Bạn Đồng Hành

27.10.2014
Admin

Đi hết con ngõ nhỏ thì tới một con đường lớn hơn thật, thậm chí có thể hai ôtô tránh nhau được nữa. Khả Vân chỉ một căn biệt thự phía xa rồi nói tôi.

– Nhà em kia rồi, anh dừng lại đi
– Ừm

Dừng trước cửa căn biệt thự, nhìn từ xa thì trông nhỏ nhỏ nhưng đứng trước thì tôi thấy nó lớn thật sự. Tường rào bao quanh rất cao nhưng chiếc cổng sắt nan inox vẫn có khe giúp tôi thấy bên trong bày la liệt nào cây cảnh. Cả căn biệt thự tối om chắc cả nhà đã đi ngủ hết rồi.

Em xuống xe, tôi dựng trước cổng nhà em. Khả Vân nhìn tôi một lúc tiếc nuối chưa muốn rời khiến tôi vừa buồn cười vừa ấm lòng lạ.

– Em vào nhà đi – Tôi bảo Khả Vân
– Ừm, vậy anh về nhé, lúc nào đến nhà thì nhắn tin cho em
– Cứ làm anh như trẻ con ấy – Tôi bật cười
– Không biết, phải nhắn cho em đấy – Em lại phụng phịu.
– Được rồi, thôi em vào nhà đi
– Rồi, anh lại đây đã

Khả Vân tiến lại gần tôi hôn tôi một nụ hôn thật sâu, tôi cũng vòng tay ra mà ôm em vào lòng. Dí tay vào mũi em tôi nói nhỏ

– Thôi nào, vào nhà đi chứ

Khả Vân vẫn không rời tôi ra, hai tay ôm chặt lấy cổ tôi. Tôi cảm giác hình như em lại rơm rớm nước mắt thì phải.

– Đừng bao giờ rời xa em nhé – Em ghé vào tai tôi
– Anh hứa mà

Tôi lại hôn em thêm lần nữa. Khả Vân rời tôi ra nhìn tôi lưu luyến
– Anh về nhé. anh đừng rẽ vào ngõ nhỏ đấy nữa, đi đường kia thì có nhiều taxi hơn. – Khả Vân dặn.
– Ừ! Ngủ ngon nhé bé con của anh.

Chào Khả Vân tôi rảo bước đi, còn Khả Vân ấn một cái chuông nhỏ cạnh cửa. Đi được một lúc tôi cảm giác có gì đó nên quay lại nhìn. Cửa cổng đã mở, một người đàn ông trung niên giúp em dắt xe vào nhà, họ có nói cái gi đó nhưng tôi ở xa không nghe rõ. Sao lại có thể nhanh vậy nhỉ? Tôi nghĩ, thời gian tôi rời đi chắc không đủ để ông ấy nghe tiếng chuông, rồi rời khỏi giường, rồi lấy chìa khóa xuống mở cổng… Hay là… hay là mọi chuyện lúc nãy ông ấy đã nhìn và đã nghe hết cả rồi.

Tôi mang băn khoăn đó về tới tận nhà. Quỳnh Thy ra mở cửa cho tôi với vẻ mặt ngáp ngủ và mái đầu bù xù.

– Giờ này mới chịu về hả ông tướng? – Quỳnh Thy nhìn tôi lom lom
– Tránh ra để tao vào nào – Tôi tạm thời đã quên đi những ý nghĩ lăn tăn lúc nãy.
– Hừ! Một ông say rượu, một ông say tình. Ông nào cũng làm con em này khổ hết – Quỳnh Thy làu bàu trong miệng.
– Hề hề

Tôi nhăn nhở trước cái mặt như bị của nó rồi đi vào phòng khách.

– Khiếp! mày hay thằng Bảo uống mà lắm vỏ chai thế này – Tôi chỉ vào 3,4 vỏ bia còn vứt lăn lóc trong phòng khách, không phải cái uống hồi chiều.
– Xời! Của lão Bảo đấy, về rồi mà cố mà nốc – Quỳnh Thy ra giọng bực tức.
– Ừ! Bê tha quá, say thì về ngủ đi chứ lại hành em tôi thế này – Tôi cười hề hề rồi bẹo má nó cái.

Quỳnh Thy lắc đầu thoát khỏi cái bẹo má của tôi rồi dọn mấy vỏ chai.

– Anh vui quá nhỉ? Gặp người thương có khác
– Ừ! Mà mày không ngủ đi còn làm gì nữa. Mai hẵng dọn.
– Thôi dọn luôn, mà chẳng ngủ được anh ạ
– Sao thế? – Tôi hỏi nó
– Thì chẳng biết nữa, nhắm mắt lại nhưng chịu, không ngủ được.
– Bình thường mày là vua ngủ cơ mà, hôm nay lạ nhỉ? hay là ốm rồi

Tôi giơ tay ra sờ vào trán nó, đúng là nóng thật. Hình như nó sốt thì phải.

– Mày ốm rồi. Ngồi yên đấy – Tôi bảo
– Ơ ốm thật à? thảo nào em thấy đau đầu quá
– Chắc là sốt thôi, đầu có đau lắm không? – Tôi hỏi
– Có, đau muốn chết luôn – Nó nhăn nhó
– Uống thuốc gì chưa? bị cúm rồi đấy, tôi đoán mò
– Chưa! Đã biết gì đâu mà uống
– Mày có phải là phụ nữ không đấy mà cái gì cũng không biết. Thôi ngồi đấy tao đi lấy thuốc.

Tôi ra chỗ tủ thuốc lấy cho nó 2 viên panadol rồi cầm cốc nước lọc theo.

– Uống đi, không chịu giữ gìn sức khỏe gì cả

Nó vứt thẳng hai viên vào mồm rồi nuốt cái trọn, mắt nó vẫn nhìn tôi lom lom. Sau khi uống xong ngụm nước và thuốc đột nhiên nó hỏi tôi.

– Anh biết gì về chị Khả Vân chưa?
– Đủ để biết thôi. – Tôi ái ngại nhìn nó, không muốn trả lời.
– Ừm… Vậy anh có muốn biết không? – Nó nhỏ nhẹ nhưng mắt nhìn tôi dò xét.
– Thôi khỏi, tao đi ngủ đây.

Tôi nghĩ chẳng lẽ Quỳnh Thy cũng biết mấy chuyện đó, thực sự chuyện này chỉ làm tôi cảm thấy thương và yêu em hơn chứ không đè nén trong tôi một chút xúc cảm ác tính nào. Tôi nhẹ bước vào phòng nhưng cái hơi thở và dáng vẻ nồng nặc của thằng Bảo làm tôi hết muốn vô. Thay quần áo ngủ xong tôi lại ôm gối ra ngoài phòng khách ngủ, dân xây dựng đúng là 10 ngày thì 9 ngày say, chỉ là say ít hay nhiều, các cụ nói chí phải.

– Sao mày còn chưa đi ngủ? – Tôi giật mình nhìn Quỳnh Thy đang chồm hỗm ở ghế salon
– Em chưa buồn ngủ mà, lại thêm viên panadol này nữa thì có ngủ vào mắt – Nó đúng là mắt ráo hoảnh đang nhìn chương trình Dicovery trên tivi.
– Hừ thế tránh ra để tao còn ngủ. – Tôi vứt phịch cái gối xuống ghế salon.
– Anh ngủ cứ ngủ còn em xem tivi cái đã, nó vẫn không tránh ra.
– Kệ mày nhé.

Tôi nhảy phốc lên ghế nằm dài ra, chen vào giữa Quỳnh Thy và cái ghế. Quỳnh Thy trái với dự đoán của tôi sẽ tránh ra thì nó vẫn nằm ỳ ở đấy, dựa lưng vào chân tôi, mắt vẫn lom lom nhìn tivi.

– Mày không đi ngủ thật à? – Tôi hỏi nó
– Không, xem tí nữa đã. Mà anh co cái chân lên đi cho em dựa nhờ tí
– Ờ – Tôi co chân lên

Quỳnh Thy dựa tấm thân mềm mại vào chân tôi, cảm giác tôi cũng hơi nóng rật rật ở người, dù sao thì em cũng là một người con gái chẳng liên quan gì với tôi về mặt huyết thống cả, có chăng em là cô em gái xã hội, là một người mà tôi rất quý mến mà thôi.

Đột nhiên Quỳnh Thy dịch sát đến người tôi, em ngồi cạnh còn tôi đang nằm, em hơi một chút chạm vào ngực tôi, tim tôi cũng đập mạnh.

– Anh chưa biết gì về chị Khả Vân thật à? – Khả Vân hỏi lại tôi
– Anh biết nhưng anh không quan tâm? – Tôi trả lời, nhát gừng
– Thật sự anh có nghe nói gì không? – Vẻ mặt Quỳnh Thy trở nên nghiêm trọng
– Anh… – Tôi ngập ngừng, nửa muốn nói nửa không.
– Có những chuyện mà cả em cũng không biết là thật hay giả, nói thật em mừng vì chị Khả Vân em cảm giác rất hợp với anh, hơn nữa em tin chị ấy là người tốt… nhưng mà – Quỳnh Thy đột nhiên nín thinh.
– Nhưng mà sao? – Tôi tò mò
– Em không biết, chỉ là em không biết chắc… – Quỳnh Thy tiu nghỉu hình như lại không muốn nói ra.
– Em cứ nói đi, anh muốn biết – Tôi chắc nịch

Quỳnh Thy im lặng, người em ngả vào ngực tôi, tôi có thể nghe thấy con tim em đập rất mạnh.

– Anh yêu chị ấy vì cái gì? Giả sử có một người yêu anh từ lâu thì liệu anh có yêu lại không?

Quỳnh Thy thì thầm trong sự thổn thức. Đôi mắt Quỳnh Thy ánh lên một tia sáng rất lạ, hình như em đang buồn. Tôi nghĩ vậy.

– Nếu có một người yêu anh từ lâu, thầm lặng… liệu anh có chấp nhận không? – Quỳnh Thy lại hỏi lại.

Chap 65:

Quỳnh Thy chăm chú nhìn tôi chờ đợi câu trả lời, mà như thái độ có lẽ em chờ đợi từ lâu lắm rồi. Tôi giả tảng ngó lơ đi chỗ khác, không dám nhìn trực diện vào mắt của Quỳnh Thy.

– Làm sao biết được hả em, tình cảm không thể tự nhiên mà có, nếu có thì nó phải từ hai phía.

Tôi thở dài, có thể Quỳnh Thy cảm thấy rất buồn nhưng đây là câu trả lời có tính an ủi nhất mà tôi có thể nghĩ ra, lúc này tôi chẳng nghĩ được câu nào đó hơn nữa.

– Em biết…

Quỳnh Thy ngồi hẳn xuống, mặt em đã đối trực diện với tôi rồi, lúc này tôi có thể tránh đi đâu được cơ chứ. Khác với vẻ ngoài rất lạ, em nhìn sâu vào tôi, như muốn thấu hiểu tâm can tôi, trong mắt em có cái gì đó thẳm thẳm, u buồn…

– Em biết trong mắt anh em chẳng là gì cả.

Rốt cục Quỳnh Thy lại đưa ra một câu nói đầy thất vọng, ánh mắt chan chứa, vẻ mặt thẫn thờ khiến tôi cảm thấy mình như làm một điều gì đó có thể gọi là tội ác.

– Quỳnh Thy này – Tôi đưa tay vuốt tóc em

Quỳnh Thy bật khóc, nước mắt như giọt sương đêm lăn xuống má em. Tôi khẽ lấy tay ngăn lại nhưng không được, nó tràn qua cả tay tôi, đi tới tận tim.

– Có những thứ tưởng như là tình yêu nhưng không phải, như anh và cô bạn anh kể với em lần trước đấy. Rút cục tụi anh và cô ấy lại tự phá vỡ đi hạnh phúc của mình – Tôi thở dài ngao ngán.
– Em không quan tâm đâu! Dù sao thì hôm nay em cũng phải…
– Hình như em hơi say rồi, em vào nghỉ đi

Tôi ngắt lời Quỳnh Thy, cố không để em nói ra điều không nên ấy. Tôi không thể làm gì để giúp em được, chỉ biết ngăn chặn mà thôi.

– Anh… – Quỳnh Thy sững người nhìn tôi, sự thất vọng lại càng thêm ghê gớm.
– Em nghỉ đ…

Tôi chưa kịp nói hết thì Quỳnh Thy đã ghì chặt lấy đầu tôi mà đặt vào đó một nụ hôn dài. Tôi như muốn ngộp thở, mắt tôi hẳn là phải trợn ngược lên vì kinh ngạc mất. Tôi hoàn toàn bị động và không thể chống đỡ trước sự bất ngờ của Quỳnh Thy…

Cuối cùng sau phút giây choáng ngợp tôi cũng đẩy được Quỳnh Thy ra khỏi môi tôi. Mắt em nhắm nghiền, đẫm nước mắt. Cơ thể em run rẩy phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi… tôi chẳng biết làm gì cả… rồi cứ thế tự động ôm lấy đầu Quỳnh Thy dựa vào ngực mình.

Tiếng khóc nức nở của Quỳnh Thy bộc phát, em khóc như trẻ con, như thoát ra khỏi sự kìm nén bấy lâu nay mà em phải chịu đựng. Bờ vai em rung mạnh nhưng vẫn không kìm nổi những tiếng nghẹn ngào… Từng tiếng nấc của em mỗi lời như một kim châm đâm vào tim tôi đau nhói. Nếu có thể thì tôi cũng… nhưng rồi tôi vẫn không thể, không thể làm gì…

Tôi không thể định hình được thời gian Quỳnh Thy đã khóc bao lâu nữa. Bờ vai rung rung thì cuối cùng cũng dừng lại, tiếng nấc cũng chìm đi vào màn đêm chỉ để lại sự tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đáng sợ, với cả tôi và chắc cả của em, Quỳnh Thy nữa.

– Em hiểu rồi

Quỳnh Thy nhoẻn miệng cười gạt những giọt long lanh còn vương trên khóe mắt. Tôi im lặng giúp em lau nốt phần còn lại, tâm trạng cũng trở nên lắng dịu đôi chút.

– Em sẽ mãi là em gái của anh nhé – Quỳnh Thy nói giọng tinh nghịch, miệng em ráng nở một nụ cười trấn an tôi.
– Ừm. Em sẽ mãi là cô em gái bé nhỏ của anh – Tôi trả lời.
– Ông anh trai chết tiệt.

Quỳnh Thy đột nhiên khúc khích cười, đôi mắt em lại trở lại long lanh, đôi mắt biết nói hay biết lừa người. Tôi không biết nhưng chắc nó tuân theo sự điều khiên của em, từ não bộ hay cũng từ trái tim. Vuốt má em một cái rồi tôi bẹo một cái thật đau.

– Ái! – Quỳnh Thy kêu toáng lên.
– Cho chết, ai bảo dám hỗn với anh trai – Tôi cười, không biết là có giống bình thường không hay lại méo đi đôi chút.
– Ông anh này… Hức – Quỳnh Thy ôm mặt kêu lên, giãy nảy người như con choi choi.
– Hì hì – Tôi vui vẻ.

Nó cứ thế lẫng cẫng một chút rồi lại quay sang tôi.

– Thế anh không ngủ đi à? – Quỳnh Thy hỏi
– Tao đang định ngủ thì mày phá giấc – Tôi ngao ngán.
– Hừ! Lại còn đổ tội – Nó hậm hực
– Thì chả thế, tao nói sai à? – Tôi lừ mắt nhìn nó dọa
– Xí! Đáng ghét! Thôi em đi ngủ đây – Nó ngũng nguẩy
– Ừ đi đi, làm phiền tao hoài – Tôi cười đểu

Ngoáy mông cong cớn nó đi thẳng vào phòng thật, Quỳnh Thy đóng cửa lại như đóng lại một câu chuyện sai lầm.

May quá, cuối cùng thì mọi chuyện cũng tốt đẹp. Ít nhất là vậy mặc dù tôi cũng cảm thấy mình tồi tệ ghê gớm.

Đột nhiên cánh cửa phòng Quỳnh Thy lại mở. Cái đầu của Quỳnh Thy ló ra ngoài nhìn tôi lom lom một lúc rồi lại nói:

– Dù sao thì chị Khả Vân cũng không phải người tốt, em không mong anh đến với chị ấy đâu.

Quỳnh Thy khép chặt cửa lại ngay mà tôi chẳng kịp nói lại gì. Điều nó nói là gì nhỉ? Hôm nay nó thật là kỳ lạ, khó hiểu quá. Nhưng dù sao cũng chả quan trọng, đàn mà mà… tôi nghĩ.

– Mày được lắm.

Tiếng thằng Bảo nhỏ tẹo mà làm tôi giật cả mình, tim đánh thót một tiếng. Thầm nghĩ đêm nào mà cũng như đêm nay thì tim tôi chỉ hoạt động được vài ngày có lẻ.

– Làm ông mày giật cả mình – Tôi lẩm bẩm.
– Trông thế mà bố láo – Nó hậm hực

Thằng Bảo ngất ngưởng cầm chai nước lên tu ừng ực. Cũng quá nửa đêm rồi, chắc nó say quá nên háo nước phải tỉnh dậy.

– Mày nghe thấy hết rồi à? – Tôi dò xét
– Mẹ kiếp! Không những nghe mà còn nhìn. Thằng khốn – Nó định nhổ toẹt miếng nước xuống nhưng rồi lại thôi, nuốt ực.

Nhìn dáng vẻ nó tôi thấy buồn cười. Lất kha lất khất. Tôi không trả lời mà hất hàm lên hỏi nó.

– Mày còn uống được nữa không?
– Mày định uống à? – Nó hỏi lại

Tự dưng tôi thèm rượu dã man, tôi muốn uống một cái gì đó thật nhiều, ngay lúc này. Thằng Bảo cũng chả kém, cái dáng vẻ ngất ngơ nhưng bất cần đời của nó thỏa mãn ngay ý kiến của tôi. Nó cũng bắt chước tôi hất hàm lên nói:

– Uống! Uống say thì thôi.

Tôi khệ nệ bê hơn chục chai bia còn lại, cả mấy chai vodka dở nữa ra ngoài lan can cung nó uống. Chỉ có vài món nhậu từ chiều của Quỳnh Thy còn thừa nhưng cũng cân đủ cho hai chúng tôi.

Thằng Bảo và tôi im lặng mà uống. Chỉ rót ra và cụng nhau chứ chẳng nói gì nữa. Đến khi cảm thấy người nong nóng, tây tây tôi khoác vai thằng Bảo thân mật nói.

– Người ta bảo trăm năm mới tìm thấy người tri kỷ. Tao quen bao người rồi mà có mày là bạn, mới hơn một năm mà tình đã thấm. Quá đã nhể – Giọng tôi đã líu cả lưỡi vào rồi.
– Mẹ kiếp! Tri kỷ *** gì mà dám hôn cả em gái của tri kỷ. Thằng khốn nạn – Nó ực luôn chén rượu mà chẳng thèm cụng với tôi.

Tôi cười khà khà cũng làm nốt ly của mình

– Em gái mày, tao không thể – Giọng tôi trầm hẳn sau tiếng cười
– Ừ! Tao biết – Thằng Bảo tự dưng nhẹ giọng
– Mày cũng biết à – Tôi hỏi lại nó.

Thằng Bảo cứ thế uống ừng ực như trâu khát nước. Tôi phải dùng tay ngăn nó lại thì nó mới dừng. Nhìn thẳng vào mắt tôi nó bắt đầu kể:

– Thực ra tao mới biết gần đây thôi. Tao chỉ nghĩ nó quý mày vì từ khi gặp mày nó vui vẻ hẳn, cũng hay hỏi thăm. Bởi vì mày đã có vợ nên tao cũng chẳng nghĩ gì nhiều… nhưng mày biết đấy có những lần mày tâm sự với tao về vợ mày thế này thế kia… – Nó ngừng lại chút rồi uống.
– Tao cũng kể sơ qua cho con bé, nó cứ than mày số khổ, rồi nó bảo mắt mày lúc nào cũng u buồn, cam chịu, nó thấy mày không đáng phải chịu như thế
– Tao nghĩ nó chỉ nói chơi chơi thôi cũng không để ý. Mẹ kiếp – Thằng Bảo bực mình chửi tục.
– Ừm – Tôi im lặng
– Tự dưng nó thích mày từ lúc nào, hôm mày sang nhà tao nó có nói gì với tao đâu. Thế rồi có lần nó dùng mày tính của tao, trong một lần tao vào history để tìm lại link phim sex thì thấy toàn vào facebook của mày, rồi nó còn lên các diễn đàn tranh luận việc yêu người có vợ là có hay không có đạo đức, cãi nhau ghê lắm. Bố khỉ

Thằng Bảo vừa nói vừa chửi vừa uống, khuân mặt nhăn nhó không biết vì bực mình khó chịu hay là vì rượu nữa.

– Lúc ấy tao đoán là nó yêu mày rồi nhưng không nghĩ nó lại dám làm như ngày hôm nay… Haizz – Thằng Bảo thở dài, trái với tôi nghĩ nó lại đặt chén rượu xuống.

Tôi im lặng, tình cảm là khó nói, đôi khi người ta không biết mình làm gì nữa. Tôi đã không còn là chính tôi từ lâu lắm rồi, tôi cam chịu, hèn nhát và bất lực. Chỉ có Quỳnh Thy nhận ra tôi sao? Cám ơn em, tôi thầm nghĩ.

– Mày làm thế là đúng – Thằng Bảo tự nhiên tặc lưỡi
– Đúng là đúng thế nào – Tôi thở dài
– Thì như vậy đấy, để nó đau một lần rồi thôi – Nó lại ực thêm chén nữa, đúng là trâu đầm
– Thôi uống ít thôi, tao tỉnh con mẹ nó rượu rồi – Tôi nói với thằng Bảo
– Ít là ít thế *** nào, chả phải mày nói phải say còn gì?! – Nó rót cho tôi đầy chén.
– Ừm, uống thì uống – Tôi cũng tặc lưỡi

Quỳnh Thy, một cô gái tinh nghịch nhưng sâu sắc, mỗi chén rượu tôi lại thêm một lần cảm ơn em, dù sao tôi không thể đáp lại nhưng tình cảm của em cũng làm tôi ấm lên phần nào.

– Mà Khả Vân là ai thế? – Thằng Bảo quay sang tôi hỏi
– À! Tao mới quen thôi
– Mày yêu nó à?
– Ờ… ờ… ừ – Tôi ngập ngừng rồi trả lời
– Ngon không?
– Lắm chuyện
– Xinh không?
– Thằng này vớ vẩn vừa thôi
– Vậy là yêu thật rồi. Thế vợ mày mày tính sao? – Nó hỏi
– Nó nhắn cho tao rồi, ly thân một tháng rồi quyết định sau
– Tao đoán nó có người khác rồi
– Ừm
– Mày không tin à?
– Tao không quan tâm – Tôi chán nản
– Thực ra là thật đấy
– Sao mày biết
– Quỳnh Thy nó thấy vợ mày đi với 1 người đàn ông, hai lần – Thằng Bảo nói mà không nhìn vào tôi
– Thật à? – Tôi sửng sốt, tim đau nhói.
– Ừ!
– Thấy sao? – Tôi hỏi nhanh
– Thì có lão trẻ đến đón nó ở công ty, vợ mày lên xe rồi đi đâu đó ai biết. Lần hai thì dừng đèn đỏ nó thấy vợ mày cũng đang ngồi với lão ý. *** mẹ, đàn bà, chán như cục c…ứt
– Ừm

Tôi sững người, tôi cũng đoán ra nhưng tôi không dám đối diện với sự thật ấy, tôi không đủ can đảm. Tôi có thể xác minh bất cứ lúc nào nhưng tôi đã không làm như thế, mắt không thấy thì tim không đau, người ta bảo vậy, nhưng nói gì thì nói tôi vẫn là một thằng hèn nhát mà thôi.

Tôi uống rượu như nước lã, cố tống vào người cái thứ thật cay ấy để có thể quên đi, có thể đánh lừa trái tim và não bộ rằng tôi rất ổn, rằng tôi rất thoải mái, rằng tôi không vấn đề gì… nhưng hình như cái thứ ấy lại đang vô tác dụng.

“Uống rượu tiêu sầu sầu càng sâu”

Chap 66:

Sáng sớm tôi và thằng Bảo bị Quỳnh Thy hành cho tới số mới có thể dậy được, tôi nhớ là nó phải hất nước lên mặt rồi lôi xềnh xệch hai thằng vào nhà tắm thì mới có thể tỉnh lại được. Thằng Bảo vào trước nên khi nó dội nước lên đầu cho tỉnh, ra ngoài thấy cái đồng hồ nó la toáng lên:

– Thôi chết con mẹ rồi mày ơi. Gần 9h rồi. Quả này toi cơm
– Bỏ xừ – Tôi cũng hãi
– Sướng chưa! uống cho lắm vào rồi giờ mới chịu dậy thế này đây.
– Ai bảo mày không gọi tụi tao dậy sớm – Thằng Bảo làu bàu trách
– Ngày nào em chả tầm này mới dậy, có các anh bê tha lại còn đổ lỗi – Quỳnh Thy bật lại ngay tắp lự.
– Thôi mặc quần áo nhanh rồi còn đi làm. – Tôi thúc giục thằng Bảo.

Hai chúng tôi phi nhanh đến công ty, lần này đi cùng 1 xe cho nó tiện. Phi vội vàng đến cổng công ty thì bỗng có tiếng gọi giật lại.

– Anh H! Vào đây đã.

Thằng Bảo phanh két xe cái làm tôi dúi dụi vào nó. Ngó sang phía có tiếng nói thì ra đó là Bảo Hân, em đang ngồi cùng sếp Tiến Anh cafe ở đó.

Thằng Bảo quay xe vào dựng ở quán, tôi vào trước khẽ chào sếp và Bảo Hân. Tiến Anh cười cười nhìn tôi và thằng Bảo lúc này cũng đang đứng cạnh rồi.

– Thế nào hai ông tướng đến muộn nhé, liệu có cần thiết phải trừ lương không? – Tôi thấy tự nhiên sếp Anh lại vui vẻ dễ sợ.
– Sao xếp hôm nay lại có nhã hứng cafe thế? Làm tụi em giật cả mình – Thằng Bảo lẻo mép.
– Các anh ngồi xuống đi – Bảo Hân nhắc tôi và thằng Bảo.

Tôi với thằng Bảo kê ghế ngồi rồi gọi mỗi thằng một cốc đen đá uống cho tỉnh người.

– Hai ông tướng này lại nhậu xỉn rồi đúng không? – Sếp Anh trêu tôi và Bảo

Thằng Bảo gãi gãi đầu rồi đổ ngay lỗi cho tôi.

– Hôm qua em đi ra công trường làm thủ tục đã nhậu say rồi, về thì thằng này nó lại bắt nhậu tiếp. Thế là xong đời em giờ mới dậy được còn may đấy sếp ạ – Nó chỉ ngay vào tôi
– Ơ ơ… cái thằng này – Tôi líu lưỡi, chả lẽ lại đổ tội cho nó nữa thì thành cái chợ mất

Sếp Anh cười khà khà còn Bảo Hân nhìn tôi cười khúc khích.

– Thế H sao lại đi cùng Bảo vậy? – Sếp Anh đột nhiên hỏi
– Thì H đang ở cùng với em mà – Thằng Bảo thật thà
– Ơ! Thế vợ H đâu? – Sếp Anh ngạc nhiên
– À… – Tôi ái ngại không muốn kể
– Vợ chồng nó ly thân rồi, giờ nó ở với em – Thằng Bảo bô bô cái miệng.
– À, cho mình xin lỗi nhé – Sếp Anh lịch sự nhìn tôi ái ngại

Tôi im lặng, chuyện này đâu có gì hay ho đâu nhỉ, tôi không bao giờ muốn thành trung tâm của một câu chuyện chung thế này, thở dài, tôi ngó lơ đi phía khác.

– Vậy mai không được gặp vợ H rùi nhỉ? – Sếp Anh nhìn tôi nhưng tôi đã quay sang chỗ khác rồi.
– Đâu có, mai sếp sẽ gặp vợ mới của hắn. – Thằng Bảo vẫn bô bô cười khì khì
– Ô! Hay vậy – Sếp Anh ngạc nhiên
– Có thật vậy không? – Nói rồi sếp quay sang hỏi tôi

Tôi mỉm cười ngượng ngịu rồi gật đầu. Nói thế thôi chứ khoản này thằng Bảo cũng khá thông minh và lẻo mép, vậy là tôi tránh được Bảo Hân rồi, có thể ung dung mà sắp xếp cho thằng Bảo điên này đi đón em ấy.

Tôi ngó sang Bảo Hân, nét mặt em vẫn lạnh tanh, có gì đó hơi căng ra thì phải. Nhưng không có vẻ gì là buồn rầu hết, nhìn em thế tôi nghĩ chắc là Quỳnh Thy và Khả Vân cứ lo quá lên thôi.

– Bảo Hân hôm đó sang sớm nhé – Sếp Anh quay sang Bảo Hân
– Em… – Bảo Hân hơi ngập ngừng.
– Sếp yên tâm, Bảo sẽ đưa Bảo Hân đến đúng giờ – Tôi tranh thủ cướp lời biến Bảo Hân vào thế khó, người lịch sự như em sẽ khó mà biết xử trí thế nào.

Quả nhiên đúng như tôi dự đoán, nét mặt của Bảo Hân khá ngỡ ngàng, nàng quay sang nhìn tôi có vẻ như trách móc, hơi oán hận nhưng lại rồi rất nhanh trở lại bình thường. Thầm xin lỗi Bảo Hân nhưng tôi vẫn phải cố giúp thằng bạn tôi, không thì biết bao giờ nó mới thoát khỏi cái kiếp FA này, huống hồ Bảo Hân lại là nữ thần trong mắt nó. Tôi quay sang Bảo Hân hơi nháy mắt với nàng một cái.

– Phải không Bảo Hân?

Bảo Hân nhìn tôi chằm chặp, ánh mắt chẳng buồn cũng chẳng vui. Khe khẽ em mỉm cười rồi gật đầu.

Khỏi phải nói tôi nhìn cái mặt như thộn ra của thằng Bảo là biết nó phải kiềm chế nào để không nhảy cẫng và hét lên. Nếu không có sếp Anh ở đây thì chắc nó chạy ra giữa đường mà hú hét mất, thằng này là nó dám lắm, điên mà.

Tôi mỉm cười cảm ơn Bảo Hân, quay sang sếp Anh hỏi lảng đi chuyện khác.

– Sao anh hôm nay lại cafe vậy?
– Ừ! thi thoảng cũng phải giảm tải chút, ngồi đây ngắm công ty cũng hay H nhỉ? – Dạo này sếp hay gọi tôi bằng tên cho thân mật.
– Vâng, ở đây một lúc là có thể nhìn mọi vấn đề của cuộc sống – Tôi trầm ngâm
– H có vẻ hơi ưu tư quá. Thực ra cuộc đời cứ đơn giản là được, cuộc sống phức tạp là tự do mình nghĩ và làm nó phức tạp lên thôi – Sếp Anh cười

Tôi mỉm cười nghĩ cũng thấy đúng, mọi vấn đề thực ra nếu bỏ đi những cái râu ria xung quanh đi thì rất đơn giản. Nhưng con người đâu nào dễ thế, khi nói về một chuyện họ hay mường tượng ra nhiều thứ xung quanh tác động vào, nếu vậy thì thành một phương trình nhiều biến rồi, càng khó giải và phức tạp, bỏ bớt đi khéo lại hay.

– Cứ như em đây này, đơn giản lắm – Bảo Hân đột nhiên nói, từ đầu tới giờ đây là lần đầu tiên.
– Sao em? – Mắt thằng Bảo long lanh nhìn nàng, ra chiều chăm chú và quan tâm lắm.
– Thì em sống đơn giản, đi làm thì đi làm, dậy đúng giờ dậy, đến giờ thì em ăn cơm, cực kỳ đơn giản luôn – Bảo Hân nói thản nhiên

Tôi, Bảo và sếp Anh sặc ra cười mất, sếp Anh thì nhã nhặn hơn nhưng chắc là do cố nín, còn tôi và Bảo thì không nén nổi cười.

– Sao mà ba anh cười? – Bảo Hân vẫn hỏi với khuân mặt vô tư.
– Thì… haha – Tôi nín nổi cười mà nói nữa.

Sếp Anh cười xong một chập thì quay sang tôi và thằng Bảo đang rũ ra mà rằng:

– Anh biết Bảo Hân từ lâu rồi. Con bé này nó ngây thơ và suy nghĩ đơn giản lắm. Bảo Hân nói thật chứ không có đùa đâu – Sếp Anh nói xong lại bật cười.
– Thì em nói thật mà. Em luôn xác định rất rõ ràng mọi việc và cứ thế mà làm thôi. Chính thế công việc lại trôi anh nhỉ – Bảo Hân quay sang sếp Anh cười.
– Ừm. Về khía cạnh công việc thì đúng – Sếp Anh gật đầu cười.
– Thế còn khía cạnh khác thì… tình yêu chẳng hạn

Tự dưng thằng Bảo thốt ra câu trời ơi đất hơn, tôi le lưỡi nhìn sang phía Bảo Hân xem phản ứng của nàng thế nào.

Bảo Hân vẫn một vẻ mặt tỉnh rụi, không biểu lộ xúc cảm gì đặc biệt, em lúc lắc nhìn Bảo tôi quay sang tôi ngó tôi chằm chằm.

– Thì em đã nói rồi, to live is to fight. Trong tình yêu thì em cũng phải tới cùng thôi – xong rồi Bảo Hân quay sang nhìn Bảo nói.
– Ừm! – Thằng Bảo có vẻ không hiểu lắm, nó vốn dĩ rất ngu tiếng anh.

Sếp Anh cười hiền. Có vẻ gì đó tâm trạng vui vẻ nên sếp khẽ xoa nhẹ đầu Bảo Hân một cái rồi đứng dậy.

– Thôi ba người cứ ngồi cafe nhé
– Ơ! Sếp đợi em lên cùng luôn.
– Bảo thì lên cũng được nhưng Hân và H cứ ngồi cafe đi. Anh cần có thời gian xem mấy cái bản đánh giá của H gửi hôm qua, nếu cần sẽ gọi lên chứ giờ chẳng có việc gì.

May quá, tôi nghĩ. Kể ra sếp cũng thoải mái hơn tôi tưởng, mình cứ nghi oan cho lão ý. Thằng Bảo thì le te chạy theo sếp lên công ty, tôi thì tự thưởng mình bằng cách nhâm nhi cafe chậm rãi chứ không cần vội vàng nữa.

– Anh đi với ai vậy? – Bảo Hân hỏi tôi
– Thì… đi với – Chả lẽ lại nói đi với Quỳnh Thy
– Anh cứ nói đi – Bảo Hân nhìn chằm chặp vào mắt tôi
– Thôi để hôm đấy gặp anh giới thiệu, phải bí mật chứ – Tôi nhe răng ra cười với Bảo Hân
– Ừm. Vậy cũng được – Bảo Hân không hỏi nữa.

Không còn cứng nhắc và gợi cảm trong bộ đồ công sở tối màu, Bảo Hân hôm nay lại tươi trẻ với bộ váy màu xanh da trời ngắn trên gối. Làn da sáng trắng của Bảo Hân khiến bao cặp mắt phải đổ dồn vào cái vị trí ấy, hẳn họ đang rất ghen tị với tôi, tôi đang được ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp và sang trọng đến ngỡ ngàng.

– Thấy bộ này của em đẹp không? – Bảo Hân mỉm cười hỏi tôi
– Đẹp! Anh thấy em mặc những bộ như thế này thì đẹp hơn đấy
– Chỉ tùy lúc thôi anh, chứ lúc anh Anh tiếp khách thì em vẫn phải mặc bộ kia cho lịch sự, ai lại mặc như trẻ con thế này đâu.
– Vậy hôm nay sếp Anh không tiếp khách à?
– Không ạ! Hôm nay sếp sẽ ngồi để phân tích lại tất cả các dự án hiện tại của công ty, chắc buổi chiều anh sẽ mệt đấy – Bảo Hân nháy mắt với tôi.
– Đành vậy thôi – Tôi cười

Cuộc nói chuyện nhàn nhạt diễn ra chỉ như thế, sau đó tôi và Bảo Hân không biết nói chuyện gì nữa. Bảo Hân hình như cố gắng nói chuyện nhưng có vẻ cách nói của em không gây cho người đối diện nhiều cảm hứng…

– Cô bé hôm trước em gặp à? – Bảo Hân lại hỏi
– Ừm! hôm đó anh sẽ giới thiệu cho em luôn
– Em chẳng biết rồi còn gì nữa – Bảo Hân nói
– Nhưng chưa hiểu nhau, anh nghĩ buổi party sẽ thân mật hơn chút – tôi tặc lưỡi, con bé Quỳnh Thy đúng là làm tôi khó xử lần ấy thật.

Bảo Hân nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười hiền.

– Chắc cô ấy hiểu lầm thôi, hôm ấy kể ra em cũng hơi… – Bảo Hân hình như đang nhớ lại cảnh tôi bóp chân cho em hay sao mà tự dưng xấu hổ
– Không vấn đề gì đâu – Tôi trấn an.
– Ừm! Mà anh không dùng nước hoa à? – Bảo Hân hỏi tiếp giọng hơi thất vọng
– Có chứ! Sáng nay anh vội quá nên quên thôi – tôi hơi ái ngại
– Ừm.

Bảo Hân im lặng, tôi chẳng thể biết em nghĩ gì, ngoài những lúc cười tươi như hôm đi mua quà ra thì mặt em lúc nào biểu cảm cũng chỉ có vài điệu, tôi không thể đoán ra bên trong khuân mặt tuyệt đẹp nhưng hơi lành lạnh ấy là có điều gì bên trong nữa. Cái vẻ ngoài của em nó như một lớp vỏ ốc ngăn mọi người đến gần vậy, nghĩ cho thằng Bảo sẽ phải rất vất vả đây.

– Anh này! – Tự nhiên Bảo Hân hỏi tôi
– Ừ, sao em? – Tôi hỏi lại
– Anh có thấy em khô khốc không?

Bảo Hân như đoán trúng điều tôi đang nghĩ, làm tôi mặt thì bình thường nhưng trong lòng thì giật nảy lên. Thường thì với kinh nghiệm của tôi sẽ không bao giờ trả lời mà thay vào đó tôi hỏi lại/

– Sao tự dưng em lại hỏi vậy? – Tôi làm ra vẻ ngạc nhiên
– Vậy anh thấy em đẹp không? – Bảo Hân lại hỏi tiếp, đôi mắt em lại soi thẳng vào tôi
– Em muốn anh nói thật à? – Tôi cười
– Vâng – Bảo Hân quan tâm.
– Thực lòng hoa hậu anh chưa gặp, nhưng anh nghĩ em đứng cạnh họ cũng chẳng kém phân nào, anh chưa từng gặp được đẹp được như em – Cái miệng lẻo mép thời trai trẻ của tôi được dịp hoạt động, nó nói một cách trơn tru

Bảo Hân lúc lắc cái đầu, có vẻ chán nản và thất vọng. Tôi ngạc nhiên.

– Ơ! Anh nói điều gì sai à?
– Không, anh nói đúng, đến bản thân em cũng tự biết mình rất đẹp
– Vậy thì tốt chứ sao? Bao nhiêu người mơ ước đấy – Tôi cười.
– Không phải. Anh Anh nói với em là em đẹp nhưng đơn giản và khô khốc quá, không hợp

Ừ, vậy cũng đúng. Có cảm giác Bảo Hân như một con búp bê Barbie vậy, em đẹp nhưng lại khô khốc, đơn giản, tôi chịu không thể tìm được từ nào có thể miêu tả được về em.

– Anh có nghĩ vậy không? – Bảo Hân nhìn tôi đầy quan tâm
– Anh… anh không biết – Tôi lấp lửng rồi trả lời.
– Anh cứ nói thật đi – Bảo Hân rắn rỏi
– Anh không thể nhận xét, anh mới gặp em có vài ngày, làm sao mà nhận xét nhỉ

Bảo Hân thất vọng, em uống nốt ly nước cam của mình rồi nhìn tôi đầy trách móc.

– Cũng đúng thật, không như em… đã gặp anh từ lâu rồi. – Bảo Hân thở dài buồn bã.

Chap 67:

– Em nói vậy là sao? – Tôi ngạc nhiên, tôi chả nhớ gì cả.

Nhưng Bảo Hân đã thật nhanh đi ra khỏi quán và về phía công ty. Tôi cố gắng trả tiền thật nhanh rồi chạy theo Bảo Hân hỏi cho rõ, thật là tôi không nhớ chút gì hết.

May mắn cho tôi kịp len vào khi thang máy chuẩn bị khép cửa. Thang máy hôm nay đông quá. Tôi phải đứng sát vào Bảo Hân mới có chỗ. Thi thoảng tay tôi cọ cọ vào hông em, khuỷu tay tôi chạm vào em… Sẵn tính trêu đùa tôi dùng khuỷu tay gãi gãi vào người em.

Bảo Hân mặt đang nhăn nhó bỗng bật cười vì cái tính trẻ con của tôi, cũng có vài người quay lại nhìn em và tôi nhưng chúng tôi đang đứng trong góc nên không một ai biết cái trò của tôi cả. Thấy cái trò này có tác dụng và Bảo Hân đã trở nên vui vẻ hơn tôi ghé tai thì thầm vào tai Bảo Hân hỏi lại:

– Lúc nãy hình như em nói gặp anh rồi hả?

Bảo Hân không nói gì, quay mặt đi lại làm tôi ớ người. Cửa thang máy bật mở và Bảo Hân đi nhanh ra phía bàn của mình, ngồi xuống. Tôi thì lại không buông tha những người như em, tôi len lỏi và theo em đến tận bàn, đứng ở đó và nhìn em chằm chằm như cái cách em nhìn tôi, cười mỉm xem cái sự dày mặt của tôi có tác dụng thế nào.

Bảo Hân vẫn giữ sự im lặng thi gan với tôi. Em bật máy tính lên và nhìn chằm chặp vào máy tính chứ chẳng ngó tôi tới một giây. Tôi đang chán nản và sắp cảm thấy mình thua cuộc thì màn hình máy tính bật mở, hiện lên thông báo đăng nhập với tên là Black Ribbon, một cái nick khiến tôn gờn gợn trong cổ.

Thôi đành chịu thua em vậy, tôi đi về phòng mình với nhiều suy nghĩ.

Black Ribbon… Black Ribbon là gì nhỉ? – tôi băn khoăn

Tôi còn đang băn khoăn với câu hỏi đó thì sếp Tiến Anh đã gọi tôi sang với khá nhiều câu hỏi. Tôi ngồi đó giải trình và phân tích các dự án cho sếp, rồi rất nhanh cuộc họp của riêng tôi với sếp biến thành cuộc họp chung của công ty khi có tới quá nửa các trưởng bộ phận phải lên tham gia và giải trình.

Và thế là cuộc họp kéo dài thành một trận chiến, thậm chí chúng tôi còn không có thời gian ăn trưa khi sếp Anh muốn mọi chuyện phải được thật rõ ràng, đồ ăn được mang lên cả bữa trưa và chiều. Chúng tôi cãi nhau và đổ lỗi đến mệt phờ người khi gần 8h mới xong. Các trưởng bộ phận lần lượt ra về khi không quên lia ánh mắt hình viên đạn về phía tôi.

Thở dài ngao ngán với tâm trạng mệt mỏi, tôi lúc này mới có thời gian giở điện thoại ra xem thì thằng Bảo đã về từ lúc nào và nhắn lại với tin nhắn vui vẻ là tôi trong mắt của một số người trong công ty đã biến thành quỷ dữ mất rồi.

– Anh Bảo về rồi, giờ anh về bằng gì đây? – Bảo Hân hỏi tôi khi thấy tôi ra khỏi phòng.
– Đi taxi về thôi – Tôi ngán ngẩm
– Thôi đi cùng em – Bảo Hân cười
– Ừ!

Tôi mệt mỏi và có thể ừ với bất cứ cái gì. Bảo Hân nhìn tôi mỉm cười như an ủi tôi trong trận chiến đấu vừa rồi, dù sao thì việc thẩm định giá cẩu thả làm chi phí đội lên quá lớn khiến tôi khá bực mình, tôi biết có điều gì đó ở đằng sau nhưng tạm thời tôi chưa động đến điều đó vội.

– Anh chờ em ở sảnh công ty nhé – Bảo Hân nói với tôi khi xuống tới tầng một.
– Ơ – Tôi ngạc nhiên

Bảo Hân nháy mắt với tôi, em hơi có chút gì đó vui vẻ chứ không còn vẻ mặt giận dỗi như buổi sáng nữa. Tôi cũng hơi ngạc nhiên về điều này.

Xịch. Chiếc Sonata mới cóng đỗ ngay trước mặt tôi. Bảo Hân hạ kính xuống nheo mắt nói với tôi.

– Em biết anh mệt nên em sẽ lái nhé
– Ừm! – Tôi cười và mở cửa chui tọt vào ghế phụ.
– Anh tưởng em không biết lái xe – Tôi cười
– Hì. Em chỉ nói không biết đi xe máy thôi chứ có nói là không biết đi oto đâu, ở bên đó em đi xe từ năm 19 tuổi cơ.
– Vậy à! Siêu thật – Tôi cười
– Anh không phải trêu em – Bảo Hân tự dưng vui vẻ hẳn lên
– Ấy ấy… từ từ – Tôi tái mặt

Một tiếng két… kéo dài và tôi ngã chúi về đằng trước. Bảo Hân mặt cắt không còn giọt máu vì mới ra khỏi cổng công ty đã có một chú già chạy xe cắt mặt mà không hề nhìn.

– Thôi anh lái đi – Bảo Hân lắp bắp
– Ừ! Lái xe ở Việt Nam khác bên kia nhiều lắm, em còn phải học nhiều. – Tôi mở cửa và sang chỗ của em ngồi.
– Đây, đi ở đường VN thì em luôn để ý trước sau, đừng đi nhanh quá và cứ thẳng một đường mà đi, không rẽ ngang dọc nhiều… đến lúc đi tới đường cắt thì em phải đi thật chậm và tốt nhất nên bấm còi bim bim cho tụi nó sợ – Tôi vừa đi vừa giảng giải cho Bảo Hân cách lái xe.
– Vâng, hầu như em chả còi bao giờ

Bảo Hân xem ra lái xe khá tệ, tôi nói mãi thì em cũng hiểu nhưng mà liệu có thực hiện đúng không thì tôi không dám chắc

– Em mới lấy xe này à? – Tôi hỏi
– Hì! Lấy từ hôm đầu mới làm ở công ty nhưng mãi tận hôm qua mới có biển.
– Ừ! Không biển là mấy chú xxx thịt ngay – Tôi cười
– Vâng! Anh Anh cũng nói thế, em cũng không hiểu là tại sao mấy chú xxx ấy không bắt mấy cậu đầu trần đi như hôm trước ấy mà lại cứ rình oto mà bắt nhỉ??!!
– Ở đây là thế mà, không thế họ làm sao mà sống được – Tôi cười
– Hì!

Cuộc trò chuyện trở nên vui vẻ hơn, nhưng ở Bảo Hân tôi thấy có một cái gì đó khá lạ, cũng như vậy lúc em thế này lúc em thế kia, cảm xúc cũng liên tục biến chuyển khó mà theo được. Nhưng như vậy tôi lại thấy chút Việt Nam ở trong đó, mọi thứ cần sự thích nghi dần dần và hình như em cũng đang thích nghi với cuộc sống ở đây.

Chợt nhớ ra điều gì đó tôi quay sang hỏi Bảo Hân.

– Hình như buổi sáng anh có nhớ là em nói gặp anh từ lâu rồi đúng không?

Bảo Hân không trả lời mà quay sang nhìn tôi mỉm cười.

– Sao lại cười? – Tôi ngạc nhiên pha lẫn tò mò
– Anh không nhớ được đâu – Bảo Hân vẫn mỉm cười
– Lạ nhỉ? Anh là người vốn có trí nhớ rất tốt

Tôi cố nhớ ra xem mình đã gặp Bảo Hân ở đâu nhưng cuối cùng đành chịu, không thể nhớ nổi.

– Không nói được cho anh sao? – Tôi nịnh nọt
– Nói thì được gì nào? – Bảo Hân tự nhiên khúc khích
– Thì … muốn gì cũng được – Tôi nói liều
– Thật không? – Bảo Hân đưa ánh mặt rất lạ nhìn sang phía tôi.
– Ừ… không thật – Tôi cười phá lên
– Vừa nói xong đã rút lời – Bảo Hân giả vờ chán nản
– Thì… mà phải nói là nuốt lời – Tôi châm chọc
– Ừ thì nuốt lời, như nhau cả thôi
– Mà nhất định không nói à? – Tôi vẫn không buông tha cho Bảo Hân

Bảo Hân quay sang tôi mỉm cười nhẹ, ánh mắt em vui vẻ, tay em khe khẽ bấu vào nhau…

– Anh phải cho em giữ chút gì bí mật chứ, em sẽ giữ chuyện này nhé. Ok?
– Ừm – Tôi không cố được trước ánh mắt đầy cầu khẩn và vẻ mặt như nữ thần của Bảo Hân.

Chiếc xe vẫn lao đi giữa dòng người đông đúc, đến gần ngõ nhà Bảo tôi dừng xe và bước xuống, Bảo Hân cũng vậy.

– Cứ đi thẳng ngõ này là vào nhà anh Bảo à? – Bảo Hân hỏi
– Ừ! Cách khoảng có 50m thôi – Tôi chỉ vào ngõ
– Vậy mai em qua đón rồi tụi mình cùng đi nhé – Bảo Hân nhìn tôi
– Ừ vậy cũng được

Tôi nghĩ cũng hơi ái ngại chuyện buổi sáng đưa Bảo Hân vào thế không thể chống đỡ. Giờ đây thì có đi cùng cũng chẳng sao, dù gì em cũng xe oto đi cũng tiện hơn. Nghĩ đến việc ngày trước tôi cũng có một con xe, sau rồi rầu lòng phải bán mà tiếc nuối.

– Thôi em về nhé – Bảo Hân chào tôi
– Ừ! Đi cẩn thận như lúc nãy anh nói ấy – Tôi lo lắng cho Bảo Hân
– Vâng! Anh cứ yên tâm – Bảo Hân cười hiền.

Bảo Hân từ tốn chui vào ghế lái. Tôi chợt gọi giật lại, gõ vào cửa kính

– Sao vậy anh? Bảo Hân hỏi khi hạ cửa kính xuống
– Ngủ ngon nhé – Tôi nháy mắt.
– Hì! Anh cũng vậy nhé.

Chiếc xe lại di chuyển từ từ vào dòng người đông đúc. Hy vọng không việc gì, tôi tặc lưỡi và đi vào ngõ.

– Này cái anh kia! Đứng lại – Một giong the thé của trẻ con gọi giật lấy tôi

Tôi quay người lại, con bé Quỳnh Thy đứng ở phía cái cột điện từ bao giờ, trên tay nó là một túi đồ chắc vừa đi mua về.

– Mày đứng ở đấy từ bao giờ thế? – Tôi hất hàm hỏi
– Từ đầu, hừ – Nó trả lời cộc lốc
– Trả lời anh trai thế hả? Muốn tao cốc cho vài cái không? – Tôi dứ dứ nắm đấm
– Hừ! Thấy gái đẹp là mắt rạng rỡ lên – Nó hậm hực
– Thì phải thân với em nó thì mới làm chim xanh chim đỏ cho ông anh ế của mày được chứ – Tôi trả lời
– Chỉ giỏi chống chế – Nó vẫn chưa hết hậm hực
– Thôi đi cô, mà mai người ta đến đón anh em mình đấy, anh thấy cũng được, nếu may mắn thì thành chị dâu của mày nên liệu mà cư xử cho phải phép – Tôi ra giọng giáo huấn.
– Anh không cần dạy, mai coi xem em lễ độ thế nào nhé, mà chị ấy đón mình thật hở? – Nó hỏi
– Ờ! Mà mày đi mua gì về thế
– Mấy đồ linh tinh ấy mà
– Kotex thì nói hẳn ra, hố hố – Tôi cười trêu nó
– Ơ… sao anh biết – Nó đỏ mặt tía tai
– Thì mày cúi xuống mà xem, lòi cả ra rồi kìa.
– Ừ nhỉ!

Nó cúi xuống di cái gói xanh xanh ấy tít vào sâu tận trong, mặt vẫn đỏ lựng vì xấu hổ.

– Xấu hổ cái gì, tao còn lạ gì nữa mà lắm chuyện.
– Đấy! phụ nữ khổ thế đấy – Nó tặc lưỡi.
– Tụi tao còn khổ hơn – Tôi cười
– Xí! Chỉ giỏi lẻo mép

Tôi và nó vừa đi dạo vừa nói chuyện, về nhà thì thằng Bảo đang nằm khểnh ngáy khò khò trên salon.

– Dậy dậy – Tôi đá vào chân nó
– Mẹ! giờ mới về hả – Nó càu nhàu
– Ờ! Mệt chết đi được
– Tao thấy mày căng phết, tụi nó đang xì xầm về mày hơi bị nhiều
– Kệ mẹ, sợ đíu gì – Tôi thở dài
– Ờ nhưng mà cũng phải cẩn thận không có thằng đâm sau lưng – Nó nhắc tôi
– Biết rồi, mà vừa rồi Bảo Hân đưa tao về đấy – Tôi nháy mắt.
– Hả? – Nó trợn ngược mắt
– Hố hố

Tôi bắt đầu kể cho nó về chuyện hôm nay. Sau cùng chợt nhớ ra tôi tặc lưỡi bảo thằng Bảo.

– Hình như em nó ám chỉ em nó quen tao từ trước mày ạ!
– Ừ! Cái câu đó thì có vẻ đúng rồi, mày cần tao điều tra về Bảo Hân không?
– Biết thế nào mà điều tra, mà điều tra để làm gì? – Tôi thở dài
– Thì… vì tao đi – thằng Bảo cười
– Thế mày đi mà điều tra, lắm chuyện.

Tôi không ham hố mấy cái chuyện này lắm, nhưng lúc này tôi nhìn lên tivi và chợt thấy một sơi ruy băng. Tôi quay sang nói với thằng Bảo.

– Nick em nó là Black Ribbon thì phải, tao nghĩa thấy thế
– Thật không? Để tao coi xem có ra cái gì không

Nó mặc kệ tôi ngoài phòng khách, phi như bay vào phòng và bật máy tính lên. Cả ngày mệt mỏi khiến tôi ngay cả cái việc thay quần áo cũng lười. Tôi để nguyên và nằm dài trên salon nghỉ ngơi và chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

– Dậy, thằng chó

Thằng Bảo đập mạnh vào người tôi lay tôi dậy

– Mấy giờ rồi? Tao đi tắm rồi ngủ luôn đây, mệt quá – Tôi làu bàu vì bị phá giấc ngủ
– Ngủ cái con mẹ mày, vào ngay đây tao cho xem cái này
– Xem cái gì? – Tôi vẫn ngái ngủ
– Tổ sư, vào ngay đây thằng khốn

Tôi chả hiểu gì cả, ngay lập tức bị nó lôi vào phòng rồi ấn xuống bàn vi tính, nó dí mặt tôi vào màn hình với vẻ mặt hậm hực.

Trên đó hiện lên một trang blog wordpress. Tên của blog đó là “Black Ribbon” với ava là một cô gái dáng rất giống Bảo Hân đang đứng nhìn xa xa về phía biển cả, biển đang buổi hoàng hôn.
Chap 68:

– Mày kiếm cái này ở đâu ra đấy? – Tôi hỏi thằng Bảo
– Còn kiếm ở đâu ra nữa, hỏi anh gúc gồ thôi
– Mày khá ghê nhỉ, có thế mà cũng tìm ra được.
– Tìm ra cái con khỉ, thà *** tìm thì hơn. Mày xem em ấy viết cái gì kia kìa – Thằng Bảo ôm đầu đau khổ
– Viết cái gì? – Tôi trợn mắt
– Cứ đọc đi thì biết. Em ấy có người yêu rồi.
– Hừ! Để đấy tí tao đọc, tắm phát cho tỉnh đã.

Tôi chả vội mà cũng chả quan tâm lắm. Đúng là lúc nào mệt mỏi thì nên tắm, làn nước sẽ làm các bạn thanh tỉnh và khỏe hơn rất nhiều. Như thường lệ khi tắm xong ra ngoài thì Quỳnh Thy đã chuẩn bị cho tôi một cốc cafe.

– Chả lẽ tao phải cảm mày hàng ngày – Tôi nhấp cốc cafe cho tỉnh táo đã
– Thôi xin ông anh, ông anh không cốc đầu em là em cảm ơn lắm lắm rồi, xì – Nó bĩu môi
– Ừ! Nếu mỗi ngày mày pha tao một cốc thì tao cũng giảm cho mày một cái cốc – Tôi cười hì hì
– Èo! Người đâu mà khôn thế bao giờ mới chết – Nó ì xèo
– Tao sống lâu hơn mày là chắc, mà thằng Bảo đâu

Tôi ngó quanh không thấy thằng Bảo đâu cả, lúc tắm xong đi ngang qua cửa phòng thì cũng không thấy nó ở trong đó.

– Anh ấy đi mua thuốc lá rồi, hai anh như hai cái bát hương, nhà cứ như là cái lò hun ấy.
– Ừ! Mày mua thịt trâu về treo lên khéo sau bán lại được giá, tiện thế còn gì
– Đúng là lẻo mép như nhau, không cãi nhau với anh nữa – Nó ngúng nguẩy.
– Ờ!

Tôi vào phòng lôi trong túi ra bao thuốc dở, may quá còn 2 điếu, cộng với cốc cafe nóng này nữa là tuyệt. Tôi nhâm nhi châm điếu thuốc và click chuột để xem Bảo Hân viết gì nào.

Blog của Bảo Hân dùng theme khá đẹp với tone màu xám buồn, thường thì những người nội tâm sẽ hay để màu này, như tôi vậy. Dòng mô tả bản thân của em cũng đơn giản, không màu mè, như em đã từng nói với tôi

“To live is to fight, for love and for everthing”

Lướt qua đọc tiếp tôi thấy gần nhất có bài thơ

“Một buổi chiều khi rớt lại sau lưng
Nắng muộn màng phủ những tia chiếu lệ
Anh bên em vô tình như vẫn thế
Thứ tình nào em chẳng thể vơi đi”

Haizz. Tôi thở dài, vẻ ngoài lãnh cảm và khô khốc của em hóa ra em lại thích những thứ thơ thẩn như thế này, lạ thật. Chẳng biết đây là bài thơ em làm hay là em copy ở đâu nữa. Blog của em cũng khá ít người theo dõi, nên tôi cho rằng đó là dòng nhật ký của em thì đúng hơn.

Có vẻ như thằng Bảo buồn cũng đúng, những dòng đó có lẽ em còn một mối tình sâu đậm nào đó nữa chăng? Có thể em nhớ người ta nên viết về những kỷ niệm ngọt ngào chẳng hạn, tôi không quan tâm lắm, chủ yếu chỉ đọc để có thể tư vấn cho thằng bạn si tình của tôi mà thôi.

Lướt những entry tiếp theo thì tôi thấy đa phần giống như câu status, tôi không để ý ngày mà chỉ bấm next để xem những gì ngược dòng thời gian.

“Hôm nay mình đã gặp anh ấy, thật bất ngờ”

“Một anh chàng vô duyên không sợ trời sợ đất mà tại sao tim mình đập mạnh thế nhỉ?”

Cho đến khi tôi bắt gặp một entry dài, tôi thấy tiêu đề chỉ là ghi “một buổi chiều”. Chẳng hiểu tại sao nhưng tôi thấy tò mò, đang đọc những entry ngắn cũn cỡn như dòng tweet mà lại thấy cái entry như thế này kể cũng lạ. Tôi click vào read more để đọc tiếp.

Title: Một buổi chiều.

Vậy là mình đã về Việt Nam được gần 3 tháng rồi, Việt Nam vẫn vậy nhưng sao mình lại cảm thấy cô đơn quá, không nhiều bạn bè, không hay tụ tập… mình đang sống như một con người vô cảm chăng, hay là tại hòa nhập lại đây quá khó.

Mình nhớ mẹ, nhớ da diết, có lẽ giờ này khi cách xa nửa vòng trái đất thì mẹ cũng đang ngủ và cũng nhớ cô con gái này chăng?! Ngoài mẹ ra mình chẳng có thể nói chuyện với ai được, vào lúc này.

Anh T.A muốn mình đi làm chung với anh ấy, có thể là vị trí thư ký nhưng ngay cả bản thân anh ấy cũng đang chờ để sắp xếp công việc. Họ không thích anh ấy, họ có vẻ như muốn đẩy anh ấy đi vào một chỗ nào đó khó hơn hiện tại, cho khuất mắt. Vậy mà anh ấy vẫn cười, vẫn động viên mình, vẫn lạc quan vào cuộc sống, còn mình ngồi đây ủ rũ và sầu thảm. Thật buồn.

Từ một lúc vô tình mình lại ngồi ở đây, quán cafe này giờ đã thành quán cafe quen của mình mà chẳng hiểu tại sao, chẳng hiểu vì cái gì nhưng hình như mình mong gặp lại anh ấy, không để nói chuyện mà mình chỉ muốn nhìn anh ấy mà thôi, nhìn người con trai ấy với bao nhiêu tâm sự, thấy đấy mà tim đau.

Có lẽ anh ấy không thể biết được mình, người đã liên tục ngắm anh ấy trong mấy ngày qua. Mình đến đây cũng chỉ để ngắm anh ấy, chỉ để được nhìn mà thôi. Đôi khi mình muốn ra nói chuyện, nhưng thấy thế nào đó rồi lại thôi, mình thật kém cỏi.

Chỗ ngồi của anh ấy là chỗ quen, và chỗ ngồi của mình cũng là chỗ quen, hai chỗ chỉ cách nhau một bức tường và thông với nhau bằng một cửa sổ phủ đầy hoa màu tím. Mình có thể thông qua ô cửa đó mà nhìn anh, có thể nhìn nét mặt của anh, rất gần, gần đến nỗi mình như chạm vào được vậy.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, anh với mái tóc lòa xòa trên khuôn mặt, cái quần bạc màu và chiếc áo phông in hình ban nhạc Bức Tường với lời của bài Ngày Khác mình đã thấy anh phong trần đến lạ. Mình nhìn anh từ khi anh mở cửa bước vào quán, nở một nụ cười với em phục vụ, một nụ cười mà có lẽ mình không thể quên được, một nụ cười có vẻ gượng gạo vào đầy ắp nỗi suy tư.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Hi sinh vì khoa học
Tại sao Ế
Lâm Sanh Xuân Nương
Đếm cũng được
Đừng Đùa Với Gái Hư