Trời xui quỷ khiến hay sao mà có một thằng to gan nào đó đã ném thằng một quả bóng bay ngay đầu Vivi khiến em ướt sũng hết mình mẩy. Nhõng nhẽo:
– Huhu, ướt áo Vi rồi nè, không biết đâu nha!
Thằng Vinh sô vô sinh lén la lén lút chạy tới rồi ríu rít xin lỗi. Nó cố gắng nói thật nhỏ chắc vì sợ tôi nghe thấy. Cơ mà lúc đó thì Vivi đang…cột tóc cho tôi nên hiển nhiên là tôi cũng bị dính nước, mà đã dính thì không thể nào không biết. Và chẳng cần đợi lâu, tôi cũng bật dậy nhảy ra túm cổ áo thằng Vinh, trợn mắt:
– Cái thằng khốn này, giờ mày thích sao?
Nó cười hề hề ra vẻ hoà hoãn sau khi được Vivi xin tội dùm. Tôi cũng đành phải thả hổ về rừng sau khi sút vào mông của nó vài cú.
Sau khi quẩy tung trời các kiểu thì lại tiếp tục đến giờ ra chơi nên màn ném bóng nước của tụi lớp tôi vẫn diễn ra vô cùng náo nhiệt và có phần lan rộng ra khi bọn A14 và A16 bên cạnh cũng nhập hội. Lễ hội tạt nước diễn ra vô cùng tưng bừng và khủng khiếp, chỉ vài phút sau thì phía ngoài hành lang đã ngập trong biển nước, nói không ngoa thì bạn có thể nhảy xuống và…bơi.
Vivi bị ướt áo, mà các bạn biết rồi đấy, áo học sinh ướt thì những cái không muốn thấy nó sẽ bị thấy, thế nên tôi sau đó phải cởi áo của mình ra cho Vivi mặc và khoác chiếc áo khoác bên ngoài với cái body nude đầy khiêu gợi bên trong, lại đúng vào trời đông nên lạnh gần chết, nhưng dại gái thì phải chịu thôi.
Sau đó thì tôi kéo Vivi xuống căn tin ăn sáng, cũng là để thoát khỏi cái màn đánh lộn không có hồi kết này, thế nhưng, người xưa thường nói, tránh vỏ dưa thì sẽ gặp vỏ dừa mà thôi…
Chap 81:
Trên đường đi xuống, Vivi bị tụi lớp khác chọc ghẹo đủ kiểu khi mặc cái áo rộng thùng thình, bên cạnh thì là tôi đang kè kè chiếc áo khoác to tướng nên bọn nó hiểu ngay lý do, cười nói khúc khích khiến cô bé xấu hổ đỏ cả mặt. Tôi thì thấy bình thường, dù sao thì em cũng là người yêu tôi, áo em ướt thì em mặc áo của tôi, có gì là sai nào:
– Cái tội không chịu nhìn xung quanh, ướt áo thì chịu đi, haha.
Vivi đánh nhẹ vô cánh tay của tôi:
– Ứ, tại H không che cho em, ghét luôn!
Tôi khịt mũi:
– Thôi đi cô, tôi ngồi trong thì che bằng niềm tin à?
– Tại H không chịu…ôm em chứ bộ!
Nhác thấy Vivi đỏ mặt, tôi ghẹo em kèm theo cú nhéo má thần thánh:
– Hám trai, hehe, má đỏ đáng yêu quá đi!
Em ngại ngùng quay chân chạy nhanh vào căn tin rồi ngoan ngoãn bưng một tô mì ra cho tôi và một cây kem cho riêng em. Tôi cáu:
– Không ăn sáng mà đã ăn kem à?
Vivi cười hiền:
– Thôi, nổi mụn á! H ăn đi, em ăn kem ngon hơn!
Tôi cốc đầu Vivi vài cái rồi chạy vô trong kêu một cái sandwich cho em, gì thì gì, ăn sáng mà bỏ thì sẽ không đủ năng lượng cung cấp cho cơ thể để hoạt động trong một ngày. Ngày xưa có một khoảng thời gian tôi cũng từng nhịn đói buổi sáng để kiếm tiền nạp thẻ game, cơ mà sau đó vài ngày thì tôi thấy việc bỏ tiền thật mua tiền giả là một điều ngu xuẩn hết sức, và thế là tôi lại trở về với chế độ ăn hàng ngày.
Tuy nhiên con trai thì có thể thấy việc ăn uống là vô cùng bình thường, ăn càng nhiều thì càng tốt. Nhưng con gái thì lại khác, rất coi trọng vấn đề ăn uống, đặc biệt là chế độ dinh dưỡng, nào là phải ít mỡ, ít nóng rồi thì dưỡng da dưỡng tóc tùm lum đủ thứ kiểu. Chẳng hiểu sau đó thì họ có đạt được những gì mình mong muốn hay là phải ôm cái thân hình còm nhom lên sàn catwalk.
Cơ mà tôi vừa bỏ đi được vài ba phút, khi quay lại thì thấy thằng mặt cối đang nói gì đó với Vivi khiến em hơi nhăn mặt. Quên hết trời trăng mây gió, tôi chạy tới bàn một cách vô cùng dữ dội, cẩn thận đặt cái bánh mì xuống trước khi chạy lại túm lấy cổ áo thằng Phúc:
– Mày muốn gì nữa? Đã nói là cút không hiểu à? Tao nhắc lại một lần cuối, tao mà còn thấy mày lảng vảng gần người yêu tao thì coi chừng cái mặt của mày, ok?
Dĩ nhiên là sau đó cũng có một vài thanh niên can đảm lao vào và kéo tôi ra một bên, và dĩ nhiên là tôi cũng chẳng điên đến mức đánh nhau ở trường với một thằng ất ơ chẳng đâu ra đâu để rồi nhận kỉ luật, tôi chỉ doạ chơi vậy thôi, nhưng nếu nó dám tiếp tục, không chừng tôi sẽ làm thật cho nó coi.
Ngay lúc ấy thì tự dưng cả đám con gái xung quanh vỗ tay rồi hú hét liên tục:
– Ui, bạn ấy men thế!
– Bảo vệ mình với bạn ơi!
Đương nhiên với cá tính của mình, tôi chẳng ngại ngần mà gãi đầu gãi tai liên tục cộng thêm điệu cười thể hiện sự sung sướng tột đỉnh, đâu phải dễ mà được thiên hạ ngưỡng mộ, đằng này lại còn là con gái, thật đúng là sướng chồng sướng mà.
Mặc dù tôi vừa cứu Vivi khỏi một thằng mặt dày hai tấc, nhưng với màn thể hiện quá lố vừa rồi của tôi, cô bé giận dỗi và bỏ đi một mạch lên lớp, chẳng cho tôi kịp hỏi han bất cứ điều gì. Tôi thì lúc đó vẫn đang mải mê ra vẻ đẹp trai có võ với mấy bạn nữ xinh xắn đáng yêu nên quên khuấy đi mất Vivi đang ở đâu. Chỉ khi vừa quay lại tìm thì được mấy anh lớp 12 nhắc khéo, thế là tôi chạy lại mua vài thanh sô cô la mang lên làm huề, bé Vi của tôi thích sô cô la mà.
Bước vào cái hồ bơi lớp học, tôi rón rén chui xuống vị trí ngồi của mình trong khi Vivi đang gục mặt xuống bàn, không biết là ngủ hay khóc nữa. Chẳng còn cách nào khác, tôi từ chắp tay rồi gục đầu xuống, quay sang bên cạnh, thổi tóc Vivi phù phù khiến cho em nhăn nhó nhìn sang, tôi mới nói nhỏ:
– Sao bỏ lên đây vậy?
Vivi ngồi dựng dậy, nhíu mày, phồng má quay đi:
– Kệ em, hông liên quan đến mấy người!
Tôi nghiêng đầu lên vai của Vivi, có vẻ hơi bất bình thường, nhưng lần này dù sao cũng là ngoại lệ, lâu lâu cũng phải tỏ ra yếu đuối một chút, con gái dù gì cũng nhạy cảm lắm nên rất dễ làm nũng:
– Thôi mà, bé Vi giận anh rồi anh chơi với ai! – Tôi nói, tay đưa thanh kẹo sô cô la ra…khiêu khích
Vivi thè lưỡi:
– Hông thèm!
Tôi ỉu xìu, vẫn nằm im trong khi Vivi chẳng mảy may hất đầu tôi ra:
– Thì được khen sướng tí mà cũng không cho, ác!
Em chẳng biểu lộ gì, cũng nghiêng đầu sang, cảnh tượng lúc này đôi bạn trẻ đang tựa vào vai nhau, cơ mà vai vế hơi bị thay đổi, đáng lẽ tôi phải là cái đầu bên trên mới đúng. Nhưng cũng chẳng sao, như đã nói, có nhiều lúc cần phải lấy lòng con gái, và y như rằng, cô nàng đã sập…bẫy:
– H khùng, suốt ngày bắt nạt em, muốn giận chút xíu cũng không được nữa, đáng ghét!
Tôi thở phào nhẹ nhõm trước khi đút cho Vivi từng miếng kẹo ngọt ngào, vừa là vị ngọt của sô cô la thơm phức, vừa xen lẫn chút hạnh phúc của tình yêu. Tôi biết đám lớp tôi lúc đó cũng chụp ảnh lia lịa và suýt soa đủ thứ, nhưng tôi mặc kệ, người yêu tôi thì mắc mớ gì mà phải ngại, nhờ?
Đến khi ra về thì tôi mới tranh thủ hỏi Vivi về vụ hồi nãy. Em nói rằng thằng Phúc muốn rủ em tối nay đi ăn chè ăn cháo gì đó với nó, dĩ nhiên là em không đồng ý, thế nhưng nó ỉ ôi rằng có cả thằng Đạt đi theo nữa nên em đừng lo. Chưa dứt lời thì nó đã bị tôi bay tới dằn mặt rồi. Cơ mà với cái độ dày hơn bê tông của khuôn mặt đó thì chắc nó cũng chẳng ngán mấy, có lẽ rồi sớm muộn gì nó cũng sẽ lại đến để thực hiện những ý đồ tiếp theo, và nhân tiện thì tôi cũng muốn nói cho nó biết rằng, chỉ cần Vivi mất một sợi tóc nào thì ba mẹ nó sẽ nhận không ra nó chỉ sau mười giây đồng hồ. Bình thường tôi hơi lấc cấc một chút và có vẻ dễ bắt nạt vậy thôi chứ đứa nào dám cả gán động đến cô bạn nhỏ của tôi thì sẽ biết chuyện gì xảy ra đấy.
Tối hôm đó, tôi về nhà với một tâm trang hơi bị đảo lộn, ngủ cũng không được mà chơi cũng chả xong. Thiệt tình thì tôi cảm thấy hơi lo, nhưng sau đó thì một nửa khác trong tôi lại nói là chẳng có gì, không sao đâu. Một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng dằn vặt diễn ra trong đầu tôi kết thúc khi tin nhắn từ Vivi xuất hiện trên điện thoại:
– Chúc H khùng của em ngủ ngon, em đi ngủ đây ạ!
Tôi mỉm cười hạnh phúc và trả lời như một cái máy:
– Yêu ghê!
Và tôi, một thằng con trai đang đứng trước sự dằn xé trong tâm hồn, quyết định gác bỏ hết mọi ân oán giang hồ sang một bên để…đi ngủ. Hẳn nhiên là sau khi nhận được một lời chúc từ một người vô cùng đặc biệt, bạn dù có sắt đá cách mấy cũng mềm lòng mà chìm vào giấc mơ thôi, mãi mãi là vậy.
Năm mới đã đến và tôi cũng chuẩn bị bước vào giai đoạn hào hứng nhất trong năm, chờ đón Tết âm lịch. Dựa vào kinh nghiệm 16 năm đã qua của mình, tôi có thể chắc chắn rằng lúc nào chờ Tết đến cũng vui và hưng phấn hơn khi ăn Tết. Cái cảm giác chờ đợi để rồi vỡ oà trong giờ phút giao thừa nó mới thú vị và đáng thưởng thức làm sao. Ngày còn nhỏ, tôi mong Tết đến vì khi đó tôi sẽ được mẹ mua cho quần áo đẹp, được nhận tiền lì xì mặc dù sau đó chắc chắn là tôi chẳng được tiêu đồng nào. Nhưng bây giờ, lý do mà tôi ngóng nhất vẫn là việc được nghỉ học, và hơn cả là được thoải mái đi chơi với bạn bè, với gia đình, hoặc là với…cô bạn nhỏ của tôi. Năm nay tôi đã lớn hơn một tuổi, chỉ một tuổi nhưng khi đã đạt đến ngưỡng cửa cấp 3, chắc chắn tôi đã tiến một bước dài đến cánh cổng “trưởng thành”, tôi đã có thể tự do xử lí với mớ tiền mừng tuổi của mình, và hẳn nhiên tôi sẽ trích một phần nhỏ để lì xì lại cho tình yêu bé nhỏ của tôi, đối với tôi thì em sẽ mãi vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi.
Nghe nhạc mẫu nói thì có khả năng bà sẽ cùng Vivi về Sài Gòn đón giao thừa với gia đình và họ hàng, cũng phải thôi, vì ở đây đâu có ai thân thích, không thể nào ăn Tết trong khi chẳng có ai để chúc Tết. Tôi tôn trọng quyết định của bà và cũng chẳng có quyền để phản đối, tuy nhiên chắc chắn rằng, Vivi sẽ không thể bỏ gia đình mà trở về như lần trước nữa. Nhạc mẫu vẫn cho tôi một cơ hội, đó là cũng hai người vào Sài Gòn luôn, thế nhưng chắc chắn việc này không thể nào xảy ra được, vì tôi cũng có người thân và họ hàng ở đây, cũng tiến thoái lưỡng nan chẳng kém gì em.
Nhạc phụ đại nhân thì cũng đã trở lại Nha Trang sau quãng thời gian dài công tác triền miên cũng như hội ngộ cùng người đàn bà mới, người đàn bà đã cướp đi từ tay Vivi người cha yêu quý. Tôi chắc chắn vẫn kính nể nhạc phụ thế nhưng tôi không bao giờ tôn trọng ông ấy, một người đã sẵn sàng từ bỏ hạnh phúc bao nhiêu năm để chạy theo một người phụ nữ khác, bỏ luôn cả đứa con gái bé bỏng khao khát sự xum họp gia đình. Hẳn nhiên là tôi sẽ không bao giờ giống như ông ta, tôi sẽ chẳng bao giờ để mặc bé Vi của tôi một mình, tôi cũng sẽ không bao giờ khiến cho em phải khóc, chắc chắn là vậy.
Tần suất xuất hiện của thằng Phúc trước mặt tôi càng ngày càng nhiều, nó thường tranh thủ những lúc tôi đang bận bịu để tiếp cận Vivi và tôi không bằng cách nào có thể đấm cho nó một trận. Và cũng đã có một lần nó gọi một hội rượt tôi cơ mà may mắn là tôi đã trốn vào nhà người quen. Thằng Đạt thì chỉ chăm chăm vào nhỏ Tú, tối ngày hai đứa quấn quít lấy nhau, trông mà phát ớn, nó cũng không xuất hiện chung với thằng Phúc và thỉnh thoảng thì lại giở trò chén anh chén chú trò chuyện với tôi.
Bản thân tôi thì hiểu rõ được những vấn đề mà tôi chắc chắn sẽ phải đối mặt sắp tới, chắc chắn tôi sẽ tranh thủ kết thúc ngay và luôn cái sự lằng nhằng trong chuyện này. Tôi muốn có một cái Tết thật vui vẻ và hạnh phúc, dù sao thì đây cũng là cái Tết đầu tiên mà tôi và Vivi ở bên nhau, tôi hứa sẽ đem lại cho em điều đó.
Nhưng mà, buổi tối hôm ấy…
Chap 82:
Buổi tối hôm đó thì vẫn là một buổi tối như bao ngày bình thường khác. Tôi đang bon bon trên con đường tìm về với căn phòng quen thuộc và chiếc giường ấm áp. Trời về đêm sau cơn mưa, lạnh và tẻ nhạt, người qua lại cũng đã thưa dần. Đường về nhà tôi thì vẫn tối và vẫn đáng sợ, chẳng có lấy một ai cùng đi để giảm bớt sự lo lắng. Mấy ngày gần đây, tôi đang ở trong cảm giác hồi hộp, chỉ sợ một phút giây bất cẩn, tôi sẽ bị cái thằng Phúc cối nhào ra từ một hóc hẻm nào đó và khuyến mãi cho tôi một trận đòn no nê. Tuy vậy, nó đánh một mình tôi thì chẳng sao, chứ hoạ may lỡ tụi nó đụng nhầm Vivi thì tôi biết ăn nói làm sao với nhạc mẫu. Nhưng mà những lo lắng đó cũng đã vụt qua tạm thời khi lúc này tôi chỉ cô độc trên chiếc xe yêu quý. Và điều có nguy cơ xảy ra chắc chắn sẽ xảy ra, đúng lúc tôi đang mải mê huýt sáo và đảo mắt nhìn những chị gái xinh đẹp xung quanh, thì tụi nó xồ ra từ phía vỉa hè khi tôi chỉ mới rời nhà Vivi được vài mét.
Phúc cối dĩ nhiên là có mặt và đứng đầu, đơn giản bởi vì chính nó là người muốn úp sọt tôi, bữa trước tôi đã thoát khỏi một lần nhưng có lẽ lần này thì không. Tụi nó đi đến gần 10 thằng và ít nhất cũng phải tới 4 5 thằng to con hộ pháp, còn lại là đám nhóc choai choai. Với khả năng của mình, nhiều lắm tôi chỉ cầm cự được với 2 thằng, cơ mà bây giờ thì số 2 đã chạy đâu mất, trước mặt tôi lúc này là 10 tảng đá chỉ trực chờ lăn tới và đè dẹp lép tôi ra, cộng thêm một thằng chết nhát dựa thế lộng hành. Thằng Phúc cười nửa miệng, nó bước ra trước, hừ giọng:
– Sao? Bạn H, giờ bạn có muốn nói điều gì không?
Tôi dù trong bụng chỉ muốn lao tới và đấm vài quả vô mồm nó, nhưng lúc này cách hay nhất vẫn là hoà hoãn và chờ người qua đường tới cứu, thế nên tôi có công việc là kéo dài thời gian:
– Mày chơi tao để làm gì, dù sao thì Vi cũng không thích mày đâu?
Nó hếch mép, chỉ tay thằng vào mặt tôi:
– Chuyện đó mày không cần lo, tự tao có cách, nhưng cái mặt mày, tao đ*o đánh đ*o được!
9 thằng phía sau đã đứng bẻ chân bẻ tay và sẵn sàng tư thế. Nhận thấy tình thế có vẻ nguy hiểm, tôi lập tức nhảy xuống xe và chạy thằng qua bên phía có ánh đèn, ở đó đông người, hy vọng tôi có thể thoát.
Bọn nó dường như đã tính toán hết mọi ý đồ của tôi, cũng nhanh chân đuổi theo mà chẳng chậm một nhịp nào. Tôi cắm mặt chạy, tụi nó thì cắm đầu đuổi. Cuộc rượt đuổi diễn ra vô cùng không cân sức khi tụi nó thay phiên nhau còn tôi sức hèn lại còn chỉ có một mình.
Tôi đắn đo, tôi suy nghĩ, mặc dù có thể trốn được lần này, nhưng còn những lần sau, không biết sẽ có nguy hiểm gì cho Vivi của tôi không nữa? Và, tôi đứng lại, quyết định giải quyết xong xuôi luôn một lần:
– Được rồi, thích thì chơi, nhưng tụi bay đông quá, vậy có cái chó gì là anh hùng!
Thằng Phúc cối thở hồng hộc, giang tay ra lệnh cho đồng bọn tạm thời hoãn binh:
– Chứ mày muốn cái gì, thích sao tao chiều hết!
Tôi ngập ngừng trong giây lát:
– Tao muốn một chọi một với mày, nếu mày thắng thì muốn làm gì thì làm, còn nếu mày thua, mày phải buông tha tao và Vi, đồng ý không?
Nó quay sang phía một thằng to con, mỉm cười đểu cáng, có lẽ nó định giở trò bẩn thỉu với tôi, nhưng không quan trọng, tôi chỉ còn cách liều mình để bảo vệ mạng sống, chỉ một ít phút nữa thôi thì quân tiếp viện sẽ tới.
Tình hình là vì những ngày liên tiếp gần đây, tôi đã nhận thấy sự bám theo của một số thành phần trên đường đi học về, chắc chắn tụi nó đã theo dõi và tìm hiểu kĩ càng đường đi nước bước cũng như giờ giấc sinh hoạt của tôi để chờ cơ hội đánh úp. Và chính vì thế, tôi đã chủ động tìm gặp hội anh em giang hồ xóm chợ ngày nào trong một tình cảnh mà tôi không hề muốn. Vào một buổi chiều, cách đây vài hôm, tôi đã gặp anh Chính, một người anh vô cùng tình nghĩa với tôi và hẳn nhiên là đánh lộn khỏi bàn. Anh Chính giờ đã có vợ con, cũng đi làm ở một nhà hàng trong thành phố, lâu không gặp, 2 anh em tôi trò chuyện suốt cả buổi, tôi cũng đã kể tường tận cho anh nghe sự tình câu chuyện. Kết thúc buổi hôm ấy, tôi và anh Chính đã lập sẵn ra một phương án tác chiến để đề phòng những trường hợp như ngày hôm nay. Vì đường về nhà tôi và khu ẩn náu của hàng chục anh em xóm chợ rất gần nhau, thế nên tôi đã bàn với anh Chính, rằng nếu tụi thằng Phúc xuất hiện, tôi sẽ câu giờ và cố gắng thoát thân ra khu đất trống và bấm điện thoại nhá máy, anh Chính sẽ tới với những người còn lại.
Và rất may mắn, tôi đã kịp làm theo những bước quan trọng nhất, ban nãy khi rượt đuổi, tôi nhanh chóng bấm phím gọi cho anh Chính giờ chỉ chờ đồng minh đến cứu. Thế nhưng sợ rằng, lúc kêu gọi được tất cả anh em ra đến nơi thì tôi đã bầm dập hết mình mẩy rồi.
Tôi và thằng Phúc cối lúc này đang đứng đối mặt nhau còn những thằng còn lại đứng xung quanh hò reo cổ vũ. Với cái thế đứng như vầy, có mọc cánh tôi cũng không thoát khỏi hiểm nguy:
– Nhớ giữ lời hứa của mày đấy!
Nó nhoẻn miệng, cười:
– Được thôi, chỉ sợ mày không còn sống mà nhìn thấy điều đó!
Tôi vẫn cố gắng câu giờ:
– Tao muốn biết tại sao mày lại muốn tiếp cận người yêu tao, thằng Đạt sai khiến mày à?
Nó cầm cái cành cây vụt mạnh xuống đất, gầm gừ:
– Đừng nhắc đến thằng chó đó, muốn gì thì nhào vô luôn đi!
Tôi không hiểu lắm với câu trả lời của nó, nhưng chắc chắn một điều rằng, tôi chẳng thể nào kéo dài thêm thời gian được nữa, và bây giờ thì tôi phải quyết chiến một trận sinh tử thôi, phải thế mà thôi:
– Được, tới đi!
Tôi đưa tay ra phía trước thủ thế theo bài quyền mà sư phụ dạy, thế đứng trong Triệt Quyền Đạo đã được tổ sư Lý Tiểu Long phát minh dựa trên sự linh hoạt và nhạy bén. Đây là thế tấn có thể giúp người võ sinh ra đòn cũng như phòng ngự một cách triệt để trước hầu hết mọi môn phái, từ Karate cho đến Judo, hay thậm chí là cả Quyền Thái. Nhưng tôi mới chỉ luyện chưa đầy nửa năm, không chắc đủ phản ứng để thực hiện những điều như vậy. Cơ mà dù sao đối thủ hiện tại của tôi cũng chỉ là một thằng to mồm, trói gà không chặt.
Thằng Phúc hét lên một tiếng rồi đưa chân toan đá ngang vào phần hông của tôi. Nhanh như cắt, tôi đưa phần bàn chân và đá mạnh vào phần đầu gối khiến nó khuỵu xuống, và chỉ chờ có vậy, tôi lao tới thúc phần cùi chỏ vào mặt thằng Phúc khiến nó ngã nhào ra, miệng rơm rớm máu. Tuy nhiên, tôi đã không lường trước được sự bỉ ổi của nó, 9 thằng còn lại đột nhiên lao tới xúm vô và đá mạnh vào người tôi khiến tôi lăn lộn dưới đất. Tụi nó thi nhau đá vào phần tay và ngực khiến tôi đau như có ngày mũi dao đâm vào người. Người đầy thương tích, mắt mờ, tôi chỉ còn biết nằm im chịu trận trước sức tấn công quá mãnh liệt ấy.
Vài phút sau thì tụi nó ngừng, tay chân tôi cũng xụi lơ hết cả, chẳng còn tí cảm giác nào. Đầu óc choáng váng, quay cuồng, tôi còn không thể nhìn rõ được lúc này mình đang nằm ở phần nào của khu đất. Thằng Phúc cối bước tới, đấm mạnh vào phần má trái của tôi một cú cật lực, và dĩ nhiên là tôi chẳng thể nào né, lãnh trọn vào mặt, đau thấu trời xanh:
– Sao rồi, đại hiệp, sao mới đánh đã nằm thế?
Tôi dằn vặt trong đau đớn:
– Thằng khốn…nạn!
Nó cười ha hả sau khi sai một thằng đệ tử lấy một viên gạch ngói tiến tới và kề sát vào mặt tôi:
– Khuôn mặt đẹp trai thế này mà gãy mất vài cái xương thì uổng nhỉ?
Đến lúc này thì tôi đã thực sự cảm thấy sợ, thân thể này cha mẹ sinh ra, tôi còn chưa báo đáp, giờ bị hành hạ tại đây, lương tâm tôi sẽ cảm thấy vô cùng cắn rứt. Chẳng biết tại sao giờ này anh Chính vẫn chưa xuất hiện, tôi đã chính thức ra bã thật rồi. Nước mặt tôi rơi xuống, thấm ướt vai áo, chẳng biết sau này, tôi có còn được nhìn thấy Vivi nữa hay không, cơ mà nếu như có, chắc tôi cũng chẳng còn xứng với cô bé xinh xắn đáng yêu ấy nữa. Trái tim như quặn thắt, tôi gồng mình chịu trận.
Thằng Phúc đưa miếng gạch ngói lên và phang thẳng xuống. Bằng một chút phản xạ của một kẻ cùng cực, tôi kịp đưa tay lên che lại phần mặt của mình. Và dĩ nhiên là có tiếng “rắc” mạnh nơi cổ tay, tôi đau đớn khi dòng máu nhẹ nhàng chảy ra và như ngất lịm đi khi anh em vừa trờ tới. Anh Chính và anh Beo dẫn đầu đám côn đồ, kế bên hình như có cả…thằng Đạt, trên tay mấy đứa nhóc là đủ mọi loại vũ khí, chạy thục mạng đến trước mặt tụi thằng Phúc. Tụi nó cắm mặt bỏ chạy toán loạn trong khi những người anh em của tôi đuổi theo một cách không khoan nhượng.
Và…tôi bật khóc khi hình bóng bé nhỏ ấy xuất hiện, em đến bên tôi với gương mặt thập phần lo lắng, nước mắt đầm đìa và đôi môi như tím tái đi vì lo lắng. Em đỡ tôi lên và ôm tôi thật chặt, khóc như chưa từng được khóc:
– Huhuhu, H ơi, H đừng có làm…sao hết, mình…còn chưa cưới…nhau, còn chưa cùng nhau…chăm sóc con mà…Huhuhu…
Tôi cố gắng mìm cười mệt nhọc, đưa tay lên vuốt mái tóc của em, lau đi giọt nước mắt đang rơi trên gương mặt đáng yêu ấy:
– Đừng…khóc, anh…anh không…sao…mà…!
– Huhu, tay H…đầy máu vậy mà nói…không sao, H…ngốc lắm, sao lại chịu một mình, sao…không nói với em…hức – Vivi nấc nghẹn
Và, khoé mắt đôi díp lại, tôi chìm vào trong cơn hôn mê thật dài trong khi Vivi vẫn đang rối rít khóc ở bên cạnh…
Chap 83:
Tiếng “rè rè” của cây quạt tường đánh thức tôi sau một giấc ngủ sâu. Choàng tỉnh giấc, lúc này, tôi có vẻ là đang ở trong bệnh viện khi trên người tôi là một bộ đồ màu xanh nhạt. Phòng chỉ có một mình tôi, có lẽ ba mẹ chọn phòng đặc biệt để tiện chăm sóc cũng như thăm nom. Định cử động, tôi nhận ra sự nặng nề ở tay trái của mình với một cục bột to tướng và được treo lên một cái thanh ngang trên đầu giường. Toàn thân tôi bị dán chi chít bởi không biết bao nhiêu là vết băng, nhìn chẳng khác nào xác ướp Ai Cập. Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, bây giờ đã là hơn 3 giờ sáng, chẳng biết là tôi đã ngủ một, hay 2 ngày. Và tôi khựng lại khi nhận ra sự vướng víu ngay bên cạnh, Vivi bé nhỏ đang gục đầu lên thành giường, nhắm mắt ngủ một cách say sưa với từng hơi thở nặng nề. Tôi gắng sức vén chiếc chăn của mình để đắp cho em, nhưng tôi lỡ chạm vào thành giường khiến nó phát ra một tiếng động khá lớn. Vivi giật mình tỉnh dậy, em nhìn tôi một với một ánh mắt buồn đẫm lệ trước khi đưa tay lên xoa nhẹ đôi má của tôi và:
– H còn đau không? hức!
Tôi mỉm cười:
– Hết rồi, anh ngủ bao lâu rồi?
Vivi tỏ ra sốt sắng,:
– H hôn mê hơn một ngày rồi, tối hôm kia đến tận bây giờ!
Em đứng dậy rót nước rồi nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi tựa lên đầu giường. Em nhìn tôi một cách lo lắng và thương cảm. Tôi dù đã được đắp thuốc cũng như sơ cứu kĩ càng, thế nhưng vẫn thân thể vẫn đau nhức và rất khó cử động, vật vã lắm tôi mới uống hết được tí nước với sự trợ giúp của Vivi. Em trèo lên và gục đầu vào vai tôi, ôm lấy tôi, thổn thức:
– H có biết là em đau lắm không?
Tôi không hiểu lắm vì câu nói vừa rồi của Vivi, vì thực sự thì tôi ngất xỉu quá lâu, chưa biết rõ những thứ xảy ra sau đó, chẳng lẽ:
– Tụi nó…đánh Vi hả? – Tôi tái mặt
Vivi ngóc đầu dậy, đặt tay lên phần ngực trái, nhẹ nhàng trong tiếng nấc:
– Em đau ở đây, ở đây này!
Nói rồi cô bé ôm lấy tôi và tiếp tục khóc, tôi không còn gì để nói lúc này, để mặc cho em giải toả hết nỗi tâm sự mấy ngày qua:
– H chẳng nói với em…hức…gì hết, mình đã hứa là…sẽ…cùng nhau vượt qua mọi chuyện mà, H quên…rồi hả? Huhuhu…
– Cũng may là H không sao, chứ nếu không…em biết làm sao đây, hức…
Tôi vòng tay ôm lấy cô bé, trấn an:
– Thôi, đừng khóc nữa, anh không sao mà, hì hì!
– Ngốc, H ngốc…
Tôi nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.
Buổi sáng, mẹ tôi mang đồ ăn đến để thay cho Vivi, thế nhưng em một mực đòi ở lại, túng quá, mẹ tôi cũng chỉ ngồi lại một vài phút rồi quay trở về nhà nấu cơm. Gương mặt mẹ tôi thoáng đượm buồn, bà chỉ nhắc nhở tôi qua loa, dù sao tôi cũng lớn rồi, thế nên những chuyện như vầy không quá nghiêm trọng, chỉ cần đừng để xảy ra lần nữa. Vivi ngồi đút cháo cho tôi, dù bình thường với món cháo mẹ tôi nấu, tôi thường liếm mép và ăn ngon lành, bữa nay lại được thêm người yêu đút, thế nhưng với cái thân thể tàn tạ này, tôi cảm thấy đầu lưỡi nhạt thếch.
Đám anh em sau đó cũng tới thăm tôi, bọn nó còn mang theo một bịch cam cũng như sữa. Anh Chính và anh Beo thì mắc công việc làm, không tới được, cử tụi nhóc đi. Tôi ngồi nghe tụi nó thao thao bất tuyệt về màn chiến tranh máu lửa tối hôm ấy, nghe tụi nó tường thuật lại thì có lẽ thằng Phúc cối bị nặng nhất, cũng lệch vài khúc xương, mấy thằng lâu la kia thì đứa gãy răng, đứa khập khiễng, nói chung là đổi một mạng của tôi lấy mạng 10 thằng, dù sao cũng quá lời. Thằng Bi Tài còn đứng dậy làm hình ảnh minh hoạ khiến tôi không khỏi bật cười. Tôi và nó trước đây thân nhau lắm, bọn tôi học chung từ năm lớp 3 đến hết cấp 1, nó thường xuyên nhìn bài tôi và cũng thường xuyên được tôi giảng bài. Để trả ơn, nó nghiễm nhiên trở thành một vệ sĩ không công cho tôi ở trên lớp, bất kì thằng nào có ý định quấy phá hay cướp mấy viên bi, mấy tấm bài magic đều ăn chưởng cả. Dù có hơi lố bịch một chút nhưng xét cho cùng thì nó cũng là một thằng bạn đáng để chơi.
Vivi thì tranh thủ vào nhà tắm giặt cho tôi ít khăn tắm, khăn mặt cũng như ít quần áo mấy ngày qua. Nhìn cô tiểu thư lá ngọc cành vàng đang phải nai lưng ra làm những việc như thế, tự dưng tôi đâm ra mủi lòng và không kém phần xúc động. Thế nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì giúp em vào lúc này, đứng tôi cũng phải nhờ em thì những việc như thế chắc chắc là tôi cũng bó tay. Ngồi chơi được một lát thì tụi nó về, không quên buông lời rủ rê tôi vài bữa đi nhậu. Gớm thật, mấy thằng nhãi con miệng còn hôi sữa thế mà đã đú đởn rượu chè, chỉ mong tình nghĩa anh em chúng tôi cũng không nhạt đi theo từng ngụm bia, hớp rượu ấy.
Vivi thì phải nghỉ học cả ngày hôm nay để chăm sóc tôi, mai em sẽ đi học lại để tiện việc chép bài cho cả hai người, tôi lại một lần nữa phải làm khổ em, thiệt là đáng trách.
Vừa mới nhắc đến lớp là đến chiều, tụi nó nườm nượp kéo đến, chẳng biết do ai thông báo tin này, chắc là thằng Đạt vì nó cũng đi theo. Khỏi phải nói, do phòng tôi riêng biệt, không có ai ở chung, thế nên vừa đến nơi là tụi nó nhao nhao như cái chợ, nhất là hai thanh niên mỏ làng My mập và Lộc mập. Thằng Phương gay thì đú đởn với mấy thằng trong đám đội hình B ở đằng sau. Vivi từ ngoài bước vào, trên tay em là một phích nước sôi, chắc vừa mới đi lấy lên. Vừa thấy tụi nó, em hơi bối rối nhưng rồi cũng mỉm cười chào đáp lễ:
– Mấy bạn ngồi đi, hông đủ nước ai uống tự rót ha!
Đám con gái xuýt xoa các kiểu:
– Chu cha, được người đẹp chăm sóc luôn, ông H sướng nha!
Thằng Tuấn gầm gừ:
– Sao mày toàn kêu là qua nhà tao để hai bác tra khảo tao quá trời nè, thằng mất dạy!
Tôi chỉ cười ngụ ý đã nghe và đón nhận rồi, chứ lúc này thì tôi cảm thấy hơi mệt, chẳng là vì vừa uống thuốc xong. Vivi tuyên bố tình hình trước khi tụi nó lũ lượt ra về, đứa nào đứa nấy đều chúc tôi mau khoẻ, dù sao thì cũng sắp đến trận bán kết với A7 rồi mà tôi là một thành viên…dự bị mang tính…chủ chốt của đội, không thể không có mặt.
Vivi cả ngày mệt nhọc làm hết việc này đến việc khác, chăm sóc tôi từ A đến Z, thật chẳng thua kém gì mẹ tôi cả, thế nhưng đến tối, khi chỉ còn hai đứa với nhau, em lại trở về với hình hài một cô bé dễ thương và nhõng nhẽo. Có lẽ, em chỉ giành điều đó cho một mình tôi, mà thôi.
Khi bị bệnh thế này, tôi mới thấu hiểu được cảm giác khó chịu của những người trên giường bệnh, cái cảm giác mà bạn muốn làm điều gì đó nhưng mặc cho bạn cố gắng đến mức nào thì cũng không thể làm được, điều đó thực sự khó chịu, cũng như những đứa con nít mới sinh ra, chúng không thể đứng, không thể ngồi, cũng chẳng thế nói, và đó phải chăng là lý do khiến trẻ con…khóc nhè?
Tôi cũng tâm sự cho Vivi về câu chuyện cuộc đời mình, từ lúc còn bé tí cầm đầu đám nghịch chuông cho đến những ngày mới lớn kéo quân đi đánh lộn, chốc chốc em lại bật cười khúc khích. Tôi chẳng giấu em về Dung, người yêu đầu đời của tôi, Vivi nói em muốn gặp mặt Dung để có thể hiểu thêm về…tôi, câu nói đó đã khiến tôi thực sự xúc động và khóc sướt mướt gần…năm phút đồng hồ.
Vivi cũng bắt tôi kể hết những vấn đề xảy ra gần đây, về thằng Phúc cối, về thằng Đạt mâm, về tất tần tật những gì mà tôi suy nghĩ hay nghi ngờ về bọn nó, tất cả. Chúng tôi lo lắng về những ngày sắp tới, cũng đã dịp giáp Tết, hoạ lỡ chẳng may tôi lại bị tụi nó đánh úp sọt thêm một lần nữa thì chắc nằm viện mừng năm mới. Như đã nói, việc đánh trả thì rất dễ, thế nhưng việc bảo đảm an toàn tính mạng cho những nhân vật chủ chốt như là tôi và Vivi là cực kì khó khăn. Tất cả chúng nó ở trong một thế giới khác, tụi nó âm thầm theo dõi chúng tôi và dễ dàng tung ra những nhát dao chí mạng đánh gục cả hai đứa. Thế nên sau một hồi đắn đo, Vivi và tôi cùng đưa ra quyết định rằng từ nay, bất kể dù làm gì, ở đâu, hai đứa tôi cũng phải ở bên cạnh nhau, hơn nữa, phải thông báo cho ông Chính cũng như đám anh em biết hết mọi hoạt động của mình. Phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh mà.
Và thế là tôi nằm viện mất gần 2 tuần, cũng may là mới bắt đầu học kì, bài vở cũng chưa nhiều và kiểm tra cũng chưa có. Ghi chép thì Vivi đảm đương hết cho tôi, cộng thêm phần của em, một ngày tôi cũng ngốn của cô “vợ” đáng thương mất hơn 2 giờ đồng hồ chép bài lại, tôi tự dặn lòng mình là phải chờ một dịp khác để trả ơn, có thể là ngay những ngày sắp tới, hoặc là Tết thì càng đẹp.
Nghe thằng Đạt kể lại thì thằng Phúc cối cũng liệt giường giống như tôi, hơn thế nữa, nó còn phải đi trồng lại mấy chiếc răng giả bị ông Chính đấm gãy khi đang nóng máu, may cho nó là chưa phải đi vào nhà…xác vì tôi chắc chắn rằng lúc ấy, ông Chính có mang theo vài cây “hàng”.
Vào một buổi sáng đầu tuần, tôi chờ Vivi về nhà ăn cơm, và đằng sau lưng chúng tôi một lần nữa xuất hiện bóng dáng của những vị khách chưa từng được hoan nghênh. Dường như là tôi sắp sửa phải chuẩn bị hết tinh thần và lực lượng cho một trận quyết chiến cuối cùng. Kẻ thắng sẽ làm vua, kẻ thua đương nhiên sẽ làm giặc, liệu tôi có thể giữ được Vivi ở lại bên cạnh mình hay không? Câu trả lời có lẽ cũng sắp có rồi.
All or nothing match have begun…
Chap 84:
Chiều chủ nhật, tôi cùng em ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc ngay hiên nhà, đã gần 4 tháng ngày hai đứa tôi mua keo dính nhau lại, khoảng thời gian chưa đủ dài để chúng tôi có thể ràng buộc lấy nhau, một phần vì cả tôi và em đều còn trẻ, tương lai vẫn còn rất dài phía trước, mà đã là tương lai thì không thể đoán trước được điều gì, có khi ngay lúc này đây, đang ngồi tận hưởng cảm giác thanh bình thì có một con chim bay ngang và tặng cho tôi một…“món quà” bất ngờ vô mặt thì sao?
Vài tuần nay, tôi vẫn còn trong trạng thái mệt mỏi, những vết thương sau vụ hỗn chiến vẫn còn hơi ê ẩm, Tết nhất cũng gần kề, một vụ đánh lộn lúc này là thật sự chẳng thú vị chút nào, thế nên tôi có cảm giác hơi hồi hộp và lo lắng, lo không biết bằng cách nào tôi có thể ngăn cản cái đầu điên khùng của thằng Phúc không tìm cách để nện cho tôi một trận nữa. Mấy ngày nay nó cứ hết sai người lởn vởn trước cửa nhà tôi thì lại kéo băng theo dõi trên đường tôi đi học về, mọi hành tung của tôi đều nằm trong quyền kiểm soát của bọn nó, và dĩ nhiên, tôi – một thằng đã có ít nhiều kinh nghiệm “giang hồ”, tôi cũng đã bí mật phái quân đi do thám động tĩnh của thằng Phúc, nếu có gì sơ hở thì tôi sẽ lợi dụng mà đánh thằng vào ngay.
Điều mà tôi ái ngại nhất lúc này là sự an toàn dành cho Vivi, có thể mục tiêu chính của thằng Phúc là tán tỉnh em nên nó sẽ không đụng tới em, ít nhất là trước khi trận chiến cuối cùng nổ ra. Nói có vẻ kinh khủng vậy chứ thật ra nó kinh khủng thật. Thanh niên thời đại nguy hiểm mà, coi phim nhiều nên nhiễm, hở một tí là lôi bạo lực ra hành xử, lại còn bắt chước trong phim anh hùng rơm đánh nhau cứ gọi là thật điên đảo luôn ý. Cơ mà có một điều tôi cũng cần lưu ý, đó là trong phim thì còn có thần y hay cao nhân để cứu người, ở ngoài đời tôi mà ăn một cục gạch vào mồm thì chỉ có nước lên bàn thờ ngắm gà khoả thân. Dù thế nào thì mọi chuyện vẫn quá sức là cam go, tôi vẫn phải đề phòng hết mọi trường hợp có thể xảy ra, mọi lúc mọi nơi.
Tôi thì đang nô đùa với con cún Bi bụng bự còn Vivi thì đang mê mẩn với cuốn truyện mà tôi vừa mua cho em lúc sáng, cuốn “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của bác Ánh, thần tượng số một trong lòng tôi. Chẳng biết trong truyện có tình tiết gì gay cấn mà đột nhiên Vivi ôm cánh tay tôi và bắt đầu hỏi vớ vẩn:
– H ơi!
Tôi đáp trong khi vẫn đang gãi bụng con Bi:
– Giề?
Vivi dường như cũng chẳng để tâm tôi làm gì, miễn vẫn nghe là được:
– Mai mốt mình sinh 2 đứa ha, một trai một gái.
Tôi hơi ngạc nhiên khi Vivi đề cập đến vấn đề nhạy cảm này, nhưng điều đó có nghĩa là em đã thực sự chấp nhận tôi và coi tôi như một phần quan trọng trong cuộc đời em. Tôi vui còn chẳng hết, thế nên tôi cũng niềm nở:
– Ờ, con trai anh sẽ đẹp trai giống anh, con gái anh thì xấu như mẹ nó!
Em bĩu môi, vẫn đáng yêu như thường lệ:
– Xí, cả hai đứa đều sẽ dễ thương giống em, hihi!
Tôi xuôi xị, chẳng buồn cãi vã:
– Rồi, muốn sao cũng được!
Thấy tôi có vẻ không mấy hứng thú trong chuyện này, Vivi nhăn nhó quay mặt đọc truyện tiếp, lần này dựa hẳn đầu lên vai tôi, chẳng biết đọc kiểu gì, có khi lát nữa trẹo luôn cả cổ thì…hay. Chốc chốc em lại mỉm cười khúc khích, quay sang nhìn tôi rồi lại quay đi, đúng chất khó hiểu của con gái, làm tôi nhớ lại một bài hát nổi đình nổi đám ngày tôi còn bé, chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng đã từng nghe qua câu hát này: “Đừng nghe những gì con gái nói…”. Con gái thường rất lạ, nhiều khi họ đã biết câu trả lời, thế nhưng vẫn muốn hỏi để thử lòng người con trai, còn nữa, có những khi họ nói một đằng nhưng suy nghĩ lại một nẻo, nếu con trai không nhạy bén, có khi nhịn cơm luôn không biết chừng. Cũng may là bé Vi của tôi rất hiền, hơn nữa lại rất thương tôi, thế nên chắc chắn là tôi sẽ có cơm ăn, nhưng trước hết phải trò chuyện cởi mở cùng em đã. Vivi lại ngóc đầu lên sau vài phút:
– H ơi!
Tôi cáu:
– Gì nữa thế?
Cô nàng hớn hở:
– Em nghĩ ra tên cho con mình rồi!
Tôi nhún vai, nghe cũng được ra phết:
– Rồi, nói thử coi, để ba nó duyệt!
Vivi cười tít mắt:
– Con trai em sẽ tên là Thái, con gái em tên là Tú!
Tôi bật cười khi nghĩ đến sự tích của hai cái tên này, Thái thì chắc chắn là trong tên tôi còn Tú thì là chữ đệm của…bạn ý. Nghe cũng ổn nhưng thực tình thì đây là hai cái tên cực kì nguy hiểm, bất kể là trai hay gái, trong quá khứ, tôi đã từng có nhiều đứa bạn với cái tên này và bọn nó đều phải nhận chung một kết quả vô cùng bi thảm. Đó là đi học với vô số biệt danh, từ nhẹ đến nặng. Thế nên:
– Không, anh không đồng ý!
Vivi cau mày:
– Hay mà, H đồng ý đi, đi nha!
Tôi vẫn cứng:
– Không là không, này nhé, Thái thì có Thái giám, Thái dúi…Tú thì còn nhiều hơn, Tú cam, Tú giáp, Tú…áo giáp, Tú do…Sao? Còn thích nữa hay thôi?
Cô bé ngẩn người ra một lúc, sau đó thì cười hì hì rồi lại tiếp tục đọc truyện. Tôi cũng chẳng buồn bắt bẻ làm gì, dù sao thì em cũng là vợ tương lai của tôi, mà chọc giận vợ thì không khéo chiều nay tôi nhịn cơm không biết chừng.
Mấy ngày gần đây, ông Beo và ông Chính cứ nằng nặc đòi tôi chỉ chỗ để nện thằng Phúc một trận, tất nhiên là tôi muốn làm điều đó hơn ai hết, thế cơ mà, nếu tôi làm vậy, có gì bảo đảm rằng nó sẽ không làm điều tương tự với tôi. Tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng, một lần cuối cùng, giải quyết hết tất cả, theo đúng mô típ phim Hồng Kông. Chiều hôm trước, tôi đã nhờ thằng Bi Tài làm do thám và sau đó gửi một lời thách đấu đến thằng Phúc, thật sự thì bè lũ của nó chẳng là cái quái gì so với những gì tôi đang có trong tay. Thứ nhất, tôi có một đám anh em vô cùng tình nghĩa, đã từng bôn ba hành tẩu giang hồ cùng nhau nhiều năm, có kinh nghiệm trận mạc. Thứ hai, ba tôi đang là giám đốc một công ty vệ sĩ lớn tại thành phố, chỉ cần ba tôi hú một tiếng thì ngay lập tức có một đội quân đi thẻo bảo vệ tôi ngay, thế nhưng chuyện nhỏ này đâu cần ba tôi phải hao tâm tổn sức, tôi sẽ cố gắng tự lo được. Và cấp cao nhất, tức là mức độ nguy hiểm xã hội đen, như đã nói, ông Thắng – là con bà bác tôi, hiện đang chơi thân với một số tay anh chị có máu mặt, ổng lại rất thương tôi, một phần vì tôi với ổng có nhiều sở thích giống nhau, một phần vì ngày nhỏ hai anh em tôi ở cùng nhau nhiều, phần còn lại, dĩ nhiên là tình cảm gia đình. Còn ba tôi cũng có một người con nuôi, ngày xưa làm chung được ba tôi nâng đỡ chỉ bảo nhiều, bây giờ làm đại ca nhưng sống rất tình nghĩa, hỏi thăm và giúp đỡ ba tôi rất nhiều, so với ông Thắng, ổng chỉ có hơn chứ không thua. Cơ mà để hai người này đụng vào thì không biết cái mạng của tụi nó còn tụi nó là không, thế nên tôi, một người vẫn còn chút “nhân tính”, sẽ không giải quyết theo cách như vậy, điều đó chẳng hay một chút nào, nhưng danh tiếng của hai ổng tôi có thể mượn một chút.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày án binh bất động, hai bên tuyệt nhiên chẳng có chút gì gọi là muốn lao vào băm bổ nhau hoặc là gửi tặng nhau vài “cú đấm” thân thương, hoàn toàn không có. Và mọi chuyện tôi buộc lòng phải kể cho Vivi, nhưng chỉ là phần đầu của kế hoạch, còn vụ đánh nhau, tôi không dám hó hé, sợ em lo lắng, hơn nữa, nếu vì chuyện đó mà em bị mệnh hệ gì, chắc tôi không sống nổi.
Thấm thoát chỉ còn gần một tháng nữa là Tết, lúc này, học sinh cũng đã rục rịch chuẩn bị vui xuân đón năm mới, thế nên mọi hoạt động ngầm của bọn thanh niên trẻ trâu chúng tôi không bị quá quan tâm, mà dù có quan tâm thì ngay sau đó họ cũng bỏ ngoài tai, chẳng ai muốn dính líu gì trong những ngày này. Chúng tôi nhân cơ hội đó mà có thể tuỳ ý chọn địa điểm, thứ nhất phải rộng rãi vắng vẻ, thứ hai phải có lợi cho chúng tôi, ít nhất là ở vị trí đó, quân tiếp viện có thể xuất hiện một cách nhanh chóng và kịp thời nhất trong trường hợp chúng tôi đánh không lại. Cứ mỗi ngày, tôi lại nhờ vài ba thằng theo dõi đám Phúc cối, và cao tay hơn, tôi còn cố ý để cho nó biết, đây cũng là một bài trong chiến thuật đánh trận, làm địch thủ dao động tâm lý, phần thắng sẽ cao hơn. Tuy thế, cứ mỗi lần lộ mặt là y như rằng có ít nhất một thằng ôm mặt máu trở về, thực lòng tôi cảm thấy rất có lỗi với tụi nó. Nhưng để thành đại sự, phải có hy sinh, và dĩ nhiên, khi có cơ hội thuận lợi, phản công chưa bao giờ là điều không hay.
Một mặt tôi phải cố gắng tìm ra quá trời kế hoạch tác chiến, mặt còn lại thì tôi vẫn phải chiều lòng cô người yêu bé bỏng, sáng chở đi học, trưa kéo về, tối lại ôm nhau đi chơi. Cứ như thế, cả tuần lễ trôi qua thật nhanh chóng trong guồng quay của công việc và tình yêu. Nói công việc kể cũng hơi quá, thực sự chỉ là đám trẻ trâu học đòi làm anh hùng mà thôi.
Trong tuần tiếp theo, trong một buổi chiều, tôi đã tổ chức một cuộc vây bắt vô cùng ngoạn mục, tóm được thằng Phúc cối ngay tại bãi. Thế nhưng, tôi chỉ đi chung với 3 người, thằng Bi tài, ông Chính và ông Beo. Cơ mà chớ coi thường hai ông anh của tôi, ông Chính thì đai đen Taekwondo, đầu óc thì phải nói là sắc bén hơn người, ông Beo thì khác, ổng chỉ có võ thực chiến, nhưng được cái hổ báo cáo chồn không ai sánh bằng. Cặp đôi này đã từng một thời làm mưa làm gió trước giới giang hồ level “con nít”, những bạn nào ở Nha Trang trong khoảng thời gian từ 2004 đến 2007 thì chắc chắn đã từng nghe nhắc tới, một nỗi khiếp sợ của bao thằng hỗn láo, coi trời bằng vung. Nói thì nói vậy, tuy nhiên hôm nay tôi chỉ muốn gửi cho nó một lời thách thức, hoàn toàn không có ý làm nó bị thương, nhưng mấy người cạnh tôi chẳng biết có nghĩ thế hay không.
Bầu trời đã chuyển âm u, từng cơn gió lạnh đã kéo đến. Nơi góc đường ấy, những lời nói sắp tới sẽ quyết định một phần tương lai của tôi, bất kể tốt hay xấu…
Chap 85:
Nhác thấy tôi cùng đồng bọn, thằng Phúc mặt tái mét như tàu lá chuối, tay chân cắt không còn hột máu. Chỉ cần một mình tôi đã đủ cho thằng này liệt giường, giờ thêm ba người nữa, không có gì có thể đảm bảo được nó không mất vài cái răng cửa.
Vì sự yếu thế đó, nó tỏ ra vô cùng “lễ phép” và “lịch sự” trong suốt buổi trò chuyện, không dám văng tục chửi bậy một lời nào:
– Mày…tìm tao…làm…làm gì?
Tôi nhếch mép cười, tay cầm lấy khúc ống nước gõ nhẹ xuống đất, trông tôi cũng chẳng khác gì nó vài tuần trước:
– Bình tĩnh đi anh bạn, tao có điều này muốn nhắc nhở mày thôi. Sao? Không biết mày có rảnh để nghe hay không?
Thằng Phúc nuốt nước bọt đánh “ực” một tiếng, nhìn mặt nó có lẽ đang té đái trong quần:
– Có…có…có chứ. Mày…nói…đi!
Tôi nghiêm mặt trở lại, móc trong túi và ném cho nó tờ giấy hướng dẫn đến “đấu trường” – mà thực tế là để chuẩn bị cho cuộc quyết chiến:
– Được. Ba ngày nữa, tức là tối thứ bảy tuần này, tao muốn mày cũng tất cả bè lũ của mày có mặt tại địa điểm ghi trên giấy. Tao muốn mọi chuyện rõ ràng và giải quyết một lần duy nhất, nếu tao thắng, mày phải cút đi cho khuất mắt tao và Vi. Nếu tao thua, tao sẽ rút lui, mày muốn làm gì Vi thì làm, đồng ý không?
Tôi yêu Vivi hơn tất cả mọi thứ trên đời, nhưng một khi tôi đã nói ra những điều đó thì có nghĩa tôi đã chuẩn bị rất kĩ cho cuộc chiến này, hơn thế nữa, nếu không có gì bất trắc, kế hoạch được diễn ra an toàn, thì chắc chắn chiến thắng sẽ nằm trong tay bọn tôi. Thằng Phúc lúc này mặt mũi thất thần, đăm chiêu suy nghĩ, một hồi sau, nó cũng ngước mặt lên, lí nhí:
– Được, tao…đồng ý!
Tôi bồi thêm:
– Không chơi “hàng nóng”, tay không thôi bạn hiền!
Phúc cối cực kì kinh ngạc, cách xưng hô và nói chuyện của tôi có lẽ đã nhập vai quá mức, mấy tay anh chị có tiếng có miếng đều nói chuyện một cách nhẹ nhàng và vô cùng lịch sự. Nếu bạn đã từng tiếp xúc với họ nhiều như tôi thì bạn sẽ thấy điều tôi nói là chính xác:
– Ok.
Tôi đứng dậy, tiến về phía nó. Thằng Phúc thoáng hốt hoảng, lùi ra phía sau vài bước:
– Tao khuyên mày đừng có lật lọng như lần trước. Mày có biết ông Thắng “Hà Nội” với lại Sơn “cu đen” không?
Lần này thì nó tái mặt thực sự, miệng mồm lắp ba lắp bắp:
– Mày…mày…nói…sao?
Tôi cười giả tạo:
– Tao nói cho mày biết, cả hai ổng đều là anh tao, cứ thử chơi trò hôm nọ thì mày sẽ tin ngay thôi. Còn nữa, cấm mày đụng vào Vi, chỉ cần Vi mất một sợi tóc thì tao tin là mày đủ thông minh để hiểu kết cục cho mình. Thế nhé, tao về đây, nhớ 3 ngày đấy!
Anh em tôi quay mặt bỏ đi, để lại thằng mặt cối đang dằn vặt ở góc tường, miệng mồm lảm nhảm như đang nói chuyện với ai, mắt mũi lờ đờ, thập phần lo lắng. Chưa đánh mà tôi đã quá lợi thế này, có lẽ nhập trận, mọi chuyện cũng chẳng có gì khó khăn. Chưa hết, ông Beo còn điên máu quay lại đấm cho thằng Phúc vài cú méo quai hàm rồi mới yên tâm bỏ đi. Tôi cảm thấy khí nóng dâng tràn trong huyết quản, trận quyết đấu đang đến gần, rất gần rồi.
Còn về phần thằng Đạt, tôi đã bỏ nguyên một buổi chiều hẹn nó đi uống nước để giải quyết những hiểu lầm bấy lâu nay, cộng thêm là hỏi han về tình hình quân địch. Dù nó có là bạn với thằng Phúc, tuy nhiên bữa trước nó cũng tham gia với đám anh em tôi, coi như cũng là phe mình cả, thế nên tôi không lo.
Cách nói chuyện giữa hai thằng giờ đã thay đổi hẳn, không còn giả dối kiểu “bạn bạn tôi tôi” hay sến tởm như màn “tôi, cậu” nữa mà thay bằng một cách xưng hô vô cùng dân dã và không bao giờ lỗi thời “mày tao”. Mở đầu câu chuyện, tôi không muốn ngay lập tức điều tra về thằng Phúc mà thay vào đó là những lý do khiến chúng tôi bất đồng bấy lâu nay, về Vivi, về mọi thứ:
– Kể cho tao đi, tại sao mày lại có mặt ở đây và…mọi chuyện sau đó thế nào?
Thằng Đạt nhấp một ngụm nước cam và bắt đầu kể. Sự thực thì người chuyển từ Sài Gòn vào Nha Trang là bé Tú. Em ấy thua chúng tôi một tuổi, năm nay là chuẩn bị thi lên lớp 10, thế nên chuyển vào Nha Trang ở với mẹ và chị luôn một thể. Còn thằng Đạt là người yêu của Tú, vì người yêu đi xa, nó nhờ đến ba của Vivi để tìm cách cho hai đứa được ở gần nhau. Thật “may mắn” là hiện tại, thằng Đạt cũng đang là thành viên đội trẻ của một câu lạc bộ bóng đá trong đó, nhờ quen biết rộng rãi, nhạc phụ đã giúp nó chuyển về Nha Trang với lý do “chuyển nhượng” và thay mặt thông báo tới ba mẹ nó. Tất nhiên, vì tương lai “con em chúng ta”, ba mẹ nó cũng phải miễn cưỡng mà đồng ý. Kế hoạch hoàn hảo, nó chuyển về học và tập luyện luôn tại đây và được đặc cách ở nhà Vivi. Mọi chuyện sau đó có lẽ tôi không cần kể thì ai cũng có thể đoán ra được. Đúng vậy, nhạc phụ và nhạc mẫu vừa mới ly hôn, hơn nữa nhạc phụ biết được Vivi và tôi có mối quan hệ trên mức bạn bè. Vì không yên tâm nên nhạc phụ đã nhờ thằng Đạt, sẵn tiện trong thời gian còn ở đây, diễn dùm ông một vai thằng “phá đám” với lý do là muốn cướp Vivi, đồng thời phải tỏ ra nguy hiểm để thử tình cảm của tôi, ông không muốn con gái bé bỏng của mình phải gắn chung với một thằng chết nhát. Và hiển nhiên là tôi đã làm tốt, thậm chí còn gấp mấy lần nhạc phụ đã nghĩ, tôi chẳng những dính chặt lấy Vivi mà còn bảo vệ cho em khỏi bao nhiêu vấn đề, tôi còn tặng cho thằng “sứ giả” tội nghiệp vài cú đấm coi như là “an ủi”.
Kể ra cũng tội nghiệp thằng Đạt, tôi nỡ đặt cho nó cái biệt danh mặt dày vì một sự hiểu lần…không hề nhẹ. Cũng vì suốt ngày phải bám lấy Vivi, thế nên chuyện giữa nó và Tú gặp nhiều sóng gió, hai đứa liên tục giận nhau vì những lý do không đâu. Chính vì lẽ đó, cái hôm mà tôi bắt gặp hai đứa đi chơi riêng, nó đã quyết định chấm dứt tất cả, chắc chắn là nó chính là người đã nói với nhạc phụ để rồi sau đó ông có một bài test với thằng con rể quý hoá. Tôi chỉ tiếc vì nó kết thúc sớm quá, mới được vài tháng, lâu chút nữa có phải hay hơn không? Nhưng nói gì thì nói, tôi cũng phải vô cùng biết ơn thằng Đạt, nhờ nó mà tôi chiếm được trọn tình cảm của Vivi và cả nhạc phụ, hơn thế nữa, sắp tới đây nó cũng sẽ là người giúp tôi nắm chắc chiến thắng trong tầm tay với những hiểu biết của mình.
Và thằng Đạt, ngay hôm ấy, đã kể hết cho tôi nghe về gia cảnh cũng như cái cách mà thằng Phúc xuất hiện. Gia đình thằng mặt cối khá giả, ba mẹ nó làm to, giàu có dư dả nhưng thiếu tình thương với con cái, chính vì thế nên nó mới ăn chơi, đua đòi và lêu lổng. Sở dĩ hai thằng biết và chơi thân với nhau vì cùng sinh hoạt chung trong câu lạc bộ bóng đá Khánh Hoà mà nhạc phụ đã gửi gắm vô, hơn thế nữa lạc trạc tuổi nhau và đều là lính mới. Thằng Đạt trước đó không biết rằng thằng bạn nó mới quen cũng là một thằng trẻ trâu thích đua đòi và thích ăn quẩy, thế nên sau khi mệt mỏi với công việc làm “diễn viên”, nó mới phó thác cho thằng Phúc để chuyển giao thế hệ, đằng nào thì nó cũng chưa tiết lộ cho tôi biết đầu đuôi ngọn ngành. Thế nhưng không ngờ, thằng Phúc trở mặt muốn chiếm đoạt Vivi làm của riêng mình, thằng Đạt phản đối, thế là hai thằng xích mích với nhau. Mọi chuyện sau đó thì đã diễn ra đúng như kịch bản nó phải có, chỉ khác là thật hơn và nguy hiểm hơn mà thôi.