<?php the_title(); ?>

Sự Nhầm Lẫn Diệu Kỳ

09.07.2014
Admin

Mặc dù rất bực mình nhưng NT không nói gì, cầm dĩa xỉa một miếng cho vào miệng. Mùi vị thơm nồng, béo mà không ngậy, miếng ngan thật mềm, vừa cho vào miệng đã tan ra, thơm ngọt, tuyệt vời. Nhìn cả một miếng thịt to, không nát một chút nào vậy mà lại mềm đến thế, quả là đặc sản. Nhưng rồi NT bỗng nhìn ra cửa, mùi vị trong miệng liền thay đổi, không còn thơm ngon nữa mà mặn chát khiến cô không nuốt nổi. QT thấy vậy bèn hỏi:
– Sao vậy?
NT nhìn sâu vào mắt anh rồi đưa mắt nhìn những vị khách thản nhiên ăn uống, cuối cùng nhìn ra ngoài cửa kính, rành mạch đáp:
– Tôi chỉ đang thắc mắc tại sao bọn anh lại có thể bình thản ăn uống trong một không gian như vậy?
Nghe vậy QT ưu nhã đặt dao dĩa xuống, nhìn theo mắt cô. NT không dùng từ ” bọn họ” mà dùng “bọn anh” chứng tỏ cô đã phân cách rõ ràng giữa cô với anh và những người ở đây, chẳng hiểu tại sao QT bỗng thấy buồn buồn và hơi khó chịu vì điều đó, lát sau mới từ tốn trả lời:
– Tôi cũng muốn biết.
Nhưng NT chỉ nhìn anh lắc đầu không nói sau đó quay đi, tiếp tục ăn, nhanh chóng kết thúc bữa ăn ngột ngạt này. QT cũng không nói nữa, hai người yên lặng ăn uống. QT thì từ tốn, chậm chạp ăn từng miếng rất đúng mực kiểu Pháp trong khi mặc quần áo hiphop chẳng khác nào một bức tranh theo trường phái tương phản, đối lập khiến cho NT suýt không giữ được bộ mặt lạnh lùng, thản nhiên. Cô không để ý anh và mọi người xung quanh nhìn, cố gắng nhét thức ăn đến căng phồng miệng mới thôi. Cô cố ý không giữ hình tượng như vậy để cho anh thấy phản cảm. Nào ngờ mọi người trố mắt, há mồm nhìn một đôi nam nữ kì dị đang ăn uống tự nhiên, trong khi QT vẫn thản nhiên như không, thậm chí ánh mắt nhìn NT còn có chút thích thú mà cô không nhận ra. Anh hiểu cô cố tình, cho nên không giận ngược lại còn thích thú, thậm chí thấy cô đáng yêu vô cùng.
Cuối cùng bữa ăn đầy ải cũng kết thúc, NT hít một hơi thoải mái đứng ở cửa chờ QT lấy xe.Sau đó hai người lái xe quay lại khách sạn.

Đi được một đoạn bỗng NT kêu dừng xe làm QT thắng gấp, chưa kịp hiểu chuyện gì cô đã mở cửa xe chạy lên vỉa hè. Anh tò mò nhìn theo thấy cô dừng bên một hàng bán bánh và ngô ven đường.
Lát sau NT quay lại, trong tay xách hai túi ni lông nhỏ đưa cho anh, QT vẻ mặt ngu ngơ nhìn hai cái túi trước mặt rồi lại nhìn cô hỏi:
– Gì vậy?
– Đây là khoản nợ của tôi với anh: 2 bắp ngô,hai bánh rán và hai bánh mì- NT rất tự nhiên đặt vào tay anh, trả lời.
QT nghe vậy phì cười, khoát tay:
– Không cần, tôi chỉ đùa thôi mà.
– Nhưng tôi không đùa. – NT dứt khoát để vào tay anh.
– Vậy em định đền bù cho tôi nhu thế này? Đây là bữa ăn sao? – QT nhướn mày, cố ý trêu cô. Nhưng NT không cười, trầm mặc nhìn xoáy vào mắt anh rồi lạnh lùng, cứng rắn đáp:
– Đối với những người như anh thì không phải, nhưng với nhiều người trong chúng tôi đây đã là bữa ăn thịnh soạn. Anh có biết trên đời này có bao nhiêu người nhịn ăn sáng đi làm? Bao nhiêu người không đủ một ngày 3 bữa? Bao ông bố, bà mẹ chỉ ăn khoai sắn để nhường gạo cho con? Bao bạn trẻ húp cháo từng ngày để có cơ hội cắp sách đến trường? Và bao người cả ngày không có một hạt cơm nào vào bụng? Có khi đối với họ được ăn ba bữa cơm trắng đã là niềm hạnh phúc lớn, hoặc mỗi buổi sáng có một chiếc bánh mỳ lót dạ đi làm cũng mãn nguyện. Họ không mơ ước cao sang, không cầu những thứ hào nhoáng, xa hoa mà chỉ ao ước những điều rất nhỏ nhoi, giản đơn của con người, đó là một cuộc sống no đủ, được tồn tại đúng nghĩa là một con người nhưng họ chưa từng làm điều gì sai trái, cắn dứt lương tâm, vì vậy họ vẫn hiên ngang, mạnh mẽ sống với tâm hồn trong sạch trong cái xã hội đầy bon chen và bất công này…Vì vậy khi anh sinh ra được đầy đủ về vật chất thì hãy cố gắng trân trọng và suy nghĩ khi nhìn những con người xung quanh…Tôi biết mình không có quyền nói như vậy với anh, cũng không có ý lên mặt hay dạy đời anh. Tôi chỉ nói vậy, quyền nghe và làm vẫn là ở anh. – Nói xong NT không buồn nhìn nét mặt anh ta như thế nào, dựa vào cửa kính, mắt hướng ra phía ngoài.
QT nghe xong cũng trầm mặc không nói, cất hai túi ni lông đi, khởi động xe.
Không khí lại yên lặng như lúc đi nhưng lần này là NT không muốn nói chuyện.

Mãi sau QT lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt:
– Xin lỗi, tôi đùa hơi quá nhưng…tôi có cảm giác em luôn đề phòng, có ý tránh xa tôi…như vừa rồi trong nhà hàng em còn ăn uống như vậy trước mặt tôi, em không e ngại tôi sao? Em sợ tôi? – QT nói hết những thắc mắc trong lòng, cô đúng là không còn ngại ngùng với anh như lần đầu. Từ lúc cô biết anh là bạn MV cô liền thay đổi thái độ, lạnh lùng và xa cách với anh.
– Đúng vậy, là tôi cố tình- NT quay lại nhìn thẳng vào mắt anh thừa nhận làm QT ngỡ ngàng, anh không ngờ cô lại nói như vậy mà không lấy cớ khéo léo che đậy vì hành động thất lễ của mình khi những người phụ nữ anh biết.
– Vì sao? – QT thẫn thờ hỏi.
– Vì như anh nói, tôi đề phòng anh, tránh xa anh và thực sự là sợ anh. – NT vẫn kiên định, cứng rắn thừa nhận.
– Sao lại vậy? Tôi đáng sợ thế sao? – Câu trả lời nhận được của cô lại làm QT choáng thêm một lần nữa, không ngờ anh nổi tiếng sát gái, phong lưu, con gái bám theo như nhặng, vậy mà cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn trước mặt này lại nói sợ anh, quả thực anh không biết nên giận hay nên cười?
– Chỉ đối với tôi thôi… Vì khi tiếp xúc với anh tôi cảm thấy mình dễ dàng bị nhìn thấu khiến cho tôi có cảm giác không an toàn. Trước đây tôi chưa bao giờ biết ngại ngùng, lúng túng trước mặt người khác phái. Anh là trường hợp đầu tiên. – NT bình tĩnh nói rõ.
– Đó có được coi là một vinh hạnh không? – QT nở nụ cười mê hồn nhìn cô.
– Nếu anh muốn thì đối với anh là vinh hạnh, còn đối với tôi thì đó là bất hạnh.
– Vì sao? – Anh thắc mắc nhìn NT hỏi.
– Bởi vì tôi luôn có kháng thể miễn dịch với đàn ông, nhưng với anh hình như không có tác dụng lắm. Điều đó làm tôi sợ hãi, anh là người nguy hiểm đối với tôi, do vậy tôi cần phải tránh xa vì sự an toàn của mình… Và đặc biệt anh là bạn của Trần MV, như tôi đã nói trước đó, tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với anh ta, tất nhiên cũng không cần quen biết với bạn của anh ta. – NT vẫn nghiêm túc, nhấn mạnh từng lời.
– Nói như vậy tôi có chút đặc biệt đối với em?- QT nháy mắt, cười tinh nghich nhìn cô sau đó thở dài ai oán – Haiz, lần đầu tiên tôi hối hận sau mười năm kết bạn với hắn ta, có lẽ tôi sẽ trong sắc khinh bạn? – Anh ngước mắt nhìn cô, nửa đùa nửa thật, như thăm dò.
– Như vậy không đáng, bởi tôi không có bất cứ ý đồ gì với anh. Đàn ông đối với tôi chỉ có thể là tình thân và tình bạn hoặc là vô tình, không có trường hợp khác. – Cô cứng rắn từ chối, không cần biết anh đùa hay thật.
Ngữ khí nghiêm trọng của NT làm QT bật cười, mãi sau mới nói được:
– Sao em lại có suy nghĩ tiêu cực như vậy về đàn ông? Chẳng lẽ em không định kêt hôn? – Anh hỏi đùa, nào ngờ lại nhận được câu trả lời nghiêm túc của cô ” Không ” khiến anh chấn động, cứng họng nhìn cô, sau đó lắc đầu bất đắc dĩ:
– Haiz, tôi thực sự chưa bao giờ gặp phải một người khiến cho mình lâm vào tình huống khó nói như vậy, đặc biệt lại là một người con gái. Thực sự em chỉ là nhân viên lao công sao? Nhưng theo cách nói của em rõ ràng là một người hiểu biết, kiến thức rộng- Anh thắc mắc, quả thực cô khiến cho anh tò mò vô cùng với hàng trăm câu hỏi đặt ra trong đầu.
– Tôi có lý do không muốn nói với anh. – NT không nghĩ nói dối, cô thực sự không muốn nói cho người chẳng lấy gì là thân thiết như anh.
Nghe vậy QT trợn tròn mắt, há mồm nhìn cô, lại một cú đánh thẳng vào đầu khiến anh xây xẩm, mãi sau anh mớ đưa tay nho nhẹ, đằng hắng:
– Em luôn thẳng thắn với đàn ông như vậy sao? Không chút che giấu ý nghĩ của mình? Chẳng giống những người con gái tôi từng tiếp xúc. Em đúng là khắc tinh của tôi, thật đặc biệt.
– Tôi chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là tôi nghĩ không cần thiết phải che giấu với người muốn tìm hiểu mình, thà rằng để anh ta đạt được mục đích rồi bỏ đi như vậy sẽ tiết kiệm thời gian cho cả hai, không phải sao? – Cô nhìn anh hỏi.
– Phải, thường thì nếu một người phụ nữ nói như vậy với tôi, chắc chắn tôi sẽ không mảy may lưu luyến, thậm chí là tức giận từ bỏ cô ta ngay lập tức vì tôi biết họ chỉ ra vẻ, tính kế muốn lùi một bước tiến hai bước với tôi. Nhưng em thì khác, em có lẽ cũng là trường hợp duy nhất không có thiện cảm với tôi. Tôi rất thích tính cách thẳng thắn, bộc trực của em. – QT cười đáp.
NT nghe vậy không vội vã mà bình tĩnh nhìn anh từ chối thẳng thừng:
– Cảm ơn ý tốt của anh. Tôi không biết có bao nhiêu người mong ước được điều này, riêng tôi chỉ xin anh loại ra khỏi khu vực đó. Tôi không thích là con mồi để bị ăn săn bắt.
– Được rồi, tôi sẽ không coi em là thú, vậy chúng ta làm bạn được không? Chẳng phải đối với đàn ông em có tình thân và tình bạn sao? Tình thân thì không thể, tôi lại không thích vô tình vì vậy chỉ còn lại tình bạn. – Anh nhìn NT hỏi, dù sao ngay từ đầu anh cũng không có ý định bất chính với cô, mà anh cũng không bao giờ là kẻ cưới vợ của bạn.
Nghe QT đề nghị như vậy, NT nhìn anh chăm chăm, một phút sau mới nói:
– Nếu chỉ là bạn bình thường thì tôi sẵn lòng nhưng tôi xin nói trước nếu có bất cứ điều gì vượt quá tình bạn tôi liền chấm dứt ngay. Lúc đó anh đừng trách tôi vô tình.
– Đồng ý. – Nói xong QT giơ tay ra, hai người đập tay vào nhau ” thành giao” rồi cùng cười, NT không lạnh lùng với anh nữa.
Đến cửa khách sạn, xe dừng lại, NT mở cửa bước ra, QT cũng theo cùng, cô nhìn anh thắc mắc, anh hiểu ý liền nói:
– Tôi cũng vào đây có việc mà.
Vì vậy NT không hỏi nữa, đang định đi bỗng nhớ đến điều gì bèn quay lại nhìn anh, ánh mắt chứa đầy ý cười khó hiểu:
– Anh vào khách sạn bình tĩnh, tự tin và đừng bất ngờ nhé.
Nói xong liền quay người bước đi, để lại QT đứng đó với bộ mặt ngơ ngác, không hiểu.

Đứng ngẩn ngơ cho đến khi NT đã đi khuất bóng QT mới giật mình tỉnh lại, lắc lắc đầu bước vào khách sạn. Quả nhiên các nhân viên đều nhìn anh chăm chú, rì rầm to nhỏ, QT như một con vật trong sở thú bị người ta nhìn ngó, săm soi, đánh giá. Chẳng lẽ điều NT muốn nói là đây? Nhưng vấn đề là đã có chuyện gì xảy ra? Sao mọi người lại nhìn anh như vậy? Nghĩ vậy, anh càng bước nhanh hơn, đi vào thang máy ấn tầng cao nhất của khách sạn, cần gặp người giải đáp ngay.

***

Trong phòng, MV đang ngồi trên chiếc ghế xoay đằng sau bàn làm việc của mình xem xét các giấy tờ của khách sạn thì QT chẳng thèm gõ cửa, mặt hầm hầm bước vào, đứng trước bàn nhìn anh như quan tòa chuẩn bị thẩm vấn bị cáo, trên tay còn cầm hai túi ni lông đặt lên bàn anh. Thấy vậy MV ngước mắt nhìn, bình thản hỏi:
– Gì đây?
– Hai bắp ngô, hai bánh rán và hai bánh mỳ. – QT nhanh nhẹn đáp.
– Là sao? – MV nhíu mày nhìn anh.
– Bữa đêm của cậu, tôi sợ cậu làm việc “vất vả’ nên “có lòng” mang đến cho cậu. – QT cười nham nhở đáp.
Nhận ra vẻ kì lạ của bạn, MV đành để tập tài liệu sang một bên, nghiêm túc nói chuyện:
– Có việc gì thì nói đi, không cần vòng vo.
Đến lúc này QT cũng không đùa nữa, chẳng chút e sợ, đặt mông lên bàn của MV đáp:
– Tôi vừa mời NT đi ăn bữa tối ở nhà hàng Pháp về, nào ngờ cô ấy lại mua mấy thứ này trả lại tôi, còn không quên kèm theo một bài “hướng dẫn sử dụng trước khi dùng” hết sức độc đáo khiến tôi ghi tạc trong lòng. – Nói xong anh cười cười, tỏ vẻ hạnh phúc trước mặt MV để hắn ghen. Quả thực nghĩ lại anh vẫn còn thấy thú vị.
MV chỉ lạnh lùng nhìn đáp lại, giọng nhạt nhẽo:
– Còn gì nữa không?- Rồi lại tiếp tục xử lý công việc.
– Cậu không hỏi tôi tại sao mời cô ấy ăn cơm sao? Không phải mấy tuần nay cậu đều uống rượu, hút thuốc rồi đánh bạc vì người nào đó sao? – QT nhướn mày nhìn MV chế giễu, nhưng anh vẫn không trả lời, vì vậy đành giải thích – Tôi mời cô ấy để hiểu thêm về con người cô ấy, nhân tiện cũng muốn biết nguyên nhân khiến cho người nào đó bỗng dưng như bị nổi điên, tự hành xác trong thời gian gần đây.
– Vậy đạt được mục đích chưa? – MV vẫn trả lời lơ đãng, như không chú ý khiến QT tức điên lên, anh giằng lấy tập tài liệu trong tay MV, quát:
– Nói chuyện tử tế đi. Hỏi thừa, nếu biết rồi tôi còn đến đây hỏi cậu làm gì? NT nói cô ấy không muốn nhắc lại chuyện đó nhưng tôi có thể đi hỏi cậu nếu cậu muốn nói với tôi cô ấy cũng không có ý kiến. Rốt cuộc là chuyện gì? – QT nhìn MV đầy mong đợi.
Nghe vậy MV trầm mặc một lúc, sau đó mới hít sâu, nhẹ nhàng nói:
– Sáu năm trước cô ấy đến đây tìm người, vì một số hiểu làm mà tôi đã cưỡng bức cô ấy. – Anh nói lưu loát như không có gì nhưng trong mắt lại lóe lên tia đau đớn, áy náy. Cô đã cho anh quyền nói vậy thì anh chẳng có gì không đồng ý, dù sao đó cũng là lỗi của anh. Chưa bao giờ anh có ý định giấu diếm điều đó.
Nghe vậy QT đang từ trên bàn đứng phắt dậy hét:
– Cái gì? Cậu đùa sao? – Điều này thực sốc ngang với việc tổng thống HQ và Tiều Tiên ôm nhau thắm thiết. Nhưng nhìn vẻ mặt không chút cảm xúc của MV anh biết đây là sự thật. Anh ta không bao giờ biết đùa, đặc biệt là sự việc như thế này, vì vậy anh lại ngồi xuống, vuốt cằm suy nghĩ :
– Đây là lý do cô ấy có kháng thể miễn dịch với đàn ông sao? Chẳng trách cô ấy lại ghét cậu như vậy. Chết tiệt, vì cậu mà tôi cũng bị ghét lây. Tôi muốn cắt đứt quan hệ anh em bao năm với cậu. – QT ra vẻ tức giận, quyết tuyệt giao, vì nghĩa diệt thân. Nào ngờ MV chỉ thản nhiên gật đầu:
– Cứ tự nhiên, tôi mong điều này từ lâu rồi, hôm nay mới thành sự thật.
“Ong” một tiếng trong đầu, QT lại bị choáng váng, trợn mắt há mồm nhìn MV, cứng họng không nói được lời nào. Mãi sau mới vò đầu, vẻ mặt đau khổ:
– Ác, ác thật. Đúng là giết người chỉ bằng một câu nói. Thì ra hai người giống nhau như vậy, thảo nào ông trời cũng se duyên. Hôm nay tôi đã bị quá nhiều cú đấm tinh thần vào đầu, xây xẩm cả người. Haiz, tôi bó tay rồi, phục hai người sát đất.
– Không có việc gì nữa thì biến đi cho tôi làm việc. – MV không quan tâm vẻ mặt ai oán của bạn, dứt khoát đuổi người.
– Bạn bè thế đấy, điều hối hận nhất của tôi trên đời này là đã kết bạn với cậu. – QT phẫn nộ lên án.
– Không sao, tôi vẫn dữ câu nói trên ” cứ tự nhiên”.
MV thẳng thừng cho anh thêm 1 nhát dao, QT chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán, ủ rũ đi ra cửa. Bỗng nhớ đến chuyện kì lạ đó bèn quay lại hỏi:
– Xít quên, ở đây có việc gì sao mà mọi người nhìn tôi khiếp vậy?
– Cậu cũng để ý thấy sao? Tôi bị mấy ngày nay rồi. – MV không buồn ngẩng mặt lên đáp.
– Tại sao? – QT tò mò hỏi ngay.
– Tại bọn họ tiếc nuối với tôi, thương cảm cho chúng ta yêu nhau mà không dám công khai, thậm chí còn phải lén lút sang Thái kết hôn.- MV vẫn nhàn nhạt nói như được lập trình sẵn mà không biết rằng mình vừa tung một quả bom nguyên tử vào đầu QT khiến anh đơ ra như tượng sống.
Sau một phút QT mới hiểu hết được lời của MV, một bước nhảy vọt lại trước mặt anh hét:
– Tại sao lại vậy? Cậu đã nói gì với họ? Muốn chết hả? – Anh gầm gè giơ nắm đấm trước mặt MV.
– Ai dỗi hơi đâu nói mấy chuyện này? Tại cậu cứ suốt ngày đến đây bám dính lấy tôi cho nên bọn họ mới hiểu lầm. Tôi còn chưa hỏi tội thì cậu làm gì có quyền lớn tiếng ở đây. Hừ – MV không yếu thế, hất văng tay bạn ra, lúc mới biết chuyện anh còn điên hơn, chỉ hận không thể xông đến giết chết QT ngay tức khắc.
– Cậu đúng là đồ vô ơn, khỏi vòng cong đuôi, ăn cháo đá bát. Nếu tôi không đến đây dòm ngó, an ủi cậu thì cậu đã đau khổ đến chết vì tình từ lúc nào không hay. Bây giờ lại còn nói những lời vô trách nhiệm như vậy, đúng là đồ không có trái tim. Trời ơi! Thanh danh trong sạch của tôi còn đâu? Hình tượng nam nhi cường tráng, mạnh mẽ của tôi bây giờ ở đâu? Tôi bất chấp tất cả, cậu nhất định phải đính chính tin này trước mặt nhân viên ngay lập tức. – QT thở hổn hển nói, tức chết anh mà, hôm nay quả là một ngày đen đủi đối với anh.
MV vẫn không để ý đến việc la hét om sòm của QT, chỉ lạnh nhạt đáp:
– Nói thế nào? Bảo tôi thực sự không yêu cậu? Ai tin? Cậu chưa nghe câu “càng bôi càng đen” sao?
– Tôi không cần biết, nhưng không thể để thế này được. Như vậy tôi làm sao săn thú? – QT hoảng hốt nói.
Nghe vậy MV nhướn mày nhìn bạn, khinh khỉnh đáp:
– Cậu săn còn chưa đủ sao? Dễ đến cả nghìn con rồi nhỉ? Định sưu tập đủ các chủng loại trên thế giới? Vậy chuyển sang cùng giới cho đa dạng luôn, thấy thế nào?
– Cậu…cậu…- QT chỉ tay vào mặt MV, tức nghẹn cổ không nói được lời nào. Thấy vậy MV cũng chẳng thương tiếc, phất tay tiễn khách:
– Được rồi, cậu để cho tôi yên. Mọi chuyện theo thời gian tự khắc sẽ hết.

Không còn lời nào để nói, QT chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi căm tức nhìn bạn, rồi dậm mạnh từng bước đi ra ngoài, để lại MV một mình trong phòng, đến lúc này anh mới phì cười, lắc đầu bất đắc dĩ rồi tiếp tục làm việc.

Thời gian này MV luôn làm việc hăng say để cố gắng không nghĩ đến NT, không đi tìm gặp cô, thời gian còn lại anh về nhà với Hoàng- cháu anh. Gần đây thằng bé rất vui, nói cười nhiều hơn vì anh hay về nhà và vì cô giáo tâm trạng vui vẻ. Hoàng cứ suốt ngày bám lấy anh kể cho anh nghe về cô giáo: cô xinh thế nào, dịu dàng ra sao, thậm chí cả việc hôm nay cô mặc quần áo màu gì, vui hay buồn, dạy gì cho các bạn, cách kể chuyện ra sao khiến cho các bạn học tập hứng khởi. VM nghe đến thuộc làu, gần như đã rất quen thuộc với cô ta. Nhưng thật lạ là anh không hề chán ghét việc đó, ngược lại còn vui vẻ và có chút chờ mong xem hôm nay cô ta như thế nào? Tâm trạng vui hay buồn?… Đến đây chính anh cũng phải bật cười vì ý nghĩ kì lạ đó của mình. Có lẽ anh nên tìm một dịp gặp cô.

Chap 11: Bố Ánh Dương trở về.

Lại là một ngày chủ nhật đẹp trời, không khí ấm dần lên, gió ngừng thổi, mưa ngừng rơi, những tia sáng của mặt trời le lói khắp mọi nơi, cảnh vật thiên nhiên đang bừng tỉnh. Thời tiết như vậy thật hợp cho một chuyến picnic nho nhỏ. Vì vậy NT quyết định cùng AD đi đến khu vui chơi giải trí thiếu nhin lớn của thành phố: công viên Vầng Trăng và công viên Thủ Lệ.

Hôm nay AD dạy từ sớm háo hức, giục giã người lớn, do vậy mọi người cũng bị hưng phấn lây, tập trung đông đủ tại nhà NT rồi lên xe thẳng tiến.

Đoàn người gồm ba chiếc xe máy theo từng cặp như sau: Hân, AD và NT, Đức Minh và Tuyết Nhi, cuối cùng là Huy, bé Nhật- con trai út của chị Huệ, năm nay bẩy tuổi và chị Huệ.

Trên đường, không khí nhộn nhịp sôi nổi, đoàn người NT vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Sau 20 phút trên xe, cuối cùng họ cũng đến được đích. Đã có rất đông gia đình đưa con đến, do vậy mọi người càng phấn khởi nắm tay nhau đi qua cổng vào bên trong.
Xa xa có thể nhìn thấy chiếc đu quay khổng lồ cao hơn 60 mét, hình tròn mà AD hay thấy trên phim HQ, bé vội lắc cánh tay mẹ, la lên:
– Mẹ ơi, chơi trò đó đi, con muốn chơi.
Bé Nhật thấy vậy cũng reo lên:
– A, con cũng muốn.
NT nhìn hai đứa bé cười âu yếm, đang định đồng ý thì ĐM đã lên tiếng trước:
– Chơi cái đó không vui đâu, AD không sợ độ cao sao? Sẽ chóng mặt lắm đó. Bác cháu mình đi mua kẹo bông nhé? – ĐM ngồi xổm xuống, nhẹ giọng dỗ dành cháu.
Mọi người kinh ngạc nhìn anh, còn AD vẫn một mực khăng khăng chơi đu quay, không thèm cả kẹo bông. Thấy vậy Hân nhìn ĐM, cười cười ra vẻ hiểu:
– Sao vậy? Hay anh sợ độ cao?
– Hừ, tôi chưa biết viết chữ sợ đâu? Chẳng qua là tôi lo lát nữa có người khóc thét lên thôi. – Ánh mắt ĐM hơi sợ nhưng vẫn mạnh miệng nói.
– Yên tâm, tôi cũng đang tìm kiếm thứ gì có thể khiến tôi sợ đây. Mọi người đi nào.
Sau đó Hân dắt tay AD và Nhật đi đến chỗ xích đu.

Mua vé xong, tất cả ngồi vào vị trí, thắt dây an toàn. Xích đu từ từ chuyển động,quay tròn đưa họ lên cao rồi lại xuống dưới, cứ lặp đi lặp lại như vậy, tốc độ dần dần nhanh hơn. Cảm giác vừa sợ vừa thích, thực kích thích.
Mọi người thoải mái la hét, cảm giác nhẹ nhõm, giải tỏa áp lực. Đó là cảm giác của những trò chơi mạo hiểm. Có đôi lúc NT phải nhắm chặt mắt lại vì sợ khi nhìn xuống dưới, nhưng như vậy lại càng cảm nhận rõ ràng độ cao, AD thi la hét, cười khoái trí bên cạnh. Không ngờ con bé gan dạ như vậy, ngồi đến bốn năm lần mới chịu xuống. Nào ngờ vừa xuống đã đòi đi tàu siêu tốc, vì vậy mọi người lại tiếp tục theo bé trên hành trình đến cung trăng với chú Cuội và chị Hằng.

Con tàu hình rồng mang theo hành khách lao vun vút trên đường ray cao 20m, uốn lượn lên xuống, khúc khuỷu. Trò chơi này còn khủng khiếp và mạo hiểm hơn nhiều so với đu quay. Tất cả đều la hét ầm ĩ, dường như đang bay trên bầu trời với vận tốc của âm thanh, tim đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thật là một cảm giác “quá” yomost.

Đặt chân xuống mặt đất, mọi người liên đưa tay lên ngực, bấy giờ mới tìm lại được trái tim vừa đánh mất. Còn AD và Nhật đứng cười toe toét nhìn mấy người lớn hồi sức lại. Riêng ĐM đã xông ngay đếni thùng rác gần nhất, nôn hết những gì có trong bụng ra, mặt mày xanh lét. Hai đứa nhỏ thấy vậy, nhảy cẫng lên hoan hô:
– A ha, bác Minh sợ trò này.
– Ai nói bác sợ, chẳng qua bác đói nên vậy thôi. – ĐM ngay lập tức phản bác, mặc dù cả chưa hoàn hồn nhưng vẫn cứng miệng, quyết không để bọn trẻ chê cười.
– Anh còn đi được không? Hay là nghỉ ngơi một chút nhé? Dù sao mọi người cũng sẵn lòng nghỉ một lát, đợi anh tìm lại được sức sống. – Hân đá đểu.
Nhìn vẻ mặt sung sướng trên nỗi đau khổ của người khác của Hân, ĐM rất tức giận, khoát tay nghiến răng nóii:
– Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng tiếc là tôi không cần. Đi tiếp thôi mọi người.
Nói xong anh dẫn đầu, hiên ngang bước đi, dù cho chân hơi run. Những ngườii còn lại đi sau chỉ dám lén lút cười. Đúng là người đàn ông chết vì bệnh sĩ.

Sau đó mọi người hầu như chơi hết tất cả các trò ở đây, đặc biệt là khi vào nhà ma, người sợ hãi đến suýt ngất, la hét ầm ĩ lại là Hân, còn ĐM nắm cơ hội trả thù lại. Những người khác thì xem kịch của hai người từ lúc xuất phát.
Tham quan, xem xét hết các trò thú vị, đoàn người NT lên xe, tiếp tục công viên Thủ Lệ thẳng tiến.
Đến nơi, AD và Nhật nắm tay nhau chạy trước, nhanh chóng đến bên các lống sắt to, nơi nhốt những con thú mà hàng ngày hai bé hay xem trên TV, háo hức quan sát cẩn thận. AD chỉ vào một chuồng thú rộng, hưng phấn la lên:
– A, anh Nhật ơi, con hà bá nè, to quá.
– Còn đây là con rắn nè, nhiều màu lắm, nhìn sợ quá. – Nhật cũng vui vẻ đáp lại AD.
Thấy vậy ĐM liền tiến đến chỗ thằng bé, cười nói:
– Không sợ, nó bị nhốt trong lồng rồi, không ra cắn cháu được đâu.
– Hứ, vậy mà có người nôn mật xanh mật vàng chỉ vì trò trẻ con nhỉ. – Hân khinh thường nhìn ĐM.
– Vậy ai ở trong nhà ma la hét như điên, ôm chặt tôi không rời vậy? – ĐM cũng không kém, đắc ý nhìn Hân ngượng chín mặt. Vì vậy Hân nguýt mắt tỏ ý không thèm chấp, kéo NT và TN lại gần một chuồng sắt chỉ:
– A, con khỉ này, nó đang dùng tay bóc vỏ chuối kìa, khôn nhỉ?- Hân cười hỏi hai người kia. Nào ngờ họ chưa kịp trả lời ĐM đã nhìn Hân khinh khỉnh đáp:
– Cô mù chữ à? Không nhìn thấy trên bảng ghi là tinh tinh sao?
Vừa nói anh vừa đưa tay chỉ tấm bảng chú thích bên trên, lúc này Hân mới ngước lên xem, biết mình nhầm, vừa ngượng vừa tức, không nói được gì. Thấy vậy NT và TN cố vớt vát:
– Không sao, hai con này giống nhau nên nhầm lẫn là chuyện bình thường.
– Đúng là đối với người mù chữ hoặc mắt kém thì nhẫm lẫn là lẽ đương nhiên. Chúng ta nên thông cảm cho nỗi khổ của họ, làm người phải có đức chứ. – ĐM nhìn Hân đắc thắng, còn ra vẻ đồng cảm. Mọi người rất muốn cười nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt xám tro vì giận của Hân đành nén lại.
Đột nhiên Hân hít sâu, giữ bình tĩnh, rồi nhìn Minh cười, chậm chạp nói:
– Thì ra là đồng loại, hèn gì chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra ngay. – Vừa nói vừa gật gù ra vẻ hiểu rồi.
Lần này mọi người không kịp kìm nén, bật cười rũ rượi, tình huống đột ngột thay đổi 180 độ, người tươi cười chiến thắng là Hân còn ĐM thì mặt mũi đỏ bừng vì tức giận. Hơn nữa hai đứa bé còn không biết sợ, vừa nhảy vừa hoan hô:
– A ha, bác Minh là con tinh tinh.

Sau khi xem hết các chuồng thú, mọi người tìm một bãi cỏ sạch, đẹp, trải khăn ngồi xuống rồi đem thức ăn chuẩn bị từ sáng ra ăn uống, nghỉ ngơi.
Mọi người vừa ăn vừa nghe chị Huệ kể chuyện hài. NT đang ăn bánh, nghe đến đoạn buồn cười thì bị nghẹn, cố vuốt cổ, bỗng một lý nước xuất hiện ngay trước mặt, cô uống liền một ngụm to, lát sau mới xuống được, quay ra nhìn Huy cười:
– Hì hì, suýt thì bị nghẹn chết. Cảm ơn anh nha.
– Không có gì. – Huy cười dịu dàng, nhìn cô trìu mến. Anh luôn như vậy, ân cần chăm sóc cô từ chuyện nhỏ nhất.
Thấy vậy chị Huệ và TN làm sao bỏ qua cơ hội, bèn nháy mắt với NT trêu:
– Haiz, ở đây có bốn phụ nữ, hai trẻ em mà sao chỉ mình NT được ưu tiên nhỉ?
– Tất nhiên đặc biệt phải khác rồi, mình là dự bị sao bằng được? – TN hùa theo.
Nghe xong Huy ngượng ngùng không biết nói gì, NT cũng hơi ngại vì vậy liền cứu nguy cho anh, quay ra nhìn TN rồi nhìn ĐM, sau đó là bé Nhật và chị Huệ đầy ẩn ý, từ từ nói:
– Cậu có người chăm sóc cả chặng đường rồi còn gì? Còn chị nữa, có gián điệp ngay cạnh mà dám lằng nhằng kẻo về không được vào trong nhà đó. Em chỉ là lo cho hai người thôi.
Nói xong mọi người cười tủm tỉm, không ai để ý mặt Hân bỗng cau có, còn chị Huệ và TN nhìn nhau, đau khổ lắc đầu như ngầm hiểu ” cáo già, càng ngày càng hiện nguyên hình, xem ra chúng mình bị lừa rồi”.
ĐM nghe TN nói như vậy bèn đưa cho cô ly nước cam, cười lịch sự nói:
– Em uống đi. – Cô đang định đưa lên miệng thì Hân đã nói ngay:
– Cậu cẩn thận đấy, bị bàn tay của kẻ đen tối chạm vào thì nước cam cũng thành nước độc cũng nên.
Mọi người nghe vậy, đồng loạt quay sang nhìn Hân với ánh mắt tò mò, dường như hôm nay Hân hơi lạ, cáu bẳn hơn ngày thường. Thấy vậy Hân liền trợn mắt lên, quát:
– Nhìn gì?
Do vậy mọi người lại đồng loạt quay đi ngay tức khắc, không thấy tia bối rối trong mắt cô. Không khí bỗng im lặng,kì kì, vì vậy Huy đành lên tiếng:
– Thôi Hân, em ăn táo đi. – Vừa nói Huy vừa đưa cho cô miếng táo.
Hân nhận ngay, cắn một miếng, cười tươi với anh:
– Chỉ có anh Huy là tốt thôi. Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất. Hì hì.- Hân khen anh một là cô luôn ngưỡng mộ và yêu quí anh, hai là muốn trọc tức người nào đó. Khổ một nỗi kẻ ngu nào đó không hiểu hay chỉ tỏ vẻ như vậy, vẫn điềm nhiên ăn uống vui tươi làm cho người ngào đó nữa càng tức giận hơn.

Sau khi ăn uống no say, mọi người đi dạo một vòng trong công viên rồi lên xe về nhà, kết thúc một ngày cuối tuần vui vẻ, chuẩn bị tâm trạng thật tốt chào đón một tuần làm việc việc mới đầy hăng say và tương lai bất ngờ phía trước.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà cao 30 tầng được bọc kính sẫm màu sừng sững giữa Hà Nội, MV đang ngồi sau bàn làm việc trong phòng như mọi khi, bỗng có tiếng gõ cửa, mắt vẫn nhìn xuống bản báo cáo của nhân viên, lạnh lùng mở miệng:
– Vào đi.
Sau đó cửa được mở ra, có tiếng bước chân lại gần, một đôi giày cao gót màu đỏ bóng loáng dừng trước mặt anh, giọng nói êm dịu, quyến rũ cất lên:
– Anh vẫn bận sao?
Nghe giọng nói MV liền biết đó là BN. Mấy hôm nay cô ta cứ bám dính lấy anh như đỉa làm anh đau cả đầu, nhưng lại không thể từ chối quá ác liệt, vì dù sao cô ta cũng được xem như thanh mai trúc mã với anh từ nhỏ, hơn nữa đây cũng là sắp xếp của mẹ anh. Vì vậy MV dùng thái độ hờ hững, không buồn ngẩng đầu lên đáp:
– Ừ, bận.
Câu trả lời của MV làm BN cứng họng, cô ta không ngờ rằng mình hỏi như vậy là muốn anh chú ý đến cô ta, anh sẽ lịch sự đáp ” Không, anh làm sao bận khi người đẹp đến được?” hoặ ít ra cũng là” Không, anh rảnh, có việc gì không?”, nào ngờ anh lại hiểu theo nghĩa đen, trả lời trung thực như vậy.
Mãi sau BN mới lấy lại bình tĩnh, bước qua bàn đến gần MV, quàng tay lên vai anh nũng nịu nói:
– Sao anh lại làm việc nhiều như vậy? Muộn rồi, ra ngoài uống gì với em, thư giãn một chút nhé.
– Anh đang làm dở. Em đi một mình đi, làm xong anh sẽ về. – MV nhàn nhạt đáp.
– Không được, anh phải chú ý đến sức khỏe chứ? Em không cho phép anh làm nữa,nếu anh không nghe em sẽ mách bác Hạnh. Bác ấy giao cho em nhiệm vụ trông coi anh mà. – Cô ta nhõng nhẹo, ương bướng giật lấy tài liệu trong tay anh để sang một bên.
Ngước nhìn cô ta, MV đành thở dài, đứng dậy lấy áo khoác đi ra ngoài không quay đầu lại. Anh biết đây chỉ là cái cớ của mẹ để cho cô ta có nhiều cơ hội bên anh hơn, từ trước đến giờ mẹ đâu quan tâm đến việc của anh. Vì vậy MV thàn nhiên chấp nhận, nếu không nhất định cô ta sẽ không tha cho anh cả buổi tối.
BN ngỡ ngàng nhìn MV lạnh lùng, một mình đi ra cửa, lát sau cô ta mới tức giận nhìn theo bóng anh, dậm chân một cái rồi đuổi theo, khoác lấy tay anh, mặc anh giãy dụa.

***

Trước cửa khách sạn có một chiếc xe sirius màu xanh sẫm, ngồi trên đó là người đàn ông điển trai ôm một bé gái xinh xắn, đáng yêu. Bé gái đó chốc chốc lại ngó vào nhìn rồi hậm hực vì không thấy bóng dáng người cần tìm, chu chiếc mỏ hồng hồng, chúm chím lên:
– Bác Huy ơi, sao mẹ vẫn chưa ra ạ? Mẹ lại phải làm thêm sao?
Người đàn ông nghe vậy, liền cười véo má đứa bé nói:
– Gọi là bố, bao nhiêu lần rồi AD vẫn không nhớ sao?
– Không phải ạ, tại vì mẹ con bảo không được gọi như vậy, bác là bạn của bác Minh vì vậy phải gọi là bác mới phải phép. – AD giải thích ngay lập tức, bé thông minh như vậy làm sao không nhớ nổi điều đó?
– Không sao, gọi bố đi rồi bố sẽ bảo mẹ con, được không? – Huy cười âu yếm bé, giấu đi tia đau đớn và tiếc tuối trong mắt.
– Vâng ạ. Mà bố Huy à, liệu mẹ có tức giận khi nhìn thấy con không? – AD lo sợ mẹ mắng hoặc không vui. Mẹ không muốn bé đến đây, đặc biệt là thời gian này vì mẹ nói trời lạnh, sợ bé ốm nhưng bé thích đi đón mẹ cơ, vì vậy năn nỉ mãi “bố” Huy mới cho đi.
Nhìn thấu sự lo lắng, sợ hãi trong đôi mắt trong veo của AD, Huy cười an ủi bé:
– Không lo, có bố ở đây mà.

Hai bố con vừa nói chuyện vừa đợi mẹ, không để một nam một nữ vừa đi ra khỏ cửa. Người đàn ông mặc vest đen đang đi bỗng dừng lại vì nghe thấy giọng nói trong trẻo của trẻ con quen thuộc gọi “bố”, quay ra nhìn thì thấy người đàn ông và đứa bé ngồi trên xe. Đúng là bé gái đáng yêu có cái tên rất đặc biệt – Ánh Dương, bạn cùng lớp với cháu anh. Hôm nay bé đến cùng bố đón mẹ, vậy là người bố đẹp trai, tài giỏi của bé trở về rồi. Khoan đã, MV nhìn lại khuôn mặt của người đàn ông đó rồi giật mình khi nhận ra anh ta chính là người con trai đã từng đón cô, không lẽ?
MV đang đi bỗng dừng lại làm cho BN tò mò nhìn theo ánh mắt anh, thấy hai cha con đang đứng gần đó đợi mẹ. Có gì lạ đâu mà anh ấy nhìn chăm chú vậy? Cô ta nghĩ thâm rồi lắc lắc tay anh hỏi:
– Sao vậy? Anh quen họ à?
MV không trả lời, quay đi, tiếp tục bước nhanh lên xe nhưng không đi vội. Anh đang đợi, chờ kết quả cho sự phán đoán của mình.
Vài phút sau, một người phụ nữ bước ra đi về phía họ- là cô, chính là cô, chỉ cần nhìn thoáng qua anh cũng có thể nhận ra. Quả đúng như anh nghĩ, không ngờ rằng anh chàng đó không phải bạn trai cô mà là chồng cô, thậm chí bọn họ đã có một đứa con xinh xắn, dễ thương như vậy. Rồi anh cười, một nụ cười tự giễu pha chút thê lương, cười mình ngu xuẩn, ngây thơ, còn vọng tưởng, vẫn cứ nghĩ mình còn cơ hội, còn có thể chịu trách nhiệm. Xem ra bây giờ điều đó là điên rồ, là không tưởng. Hiện tại cô đang có một gia đình hạnh phúc, ấm áp như vậy. Cô nói đúng, điều duy nhất anh có thể làm cho cô đó là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô, coi như chưa từng tồn tại những việc kia. Anh phải quyết tâm, chấm dứt mọi ảo tưởng xa vời trong đầu. MV quay lại nhìn họ một lần cuối rồi dứt khoát quay đi, phất tay ra hiệu cho tài xế lái xe đi. Khuôn mặt anh lại trở về vẻ vô cảm, tia đau xót, hối tiếc cuối cùng trong mắt biến mất. MV nhắm mắt lại ngả người ra sau nghỉ ngơi, xua tan mọi ý nghĩ trong đầu, vì vậy không nhìn thấy ánh mắt tức giận của người bên cạnh khi anh âu yếm nhìn người phụ nữ kia.

Bên này, NT vừa bước ra cửa đã nhìn thấy AD, vì vậy cô liền nổi giận và lo lắng, chị Huệ và TN cũng thấy, huých cô nháy mắt đùa:
– Chàng đến đón kìa, không ra mau người ta sốt ruột đó.
– Chị về nhà với anh rể nhanh đi, còn cậu sang bên kia mà gặp anh chàng trồng cây si của cậu đi. – NT cũng đùa vui.
Hai người nghe vậy đành bó tay bất lực, cười:
– Được rồi, biết chị ghê rồi, không đùa nữa. Mai gặp, bye bye. – Nói xong còn vẫy tay với hai người phía xa xa, thấy hai người vẫy lại thì cười rồi mỗi người một ngả về nhà.

NT bước lại gần chiếc xe, nhìn AD nghiêm nghị nói:
– Sao con lại đến đây? Mẹ đã nói thế nào? Ánh dương không nghe lời, hư rồi.
AD nhìn vẻ mặt tức giận của mẹ liền ngước mắt, mếu máo nhìn bố Huy xin giúp đỡ, anh đau lòng ôm bé trấn an, sau đó nói với NT:
– Là anh cho con bé đi cùng đó, anh xin lỗi, em đừng giận.
Nghe anh nói như vậy NT mới hết giận, quay sang nhìn anh áy náy:
– Xin lỗi anh, anh Minh đâu sao lại làm phiền anh nữa? Nếu bận thì phải gọi cho em để em đi xe buýt về cũng được, đỡ tốn thời gian của anh.
– Không sao, có mất bao lâu đâu, anh rảnh mà. – Huy quay đi, cố che giấu sự tổn thương đong đầy trong mắt.
– Cảm ơn anh. – Nói xong NT leo lên xe, Huy không nói gì đi luôn, cô biết không nên nói với anh như vậy nhưng cô không thể không nói.

Suốt chặng đường hai người yên lặng, không nói gì, chỉ có AD một mình líu lo như chim họa mi cứ hát rồi kể chuyện cho bố mẹ nghe.

***

Về đến nhà, NT bảo AD đi vào trước còn cô đứng nói chuyện với anh Huy. Hôm nay cô nhất định phải từ chối rõ ràng với anh, để anh đi tìm người con gái thực sự thuộc về cuộc đời mình. Cô biết làm như vậy rất tàn nhẫn và bất công đối với anh Huy, nhưng không làm như vậy càng tàn nhẫn với anh hơn.

Sau một lúc suy nghĩ thấu đáoi, NT hít sâu một hơi, không nhìn vào mắt anh vì cô sợ nếu nhìn vào đôi mắt trìu mến, ấm ấp ấy cô sẽ không còn can đảm nữa. Lát sau cô nhẹ nhàng nói:
– Anh Huy, em có chuyện muốn với anh.
– Ừ, em nói đi,anh nghe đây. – Huy hiểu chuyện cô muốn nói, anh cũng đã chuẩn bị tâm lý nghe.
Huy nhìn cô chờ đợi, nhưng NT lại quay đi. Không khí chìm vào yên tĩnh, cơn gió nhè nhẹ thổi qua, trong lòng cô lúc này tuyệt không dễ chịu, chỉ ước gì mọi chuyện dễ dàng như một cơn gió. Mãi sau NT lấy hết can đảm, kiên định nói:
– Anh Huy à…từ trước đến nay em đều coi anh như anh trai của mình.
– Anh biết. – Huy đáp nhẹ nhàng nhưng nghe ra được nỗi đau ẩn sau âm thanh ấy.
– Vì vậy… Em không thể tiếp nhận bất cứ sự thay đổi nào trong tình cảm này. Mọng anh hiểu… Em không thể…có tình cảm như anh muốn với anh. Em không xứng được anh quan tâm như vậy. Anh hãy… quên em đi và mở rộng trái tim mình cho người con gái khác…yêu anh thật lòng… Em xin lỗi. – NT nói xong, ánh mắt hối lỗi nhìn anh.
– Vậy tại sao em không thể mở rộng trái tim mình? – Anh tha thiết nhìn cô.
– Em không thể. – NT đau đớn nói lời tổn thương.
– Vậy em thực sự không thể cho anh bất cứ cơ hội nào sao? – Huy vẫn không bỏ cuộc,nắm hai vai cô, nhìn sâu vào mắt cô đầy mong đợi, khát khao. Nhưng NT không thể, cô nhìn anh, mãi sau mới mở miệng, run run đáp:
– Em không thể. – Rồi cụp mắt xuống, một giọt nước rơi xuống đất.
Nghe được câu trả lời của NT, Huy buông tay nắm ở vai cô ra, anh cười đau khổ. Sau đó hít vài hơi cố kìm nén nỗi đau trong lòng nhưng vẫn hơi khàn khàn, nói:
– Anh hiểu rồi. Vậy anh có thể xin em một điều không? – Huy nhìn cô đầy mong chờ, nhưng NT vẫn im lặng, vì cô chưa biết đó là điều gì, nhỡ đâu cô không thể thực hiện? Huy hiểu được, vì vậy cười buồn:
– Không có gì đâu, anh chỉ muốn em cho phép AD gọi anh là bố. Anh có thể làm bố nuôi của con bé không? – Anh nhẹ nhàng hỏi,giọng hơi lạc đi vì xúc động trong lòng.
– Như vậy sẽ càng làm anh đau khổ…
NT khônh kịp nói hết Huy đã chặn lại:
– Không đâu, anh yêu con bé thực sự cho dù AD không phải là con anh. Anh hứa sẽ cố gắng quên em, coi em như…em gái. Anh chỉ xin điều này thôi, được không? – Huy nhìn cô dịu dàng hỏi một lần nữa.NT nhìn sâu vào mắt anh, căn môi không cho nước mắt chảy ra, nghẹn ngào nói:
– Em…đồng ý, chỉ cần anh xem em như em gái. Anh nhất định phải tìm được hạnh phúc… thực sự của mình, như vậy…em mới bớt…áy náy và đau khổ.
– Em đừng lo. Anh…hứa. – Huy đau dớn nói từ “hứa”, dường như anh nghe được cả tiếng trái tim mình vỡ ra từng mảnh. Tình cảm anh dành cho cô suốt bao năm qua, mối tình đầu của anh. Có lẽ anh phải quên đi vì như vậy mới khiến cô vui vẻ, không cảm thấy có lỗi đối với anh. Thực ra anh luôn biết cô chỉ coi mình như Minh- anh trai của cô. Nhưng lí trí của anh lại không thắng được tình cảm. Anh vẫn luôn hi vọng, tin rằng với sự quan tâm của mình sẽ có một ngày vết thương của cô lành lại và cô sẽ chấp nhận anh bởi anh tin thời gian là lợi hãi nhất, có thể bào mòn sắt đá, xóa đi mọi nỗi đau. Thì ra vẫn có thứ thắng được thời gian. Huy đau khổ nhắm mắt lại.
– Em…xin lỗi. Em biết nói như vậy cũng chẳng được gì bởi em đã làm tổn thương anh quá nhiều… Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã giành cho em…Em xin lỗi. – NT nghẹn ngào nói, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Cô biết mình rất độc ác, nhẫn tâm đâm anh một nhát dao rất sâu…nhưng ngoài câu xin lỗi ra cô không biết nói gì với anh để chuộc lại lỗi lầm của bản thân.
Đưa tay lau giững giọt nước mắt đọng trên khóe mắt NT, Huy cố gắng nở nụ cười đẹp nhất, sau đó nói với cô:
– Không phải lỗi tại em. Tình cảm là thứ không thể ép buộc được. Đừng tự trách mình, nếu không anh sẽ càng buồn đấy. Thôi em vào nhà đi, anh về đây.

Nói xong Huy quay xe, phóng đi, một giọt nước mắt cuối cùng cũng rớt xuống trên khuôn mặt anh. Huy không muốn cô nhìn thấy nỗi đau của anh, không muốn cô phải thêm áy náy, nhưng anh không thể tiếp tục giả vờ như không sao, vì vậy anh phải nhanh chóng tạm biệt cô, rời xa cô để có không gian riêng, một mình liếm láp nỗi đau. Có lẽ rất lâu, rất lâu hoặc không bao giờ anh có thể quên cô- người con gái đầu tiên anh yêu và đã yêu bằng cả trái tim mình. Anh sẽ cất cô vào nơi sâu nhất của trái tim. Anh sẽ cố gắng để mọi chuyện chấm dứt từ phút giây này. Tạm biệt em…người con gái tuyệt vời nhất trong mắt tôi…

Chap 12: Ánh Dương là con tôi.

Trong căn phòng xa hoa, rộng rãi với ánh đèn dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc đèn chùm trên trần nhà, một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, đắt tiền đang ngồi trên salông, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ, xinh đẹp. Trên tay cô ta đang cầm ly rượu, thỉnh thoảng nhấm nháp, dáng vẻ thư thái. Một người phụ nữ khác mặc váy đồng phục đỏ đang nói gì đó với người phụ nữ quý phái, vẻ mặt cung kính, niềm nở, xun xoe giống như con cún nhỏ vẫy đuôi bên cạnh chủ nhân. Ngược lại người phụ quý phái không hề để tâm, khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo thậm chí coi thường người phụ nữ kia.
Đợi người phụ nữ đồng phục đỏ báo cáo xong, cô ta lạnh lùng nói:
– Tôi hiểu rồi, cô cứ tiếp tục theo dõi, có gì mới báo cho tôi ngay… Lui ra đi.
– Vâng, em biết rồi. Nhất định em sẽ hết lòng giúp chị. – Người phụ nữ kia lấy lòng, nhiệt tình đáp.
Nói xong cô ta đi ra ngoài, trong phòng còn lại người phụ kia, nâng ly rượu lên uống cạn rồi nói với một người đàn ông mặt vest đen vẫn đứng im lặng như tượng từ đầu đến giờ:
– Nghe hết rồi chứ? Biết mình cần phải làm gì không?
– Vâng, tôi biết thưa tiểu thư. – Người kia đáp như một cái máy, vẻ mặt vô cảm, chỉ có sự phục tùng.
– Vậy thì làm nhanh đi, tôi cần nắm rõ mọi chuyện. – Người phụ nữ lạnh lùng ra lệnh.
Người đàn ông nghe xong, cúi chào tuân lệnh, chớp mắt đã biến mất khỏi căn phòng, chỉ còn lại mình người phụ nữ trên salông.

Sau đó người phụ nữ cầm ly rượu lên, đi ra phía cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Ánh mắt cô ta lóe lên sự lo lắng, ghen ghét. Chưa bao giờ cô ta có tâm trạng tệ như bây giờ. Liệu đây có phải trường hợp đặc biệt hay cũng chỉ như những trường hợp khác? Là do cô ta quá nhạy cảm? Người ấy chỉ vui đùa chốc lát? Nhưng ánh mắt của người ấy khi đó làm cô ta bất an, nó không vô cảm, băng giá như đối với với những người phụ nữ khác, thậm chí ngay cả cô ta cũng chưa bao giờ có được sự ấm áp, sâu sắc như vậy trong mắt người ấy. Điều đó làm cô ta phát điên, đố kị khủng khiếp. Có lẽ là do quá yêu? Tốt nhất vẫn nên đề phòng. Nghĩ vậy, cô ta bớt cảm thấy bất an hơn.

***

Trong phong làm việc, MV đang miệt mài với đống giấy tờ ngổn ngang trên bàn, bỗng có tiếng chuông điện thoại reo. Một tay vẫn làm việc, một tay cầm chiếc di động cảm ứng tinh xảo lên áp vào tai, giọng nói trầm ấm, vô cảm cất lên.
– Alô.

– Đang làm việc.

– Được rồi. Ở đâu? Đợi tôi.
Ngắt điện thoại, MV ngửa người ra sau, thư giãn một lát. Sau đó anh đứng dậy, lấy áo khoác, bước ra ngoài. Có lẽ làm việc quá hăng say rồi, cũng nên giải trí một chút, MV nghĩ thầm.

Bước đi trên hành lang hướng đến thang máy, bỗng anh nhìn thấy dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn của người phụ nữ đang chăm chỉ lau sàn nhà. MV khựng lại nhìn cô chăm chú, ánh mắt đong đầy nhớ nhung, lưu luyến. Thì ra anh nhớ cô đến như vậy, bao cố gắng của lí trí bấy lâu nay gặp cô đều bốc hơi ngày tức khắc. Tim anh đang đập dồn dập, từng nhịp tim đều khát vọng cô, giục giã bước đến, ôm cô vào lòng, đem giữ cô bên mình suốt đời. MV choáng ngợp bởi suy nghĩ của chính mình, không ngờ cô gái bé nhỏ trước mắt lại có ảnh hưởng lớn như vậy đối với anh. Chẳng lẽ anh cũng giống như những kẻ ngu dốt, mù quáng cho rằng thứ không có được mới là tốt nhất?

NT say xưa làm việc, bỗng có cảm giác nóng bỏng ở sau lưng, quay người liền giật mình, hoảng hốt trong một giây, sau đó lại trở về như cũ, khuôn mặt bình tĩnh, vô cảm. Cô không quan tâm đến người đàn ông đó, tiếp tục công việc của mình.

Thấy NT tỏ vẻ không quen biết, MV đau đớn, nắm chặt hai tay, nhẹ hít thở, tiến lại gần phía cô. NT vẫn điềm nhiên, bình thản, tay không ngừng nghỉ. Thật ra cô đang nín thở, cây chổi trên tay cầm chặt hơn, chỉ là người khác không phát hiện.
Lúc sắp đi qua, MV đột nhiên dừng lại, không kiềm chế được ghé sát vào cô nói nhỏ:
– Tôi nhất định sẽ thực hiện điều mong ước của em. Chúc em hạnh phúc.
Nói xong anh đứng thẳng người, đi nhanh. Anh không dám dừng lại vì sợ sẽ không khống chế được mà ôm cô.
MV bước đi cứng nhắc, đến khi vào thang máy, anh mới dám nhìn lại cô với ánh mắt say mê, lưu luyến. Từ bây giờ anh chỉ có thể đối với cô như vậy, đứng nhìn từ xa, nhìn cô hạnh phúc bên gia đình ấm áp của mình.
NT đang căng thẳng khi hắn ta ghé sát vào người cô lại càng căng thẳng hơn, cô cứng người, nín thở, không dám nhúc nhích, bên mũi thoang thoảng hơi thở nam tính của người đàn ông. Rồi giật mình bất ngờ khi nghe hắn ta nói những lời đó. Cô đã mong mước gì với hắn nhỉ, NT cố nhớ lại. Cô đã nói ” Điều duy nhất anh có thể làm cho tôi đó là tránh xa tôi ra, coi như chúng ta chưa từng có gì, không dây dưa, quen biết” chẳng lẽ hắn ta muốn nói đến điều này? Như vậy cô mong còn không được. Nhưng sao cô lại cảm giác giọng điệu của hắn ta hôm nay có chút gì đó khác với thường ngày? Dường như có sự dồn nén, khó khăn, chứa đầy cảm xúc, dáng vẻ cô đơn.
Bỗng NT rùng mình với suy nghĩ ngớ ngẩn đó, cô điên sao mà nghĩ như vậy? Đúng là quá nhạy cảm rồi, ác ma như hắn ta làm sao có thể có dáng vẻ cô độc? Hắn ta vừa nhiều tiền, vừa đẹp trai, được bao kẻ ngưỡng mộ, nịnh hót, muốn thứ gì mà không được? Vì vậy làm sao cô lại nghĩ hắn cô đơn, lẻ loi mà muốn đồng cảm? Chắc chắn là hoa mắt. NT lắc đầu thật mạnh, xua đi ý nghĩ điên rồ trong phút chốc.

***

Trên chiếc bàn bi- a có 15 trái bóng được xếp ngay ngắn phía trước, bi cái đặt phía sau, nhắm thẳng các bi còn lại.
Một người đàn ông dáng vẻ bất cần đang khom lưng, tay cầm gậy, ánh mắt tinh nhạy, chăm chú nhìn vị trí các bi. Tay anh ta đưa gậy thử vài lần rồi chợt dùng lực, dứt khoát đánh một cú vào thẳng bi cái, khiến nó bay đi đập vào các bị còn lại, chạy khắp bàn, có bi đã rơi xuống lỗ bởi cú đánh nhanh gọn, đầy uy lực của anh ta. Đây rõ ràng là một tay chơi siêu hạng.
Người đàn ông đắc ý, nhướn mày vẻ thách thức đối với người đàn ông đứng bên kia bàn.
Người đó không buồn để ý, cầm gậy lên, xoa thuốc vào đầu gậy rồi khom người xuống, ánh mắt quét qua bàn một lượt liền hướng bi cái đánh xuống chớp nhoáng, một đường chuẩn xác khiến bi cái va đập vào các bi con đưa xuống lỗ liên hồi. Cú đánh này còn tuyệt vời hơn cú trước rất nhiều khiến người đàn ông vừa mới thách thức cũng phải trợn tròn mắt trong khi người đánh ra chẳng tỏ vẻ gì là mãn nguyện, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, vô cảm như không nhìn thấy sự bất ngờ và ngưỡng mộ của bạn.
Sau giây phút ngạc nhiên, người đàn ông bừng tỉnh, lắc đầu nhìn bạn, tấm tắc khen:
– Tuyệt cú mèo. Cậu càng ngày càng lợi hại.
Người đàn ông còn lại không nói gì, nét mặt xem thường vẻ sùng bái của bạn. Thấy vậy người kia tức điên lên, giơ gậy trước mặt anh, nói:
– Cậu có phải là người không? Được người khác tán thưởng không tỏ thái độ vui sướng là sao? Hay đứt hết dây thần kinh cảm xúc rồi? Để tôi tìm người nối lại nhé? – Anh ta nháy mắt đầy ẩn ý.
Đến lúc này người đàn ông kia mới nhìn anh, vẻ mặt không thèm chấp kẻ điên, lạnh nhạt đáp:
– Tại vì trong mắt tôi lời khen của cậu không đáng một xu.
Người còn lại nghe vậy, trợn mắt há miệng, cứng họng, tức giận đến nỗi không nói được lời nào. Mãi sau mới nhìn bạn đầy ai oán:
– Trần MV ơi là Trần MV! Cậu còn có thể vô cảm hơn không? Sao cậu nhẫn tâm đối xử với người bạn duy nhất của mình như vậy? À, mà bây giờ tôi còn là người tình lí tưởng của cậu trong mắt mọi người. – Anh ta cười nham nhở với MV. – Nào, cục cưng đến đây cho anh yêu chút nào.
Nói xong anh ta chồm về phía MV, nhắm mắt lại chu mỏ lên hôn, nào ngờ môi anh ta lại tiếp xúc với một vật lành lạnh, cưng cứng. Anh ta ngay lập tức mở choàng mắt, hóa ra đó là cây gậy đánh bi- a. Nhìn vẻ mặt khinh thường của bạn, anh càng tức giận, lấy tay quệt miệng, gắt:
– Cậu làm gì thế?
– Tự vệ chính đáng. May cho cậu hôm nay tôi không vui nên không muốn cãi nhau với cậu. Không lẽ cậu nghe lời tôi muốn chuyển sang săn cùng giới cho đủ loại, tiện thể thay đổi cảm giác? Nhưng rất tiếc tôi không có ý định gia nhập bộ sưu tập của cậu, cũng không có hứng làm chuột bạch. Nếu cậu thích, tôi sẵn sàng dâng hiến vài tên đàn em cao to, đen hôi cho cậu thỏa thích chơi đùa. – MV nháy mắt nhìn bạn.
Lần thứ hai người kia lại choáng váng đến không thể mở miệng, nhìn MV bằng con mắt lạ lẫm, như nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Anh ta tiến lại gần MV, đưa tay sờ lên trán anh, vẻ mặt dò xét hỏi:
– Nói, mày là thằng nào mà dám mạo nhận bạn tao?
– Cậu điên đủ chưa? – MV hất tay anh ta ra, phì cười trước phản ứng mãnh liệt của anh ta.
– Không phải sốt, không phải kẻ giả mạo, vậy thì làm sao nhỉ?- Người đàn ông lẩm bẩn rồi quát- Nói mau tôi là ai?
– Đồ điên, tôi không rảnh rỗi đùa với cậu. – Nhưng người kia khăng khăng bắt anh nói, vì vậy MV quát lên – Đủ rồi, Cậu tên là Đỗ Quang Tiệp, là thằng điên vừa chốn ra từ Châu Quỳ, cũng được mọi người biết đến như một kẻ biến thái chuyên đi săn các loại, hiện nay còn nhàm chán đến mức muốn tìm đồng loại, tức là có xu hướng gay, à không! Phải là lưỡng tính mới đúng. – MV nói một hơi, sau đó nhìn bạn nhếch mép cười.
Người đàn ông được gọi là Đỗ QT đơ toàn tập, sốc thêm lần nữa, đứng bất động như kẻ mất hồn. Lâu sau mới tỉnh lại, như một kẻ điên xông về hướng MV, bóp cổ anh hét:
– Chết tiệt, cậu nói cái gì? Dám nói tôi như vậy? Cậu đúng là chán sống thật.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Sự Tích Con Cào Cào
Nói dối
Một thanh niên có triển vọng
Chuyện Tình 2 Năm Trước
Dài gấp ba lần