định đính hôn với cô ta mà chưa biết gì nhiều về cô ta?
– Anh nghĩ anh đã biết đủ rồi. Điều quan trọng nhất anh cũng đã có, là anh yêu Thư.
– Hay là vì anh muốn lãng tránh tình cảm anh dành cho em.
– Em…
Trình Can cứng họng, anh không nói được gì thêm mà chỉ im lặng và thở dài. Phương Dung lao tới ôm Trình Can hôn lấy hôn để. Trình Can kéo ra:
– Không được. Minh Thư đã đến trước em! Chúng ta ngừng lại đi!
– Nhưng em không muốn mất anh đâu.
– Coi như cho anh xin lỗi vì anh đã không dứt khoát ngay từ đầu. Nhưng anh không phải là mẫu đàn ông bắt cá hai tay. Anh thừa nhận anh có chút tình cảm dành cho em nhưng anh đã không để nó đi quá mức. Anh đã dừng lại để chọn những điều đúng đắn không trái đạo nghĩa, em hiểu không?
– Vậy là chỉ cần đám cưới giữa anh và Minh Thư xảy ra, em vẫn có cơ hội chứ gì?
– Nhưng rất tiếc thời gian đến quá gần, đã không còn gì có thể chia rẽ anh và Thư nữa. Anh xin lỗi em!
– Anh không cần phải xin lỗi!
– Nếu có một chữ nếu, chắc chắc anh sẽ làm như vậy.Nhưng vế đằng sau của chữ nếu thì không bao giờ tồn tại Dung ạ. Có thể anh đã thích em, anh quan tâm em nhưng giữa anh và em đã không xảy ra chữ nếu nào hết. Tìm một người khác thay anh yêu thương em đi, em xứng đáng có nhiều hơn như vậy.
– Em không cam tâm!
– Nhưng chỉ có một lối giải quyết duy nhất. Anh xin lỗi em một lần nữa!
Nói rồi Trình Can bỏ đi. Anh biết rằng mình phải dứt khoát, hai người con gái anh đều muốn chọn nhưng anh chỉ có thể chọn một. Can tặc lưỡi tiếc nuối nhìn Phương Dung rồi cho xe chạy.
Nhã Trúc ngồi bật dậy, cô đã ngủ thật ngon. Cô chải tóc và bước ra ngoài, cánh cửa dường như bị chặn bởi thứ gì, Trúc đẩy mạnh và có tiếng la oai oái. Mở cửa ra thì thấy Vương Khang đang nằm sóng xoài mà xoa cái lưng, Nhã Trúc đỡ anh dậy:
– Tôi làm anh đau hả? Có bị sao không?
– Cô mạnh tay thế!
– Xin lỗi!
– Không có gì.
– Sao anh lại ngồi ở đây?
– Tôi ngủ ngoài cửa phòng suốt đêm qua.
– Để làm gì?
– Vì cô chạy rất nhanh. Đã tuột ra khỏi thì khó mà tìm bắt lại được. Chỉ còn cách như thế mà thôi!
– Buồn cười.
Nhã Trúc mỉm cười búng vào mũi Vương Khang và đứng dậy đi vào toilet. Anh cũng mỉm cười đứng bên ngoài cửa mà tâm sự với cô:
– Tôi thích nhìn cô trong bộ dạng thế này hơn.
– Vậy hôm nay có rãnh tháp tùng tôi đi chơi một ngày không?
– Tháp tùng tức là xách đồ phải không?
– Nhẹ thôi mà… Dù sao thì ngày mai anh cũng phải đưa tôi về nhà, và, những người đó sẽ không cho tôi dễ dàng bỏ đi nữa.
Một đôi vợ chồng sắp cưới đang ẵm cùng nhau làm đủ trò để cô con gái chịu ăn kem trông thật là hạnh phúc. Minh Thư đặt tay lên bụng, giá như cô có thể như thế. Nhưng tại vì sự cay nghiệt đã đập đúng vào niềm hạnh phúc sắp đến với cô. Đường tình không phải lúc nào cũng trải một màu hồng. Thư không cho phép mình yếu mềm, cô không thể giữ đứa con. Vì cô thậm chí còn chưa có gia đình, mà oan nghiệt hơn, bào thai cô mang trong bụng không phải là kết quả đẹp giữa cô và người tình. Nó chỉ là kết quả của cuộc tình một đêm, mà cha ruột đứa trẻ thực sự là con người mà Thư không muốn nhắc đến tên ngay lúc này.
– Chào em yêu!
Trình Can đến từ phía sau và hôn lên gáy Minh Thư, cô mỉm cười vuốt mái tóc vuốt gel của anh một cách âu yếm. Trình Can nói:
– Chờ anh lâu chưa?
– Không lâu lắm.
– Sao hôm nay lại có hứng hẹn anh đi đánh tennis thế? Lại vào buổi này?
– Nổi hứng thôi mà.
– Được rồi. Để anh lấy vợt. Chúng ta tìm cặp đánh đôi nhé!
Minh Thư mỉm cười nhìn Trình Can thong thả bước đi. Còn Minh Thư thì lại cứ nhập cuộc mà đầu óc cứ để đâu đâu, cô cứ nhìn Trình Can rồi lại đặt tay lên bụng. Thỉnh thoảng lại hít một hơi dài. THình lình Trình Can gọi lớn:
– Thư, cẩn thận! Bóng tới kìa!
Minh Thư giật mình lập tức theo phản xạ cô dùng hai tay cầm cây vợt tennis nhưng lại không lấy thế đánh mà lại dùng nó che trước bụng. Minh Thư không hiểu vì sao cô lại hành động như vậy, Trình Can vội buông vợt và nói:
– Em không khỏe hả?
– Không. Em mất tập trung tí thôi.
– Thôi, không đánh nữa. Ngày mai đã là ngày chúng ta thông báo đính hôn, anh không muốn em trầy da tróc vảy đâu. Mình vào uống nước rồi anh đưa em đi shopping!
– Cũng được.
Kỳ Tuấn và Phương Dung cùng với Bùi Đàm Phúc vẫn hay ngồi ở góc bàn khuất trong quán bar để bàn tính âm mưu đen tối. Phương Dung bốc đồng:
– Tôi quyết không để buổi đính hôn này diễn ra đâu.
– Chừng nào họ chưa gọi nhau là ông Âu và Âu thì chúng ta vẫn còn cơ hội. Sao cô lúc nào cũng đặt chuyện này vào tình thế dầu sôi lửa bỏng vậy?
Kỳ Tuấn nhíu mày và uống hết chai bia Henniken. Đàm Phúc nói:
– Kỳ Tuấn nói làm được tức là cậu ta sẽ làm được, cô có hối thúc thì cũng vậy thôi. Cậu ta sinh ra là một kẻ bất trị, không ai có thể yêu cầu được cậu ta cả.
– Cậu luôn bị con nhỏ đó dắt mũi. Thế mà cũng gọi là sát thủ ái tình à?
– Chị nói hơi bị nhiều một chút đấy. Có cần giảm lại không? Tôi cần sự im lặng.
Phương Dung bỏ đi. Đàm Phúc lấy thêm một chai bia cho Kỳ Tuấn:
– Trông cậu không giống một kẻ thua cuộc.
– Chứ trông tớ giống cái gì? Thằng bị dắt mũi như bà chị dâu hờ của chúng ta vừa nói hả?
– Cũng giống đó chứ. Tớ thấy cậu thực sự quan tâm đến thắng thua trong trận này.
– Với Âu Trình Can, bao giờ tớ cũng muốn chỉ duy nhất một chữ thắng.
– Hay là vì cậu đã thực sự có gì đó với con bướm xinh đẹp, kiêu kỳ của cậu.
– Con bướm à?
Kỳ Tuấn mỉm cười và chỉ tiếp tục uống chai bia đầy…
Vương Khang bị Nhã Trúc kéo vào một trung tâm mua sắm quy mô to nhất nhì thành phố. Số tiền thanh toán sau vài lần bước ra bước vào từ phòng thử đồ đã lên đến 8 con số. Vương Khang cố lục lại bóp tiền, anh chưa lãnh lương cộng với việc chuẩn bị vài bộ quần áo cho tháng đi làm chính thức đã ngốn tiền của Vương Khang khiến anh không thể thanh toán cho Nhã Trúc món nào, cho dù là món nhỏ nhất cô chọn. Lúc chuẩn bị đi ra, Nhã Trúc nhìn con gấu bông màu hồng, trông yêu không chịu được. Ai nhìn cũng thấy thích. Tuy nhiên, hình như ai cũng phải ngậm ngùi bỏ đi vì đã ngốn không biết bao nhiêu là xu. Nhã Trúc cũng rất thích, cô kéo Vương Khang lại:
– Tôi thích con đó!
– Cô không có gấu bông à?
– Nhưng anh có công nhận là ai cũng muốn có nó không?Ai cũng thích nó hết. Tôi cũng vậy. Ngày hôm nay anh chưa tặng cho tôi món quà nào, tôi chọn luôn rồi đấy.
– Nhưng…
– Đi đổi xu đi! Nhanh lên!
Vương Khang cũng lấy 10 xu rồi đưa cho Nhã Trúc, cô dúi tay lại:
– Là anh! Anh phải gắp cho được đó nhé! Lúc nhỏ tôi thích con nào, chỉ cần tôi chỉ là anh hai sẽ gắp hết.
– Anh hai cô mà gắp được à?
– Phải. Chỉ cần bảo tôi nhắm mắt lại. Anh ấy sẽ tìm cho tôi con tôi thích.
Vương Khang đâu bao giờ ngó tới trò này, anh chàng lọng cọng đến 10 lần mà không được con thú nào hết. Cả hai tiếc nguồi nguội và ra về. Nhã Trúc tiếc ra mặt:
– Tôi sợ con đó sẽ bị người ta gắp mất!
– Đành chịu thôi. Cơ hội đã đến với chúng ta, nhưng chúng ta không biết nắm bắt.
– Nhưng tiếc quá…
– Tôi không thể làm gì hơn.
– Chỉ cần có niềm tin, nhất định có một ngày tôi sẽ có nó.
Nói rồi Nhã Trúc chạy lên phía trước, Vương Khang nhìn cô rồi lại quay lại nhìn cái tủ thú bông vẫn còn khá nhiều cô cậu tuổi teen đứng ở đó. Con thú bông màu hồng có sức hút ghê thật…
– Chỉ cần có niềm tin…
Vương Khang cứ bị câu nói đó lặp đi lặp lại mãi trong đầu.
Chap 21:
Minh Thư về đến nhà, cô vừa đặt túi xách xuống và uống một chút nước cam. Cảm giác mệt mỏi không lúc nào thoát khỏi Thư. Cô bước xuống nhà tắm và bắt đầu xả nước. Thình lình nghe chuông báo cháy vang inh ỏi. Minh Thư hốt hoảng, cô không biết làm thế nào. Chạy ra bằng lối thoát hiểm thì đã đông nghẹt người. Căn nhà ở số cuối cùng đã bị cháy và lệnh mọi người ở tầng này phải sơ tán gấp. Tuy nhiên cô không thể nào chạy khi mà gần như mọi người trên tầng cùng căn hộ của cô cứ chen chúc nhau. Thư quyết định chạy vào nhà, khói đã bắt đầu lan vào nhà cô. Thư mở cửa sổ để thở. Lúc chạy ra ban công thì cô định nhảy xuống, nhưng nhớ ra còn đứa bé trong bụng. Minh Thư lưỡng lự một chút, nhân viên cứu hộ hét to:
– Nhảy xuống đi! Chúng tôi sẽ bảo vệ cô an toàn tiếp đất
– Nhảy đi cô gái. Chúng tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cô.
Minh Thư mím môi, cô biết, nếu gây chấn động mạnh, đứa bé trong bụng sẽ vĩnh viễn ra đi. Ngày mai đã là ngày cô và Trình Can tuyên bố đính hôn, nếu như nhảy xuống thì ngày mai mọi chuyện sẽ xảy ra đẹp đẽ như cô mong muốn. Thư đã bước một bước lên thành ban công và mọi thứ ở bên dưới đang sẵn sàng chờ đỡ lấy cô. Nhưng rồi một điều gì đó khiến cô không thể bước nữa, Thư đã lùi hẳn lại và hét to:
– Tôi không thể nhảy. Nếu nhảy tôi sẽ mất nó.
Không còn cách nào khác, trước khi đám lửa lan nhanh, đội cứu hỏa phải cử người lên đưa Thư xuống bằng cách khác. Vừa xuống đến nơi, Thư đã thở phào nhẹ nhõm. Mọi người xung quanh đều thắc mắc, cô chỉ mím môi và nói:
– Mạng sống của em bé quan trọng hơn mạng sống của tôi.
Một lúc sau khi nhận tin, Kỳ Tuấn đã chạy đến. Kỳ Tuấn trông thấy Minh Thư đang ngồi đó, anh mới là người chạy lại đầu tiên. Cảm giác lo lắng đổ ập xuống Kỳ Tuấn mà anh không hiểu vì sao khi nghe có tin báo như vậy. Anh thậm chí không muốn thông báo cho Trình Can mà tự chạy đến. Dù biết rằng ngày mai Minh Thư sẽ đính hôn với Trình Can, dù biết rằng trò chơi này không đơn giản là một trò chơi Tuấn đã chơi rất nhiều lần. Minh Thư không phải trò chơi. Vì trò chơi không bao giờ làm cho Tuấn nao núng và lo lắng như vậy. Anh mở cửa xe và chạy đến bên Minh Thư:
– Cô làm sao vậy?
– Tại sao anh lại đến đây?
– Tôi biết tin.
– Không cần anh lo.
– Được rồi, tôi chỉ đến đây để xem cô có sao hay không?
Kỳ Tuấn thấy chiếc xe của Trình Can cũng đã đổ xịch sau chiếc xe của anh. Tuấn thở dài, vẻ mặt anh khá lạ lẫm nhìn Minh Thư. Anh chỉ nói:
– Ngày mai làm cô dâu vui vẻ nhé!
– Chưa phải là cô dâu.
– Nay mai thôi.
Rồi Tuấn bỏ đi trước khi Trình Can chạy tới, xốc Minh Thư lên và ôm chặt vào lòng:
– Anh sợ chết được khi nghe tin đó. Em không sao chứ?
– Em hơi sợ một chút.
– Đêm nay em về nhà anh nhé!
– Như thế là không được. Đồ đạc em còn để ở trên kia.
– Thôi được rồi, không có kiên cử gì cả. Em vào xe trước, anh lên đó lấy cho em.
Quả thực ở bên Trình Can thì Minh Thư như một nàng công chúa được bảo bọc bởi một hoàng tử sẵn sàng che chở cho cô. Tuy nhiên, vẫn còn một nam tước bóng đêm xen lẫn vào mối tình đẹp đẽ như cổ tích của họ. Thư trong vòng tay Trình Can vẫn trông thấy Kỳ Tuấn lặng lẽ bước vào xe và bỏ đi. Tạm biệt Trình Can với vài nụ hôn, Minh Thư đóng chặt cửa phòng, cô không thể tiếp tục để mình lún sâu vào chuyện này, cần có những quyết định đau lòng trước khi để tất cả mọi người cùng đau. Ai làm nấy chịu, Thư không thể dùng hạnh phúc của mình để đè lên một niềm hạnh phúc khác. Có lẽ nó không thuộc về cô. Âu đành có duyên mà không phận. Thư không dám khóc to vì cô sợ Trình Can sẽ nghe thấy, mọi thứ anh đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần thức dậy, trang điểm và khoác lấy bộ trang phục lộng lẫy kia vào, bàn tay Thư sẽ nằm gọn trong bàn tay khỏe mạnh của Trình Can và cả hai sẽ trở thành cặp đôi chính thức…
Nhã Trúc dọn dẹp đồ đạc sau khi ăn uống xong, Vương Khang nói:
– Trở về nhà rồi, cô sẽ nhớ căn bếp nhỏ như lỗ mũi của tôi đấy.
– Nhớ chứ.
– Ngày mai anh sẽ dắt tôi tới với cương vị là gì?
– Như một vệ sĩ.
– Anh đánh nhau dở tệ.
– Tôi đánh ngang cơ ấy chứ. Chỉ tại chúng đông quá.
– Tôi không phải là một tiểu thư.
– Hơn một tiểu thư nhiều.
– Không. Ở HongKong tôi cũng chỉ là một nữ sinh bình thường, vẫn có công việc part-time, trăn trở việc vào đại học như ai khác.
– Nhưng khi về Việt Nam, vị trí của cô hoàn toàn khác.
– Tôi muốn thể hiện thứ gì đó với tất cả mọi người, mà chính tôi cũng không hiểu tôi làm chuyện đó vì cái gì. Bởi vì, ở bên đó, tôi chả là cái gì của một vùng lãnh thổ giàu có. Nhưng ở Việt Nam, tôi đã có thể là tiểu thư con nhà giàu, tôi ức hiếp mọi người, y như tôi đã từng bị ức hiếp.
– Cô cho đó là trò vui à?
– Tôi biết là không đúng. Nhưng, chẳng ai quan tâm đến điều đó từ khi mẹ tôi qua đời. Ba tôi có người phụ nữ khác, anh tôi chỉ quan tâm đến tôi như để tròn khái niệm anh em.
– Dù sao họ cũng là người thân của cô.
– Tôi cần một nơi dựa dẫm nhiều hơn thế.
Vương Khang im lặng, Nhã Trúc cũng im lặng. Anh vẫn đứng đó nhìn cô lau dọn căn bếp, Khang hóm hỉnh đùa:
– Vậy tại sao cô vẫn nấu ăn dở tệ? Còn phá hỏng căn bếp của tôi ngày đầu đến đây?
– Ngoại trừ nấu ăn và ủi quần áo. Nấu ăn thì tôi không có năng khiếu, ủi quần áo thì tôi không thích. Những việc đó mẹ luôn làm cho tôi.
– Cô có vẻ rất thương yêu mẹ của cô.
– Chỉ tiếc là tôi không có cơ hội làm điều ấy quá lâu. Mẹ đã ra đi rồi, trên đời này không còn nhiều người để tôi yêu thương và nương tựa nữa. Ba và anh hai là một thế giới khác so với thế giới nội tâm của tôi.
– Cô còn…
– Còn gì?
– À không… Ý tôi là cô còn mâm chén chưa rửa.
Nhã Trúc gật đầu và mỉm cười. Vương Khang lại bàn làm việc mà đầu óc cứ suy nghĩ đâu đâu, anh đã bắt đầu quan tâm con nhỏ đỏng đảnh khó ưa này từ khi nào thế? Anh đã để ý đến cảm nhận của nó từ bao giờ? Chẳng lẽ chạm môi nhau một lần để cứu sống cô ta đã làm Khang thay đổi tình cảm về “oan gia” của anh. Thỉnh thoảng Khang vẫn quay lưng lại xem Trúc làm việc, cô chỉ đáp lại anh bằng cái nhoẻn cười hay đôi mắt to thỉnh thoảng long lanh trông rất đáng yêu.
Sáng hôm sau, Trình Can thức dậy. Anh mở cửa phòng để xem người yêu đã thức hay chưa. Tuy nhiên, khi bước vào chỉ thấy mẫu giấy nhỏ để trên bàn:
– Anh cứ tới trước. Em phải làm một số việc. Em sẽ tới. Anh đừng lo!
Trình Can nhún vai, anh gọi điện thoại cho Minh Thư nhưng cô đã tắt máy. Đúng 10 giờ, mọi người đã có mặt đông đủ tại khuôn viên rộng rãi của biệt thự mà ông Minh sở hữu. Vương Khang đưa Nhã Trúc về nhà, trông thấy cô, ông Minh vui mừng khôn xiết:
– Con gái, con đã về rồi!
– Chào ba.
– Chào chú!
Vương Khang cũng đứng đắn với áo sơmi đen và cravat màu xám. Ông Minh nhíu mày dò xét:
– Cậu là…
– Anh à, đây là ký giả mới của tòa soạn chúng ta. Cậu ta là Đỗ Vương Khang, người đã chăm sóc Nhã Trúc trong thời gian qua.
– Chào cậu! Cảm ơn cậu thời gian qua đã chăm sóc đứa con gái cưng của tôi.
– Không có chi.
– Con lên trên thay quần áo.
Kỳ Tuấn và Đàm Phúc vừa bước xuống xe, hôm nay trông Kỳ Tuấn không còn nụ cười ngạo nghễ như mọi người vẫn thường thấy. Anh chàng khá lạnh lùng bước xuống xe, thành thật mà nói hôm nay Kỳ Tuấn là người nhà ấy chứ. Đàm Phúc thúc nhẹ vào hông:
– Trận đấu này là cậu quyết định dừng, thua thì phải chấp nhận. Không có quậy nhé!
– Ai bảo tớ thua. Chưa gọi nhau là vợ chồng thì tớ vẫn còn cơ hội.
Kỳ Tuấn bước vào, Trình Can đang tiếp đãi bạn bè cũng chạy lại. Dĩ nhiên đối mặt với Kỳ Tuấn bao giờ cũng thú vị:
– Xin chào!
– Chào anh, chúc anh một ngày vui vẻ và hạnh phúc.
– Cảm ơn anh bạn luật sư, dĩ nhiên tôi rất hạnh phúc. Tôi đã chiến thắng được một trận đánh, tôi đã có được mỹ nhân mà ai cũng phải ghen tị. Phải không, em trai?
Bị Trình Can khiêu khích, Kỳ Tuấn tức điên, nhưng nhận thấy sự có mặt của ông Minh, kể cả mẹ của anh cũng xuất hiện. Kỳ Tuấn lườm mắt:
– Tôi và anh không có quan hệ huyết thống. Đừng tỏ ra quá thân nhau như vậy!
Kỳ Tuấn bỏ đi, lúc đi ngang cố tình hất mạnh vai Trình Can. Bước vào bàn của hai tiền bối, Kỳ Tuấn lễ phép chào:
– Chào ông chủ!
– Kỳ Tuấn, hôm nay có thể gọi ta là chú như lúc trước mà.
Kỳ Tuấn bỏ đi lại bàn và rót rượu uống, bà Kim tiến lại gần. Hai mẹ con nhìn nhau như những người xa lạ, bà Kim giọng ồm ồm khá lạnh lùng:
– Con đến muộn đấy.
– Con việc gì phải đến sớm. Hôn thê của anh ta còn chưa tới kia mà! Mà cũng lạ thật, một người quanh năm chẳng để ý con cái mình sống chết ra sao lại có mặt trong buổi tiệc đính hôn của người dưng như thế này.
– Con luôn cho rằng mẹ chẳng để tâm đến con sao?
– Phải.
– Thế thì mẹ chẳng đến đây làm gì nếu mẹ không biết được vị hôn thê của Trình Can là cô gái mà con đã từng kéo đến khách sạn gặp mẹ. Cộng với việc lúc nãy thái độ con dành cho nó không có gì là vui vẻ cho lắm. Hai đứa có chuyện gì thế?
– Tranh giành gái thôi mà mẹ. Có cần thiết phải lườm mắt kiểm điểm con ngay tại đây không?
– Mẹ không muốn con tiếp tục là nhân vật chính của những cuộc phá hoại. Con đủ lớn để làm những việc nên người hơn rồi, con trai.
– Nực cười, có đứa con nào hạnh phúc hơn con không? Có người mẹ toàn đi đứng về người dưng.
– Họ không phải người dưng. Không có anh Minh thay mẹ bảo ban con, giờ này con có là thiết kế sư tiếng tăm, con có được ngạo nghễ với cái thái độ không ai ưa của con hay không?
– Con không nói với mẹ nữa. Đừng làm mất mặt nhau trong ngày vui của người khác.
Trình Can thấy Phương Dung cũng xuất hiện, anh cố tình lãng tránh cô. Tránh tiếp xúc nhau trong ngày hôm nay có thể giúp anh thoát khỏi cô và sợi dây vương vít của hai người trong thời gian tới.
Đã gần 11 giờ nhưng vẫn chưa thấy cô dâu xinh đẹp ở đâu. Mọi người đã bắt đầu nhìn đồng hồ, có vẻ khá căng thẳng, Trình Can thì liên tục gọi điện thoại, vẫn đổ chuông nhưng không có người bắt máy. Ông Minh nhăn mặt:
– Sao vẫn chưa tới? Mọi người đang chờ đấy!
– Con cũng không biết.
Vương Khang trông thấy Nhã Trúc xuất hiện với cái đầm màu hồng xinh xắn, cô nàng quả là một công chúa xinh xắn. Nhã Trúc lo lắng:
– Tại sao lại không thấy đâu?
– Tôi cũng không biết. Có lẽ sếp có một số việc quan trọng cần giải quyết.
– Kìa, cô dâu tới kìa!
Minh Thư bước xuống xe, mặt cô sắc lạnh hơn bao giờ hết. Lạnh một cách đáng sợ, Kỳ Tuấn cũng ngạc nhiên khi cô bước đi ngang qua anh mà không có chút phản ứng gì. Trình Can hớn hở ra mặt dù anh khá ngạc nhiên khi Minh Thư chỉ mặc quần jean và khoác bên ngoài áo măng tô chứ không phải là trang phục dành cho lễ đính hôn anh đã chọn cho cô. Trình Can chạy ra đón và nói:
– Em à, mọi người chờ em mãi. Sao em không thay đồ? Mà không sao. Quan trọng là em đã tới. Có cần lên nhà trang điểm lại không? Trông em mệt mỏi quá.
Minh Thư không đáp lại bất cứ câu hỏi nào của Trình Can, lẳng lặng bước lên bục và dõng dạc tuyên bố:
– Tôi xin lỗi mọi người vì đã đến trễ, tôi đã không làm tốt cái kỷ luật mà chính tôi đưa ra cho tập thể các thành viên của tờ tạp chí “Người thời thượng” chính tôi cũng sẽ kiểm điểm lại mình thật xứng đáng.
– Không sao hết, không phải ai cũng sống trong kỷ luật mãi được. Có trường hợp ngoại lệ mà!
– Cảm ơn ông chủ đã độ lượng cho sự chậm trễ của tôi.
Mặt Minh Thư vẫn lạnh như một tản băng, cô dừng một chút rồi lại tiếp tục:
– Tôi xin tuyên bố, lễ đính hôn hôm nay chính thức bị hủy bỏ. Giữa tôi và Âu Trình Can không có một lễ đính hôn nào hết.
Mọi người ồ ạt xôn xao nhìn nhau, Minh Thư thở phào một hơi nhẹ nhõm. Trình Can chớp mắt liên tục nắm lấy tay Minh Thư:
– Em đang đùa phải không? Thư à, chúng ta đã chờ ngày này rất lâu. Chúng ta đã qua thử thách, anh… anh nghĩ em đã có thể chấp nhận anh. Không sao, chúng ta có thể đính hôn rồi không cần cưới gấp mà. Anh rất thoải mái. It’s okay!
– Xin lỗi nha anh Can, tôi không thể thực hiện điều đó được. Tôi không đùa mà là rất nghiêm túc. Tôi không thể là nhân vật chính của buổi lễ đính hôn này.
– Lý do gì chứ? Em có thể cho anh một lí do không?
– Việc gì cũng có lý do của nó. Tôi có việc gấp phải đi! Cáo lỗi cùng mọi người đã làm hỏng buổi tiệc.
Mọi người dạt ra chừa con đường chính giữa để Minh Thư rời khỏi biệt thự. Đi ngang ông Minh và bà Kim đang ngồi nhìn cô với mắt chữ A, mồm chữ O, Minh Thư nói:
– Xin lỗi nha ông chủ, tôi chỉ có thể có hợp tác cùng ông trên phương diện công việc. Tôi không có duyên làm con dâu của ông.
– Mọi việc đều có lý do của nó. Tôi không trách cô.
– Sẵn tiện đây, tôi xin ông vắng mặt vài ngày. Tôi sẽ trở lại sớm nhất có thể!
Minh Thư lên xe thật nhanh, Trình Can lầm bầm gì đó rồi đuổi theo Minh Thư. Anh nắm lấy cửa xe không cho đóng lại:
– Minh Thư, anh không thể để em đi mà không biết lý do. Nếu có khuyết điểm nào từ anh mà không thể dung thứ, em có thể cho anh cơ hội chữa lỗi của mình. Em không thể rời khỏi đây như thế này được.
– Được rồi, anh không làm gì có lỗi cả. Người có lỗi là em. Anh có thể thù hận em suốt cả cuộc đời cũng được nhưng đính hôn với anh là điều không thể nào em làm được.
– Có điều gì khiến em thay đổi chỉ trong một đêm.
– Có những điều đã thay đổi mà không chỉ trong một đêm. Anh sẽ không muốn cưới em nếu anh biết được sự thật. Anh không muốn cưới em đâu.
– Có. Lúc nào anh cũng muốn cưới em. Đừng làm thế mà! Sao em lại bỏ anh ngay cái giờ phút này chứ?
– Thà em chọn giây phút này còn hơn là kéo dài đến tận ngày cưới. Ánh Tuyết, cho xe chạy đi!
Chiếc xe lao đi, Minh Thư không quay lại phía sau để nhìn Trình Can như thế nào. Anh chàng cố đuổi theo cho đến khi không đuổi kịp nữa, Trình Can thất thần quay trở về buổi tiệc kém niềm vui ngày hôm đó. Nhã Trúc chạy ra nắm tay Trình Can bước vào:
– Ba ơi, anh hai về rồi!
– Trình Can, con không sao chứ?
Trình Can lắc đầu, cố hết sức để mình không rơi nước mắt. Anh nhoẻn cười gượng gạo:
– Con không sao. It’s okay!
– Anh đừng nói câu đó nữa, trong anh không ổn chút nào hết.
– Minh Thư bỏ đi thật rồi. Minh Thư bỏ đi…
Trình Can chưa kịp nói hết câu, trông thấy Kỳ Tuấn đi ngang đã xô mọi người ra và lao vào Kỳ Tuấn đánh túi bụi. Kỳ Tuấn không kịp trở tay nên bị dính đòn hiểm của Trình Can khá nhiều. Cả hai lăn lộn ra nền cỏ mà cố hết sức đấm thật mạnh vào đối phương.
– Là tại mày, tại mày mà Minh Thư bỏ tao. Đồ khốn! Tại sao mày luôn phá hoại cuộc đời tao vậy hả?
– Anh điên vừa phải thôi, tôi đã làm gì chứ?
– Cô ấy thay đổi chỉ trong một đêm. Đêm qua tao đã thấy chiếc xe của mày, mày xuất hiện trước khi tao đến gặp Minh Thư. Mày đã nói gì với cô ấy?
– Anh khôn lên một chút đi, cô ấy bỏ đi tại sao lại đi đánh tôi mà không tự đi tìm lý do. Tôi nhắc lại một lần nữa tôi không dính líu tới vụ này.
– Mày có chắc là mày không tòm tèm với Minh Thư khi cô ấy đang là người yêu của tao không? Mày luôn tìm cách ve vãn cô ấy mọi lúc tao vắng mặt.
– Bằng chứng đâu? Bằng chứng đâu? Tôi nhắc lại một lần nữa, chuyện cô ấy bỏ anh không liên quan tới tôi. Hôm nay tôi bỏ qua, lần sau tôi kiện anh thật đấy.
Xô Trình Can ra rồi Kỳ Tuấn chỉn chu lại trang phục và bỏ đi, Đàm Phúc cũng theo bước anh chàng. Trình Can chỉ lặng lẽ đứng dậy và lái xe bỏ đi mất. Bữa tiệc kết thúc trong không khí u ám và căng thẳng…
Minh Thư mở điện thoại lên, giọng lạnh lùng:
– Tôi không làm phẫu thuật nữa, tôi nghe lời ông!
Minh Thư rơi nước mắt, cô đặt tay lên bụng và nói thầm:
– Trình Can, tha lỗi cho em. Anh không thể tốt với em nếu biết em đã mang thai, tác giả lại là hắn. Em đã không can đảm nói ra sự thật với anh, bởi vì em cũng đã yếu mềm không chịu từ chối một sinh mạng khác phá hỏng hạnh phúc của chúng ta. Em đã kịp yêu thương nó trước khi sự nhẫn tâm đè nén lên em! Cái tình yêu đến không biết từ lúc nào nhưng không thể vứt bỏ nó. Em đã chọn nó thay vì chọn anh. Nhưng em thà mang lỗi với anh còn hơn là có lỗi với đứa trẻ, có lỗi với chính em và có lỗi với Thượng Đế đã ban cho em cái quyền làm mẹ.
Chap 22:
Minh Thư trở về nhà và khóa chặt của phòng không tiếp xúc bất cứ ai. Cô không khóc nhưng trông bộ dạng thì có vẻ như đã không còn sức để khóc. Ánh Tuyết phải dùng chìa khóa sơ cua để vào phòng, trông thấy Minh Thư đang ngồi gục đầu, vai run rung. Ánh Tuyết ngồi bên cạnh an ủi:
– Có chuyện gì khủng khiếp với cậu vậy? Tại sao cậu lại hủy hôn?
– Tớ không thể để Trình Can phải ân hận. Anh ấy không nên tìm tổ ấm hạnh phúc bên một người anh ta yêu thương trong khi cô ấy lại mang thai đứa con của kẻ khác.
– Cái gì? Cậu có thai ư?
Minh Thư tuyệt vọng gật đầu, Ánh Tuyết cũng hốt hoảng không kém vì cái tin sét đánh này. Cô nhăn mặt:
– Chuyện là sao vậy? Cha của đứa bé là ai?
– Là người mà tớ vô cùng ghét. Anh ta đã lợi dụng lúc tớ say để làm nhục tớ. Tớ không hiểu tại sao người ta có thể quan hệ với nhau trong suốt cả một khoảng thời gian dài mà không lo lắng chuyện dính phốt. Tớ và hắn chỉ có một đêm mà tớ lại phải mang cái của nợ này.
– Cậu có thể giải quyết xong chuyện này rồi chấp nhận Trình Can. Anh ta sẵn sàng chờ cậu mà!
– Tớ không thể làm vậy. Tớ là người có lòng tự trọng. Tớ biết khái niệm nhục nhã thể nào. Sự nhục nhã nhất của một người phụ nữ Thái Kỳ Tuấn cũng đã bắt tớ phải chấp nhận. Tớ không thể bỏ đứa trẻ này. Làm như vậy là rất ác độc.
– Thái Kỳ Tuấn là con người đê tiện như vậy sao?
– Tớ nhất định không cho qua mối hận này đâu.
– Cậu làm sao đối mặt với cuộc sống sau này?
– Tớ không biết tớ không biết. Để cho tớ được yên! Tớ đang rất rối. Cậu ra ngoài đi!
Ánh Tuyết cũng chưa biết phải làm thế nào khi mọi chuyện xảy ra đến với bạn thân của cô quá bất ngờ. Mọi chuyện dường như là quá sức tưởng tượng đối với Trình Can, anh chàng lâm vào khủng hoảng. Lái xe một cách vô định, trong đầu cứ rối bời quanh quẩn mãi chỉ một cái tên Minh Thư. Cho đến khi chiếc xe hơi lao thẳng vào cột điện, vết máu trên trán nhỏ giọt xuống, Trình Can mới bừng tỉnh. Chiếc xe sau lưng anh cũng đỗ xịch lại, một dáng người con gái chạy ra, mở cửa xe và áp hai tay lên má Trình Can:
– Anh không sao chứ?
– Minh Thư, là em đó à… Anh biết em sẽ đến khi anh cần mà.
– Ôi trời ơi, anh mê sản rồi. Em là Phương Dung, không phải Minh Thư.
Trình Can cảm thấy rất chóng mặt, rồi sau đó anh mới dụi mắt nhìn kỹ lại. Phương Dung thở dài:
– Em đưa anh đi khâu lại vết thương. Máu chảy nhiều đấy!
Phải khâu đến 8 mũi, đầu Trình Can vẫn còn nhức khi va đập mạnh vào vôlăng. Anh cởi áo khoác ra và lên xe Phương Dung, cô lái xe đưa anh về. Trình Can hỏi:
– Em ở đâu chui ra vậy?
– Em lái xe chạy theo anh từ lúc anh rời khỏi nhà.
– Rồi theo anh luôn tới mấy quán rượu à?
– Biết sao được. Em sợ anh nghĩ quẩn.
– Em đùa à? Anh đâu phải trẻ con. Chỉ có thất vọng một chút thôi mà.
– Nhưng em vẫn cảm thấy em vẫn phải lo cho anh. Được chứ?
– Dung à, anh mệt lắm. Hôm nay anh không muốn bàn tới vấn đề này. Em đưa anh về nhà đi!
Phương Dung đưa Trình Can vào nhà, tới nơi, anh chủ động mở cửa xuống xe. Phương Dung cũng bước theo. Trình Can nhăn nhó:
– Đây là nhà của anh cơ mà.
– Muốn đuổi em ít nhất cũng chờ đến ngày mai đi.
– Tại sao vậy? Tại sao lại là em? Tại sao anh không chọn em mà anh lại đi chọn cô ấy? Tại sao vậy? Anh cố làm tốt không trái tình nghĩa thì lại bị tình cảm mình lựa chọn đáp lại như thế đấy. Xứng đáng không? Xứng đáng không?
– Trình Can, anh bình tĩnh đi mà!
– Không phải em đang rất vui sao? Rất vui vì lễ đính hôn giữa anh và Minh Thư đã bị hủy bỏ phút 89. Không phải em rất yêu anh còn anh thì lại đi yêu cô ta sao? Có lẽ bây giờ em đang cười anh sao lại ngu muội mong chờ cái điều tốt đẹp nó sẽ diễn ra với anh. Bây giờ tất cả chỉ là một màu đen. Thảm họa thật rồi!
– Anh im đi! Anh là kẻ thất bại thật đó. Nhưng anh không có quyền chà đạp lên tình cảm của em. Anh không thích thì em sẽ đi, nhưng anh đừng có nặng lời với em như vậy.
Nói rồi Phương Dung quay bước bỏ đi, nhưng Trình Can đã nắm kéo cô lại và ôm hôn cô đắm đuối, thiết tha. Trình Can thở hì hục vì nụ hôn gấp gáp ấy, anh siết chặt Phương Dung hơn bao giờ hết. Phương Dung hơi hoảng với thái độ mạnh bạo của Trình Can, cô đẩy anh ra nhưng đã bị Trình Can ghì chặt lại:
– Đừng bỏ anh lại một mình, xin em!
Phương Dung đã đứng im, cô một mặt dỗ dành Trình Can, ánh mắt lại hướng lên trời có lẽ Dung đang nói gì đó với tình yêu quá cố. Cô đã thành công được bước kế tiếp, kế hoạch trả thù bằng cơn đau tình yêu đã đi những bước tốt đẹp. Trình Can đã đổ gục vào tay cô, một phần còn lại, cũng là phần quan trọng nhất và đáng chú ý nhất. Để xem Thái Kỳ Tuấn làm thế nào để kéo Minh Thư vào lòng anh đây…
Tuấn đã ngồi dưới quán café đối diện tòa nhà của Minh Thư sống. Cô sống ở tầng 8, Kỳ Tuấn nhớ rõ đâu là cửa sổ căn hộ của Minh Thư. Tuấn không hiểu anh đang nghĩ gì mà lại chạy đến đây ngồi gần cả ngày trời. Tuấn lẽ ra sẽ vui khi anh đã có cú nước rút ở phút 90 lội ngược dòng và đã gỡ hòa. Chỉ gỡ hòa thôi. Bởi vì, hiện tại mọi thứ chỉ mới trở về trạng thái ban đầu. Nhưng anh cũng cảm thấy khó chịu, sao lại phải ngồi đây vì một người con gái luôn cự tuyệt, khinh khi, miệt hạ anh một cách tồi tệ. Tuấn đang quan tâm điều gì vậy?
Sau khi mọi chuyện đã ổn thỏa, Vương Khang cũng được Nhã Trúc tiễn ra về. Vương Khang nói với Nhã Trúc:
– Hôm nay cô xinh như một công chúa!
– Cảm ơn.
– Tôi có còn được gặp lại cô không?
– Anh có số điện thoại của tôi, nhà tôi anh cũng đã biết rồi.
– Vậy tức là có.
Nhã Trúc gật đầu. Vương Khang nói:
– Trở về nhà rồi tức là phải học cách chấp nhận, những điều trước đây cô cự tuyệt không hẳn là quá tồi tệ. Chẳng hạn, tôi chẳng thấy bà dì ghẻ nào lại lặn lội không ngại đường sá khó tìm, đi năn nỉ cô về. Không thể vì trước kia cô có một gia đình hạnh phúc, bây giờ mẹ cô đã mất thì cô có thể ngăn cấm ba cô bước thêm bước nữa. Người già đâu cần gì ngoài tình cảm được vun đắp nhiều mà sống thọ đâu.
– Anh nên trở thành mục sư thay vì nhà báo.
– Cô cho rằng tôi đang giảng đạo cô à?
– Ý tôi là, điều này được nói trong nhà thờ, sẽ có nhiều người nghe, không chỉ một đứa ngốc như tôi.
– Biết vậy là tốt.
– Tôi sẽ nghe anh, nên người hơn.
– Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.
Vương Khang tặng một nụ hôn nhẹ lên má Nhã Trúc, hai má cô lập tức ửng hồng. Nhã Trúc mỉm cười chạy miết vào trong, Vương Khang cũng cười thẹn thùng nhìn theo cho đến khi khuất dạng rồi anh cũng ịn ga chiếc Nouvo LX cáu cạnh vọt thẳng…
Thanh toán xong 8 ly café cappuccino, Tuấn đã gọi đúng thức uống mà Minh Thư hay dùng để thưởng thức trong lúc nghĩ về cô. Anh quyết định băng qua đường và bước lên nhà Minh Thư, sau nhiều lần bấm chuông mà vẫn không có ai mở cửa. Tuấn nghe bên trong có tiếng gì đó như vừa bị rơi xuống và vỡ ra. Tiếng rất nhỏ nhưng Tuấn vẫn nghe thấy. Anh bấm chuông liên tục nhưng vẫn đối lại anh là không gian im phăng phắc. Bên trong vẫn tối om, Tuấn nghĩ Minh Thư chưa quay trở về. Anh đứng ở đó một chút rồi lại bước vào thang máy trở xuống.
Nhưng, ở bên trong, vẫn còn người. Đèn trong toilet vẫn bật sáng, Minh Thư đã tuyệt vọng đến nỗi không thể gượng dậy nỗi. Cô đã dũng cảm để từ chối Trình Can và đón nhận đứa bé nhưng cô lại không đủ can đảm khi phải ôm chịu nỗi nhục nhã này mà sống. Lúc chỉ còn cô và cái bụng bầu, Minh Thư tưởng tượng đó là một thiên thần đẹp đẽ, nhưng lúc đối mặt với Kỳ Tuấn, cô chỉ thấy mình đang mang một nghiệt chủng mà thôi. Một suy nghĩ thật ác độc nhưng cuộc đời đã quá độc ác với Thư. Nhìn những mảnh vỡ từ cái bình hoa để bên cửa sổ, Thư cầm lấy mảnh sắc nhất, cô nhìn thấy hình ảnh gương mặt tuyệt vọng của mình qua mảnh bình vỡ. Thư thổn thức:
– Thái Kỳ Tuấn, có làm ma tôi cũng không bao giờ tha thứ cho anh đâu!
Một vết cắt lạnh lùng, Thư buông nhẹ cánh tay xuống mặt cho máu chảy thấm ướt cả chiếc váy trắng của ngày đính hôn…
Kỳ Tuấn đi xuống tới tầng trệt, anh nhìn thấy chiếc xe hơi của Minh Thư vẫn đỗ ở đó. Anh chỉ nhìn rồi lại bỏ đi, chợt, đồng hồ của Tuấn bị tuột và làm rớt. Anh chợt nghe tiếng vọng từ phía sau:
– Bác bảo vệ, cô Minh Thư từ chiều đến giờ có rời khỏi đây không ạ?
– Tôi không thấy.
– Được. Không sao. Tôi sẽ lên.
Một linh cảm không hay xảy ra, Kỳ Tuấn chạy lại trừng mắt nhìn ông bảo vệ:
– Ông có chắc cô ấy chưa rời khỏi đây từ chiều?
– Phải. Có chuyện gì vậy?
– Tìm một thứ gì đó có thể cạy cửa, hoặc là chìa khóa sơ cua. Nhanh lên!
Kỳ Tuấn bấm thang máy nhưng nó có vẻ quá chậm so với sự gấp rút của anh. Tuấn đã chạy thang bộ, anh chạy mà quên hết mệt mỏi. Anh thậm chí không hề cảm thấy mệt dù mồ hôi đã ướt đẫm:
– Minh Thư, mở cửa ra… Minh Thư, cô không được làm chuyện dại dột. Minh Thư! Minh Thư! Cô có nghe không hả? Minh Thư!
– Cánh cửa này không thể dùng chìa khóa sơ cua nếu như bên trong đã khóa. Tôi tìm được thứ này!
Tuấn bắt đầu cạy cửa, anh chàng đóng hì hục những cú đấm chỉ mong cây cạy cửa có thể vào khe sâu hơn. Ánh Tuyết chạy theo lên tới và hoảng loạn:
– Có chuyện gì vậy? Tại sao anh lại…
– Lúc nãy tôi đã lên đây. Tôi nghe có tiếng gì đó vỡ, tôi không biết tôi đang nghĩ gì nhưng chúng ta cần phải…
– Được rồi, chốt bung ra rồi!
Kỳ Tuấn đạp cửa thật mạnh, cả ba đã có thể xông vào nhà. Kỳ Tuấn lại tiếp tục phá cửa phòng Minh Thư, trông thấy toilet cửa vẫn chưa đóng kín và đèn còn sáng. Tuấn chạy vào, linh cảm của anh quả không sai. Minh Thư ướt sũng, tựa đầu vào thành bồn tắm và cho vòi hoa sen xả nước vào người mình. Máu từ cổ tay của cô đã chảy đỏ cả một vùng trên váy. Kỳ Tuấn chạy đến và bế xốc cô lên:
– Minh Thư, tỉnh lại đi! Minh Thư! Gọi cấp cứu!
Thư đã ngất đi. Kỳ Tuấn bế xốc cô lên và ôm cô vào lòng, anh không hiểu mình dành cho cô thứ tình cảm gì. Nhưng nó khác động cơ để bước vào trái tim cô với mục đích trả thù cho đàn anh vì cái chết bí ẩn liên quan đến cô.
Thực sự là như thế!
Chap 23:
Đèn cấp cứu đã tắt, bác sĩ bước ra, Ánh Tuyết và Kỳ Tuấn rối rít:
– Bác sĩ, cô ấy sao rồi?
– Cô ấy cần được nghỉ ngơi, tránh để kích động. Nếu không đưa tới bệnh viện kịp, có lẽ đã không thể giữ tính mạng của cả hai mẹ con.
– Cái gì?
Kỳ Tuấn giật mình khi nghe lời bác sĩ thốt lên, cứ như sét đánh ngang tai, không còn tin vào tai mình đang nghe gì. Anh quay sang nhìn Ánh Tuyết, cô lại liếc mắt nhìn anh. Kỳ Tuấn lắc đầu:
– Thề với cô, tôi chưa hề biết điều gì cả.
– Anh còn định thể hiện cái bộ mặt đạo đức giả ấy với ai vậy? Minh Thư đã kể cho tôi nghe hết rồi.
– Tôi không đạo đức giả với ai cả. Nhưng, Minh Thư đã có thai sao?
– Cậu ấy bị anh cưỡng hiếp cơ mà. Anh uống nhầm loại rượu gì mà không nhớ vậy hả?
– Trời ơi, … Sao lại như thế…
Kỳ Tuấn ôm chặt đầu, anh bỏ chạy. Ánh Tuyết thở dài bước vào xem Minh Thư ra sao. Kỳ Tuấn chạy một mạch tới nhà Phương Dung. Anh bấm chuông inh ỏi, Phương Dung ra mở cửa:
– Chuyện gì thế?
– Nguy rồi. Điều đó đã xảy ra!
– Cậu làm gì mà mặt tái xanh mét thế.
– Cô ấy đã dính bầu.
– Thì đã sao?
Phương Dung vẫn tỏ ra bình thản, thậm chí còn cười khinh khỉnh đắc chí. Kỳ Tuấn vuốt mồ hôi trên trán và nói:
– Cô vẫn tỏ ra như là không có gì à? Kế hoạch hành hạ thể xác và tinh thần của cô dành cho Thư suýt lấy đi luôn cái mạng của cô ấy rồi.
– Cô ta tự tử à?
– Đã cứu kịp.
– Là anh cứu đó ư?
– Phải. Tôi thực sự sợ đấy.
– Được rồi! Sáng chúng ta gặp nhau. Ở chỗ cũ! Nói ở nhà tôi không tiện.
Rồi Minh Thư tỉnh lại, cái gối vẫn ướt vì mắt cô liên tục ứa lệ. Ánh Tuyết ở bên cạnh không ngừng an ủi:
– Thai nhi còn nhỏ, cậu có thể làm một việc gì đó để cậu đỡ đau hơn lúc này. Cần phải có quyết định dứt khoát nếu cậu không muốn để lại nỗi đau dài lâu.
– Nếu tớ muốn bỏ, tớ đã không đến lễ cưới và lạnh lùng nhìn vào anh ấy nói hủy hôn ước.
– Thật ra cậu có thể nói rõ với anh Can. Nếu như anh ấy yêu cậu, có thứ gì mà anh ấy không thể chấp nhận cậu.
– Cậu biết tớ không bao giờ muốn sống trong một gia đình có những người không cùng huyết thống với nhau kia mà. Thà là tớ nuôi con một mình chứ không bao giờ muốn đứa con của tớ với người khác sống chung với người tớ gọi là chồng.
– Không phải ai cũng như bố dượng của cậu.
– Tớ không bao giờ gọi ông ta là bố.
– Minh Thư, cậu bình tĩnh lại đi. Ông ta không như trước nữa!
– Cậu đừng kích động.
– Tớ đã muốn chết, cậu cứu tớ làm gì thế?
– Tớ không cứu cậu.
– Là anh Can sao?
Ánh Tuyết lắc đầu, cô buộc miệng nói:
– Là cha đứa con trong bụng cậu cứu lấy mạng sống mẹ con cậu.
– Cái gì? Là người mà tớ căm hận ư?
– Phải.
– Sao anh ta cứ muốn kéo tớ lại và bắt tớ phải sống trong đau khổ như vậy.
– Bây giờ cậu hãy nghỉ ngơi đi. Đừng quá bận tâm kẻ tiểu nhân đó. Ngay sau khi biết tin cậu có thai, hắn ta đã bỏ của chạy mất dép rồi.
– Đê tiện.
– Vậy thì cứ bỏ hẳn đi, vương vấn lại cái nỗi ô nhục của cậu làm gì?
– Tớ không thể. Nó cũng là một phần máu thịt của tớ.
– Cậu làm như vậy chỉ chuốt thêm khổ.
– Cậu im đi Ánh Tuyết, tớ cần sự yên tĩnh. Cậu đi ra ngoài đi!