<?php the_title(); ?>

Cười Lên Cô Bé Của Tôi

02.07.2014
Admin

– Đã nói không là không, giờ mày thích cái gì? – Tôi chộp cổ áo nó

Thằng này mặt thì có vẻ ngáo đời, trước đó thì tôi tưởng nó cũng máu mặt lắm, ai ngờ nhát như thỏ đế, tôi mới hơi xúc động một chút thì nó đã té đái trong quần, mặt mày xám ngắt, tay chân quờ quạng lung tung, lắp ba lắp bắp:

– Không… không có gì đâu, tui chỉ muốn… muốn…

Tôi trừng mắt:

– Muốn sao?

Thế nhưng chưa để tôi kịp đụng tay đụng chân hay thằng khốn kia xây xát mặt mày, Vivi đã kéo tay tôi lại, lắc đầu tỏ ý can ngăn:

– Em không nhận đâu, mình đi đi H!

Tôi hừ nhạt rồi buông áo nó ra, nó hốt hoảng vội chạy thật nhanh ra xe, cắm đầu chạy thẳng, không quên nhặt lại hộp quà và quay đầu chửi tôi:

– Đm mày thằng chó, nhớ mặt tao đấy, tao không bỏ qua đâu!

Như đã nói trước đây, mấy cái loại anh hùng bàn phím, mồm to hơn cái radio này thì tôi chẳng ngán, thích thì bước ra đánh nhau thôi, mặc dù tôi học võ chưa đến nơi đến chốn lắm, dạo này còn dù mấy buổi đi chơi với bé Vi, cơ mà cái loại trói gà không chặt này hoặc bọn giang hồ vườn thì tôi tự tin là mình có thể trên cơ được. Nếu nó thích thì kêu hết băng đảng ra đây, tôi tiếp luôn, lâu rồi tôi cũng chưa gặp các chiến hữu ngày nhỏ, chẳng biết mấy ông anh đầu đường xó chợ của tôi giờ đang lang bạt phương nào, thế nhưng kể từ ngày ấy đến tận năm kia khi tôi choảng nhau với thằng bồ cũ của bé Dung để rồi sau đó bị đám đàn anh của nó xúc cho thâm tím mặt mày, mỗi lần tôi cần là mấy ông ấy lại xắn tay áo lên và giúp đỡ, có thể nhiều người lớn bây giờ coi bọn trẻ trâu giang hồ như chúng tôi khi ấy chẳng ra gì, thế nhưng họ có biết rằng, một khi đã là anh em thì mãi mãi như thế, tình cảm giữa chúng tôi luôn bền chặt và chân thành, chẳng như những loại người đạo đức giả, suốt ngày gặp nhau là khen ngợi các kiểu mà đâm lén nhau sau lưng.

Lan man thế là đủ rồi, quay lại với thực tế lúc này, lúc mà cái thằng nhóc xấc xược định tán “vợ” của tôi đang cắm đầu bỏ đi. Tôi bật cười sau lời doạ nạt của nó, thật sự thì thằng này quá trẻ con, dù có tán được Vivi cũng không thể nào làm chỗ dựa cho em được. Tôi thậm chí chẳng thèm chửi lại nó mà còn đưa tay lên vẫy chào tạm biệt khiến nó mất hồn phóng xe đi thằng.

Vivi nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác có phần sợ sệt, chắc do hành động và lời nói của tôi khi nãy có vẻ hơi hung hăng thì phải. Tôi xoa đầu Vivi, cười:

– Làm gì nhìn tui ghê thế?

Vivi chưa trả lời luôn mà vòng tay ôm chặt lấy tôi, lí nhí:

– Cảm ơn H!

Tôi cau mày khó hiểu:

– Cảm ơn gì?

– Cảm ơn vì H đã bảo vệ em!

Tôi dù thập phần sung sướng và xúc động khi những việc làm của mình đã được Vivi thấu hiểu và thừa nhận, thế nhưng cách nói của Vivi cũng chưa khiến tôi thoải mái cho lắm, ít nhất cho tới lúc này:

– Với anh mà cũng cám ơn á, vậy là Vi chưa coi anh ra gì rồi!

Tôi buông Vivi ra, hơi thất vọng một chút, chẳng biết có phải do tôi quá nhạy cảm và hơi nhiều chuyện một chút hay không mà khi nghe Vivi cám ơn, tôi cảm thấy vô cùng tự ái, chẳng lẽ em vẫn chưa thực sự coi tôi là một phần cuộc sống của em hay sao, hay em vẫn chỉ xem tôi như là một “chỗ dựa tạm thời” trong lúc em đang lo lắng, rồi sau này em bình thường trở lại, em lại bỏ tôi mà đi. Giờ thì tôi đã hiểu được những status đầy tâm trạng của mấy thằng bạn thân trên facebook, chẳng phải vô cớ mà bọn con trai ít nói lại suốt ngày lên ca cẩm về chuyện tình cảm của mình, yêu đương quả là thứ khiến con người ta trưởng thành hơn nhưng cũng bắt chúng ta phải tập suy nghĩ sâu sắc hơn và nhạy bén hơn trong mọi tình huống. Và thật may mắn làm sao, mọi chuyện chỉ xuất phát từ sự “nhỏ nhặt” không đúng lúc của tôi mà thôi, khi tôi vừa kết thúc câu nói, Vivi oà khóc nức nở, ôm chặt lấy tôi:

– Huhu, em không có như vậy đâu mà, H đừng giận em nha!

Tôi vui một thì buồn mười, mỗi lần em khóc, tôi đều buồn, thậm chí còn buồn nhiều hơn em, giờ cũng vậy. Thấy nước mắt của người con gái mình thương yêu đang rơi, trái tim tôi như muốn thắt lại, nó nhức nhối và đau đớn khó tả. Chẳng biết làm gì hơn, tôi cũng ôm lấy Vivi và vuốt ve mái tóc em, à không mái tóc “của tôi” mới đúng:

– Anh xin lỗi, đừng khóc nữa, nín đi!

Vivi vẫn khóc, nước mắt em vẫn ướt nhoè trên đôi vai tôi, đây là lần đầu tiên mà tôi thấy em khóc nhiều đến vậy, thậm chí còn dữ dội hơn cả lúc ba em bỏ hai mẹ con mà đi, có lẽ trong trái tim bé nhỏ của Vivi, tôi thật sự chiếm một phần rất quan trọng, chỉ vì một phút lầm lỡ cộng thêm tính khí bốc đồng, vẽ chuyện mà tôi đã nỡ làm tổn thương nó, có lẽ tôi đã quá hẹp hòi rồi chăng? Tự dưng mới vài giây trước tôi tức giận vô cùng thì vài giây sau lại cảm thấy tràn trề tội lỗi, tôi đã nghi ngờ tình cảm của Vivi, tình cảm chân thành của cô bé đáng yêu ấy chắc chắn không bao giờ thay đổi, vì một lý do đơn giản, em yêu tôi, phải không?

Ngay sau đó, tôi quyết định dắt xe trở lại vào nhà, kéo Vivi ngồi xuống ghế và mặc cho em thoả sức nức nở. Người ta nói, khóc có thể giúp giải toả nỗi buồn rất hữu hiệu, còn hơn là cứ nín nín, điều đó càng khiến cho tâm lý chúng ta trở nên căng thẳng và tồi tệ hơn nhiều lần. Dù sao đi nữa cũng phải công nhận một điều, Vivi khóc dai kinh khủng, suốt từ nãy đến giờ cũng phải chục phút, thế mà nước mắt của cô bé vẫn cứ trực chờ tuôn rơi. Cũng phải, vì tôi đã nỡ nghi ngờ thứ tình cảm quá đỗi trong sáng ấy của em, thứ tình cảm mà có lẽ là lần đầu tiên, Vivi trao cho một người con trai, và thật may mắn, đó lại là tôi. Đáng nhẽ tôi phải vui vì điều đó, chứ tại sao lại quở trách Vivi chỉ vì một câu “xin lỗi” mà tôi cho rằng em đã quá “khách sáo”. Ôi! Càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy căm hận bản thân mình. Tôi ôm chặt lấy Vivi vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc em, tôi bắt đầu kể:

– Vi có biết tại sao anh lại quay lưng với những người khác để tới bên Vi không?

Mặc dù vẫn đang khóc, nhưng có vẻ Vivi chẳng buồn nữa, vẫn ngước mắt lên hỏi:

– Hức, tại sao?

Tôi cười, đưa tay lau vội từng giọt lệ trên má em:

– Tại vì nếu không có anh thì Vivi bé bỏng sẽ gặp nhiều rắc rối chứ sao!

Cô nàng chẳng nói gì, nhưng đã tạm thời ngừng khóc, dụi đầu vào ngực tôi. Tôi tiếp tục câu chuyện của mình:

– Bé Vi của anh rất là đáng yêu, nhưng lại quá hiền lành, anh sợ rằng bé Vi sẽ bị bắt nạt, bé Vi sẽ cảm thấy cô đơn, thế nên anh luôn muốn ở bên cạnh Vi và sẽ luôn như thế. Anh sẽ không để một ai làm tổn thương đến Vi của anh, sẽ không để nỗi buồn có thể tìm đến Vi và sẽ luôn ở bên cạnh mỗi khi bé Vi của anh cần.

– Anh xin lỗi vì ban nãy đã lỡ lời, chẳng qua vì anh thương Vi quá nên hơi nóng tính chút thôi, bỏ qua cho anh ha! – Tôi nắm chặt tay Vivi.

Cô bé mỉm cười, ngóc đầu lên hỏi tôi:

– H hứa nha, không được bỏ bé Vi đâu đó!

Tôi mỉm cười hôn nhẹ lên đôi má vẫn còn ướt đẫm của em:

– Ừ, hứa!

Vivi cũng tít mắt cười. Chúng tôi lại cùng nhau trải qua thêm một thử thách nữa, có lẽ nó cũng chưa dừng lại, thế nhưng nó khiến cho chúng tôi hiểu nhau và thông cảm cho nhau nhiều hơn. Dẫu biết tương lai còn muôn vàn khó khăn, thế nhưng chỉ cần có tình yêu, mọi chuyện sẽ chẳng có gì ngăn bước được 2 đứa.

Nhưng nói thì nói vậy, nhưng những cuộc khủng bố dồn dập sắp tới thực sự khiến tôi lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi và lo lắng, cuộc chiến mới lại chuẩn bị bắt đầu…

Chap 72:

Lan man cũng quá lâu rồi, tôi quay xe chờ Vivi về nhà để kịp bữa cơm trưa, gì thì gì, người yêu có thể… bỏ chứ cơm thì không. Trên đường đi, trời tuy nắng nhưng vẫn có gió nên không khí hơi bị khó chịu một chút, chẳng thế mà suốt dọc đường, Vivi cứ luyên thuyên gì đó không ngừng nghỉ, thế cơ mà lúc ấy tôi đói muốn xỉu nên chẳng còn tí tâm trí nào mà nghe nữa, tôi chỉ biết phóng và phóng.

Ké…tttt.ttttttt……

Xe dừng lại trước cửa nhà tôi đúng lúc đồng hồ vừa điểm 12h trưa, quá trễ để ăn cơm nhưng quá sớm để ngủ, thế nên chắc chắn giờ này nếu có thì cả ông anh và bà chị tôi đều thức. Bà chị cả thì tôi không lo vì bả đã lên tiếng ủng hộ tôi kia mà, thế nhưng ông anh thì lại khác, ổng phản đối tôi, không, nói chính xác là ổng muốn đâm lén tôi sau lưng với bố mẹ vì tôi hay xì đểu ổng với bà Trà người yêu ổng. Đột nhiên tôi hơi khựng lại một tẹo khiến Vivi thoáng giật mình:

– H bị sao vậy? H ốm hả? – Vivi bắt đầu giở bài nhăn nhó

Tôi khoát tay:

– Không có gì, mình vô nhà… đi!

Dường như Vivi chẳng biết lo sợ là gì, trước mặt tôi thì Vivi mãi chỉ là một cô bé đáng yêu, thế nhưng ra ngoài đường thì cũng lớn, cũng chững chạc như ai. Tôi thì có vẻ quá tệ, lúc nào cũng lớn tiếng là che chở, là bảo vệ Vivi các kiểu, thế mà chỉ mới là gặp mặt hai bậc đàn anh đàn chị, thế mà tôi đã như cầy sấy, chẳng biết sau này dẫn về ra mắt ba mẹ tôi thì sẽ thế nào nữa, haizzzzz.

Tôi bước vào trước, lò dò như ăn trộm, mặc dù tôi đang đứng trong sân nhà mình. Cất xe xong xuôi, tôi bước vào nhà trong trạng thái thập phần hồi hộp, Vivi thì khác, cô nàng cười tít mắt và có vẻ vô cùng hào hứng vì sắp được yết kiến anh chị rể tương lai. Tôi vừa bước xuống phòng khách, y như rằng, ông anh tôi đang vắt vẻo trên ghế đọc truyện, bà chị tôi thì đang cắm cúi gọt xoài xanh với mắm đường, gì chứ món này là bả mê số một, tôi cũng ăn được cơ mà chua nên không thích. Vừa thấy tôi bước vào thì ông anh tôi đã bật dậy, đon đả chọc:

– Ái chà ái chà, chào sư đệ và… sư muội, hehe!

Bà chị tôi đang mắc ăn cũng phải bỏ dao bỏ muỗng xuống để chiêm ngưỡng dung nhan của cô em dâu tương lai xinh đẹp mà bả đã hằng mong đợi tôi dẫn về từ bấy lâu nay:

– Ồ, em dâu của chị xinh dữ à nghen, thằng Tèo coi vậy mà được.

Trong khi tôi đỏ mặt tía tai vì ngượng thì Vivi vẫn tíu tít cười, cúi đầu lễ phép:

– Dạ em chào anh chị ạ!

Ông anh tôi nhảy ngay vô họng tôi mà ngồi:

– Kìa sư đệ sao không giới thiệu sư muội với huynh và tỉ đây, nam nhi gì mà nhát thế, há há….

Tôi cứng họng:

– Em… em…

Ông anh tôi giở giọng phim kiếm hiệp, à mà cũng có thể là truyện:

– Sư muội thiệt là đáng yêu quá đó mà, xin mạn phép được biết quý tánh đại danh của muội!

Vivi và ông anh tôi khá là hợp cạ, nói chuyện thì đúng là đỉa phải vôi. Có lần Vivi sang nhà tìm tôi nhưng không gặp vì tôi mải đi đá banh với mấy thằng trong lớp, sư huynh quý hoá ngồi tiếp chuyện với cô bé đến tận chiều tối, mãi đến khi tôi về vẫn thấy hai người chém gió với nhau, chẳng biết ổng có nói xấu gì tôi hay không mà sang ngày mai thì Vivi quăng cho tôi một quả bơ to đùng. Vừa quen đã thế này mà lại:

– Dạ, em tên là Vi ạ! Hihi.

Ông anh tôi đưa tay lên trán ra chiều đăm chiêu suy nghĩ, nhìn chỉ muốn táng cho vài cái dép vào mặt, thật là khó ưa quá mà:

– Muội vừa xinh tên lại còn đẹp nữa, sao lại đi theo thằng Tèo thối mồm này chứ, chậc!

Vivi cười:

– Em cũng đang tự hỏi tại sao đây? Hihi

Ổng vẫn muốn xoắn:

– Thôi muội bỏ nó theo huynh đi, huynh đẹp trai, thơm tho hơn, hê hê!

Trong lúc bé Vi cứ liên tục cười thì tôi lại cảm thấy vô cùng tức giận, có phần ức chế. Dù sao thì cũng cần phải giữ chút thể diện cho tôi chứ, anh em đến nản. Tôi sừng sộ:

– Ê ăn nói cẩn thận nha, tui méc bà Trà ông nói dối bả đi chơi đừng trách!

Nghe đến việc đâm sau lưng, ổng ngậm tăm ngay, dù gì chị Trà cũng thân với tôi lắm, bơm đểu quá dễ, đừng tưởng bắt nạt được thằng em này nhé, ông anh! Hehe.

Bà chị cả chấm dứt cuộc chiến mồm đầy căng thẳng của hai anh em tôi bằng một tuyên bố khiến cả tôi và Vivi như mèo gặp mỡ:

– Hai đứa chưa ăn cơm thì xuống bếp ăn đi, đồ ăn chị hâm nóng lại rồi đó!

Cả hai đứa đồng thanh “Dạ” rõ to rồi rón rén chuồn xuống bếp ăn cơm, tra khảo thế là đủ rồi. Cơm canh hôm nay thì vẫn như mọi khi, vài ba món mặn, một món canh rau, đối với tôi thế này là quá đủ rồi, chẳng biết có hợp khẩu vị Vivi hay không, nói gì thì nói nhà em cũng thuộc hàng khá giả, ăn uống tất nhiên là sơn hào hải vị hơn rồi. Thế nhưng trái ngược hẳn với những gì tôi dự đoán, Vivi ăn uống vui vẻ mà chẳng hề kêu than một lời nào, còn liên tục gắp đồ ăn cho tôi rồi ngồi chống cằm nhìn tôi ăn, ôi, lúc ấy phải nói tôi hạnh phúc muốn khóc thét lên được, cơ mà còn hai chướng ngại vật ngoài kia nên tôi không dám thể hiện mình quá lố, dù rằng trước mặt tôi là một vật cản vô cùng… dễ thương. Vivi lúc nào cũng vậy, ăn ít như con mèo, chẳng hiểu làm sao có sức mà học nữa. Tôi thì lại hơi vô tâm khoản này, thế nên ít khi nào nhắc em chịu ăn uống, chỉ khi nào ở gần, tôi mới bắt Vivi phải nhồi thêm vài món vào bụng mới hả dạ. Bé mà ốm yếu gầy gò thì anh ôm ai đây?

Ăn uống thế là đã xong, tôi chạy lên phòng chuẩn bị quần áo sách vở các kiểu nhét vào balo để chuẩn bị cho 2 ngày sắp tới trong khi Vivi ngồi nói chuyện với bà chị cả. Phải công nhận là bé Vi của tôi ngày thường chỉ biết nhõng nhẽo thế mà khéo ăn khéo nói ra phết, chốc chốc lại thấy bà chị với ông anh tôi cười khúc khích. Chứng kiến điều ấy, tôi mới an tâm được phần nào, có vẻ sau này, chuyện gặp mặt ba mẹ tôi cũng chẳng cần phải lo lắng gì nữa rồi. Để kế hoạch trơn tru và thực tế hơn một chút, tôi lại phải nhờ đến thằng Tuấn, lần này, tôi gọi điện cho nó để nhờ nó xin bà chị cả cho tôi qua nhà nó ở 2 ngày vì ba mẹ nó đi về quê thăm ông bà gì gì đấy, đại loại là nó ở nhà một mình buồn nên xin cho tôi qua ở chung mặc dù mục đích thực sự của tôi không phải thế. Thằng Tuấn trước giờ chơi thân với tôi nên nó cũng có chút uy tín với gia đình tôi, hễ có chuyện gì khó khăn, tôi cũng đều nhờ nó năn nỉ dùm, thế là thành công ngay. Và đúng là được thật, bà chị tôi chỉ dặn dò vài câu như là nhớ đi học đầy đủ rồi ăn ngủ điều độ các kiểu, tôi nghe chán rồi nên cũng bỏ ngoài tai. Chỉ có lời chọc ngoáy của ông Trọng là chui được vô trong não của tôi mà thôi:

– Vi muội nhớ coi chừng thằng Tèo nha, cẩn thận nó dẫn muội đem bán đó!

Vivi lại cười, suốt ngày cười thế nhỉ, lúc cần thì không cười, lúc người yêu đang bị chọc không đứng ra bênh vực thì thôi mà lại cứ cười là thế nào? Tôi đâm ra giận cô nàng nên đùng đùng bỏ đi ra ngoài trước.

Trên đường về thì mọi chuyện diễn ra không có gì đặc biêt, tôi im lặng cau có còn Vivi thì thả hồn hát vu vơ nhưng tôi thấy vớ vẩn thì đúng hơn .

Về đến nhà sau một buổi trưa mệt mỏi, tôi cố gắng dắt xe thật nhanh rồi chạy thằng lên phòng mà đánh một giấc tới tối mới hả dạ, thế nhưng đời đâu như là mơ, mà có mơ cũng sẽ có đứa phá đám mà thôi, chắc chắc là vậy rồi, có khi nào mà tôi được ngủ yên đâu cơ chứ. Ấy thế nhưng tôi chưa kịp lên đến giường thì đã gặp rắc rối rồi. Chuyện là khi vừa bước vào nhà, tôi thấy thằng Đạt đang ngồi chễm chệ trên ghế salon coi TV, vừa thấy chúng tôi, nó cười xã giao, cử chỉ vô cùng thân thiện như dạo gần đây. Cơ mà mới ban trưa, thằng bạn của nó đã dám cả gan xách mông đến đây và tán tỉnh “vợ” yêu của tôi, chuyện ấy không thể tha thứ. Nói là làm, dù có Vivi ở đây, tôi cũng chẳng nể nang gì nữa mà lao vô túm lấy cổ áo thằng Đạt, tay dư dứ nắm đấm khiến nó tái mét mặt mày:

– Thằng hồi nãy có phải do mày chỉ đến phá tao đúng không ? Nói!

Thằng Đạt lắp bắp, ấp úng đủ kiểu, có vẻ nó đang ngạc nhiên, nhưng không rõ là thật hay giả nữa:

– Sao… sao… sao thế? Có gì… từ từ nói!

Vivi thấy mọi chuyện không ổn, kéo tay tôi ra, mếu:

– H ơi, thôi mà, em không để ý đâu!

Tôi sừng sộ, hất tay Vivi qua một bên:

– Nhưng anh để ý! Lui ra kia!

Khoé mắt Vivi đã hơi ửng đỏ, chắc cô nàng lại chuẩn bị khóc đây. Thôi kệ, lát xin lỗi cũng được, việc quan trọng của tôi bây giờ là giải quyết chuyện này đã. Tôi lại tiếp tục tra khảo thằng mặt mâm thủ đoạn kia, tưởng tốt được vài ngày ai ngờ lại trở mặt:

– Sao? Có nói hay không?

Thằng Đạt vẫn chưa hết bàng hoàng, lần trước nó đã bị tôi doạ són cả ra quần, chắc không dám đóng kịp trong tình cảnh thế này, nghĩ vậy, tôi đành buông áo nó ra, kéo tay Vivi lên thẳng trên phòng, mặt mũi vẫn hầm hầm khiến cô bé líu ríu đi theo mà chẳng dám nói tiếng nào.

Rốt cục thì chuyện này là như thế nào đây?

Chap 73:

Vừa vô đến phòng, tôi ấn vivi ngồi ngay xuống giường, đóng cửa lại và bắt đầu… mắng. Nhạc mẫu đi vắng, thế nên tôi hiện tại toàn quyền xử lý nếu con bé không nghe lời, và giờ là thử nghiệm:

– Sao Vi cứ bênh nó thế hả? – Tôi quát to

Vivi cắn móng tay ra chiều hối lỗi:

– Nhưng mà Đạt có làm gì đâu, H đừng giận nữa mà!

Tôi cố gắng nuốt cục tức này vào bụng, ngồi xuống ghế và… thiền. Các bậc cao nhân ngày xưa đã chứng mỉnh rằng, thiền có tác dụng tốt cho cơ thể, đặc biệt là tâm sinh lý các kiểu, có thể giúp giải toả căng thẳng, mệt mỏi và mang lại cho chúng ta sức khoẻ thật dồi dào. Chắc là đúng vì tôi cũng đã thử qua vài lần rồi, chỉ cần ngồi im, tịnh tâm, thả hết mọi suy nghĩ ra khỏi đầu và tưởng tượng về một khung cảnh huyền bí, thơ mộng thì bài thiền sẽ phát huy tác dụng. Ấy thế mà lúc này tôi không tài nào vứt được những dòng máu nóng cứ bốc lên ngùn ngụt trong đầu, tôi chẳng lo về chuyện Vivi sẽ chuyển qua yêu thằng kia, điều đó chắc chắc sẽ không thể nào xảy ra, tôi chỉ tức vì cái chuyện nó dám tán tỉnh người yêu tôi trước mặt tôi, điều đó chẳng khác nào một sự sỉ nhục danh dự. Có vẻ tôi hơi quan trọng hoá vấn đề, nhưng nếu đứng trong vị trí của tôi, các bạn chắc cũng hiểu được phần nào, nó cứ tương tự như trong trường hợp là có một thằng ất ơ từ đâu chạy vào nhà bạn và xin tiền mẹ bạn ấy, khó chịu và bực mình lắm chứ tưởng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thực tình là tôi có hơi làm màu quá thật, tự dưng đi chửi bới lung tung cả, dù sao thì ban nãy tôi rõ ràng là còn vui vẻ tiễn biệt thằng đó kia mà, chẳng hiểu sao bây giờ lại như vậy.

Quay đi quay lại một hồi thì thấy Vivi đang ngồi trên góc giường, ôm con gấu bông và thút thít khóc nhè rồi nói gì đó với con gấu. Hẳn nhiên là đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn cần có một người phụ nữ, thế nhưng đằng sau sự thất bại của người đàn ông thì người phụ nữ cũng góp một phần không nhỏ. Cũng may là tôi chưa phải là đàn ông còn Vivi thì mới chỉ là một cô bé không hơn không kém, thế nên mọi chuyện vẫn còn có thể giải quyết ổn thoả được. Cái màn mắng, khóc lóc, dỗ dành này đã diễn ra không biết bao nhiêu lần rồi, thật sự thì tôi chán đến tận cổ, thế nhưng Vivi thì lại không thấy như vậy, cô nàng suốt ngày xị mặt ra để rồi bắt tôi phải đến tận nơi mà năn nỉ mà ỉ ôi các thứ, ôi cuộc đời này mới tẻ nhạt làm sao! Nhưng tẻ nhạt là một chuyện còn bạn có làm hay không lại là một chuyện khác, không thể vì lý do bạn chán học mà bạn có thể nghỉ học ở nhà cắm mặt vào games, chẳng phải vì bạn không muốn đi làm mà bạn lằng nhằng không đi để rồi cuối tháng cả gia đình cạp đất mà ăn. Ngày còn bé tôi vẫn thường thắc mắc điều này, đau đáu trong lòng bấy lâu nay, nhưng giờ thì tôi đã thấu hiểu phần nào, ví dụ như cứ hễ tôi bị bệnh là ba mẹ tôi vẫn bắt xuống ăn cơm cùng cả nhà cho bằng được mặc dù tôi cố chấp nằm lì trên giường và phải mất cả nửa tiếng để tôi hoàn toàn tỉnh táo để không ngã dập mặt khi bước xuống cầu thang. Đấy, cuộc sống nhiều khi nó vô lý như thế đấy, hãy luôn nhớ rằng, chúng ta sống không phải vì riêng bản thân mình mà còn vì những người xung quanh chúng ta, đó là quy luật. Và vì lẽ đó, ngay lúc này, mặc cho tôi chán ngấy cái trò xin lỗi năn nỉ này, tôi cũng phải cắn răng mà làm, tôi làm không phải vì Vivi, tôi chỉ làm vì tôi mà thôi. Tôi mà không quỳ xuống van xin thì có khi chiều nay không vác mặt được đi học ấy chứ.

Theo một số người, cụ thể là mẹ tôi, thì “mồm miệng đỡ chân tay”, và trong trường hợp này, tôi lại thích dùng chân tay hơn, mồm miệng tôi đâu có dẻo như kẹo cao su. Tôi lò dò đi tới giường, ngồi phịch xuống. Vivi dù thấy tôi đi tới nhưng vẫn giả vờ ngồi im và cắm cúi vuốt ve con gấu, áng chừng có vẻ tủi thân dữ dội. Tôi nắm lấy tay cô nàng, lắc qua lắc lại, cười rõ tươi:

– Hề hề, thôi mà, tại anh giận quá mất khôn thôi, Vi biết tính anh rồi mà, ha?

Cô nàng vẫn tỏ ra im lặng như thể ta đây bất cần lắm. Dù muốn dù không, tôi vẫn phải tiếp tục công việc của mình, và trong lúc nguy cấp, tôi nhớ ngay đến chiếc nhẫn cầu hôn ngày nào, tôi nắm lấy tay của Vivi rồi cọ mặt hai chiếc nhẫn vào với nhau:

– “Chồng” nói không nghe hử, muốn gì đây?

Vivi vẫn không ngước mặt lên, chỉ bĩu môi:

– Khùng!

Tôi giả nai bằng cách dần dần tiến tới bên cạnh và kéo Vivi ngả vào người:

– Cười cái coi!

– Hông thích!

– Đi mà, cười cái đi, năn nỉ!

Cô bé vẫn cương quyết:

– Mắng người ta đã rồi giờ kêu người ta cười, H hâm!

Gần 1h chiều rồi, chỉ còn 1 tiếng nữa là đến giờ đi học, tôi cũng nản lắm rồi, thế nên chẳng buồn nói nữa, tôi nằm thằng xuống giường và cũng kéo em xuống luôn, ôm chặt lấy rồi bắt đầu … ngủ. Mặc cho Vivi ban đầu giả bộ giãy giụa, tôi vẫn nằm im không nhúc nhích, một hồi sau thì cô nàng cũng chịu ngoan ngoãn, nhắm mắt lại và cũng ngủ luôn .

Gì thì lâu chứ ngủ bao nhiêu cũng thấy nhanh, tôi nhớ là mình vừa mới đặt lưng xuống chưa đầy năm phút, mở mắt ra đã gần 2h rồi. Vivi thì đang gối đầu trên tay tôi ngủ, em nằm khép nép chẳng khác gì con mèo con, trông đáng yêu kinh khủng, thế nhưng cái giá phải trả để được nhìn thấy cảnh tượng ấy là cánh tay tôi tê cứng hết cả, tưởng như cụt luôn rồi cũng nên. Tôi cũng lợi dụng hôn má Vivi được mấy phát, đến khi vừa định hôn môi thì bất chợt… cô nàng tỉnh dậy, vừa thấy cái bộ mặt đẹp trai của tôi thì Vivi hiểu ngay ra vấn đề và hét toáng lên:

– Aaaaaaaaaaaa, xàm sỡ!

Đáng lý ra ban đầu tôi đã định thôi, thế nhưng ngay sau khi nghe câu đó, tôi đâm ra tự ái, thế là chụp đầu Vivi và hôn môi thằng luôn cho bõ ghét . Như các bạn đã biết, nụ hôn khi ngủ dậy luôn luôn ngọt ngào và lưu luyến nhất vì khi ấy chúng ta trao cho nhau bao nhiêu là… vi khuẩn đó mà .

Hôn hít xong xuôi, tôi khoái chí chạy nhanh vô phòng tắm quẩy sạch sẽ một phát trước khi đi học để cho Vivi ngồi trên giường nhõng nhẽo gì đó không rõ nữa. Ít phút sau, tôi cũng tắm rửa và thay đồ xong xuôi, ra đến ngoài thì Vivi cũng đã chỉnh tề bộ đồng phục thể dục rồi, chắc là thay luôn giữa phòng . Bao nhiêu suy nghĩ đen tối xuất hiện trong đầu khiến gương mặt tôi tự nhiên gian xảo kinh khủng làm cho bé Vi phải tát tôi một cái rõ đau sau đó:

– H háo sắc, H dê!

Tôi chẳng quan tâm Vivi nói gì, chỉ nhéo má cô nàng:

– Rồi sao, dám bỏ không?

Vivi khựng lại, ngước mắt lên ra chiều suy nghĩ rồi đột nhiên ôm lấy cánh tay tôi cười tít mắt:

– Thôi, sợ lắm, hihi!

Tôi lắc đầu cười khẩy, lâu lâu đùa một chút cũng vui ra trò, cuộc đời đáng sống lắm chứ.

Chúng tôi chạy xe thật nhanh lên trường cho kịp giờ vào lớp, tôi ít khi đi học… đúng giờ, chỉ có Vivi lúc nào cũng muốn vậy, chẳng biết có được gì không, hơn nữa, học thể dục có nghỉ cũng chẳng vấn đề mấy, thế nhưng thể dục lại là tiết tôi thích nhất trong tuần, vì sau mỗi buổi thể dục, đám choai choai lớp tôi lại rục rịch kéo nhau lên sân đá banh mà quậy, hôm nay thì chưa chắc là được. Thằng Đạt thì cũng đi từ đời nào rồi, nên chúng tôi nhanh chóng khoá cửa rồi rời khỏi nhà.

Vừa lên đến sân trường, đám lớp tôi đã nhao nhao:

– Ui da, chở đi học nữa cơ!

– Ước gì mình được như cô ấy nhỉ!

My mập là đứa con gái nhiều chuyện nhất lớp tôi, cơ mà chính vì cách nói chuyện vui vẻ và hoà đồng ấy mà tôi lại thấy nó dễ thương hơn tất cả những đứa còn lại, à tuy nhiên chưa bằng Vivi của tôi . Mỗi lần nó lên tiếng là y như rằng chỉ toàn chọc ngoáy, lần này nạn nhân là tôi:

– Chòi ôi, đừng có chọc bạn H bạn H ngại kìa! Haha…

Tôi cau mày, khoát tay nạt:

– Im mày con mập, đá chết giờ!

My mập cười giả nai, cũng phải công nhận rằng, nó cười đẹp thật, nụ cười sao mà hồn nhiên đáng yêu lạ mặc dù trong đầu nó chưa chắc như vậy . Thấy tôi có vẻ cáu, nó cười cười rồi chạy đến kéo Vivi ra đá cầu chung với tụi con gái trong lớp, không nói tiếng nào. Tôi cũng cất cặp rồi chạy ra chỗ đám con trai, nghe đồn là chiều nay đám tụi tôi, gồm tôi, thằng Vinh, thằng Tuấn, thằng Phương gay, thằng Lộc mập, thằng Sơn, thằng Phúc và thằng Thắng gọi là “đám anh em” sẽ quyết đấu với đám “đội hình A” của thằng Pha, thằng Kha, thằng Lam, thằng Đan và Phát khùng. Trước giờ chúng tôi toàn thua, thế cho nên mỗi lần có dịp là lại bu cục vô bàn chiến thuật. Thằng Phúc lỏ tự nhận mình là giỏi nên nó giành chức đội trưởng và bắt đầu đề ra các hướng cho đội bóng. Nào là chiến thuật “Alpha” với mục tiêu là kèm tối đá thằng Đan, rồi chiến thuật “Bêta” có nhiệm vụ càn quét 2 cánh đối phương. Dù chiến thuật bài bản, thế nhưng cứ đến khi thi đấu là chúng tôi lại thua bét nhè, không rõ vì sao. Lạ ở chỗ, buổi họp bàn phương án hôm nay lại có sự xuất hiện của thanh niên mặt mâm Đạt mà không rõ là do ai mời đến, nó ngồi chăm chú lắng nghe cả buổi, thi thoảng lại gật gù các kiểu rồi cười nói với đám chúng tôi cứ như đúng rồi. Mà có vẻ đúng rồi thật, rõ ràng trình độ của nó chẳng thua kém gì với thằng Lam cũng như thằng Đan, thậm chí có phần vượt hơn vì thể hình của nó khá hơn hai thằng loắt choắt kia, cơ mà ai cho nó đá nhỉ ?

Trầm tư suy nghĩ một hồi thì thấy Thanh thổi còi báo hiệu kết thúc giờ học, cả lớp hò hét như đàn ong vỡ tổ mặc dầu tuần nào cũng vậy. Theo như lịch trình thì đám anh em chúng tôi sẽ chiến với đám đội hình A sau nửa tiếng nữa, mọi công tác chuẩn bị đã sẵn sàng, thằng Phát khùng không biết bằng cách nào huy động được cơ số đám con gái đi theo cổ vũ, dĩ nhiên là cả My mập bánh bèo rồi . Còn tôi vẫn đang khá phân vân, giờ mà về là tôi sẽ bị bứt rứt khó chịu ngay, học thì bỏ được chứ đá banh thì không. Thế nhưng không về thì Vivi bỏ cho ai. Dường như thấu hiểu tâm trạng của tôi, Vivi cười tít, bám lấy tay tôi:

– H cho em đi xem đá banh với nha, giờ về nhà chán lắm!

Vivi đâu biết rằng lời đề nghị của em đối với tôi bây giờ đáng giá ngàn vàng, tôi gật đầu ngay tắp lự, nhéo má một cái cho đã… tay:

– Yêu bé ghê cơ!

– Hihi!

Trên đường đi, tôi chẳng ngại ngần gì nắm tay Vivi rồi đặt lên trước bụng, có người yêu xinh thì phải khoe thôi . Các thanh niên trẩu hai bên đường nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực xen lẫn GATO, thế nhưng tôi chẳng quan tâm, vẫn hếch mắt lên và… đi.

Và tôi xém chút nữa đâm đầu vô cột điện khi cái thằng hồi trưa tán tỉnh người yêu tôi đang vắt vẻo trên chiếc võng ngay khu vực khán giả, bên cạnh nó dĩ nhiên không ai khác là… thằng Đạt rồi. Trên tay nó hình như lại là một hộp quà khác.

Đờ phắc!

Chap 74:

Sống trong thời đại mà người ta online Facebook nhiều hơn cả gặp mặt nhau thế này, tôi không nghĩ được lại có một thằng mặt dày hơn cả thằng Đạt, ấy thế mà giờ đây nó đã xuất hiện thật. Nó xuất hiện với danh nghĩa là bạn của thằng mặt mâm, thế nhưng mục đích của nó là gì thì tôi vẫn chưa rõ nhưng hiện nay thì nó đang định tán tỉnh người yêu tôi một cách trắng trợn và có phần sỗ sàng. Tại sao ư? Tại vì nó làm điều đó ngay trước mặt tôi chứ sao, ai đời lại đi cưa một đứa con gái mà ngay trước mặt người yêu của nó, hoạ có mấy thằng điên mới làm trò này, còn thằng này không điên, tôi chắc chắn, tôi chỉ không biết nó làm vậy vì ai và ai bảo nó làm mà thôi.

Lúc này tại sân bóng khá đông đám lớp tôi, có khi phải đến gần 30 đứa, phần vì bây giờ còn khá sớm, phần vì ngày mai lớp tôi chỉ học có 2 tiết nên bài vở không nhiều, chính vì lẽ đó, chiều thứ 3 luôn là thời điểm mà tôi mong nhất trong tuần, hơn cả ngày chủ nhật nữa, vì dù gì chủ nhật vẫn phải đi học thêm. Lại nói về thực tế một chút, tình hình là bây giờ mà tôi sồ lên đấm vô mặt thằng kia vài quả thì quả thực là không hay một chút nào, huống hồ tôi đã giữ hình ảnh “cháu ngoan bác Hồ” trong lớp rồi, với lại lớp tôi cũng đâu hiền lành gì cho cam, toàn dân đầu trâu mặt ngựa, cơ mà được cái tụi nó chơi tốt với lớp, tôi chỉ sợ tụi nó sấn vào cho thằng kia ăn hành thì tội cho… nó, nên tôi cũng cần cân nhắc một chút.

Vivi thì hẳn nhiên là thấy tôi đột ngột đơ ra một lúc, và hẳn nhiên là em cũng dễ dàng nhận ra một vị khách quen mặt đang ngồi ghế đá cạnh thằng bạn thân nhất của mình đằng xa kia. Vivi tính tình hiền lành, ít khi nào em thích tham gia vào các cuộc vui chơi ồn ào hay tham dự những cuộc cãi vả hay ẩu đả, cộng thêm việc hồi trưa thấy tôi định tẩn thằng kia một trận, Vivi tỏ ra sốt sắng:

– H ơi, H đừng có đánh nhau nha!

Tôi nhìn bộ mặt có phần quá nghiêm trọng của Vivi, lòng như vơi bớt đi nỗi lo, tôi cười khổ:

– Ngốc này, chỉ có anh đánh nó thì sao gọi là đánh nhau được.

Vivi vẫn có vẻ chưa hài lòng, cô nàng níu áo tôi giựt giựt liên hồi:

– Bỏ đi mà, lỡ H bị gì thì sao?

Tôi vừa cười vừa xoa đầu Vivi, đã lâu rồi tôi chưa xoa đầu cô bé thì phải:

– Nghe lời vợ yêu vậy, không làm gì hết, đồng ý chưa?

Cô nàng cười tươi, xoa đầu tôi lại:

– Hihi, ngoan ngoan!

– Đấm chết giờ, giỡn à?

Vivi nhăn nhó:

– Sao H xoa đầu em được còn em không xoa được?

Tôi nói cứng:

– Cãi nữa tối cho ngủ một mình!

Cô bé lè lưỡi:

– Pleu, hông thèm, tối cho mấy người nhịn đói luôn!

Tôi hếch mặt lên đi thằng vào trong sân, chẳng thèm để ý gì xung quanh:

– Dám thì cứ thử!

Dĩ nhiên là với màn “sến sụa” vừa rồi, cả đám đứa nào cũng ngước mắt nhìn bọn tôi, tất nhiên trong đó có cả 2 thằng mặt mâm và mặt cối đằng kia. À mà thằng mặt cối bạn thằng Đạt tên là Phúc, khác với thằng Phúc to như con voi lớp tôi, thằng này như đã nói nhỏ như con kiến, tôi đạp một cái là nó chết dẫm ngay, cơ mà kiến nó đốt thì đau lắm. Những gì nó làm ngoài sáng, tức là những thứ nó thể hiện trước mặt tôi, một cách quang minh chính đại, tôi chẳng ngán mà chơi tới bến với nó luôn, ấy thế nhưng thể loại tiểu nhân thì nó chỉ thích vùi đầu vào những cái góc tối, mà một khi chúng nó đã chui vào đấy, kẻ quân tử như tôi biết phải làm sao? Tất nhiên là nó chơi tôi thì không sao, chứ nó đụng vào Vivi chắc tôi chết, hôm bữa đêm nghe thằng Đạt nói điện thoại là tôi đã thấy hơi lo rồi, hôm nay lại lòi thêm cái mặt thằng này nữa, đúng là thập phần bất an. Vivi của tôi mít ướt, lại quá ngây thơ và nhạy cảm, nếu gặp xúc động mạnh về tinh thần, tôi sợ em sẽ không chịu nổi.

Có một lần, tự nhiên Vivi chạy đến chỗ tôi rồi khóc nức nở, tôi cũng chẳng rõ chuyện gì nhưng cũng ôm lấy cô bé, hỏi:

– Sao khóc?

Vivi chỉ vào phần tay đang bị xước, rơm rớm máu:

– Em mới bị té, đau quá H ơi, huhu…

Tôi vỗ về em:

– Xin lỗi…

Cô nàng đột nhiên hết khóc:

– Sao H xin lỗi em?

– Vì anh không bảo vệ được Vi…

Và bất ngờ là, sau đó, Vivi lại oà lên khóc dữ dội, mặc cho tôi cũng lơ ngơ chẳng hiểu tại sao. Cái chính ở đây tôi muốn nói rằng, dù cho Vivi hay tôi bị sao thì người còn lại cũng sẽ rất buồn, thế nên tôi không muốn một trong hai đứa bị xây xát gì cả, vì thế, dự là tôi sẽ phải xử đẹp cái thằng Phúc mặt cối kia đi thì hơn trước khi nó bắt đầu hành động. Dĩ nhiên là không phải bây giờ, cũng không phải ở nơi đông người như thế này, tôi sẽ tặng nó vài đấm kỉ niệm vào dịp khác nếu nó dám mon men tặng quà cho Vivi một lần nữa. Còn nếu nó biết khôn mà rút đi thì tôi sẽ nương tay tha cho nó một con đường sống. Cơ mà với loại mặt cối bạn thằng mặt mâm thế này, chắc nó cũng vẫn sẽ giơ cái mặt dày của nó ra mà tiếp tục công việc thôi.

Chẳng biết thằng Đạt đang thầm thì với nó cái gì, thế nhưng hiện tại thì nó vẫn chưa manh động và ngồi im như đang chờ thời. Bên trong sân, trận đấu kịch liệt đã chuẩn bị diễn ra, thế trận Alpha với chả Bêta đã được bày bố xong xuôi, chỉ chờ tôi vào nữa là chính thức bắt đầu. Tôi kéo Vivi vào trong, một cảm giác bồi hồi khó tả lại ùa tới, cái cảm giác để cô bạn bé nhỏ ngồi một mình ở ngoài thật sự không hề dễ chịu chút nào, cũng giống như lần trước, nó khiến tôi nhớ lại lúc ấy, lúc mà em bị cảm vì dang nắng trong khi tôi mải mê với trái banh. Càng nghĩ càng lo, thế nên tôi quyết định… ngồi ngoài luôn, gọi thằng Đạt vào thay thế. Nó có vẻ khá bất ngờ khi tôi gọi đích danh nó sau cuộc đụng độ ban sáng. Và như đã nói, thằng Đạt có vẻ là một diễn viên đại tài, tôi không cách nào có thể đọc được những gì nó đang suy nghĩ trong đầu hoặc ít nhất là những gì mà nó định làm sắp tới đây, nó chỉ mỉm cười rồi lẳng lặng tiến vào sân sau khi ném cho tôi một cái nhìn khó hiểu.

Có những khi bạn cần phải bỏ qua những cái nhỏ nhặt để giữ lấy những cái lớn hơn, không vì một chút lợi ích trước mắt mà lơ đễnh để rổi đánh mất đi những điều quý giá và đáng trân trọng. Và có thể bạn cũng không nhận ra rằng những thứ ấy đáng giữ đến mức nào trước khi bạn mất đi điều đó, tôi đã từng trải qua cảm giác này, thế nên tôi biết mình cần phải làm những gì và giữ chắc Vivi ra sao.

À từ giờ tôi sẽ gọi bạn thằng Đạt là thằng Phúc cối, để tránh nhầm lẫn với thằng Phúc lỏ. Phúc cối tỏ ra khá bình thản sau khi thằng bạn của nó rời chỗ ngồi để tiến vào sân, nó cũng tỏ ra chăm chú quan sát trận đấu và hình như đang cố gắng để không nhìn về phía Vivi, tôi thấy ánh mắt của nó nửa muốn lướt qua nửa muốn kìm lại, chắc là đau khổ dằn vặt lắm .

Vivi thì dường như vẫn đang thắc mắc chuyện mà tôi chấp nhận ngồi lại đây vì em thừa biết là tôi yêu bóng đá như sinh mạng của mình:

– Sao H không ra đá!

Tôi giả cười, à không, phải nói là cười thật thì đúng hơn, được ngồi cạnh em, lúc nào tôi cũng vui:

– Anh ra thì bỏ Vi ai lo?

Vivi phụng phịu:

– Em lớn rồi, em tự lo được, H lúc nào cũng coi em như trẻ con…

Lần này, tôi vẫn cười, cười thật tươi, và đội cho em chiếc nón Snapback tôi đang mang trên đầu, phòng bệnh thì vẫn hơn chữa bệnh mà:

– Haha, biết bạn ý lớn rồi nhưng mà ngồi im đi, nhõng nhẽo là về nhà nghe chưa!

Cô nàng lần này chợt khựng lại, khoé mắt đượm buồn, em lấy chiếc mũ xuống đội lại lên đầu tôi rồi sau đấy thì gục đầu lên vai tôi:

– Em ngồi như vậy không có bị nắng đâu mà, H đội đi!

Phải nói rằng lúc đó, tôi xém chút nữa thì không cầm được mà khóc ngay tại bãi, chỉ một cử chỉ quan tâm nhỏ thôi cũng đủ khiến con tim phải rung động, thế mới biết, tình yêu tuyệt vời đến mức nào, nó có thể khiến một con người mạnh mẽ phải rơi lệ, có thể khiến một cô bé trưởng thành hơn nhiều lần, tôi cảm thấy hạnh phúc khi yêu và được yêu.

Trở lại với trận đấu một chút, sau bao ngày nhịn nhục núp dưới bóng của đám đội hình A, ngày hôm nay, với cái đầu thông minh sáng suốt của Phúc lỏ đội trưởng cộng thêm hàng tá chiến thuật kèm người, đốn người và cả siêu sao mặt mâm đám anh em chúng tôi… vẫn tiếp tục thua, thậm chí là khi trận đấu chỉ mới trôi qua khoảng nửa tiếng, tỉ số đã được tính bằng con số “n”, tức là vô hạn . Với một thế trận quá tẻ nhạt như thế, tôi không quan tâm đã đành, đằng này Vivi cũng vậy, em đến đây chắc chỉ có một mục đích duy nhất là ngồi chơi với tôi. Thật thế, cô bé hết nắm tay tôi xăm soi gì đó rồi lại nhéo má, giựt tóc tôi các kiểu như người ngoài hành tinh, thỉnh thoảng lại cười hì hì chẳng rõ lí do. Tôi cũng đâm ra buồn tẻ, thế là cũng bắt chước Vivi, vạch tóc tìm… chí, con chí ấy chứ không phải ý chí đâu à . Thật tình là tôi không gay, điều này Vivi có thể kiểm chứng, thế cơ mà tôi lại cảm thấy vui vui với cái trò tết tóc mới lạ chứ. Tôi kéo Vivi ngồi vào lòng rồi bắt đầu chế tạo kiểu tóc, hồi bé chị tôi thường được mẹ tết cho kiểu con rít hay con rết gì đó, giờ tôi cũng bắt chước làm theo, cơ mà chẳng giống gì cả, nhìn nhang nhác cục… . Loay hoay một hồi, tôi móc sợi thun trong cặp ra rồi buộc cho Vivi kiểu tóc đuôi gà… thần thánh, tất nhiên là cũng chật vật không kém trước đó, và dĩ nhiên, Vivi cũng đâu thể ngồi im nhìn mái đầu đẹp đẽ của mình bị hành hạ:

– Aaaaaa, đau em…

– H phá quá, em mới gội đầu hồi sáng…

– Huhu, hư hết tóc của em rồi, bắt đền H luôn…

Và tất tần tật sau đó, Vivi cũng tự đưa mình trở lại kiểu đầu cũ, con gái tài thật, nhỉ…

Chap 75:

Trận đấu kết thúc với kết quả mà ai cũng biết là sao đấy, chúng tôi thua tan nát sau một hồi quần thảo với đội bạn với tỉ số đã được giảm nhẹ đi đáng kể so với con số ban đầu, đó là “n trừ 2”. Nhưng dù sao đi nữa, thua thì vẫn là thua và chúng tôi vẫn phải chịu 70% tiền sân, vị chi là khoảng 50k, tính đi tính lại thì vẫn quá là rẻ và hiển nhiên là tôi không phải đóng vì tôi có đá đâu.

Thế nhưng chính lúc này mới là lúc đáng lo, trận đấu thì đã hết từ lâu, đám bạn tôi cũng lần lượt kéo nhau ra về, chỉ còn lác đác vài thằng đú đởn ở quán nước của sân. Thằng Phúc cối và thằng Đạt mâm thì vẫn còn ở đó, và nguy hiểm hơn là, tôi và Vivi cũng vậy, vẫn chưa thể ra về kịp với hai con kì đà trước mũi. Cả hai thằng này đều không phải là đối thủ của tôi, chí ít thì sau hai cuộc tỉ thí thì tôi tự nhận ra vậy, còn bọn nó có giấu nghề hay không thì tôi cũng không biết, tuy nhiên trước mặt Vivi, chắc tụi nó cũng chẳng dám giở trò gì đâu, nhất là khi nó đang chủ động tán tỉnh Vivi mà, không thể làm mất lòng em được. Và dù sao đi nữa, bây giờ cũng đã gần 5h, tôi và Vivi cũng phải về, mà đã về thì đành phải đi qua chỗ tụi nó thôi chứ đâu còn cách nào khác. Đúng như dự đoán, thằng Phúc cối xem chừng vẫn dày hơn thằng Đạt mâm một bậc, nó không biết nhục là gì thì phải. Vừa thấy Vivi bước ra, nó đã ngay lập tức chạy đến trước mặt em và đưa cái hộp quà to tướng ra:

– Mình tặng Vi nè!

Dường như nó đánh giá tôi quá thấp nên không thể giữ được Vivi, mà tôi cũng chẳng cần giữ, Vivi của tôi cũng đâu phải là loại con gái có mới nới cũ như vậy nếu không muốn nói là chung thuỷ số một:

– Thôi, Vi cảm ơn, nhưng bạn mang về đi, Vi có người yêu rồi, bạn đừng làm thế nữa…

Cối thì vẫn là cối, dày thì súng có bắn nó vẫn dày, chỉ có lủng vài lỗ mà thôi:

– Vi nhận đi cho mình vui, không có gì đáng giá đâu mà, coi như tấm lòng của mình được không?

Thằng Đạt đứng ở phía xa, không tỏ vẻ gì. Còn tôi đứng ôm mặt mà… cười, chẳng hiểu thằng này nó lấy tư liệu tán gái ở đâu ra, thời buổi này rồi mà tặng quà cho gái còn phải năn nỉ, đã vậy còn mấy cái câu cũ rích trong phim Hàn Quốc nữa chứ, đến là đau bụng . Tôi thì ra xe ngồi trước, để xem tình huống xảy ra thế nào, cơ mà thằng này nó dai như đỉa nên tôi cũng không thể ngồi yên, gạt chân trống đi tới. Và như ban trưa, tôi vẫn tỏ ra vô cùng cứng rắn và có phần sỗ sàng, tôi không ném hộp quà của nó đi, chỉ túm lấy cổ áo nó và giơ nắm đấm trước mặt:

– Mày có cần tao nói lại lần nữa hay không? Cút!

Phúc cối vẫn nhây, chắc nó đang thèm ăn đấm:

– Thì tao chỉ muốn tặng quà cho Vi thôi mà…

Đến nước này thì tôi cũng không thể nào chịu nổi nữa, vung tay đấm thẳng vào mặt thằng khốn nạn khiến khoé môi nó toé máu. Tôi chỉ tay thằng vào mặt nó, thằng đang nằm vật vã dưới đất kia:

– Tao cảnh cáo mày, tránh xa người yêu tao ra, lần sau tao sẽ không nhẹ nhàng như vậy đâu, ok?

Vivi giữ tay tôi kéo lại, áng chừng không muốn mọi chuyện rối rắm thêm nữa. Chẳng cần em giữ, tôi cũng không thích đánh nhau, tính tôi hiền lành, ngoan ngoãn chỉ thua em thôi mà .

Thằng Đạt ở xa chạy tới đỡ thằng bạn nó dậy, trái với những gì tôi tưởng tượng, thằng Đạt cười cười gì đó với thằng Phúc cối, và thằng mặt cối cũng cười đáp lại. Hành động của hai đứa nó khiến tôi thập phần khó hiểu. Sau đó nó ngước mắt lên nhìn tôi, mỉm cười nói:

– Chúc mừng!

Nói đoạn, 2 thằng lên xe chạy ù đi bỏ lại tôi với bộ mặt ngu không thể tả, nó đang nói cái quái gì thế nhỉ? Đờ phắc, đời lắm lũ bệnh hoạn, thật chẳng thể nào hiểu nổi. Một thằng thì ban đầu tưởng phá đám giờ lại quay ra ủng hộ, một thằng thì ngỡ mặt dày ai dè mới hai lần bị phũ đá quay sang chúc mừng, hai thằng khùng chơi với nhau đúng là hợp không cần chỉnh, haizzz.

Trên đường về, tôi vẫn cứ đăm chiêu suy nghĩ về câu “chúc mừng” của Phúc cối, chắc nó bị đánh ngã đập đầu nên hoá điên rồi chăng? Chẳng tìm nổi lời giải thích, tôi cứ thả hồn vu vơ theo từng cơn gió chiều lanh ngắt. Chợt Vivi gục đầu vào lưng tôi, vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, thì thầm:

– H có thích gì không?

Tôi thắc mắc:

– Thích gì là sao?

– Thì cái gì cũng được, đồ ăn, đồ chơi, quần áo chẳng hạn…

Tôi đưa tay lên vuốt cằm rồi ngẫm nghĩ mông lung:

– Anh thích truyện, truyện chữ á!

Vivi cười mỉm không nói gì, nhắm mắt lim dim như muốn ngủ. Tôi cũng mỉm cười vì nhận ra ẩn ý đằng sau câu hỏi của em, hôm nay đã là giữa tháng 12, tức là chỉ còn vài ngày nữa sẽ đến sinh nhật tôi, chắc em đang tìm hiểu để mua quà tặng tôi đây mà. Thế nhưng chắc em không biết, chỉ cần em ở cạnh tôi và cùng tôi cắt bánh sinh nhật, vậy là đủ hạnh phúc rồi, quà cáp làm gì không biết. Cơ mà với sách thì khác, từ bé tôi đã rất thích đọc sách, chủ yếu là các loại truyện dành cho tuổi mới lớn chứ truyện thiếu nhi thì tôi chẳng ham, nếu Vivi tặng sách thì tôi sẽ vui vẻ mà… nhận lấy, người yêu tặng mà .

Về đến nhà, tôi thì chui vô phòng tắm táp qua một chút, chơi cả buổi chiều dơ dáy hết mình mẩy, tối nằm ngủ mắc công Vivi la nữa thì khổ. Vivi dù là hay được tôi chiều, thế nhưng cô bé vẫn biết tính tôi không thích nhịn đói, nói đơn giản là ham ăn , thế nên vừa về tới là xắn tay áo vào bếp nấu cơm ngay, thiệt là đảm đang quá đi mà. Ở nhà là con một, thế nên Vivi được nhạc mẫu chỉ bảo cho cách sống tự lập từ bé, em có thể làm hết mọi công việc trong gia đình, từ giặt giũ, nấu cơm, quét nhà, ủi đồ… vv. Tính ra thì tôi khá tốt số khi quen được em, tính tôi vốn lười mà gặp được một nửa kia vô cùng chăm chỉ, chắc số mệnh sắp đặt hai chúng tôi sinh ra là để gặp nhau thì phải, đứa này bù qua đứa kia thì hoàn hảo khỏi chê . Vivi nấu ăn thì ngon khỏi bàn, mỗi lần như thế, tôi dù no đến mấy cũng cố nhồi nhét cho mình 4 bát cơm, phần vì tiếc đồ ăn, phần vì muốn em đỡ đi phần mệt nhọc khi thành quả của mình được đón nhận.

Chẳng biết thằng mặt mâm Đạt đi đâu mà không thấy về nhà ăn cơm làm cho Vivi sốt sắng liên tục:

– Chờ Đạt về rồi ăn luôn H nha!

Tôi dù trong lòng không muốn thế, chỉ muốn có một bữa tối lãng mạn với riêng em mà thôi nhưng cũng phải cắn răng đồng ý:

– Ừ, thì chờ vậy.

Và đây sẽ là lần thứ hai, tôi thật lòng biết ơn nó, lần trước là khi nó nói đỡ cho tôi lúc nhạc phụ tra khảo, còn lần này, nó tỏ ra khá tâm lý khi để cho hai chúng tôi được riêng tư với nhau, gì thì gì, có vẻ nó đã thay đổi thật rồi.

Cơm nước xong xuôi, Vivi đi rửa chén còn tôi lấy sách vở ra ngồi làm bài tập, gì chứ môm toán là tôi khá nhất, huống hồ bà cô bộ môn còn hắc xì dầu, tính khí thất thường, biết đâu bả hứng chí kêu tôi lên bảng kiểm tra vở thì có mà ăn cám. Hơn nữa, không phải tự nhiên mà tôi cặm cụi ngồi học, căn bản là Vivi bắt tôi làm thế. Tôi có thể bắt nạt Vivi trong mọi trường hợp, tuy nhiên trong lĩnh vực học tập thì không, điều này hoàn toàn hợp lý. Bạn giỏi tức là bạn có quyền, đơn giản vậy thôi. Bài về nhà khá đơn giản, tôi làm loáng một cái đã xong. Lúc học, tôi cũng khá tập trung, thế nên không để ý rằng Vivi đang ngồi chống cằm và… ngắm tôi. Thấy cô nàng có vẻ rảnh rỗi quá, tôi đâm ra quạu:

– Sao không làm bài đi!

Vivi cười tươi, chạy lại ngồi cạnh tôi:

– Em làm trên lớp luôn rồi, đâu có như ai kia, hihi.

Tôi cười khổ:

– Vâng, biết cô chăm rồi, tôi lười, được chưa?

Vivi ôm lấy cánh tay tôi rồi gục đầu lên vai tôi, cười tít mắt:

– Thôi mà, em đùa thôi, H đừng giận em nhoa, nhoa… Hihi

Bỗng, tiếng chuông điện thoại reo vang xoá tan đi không gian êm đềm, lãng mạn của hai đứa tôi, chưa biết ai gọi thế nhưng tôi vẫn có những linh cảm không mấy an toàn cho lắm. Vivi đon đả chạy tới nhấc máy, tôi thấy lúc đầu em cười khá tươi, tuy nhiên một lúc sau lại xị mặt một đống, chẳng rõ chuyện gì nhưng tôi cũng thấy buồn buồn làm sao ấy. Vài phút sau, Vivi đi ra, mặt buồn rười rượi, chui vào lòng rồi ôm lấy tôi, thút thít:

– H ơi, em xin lỗi…

Tôi hỏi dồn:

– Sao thế? Ai gọi vậy?

Vivi mếu máo:

– Mẹ gọi, mẹ hỏi em thi xong chưa, em nói 23 thi xong, thế rồi mẹ bảo 25 mẹ với em về Sài Gòn một bữa, hôm đó dỗ ông ngoại em. Chắc em không tổ chức sinh nhật cho H được rồi… hức.

Tôi vuốt ve đôi má đáng yêu kia:

– Đừng khóc, đừng khóc nữa, anh không sao đâu mà!

Nhìn Vivi khóc, lòng tôi tự dưng cảm thấy nhức nhối lạ, khi yêu, con người ta dễ mềm yếu đến như thế sao?

Thực sự thì chuyện này cũng chẳng có gì to tát, chỉ là đi vài bữa thôi, sinh nhật cũng chẳng sao, năm nào tôi chẳng ăn sinh nhật một mình, thêm một năm nữa cũng thế mà thôi. Nhưng Vivi thì không nghĩ như vậy, em muốn tự tay tổ chức sinh nhật cho tôi, tặng quà cho tôi và ở bên cạnh tôi trong ngày quan trọng ấy, dù sao thì đây cũng là Noel đầu tiên mà hai đứa được ở cùng nhau, bỏ qua thì cũng thật đáng tiếc. Chắc em cảm thấy có lỗi với tôi nhiều lắm.

Nhưng trong thâm tâm, tôi thực sự vẫn cảm thấy rất hạnh phúc, tôi hạnh phúc vì em đã đặt tôi vào một vị trí cực kì quan trọng, em đã khóc vì tôi, chỉ nghĩ tới điều ấy cũng an ủi được tôi rất nhiều rồi.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Vẫn phải hát lại
Ai lấy được vợ đẹp
Chùa Tứ Phương Tăng
Ước gì
Cây Thông