– Nhìn bạn Đạt cũng to con thế này chắc gặp trộm thì chạy à nhầm rượt trộm chạy bắn khói nhỉ?
Nó cũng thừa biết ý của tôi và đáp lại bằng một thái dộ cũng khốn nạn không kém:
– Bạn H cứ quá lời, mình vẫn còn tài hèn sức mọn như bạn à nhầm không như bạn H đâu!
Nếu bất kì ai nhìn vào 2 thằng tôi lúc này thì cứ nghĩ rằng đây là cặp bạn thân đang chém gió với nhau mà không thể ngờ được nếu mà không phải đang ở cùng nhà với người con gái mà cả 2 thằng đang theo đuổi, à không chỉ có nó theo còn tôi đuổi thì đã có một trận long hổ tranh hùng rồi. Xét về thể hình, nó to hơn tôi nhưng tôi cao hơn nó một chút, âu cũng là bên tám lạng người nửa cân. Về mặt đánh nhau thì tôi đã có chút kinh nghiệm sau một tuổi thơ vô cùng dữ dội còn nó thì chắc cũng chẳng thua kém gì. Riêng về mặt võ học thì tôi có phần tự tin hơn vì có học hành đến nơi đến chốn, nó có võ hay không thì tôi cũng không cần biết, mà hoạ may có đi chăng nữa thì cũng là hạng gà vịt, không đáng ngại vì sư phụ đã từng chỉ tôi cách thăm dò đối thủ bằng việc đá thử vào chân trụ của nó ngay trước mặt nó, nếu nó phản ứng nhanh và né được hoặc có thể chịu đòn mà không biểu hiện gì khó chịu thì chắc chắn là nó cũng thuộc hàng biết “chơi”. Thế nhưng hôm nay ngay sau khi ăn cơm xong, lúc tôi đi rửa tay trở ra còn nó đi hướng ngược lại, tôi đã nhanh chân đá thằng vào chân phải của nó, và quả nhiên, nó té chổng gọng , ánh mắt nó lúc đó nhìn tôi như muốn lao vô ngay mà cào cấu cắn xé, thế nhưng tôi cao tay hơn, tôi giả vờ vấp chân nó và cũng ngã nhào ra nên mọi chuyện chẳng có gì ồn ào hơn dự tính cả.
Tôi và nó cứ đứa tung đứa hứng, kình nhau một lúc rõ lâu thì nhạc mẫu và Vivi từ dưới bếp trở lên, trên tay nhạc mẫu là một dĩa hoa quả gồm toàn trái cây hảo hạng, từ cam, xoài, dưa hấu đến mãng cầu…. Bà nhỏ nhẹ đặt xuống bàn và niềm nở:
– 2 đứa ăn trái cây tráng miệng đi!
Chẳng ai bảo ai, cả tôi và nó đều đồng thanh:
– Dạ!
Ngay sau đó thì tôi và thằng Đạt lại tiếp tục nhìn nhau, tuy vậy khi Vivi đã có mặt ở đó thì cả 2 đều tỏ ra mình là người rất vui vẻ và hoà đồng, tôi khen ngon thì nó cũng không dám chê dở, nó xuýt xoa thì tôi cũng trầm trồ thán phục. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi ăn hoa quả mà cứ như đi đánh trận vậy. Mà thà là trận đánh nhau tay chân, vũ lực thì tôi không ngán chứ cứ đối đầu về mặt tinh thần thế này thì chỉ khiến cho tôi mệt óc hơn mà thôi, biết bao nhiêu chuyện cần phải lo nghĩ, hơi đâu rảnh rỗi mà đi xoắn nhau với một thằng gàn dở, rỗi hơi và có phần… mặt dày. Tôi tự nhủ thế rồi cố gắng bơ nó đi, không thèm quan tâm nữa mà chỉ tập trung vô ăn và… ngắm Vivi. Thằng Đạt đúng là một cái loại mặt mâm chính hiệu, nó thấy tôi ngắm Vi thì nó cũng làm theo y hệt, cũng chống cằm và… nhìn. Nhạc mẫu có vẻ biết ý, liền đứng dậy và đi lên lầu mặc dù ý định thật sự của 2 thằng là khác xa so với những gì mà bà đang nghĩ:
– Thôi mẹ lên dọn phòng cho Đạt, 3 đứa nói chuyện đi nhé! – Bà cười hiền
Vivi thì ngây thơ đáp, em không ngờ rằng sự ra đi của mẹ lại là mồi lửa châm ngòi cho cuộc chiến vô cùng khốc liệt sẽ diễn ra ngay sau đây:
– Dạ, mẹ khỏi lo, hì hì!
Khi bóng của nhạc mẫu vừa khuất mắt sau cánh cửa gỗ tối màu, cả tôi và nó liền trao nhau ánh mắt đầy thù địch, riêng chỉ có Vivi là ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra vì rõ rành lúc nãy ăn cơm em đã trông thấy cử chỉ vô cùng “thân mật” của tôi và nó, tôi định liên tiếng trước nhưng bắt gặp ánh mắt của Vivi, tôi hơi khựng lại, và thế là không chần chừ thằng Đạt đã ngay lập tức lên tiếng chặn họng:
– Mai Đạt chở Vi đi học nha, chú (ba của Vi) cho Đạt chiếc xe chạy rồi! – Nó cười khá tươi nhưng trong mắt tôi thì đó chỉ là nụ cười giả tạo
Vivi hơi hốt hoảng trước lời đề nghị của thằng Đạt, em hơi ngập ngừng và có vẻ hơi ái ngại khi không muốn đưa ra câu trả lời hoặc là em không muốn làm nó buồn mặc dù em nói là không thích sự quấy rầy của nó:
– Ừm, chuyện này thì… Vi… – Em hướng ánh mắt sang phía tôi, chắc là sợ tôi không vui
Lúc này ở phòng khách chỉ có 3 người chúng tôi, nhạc phụ và nhạc mẫu đều đã rời chiến trường để lại cho 3 đứa tự giải quyết với nhau. Tôi chẳng ngần ngại nữa mà tiến lại ngồi cạnh Vivi rồi ôm Vivi thật chặt:
– Xin lỗi Đạt nhé, Vi có người đưa đi học rồi! – Tôi cũng cười, nụ cười của tôi khiến chính tôi cũng phải thừa nhận là nó giả tạo thật
Thằng Đạt chắc đã thừa biết tôi và Vivi đang là một cặp nhưng nó vẫn cứ cố chấp lao đầu vào mà không tỏ ra run sợ, trái lại còn rất tự tin và có phần tự mãn. Nó nhoẻn miệng cười rồi đáp lại, sau câu nói của nó, tôi có chút lo ngại:
– Ừ, thế thì nhờ H đưa Vi đi học vậy, nhưng chắc mình không dám nhờ H lâu đâu!
Tôi dù trong đầu đã có chút bối rối và hơi hoang mang nhưng vẫn phải cố tỏ ra tỉnh táo và đẹp trai hơn nó vì lúc này tôi không đơn giản là tự bảo vệ bản thân mình mà còn phải che chở thêm cho cô bé đang ngơ ngác bên cạnh tôi lúc này:
– Bạn Đạt khách sáo quá, với lại mình đâu có thích đưa Vi đi học, chỉ tại Vi theo mình đi đó chứ!
Vivi nhăn mặt rồi đánh vào ngực tôi thùm thụp:
– Ai thèm theo mấy người, chỉ được cái… nói… bậy thôi! – Em bẽn lẽn
Tôi biết thằng Đạt vẫn đang chăm chú theo dõi từng hành động của tôi và tôi cũng thừa biết chỉ cần một hành động sai sót dù là nhỏ nhất vào lúc này cũng sẽ khiến tôi phải trả giả. Thế nhưng ngay bây giờ tôi đang chiếm lợi thế thì chẳng có lý do gì để tôi phải run rẩy sợ sệt cả, tôi nhéo má Vivi:
– Anh lộn, Vi không có theo anh mà anh bám theo Vi, bám mãi không buông!
Vivi đỏ mặt, rúc vào lòng tôi và chẳng nói lời nào. Em cũng rất vô tư thể hiện cảm xúc của mình trước mặt thằng Đạt vì có tôi ở đây, em như đã có được một tấm lá chắn vô cùng rắn chắc rồi.
Tôi lần này đã chơi trội hơn hẳn, mặt thằng Đạt đã biến sắc nhưng như đã nói, thằng Đạt là một thằng mặt mâm, dày mấy lớp, nó vẫn cố tỏ vẻ bình thản mặc dù có thể cam đoan là đang són hết trong quần và máu nóng thì dồn thẳng lên trên đỉnh đầu, tôi có thể thấy từng luồng khói bốc hẳn trên đầu nó :
– Thế thì tốt quá, phiền H chăm sóc Vi dùm mình vài bữa, thôi mình đi ngủ đây!
Nói rồi thằng Đạt xách vali từ ngoài sân lên thẳng phòng mặc cho ánh mắt đầy đắc thắng của tôi. Tôi không biết nó sẽ giở trò gì sắp tới và cũng không muốn biết, mấy cái suy nghĩ của bọn tiểu nhân mà ám vào đầu thì chẳng hay ho gì.
Nhưng nó thì cũng đã đi trả lại cho tôi và Vivi một khoảng không gian yên bình, hôm nay quả là một ngày khó khăn và nặng nề với em, nếu tôi mà không có mặt thì không biết em sẽ đối phó ra sao nữa. Ngay giây phút này, tôi mới chợt nhận ra rằng em quá yếu đuối, em sẽ có thể gục ngã bất cứ lúc nào nếu không có sự che chở của tôi, em chẳng có thể phản ứng gì với quyết định của ba mẹ, nếu tôi mà không “cao thượng” tự động nhường cho thằng Đạt thì chẳng rõ là em sẽ tiếp tục ấp úng đến bao giờ. Tôi ôm Vivi thật chặt, cố gắng tạo cho em một cảm giác được yêu thương và bảo vệ tuyệt đối, tôi hôn nhẹ lên trán em:
– Bé Vi hôm nay không khóc, ngoan!
Vivi ngước mắt lên, cười tình với tôi:
– Vi lúc nào mà chẳng ngoan, hihi! – Nói rồi em lại ôm tôi thật chặt
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương. Quả thực ngày ấy tôi thầm cảm ơn cuộc sống đã cho tôi đặc ân quá lớn, được gặp em, để cho tôi yêu và được yêu, một quãng thời gian hạnh phúc khiến tôi mãi mãi không thể quên trong suốt cuộc đời. Tôi luôn muốn lúc nào mở mắt ra cũng được ở bên cạnh em mặc dù biết là không thể, thế nhưng tôi luôn dành hầu hết thời gian của mình để được ở cùng em, tôi muốn thời gian trôi chậm lại mỗi lúc như thế và thời gian lúc đêm thì làm ơn biến thật nhanh dùm tôi để tôi lại được thức dậy và lại được nhìn thấy em.
Ngồi lặng một lúc, tôi chợt nhớ ra một việc vô cùng hệ trọng mà phải nói ngay với con bé đang ôm tôi, tôi làm mặt nghiêm:
– Vi ở chung nhà với thằng Đạt cấm không được mặc đồ ngắn ngủn nữa nghe chưa!
Vivi tít mắt, nhỏ nhẹ:
– Dạ, em biết rồi, lo hoài, hì hì!
Tôi và em lại ôm chặt lấy nhau mà không biết rằng có một ánh mắt đang rình mò chúng tôi.
Chap 42:
Tôi cứ mải mê chìm đắm trong niềm hạnh phúc mới chớm nở cùng người con gái mình yêu mà không biết rằng có một cặp mắt vô cùng hãm đang lén quan sát chúng tôi. Thằng Đạt sau khi giả vờ xách vali lên lầu thì nó đứng ngay mé cửa phòng và nhìn thấy hết mọi hành động của 2 đứa nhưng thật sự thì nó đã đánh giá tôi quá thấp rồi. Tôi biết thừa là mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy nên ngay sau khi nó đi tôi đã cố gắng nhìn theo để biết chính xác những gì nó đang định làm, nhưng thực ra lúc ấy tôi cũng chẳng hiểu nó nhìn 2 đứa tôi “tâm sự” để làm gì. Dù gì thì chuyện tôi và Vivi yêu nhau cả nhạc phụ, nhạc mẫu và ngay cả nó cũng thừa biết, thế mà nó vẫn cố theo dõi làm như là để bắt quả tang chúng tôi vậy, bao nhiêu câu hỏi cứ thế mà bay tới bay lui trong đầu tôi. Thế nhưng ngay lúc này, bên cạnh tôi là một cô bé dễ thương, xinh đẹp thì dù có hơi hoang mang nhưng tôi cũng gạt hết qua một bên để tận hưởng cảm giác hạnh phúc dâng trào này. Vivi ôm chặt lấy tôi, tay thì chốc chốc lại bốc một miếng hoa quả đút cho tôi, mắt thì dán vào màn hình TV, cái chương trình mà em đang coi có tên là… WWE . Phải nói là lúc ấy tôi vui không thể tả nổi, WWE là một trong những niềm đam mê lớn nhất của tôi, thường thì chỉ có con trai mới xem cái thể loại đấu vật này một cách cuồng loạn mà thôi. Nhưng ngay lúc này, người con gái tôi yêu cũng đang chăm chú theo dõi từng pha bay nhảy, từng chiếc ghế, chiếc bàn cứ thế mà quăng tới tấp vào người các đô vật. Tôi không rõ là em có thích coi thật không vì hình như vài hôm trước tôi có kể với Vivi là tôi rất thích coi WWE nên em mở cho tôi coi cũng không chừng, nhưng nếu thế thì càng khiến tôi yêu em hơn mà thôi .
Tôi cười nhẹ rồi đưa tay xoa đầu Vivi, hỏi nhỏ:
– Hôm nay bé Vi cũng coi cái này á?
Em cười hì hì rồi lại lấy một miếng dưa hấu tống vào mồm tôi, tay vẫn ôm chặt lấy tôi không buông làm cho tôi suýt nữa thì… ngẹt thở:
– Vi lúc nào chẳng coi, anh hỏi lạ!
Tôi hơi giật mình nhưng cũng đủ tỉnh táo để nhớ ra cái tính tự tin thái quá của Vivi:
– Thế biết anh này tên gì không? – Tôi chỉ tay vào một tay đô vật hộ pháp
Vivi ngập ngừng một chút, lại cười tít mắt rồi rúc đầu vào ngực, tay ôm chặt lấy người tôi:
– Không biết, hì hì!
Càng ngày tiếp xúc nhiều với Vivi tôi càng nhận ra những nét dễ thương khó đỡ của cô bé này. Không biết thì cứ nói là không biết nhưng vẫn cứ bướng bỉnh và có phần tự sướng thái quá, thế nhưng tôi yêu cái sự lì lợm ấy, cái nét tinh nghịch và nhí nhảnh ấy của em. Đã từ rất lâu rồi, tôi đã mong muốn tìm được một mẫu người con gái lí tưởng mà tôi cứ nghĩ sẽ chỉ có trong giấc mơ, một người con gái xinh xắn, dễ thương, ngoan hiền, không cần học giỏi gì cho lắm thế cơ mà ông trời còn tặng cho tôi một cô người yêu hơn cả mong đợi, tôi muốn em mãi mãi là của tôi, không bao giờ rời xa dù chỉ một phút giây, tôi cũng ôm chặt lấy em, thầm thì:
– Yêu bé Vi quá à!
Vivi hơi sững lại một chút nhưng cũng nhanh chóng nhận ra và lại tít mắt:
– Vi cũng yêu anh, hihi!
Ngay thời điểm đó, tôi chẳng quan tâm những gì thằng Đạt đang làm và cũng chẳng quan tâm nó sẽ có những âm mưu gì, tôi chỉ tận hưởng những gì cuộc sống đã mang lại vào ngay hiện tại, ngay lúc này mà thôi. Tôi đã từng đọc một cuốn sách có tên là “The Present” – “món quà” nhưng nó cũng có nghĩa là “hiện tại”, bạn sẽ thật sự cảm nhận được hạnh phúc nếu bạn chỉ tập trung vào những gì đang diễn ra trong hiện tại, ngay bây giờ. Tôi đã hiểu và hoàn toàn tin tưởng vào điều đó, chỉ quan tâm đến tôi và em, trên thế giới này chỉ có tình yêu của chúng tôi mà thôi.
Ngồi trò chuyện một lúc thì Vivi nói buồn ngủ, tôi kêu là lên phòng ngủ nhưng Vivi không chịu, em cứ nhõng nhẽo đòi nằm gối đầu lên đùi tôi mà ngủ, thế là tôi cũng đành… chiều theo . Tôi vuốt tóc Vivi, mái tóc óng mượt mà tôi đã đánh dấu bằng những nụ hôn lên đó, tôi không muốn ai được vuốt ve nó và càng không được chiếm đoạt người con gái sở hữu mái tóc ấy từ tay tôi. Cảm giác này mới bình yên và dễ chịu biết bao, một ngày chủ nhật đẹp trời, sau một bữa cơm ngon miệng được ngồi thưởng thức chương trình mình yêu thích bên cạnh người con gái mà mình yêu, quả thực là không còn gì có thể sánh nổi.
Tôi ngồi coi được một lúc thì cũng thấy hơi buồn ngủ nên bế Vivi lên phòng nằm. Tôi vừa đặt Vivi xuống thì ngay lúc đó… cặp tuyết lê của Vivi đụng vào cánh tay khiến tôi thoáng chút giật mình, máu nóng bốc lên đỉnh đầu. Dù gì thì tôi cũng là một thằng con trai, mà đã là con trai thì khi gặp những trường hợp như thế này rất khó có thể kiềm chế, tôi cũng vậy, phải nói là lúc đó tôi đã có ý định giở trò với Vivi, thế nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu đang ngủ khò đằng kia, cái suy nghĩ ấy lại tan biến đi lúc nào không hay. Cô bé của tôi thì lúc nào cũng ngây thơ trong sáng, em luôn không ngại ngần gì khi có những hành động thân mật với tôi vì tôi biết tôi là người mà em yêu thương nhất và em luôn dành cho tôi niềm tin tưởng tuyệt đối. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt cảm thấy vô cùng có lỗi, một cảm giác khó chịu đang dâng lên trong huyết quản, rõ ràng đã hứa rằng sẽ giữ gìn cho Vivi, thế mà bây giờ lại nghĩ xằng nghĩ bậy, tôi chỉ muốn đập đầu vào tưởng… tự sát để bảo toàn danh dự, thế nhưng nếu tôi chết thì em sẽ yêu ai đây? Tôi cúi người xuống, chỉnh tư thế nằm thoải mái cho Vivi rồi đắp chăn cho em, tôi ngồi xuống bên cạnh em, vuốt ve đôi má hồng hào đáng yêu ấy rồi tự cười thầm một mình. Bỗng, Vivi choàng dậy ôm lấy tôi, khẽ nói vào tai tôi:
– Cảm ơn anh!
Nghe xong câu nói đó, thật sự thì tôi có hơi giật mình, hoá ra em chưa ngủ hoặc có thể là em ngủ rồi nhưng ngay tình huống đó em đã thức giấc và chờ đợi phản ứng của tôi, nếu mà lúc nãy tôi không kiềm chế được có lẽ mọi chuyện sẽ không tốt đẹp như bây giờ, thế mới biết, có người yêu xinh đẹp cũng chẳng phải là một thứ gì đó quá đáng tự hào. Tôi vòng tay ra, xoa đầu Vivi rồi ôm chặt lấy em, người con gái của tôi không phải là một người con gái toàn diện, em hay mít ướt, hay giận vu vơ, quá ngây thơ và dễ tin người, tôi cũng thế cũng chẳng hoàn hào gì hơn, tôi có quá nhiều tật xấu, mặt mũi thì cũng không đẹp trai như hot boy, tiền thì cũng không nhiều như ai, thế nhưng vượt lên trên tất cả những thứ tiền tài vật chất hay sự khiếm khuyết của bản thân, cả 2 đứa chúng tôi đều yêu thương nhau, và đó là điều quan trọng nhất. Tôi có thể không cho em được cuộc sống sung túc, giàu sang như những thằng quý tử “dỏm” ở ngoài kia nhưng tình yêu mà tôi dành cho em thì không ai có thể so sánh được, và thật may mắn cho tôi khi em cũng nhận ra và thấu hiểu điều đó.
Tôi tựa vào thành giường trong khi em vẫn rúc vào người tôi, 2 tay vẫn níu chặt dường như không muốn cho tôi chạy đi đâu hết vậy . Tôi cốc đầu Vivi một cái, trách… yêu:
– Cái con này, có buông ra không thì bảo?
Vivi làm mặt nhăn nhưng vẫn không chịu thả tay khỏi tôi:
– Hông!!!!!!
Tôi dù bên trong thì đang tuôn trào cảm xúc nhưng bên ngoài thì vẫn cố tỏ ra mình thật… cool:
– Buông ra đi trời ơi ôm chặt quá sao chịu nổi?
Em bĩu môi rồi thè lưỡi trêu:
– Tui ôm người yêu tui mắc mớ gì mấy người đánh tui, vô duyên, plè
Tôi hơi ngẩn người ra để nghĩ về thằng… người yêu của em, nhưng tới khi nghĩ kĩ rồi thì tôi mới nhận ra đó là… tôi . Cái kiểu nói chuyện của Vivi chắc chắn cũng là một phần khiến tôi bị cuốn hút, em luôn luôn có những câu châm chọc rất thú vị và mới lạ, Vivi hiếm khi nào nói đi nói lại một kiểu và hơn tất cả, mỗi lần mà em thè lưỡi trêu là y như rằng lúc đó tim tôi cứ gọi là đập thình thịch, quá dễ thương và dễ… yêu, chỉ muốn đè ra và… hôn lấy hôn để vào cái khuôn miệng xinh xắn ấy thôi.
Tôi và em lại tiếp tục… ôm lấy nhau, không rõ đã từ khi nào mà tôi lại thích ôm đến vậy, cảm tưởng như cứ mỗi 10p không được ôm Vivi là tôi sẽ bệnh mà chết ngay vậy. Thế nhưng lần ôm ấp của bọn tôi lúc này đã không kéo dài như dự kiến, khi tôi đang định hôn lên trán em thì ở ngoài có tiếng gõ cửa:
– Vi ơi Vi!
Tiếng thằng Đạt xem chừng hốt hoảng lắm, nó gọi cửa rầm rầm. Tôi tạm buông Vivi ra để em ra mở cửa, chẳng cần biết nó đến đây làm gì nên tôi chẳng thèm đi đâu, cứ ngồi im trên giường của em và giả vờ đăm chiêu suy nghĩ. Vivi tót ra mở cửa cho thằng Đạt, em và nó nói chuyện gì đó hồi lâu. Em đóng cửa rồi lí nhí chạy vô trong, tựa mái đầu vô vai tôi, thỏ thẻ:
– Đạt nói muốn nhờ em dẫn đi mua một số thứ, bạn ấy mới vô nên chưa biết đường, anh cho em đi nha?
Dĩ nhiên tôi sừng sộ lên và quát:
– Không, anh cấm Vi đi với nó!
Vivi nhăn nhó nhìn rất đáng thương, có vẻ tôi đã hơi nặng lời mà quên mất rằng, cô bé của tôi là chúa khóc nhè, đụng tí là mít ướt khiến bao phen tôi đã phải khốn khổ rồi. Em làu bàu như muốn khóc đến nơi:
– Nhưng có mẹ đi nữa mà!
Tôi lè lưỡi vì cú hớ hênh và vì tình huống mà tôi làm dữ khiến em sợ, tôi ôm em vào lòng, vỗ nhẹ bên má đang đỏ ửng kia, chữa ngượng:
– Hì hì, cho anh xin lỗi, bé Vi đừng giận anh ha, Vi giận anh thì anh chơi với ai?
Tôi giả vờ làm mặt tội, Vivi có vẻ cũng hơi nguôi ngoai, trách:
– Anh suốt ngày mắng em thôi, em ghét anh lắm! – Cô nàng dù nói có vẻ hờn dỗi nhưng vẫn nằm im trong vòng tay tôi
– Xin lỗi mà, giận hư thận! – Tôi nhăn nhở
– Xí, ghét!
Vivi bĩu môi ra chiều không tin tưởng tôi lắm nhưng vẫn ngước mắt lên hỏi:
– Cho Vi đi một lát rồi Vi về với anh mà, được không?
Tôi dù rất ghét thằng Đạt và càng không muốn để nó và Vivi có một khoảng thời gian nào được ở cùng nhau nhưng nếu có nhạc mẫu đi cùng cộng thêm cái khuôn mặt đáng yêu cùng lời năn nỉ cũng quá sức “yêu” ấy thì tôi cũng chẳng còn có lý do gì để ngăn cấm, thế nhưng điều mà tôi đang quan tâm lúc này là có thật nhạc mẫu sẽ đi cùng em và nó hay không và nó có đúng là không biết đường không khi mới hồi nãy, nó còn đòi chở Vivi đi học. Hàng tá những thắc mắc mà tôi muốn giải đáp ngay lúc này, thế nhưng tôi cũng nghĩ ra được một kế sách vẹn toàn mà chẳng lo sợ bất kì điều gì cả, đó là, tôi sẽ… đi theo Vivi luôn, đỡ phải nhức đầu, em nhỉ?
Chap 43:
Gương mặt tôi lúc ấy theo những gì mà Vivi kể lại thì quả thật là rất khả ố và có phần gian xảo . Tôi thì tất nhiên không thể thấy được mặt của chính mình nhưng tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích đang dần dần dâng lên, đang đứng giữa một ngàn nỗi lo không tên và những tưởng là chỉ còn biết chấp nhận buông xuôi, thế nhưng trong một phút “xuất quỷ nhập thần” tôi đã tìm ra được một cách vô cùng vẹn toàn mà lại đơn giản đến bất ngờ. Với kế sách mới này, tôi có thể đảm bảo rằng thằng Đạt sẽ chẳng có một cơ hội nào để gần gũi với Vivi, càng tốt hơn nữa khi cũng với kế hoạch thượng đẳng của mình, tôi sẽ được ở bên cạnh em, vâng, đó chính là kế sách hoàn mỹ… đi theo.
Ngay lúc mà Vivi còn ngơ ngác chưa hiểu nổi những gì tôi đang âm mưu trong đầu thì tôi đã ôm chầm lấy em và hôn nhẹ một cái lên… trán , tôi cười nham hiểm:
– Cho anh đi với Vi nghen, hé hé!
Vivi dù đã cố gắng nín nhưng cũng không thể không phì cười vì khuôn mặt hết sức “nai tơ” của tôi lúc ấy, thế nhưng vẫn vờ làm mặt nghiêm trọng, có vẻ như là muốn bắt chước tôi:
– Hông, Vi cấm anh đi!
Tôi biết điều đó, thế nên tôi cũng làm mặt tội, bĩu môi nhăn nhó các kiểu sao cho giống với Vivi nhất có thể, tôi níu lấy cánh tay của em lắc qua lắc lại làm bộ năn nỉ như những gì mà em hay làm:
– Đi mà, Vi ơi, Vi xinh, Vi dễ thương, Vi đáng yêu, cho anh đi đi mà!
Vivi vẫn giả bộ cương quyết quay đầu đi làm như ta đây là kẻ vô tình nhất thế giới:
– Đã nói hông là hông, năn nỉ tui vô ích, tui ghét mấy người rồi!
Tôi vờ làm mặt buồn rầu, chạy tới chạy lui trước mặt Vivi, cầm tay em lắc lư liên tục, nhõng nhẽo đến phát… ớn:
– Giờ Vi thích gì anh mua cho, cho anh đi với! Đi mà, Viiiiiiii!
Vivi lắc đầu nguây nguẩy, phồng má:
– Hông…
Thế nhưng chưa để cho em dứt lời thì tôi đã nhón lên hôn vào má em một cái đánh “chụt”. Khỏi cần nói, Vivi lúc này mặt đỏ bừng, tay đưa lên che chỗ hôn lại như vừa bị… xàm sỡ vậy . Và cũng chưa để em kịp nói gì, tôi dang tay ra kéo Vivi lại và ôm chặt lấy, lấy tay xoa đầu em để tỏ ý… an ủi. Chẳng nhớ tôi đã bạo gan hơn từ khi nào, chắc là từ khi yêu Vi, nhưng cũng không đúng, với người con gái tôi yêu thì tôi mới dễ dàng thể hiện tình cảm cũng như không sợ… quả báo chứ với những cô gái khác thì chắc tôi cũng sẽ chỉ câm như hến mà thôi.
Sau đó vài phút, Vivi đuổi tôi ra ngoài để em… thay đồ . Trước khi bị đá văng ra khỏi phòng thì tôi còn ngoái đầu lại dặn em không được mặc quần ngắn, Vivi cười hì hì nhưng tôi chẳng biết là em có làm hay không nhưng tôi thiên về phần em sẽ nghe lời vì Vivi của tôi rất ngoan mà. Quả đúng như vậy, Vivi xuất hiện rạng rỡ với chiếc quần jeans xanh ôm cộng chiếc áo sơ mi tay dài và thêm đôi cao gót 7 phân khiến cho em trở nên chững chạc quá thể. Tôi như không tin vào mắt mình, mồm há hốc, mắt mũi trợn ngược, tôi không thể ngờ một cô bé nhí nhảnh và có phần con nít như em lại có thể ra dáng người lớn đến thế này mặc dù Vivi có thân hình khá chuẩn chứ không phải là to béo gì. Em cười tít mắt:
– Vi mặc vậy được chưa, hihi ?
Quả thật là em đã làm đúng như ý muốn của tôi, không mặc quần ngắn nhưng thế này thì… Thế nhưng trong khi tôi mặc bộ đồ đậm chất trẻ trâu, quần jeans đen, giày Converse, áo thun slogan đấy là còn chưa kể nếu đi bộ thì tôi sẽ quất thêm chiếc Snapback gai mà tôi đã từng cho em đội hôm đá banh vì nhà Vivi khá gần nhà sách và chợ thì em lại quá lớn thế này. Tôi dù rất muốn thừa nhận là em mặc như vậy quá đẹp nhưng vì sợ bị chê lái “máy bay bà già” nên tôi làm mặt ngầu chê xấu:
– Xấu quá, thay đồ nào trẻ trung hơn coi, nhìn Vi đi chung với anh chắc người ta tưởng 2 mẹ con quá!
Vivi giận dỗi không trả lời, dặm chân bình bịch rồi bỏ vào phòng, quay lại liếc tôi một cái sắc lẻm rồi đóng cửa phòng cái “rầm”. Tôi nhún vai ra chừng mình vô can mặc dù lúc đó chẳng có ai chứng kiến cả. Tôi đi qua đi lại trước cửa phòng, lòng hồi hộp hệt như lần đầu tiên đi… đánh nhau vậy , cũng lo lắng, căng thẳng và có phần hào hứng.
Và những lo lắng có cơ sở của tôi đã biến thành cơn ác mộng thật sự, Vivi xuất hiện với một bộ dạng quá sức là… đáng yêu. Em mặc một chiếc váy hồng chấm bi dài trùm gối, mắt đeo chiếc kính Nobita thường lệ, trên đầu còn thắt thêm một chiếc nơ kẹp tóc cũng màu hồng ton sur ton, nhìn cứ như một nàng công chúa đáng yêu mới bước ra từ trong tập truyện cổ tích tôi mới đọc lúc sáng. Và lần này thì tôi lại há hốc mồm, dám cá nếu không có bức tường phía sau lưng thì tôi đã ngã lộn cổ xuống dưới trước vẻ đẹp quá sức chịu đựng của Vivi rồi. Vivi bẽn lẽn đỏ mặt rồi húc khuỷu tay vào tôi:
– Làm gì… mà nhìn… người ta dữ vậy?
Tôi vẫn đang trong trạng thái bị làm “choáng” bởi quá nhiều chiêu thức từ Vivi, nào là xinh đẹp, dễ thương rồi vòng vèo đủ thứ nên mặt cứ trở ra như tượng gỗ. Em lần này tát tôi một cái, không mạnh, nhưng đủ đau, phồng má:
– Sao anh nhìn… Vi hoài thế ?
Giọng Vi lúc này ấp úng rất đáng yêu, chỉ có thánh mới không bị rung động trước em vào lúc này, tôi cá là như vậy. Thế nhưng sau một hồi đưa tâm hồn cuốn theo chiều gió, tôi đáp xuống phần xác đang đứng ngay bức tường này, gãi đầu cười khì khì, bắt chước lại câu nói của em hồi nãy:
– Tui nhìn người yêu tui mắc mớ gì đến cô nào ?
Em quay lưng giận dỗi bỏ đi:
– Vô duyên!
– Duyên anh nhiều quá không có vô được nữa đâu, hé hé! – Tôi cười nham hiểm nhưng chân vẫn bước đi theo Vivi.
Vivi đi nhanh chân xuống nhà dưới, miệng thì tủm tỉm cười nhưng vẫn cố ra vẻ là đang giận dỗi, tôi thấy được điều này vì cầu thang nhà em theo hình vòng cung, đứng ở trên là có thể dễ dàng thấy được người phía dưới đang làm gì. Tôi hoàn toàn có thể chớp thời cơ ngay lúc đó để “giảng hoà” luôn nhưng thôi, thích chơi trò giận thì tôi cũng tham gia luôn, để xem ai chịu được lâu hơn. Bước xuống tới phòng khách, thằng Đạt đã ngồi chễm chệ trên con xe AB mà ông già nhạc phụ mới “cho” nó, nhìn cái mặt nó lúc ấy khiến tôi chỉ muốn bay lên tung một cước vào cho nó biết thế nào là lễ độ, cơ mà cũng phải công nhận đối với một thằng học sinh như tôi thì con xe ấy nhìn là phát thèm . Nhưng chợt nhớ là có khả năng sẽ đi bộ nên tôi cố giả vờ như không thèm quan tâm, bơ đi rồi quay chân đi ra ghế sofa, ngồi xuống chờ nhạc mẫu sửa soạn các thứ. Vivi thì đang “giận” nên đi tới đi lui không dám ngồi xuống ghế, nhìn điệu bộ cô nàng lúc đó khiến tôi phải bật cười, Vivi lúc đó nhìn thấy tôi đang bò ra mà cười thì nhăn nhó liếc tôi dài cả cây số . Thằng Đạt thì thấy tình hình chiến sự đang nổ ra, nó chớp ngay thời cơ, chạy lại kéo tay Vivi ra ngoài:
– Vi ra Đạt chở đi nha, cô đi xe riêng nên đi sau!
Vivi lúc này mặt cười gượng với thằng Đạt nhưng ngay sau đó lại nhăn nhó quay ra nhìn tôi. Tôi cười giả lơ làm như ta đây không quan tâm khi đã giận rồi, tôi ngồi huýt sáo rồi lấy cuốn Doremon ra đọc, tâm thái rất ư là thoải mái. Chỉ đến khi tôi thấy thằng Đạt định kéo tay em ra ngoài thì mới đứng dậy, chạy lại và giữ Vivi lại, cười giả tạo:
– Xin lỗi Đạt ha, Vi không thích bị người lạ nắm tay đâu!
Nói rồi tôi gạt phắt tay nó ra rồi kéo Vivi lùi ra phía sau lưng trong khi em vẫn còn đang ngơ ngác dù đã không còn nhăn nhó nữa. Thằng Đạt lúc này mắt long lên sòng sọc, tay chân nắm chặt, có vẻ như là nó không thể tiếp tục đạo đức giả được nữa mà muốn bay tới đám thẳng vào mặt tôi ngay bây giờ:
– Mày, mày… muốn chơi tao à?
Tôi chẳng hề mảy may nao núng vì khi làm như thế, tôi đã xác định phải đến 70 80% là nó sẽ nổi nóng, tôi làm mặt ngáo, trả lời một cách cũng rất “gấu”:
– Ờ đó, rồi sao?
Thằng Đạt mặt mũi hầm hầm, nghiến răng ken két, đưa tay lên định đấm, tôi cũng đã chuẩn bị né đòn và nếu được thì tặng thêm cho nó vài cú đá, thằng này như tôi đã nói chỉ là một thằng giang hồ nửa mùa, mặt thì có vẻ ngầu thật thế cơ mà võ vẽ thuộc dạng ruồi muỗi, đi đánh nhau chỉ có mang vạ vào thân, đến thế đứng của nó cũng chẳng có lấy một chút gì gọi là thủ thế cả, mà đã không có ý định thủ thì tôi chắc chắn thắng. Nhưng chưa để tôi kịp làm gì thì nó đã đưa tay ra đám thẳng vào mặt tôi, lực rất mạnh nhưng hơi chậm và thiếu một chút dũng mãnh, tôi tự tin với chút ít võ thuật mà mình mới tu luyện được vài tháng nay. Tôi cũng nhanh tay đưa chân phải lên đồng thời lùi lại một bước để né cú đánh của nó cũng như đá văng nó ra xa, đây là một chiêu đơn giản của Tiệt Quyền Đạo. Vivi lúc này đứng nép sát vào tôi, 2 tay níu chặt cánh tay phải của tôi, có vẻ như em đang rất sợ hãi và… khó xử khi 2 người, một người là bạn thân, một là người yêu đang sắp có một cuộc hỗn chiến. Nhác thấy ánh mắt tội nghiệp ấy, tôi chùn chân lại, cố gắng tung lực chỉ đủ để hất thằng Đạt ra xa chứ không gây tổn thương gì cho nó. Nhưng nó đang đứng trên bậc thềm, trúng cú đá của tôi khiến nó hơi mất đà và té nhoài xuống nhưng xem chừng là chẳng hề hấn gì. Nó định lao tới ăn thua đủ với tôi một lần nữa nhưng tôi chắc hẳn nó cũng biết được rằng đánh tôi không phải chuyện dễ như nó nghĩ. Tôi cười nhạt rồi đưa tay ra toan kéo nó lên. Thằng Đạt cộng thêm Vivi lúc này đang tỏ ra hết sức ngạc nhiên và có phần khó hiểu khi chỉ vừa 2s trước, chúng tôi còn tưởng như sẽ long tranh hổ đấu thế mà giờ đây tôi lại chìa tay ra thể hiện hoà khí. Thằng Đạt hơi sững người lại nhưng rồi cũng nắm lấy tay tôi, tôi kéo nó đứng dậy, cười khinh bỉ nhưng giọng nói vẫn cố tỏ ra bình thường:
– Xin lỗi Đạt nhé, mình chỉ tự vệ thôi!
Nó xem chừng như đang căm tức lắm, nó nắm tay tôi như muốn bóp nát luôn vậy, thế nhưng tôi cũng bóp tay nó lại không kém, xem như là đêu bên đều có lợi . Nó hất mạnh tay tôi ra, hầm hầm bỏ ra dắt xe vì nó biết rằng đánh nhau với tôi ngay lúc này chẳng phải là một việc khôn ngoan, hơn nữa chắc nó cũng không muốn Vivi phải chứng kiến chuyện này. Riêng Vivi bé nhỏ lúc này mắt đỏ hoe đứng núp sau lưng tôi nãy giờ im thin thít, tôi xoa đầu em rồi cười nhẹ:
– Anh chưa làm đau nó đâu, Vi yên tâm!
Vivi ngước mắt lên nhìn tôi, nói trong tiếng nấc khẽ:
– Vi sợ Đạt làm anh bị thương thôi, hức!
Tôi đưa tay tháo chiếc kính to bự của Vivi ra, khẽ lau giọt nước mắt vừa mới tuôn rơi trên gương mặt đáng yêu ấy, giọt nước mắt mà tôi đã hứa là sẽ không bao giờ để nó phải rơi. Tôi xúc động với những tình cảm mà em dành cho tôi, em khóc vì lo cho tôi chứ không phải là lo cho cái thằng giang hồ đang hì hục kéo con AB đen cóng ra ngoài, tôi chợt cảm thấy từng niềm hạnh phúc lại len lỏi qua từng ngăn cửa bé xíu của con tim, thì thầm khẽ vào tai em:
– Cám ơn em, tình yêu của anh!
Chap 44:
Khoảng khắc tưởng như chỉ có trong những bộ phim tình cảm Hàn Quốc giờ đã xuất hiện ngay tại thời điểm này và người tạo nên những khung cảnh quá sức lãng mạn ấy chính là tôi và Vivi, 2 đứa trẻ chưa hiểu sự đời nhưng vẫn đủ lớn để biết trao tặng cho nhau những tình yêu nồng cháy và những nỗi niềm chưa gọi thành tên. Lau vội đi những giọt lệ ướt nhoà trên đôi má ấy, tôi nhận ra rằng mình thực sự đã lớn lên rất nhiều kể từ khi được gặp, được quen và được yêu em. Tôi biết được trách nhiệm của mình lớn như thế nào, tôi không phải chỉ còn biết chạy trốn và ẩn mình để tránh khỏi những rắc rối đơn thuần mà còn phải kéo em cùng theo, che chở và bảo vệ em khỏi những sự tai quái ấy, và điều quan trọng nhất là không để em phải nhận dù chỉ là một sự tổn thương nào về cả tinh thần lẫn thể chất. Tôi biết mình phải làm những gì để không khiến em cảm thấy buồn, tôi biết những thứ mình có thể thực hiện để đem lại cho Vi những niềm vui bất chợt, tôi đã biết nhiều lắm kể từ ngày tôi được gọi nàng là… em.
Vivi vẫn còn khẽ nấc nghẹn, những giọt nước mắt vẫn còn vương vẫn đâu đó trên bờ mi của người con gái tôi yêu, nó chẳng khiến em xấu đi mà còn làm tăng thêm sự nhỏ bé, yếu ớt của Vi để tôi biết và đảm bảo rằng mình phải làm những gì mới có thể xoá đi những vết thương trong lòng em. Tôi đeo lại mắt kính cho em, khẽ nhéo đôi má đang ửng hồng kia, trông cô bé của tôi lại đáng yêu và xinh xắn như ngày nào, tôi cười mỉm, nhẹ nhàng… trách:
– Đã nói ở bên anh không được mít ướt, sao không nghe lời hà?
Vivi vẫn lặng im, em không nói gì, chỉ ôm chầm lấy tôi và khóc thút thít. Tôi biết được cảm xúc của em, tôi biết hết tất cả. Dù mọi chuyện chẳng có gì to tát nhưng kể từ lúc ấy, tôi đã tự nhủ là phải giữ gìn và biết bảo vệ bản thân mình hơn một chút vì sau này nếu tôi có mệnh hệ gì, tôi đau 1 thì em đau đến 10 . Thằng Đạt thì khỏi phải nói, mặt nó đỏ lè cả lên, không nói không rằng, khói xì lung tung cả, nhìn đến là thảm. Thế nhưng trong tình yêu không có khái niệm nhân từ hay nương tay vì tình trường thực chất cũng như chiến trường vậy thôi, mạnh được yếu thua, cứ thắng là có quyền. Và tôi cũng vậy, tôi đã thắng nó ở 2 phương diện rồi thì đương nhiên tôi là người chiếm thế thượng phong, tôi chiếm trọn tình cảm của vivi, hơn nữa tôi cũng chỉ vừa mới hạ gục nó chưa đây 1 phút trước, quá nhiều lợi thế và tôi đủ thông minh để không phải tự tay ném đi những cái lợi quá sức rõ rệt ấy. Tôi nhếch mép nhìn nó, lắc đầu nguây nguẩy tỏ ý khinh thường, tất nhiên là Vivi không nhìn thấy . Trong khi chờ đợi nhạc mẫu sửa soạn xong, tôi kéo Vivi ngồi xuống rồi ôm chặt lấy em, không cho em giãy giụa hay thoát ra, Vivi dường như vẫn còn chưa kịp định thần, em ấp úng:
– Mẹ sắp xuống rồi, anh thả Vi ra đi!
Tôi vẫn không buông tay ra, ôm Vi chặt cứng, nạt:
– Nằm im đó, cấm cãi!
Em nhăn mặt rồi cũng ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng tôi, mặc dù không chủ động nói hay thể hiện ra bên ngoài nhưng với những kinh nghiệm của tôi thì tôi chắc em cũng thích được tôi ôm lắm . Chợt tiếng nhạc “Sexy Boy” vang lên, tôi có điện thoại, tôi và em không hẹn mà gặp, 2 đứa cùng giật bắn người, nhưng chỉ khác là trong khi em vội vã định bỏ tôi ra thì tôi một tay móc điện thoại, một tay vòng qua ôm vai Vivi, trừng mắt doạ khiến em bĩu môi giận dỗi nhưng cũng vẫn nằm im như con mèo con . Tôi lấy con Iphone ra lướt vài đường nhận cuộc gọi, cuộc gọi từ “Phát khùng”:
– Thằng chó mày đang ở đâu thế? – Giọng nó có vẻ hốt hoảng
Tôi cũng hơi thắc mắc, hỏi ngược lại:
– Gọi tao làm cái gì thế? Nhớ tao à? – Tôi vẫn còn cà khịa
Ở đầu dây bên kia, tôi nghe rõ giọng điệu có phần bực tức của Phát khùng, hẳn là không phải đột nhiên mà nó gọi điện cho tôi nếu không phải là “nhớ”. Nó giãy nảy:
– Cha mày chiều nay đá với A2, không tới thì đừng có nhìn mặt tao! – Phát khùng đội trưởng quát lớn, giọng ra lệnh.
Tôi giật bắn người, quả thực đúng là chiều nay lớp tôi có thi đấu trận bán kết với A2, lớp của thằng Tiến mà tôi đã từng… thề non hẹn biển là sẽ quyết tâm đánh bại nó cho bằng được để trả mối thù “cướp” Huyền trong tay tôi mặc dù bây giờ thì tôi cũng chẳng còn bận tâm về việc đó nữa khi bên cạnh tôi là một cô bé dễ thương gấp bội. Rõ ràng là sáng hôm qua tôi còn nhớ nhưng buổi chiều khi nghe Vi mời sang nhà em ăn trưa thì với tâm thái sung sướng cực độ, tôi lại quên béng đi mất. Nghĩ rồi, tôi vội vàng trả lời một cách khá từ tốn và chậm rãi vì đã tìm được lý do nhằm thoái thác trách nhiệm:
– Ok, ok tới liền, bọn mày cứ đá trước đi, tao cũng chỉ là dự bị thôi mà!
Ai ngờ Phát khùng hét lớn trong điện thoại một cách vô cùng giận dữ:
– Cái thằng khốn này, thằng Đan đau chân đá không được, mày éo nhớ gì hết à? Thằng vô trách nhiệm, không đá thì cút!
Đến nước này, tôi mới mang máng nhớ ra việc thằng Đan gặp phải chấn thương vì bị chơi xấu bởi lũ chó lớp A5. Quả đúng là tôi có hơi vô trách nhiệm thật, bữa trước vì sĩ diện hão với Huyền nên thề sống thề chết quyết thắng cho bằng được, thế nhưng bữa nay thì tôi chẳng còn nhớ là bữa đó mình có nói như vậy hay không nữa vì tôi đã lỡ… động lòng phàm mất rồi. Một thằng không có chí tu luyện như tôi đã đành mà còn gặp phải một con “hồ ly tinh” quá sức đáng yêu như Vivi thì bảo sao tôi có thể chịu đựng nổi. Phát khùng cúp máy cái rụp, tôi đang ở trên thiên đàng bỗng rơi thẳng xuống chín tầng địa ngục, những mong sẽ có một buổi chiều bình yên và hạnh phúc bên cô người yêu xinh xắn kia thế mà giờ phải è cổ rú ga lên sân mà phơi nắng dù tiết trời cũng khá là mát mẻ. Chỉ nghĩ đến việc dắt quả banh lượn lờ trên nền cỏ nóng rát chân, tôi chỉ muốn ngất xỉu ngay bây giờ để tránh cho mình khỏi cái hoạ sát thân. Thế nhưng thực tế thì đâu bao giờ chiều lòng con người, tôi vẫn tỉnh táo và dù có muốn đi chăng nữa tôi cũng đâu có thể muốn xỉu lúc nào cũng được. Tôi quay mặt sang nhìn Vivi, nhún vai rồi thè lưỡi giải trình trước ánh mắt ngu ngơ của cô bé “váy hồng”:
– Hê hê, xin lỗi Vi anh không có đi cùng Vi được rồi, chiều nay… lớp đá banh mà anh… quên mất – Tôi ấp úng, gãi đầu gãi tai, cứ như đang bị “vợ” tra hỏi vậy.
Trái với mọi dự đoán của tôi rằng Vivi chắc hẳn sẽ nhăn nhó rồi giận tôi luôn, thế nhưng em lại cười tít mắt, tay vòng ra ôm chặt lấy tôi:
– Anh không đi cùng Vi thì Vi sẽ đi cùng anh, Vi lên coi anh đấu luôn, hì hì!
Tôi dù là đang ở thế “phạm nhân” nhưng khi nghe em nói sẽ đi xem đá banh mà giữa buổi chiều đầy nắng thế này mà trong khi em vẫn chưa khỏi bệnh sau bữa hôm bị phơi nắng vì chiếc nón “Hip hop” của tôi. Tôi chợt nghiêm mặt, lo lắng:
– Không được, người Vi vẫn còn nóng hôi hổi thế này, Vi mà bệnh nữa thì anh làm sao?
Vivi nhăn nhở, rúc đầu vào ngực tôi rồi lắc qua lắc lại:
– Đi mà anh, cho Vi đi với, Vi hứa sẽ đội mũ đàng hoàng mà!
Tôi bật cười vì suy nghĩ ngây ngô của Vivi, chắc em nghĩ tôi đang nhắc đến chuyện đội mũ ngược hôm nọ khiến em bị cảm nắng, nhưng em có biết không, em cảm nắng thời tiết còn tôi cảm nắng em đấy, Vi à! Trước sự năn nỉ ỉ ôi cộng thêm cả màn nhõng nhẽo hết sức đáng yêu ấy, tôi đã xiêu lòng, thờ dài:
– Haiz, thôi được rồi, cho Vi theo mà trước hết lên thay đồ khác đi dùm tui đi, mặc đồ này trai nó nhìn mệt lắm! – Tôi nạt
Em cười hì hì rồi chạy biến lên phòng, xem chừng đang gấp gáp lắm. Thằng Đạt thì đang ngồi ở xích đu và nói điện thoại với ai đó còn nhạc mẫu lúc này cũng vừa sửa soạn xuống tới nơi. Bà niềm nở hỏi:
– Bé Vi với Đạt đâu rồi con?
Theo phong cách của người miền Nam khi nói chuyện thì sẽ nói là “con” một cách thân mật và gần gũi hơn so với “cháu” của miền Bắc, điều này là vô cùng hiển nhiên thậm chí ngay cả một đứa trẻ cũng có thể biết, thế nhưng lúc ấy tôi đang tự sướng với suy nghĩ rằng nhạc mẫu gọi tôi là “con” trong “mẹ, con” chứ không phải là “con” trong “cô, con” . Mặc dù nghĩ là vậy và tự mình sung sướng là vậy nhưng tôi cũng vẫn xưng hô một cách bình thường và giấu kín “nỗi niềm” của mình vào trong lòng, tôi cũng niềm nở:
– Dạ Vi đang thay đồ còn Đạt hình như đang nghe điện thoại!
Nhạc mẫu cười tươi, lúc cười trông nhạc mẫu đẹp không thua gì nữ minh tinh màn bạc Angelina Jolie, thậm chí có phần quý phái hơn . Bà hỏi tôi:
– Bây giờ cô với bé Vi dẫn Đạt đi mua vài thứ lặt vặt, con có đi cùng không?
Tôi dù rất muốn đi nhưng đó chỉ là suy nghĩ lúc cách đây 5p thôi, còn bây giờ khi mà Vivi đã quyết định “bỏ bạn theo trai” để đi xem tôi đá bóng thì tôi cũng chẳng còn chút vương vấn gì nữa mà vui vẻ từ chối một cách không thể lịch sự hơn nhưng cũng không kém phần thân mật:
– Dạ thôi cô ơi giờ lớp con đang thi đấu bóng đá chắc con phải đi ngay!
Nhạc mẫu có vẻ hơi tiếc, nét mặt bà tuy không thể hiện rõ điều đó nhưng bằng con mắt “tinh đời” của mình, tôi đã dễ dàng nhìn thấu hết tất cả. Bà nhỏ nhẹ, giọng nói có phần hơi ngạc nhiên:
– Con đi đá banh thế bé Vi nó có đòi đi theo không? Cô là cô quen cái tật của nó lắm!
Đúng là nhạc mẫu là người hiểu con gái hơn ai hết, bà đã đoán chuẩn đến từng chi tiết trong việc này, bà biết thừa đức tính cũng như… tình cảm của con gái mình, bà biết rằng nếu tôi đi đâu ngay trong một ngày nghỉ thế này thì thể nào Vivi cũng đòi theo cho bằng được, và mọi chuyện quả đúng như vậy. Tôi gãi đầu cười trừ:
– Hì hì, dạ Vi cũng nói là muốn đi coi con thi đấu nên thay đồ khác rồi cô ạ!
Nhạc mẫu lắc đầu cười khổ:
– Cô biết ngay mà, cái con bé này lúc nào cũng thích làm phiền người khác!
Vừa dứt lời thì Vivi bé nhỏ của tôi từ trên phòng hí ha hí hửng chạy tung tăng xuống cầu thang, em đã thay một bộ đồ thoải mái hơn và cũng không quá… dễ thương như hồi nãy mà chỉ xinh đẹp thôi . Vivi trở lại với phong cách trẻ trung thường ngày, em mặc quần short khoe đùi , áo thun rộng, chiếc kẹp tóc cá tính và không thể không kể đến cặp kính… bất li thân. Tôi đã quen với hình ảnh này của Vivi nên tỏ ra khá bình tĩnh chứ không như thằng Đạt lúc này đang bước từ ngoài vào, nó há hốc mồm, mắt đầy tà khí y chang như tôi thưở ban đầu vậy, cũng say mê và đắm đuối khó tả. Với thằng Đạt thì có lẽ cảm giác này còn mãnh liệt hơn nhiều vì nó chơi chung với Vivi từ nhỏ đến lớn, dù đã quá thân thiết với em rồi nhưng sau bao năm xa cách, giờ được gặp lại người mà nó yêu trong một bộ dạng quá sức xinh đẹp và quyến rũ thế này, nó không sốc cũng uổng. Vừa thấy bóng cô con gái xuống, nhạc mẫu đã nghiêm mặt hỏi:
– E hèm, cô nương định đi đâu thế?
Vivi bẽn lẽn, 2 tay đan vào nhau, lí nhí định trả lời thì… thằng Đạt mặt mâm nhảy ngay vào mồm em mà ngồi, mặt nó có vẻ ngơ ngác khó hiểu:
– Thì Vi đi mua đồ với con mà cô!
Nhạc mẫu từ tốn trong khi bé Vi mặt mũi cũng ngơ ngác không kém:
– Không Đạt à, nó định đi xem H đá bóng đấy, cô biết nó quá mà!
Vivi mau chóng hiểu ra vấn đề, em cười hì hì rồi chạy lại đứng bên cạnh tôi:
– Mẹ cho con đi với… anh H nha, mẹ với Đạt đi mua đồ được không? Con đi chút xíu thôi!
Cô bé ngây thơ dù biết rằng việc thằng Đạt nó rủ em đi chẳng phải là muốn chỉ đường dẫn lối hay gì cả mà cái quan trọng là nó muốn được hiên ngang lái con AB sang trọng chở em dạo quanh phố phường trong ánh mắt ngưỡng mộ và thèm muốn của bao thằng con trai ngoại tộc, cảm giác này tôi thừa hiểu và quả thực thì nó cũng rất đáng để tận hưởng. Thế nhưng bây giờ thì không, tôi quyết không cho chuyện đó xảy ra. Nhạc mẫu sau câu hỏi của em thì cười nhẹ, lấy tay ấn vào đầu của Vivi một cái:
– Lại lắm chuyện, chỉ khổ cho mẹ!
– Hihi, con xin lỗi mà! – Vivi tít mắt
Thằng Đạt lúc này mặt mũi ngu như con Bi vậy, nó hỏi:
– Thế Vi không dẫn Đạt đi mua đồ à?
Vivi cười gượng, theo tôi là vậy:
– Đạt chịu khó đi mua với mẹ ha, Vi bận rồi mà!
Thằng Đạt nhăn nhó, có vẻ khó chịu ra mặt. Riêng tôi lúc này thì đang cười thầm trong bụng, chân nhún nhảy đủ kiểu. Nhạc mẫu khoát tay ra hiệu cho thằng Đạt:
– Vậy thôi con với cô đi thôi, nhanh rồi còn về cơm nước!
Thế nhưng bỏ mặc cho những lời nói từ mẹ vợ tương lai của tôi, thằng Đạt bỗng nhiên thay đổi thái độ một cách chóng mặt, nó cười nửa miệng trông cực kì đểu giả, cười một nụ cười cũng… giả tạo nốt:
– H đi đá banh hả, cho Đạt đi theo với, Đạt cũng thích đá banh lắm, coi như là đi gặp lớp mới luôn, được không?
Nhạc mẫu thấy vậy cũng ủng hộ vì bà chẳng biết đằng sau những câu nói thân mật như huynh đệ vừa rồi, tôi và nó đều chẳng ưa gì nhau và thậm chí là đã động tay động chân rồi mặc dù bà không chứng kiến:
– Ừ thế cũng tốt, đằng nào mai cũng học chung chi bằng gặp nhau sớm thì hơn, được không H?
Tôi sững người, mặt ngu ra trông thấy, tai như ù đi, bên cạnh là Vivi cũng thế, chẳng lẽ lại bị phá đám một lần nữa. Trong đầu tôi lúc ấy còn chưa kịp nghĩ được gì, mồm phát ra những tiếng tuyệt vọng:
– Thế éo nào?
Chap 45:
Tôi trố mắt trước lời đề nghị của nhạc mẫu, phải nói đây đúng là lần đầu tiên nhạc mẫu đưa ra ý kiến mà không vừa lòng tôi, nhưng cũng như mọi lần, là phận “con rể quý” thì khi mẹ vợ đưa ra bất kì yêu cầu gì, tôi cũng đều cắn răng mà làm theo, lần này cũng không phải là ngoại lệ. Tôi cố nở một nụ cười thật tươi nhưng nhìn cứ “héo úa” một cách lạ thường mặc dù chắc là nhạc mẫu không nhận ra được sự khác biệt đó:
– Dạ vậy cũng được coi như con giới thiệu Đạt với lớp cho Đạt làm quen luôn!
Nhạc mẫu cười hiền:
– Ừ vậy 3 đứa đi nhé mẹ ở nhà cơm nước!
Những lúc bình thường khi bà xưng mẹ với tôi và Vivi thì tôi luôn cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc cứ như thể mình đã là một thành viên của gia đình này rôi. Thế nhưng hôm nay, nhạc mẫu lại dùng từ “3 đứa”, tức là bao gồm cả thằng Đạt mặt mâm và bà lại còn xưng là “mẹ”, tôi cảm thấy không vừa ý chút nào nhưng…chuyện đâu vẫn vào đấy, tôi vẫn giả cười và bước đi một cách nặng nề. Nhạc mẫu nói chuyện gì đó với thằng Đạt rồi trở vào nhà trong. Vivi thoáng thấy điệu bộ của tôi, em cười tít mắt, đưa 2 tay lên áp vô má của tôi rồi lắc qua lắc lại như dỗ con nít:
– Sao mặt anh buồn thế, hay là không thích Vi đi chung? – Vivi trêu tôi
Tôi chẳng còn một chút tâm trạng nào để cười đùa được khi mà ở bên kia, thằng kỳ đà cản mũi đang tỏ ra khá hí hửng và còn cương mặt thách thức tôi mặc dù nó biết thừa là đánh nhau không lại, thế nhưng tôi lại thích cái tính cách ấy của nó, ngang tàng và kiên nhẫn, dẫu biết rằng mình thua thiệt nhưng nó vẫn không bỏ cuộc, một đức tính mà tôi cũng cần học tập, tuy nhiên vào lúc này, nhìn cái bộ mặt của nó thì tôi chỉ muốn lao vô đấm cho vài quả. Cơ mà lúc này cô người yêu vẫn đang vui vẻ và em tỏ ra khá tình tứ với tôi ngay trước mặt thằng Đạt khiến nó mặt mũi hầm hầm phải bỏ đi thẳng ra ngoài nên tôi ít nhiều cảm thấy được an ủi và cố nén hết sự khó chịu cũng như tức giận của mình vào tận trong…túi áo, tôi xoa đầu Vivi như mọi khi, cười mỉm:
– Bé đừng có khóc nhè thì anh sẽ không buồn nữa!
Vivi phồng mang trợn má, nhăn nhó:
– Vi không có khóc mà, anh xạo!
Tôi lại đưa tay nhéo mũi Vi:
– Cãi anh đúng không, muốn ở nhà hả? – Tôi doạ
Vivi giận dỗi quay lưng định bỏ đi vào trong. Tôi lắc đầu cười khổ rồi níu tay em lại, ôm vào lòng, lấy tay vuốt ve mái tóc của em:
– Vi không được xa anh dù chỉ nửa bước, biết chưa?
Vivi đấm thùm thụp vào ngực tôi, vì là đấm yêu nên tôi chỉ thấy nhói ở…trong tim . Không biết từ lúc nào, tôi thấy yêu những khoảnh khắc như thế này quá chừng, chẳng cần nói, chẳng cần làm gì, chỉ cần những cái ôm thật chặt là đủ khiến tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc trong tình yêu đang vừa mới chớm nở này. Dù rằng những ngày qua tôi và Vivi chì toàn ôm và ôm, thế nhưng không hiểu sao tôi và thậm chí có thể là cả em đều chẳng cảm thấy nhàm chán hay không vui một chút nào cả, đúng là lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu . Cảm giác được ôm trọn người con gái mà mình thương yêu vào lòng là một cảm giác khiến trái tim tôi rung lên một cách mãnh liệt, dù rằng Vivi không phải là người con gái đầu tiên trong cuộc đời tôi, mà đó chính là Dung.