Kế Hoạch Làm Bố

03.10.2014
Admin

Rồi Đàm Phúc quay trở về văn phòng luật sư, quả không sai. Nguyễn Phong chính là chồng của cô nàng Mai Ánh Tuyết. Anh càng ngờ ngợ hơn về sự trùng hợp của cô gái có nickname cochongcung nhuko kia chính là cô. Một sự trùng hợp với mối dây liên hệ đáng ngờ. Đàm Phúc xếp hồ sơ lại và không đọc đến nữa để anh đảm bảo những việc mà anh muốn làm. Rồi Đàm Phúc đã online sớm hơn rất nhiều nhưng rồi khi anh thấy cái nick mà anh muốn thấy nhất sáng lên Phúc lại offline. Anh gọi điện thoại cho Nguyễn Phong ngay sau đó:
– Xin lỗi, tôi không thể giúp anh được. Anh nên tìm một luật sư khác.
– Tôi biết anh là người giỏi nhất. Tôi sẽ trả mọi giá mà anh yêu cầu.
– Tiền không phải là vấn đề. Cáo lỗi.

Chap 52:

Cuối cùng thì ngày cưới của Trình Can và Phương Dung cũng đã tới. Phương Dung trang điểm lộng lẫy như một nữ hoàng, cô có sắc đẹp rất sắc sảo nhưng rất đặc biệt, một sắc đẹp luôn khiến người ta phải dè chừng. Cô đã chuẩn bị xong và bước ra khỏi phòng. Ba mẹ của Phương Dung cũng đã từ Mỹ trở về, có thể nhận thấy cô nàng sở hữu sắc đẹp từ mẹ thay vì người bố có gương mặt lạnh như băng. Nhã Trúc nâng váy cưới để cô xuống nhà khỏi vướng:
– Chị đi cẩn thận.
– Trông chị như thế nào?
– Rất đẹp ạ!
– Cảm ơn em.

Theo nghi lễ đã được sắp đặt, Phương Dung ngồi cùng xe với ba cô. Người sẽ dắt cô vào nhà thờ còn mẹ cô thì đi riêng với Nhã Trúc. Vì gia đình theo đạo Công giáo nên Trình Can cũng phải làm nghi thức kết hôn trong nhà thờ dù anh không thích cho lắm. Nhà thờ được trang trí lộng lẫy lên hẳn. Xe của Nhã Trúc và mẹ Phương Dung tới trước, Vương Khang đứng trước ở cửa nhà thờ và đón lấy tay phù dâu Nhã Trúc. Sau đó là ông Lương khoác lấy tay cô con gái và tiến vào nhà thờ. Bản nhạc hòa tấu danh tiếng Wedding Love được vang lên. Phương Dung thực sự rất đẹp trong ngày cưới. Đàm Phúc ở bàn phía sau nói nhỏ với Kỳ Tuấn:
– Có chồng rồi cô ta sẽ hiền hơn chứ?
– Khó mà biết được.

Trình Can nhìn cô dâu mải miết, nhưng anh kịp trông thấy Minh Thư. Cách đây chưa lâu, anh đã đau khổ nhìn cô lên xe hoa để rồi bây giờ nhìn cô hạnh phúc bên chồng và yên tâm lên xe hoa với người khác. Nếu như nhận được một cái mỉm cười đáp lại từ Minh Thư thì có lẽ anh sẽ cảm thấy điều anh làm là đúng. Nhưng Minh Thư chỉ nhìn Trình Can, bằng sắc mặt không vui không buồn.Anh đang cố đọc suy nghĩ của cô nhưng anh không hiểu Minh Thư đang nghĩ gì mà cứ nhìn anh chăm chú, ánh mắt có vẻ rất lạ. Kỳ Tuấn vẫn ngồi cạnh Minh Thư, anh hỏi:
– Họ đẹp đôi quá phải không em?
– Em nghĩ vậy.
– Con ơi, chưa ra đời mà con đã được dự hai lễ cưới rồi nhé. Hôm nay mẹ đến chỗ đông người, con phải ngoan ngoãn không được làm mẹ mệt nghe chưa?

Kỳ Tuấn âu yếm đặt tay lên bụng Minh Thư và tâm sự với đứa con. Điều đó làm Thư quay trở về thực tại, bây giờ cô là vợ của Kỳ Tuấn, con của hai người sắp ra đời. Thư không được phép để những suy nghĩ thoáng qua như lúc nãy làm phiền cuộc sống yên bình của cô nữa.

Lễ cưới kết thúc bằng một nụ hôn nồng cháy giữa cô dâu và chú rể. Minh Thư không hiểu tại sao cô lại muốn ra về ngay lập tức. Không phải vì không muốn trông thấy cảnh đó. Mà đơn giản vì nó làm cô khó chịu. Đám cưới. Lẽ ra ngày cưới phải là ngày vui nhất nhưng đám cưới của cô thì cô phải hoàn toàn diễn kịch. Đúng hơn là cô đang ghen tị với cảm giác hạnh phúc của Trình Can và Phương Dung đang trải qua. Thư không hiều vì sao cảm giác ấy cứ văng vẳng theo cô mãi. Điều đó khiến cô ngại ngùng và xa lánh Kỳ Tuấn. Cả hai nắm tay nhau bước ra khỏi Nhà thờ trong sự chúc mừng của vô số bạn bè, đồng nghiệp, người thân. Nhưng Trình Can vẫn nhớ tới Minh Thư đang có mặt, anh và Phương Dung tiến lại:
– Chào!
– Hôm nay hai bạn rất đẹp đôi.

Minh Thư mỉm cười nhận cái ôm từ Phương Dung, Kỳ Tuấn cũng miễn cưỡng bắt tay Trình Can. Phương Dung đặt tay lên bụng Minh Thư và hỏi:
– Em bé khi nào ra đời?
– Cuối tháng này.

– Chúng tôi cũng mong lên chức sớm như hai bạn.
Trình Can nói xong lại nhận được cái hôn âu yếm từ Phương Dung. Cả hai mỉm cười nhìn nhau, Kỳ Tuấn nói:
– Xem ra chiếc ghế Tổng biên tập của ba anh để lại rất có duyên với những phụ nữ, ngồi lên đó chưa bao lâu thì kết hôn, sinh con, …
– Anh nói cái gì vậy?

Minh Thư nhăn mặt, Kỳ Tuấn nói:
– Ồ em yêu, anh đang tự hào mà. Xem này, anh sắp có con. Còn anh ấy thì chưa.

Minh Thư nhăn mặt nhìn Trình Can, cô bối rồi quay đi chỗ khác:
– Em xin lỗi vì không thể đến dự tiệc, hôm nay em bé lại quậy rồi. Em cảm thấy không khỏe!
– Tiếc quá!

Rồi Minh Thư lại nhìn Trình Can và mím môi:
– Em đang rất hạnh phúc. Em cũng chúc anh hạnh phúc!
– Cảm ơn em.
– Không có gì.

Vương Khang và Nhã Trúc cứ nhìn lén nhau suốt, cả hai đều thầm ngưỡng một đối phương hôm nay khá hấp dẫn. Cả hai tìm một góc riêng nghỉ mệt, Vương Khang hỏi:
– Xong lễ cưới anh Can, cô lại về HongKong hả?

Nhã Trúc quay sang nhìn Vương Khang, cô nói:
– Anh đang hỏi tôi đó sao?
– Ừ.
– Chưa biết.
– Vậy à?
– Thì sao?
– Không sao cả.

Vương Khang đứng dậy và bước đi, anh nói:
– Cô không định thay quần áo đến nhà hàng sao?
– Có chứ.
– Dù sao thì…

Vương Khang gãi đầu nhìn Nhã Trúc:
– Hôm nay cô đẹp lắm.

Rồi anh chàng lóng ngóng bỏ đi. Nhã Trúc nghĩ gì đó rồi gọi với lại:
– Khang…
– Hả?
– Anh cũng vậy.

Kỳ Tuấn khá ấm ức cái khoảnh khắc ấy và lý do anh phải một mình đi dự tiệc cưới khi Minh Thư cáo bận xin phép về sớm. Anh chàng uống rượu khá nhiều trong tiệc cưới của Trình Can và Phương Dung. Trình Can thì đã khá say khi hôm nay phải uống với rất nhiều khách mời. Khi cả hai về căn phòng tân hôn thì anh chàng đã ngấm rượu, Trình Can mỉm cười:
– Đêm nay, em thực sự là của anh rồi.
– Từ lâu rồi mà.
– Em đẹp lắm, em yêu!
– Em yêu anh.
– Cuối cùng thì anh cũng đã có một lễ cưới trọn vẹn,
– Anh có tiếc khi đám cưới trước không thành?
– Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta. Đừng nhắc tới tên người khác. Đặc biệt là những gì thuộc về quá khứ em nhé!
– Vậy thì anh hãy làm em không nói được đi.

Nói rồi Trình Can ôm lấy Phương Dung và trao nhau nụ hôn nồng ấm. Anh muốn ôm chặt Phương Dung, tận hưởng một niềm hạnh phúc thực sự thuộc về mình, là của mình. Nhưng đến những lúc nóng bỏng cao trào, đầu óc anh không thực sự hướng về người phụ nữ đã cùng bước lên xe hoa với anh ngày hôm nay. Ngay cái đêm mà bất cứ người nào sau kết hôn cũng nhớ về ngày ấy như một ngày hạnh phúc nhất thì Trình Can mới chợt phát hiện ra rằng, chưa lúc nào con tim anh xóa hẳn được ký ức của người xưa. Nếu đó không phải là một vết mờ thì cũng là một chút dấu vết gì của sự tẩy xóa không sạch. Càng nghĩ tới điều đó, anh càng mãnh liệt thân xác hơn với Phương Dung. Trình Can với tay tắt đèn, anh không muốn cái nhìn sắc sảo của Phương Dung phát hiện ra trái tim chỉ dành cho cô 9 phần trong đêm tân hôn này.

Kỳ Tuấn về nhà, anh cũng đã thấm mệt vì say rượu. Tuấn luôn mở cửa rất nhẹ bởi giờ đã khuya, anh sợ giấc ngủ của Minh Thư bị ảnh hưởng. Đúng là cô đã ngủ. Tuấn mỉm cười khi Thư vẫn chừa phần thức ăn cho anh. Nhìn cô ngủ cũng thật đẹp, Tuấn ở đó và nhìn ngắm cô mãi. Rồi trong một phút tình yêu dâng lên quá cao, Tuấn hôn lên môi Minh Thư, anh hôn rất lâu. Rồi nụ hôn lên má, xuống cổ. Đang lúc đó, Minh Thư tỉnh dậy. Cô giật mình:
– Anh… anh về rồi đó hả?
– Ừ.
– Anh uống nhiều rượu hả?
– Em không phạt anh ra ngoài vì điều đó chứ?

Minh Thư mỉm cười:
– Em chỉ phạt nếu anh không tắm mà chui vào cái chăn của em.
– Vậy em chờ nhé. Anh đi tắm!

Minh Thư cố bình tĩnh lại và khống chế nỗi sợ của mình. Cô nhớ rõ lời dặn của bác sĩ nhưng cô đã làm Kỳ Tuấn nghi ngờ mấy lần trong ngày hôm nay nên cô không thể từ chối không cho anh ngủ chung. Hơn nữa, hôm nay lại là đêm tân hôn của Trình Can, Tuấn sẽ hiểu lầm nếu như Thư làm thế. Cô đành để nỗi sợ hãi của cô ở bên cạnh khi ngủ.

Nhưng sự chịu đựng không không chế được nỗi sợ của cô trong cơn mơ. Nửa đêm, khi hai vợ chồng vẫn ôm nhau ngủ, Minh Thư lại gặp ác mộng.
– Đừng mà… Xin đừng… Buông tôi ra… Buông ra đi… Anh làm tôi đau…

Kỳ Tuấn giật mình thức dậy và mở đèn ngủ, anh định gọi Minh Thư nhưng cô vẫn còn đang nhắm nghiền mắt và nói mớ:
– Bỏ tôi ra, anh không phải là Trình Can… Anh Can… Anh Can cứu em… Đau quá! Aaaaaaa…

Minh Thư ngồi bật dậy, mồ hôi ra ướt cả mặt, cô sợ sệt ôm lấy Kỳ Tuấn:
– Em sợ quá!
Kỳ Tuấn như chết lặng khi nghe những lời đó, anh vẫn cố bình tĩnh:
– Không sao đâu em! Chỉ là mơ thôi mà.
– Tim em đập thình thịch đây này.
– Anh lấy nước cho em nhé!
– Em không cần.Anh đừng đi. Em sợ.
– Em mơ thấy gì mà hét ghê thế?
– Em… không có gì… chỉ là ác mộng thôi mà. Anh có nghe gì không?

Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư rồi lại lắc đầu:
– Không. Không đâu…
– Xin lỗi, em lại khiến anh mất ngủ.
– Em không ngủ được anh cũng lo mà. Thôi nằm xuống ngủ lại đi em!

Minh Thư ngoan ngoãn nghe lời, một lúc sau cô lại đi vào giấc ngủ. Kỳ Tuấn ngồi nhìn cô, anh có một chút giận cô và cũng tự giận mình. Tuấn đau lòng khi nghe Minh Thư nằm bên cạnh anh mà gọi tên người đàn ông khác, nhưng anh cũng mường tượng đoán ra nỗi sợ hãi của cô chính là anh. Tuấn không thể nào ngủ được, anh rất buồn khi phải thừa nhận rằng, Minh Thư vẫn chưa hết yêu Trình Can. Điều đó đã quá rõ ràng, cô không vui trong ngày cưới của Trình Can, rất miễn cưỡng nói câu “chúc hạnh phúc” và luôn xa lánh, ngại gần gũi, sinh hoạt vợ chồng với Kỳ Tuấn. Tuấn không biết phải làm như thế nào, anh nhìn Minh Thư một chút rồi ôm gối ra ngoài phòng khách. Tuấn mở tủ lạnh lấy vài lon bia, anh vừa nằm đó, khui bia và suy nghĩ. Những tràn cười không lý do bắt đầu xuất hiện từ một kẻ say, Tuấn nhìn lên tấm ảnh cưới treo trên tường, Tuấn cười vô thưởng vô phạt, …
– Ngay cả ảnh cưới mà em cũng không thể nở một nụ cười. Quá rõ mà! Rõ ràng mà… Em không hề yêu tôi!

Rồi Tuấn ném mạnh lon bia vào ảnh cưới, anh than thở với bốn bức tường một cách đáng thương:
– Sao em lại phải tự dối lòng mình? Em đã chấp nhận anh đâu… Sao em phải làm thế để rồi chính anh cũng bị em gạt. Tại sao? Tại sao vậy?…

Chap 53:

Minh Thư thức dậy vào buổi sáng sớm, như thường lệ, trước khi thay quần áo, Thư vẫn đứng xem cái bụng của mình. Cô mỉm cười âu yếm bé yêu một chút rồi bước ra ngoài. Cứ nghĩ là Kỳ Tuấn dậy sớm nhưng khi thấy anh nằm dài ngoài sofa với hơn chục vỏ lon bia quăng tứ tung, Thư cảm thấy rất lạ. Hay là hôm qua cô bị anh làm thức giấc nên không ngủ được. Cô nhìn lên tấm ảnh cưới treo ở trên tường, Tuấn dù có mất ngủ thì anh cũng đâu làm chuyện như thế này. Có vết nứt trên tấm kính ở mặt kính giữa khung hình cưới. Rồi Thư chợt suy nghĩ, không lẽ cô đã nói gì làm anh không vui. Thư lấy túi nylon và đi nhặt từng vỏ lon bia cho vào. Thấy có tiếng động, Kỳ Tuấn ngồi bật dậy và lúi cúi chạy lạy giật túi nylon từ tay Minh Thư:
– Sao em lại làm mấy chuyện này? Em sắp sinh rồi. Đừng cử động mạnh thế chứ!
– Chỉ là việc nhỏ thôi mà.
– Việc nhỏ với em nhưng không phải với anh.
– Nhưng tại sao anh lại uống nhiều bia như vậy?

Kỳ Tuấn không nói gì, anh chỉ thoăn thoắt nhặt mấy vỏ lon bia còn lại rồi cho chúng vào thùng rác. Minh Thư thấy vậy lại hỏi:
– Anh à…
– Chuyện gì?
– Hôm qua, lúc nằm mơ em đã nói gì khiến anh không vui phải không?

Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư rồi anh mỉm cười lắc đầu:
– Anh đã nói là không có rồi mà. Sao em cứ nghĩ vởn vơ thế nhỉ?
– Thế… tại sao nó lại như vậy?

Minh Thư chỉ tay lên khung hình cưới có một vết nứt ở giữa trông nó chẳng đẹp tí nào. Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư rồi gãi đầu:
– Anh cũng không biết. Chắc tại lúc anh say nên không làm chủ được mình. Em yên tâm đi! Anh sẽ đi thay lại cái khung khác.

Rồi Kỳ Tuấn nghe điện thoại, anh nói:
– Hôm nay em có đi đâu không?
– Không. Em sẽ ở nhà.
– Vậy anh đi có việc một chút. Thôi em ở nhà nhé!

Kỳ Tuấn hẹn uống café với Đàm Phúc, trông vẻ mặt Kỳ Tuấn khá ưu tư. Đàm Phúc nói:
– Tớ đoán cậu trông như thế này vào tối qua.
– Ừ. Trông tớ rất tệ phải không?
– Hai vợ chồng cãi nhau à?
– Tớ phải hạn chế việc đó. Vì đứa nhỏ nữa chứ!
– Chứ là vì chuyện gì?
– Thôi! Tớ không nói đâu. Nhưng Phúc à, nếu cậu là tớ, ban đầu cậu có chịu giúp Phương Dung không?
– Có.

Đàm Phúc trả lời rất nhanh, anh uống một chút café rồi lại nói tiếp:
– Nhưng sẽ không theo cách của cậu. Không bao giờ tớ đùa giỡn với tình yêu.
– Cậu đã bị tình yêu đánh bại bao giờ chưa?
– Hẹn hò thì tớ cũng đã từng. Nhưng yêu hả? Tớ chưa gặp ai để vượt qua từ thích cả. Chỉ thích thôi. Một thời gian. Đến một lúc nào đó, tự dưng tớ lại không còn bất cứ cảm giác nào với cô gái nằm bên cạnh tớ. Tớ chưa bao giờ thích một cái gì đó quá lâu ngoài sự hứng thú tớ dành cho ngành Luật.
– Ước gì tớ được như cậu.
– Cậu thì trái ngược với tớ. Đã chọn cái gì rồi thì không bao giờ rời nó. Nhưng tiếc là những thứ cậu chọn chưa bao giờ là của cậu.
– Cậu có thể cho tớ biết… Tớ đang có thứ gì thuộc vế tớ mãi mãi không?
– Có.
– Cái gì?
– Mẹ con Minh Thư. Họ là của cậu. Cả về pháp luật lẫn cuộc sống bình thường.
– Một nửa là như thế.
– Sao?
– Thôi không có gì đâu. Tớ phải đi đón mẹ vợ. Chào nhé!

Kỳ Tuấn ra sân bay, anh cố ý đón bà Trầm sớm hơn dự kiến vài ngày. Một mặt anh có thể tránh mặt Minh Thư lấy cớ để mẹ con cô gần gũi tâm sự với nhau, một mặt anh giận lẫy cô vì đã làm anh đau lòng. Bà Trầm xuất hiện với khá nhiều thứ lỉnh kỉnh mang theo, Tuấn đã nhờ một trong số những người làm việc cho mẹ anh ở Hà Nội đích thân đưa đón bà Trầm về tận Sài Gòn. Anh mỉm cười thân thiện:
– Con chào mẹ!
– Ôi, chàng rể quý của mẹ đây rồi.
– Mẹ đi có mệt không ạ?
– Khỏe lắm con ạ. Cái Thư không đến cùng con sao?
– Con muốn cho vợ con bất ngờ.
– Ừ. Mẹ cũng nôn nao gặp nó lắm rồi.
– Con mời mẹ lên xe.

Minh Thư đang ở nhà, cô xếp quần áo cho con cưng ngăn nắp, chiếc cũi của con cũng được sắp xếp xong xuôi. Đó là quà của Ánh Tuyết đặt từ Mỹ với con số không rẻ. Thư cố đi lại thật nhiều để không bị sinh khó. Nghe có tiếng mở cửa, Thư đi ra phòng khách:
– Anh về nhà sớm thế…

Bà Trầm xuất hiện trước mặt Thư, cô bỡ ngỡ rồi xúc động đến rơi nước mắt:
– Mẹ ơi!
– Con gái của mẹ. Xem nào, trông con vẫn đẹp.
– Nhờ phần phước của mẹ đấy.
– Sao mẹ lại vào sớm thế ạ?
– Là anh đó. Anh đã nhờ người của mẹ anh đến đưa mẹ vào Sài Gòn. Anh sợ mẹ đi máy bay không quen.
– Anh này, mẹ đã đi vào một lần lúc đám cưới của chúng ta rồi mà.
– Thôi, mẹ vào tắm rửa rồi chúng ta ăn cơm. Con đã làm thức ăn xong rồi.
Kỳ Tuấn nhanh nhảu:
– Để con cất đồ đạc cho mẹ.

Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, anh hỏi:
– Em có bất ngờ không?
– Anh ngày càng nhiều trò đấy nhé!

Rồi Minh Thư lại đột ngột hôn lên má Kỳ Tuấn, cô âu yếm:
– Là bé muốn mẹ hôn ba đấy nhé. Bé nói với ba cảm ơn ba đã đón bà ngoại vào sớm. Bé yêu ba nhiều.
– Ồ, thật vậy sao cục cưng nhỏ của ba. Ba sợ mẹ buồn vì ba cứ đi suốt nên ba muốn làm mẹ vui, mẹ đã giúp bé hôn ba thì bây giờ ba hôn lại bé nhé.

Tuấn mỉm cười và hôn lên bụng Minh Thư, anh nói:
– Phương Dung cũng xin nghỉ phép một tuần. Trong lúc này anh có nhiều công việc ở tòa soạn, anh hay về trễ. Em đừng giận anh nếu anh về muộn nhé.
– Em hiểu.
– Em nên ngủ sớm và đừng đợi anh. Thôi anh phải về tòa soạn.
– Anh à…
– Chuyện gì vậy?
– Cảm ơn anh thêm lần nữa nhé.
– Có gì đâu. Mình là vợ chồng mà.
– Tối nay em chờ anh về nhé!
– Em nên dành tối hôm nay cho mẹ em.
– Em biết rồi.
– Gọi cho anh khi em cần anh.
– Bye.

Minh Thư đã bắt đầu cảm thấy lạ khi Kỳ Tuấn bỗng trở nên khác hẳn. Cô cảm thấy anh có gì đó đang giấu cô điều gì đó. Thư muốn đến gặp bác sĩ tâm lý ngay nhưng cô không thể đi khi bà Trầm vẫn còn ở nhà. Thư đành thở dài ra tâm sự cùng mẹ.

Kỳ Tuấn đến tòa soạn mà tâm trạng cứ rối bời. Anh ngồi nhìn màn hình, ước gì đầu óc anh bây giờ nó cũng thoải mái đủ màu sắc như những gram màu anh chọn để design. Cứ hễ cố tập trung làm việc là tai anh văng vẳng cái câu nói xé nát con tim ngày hôm qua của Thư. Cứ hễ nhìn những đôi tình nhân thân mật, anh lại mường tượng ra cảnh Minh Thư mỉm cười ôm đứa bé trên tay nhưng người đi bên cạnh không phải và anh. Tuấn ngồi ở tòa soạn mà tâm trí anh cứ để đâu đâu. Vương Khang nhìn sang monitor của Tuấn mà giật mình:
– Trời ơi, còn thua cả lúc tôi làm thay thế anh.
– Sao? Xấu lắm hả?
– Thôi. Tìm cái gì khác mà làm. Hôm nay trông anh kém quá.
– Ừ.

Kỳ Tuấn đứng trên sân thượng ngẩng ngơ một lát, anh lại mở laptop ra và bắt đầu gõ. Anh muốn để những suy nghĩ của mình vào bài viết, đã lâu rồi Tuấn không lại viết bài. Nhưng hôm nay là một bài viết rất tâm trạng, anh muốn để những người đọc được những tâm tư suy nghĩ của mình.

Trình Can trở về khách sạn, anh đi tắm biển một mình vì Phương Dung muốn ngủ thêm một chút. Can vào phòng thì không thấy cô trên giường, anh chạy vào toilet cũng không có. Trình Can nheo mắt, không hiểu vợ đang ở đâu. Anh vừa định cất giọng gọi vợ thì thấy cô xuất hiện ngoài ban công nhưng cô không thấy anh và đang nói chuyện điện thoại rất say mê với ai đó. Trình Can định hé cửa ra thì nghe tiếng nói của Phương Dung:
– Cứ để từ từ… Hiện tại tôi vẫn cần thời gian. Tôi chỉ vừa tìm được bến đậu mới, khoan hãy hành động.

Trình Can cảm thấy lạ, anh để tai lại gần hơn một chút nữa:
– Với tôi thì cuộc hôn nhân này cũng chỉ giúp tôi có một bến đỗ bình yên. Tôi không quên ý định trả thù đâu. Đừng lo. Với tôi, tình yêu dành cho anh ấy không chắc là còn mãnh liệt, nhưng tôi làm tất cả những chuyện này cũng chỉ vì trả thù cho anh ấy.

Trình Can như muốn tối mặt mũi khi anh nghe những lời đó, bất chợt tiếng động làm Phương Dung giật mình. Cô quay lại và nhanh tay tắt điện thoại:
– Ơ… Anh đấy hả?

Trình Can không muốn để Phương Dung nghi ngờ, anh nhào tới và ôm hôn Phương Dung…
– Nhớ em quá!
– Anh tắm biển nhanh thế! Em nghĩ anh sẽ đi suốt buổi chiều.
– Biển chẳng còn thú vị vì vắng em.
– Thật thế hả cưng?
– Ừ.
– Mà anh có nghe em nói chuyện không đấy?
– Không. Vừa thấy em là anh tối mắt tối mũi rồi.
– Em ghê gớm vậy hả?
– Ừ.
– Anh muốn thử lại không?
– Thử gì?
– Cảm giác làm anh mê mệt.

Rồi cả hai lại kéo nhau vào giường và tận hưởng những ngày tháng mật ngọt của hai vợ chồng dù Trình Can bắt đầu có những cảm giác lạ lùng đầu tiên, Phương Dung không bình thường chỉ là một Tổng biên tập giỏi.

Buổi tối, Minh Thư và bà Trầm ăn uống xong rồi mà Kỳ Tuấn vẫn chưa về. Bà Trầm hỏi:
– Nó hay bỏ con ở nhà thế hả?
– Dạ không đâu mẹ. Tại anh ấy nhiều việc. Không như thế đâu.

Vừa lúc đó, Kỳ Tuấn trở về nhà. Anh nhìn thấy mâm cơm đang ăn dở, bà Trầm nói:
– Con về muộn thế?
– Con xin lỗi mẹ, nhưng tại nhiều việc quá. Con không thể dùng cơm cùng mẹ.
– Hôm nay mẹ làm nhiều món ăn lắm, anh vào ăn đi. Em vẫn để phần cho anh mà.
– Ừ.

Kỳ Tuấn khá lạnh lùng, anh điềm đạm và nói rất ít trong suốt buổi ăn. Dù những câu hỏi của bà Trầm thì Tuấn đều trả lời rất vui vẻ nhưng nó có vẻ gượng ép lắm. Bà Trầm vẫn còn ngồi xem TV sau bữa cơm, vợ chồng Kỳ Tuấn vào trong phòng. Minh Thư thì cho em bé nghe nhạc, Kỳ Tuấn thì vừa bước ra khỏi phòng tắm. Anh nhìn Minh Thư với nụ cười hạnh phúc của một người sắp trở thành mẹ. Anh không thể nào chấp nhận được hình ảnh cô gào thét trong cơn mơ với nỗi ám ảnh từ anh. Tuấn yêu Minh Thư rất nhiều và quả thực điều đó như nghìn vết cứa vào trái tim khi Tuấn nghe Minh Thư gọi tên Trình Can.

Minh Thư thấy Kỳ Tuấn cứ đứng lặng người trước cửa phòng tắm, cô gọi:
– Anh à, lại đây nè!
– Chuyện gì thế?
– Con đang đạp em này. Em nghĩ anh sẽ nghe được đó.

Kỳ Tuấn cười nhạt, anh tiến lại và mỉm cười ngồi thấp xuống rồi áp tai vào bụng Minh Thư. Gương mặt Tuấn đăm chiêu, anh không nói gì cả, không vui vẻ tâm sự với con nữa. Minh Thư hỏi:
– Cha con anh nói gì với nhau thế?
– Bí mật. Không cho em biết.
– Sao thế?
– Con cưng của anh nói vài điều với anh thôi. Anh cũng nói với con vài chuyện.
– Không cho em biết thật à?
– Để anh ra ngoài pha sữa cho em.

Kỳ Tuấn ra ngoài và anh lấy ly chậm rãi pha sữa, bà Trầm thấy vậy mỉm cười, bà tắt TV bước lại gần anh con rể. Kỳ Tuấn nói:
– Con sẽ chỉ mẹ cách pha sữa. Sau này có có không về được thì mẹ giúp con nhé.
– Vợ đang mang thai, con biết vậy mà sao đi về muộn vậy? Công việc quan trọng hơn cả đứa con sắp chào đời sao?
– Con… nên vì thế con mới đón mẹ vào sớm với vợ của con. Mẹ của con thì không thể chăm sóc Thư được vì mẹ con vẫn còn kinh doanh. Cho nên, nếu có thể thì con, con không phải là người chồng vô trách nhiệm, … Chỉ là…
– Được rồi. Mẹ sẽ giúp. Dù sao đó cũng là cháu và con gái của mẹ mà.

Minh Thư đợi mãi một lúc lâu, sau đó chỉ có bà Trầm bước vào với ly sữa trên tay. Cô bỏ cuốn tạp chí xuống và hỏi:
– Ủa? Sao lại là mẹ?
– Nó nói ở tòa soạn có việc nó phải làm ngay đêm nay. Con mau uống hết rồi đi ngủ sớm.
– Lạ thật, nãy giờ con có nghe anh Tuấn nói gì đâu.
– Mẹ cũng không rõ. Nó nói mẹ qua ngủ với con. Chắc nó sẽ ngủ bên kia.

Sự nghi ngờ trong Minh Thư ngày một lớn hơn, không rõ vì lý do gì Kỳ Tuấn dạo này luôn trầm lặng, có vẻ rất ưu tư nhưng lại giấu giếm không nói ra. Và hơn hết, lạ lùng một điều là anh đang lẫn tránh cô. Nhưng, điều đó không cho phép cô suy nghĩ quá lâu. Với cô, bây giờ chờ đợi đứa con vẫn là điều ưu tiên nhất.

Ở phía bên kia, Kỳ Tuấn có bận việc gì đâu. Anh chỉ ngồi đó với một ít rượu chát, Tuần muốn xoáy vào lòng mình cái gì đó khó chấp nhận hơn để anh tìm thấy một sự đồng cảm. Và vị chát của rượu không quá nồng để làm Tuấn say nhưng cũng có thể để anh đi vào giấc ngủ một cách tự nhiên…
– Tại sao em lại như thế? Tại sao em không nói rõ ra là em không có tình cảm với anh. Và anh không biết anh có thể chọn cách lánh mặt em như thế này đến bao giờ? Chờ đến khi Âu Trình Can trở về và nói rõ cho hắn biết trong tim em vẫn còn có hắn sao? Tự bao giờ, vì em… anh bỏ mất luôn cái sĩ diện của mình?

Chap 54:

Đàm Phúc hỏi được địa chỉ nơi Ánh Tuyết làm việc, anh ngồi chờ cô suốt. Cô đã chuyển sang làm PR cho một công ty quảng cáo. Anh ngồi chờ hơn 40 phút, khi bắt đầu sốt ruột thì cô quay trở về:
– Mai Ánh Tuyết, cô đi đâu vậy hả?
– Sao anh lại tới đây?
– Tìm cô.
– Được rồi, chúng ta vào phòng nói chuyện. Đừng cố gây chú ý.

Đàm Phúc theo Ánh Tuyết vào phòng, cô ngồi xuống và hỏi:
– Có chuyện gì?
– Cô… có cần tôi không?
– Hả?
– Ý tôi là… À không… Tại sao tôi lại làm cái chuyện vớ vẩn này vậy?
– Biết là vớ vẩn thì nói làm gì? Rõ là người dở hơi.
– Cô có biết là cô đang nói chuyện với đại luật sư không đấy?
-Nhưng tôi chẳng cần một đại luật sư ở đây lên lớp tôi làm gì.
– Cô không biết chuyện gì đang xảy ra với cô à?
– Chuyện gì là chuyện gì? Anh thì lúc nào mà chả muốn lên lớp tôi. Khoe khoang mình.
– Cô nghĩ tôi đến đây là vì điều đó hả?
– Tôi chẳng có tí suy nghĩ gì về anh. Anh đến đây hay không thì tùy.
– Thật là quá đáng! Tôi đã ngu ngốc khi đến đây. Cô chờ ngày bị đá ra đường mà không biết lý do đi.

Rồi Đàm Phúc bỏ đi, anh thậm chí đóng cửa rất mạnh làm mọi người phải giật mình. Ánh Tuyết nhăn nhó không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô cũng cảm thấy mình hơi quá đáng nhưng do áp lực từ phía cấp trên, dạo này Ánh Tuyết cũng cảm thấy không được thoải mái khi cuộc sống vợ chồng ngày càng lạnh nhạt. Cộng thêm Đàm Phúc không bao giờ nói chuyện tử tế với cô làm sự xuất hiện của anh khiến Ánh Tuyết khó chịu mặc dù cô không muốn như thế.

Nhã Trúc phải về lại HongKong, Vương Khang là người tiễn cô ra sân bay. Nhã Trúc mặt buồn rười rượi, cô đột ngột ôm lấy Vương Khang. Anh mỉm cười:
– Sẽ nhanh thôi mà em.
– Anh nhớ ngày nào cũng online với em nhé.
– Anh sẽ không quên đâu. Nhanh thôi mà em. Lấy bằng nhanh rồi về với anh. Chúng ta sẽ bắt đầu tình yêu mới.
– Anh nghĩ những gì em đã gây ra cho anh là anh có thể bỏ qua hết sao?
– Miễn là anh có em.

Vương Khang im lặng, kéo Nhã Trúc vào lòng rồi hôn nhẹ lên tóc cô. Trúc nói:
– Chờ em nhé!
– Ừ. Anh chờ em.
– Tạm biệt anh.

Nhã Trúc hôn Vương Khang nữa rồi chạy vào. Vương Khang bỏ về…

Sau một tuần trăng mật, Can và Dung cũng trở về lại Sài Gòn. Cả hai như thường lệ vẫn cùng gia đình dự một bữa cơm thân mật và làm những thủ tục đầu tiên khi Dung trở thành cô dâu của gia đình họ Âu danh giá. Bà Kim cũng có mặt và đi cùng là Kỳ Tuấn và Minh Thư. Cả ba cùng đi chung xe, bà Kim hỏi:
– Mẹ sẽ thu xếp, phải thực hiện trách nhiệm của mẹ chồng khi con sinh cháu cưng cho nhà họ Thái chứ.
– Đã có mẹ con vào lo rồi ạ. Mẹ vẫn còn bận việc, con không dám phiền mẹ.
– Sao? Mẹ con vào khi nào?
– Dạ cũng vài hôm.
– Thằng Tuấn này, sao không nói gì với mẹ hết?

Bà Kim đặt tay lên bụng Minh Thư:
– Con mang thai có mệt không?
– Dạ không ạ. Cũng khỏe lắm. Mà con thấy mẹ bận rộn thế nào thì cũng ít khi vắng mặt những sự kiện của nhà họ Âu.
– Ừ. Bà con thân thích thì cũng không có nhiều. Mẹ và anh Minh như anh em rồi. Thân thiết lắm. Mẹ coi họ là người thân duy nhất. Rất tiếc là thằng con trai của mẹ không hoàn toàn như vậy.

Kỳ Tuấn ngồi ở phía trên, anh chỉ im lặng thi thoảng quay lại nhìn Minh Thư một chút. Bữa ăn linh đình và thịnh soạn, cả gia đình ba người bước xuống xe. Và người đứng ngoài với một ly rượu. Bà Kim trao cho Trình Can một cái ôm:
– Chào chàng trai vừa kết hôn.
– Quý hóa quá! Bác cũng đến được.
– Chứ sao. Cháu cưng của bác mà.
– Ba con đang ở trong nhà.

Bà Kim bước vào trước, Minh Thư bước theo sau. Cô nhìn Trình Can, anh cũng nhìn cô. Cả hai chỉ im lặng nhìn nhau mà không nói gì cả. Trình Can phá vỡ bầu không gian im lặng ấy cho đỡ ngột ngạt:
– Chừng nào em sinh con?
– Cũng sắp rồi.
– Em hạnh phúc chứ.

Minh Thư chỉ gật đầu, Trình Can nói:
– Anh cũng hạnh phúc. Rất hạnh phúc.
– Vợ anh đâu?
– Cô ấy ở trong nhà, đang làm thức ăn cùng vợ của ba anh.
– Phương Dung là một cô gái tài giỏi, xinh đẹp.
– Anh biết. Nên anh mới chọn cô ấy làm vợ. Và em cũng như thế phải không?

Kỳ Tuấn đứng ở gần đó nhưng anh nép vào phía sau gốc cây to. Anh im lặng và gần như muốn bỏ về. Trình Can đã thấy Kỳ Tuấn, sau khi Minh Thư đi vào trong, Kỳ Tuấn cũng bước vào. Trình Can tựa lưng vào tường và hỏi:
– Tại sao lại nghe lén?
– Tôi không hiểu anh nói gì.
– Thật không?
– Đang cố tìm bằng chứng để đấm vào mặt tôi hả? Kém cỏi quá vậy? Ngay cả khi tôi đã kết hôn mà cũng sợ mất vợ à? Cho đến bây giờ vẫn chưa có được trái tim cô ấy hoàn toàn sao?

Kỳ Tuấn nhìn Trình Can, ánh mắt vẫn còn chút ngang ngược nhưng sắc mặt thì không còn như thế. Kỳ Tuấn xoạc tay vào túi quần và bình thản:
– Ừ. Thì đã sao? Tôi không có được trái tim cô ấy đó. Thì đã sao? Chẳng cần đánh nhau vì bất cứ lý do gì nữa.
– Tôi không hiểu vì sao cậu lại có đủ may mắn để có được Minh Thư trong đời? Và tôi không muốn cô ấy đau khổ. Cậu nghe rõ chưa?
– Anh làm được thì cứ làm. Làm cho cô ấy hạnh phúc hơn tôi.
– Nếu như ngày đó cậu đừng như con chó điên mà lao vào cướp lấy điều vô giá mà tôi sắp có được.
– Vẫn hối tiếc à?
– Tôi là người tôn trọng hôn nhân. Vợ tôi là Phương Dung. Đừng hiểu lầm vợ của cậu. Chúng tôi chỉ nói chuyện xã giao thôi.
– Tôi không quan tâm.

Trong suốt buổi ăn, thái độ của Trình Can, Kỳ Tuấn và Minh Thư đều không được bình thường cho lắm. Kỳ Tuấn thì câm như hến suốt cả buổi, Minh Thư thì tỏ ra khó chịu khi Trình Can cứ liên tục đưa mắt nhìn hai vợ chồng cô. Bà Kim nói:
– Cháu dâu khi nào mới đi làm trở lại?
– Chắc là ngày mai ạ. Con biết tòa soạn cần cháu mà.

Rồi Phương Dung nhìn Minh Thư và nở nụ cười:
– Cho dù con chỉ là người thay thế.

Ông Minh nhìn sang Minh Thư, cô biết cô cũng hơi khó xử nhưng chỉ trả lời tế nhị:
– Nếu chị đảm nhiệm tốt, chủ tịch sẽ xem xét lại mà.
– Cô là do đích thân chủ tịch mời. Phải được trọng dụng hơn tôi chứ.
– Nếu như tôi không mang thai thì có lẽ tôi sẽ như thế.

Bữa ăn khá ngột ngạt, bà Kim cho xe đưa cả hai về nhà sớm. Ngồi chung xe mà thấy cả Kỳ Tuấn lạnh lùng, Minh Thư hỏi:
– Anh mệt hả? Sao em thấy anh ít nói quá!
– Em thấy vậy chứ anh có vậy đâu.
– Vẫn còn sớm, mình đi đâu một chút rồi hãy về anh nhé.

Kỳ Tuấn vẫn im lặng. Một lúc sau, anh nhìn Minh Thư, anh nói:
– Có phải em hối hận lắm không?
– Ý anh là sao?
– Về tất cả mọi thứ. Hôn nhân với anh, em bé và cuộc sống trước kia em buộc phải từ bỏ?
– Sao anh lại hỏi em như thế? Có phải tại vì em đã nói tới vấn đề đó lúc trên bàn ăn không?

Kỳ Tuấn không còn chịu nỗi nữa, anh hét lên:
– Tài xế, dừng lại đi! Tôi muốn xuống xe.
– Thưa cậu chủ, chưa tới nhà cậu mà.
– Anh không dừng lại ngày mai mẹ tôi đuổi việc anh đó.
– Nhưng đường này dừng không được.
– Dừng lại cho tôi. Dừng ngay!

Minh Thư kéo Kỳ Tuấn lại:
– Anh đi đâu vậy?
– Em về nhà trước đi.
– Anh đi đâu vậy?

Kỳ Tuấn không trả lời mà bắt Taxi đi ngược lại. Minh Thư cũng không biết nên làm thế nào. Kỳ Tuấn biết mình có thể sẽ mất bình tĩnh nếu ở cạnh Minh Thư. Một là phải chứng kiến cảnh cô lại gọi tên Trình Can hoặc là anh sẽ khiến cái tổ ấm của mình nổ tung để cơn giận có thể nguôi ngoai. Anh lại vùi mình vào âm thanh dập chát chúa ở vũ trường, dìm mình vào rượu mạnh để đầu óc có thể quên hết sự đời. Rồi Kỳ Tuấn nhìn loanh quanh, anh cũng nhận được một vài lời mời mọc từ các cô gái bốc lửa nhưng trong mắt Tuấn giờ đây, nếu nói anh đang hận đàn bà thì cũng không có gì là quá sai…
– Anh uống với em nhé.
– Không.
– Anh có vợ chưa?
– Chưa.
– Sao anh buồn vậy?
– Không muốn nói. Em đi ra đi trước khi anh nổi giận.
– Không thể mời em một ly nào sao?

– Cô đừng làm bạn trai tôi nổi nóng.

Kỳ Tuấn và cô gái kia ngước lên nhìn, Phương My đứng trước mặt Kỳ Tuấn. Rồi cô gái kia bỏ đi, Phương My đỡ anh dậy:
– Sao anh uống nhiều thế?
– Không liên quan tới cô.
– Buồn chuyện gia đình sao?
– Cô đi đâu vậy?
– Đi chơi bời. Tôi độc thân mà.
– Có ai cấm chỗ này không dành cho người đã kết hôn.
– Nhưng tôi nghĩ anh cần ở nhà vào giờ này. Tôi đoán không lầm thì ngày sinh nở của vợ anh cũng không còn xa đâu.
– Đừng nhắc nữa.

Kỳ Tuấn quát to lên. Rồi như sợ mọi người chú ý, anh dịu giọng lại:
– Xin đừng nhắc những thứ không thuộc về tôi vào lúc này. Tôi sẽ nổi điên nếu tiếp tục nghe đấy.
– OK! Sẽ không nhắc nữa.
– Vậy thì cô có thể tiếp tục ngồi đây.

Ngồi một hồi lâu, Phương My hỏi:
– Anh có thể cho tôi biết những thứ gì không thuộc về anh không?
– Không nhiều lắm.
– Nhưng có thể những thứ không thuộc về anh đang làm anh buồn.
– Có thể.
– Để trong lòng hoài sẽ ủ bệnh đấy. Nói ra hết sẽ thấy khỏe hơn.

Phương My thấy mắt Kỳ Tuấn bắt đầu đỏ lên, cô nói:
– Kỳ Tuấn, đừng khóc mà.
– Tại sao người bên tôi không phải là cô ấy mà lại là em?
– Vì một lý do nào đó. Nhưng em có thể giúp anh… làm mọi chuyện khá hơn chẳng hạn. Nói ra đi! Sẽ khá hơn. Tin em đi, thật đấy! Những thứ không thuộc về anh là gì?

Kỳ Tuấn ngước lên nhìn Phương My, nước mắt anh rưng rưng:
– Ngày xưa là tình yêu của em. Bây giờ là trái tim của vợ tôi. Những thứ tưởng chừng như đã là của tôi nhưng nó chưa bao giờ là của tôi cả.

Minh Thư thì liên tục gọi điện thoại nhưng Kỳ Tuấn thì không muốn nghe nên anh đã tắt máy. Cô gọi điện thoại cho Đàm Phúc:
– Chào anh!
– Vợ Kỳ Tuấn đó à?
– Có phiền anh khi gọi giờ này không ạ?
– Không sao. Chuyện gì thế?
– Em nghĩ anh biết. Em gọi không phải để nhờ anh tìm Kỳ Tuấn về. Chỉ là em mong anh ấy không sao. Anh ấy đang có tâm trạng.
– Nó làm sao thế?
– Anh ấy không vui. Anh ấy không nghe điện thoại của em.
– Thôi được rồi. Anh sẽ đi tìm. Thức khuya không tốt cho thai nhi.
– Cảm ơn anh quan tâm.

Cô khá bối rối. Chưa bao giờ cô lo cho Kỳ Tuấn như vậy. Lần đầu tiên cô đã cảm nhận được Kỳ Tuấn rất quan trọng trong suy nghĩ của cô. Từ lúc nào mà việc anh không về nhà đã làm Thư cảm thấy trống vắng trong lòng. Cô nằm trên giường mà không cứ băn khoăn trằn trọc…

Phương My đỡ Kỳ Tuấn ra khỏi vũ trường đầy tiếng nhạc dập đau cả lòng ngực. Anh đã ói rất nhiều. Phương My đưa cho Kỳ Tuấn một ít nước súc miệng rồi sau đó lại lau mặt cho anh. Kỳ Tuấn mơ màng nhìn Phương My, lúc thì biết rằng đó là người tình cũ, lúc thì cứ nhận ra đó là vợ mình. Anh nói:
– Anh nhớ em.
– Kỳ Tuấn, em không phải vợ anh. Em là Phương My! Có một điều em nghĩ anh nên biết…

Kỳ Tuấn quay sang nhìn Phương My, thật ra anh không còn xác định rõ mình nghe gì và thấy gì vì đã quá say. Phương My thì thầm vào tai Kỳ Tuấn:
– Thật ra, năm xưa, Tuấn đã từng có vị trí quan trọng trong trái tim tôi.

Kỳ Tuấn quay sang nhìn, anh đặt hai tay lên má Phương My, từ từ tiếng gần cô hơn:
– Anh hôn nhé!
Phương My vừa gật đầu rồi chấp nhận nụ hôn không rõ định hướng từ Kỳ Tuấn. Đàm Phúc lái xe tới, chưa kịp gì hết đã lao tới kéo Kỳ Tuấn ra rồi đấm vào mặt anh. Kỳ Tuấn cố mở to mắt xem còn nhìn được không:
– Cậu điên hả? Muốn đánh nhau à?
– Cậu mất hết lí trí rồi à?
– Mất trí gì đây? Rồi ở đâu ra vậy?
– Cậu say rồi. Về nhà ngủ đi.

Rồi Đàm Phúc quay sang Phương My:
– Đó đã là quá khứ rồi. Có rất nhiều cách để dỗ nó thôi khóc. Nhưng cô không cần phải làm những cách như ngày xưa. Cô cần phải tôn trọng những học trò của cô, trong đó có vợ của Kỳ Tuấn.
– Tôi chỉ muốn bù đắp.
– Tình yêu không phải người này làm đau người kia, bù đắp thế là xong.
– Tôi sẽ không như thế nữa. Nhưng tôi sẽ không để anh ta làm như vậy nếu anh ta không nói rằng anh ta không hạnh phúc.
– Cái gì?
– Cô ấy nói không sai đâu.

Kỳ Tuấn đứng dậy, lau vệt máu từ mũi chảy ra. Anh nói:
– Tớ biết những gì vừa diễn ra. Nhưng những gì cô ấy nói cũng là thật.
– Cậu điên hả? Cậu và Minh Thư sắp có con. Không phải là hạnh phúc ngập tràn kia à?
– Chỉ là cái vỏ bề ngoài thôi.
– Đừng có điên. Thôi lên xe tớ đưa cậu về nhà. Đi nào! Đi!

Kỳ Tuấn quay lại nhìn Phương My, anh nói:
– Cảm ơn em!

Đàm Phúc lái xe đưa Kỳ Tuấn đến một nơi khá trống trãi, rồi lôi anh ra mà đập túi bụi. Kỳ Tuấn nói:
– Đủ rồi.
– Đánh cho cậu tỉnh. Cậu làm sao ăn nói với Minh Thư đây? Chính vợ cậu đã gọi nhờ tớ đi tìm cậu đấy.
– Thì đã sao chứ? Vì cái gì đây? Tớ không muốn tiếp tục làm khổ người ta, tớ cũng muốn tớ cảm thấy được bình yên. Tớ không thể quay trở về nhà bởi vì người ấy vẫn ám ảnh đã bị tớ cưỡng bức. Tớ không thể tiếp tục hi vọng gì ở một người trước nay chưa hề có tình cảm với tớ. Cậu biết rõ thất bại đối với một thằng đàn ông là khó chịu như thế nào mà. Cậu cũng biết rõ tớ là người đã có rất nhiều chiến thắng dù chơi không đẹp nhưng cũng đã có những trận thua rất đau.
– Sao cậu lại phẫn nộ như vậy? Cậu vẫn từng tự hào vỗ ngực sắp lên chức mà.
– Ừ thì tớ đã từng hi vọng rất nhiều và bây giờ tớ phải chấp nhận thất bại kiểu như thế đó.
– Cậu còn đứa bé mà. Nó là con của cậu. Không thuộc về ai cả. Cậu là cha của nó.
– Phải. Nhưng tớ không xác định được đối với cô ấy, đứa nhỏ là niềm vui hay là thảm họa nữa. Tớ đã thực sự yêu rất nhiều. Tớ yêu Minh Thư rất nhiều. Nhưng Minh Thư thì không. Cậu biết điều đó khó chịu như thế nào không? Tớ không nghĩ cô ấy biết tớ đã biết được điều này.
– Về nhà đi! Cậu không thể ở đây cả đêm đâu.

Kỳ Tuấn theo Đàm Phúc trở về nhà, chiếc xe đỗ xịch trước tòa chung cư quen thuộc. Kỳ Tuấn nói:
– Sau khi cô ấy sinh con, tớ sẽ là người đề nghị chia tay.
– Cậu định làm ông bố tồi trong mắt đứa nhỏ à?
– Thà tớ là thằng tồi bại còn hơn là nỗi ánh ảnh cho người phụ nữ tớ yêu suốt đời.

Trong khi đó, một giọng nói từ một nơi không xa là mấy cất lên:
– Số ảnh đó không cần phải đăng lên tạp chí rình rang. Hãy giao đến ngay người nhận là Hoàng Ngọc Minh Thư.

Phương Dung tự thưởng cho mình một nụ cười tự đắc:
– Sắp có trò hay để xem rồi! Hoàng Ngọc Minh Thư, tôi không để cô sống trong hạnh phúc lâu thêm đâu.

Nhưng vẫn có một người nghe lén tất cả các cuộc gọi từ Phương Dung. Trình Can ngồi ở phòng bên cạnh nhưng vẫn nghe hết. Anh thở dài:
– Vợ tôi đang làm gì vậy?

Chap 55:

Một ngày mới bắt đầu, Trình Can thức dậy sớm hơn Phương Dung. Anh chạy bộ quanh sân nhà, Trình Can vẫn còn suy nghĩ về chuyện hôm qua. Nhưng Trình Can chỉ gạt qua mọi chuyện và cho rằng đó là do Phương Dung có tham vọng thể hiện mình giỏi hơn Minh Thư mà thôi. Anh vào nhà khi nắng đã lên cao, Phương Dung chỉ vừa mới thức và đang đọc báo. Can hôn lên má vợ và hỏi:
– Hôm nay em thế nào?
– Tốt. Còn anh?
– Anh đang ướt.
– Lại một ngày sáng hôn tạm biệt nhau, tối gặp nhau nữa hả?
– Em có muốn một chút khác biệt không?
– Như thế nào?
– Muốn biết thì hãy từ chối tất cả các cuộc hẹn sau 8 giờ tối đêm nay.
– Cũng được. Anh có thể bật mí đó là gì không?

Trình Can cười ranh mãnh:
– Một bữa ăn có đầy đủ dao và thìa.
– Ôi anh trả lời ăn gian à?
– Anh cần đi tắm. Trông anh dơ quá!
– Anh cũng biết vậy.
– Em đi trước nha.
– Chúc một ngày tốt lành.

Một tổ ấm khác cũng bắt đầu một ngày mới, Thư dậy sớm hơn mọi ngày khi cô cảm thấy những cơn đau hơi nhẹ đến từ bụng. Nhưng vẫn còn hơn 10 ngày nữa mới đến ngày bé yêu ra đời theo tính toán của cô. Cô ra khỏi phòng và thấy Kỳ Tuấn nằm ngoài sofa. Bà Trầm thì đang làm thức ăn sáng cho cả nhà…
– Con chào mẹ.
– Chào con.
– Anh ấy về khi nào vậy ạ?
– Cũng hơn 3 giờ sáng. Mẹ thấy con đã ngủ nên không gọi con dậy. Tuấn cũng đề nghị ngủ ở ngoài sofa không để con thức giấc và không muốn mùi rượu làm ảnh hưởng con.
– Dạ…

Rồi Minh Thư đi vào phòng và lấy ra cái chăn cho Kỳ Tuấn. Anh tỉnh giấc khi Minh Thư khẽ chạm vào tay vào mặt anh:
– Anh dậy rồi hả?
– Ừ.
– Hôm qua anh uống nhiều chắc là còn mệt, bây giờ anh vào giường ngủ thêm một chút lấy sức đi làm.
– Thôi khỏi. Anh ngủ đủ rồi.

Kỳ Tuấn ôm chăn đi vào trong phòng, Minh Thư đi theo và hỏi:
– Hôm qua em có làm gì khiến anh không vui phải không?
– Không có.
– Vậy sao anh lại nổi giận? Không chịu về nhà với em.
– Em trở nên nói nhiều từ khi nào vậy? Anh nhớ trước đây nghe được một câu nói của em là một điều xa xỉ đó.
– Mình là vợ chồng. Anh có gì hiểu lầm thì anh có thể hỏi em mà.
– Có những thứ anh đã từng hỏi rất nhiều. Nhưng giờ thì có lẽ anh biết anh đã có câu trả lời.
– Anh nghĩ em và Trình Can vẫn còn tình cảm sao?
– Không.
– Anh nói dối. Anh có nghĩ như vậy.
– Anh đã nói không có. Em đừng ép anh phải nặng lời.
– Có gì thì anh nói rõ đi. Em không muốn phải để người khác hiểu lầm về em.

Mặt Kỳ Tuấn đỏ ngầu vì tức giận:
– Người khác à? Phải. Chính là cái vấn đề đấy. Vấn đề anh luôn xem anh là người khác trong bất cứ mọi chuyện. Nhưng anh là ai trong mối quan hệ của chúng ta? Anh là chồng em. Anh là người mà cái xã hội này khái niệm rằng là người phải có trách nhiệm là điểm tựa vững chắc, là người phải biết quan tâm, chia sẻ. Nhưng anh có được làm cái điều đó không?
– Vậy là anh chưa bao giờ tin em và Trình Can trong sạch?
– Anh không có.

Kỳ Tuấn quay mặt đi chỗ khác, anh nhìn thấy Minh Thư ngồi xuống giường mặt thì cúi xuống. Anh cũng không biết phải làm gì. Tuấn vào tắm rửa cho tỉnh táo. Lúc anh bước ra thì Minh Thư vẫn còn ở đó. Kỳ Tuấn không nói gì và bước ra ngoài. Bà Trầm hỏi:
– Thức ăn nguội rồi, để mẹ làm nóng lại cho con.
– Dạ thôi khỏi mẹ. Mẹ làm cho vợ con được rồi.
– Hai đứa làm gì mà lớn tiếng vậy?
– Dạ, chỉ là tranh luận hơi lớn tiếng một chút thôi mà.
– Con là con rể, nhưng mẹ cũng xem con là con ruột nên mẹ mới nói. Vợ con đang mang thai, con nên quan tâm nó nhiều hơn một chút và giữ cho mình chút gì đó của một người sắp lên chức đi con. Đừng đi sớm về khuya như vậy. Vợ con hôm qua nó đã chạy đôn chạy đáo tìm bạn của con rồi thức chờ con, mẹ nói mãi nó mới chịu vào phòng ngủ đó.
– Dạ.
– Mẹ nói ít hiểu nhiều. Phụ nữ mang thai cảm xúc là quan trọng lắm con rể ạ.
– Con sẽ cố gắng về sớm.
– Thức ăn hâm nóng rồi, sữa cũng đã pha xong, con bưng vào dỗ ngọt vợ con đi.

Kỳ Tuấn đẩy cửa vào, thấy Minh Thư nằm xuống giường nhưng cô không màng nhìn đến anh. Thư chỉ quay mặt vào trong. Kỳ Tuấn đặt thức ăn xuống rồi đem ly sữa lại:
– Em uống sữa đi.

Minh Thư không trả lời. Kỳ Tuấn thở dài:
– Thôi anh đi làm. Sữa và thức ăn anh để trên bàn. Em có giận dỗi gì anh thì cũng ăn vì con. Ăn một chút cũng được.

Nhưng Minh Thư thì không trả lời. Kỳ Tuấn đi làm…

Kỳ Tuấn vừa tới tòa soạn thì anh lại chạm mặt với Phương Dung. Cô búi tóc cao trong ra dáng phụ nữ mới kết hôn, sang trọng và quý phái hơn hẳn. Cả hai vào chung thang máy, Phương Dung hỏi:
– Vợ anh chừng nào sinh?
– Hình như cô gặp tôi chỉ để hỏi câu này hả?
– Ừ.
– Có vẻ như cô còn trông mong đứa bé hơn cả vợ chồng tôi.
– Thì tôi cũng phải xem cái dáng cô ta sinh nở ra sao đó chứ.
– Tôi nghĩ cô biết tôi đang nói gì.

Kỳ Tuấn lạnh lùng nhìn Phương Dung:
– Vụ bắt cóc hôm đó… Tôi thề là tôi sẽ liều mạng với cô nếu cô đụng đến mẹ con họ.
– Tôi cũng nhắc anh nhớ mẹ con họ là ai? Đứng ở vị trí nào trong nhiệm vụ anh hứa đã giúp tôi.
– Việc tôi hứa thì tôi sẽ làm. Nhưng tôi mong cô hãy đứng bên ngoài tất cả.
– Anh đã từng cam đoan anh sẽ không yêu cô ta mà. Bây giờ anh dám nói anh không yêu Hoàng Ngọc Minh Thư không?

Kỳ Tuấn quay lại nhìn Phương Dung rồi nói:
– Để yên cho mẹ con họ. Hoặc là cả hai chúng ta sẽ không còn gì. Cô phá gia đình tôi được thì tôi cũng khiến cô là một con thuyền không bến đậu được. Yên phận mà làm vợ Âu Trình Can đi.

Rồi anh hiên ngang bước ra khỏi thang máy. Phương Dung cũng tức giận nên đã nghĩ ra kế hoạch phá hoại Kỳ Tuấn và Minh Thư. Bà Trầm gõ cửa mãi mà vẫn không thấy Minh Thư trả lời, đẩy cửa nhẹ vào thì thấy cô nằm trên giường. Hai hàng nước mắt chảy dà. Bà hỏi:
– Con gái, có chuyện gì thế?
– Không có gì đâu mẹ. Con chỉ buồn chút xíu thôi.
– Có thể tâm sự với mẹ không?
– Con…
– Có phải con buồn Kỳ Tuấn không?
– Còn ai có thể làm con buồn nhiều như anh ấy nữa ạ.
– Mẹ luôn lo lắng cho con, kể từ cái ngày mặt con lạnh như băng bước vào nhà thờ. Mẹ đã có linh cảm rằng con có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Hay đúng hơn hết mẹ không cảm thấy con có chút tình yêu nào với Kỳ Tuấn lúc con trao nhẫn cho anh ta.
– Con…
– Nhưng lần này trở vào lại, mẹ đã thấy có một sự thay đổi tích cực. Mẹ đã cảm thấy con đã thay đổi hơn nhiều.

Minh Thư im lặng. Bà Trầm nói:
– Con có muốn ăn gì không? Con bỏ bữa từ sáng đến giờ rồi.
– Con không muốn ăn.
– Phải ăn. Không vì con cũng vì em bé nữa.
– Con muốn ở một mình.
– Mẹ không phiền con. Nhưng lát nữa mẹ đem thức ăn vào nhé.

Buổi tối Kỳ Tuấn về nhà, dĩ nhiên anh luôn tìm cớ tránh mặt Minh Thư nên về nhà rất muộn. Đã gần 12 giờ sáng Tuấn mới về, anh đã ngồi ở trong xe hơn tiếng đồng hồ mới chịu lên nhà. Kỳ Tuấn thấy đèn trong phòng đã tắt hết, anh định bước vào phòng đọc sách ngủ qua đêm nhưng thấy cửa phòng anh vẫn không khóa. Tuấn thử đẩy cửa vào, anh mở đèn lên. Minh Thư vẫn còn ngồi bên cửa sổ, cô chưa ngủ nhưng mắt lim dim. Kỳ Tuấn nhìn ly sữa và phần ăn ban sáng vẫn còn nguyên, kể cả phần buổi trưa và phần buổi chiều cô cũng để đó. Kỳ Tuấn giận dữ đùng đùng tiến lại và lớn giọng:
– Em đang làm cái quái gì vậy? Tuyệt thực là hay lắm hả?

Minh Thư không nhìn Kỳ Tuấn và không hé môi. Anh nóng giận hét lên:
– Em tuyệt thực để trả đũa anh chứ gì? Được rồi. Sao cũng được nhưng anh không muốn em thực hiện điều đó bằng cách hành hạ em. Còn tội cho con của chúng ta nữa.

Tự nhiên nghe tới đây Minh Thư lại nổi giận hơn, dù vẫn chưa chịu hé môi nhưng Minh Thư giận dỗi đi vào trong giường nằm. Nhưng cô vừa đi vài bước lại đổ gục xuống, Kỳ Tuấn mà không trở tay kịp thì có lẽ Thư đã bị ngã. Tuấn đỡ Thư lên giường:
– Em sao vậy?

Minh Thư ngất trong tay Kỳ Tuấn, anh chạy sang phòng gọi bà Trầm dậy rồi gọi điện thoại cho bác sĩ tới khám. Kỳ Tuấn rất lo lắng cho Minh Thư. Bác sĩ nói:
– Vợ anh do không ăn uống gì nên kiệt sức.
– Có nghiêm trọng không ạ?
– Chỉ mới hôm nay thì không nghiêm trọng. Nhưng dài dài thì nghiêm trọng đấy.
– Vậy chỉ cần ăn uống đầy đủ là vợ tôi không sao phải không?
– Ừ. Tẩm bổ cho nhiều vào. Ông bố sắp lên chức ạ.

Tiễn bác sĩ ra ngoài, Kỳ Tuấn định đẩy cửa vào phòng nhưng bà Trầm đã ra trước và nói:
– Con để Thư nghỉ ngơi đi nhé.
– Cô ấy không muốn gặp con hả mẹ?
– Mẹ cũng không biết con bé nghĩ gì… Nhưng mẹ nghĩ nó cần được yên tĩnh.
– Không sao. Mẹ để con đem ly sữa vào cho cô ấy. Con chỉ nói vài câu thôi.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Nhện
Con Lợn Ống Tiền
Đi Tìm Miền Đất Mới
Tiếng Cười Trong Đêm Khuya
Ăn trộm của kẻ cướp