Sáng hôm sau, ngồi trên ghế sô pha ấm áp mà lòng nó như đang sôi sục. Chỉ một tiếng nữa thôi, Maria sẽ lên máy bay về nước. Thà nó chưa biết chuyện, đằng này nó lại nghe Hải Long kể hết rồi. Lòng nó thực sự đang rất phân vân và đầy mâu thuẫn. “Mình có nên đi tiễn bà ấy không?” “Không, bà ta là người hại mình cơ mà!” “Nhưng…cũng chính con người ấy đã cứu mình…” “Ôi, điên mất thôi, phải làm sao đây?” “Thực ra, suy đi ngẫm lại, Maria cũng tốt bụng đấy chứ…” “Nhưng bà ta đã trộm ảnh mẹ mình, lại còn dám chôn bức ảnh yêu dấu, quý giá ấy dưới đất nữa chứ, không tha thứ được…”…“Nhưng…”. Cứ thế, 5 phút…rồi 15 phút…30 phút…45 phút…trôi đi…Khi nó đang tập trung phân tích thì chợt có điện thoại reo: “Thưa tiểu thư, chuyến bay sắp sửa cất cánh ạ!”. Cú điện thoại càng làm lòng nó thêm rối bời, kích thích trí não làm việc mạnh mẽ. Khi các tế bào thần kinh đã có câu trả lời, liền điều khiển cho cơ quan phản ứng của nó hoạt động. Nó đứng phắt dậy, khoác vội chiếc áo, chạy ra xe. Thấy thế, Nhật Vĩnh hỏi với theo:
– Đi đâu thế?
-…Sân bay.
Đến sân bay Tân Sơn Nhất, nó chạy vèo vào trong. Đảo mắt khắp nơi, nó vẫn chẳng thấy Maria. Trong khi đó, cái thứ thời gian chết tiệt ấy vẫn lặng lẽ trôi đi. Tất cả mọi cơ quan trong thân thể nó lúc này chỉ làm một nhiệm vụ duy nhất: Tìm được người đàn bà ấy. Chạy cho đến khi tay chân rã rời, đôi mắt mỏi mệt, nó vẫn chẳng thấy bà ấy…Thật may đúng lúc nó như dập tắt tia hi vọng cuối cùng, chợt dáng người mảnh dẻ quen thuộc đập vào mắt nó. Kia rồi! Maria đang lểu thễu kéo chiếc va li vào cửa. Nó chạy như bay đến. Cứ như thần giao cách cảm, bà ấy chợt ngước mặt lên. Thấy nó vẫn lành lặn, bình yên, nước mắt bà cứ thế tuôn rơi lã chã bên mi mắt. Nó cũng buồn lòng lắm. Thật ra sâu trong thâm tâm, nó đâu có ghét bà! Ngượng ngùng, chẳng biết nói gì, nó đành bắt chước trong phim, nắm lấy đôi bàn tay tiều tụy kia như để an ủi, ngập ngừng:
– Uhm…tôi…con…
– Thôi, con không cần nói gì cả. Mẹ hiểu. Mẹ chỉ mong con tha thứ cho mẹ và luôn có người mẹ xấu xa này trong lòng thôi- Maria mỉm cười.
Bất giác, nó ôm chặt lấy bà, thầm thì:
– Hãy cố sống vui vẻ và hạnh phúc…MẸ nhé!
Nghe được tiếng gọi “mẹ” thành thật của nó, không hề mang dụng ý mỉa mai như hồi xưa, Maria bật khóc vì sung sướng. Chợt tiếng thông báo của sân bay vang lên từng hồi, giục bà bước vào cửa. Khi bóng dáng Mrs. Maria biến mất, nó chợt thấy khóe mi cay cay. Quẹt nhanh giọt nước mắt nóng hổi chực lăn xuống, nó lẩm bẩm: “Sân bay gì mà nhiều bụi thế không biết!…Sống tốt, mẹ nhé!” rồi mỉm cười ra về…
Hai tháng kể từ khi nó gặp và sống chung với Nhật Vĩnh trôi qua. Hai tháng, một khoảng thời gian ngắn nhưng lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Và tháng định mệnh cuối cùng này cũng xảy ra nhiều chuyện không kém…
Tối nay là một tối nhiều sao. Anh nó có nhiệm vụ dẫn nó vào khu trung tâm mua sắm để shopping với má nó, hay nói đúng hơn là mẹ kế nó – bà Trần Ngọc Bảo Lan. Đi theo hộ tống là…Hải Long và Nhật Vĩnh!? Hai người cũng vì bất đắc dĩ nên phải đi thôi. Nó là vị hôn thê của mình nên Nhật Vĩnh phải đi. Còn Hải Long đi là do Gia Bảo rủ. Tóm lại, chuyến đi này gồm có 5 người: nó, anh hai, bà Lan, Nhật Vĩnh và Hải Long. Thực ra mục đích đi là để mua đồ cho…em bé. Phải, má nó đã có bầu được 14 ngày rồi. Nghe tin, nó và anh hai nói thiệt cũng phục tài nghệ của ba mình lắm. Thì ra ông không những có kinh nghiệm trên thương trường mà còn là một siêu sao trên tình trường nữa. Mới cưới được…3 hôm là có triệu chứng bị nghén luôn. Công nhận ổng ghê thiệt. Dừng chân tại quầy trẻ sơ sinh, nó và dì tíu ta tíu tít lựa đồ. Chưa biết là con trai hay con gái nên cả hai chọn hai loại đồ luôn. Đến khoảng gần 10h, nó với bà Lan mới mua sắm xong, đương nhiên là trong sự cằn nhằn ỏm tỏi của lũ con trai thiếu kiên nhẫn. Khi tất cả ra ngoài xe, nó chợt thấy đau bụng đến mức không thể nhịn được, vội chạy vào trong…“giải quyết”. Khi “gần xong” thì loa thông báo trung tâm sắp đóng cửa. Nó vội vàng “xử lí” cho nhanh để còn ra ngoài trước khi người ta tắt đèn. Vừa đến cửa thang máy, chưa kịp bấm nút thì “Phụp”, tất cả các đèn tắt đen thui. Sợ hãi, nó ngồi thụp xuống, không dám cựa quậy. Quanh nó là một màu đen ngòm bao trùm như muốn nuốt gọn lấy thân thể bé bỏng của nó. Lúc ấy, ngoài xe:
– Chết tiệt, sao Hoàng Linh đi lâu thế nhỉ? Trung tâm tắt đèn rồi mà. – Hải Long sốt ruột.
– Thôi chết, không khéo nó ngất trong đó rồi mất. Hoàng Linh sợ ma từ nhỏ. Vì thế trong bóng tối, nó không dám cử động đâu. Hai cậu mau vào tìm đi, tớ ở đây trông má tớ. – Gia Bảo lo lắng.
Nghe thế, Hải Long và Nhật Vĩnh vội chạy vào kiếm nó, lệnh cho trung tâm mở điện ngay lập tức. Ai ngờ, khi đó vừa đúng lúc mất điện. Không thể đợi người làm của trung tâm mua sắm đi bật máy nổ, Vĩnh và Long chạy đi tìm nó luôn. Lúc này, nó đang rất lo sợ, hốt hoảng. Xung quanh nó là màu đen im lặng. “Thần hồn nát thần tính”, nó cảm giác hình như có ai đó đang ngồi ở góc cầu thang nhìn chằm chằm vào mình, bằng một ánh mắt thật soi mói và ghê rợn. Thu hết can đảm, nó liếc mắt sang. Chợt tim nó ngừng đập, phổi cũng ngừng hoạt động. Trước mắt nó là một người gầy còm, chỉ bằng một que gậy với mái tóc lòa xòa phủ hết khuôn mặt, tay chân không hề có!?. Người đó ngồi im bất động, y như nó. Chợt ánh trăng sáng tròn hắt vào khiến nó nhận ra đó là…cây lau nhà. Phù! Hết hồn. Chưa kịp trấn tĩnh lại, làn gió ngoài trời rít lên từng cơn như tiếng kêu ai oán khiến nó rùng mình. Cánh cửa nhà kho như đang kêu “kẽo kẹt…kẽo kẹt…” Dưới cầu thang, hình như có tiếng bước chân rón rén. Cạnh nó thì như đang có một khuôn mặt ghê tởm đầy máu me đang nhìn nó. Thình thịch…Thình thịch…Tiếng đập của tim nó ngày một mạnh và nhanh. Sợ quá, nó khóc. Nước mắt càng chảy dài trên gò má phúng phính khi nó nhớ lại một cảnh phim ma ghê rợn mà nó từng xem. Trong phim, nạn nhân cũng là một cô bé trạc tuổi nó. Cô bé đi lạc vào nghĩa địa, nơi chôn cất những thi hài chết oan. Khi cô bé đang tìm lối ra thì bỗng có một bóng ma mặc chiếc áo dài trắng, khuôn mặt trắng bệch, nát bươm bê bết máu, mái tóc đen dài xuống tận gót chân, à không, chỉ biết mái tóc rất dài thôi, bởi bóng ma ấy đâu hề có chân(!) lao đến bóp cổ cô bé. Chợt lúc đó, một bàn tay đặt nhẹ nhàng, lên vai nó. Nó hét toáng lên:
– Á á á á á á á á á á á!!!!!!!!!!!!!!!!!!
– Đừng sợ, anh Long đây mà. – Giọng nói Hải Long ân cần.
Nhận ra giọng nói quen thuộc ấy, nó biết rằng mình đã thoát chết. Nhưng vẫn sợ, nó lao đến ôm lấy Hải Long, thút thít:
– May quá…hức…em tưởng là ma…hức…em sợ…thật là may…hức…
Hải Long cũng ôm lấy nó, an ủi vài lời rồi đợi nó bình tĩnh lại, dẫn nó xuống xe. Thấy Gia Bảo đang đứng đó, nó ôm lấy anh, nức nở:
– Anh hai!!! Em sợ lắm…trong đó tối thui à…hức…em sợ ma đã bắt mình rồi…hức…hức…em sợ, sợ lắm…hức…hức…
– Ngoan nào, Hoàng Linh của anh mệnh lớn, không bị nó bắt đâu. Nín đi em, đừng sợ!- Anh nó nói ngọt.
…
Về đến nhà, nó quẹt nước mắt, không khóc nữa, vào nhà tắm. Thấy nó đã bình tĩnh hơn, Nhật Vĩnh thất thễu đến quán bar. Cậu ghét chính bản thân mình! Tại sao mỗi lần nó gặp nạn, người giải thoát nó đều là Hải Long? Tại sao mỗi lần nó khóc, người luôn bên cạnh, an ủi đều là Hải Long? Tại sao khi nó sợ hãi, cậu lại không có mặt ở đó? Tại sao là chồng mà cậu lại không thể an ủi vợ mình? Ngập chìm trong những câu hỏi tại sao ấy, Nhật Vĩnh kêu liền mấy chai rượu mạnh. Cậu dằn vặt mình, cậu chẳng thể nhìn mặt nó, cậu nghĩ mình không có tư cách để nhìn mặt nó. Thế là cậu chìm vào men rượu. Đàn ông mà, khi buồn, họ chỉ có thể nuốt nước mắt ngược vào lòng, giải sầu bằng rượu bia, đâu thế khóc hu hu như đàn bà con gái. Như thế là nhục nhã! Nhưng sao họ không nghĩ rằng, làm như vậy biết đâu lòng họ lại dễ chịu hơn?…
Về phần Hoàng Linh, tắm xong thì nó có thấy thoải mái hơn thật. Nhưng khoảng 5 phút sau, nó chợt thấy đau đầu, chóng mặt. Trán nó hơi hơi nóng. Có lẽ tại nó khóc nhiều lại đi tắm nên mệt thêm, thành ra cảm. Nó đành đi bộ ra hiệu thuốc gần nhà (nói gần vậy thôi chứ cách đó cũng phải đến 30m), tiện thể tập thể dục luôn. Ai ngờ ông trời báo hại nó. Vừa trả tiền xong, trời bỗng đổ mưa. Mưa rất to, nước mưa xối xả chảy xuống. Nghĩ đi nghĩ lại, dù sao cũng gần đây, nó chạy ào ra ngoài đường…Thế là đã cảm sẵn, giờ lại thêm ngấm nước lạnh, nó phát sốt luôn. Cơ thể nó cứ lâng lâng. Thả người xuống giường, nó thấy mệt mệt. Giờ đây trán nó nóng lắm, người con bé cứ bừng bừng hỏa khí. Mồ hôi túa ra khắp người nó. Hai con mắt thì díu dần lại. Nó thiếp đi…Khoảng 12h đêm, Nhật Vĩnh mới về. Quanh người cậu nồng nặc mùi rượu. Lên đến phòng, thấy cô bé đáng yêu, dễ thương đang ngủ yên trên giường cộng với hơi men đang chiếm cứ cơ thể, con ác thú trong người cậu trỗi dậy. Nhật Vĩnh leo lên giường, thốt lên:
– Tại sao anh lại điên dại vì em thế này? Tại sao Hải Long luôn là người bên cạnh em lúc em đau đớn, sợ hãi? Em là người đã khiến anh trở nên suy sụp như thế này, vì vậy em hãy chịu trách nhiệm đi!
Nhật Vĩnh không còn ý thức được hành động của mình nữa…”Xoẹt!!”, hình gấu bông trên áo nó bị xé làm đôi. Lúc này nó đã mở mắt được. Thấy Nhật Vĩnh đang hôn cổ nó thật điên dại, nó hét lên:
– Nhật Vĩnh, anh đang làm gì thế hả? Mau buông tôi ra, anh mà tiếp tục thì nhất định tôi sẽ hận anh cả đời!!!
Vừa nói, nó vừa yếu ớt cố đẩy người Nhật Vĩnh ra, ngăn con quái thú dừng lại. Nhưng vô ích. Nó đang rất mệt. Mà người con trai này nào có yếu ớt chăng? Không, anh ấy rất mạnh mẽ. Không gì có thể can ngăn anh ấy. Nhật Vĩnh hôn cổ nó, dần di chuyển đôi môi ấm áp xuống tấm thân trắng ngọc ngà, mềm mại quyến rũ. Chợt bàn tay anh vô tình đặt lên trán nó. Mở to mắt, anh dừng ngay lại. Trời! Trán cô bé nóng quá! Em bị sốt rồi. Thấy cô bé đáng thương đang nằm bẹp dí dưới anh, thở hổn hển một cách khó khăn, khuôn mặt đỏ bừng lên vì mệt, anh tỉnh hẳn rượu, thầm nguyền rủa con thú vật xấu xa ẩn trong mình đã suýt làm hại người anh yêu. Vội khoác áo cho nó, anh gọi điện cho bác sĩ. Khám cho nó một chặp, bác sĩ đưa Vĩnh một số thuốc. Cậu gọi nó dậy, cho nó uống luôn. Nào ngờ cơ thể quá mệt, lại vốn ghét thuốc từ nhỏ, nó vừa ngậm viên thuốc đã chạy ngay vào nhà vệ sinh nôn ọe. Nhật Vĩnh lo quá, liền trút tức giận lên ông bác sĩ:
– Ông cho thuốc kiểu đó hả?
– Ơ…cô bé không uống được do cơ thể, chứ đâu phải do tôi!- Bác sĩ thanh minh.
– Không cần nhiều lời, mau kê đơn khác đi!- Vĩnh bực tức.
Nó leo lên giường mà lòng bối rối. Chỉ tại nó mà ông bác sĩ kia bị trách oan. Có lẽ Vĩnh lo lắng cho nó quá. Lần thứ hai uống thuốc, mặc dù rất ghê và muốn ói nhưng nó cố nuốt xuống. Thấy nó khổ sở, Nhật Vĩnh cau mày:
– Em không uống được cũng không sao đâu. Đừng bắt ép mình như thế.
– Không, em ổn mà. Không anh lại mắng bác sĩ vô tội mất. – Nó gắng cười.
Nhìn nó lo cho người khác khi mình đang ốm như thế, Nhật Vĩnh bất giác cảm thấy càng yêu nó nhiều hơn. Cậu thầm hứa sẽ bảo vệ người con gái này bằng chính mạng sống của mình…Khi nó ngủ thiếp đi, Vĩnh tiễn ông bác sĩ và không quên xin lỗi về chuyện vừa xong. Rồi Vĩnh vội chạy lên lầu trông nó. Tuy đã uống thuốc nhưng nó vẫn còn cảm thấy khó chịu. Nó luôn miệng kêu (nó không có biết là mình kêu đâu nha):
– Lạnh…lạnh quá…
Nhật Vĩnh thấy thế, liền cởi áo nó ra, cởi áo mình ra!? Cậu leo lên giường, ôm chặt lấy nó, dùng thân nhiệt mình để sưởi ấm cho cô bé. Và hình như cả đêm nó không rên lạnh nữa…
Nhật Vĩnh không còn ý thức được hành động của mình nữa. Đang định xé áo nó ra, chợt Nhật Vĩnh dừng lại. Cậu thấy mô hôi trên trán Hoàng Linh nhiều lắm. Vĩnh tỉnh hẳn rượu, đưa tay lên sờ trán nó. Trời! Trán cô bé nóng quá! Em bị sốt rồi. Anh vội gọi điện cho bác sĩ. Khám cho nó một chặp, bác sĩ đưa Vĩnh một số thuốc. Cậu gọi nó dậy, cho nó uống luôn. Nào ngờ cơ thể quá mệt, lại vốn ghét thuốc từ nhỏ, nó vừa ngậm viên thuốc đã chạy ngay vào nhà vệ sinh nôn ọe. Nhật Vĩnh lo quá, liền trút tức giận lên ông bác sĩ:
– Ông cho thuốc kiểu đó hả?
– Ơ…cô bé không uống được do cơ thể, chứ đâu phải do tôi!- Bác sĩ thanh minh.
– Không cần nhiều lời, mau kê đơn khác đi!- Vĩnh bực tức.
Nó leo lên giường mà lòng bối rối. Chỉ tại nó mà ông bác sĩ kia bị trách oan. Có lẽ Vĩnh lo lắng cho nó quá. Lần thứ hai uống thuốc, mặc dù rất ghê và muốn ói nhưng nó cố nuốt xuống. Thấy nó khổ sở, Nhật Vĩnh cau mày:
– Em không uống được cũng không sao đâu. Đừng bắt ép mình như thế.
– Không, em ổn mà. Không anh lại mắng bác sĩ vô tội mất. – Nó gắng cười.
Nhìn nó lo cho người khác khi mình đang ốm như thế, Nhật Vĩnh bất giác cảm thấy càng yêu nó nhiều hơn. Cậu thầm hứa sẽ bảo vệ người con gái này bằng chính mạng sống của mình…Nhưng vẫn mệt, nước mắt nó rơi. Nó thầm nghĩ sao mấy bữa nay mình hay khóc quá. Nó đau lắm, mệt lắm. Nó khóc thổn thức. Nhật Vĩnh đưa tay lên quẹt nước mắt của nó. Giọt nước mắt lạnh lẽo kia làm tê buốt lòng anh. Suýt nữa anh đã làm hại một cô bé trong sáng, đáng yêu đang bị ốm nặng thế kia. Rồi nó thiếp đi, nước mắt vẫn lăn chầm chậmi. Nó rên lên:
– Lạnh…lạnh quá…
Nghe thế, Nhật Vĩnh liền leo lên giường, ôm chặt nó vào vòng tay ấm áp của mình, dùng thân nhiệt sưởi ấm cho nó. Hình như có hiệu quả thật. Cả đêm đó, nó ngủ bình yên trong vòng tay của Vĩnh, không hề kêu lạnh một lần nào nữa…
Sáng hôm sau. Thấy Nhật Vĩnh đang nằm trên giường và ôm mình thật chặt, nó liền đạp cậu một phát khiến Vĩnh lăn kềnh xuống nền nhà mát lạnh, hét toáng lên:
– Á á á á! Anh đã làm gì tôi thế hả?
– Ai làm gì cô chứ? Hôm qua cô kêu lạnh nên tôi mới sưởi ấm cho cô đấy chứ! Đúng là “làm ơn mắc oán” mà!- Nhật Vĩnh lờ đờ mở mắt.
“Có sao ta?”- Nó vội bới tung mớ file dữ liệu trong CPU của nó lên. Ngẫm nghĩ một lát, nó mới nhớ ra mọi chuyện đêm qua, liền ú ớ xin lỗi và cám ơn Nhật Vĩnh. Cũng nhờ thế, nó mới nhận ra hôm nay có cái hẹn với Ly, nó liền mang áo khoác vào và chạy biến đi…Do đêm qua đã lấy hết hơi ấm của mình truyền sang cho cô bé nên Nhật Vĩnh cảm thấy hơi mệt. Sau khi ăn sáng xong, cậu lên giường nằm nghỉ. Đang nhắm hờ mắt, chợt tiếng quay wheel của chú hamster của nó vang lên khiến cậu thức giấc. Ngồi dậy cằn nhằn mấy câu, Nhật Vĩnh bỗng nhìn chăm chú vào cái lồng như đang cố nhớ điều gì đó…A! Sinh nhật! Vĩnh nhớ có lần ba cậu nhắc ngày 15/6 là sinh nhật nó. Vội đứng bật dậy, cậu ra tiệm baker đặt ngay một chiếc bánh kem to thật là to, có nặn một con mèo và một con hổ đứng quay lại với nhau (chẳng là nó tuổi mèo, còn hắn tuổi hổ í mà). Về nhà, Vĩnh còn mua đồ trang trí lộng lẫy khắp nơi. Mọi việc xong xuôi đâu vào đấy rồi, Nhật Vĩnh còn ra cửa hàng trang sức, chọn lấy một cặp nhẫn đôi trông rất dễ thương. Cậu định ngay khi bữa tiệc kết thúc, cậu sẽ cầu hôn nó. Mới nghĩ thôi đã thấy cực kì hạnh phúc rồi…
Thực ra Ly gọi nó ra để tặng quà sinh nhật cho nó. Thấy nhỏ bạn thân vẫn nhớ sinh nhật của mình, nó vui lắm. Vui đến phát khóc luôn ấy chứ. Mở quà ra, nó còn xúc động, vui mừng hơn nữa. Ly tặng nó một con gấu bông cùng hàng chữ “I LOVE YOU VERY MUCH!”. Bạn ấy cũng mang theo quà của ba và dì nó. Quà của ba nó rất to. Mở giấy bọc, nó ngỡ ngàng. Một chú hamster đực cực dễ thương! Chú đang chạy vèo vèo trên chiếc wheel gỗ màu nâu. Trong thiệp, ba nó chúc mừng sinh nhật nó và không quên nhắc nó đến cuối tháng 6 phải mang về cho ba một người chồng đẹp trai, tài giỏi đấy nhé. Nó biết ông đang ám chỉ đến Nhật Vĩnh. Bất chợt, nó thở dài. Không biết anh có nhớ đến sinh nhật nó không, hay anh còn không biết hôm nay là sinh nhật nó?…
Về đến nhà, nó vừa cởi dép vào phòng khách thì…”Đoàng!”. Tiếng súng bắn pháo vang lên. Từng dải tua nhiều màu sắc đáp trên đầu nó. Đi cùng là tiếng hét:
– HAPPY BIRTHDAY MY BRIDE!!!!!
Nó sững sờ. Thật hạnh phúc. Nó không ngờ anh lại biết sinh nhật nó. Vào đến trong nhà, nó còn ngạc nhiên và hạnh phúc hơn. Trần nhà ở phòng khách và nhà bếp rực rỡ muôn màu sắc của bóng bay, những dải tua bóng loáng, và cả các bóng đèn xanh vàng trắng đỏ được bật sáng nữa chứ. Trước mặt nó, anh đang cầm một chiếc bánh kem to đùng với chú mèo xinh xắn và con hổ dũng mãnh. Đèn trong nhà được tắt hết, tất cả các tấm rèm cũng buông rủ xuống khiến 19 ngọn nến trở nên lung linh, diệu kì hơn. Văng vẳng bên tai nó là giọng của Nhật Vĩnh đang cất lên bài hát chúc mừng sinh nhật:
Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday, happy birthday
Happy birthday to you!
Nó thổi nến, thầm ước…ngày nào cũng có 100000000 điều ước để thỏa thích ước mong. Đèn lại bật sáng. Vĩnh cắt bánh cho nó. Nó cười, đưa tay ra nhận thì “Bụp!”. Chiếc bánh nằm ngoan ngoãn trên mặt nó, cạnh đó là một tiếng cười lớn:
– Ha ha ha ha ha! Nhìn cô kìa, không thấy mắt mũi đâu luôn!
Nó tức lên, vác nguyên cái bánh kem còn lại, ném vô mặt Nhật Vĩnh. Trông anh bây giờ không khác gì gấu Bắc Cực. Toàn thân trắng xóa luôn. Thấy nó muốn “chơi đùa”, cậu liền với tay lấy chai Coca- cola, xóc lên xóc xuống thật thật thật mạnh và…”Xì…”. Tiếng ga bật mở. Nguyên người nó được dội một dòng nước mát lạnh màu nâu. Chợt chai sâm- panh ở trên góc bàn đập vào mắt hai đứa. Liếc nhau vài giây, cả hai nhảy lên chụp lấy nó. Ha ha ha ha, cuối cùng nó đã là người chiến thắng! Mở bật nắp chai “Xoẹt…!” Người Nhật Vĩnh ướt đẫm từ trên xuống dưới. Nhìn nhau khiêu khích mấy giây, chợt cả hai cười phá lên, cùng nghĩ: ”Giá như sinh nhật nào cũng như thế này thì thật là vui…”
Tiệc tàn, nó thiếp đi vì quá mệt. Nhìn nó ngủ mà lòng Nhật Vĩnh cứ bồn chồn. Cậu không tặng nó nhẫn được rồi…Chợt cậu nghĩ thầm: ”Khoan đã, mình đã biết tình cảm của cô ấy đâu? Lỡ việc mình cầu hôn khiến cô ấy bối rối, lúng túng thì sao? Chậc…phải bắt nhỏ nói ra mới được. Nhưng…phải làm sao chứ?…”
Thần thời gian âm thầm trôi đi. Mới đó mà chỉ còn một tuần nữa là 3 tháng định mệnh sẽ kết thúc. Nó có cảm tình với Nhật Vĩnh, nhưng liệu anh có thích nó…? Đến cuối cùng, nếu nó vẫn không biết được tình cảm của anh, chắc có lẽ nó sẽ chôn vùi mối tình này vào dĩ vãng. Đang suy nghĩ mông lung, chợt điện thoại nó reo lên cùng tiếng nói vô cùng hốt hoảng của Ly:
– LINH…LINH…NHẬT VĨNH…ANH ẤY…BỊ TAI NẠN GIAO THÔNG RỒI!!!!
Nghe tin, tim nó muốn rơi ra ngoài. Với giọng nói run run, nó hỏi địa chỉ bệnh viện rồi chạy như bay đến đó. Vào đến hành lang phòng mổ, nó thấy anh hai, Hải Long, Tú Anh, Thảo Ly và cả Tú Quỳnh đều ở đó. Ai cũng lộ rõ vẻ hoảng hốt và lo lắng. Hai hàng nước mắt chảy dài trên má Ly. Nó vội vàng chạy tới, hỏi gấp gáp:
– Ly, Ly! Chuyện này là thế nào?
– Tớ…tớ cũng không biết là thế nào nữa. Hức…Trên đường đi chợ về, tớ thấy có đám đông đang bu quanh một vụ tai nạn nên chạy đến xem…hức…nào ngờ người đang nằm đó là Nhật Vĩnh…hức…Không hiểu sao…anh ấy không đi bằng ô tô…Tớ thấy anh ấy nằm trên một vũng máu đỏ lan khắp nơi…hức…Mắt anh Vĩnh nhắm nghiền…nhìn…sợ lắm…Tớ…tớ vội gọi cấp cứu…và gọi cho cậu ngay…hức…Người ta đang mổ cho anh ấy…Nghe đâu là bị chấn thương nặng ở đầu…Tớ sợ…
Nó như nuốt trọn lấy từng lời nói của Ly và rồi muốn nhả ngay ra lập tức. Làm sao có thể bảo nó tin vào những điều nó vừa nghe? Làm sao có thể bảo nó tin anh đã bị tai nạn? Bỗng dưng một màn đêm lạnh lẽo xuất hiện bao trùm lấy thân thể nó. Linh không thấy gì trước mắt mình nữa. Nó sợ! Phải, nó rất sợ…Nó sợ anh sẽ…Nó còn không dám nói ra từ đó…Nước mắt nó tuôn rơi làm ướt đẫm hai hàng mi cong vút…Đưa ánh mắt không còn sức sống vào cánh cửa phòng mổ, nó thẫn thờ nhìn như muốn xuyên qua cánh cửa để được thấy anh…Những 3 tiếng sau, bác sĩ mới bước ra. Nó vội chạy đến, nắm chặt lấy tay ông:
– Bác sĩ, bác sĩ!! Anh ấy sao rồi?
– Không sao. Vết thương ảnh hưởng rất sâu nhưng thật may cậu ấy đã qua khỏi nguy hiểm. Sức khoẻ cậu ấy rất tốt. Thế nên 30 phút sau, khi cậu ấy tỉnh thì mọi người có thể vào thăm.
Nghe thế, nó thở phào nhẹ nhõm. Trái tim như đã chết của nó đã đập bình thường trở lại. Khoảng hơn nửa tiếng sau, đợi cho mọi người thăm nom xong, nó mới e dè bước vào. Thấy Nhật Vĩnh đang giơ đôi mắt tròn đen nhìn chăm chú vào mình, nó thầm mong anh sẽ cười với nó. Nào ngờ, anh nói thật chậm rãi và lạnh lùng:
– Cô…là ai?
Không thể tin vào tai mình được, nó hỏi:
– Anh không biết tôi?
-…Cô…là ai?- Vĩnh lặp lại câu hỏi, vẫn với dáng vẻ lạnh lùng đó.
Bầu trời như sụp đổ lên đầu nó. 3 tiếng, phải, chỉ với 3 tiếng 6 chữ “Cô là ai”, anh đã dùng một ngọn giáo đâm thẳng qua trái tim đang rướm máu của nó. Không tin được sự thật này, nó chạy vội đến chỗ bác sĩ hỏi dồn dập về tình trạng của anh. Bác sĩ giải thích, vì chấn thương từ mũi xe vào đầu quá nặng nên nạn nhân có thể mất đi một số kí ức. Bước ra ngoài, nó dựa lưng vào cửa và thụt dần xuống. Ngồi bệt trên mặt đất, nó vùi đầu vào cách tay nhỏ bé mà khóc thầm. Tại sao ông trời lại bất công với nó như thế? Tại sao anh lại quên nó mà không phải ai khác? Tại sao anh có thể mất kí ức về nó dễ dàng đến thế? Chẳng lẽ trong trí não anh, nó rất phai mờ? Không có dũng khí để đứng trước mặt Nhật Vĩnh nữa, nó lê bước về nhà. Thật lạ! Căn biệt thự xưa nay cũng chừng đó diện tích, nhưng sao giờ lại trở nên rộng rãi, trống rỗng như thế? Thẫn thờ nhìn ngôi nhà mà nó và anh cùng trải qua bao kỉ niệm vui buồn với nhau, nó ôm lấy trái tim bé nhỏ đang nức nở, thổn thức. Từ đó, chiều nào nó cũng đợi khi không có người ở trong phòng bệnh, nó mới bước vào thăm anh. Nhưng đáp lại tấm lòng nó luôn là câu hỏi xé lòng: “Cô là ai? Sao ngày nào cũng đến đây thế? Tôi có quen cô sao?”. Và, ngày nào cũng thế, nó lại thất thễu cất bước chân nặng nhọc ra về…
Đêm nay là đêm cuối cùng của tháng thứ ba định mệnh giữa nó và anh. Nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, không có chút hơi ấm nào, nước mắt chợt lăn dài trên má nó. Lẩn thẫn ngồi dậy, nó lướt nhẹ tay lên tấm ảnh của anh đang cười tươi trong nắng. Càng ngắm nhìn anh, nó càng không muốn xa anh. Đến giờ ba mẹ Vĩnh vẫn chưa hay tin anh đã quên nó. Nhưng ngày mai, mọi người sẽ biết cả thôi. Lúc đó, có muốn nói gì với anh, chắc nó cũng chẳng thể cất lời. Nghĩ đến việc sẽ không bao giờ gặp lại anh lần nữa, nó quyết định đến thẳng bệnh viện. Bước vào phòng bệnh sặc mùi ê te, nó thấy anh đã ngủ. Ngồi xuống bên giường, nó nhìn anh ngủ. Cứ nghĩ đến việc phải xa người con trai mà nó rất yêu thương này, nước mắt nó lại rơi. Vội quay lưng đi để lấy can đảm, nó thầm thì, nhỏ thôi, nhưng đủ để anh và nó nghe: “Em thật không ngờ anh lại quên em – vị hôn thê của anh. Anh có biết, khi anh hỏi em là ai, em đã đau đớn biết chừng nào không? Em cứ nghĩ trong tim anh, em cũng có một phần nào đó chứ. Nhưng em đã lầm, trong trái tim anh, trong trí óc anh, em chẳng là gì cả, cho dù…em là hôn thê của anh. Ngày mai, 3 tháng sống chung của chúng ta sẽ kết thúc. Thật may là anh đã quên em từ tuần trước rồi, vậy nên dù ngày mai có xa nhau, chắc anh sẽ không buồn đâu. Nhưng…em thì không chắc…Em không quên được anh, em không thể không buồn, em…hức…Biết anh chẳng yêu em nhưng…hức…cứ nghĩ đến việc anh sẽ cưới một cô gái khác…tim em lại đau lắm. Anh có biết vì sao không? Em cũng chẳng biết tại sao nữa…hức…Nhưng em đoán có lẽ chính tại cái danh từ chứa đầy đau khổ và đắng cay nhưng lại ngọt ngào đến khó thở: “tình yêu” đấy đã làm trái tim em tổn thương đến thế này đây…hức hức…làm ơn hãy nhớ lại em, dù chỉ một giây thôi…hức…”. Nó khóc nức nở vì cái ham muốn đang trỗi dậy trong người nó. Tự dưng nó thấy tiếc điều ước hôm sinh nhật vô cùng. Nó chẳng cần đến 100000000 điều ước, nó chỉ cần một điều ước duy nhất. Đó là làm sao để anh có lại kí ức về nó…Bất chợt:
– Hoàng Linh, em nói thật ư?- Một giọng nói ấm áp vang lên làm nó giật mình.
Nó giật mình quay lại. Nhật Vĩnh! Anh đang ngồi đó, đưa ánh mắt âu yếm không còn lạnh lùng nhìn nó. Chẳng lẽ lời cầu xin của nó đã thấu đến ông trời? Nó lắp bắp:
– Anh…n~nhớ ra…tôi?
– Trả lời tôi đã, những điều em vừa nói là thật ư?
Mặt nó hơi ửng đỏ, từ tận đáy lòng, nó thật sự không muốn nói ra tình cảm nó dành cho anh. Nhưng bây giờ không phải là lúc để lòng kiêu hãnh lấn át nó. Nó e dè gật đầu, không quên lặp lại câu hỏi đó một lần nữa. Ai ngờ, Nhật Vĩnh ôm chầm lấy nó thay cho câu trả lời. Anh nói thật nhanh nhưng vẫn không thể giấu đi sự hạnh phúc trong đó:
– Tôi có mất trí nhớ đâu mà sao quên em được! Em ngốc thật đấy! Sao không nói với tôi những điều ngọt ngào đó sớm hơn? Em có biết những lời nói ấy có thể khiến tim tôi đập loạn nhịp không? Mà tôi có thể cưới ai được chứ? Bởi…trong tim tôi chỉ có em thôi, đồ ngốc!
Nó sững sờ. Anh cũng thích nó! Anh không biết rằng những điều nó nói khiến tim anh loạn nhịp nhưng những điều anh vừa nói lại khiến nó ngạt thở đến vui mừng. Chẳng nói chẳng rằng, Vĩnh đặt đôi môi ấm áp của anh lên bờ môi mỏng manh của nó. Cơ thể nó đang lan toả cái cảm nhận dần cái vị đặc trưng của nụ hôn đầu. Nóng bỏng như món lẩu Thái cay xè. Ấm áp như một ly cacao thơm nồng. Và…ngọt ngào như cây kẹo lollipop rực rỡ sắc màu. Sức lực của nó như tiêu tan, hoà quyện hết vào cảm giác ngọt ngào ấy. Hàng nước mắt trong suốt như pha lê lại rơi, rơi trong niềm hạnh phúc…
Sáng hôm sau, ba nó và bác Triệu rất vui khi biết nó và Vĩnh đã hoàn toàn chấp nhận việc đính hôn này. Nhưng với một ánh mắt e ngại, Mr. Triệu thông báo một tin buồn với chúng nó. Nhật Vĩnh sẽ đi du học ở Mỹ! 3 năm! Nghe tin, tay chân nó rụng rời. Anh sẽ xa nó 3 năm! Trong 3 năm, nó sẽ không thấy anh, không nói chuyện với anh, không trực tiếp nhìn thấy khuôn mặt anh được nữa. Nhưng vì tương lai của anh, nó chấp nhận. Nhật Vĩnh lúc đầu cũng phản đối mạnh mẽ, nhưng sau khi thấy nó đồng ý, anh cũng không nói thêm, chỉ gật đầu. Dù sao đây cũng sẽ là thử thách tính kiên nhẫn và tình yêu của cả hai. Đợi chờ là hạnh phúc mà!…Hôm anh đi, nó không ra tiễn. Nó sợ mình sẽ không kiềm chế được tình cảm của mình, nó sợ mình sẽ ôm lấy anh và nhất quyết không cho anh đi. Mà không, không phải nó sợ mà chắc chắn nó sẽ làm thế. Co ro trên nệm, nó ngắm nhìn bức ảnh anh mà nước mắt chảy dài. Còn anh, anh bước vào máy bay với một tâm trạng buồn bã thật khó chịu đến mức khó tả…
“30/5/201x,
Đã hai năm kể từ khi anh đi rồi nhật kí ah. Hai năm, cũng ngắn và nhanh thôi, nhưng sao đối với mình sao dài đằng đẵng như hai thế kỉ vậy. Anh cũng thật vô tâm. Anh không hề nhắn tin, gọi điện hay gửi thư cho mình trong hai năm qua, những hai năm! Sao mình nghi anh có cô tóc vàng nào bên đó rồi quá. Haizzzzz…Ghét anh ghê! Nhưng…nói vậy thôi chứ muốn ghét cũng không ghét anh được đâu nhật kí nhỉ. Buồn quá, nhớ anh thiệt luôn đó. Mà nhật kí này, mình chỉ nói điều này với nhật kí thôi nhé. Nhật kí phải giữ bí mật đấy, bởi mình xấu hổ lắm…EM YÊU ANH!”
1 năm sau,
Hôm nay nó rất rất vui. Chiều nay, anh về! Phải, chiều nay anh sẽ có mặt ở đây sau khi bắt nó mòn mỏi mong chờ anh trong ba năm. Anh nhắn tin cho nó, cái tin đầu tiên mà nó nhận được từ anh sau ba năm: “Chờ anh ở khu cỏ lau tại Phú Mỹ Hưng, “vợ” nhé!” Ra đến địa điểm anh hẹn, nó rất ngạc nhiên và bất ngờ. Một hình trái tim lớn, trong đó có dòng chữ “I LOVE YOU” được trang trí bởi những chú hạc nhỏ nhiều màu. Trong lúc nó đang sửng sốt, Nhật Vĩnh bước đến trước mắt nó. Anh lao đến, ôm nó thật chặt trong vòng tay to lớn của anh như đã kìm nén điều đó trong một thời gian rất lâu rồi. Nó trách móc:
– Ba năm qua, anh đã biến mất đi đâu rồi hả? Cả một tin nhắn thăm hỏi cũng không có!
– Nếu anh gọi điện cho em, nhắn tin cho em để rồi nghe thấy giọng nói của em, nhìn thấy dòng chữ tinh nghịch của em, anh sẽ mất hết lí trí mà chạy ngay ra sân bay mất! Em có biết, những con hạc giấy kia do chính tay anh gấp đấy! Tối nào anh cũng nghĩ đến vẻ đẹp trong sáng của em mà xếp nên các chú hạc nhiều màu kia. Tuy nhỏ nhưng chứa trong 1000 con hạc đó là tình yêu anh dành cho em!
Nghe anh nói mà nó vui quá! Tình yêu của anh vẫn chưa phai mờ một chút nào cả. Hạnh phúc, nó ôm chầm lấy anh để mà tặng cho anh một nụ hôn vụng về nhưng thật dễ thương. Các con hạc giấy rung lên trong làn gió nhẹ nhàng thoáng qua…
****** THE END ******