Bạn Đồng Hành

27.10.2014
Admin

Bờ vai P hơi rung lên, tôi không biết có thật là P khóc không nữa, tôi không quan tâm, tôi đang hồi tưởng lại, nhớ lại, còn P ở đây là ai? Tôi không rõ.

– P à! Kịch bản của anh là sẽ tặng em món quá, món quà chính là anh, khi đó anh nghĩ rằng em sẽ run lên vì xúc động, em sẽ ngượng ngùng mà cúi xuống cũng chính là lúc anh mang ra đóa hoa đã chuẩn bị sẵn tặng cho em, trên đó đã có dòng chữ bảo đảm sẽ bên em suốt cuộc đời.

Bờ vai P rung lên mạnh hơn nữa. Khóe mắt tôi cay cay, nhưng rồi tôi vẫn bật ra tiếng cười khùng khục nơi cổ họng.

– Nhưng rồi… trái với tất cả suy nghĩ của anh em nhao lên đòi bóc quà làm anh hoảng hốt vì tất cả không đúng như kế hoạch, trong phút chốc anh không còn nhớ mình sẽ phải làm gì nữa, thật buồn cười và chúng ta đã cười phá lên

Tiếng cười khô khốc âm ỉ trong cổ họng tôi phát ra, miệng nhoẻn cười tươi nhưng mắt tôi hình như đã tràn đầy rồi, một giọt khẽ lăn qua má mà xuống miệng tôi mặn chát. Phía đối diện tôi hình như P cũng cười, tay em hơi quệt ngang má, mãi tóc em buông thõng khiến tôi thật khó thấy khuôn mặt em.

– Anh thôi đi, đừng nói nữa

P ngửng dậy, mắt em đã nhòe hết cả son phấn. Tôi mỉm cười lặng lẽ, xót xa cho tình cảnh của hai chúng tôi hiện giờ.

– Ngày cưới, khi anh lồng vào tay em… – Em bảo anh thôi đi cơ mà

P hét lên giữa quán làm tất cả mọi người quay lại nhìn hai đứa tôi, đấy là tôi hơi cảm thấy vậy thôi chứ thật ra tôi chẳng quan tâm, đôi mắt tôi chẳng thể nhìn thấy ai khác ngoài P, nhưng là P của nhiều năm về trước đang hiện trước mặt tôi.

– Anh nhớ em luôn có nhiều mụn ở sau lưng, em rất xấu hổ về cái lưng của mình và lúc nào cũng muốn anh gãi cho em…

P lại bật khóc rưng rức… rồi to dần lên.

– Lúc đó, lúc lần chiếc nhẫn vào tay em trong lời cầu hôn, anh chỉ có một ước mong, một ước mong duy nhất là được gãi lưng cho em trong suốt cuộc đời này…

Tôi lặng lẽ thở dài, tự lúc nào mắt tôi lại trở nên khô khốc, khô đến bỏng rát. Tim tôi không còn đau nữa, lòng tôi không còn nặng nữa. Tôi với lấy cái bút dịch tờ giấy về phía mình. Khẽ nhìn về phía góc bên phải có ghi tên tôi, tôi chấm nét đầu tiên vào tờ giấy.

Ngấng lên nhìn P, bờ vai P rung lên mạnh mẽ, tôi thấy nước mắt P tràn qua những kẽ tay mà nhỏ từng giọt, từng giọt xuống nền nhà lạnh toát.

– Anh xin lỗi, anh đã không thể thực hiện lời hứa, lời hứa gãi lưng cho em suốt cuộc đời.

Thật lạ, mắt tôi đang khô và bỏng rát bỗng nhỏ xuống một giọt đỏ như máu xuống cạnh tờ giấy, cạnh phía tên tôi, phía cái nơi cần ký.

Vội vàng tôi lấy với lấy khăn giấy thấm lấy giọt máu cam chảy từ mũi mình. Tôi ký vội lên tờ giấy rồi gấp lại đẩy về phía P.

– Anh ký rồi, phần còn lại anh phiền em ghi nốt.

P ngước mắt lên nhìn tôi, khuôn mặt đã nhỏe nhoẹt nay lại còn nhòe nhoẹt hơn. P nhìn tôi, tôi nhìn P, hai mắt tôi xoáy thẳng vào tâm can nhau, trong phút chốc tôi thấy hình như P hiện thời đã trở lại như P tuổi 18 ngày nào, cái ngày mà P thơ ngây và hoàn toàn trong sáng.

Tôi thấy bờ môi P run run, từng giọt vẫn đang chảy xuống, qua khóe miệng em.

– Nào! Lại đây với anh – Tôi chậm rãi.

P như thức tỉnh đứng dậy chạy sang chỗ tôi, ôm lấy cổ tôi mà nghẹn ngào khóc. Đầu em dựa vào ngực tôi, em ngồi trên đùi tôi, mái tóc của em dưới mũi tôi thơm ngát, một mùi hương quen thuộc gần gũi.

– Nghe này. – Tôi khẽ hôn lên mãi tóc của P.

P gật gật đầu như đồng ý. Tôi hít chậm chậm tận hưởng lần cuối mùi hương của em.

– Em nên ăn ít đồ ngọt thôi, huyết áp em thấp, cái đó không tốt cho sức khỏe.

P lại gật gật đầu trong lòng tôi.

– Đi đường cũng nhớ đeo khẩu trang, anh dặn em mãi rồi không nghe, để rồi bị xoang thì khổ lắm, em đã yếu rồi…

P vẫn gục đầu vào ngực mà ôm tôi chặt hơn.

– Mà thôi anh dặn cũng chỉ đến thế, em nhớ giữ gìn, thi thoảng về thăm các cụ nhà anh… – Tôi thở dài.

Bờ vai P run rẩy. ngực tôi đã ướt đẫm vì nước mắt em.

– Anh không còn … bên em nữa. Vì vậy em luôn nhớ phải yêu chính bản thân mình.

Tôi vuốt mái tóc của em, xòe từng ngón tay thành cái lược mà chải tóc cho em, P luôn thích mát xa da đầu, tôi chầm chậm miết theo từng lọn tóc cẩn thận.

Khẽ vỗ về vào lưng P, cảm thấy mọi người đang nhìn mình chăm chú. Bật cười nghĩ nãy giờ họ hẳn phải lạ lẫm về chúng tôi lắm. Tôi nâng người P dậy, khẽ nhìn vào mắt em, chậm rãi và rành rọt.

– Tạm biệt em, nhóc! – Không! Em không muốn.

Đột nhiên P gào lên rồi lại ôm chặt lấy tôi, một vài người chỉ trỏ, bàn tán. Phía bên kia tôi đã nhìn thấy Chiến đứng đó, đang dựa lưng vào tường nhìn chúng tôi. Bằng ánh mắt Chiến hiểu ý tôi đến gần.

– Phiền anh chăm sóc P giùm – Tôi mỉm cười

Chiến không nói mà đỡ lấy P từ tay tôi, dìu P ra ngoài cửa. Đôi chân P hình như khuỵu xuống. Một thứ gì đó ươn ướt, tôi đưa tay ra và lại thêm 1 giọt, rồi 2 giọt chảy xuống đúng bàn tay, đỏ tươi…

Khỉ thật, hôm nay là ngày gì mà lại bị chảy máu cam thế này. Tôi chán nản lấy cái khăn giấy chịt vào mũi rồi lầm lũi bước đi khỏi quán, không quên nở một nụ cười thật tươi với cậu sinh viên trông xe. Cậu ta đang nhìn tôi đầy lạ lẫm, chắc hẳn cậu ta cũng chứng kiến cảnh vừa rồi.
Nắng trưa đã lên tới gần đỉnh, hình như trời đang sắp mưa, đấy là tôi cảm thấy thế thôi.

Chap 81:

Tôi lững thững bước đi trong ánh mắt lạ kỳ của mọi người trong quán, để tới khi còn cách một khoảng xa tôi quay lại ngắm nhìn cái quán lần cuối, vẫn nhìn thấy cái biển màu xám tro gần gũi, nơi gửi gắm từ lúc đầu tới khi kết thúc một mối tình của tôi.

“Mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa” tôi trầm ngâm.

Tôi về nhà trong dáng vẻ mệt mỏi và uể oải. Quỳnh Thy dòm tôi lom lom rồi ái ngại mở cửa. Thả phịch mình trên chiếc ghế sofa tôi chán nản nhắm mắt lại, nhưng những gì vừa xảy ra vẫn hiển hiện trong mắt tôi đau buốt.

– Anh uống cafe đi.

Quỳnh Thy đẩy ly cafe về phía tôi, nghẽ gượng một nụ cười mỉm tôi thầm cảm ơn nó. Con bé lúc nào cũng tinh tế như thế.

– Anh này! – Nó hỏi nhỏ
– Ừ! – Tôi lặng lẽ.
– Dạo này em thấy anh buồn quá… hay tại…

Nó nhìn tôi mặt ái ngại và có vẻ hối tiếc. Tôi mỉm cười xoa đầu nó.

– Không phải đâu, em đừng nghĩ nhiều
– Em biết là không nên nhưng… – Quỳnh Thy ngập ngừng
– Anh bảo không sao mà, là em anh cũng làm vậy.

Tôi thở dài, Quỳnh Thy cũng im lặng, nó hiểu.

– Dạo này em có gặp Khả Vân không?

Tôi hỏi bột phát hỏi Quỳnh Thy, thực lòng tôi không muốn nhưng tôi e ngại, sợ hãi, trong thâm tâm một điều gì đó tôi vẫn nhớ đến Khả Vân. Chỉ là, chỉ là tôi không cho phép mình được liên lạc với em.

– Không! Em cũng hỏi dò mấy đứa bạn nhưng không ai gặp chị ấy hết.
– Ừ!
– Em cũng có gọi điện hôm qua nhưng điện thoại chỉ ò í e thôi, chẳng có gì cả – Nó ngán ngẩm.
– Haizz.

Tôi lại cất tiếng thở dài, không biết em đang làm gì nhỉ? Tôi mong em mạnh mẽ hơn, tự cho rằng mình là người quảng đại nhưng cuối cùng tôi chẳng thể vượt qua được chính sự phàm tục của cuộc đời.

– Anh Bảo dạo này cũng buồn – Quỳnh Thy ngán ngẩm
– Ồ vậy à? – Tôi hỏi lại qua loa.

Quỳnh Thy tay ôm ôm lấy cốc cafe, nó xoay đều chiếc cốc trong lòng bàn tay nó, sau rồi nó ngước mắt nhìn lên.

– Em thấy hai anh lạ lắm. Nhà tự nhiên vui vẻ giờ lại buồn xo. Anh Bảo em trêu mà anh ấy cũng không phản ứng nữa.

Tôi ngán ngẩm, có nhiều chuyện tôi chẳng muốn nó xảy ra nhưng rồi nó vẫn xảy ra. Tôi cho rằng mình làm như thế sẽ tốt hơn với nó, nhưng mà… cuộc đời đúng sai ai định được chứ.

– Bảo vẫn chưa về à? – Tôi hỏi
– Vâng! Anh ấy nói đi họp về muộn, không ăn cơm.
– Ừ! Nó nói đúng đấy.

Với từng ấy tài liệu tôi làm trong cả tuần đưa ra thì buổi họp khéo tận khuya mới xong được.

– Em dọn cơm nhé, anh đói chưa? – Quỳnh Thy hỏi tôi đầy quan tâm.
– Anh không đói – Tôi ngán ngẩm
– Vậy em mua gì về uống nhé – Nó cười hì hì trêu tôi.
– Ừ cũng hay

Quỳnh Thy chạy tót xuống nhà chắc mua bia, tôi nghĩ uống cũng hay, lâu rồi tôi không uống, muốn say một tí cũng chẳng sao.

Tôi bật điện thoại bấm số Khả Vân gọi thử.

“Thuê bao quý khách…”

Quả đúng như là lời Quỳnh Thy nói, số Khả Vân tôi không liên lạc được, một câu xin lỗi tôi cũng chưa nói được với em. Tôi vắt tay lên trán dựa vào salon ngao ngán.

Lại còn thằng Bảo nữa, nó buồn chuyện gì nhỉ? chuyện Bảo Hân chăng? tôi thở dài nghĩ không biết sẽ khuyên nó như thế nào nữa. Mọi chuyện thực sự không đơn giản.

Quỳnh Thy hí hửng cầm theo chai vodka. Tôi trợn mắt lên nhìn nó.

– Ơ! – Tao tưởng bia cơ mà
– Hì! Uống rượu cho nó uống được nhiều, hôm trước uống bia em bị sình bụng quá.
– Hả! Mày tính uống à?
– Vâng!

Quỳnh Thy thản nhiên ngồi xuống, nó sắp ra bàn mấy món đơn giản, hóa ra nó đã làm từ trước rồi. Tôi và nó ăn ngay trên cái bàn phòng khách ấy.

– Hôm nay mày cũng lạ nhỉ? – Tôi cười.
– Anh mới lạ, cả tuần nay anh cứ vật vờ như người mất hồn.
– Thì tại công việc bận – Tôi chối.
– Chẳng phải, nhìn anh em biết
– Mày biết gì chứ – Tôi cười hiền.
– Thì biết… mà thôi uống đi

Quỳnh Thy chạm cốc với tôi rồi tu ực cái hết chén. Nó nhăn nhó nhưng cũng khà ra một cái như đàn ông. Tôi thú vị nhìn nó, đôi khi nhìn một người con gái tập uống rượu cũng có cái hay riêng.

– Không uống được thì thôi – Tôi cười khích
– Thì phải tập chứ, cái gì mà chả phải tập – Nó le lưỡi vì rượu.
– Hì! Mày lạ quá

Tôi cầm chén của mình lên uống, hơi rượu nóng từ cổ chạy vào cổ họng sảng khoái, cái thứ cay cay này nếu là ngày thường thì thật khó uống, nhưng những lúc cần thì cũng rất tuyệt.

– Anh này! – Nó đột nhiên trầm tư sau ba bốn chén rượu
– Ừ! – tôi thì giờ đã làm tới cả chục chén rồi.
– Thế nào là yêu hả anh? – Nó hỏi

Tôi bật cười, dòm nó lom lom, nhưng hình như nó chẳng có vẻ gì là đùa cả.

– Mày hỏi thật đấy hả
– Vâng – Nó trả lời
– Hay trong tuần vừa rồi tao bận quá có thằng nào vác cưa đến đây à – Tôi nhăn nhở
– Cũng có thể, anh nói đi – Nó giục
– Tao chẳng biết – Tôi tỉnh bơ
– Thì… chả lẽ anh chưa yêu bao giờ à? – Nó cáu.

Tôi nhăn nhở nhìn sang nó, khuôn mặt đang ửng hồng lên khá xinh đẹp, người như Quỳnh Thy chắc cũng có nhiều anh vác dao đi chặt chứ đừng nói gì là cưa mới cẩm.

– Khéo phải đến cuối đời mới biết được, chứ giờ thì chịu – Tôi cười
– Anh nói thế là sao? – Nó mở to mắt tròn xoe nhìn tôi.

Tôi chậm rãi nhâm nốt ly rượu, châm điếu thuốc phả ra hơi khói màu đục rồi mới nhả từng chữ một, cho cái bản mặt đang háo hức kia lại càng thêm ngóng.

– Thứ nhất nói về tình yêu thì ở đời này có rất nhiều loại tình yêu. Tình yêu cha con này, mẹ con này, yêu anh yêu chị này, thậm chí cả yêu chó yêu mèo nữa… cái cây đỏ lòm ngoài kia cũng có thể gọi là tình yêu nữa – Tôi nhăn nhở
– Anh lằng nhằng quá, nói tập trung đi nào – Quỳnh Thy sốt ruột.

Nhưng nó càng sốt ruột thì tôi càng chậm rãi, cái cảm giác người ta cứ ngóng theo mình khiến tôi cảm thấy thú vị. Tôi cứ thế mà câu giờ mặc dù đã hiểu câu hỏi của nó và nó muốn gì.

– Ờ thì đầu tiên mày phải định nghĩa được đã. – Tôi lại chậm rãi tự mình châm rượu rồi nói.
– Bố ai định nghĩa được – Quỳnh Thy hậm hực nhìn tôi
– Đấy! thấy chưa, thế nên tao mới nói vậy – Tôi nhe răng.

Quỳnh Thy trợn mắt nhìn tôi, nó không hiểu tôi nói gì.

– Anh nói vậy là ý gì
– Thì tao vừa nói đó, mỗi người một quan điểm, một lý do nên làm sao mà định nghĩa được, mày hỏi tao cũng thế mà hỏi thằng Bảo cũng vậy. Chuyện này mày phải tự hỏi bản thân mình và chỉ đến khi cuối đời mới biết chắc được – Tôi cười hiền.
– Cuối đời là sao anh
– Là khi mày chớp cái chớp mắt cuối cùng thì mày mới biết ai là người trong cuộc đời mày ấy – Tôi thản nhiên.
– Thì là chồng chứ là ai – Nó làu bàu.
– Cái này chưa chắc. – Tôi nhoẻn cười.
– Sao lại chưa.
– Như Jack và Rose ấy, họ chỉ cần 4 ngày là biết được mình yêu ai, trong khi trước đó khéo có cả tá mối tình.
– Ừm…
– Khéo khi nhắm mắt người mày yêu nhất lại *** phải chồng mày mà là người mày gặp có 1 ngày thì sao. Ai biết được. Tình cảm khó nói trước. – Tôi trầm ngâm.
– Lằng nhằng anh nhỉ – Nó cười hì hì.
– Cuộc sống vốn thế mà, vậy nên cứ sống vui vẻ đã. – Tôi cười.

Quỳnh Thy có vẻ lắng nghe lời tôi nói mặc dù tôi nói lảm nhảm như thằng hâm ấy, chả đâu vào với đâu cả. Sau một hồi lăn tăn nó lại quay sang hỏi.

– Thế giả sử như hôm nay là ngày nhắm mắt thì anh yêu ai nhất – Nó cười mỉm
– Con ranh, phỉ phui cái mồm mày – Tôi giật thót cả mình.
– Thì em chỉ giả dụ thôi mà – Nó cười nhe nhởn.
– Giả cái đầu mày, về mà hỏi thằng Bảo ấy.
– Xào ôi! hỏi cái ông ế gần 30 năm ấy làm cái giề. Hỏi người lắm mối như anh ấy chứ, nghe nói hồi xưa anh đào hoa lắm mà.

Tôi thở dài chẳng buồn nghe nó nói nữa. Kể ra nếu nó hỏi trước đây vài ngày thì tôi còn có thể trả lời, giờ đây trong lòng tôi trống rỗng, trống trải chẳng biết trả lời nó ra làm sao cả.

– À thế thằng Bảo sao rồi? – Tôi đánh trống lảng
– Thì vẫn thế, ủ rũ và có vẻ thiếu sức sống.
– Em biết nguyên nhân không? – Tôi hỏi
– Không, nhưng em dự thì chắc từ bà Bảo Hân mà ra – Quỳnh Thy cắm cảu.
– Sao mày có vẻ khó chịu thế? – Tôi ngạc nhiên.
– Thì rõ ràng là đâm đầu vào chỗ chết thôi, vụ này không khả thi – Nó cười buồn.
– Ừm! Mày cũng nghĩ thế à

Quỳnh Thy đột nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm vào mắt tôi như muốn hiểu chút gì đó, đáp lại tôi chỉ cười hiền hiền nhìn nó không tỏ thái độ gì.

– Em nghĩ anh nên đến với chị Bảo Hân. – Quỳnh Thy rành rọt
– Sao mày lại nghĩ thế? – Tôi cười khổ.

Quỳnh Thy nhìn giọng cười khổ của tôi rồi quay sang uống nốt ly rượu của mình.

– Em là con gái nên cảm nhận giữa đàn bà với nhau cũng dễ. Lần đầu tiên gặp chị Hân thì em dã nghĩ chị ấy thích anh rồi, hôm party em càng khẳng định thêm điều ấy.
– Đàn bà chúng mày rách việc lắm – Tôi cáu.

Quỳnh Thy không hề để ý tới giọng của tôi mà vẫn cứ tiếp tục.

– Em không biết thế nào nhưng em cứ nói với anh thế này. Em đã để ý chị Bảo Hân và cảm thấy lúc nào chị ấy cũng theo sát mọi hành động của anh, rồi thì hai người biến đi đâu mất ấy em cũng chịu, anh muốn nói thật thì nói mà chẳng nói cũng không sao… – Quỳnh Thy thở dài.
– Đàn bà chúng mày toàn suy luận vớ vẩn – Tôi lạnh nhạt.
– Kệ anh – Nó tự dưng gắt lên.

Tôi ngước mắt lên nhìn nó lạ lẫm, cái gì đang ở trong đầu nó thế nhỉ? Tôi tự hỏi. Nó nhìn tôi bằng một ánh mắt kỳ lạ rồi thở dài ra một hơi.

– Chuyện chị P em đoán rồi cũng chẳng đi về đến đâu. Ngày xưa mẹ hay bảo em nên lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu. Câu này em hôm nay mang ra nói lại với anh, thực sự em cảm thấy tình cảm của chị Bảo Hân dành cho anh rất lớn và trong sáng… Chị ấy có thể là người vợ rất tốt với anh.
– Thế còn thằng Bảo thì sao? – Tôi cười lạnh.
– Anh ấy không có cơ hội, càng theo thì càng chuốc lấy đau khổ thôi. Thà anh cứ… với chị Bảo Hân đi, rồi mọi chuyện sẽ ổn hết, dù gì anh Bảo mới chỉ ngưỡng mộ chị ấy thôi chứ yêu gì đâu.
– Hừ!

Tôi cười lạnh lần nữa. Quỳnh Thy đúng là trẻ con lo chuyện bao đồng, việc đó không cần nhắc tôi cũng biết, chẳng qua là… không qua nổi được mắt nó. Tôi xoáy sâu đôi mắt vào Quỳnh Thy mà thở ra từng chữ một rành rọt lạnh lẽo.

– Thế với Khả Vân thì làm sao? Có vấn đề gì không?
Chap 82:

Cảm giác như Quỳnh Thy hơi run lên sau cái nhìn sắc lẹm của tôi. Nó bối rối cúi mặt xuống không trả lời. Tôi được đà cầm chén rượu lên uống cạn, mắt vẫn không rời khỏi nó.

– Giờ đến lượt em không trả lời anh sao? – Tôi hỏi dồn.

Hai tay Quỳnh Thy bối rối đan vào nhau xoay xoay chén rượu. Nó tần ngần nhìn xuống mâm thức ăn vô định

– Em biết em có lỗi – Giọng Quỳnh Thy run run.
– Lỗi lầm gì chứ! Anh đã bảo là không phải rồi mà – Tôi cười nhạt.
– Nhưng… – Giọng nó run rẩy.
– Nhưng nhị gì, đi thẳng vào vấn đề đi – Tôi thẳng thực rành rọt.

Quỳnh Thy như sắp khóc, tôi thấy mắt nó ngân ngấn nước, lòng tôi hơi trùng xuống, tôi không muốn xoáy sâu vào nó nữa, cảm thấy Quỳnh Thy cũng thật đáng thương.

Nhưng đột nhiên nó làm tôi sửng sốt, Quỳnh Thy cầm hẳn chai rượu lên tu ực ực thành từng miếng to, tôi ngay lập tức giật lấy chai rượu từ tay nó khiến chai rượu trào ra khỏi cả miệng, rớt xuống cả sàn nhà.

– Mày điên à? – Tôi cáu.

Nó yên lặng dùng tay quệt đi chút rượu còn dính trên khuôn mặt, không nhìn vào tôi nó thều thào.

– Em biết em không phải nhưng những gì em đưa anh đều là sự thật.
– Hừ! – Tôi lừ mắt.
– Chẳng lẽ anh không tin ư?

Quỳnh Thy nhìn tôi đầy cầu khẩn, tôi không nói gì mà cứ thế rót vào ly rượu mình thêm một ly đầy nữa, ngửa cổ uống cạn tôi thản nhiên lạnh lẽo.

– Anh tin.

Quỳnh Thy có vẻ hơi thở phào, có vẻ như nó nhẹ nhõm hơn. Quay sang tôi nó lúng túng.

– Vậy anh không giận em chứ?
– Ừ!

Tôi khẽ đặt tay lên đầu Quỳnh Thy vuốt tóc nó, rồi đột nhiên tôi lặng lẽ nắm chặt vào vai nó, có vẻ hơi mạnh nên tôi thấy Quỳnh Thy co người lại sợ hãi, đôi mắt nó run lên

– Cái thứ đó người ngoài khó có thể biết được. Sao em lại biết? – Tôi hỏi

Quỳnh thy im lặng. Tôi chẳng cần nhìn Quỳnh Thy, tay tôi vẫn giữ vào cái phần giao giữa vai và cổ, tôi hỏi giọng thản nhiên.

– Anh muốn biết quan hệ giữa em và Khả Vân thế nào?

Tôi xoáy sâu vào mắt Quỳnh Thy, tôi muốn nó nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói thật. Tôi đã tìm hiểu rất kỹ, không sai được.

Quỳnh Thy đột nhiên run mạnh, nhưng dù thế nào nó vẫn không thoát khỏi tay tôi, tôi vẫn lặng lẽ uống cho cái thứ cay nồng ấy chảy vào huyết quản. Sau cùng nó khẽ thở dài rồi nói.

– Anh muốn biết à?
– Ừ – Tôi trả lời
– Vậy em nói thật nhé.
– Ừ, hoàn toàn là sự thật.

Bàn tay tôi không còn bóp mạnh nữa, tôi thả lỏng ra thành bàn tay trìu mến, khẽ xoa xung quanh nơi tôi đã mạnh bạo với em vừa rồi.

Quỳnh Thy thở dài, đôi mắt em vô định nhìn về phía xa xa.

– Chuyện mới xảy ra thôi, thực ra em với Khả Vân quen nhau, lúc đầu em rất quý Khả Vân vì tính của chị ấy hoàn toàn vô tư. Nhưng rồi sau đó em nhận thấy không phải như vậy… chị ấy…
– Chị ấy làm sao? – Tôi cười nhạt
– Chị ấy … không tốt – Nó ngập ngừng.

Tôi bỏ tay ra khỏi Quỳnh Thy, cảm giác rượu vào người cũng lâng lâng, huyết quản cũng bắt đầu nóng lên rồi.

Quỳnh Thy thì hình như thoát khỏi bàn tay tôi nó cảm thấy thoải mái hơn hẳn, nó cầm lấy chai rượu nhưng không tu mà rót vào chén, nhưng cái cách nó uống ực phát hết cái chén thì chẳng khác gì lúc nãy cả.

Tôi mỉm cười nhìn nó trìu mến, có vẻ vừa rồi tôi hơi quá đáng, dù sao thì Quỳnh Thy cũng chỉ là một cô gái nhỏ ngây thơ mà thôi.

– Nghe anh bảo này – Tôi nhìn nó.
– Vâng – Giọng nó run run.
– Thực ra ở đời không có cái gì tốt, cái gì xấu – Tôi trầm ngâm
– Dạ vâng – Quỳnh Thy quay sang nhìn tôi.
– Giống như chúng ta cảm thấy thương hại thằng tâm thần ấy, nhưng nói thật khéo nó lại là người hạnh phúc nhất trong chúng ta.
– Em không hiểu… – Quỳnh Thy ngập ngừng.
– Là em không ở vị trí người ta nên không hiểu, đừng cảm nhận mô típ thế
– Nhưng…
– Không nhưng gì nữa, uống đi.

Tôi thở dài làm một hơi thêm chén nữa, ngọt thật. Nhìn sang bên Quỳnh Thy, nó luôn mặc một cái áo phông mở và quần ngắn ở nhà, nhìn nó hơi thẫn thờ nhưng khoe ra làn da trắng mà tôi tự nhiên thấy bật cười.

– Anh cười gì? – Nó cau có nhìn tôi.
– Nhìn em thôi
– Em thì có gì mà nhìn
– Em tự xem lại xem

Nó lúi húi nhìn lại mình nhưng hình như chẳng phát hiện ra điều gì.

– Có gì đâu nào. – Nó quay sang hỏi tôi.
– Thì chẳng có gì, chỉ có một cặp chân giò thon dài thôi.
– Á, trêu em này – Nó hét lên

Tôi cười khùng khục rồi nhăn nhó đau trước cái véo vào tay đau điếng của nó. Vừa xoa tay tôi vẫn cười, không khí nhất thời trở nên vui vẻ.

– Chuyện Khả Vân, thôi cho qua nhé – Tôi kết thúc
– Vâng – Quỳnh Thy trả lời tôi giọng trùng xuống.

Tôi im lặng uống rượu, không muốn nghĩ nữa. Thú thực có những cái mình không nên biết thì hơn, biết rồi lại phải suy nghĩ, rồi lại đau đớn, rồi sao đó nữa, nhưng hình như Quỳnh Thy vẫn không quan tâm đến điều đó của tôi.

– Dù sao thì chuyện anh với Khả Vân, em vẫn không đồng ý.
– Vậy sao? Chẳng có lý do gì cả – Tôi lạnh lùng.

Quỳnh Thy lại nốc thêm chén nữa, tôi cảm giác nó đang say, chỉ một chút hài hước của tôi không làm cho nó tỉnh táo hơn, hay là nó lại mượn rượu để nói nhỉ? Tôi không rõ nữa nhưng hình như nó đang muốn đi tới cùng của chuyện này.

– Anh có thể yêu ai bất cứ ai nhưng Khả Vân thì không được

Quỳnh Thy nói sau khi đặt chiếc cốc xuống bàn kêu cạch một tiếng. Tôi nhăn nhó nhìn nó, cái con bé 19 tuổi lại đang muốn dạy đời tôi ư? Tôi hừ nhẹ một tiếng.

– Chẳng có gì là không được cả! Ít nhất là với anh
– Anh có thể đến với Bảo Hân, với ai đó nhưng đừng đến với chị ta, chị ta không tốt, em không muốn anh lại chịu thêm một lần đau khổ nữa, em không muốn…

Quỳnh Thy nói một tràng dài liên tục, khuôn mặt nó lại ngấn nước rồi, tôi đành phải ngắt giọng nó lại bằng cách đặt tay lên gáy nó khẽ mân mê mái tóc.

– Tại sao em lại quyết liệt đến vậy? – Tôi dịu dàng.
– Tại Khả Vân không đáng… – nó đột nhiên nức nở.

Nước mắt Quỳnh Thy trào ra, nó dựa đầu vào vai tôi, bờ vai rung lên từng đợt, tôi lặng lẽ vuốt mái tóc của nó.

– Chẳng phải anh đã xem rồi sao, dù sao thì nó cũng là sự thật. Anh không nên… – Nó vuốt những giọt nước mắt nghẹn nào.
– Hì! – Tôi cười.
– Sao anh lại cười

Quỳnh Thy hỏi tôi, hình như nó nghi ngờ điệu cười thản nhiên của tôi.
– Hì – Tôi vẫn cười.
– Anh thật lạ – Nó trầm giọng.

Tôi nâng khuôn mặt Quỳnh Thy lên, lại nhìn thẳng vào mắt nó, nó nhìn thấy đôi mắt vô cảm và lạnh lùng của tôi thì hơi giật mình. Tôi chậm rãi tiến sát vào khuôn mặt nó, nó run sợ tránh ánh mắt của tôi, cơ thể run lên.

Tôi vẫn tiến sát chậm rãi, từ từ thật sát khuôn mặt của Quỳnh Thy, cảm nhận được hơi thở gấp gáp của nó, đôi mắt nó vẫn đang cố tránh tôi. Tôi dịu dàng hỏi nó.

– Tại sao em lại quan tâm đến anh vậy? Lo cho anh à?

Quỳnh Thy lúc lắc đầu như phản đối, không nói nên lời. Tôi dùng sức giữ cho khuôn mặt nó đối diện với mình, thật sát, sát đến nỗi chỉ còn chút xíu nữa thôi là hai đôi môi có thể chạm vào nhau, sát đến nỗi đôi mắt nó không thể tránh tôi được nữa.

Hơi thở nó càng lúc càng mạnh, có lúc tôi cảm thấy nó muốn thoát ra, có lúc tôi cảm thấy nó muốn giữ nguyên. Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào đôi mắt vừa tránh né một lúc đã bất lực đành phải đối diện với tôi.

– Chẳng phải em cũng muốn thế này sao.

Quỳnh Thy nhìn tôi hổn hển, tôi thấy ngực nó phập phồng, chắc hẳn tim nó đang đập rất mạnh.

– Anh… anh định… – Nó run rẩy

Tôi lạnh lùng đẩy nó mạnh nó nằm xuống ghế sofa. Vươn người ngay lập tức giờ nó đã nằm dưới thân tôi, hai chân nó khép chặt vào hông tôi sợ hãi. Tôi vẫn tiến sát vào mặt nó, cảm nhận thấy người nó đang đập từng nhịp mạnh mẽ dưới tôi. Khẽ nâng cằm nó lên tôi lạnh lùng.

– Anh làm gì chỉ một chút nữa thôi em sẽ biết.
– Anh… anh…

Quỳnh Thy không nói nên lời, chưa bao giờ nó nhìn tôi bằng anh mắt như thế, một tay nó đã bị tôi khóa lại, tay kia tôi chống cùi chỏ lên nệm, ngay sát mặt nó, giữ cho khuôn mặt nó không thể cử động mà phải cảm nhận tới từng hơi thở nóng rực của tôi, tôi quét tia nhìn lạnh lẽo khắp cơ thể nó.

Nhìn Quỳnh Thy dưới thân tôi bất lực, đôi mắt nó nhắm nghiền, khóe mắt trào ra những giọt nước mắt tôi cười nhạt.

– Em chẳng cần phải như thế với Khả Vân, bản thân anh cũng là một thằng chẳng ra gì để mà không xứng.

Tôi đứng bật dậy, cầm lấy chai rượu tu ực một hớp lớn, cảm giác thanh thản và bình tâm hơn. Quỳnh Thy phút chốc được giải phóng ngồi dậy nhìn tôi, ánh mắt long lanh như muốn nói điều gì đó nhưng không thể.

Tôi mặc kệ vứt mạnh cái chai không xuống bàn, đi về phía cửa phòng. Nhìn lại Quỳnh Thy một lần nữa tôi cất giọng bình thản.

– Em thấy đấy, anh rốt cục cũng chỉ là một thằng đểu giả và hèn nhát. Anh chẳng thể giữ nổi P cũng như đã ngủ với cả Khả Vân lẫn Bảo Hân? Anh là ai chứ? Hay chỉ là một con thú?

Quỳnh Thy mở đôi mắt to tròn nhòe nhoẹt nước nhìn tôi. Tôi cất tiếng cười khùng khục khô khốc trong cổ họng rồi lạnh lùng đóng cửa.

Chap 83:

Cánh cửa đóng sập lại lạnh lùng giống như tôi đóng sập cánh cửa trái tim mình với Quỳnh Thy vậy. Trong thâm tâm tôi em vẫn mãi luôn là một người con gái nhí nhảnh và đầy yêu thương với tôi, em với tôi thậmchí còn không chỉ là như thế…

Mặc dù mới quen Quỳnh Thy chỉ hơn một năm nhưng tôi vô cùng vô cùng yêu quý nó, ở bên nó tôi có thể thoải mái nói cười, văng những câu tục bậy và cốc đầu nó bất cứ khi nào có thể, tình cảm trong sáng đó tôi không hề muốn mất đi, không chỉ phải đơn giản nó là em gái của Bảo, kể cả không như thế thì tôi cũng không bao giờ, không bao giờ tự cho phép mình được có tình cảm với Quỳnh Thy, bản thân tôi luôn mong nó được hạnh phúc, không phải là với tôi, chắc chắn vậy.

Đưa mình chìm vào nhứng suy nghĩ, tôi tự giận mình vì đã làm Quỳnh Thy phải khóc, nhưng có lẽ nên như thế, tôi không thể làm khác được, dù đơn giản là cho bớt đau hơn…

Tiếng lục cục ở ngoài cửa và giọng của Bảo cho tôi đoán là nó đã về đến nhà, vậy là buổi họp kết thúc sớm hơn so với dự đoán ban đầu của tôi. Tôi định mặc kệ nó và nhốt mình trong phòng nhưng cái giọng nữ quen thuộc cất lên làm cơn mệt mỏi của tôi biến đâu hết, bù lại cho tim tôi đập thình thịch.

– Em vào nhà đi – Giọng thằng Bảo
– Vâng, chào Quỳnh Thy – Giọng Bảo Hân

Không hiểu Bảo Hân đến đây chơi làm gì nhỉ? Cả tuần qua tôi luôn là người đến sớm nhất, về muộn nhất, không muốn gặp ai cả nên ngay khi Bảo Hân mang cafe vào phòng hay đứng đợi tôi ở ngoài thì tôi cũng chỉ mỉm cười lịch sự chứ không nhìn vào hay nói chuyện với em một câu nào. Tôi cũng đoán có thể Bảo Hân sẽ gửi sms hay trách móc tôi qua skype nhưng tuyệt nhiên không, em cũng chỉ nhìn tôi với ánh mắt buồn buồn và oán giận chứ không hề có một động thái nào đó là muốn tôi giải thích? Vậy tại sao hôm nay em lại đến đây??

– H về chưa em?

Giọng thằng Bảo lịch sự chứ không kiểu đá xoáy hay cộc lốc như thường ngày, chắc là tại có mặt người đẹp ở đây mà, tôi thầm nghĩ.

– Anh ấy đang ở trong phòng – Quỳnh Thy vừa nói vừa lạch cạch dọn đồ ăn trên bàn.
– Ừ! Em ngồi đi

Tôi thấy tiếng lạch cạch nhiều hơn chắc do thằng Bảo phụ với Quỳnh Thy đây mà, không hiểu Quỳnh Thy đã kịp lau những giọt nước nhòe nhoẹt trên mặt hay chưa nữa.

– H ơi! – Thằng Bảo gõ phòng tôi.

Giật mình tính vào chăn giả vờ nằm ngủ nhưng chắc không kịp nữa, tôi mỉm cười mở cửa nhìn nó ra vể ngáp dài cái.

– Mày mới về hả? thằng dở
– Dở cái đầu mày, Bảo Hân đến chơi kìa – Nó chỉ ra ngoài.

Tôi mặc kệ mình đang xộc xệch trong bộ quần áo, mỉm cười chào Bảo Hân tính đi ra thì thằng Bảo lôi tôi xềnh xệch vào trong phòng.

– Mày làm gì mà ăn mặc như thằng dở thế? – Nó càu nhàu.
– Thì về mệt quá chứ làm sao, ngủ luôn đã kịp thay gì đâu – Tôi tỉnh rụi, cố giọng ngái ngủ.
– Ờ! chắc về cái lại rượu nên mới thế, thôi mặc bộ đồ ở nhà đi, quần áo mày hôi chết – Nó vứt cho tôi bộ quần áo từ trong tủ ra
– Ừ – Tôi ngán ngẩm.

Tôi ra ngoài khi thằng Bảo đã ra trước và Bảo Hân thì đang ngồi trên ghế salon đối diện, tay vân vê cốc cafe nóng, Quỳnh Thy thì chẳng thấy đâu, chắc đang rửa bát.

– Hôm nay sao thiên nga lại đến nhà vịt giời thế này? – Tôi trêu.
– Hì! Cuối cùng cũng đã chịu mở miệng – Bảo Hân cười.

Thằng Bảo cũng nhìn tôi lạ lẫm, tôi cũng nhìn lại mình. Đúng rồi, tuần vừa rồi tôi vật vờ như một bóng ma vậy, chắc mấy người này cũng thấy đó làm lạ lắm. Chẳng cần phải né tránh tôi lại như bình thường cười roi rói và ngồi xuống bàn.

– Thì cũng có lúc phải điên điên một chút cho đời nó thú. Hì
– Tao tưởng mày bị đá – Thằng Bảo châm chọc.
– Em lại tưởng anh tránh mặt ai… – Bảo Hân tủm tỉm.

Tôi giật mình, hai cái người này nói câu nào là đúng câu đó hết, mặc dù cả hai đang quay sang nhìn nhau đầy lạ lẫm rồi phá lên cười. Bảo Hân trông cũng thật vui vẻ, vẻ mặt em rạng ngời thế này thì có phải đẹp hơn hẳn bình thường không

– Mày làm gì mà nhìn Bảo Hân ghê thế? – Thằng Bảo tò mò quay sang nhìn tôi.
– Mày không thấy là Bảo Hân đẹp hơn khi cười tươi thế này à? – Tôi cười.

Bảo Hân cúi mặt xuống xấu hổ, thằng Bảo cũng tò mò quay sang nhìn Bảo Hân và vẻ mặt nó thì rõ ràng là thừa nhận rồi, chỉ tiếc thằng này luôn ngậm hột thị khi đứng trước Bảo Hân.

– Lại giở giọng dê đấy – Tiếng Quỳnh Thy lanh lảnh theo tiếng bước chân của nó.
– Hì! Thì anh vốn dê mà, thế mới men lỳ chứ – Tôi nhăn nhở.

Bảo Hân đỡ xấu hổ hơn cứ tủm tỉm cười nhìn tôi và Quỳnh Thy, tôi cảm thấy thoải mái hơn, đôi khi tự mình thấy mình cũng là lạ, tâm trạng có thể thay đổi bất cứ lúc nào, có thể tôi là người cũng sống bản năng chăng.

– Hôm nay buổi họp thế nào? – Tôi quay sang hỏi thằng Bảo và Bảo Hân đánh trống lảng sang việc khác.
– Thì như mày đã ghi note hết vào rồi, công ty thực ra cũng có vấn đề từ trước rồi, thằng cha tổng chỉ là giọt nước tràn ly thôi, cũng khốc liệt lắm.
– Thế rồi sao? – Tôi tò mò muốn biết cuộc họp ra sao
– Ờ thì không giải trình được nên cãi nhau một lúc mấy bố xin đầu tuần họp trước thôi, mà lạ lắm.
– Lạ gì? – Tôi cũng tò mò
– Thì phương án cổ phần hóa rùi bán đi có thằng cha trường phòng vật tư tự nhiên đề xuất.
– Ờ, cũng có lý đấy.
– Thì thằng đó vốn ăn tham, họp chẳng bao giờ ý kiến gì thế mà tự nhiên đợt này lại đề xuất mới lạ chứ.
– Ừm…

Tôi băn khoăn suy nghĩ, liệu có là…?

– Mấy anh toàn công việc chán ốm – Giọng Quỳnh Thy lại vang lên cất ngang dòng suy nghĩ của tôi.
– Thế chả lẽ nói chuyện áo váy của mày – Thằng Bảo xỉa xói.
– Áo váy cũng hay mà – Bảo Hân thẽ thọt.

Tôi với thằng Bảo quay sang trợn mắt nhìn nhau, Bảo Hân hôm nay cũng biết nói đùa cơ đấy. Chúng tôi lặng nhìn Bảo Hân rồi phá lên cười, cả Quỳnh Thy và Bảo Hân cũng cười theo làm không khí vui vẻ chút xíu. Có vẻ như mọi thứ đều trở lại trạng thái cân bằng.

– Anh chị mua gì đấy?

Quỳnh Thy xăm xoi mấy cái túi đồ mà thằng Bảo và Bảo Hân mua về.

– À ít đồ ăn thôi, mày mang vào trong kia, chút nữa anh em mình làm lẩu ăn.

Thằng Bảo nói xong nó tự mang mấy cái hộp và túi đồ ra rồi cho vào bếp, tôi thèm thuốc nên cầm cốc cafe ra ngoài ban công hút, không muốn vì mình mà Bảo Hân phải chịu cái bầu không khí ô nhiễm trong phòng.

Rít được chưa đầy nửa điếu thì thằng Bảo chạy ra vỗ vai tôi rồi xin một điếu, chúng tôi dựa vào thành lan can mà ngắm con ngõ nhỏ phía dưới.

– Chuyện công ty ổn chứ? – Tôi hỏi nó
– Không ổn chút nào hết – Nó thản nhiên.
– Ừ mà tao chỉ kiểm tra thôi chứ mình có làm được gì đâu – Tôi cười.
– Mày càng ngày càng bị nhiều người ghét. – Nó phả ra hơi thuốc
– Ừ kệ mẹ, tao chẳng quan tâm lắm.

Rõ ràng là việc đó tôi cũng đã lường trước rồi nhưng kệ mẹ, đời tôi quan tâm gì tới mấy thằng đó chứ, tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ chuyên trách mà sếp Anh giao cho tôi mà thôi.

– Tao bảo này! – Tự nhiên thằng Bảo nói nhỏ
– Ừ! – Tôi trả lời.
– Tuần vừa rồi mày làm sao vậy? cứ như một con người khác
– Ờ rồi sao? chỉ là tâm trạng tí thôi – Tôi cười hì hì
– Tao không nghĩ thế? – Nó quay sang nhìn thẳng vào tôi.
– Ừ… thực ra… – Tôi thở dài.
– Mày nói đi – Nó quan tâm.
– Tao với P… xong rồi – Tôi ngán ngẩm.
– Mày ký đơn rồi à? – Thằng Bảo sửng sốt.

Tôi nhìn nó cười khổ, nét ưu tư trên khuôn mặt tôi chắc cũng làm nó nhận ra, tôi nhíu mày lại nhớ đến chuyện hôm đó, mặc dù như là ác mộng nhưng tôi chẳng có thể làm điều gì tốt hơn để thay đổi cả.

– Thôi âu cũng là cái số – Thằng Bảo an ủi
– Ừ
– Mày cũng nên có bạn mới đi
– Tao chưa nghĩ đến – Tôi thở dài.
– Tao tưởng Khả Vân… – Nó nhìn tôi đầy nghi hoặc
– Cũng xong nốt rồi – Tôi lại thở dài
– Sao thế? – Nó lại ngạc nhiên.
– Tao chẳng biết, tự nhiên nó thế, hơn tuần nay tao và Khả Vân không liên lạc với nhau rồi.

Thằng Bảo nhìn tôi đầy ngán ngẩm, chắc nó nghĩ cái thằng vớ vẩn như tôi tình đến rồi đi sao lại có thể đơn giản như vậy? Tôi cũng chẳng hiểu mình nữa, nó khác hẳn với cái chớp nhoáng của các cuộc tình hồi sinh viên. Haizz. Tôi chỉ biết thở dài.

– Mày với Bảo Hân… – Tự nhiên thằng Bảo trầm ngâm
– Tao không có điên – Tôi ngắt lời nó, hiểu nó định nói gì
– Tao nói thật. – Thằng Bảo ngậm ngùi

Tôi nhìn mặt nó, hình như nó không có nói chơi, nét suy tư và cam chịu trên khuôn mặt nó khiến nó như già đi nhiều tuổi,

– Tao không quan tâm đến mày nói gì – Tôi lạnh lùng
– Bảo Hân thích mày, điều đó là sự thật.

Trái với tôi nghĩ, thằng Bảo không hề quan tâm đến vẻ mặt của tôi, nó vẫn trầm ngâm như thế, thở ra hơi thuốc dài hình vòng tròn rồi nhìn cái vòng khói đó bay bay trong gió rồi méo xệch, tan biến đi trong khoảng không.

– Kể cả không có mày thì tao cũng chẳng bao giờ có cơ hội – Nó cười cười, cảm xúc của nó chen vào trong cái tiếng tưởng như vui tươi nhưng lại rầu rầu ấy.
– Tao cũng thế, kể cả không có mày thì tao cũng…
– Sao anh không vào nhà, để em một mình trong phòng à?

Giọng Bảo Hân phía sau lưng tôi khiến tôi im bặt lại không nói hết. Tôi quay sang Bảo Hân mà cười cười với em.

– Thế Quỳnh Thy đâu?
– Thy bảo em gọi hai anh vào đấy – Bảo Hân nói giọng bình thường, chứng tỏ em chưa nghe thấy gì từ tôi và Bảo.

Thằng Bảo dụi dụi điếu thuốc và cái chậu hoa Huyết dụ của Quỳnh Thy rồi nhe nhởn như cái tính vốn có của nó.

– Vào thôi.

Nó vỗ vỗ vào vai tôi ý nói là cứ tiếp tục đi, tôi chưa kịp hiểu gì thì Bảo đã đi vào, Bảo Hân thấy thế thì cúi vào chậu hoa Huyết dụ lấy cái điếu thuốc ra cho vào cái thùng rác gần đó.

– Bao nhiêu chỗ để mà lại cho vào cái chậu hoa đẹp thế này – Em lẩm bẩm.
– Bọn anh toàn thế, ngày nào Quỳnh Thy cũng phải dọn – Tôi cười.
– Đến chịu đàn ông bọn anh – Bảo Hân lúc lắc đầu.

Tôi vẫn tiếp tục châm điếu thuốc, hít sâu vào lồng ngực cho trái tim tôi được sưởi ấm đôi chút. Lần này đến lượt Bảo Hân đứng cạnh tôi. Tôi cảm nhận thấy bàn tay em khe khẽ nắm lấy ngón tay tôi.

Tôi rùng mình rụt tay lên đặt cả hai tay lên lan can, vẻ mặt coi như chưa hề biết chuyện gì, không dám nhìn thẳng vào mắt Bảo Hân.

– Anh H! – Bảo Hân khẽ thì thầm nho nhỏ
– Mình vào thôi không mọi người chờ

Tôi quay người định vào nhà thì trong phút chốc nhìn thấy Bảo Hân đang nhìn tôi đầy sầu thảm, đôi mắt em như biết nói hiện lên những cảm xúc trách hơn. Tôi hơi sững người lại khi nhìn thấy em. Bảo Hân nắm lấy vạt áo ở khuỷu tay tôi. Tôi thở dài quay mặt về lan can nhìn xuống đường trong một khoảng vô định.

– Sao anh tránh mặt em? – Bảo Hân vẫn thì thào.

Tôi im lặng không trả lời! Nói là vì thằng Bảo thì không phải, nhưng cảm xúc với em chắc chỉ nhất thời, tôi không rõ, định kiến hay vấn đề gì đó đối với tôi chỉ là vô nghĩa, nhưng với Bảo Hân, tôi hoàn toàn chẳng biết mình thế nào.

– Anh nói đi – Tay áo tôi bị Bảo Hân khẽ giật nhẹ.

Tôi vẫn giữ cho mình sự im lặng, vẻ mặt cố tỏ ra lạnh lùng và vô cảm. Bảo Hân trong thoáng chốc hơi thở em có vẻ mất nhịp, tôi nhận ra sự thất vọng trong em.

– Em ghét anh

Lần này dồn tất cả sự ê chề và thất vọng trong ba từ ấy, tôi có thể tưởng tượng mà chẳng cần nhìn vào mắt em. Vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng vô cảm, coi như chưa nghe thấy gì, tôi lạnh lẽo.

– Mình vào nhà thôi.
Chap 84:

Tôi giật mình ra khỏi tay Bảo Hân một cách lạnh lùng rồi quay vào trong nhà, Bảo Hân không vào luôn mà khẽ quay mặt ra phía ngoài, một tay em khẽ quệt ngang mặt.

– Mày làm Bảo Hân khóc rồi

Thằng Bảo ở đâu đứng ngay cửa vào khẽ nói nhỏ đủ cho tôi nghe thấy, tôi thở dài không nói gì mà quay vào trong nhà, bật tivi lên xem kênh gì đó mà chính tôi cũng chẳng nhớ.

Thằng Bảo không xem tivi cùng tôi, chắc nó đang ở ngoài lan can với Bảo Hân, cũng tốt, tôi thầm nghĩ. Quỳnh Thy sau khi tí toáy trong nhà bếp một lúc thì nó cũng ra ngoài ngồi với tôi, tôi vẫn đang chuyển kênh liên tiếp một cách vô định.

– Làm gì mà ngồi thừ thế ông anh trai? – Nó hỏi
– Thì chẳng biết làm gì nữa – Tôi trả lời.
– Đừng nói là vì… ấy nhé – Quỳnh Thy nháy mắt tôi trêu trọc
– Con ranh, vớ vỉn – Tôi nạt nộ nó.

Nó cười hì hì quay sang bật kênh nào đó. Tôi chẳng nhớ đó là kênh gì nhưng tiếng nhạc dạo và lời hát cất lên thì tôi chẳng thể nào quên được.

“Trong đôi mắt anh em là tất cả…”

Phải rồi, cần gì phải là “như” nữa nhỉ! Tôi chợt nhớ ra điều đó và thấy mình thật ngu ngốc, tôi đã quá ủy mị, quá để cảm xúc cuốn đi mà quên mất một người, một người tự dưng tôi lại cảm thấy nhớ đến vô hạn, giờ này?? Em đang ở đâu?

Vẻ mặt biến chuyển của tôi nhanh chóng bị Quỳnh Thy nhận ra, nó quay ngoắt bấm chuyển kênh, tiếng nhạc im bặt. Tôi giật mình tỉnh khỏi giấc mộng mị vài giây khẽ quay nhìn sang Quỳnh Thy đầy trách móc, nó giấu tịt cái điều khiển sau lưng không muốn tôi giật lại, vẻ mặt vênh lên thách thức nhưng cũng có nét sầu đau khiến tôi chẳng thể nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn.

– Anh nên quên người con gái đó đi

Nó vứt mạnh chiếc điều khiển xuống dưới nệm salon rồi bỏ đi vào trong phòng, để lại tôi một mình với vẻ mặt thẫn thờ nhiều cảm xúc. Tôi cầm lấy điều khiển, back lại kênh vừa rồi và thả mình lim dim thưởng thức.

Tôi nhớ vô cùng cảm giác được cùng em đứng trên sân khấu, hát bài hát này một cách say mê.

Tôi nhớ vô cùng em đã cầm lấy tay tôi đầy tự tin và ấm áp để cùng nhau thả hồn vào bài hát.

Tôi cũng nhớ vô cùng em líu ríu sau tôi nhấn nhá từng chữ bài 500 miles

Tôi cũng nhớ cả lời bài More than words nữa…

Mọi thử kỷ niệm dồn dập tràn về khiến tôi như trong cơn ma mị. Trong đầu tôi lúc này chỉ hiện lên câu hỏi:

Khả Vân? Em đang ở đâu

Tôi thèm vô cùng cảm giác được ôm em trong vòng tay, đặt lên môi hình trái tim của em một nụ hôn ướt.

Tôi thèm vô cùng được cùng em rong ruổi trên những nẻo đường, được ôm em và chụp cho em những kiểu hình quái dị

Tôi thèm được cùng em nhâm nhi ly cafe và cùng nghĩ về cuộc sống…

Tôi thèm…

Bất giác tôi ngửng người, hình như phía sau đường hầm lại lóe lên tia sáng. Mọi việc giờ chẳng còn quan trọng nữa, tôi đã biết rồi, tôi nhận ra rồi… Mỉm cười.

– Này! Hâm à?

Thằng Bảo tự nhiên xoa đầu tôi khiến cơn ma mị chấm dứt, tôi như người vừa tỉnh lại. Khẽ mỉm cười với nó tôi nhẹ nhàng.

– Cảm ơn mày
– Thằng điên, cảm ơn cái gì chứ? sốt à? – Nó trố mắt ra nhìn tôi.

Đáp lại nó chỉ là nụ cười hiền của tôi, tôi có thể nói cảm ơn bất cứ ai có thể đứng trước mặt tôi lúc này. Bảo, Quỳnh Thy, và có thể cả Bảo Hân nữa, tôi cảm ơn tất

Tôi đi vào phòng khép cửa lại, nói với thằng Bảo là tôi muốn nghỉ ngơi một chút, thằng Bảo nhìn tôi như người ngoài hành tinh lạ vừa đáp xuống trái đất vậy.

Ở một mình trong phòng, ở ngoài kia tiếng ý ới của Bảo, Bảo Hân và Quỳnh Thy vọng vào nho nhỏ, tôi không nghe rõ lắm nhưng chắc hẳn họ đang bàn luận về thái độ kỳ quặc của tôi. Nhưng lúc này tôi còn tâm trí đâu mà quan tâm tới những gì ngoài kia cơ chứ. Tôi đang nhớ em mà, Khả Vân, không biết em có nhớ tới tôi không?

Tôi bấm máy gọi… Khả Vân, anh rất muốn nghe thấy giọng em.

“The number you dialed is not avaiable…”

Tiếng trả lời của tổng đài khiến tôi điên tiết, rồi lại trùng xuống. Nếu tính như vậy thì đã 1 tuần rồi tôi chẳng liên lạc được với em.

Như một thằng điên thật sự tôi gọi liên tục nhưng đáp lại vẫn chỉ là tiếng tổng đài viên đau nhói.

Tôi bất lực vứt mạnh điện thoại của mình xuống giường rồi ngồi ôm đầu, sao em lại không mở điện thoại ra một chút chứ? Khả Vân? em làm sao vậy?

Tôi uể oải cầm điện thoại lên nhắn cho em một tin.

Tôi: “Anh nhớ em, Khả Vân. Em hãy liên lạc với anh ngay nhé”

Tôi nhìn ngắm chiếc điện thoại và mong chờ điều kỳ diệu xảy ra, tin nhắn báo đã gửi nhưng nó vẫn đang nằm im lìm như trêu ngươi.

Lặng và chờ… chẳng có phép màu nào cả, tôi ngồi thế không biết bao lâu mà nhìn thẳng vào nó, rồi cầm lên xem, rồi lại nhìn nó. Chiếc điện thoại vô tri nhưng chứa đựng nhiều điều muốn gửi gắm vẫn nói rằng em chưa nhận được. Tôi thất vọng, đau khổ và lại ôm đầu như một thằng điên.

– Anh H ra ăn cơm.

Tiếng Bảo Hân chứ không phải Quỳnh Thy gõ cửa phòng tôi. Vậy là tôi đã ngồi đó suốt hơn hai giờ đồng hồ, chỉ để nhìn chiếc điện thoại và mong chờ giọng nói của một người.

Nhận thấy mình cần phải chỉnh trang hơn tôi xem lại dáng vẻ đầu tóc cho lịch sự rồi mở cửa bước ra.

– Đã xong rồi hả em?
– Vâng! Anh ngủ ghê thế?

Bảo Hân nhìn tôi rồi cười như chưa hề có chuyện gì, tôi cũng mỉm cười đáp lễ rồi đi ra ngoài cùng em.

Chiếc bàn ở phòng khách đã được dọn sang một bên, chiếu được dải ra và trên đó đã có sẵn một nổi lẩu, vài món nhậu, ngoài ra còn thêm 3,4 chai vodka nhỏ ở đấy nữa.

– Làm gì mà nhiều vodka dữ vậy? – Tôi hỏi thằng Bảo giả giọng Sài Gòn.
– Con Thy nó mua đấy, tính giết người – Nó hằm hằm nhìn Quỳnh Thy.
– Các anh uống bao nhiêu thì uống, không như hôm trước đang uống lại hò con em này đi mua, mệt bỏ xừ ra.
– Hi hi – Bảo Hân cười.

Mỗi người một việc bưng bát bưng đũa loáng cái xong, chúng tôi ngồi quây quần bên nồi lẩu nóng hổi và thơm phức.

– Ai làm mà khéo vậy? – Tôi hỏi bâng quơ cho phải phép
– Chị Hân làm đấy – Quỳnh Thy nói luôn
– Hả

Tôi ngạc nhiên, vì Bảo Hân chỉ biết làm mấy món tây như hôm em nó thừa nhận với tôi ở nhà, làm sao mà biết mấy cái này được.

– Đâu! Em động tay nhưng Quỳnh Thy mới là chính, không có em ấy hướng dẫn thì em cũng chịu – bảo Hân cười
– À ra vậy, mày lười quá – Tôi hiểu ra vấn đề quay sang Quỳnh Thy ra giọng trách
– Tại chị ấy cứ muốn làm, không cho em động tay đấy chứ.
– Bảo Hân nói muốn học mấy món này, bên đó không có ai làm cả.
– Thực ra mấy cái này cũng đơn giản mà, nói cái chị Hân làm được luôn – Quỳnh Thy nhoẻn cười.

Tôi cười cười, dù sao thì Bảo Hân học cái này cũng tốt, đàn ông ai mà chả thích ăn món do vợ nấu. Thằng Bảo có vẻ vui vẻ quay sang tôi rót rượu rồi đưa chén.

– Hôm nay chúc mừng Bảo Hân lần đầu tiên vào bếp làm từ A- Z nhỉ? – Nó cười.
– Vậy lúc đi chợ
– Thì cũng là do anh ấy hướng dẫn mua – Bảo Hân nói nhỏ, mặt em có vẻ hơi ngại ngùng.
– Hầy zà! Vậy là ok lắm rồi, nào cùng chúc nào.

Mỗi người một chén, bọn tôi nghe lời thằng Bảo cùng nâng ly chúc vì cái lý do Bảo Hân đã tự làm được một bữa cơm ngon từ A- Z, mặc dù chẳng có gì nhiều nhưng có lẽ Bảo Hân đã rất vui khi làm như vậy, ít nhất là trong ánh nhìn của em tôi nhận ra điều đó.

Cuộc trò chuyện vui vẻ của cả bốn chúng tôi trải qua nhiều chủ đề, từ việc nội bộ của công ty cho đến việc cuộc sống của Bảo Hân ở bên kia, theo như lời em nói thì em thật cô độc, sống không mấy vui vẻ nhưng có vẻ như em hài lòng về nó, vì ít ra em cũng chẳng than phiền gì, chỉ kể lại với giọng điệu rất tất nhiên.

Tôi thoải mái uống, tuy không vui lắm nhưng ít ra tôi cũng hiểu trong lòng mình biết cái gì, tôi đang mong chờ điều gì. Còn thằng Bảo thì càng uống càng say, mới hết chai thứ hai mà nó đã giở giọng lè nhè khiến cho Bảo Hân và Quỳnh Thy sợ, ép không được uống nữa.

– Kệ tao – Thằng Bảo gạt tay Quỳnh Thy ra.
– Anh – Quỳnh Thy hơi sợ, đưa ánh mắt ra nhìn tôi.

Nhưng mà với lũ bợm nhậu như tôi và thằng Bảo thì làm gì có chuyện tôi can nó. Tôi đưa ánh mắt của mình nhìn nó từ đầu tới chân rồi kết luận.

– Em kệ Bảo đi, hôm nay cho nó say cũng được.
– Nhưng… – Bảo Hân hơi ngại và e sợ.
– Nhưng gì, cứ để anh uống, uống cho thật say, say rồi sẽ chẳng biết gì nữa, chẳng thấy gì nữa, chẳng đau nữa…

Thằng Bảo lè nhè và hình như say thật rồi, giọng nó không còn dễ nghe được nữa. Lâu lắm rồi tôi mới có dịp say sau nó nên rất lấy làm thú vị, tôi nhìn cái mặt gục gặc của nó mà cười tùm, chỉ có Bảo Hân và Quỳnh Thy là lo lắng đến tái mặt.

– Thôi anh đừng uống nữa.

Bảo Hân đưa tay với lấy chén rượu thằng Bảo đang cầm thì nó gạt ra, chén rượu đổ lênh láng trên nhà, Bảo Hân sửng sốt nhìn thằng Bảo. Thằng Bảo cũng muốn đưa tay xin lỗi nhưng hình như nó không còn vững nữa, người nghiêng ngả. Tôi cứ tưởng nó mới ngà ngà thôi mà hóa ra lại say như thế này.

– Không, không… sao – Nó hơi níu vào Quỳnh Thy đang ngồi cạnh cho vững.
– Anh đi nghỉ nhé – Quỳnh Thy ái ngại cho hoàn cảnh thằng Bảo.
– Không cần.

Thằng Bảo hét lên khiến cho tôi và Quỳnh Thy lẫn Bảo Hân giật mình.

– Anh sao thế? – Quỳnh Thy mếu máo.
– Không… không sao. – Nó vẫn cố nói, giọng líu cả lại.

Tôi yên lặng uống rượu nãy giờ, chỉ bản thân đàn ông mới hiểu được chúng tôi nghĩ gì, tôi đưa hết chén này chén khác lên uống cùng nó, muốn say như nó luôn nhưng chẳng hiểu sao tôi càng uống càng tỉnh. Tôi giơ tay và nhìn Bảo Hân và Quỳnh Thy ý để nguyên cho thằng Bảo, không làm phiền nó nữa, dù gì thì bây giờ cũng là đang ở nhà nó, nó có say cũng không nguy hiểm.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Vụ Cá Cược Tình Yêu
Ngày Ấy Và Bây Giờ… 10 Năm…!
Yết thị
Đơn giản vì không hiểu
Viên cuối cùng