Kế Hoạch Làm Bố

03.10.2014
Admin

Ánh Tuyết không trả lời, nhưng cô vẫn đi theo Đàm Phúc. Không như mọi khi, nơi Ánh Tuyết được Đàm Phúc dẫn đến là một công viên, quanh đây không có gì ngoài thảm cỏ và ghế đá. Mà những chiều lập đông thế này thì chẳng ai lại dại mà ngồi ngoài đường hứng chịu gió sương thay vì quay trở về nhà. Ánh Tuyết mặt hơi khó chịu nhìn Đàm Phúc, nhưng anh thoắt cái đã bỏ đi rồi chạy lại với hai ly sữa đậu nành nóng cùng hai cái bánh bao khá to. Đàm Phúc mỉm cười đưa cho Ánh Tuyết, cô ái ngại nhận lấy nhưng chỉ cầm tay mà không ăn. Đàm Phúc hỏi:
– Làm sao thế? Ngon lắm. Ăn thử đi!
– Công tử như anh mà cũng biết ăn những món này à?
– Tôi không phải là cậu ấm nhà giàu. Vì thế chưa món gì mà tôi chưa từng thử qua. Và tôi biết có lẽ cô chưa bao giờ ăn thức ăn lề đường.
– Vì sao?
– Ánh mắt e ngại của cô.

Ánh Tuyết chỉ nhoẻn cười:
– Bất kỳ ai đã trải qua thời trung học, trừ những trường hợp ngoại lệ thì thức ăn lề đường bao giờ cũng là món ăn ngon nhất.
– Vậy tại sao cô không ăn?
– Tôi chỉ chưa ăn. Không phải là không ăn.

Đàm Phúc nhìn Ánh Tuyết rồi mỉm cười khi thấy cô cắn một ít lớp bột bên ngoài. Đàm Phúc thì vẫn cố ngoạm những miếng thật to. Anh nói:
– Vì sao cô không thắc mắc tôi lại mời cô những món ăn như thế này?
– Có lẽ sau một số chuyện anh đã không còn đủ tiền để mời tôi vào một cái quán ăn hoàn chỉnh.
– Cô nghĩ vậy à?
– Phải.
– Tôi đã không gặp cô trong một thời gian khá dài.
– Chúng ta vẫn ở gần nhau. Chỉ là không nhìn thấy nhau.
– Tôi đã cố gắng.
– Về chuyện gì?

Đàm Phúc nhìn thẳng vào ly sữa đang bốc khói, anh có vẻ suy tư khá nhiều. Rồi Đàm Phúc lặng lẽ đưa ly lên miệng, anh thấm giọng và nói:
– Cố gắng để sự hi sinh của người khác vì tôi không uổng phí.

Ánh Tuyết nhìn Đàm Phúc, anh nói:
– Tôi chưa lần nào nói được lời cảm ơn với cô.
– Không cần phải thế đâu. Anh cũng giúp tôi nhiều mà.
– Cái đó là cô khách sáo hay cô không muốn dính dấp gì đến một kẻ chỉ giỏi gây họa như tôi?
– Tôi không biết.

Ánh Tuyết đứng dậy, cô đi ra một đoạn rồi nói:
– Cuộc sống của tôi bây giờ rất bình yên. Tôi không muốn nghĩ quá nhiều cho điều gì thuộc về quá khứ. Tôi có công việc, tôi có tự do, tôi đang độc thân và tôi có một cuộc sống đáng mong ước. Như thế có phải là quá đủ không?
– Ừ thì nếu cô cho là vậy.
– Dự định sắp tới, tôi muốn có một chuyến du lịch nữa đấy.
– Cô đi đâu?
– Không biết. Tôi sẽ để số phận định đoạt.

Kỳ Tuấn đi công tác đã hơn 3 ngày, anh nhớ vợ và con trai đến phát điên. Tuấn vừa mở cửa phòng, trông thấy cậu con trai đang nằm đùa giỡn với Minh Thư. Kỳ Tuấn mỉm cười…
– Thư!

Rồi Minh Thư cũng vui vẻ chạy đến, hai vợ chồng trìu mến siết chặt nhau…
– Anh nhớ em quá!
– Sao anh nói ngày mai mới về?
– Xong việc sớm là anh về ngay. Ngủ khách sạn làm sao mà sướng bằng nhà mình.
– Anh xem con mình trổ tài kìa. Mấy ngày anh đi em vừa phát hiện ra đấy.

Rồi Kỳ Tuấn và Minh Thư dõi theo hành động của cậu con trai, ngoáy đầu nhìn thấy ba mẹ đang nói chuyện. Quang Hy đã tự lật người lại rồi nở nụ cười tươi với ba mẹ, Kỳ Tuấn ngạc nhiên:
– Con đã lật được rồi đấy à? Con trai của ba giỏi thật.

Kỳ Tuấn chạy đến ôm hôn cậu con trai yêu quý. Anh thấy vết thương trên tay Minh Thư, nhưng vẫn cố tình hỏi:
– Sao hôm nay em lại mặc áo dài tay thế?
– Tại… em thích chiếc áo này. Mặc cũng ấm hơn.
– Vậy hả?
– Anh đi tắm đi.
– Cũng được.

Rồi đợi Kỳ Tuấn vừa bước vào phòng tắm, Minh Thư đã vội kéo tay áo lên vì khi nãy lỡ chạm phải nên vết thương bị đau. Kỳ Tuấn thình lình bước ra:
– Sao lại giấu anh?
– Chuyện này, em chỉ bị thương lúc làm bếp.
– Vậy hả? Vậy dì Tư bất cẩn quá rồi. Anh đuổi dì Tư nhé!
– Không. Cũng không. Được rồi, không phải ở nhà.
– Ai đã làm em như thế?

Minh Thư mím môi:
– Chuyện dài lắm. Nhưng em nghĩ cô ấy không muốn hành động bất mãn thế đâu.
– Lại là cô ta sao?
– Đừng làm lớn chuyện.
– Vậy em phải nói anh biết vì sao cô ta có hiềm khích với em?
– Là chuyện lúc còn ở Mỹ.
– Chuyện gì?
– Thật tình, em không biết làm sao để chị ấy thôi nghĩ lệch lạc về chuyện giữa em và người tình cũ của chị ấy.
– Vậy ra em đã quen biết Phương Dung từ trước sao?
– Không. Người tình quá cố của chị ấy chính là người đã đỡ đầu, chính xác, anh ấy chính là người đã dạy bảo, giúp đỡ và chỉ dẫn cho em. Anh ấy là đàn anh của em. Và…

Tới đây Minh Thư hơi gượng lại, cô nhìn ánh mắt dò xét của Kỳ Tuấn có vẻ như rất nóng lòng muốn biết câu trả lời của cô. Đột nhiên Minh Thư có một cảm giác rất kỳ lạ, Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư như thầm hiểu ý nghĩ của cô. Rồi cả hai lại đồng loạt im lặng, Kỳ Tuấn nói nhẹ nhàng:
– Chờ anh tắm xong, anh ra rửa vết thương cho em.
– Cũng được.

Không hiểu vì sau cả hai lại thầm đề phòng đối phương, đều có một chút nghi ngờ gì đó dành cho đối phương. Tuấn lấy cớ buồn ngủ nên không muốn nghe tiếp câu chuyện. Anh luôn có những suy nghĩ trái chiều tuy anh vẫn rất tin tưởng vợ mình. Không hiểu tại sao, Kỳ Tuấn không muốn biết sự thật. Bởi vì nếu sự thật không như Phương Dung nghĩ, tức là anh đã quá ngu ngốc bước vào con đường trả thù này. Càng lúc Kỳ Tuấn càng ghét sự nông nỗi đáng trách của mình.

Sáng hôm sau, hai vợ chồng cùng ăn sáng, Minh Thư hỏi:
– Đêm qua anh ngủ có ngon không?
– Tất nhiên là ngon. Sau mấy đêm không được ôm em, đêm qua thật tuyệt.
– Em không nghĩ vậy.
– Sao?
– Tại sao anh lại lấy cớ ngủ sớm?
– Anh không hiểu em nói gì cả.

Kỳ Tuấn cúi xuống và dán chặt mắt vào đĩa mì spaghetti. Minh Thư thì nhìn Kỳ Tuấn không rời mắt, phá vỡ bầu không gian im lặng bằng tiếng oe oe của bé Kimi. Dì Tư có vẻ khá mát tay với việc trông trẻ, cậu bé mở to mắt khi nhìn thấy ba mẹ. Kimi mặc áo quần thể tháo nhìn rất đáng yêu, lại còn đội mũ lên cho ấm trông y như một con gấu bông nhỏ, tay đưa con hổ bằng bông cậu bé yêu thích mà gặm. Dì Tư nói:
– Hai con có gì mà mới sáng sớm đã sôi nổi với nhau thế. Chưa kịp hôn quý tử mà đã… Không khéo thằng bé sẽ dỗi đấy.

Minh Thư chỉ im lặng, cô uống một chút sữa tươi rồi lẳng lặng nhìn Kimi. Kỳ Tuấn không ăn nữa, anh kéo ghế lại gần và nói giọng ngọt ngào:
– Con trai, lại đây nào. Ba đưa con đi tắm nắng nha.

Rồi giao con trai lại cho Minh Thư sau vài phút nâng niu, âu yếm, Kỳ Tuấn nói:
– Anh tin rằng gia đình của chúng ta mới là điều anh mong muốn hiện tại. Anh không muốn biết quá khứ.
– Tại sao chỉ trong một đêm thái độ của anh đã hoàn toàn thay đổi?
– Điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết. Đừng quá quan trọng suy nghĩ của anh. Cuộc sống hiện tại rất tốt. Em không cần phải thế đâu.

Hôn lên hai má Minh Thư rồi Kỳ Tuấn lái xe đi làm, vừa tới nơi thì anh đã hùng hổ tiến thẳng vào phòng riêng của Phương Dung và hai tay xuống bàn:
– Đã nói bao nhiêu lần cô không được đụng tới mẹ con cô ấy?
– Tức giận đó hả?
– Có cần tôi phải lập lại không?
– Cũng nên dạy vợ anh đừng đụng phạm tới người đàn ông của tôi. Đã khiến người khác bỏ gia đình rồi lại còn quay lại miệt thị là sao? Tôi không kiềm chế được loại người này.
– Một lần nữa tôi cảnh cáo cô…
– Thì anh làm gì được tôi hả? Hâm dọa thôi thì tôi không biết sợ đâu.
– Tôi dám làm thì tôi dám chịu. Tôi dám dấn thân vào chuyện này tức là tôi không sợ có ngày mất cô ấy. Tôi sẵn sàng hi sinh tất cả, cô cần sự kiên nhẫn, vì tất cả chúng ta. Cô nghe tôi chứ?

Rồi Kỳ Tuấn bỏ ra ngoài. Tâm trạng anh đang bị giày xéo nặng nề, chỉ mới xa vợ con mấy ngày mà Tuấn đã nhớ đến chịu không nỗi. Sau này làm sao anh có thể tập sống mà không còn có cô và thằng con đáng yêu bên cạnh. Khi Phương Dung luôn là một quả bom nổ chậm sẵn sàng nổ bất cứ lúc nào.

Đã có những lúc anh muốn nói thật tất cả bởi vì sự tự giác luôn mang lại một kết quả có lợi. Nhưng thực sự con người thích hưởng thụ hơn là chịu đựng. Tuấn là một trong số đó. Anh không biết đến bao giờ Minh Thư mới có thể tha thứ cho mình cũng không chắc khi tha thứ rồi cô có chịu quay về làm vợ anh như ngày xưa hay không. Tuấn có vẻ quá thực dụng trong suy nghĩ nhưng cuộc sống là vậy. Sống tức là phải lựa chọn, và đôi khi lựa chọn không phải bao giờ cũng chọn con đường lẽ ra mình biết là phải chọn.

Những lúc này, Kỳ Tuấn lại nhớ tới lời răn đe của Đàm Phúc trước kia. Giờ anh mới cảm thấy nó đúng vô cùng. Đi trên con đường mình lựa chọn, nếu thành công thì không nói còn dẫu có thất bại thì cũng không có quyền trách móc bất cứ ai ngoài chính mình.

Chap 72:

Trình Can đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, anh như một thợ săn đang ngồi im chờ đợi động tĩnh từ con sói sẵn sàng đi săn bất cứ lúc nào. Phương Dung và Trình Can vẫn sống chung một nhà, tự bao giờ họ đã nhìn nhau như hai người xa lạ. Bữa ăn gia đình hôm nay dường như quá lạc lõng, Nhã Trúc cùng Vương Khang cùng ông Minh và cô vợ trẻ Thanh Nhi đã đến. Can đón tiếp với khuôn mặt không hề có mùa xuân:
– Chào mọi người.
– Nhà của anh hai tuyệt quá.
– Vẫn vậy thôi mà.
– Khác chứ. Từ khi kết hôn, nội thất bên trong khác hẳn.

Phương Dung đang ở trong chuẩn bị thức ăn dọn lên bàn, trong bữa ăn, ông Minh nói:
– Dạo này công việc ở tòa soạn không làm con bận rộn chứ?
– Cũng có một chút. Nhưng nếu có thì cũng là ít dành thời gian cho chồng của con hơn thôi. Chứ mọi việc cũng ổn thưa ba.
– Nên dành thời gian cho Trình Can, để rồi cả hai cũng phải có em bé như Kỳ Tuấn và Minh Thư chứ.
– Chị Thanh Nhi nói phải đó, hai anh chị ấy giờ đi đâu cũng kè cánh bên nhau, trên tay còn có một thằng nhóc dễ thương trong đáng yêu cực.

Nhã Trúc hồ hởi nhận xét, Trình Can nhoẻn cười:
– Không ai cũng phải thích chơi ngông, nói muốn làm bố là làm được đâu em gái.
– Thế chị dâu đã sẵn sàng làm mẹ chưa?

Phương Dung nhún vai:
– Chị chưa nghĩ tới. Anh chị kết hôn vẫn chưa tròn năm, vấn đề này có lẽ còn sớm đó em.
– Chắc tại chị quá giành thời gian cho công việc. Trông chị ấy có vẻ yêu nghề và tâm huyết với nhiệm vụ được giao.

Phương Dung nhìn Vương Khang, có vẻ cô không mấy đồng tình với phát ngôn của anh chàng. Ông Minh cũng im lặng. Một lát sau, lúc mọi người chuẩn bị ra về, ông Minh nán lại:
– Con cảm thấy thế nào?
– Ý ba là sao ạ?
– Minh Thư sắp hết ngày phép. Rồi cô ấy sẽ quay trở lại, trước khi con được đưa lên, đã khẳng định rõ con chỉ là người thay thế.
– Dạ con biết.
– Nhưng ba vẫn rất công bằng với con. Sẽ có một cuộc biểu quyết để bầu lại. Chồng con cũng đồng ý với quyết định này của ba.
– Con nghĩ điều đó là nên ba ạ. Con cũng được tín nhiệm thì tại sao con có thể dễ dàng buông xuôi được.
– Đúng. Ba không phủ nhận điều đó. Chỉ có điều, ba đã phát hiện Minh Thư trước con. Và ba đã chọn cô ấy.
– Con hiểu mà. Ba không phải khó xử đâu.

Phương Dung cay cú với từng lời một của ông Minh, rõ ràng là bênh vực Minh Thư thấy rõ. Nhưng cô vẫn có nhiều cách khác nhau để cố lôi người khác ủng hộ mình. Cái gì cô đã muốn thì khó lòng kéo khỏi tay cô dễ dàng như thế được.

Vương Khang chở Nhã Trúc trên đường về, anh hỏi:
– Em có ưa gì bà chị dâu của em đâu. Sao lúc nãy gọi chị ngọt xớt vậy?
– Đóng kịch phải đóng cho khéo. Không thôi anh hai lại buồn.
– Buồn vì không những anh ấy không chọn được người anh ấy muốn mà cả cô em gái cũng đồng tình như thế hả?
– Có lẽ vậy. Em vẫn thích chị Minh Thư hơn.
– Giờ là dâu nhà họ Thái rồi em.
– Thì em cũng biết.
– Nhưng cũng phải nói rằng, bà chị dâu hiện tại của em không phải là tay vừa.
– Sao vậy?
– Cô ta đang tìm cách tạo thế lực riêng ở chỗ làm của anh. Lôi kéo mọi người về phía cô ấy.
– Để làm gì?
– Độc chiếm chiếc ghế Tổng biên tập của Minh Thư. Hòng đá văng cô ấy ra khỏi “Người thời thượng”
– Sao lại có chuyện đó?
– Anh cũng không biết.
– Vậy anh ủng hộ ai?
– Còn phải hỏi à?
– Tại sao anh lại chọn chị Thư?
– Đó là sếp của anh, tạo ấn tượng mạnh cho anh và đã đủ sức thuyết phục để anh chịu theo học hỏi. Lại còn tin tưởng một người mới như anh. Nói chung thì, nếu có tâm với nghề và trải qua những giờ phút lâm nguy cùng chỗ làm của anh thì sẽ biết Minh Thư là người dẫn đầu tốt như thế nào.
– Không biết chị Thư có phải lo nghĩ gì cho chuyện này không nhỉ?
– Dù sao đó cũng là chuyện của họ. Không bàn nữa.
– Vậy thì làm gì?
– Đến thế giới riêng của hai chúng ta.

Nói rồi Vương Khang bất chợt thắng gấp để Nhã Trúc ngồi sát vào anh và dính chặt lấy anh hơn, Khang nhếch mép cười rồi vụt ga, chiếc xe máy lao thẳng vào con đường lớn. Đêm hẹn hò của đôi tình nhân trẻ mới thực sự bắt đầu.

Lâu rồi cả hai mới không trốn con đi chơi khuya. Minh Thư lâu nay mới mở cánh cửa tủ bên trái, nơi cô dành cho những bộ trang phục có thể dễ dàng khoe những đường cong mĩ miều. Cả hai cùng đến quán bar, khá đặc biệt, Kỳ Tuấn lại chọn đúng nơi đúng chỗ mà anh đã từng đến tìm Minh Thư sau cuộc gọi của Phương Dung. Ngay cả khi Minh Thư chọn đúng cái bàn mà cô đã ngồi.

Kỳ Tuấn im lặng, anh không phản ứng gì mà chỉ mỉm cười và gọi đồ uống. Một vài bản nhạc du dương được cất lên, Minh Thư nói:
– Sao hôm nay ở đây chẳng nhộn nhịp gì hết. Có vẻ im ắng quá!
– Để anh lại yêu cầu anh DJ!
– Thôi khỏi, thế này cũng được mà.

Minh Thư và Kỳ Tuấn cùng nhau cạn ly, Minh Thư nhìn xung quanh rồi quay lại lườm mắt:
– Tại sao anh lại đưa em đến đây?

Kỳ Tuấn lờ đi cố tình không muốn trả lời, Minh Thư vẫn nghiêm mặt:
– Có ý đồ gì đây?
– Em nhớ chỗ này không?
– Dù đêm đó em rất say. Nhưng không đến nỗi quên cái chỗ này.
– Có thể gọi chỗ này là bắt nguồn của Kimi. Nơi này lẽ ra phải có ý nghĩa với nó chứ hả?
– Trước đây thì không như thế. Nhưng bây giờ thì có lẽ nên như thế.
– Em trả lời mơ hồ quá.
– Bởi vì em không yêu anh và muốn có Kimi ngay cái lúc em thực hiện chuyện ấy. Cho nên, nếu quay về trước kia. Cảm giác của em vẫn là…

Rồi Minh Thư dừng lại, cô lắc đầu:
– Nhưng từ ngữ đó không tồn tại giữa chúng ta hiện nay. Em không muốn nhắc.
– Em có muốn giữa chúng ta không còn những gì khó nói nữa hay không?
– Bằng cách nào.
– Đó là lý do hôm nay anh đưa em đến đây.

Rồi Kỳ Tuấn nắm lấy tay Minh Thư và kéo cô sang một chiếc bàn khác, khá xa chỗ ngồi cũ nhưng lại nhìn rất rõ chỗ ấy. Minh Thư hơi ngạc nhiên, Tuấn nhẹ nhàng hôn lên tay Minh Thư và nói:
– Quá khứ của chúng ta không mấy vui vẻ nhưng hãy nhìn về nó như một bài học thay vì cứ lãng tránh quá khứ. Điều anh muốn là cùng em xây dựng một gia đình hạnh phúc, sẽ không có gì là gượng ép hay ngại ngùng vì điều đó rõ ràng sẽ cản trở chúng ta đến đỉnh điểm cao nhất.
– Bằng cách nào?

Minh Thư mỉm cười, hai vợ chồng ngồi đó thêm một chút rồi cùng nhau ra về. Về đến sân, trông thấy đèn trong sân không mở sáng như mọi khi, Minh Thư lấy làm lạ. Xe đi vào garage, Kỳ Tuấn ra trước còn Minh Thư thì tháo dây an toàn và lấy túi xách đi ra theo sau. Minh Thư cáu kỉnh:
– Vừa lãng mạn một tí lại trở thành lãng xẹt rồi. Chẳng thèm mở cửa cho em đó à!

Minh Thư bước ra khỏi garage, cô choáng ngợp trước khung cảnh mình đang thấy. Một dàn đèn sáng rực rỡ chiếu lấp lánh khắp vườn, âm nhạc du dương cất lên rồi Kỳ Tuấn đứng chờ ở đó. Anh mỉm cười:
– Mời em một bản nha.
– Vừa ở quán bar về, sao lúc nãy anh không mời ở đó.
– Anh tin em sẽ thích ở đây hơn. Em thấy thế nào?
– Có lẽ.

Đặt bàn tay Minh Thư lên tay mình, cả hai chú tâm nhìn kỹ ánh mắt của đối phương, những bước chân bắt đầu chuyển động trên nền nhạc Secret Garden khá buồn nhưng thích hợp sử dụng ở đây. Đơn giản vì lột tả được cảm xúc lãng mạn của cả một không gian. Minh Thư hỏi:
– Anh có chắc dì Tư hay con trai chúng ta sẽ không khiến bản nhạc này giữa chừng phải dừng lại?
– Chắc là không tệ thế đâu.
– Anh biết em đang nghĩ gì không?
– Em đang nghĩ vì sao anh lại chọn cái trò này hả?

Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, cô nhìn khá lâu rồi mới mở lời:
– Anh trước đây và anh bây giờ, hoàn toàn đối lập nhau.
– Sao?
– Trái ngược hoàn toàn.
– Em thích ai hơn?
– Em không thích ai cả.
– Vì sao?
– Thích và yêu là hai điều khác nhau. Em không thích anh, mà là em yêu anh.

Cả hai dường như đang say với điệu nhạc du dương đó, Kỳ Tuấn thực sự không chỉ muốn đem sự lãng mạn đến cho Minh Thư. Anh muốn những sự thật sẽ được giãi bày hết đêm hôm nay. Anh biết rằng, chỉ có thật lòng mới có thể là điều duy nhất Minh Thư còn chịu nghĩ đến sự tha thứ khi đã nghe hết mọi tội lỗi.
– Thư à, anh có chuyện muốn nói.

Minh Thư im lặng và chờ đợi, có lẽ như cô cũng đang say với những lãng mạn và không nghĩ đến bất cứ điều gì từ giọng nói khá nhạy cảm của chồng. Kỳ Tuấn chợt cảm thấy cổ họng anh như nghẹn lại, anh có ép từng tiếng một ra không khí bên ngoài để nó phát ra thành từng âm:
– Thật ra anh…

Không gian im ắng hẳn, phụ nữ sẽ trở nên quyến rũ hơn nếu họ chịu chủ động trong một số tình huống mà không hề mất đi vẻ đẹp vốn có của mình tí nào và cũng chẳng hề mất điểm trong mắt đối phương. Minh Thư đang như thế, Kỳ Tuấn không thể nói được nữa. Bờ môi của anh đã bị một bờ môi quyến rũ khác chạm vào, cổ họng anh đang cảm nhận một sự dung hòa từ một điều tương tự đang dính chặt lấy cửa miệng của mình.

Họ hôn nhau.

Có lẽ đây là một cặp vợ chồng khá kỳ lạ, cơ hội gần gũi của họ không nhiều. Trước là vì chưa hiểu nhau còn sau thì lại bận rộn vì sự có mặt của cậu con trai. Có lẽ giờ đây là lúc cơ hội ấy lại đến.

Thư và Tuấn khẽ thùy mị khi đi ngang phòng khách nhưng rồi lại mãnh liệt khi cánh cửa phòng dành cho họ khép chặt lại. Như một sự cuồng nhiệt, quyến rũ và tha thiết của một sự rực rỡ từ những điệu nhạc Tây Ban Nha, Tuấn dũng mãnh như một dũng sĩ đấu bò và Minh Thư thì mang nặng sắc thái gợi tình, đẹp tuyệt vời và thướt tha như màu chiếc khăn đỏ trên tay dũng sĩ. Họ hòa vào nhau như một điều tất yếu. Thư nhắm nghiền mắt, cô đang thở từng nhịp nhẹ bởi thân hình Kỳ Tuấn đang nằm úp trên thân người mảnh dẻ của cô, dùng bờ môi nghịch ngợm của anh trượt dọc cô thể cô, không bỏ sót bất kỳ một nơi nào trên cơ thể. Tuấn hôn thật nhiều và tài tình đến mức Thư có thể thét lên vì sung sướng.
– Giữa chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện, … em đã có thể sẵn sàng để anh làm em hạnh phúc… một cách chính thức rồi chứ.

Thư chỉ im lặng và tiếp tục kéo Tuấn vào nụ hôn của mình. Đêm ấy như một đêm tân hôn muộn, cả hai lao vào nhau sau những tháng ngày gian truân của đường tình. Họ quấn lấy nhau như thể đã là của nhau mãi mãi. Tuấn không thể nói gì, những thứ anh chuẩn bị cho đêm nay để nói một sự thật và kế hoạch hoàn toàn bị đổ vỡ. Nhưng, có một sự cố dễ thương xảy ra. Điều anh nhận lại từ Minh Thư quả thực như thế này sao? Một người lúc trước sẵn sàng chọn cái chết chứ không để Tuấn đụng vào giờ đây đang nằm bên dưới Tuấn và cùng anh thỏa mãn nhau một cách không thể hạnh phúc nhau đó ư?

Thư nhắm mắt lại, dường như lúc ngủ bờ môi của cô vẫn còn cử động như khẽ mỉm cười. Sau cơn mây mưa, Thư đã ngủ thiếp đi trong vòng tay của Tuấn. Anh thì vẫn chưa ngủ, vuốt lấy mái tóc Minh Thư, Tuấn đặt tay lướt nhẹ lên đôi vai trần của cô, khẽ hôn nhẹ lên với tâm trạng nặng trĩu và ánh mắt đầy rẫy những tâm sự.
“- Em thực sự làm anh hạnh phúc. Giữa điều hạnh phúc thế này hoặc chọn nói ra để rồi đêm nay sẽ như một thảm họa. Thà anh lại chọn cách im lặng mặc cho số phận. Người phụ nữ dám yêu dám hận như em lại một lần nữa đi xuyên qua trái tim này.”

Đã gọi là cuộc sống thì tức là phải lựa chọn. Cách này không hẳn là một giải pháp tốt nhưng ít nhất Tuấn biết rằng mình không lừa dối Minh Thư, chỉ là, anh không nói ra được. Rồi Tuấn thở dài, một nửa trong anh là men hạnh phúc tràn dâng, một nửa còn lại là sự giày vò đến khó thở. Tuấn tự hỏi, đến bao giờ, anh mới có thể nói ra sự thật?

Chap 73:

Đàm Phúc ngồi rà soát lại mọi thứ Phương Dung cung cấp và có liên quan tới Minh Thư, anh phần nào hiểu được phải tìm ra vấn đề trước khi Minh Thư biết mọi chuyện. Khi đó thảm họa sẽ phần nào được dịu nhẹ hơn và cơ hội cho người bạn thân của anh chắc chắn sẽ không tắt rụi. Anh đang xới tung mọi thứ hồ sơ lên, tình cờ trông thấy cái nickname cochongcungnhuko lại vụt sáng. Tức là cô nàng vừa online. Đàm Phúc mỉm cười, Ánh Tuyết thấy số điện thoại của Đàm Phúc bèn trả lời một cách hờ hững:
– Lại bánh bao và sữa nóng giữa công viên nữa sao?
– Ồ, chỉ là chào hỏi thôi.
– Thế thì cảm ơn. Nhưng không phải lúc nào cũng thế này đâu nhé.
– Ý cô là sao?
– Anh đang làm tôi mất tập trung.
– Cô đang quá tập trung cho điều gì?
– Công việc.
– Một nhân viên PR có công việc áp lực lớn vậy sao?
– Công việc nào mà chẳng gây áp lực.
– Tôi nhớ cô từng nói cô có dự định cho một chuyến du lịch.
– Tôi có nói.
– Cô thích San Francisco chứ?
– Nước Mỹ?
– Phải.
– Vé máy bay, đi trong bao lâu, tôi chưa chuẩn bị gì cả.
– Cô sẽ không tốn một xu nào hết.
– Anh rút hầu bao toàn bộ chuyến đi này à?
– Vậy là coi như đã quyết định rồi nhé.
– Tôi chưa nói đồng ý mà.
– Nếu mọi thứ cô chưa kịp chuẩn bị tôi sẽ lo hết thì còn việc gì mà cô không chấp nhận.
– Anh làm việc mà không cần hỏi ý kiến người khác ư?
– Ừ.
– Anh là đồ…
– Coi như đồng ý rồi nhé. Cúp máy đây!

Đàm Phúc cười ranh mãnh nhìn cái điện thoại một tí, rồi anh lại nghiêm chỉnh quay lại với đồng hồ sơ nằm ngổn ngang trên bàn. Anh không biết mình muốn đến San Francisco để làm gì, chỉ vì một chuyến đi làm Ánh Tuyết khuây khỏa hay anh muốn tìm lại một cái gì đó đã diễn ra từ lâu rồi. Nhưng không sao. Nếu có thì hẳn là một điều hay, còn nếu chẳng có gì thì mất một khoản tiền cho một chuyến du lịch xa, thế thôi.

Hôm nay là một ngày đặc biệt, Thư dậy sớm hơn mọi ngày, cô chọn bộ công sở ưng ý nhất. Cô xõa tóc và trở lại đi giày cao gót. Những từ có đã nói “bye, bye” một thời gian không ngắn. Kỳ Tuấn vẫn còn ngáy ngủ thì Minh Thư đã sang phòng cậu con trai. Cứ như mọi khi, hễ thấy mẹ khi thức dậy là Kimi lại múa máy tay chân liên tục còn mắt thì cứ hướng thẳng vào hai bình sữa cậu yêu thích. Thư cầm lòng không được, cô bồng con lên và cởi ác khoác ra, dì Tư bước vào phòng và can ngăn:
– Thư, không nên làm như vậy.

Minh Thư mím môi:
– Con chịu không nỗi dì ơi. Đâu phải con không có, thấy nó đòi mãi, con chịu không được.
– Thà là con ở nhà luôn, còn nếu đã quyết đi làm trở lại thì đừng chiều con trẻ như vậy.
– Biết sao được dì. Nó còn bé quá mà.
– Nếu con muốn thì tối về cũng không muộn mà. Bây giờ tập cho thằng bé uống sữa bình đi.
– Cái này sao?

Minh Thư mở nắp bình sữa ra, Kimi cứ lắc đầu nguầy nguậy, hai mẹ con cùng khóc như nhau. Không hiểu Thư trở nên mau nước mắt từ bao giờ nhỉ. Chắc chỉ có duy nhất hoàng tử bé Kimi mới có thể khiến cô mau nước mắt thế mà thôi. Dì Tư nói:
– Bữa sáng xong rồi, con xuống chuẩn bị ăn đi. Để dì làm cho.

Minh Thư xuống bàn ăn, Kỳ Tuấn đang nhâm nhi món điểm tâm cùng tờ báo thể thao, thỉnh thoảng mắt lại dán vào cái TV đang bật kênh CNN. Thấy mắt Thư đỏ hoe, Kỳ Tuấn thắc mắc:
– Chuyện gì thế em?
– Nhìn con nó phải tập uống sữa bình. Thương con không chịu được.
– Phải quyết tâm lên chứ. Anh không nghĩ em luôn là một thủ lĩnh quyết đoán lại có thể dễ lâm vào khó xử với thằng con đâu.
– Nhưng sự thật đang là thế mà.
– Thôi, ăn nhanh đi em.

Lúc ra xe chuẩn bị đi làm, thấy cậu con cứ níu lấy áo mẹ làm Minh Thư không muốn xa con chút nào. Kỳ Tuấn thì cứ hối thúc:

– Kẹt xe là mất hình tượng của em đấy.
– Con ngoan, tối mẹ sẽ về và ở bên con suốt mà.

Cậu con trai khóc la um sùm, Minh Thư và Kỳ Tuấn cùng nhau đi làm. Ngày đầu tiên trở lại, mọi người cứ nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ như lúc trước. Thư lúc nãy lưu luyến cậu con trai và lúc bước xuống xe bây giờ khác hẳn. Cô trở lại gương mặt nghiêm nghị y như lúc còn làm Tổng biên tập. Kể cả Kỳ Tuấn cũng còn phải ngạc nhiên, anh hỏi:
– Chuyện gì vậy?
– Vào tòa soạn, em và anh là những đồng nghiệp bình thường. Cấm nói chuyện ngoài công việc.
– Dù sao em cũng đeo nhẫn mà.
– Không nói nhiều.

Ngày Minh Thư đi làm, ông Minh cũng phải có mặt và phân xử. Trông thấy cô, mọi người đều có một chút vui mừng xen lẫn lo lắng. Bởi khi Minh Thư trở lại tức là những luật lệ khó khăn, những kỷ luật của ngày trước sẽ quay trở lại. Minh Thư chỉ gật đầu chào với những cái mỉm cười từ những cô nàng nhân viên tòa soạn, Vương Khang cũng khá niềm nở. Rồi Minh Thư và Kỳ Tuấn bước vào phòng, ông Minh và Phương Dung cũng đã chờ sẵn. Nhưng cuộc họp kín này lại có thêm một người không mấy liên quan đến, đó là Âu Trình Can. Nhưng dù sao anh cũng là người có tiếng nói trong việc này, kể cả những người có chân trong tờ tạp chí khá đình đám này. Ông Minh lên tiếng:
– Sau thời gian nghỉ phép, cô Minh Thư. Trong thời gian qua, Phương Dung đã thay thế rất tốt vai trò của Minh Thư. Chúng ta cần có một giải quyết hợp lí cho hai nhân tài mà không lãng phí cống hiến của bất cứ ai trong hai người này. Chọn Minh Thư, tức là người tôi mời và tôi chọn, nhưng cô ấy đã lập gia đình, con trẻ lại còn quá nhỏ. Mà vị trí Tổng biên tập thì rất bận rộn. Trong khi đó, Phương Dung dù chỉ là người thay thế nhưng cô ấy hoàn toàn không có gánh nặng con trẻ, có thể những chuyến đi xa sẽ không làm cô ấy bận tâm.

Minh Thư phát biểu ý kiến:
– Tôi nghĩ tôi sẽ đảm nhiệm tốt. Con trai tôi đã có người chăm sóc, tôi trước giờ đều làm việc công tư phân minh. Trước khi tôi nghỉ phép, tôi đã nói tôi sẽ trở lại. Tôi nghĩ ai duyệt phép của tôi thì hãy suy nghĩ kỹ lại những lời tôi đã nói trước kia.
– Tôi không nghĩ vậy.

Phương Dung đứng dậy, cô nói:
– Tôi đã cố gắng làm tốt trong thời gian qua. Vậy thì tại sao không để tôi thể hiện tiếp. Bằng chứng đã cho tôi thấy , khoảng thời gian tôi thay thế chưa bằng số thời gian Minh Thư làm ở đây nhưng tôi đã có thể duy trì tốt. Số lượng xuất báo luôn ngang bằng hoặc cao hơn lúc Minh Thư còn tại nhiệm. Tại sao tôi không thể tiếp tục làm tốt để thể hiện vị trí của mình? Không phải tất cả đều vì sự tốt nhất cho “Người thời thượng” hay sao?
– Cô chỉ là người thay thế. Tại sao lại cứ cố phải giành giật như vậy?
– Ai mới là người giành giật? Cô nhớ cho rõ lại mọi chuyện đi.
– Cô…

Thấy có vẻ không ổn, Kỳ Tuấn và Trình Can kéo hai người phụ nữ của mình ra ngoài khỏi phòng. Minh Thư có vẻ rất uất ức, còn Trình Can thì lắc đầu nhìn Phương Dung:
– Bình tĩnh lại đi!

Sau vài phút họp, Phương Dung và Minh Thư bước vào và nghe kết quả. Ông Minh nhìn cả hai rồi nói:
– Sau khi họp, những người đã ở đây và chứng kiến thái độ, cách thức cũng như hiệu suất làm việc của hai người. Thay mặt sự lựa chọn của mọi người, tôi tuyên bố, Phương Dung vẫn tiếp tục được lựa chọn ngồi vào chiếc ghế Tổng biên tập.

Phương Dung cười một cách hài lòng và liếc nhìn Minh Thư, cô ấm ức, ông Minh nói:
– Còn về việc cô Minh Thư, chúng tôi hoàn toàn mong cô thông cảm với lựa chọn này. Cô sẽ được thay vào vị trí Phó tổng biên tập. Còn vị trí cũ của Phương Dung sẽ do Đỗ Vương Khang thay thế. Mọi người đều đã đồng ý với ý kiến này. Tôi mong cô hãy chấp nhận. Còn về điều khoản hợp đồng giữa tôi và cô. Tôi xin chịu toàn bộ trách nhiệm.
– Ông làm thế có còn tính chuyên nghiệp của một người lãnh đạo không?

Minh Thư ấm ức bước ra ngoài, Kỳ Tuấn chạy theo lên tới sân thượng. Minh Thư không khóc nhưng có vẻ cô đang rất tức giận, Kỳ Tuấn khuyên nhủ:
– Sẽ giảm áp lực hơn. Như thế tốt cho em mà.
– Em có bao giờ để việc tư ảnh hưởng vào công việc hay không? Sao mọi người lại có thể mường tượng ra việc đó để rồi tước vị trí của em chứ?
– Anh biết điều này với em là khó chấp nhận. Nhưng mà…
– Em muốn được yên. Em không muốn nghe gì cả.

Kỳ Tuấn cũng đành im lặng, Minh Thư im lặng nhìn xa xăm một hồi lâu. Xong rồi cô trở lại ánh mắt lạnh lùng:
– Nhất định em sẽ lấy lại được.
– Em định lấy lại vị trí đó sao.
– Em không tin sự lựa chọn này. Nhất định em sẽ tìm ra nguyên nhân tại sao mọi người lại đứng về phía cô ta.
– Em à…
– Anh không được cản em. Hay là anh cũng có phần…

Minh Thư quay sang ngờ vực Kỳ Tuấn, anh lắc đầu:
– Không.
– Vậy thì một là anh hãy đứng ra xa chuyện này, em không cần anh phải ủng hộ em. Em không tin cô ta có thể dễ dàng lấy những thứ vốn là của em được đâu.
– Em đi đâu vậy?
– Xuống làm việc. Làm việc với một vị trí mới.

Rồi Minh Thư bỏ đi, Kỳ Tuấn gọi với lại:
– Minh Thư!

Minh Thư dừng bước, Kỳ Tuấn chạy lại và thình lình ôm chặt lấy Minh Thư. Cô cũng khá ngạc nhiên, Minh Thư nói:
– Chuyện gì vậy?

Kỳ Tuấn nắm lấy bàn tay của Minh Thư, anh hôn lên ngón tay có chiếc nhẫn cưới lấp lánh. Minh Thư cũng hơi đỏ mặt, cô mỉm cười. Kỳ Tuấn nói:
– Anh luôn ủng hộ em.

Hai vợ chồng ôm lấy nhau một lần nữa, Kỳ Tuấn và Minh Thư đều đã bước vào cuộc chiến của riêng mình. Với Minh Thư là nỗ lực giành lại vị trí Tổng biên tập, còn Kỳ Tuấn là một sự đấu trí, hoặc là ủng hộ Minh Thư. Hoặc là cùng Phương Dung thực hiện những bước tiến cuối cùng chuẩn bị kích ngòi cho quả bom nổ chậm bấy lâu nay. Và người ấy là Minh Thư – người anh yêu nhất.

Chiếc ghế làm việc mới chẳng rộng, chẳng êm, cũng chẳng có hẳn một phòng riêng. Nhưng Thư lấy đó làm động lực để cố giành lại mọi thứ của mình. Khi Thư đã bắt đầu làm việc, Kỳ Tuấn thậm chí ngồi không xa cô bao nhiêu mà Thư cũng không thèm ngó ngàng tới. Quả thực Thư đã trở lại là con người của công việc. Điều này làm Kỳ Tuấn lấy làm lo lắng, anh đang cố gắng kéo Thư ra khỏi mớ lẫn quẫn với Phương Dung.

– Chỗ ngồi mới không êm ái, không có phòng riêng, không có không gian riêng tư thì quả là khó chịu Thư nhỉ?
Minh Thư đang đau đầu với những thứ trước đây cô chưa từng phải trải qua nhưng Thư cũng phải làm việc. Cô ngước lên nhìn Phương Dung với ánh mắt không mấy là hoan nghênh:
– Có chuyện gì vậy?
– Không gọi tôi một tiếng là sếp được sao?
– Cô muốn gì đây?
– Quan tâm nhân viên thôi mà.

Minh Thư lắc đầu và mỉm cười:
– Không cần thiết. Tôi sẽ sớm quay trở lại thôi. Của tôi là của tôi. Không có đi đâu được hết.
– Vậy sao? Thế mà tôi không biết đó chứ. Những thứ gì đã là của cô nào?
– Những gì bây giờ tôi đang có tức là của tôi.

Phương Dung cười một tràn cười thật lớn, cô nói:
– Đừng quá tin người, cũng vì cô quá tin người mà đôi khi cô không hay người ta đã cái vào cô một quả bom nổ chậm đấy.
– Cô đang nói ngoài vấn đề công việc rồi đó.
– Bây giờ thì cô chưa hiểu tôi nói gì. Nhưng đến lúc hiểu ra… tôi rất thích cảm giác cô quằn quại trong đau khổ. Giống tôi lúc trước.
– Tôi không để cô đụng tới con trai tôi đâu.
– À… Ra vậy. Dĩ nhiên thằng nhóc Thái Quang Hy là tất cả với cô rồi. Ai cũng nghĩ nó là một kết quả hạnh phúc giữa cô và gã playboy số 1 tòa soạn này. Nhưng tôi thì không nghĩ thế…

Phương Dung bỏ đi. Trước giờ những lời nói lấp lửng của Phương Dung không làm Minh Thư bận tâm, nhưng tại sao cô cứ cố trở thành một nỗi sợ hãi đe dọa Minh Thư như thế này. Thư vừa về đến nhà, dì Tư hiểu ý nên bồng Kimi xuống ngay. Ôm cậu con trai vào lòng:
– Nhớ con quá!
– Con dùng bữa ngay chứ?
– Để con tắm cho Kimi. Nó vừa ăn xong hả dì?
– Ừ. Vừa ăn xong.

Đã lâu rồi Thư lại không có dịp nâng niu cậu con trai nhỏ, cậu bé xa mẹ cả ngày nên vừa trông thấy Thư thì lại vui vẻ hẳn. Cô nhìn cậu con trai, đang suy nghĩ xa xăm gì đó, chuông điện thoại reo làm cả Thư và con trai giật mình. Cậu bé thì tỏ vẻ thích thú với tiếng chuông, còn Thư thì vội nghe máy:
– Anh đó à?
– Giọng em mệt mỏi vậy?
– Hôm nay anh đi với Đàm Phúc. Ăn tối một mình nha cưng!
– Cũng được.
– Con đâu?
– Đang nghe chúng ta nói chuyện nè.
– Hôn con thay anh.
– Kimi biết anh thương nó nhất trên đời mà.
– Không. Chỉ số 2 thôi.
– Định trắng đêm với Đàm Phúc nên mới dùng những lời này hả?
– Em luôn quan trọng nhất. Luôn luôn như thế mà.

Thư không nói gì nữa, nhưng trước khi cúp máy, Tuấn nghe một âm thanh giống như là một nụ hôn qua điện thoại. Anh chỉ mỉm cười cảm nhận nụ hôn hạnh phúc ấy. Ôm ấp cậu con trai nhỏ, Thư bồng con trai xuống phòng khách. Dì Tư hỏi:
– Con có việc ra ngoài hả?
– Dạ, dì khỏi nấu nướng gì nhé. Anh Tuấn cũng đi cả tối thôi.
– Có cần dì pha sữa đem theo cho Kimi không?
– Dạ con pha sẵn rồi. Thôi, con đi nha dì.

Minh Thư vừa ra khỏi nhà là cô bấm điện thoại và gọi cho hai người bạn thân nhất, Ánh Tuyết và Nhã Trúc. Cả ba hẹn nhau đi ăn uống, Ánh Tuyết và Nhã Trúc nhìn Minh Thư với ánh mắt tròn xoe khi cô mang theo cậu nhóc Kimi. Lúc cả ba cùng ăn thì Kimi lại ngoan ngoãn với bình sữa và nằm yên trong lòng mẹ. Nhã Trúc tặc lưỡi:
– Sao vậy chị? Trông trẻ đâu mà chị phải mang theo thế?
– Chị đâu còn độc thân nữa đâu em.
– Sẽ gọn gàng hơn nếu có một chiếc xe đẩy.
– Cậu cũng không nghĩ cho tớ sao. Xa thằng bé cả ngày rồi, bây giờ cứ đi đâu lại đặt nó xuống xe đẩy thế thì mai mốt nó chẳng còn muốn lại gần tớ đâu.
– Suy nghĩ của cậu ấu trĩ quá.
– Nhưng thằng bé rất ngoan mà. Đâu ảnh hưởng gì cuộc vui chơi của chúng ta. Phải không con trai?

Càng lớn cậu bé càng đáng yêu, dù không được mập mạp và bụ bẫm nhưng cái miệng xinh đẹp lúc nào cũng nở nụ cười là điều đáng yêu nhất. Nhã Trúc than thở:
– Có việc làm bận rộn thiệt. Chẳng đi đâu được.
– Giờ em đang đi chơi đó thôi.
– Khác nhiều chứ chị dâu hụt của em.

Cả ba ngừng mỉm cười ngay khi Nhã Trúc thình lình nhắc tới chuyện này. Minh Thư sửa giọng nghiêm chỉnh:
– Dạo này chị ít gặp Trình Can. Trông anh ấy và Phương Dung có vẻ ngột ngạt.
– Không bình thường chút nào đâu.
– Vì chuyện hôm trước sao?
– Không. Từ trước đó, em nghĩ giữa họ đã có vấn đề xảy ra. Mà nguyên nhân có thể là…
– Tức là sao? Em có bao giờ nói chuyện ấp úng đâu.
– Em cũng không biết… Anh Khang gọi cho em. Để em trả lời cái đã.

Nhã Trúc bối rối bỏ đi. Minh Thư nhíu mày nhìn theo, cô quay sang Ánh Tuyết:
– Sao nói ít vậy?
– Nghe cậu nói thích hơn.
– Cuộc sống mới có thoải mái hơn không?
– Tất nhiên là thoải mái hơn nhiều. Không ngột ngạt và bó buộc như trước.
– Vậy là vui rồi há…
– Sang đây với mẹ nuôi nào, cục cưng!
Ánh Tuyết thôi cười nữa, cu cậu Kimi khẽ mở mắt nhìn Ánh Tuyết rồi lại lim dim giấc ngủ. Cô cúi xuống hôn lên má Kimi, Ánh Tuyết nói:
– Gã luật sư tự phụ kia mời tớ đi San Francisco.
– Anh Phúc hả?
– Còn ai vào đây nữa.
– Thế thì còn gì bằng.
– Tại sao anh ta lại mời tớ? Lại còn lo trọn gói nữa.
– Không vì sao hết. Có lẽ là một sự cảm kích.
– Tớ có nên đi hay không?
– Cậu muốn từ chối thành ý của một người sao?

Cô bạn của Minh Thư đăm chiêu nhìn ra ngoài đường rồi buông tiếng thở dài:
– Chỉ mới trải qua tí chuyện, mà tớ đã không muốn dính tới đàn ông nữa. Ước gì tớ có một đứa con như cậu.
– Dù cậu không may mắn trong lựa chọn đầu tiên. Nhưng đâu phải vì vậy mà cậu muốn dừng hẳn không chọn lựa gì cho tình yêu nữa phải không?
– Đúng là cái gì thì cũng phải thử. Nhưng…
– Nghe lời tớ đi. Nhé! Đi chơi một chuyến cho khuây khỏa. Cậu vẫn chưa hết hẳn nỗi niềm đâu.

Kỳ Tuấn và Đàm Phúc thì cùng nhau đến quán bar, sau khi nghe ý kiến của Đàm Phúc, Kỳ Tuấn gật đầu:
– Trông chờ vào cậu thôi!
– Tớ mong sẽ tìm được chút gì từ chuyến đi này.
– Nhưng cậu rủ theo Ánh Tuyết. Chắc gì cô nàng không nói với vợ tớ?
– Chỉ là ngẫu nhiên cho một chuyến du lịch thôi mà.
– Cậu biết không?
– Chuyện gì?
– Tớ thầm cảm nhận chuyện ấy ngày một đến gần.
– Cậu uống nhiều rồi đấy. Lên cơn nói nhảm gì thế hả?
– Tớ cảm nhận ngày mất Minh Thư sắp đến gần rồi.
– Chính vì chúng ta biết nó sắp đến gần nên phải tìm cách ứng phó. Dù không tránh khỏi cơn đau này, nhưng sẽ có những cách giảm đau hoặc mau hết đau mà.
– Cảm ơn, người anh em. Tớ nghĩ, nếu chuyện này xảy ra. Chắc chỉ còn có cậu mà thôi.
– Hãy tin rằng, Minh Thư sẽ vì tình yêu dành cho cậu mà không hận cậu suốt đời.
– Ước gì tớ có thể nghe lời cảnh báo của cậu sớm hơn.
– Lúc đó, dù tớ có nói thế nào thì cậu cũng bị tình yêu sét đánh che khuất hết rồi. Không trách cậu được. Lí trí luôn làm khác với con tim mà.
– Thôi, cạn ly nào!
– Uống ít thôi, không khéo vợ mắng đấy.

Cậu con trai đã ngủ khá lâu, Minh Thư nhìn lên đồng hồ, trừ những lần đi công tác xa hay phải làm việc khuya. Kỳ Tuấn chưa bao giờ về nhà muộn như thế này. Rời phòng ngủ của Kimi, Minh Thư trở về phòng riêng. Cô có một chút lo lắng nên vẫn ngồi bên cửa sổ, đang miên man suy nghĩ vởn vơ. Chợt Kỳ Tuấn tông cửa mạnh vào, anh đi sắp không vững. Minh Thư giật mình:
– Anh về đấy à?

Kỳ Tuấn không trả lời, anh chỉ đóng cửa lại rồi loạng choạng cởi giày, quăng tất tứ tung. Minh Thư thở dài tiến lại gần:
– Anh say quá rồi đấy.

Thấy chồng đang gặp rắc rối với mấy khuy áo gỡ mãi không ra. Thư giúp Tuấn cởi mấy cúc áo, tình cờ qua lớp vải mỏng của bộ áo ngủ màu hồng, thân hình “chuẩn không cần chỉnh” của Minh Thư mờ ảo trong ánh đèn ngủ lập lòe. Kỳ Tuấn mạnh tay kéo Minh Thư vào lòng và ôm hôn cô. Anh làm một cách mạnh tay và dữ dội, Minh Thư xô Kỳ Tuấn ra:
– Em không thích như vậy. Anh làm em đau rồi đấy!

Kỳ Tuấn như không nghe thấy gì, anh lại ôm chặt Minh Thư, ôm rất chặt:
– Hãy hứa với anh!
– Anh buông em ra đi! Anh mạnh tay quá!
– Hứa với anh, dù có chuyện gì em cũng không rời xa anh.
– Anh Tuấn…
– Em hứa đi!

Kỳ Tuấn hét lên, Minh Thư lại cựa quậy, Kỳ Tuấn xô cô xuống giường, anh giữ chặt cô rồi xé mạnh bộ áo ngủ. Thư chống cự dữ dội, cô ngồi dậy và tát mạnh vào mặt Kỳ Tuấn. Lúc này anh vẫn còn chưa tỉnh, Minh Thư sợ đến phát khóc, cô mở tủ lấy vội một chiếc áo khác rồi bỏ chạy sang phòng cậu con trai mà khóa cửa lại. Kỳ Tuấn nửa mê nửa tỉnh, anh vội đuổi theo:
– Thư, Thư à… Mở cửa cho anh đi!
– Anh tự kiểm điểm lại nhân cách của mình đi.
– Anh xin lỗi! Tại anh say không làm chủ được mình.
– Anh đã không làm chủ được anh một lần rồi. Quá đủ rồi! Tôi đã bao nhiêu lần phải sợ hãi trước những lần anh không làm chủ được anh. Tôi không biết anh còn định làm gì tôi nếu tôi mở cửa ra. Anh đi đi! Tránh xa mẹ con tôi đêm nay.

Kỳ Tuấn biết làm thế nào được, anh đã quá mệt. Đúng là Tuấn đã uống rượu khá nhiều, anh không còn cách nào khác, anh đành ngồi ngoài cửa phòng Kimi…

Sáng sớm, Minh Thư thức dậy. Cô vẫn còn sợ vì chuyện đêm qua. Minh Thư mở cửa phòng, cô đẩy cửa trúng Kỳ Tuấn làm anh cũng tỉnh giấc. Minh Thư vội bỏ đi, Kỳ Tuấn đã đuổi theo:
– Thư, nghe anh nói đi!
– Tôi không muốn nói chuyện với người vũ phu như anh.
– Anh xin lỗi. Chỉ tại…
– Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào nữa.
– Đừng giận anh.

Minh Thư định bỏ đi, nhưng thấy giọng Kỳ Tuấn hơi nghẹn nên cô chùn bước. Minh Thư quay lại nhìn Kỳ Tuấn rồi nói:
– Đêm qua anh nhớ anh đã làm gì không?
– Nhớ chứ.
– Tại sao lại làm như vậy?
– Anh… chỉ là… khi quá say… anh lại nghĩ một ngày nào đó em sẽ bỏ anh mà đi.
– Vì anh say rượu à?
– Vì nhiều điều lắm.
– Anh không tin tưởng em sao?
– Anh không có niềm tin cho bản thân anh sẽ có thể giữ được em.

Rồi Kỳ Tuấn lại tựa vào vai Minh Thư, nói như không thành lời:
– Anh làm như thế, vì anh muốn một sự chắc chắn từ em. Anh không muốn mất em.
– Anh đâu làm gì để phải mất em.
– Đừng bao giờ bỏ anh! Xin em!

Thư chỉ im lặng, choàng tay lên vai Kỳ Tuấn. Cô đặt nhẹ lên tóc Kỳ Tuấn một nụ hôn…

“Tôi không nói nữa. Sở dĩ tôi dừng lại không bỏ Kỳ Tuấn mà đi như nhiều lần tôi nổi giận với anh, đơn giản… dường như tôi cảm nhận rằng… anh đang hoảng sợ. Hoảng sợ về một điều gì đó mà có lẽ tôi cần phải ở bên cạnh để có thể vừa biết rõ nguyên nhân, vừa trấn an anh!”

Chap 74:

Đàm Phúc và Ánh Tuyết đã đến thành phố San Francisco, cả hai vẫn giữ khoảng cách khi đi vào khách sạn. Cô ngồi chờ còn Đàm Phúc thì đi đặt phòng, chờ một lúc khá lâu, Ánh Tuyết nhăn mặt:
– Anh bận tán gẫu với cô tiếp tân da nâu nóng bỏng kia à?
– Không. Tôi chỉ nói cám ơn thôi.
– Về chuyện gì?
– Cô ấy khen tôi có một cô vợ xinh đẹp.

Đàm Phúc bật cười rồi lấy áo khoác vào, cả hai theo nhân viên đến phòng của mình. Khi nhân viên bỏ đi, Ánh Tuyết xách vali của mình và vẫy tay chào:
– Lát gặp sau, tôi cần tắm rửa.

Đàm Phúc cười khinh khỉnh, Ánh Tuyết xách hành lí vào trong, thấy Đàm Phúc vẫn cứ đứng yên. Ánh Tuyết tặc lưỡi:
– Tôi biết mà. Chắc là lần đầu ra nước ngoài phải không? Không tìm được phòng, rõ chán! Phòng của anh là số mấy?

Nghe Đàm Phúc đọc số phòng, Ánh Tuyết ngờ ngợ điều gì rồi quay lại nhìn cánh cửa phòng mình. Cô la toáng lên:
– Sao anh lại ở phòng này? Đây là phòng của tôi mà.
– Là phòng đôi 2 giường. Cô sợ tôi làm gì cô sao?
– Sao anh không nói sớm? Biết vậy tôi đã…
– Đã… đã cái gì. Tôi nói chuyến đi này tôi lo trọn gói, dĩ nhiên tôi phải tính toán. Đây là cái ổ để mấy người kinh doanh du lịch hốt bạc, dại gì mướn hai phòng.
– Anh không cần tiết kiệm kiểu đó đâu.
– Không được cãi. Quay trở vào đi.

Đàm Phúc đóng cửa lại, Ánh Tuyết cáu kỉnh nhìn Đàm Phúc. Anh chàng hả hê nằm xuống giường rồi nói:
– Tôi ngủ một chút. Cô có làm gì thì làm đi.

Trình Can đã âm thầm và tìm rõ mọi tội lỗi của Phương Dung, cô là chủ mưu vụ bắt cóc Minh Thư, cũng là người đã mua chuộc những người trong tòa soạn hòng ủng hộ cô và chống lại Minh Thư. Trình Can rất bối rối, bởi vì anh không rõ Phương Dung muốn làm gì Minh Thư. Chỉ đơn giản là muốn thắng cô hay còn muốn những gì khác. Còn cả Kỳ Tuấn nữa, nếu đã thông đồng với Phương Dung thì tại sao vẫn cứ liều mạng sống chết vì Minh Thư như vậy.

Mối quan hệ của Kỳ Tuấn và Minh Thư vẫn tốt, nhưng mọi thứ trở nên hơi ngột ngạt sau lần Kỳ Tuấn dùng vũ lực để khống chế Minh Thư. Thư vẫn đề phòng Kỳ Tuấn còn anh lại cảm thấy tự trách mình vì đã kiềm nén cảm xúc quá lâu. Hai vợ chồng ít thân mật với nhau hẳn, đi làm cũng đi làm riêng, Minh Thư thường tìm cớ làm việc hay ở phòng của bé Quang Hy tới khuya mới về phòng. Kỳ Tuấn cũng lấy làm buồn, nhưng anh chỉ thở dài và đi ngủ.

Đã khuya, Minh Thư nghe tiếng cửa từ phòng bên cạnh. Cô vội bước ra thì thấy Kỳ Tuấn lặng lẽ mặc áo khoác rồi đi ra ngoài. Trông thấy Minh Thư, Kỳ Tuấn mỉm cười:
– Con ngủ chưa em?
– Ngủ rồi.
– Vậy thì nên về phòng mà ngủ. Giường của con rất nhỏ, không vừa với em đâu.
– Anh ra ngoài hả?

Kỳ Tuấn không trả lời, anh chỉ mỉm cười rồi bỏ đi. Minh Thư không cản nhưng cô lại lo chồng cô sẽ say xỉn khi quay trở về. Chỉ nghĩ thế thôi thì Thư lại nhớ lại cảnh hôm trước. Nhưng cô không nỡ làm Kỳ Tuấn buồn, thấy anh như vậy cô cũng đâu có vui vẻ gì.

Cả đêm cứ chợp mắt mở mắt, không thấy tăm hơi Kỳ Tuấn đâu. Sáng sớm Minh Thư ẵm bé Quang Hy ra ngoài, dì Tư đã đi chợ, cô đưa con trai đi dọc con đường để cậu bé ngắm cảnh ở đây. Vừa ra khỏi cửa, trông thấy chiếc Lamborghini màu vàng quen thuộc, Minh Thư nhìn kỹ biển số xe rồi nhíu mày:
– Sao anh ấy lại đậu xe ở đây?

Rồi Minh Thư tiến lại gần, Kỳ Tuấn đang gục trên vô lăng và ngủ ngon lành. Minh Thư giận tím người, cô gõ cửa, phải vài phút sau Kỳ Tuấn mới nghe thấy, anh dụi mắt và mở cửa bước ra:
– Em với con đi đâu sớm vậy?
– Anh ra đây ngủ từ tối qua à?
– Đâu có.
– Còn chối nữa. Người anh không có mùi rượu. Anh không đi uống rượu.
– Em định lớn tiếng trước mặt con mình sao?
– Không thể tin được anh lại làm như thế. Việc gì đến nỗi phải chạy ra đường mà ngủ?
– Vào nhà đi.

Minh Thư không thể nào bình tĩnh được, đặt cậu con trai vào nôi rồi quay ra tiếp tục trách móc Kỳ Tuấn:
– Anh làm thế mà được hả? Anh xem em là cái gì chứ!
– Em muốn anh như thế nào đây? Tái diễn việc đó để rồi em phải bỏ chạy một lần nữa ư?
– Em đã không bỏ chạy nếu anh không dùng vũ lực để ép em.

Kỳ Tuấn và Minh Thư nhìn nhau, Kỳ Tuấn cởi áo khoác ra và quăng mạnh xuống sàn:
– Anh không khống chế được mình. Và em cũng chưa bao giờ thoát khỏi nỗi ám ảnh từ anh.
– Tại sao anh không dành thời gian cho những việc khác mà cứ đi suy diễn lung tung? Tại sao em lại bỏ gia đình của chúng ta? Việc gì em phải từ bỏ hạnh phúc của mình.
– Em có còn nhớ đêm đó em đã nói gì không?
– Em đã nói rất nhiều.
– Anh cũng rất say. Nhưng câu nói làm anh đau lòng nhất chính là việc em coi con trai chúng ta là một sai lầm.
– Anh đang cố đổ lỗi cho em.
– Em đang cố phủ nhận những gì có trong lòng em.

Cả hai lớn tiếng với nhau, cậu bé Kimi tự gượng dậy và bám vào thành nôi rồi đứng lên. Cậu bé đã biết đứng, trước sự bất ngờ của ba mẹ, Kimi nhìn bằng ánh mắt ngây thơ khi ba mẹ lớn tiếng ngay trước mặt cậu. Nhưng Kimi lại buông tay ra rồi đầu đập cạnh nôi làm cậu bé lại khóc. Kỳ Tuấn chạy lại ôm con vào lòng:
– Không sao! Có ba đây mà. Con đừng khóc. Sao lại bất cẩn thế hả con?
– Đưa con cho em. Anh không biết dỗ đâu.
– Thôi khỏi.

Rồi Kỳ Tuấn dỗ cậu bé, cả ngày hôm đó diễn ra thật chậm. Tuấn và Thư không ai nói tới ai, cậu bé Kimi thì chẳng hiểu gì, chỉ rất hứng thú với mấy hiệu ứng âm thanh trong điện thoại của bố. Kỳ Tuấn tâm trạng rối bời còn Minh Thư thì cứ loay hoay dọn dẹp lòng cũng buồn rũ rượi. Đến đêm, hát đến khô cả họng, cậu con trai mới chịu ngủ, Thư nhìn lên đồng hồ. Vẫn như thế, đã gần nửa đêm cô mới rời khỏi phòng cậu con cưng. Kỳ Tuấn vừa định trở mình tắt đèn thì Minh Thư về phòng:
– Ủa? Anh chưa ngủ hả?
– Ừ. Con ngủ rồi sao?
– Phải.
– Công việc của em có vẻ bận rộn quá.
– Em có mục tiêu đặt ra mà, vì thế em phải cố gắng.
– Đến nỗi thức tới tận nửa đêm?
– Không. Thức đến nửa đêm là vì muốn ở bên con lâu hơn chút thôi.
– Ít ra thằng con trai anh còn có cơ hội gần gũi em.
– Anh đang nói gì vậy?

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cường Bạo Ðánh Thiên Lôi
Tình đồng nghiệp
1×10=9
Ăn Kiêng Và Chết
Nơi Ấy Có Anh