Quỳnh Thy cười hì hì. Thằng Bảo lại tiếp tục vấn đề muôn thủa
– Rốt cục là giận nhau hả
– Ừ – Tôi trả lời cụt lủn
– Sao thế? Nói tao nghe coi, làm gì mà căng thẳng đến mức xách đồ ra ngoài thế này – Nó chép miệng.
– Anh ấy không muốn nói thì thôi, anh để anh ấy nghỉ ngơi đi – Quỳnh Thy gắt lên với thằng Bảo
– Ơ hay cái con này – Bảo trợn mắt lên nhìn Quỳnh Thy.
Quỳnh Thy ngồi im re, tôi thở dài. Có lẽ chuyện này chỉ riêng mình tôi với vợ thôi, tôi chẳng muốn nói gì cả.
– Thôi chuyện của tao dài lắm, để lúc nào tao kể cho, giờ tao đang rất mệt
– Ừ
Thằng Bảo cũng thở dài theo tôi.
– Giờ muộn rồi với mai đi làm chứ không tao với mày làm cút rượu cũng vui nhỉ – Nó tiếp lời
– Ừ! Nhưng lúc này tao chẳng muốn uống gì cả
– Uống rượu tiêu sầu sầu càng sâu – Thằng Bảo ngâm nga
– Tao chẳng có gì mà sầu mới sâu – Tôi cười, cố gắng lấy lại không khí vui vẻ
– Ừ! Có việc quái gì trên đời mà không thể vượt qua chứ – Nó cố gắng nhoẻn nụ cười nhăn nhở như mọi khi
– Ờ! Còn thuốc không? – Tôi hỏi
– Còn
Nó lấy bao thuốc dưới ngăn bàn rồi vứt toẹt lên. Quỳnh Thy nhìn tôi có vẻ ái ngại nhưng khi tôi quay sang nhìn lại thì nó lại nhoẻn miệng cười, con ranh con này khéo lớn thật rồi đây, hiểu tâm lý ra phết.
– Mày định ở bao lâu? – Thằng Bảo hỏi
– Chưa biết, đến bao giờ thì đến. Mày định đuổi hả? – Tôi hỏi ngược lại
– Ai dám đuổi, giờ anh là sếp rồi – Quỳnh Thy chen ngang bụm miệng cười.
– Ờ! đuổi thì *** đuổi nhưng mà tiền ăn với tiền nhà phải nộp đấy – Thằng Bảo nhăn nhở
– Cho tao nợ đi mày, chưa có lương! – Tôi giả vờ mếu máo
– Nợ thì tính lãi, quá 1 ngày là một bữa bia – Nó cười hí hí
– Tiên sư nhà mày, định làm kền kền ăn xác à? – Tôi rủa
– Ờ đấy. Kền kền hơi xấu nhưng tao thích nó – Nó cười.
– Thế thì thôi nhé. Nghỉ luôn việc Bảo Hân nhé – Tôi cười đểu
– Ấy ấy! từ từ đã nào, chuyện đâu còn có đó, ngồi lại đây chúng ta cùng bàn lại
Cái giọng eo éo đểu giả của nó cất lên làm tôi với Quỳnh Thy phá lên cười. Nụ cười còn ngự được trên môi là hơn vạn bờ vai có thể cho dựa dẫm. Tôi thích như thế.
Tôi chui đầu vào chăn nó ngủ ngon lành sau khi không quên phàn nàn là giường nó vừa bẩn vừa hôi. Nó làu bàu kệ nó còn tôi thì thiu thiu trong giấc ngủ. Lâu lắm rồi tôi mới có thể ngủ một giấc ngon như vậy, chẳng phải nghĩ suy, chẳng phai ưu tư. Chỉ tiếc rằng đó chẳng phải nhà mình.
Sáng sớm. Tôi mở máy ra hy vọng có điều gì đó, nhưng vẫn trống trơn, hoàn toàn chẳng có gì cả. Tôi tự cười mình một tiếng, mình hy vọng vào điều gì cơ chứ. Thật bực với chính bản thân mình.
Thằng Bảo làu bàu khi bị tôi đánh thức dậy, nó vẫn còn ngái ngủ, ngủ nghê kiểu này thảo nào nó chuyên là thằng đi muộn ở công ty. May cho nó là ở công ty thì đội ngủ manager không phải chấm giờ nên nó thoát, chứ không thì tiền lương của nó đã bị trừ sạch.
– Làm éo gì mà dậy sớm thế
– Dậy đi còn ăn sáng, làm cốc cafe nữa.
– Tao *** bao giờ ăn sáng, kệ cho bố ngủ.
– Chả lẽ tao dội nước vào mặt mày. Muốn không? – Tôi cáu
– Ờ! Mẹ kiếp!
Nó làu bàu rồi cũng chui vào phòng vệ sinh. Tôi vừa cầm điện thoại lên thì rung một tiếng.
Bảo Hân: Anh dậy chưa? Đưa em đi làm được không? hôm nay em không đi xe vì sếp Anh sáng nay đi có việc gấp rồi.
Tôi nhắn tin lại: “OK chờ chút anh qua đón.”
Thằng Bảo chui ra, trông nó tỉnh táo và sáng sủa hơn nhưng vẫn làu bàu rủa xả tôi cái gì đó. Nhìn mặt nó tôi không nhịn nổi cười.
– Cười cái… gì? Ông đang ngủ ngon – Nó định nói bậy nhưng rồi lại thôi
– Mày mà chửi ông phát rồi thì cho mày hết nước lấy vợ luôn, ế ngàn thu vạn kiếp – Tôi nhăn nhở
– Liên quan *** gì tới ế ở đây – Nó phản lại ngay lập tức
Tôi giơ cái điện thoại lên trêu ngươi nó, lúc lắc qua lại. Thằng dở người này thế mà tinh, mắt nó sáng lên ngay tắp lự chắc đoán được điều gì hấp dẫn ở đây, cũng ngay lập tức mon men nịnh bợ tiến tới chỗ tôi.
– Đấy! xem đi, em Hân đang cần người đưa đón đấy
– Ơ! Nó nhờ mày chứ nhờ tao *** đâu – Mặt nó xầm ngay xuống.
– Thằng dốt! Ngu như mày thì bao giờ mới có gấu xịn. Tao bảo này, giờ mày đến đón Bảo Hân, nói tao bận rồi đưa em nó đi ăn sáng, rồi phi ra quán cafe đối diện cổng công ty uống cafe với tao nhé. Liệu mà nói chuyện với em nó cho đàng hoàng, nhớ hỏi han tình cảm vào…
Tôi ra cách cho thằng em ngu dại khoản này, nó gật gù ra vẻ tâm đắc rồi cũng phóng xe đi. Tôi chào Quỳnh Thy rồi ra ngõ mua tạm cái bánh mỳ, đến quán cafe chờ đợi kết quả.
Nhai cái bánh mì đến trẹo răng thì cuối cùng thằng ôn vật cũng dẫn xác đến. Tôi méo mồm hỏi nó:
– Bảo Hân đâu?
– Bảo lên phòng cất đồ rồi xuống
– Mọi chuyện thế nào? – Tôi tò mò
– Éo đâu vào đâu cả, tao hỏi thì em nó trả lời, trả lời xong thì thôi
– Phũ phàng thế
– Ừ! – Nó ỉu xìu
– Thế mày hỏi gì?
– Thì đầu tiên là giới thiệu là bạn mày, rồi nói là mày bận tài liệu…
– Đúng rồi, tiếp xem nào.
– Thì nói mày nhờ đi đón vì sợ muộn, rồi hỏi em ăn sáng chưa? vân vân
– Sao nữa
– Em nó bảo là em nó ăn sáng ở nhà, không ăn ở ngoài, mất vệ sinh lắm
– Thế mày ăn sáng chưa?
– Chưa? – Nói xong nó giật ngay lấy cái bánh mì còn non nửa của tôi mà cho vào mồm ngồm ngoàm
– Haizz! Khó nhỉ
– Ừ! Mà em nó ngồi xa như trái đất với mặt trăng ấy, tao phanh mấy phát mà chẳng ăn thua gì.
– Vãi mày! Lần đầu thế chóa nó lấy
– Hi hi! Tao đùa thôi chứ ai dám, mà em nó ngồi xa thật, lái xe cứ bung biêng – Nó tặc lưỡi.
– Ờ!
Tôi vừa kịp ờ một tiếng thì may quá thấy bóng Bảo Hân phía xa đang đi tới. Ngay lập tức tôi và thằng Bảo im bặt miệng.
– Chào anh H? – Bảo Hân nhoẻn miệng cười
– Ừ! sáng anh vội quá quên mất tài liều nên phải quay về, sợ muộn nên anh nhờ Bảo đón em hộ.
– Vâng!
– Em thấy công ty thế nào? – Tôi hỏi
– Em mới đến cũng chưa biết nhiều, hai anh là em quen đầu tiên đấy ạ – Bảo Hân cười mỉm
– Ừ! Thằng này là bạn chí thân của anh, nó khá lắm đấy
– Dạ! – Bảo Hân ngoan ngoãn đến sợ
– Mà thường ngày sếp Anh đón em đi làm à? – Thằng Bảo ngay lập tức truy vấn
– Dạ vâng ạ!
– Ừ – Thằng Bảo mắt buồn xiu.
– Sếp Anh là anh họ của em mà, mẹ anh ấy với mẹ em là chị em ruột, em phải gọi mẹ anh ấy là bác – Bảo Hân vẫn tiếp tục nụ cười quen thuộc.
– Thế à? – Thằng Bảo không dấu nổi vẻ rạng rỡ
– Thế hàng ngày sếp Anh đều đưa em đi làm à? Ngày nào cũng thế – Tôi cũng tò mò ngạc nhiên muốn hỏi kỹ hơn.
– Vâng! Tại vì em không đi được xe máy – Bảo Hân thật thà.
Tôi với thằng Báo há miệng. Ai ngờ một cô gái lớn từng này tuổi rồi mà còn không đi được xe máy, tiểu thư chính hiệu chắc là đây rồi, kiểu này lấy về chưa chắc đã sướng. Thằng Bảo thì chả nghĩ xa thế, nó đang say mê ngắm Bảo Hân, cách Bảo Hân vuốt vuốt mấy sợi tóc trên mái làm thằng này gần như ngây dại, khéo trong mắt nó thì Bảo Hân là nữ chúa thật chứ chẳng phải đùa.
– Sếp anh có gia đình chưa? – Tôi hỏi thật thà
– Chưa anh ạ! Hình như số anh ấy thế nào ấy, cứ yêu ai là người ấy lại đi yêu người khác
– Thế à?
– Vâng! Đến giờ vẫn lẻ bóng, anh có ai thì giới thiệu cho anh ấy nhé – Bảo Hân nói chuyện đã tự nhiên hẳn với chúng tôi, không còn giữ kẽ như hôm trước.
– Mày giới thiệu Thy cho sếp đi – Tôi nháy mắt
– Thôi chịu, đứa quái gở ấy tao còn chả mê được nữa là – Thằng Bảo lè lưỡi
– Ai thế anh? – Bảo Hân tò mò
– Quỳnh Thy, em gái Bảo – Tôi trả lời
– Hi hi! – Bảo Hân bụm miệng cười khi thấy mặt thằng Bảo vẫn chưa hết nhăn nhó
– Chắc tại sếp kén quá – Tôi đoán mò.
– Không! Mà hình như dạo này cũng có hay sao ấy, em thấy tối tối anh ấy thường không ở nhà.
– Vậy à? – Tôi hỏi nhưng không quan tâm lắm
– Vâng! Có lần anh ấy nói là gặp một cô gái có giọng hát rất hay, em đoán chắc ca sĩ gì đó nhưng anh ấy nói không phải.
– Chắc ca sĩ rồi – Thằng Bảo chen ngang
– Em đã nói không phải ca sĩ rồi mà, anh ấy bảo thế – Bảo Hân nhắc lại.
– Ừm. Người sếp thích chắc phải xinh lắm nhỉ
– Em không biết, hình như cũng tên là Ngân hay Vân gì đó, em có nghe thấy một lần nhưng không rõ lắm.
Tự nhiên tôi thấy có một dòng điện chạy dọc sống lưng, cơ thể tự dưng ớn lạnh làm gai ốc nổi hết lên. Tôi khẽ rùng mình một cái.
– Anh sao thế? – Bảo Hân tò mò hỏi
– Không có gì, mà đến giờ rồi chúng ta lên công ty thôi kẻo muộn. – Tôi vội vàng
Chap 52:
Cảm giác đó cứ theo tôi mãi đến khi chúng tôi bước vào thang máy. Khi tôi định ra cùng với thằng Bảo thì Bảo Hân kéo tôi vào lại nói:
– Anh không định về phòng của mình à?
Tôi ớ người chưa kịp hiểu ra điều gì thì thằng Bảo đã cười hề hề.
– Nó chưa quen lên sếp là thế nào đâu, làm cu li mãi quen rồi
Bảo Hân cười khúc khích còn tôi lừ mắt nhìn nó cái rồi chui vào thang máy cùng Bảo Hân.
– Anh có phòng mới cơ à?
– Vâng, phòng riêng
Tôi le lưỡi, tuy nhiên cũng có một cảm giác tự hào nhen nhói.
– Phòng bao giờ sao anh không biết
– Thì hôm qua sếp Anh gọi điện cho em và bên văn phòng đã làm xong ngay chủ nhật rồi.
– Ừm.
Bảo Hân dẫn tôi vào phòng giới thiệu cho tôi, căn phòng nằm cạnh phòng sếp Anh, ở giữa hai cửa phòng là bàn làm việc của Bảo Hân, phòng cũng khá đẹp nhưng tôi thích nhất là một chiếc vaio nhỏ gọn với cái máy bàn HP All in on to vật.
– Anh có cần em báo bên IT lên cài đặt không?
– Không cần, anh tự làm được. – Tôi cười.
– Vậy em xin phép.
– Đứng lại đã – Tôi gọi giật
– Sao anh? – Bảo Hân ngạc nhiên
– Lấy cho anh cốc cafe – Tôi giả vờ ra giọng
Bảo Hân tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi rồi lại khúc khích.
– Chưa gì đã ra giọng sếp rồi kìa
– Phải tập làm quen chứ, hì – Tôi cười
– Vậy ok sếp, sếp chờ em 5p – Bảo Hân nháy mắt
– Phiền em.
Bảo Hân mỉm cười rồi khép cửa phòng lại, tôi mở rèm cười ngó ra những tòa nhà cao ốc xa xa, rồi lại ngó xuống đường ngắm dòng người bé như bọ hung đang bò từng chút một. Khẽ ngả người trên chiếc ghế da to rộng tôi mỉm cười thư thái, mọi thứ như một giấc mơ vậy, thật kỳ lạ.
Tôi chẳng thư giãn được lâu vì đúng 5 phút sau, Bảo Hân như một chiếc đồng hồ chính xác gõ cửa rồi mang vào phòng tôi một tách cafe nóng hổi, tách thứ hai trong ngày như bên cạnh đó em cũng mang vào cho tôi một đống hồ sơ dầy cộp.
– Đây là hồ sơ tài chính của một số dự án của chúng ta, sếp Anh nói anh xem qua rồi lọc lại một số dự án tham mưu cho sếp tính khả thi có thể bán được.
– Ừ!
Tôi ngán ngẩm nhìn chồng hồ sơ dầy cộp rồi lật lật từng trang rồi cũng vào việc luôn. Bảo Hân thì lui ra ngoài cho tôi làm việc.
Đến trưa tôi gọi thằng Bảo lên ăn cơm cùng. Chúng tôi ngồi ăn phía ngoài cửa sổ, tôi có cảm giác mọi người ở công ty nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Thằng Bảo ngẩng mặt lên nhìn tôi cười rồi nói:
– Tin mày lên làm sếp lan ra hết công ty rồi đấy – Nó cười đểu
– Mẹ! Sao nhanh thế, đã có quyết định đâu – Tôi ngạc nhiên
– Ờ thì chắc phòng hành chính phải làm quyết định để sếp ký, tin đó từ đó lan ra chứ đâu mặc dù chưa có quyết định chính thức.
– Ừ nhỉ! Haizzz – Tôi thở dài.
– Đằng nào mọi người chả biết, léo *** gì!
– Ừ nhưng mà này, mày có thấy mọi người nói gì không? – Tôi hỏi nhỏ.
Thằng Bảo khẽ thở dài. Nó quay sang nhìn mọi người một lượt rồi nhìn tôi nghiêm túc, chẳng mấy khi như vậy.
– Đang có tin đồn không hay về mày đấy? – Nó nói nhỏ
– Tin đồn gì? – Tôi trợn mắt lên với nó.
– Ừ thì mày biết đấy thằng cha già dê bị điều tra nên mới thế
– Thì sao? Liên quan *** gì đến tao – Tôi nhìn nó soi mói
– Mày đúng là, ngoài làm việc ra chả để ý gì cả. Nó bị điều tra là có nguồn tin tố cáo – Thằng Bảo thở dài tiếp
– Thằng nào tố cáo? Mà tao liên quan *** gì – Tôi hỏi ngược lại nó
– Bố ai mà biết thằng nào tố cáo, mày ngu vừa thôi chứ, nói mãi *** hiểu, mọi người đang nghi là mày đấy – Nó cáu
– Hả?
Tôi sửng sốt nhìn nó rồi lại quay sang nhìn mọi người xung quanh, chẳng thể tin được là bọn họ lại nghĩ tôi làm cái việc ấy.
– Mày nghĩ xem, lúc lão già bị tóm thì mày không ở công ty, rồi mày về phát cái là lại lên sếp ngay mặc dù trước đó chỉ là cu li vét đĩa. Haizz, logic thế còn gì – Nó thở dài thườn thượt.
– Ừ nhỉ! Chả trách mọi người nghĩ thế
Tôi thở dài theo nó, cuộc đời đúng là éo le, có vui nhưng thế nào cũng có điểm phiền lòng, như hai mặt cuộc sống vậy. Đang buồn chán thì thằng Bảo khẽ đá vào chân tôi rồi hất hàm ý nói tôi liếc sang, tôi thấy Bảo Hân đang đi về phía chúng tôi.
– Em ngồi ăn cùng được không? – Bảo Hân cười hỏi
– Chẳng lẽ lại từ chối được người đẹp như em – Tôi nháy mắt lại, miệng lại giở giọng lả lơi.
Thằng Bảo cay cú nhìn tôi, chắc tại cái tội dám trêu nữ thần của nó. Mà cái thằng này đến lạ, bình thường thì mồm to như cái loa nhưng đứng trước phụ nữ lại câm như con hến. Tôi khẽ liếc mắt nó rồi bảo:
– Ô hay cái thằng này, sao còn không đi lấy nước cho người đẹp
– Ừ nhỉ!
Thằng ngu ấy lon lon chạy đi lấy nước như ăn cướp, còn không quên cười với Bảo Hân một tiếng khá vô duyên.
– Hai anh ăn nhanh thế, vừa cái đã hết rồi
– Ừ! Bọn anh là hùm mà, liếm phát cái là sạch đĩa luôn
– Eo! Anh dùng từ ghê quá
– Có gì mà ghê, như vậy tuy thô mà thật em ạ! Hì – Tôi cười nhăn.
Bảo Hân không nói gì nữa, em tập trung ăn cho xong rồi mới quay lên nhìn chúng tôi, thằng Bảo đã mang nước về rồi, nó mang cho em một lon Coca Light không đường, còn tôi và nó là hai chai bia Hà nội quen thuộc.
– Chút nữa sếp Anh đến ký quyết định và phòng hành chính thông báo là anh chính thức lên chức rồi – Bảo Hân cười
– Biết đâu mày lên chức thì vợ mày có mà quay lại xin xỏ để về nhà ấy chứ – Thằng Bảo chen vào câu rõ vô duyên.
– Vớ vẩn, linh tinh – Tôi cáu.
– Anh có vợ à? – Bảo Hân nhìn tôi, thoáng chút ngỡ ngàng
– Ủa, em chưa biết à? – Thằng Bảo ngạc nhiên
– Vâng, tại em đọc hồ sơ anh ấy có thấy ghi đâu
– Ah tại nó vào đây thì chưa vợ, vào một tháng thì cưới luôn – Thằng Bảo cười khề khà.
Tôi kệ cho hai người bình luận, vẫn chưa nhận được tin gì từ phía vợ tôi, tôi đang không hiểu giờ này em đã đọc được bức thư tôi để trên desktop hay chưa nữa. Mà thôi, nghĩ ngợi gì nhiều, tôi dù sao thì cũng trong mắt em thành người lạ mất rồi.
Thấy nét buồn trên khuân mặt chẳng thể che dấu của tôi làm Bảo Hân cũng nhìn tôi ái ngại, nhưng sao tôi lại thấy có lóe lên điểm gì đó vui sướng nhỉ? Tôi nhầm chăng?
– Bọn nó yêu nhau 5 năm rồi mới cưới đấy. Mối tình bọn nó đẹp như tranh vẽ trong mắt tụi anh mà giờ lại thế, cũng buồn
Thằng Bảo ba hoa như là quen tôi từ lâu lắm rồi, chắc lại nghe thằng Tuấn bốc phét đây. Tôi lừ mắt nhìn nó ý cho là đừng có mà nói nữa, tôi không thích thật. Thằng Bảo thấy cũng hình như hơi quá lố nên im miệng luôn. Cũng may là Bảo Hân không hỏi thêm chứ nếu không thì nó cũng tuôn tuốt tuồn tuột, thằng này là nó dám lắm, nữ thần của nó mà.
– Mà sếp Anh cũng không nhanh lấy vợ đi nhỉ, năm nay 34 rồi còn gì. – Thằng Bảo đánh lạc hướng
– Tại anh ấy chăm lo nghề nghiệp lắm chứ gia đình cũng mong anh ấy lấy vợ lắm – Bảo Hân trả lời.
– Chả lẽ sếp không yêu ai à? – Bảo Hân tò mò.
– Em không biết, lúc đó em có ở đây đâu, nhưng hình nhưng là chẳng yêu ai cả
– Dễ pê… lắm – Thằng Bảo tí buột miệng nói vớ vẩn.
– Dễ gì cơ anh? – Bảo Hân ngạc nhiên hỏi lại.
– Ý nó là bảo sếp Pê đê ấy – Tôi huỵch toẹt ra
– Hi hi! – Bảo Hân bụm miệng cười.
Thằng Bảo dứ dứ nắm đấm về phía tôi, chắc muốn chửi tôi là thằng chóa đây, tôi thì hì hì như chẳng có chuyện gì, chơi lại nó vố cho bõ tức chuyện nó ba hoa về gia đình tôi.
– À cuối tuần này sếp tổ chức party tại nhà riêng đấy, mời các trưởng phó bộ phận chắc anh và anh Bảo phải đi rồi – Bảo Hân quay sang tôi nói
– Hả? Party? – Tôi và Bảo đồng thanh
– Vâng! Chắc ở đây không quen chứ ở bên nước ngoài tụi em thì party thường được tổ chức trước hoặc sau những quyết định quan trọng của công ty, và cả ngày lễ nữa. – Bảo Hân nói thản nhiên.
– Ừ nhỉ! Quên mất là sếp từng tu nghiệp ở nước ngoài, còn em cũng ở nước ngoài à
– Vâng, em học hết cấp hai là sang luôn, mới về chưa được 1 năm – Bảo Hân cười
– Ra vậy.
– Sếp cũng nói luôn là mọi người mời gia đình đi luôn nhé, sếp muốn gặp tất cả mọi người.
– Hả? – Tôi với thằng Bảo lại giật thót lên
– Người yêu cũng được mà – Bảo Hân lại bụm miệng cười
– Nó ế chỏng vọng rồi! – Tôi trêu
– Hừm
– Thôi tao với mày đi với nhau vậy nhé – Tôi nháy mắt với thằng Bảo.
Tiếng thở dài của thằng Bảo hình như đang buồn cho thân phận mình. Bảo Hân khẽ nhìn tôi cười mỉm.
– Thôi về làm việc, trễ 5 phút rồi – Thằng Bảo chán nản
Chúng tôi đi ra phía thang máy. Tôi đi cùng Bảo Hân về phòng mình. Trước khi vào phòng đột nhiên Bảo Hân hỏi
– Vậy anh đi một mình à?
– Ừ! Đành vậy chứ biết làm sao – Tôi thở dài
– Em cũng đi một mình mà, hôm ấy anh có thể qua đón em.
Nói xong em ngồi xuống bàn bật máy tính lên. Tôi đi về phòng mình chợt nảy ra một ý tưởng hay.
Chap 53:
Tôi nhấc máy gọi thằng Bảo
– Bảo! Tao H đây
– Ờ! Lại quên chuyện gì à
– Ờ, có thông tin hot
– Hot gì? Nói ngay xem nào? – Nó sốt ruột
– Chiều bia thì tao nói
– Hừm, thế thì thôi, lượn – Nó cụt lủn
– Liên quan đến em Hân đấy – Tôi cười gian manh
– Mẹ, chơi đểu thế. Thôi được rồi nói đi
– Em ấy chưa có người yêu, bia chiều, nhớ đấy – Tôi cười hề hề
– Tưởng gì hot, thôi lượn đê – Nó nhăn nhở
– Ờ thì thôi, tao định sắp xếp mày đi cùng em nó đến buổi tiệc – Tôi chậc lưỡi
– Ờ… hố hố – Nó vừa ề à xong cái lại cười phá lên khoái chí
– Thế nào? Bia không? – Tôi gọn lỏn
– Ừ okie, cho mày say luôn. Hố hố
Nó hình như không ngậm được mồm lại, tôi cúp máy rồi mỉm cười, trong đầu đã có kế hoạch cho nó.
Buổi chiều hôm nay sếp Anh không còn nóng hổi như hôm qua, sếp tin tưởng giao tôi rà soát lại các dự án, không quên ký cho tôi cái quyết định chính thức làm trợ lý. Tôi cảm thấy sếp cũng dễ chịu chứ không như cái vẻ bề ngoài, chán cái là sếp cũng ngô ngố không hài hước và thô tục như tôi với thằng Bảo. Chắc sếp và Bảo Hân được nuôi lớn trong cùng một môi trường, tôi chép miệng bảo vậy và nghĩ tới cuộc sống nhàm chán của họ.
Thằng Bảo trợn mắt nhìn tôi đầy tức giận.
– Cái gì? Em ấy rủ mày chứ rủ tao đâu
– Thì tao mới phải sắp xếp, nói lý do đi với người khác, chả lẽ mày để em nó đi một mình – Tôi tặc lưỡi
– Đi với ai? Tính làm lành với vợ à? – Nó hỏi
– Không! Quỳnh Thy – Tôi cười hề hề
– Mẹ, mày mang con ranh ấy đến chỉ tổ xấu mặt tao
– Xấu đếch gì, dù gì thì em mày khác gì em tao. Tao đi với nó cho vui, nó khoái mấy chốn này lắm, hehe. – Tôi trấn an thằng Bảo
– *** biết thế nào? – Nó có vẻ lo lắng
– Có gì mà lo, mà mày đứng trước em nó im như thóc ấy, chán bỏ mẹ – Tôi than vãn
– Chịu, tao đứng trước đàn bà con gái là miệng như bị dán băng – Nó than thở
– Sửa đi, cứ nói sợ *** gì – Tôi cổ vũ nó
– Ừ
– Cứ làm đi, Bi ơi đừng sợ – Tôi trêu
– Bi cái đầu mày ấy – Nó cáu
– Hế hế – Tôi cười lớn
– Mà này – Mặt nó tự nhiên tiu nghỉu
– Sao mày? – Tôi đưa lên miệng cốc bia
– Hình như Bảo Hân thích mày hay sao ấy – Nó nhìn tôi mắt tối sầm lại
Tôi tí nữa thì phun bia vào mặt nó, cái thằng này nó luôn làm tôi như thế.
– Vớ vẩn, mày nghĩ vớ vẩn – Tôi tuôn ra một tràng
– Thật mà
– Thật cái cứ…t – Tôi chửi
– Cảm nhận thôi – Nó thở dài
Thằng này nhiều lúc điên điên, nhưng lời nó nói cùng vẻ mặt của nó cũng làm tôi lăn tăn đôi chút. Tôi hạ cốc bia xuống hỏi nhỏ:
– Cảm nhận thế nào?
– Thì em ấy có vẻ quan tâm đến mày
– Sao mày biết?
– Lúc đưa em nó đi làm Bảo Hân cứ hỏi mày
– Hỏi cái gì?
– Thì hỏi linh ta linh tinh ấy
– Oài! Không thấy tao lo nó chả hỏi. Mà yên tâm đi, tao có vợ rồi đếch gái nào dám dây đâu.
– Đấy! Còn chuyện đấy nữa
– Gì?
– Thì lúc nói mày với vợ đang giận nhau tao thấy em ấy hơi cười mỉm một chút
– Mày tinh nhỉ? – Tôi tỉa đểu
– Thì có nhìn thấy gì nữa đâu mà tinh – Nó thở dài chán nản.
– Thôi im đi ông tướng, yêu quá hóa quẩn rồi đấy. Mày mà có gấu thì có mà ghen phải biết, toàn hoang tưởng.
– Ừ – Nó chán nản chẳng thèm uống bia nữa.
Tôi cố gắng lại trấn an nó, nhưng mà biết đâu đấy, hình như tôi cũng có cảm giác đó lúc trưa nay mà. Chả lẽ?… Mà thôi tôi cũng chẳng quan tâm, Bảo Hân trong mắt tôi chỉ là cô thư ký của sếp, tôi chẳng có chút tình ý gì với Bảo Hân cả, thậm chí tôi chưa một lần nghĩ đến em. Có chăng chỉ là tôi thích trêu đùa, mẫu người như em luôn kích thích khả năng trêu chọc của tôi.
– Thôi tao phắn đây – Thằng Bảo đứng dậy
– Mẹ! chưa được 3 cốc bia – Tôi cáu
– Thì chiều bọn cấp 3 tụi tao nó gọi đi tụ tập, tao phải đi phát không chúng nó quên mẹ nó mất thằng Bảo này – Nó uể oải vươn vai.
– Ờ thế thì phắn, tao cũng về nhà nghỉ đây
– Nhà nào?
– Nhà mày chứ nhà nào, đưa chìa khóa đây thằng khốn – Tôi rủa xả nó
– Ờ, hì hì. May có tao không mày ngủ ngoài đường con nhé, chửi cái cứ.t
– Mịe
– Nhớ đánh thêm một chùm đi về cho nó tiện, tao nghi mày còn ở lâu lắm – Nó cười hề hề vứt tôi chùm chìa khóa nhà
– Thôi phắn đi.
– Bye, lượn đây – Nó lại giở giọng như bình thường rồi ra quầy trả tiền.
Tôi lững thững định phi xe về nhà những nghĩ thế nào mà tôi lại vô thức cho xe lượn quanh một vòng hồ. Mặt hồ gươm về chiều luôn rất đẹp, ánh nắng vàng đã tắt và đèn vàng đã lên. Dòng người qua lại đông nghịt nhưng chẳng hiểu tại sao tôi nhìn Hồ Gươm vẫn thanh bình đến thế, có nét gì đó cổ xưa, yên ấm và bình lặng. Tôi cảm thấy thư thái hơn, vợ vẫn chưa hề có một động thái nào liên lạc với tôi, vẫn là sự yên lặng đáng sợ.
Rẽ vào một quán trà đá tôi dựng xe và ngắm dòng người qua lại. Trà đá vỉa hè là một nét đặc trưng rất riêng ở Hà Nội và tôi đã từng ghét cay ghét đắng thằng cha nào đó có ý định làm luật cấm các cụ già mưu sinh bằng trà đá này, thậm chí tôi đã viết một cái comment dài dằng dặc ngay dưới bài báo đó để phản đối. Thằng cha đó chắc không thể hiểu được rằng khi ngồi ở quán trà, nhâm nhi ly trà nóng, làm một điếu thuốc thật sâu và ngắm những con người đang vội vã. Lúc ấy là lúc ta đang sống chậm, cảm nhận mình như đứng yên giữa dòng đời, cảm nhận được rằng ta chỉ là một hạt bụi trong thế giơi bon chen, xô bồ và đầy cám dỗ cũng như cạm bẫy. Lúc ấy ta như được nhìn lại mình, được thấy chính mình mặc dù xung quanh là những tiếng còi xe và khói bụi. Tôi yêu những cảm giác như thế, được sống và cảm nhận. Nếu phải rời đi đâu đó tôi cũng chẳng thể dời được Hà Nội này, mặc dù hiện tại nó đang mang lại cho tôi những nỗi đau.
Chán nản tôi lại lấy sim cũ ra, nhét vào cái điện thoại mà chẳng biết mình đang mong chờ điều gì.
Không một tin nhắn đến
Không một cuộc gọi nhỡ nào được báo
Trống rỗng và yên lặng. Tự nhiên tôi lại nhớ em, nhớ cái cảm giác được ôm em và hôn em trên đỉnh Mã Pí Lèng, nhớ cảm giác được em lau tóc lúc tắm xong, nhớ cả cái ôm từ đằng sau của em, một cái ôm rất chặt.
Cuối cùng thì tôi cũng lết được về tới nhà. Mở cửa bước vào đầy mệt mỏi cộng với 3 cốc bia và 2 cốc trà nóng làm tôi như muốn vỡ bụng. Tôi phi thẳng vào vào WC với ý muốn tống nó ra khỏi người tôi càng nhanh càng tốt.
– Á á… – Tiếng Quỳnh Thy hét lên
– Hả? – Tôi trợn mắt
Trước mắt tôi là Quỳnh Thy với chiếc áo lót, áo ngoài em đã vứt vào chậu giặt chắc định đi tắm đây. Tôi ú ớ
– Ơ ơ…
– Ơ cái gì, ra ngoài ngay
Nó lấy hai tay che ngực rồi rú rít lên với tôi, nhưng với cái bụng dưới đang muốn nổ tung thì tôi chẳng còn sĩ diện nào nữa. Với lấy cái khăn tắm trên tường tôi vứt thẳng vào nó
– Ra ngoài đi, đang gấp
Tôi chạy ra ngay wc rồi…
Lần này thì nó ú ớ trước cái hành động của tôi nhưng cũng không đứng đó nhìn mà ngoảy *** ra ngoài, không quên vứt lại một câu
– Xí! Người đâu mà vô duyên.
Ờ, anh mày ở hoàn cảnh này lo chẳng vô duyên. Kệ xừ tôi giải quyết xong nỗi buồn chất chứa đã rồi thư thái thở phào ra ngoài.
– Đấy, xong rồi đấy, vào đi – Tôi hất hàm
– Xì! Em không ngờ ông anh lại vô duyên thế
– Còn mày thì không ấy, không mặc áo vào đi mà cứ quấn cái khăn tắm làm gì.
Tôi nói thế chẳng là nó chẳng thèm mặc áo nữa, chỉ quấn cái khăn tắm vào nửa trên che lại mà thôi.
– Đằng nào chả cởi ra mà tắm, mà anh thấy gì chưa đấy? – Nó cố tỏ vẻ căm phẫn nhìn tôi
– Oài, thấy cái gì, cúp AA thì thấy cái gì? – Tôi cười hô hố
– Thế này mà cũng lấy được vợ – Nó tức tối rồi chui vào phòng tắm.
– Với mày tao vô tính rồi. Ha ha – Tôi cười với vào với nó
Quỳnh Thy đóng cửa phòng tắm cái rầm. Tôi vui vẻ trong chốc lát rồi bật ti vi lên xem giết thời gian. Tivi cũng chẳng có gì hay ho, tôi lâu lắm rồi không có thói quen xem tivi, thường thì chỉ bật cho nó vui cửa vui nhà. Ngày trước thì còn xem thời sự nhưng khi internet bùng nổ thì báo mạng luôn đồng hành với tôi và tôi cũng giảm hứng thú xem chương trình đó đi mất một nửa. Thôi thì đành vô phòng lấy quần áo rồi chờ cái Thy tắm xong thì đến lượt vậy.
Quỳnh Thy bước ra ngoài, vừa đi vừa lau tóc.
– Sao anh biết em cúp AA? – Nó hỏi
– Nhìn thì biết chứ sao? – Tôi cười hềnh hệch
– Vớ vẩn, Cúp C đấy chàng ạ
– Mày ngoa trẹo mỏ, của mày B là hết đất – Tôi cười hềnh hệch
– Không nhường em được à? – Nó dấm chân bình bịch hậm hực
– Nhường cái giè, bé lắm ấy mà tao nhường – Tôi vừa nói vừa lấy quần áo chuẩn bị chui vào phòng tắm.
– Đấy, còn bé nữa đâu mà cứ suốt ngày mày mày tao tao, chán ốm với ông anh vô duyên này.
Nó ngồi phịch xuống ghế salon với vẻ mặt cay cú. Tôi thì cười hì hì rồi chui vô phòng tắm, dội những tia nước ấm nóng vào người. Được chừng dăm phút thì nó gõ cửa.
– Gì thế? – Tôi hỏi
– Có nhìn trộm đâu mà cảnh giác thế? – Nó kêu tướng lên
– Biết được với mày, cứ cẩn tắc vô ưu cái đã. Chuyện gì thế? – Tôi hỏi lại
– Hừm, anh có tin nhắn
– Tin nhắn?
– Ừ, đọc luôn hay tí đọc
Tôi tự dưng giật mình, tôi đã thay sim đâu nhỉ? Làm gì có ai biết số này ngoài Khả Vân đâu chứ? Tôi lặng lẽ nghĩ.
– Thôi để em đọc luôn cho nhé – Nó nhăn nhở
– Đưa tao.
Tôi hé cửa phòng tắm thò tay ra lấy điện thoại từ Quỳnh Thy. May quá nó vẫn chưa đọc nên tin nhắn vẫn ở ngoài màn hình. Tôi bấm “read”
Khả Vân: “Được ngắm anh cả chiều rất thú vị”
Tôi vội vã nhắn lại mặc dù tay đang ướt. Tim đập thình thịch
Tôi: “Em ở đâu mà thấy anh buổi chiều thế?”
Khả Vân: “Anh ngồi ở quán trà đá quen của em, làm em phải sang quán bên cạnh nhìn anh”
Tôi: “Sao không sang chỗ anh?” – Tôi nhắn hỏi
Khả Vân: “Anh có nhớ em đâu”
Tôi bần thần suy nghĩ, nhắn gì cho em bây giờ nhỉ? Thực sự lúc đó tôi cũng nhớ em, Khả Vân, em cho tôi những giây phút mà khó có thể quên được. Chỉ là, chỉ là tôi chẳng thể mang lại hạnh phúc cho em, tôi sợ làm đã bất hạnh lại càng đau khổ hơn.
Tôi quyết định bấm điện thoại gọi cho em…
“The first that you have called is not available at the moment, please try again later…”
Lại một tiếng nói lạnh lẽo, sao tôi ghét giọng nói này của tổng đài mobifone đến thế.
Chap 54:
Tôi bấm đi bấm lại 2,3 lần gọi cho em, cũng chỉ đáp lại là một giọng nói lạnh lẽo của tổng đài viên. Tôi đang làm gì ấy nhỉ? tại sao tôi lại muốn gặp em đến thế này cơ chứ.
Từng dòng nước ấm lại chảy trên người tôi, cảm giác ấm nóng lại tràn về, cái khao khát được ôm em trong vòng tay lại trỗi dậy, tôi đang thèm được được gặp em một cách cuồng si, điên dại.
Lau người xong tôi bước ra ngoài, Quỳnh Thy vẫn đang ngồi xem tivi. Nhìn thấy tôi nó lạ lẫm lòm tôi dom dom sát mặt tôi.
– Nhìn cái gì mà bất lịch sự thế? – Tôi cáu
– Hì hì – Nó cười
– Cười cái con khỉ ấy – Tôi rủa
– Sao biết, đang cười con khỉ mà – Nó đểu giả chơi lại tôi.
– Con ranh này, mày xong rồi
Tôi định túm lấy đầu nó cho nó một cái cốc nhưng nó đã lanh lẹ chuồn mất chạy ra sau cái bàn, mặt nó vẫn trêu ngươi tôi một cách đầy thích thú.
– Mà em chưa thấy con khỉ nào béo và bụng to như vậy. Hí hí
– Con ranh, đứng lại đây tao bảo – Tôi với tay ra
– Còn lâu, em đâu có ngu
Nó chạy vòng quanh tránh bị tôi bắt được. Cảm xúc vui vẻ khiến tôi như trở lại ngày xưa, vui tươi và hồn nhiên. Đến khi nó bị vấp vào thành ghế và loạng choạng thì nó cũng kịp chọn cái ghế salon êm ái mà ngã xuống. Tôi túm được nó cười khanh khách tính búng tai thì nó chợt nhìn thẳng vào mắt tôi rồi hỏi nhỏ.
– Khả Vân là ai thế anh?
Tôi ngẩn người bỏ tay ra khỏi Quỳnh Thy
– Sao tự dưng lại hỏi thế
– Em hỏi thôi, cái tên hay ghê – Nó tủm tỉm
– Ừ, cũng hay
Tôi trả lời nhàn nhạt. Quỳnh Thy lại nhìn thẳng vào mắt tôi ý nhị.
– Có gì thì cứ nói với con em này đi, bồ mới của anh à? – Nó cười.
– Bồ gì mà bồ, vớ vẩn – Tôi cáu kỉnh
– Chẹp chẹp, gay nhỉ? Mà anh có bồ cũng đâu có sao đâu – Nó lại nhăn nhở
– Sao trăng cái đầu mày ấy – Tôi cốc vào đầu nó cái đau điếng
– Ui da, anh dã man thế – Nó ôm đầu kêu toáng lên
– Cho mày chừa đi, hừm
Tôi với tay lấy cái điều khiển liên tiếp chuyển kênh mà chẳng biết dừng ở kênh nào, Quỳnh Thy thì cứ nhìn tôi chằm chằm.
– Anh bật thế thì toi luôn cái tivi nhà em
– Hỏng tao mua cái khác
– Mua gì mà mua, anh đã lĩnh lương đâu – Nó cười khúc khích
– Tao kiếm cớ trừ lương thằng anh mày rồi bù vào đấy – Tôi ráo hoảnh
Nó le lưỡi trước lời bốc phét của tôi. Rồi lại quay sang nói:
– Em nói thật chứ có đùa đâu
– Thật giả cái gì, trẻ con
– Xí! Anh cứ nói em trẻ con mãi thế, sắp 2x rồi đây này, già đến nơi rồi – Nó than thở
– Thế thì lo kiếm người yêu đi cứ lo chuyện bao đồng, hừm – Tôi quay sang không cốc mà xoa đầu nó.
– Chả có thằng nào cả. Mà em nói thật. Bây giờ anh có bồ cũng chẳng vấn đề gì
– Mày biết gì mà nói – Tôi rụt tay lại
– Em chẳng biết, nhưng nếu em có chồng như anh em sẽ chẳng bao giờ làm vậy
Nó thở dài tỏ vè ngao ngán. Tôi thoáng chút bực mình nhưng cũng chẳng nói gì với nó. Tôi im lặng và nghĩ ngợi về vợ mình, tôi không dám đối mặt với sự thật ấy.
– Đến em còn chẳng chấp nhận được nữa là đàn ông con trai bọn anh, nên anh có bồ bịch hay yêu đương cô nào đó tên Khả Vân hay Bảo Hân em cũng thấy bình thường.
Tôi bật cười trước cái giọng điệu nhẽo nhoẹt của nó
– Sao lại là Bảo Hân
– Chẳng biết, em nói bừa
– Mày có biết Bảo Hân là ai không?
– Không, ma nó biết – Nó tậm tịt
– Là nữ thần của thằng anh trai mày đấy
Tôi cười hô hố trước ánh mắt trợn ngược của Quỳnh Thy. Phải mất một lúc mắt nó mới trở lại trạng thái bình thường, nó níu tay tôi hỏi
– Lão Bảo có người yêu rồi à?
– Không!
– Sao anh bảo nữ thần gì gì tên Bảo Hân còn gì.
– Nó thích thôi, tao đang làm mối cho nó
– Anh kể cho em nghe đi – Nó nũng nịu nịnh bợ tôi.
– Ờ.
Tôi bắt đầu kể cho nó nghe về Bảo Hân, cô thư ký mặt xinh, dáng chuẩn mà trong mắt thằng Bảo là nữ thần hay nữ hoàng gì đó. Không quên nịnh bợ nó giúp tôi với thằng Bảo cho cái kế hoạch party cuối tuần sắp tới.
– Vậy anh tính là đến lúc đấy lấy cớ đi với em rồi để anh Bảo đến đón chị Hân à?
– Ừ!
– Anh không sợ chị Hân giận sao
– Chắc không giận đâu, anh với Bảo Hân bình thường ấy mà – Tôi cười
– Xì – Quỳnh Thy bĩu môi
– Mày xì cái gì, không thì nghĩ cách đi – Tôi quạu.
– Anh đúng là vô tư, chả hiểu phụ nữ gì cả.
– Mày vớ vẩn, hồi xưa tao yêu hơi bị nhiều đấy, đứa nào cũng bảo tao tâm lý hết. Hê hê – Tôi nói rồi hồi tưởng lại thời sinh viên lãng tử của mình, cười tủm tỉm
– Cái đó em chả biết, lúc đó em chưa dậy thì. Mà nếu có thật thì lấy vợ xong khả năng của anh cũng tèo rồi. – Nó ra giọng với tôi.
– Tèo cái đầu mày ấy – Tôi hừ mũi
– Chẳng thế. Theo em đoán thì Bảo Hân thích anh rồi, không thích lão Bảo hâm đâu
– Ơ!
Rõ ràng là không thích Bảo thì có lý, bởi vì mới gặp có vài hôm, mà tôi thì cũng chẳng khác gì thằng Bảo cả, thế thì làm sao thích tôi được chứ. Tôi tặc lưỡi.
– Vớ vẩn
– Chán anh! Phụ nữ không rủ người nào đi party nếu không thích người đó đâu, nhất là theo anh nói chị ấy ở bên tây nữa – Nó thản nhiên.
– Ơ
– Ơ với mơ gì, em nói thật đấy. Trông cái mặt và người ngợm thế kia mà lắm em theo nhỉ – Nó tỉa đểu
– Oài! Được như mày nói đã tốt – Tôi tậm tịt với con ranh này.
– Anh không thấy vô lý à? Bảo Hân là em họ sếp anh thì có thể sang trước và tham dự với danh nghĩa gia đình, đâu cần anh phải tháp tùng đâu. Tự dưng lại đi rủ anh. Haizz – Nó thở dài
– Anh chịu, ai biết được, tự dưng Bảo Hân nói với anh.
– Anh đồng ý chưa
– Thì im lặng và cười thôi
– Vậy thì là đồng ý rồi chứ thế quái nào nữa – Nó chẹp miệng.
– Thôi kệ mẹ, mày cứ đi với anh, còn đâu để thằng Bảo lo. Bảo Hân có giận thì kệ – Tôi giở giọng cùn.
– Thế em đi với anh với danh nghĩa nào? – Nó chép miệng
– Em gái
– Thế thì anh đi một mình nhé, em lượn – Nó bĩu môi
– Thế mày muốn gì? – Tôi hỏi giọng dụ dỗ
– Thì còn muốn gì? Muốn là bồ mới của anh. Hế hế! – Nó cười thỏa mãn
– Con điên, dở người, cả công ty ai chả biết tao có vợ rồi
– Đã ai được gặp vợ anh đâu, vụ nào bà ấy chả trốn. Em cứ đi với anh, giới thiệu là bạn gái được rồi – Nó tủm tỉm
– Tao không có dở người như mày – Tôi cáu
– Thế thì thôi vậy – Nó thở dài rồi bước đi ra
– Ở lượn đi – Tôi thừa biết cái trò của nó
– Không ok thật à? – Nó đi được hai bước đã quay lại hỏi
– Ờ!
– Thôi được rồi, anh muốn giới thiệu là gì thì gì – Nó cười ranh mãnh
– Xem đã, mày tao nghi lắm – Tôi nhìn nó nghi hoặc.
Con bé Quỳnh Thy này luôn ẩm ẩm ương ương, nó chẳng có gì là không dám làm hết cả. Tôi sau cùng cũng đành tặc lưỡi đến đâu thì đến, dù gì thì cũng đã lỡ hứa với thằng Bảo rồi.
– Mai em đi mua đồ đây, phải thật lộng lẫy mới được. Hí hí – Nó cười xảo trá
– Tao *** đưa mày đi đâu – Tôi rào trước ngay
– Chẳng cần, em tự chọn – Nó cười khoái.
– Ờ, kệ mày
Nói chuyện với nó được một lúc thì chán. Tôi về phòng bật laptop lên nghe nhạc và lướt tí facebook, không kìm nổi thói quen tôi dạo qua facebook của vợ. Trên đó vừa cập nhật một dòng status chỉ khiến tôi như muốn đập laptop đi, để rồi sau đó lại ôm đầu bất lực.
Chap 55:
Tôi không hiểu tại sao vợ tôi lại trở thành một con người như thế này. Từ khi mới yêu nhau, lúc em chỉ là một cô bé tôi đã luôn tự nhủ và nói với em rằng. Tình yêu giống nhưng hai con người đi cùng trên một con đường, cả hai đều phải cùng hướng về nhau thì mới bền vững được, cuộc đời có nhiều lúc sóng gió đắng cay, nên dù gì có không hài lòng đi nữa thì hãy chia sẻ và cùng nhau giải quyết. Tôi luôn muốn nói chuyện với em nhưng hình như em không hợp tác, em chưa bao giờ khen chê hay muốn tôi sửa điều gì. Em chỉ thể hiện bằng thái độ, hay bằng cái cách xử sự của em. Tôi như người mù mò mẫm trong bóng đêm để đoán ý em… Giờ đây tôi bất lực, tôi cạn kiệt rồi…
“Đã đủ can đảm bước đi thì cũng có can đảm đừng về”
Bạn nàng ngạc nhiên comment bên dưới: “có chuyện gì thế tình iu, nói tới ai thế”
Vợ: “Tới người mà ai cũng biết là ai đấy, lại như cánh én mùa xuân rồi các nàng ạ”
Lòng tự trọng của tôi cố nén nhưng giờ đã bị tổn thương, dù sao tôi cũng là một người đàn ông đầy tự trọng. Mọi chuyện đã kết thúc chăng? Tôi không nghĩ sẽ lại thành như vậy. Thầm nghĩ đến bố mẹ, và cả người mẹ vợ tôi yêu quý nữa.
“Con xin lỗi, con không thể, con đã cố gắng hết sức. Kết thúc rồi”
Khuân mặt bơ phờ và đôi mắt cay xè của tôi được che lại bởi một bàn tay nhỏ, bàn tay nhỏ bé đó xiết nhẹ trên khuân mặt tôi, cho tôi không được nhìn những dòng chữ nhảy múa, uốn lượn rồi lại biến thành những cái kim châm vào tim tôi.
Một hơi thở nồng ấm và mái tóc xõa xuống khuôn mặt tôi, tôi có thể cảm nhận như vậy. Quỳnh Thy thì thào vào tai tôi:
– Đừng nhìn…!
Tôi im lặng, khẽ với tay vuốt lên mái tóc của em trên bờ vai, em đã dựa vào vai tôi rồi. Cố nuốt cục nghẹn trong cổ họng, tôi khản đặc:
– Anh ổn mà, không sao đâu em.
Quỳnh Thy nhoẻn miệng cười buông tôi ra.
– Thật nhé
– Thật – Tôi ráng cười mỉm
– Vậy anh nghĩ sao? – Nó nhìn tôi ái ngại
– Chẳng nghĩ sao cả, anh không muốn nghĩ, cứ ra sao thì ra.
– Chẳng lẽ anh không ngại mang tiếng một đời vợ sao
– Đời vợ!
Thật nực cười, tôi nghĩ rằng hình như Việt Nam quá quan trọng hình thức, đời vợ thì sao chứ, cũng chỉ là một mối tình trong cuộc đời, huống hồ chúng tôi còn chẳng có gì ràng buộc. Vợ, rút cục cũng chỉ là một tờ giấy đóng dấu có cam kết, việc hủy nó đi cũng như bao anh chị yêu nhau ngoài kia nói lời chia tay vậy, có khác chăng thì cũng chỉ là thủ tục và thời gian mà thôi.
Tôi im lặng, Quỳnh Thy có vẻ rất hiểu tôi, dù chưa nói hay hỏi tôi một điều gì, nó cũng luôn biết làm tôi vui lòng vậy, như một cô em gái nhỏ hiểu anh trai mình. Nó luôn biết cách làm tôi vui lên mà không cần tới một lời an ủi. Khẽ nhìn nó tôi mỉm cười biết ơn:
– Cám ơn em
– Xí! sao lại cám ơn! còn chưa trả lời em kia mà – Nó lại giở cái giọng chua ngoa ra
– Thì ngại gì, mày biết thừa tính anh rồi mà – Tôi hề hề
– Vừa ngọt ngào tí đã lại mày tao rồi – Nó bĩu môi
– Mày chứ có phải ngọc trinh đâu – Tôi cười phá lên.
– Rồi rồi, trong lòng các anh thì chi có ngọc trinh với phương trình thôi, toàn lúc cup C cả. – Nó tặc lưỡi lắc đầu
– Ờ! Thì đàn ông mà – Tôi cười
Nó chép miệng lúc rồi nhảy lên giường tôi nằm ngả ngớn.
– Mày xuống giường tao ngay – Tôi rủa
– Giường anh em chứ giường anh đâu mà em xuống – Nó chày cối
– Con gái con đứa, vô duyên như mày tao đến chịu – Tôi lắc đầu
– Thì đố anh kiếm được đứa nào thương anh như em đấy
– Thương? – Tôi trợn ngược cả mắt lên
– Thì thương như em gái thương anh ấy, em có tới tận hai ông anh lận – Nó cười hì hì, mặt hơi cúi xuống
– Phù
Tôi thờ phào, giả vờ vuốt tí mồ hôi trên trán than:
– May quá
– May gì? – Nó quay lên hỏi ngược tôi
– Thì may chứ sao hế hế – Tôi cười đểu
– Lắm chuyện, lại tưởng bở chứ gì – Nó nhảy xuống giường
– Ờ! May không phải nếu không tối nay ác mộng mất.
– Rõ vô duyên, giai như thế ai mà thèm.
Nó đi nhanh ra khỏi phòng. Tôi lại ngồi tĩnh lặng. Máy tính vừa rồi đã bị Quỳnh Thy tranh thủ tắt đi rồi, tôi cũng chẳng muốn mở lên.
Mở điện thoại tôi lại gọi lại cho Khả Vân, chẳng biết tại sao tôi lại làm thế nhưng lúc này tôi muốn nghe giọng em, ở bên anh tôi có cảm giác yên bình mà tôi muốn.
Lần 1: The first you called…
Lần 2: The first you called…
…
Lần n: ringing…
Tôi hồi hộp chờ đợi, chờ đợi một giọng nói quen…
– Anh…
Có tiếng nấc… Tôi im lặng…
– Cuối cùng anh cũng gọi cho em – Tiếng Khả Vân đã đỡ hơn một chút
– Em…
– Anh nhớ em đúng không? – Giọng Khả Vân khàn đặc…
Tôi như kẻ u mê u muội. Lúc gọi cho em thì tôi muốn hét lên, hét lên hàng ngàn lần rằng tôi nhớ em, nhưng giờ đây khi giọng nói của em văng vẳng bên tai, tiếng thút thít của em lại từng chút chạm vào tim tôi. Tôi chẳng thể hứa hẹn với em điều gì cả, tôi lại sợ làm em đau, đau thêm lần nữa…
– Anh… Tôi ngập ngừng, lời thốt ra môi rồi lại ngừng lại.
Tôi nghe thấy tiếng Khả Vân lau nước mắt, tôi nghe thấy cả nụ cười trên bở môi em cay đắng…
– Em biết anh không thể… – Tôi rồi cũng thốt ra…
– Em không cần biết, không cần biết.
Tiếng Khả Vân hét lên trong điện thoại, tôi nghe thấy tiếng bịch. Tôi có thể tưởng tượng ra được Khả Vân vứt chiếc điện thoại xuống bàn, hay tay bịt tai lại, em…
Rồi tôi lại nghe thấy tiếng em khóc, rất nhỏ thôi, lại nghe thấy cả tiếng em quệt nước mắt nữa…
– Em không quan tâm, em chỉ muốn biết anh có nhớ em không thôi…
Khả Vân thì thào trong hơi thở thổn thức… Tôi như nhìn thấy từng giọt nước mắt rơi xuống qua bờ môi em, bờ môi cong hình trái tim mặn chát.
Tôi lảo đảo, run rẩy ngồi xuống giường
– Anh nhớ em, nhớ tất cả những gì thuộc về em, nước mắt, nụ cười, vòng tay, nụ hôn, cả cách em đứng cho anh chụp ảnh nữa. Anh nhớ, anh nhớ hết, anh nhớ em, Khả Vân ạ, anh lúc nào cũng nhớ em…
Tôi tuôn ra một tràng hơi thở của lòng mình. Từ lúc nào mắt tôi lại trở nên cay xè, tôi không khóc vì đàn ông không như vậy. Nó lên rồi lại xuống làm cho mắt tôi trở nên vô định, một hàng sương mờ che phủ trước mặt và tôi có thể thấy rõ ràng em, Khả Vân đang đứng trước đó, mỉm cười, vòng tay em rộng mở để tôi có thể ôm em bất cứ lúc nào…
– Em yêu anh
Tiếng Khả Vân thổn thức cùng tiếng nấc nghẹn, nhưng giọt nước mắt của em cũng khác, nó cũng vẫn sẽ chảy xuống miệng em, tim em nhưng đã không còn mặn chát. Tôi lặng lẽ lắng nghe em, lắng nghe cả con tim đang đập của em…
– Anh yêu em, Khả Vân
Tiếng nấc to hơn nhưng lòng tôi lại an ủi được nhiều hơn. Bao nhiêu cảm xúc rồi cũng được giải tỏa, tôi thậm chí chẳng còn chút áy náy trong lòng. Tôi mỉm cười, lặng lẽ nhưng thanh thản, cảm giác bình yên lại ùa về khiến lòng tôi trở nên sáng lại. Cuối cùng tôi cũng có thể nói ra suy nghĩ của mình.
– Anh muốn gặp em, Khả Vân – Tôi thì thào
– Em cũng muốn gặp anh
– Muốn hôn anh không? – Tôi đùa
– Muốn cả ôm nữa – Khả Vân trả lời
– Chả lẽ hôn thi không ôm à, bao gồm cả ôm rồi còn gì – Tôi cười
– Không! Ôm anh trước rồi mới hôn anh, hôn anh xong em lại ôm anh tiếp – Khả Vân trở nên vui vẻ.
– Hi, em tham thế! – Tôi cười trêu
– Em thích thế, anh không thích à? đồ dê già – Em lại giở giọng quen thuộc ra
– Thích, anh lúc nào cũng muốn ôm em – Tôi cười
– Thế chứ! – Khả Vân vui vẻ…
Tôi và em say sưa kể chuyện, nhắc lại những lúc chúng tôi còn trên chặng đường đi Hà Giang, tôi tự dưng cảm thấy vui vẻ. Từ lúc nào tôi đã chui vào chăn và chúng tôi ôm lấy điện thoại nói chuyện, quên cả thời gian…
Choang, tiếng đổ vỡ lại ngay trước cửa phòng khiến tôi giật mình nhỏm dậy. Ngoài kia Quỳnh Thy đang nhặt những mảnh vỡ của cốc cafe tan nát dưới sàn nhà.
Khẽ chào Khả Vân tôi chạy ra nhìn Quỳnh Thy.
– Sao thế em?
– Em nhớ là anh hay uống cafe buổi tối, mang cafe vào cho anh thì bị vấp nên ngã thôi. chẳng có gì đâu? – Quỳnh Thy vẫn chẳng ngẩng mặt lên.
– Xem nào, để anh làm cho không đứt tay bây giờ!
Tôi vội vàng gạt tay em ra rồi tranh dọn mấy mảnh vỡ, Quỳnh Thy đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh chắc để rửa tay, sau đó em đi về phòng luôn và đóng cửa lại. Không một lúc nào tôi thấy được khuân mặt của con bé này.
Chap 56:
Tôi thoáng ngỡ ngàng trước thái độ kỳ lạ của Quỳnh Thy. Con bé này đúng là khác hẳn với thường ngày và tôi với kinh nghiệm của một thằng đàn ông gần 30 tuổi có thể hiểu ra chuyện gì.
Tôi gõ cửa phòng nó.
Cộc cộc. Im lặng một chút rồi tiếng của Quỳnh Thy từ trong vọng ra.
– Gì vậy anh?
– Em có sao không? – Tôi hỏi
– Không sao đâu ạ. – Tiếng Quỳnh Thy trả lời ngay lập tức
– Để anh kiểm tra nào – Tôi bảo
– Thôi không có gì đâu – Quỳnh Thy nhát gừng
– Mở cửa ra cho anh đi – Tôi nói thẳng
– Em đã nói không có gì rồi mà, em không sao hết – Quỳnh Thy hơi to tiếng
– Anh bảo là mở cửa mà – Tôi rắn rỏi
Lại là sự im lặng. Sau một lúc có tiếng cạch và Quỳnh Thy khẽ mở cửa ra.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa vào và Quỳnh Thi đã ngồi đó, trên giường với mái tóc hơi bù xù.
– Lại vừa chui vào chăn ngủ hay sao mà đầu tóc lại như cái tổ quạ – Tôi trêu Quỳnh Thy, cố tạo không khí vui vẻ.
– Thì đang ngủ anh cứ đòi vào – Quỳnh Thy trả lời
– Đưa tay anh xem nào.
Tôi lại gần cầm lấy tay Quỳnh Thy xem xét, đúng là có một vết xước nhỏ thật nhưng không đáng kể cho lắm, có lẽ chỉ hơi xót một chút.
– Đây, sao bảo không có có gì
Quỳnh Thy im lặng cúi xuống nhìn tôi
– Để anh lấy miếng urgo cho
Tôi ra tủ thuốc lấy miếng dán urgo dán cho Quỳnh Thy, em ngồi cạnh tôi im lặng kệ tôi làm mấy việc nho nhỏ ấy.
– Sao tự dưng không nói gì thế? – Tôi hỏi
– Chả có gì cả – Quỳnh Thy trả lời
– Đâu rồi, cô bé nhí nhảnh hổ báo của tôi đâu rồi – Tôi cười và cốc vào đầu em một cái
– Anh này!
Tự dưng Quỳnh Thy hỏi tôi, tôi im lặng nhìn em một lúc rồi hỏi lại.