Trong khi đó, sau khi “được nhấp” ngụm rượu “trời ban”, hắn nhếch môi cười…Bỗng ” RẦM!!!!”, cái bàn trước mặt bị hắn đạp bể tan. Luồng sát khí đen tối bừng bừng quanh người hắn khiến ai cũng phải tránh xa. “CÔ NHẤT ĐỊNH PHẢI TRẢ GIÁ!!!”- Tên đó hét lên làm cả quán bar im lặng run sợ, tiếc thay cho cô bé xinh đẹp đen đủi kia…
“2/3/200x,
Á! Á! Á! Á! Á! Năm nay đúng là một năm đại đại đại xui xẻo của mình. Ông trời ơi, nếu kiếp trước con có phạm tội gì thì con xin đắc đạo sửa chữa kiếp này, chứ cứ trừng phạt con kiểu này thì cũng có ngày con chết vì tăng xông mất!” Đóng quyển nhật kí cái “rập”, nó trùm đầu vào chăn, thầm nguyền rủa cho tên kia gặp đại hạn cả tuần, không, cả năm, à mà không, cả đời luôn đi ( vậy mà kiu đắc đạo sửa chữa ) mà chẳng biết rằng hắn chính là người sẽ gây ra sóng gió trong đời nó…
6: 15am, như thường lệ, nó cùng đi học với Ly. Nhưng ngày hôm nay sao khác với mọi khi quá! Ly có vẻ dửng dưng, lạnh nhạt với nó. Không còn tiếng cười nói như mọi hôm nữa, nó cảm thấy là lạ và khó chịu. Nó bắt chuyện, gây chú ý với Ly nhiều hơn nhưng bạn ấy chỉ trả lời tấm chân tình của nó bằng cái gật đầu hay lắc nhẹ, không mở miệng lấy nửa lời cho đến khi tan học. Ly bảo nó có việc bận nên về trước. Nó gật đầu kèm theo một nụ cười thật tươi nhưng đáp lại chỉ là cái quay lưng bước đi (quê ghê cơ!^_^). Hụt hẫng, trống rỗng, nó lặng lẽ bước xuống cầu thang, nghĩ xem mình đã làm gì mà Ly bỗng ghét mình đến thế…Xuống tới sân trường, nó chợt khựng lại. Sao hôm nay nhiều điều kì lạ xảy ra quá vậy nè! Trước mắt nó là một sự im lặng, vắng tanh bao trùm. Không còn cái ồn ào, ầm ĩ; không còn sự náo nhiệt, lộn xộn của buổi tan học thường ngày nữa. Cứ như mọi người đã hẹn nhau biến mất mà không nói với nó vậy. Cả sân trường giờ đây chỉ còn mình nó cô độc…Một cơn gió thoảng qua làm nó sởn gai ốc…Chưa kịp chạy khỏi sự rùng rợn này, bỗng…”Brừ m m…Brừ m m…”- tiếng động cơ giòn giã giữ chân nó lại. Khoảng chục chiếc xe mô tô phân khối lớn chạy vào cổng trường theo một vòng tròn, bao vây nó. Khi biết chắc con mồi đã nằm gọn trong tay, 10 tên con trai cỡ hơn 20 tuổi bước xuống xe, cúi người trước mặt nó:
– Ông chủ đang đợi, mời tiểu thư về nhanh cho ạ!
“Cái quái gì? Làm sao ông ấy biết được chỗ này chứ?…Nhất quyết không về, như thế chẳng phải mình đầu hàng không điều kiện sao? Phải cho ông ta hối hận một phen vì đã đuổi mình mới được! Giờ làm sao ta?”- Nó suy nghĩ. Chợt bóng đèn nó tắt bấy lâu bừng sáng. Nó lại giở chiêu cũ…Không nói gì, nó giả vờ ngoan ngoãn đi theo. Bỗng nó dừng lại, đưa ánh mắt về một phía xa xăm nào đó. Đưa tay lên che miệng, nó tỏ vẻ rất hốt hoảng. Giữ nguyên vẻ mặt và điệu bộ đó trong 5s, nó hét lớn:
– Trời…trời ơi!…Đứa bé…đứa bé con ở kia…thằng bé…SẮP NGÃ TỪ LẦU BỐN RỒI! AI ĐÓ MAU CHẠY LẠI CỨU ĐI!
Theo phản xạ tự nhiên, đám vệ sĩ quay lại nhìn. Chỉ chờ có thế, nó bay lên tung một chưởng ngay ngực của tên đứng trước mặt nó. Thừa cơ, Anh Thư tháo chạy. Nhưng đời làm gì có chuyện suôn sẻ đến thế! Chờ ngoài cổng trường là một người con trai đang đứng tựa vào con SLR Mclaren Roadster. Người đó trông thật sự rất cuốn hút. Anh ấy cao khoảng 1m85, dáng người chững chạc, làn da rám nắng, rất là đàn ông. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng, mái tóc đen dài ngang gáy. Chiếc mũi cao thẳng, đôi môi tuy mỏng nhưng càng nhìn lại càng thích. Bộ vest ngay ngắn trên người cùng đôi giày thể thao đen bóng khiến anh ấy cực kì manly and handsome. Quanh người anh còn toả ra một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng. Đó là Lê Nguyễn Gia Bảo, 18 tuổi – con trai chủ tịch tập đoàn trang sức F. L đứng thứ 3 toàn quốc (phần I có nói đến). Nó sững sờ:
– Anh…anh hai!? Anh về rồi sao?
– Uh. Về một phát lại phải đến đón em đây. Sao em phá thế hả, anh mới rời mắt có…1 năm mà đã làm ba lo lắng rồi! Mau về nhà thôi!- Anh ấy mắng yêu nó.
– Không, em không về. Dù là anh hai hay ông trời đến đón đi nữa em cũng không về. Ba đuổi em rồi mà. Nếu ông ấy đến đây xin lỗi thì em về!- Nó bướng bỉnh.
– Em thật là…Anh nó chưa dứt câu thì một giọng nói đanh thép vang lên:
– Ba còn chưa phạt con về cái tội đi làm ở quán bar mà còn ra điều kiện nữa sao?
Nó ngạc nhiên quay lại:
– Ơ…ba…làm sao ba biết?
– Làm sao ba không biết? Mau về nhà ngay!
– K- không, ba không xin lỗi con không về!- Nó ngập ngừng giây lát rồi quả quyết.
-…Thôi được rồi, ba nhường con một nước: B- A X- I- N L- Ỗ- I, được chưa? Giờ lên xe đi, mấy tháng qua không có con đúng là nhà thiếu tiếng cười thiệt!
– Hì hì, giờ ba mới biết lực hút của con ah? Để con về với anh cũng được.
– Uhm…ba cũng còn công việc ở công ty. Mà về rồi tắm rửa đi, nhìn con bê bết quá!- Ba nó lắc đầu rồi bước lên xe.
– Ba thiệt là…Anh về hồi nào vậy?- Nó quay sang hỏi Gia Bảo.
– Mới hôm qua thôi. Vừa về tới nhà là bị triệu cổ đi tóm em đó.
Nó gãi gãi đầu (do ngượng hay do bẩn vậy ta?), hỏi:
– Mà…bà ta vẫn còn ở nhà hả?
– Chứ còn ở đâu nữa? Mau lên xe đi, nghe nói thời gian qua vắng em, bà ấy tung hoành ngang dọc lắm đó!- Anh nó thở dài.
Nó tỏ vẻ khó chịu, leo lên xe. Trên đường về, nó vắt óc nghĩ cách để tống khứ bà ta…
Về đến nhà, Gia Bảo và nó bước xuống. Hai hàng người giúp việc đứng chờ sẵn từ cửa nhà ra tới cổng, cúi chào:
– Thiếu gia, tiểu thư đã về!!!
Lâu rồi không được cung phụng như thế, nó thấy ngường ngượng thế nào ấy. Lấy lại tinh thần, nó tự tin tiến thẳng vào trong. Vừa vào đến cửa nhà, một phụ nữ bỗng chạy vội ra nắm tay nó:
– Ôi, con đã về rồi! Mẹ lo cho con nhiều lắm đó!
Đó là một phụ nữ Tây trẻ đẹp. Bà ấy có một mái tóc vàng xoăn dài hơn vai. Đôi mắt to tròn, hàng mi dài cong, dáng người cao đẹp. Là người Tây nên bà ta sở hữu chiếc mũi cao thẳng và làn da trắng mịn. Đôi khuyên tai bằng vàng cùng bộ quần áo chói sáng trên người càng làm nổi bật vẻ giàu sang của bà ta. Đó là Maria – mẹ kế của nó.
Nó im lặng không đáp, liếc mắt nhìn tay bà ta đang động vào tay nó rồi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt bà ta. Ms. Maria vội rụt tay lại. Nó vừa đi vừa nói:
– Nếu để bất cứ bộ phận nào trên cơ thể của bà đụng vào tôi một lần nữa, COI CHỪNG ĐÓ!!!!
“Con nhỏ chết tiệt, ông ta rước nó về lại đây làm gì không biết! Dawn it!!- Maria rủa thầm trong bụng.
Khoảng 2: 00pm. Ba nó từ công ty về nhà. Nó vui mừng chạy xuống đón. Thấy nó, Mr. Lê cởi áo khoác đưa cho quản gia và đi thẳng vào vấn đề luôn:
– Con chuẩn bị tươm tất đi nhé! Tối này đi ăn với ba!
Không cần suy nghĩ nhiều, nó nhảy lên ghế nằm rồi hỏi:
– Với ai ba? Mà thôi, cái đó cũng chẳng quan trọng. Dù là ai thì con cũng cho bờ xuống ruộng.
– Ha ha ha, ta thách con đấy! Đối tượng không phải thường đâu, con chủ tịch tập đoàn dầu khí T. B đứng thứ 2 nước ta đó!- Ba nó cười lớn.
– Chủ tịch tập đoàn T. B ah? Sao con nghe quen quen?…A! Mr. Triệu đúng không? Nếu là bác ấy thì con đi liền.
– Thích bác ấy đến kia ah?
– Vâng, Mr. Triệu là người tặng con bùa hộ mệnh này cơ mà!- Vừa nói, nó vừa nâng niu sợi dây chuyền bằng bạc đeo trên cổ.
– À, tối nay sẽ giải thích về cái đó nữa!
– Ủa…giải thích gì ạ?- Nó ngơ ngác.
– Tò mò thì cứ đến tối nay rồi biết!- Ba nó bí hiểm khiến nó cũng thấy phấn khích hơn.
6: 15am, như thường lệ, nó cùng đi học với Ly. Nhưng ngày hôm nay sao khác với mọi khi quá! Ly có vẻ dửng dưng, lạnh nhạt với nó. Không còn tiếng cười nói như mọi hôm nữa, nó cảm thấy là lạ và khó chịu. Nó bắt chuyện, gây chú ý với Ly nhiều hơn nhưng bạn ấy chỉ trả lời tấm chân tình của nó bằng cái gật đầu hay lắc nhẹ, không mở miệng lấy nửa lời cho đến khi tan học. Ly bảo nó có việc bận nên về trước. Nó gật đầu kèm theo một nụ cười thật tươi nhưng đáp lại chỉ là cái quay lưng bước đi (quê ghê cơ!^_^). Hụt hẫng, trống rỗng, nó lặng lẽ bước xuống cầu thang, nghĩ xem mình đã làm gì mà Ly bỗng ghét mình đến thế…Xuống tới sân trường, nó chợt khựng lại. Sao hôm nay nhiều điều kì lạ xảy ra quá vậy nè! Trước mắt nó là một sự im lặng, vắng tanh bao trùm. Không còn cái ồn ào, ầm ĩ; không còn sự náo nhiệt, lộn xộn của buổi tan học thường ngày nữa. Cứ như mọi người đã hẹn nhau biến mất mà không nói với nó vậy. Cả sân trường giờ đây chỉ còn mình nó cô độc…Một cơn gió thoảng qua làm nó sởn gai ốc…Chưa kịp chạy khỏi sự rùng rợn này, bỗng…”Brừ m m…Brừ m m…”- tiếng động cơ giòn giã giữ chân nó lại. Khoảng chục chiếc xe mô tô phân khối lớn chạy vào cổng trường theo một vòng tròn, bao vây nó. Khi biết chắc con mồi đã nằm gọn trong tay, 10 tên con trai cỡ hơn 20 tuổi bước xuống xe, cúi người trước mặt nó:
– Ông chủ đang đợi, mời tiểu thư về nhanh cho ạ!
“Cái quái gì? Làm sao ông ấy biết được chỗ này chứ?…Nhất quyết không về, như thế chẳng phải mình đầu hàng không điều kiện sao? Phải cho ông ta hối hận một phen vì đã đuổi mình mới được! Giờ làm sao ta?”- Nó suy nghĩ. Chợt bóng đèn nó tắt bấy lâu bừng sáng. Nó lại giở chiêu cũ…Không nói gì, nó giả vờ ngoan ngoãn đi theo. Bỗng nó dừng lại, đưa ánh mắt về một phía xa xăm nào đó. Đưa tay lên che miệng, nó tỏ vẻ rất hốt hoảng. Giữ nguyên vẻ mặt và điệu bộ đó trong 5s, nó hét lớn:
– Trời…trời ơi!…Đứa bé…đứa bé con ở kia…thằng bé…SẮP NGÃ TỪ LẦU BỐN RỒI! AI ĐÓ MAU CHẠY LẠI CỨU ĐI!
Theo phản xạ tự nhiên, đám vệ sĩ quay lại nhìn. Chỉ chờ có thế, nó bay lên tung một chưởng ngay ngực của tên đứng trước mặt nó. Thừa cơ, Anh Thư tháo chạy. Nhưng đời làm gì có chuyện suôn sẻ đến thế! Chờ ngoài cổng trường là một người con trai đang đứng tựa vào con SLR Mclaren Roadster. Người đó trông thật sự rất cuốn hút. Anh ấy cao khoảng 1m85, dáng người chững chạc, làn da rám nắng, rất là đàn ông. Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng, mái tóc đen dài ngang gáy. Chiếc mũi cao thẳng, đôi môi tuy mỏng nhưng càng nhìn lại càng thích. Bộ vest ngay ngắn trên người cùng đôi giày thể thao đen bóng khiến anh ấy cực kì manly and handsome. Quanh người anh còn toả ra một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng. Đó là Lê Nguyễn Gia Bảo, 18 tuổi – con trai chủ tịch tập đoàn trang sức F. L đứng thứ 3 toàn quốc (phần I có nói đến). Nó sững sờ:
– Anh…anh hai!? Anh về rồi sao?
– Uh. Về một phát lại phải đến đón em đây. Sao em phá thế hả, anh mới rời mắt có…1 năm mà đã làm ba lo lắng rồi! Mau về nhà thôi!- Anh ấy mắng yêu nó.
– Không, em không về. Dù là anh hai hay ông trời đến đón đi nữa em cũng không về. Ba đuổi em rồi mà. Nếu ông ấy đến đây xin lỗi thì em về!- Nó bướng bỉnh.
– Em thật là…Anh nó chưa dứt câu thì một giọng nói đanh thép vang lên:
– Ba còn chưa phạt con về cái tội đi làm ở quán bar mà còn ra điều kiện nữa sao?
Nó ngạc nhiên quay lại:
– Ơ…ba…làm sao ba biết?
– Làm sao ba không biết? Mau về nhà ngay!
– K- không, ba không xin lỗi con không về!- Nó ngập ngừng giây lát rồi quả quyết.
-…Thôi được rồi, ba nhường con một nước: B- A X- I- N L- Ỗ- I, được chưa? Giờ lên xe đi, mấy tháng qua không có con đúng là nhà thiếu tiếng cười thiệt!
– Hì hì, giờ ba mới biết lực hút của con ah? Để con về với anh cũng được.
– Uhm…ba cũng còn công việc ở công ty. Mà về rồi tắm rửa đi, nhìn con bê bết quá!- Ba nó lắc đầu rồi bước lên xe.
– Ba thiệt là…Anh về hồi nào vậy?- Nó quay sang hỏi Gia Bảo.
– Mới hôm qua thôi. Vừa về tới nhà là bị triệu cổ đi tóm em đó.
Nó gãi gãi đầu (do ngượng hay do bẩn vậy ta?), hỏi:
– Mà…bà ta vẫn còn ở nhà hả?
– Chứ còn ở đâu nữa? Mau lên xe đi, nghe nói thời gian qua vắng em, bà ấy tung hoành ngang dọc lắm đó!- Anh nó thở dài.
Nó tỏ vẻ khó chịu, leo lên xe. Trên đường về, nó vắt óc nghĩ cách để tống khứ bà ta…
Về đến nhà, Gia Bảo và nó bước xuống. Hai hàng người giúp việc đứng chờ sẵn từ cửa nhà ra tới cổng, cúi chào:
– Thiếu gia, tiểu thư đã về!!!
Lâu rồi không được cung phụng như thế, nó thấy ngường ngượng thế nào ấy. Lấy lại tinh thần, nó tự tin tiến thẳng vào trong. Vừa vào đến cửa nhà, một phụ nữ bỗng chạy vội ra nắm tay nó:
– Ôi, con đã về rồi! Mẹ lo cho con nhiều lắm đó!
Đó là một phụ nữ Tây trẻ đẹp. Bà ấy có một mái tóc vàng xoăn dài hơn vai. Đôi mắt to tròn, hàng mi dài cong, dáng người cao đẹp. Là người Tây nên bà ta sở hữu chiếc mũi cao thẳng và làn da trắng mịn. Đôi khuyên tai bằng vàng cùng bộ quần áo chói sáng trên người càng làm nổi bật vẻ giàu sang của bà ta. Đó là Maria – mẹ kế của nó.
Nó im lặng không đáp, liếc mắt nhìn tay bà ta đang động vào tay nó rồi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt bà ta. Ms. Maria vội rụt tay lại. Nó vừa đi vừa nói:
– Nếu để bất cứ bộ phận nào trên cơ thể của bà đụng vào tôi một lần nữa, COI CHỪNG ĐÓ!!!!
“Con nhỏ chết tiệt, ông ta rước nó về lại đây làm gì không biết! Dawn it!!- Maria rủa thầm trong bụng.
Khoảng 2: 00pm. Ba nó từ công ty về nhà. Nó vui mừng chạy xuống đón. Thấy nó, Mr. Lê cởi áo khoác đưa cho quản gia và đi thẳng vào vấn đề luôn:
– Con chuẩn bị tươm tất đi nhé! Tối này đi ăn với ba!
Không cần suy nghĩ nhiều, nó nhảy lên ghế nằm rồi hỏi:
– Với ai ba? Mà thôi, cái đó cũng chẳng quan trọng. Dù là ai thì con cũng cho bờ xuống ruộng.
– Ha ha ha, ta thách con đấy! Đối tượng không phải thường đâu, con chủ tịch tập đoàn dầu khí T. B đứng thứ 2 nước ta đó!- Ba nó cười lớn.
– Chủ tịch tập đoàn T. B ah? Sao con nghe quen quen?…A! Mr. Triệu đúng không? Nếu là bác ấy thì con đi liền.
– Thích bác ấy đến kia ah?
– Vâng, Mr. Triệu là người tặng con bùa hộ mệnh này cơ mà!- Vừa nói, nó vừa nâng niu sợi dây chuyền bằng bạc đeo trên cổ.
– À, tối nay sẽ giải thích về cái đó nữa!
– Ủa…giải thích gì ạ?- Nó ngơ ngác.
– Tò mò thì cứ đến tối nay rồi biết!- Ba nó bí hiểm khiến nó cũng thấy phấn khích hơn.
Khoảng 7: 00pm. Nó ăn vận trông thật xinh đẹp. Trong chiếc váy lửng cùng chiếc cài tóc đáng yêu, nó giống như một cô công chúa bé nhỏ dễ thương. Vì là buổi gặp mặt của nó nên Gia Bảo không đi. Tại nhà hàng Cung Đình (một nhà hàng nổi tiếng ở Tp. HCM):
Bên trong không có lấy một người ngoài những anh chị phục vụ đầy kinh nghiệm. Thì ra Mr. Lê đã bao trọn Cung Đình cả đêm nay. Theo ba nó lên cầu thang, nó thấy một chiếc bàn to và bốn cái ghế được chạm khắc tinh xảo, trên bàn còn có chiếc đèn cầy rất thơ mộng. Chỗ ngồi ấy được đặt gần sát cửa sổ, nhìn ra là thấy ngay một bầu trời đêm đầy sao lãng mạn. Nó và ba nó ngồi xuống. Khoảng 5 phút sau, một giọng nói trầm ấm vang lên:
– A! Hai bố con đã đến rồi à? Chà, xem ai đây nào? Ôi, cô công chúa mất tích đã quay về rồi sao?
Mr. Triệu vừa bắt tay chào với Mr. Lê, vừa mỉm cười với nó đang đứng dậy chào ông. Gọi vài ly rượu và mấy món nhắm ra trước, hai ông bạn già cùng ngồi hàn huyên với nhau. Sau khi bàn xong chuyện công việc, Mr. Triệu quay ra hỏi nó:
– Sao, cuộc sống tự lập thế nào? Bác nghe bố cháu nói cháu đã làm hồ sơ giả với tên Kiều Mĩ Anh Thư để trốn bố cháu đấy à?
Nó xấu hổ rồi cười trừ:
– Ơ…Bác đừng nói là hồ sơ giả, nghe cứ như là tội pháp í, phải nói là “hồ sơ dự bị” mới đúng!
– Ha ha ha, phải…phải, là “hồ sơ dự bị”! May cho cháu đấy, chứ không nhà trường mà biết đó là “hồ sơ dự bị” thì cháu bị đuổi học như chơi ấy chứ! Mà nghe nói cháu đến làm ở quán bar hả?
– À…vâng. Nhưng cháu chỉ biểu diễn kiếm tiền thôi, không làm gì khác cả! Đáng ra cháu nên làm ở một quán ăn nào đó mới phải, nhưng hình như cháu không hợp với công việc phục vụ cho lắm, đụng đâu là bể đó ah!- Nó gãi đầu gãi tai.
– Con gái hậu đậu lại còn khoe, chưa đánh đã khai rồi! Ba còn chưa nạt con về cái tội làm công việc đó đấy!- Ba nó mắng yêu.
Ông Triệu đỡ lời:
– Thôi, anh Lê bỏ qua cho cháu nó đi! Tuổi trẻ còn khờ dại mà, vả lại Hoàng Linh có làm gì tổn thất đến danh dự con gái đâu, ngược lại nó biết tự lực cánh sinh thế là tốt đấy!
– Bác Triệu quả là tâm lí! Ba phải “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu” bác ấy nhé!- Nó nịnh ngọt.
– Hừ, cứ luôn luôn thế kia để cô tung hoành khắp nơi, làm tôi ngày càng đau đầu ah?
Ba bác cháu liền cười giòn giã. Ngưng chưa kịp dứt tiếng thì một giọng nói rất quen vang lên từ ngoài cửa:
– CÁC ANH CÓ BỎ RA NGAY KHÔNG? ĐÃ ĐẨY TÔI ĐẾN ĐÂY RỒI MÀ VẪN CÒN GIỮ CHẶT LẤY TÔI LÀM GÌ HẢ? GAY HẾT CẢ ĐÁM RỒI AH? MAU BUÔNG RA COI, KHÔNG TÔI ĐUỔI VIỆC HẾT ĐẤY!!!
Nó nhìn ra. Cha mẹ ơi! Đúng là “ghét của nào trời trao của ấy” mà! Tên con trai đang hùng hổ bước đến chính là tên bị nó cho “uống rượu miễn phí” ở quán bar Bướm Đêm. Tên kia cũng lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy đứa con gái mà theo hắn là “có mắt như mù, có tai như điếc, chỉ có mồm là như không câm” lại đang ngồi ở kia. Sững sờ giây lát, hắn bỗng cảm thấy thú vị và phấn khích muốn được biết sự thật sắp được hé lộ về con bé đó. Cúi chào Mr. Lê và Mr. Triệu xong, hắn ngồi xuống nhếch môi cười đểu với nó. Nó liền “lịch sự” đáp lại bằng cái hất cằm đầy kiêu ngạo. Như là “thần giao cách cảm”, hai ông bố liền đá chân tụi nó ngầm ý cần “biết điều” một tí đi, không là về nhà được uống “baca- bala” đấy. Tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời, nó cười khiêu khích:
– Không ngờ lại “được” gặp anh ở đây! Đúng là “oan gia ngõ hẹp” mà!
– Ha ha, tôi cũng thật vinh dự đã được uống rượu do chính tiểu thư tập đoàn F. L rót. Mà…nhìn cô tôi dám khẳng định rằng “người đẹp vì lụa” quả không sai!- Hắn cùng cười nửa miệng đáp lại sai khi liếc nhìn nó.
Bác Triệu vội cắt ngang bầu không khí toàn chứa SO2, CO2, CH4, khí độc lẫn khí nóng này:
– Nói vậy tức là hai đứa đã gặp nhau rồi sao? Đúng là tình duyên, tình duyên!
“Tình duyên gì chứ, nghiệt duyên thì có!”- Nó thầm nghĩ mà không biết ai kia cũng đang nghĩ y chang như thế, cả dấu phẩy cũng không khác.
– Mà cháu tên là gì nhỉ?- Ba nó hỏi hắn.
– À vâng, mãi ngắm cô con gái “hiền thục, nết na” của bác, cháu quên giới thiệu. Cháu là Triệu Quách Nhật Vĩnh, 18 tuổi, học lớp 12A tại trường Shine, còn trai ông Triệu Quách Nhật Lam – chủ tịch tập đoàn T. B đang ngồi trước mặt bác đây.
– Hứ, đã kĩ vậy sao không nói luôn dân tộc, ngôn ngữ, nhóm máu, sở thích, chỉ số IQ, chiều cao, cân nặng, ca sĩ- nhóm nhạc thần tượng, môn thể thao ưa thích và số đo 3 vòng luôn đi. – Nó nhìn hắn bằng nửa con mắt.
Thế nhưng Nhật Vĩnh chẳng phải tay vừa, hắn nhớ từng chữ của nó và trả lời lần lượt:
– Vâng, tiểu thư đã hỏi thì tôi xin thưa. Tôi là dân tộc Kinh, biết các ngôn ngữ Việt, Anh, Trung, Pháp nhưng nói tiếng Việt là chủ yếu, thuộc nhóm máu O, thích chơi đàn ghi- ta. IQ khoảng 210 đơn vị, cao 1m84, nặng 65kg, không thần tượng ca sĩ- nhóm nhạc nào cả. Thích chơi bóng rổ và số đo 3 vòng là 98- 77- 98. Tiểu thư đây còn muốn biết gì nữa?
Hai đứa trừng mắt nhìn nhau, sấm chớp nổ đùng đùng phía trên. Ba nó lắc đầu:
– Mấy đứa này thật là…
– Không sao! “Yêu nhau nhiều cắn nhau đau” ấy mà!- Bác Triệu nói.
– Uhm, hi vọng thế. Giờ ta bàn việc chính đi. – Mr. Lê gật đầu với Mr. Triệu.
– Ơ, VIỆC CHÍNH GÌ CƠ Ạ?- Cả hai cùng đồng thanh.
– ĐỪNG CÓ BẮT CHƯỚC TÔI!!!- Cả hai lại cùng đồng thanh.
– Ha ha ha, thật là “tâm đầu ý hợp”!- Ba nó cười lớn.
– Phải. – Bác Triệu cũng cười rồi quay sang hai đứa chúng nó:
– Các con có biết tại sao cả hai lại có hai sợi dây chuyền giống nhau không?
Nó và Nhật Vĩnh ngẩn người, vội kiểm tra lại. Trời! Giống y đúc từ kích cỡ cho đến hình dáng, chất liệu và cái mặt nạ thiên sứ. Ba nó giải thích:
– Hồi hai đứa còn nhỏ, ba và bác Triệu đã hứa mai này sẽ làm thông gia với nhau. Vì vậy hai sợi dây này chính là vật đính ước của hai nhà.
“Cái quái gì? Vật…vật đính ước!? Chẳng lẽ ý ba nó là nó và…hắn…sẽ…?”- Nó tự dưng nổi da gà (nghĩ gì vậy ta ). Nhật Vĩnh liền nói:
– Ý bác là con và cô ta, à không, cô ấy sẽ phải kết hôn sao? Sao lại có chuyện vô lí như thế??
Ông Triệu nói tiếp:
– Ba và bác Lê cũng thấy không ổn nên đã quyết định cho các con 3 tháng để suy nghĩ. Trong 3 tháng ấy, hai đứa sẽ sống chung với nhau tại một căn biệt thự ba đã mua. (giàu ghê ta, lỡ tụi nó nhất quyết không lấy nhau thì sao?? A! Thì cho t/g chứ còn gì!! )
– SAO CƠ? SỐNG CHUNG!??- Hai đứa suýt té xỉu.
– Ừ. Chẳng phải bọn trẻ các con cần phải có “quá trình tìm hiểu lẫn nhau” trước khi dẫn đến đám cưới đó sao? Sống chung đơn giản chỉ là một “chất xúc tác nhẹ” thôi mà!
Nó vội nói:
– Không được. Con và anh ấy còn chưa tốt nghiệp phổ thông. Làm sao có thể sống chung cho được? Với lại anh ấy cũng đâu có…
– ĐỒNG Ý! CON CHẤP NHẬN CHUYỆN NÀY!!!- Nhật Vĩnh ngắt lời nó.
– Anh bị làm s-…- Nó chưa nói hết thì ba nó lên tiếng:
– Con không đồng ý coi như thủ phạm giết Dolly là con đấy!
Chạm đến Dolly là chạm đến thú cưng của nó. Mà chạm đến thú cưng của nó lại là chạm đến điểm yếu của nó. Theo tính chất bắc cầu suy ra ba nó đã nắm được điểm yếu của nó. Chần chừ giây lát, nó miễn cưỡng đưa ra quyết định:
– Con đồng ý!!!
Khi cuộc nói chuyện đã tàn, đáng ra Mr. Triệu và Mr. Lê về nhà còn tụi nó phải đến thẳng căn biệt thự trị giá hàng trăm triệu đô kia. Nhưng vì say quá nên chúng nó cần đưa hai ông bố về đã rồi sáng mai mới qua đó. Về đến nhà, nó chạy vội vào bồn nước, lấy tay chấm chấm vài mấy giọt lên mặt. Giữ nguyên khuôn mặt đầy vẻ đau khổ, nó và phòng Gia Bảo nức nở:
– Hu hu hu hu hu…anh…hức…hai…hức… ba…hức…ghét em nên…hức hức…đuổi em đó…ba…hức…bắt em…hức hức hức…sống chung với tên…hức…em ghét…Em mới…hức…có 17 tuổi à…không chịu…hức…đ~âu…hức…hu hu hu hu!!!!! (giả nai kinh, đóng phim được đấy )
Anh nó đưa tay lên quẹt “nước mắt” của nó rồi nếm thử, bảo:
– Bữa sau muốn được anh cảm thông thì làm cho thật nhé, lấy nước muối mà bôi, lấy nước lạnh hông xúc động được đâu! Mà sống chung là sao?
Nó xấu hổ chùi hết nước trên mặt rồi bực tức:
– Chỉ vì một lời hứa vớ vẩn mà ba bắt em sống chung với một đứa con trai 18 tuổi, anh nói xem có vô lí không?
– Sao lại vô lí? Ba là chủ tịch một tập đoàn lớn, lời hứa tựa như lời vua, sao có thể quịt được? Sống chung đúng là có hơi quá, nhưng…nếu là với em thì anh chàng kia mới là người phải lo ấy chứ!
– Hứ, anh và ba đều như nhau. Chỉ thích bắt nạt em, lại còn bênh nhau chằm chằm. Không thèm nói chuyện với anh nữa. – Nó giận dỗi bỏ về phòng.
“Nhỏ ngốc! Mà không biết ai xui xẻo dính phải nó thế nhỉ?”- Gia Bảo lắc đầu rồi lại chăm chú dán mắt vào quyển “100 điều doanh nhân trẻ cần biết”.
…
Nó leo lên giường, bực bội về thái độ của anh hai nó. Bình thường, khi nó gặp rắc rối, anh nó đều ra tay cứu giúp, nhưng không hiểu sao lần này ảnh lại vô tâm như thế, có lẽ tại đây là việc ba quyết định. Mãi suy nghĩ về cuộc sống sau này, nó chìm dần vào giấc ngủ…
Sáng hôm sau, khi bữa sáng kết thúc trong sự van nài, nịnh bợ, năn nỉ, van xin của nó nhưng không được ngó ngàng gì đến, nó đành say bye- bye với ngôi nhà thân yêu, chào tạm biệt các chị giúp việc dễ thương, then, nó buồn bã xách vali xuống nhà (tội nghiệp con bé, mới 17 tuổi đã bị đuổi, chậc chậc…). Bỗng Mary chạy xuống, với cái khăn mùi soa ướt đẫm, bù lu bù loa, bịn rịn với nó:
– Ôi, con gái đáng yêu của mẹ đã phải đi rồi sao? Con mới về có một ngày thôi mà! Hay mẹ xin ba cho con nhé!
Nó nhếch môi cười:
– Được đấy, “con” cũng chẳng muốn xa “mẹ” đâu, “mẹ” xin cho con nha!
– Ơ, chuyện đó…chắc mẹ không xin được đâu…con cũng biết tính cách ba con mà!- Bà ta vội chữa cháy.
– Ha ha ha, bà mà thuyết phục được ba tôi chắc lúc đó tôi quy tiên rồi quá! Mà cũng đừng xưng hô thân mật mẹ mẹ con con như thế, ghê rợn lắm! Đừng tưởng tôi không có nhà thì bà thích làm gì thì làm, anh hai còn thông minh, đáo để hơn tôi đấy. Với lại chỉ vì khuôn mặt bà có đôi nét, chỉ đôi nét giống mẹ tôi nên ba mới lấy bà về thôi, đừng mong ba sẽ bênh vực bà. Sẽ có ngày chính tay tôi tìm cách hợp pháp đuối bà ra khỏi căn nhà mà mẹ tôi đã từng sống này. – Nó gay gắt nhấn mạnh từng câu từng chữ khiến Mrs. Mary không dám hé môi thêm lời nào.
Quay ra xách vali, chưa kịp làm mặt lạnh với anh hai thì một giọng nói rất chi là quen vang lên ngoài cửa:
– Gia Bảo, cậu về mà sao không thèm đến nhà tụi tớ? Có biết 1 năm qua chúng tớ nhớ cậu lắm không hả?
Hỡi thần tạo hóa, sao lại làm ra một quả đất tròn đến thế? Trái Đất không chỉ tròn mà còn cực kì nhỏ hẹp nữa! Mấy tên đang bước vào đều là những người mà nó quen, lại quen trong các tình huống rất oái oăm nữa chứ! Tên mới nói là Hải Long, tên đang vẫy tay chào là Tú Anh, và tên đang bước vào là…vị hôn thê của nó – Nhật Vĩnh!!? Nó chưa kịp thoát ra khỏi cú sock thì anh nó mỉm cười lại với họ:
– Thì đang định đến nè, tại phải tiễn đứa em về nhà chồng đó mà!!!
“Ôi, muốn đạp anh hai bẹp dí như đạp chết một con gián luôn quá! Cái gì mà “nhà chồng”? Thật là uất ức mà chết mất thôi!”- Nó điên tiết.
Hải Long thấy nó đang bốc khí nóng, ngạc nhiên hỏi:
– Cô làm cái quái gì ở đây vậy?
– Nhà tôi, tôi không có quyền đứng đây ah?- Nó thản nhiên đáp.
– Nhà cô? Vậy tức là…cô…là…- Tú Anh cũng ngạc nhiên khi thấy nó.
– Lê Nguyễn Hoàng Linh – tiểu thư tập đoàn trang sức F. L hân hạnh được gặp mặt các quý công tử. – Nó giả vờ lịch sự cúi xuống chào.
– CÁI GÌ…TIỂU THƯ Ư? TẬP ĐOÀN F. L Ư? CÔ Ư?- Hải Long cùng Tú Anh trố mắt nhìn nó.
– Vâng, đúng là như thế. Xin hỏi…các anh là gì với anh trai tôi?- Nó ra vẻ của một tiểu thư danh giá.
Gia Bảo trả lời:
– À, đó là các bạn anh. Bạn chí cốt đấy nhé. Mà em quen họ à?
– CÁI QUÁI GÌ? BẠN ANH? MỘT NGƯỜI THANH LỊCH, TAO NHÃ, HOÀN HẢO NHƯ ANH MÀ LẠI QUEN HỌ SAO?- Tới lượt nó ngạc nhiên.
– Này, cô có ý gì thế hả? Tôi mới là người thấy tội nghiệp cho Gia Bảo vì có đứa em gái như cô đấy!- Tú Anh phản bác.
Nó chưa kịp đáp lại thì ba nó từ nhà ăn đi ra:
– Còn ở đó làm gì thế hả? Mau đi với Nhật Vĩnh đi!
Hải Long tròn xoe mắt:
– Sao…lại đi với cậu ấy? Đừng nói là…
– Phải, đừng nói là cậu ấy là người đính ước với em đấy nhé!- Anh nó cũng nghi ngờ.
– Có gì mà đừng nói chứ? Chuyện đó có gì to tát đâu, con trai tập đoàn đứng thứ 2 và con gái tập đoàn đứng thứ 3 có đính ước với nhau là bình thường. Ra xe đi, V- Ị H- Ô- N T- H- Ê của tôi!- Nhật Vĩnh cười mỉa mai nó.
– Sởn cả gai ốc, nổi cả da gà! Lần sau đừng gọi tôi như thế, không tôi lại ngất xỉu vì sự D- Ị- U D- À- N- G của anh mất!- Nó lè lưỡi rồi hùng hổ…xách vali đi ra. (ặc, tưởng làm gì to tát lắm)
Bất chợt, Hải Long nắm tay nó lại, có lẽ định nói gì đó nhưng lại thôi, buông tay nó ra. Hơi ngạc nhiên rồi cũng cho qua, nó đi thẳng ra xe. Nhưng cử chỉ nhỏ nhoi và lặng lẽ ấy đã bị một người trông thấy. Đó là Nhật Vĩnh.
…
Chào Mr. Lê và đám bạn thân của mình, Nhật Vĩnh bước ra xe đi với nó.
– Chậc chậc, tội nghiệp thằng nhỏ!- Gia Bảo lắc đầu.
– Hông dám đâu, người cần tội nghiệp là em cậu đó!- Tú Anh phủ nhận.
– Uh thì…tội nghiệp cả hai, đúng là “kẻ cướp gặp bà già” mà!…Sao đăm chiêu vậy Hải Long?- Anh nó hỏi.
Hải Long giật mình:
– Hả…không! Tại tự dưng có nhiều chuyện xảy ra đồng thời và bất ngờ quá thôi!- Nói rồi, cậu lại suy nghĩ. Trong lòng cậu bỗng bừng lên sự ganh tức với đứa bạn thân từ nhỏ.
Trên đường đi, nó có ghé qua nhà trọ Hương Thảo để hoàn phòng và trả tiền trọ, tiện thể đến thăm Ly luôn. Nhưng bà chủ nhà nói rằng Ly đã đi từ hôm thứ 7 rồi, tức là hôm nó về nhà ấy. Bỗng nhận ra sợi dây liên kết tuy chặt chẽ nhưng lại mơ hồ giữa các chuỗi sự kiện này, nó cảm thấy là lạ. Nhưng đã lâu IQ không phải hoạt động nhiều, nó chẳng thể hiểu được, đành tiu nghỉu bước lên xe mà lòng vẫn đắn đo nghĩ ngợi…
Tại biệt thự Rose:
Nó và Nhật Vĩnh cùng đứng trước một căn phòng trông rất đẹp rồi thở dài liên tục. Nó ngao ngán:
– Ba anh hay thật đó. Cả một căn biệt thự rộng gần 400m2 này lại chỉ có duy nhất một phòng. Chuyện đó đã kinh khủng ở nhiều cấp độ rồi. Đã thế lại thêm cả cái biển hiệu “Love room” to tướng đóng đinh vào cửa phòng nữa chứ. Một lần nữa, chuyện đó lại kinh khủng ở nhiều cấp độ.
– Sao mà tôi biết ông ấy lại làm như thế này để ngăn chặn kịp thời chứ? Mà công nhận ông ấy bố trí hay thật. Cả một căn nhà to lớn lại chỉ có một phòng ngủ, không những thế, ngoài một phòng ăn và một phòng khách ra, tất cả các phòng còn lại đều là…nhà vệ sinh mới chết chứ. Thế này thì tôi phải ở chung với cô à?- Hắn lắc đầu.
– Anh bất mãn gì chứ? Người cần bất mãn là tôi mới phải. – Nó cau có.
Tự nhiên không ai bảo ai, hai đứa cùng quay lại nhìn nhau rồi im lặng trong vài giây. “RẦM!!!”, cánh cửa bị tụi nó mở mạnh. Như đang đua marathon, cả hai chạy hết vận tốc, chạy hết sức lực, chạy cho bay khói để…dành quyền chiếm hữu chiếc giường (trẻ con ghê ha). Trong tình thế “nguy hiểm, gian nan” như thế, nó vẫn chừa một khoảng chất xám trong đầu, nghĩ ra mưu kế ranh ma để được ấm êm trên chiếc giường mềm mại, quyến rũ kia. Nó vừa chạy vừa đưa chân ra, thế là Nhật Vĩnh vấp té, úp mặt xuống thảm (hên là nhà giàu đấy chứ không gạch lát sẽ làm khuôn mặt đẹp trai của hắn có sẹo mất). Nó nhảy ập lên giường, cười chế nhạo:
– Ha ha ha ha, đáng đời anh chưa! Ai bảo tranh giành với tôi làm chi cho khổ cái thân. Mà là con trai ai lại để nữ nhi nằm trên sàn nhà L- Ạ- N- H L- Ẽ- O chứ! Thế đâu có đáng mặt làm trai?
– Nữ nhi? Cô á? Thôi đi, đừng tự an ủi mình như thế. Cô chỉ có cái xác là nữ chứ tính cách thì hoàn toàn là của con trai. Tôi trông thế này chứ yếu ớt lắm, mau trả giường cho tôi đi. – Hắn vừa nhăn mặt xoa xoa cái mặt đang đau ê ẩm vừa năn nỉ nó.
– Yếu ớt? Anh á? Thôi đi, đừng tự sỉ nhục mình như thế. Tôi biết anh là con trai từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ bên phải sang bên trái, vậy nên anh trải nệm ra nhà mà nằm, tôi cho anh cái chăn, được chưa?- Mắt nó lấp lánh.
Nhật Vĩnh liền leo lên giường, tiến sát tới nó, ngọt ngào:
– Em vừa bảo tôi là con trai đúng không? Vậy làm sao tôi có thể đành lòng bỏ em cô đơn trống trải trên chiếc giường tuy êm nhưng không ấm này chứ? Hay để tôi tính thế này: chúng ta sẽ ngủ chung, san sẻ hơi ấm cho nhau. Thế là giường vừa ấm vừa êm, mình cũng vừa êm vừa ấm. Em thấy thế nào?- Mỗi tiếng được phát ra, hắn lại dồn nó vào sát tường.
– Anh…anh đang nói cái quái gì vậy hả? Có tránh ra không thì bảo!- Nó toát mồ hôi hột. Đây là lần đầu tiên có một người con trai gần nó đến thế.
– Sao lại phải tránh ra? Trước sau gì chúng ta cũng là vợ chồng cơ mà, bây giờ coi như là tập dượt trước cho đỡ bỡ ngỡ, rụt rè đi! Mình à, anh làm tới nhé!- Hắn buông vào tai nó những lời nói đường mật như con ong dày dạn kinh nghiệm đang dụ dỗ một bông hoa mới nở vậy.
Sợ hãi, nó nhắm tịt mắt lại, miễn cưỡng lên tiếng:
– Anh…anh dừng lại đi, đừng tiến tới nữa, tôi…tôi…sẽ nhường giường cho anh được chưa? Mau lùi lại đi mà!
Thấy thú vị trước vẻ e ngại, lo lắng pha lẫn chút gì đó dễ thương đang được bày ra trước mặt mình này, Nhật Vĩnh đã định hôn cô bé để nhỏ lần sau không dám nhìn mặt mình luôn cho biết. Bỗng nhớ ra hành động của Hải Long sáng nay, cậu chợt khựng lại, suy nghĩ giây lát. Thấy nó vẫn đang nhắm mắt, Vĩnh cười phá lên:
– Ha ha ha, cô tưởng mỡ mà húp đấy à? Tôi chẳng thèm chạm vào người cô đâu, mơ đi! Nhưng lời nói vẫn là lời nói, mau xuống dưới nằm đi đồ ngốc!
– Cái…cái gì? Anh…- Nó đá hắn một phát vào bụng rồi chạy vội xuống tầng dưới để giấu đi khuôn mặt đang đỏ ửng của mình…
– Ui da, nhỏ ngốc này! Tính phá hoại dạ dày người ta à? Ôi…đau quá!- Nhật Vĩnh ôm bụng rên rỉ.
…
Sau khi than ngắn thở dài hộ thằng bạn và đứa em, Gia Bảo đề nghị đến nhà Tú Anh chơi, tiện thể thăm mẹ cậu ấy đang bị bệnh luôn (đừng trách cậu í vô tâm, có câu “làm anh khó lắm” mà ). Đến nơi, ba người bước lên lầu, vào một căn phòng được trang trí rất đẹp đẽ và thoáng mát. Thấy họ, bà Quang Tú Thanh ngồi dậy, tựa lên đầu giường và nở nụ cười thân mật:
– Các con đến thăm bác đấy à? Tú Anh đúng là có phúc mới có được những người bạn tốt thế này đấy!…Nhưng đây là ai mà mẹ trông quen thế nhỉ?…Ủa, Gia Bảo, con đã về rồi sao? Một năm trời không gặp con, giờ bác thấy khác quá!
– Con có thay đổi gì đâu bác. Mà bệnh tình bác sao rồi, đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?- Anh nó hỏi mà không tránh khỏi vẻ buồn rầu.
– Có gì đâu mà trông con bí xị thế. Dù sao bác đã lớn tuổi rồi, chết thì có sao. Được nhìn thấy Tú Anh cùng các con khôn lớn trong sự đùm bọc của nhau, bác đã mãn nguyện lắm rồi. – Bà Thanh lại cười.
– Kìa, sao lại chết chóc ở đây, bác nói làm con sợ quá nổi da gà luôn nè. Số bác là số sống lâu trăm tuổi, làm sao lại chết được!- Hải Long nhẹ nhàng.
– Đúng đó mẹ, mẹ sống lâu lắm, không chết được ngay đâu. Bệnh gì rồi cũng sẽ khỏi, ung thư cũng thế thôi. Mẹ đừng lo gì hết, cứ nằm yên dưỡng bệnh, mẹ nhé!- Tú Anh lại nắm lấy tay người mẹ đáng kính của mình.
Bà Thanh chưa kịp cám ơn, chợt một giọng nói dịu dàng vang lên cùng tiếng mở cửa:
– Anh về rồi sao?
– TÚ QUỲNH đấy à, mau vào đây chào mẹ với bạn anh đi!
– Thật là, bạn anh có ai xa lạ với em đâu chứ! Ủa, mà…đây là ai vậy anh?- Tú Quỳnh ngạc nhiên hỏi.
– Thế mà kêu có ai không xa lạ với em đâu chứ. Đây là một người bạn của anh, cũng ở trong nhóm 2G, con trai tập đoàn F. L, do mới đi du học Mỹ về nên em không biết đó thôi!
– Anh là Lê Nguyễn Gia Bảo, rất hân hạnh được gặp tiểu thư tập đoàn I. F!- Anh nó mỉm cười.
“Thượng đế ơi, con chưa từng thấy nụ cười nào tỏa sáng đến thế! Cha mẹ ơi, sao tạo hóa có thể tạo ra một con người hoàn hảo đến thế! Ôi, có lẽ mình gặp tiếng sét ái tình mất rồi, có lẽ đó là vận mệnh của mình như anh Long đã nói chăng?”- Tú Quỳnh nhìn chằm chằm Gia Bảo, cơ thể như đang lâng lâng trên trời cao, quên cả đạo lí thường ngày.
– Nè, nhìn thế người ta ngại đấy, mau chào hỏi lại đi. Con gái gì mà thấy người đẹp là coi như “hồn bay phách lạc” luôn. – Tú Anh lắc đầu phê bình.
– Anh thiệt là…Em chào anh, em là Nguyễn Quang Tú Quỳnh. – Nhỏ cúi xuống dịu dàng.
– Chà, nhìn em như thế anh thật sự, thật sự, thật sự ngạc nhiên đấy! Gia Bảo lạnh lùng lắm, cả hàng con gái dài như vạn lí trường thành kia mà cậu ta còn chưa để ý, em không có cơ đâu.
– Kì ghê á! Em về phòng đây. Con chào mẹ, em chào anh Long, em chào…anh. – Tú Quỳnh e dè rồi nhẹ nhàng bước về phòng.
– Con nhỏ hôm nay lạ ghê. “Thục nữ” hết mức luôn. Cũng tại cậu đấy, tự nhiên lại nở nụ cười chết người đó ra làm gì để em tớ mất hồn thế hả?
– Ơ, hay nhỉ? Phép lịch sự thông thường cũng không cho người ta thực hiện nữa. Cậu ấy vô duyên bác nhỉ?- Gia Bảo hỏi đùa bà Thanh.
Thế là mọi người cùng nhau cười vui vẻ với nhau mà không biết cô bé Tú Quỳnh phòng bên đang cố điều hòa nhịp tim ổn định trở lại…
Về phần nó, sau khi uống hết một cốc nước lấy lại bình tĩnh, nó mới sực nhớ ra nó đã quên mang Dolly theo. Vội vàng khoác áo ấm, nó bước ra, gọi bác tài chở đi. Đến nhà, nó hăm hở định vào phòng ba nó giả nói dối rằng nó đã cố tình bỏ về nhà để gây sự ngạc nhiên. Bỗng có tiếng nói rất quen thuộc vang lên bên trong khiến nó khựng lại:
– Cháu đã hoàn phòng và đổi số điện thoại rồi, chắc cô chủ không tìm được đâu ạ!
– Uhm…Đừng để con bé phát hiện ra cháu là “gián điệp” bác cài vào để tìm hiểu cuộc sống của nó, không khéo con bé lại bất ngờ và đâm ra ghét cháu mất!
– Vâng…cháu cũng muốn cô chủ có kí ức đẹp về cháu.
Đó…chẳng phải là giọng của Ly sao? Một dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu nó thúc nó mở cửa phòng:
– Ba, Ly, hai người đang nói chuyện gì thế? Sao lại gián điệp gì ở đây? Ly, cậu giải thích đi chứ?- Nó hỏi dồn dập.
– Sao con lại về đây?- Ba nó ngạc nhiên.
– Con sẽ nói chuyện đó sau. Bây giờ ba hãy giải thích tất cả những gì con vừa nghe đi. Rốt cuộc Ly có quan hệ thế nào với ba?- Nó nghiêm mặt hỏi Mr. Lê mặc dù đã đoán được phần nào nhờ IQ 190 của mình.
-…Hừm, dù sao thì bí mật trước sau gì cũng sẽ bị phơi bày, ta không giấu con nữa. Thảo Ly thực ra là con gái của Mrs. Trần Ngọc Bảo Lan – thư kí của ba. Cô bé đã được ba giao nhiệm vụ theo dõi con từ hôm con đi ra khỏi nhà để tìm hiểu con sẽ sống thế nào, sẽ tìm nghề nghiệp ra sao, có thích nghi với môi trường bên ngoài được không. Khi Ly biết được việc làm thêm của con, cô bé đã báo cáo với ba. Nhưng đó chỉ là lệnh của ba, do ba ép buộc chứ cô bé cũng không muốn làm công việc gọi là “phản bội” con đâu. Vì thế con đừng giận Ly. – Ba nó nhẹ nhàng giải thích.
– Ly…theo dõi con sao? Tức là…bạn ấy đã biết con là Hoàng Linh? Không tin được, bạn ấy trông vô tư thế cơ mà, chuyện này sao có thể xảy ra, con…- Nó lắc đầu lia lịa.
Ly vội nói:
– Mình…mình không muốn như thế đâu. Cậu đừng trách mình, chẳng qua mình thấy công việc ấy thật không phù hợp với một tiểu thư danh giá nên mình mới…Hoàng Linh à, đừng giận mình…
– Sao cậu có thể…có thể giả vờ giỏi như thế? Giỏi hơn mình luôn, và…ai lai kịt (I like it)!- Nó nháy mắt với Ly.
– Hả, cậu…không giận mình sao?
– Việc gì mình phải giận. Nói thiệt mình cũng chán cảnh ngày nào cũng ăn mì tôm rồi. Về được đây không những không mất danh dự lại còn được ăn sung mặc sướng, mình vui lắm ấy chứ. – Nó cười.
– Thật sao? Ôi, mình cứ tưởng bị cậu ghét bỏ rồi. – Ly thở phào.
– Nhưng ba với Ly cũng quá đáng lắm. Sao có thể hợp sức lừa một cô bé “đáng yêu, dễ xương” như con chứ. – Nó hờn dỗi.
– Thôi đi cô nương, cô mà “đáng yêu, dễ xương” thì tôi cũng phúc tám đời. – Ba nó cười.
– Con như thế thiệt mà. Ly này, qua phòng mình chơi một lát đi.
– Ơ, chuyện đó…có được không?- Ly e dè liếc nhìn thái độ Mr. Lê.
– Khỏi lo ba mình đi. Mình đã muốn thì ông cũng chẳng can được. Mau đi thôi!- Vừa nói nó vừa kéo Ly ra.
…
Hai đứa thoải mái nằm lên giường, tâm sự với nhau. Nó kể mọi chuyện “ấm ức” vừa xảy ra cho Ly nghe. Cô bé nghe nó và chỉ mỉm cười. Nụ cười của Ly êm đềm, thoáng qua như mặt hồ buổi sáng. Nụ cười ấy dường như có thể cuốn đi mọi ưu phiền của người khác. Cảm nhận được vẻ dịu dàng của Ly, nó thấy nhẹ người đi phần nào. Đầu óc nó bỗng thấy sảng khoái, nó liền kể cho Ly về mẹ mình – người mà nó yêu nhất trên đời này…Mẹ nó tên là Nguyễn Mai Lan Ngọc, rất đẹp. Bà có mái tóc đen óng, dài mượt xuống đến ngang hông. Đôi mắt của bà nâu nâu, lúc nào cũng như đang cười. Vầng trán của bà cao, thanh thoát. Nụ cười của bà trông thật hiền hậu. Từng lời nói của bà nhẹ nhàng, đằm thắm, khiến lòng người xao động…Vẻ đôn hậu, thoát tục kia làm ba nó say đắm. Người đàn ông chững chạc ấy đã rất rất yêu mẹ. Cả hai đều thương yêu, che chở cho nhau trong những lúc hoạn nạn cũng như lúc hạnh phúc. Gia đình ấy đã đầm ấm lại càng đầm ấm hơn khi bà Ngọc sinh hạ một bé trai kháu khỉnh. Lúc thằng bé được một tuổi, bà lại sinh ra một bé gái rất đáng yêu (cho nó tự sướng một tí). Gia đình ấy thật sự đã rất hạnh phúc, vui vẻ…cho đến một hôm…”KÉTTTTTTT…” Tiếng phanh gấp của một chiếc xe tải vang lên nghe thật gay gắt. Do đi sai làn đường, chiếc xe đã tông trúng một người phụ nữ đang đi chợ cùng đứa con trai 4 tuổi. Khi thấy mẹ mình nằm trên vũng nước màu đỏ, cả thân hình bất động, đôi môi hồng hào ngày nào giờ đây tím tái, đôi mắt nhắm nghiền, cậu bé bất giác khóc òa lên tuy không hiểu tại sao lại như thế. Cậu liền lay lay, đánh nhẹ rồi đánh mạnh, van xin, kêu gào thảm thiết gọi mẹ dậy nhưng vô ích…Bà đã bỏ hai đứa con thơ dại, bỏ lại người chồng đáng thương mà đi không kịp nói một lời nào…người đàn bà có vầng trán cao, thanh thoát…Không muốn người mình yêu trên trời thấy mình yếu đuối, ba nó đã cố gắng đứng lên, xây dựng một tập đoàn lớn mạnh, đứng thứ ba toàn nước. Sau đó, vô tình ông đã gặp Maria. Thấy khuôn mặt kia có nét giông giống với vợ mình, nỗi nhớ nhung bỗng bừng dậy như chai nước có ga bị bật nắp, ông không kìm lòng được, đã khờ dại qua đêm với Maria. Thế là bà ta bắt ba nó tổ chức đám cưới với mình. Không muốn làm to chuyện, ông đành đồng ý, dù sao thì Maria cũng có đôi nét giống người mẹ quá cố của nó…Nó chợt thấy chạnh lòng, không nói gì thêm. Lúc này Ly hơi rưng rưng, cô bé cũng nhớ đến người cha kính mến của mình…Mẹ Ly và ba Ly tuy cưới nhau do sự sắp đặt của hai nhà nhưng sau một thời gian đã yêu nhau say đắm và sinh ra Ly. Cô bé lớn dần trong sự thương yêu, đùm bọc của gia đình, trở thành một bé gái 12 tuổi xinh xắn, dễ thương. Nhưng cũng vì sự xinh xắn, dịu dàng đó, cô đã phải trả một cái giá khá đắt, à không, là vô giá…Đang trên đường đi học về, bỗng dưng Ly bị một nhóm con gái lôi vào hẻm ăn hiếp chỉ vì ghen tức với sự đoan trang của cô. Quá hoảng sợ, Ly xô ngã một đứa con gái rồi vội vàng tháo chạy. Ai ngờ, nhà đó lại qua nhà Ly ăn vạ. Họ dùng tờ giấy xác nhận bị thương của bác sĩ bắt ba mẹ Ly bồi thường những 2 triệu, khi đó đối với gia đình Ly là một số tiền vô cùng lớn. Không đủ tiền, ba Ly phải làm việc quần quật cả ngày, rất ít có thời gian nghỉ ngơi. Vì thế, bệnh lao phổi của chú ngày một nặng thêm. Cuối cùng, chẳng thể chịu nổi nữa, ba Ly đã rời bà Lan và Ly đến một nơi xa thật là xa, nơi không thể kiếm tìm…Cô bé ngây thơ ấy luôn tự dằn vặt mình, đêm đêm ngồi khóc vì nhớ cha. Đã có lần, Ly thu hết can đảm, cầm con dao lam định cứa vào mặt nhưng cũng may mẹ cô kịp thời ngăn chặn. Giờ đây Ly chỉ có ước mơ được trở thành một luật sư giỏi để giúp đỡ những người vô tội, nghèo khổ…Nó liền ôm lấy Ly, dỗ dành bạn ấy đang khóc nức nở trong vòng tay nó. Chợt một ý tưởng lóe sáng lên trong đầu, nó lau nước mắt cho Ly rồi thủ thỉ:
– Này, mình vừa mới nảy ra một ý. Bây giờ cậu mất cha, mình mất mẹ. Cả hai lại đều muốn có một gia đình hạnh phúc, đầy đủ. Vậy sao tụi mình không làm mai cho ba mình và mẹ cậu, cậu nghĩ được không?- Càng nghĩ, nó càng thấy kế hoạch thật hoàn hảo.
– Chuyện đó…Chắc gì chủ tịch đã ưng một thư kí đã lớn tuổi như mẹ mình chứ? Với lại chẳng phải chủ tịch đã cưới phu nhân Maria rồi đấy sao?- Ly ngập ngừng.
– Ui dào, không thích thì tụi mình mới phải ra tay, mới phải mai mối, ba mình cũng đã gần 50 rồi chứ còn trẻ đâu. Còn vấn đề kia, tự mình sẽ giải quyết. Bà ta chỉ muốn chiếm đoạt tài sản, hưởng sái từ ba mình thôi chứ yêu đương gì. Chính mình sẽ đuổi bà ấy ra khỏi đây, vậy nên đừng lo về Maria. Bây giờ cậu chỉ cần thăm dò mẹ cậu, thúc đẩy mẹ cậu có cảm tình với ba mình là được.
– Cái đó…mình nghĩ là mẹ mình có ấn tượng tốt về chủ tịch đấy. Tại bữa ăn cơm nào, mẹ mình cũng khen chủ tịch hết trơn á. – Ly ngại ngùng.
– Thật sao, vậy thì tốt rồi. Mình sẽ “làm việc” với ba mình sau. Mà bữa nay đừng gọi ba là chủ tịch nữa, trước sau gì cũng là người một nhà mà. Giờ mình phải về cái biệt thự đáng ghét đó đây, không ba mình lại mắng cả vốn lẫn lãi thì mệt chết. Còn chuyện kia cậu phải giữ bí mật nha, chúng ta chỉ tác động từ xa thôi đấy. – Nó nháy mắt với Ly.
– Hì hì, mình biết rồi. Thôi, mình cũng phải về nấu cơm đây. Chúc cậu sống tốt với tên “đáng ghét đẹp trai giàu có” ấy nhé!- Ly mở cửa phòng.
– Nhỏ chúc làm mình muốn lộn cả bao tử ra ngoài quá…Ôi, Dolly dễ thương, đáng yêu của chị đang ngủ đấy à? Chị xin lỗi vì bắt em sống với một con người cực kì dễ ghét nhé, nhưng chị phải sống thì em cũng phải sống với chị. Đi nào!- Nó bê nguyện cái hộp kính lên rồi xuống tầng chào Mr. Lê, bước ra xe.
Đến “nhà”, nó khệ nệ bưng hộp kính vào phòng, đặt lên trên bàn. Đang ngắm nghía để ở vị trí nào cho ổn thì Nhật Vĩnh bước vào đang lau khô đầu và kinh điển hơn…hắn chỉ mang độc nhất cái khăn tắm. Nó vội quay mặt đi:
– Anh làm ơn kín đáo giùm tôi cái. Chúng ta chỉ sống chung trong 3 tháng mà thôi, sau 3 tháng coi như tôi và anh chưa gặp nhau. Vì vậy anh đừng có “hở hang” như thế.
– Ha ha ha ha, thế này sao đạt đến độ hở hang được? Chẳng phải tôi đã che “những thứ cần che” rồi à? Mà nghe giọng cô sao có vẻ hằn học thế, hay…miệng chỉ nói thế chứ lòng cô đang bất mãn vì không được nhìn thấy hết?- Hắn chế giễu nó.
– Đồ…đồ điên, tâm thần, chập điện, mát dây, hoang tưởng!…Mà tôi để Dolly ở đây, cấm anh động chạm gì tới pé nó đấy!- Nó cảnh cáo.
– Dolly? Chó cảnh à? Sao không nghe nó sủa?- Hắn ngạc nhiên.
– Hâm, đó là tên một chú hamster bé bỏng đấy!- Nó giải thích.
– Hừ, có cho tôi cũng không thèm đụng vào. – Hắn bĩu môi.
– Biết thế là tốt đấy. Mà…tôi đói quá, nấu gì cho tôi ăn đi. – Nó sờ bụng.
– Cái cô này hay nhỉ, vợ phải nấu cho chồng mới phải đạo chứ. Tôi cũng thấy đói rồi, xuống nấu cơm đi. – Hắn ra lệnh.
– Này, thời buổi hiện đại, nam nữ bình đẳng nhá. Nhưng thôi, để anh nấu thì chắc tôi cũng chẳng nuốt nổi. Tôi xuống nấu ăn đây…Mà nói cho anh biết, đừng mơ ăn được cơm của tôi, đói thì đi quán mà ăn. – Nó chạy xuống lầu.
“Chắc gì cơm của cô đã ăn được đó mà…”- Hắn thầm nghĩ.
Khoảng một tiếng sau, nó đã nấu xong. Đừng tưởng nó giống mấy cô nhà giàu đỏng đảnh nhé. Nó nấu ăn hơi bị “cừ” đấy. Trên bàn có bao nhiêu món ăn bày ra trên bàn. Nào là trứng chiên, trứng luộc, trứng kho, trứng ốp la, canh cà chua trứng…Tóm lại, trên bàn đều là…trứng, trứng và trứng. Nó ngồi xuống bàn, chuẩn bị thưởng thức tài nghệ của mình. Trên lầu, Nhật Vĩnh ngửi thấy mùi thơm, liền bước xuống rồi há hốc miệng:
– Trong đời, tôi chưa bao giờ được thấy nhiều kiểu trứng thế này. Công nhận cô “giỏi” thiệt đó. Thế này thì chắc chắn 99,99% cô “chống ề” rồi.
– Anh hay nhỉ, tôi có bắt anh ăn đâu mà bình phẩm. Mà vẫn còn những 0,01%, lo gì- Nó gắp đũa ăn ngon lành.
– Có cho hay ép tôi cũng không ăn!- Nhật Vĩnh định khoác áo đi ra thì chợt có điện thoại, của ba cậu. Mr. Triệu dặn bất luận thế nào cũng phải ngồi ăn cùng nó, dù ngon hay dở. Nó nghe thấy hắn tranh luận với ông rất nhiều, cuối cùng đành ngồi “phịch” xuống ghế đối diện. Nó “ngơ ngác”:
– Chẳng phải anh nói có ép anh cũng không ăn đó sao? Giờ ngồi xuống làm gì thế?
– Cô biết hết rồi chứ gì, lại còn giả nai. – Vừa nói, hắn vừa xúc cơm.
Nó cười khúc khích. Thì ra trước mặt ba, Nhật Vĩnh chỉ là một con thỏ nhút nhát. Trong bữa cơm, hắn hỏi nó:
– Trước đây cô…có gặp Hải Long à?
– Uh, sao?- Nó ngắn gọn.
– Như thế nào?- Hắn hỏi thận trọng như sợ nó không trả lời.
Cảm thấy chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, nó kể hết cho cậu. Nhật Vĩnh buông đũa:
– Hải Long…cho cậu vào nhà sao?
– Uhm…có gì mà ngạc nhiên thế?
– À…không. Bất ngờ một chút thôi…Uhm…tôi ăn xong rồi, cô dọn dẹp đi. – Với một vẻ khó hiểu, Vĩnh bước lên lầu.
“Tên chết tiệt, tưởng mình là osin đấy à?”- Nó suýt bẻ gãy chiếc đũa đang cầm trong tay.
…
“Cậu ấy cho một đứa con gái mới quen vào nhà? Ngay cả Tú Quỳnh, Hải Long còn tỏ vẻ khó chịu khi thấy cô bé vào nhà, vậy mà…Rốt cuộc con nhỏ kia là gì đối với cậu ấy nhỉ? Cả hành động hồi sáng nữa, là sao!?”- Nhật Vĩnh vò đầu bứt tai vì không thể hiểu nổi thằng bạn của mình.
Tối đến. Khi bộ phim yêu thích kết thúc, nó lên phòng. Không chút phàn nàn, nó tự động lôi nệm ra, đặt cạnh giường, ngả lưng xuống. Nó nghĩ mình đã nói, dù là lỡ lời cũng phải thực hiện. Nhưng dù sao tên kia cũng thật quá đáng. Sao có thể để một đứa con gái mỏng manh, yếu ớt nằm trên sàn nhà này được chứ. Như đọc được suy nghĩ, Nhật Vĩnh liền hỏi đểu:
– Có lạnh lắm không? Lạnh thì lên đây tôi sưởi ấm cho nè.
Nó giận, không đáp, thiếp dần vào giấc ngủ. Lần đầu tiên bị con gái giận, Nhật Vĩnh bỗng thấy nao lòng, đặc biệt cô gái này lại là nó…