Say Nắng Cô Em – Tán Cô Chị

17.04.2015
Admin

Đứng thêm một phút nữa không có động tĩnh gì em mới hé cửa nhìn vô thì thấy cái lưng của cô nàng ở ngay trước mắt và…đang nghe nhạc. Hèn gì mà gọi mãi không thưa. Em mở cửa rồi đứng ngoài gọi lớn

“MY.” – Cô nàng giật mình quay lại trố mắt nhìn em, vội vàng gỡ tai nghe xuống rồi hét toáng lên
“AI CHO ANH VÀO ĐÂY. ĐI RAAAAAA” – Nói rồi Linh cầm một đống gối với gấu bông trên giường giục lia lịa vào người em. Thấy động, My và Thy chạy lên xem. Thy vẫn chưa biết chuyện gì nên nhìn em như kiểu thằng dê xồm. Ne né em rồi bước vào phòng còn My chỉ nhìn em cười. Híc, bị đòn, bị chửi bị hiểu lầm rồi còn bị người ta cười nữa

“Thằng kia. Mày vừa làm gì cái Linh” – Mặt Thy gườm gườm nhìn em
“Tao có làm gì đâu?”
“Sao con Linh nó hét. Mày dê nó phải không. GAY mà bày đặt hả mày” – Con Thy nhéo tay em
“Á…đâu. ĐM. Tao lên kêu nó xuống ăn trưa chứ có làm cái gì đâu?”
“Thật không?” – Ánh mắt nghi hoặc
“Thật. Hỏi My xem” – Thy nhìn My như xác nhận. Cô ấy gất đầu rồi cười và bảo em với Thy xuống ăn trước. My ở lại có chuyện nói với Linh

Buổi trưa có cháo gà với cơm và vài món ăn mặn. Tay nghề của My quá tuyệt, ăn miếng nào thấm miếng đó. Vừa ăn vừa nói chuyện với Thy. Nó hỏi

“Có thật mày không làm gì con Linh không đấy?”
“Tao nói thật mà. Bạn bè bao nhiêu năm trời chả lẽ mày không tin tao?”
“Vì là bạn của mày mấy năm trời nên tao ếu thể tin được mày. Mày không làm gì thì tại sao nó hét toáng lên. Ngày xưa tao thấy mày với nó quấn nhau lắm mà?”

Trước những câu tra khảo của Thy em đành phải nôn hết những chuyện xảy ra cho Thy nghe. Ngồi nghe em kể mà mắt nó cứ trố lên như không tin vào những điều mình đang nghe vậy. Nghe xong nó chốt một câu

“Thật vậy à?”
“Ừ” – Em tiếp tục ăn
“Thế mày nhìn được hết người nó rồi còn gì?”
“Hết đâu mà hết. Tao chỉ nhìn thấy có tí à. Bị cái áo khăn tắm với cái quần…chip che mất rồi” – Em nói nhỏ dần. Con Thy vung tay bớp lên em một cái. Định mệnh trời đánh tránh bữa ăn
“Thế mà bảo còn chưa nhìn hết à? Hay là cái hết của mày phải là nó khỏa thân hoàn toàn?”
“Ừm!” – Thề em nói trong vô thức. Kiểu như không kiểm soát được hành động của mình ấy. Nói xong con Thy nhìn em với anh mắt giống như nhìn phải thằng biến thái vậy
“Mày ghê quá Minh ơi”
“Không…ý..tao là…” – Lắp bắp. Mặt em lúc này chắc nấu sôi được cả một nồi nước
“Thôi khỏi cãi. Mày kinh quá”

Nó không nghe em giải thích luôn. Lúc My xuống đang chuẩn bị ngồi cạnh em thì nó kéo sang bên ngồi với nó. Hai đứa to nhỏ gì đó với nhau ấy. My nhìn em hơi thảng thốt rồi chỉ cười. Định mệnh chắc lại nói xấu rồi

“Linh không xuống hả em?”
“Tí nó xuống. Anh ăn đi. Thức ăn có vừa miệng không?”

Em đưa ngón tay lên “LIKE”

Lúc sau thì Linh xuống. Lườm lườm em cháy cả người. Kinh thật, em thì chỉ dám liếc thôi, giờ mà nói lời nào mà đụng chạm tới chuyện bữa trước với tính cách của Linh chắc úp cả nồi cháo lên đầu em quá

“Thy cho tao xin chén cháo” – Em đưa cái chén cho Thy
“Không được. Anh không ăn cháo được”
“Sao thế?” – Em ngơ ngác hỏi, không phải My mời em sang đây ăn cháo hay sao?

Chẳng nói chẳng rằng. Cô ấy chụp lấy cái tay em rồi vén tay áo lên. Vết thương bữa trước bị mấy thằng trẻ trâu đập vẫn chưa lành hẳn.

“Bị thương. Ăn gà sẽ thành sẹo. Không được ăn. Anh chỉ ăn được những thứ này thôi” – Nói rồi My đăt trước mặt em đĩa thịt heo với đĩa rau
“Mày sao bị thương thế?” – Thy hỏi
“À. Té xe”
“Té cái mốc khỉ. Bị người ta đánh thì nói đi. Té xe” – Con bé kia đang húp cháo bỗng nhiên chọt vô một câu. My nhìn em lườm lườm
“Vậy anh bị người ta đánh. Không phải té xe”
“À ừ. Anh bị người ta đánh” – Em lắp bắp gắp miếng rau cho vào miệng. Chỉ nghe thấy tiếng thở dài từ My
“Thôi! Ăn đi.”

Không khí sau câu nói của My bỗng nhiên trầm hẳn. Không ai nói với ai câu nào cả. Mọi người chỉ tập trung vào chén cơm của mình. Em muốn nói lắm nhưng biết nói gì giờ. Tất cả là tại con kia. Em nhìn nó thì nó chỉ lè lưỡi trêu em. Hồi nãy muốn nói lời xin lỗi nhưng nhìn như vậy chắc đành thôi.

Xong bữa trưa. Em với My cùng dọn còn 2 chị em kia thì tíu tít lấy rổ me hồi nãy em mang tới. Em rửa My cháng. Không ai nói chuyện với ai. Em đành phá vỡ cái không khí nặng nề này vậy

“Hình như em không được vui? Có chuyện gì à?”
“Không có gì.” – Lại im lặng

Không tập trung rửa nên cái lưỡi dao nó xướt qua tay làm một đường ở ngay ngón. Em giật mình rút tay ra thấy máu chảy tè le. My hốt hoảng

“Sao vậy. Có sao không” – Cô ấy cầm ngón tay của em rửa sạch xà phòng rồi cho vào miệng mút. Em giật mình.
“Em…em..” – Em tính giật tay ra. Cô ấy níu lại
“Anh không sao đâu. Em thả ra đi” – Lúc đó cô ấy mới chịu thả ngón tay em ra
“Anh lại ghế ngồi đi. Em đi lấy bông băng.”

My chạy lại tủ lục đồ rồi mang ra. Cô ấy tỉ mẩn băng cái ngón tay của em lại. Em nhìn My không chớp mắt, em không hiểu lúc đó tại sao cô ấy lại làm như vậy? Mút ngón tay đầy máu của em? Không thể hiểu nổi. Em cứ ngồi đó nhìn trừng trừng vào cô ấy cho đến khi My ngước lên

“Xong rồi đấy.” – Mỉm cười nhìn em
“Mặt em dính gì à?”
“Minh” – Cô ấy gọi. mặt hình như hơi ửng hồng khi bị em nhìn chòng chọc như thế
“Anh sao vậy?”
“Sao em lại mút ngón tay anh?” – Em hỏi

My không trả lời. Chỉ mỉm cười rồi đứng dậy cất đồ dùng. Cô ấy bảo em ngồi đó, đống chén đĩa kia không cần rửa nữa. Em không phải thằng đần mà không nhận ra My có tình cảm một chút gì đó với em. Nếu như chỉ là bạn bè bình thường thì sẽ không có chuyện cô ấy đưa cả một ngón tay đầy máu vào miệng của mình để mút rồi hớt hải đi tìm bông băng để băng nó lại. Chắc chắn là có nhưng nó mơ hồ quá.

Lúc đó em chỉ muốn chạy lại ôm thật chặt cô ấy rồi nói anh yêu em nhưng có chắc cái tình cảm của My dành cho em có phải là tình yêu nam nữ hay chỉ là sự ngộ nhận của một mình em. Em thật sự muốn lắm nhưng lại sợ mất My, nói ra thì sao: thành công, em sẽ có cô ấy. Còn thất bại em sẽ mất cô ấy. Không là bạn cũng chẳng là cái gì nữa.

Thẫn thờ bước ra phòng khách. Hai chị em kia vừa ăn me vừa cười đùa inh ỏm. Thấy em ra, Thy chìa cho em một trái me rồi nhìn thấy tay em bị băng bó nó mới hỏi

“Mày bị sao thế?”
“Nhìn không biết à? Đứt tay” – Tự nhiên em quạu lên với nó
“Thằng điên. Tao làm gì mày mà tự nhiên mày quạu tao”
“Thôi đừng nói nữa. Mày về không?”
“”Không. Tao ở đây. Tối mới về”
“Vậy tao về trước đây. Tí My ra bảo tao về rồi” – Em quay sang Linh
“Linh cho anh xin lỗi nha. Hôm đó anh không cố ý” – Con bé không trả lời chỉ lườm lườm nhìn em

Em phóng xe ra khỏi cánh ngôi nhà đó, lòng đầy những thắc mắc về My. Lúc đó em cảm thấy rất chán đời, muốn đập phá hay làm cái gì đó để xóa đi cái cảm giác bực tức này. Mọi chuyện dường như đã có cách giải quyết nhưng sao lại rối bời như thế này. Đau đầu, em không về nhà mà chạy tới một hồ bơi gần đó. Em mong nước sẽ làm em cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Đến hồ bơi. Bà chủ đưa cho em một cái túi bóng nhỏ để cột ngón tay lại cho khỏi vào nước. Hôm nay có vẻ nóng, mọi người đi bới khá nhiều đặc biệt là mấy em teen teen cập 3, vòng nào ra vòng nấy. Cứ phải gọi là. Vừa được bơi vừa được ngắm, đây đúng là cách giải quyết căng thẳng tốt nhất cho cánh đàn ông

Về tắm lại, làm một giấc rồi tối đi sang nhà ông bà ăn cơm. Sau đó lại phóng xe về nhà ngủ. Kết thúc một ngày đầy mệt mỏi. Liệu rằng ngày mai liệu có thoải mái hơn không.

CHAP 22: CON BẠN THÂN TỘI NGHIỆP

“Ê Minh”
“Hửm?”
“Chiều rảnh đi uống café đi.”
“Sao nay có hứng mời tao đi uống café vậy. Chiều nay trời mưa chắc”
“Đừng có mà nói xoáy tao. Chiều có đi không?”
“Đi thì đi nhưng chỉ đi uống café xuông thôi à?”
“Tao có chuyện muốn nói”
“Sao không nói ở đây luôn đi”
“Đang giờ học mà. Chiều nói”
“Ừ”

Những tiết học căng thẳng của ngày thứ 2 đầu tuần cuối cùng cũng qua đi. Em mệt mỏi lê cái thân tàn tạ giữa trời trưa, mùi thức ăn, khói xe và những âm thanh hỗn tạp buổi trưa nắng làm cái đầu em cảm thấy như muốn vỡ tung. Chỉ muốn chui vào căn phòng nào đó, có điều hòa hoặc đầm mình dưới những làn nước xanh mát của hồ bơi với những chân dài nóng bỏng trong bộ đồ 2 mảnh sexy… Ôi lạc đề cmn rồi

Phóng vù xe về nhà. Em thấy mẹ đang nấu ăn, thường thì buổi trưa không có ai ở nhà, hôm nay có cả bố lẫn mẹ làm em cảm thấy lạ. Xách chiếc balo vứt lên ghế rồi cầm chai nước tu một hơi. Muốn chào hỏi gì cũng phải thoát khỏi cái nóng đã

“Hôm nay mẹ không ra quán à?”
“Không. Nay giỗ cố nên ở nhà mẹ làm mấy mâm cơm mời chú bác. Chiều rảnh mày chạy ra ngoài trông quán giùm mẹ với”
“Chiều nay ạ? Chiều nay con có hẹn rồi”
“Hẹn với ai”
“Cái Thy mẹ”
“Hẹn hò gì? Để khi khác. Chúng mày đang yêu nhau hay sao mà tao thấy hẹn miết vậy?”
“Làm gì có. Con với nó chỉ là bạn thôi”
“Yêu được thì tốt. Có ai cấm cản gì anh đâu mà anh giãy đành đạch lên thế. Mẹ chấm con Thy đấy” – Mẹ vừa cười vừa chọc
“Thôi. Không nói chuyện với mẹ nữa. Con lên thay đồ đây”

Em chạy lên trên lầu, khi đi ngang qua phòng khách em thấy bố đang chăm sóc mấy chậu lan ở sau vườn. Bố em là người rất thích trồng lan. Nhớ có lần em chơi làm vỡ mất chậu lan đang nở hoa đẹp lắm bị bố đánh cho một trận lên bờ xuống ruộng. Giờ nghĩ lại vẫn còn thấy hãi

Thay đồ, chạy ù xuống nhà phụ mẹ nấu cơm trưa. Nói là phụ nhưng chỉ lởn vởn ở đó cho có lệ thôi, mẹ sai gì làm đó chứ em thì nhác. Đụng vào mấy cái việc bếp núc thực sự không ham. Tới giờ thì dọn cơm, mời bố vào dùng, ăn xong rồi dọn dẹp và ngủ trưa. Lịch ngày nào cũng như ngày nào không có gì thay đổi.

Hai giờ chiều, em lại lục đục chạy ra quán. Đang sửa soạn thì có tiếng điện thoại reo, khỏi cần nhìn em cũng biết là ai.

“Mày đâu rồi. Đi chưa?”
“Tao phải ra trông quán. Không đi được”
“Mẹ mày đâu?”
“Mẹ tao ở nhà bận việc. Hay mày chạy sang đây đi”
“Ừ. Rồi để tao chạy sang”
“À. Nhớ mua thêm ít trái cây ăn nữa nhé”
“CÁI CON CHIM”

Nói xong tắt máy. Em chạy vào quầy gặp anh quản lý đang sắp xếp lại sổ sách. Em cũng ngó qua xem như thế nào, buôn bán làm sao để có cớ xin tiền cho dễ

Một lát sau thì một chị phục vụ chạy vào gọi em

“Minh. Bạn gái em tới kìa?”
“Ai chị?”
“Cái con bé múp múp ấy” – Bà ấy chỉ tay ra ngoài cửa

Múp múp là cái từ của mấy anh chị trong quán dành cho Thy. Mọi người đều biết tên nó nhưng chẳng có ai gọi đúng tên mà chỉ gọi nó là múp. Cơ bản nhìn nó múp thật

Xách hai lon pepsi đi ra. Em thấy nó đang ngồi trước cái ghế ngoài vườn tạo dáng cho một bà chị chụp ảnh. Miệng thì chu, tay hình chữ V. Nhìn chỉ muốn cắn một phát các thím ợ

Thấy em ra nó vẫy vẫy rồi chìa ra một bọc nho và bắt em mang vào trong bếp rửa

“Tao mua rồi, mày phải đi rửa” – Luật bất thành văn của 2 đứa

Lui cui vào bếp rừa rồi lại mang ra. Hai đứa vừa ăn vừa nói chuyện.

“Hồi sáng mày bảo có chuyện gì?”
“Ừm! Không có gì”
“Con điên. Không có gì mà cũng hẹn tao à?”
“Mẹ! Bạn bè gì cái mặt mày. Chả lẽ có chuyện tao mới hẹn mày được à?”
“Ừm! Bố đâu phải người rảnh rỗi” – Đưa trái nho vào miệng. Em nghe thấy tiếng Thy thở dài
“Haizzzzz!!! Chán lắm mày ạ?”
“Sao thế?”
“Tao vừa chia tay thằng bồ sáng nay”
“Sao chia tay. Nó làm gì có lỗi với mày nữa à?” – Em nhớ không lầm đây là lần thứ 2 của tụi nó
“Nó suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào công việc. Chả thèm để ý đến tao” – Lần đầu tiên em thấy Thy dùng từ “nó” để nói về người yêu
“Có thật chỉ có thế thôi không?” – Em bình thản tiếp tục ăn nho
“Haizzzz. Ừm!!”
“Đâu đơn giản như vậy. Nó còn làm gì nữa. Kể tao nghe coi”

Lúc này em thấy mắt Thy bắt đầu ướt ướt. Nó chuẩn bị khóc các thím ợ

“Này. Có gì thì kể tao nghe. Sao lại khóc”
“Huhuuuuu huhu…”
“Thôi. Nín có gì kể tao nghe” – Em chạy đi lấy cuộn giấy ăn ở bên cạnh rồi đưa cho nó
“Nó có đứa khác bên ngoài. Hu hu”
“Sao mày biết nó có đứa khác”

Thế là nó ngồi tuôn ra cả một tràng dài. Hôm qua khi ăn trưa ở nhà My xong thì đến 9h tối Thy mới về nhà. Khi chạy xe ngang qua một quán café bar. Nó thấy thằng bồ nó đang ôm ấp một con bé nào đấy mà theo như nó kể em cũng mường tượng ra là “Mặt xinh, dáng chuẩn, da trắng, chân dài. Nói chung là gầm cao máy thoáng dáng thể thao” nhưng Thy còn chêm vô 1 câu “không bằng tao” Rồi chúng nó lên xe phóng đi, con Thy đuổi không kịp, gọi điện thoại thấy máy tắt, để lại tin nhắn thì không thấy trả lời.

“Rồi sao? Giờ mày tính sao?”
“Sao gì nữa. Cái lũ đàn ông chúng mày đứa nào cũng như nhau. Ham của lạ. Hu huuuu”
“Ê. Không được vơ đũa cả nắm nha”
“Mày tin nó là người như thế hả Thy” – Em hỏi tiếp
“Thấy tận mắt còn không tin sao được?”
“Nó giống như con người của công chúng rồi. Tao thấy việc đó là bình thường mà”
“Thường cái gì. Ôm ấp đèo gái đi như thế mà bình thường. Mày thử hỏi trên đời có đứa con gái nào mà chịu để người yêu mình làm như vậy với con khác không?”
“Mày nói cũng đúng. Thôi nín đi. Để mai tao hỏi nó”

Thy cũng không khóc nữa chỉ lâu lâu thút thít có vẻ tội lắm. Em ngồi bên cạnh cứ lấy khăn giấy lau nước mắt cho nó. Có mấy người khách đi ra khu vườn này nhìn em như thể chính em là nguyên nhân để cho con Thy khóc vậy. Oan vờ cờ

“Thôi. Đừng buồn nữa. Để mai tao đi hỏi nó cho ra lẽ. Tối nay sang nhà tao ăn giỗ chứ?”
“Giỗ ai? Tối không đi làm à?”
“Ông cố tao. Tao xin nghỉ rồi. Chắc khoảng 7h gì đó. Đi không?”
“Đi thì đi”

Câu chuyện của bọn em lại xoay quanh vấn đề trường lớp, tình yêu và 3 cái vớ vẩn trên phim Hàn Xẻng chẳng có gì đáng kể. Em tua nhé

“5h rồi. Đi bơi không?” – Em hỏi Thy
“Bơi hả? Ở đâu?”
“Hồ gần nhà tao á. Đi không? Trời đang nóng”
“Đi thì đi. Đợi tao về nhà thay đồ đã”
“Thay đếch gì. Cởi cái áo ra là xong. Tao mang khăn kia rồi. Tí nữa về rồi tắm lại sau. Đợi mày thay đồ đến khi nào”
“Hợp lý. Đi”

Chiếc xe của Thy để lại quán. Nó trèo lên xe em rồi hai đứa phóng sang hồ bơi bên cạnh. Cầm theo cái balo chứa khăn tắm và đồ dùng cá nhân. Em vào phòng thay đồ còn Thy nó đứng ở ngay trên bờ lột luôn cái áo phông ngoài rồi khởi động Con gái con nứa dạn vãi.

“Hình như mày béo lên phải không?”
“Mày thấy thế à?”
“Mỡ bụng kìa” – Em lấy tay véo lên cái bụng của nó. Phê
“Thằng này ai cho mày đụng vào tao. Cắt tay giờ”

Em không nói gì chỉ cười khì rồi đưa cho Thy cái kính bơi. Đang khởi động thì ở đằng sau nó đạp em một phát té xuống hồ. Cả cái lưng đập xuống mặt nước rát vờ cở Còn nó đứng phía trên cười như được mùa.

Em chửi đổng vài câu rồi lặn xuống tới gần bờ. Đề phòng nó không để ý nhổm dậy kéo cái tay nó xuống làm cái uỳnh. Nó bị sặc nước các thím ợ. Nước mắt nước mũi tè le, lại khóc nữa. Em thấy mình chơi hơi quá đáng, nó mà bị sao thì có mà ăn chửi suốt đời

“Sao không? Hehee” – Cười cầu hòa
“Mày chơi gì ác vậy. Huhuu”
“Mày coi tao nè” – Đưa cái bảng lưng ra trước mặt nó. Đỏ lừ
“Nhưng mày là con trai mà”
“Ờ. Chả lẽ tao không biết đau đấy. Thôi. Lên bờ đi cho đỡ sặc nước. Tí xuống”

Nhảy lên bờ. Chiếc áo ngực màu đen của nó bị xê dịch do hồi nãy rơi xuống hồ. Nó không biết nhưng bản năng đàn ông của em đã nhìn thấy cái gì đó hơi hồng hồng đỏ đỏ Em vội nhảy lên bờ lấy chiếc khăn tăm bên ghế đá rồi che người lại cho nó. Nó trố mắt nhìn em, còn em thì đẩy mắt về phía ngực nó. Vài giây sau, nhìn thấy điều bất thường, nó cầm khăn tắm chạy vội vào nhà vệ sinh. Lúc đi ra thấy mặt đỏ đỏ nhìn em lấm lét. Em chẳng nói gì chỉ cười rồi xuống bơi tiếp.

“Lúc nãy mày nhìn thấy hả?” – Giọng lí nhí
“Ừm! Không thấy sao tao che cho mày được”
“Cảm ơn nha”
“Con gái con nứa cẩn thận một chút đi. Nếu không phải là tao chắc mày bị mấy thằng kia nhìn cho cháy người rồi”
“Tại mày cả mà” – Miệng chu chu
“Tại cái gì. Không cẩn thận bị như thế là phải. Còn la tao”
“Tại mày kéo tao xuống”
“Thôi. Lên bờ đi. Về tăm rửa còn đi ăn nữa”
“Mà này” – Em gọi vọng lại
“Bữa sau đi bơi mặc đồ gì kín kín một tí. Mày mặc đồ như thế không ngại à?”
“Ngại gì. Bơi mặc vậy mới thoải mái, mới săn được trai chứ”
“Ừm! Ngồi đó mà săn trai. Gặp mấy thằng bệnh hoạn nó cọ cho mấy phát rồi la làng lên”
“Có mày ở đây tao mới dám mặc vậy chứ bình thường tao toàn mặc áo bơi không à”
“Tại sao có tao mày mới dám mặc?”
“Thì mày đâu có cho thằng nào dám sàm sỡ tao đâu. Như hồi nãy đấy. Mới thấy có chút đã chạy lên che ngay cho tao rồi. Cám ơn mày nha bạn hiền”

Câu nói cám ơn kèm theo một nụ hôn gió. Hôm nay em thấy nó nữ tính ra hẳn không còn là con Thy hằng ngày em gặp nữa. Con gái thật là khó hiểu

“ĐI THÔI”

Phóng xe về quán, Thy lấy xe về nhà nó. Em chạy về nhà để tắm rửa và phụ mẹ dọn cỗ. Các cô các chú đều đến đủ cả, cũng hên chả phải nhúng tay vào việc gì có người làm hết mà Ngồi hóng chuyện các bô lão một lúc thì Thy đến, nó chào mọi người một câu rồi chạy thẳng vào bếp với mẹ bỏ em đấy. Thấy buồn buồn nên cũng chạy vào chọc nó chơi

Nửa tiếng sau thì mọi người đã quây quần bên mâm cỗ. Tiếng cười nói, hỏi han nhau nhưng mọi chuyện cứ xoay quanh em và Thy. Nào là chúng mày đẹp đôi đấy, ra trường cưới đi. Em cầu cứu mẹ thì mẹ phớt lờ lâu lâu còn giã thêm vài câu “con dâu” làm em và con Thy mặt nóng rần rần. Ăn được 2 chén xôi với mấy miếng thịt thì chạy biến lên phòng còn con Thy ở lại chịu trận. Nó muốn đi cũng không được nửa khóc nửa mếu. Em thấy cũng tội mà thôi, kệ nó

Cuối cùng nó cũng được tha bổng, chạy lên trên phòng với em. Nó nói không bao giờ ăn cỗ nhà em nữa. Chả thèm quan tâm, em cắm mặt vào cái máy tính đánh LOL mặc kệ cho nó phàn nàn. Một lúc sau không nghe thấy gì nữa, quay qua em thấy nó vùi mặt trong chăn ngủ mất tiêu. Lay mãi không dậy cuối cùng em phải xuống ngủ với bố rồi gọi mẹ lên ngủ với nó.

Nghĩ thấy cũng tội. 2 cụ nhà Thy suốt ngày đi công tác để nó ở nhà một mình, cũng có đôi lần nó sang nhà em ngủ nên việc này cũng là điều bình thường. Bố mẹ em cũng coi Thy như con cháu trong nhà nên nó tự nhiên lắm. Ngoài cái tính hơi ương bướng và nhõng nhẽo ra còn lại nữ công gia chánh cho tới công việc, ngoại hình: Thy là điển hình của một người con gái hiện đại. Có lẽ chính việc phải tự chăm sóc cho bản thân mình đã rèn luyện cho Thy trở thành một con người như vậy. Cũng hiểu vì sao trước cú sốc đầu đời thời cấp 3 nó có thể đứng dậy một cách mạnh mẽ đầy nghị lực như thế.

p/s: Chap này tao viết riêng cho mày Thy ạ. Nhớ hôm kia tao lại phải đi an ủi mày khi mày chia tay thằng đó. Lần này mày nói mày cương quyết lắm, không như những lần trước nữa. Không quay lại là không quay lại. Tao biết mày vẫn còn nặng tình với nó nhưng đó là quyết định của mày. Đứng trên cương vị của một thằng bạn thân (và em rể tương lai) Tao chỉ muốn nói với mày một điều rằng đừng có ương bướng và bản lĩnh quá, cánh đàn ông sẽ sợ mày đấy. Sống thật với bản thân của mày đi giống như những lúc mày đứng trước mặt tao ấy: mè nheo, vòi vĩnh, đáng yêu và yếu ớt. Tao không nói thẳng ra cho mày biết đâu vì tao biết mày sẽ hiểu tao mà phải không

My đã đọc được cuốn hồi kí này rồi đấy. Nếu mày có đọc được những dòng này thì hãy hiểu cho tao nhé. Tao vẫn sẽ là thằng bạn thân của mày đến khi nào mày không cần tao nữa thì thôi. VUI VẺ LÊN NHA THY

CHAP 23: NỤ HÔN

“Thy dậy chưa mẹ?”
“Chưa. Nó đang còn ngủ trên phòng đấy. Lên đánh thức nó dậy rồi hai đứa còn đi học”
“Vâng”

Bước từng bước lên phòng, khẽ nhòm vào trong thì thấy Thy đang cuộn tròn trong đống chăn. Thời tiết đúng lạ thật, hôm qua thì nóng như đổ mỡ thế mà từ tối đến giờ lạnh teo cả tờ rym lại.

“Dậy Thy ơi. Đến giờ đi học rồi”
“Ưm!!!”
“Dậy đi. Về nhà còn thay đồ nữa. Muộn giờ rồi” – Không trả lời.
“Dậy đi nào” – Em dùng tay lật cái chăn ra rồi lấy chân đá vào mông nó. Vẫn không trả lời

Thấy lạ em ngồi xuống giường sờ đầu Thy. Sốt cmnr. Người nó nóng hâm hấp như lửa đốt. Vội vàng chạy thẳng xuống lầu kêu mẹ

“Mẹ ơi. Con Thy nó sốt hay sao mà người nó nóng lắm” – Em hốt hoảng, mẹ không nói gì chạy lên phòng cùng với em. Nó vẫn nằm co ro ôm lấy chân trong góc giường
“Sốt thật rồi. Để nó nằm nghỉ đi. Tí mẹ làm cho nó tô cháo. Con xuống dưới ăn sáng đi rồi còn đi học. Mà bố mẹ nó lại đi công tác à?”
“Vâng” – Em đáp
“Tội nghiệp con bé. Thôi xuống nhà đi”

Em xuống nhà ăn sáng rồi đi học. Tiện thể nhắn tin cho My biết là Thy đang bị sốt kêu nhỏ sang nhà chăm sóc và nói chuyện cho nó bớt buồn. Chắc tại thời tiết thay đổi đột ngột, hôm qua lại ngâm nước nhiều nên bị sốt đây mà

Tiếng chuông hết giờ vang lên, em lật đật chạy xuống nhà gửi xe để đi về bỏ ngoài tai cả những lời í ới của thằng Huy. Em vội như vậy chả là cái laptop của em ở nhà có lưu vài ba bộ JAV lỡ con Thy tỉnh lại mà mở ra xem được thì chết (chưa kể có cả mặt My ở đó nữa) Con đó là chúa táy máy

Phóng xe lao vào cánh cửa sắt làm nó vang lên một âm thanh chói tai. Con milu nằm trong góc nhà sủa nhặng cả lên. Em không thèm để ý chạy một mạch lên phòng thì thấy y như rằng chị em con Thy đang ngồi coi cái gì đó trên laptop của em. Chết cmnr

“Ủa anh về rồi à?” – My cười chào em
“Ừ. Chào em. Hai chị em đang coi gì đấy?” – Liếc liếc nhìn vào màn hình
“Đang coi phim. Anh cũng lưu nhiều phim hay quá ha”

Nghe My nói em điếng cả hồn. Mấy bộ JAV đó em lưu ở một cái Folder trong mục phim. Chỉ cần vài cái click chuột là thấy ngay. Kiểu này mà bị phát hiện thì mất hiện tượng quá

“Phim gì đấy? Cho anh coi với” – Em xấn xấn lại
“Biến! Người mày hôi như cú ấy. Đi tắm đi rồi coi” – Thy đuổi em, mắt lườm lườm
“Đây là phòng tao”
“TAO BẢO BIẾN”

Nghe thấy thế thì chịu rồi. Lui cui cất cái balo lên bàn rồi mở tủ lấy bộ quần áo mang đi tắm mà trong lòng cứ nơm nớp sợ cái bí mật kia bị bại lộ. Xối qua hàng nước, em xuống nhà lấy mấy quả táo rồi mang lên, 2 chị em nhà kia vẫn đang dán mắt vào đó có vẻ chăm chú lắm. Chắc không phải xem JAV của mình rồi

Đúng lúc đó thì có chuông cửa. Mẹ đi chợ về, cả 3 đứa đều chạy xuống nhà. My phụ mẹ em nấu cơm trong bếp. Thy cũng muốn góp tay nhưng mẹ em không cho, kêu đang bị ốm ra phòng khách ngồi. Em thì chạy biến lên trên lầu mở cái laptop lên kiểm tra. Hên vãi, phim hành động các thím ợ

Ung dung tắt máy đi xuống dưới nhà thấy con Thy đang nằm trên ghế coi TV. My đang nhặt rau còn mẹ thì nấu món gì thơm phức. Nhìn khung cảnh đó tự nhiên lòng em bình yên thấy lạ, ước gì khung cảnh này cứ đi theo suốt cuộc đời thì tốt biết bao

“Đỡ chưa? Nằm xịch vô coi” – Em lấy tay gạt cái chân của Thy ra ngồi xuống rồi sờ trán nó. Vẫn còn nóng
“Cũng đỡ nhiều rồi. Thuốc của bác gái hiệu nghiệm thật. Mới uống có liều mà tao cảm thấy đỡ hơn hẳn”
“Trông mày thế này mà yếu thế. Mới trở trời có tí mà đã bệnh. Vậy sao mà lấy chồng?”
“Tao là con gái mà” – Giọng nũng nịu
“Mày là con gái á? Mày là con quỷ cái thì đúng hơn”

Vừa dứt câu nói, nó lấy cái gối ôm gần đó đập bôm bốp vào người em. Miệng thì rít lên những câu chửi cay độc nhất. ĐM, bạn bè đùa nhau có tí mà làm gì kinh thế

“Thôi, đau. Không đùa nữa. Mày đánh mạnh như thế chắc là khỏi rồi nhỉ?” – Em giữ lấy cánh tay Thy đè xuống
“Tao muốn về nhà quá. Còn đống quần áo chưa kịp phơi”
“Về làm gì? Mày đang bị ốm mà. Hồi nãy trong bếp tao nghe mẹ tao nói chuyện với mẹ mày bảo là khi nào hết bệnh rồi về kìa”
“Bệnh xoàng thôi mà. Bố mẹ tao cứ làm quá”
“Ừ! Bệnh xoàng mà sáng nay tao thấy có đứa nào mặt xanh mặt vàng, người nóng như lửa rồi còn rên như bị động kinh kia kìa”
“Ghê vậy hả mày? Sao tao không biết gì nhỉ” – Thy trố mắt nhìn em
“Lúc đó mày đang mê man biết cái đếch gì?”
“Rồi sao? Sáng nay điểm danh được cho tao không?”
“Nhờ con Quỳnh điểm danh giúp rồi.”

Đang ngồi nói chuyện thì có tiếng mẹ kêu vào ăn cơm. Chạy vào bếp thì đã la liệt thức ăn được bày trên bàn rồi. Toàn những món em thích, đúng là “mẹ chồng hiền gặp con dâu đảm có khác”. Chắc kiếp trước em phải tu nhiều lắm nên kiếp này mới được như thế này đây

Bữa cơm diễn ra trong tiếng cười đùa của mọi người. Trưa nay, bố em không về do phải đi tiếp mấy ông bên ngân hàng, chỉ có em, mẹ và chị em nhà Thy ăn cơm. Trong bữa ăn mẹ hết hỏi đến Thy rồi lại hỏi đến My như bố mẹ làm gì, bao nhiêu tuổi, học hành ra sao…bla bla. Rồi lại khen xinh gái, nấu ăn ngon rồi nói thằng nào có phước rước được My về làm vợ. Thằng chồng tương lai của My chính là đứa con trai của mẹ đây mẹ này

Ăn cơm xong. Em bị mẹ bắt rửa chén còn 3 người phụ nữ lên phòng khách ngồi coi phim. My muốn ở lại giúp em nhưng mẹ không cho với lý do lên kia tâm sự. Đúng là phụ nữ với nhau có khác. Mới gặp mà bắt chuyện như thân nhau lắm rồi hay sao ấy.

Rửa chén xong, em ra ngoài phòng khách thì thấy còn mỗi mẹ ngồi coi TV. Hỏi 2 chị em nhà Thy đi đâu rồi thì mẹ bảo lên phòng em coi phim. Em giật mình lại chạy xồng xộc lên phòng tông cái rầm vô cánh cửa lắp bắp…

“Hai người…làm gì thế…? ? ?”
“Mày làm gì mà chạy ghê thế? Ma đuổi à?”
“À. Cho tao mượn cái lap được không. Đang check mail dở” – Em giật lại cái lap trước sự ngơ ngác của 2 chị em nhà Thy
“Mày check mail thôi làm gì mà vội thế. Hay là có ý đồ gì mờ ám?” – Thy cười đểu
“Mờ ám gì?”
“Bọn con trai chúng mày tao thừa biết đi ấy. Chắc trong máy có vài bộ phim sex hay hình gì đó không muốn cho bọn tao coi chứ gì?” – Giật thót mình
“Tao mà phải coi ba thứ vớ vẩn đấy à?”
“Thôi đi ông tướng. Lo mà xóa nhanh lên để chị em tao còn coi phim”

Nói vậy là sao? Chả lẽ là biết rồi à? Em cũng chẳng thèm đôi co nữa. Xóa mấy bộ phim đó xong rồi giả vờ bật mail lên check như thật. Lâu lâu liếc nhìn chị em Thy đang làm gì thì thấy 2 người đang túm tụm vô cái màn hình điện thoại rồi cười cười nói nói gì đó

“Này. Coi đi” – Em đưa cái lap lại cho nó
“Xóa xong rồi hả?”
“Xóa cái gì. Có cái gì đâu mà xóa”
“Ừ. Thôi. Cho người lui”
“Nhưng đây là phòng tao. Tao muốn đi ngủ”
“Vậy thì nằm dưới sàn nhà đấy. Hay là…” – Thy nháy mắt
“Sao.o..oo”
“Hay là muốn lên đây nằm với tụi tao” – Cả 2 chị em cười phá lên
“Mày cho thì anh lên nằm” – Em nhảy lên giường kéo cái mền lại
“Á..thôi…xuống dưới kia mau. Tránh chỗ cho chị em tao coi phim”
“Mày kêu tao lên nằm mà” – Em cười nham nhở
“Dễ ăn quá ha. Mày nằm rồi làm gì tao thì sao?” – Chớp chớp
“Thôi cho tao xin. Mày cởi hết đồ nằm ra đó tao cũng đếch thèm.” – Dối lòng một phát
“Thật không vậy thì…” – Con Thy bắt đầu mở những cúc áo ra. Em trố mắt lên nhìn hành động đấy tính kích dục của nó. Máu nóng chảy rần rần
“Thôi bở lắm ông. Đi ra khỏi phòng đi” – My từ đâu chen vào câu nói. Tụt cmn hứng

Lui cui tính xách con gấu bông ra phòng khác nằm thì cũng bị Thy gọi ngược lại giật lấy con gấu bông. Định mệnh không phải hôm nay mày ốm thì bố đè mày ra mà hiếp rồi con ạ. Nói cứng thế thôi chứ có My ở đó, có cho tiền em cũng không dám

Khoảng 3h chiều em ngủ dậy thì nhà chẳng còn một bóng người. Mẹ thì chắc ra ngoài quán rồi, chạy lên phòng thì thấy Thy đang nằm ôm con gấu ngủ, không thấy My đâu. Bất giác ngắm con bạn trông khuôn mặt nó toát lên vẻ gì đó bình yên lắm, nhẹ nhàng và vô tư như con người của nó vậy. Tính quay người đi nhưng có một cái sức mạnh gì đó từ đôi môi đang hé mở kia cưỡng em lại. Sau mooyj chút suy nghĩ em lặng lẽ bước lại gần bên cái dáng con gái đang nằm nghiêng đầu kia, khẽ vén tóc và đặt lên môi của nó một nụ hôn lặng tiếng. Chỉ chừng khoảng 1s thôi nhưng cũng đủ để em cảm nhận được sự ngọt ngào và mịn màng của đôi môi ấy. Cười khì một cái, đứng dậy đắp cái chăn qua người nó rồi giảm nhiệt độ máy lạnh xuống và đi ra phía cửa

“Có người hô trộm tao” – Tiếng con gái phát ra từ phía sau trước khi em chạm tay vào cánh cửa

CHAP 24: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P1)

Giật nảy người ngoáy đầu nhìn lại phía sau, em đứng chôn chân tại chỗ khi trông thấy đôi mắt Thy từ từ mở ra tròn lẳng kèm ngay sau là một nụ cười nhếch miệng manh trá của kẻ đã bắt quả tang được thủ phạm ngay khi hắn vừa gây án, nụ cười hệt Edogawa Conan.

“Tại sao mày hôn tao khi tao đang ngủ?” – Thy ngồi thẳng người dậy ônm lấy con gấu trừng mắt hỏi em.

Im lặng

“Tao hỏi tại sao mày lại hôn lén tao? Bộ điếc à?”

Bị hối thúc khiến em tái mặt không còn giọt máu cộng thêm việc một thứ mồ hôi lạnh dần dà xuất hiện nơi vần tráng khiến viễn cảnh lúc đó cứ như thể mình đang bị giáo viên tra khảo vì lí do tại sao đi học mà không chịu học bài vậy.Biết rằng nếu không làm gì thì tình hình sẽ mỗi lúc càng tệ hơn, em nuốt nước miếng quay lại lưỡng lự nhìn Thy rồi bỗng nhiên cười ha hả như thằng bị trúng thực

“Hahaa. Mày dậy…rồi…à? Đỡ sốt chưa?” – Em run đến nỗi nói không thành câu. Đáp lại em vẫn là cái lườm đến rét người đó
“Đừng đánh trống lảng. Tao hỏi tại sao lại hôn lén tao?” – Thy nhoài mình ngồi dậy nhếch mép cười mỉm
“Thì tại…tại…”
“Tại sao?” – Thy hỏi dồn dập
“Tao tính ngửi xem son môi mày đang bôi là mùi gì thôi mà” – Lúc đó nói xong em nghĩ tại sao mình lại có thể nói ra một cái lý do củ chuối đến mức đó được nhỉ
“Không đơn giản là như vậy chứ?”
“Ha ha ha…” – Mặt em cười lúc đó như khóc
“Mày yêu tao à?”
“Hả… cái gì?” – Em không tin vào những gì tai mình đang nghe thấy
“Tao hỏi mày yêu tao à?”
“Sao mày lại hỏi thế?”
“Vì mày hôn lén tao. Mày yêu thầm tao hả? Đúng không?” – Chớp chớp mắt
“Mày đang nói cái gì vậy Thy? Tao sao có thể yêu mày được?”
“Sao lại không thể. Dù gì tao cũng là con gái mà. Mày yêu tao phải không? Yêu thì thú nhận đi tao không nói với ai đâu” – Thy mỉm cười ranh mãnh
“Con hâm. Không nói chuyện với mày nữa”

Em bực dọc đóng rấm cái cửa rồi chạy xuống dưới nhà bỏ qua những tiếng gọi ý ới của Thy. Mở cửa phòng và ngay lập tức em đổ gục xuống giường để thở lấy thở để. Nhịp tim bấy giờ đã ổn định hơn nhưng cũng chẳng buồn đứng lên nữa. Đầu óc của em bây giờ tràn ngập hình ảnh về Thy từ cung cách ăn nói, cho đến cử chỉ và nụ cười mỉm đáng yêu không thể lẫn vào đâu được. Giờ nghĩ lại Thy đúng là một người con gái đẹp từ cặp mắt đến cái mũi và đôi môi. Lại nhớ tới đôi môi, không hiểu tại sao lúc đó nó có cái ma lực gì khiến cả một thằng như em bị gắn mác GAY lại không thể kiểm soát nổi bản thân mà đặt lên trên đó một nụ hôn, dù chỉ là trong tích tắc nhưng cũng gần như cảm nhận được hết sự ngọt ngào từ nó.

Nhớ lại từ trước đến giờ người phụ nữ em tiếp xúc nhiều nhất ngoài mẹ ra chỉ có thể là Thy. Cái tính ương bướng, hạch sách và vòi vĩnh mọi của nó mọi lúc mọi nơi khiến em nhiều phen phải lao đao vất vả. Chẳng là gì của nó, chỉ là một đứa bạn thân thôi nhưng đôi khi giữa em và nó lại không còn một khoảng cách gì hết cho đến tận hôm nay, em phải tự nhủ với bản thân mình rằng thì ra Thy cũng là một đứa con gái

Vớ lấy cái điện thoại vào facebook chém gió về chuyện đời, chuyện người chuyện yêu đương mông lung các thứ với mấy thằng bạn thân. Công nhận cánh đàn ông con trai không tụ tập bàn tán thì thôi chứ ngồi nói chuyện chém gió với nhau có khi những người nổi tiếng lắm chuyện như phụ nữ cũng phải sợ. Ngồi nghĩ vẩn vơ gì đó thì em nghe thấy ở ngoài có tiếng động, chiếc cửa phòng tắm được ai đó mở ra. Chắc là Thy vì ở trong nhà còn có ai ngoài em và nó nữa đâu. Không quan tâm, em lại tiếp tục dán mắt vào cái màn hình điện thoại.

“Minh ơi” – Có tin nhắn đến
“Chuyện gì?” – Em nhắn lại
“Mày ra ngoài tao nhờ chút?”

Nửa muốn ra nửa muốn không. Nhưng lại nghĩ Thy đang ốm, lỡ nó xảy ra chuyện gì đó thì khổ. Vươn vau một cái đứng dậy bước ra cửa không thấy ai? Chả lẽ nó vẫn đang còn ở trong nhà vệ sinh. Em lấy điện thoại gọi cho nó

“Mày đang ở trong phòng vệ sinh hả? Có gì không?”
“Mày chạy ra quán tạp hoá bên cạnh mua dùm tao cục băng vệ sinh được không?” – Giọng lí nhí
“CÁI GÌ” – Em hét toáng lên trong điện thoại
“Be bé cái mồm thôi. Chạy ra mua dùm tao đi. Cái My đi đến chiều mới về.”
“Sao tao phải đi mua?”
“Không mua tí tao kể chuyện mày hôn lén tao cho mọi người biết”
“Mày dám?” – Em nói cứng
“Mày nghĩ tao không dám à?”

Lần này đúng là có biến lớn rồi đây. Với cái tính cách thất thường của nó thì chuyện này có khả năng lắm chứ. Chỉ là cuộn băng vệ sinh thôi mà, có mất mát gì đâu. Đi mua cũng được

“Rồi để tao đi mua. Mà mày xài loại nào”
“Loại nào cũng được. Đi mua về đi. Mau lên” – Thy hối

Xách cái mông đi ra cửa hàng tạp hoá gần nhà. Lại gặp ngày mấy đứa con gái đang ngồi chơi gần đó, ngó xung quanh không thấy bà chủ bán hàng đâu. Chỉ có thằng nhóc con đứng trông hàng em mới lại gần hỏi nhỏ nó

“Mẹ đâu cu?”
“Mẹ em đi vắng rồi. Anh mua gì ạ?”
“Bán anh cuộn băng vệ sinh” – Nói như chỉ để mình nghe thôi vậy
“CHỊ ƠI!! BÁN BĂNG VỆ SINH CHO KHÁCH” – Thằng nhóc hét to. Mấy đứa con gái ngồi bên cạnh nhìn em như thằng từ ngoài hành tinh xuống

Bà chị chủ quán đi ra. Bà này mình quen, cũng có chồng con rồi, tính tình lại xởi lởi, khá thoáng. Gặp mình bả cười chào hỏi như lâu ngày không gặp ấy

“A! Minh mua băng vệ sinh à em” – Nhục tập 2
“Dạ” – Em lại lí nhí trong miệng. Mấy bé ngồi cạnh đó cứ nhìn em cười tủm tỉm
“Em mua loại nào?” – Bà chị hồn nhiên chìa ra trước mặt mình một đống băng vệ sinh. Gì mà siêu mỏng cánh với thấm hút… ban đêm ban ngày…bla bla. Nhìn hoa cả mắt
“Loại nào cũng được chị?”
“Em mua cho ai?”
“Dạ. Mua cho mẹ?”
“Ủa. hình như hôm bữa mẹ em mua rồi cơ mà?” – Bà chị hỏi dò. Em nóng cả mặt
“Dạ vâng”
“Mua cho bạn gái phải không?” – Bà chị cười tủm tỉm
“Dạ”
“Con nào phúc mà được em yêu thế. Chồng chị chả như em đâu. Đàn ông con trai đi mua băng vệ sinh cho người yêu thì có gì phải xấu hổ. Mạnh dạn lên, em như vậy mới xứng đáng là thằng đàn ông đấy

Không biết xứng đáng hay không nhưng mặt em lúc này chắc có thể nấu sôi được cả nồi nước. Đã ngại rồi mà bà chị lại cứ câu giờ. Trả tiền xong em đút gói băng vào trong bụng rồi chạy một mạch về nhà không thèm ngoái đầu lại. Phía sau lưng vẫn những tiếng cười ha hả của lũ con gái hồi nãy. Định mệnh, lũ đàn bà nhiều chuyện

Về đến nhà mới là vấn đề. Không biết phải đưa cái của nợ này sao cho con Thy. Loay hoay một hồi thì em lại gõ cửa, không có tiếng trả lời. Gọi điện thoại thì chỉ nghe tiếng chuông từ trong đó phát ra. Quái lạ nó đi đâu rồi?

“Thy ơi? Mày có ở trong đó không?” – Không có tiếng trả lời
“Thy ơi Thy?” – Cũng không có tiếng trả lời

Có điều gì đó nhói lên trong em. Nó đang bị ốm, đâu thể ra ngoài được hay là có chuyện gì xảy ra trong đó rồi. Vội vàng chạy xuống nhà lấy một chùm chìa khoá sơ cua để trên nóc tủ bếp em chạy lên mở cửa thì đập ngay vào mắt là hình ảnh của Thy nằm sóng soài dưới nên nhà lạnh lẽo. Quần áo trên người ướt như chuột lột, mặt tím ngắt lại không còn giọt máu, người nóng hâm hấp.

“Thy ơi, mày sao rồi. Thy”

CHAP 25: NHỮNG NGÀY CON BẠN ỐM (P2)

Hốt hoảng khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thy của em nằm gục dưới sàn nhà đầy nước, toàn thân không cử động, hơi thở khó khăn. Em vội vàng bồng nó chạy thẳng vào phòng và cũng không hiểu lấy đâu ra sức để làm được cái việc ấy một cách dễ dàng như vậy. (Sau này em có thử lại nhưng không được mặc dù nó đã giảm đi vài kí)

Nhìn nó thở những hơi khó khăn trong bộ quần áo ướt đẫm nước làm em rối lắm. Nhấc điện thoại gọi cho mẹ và My, cả hai đều không bốc máy. Muốn thay cho nó bộ đồ mới để cơ thể khỏi ngấm nước cũng không được, đành phải chạy qua tiệm tạp hoá khi nãy kêu bà chị sang làm dùm

Bà chị thấy em chạy hộc tốc sang ra vẻ ngạc nhiên lắm. Chưa kịp hỏi chuyện gì thì đã bị em kéo đi chỉ kịp ú ớ vài câu không ra nghĩa. Em cứ thế kéo xộc chị ấy vào phòng rồi thở từng hơi nói

“Chị..thay…đồ cô…ấy giùm…em…em với. Cô ấy…đang…bị sốt”

Bà chị nhìn thấy Thy đang nằm trên giường như hiểu được việc bảo em ra ngoài rồi nấu một nồi nước sôi và chạy sang nhà hàng xóm kêu cô Phương (bác sĩ của khu phố) sang gấp. Giờ em mới nhớ ra cạnh nhà có bác sĩ, đúng là rối quá mất khôn, không nhớ được điều gì

Một lát sau, cô Phương qua chích cho Thy mũi thuốc rồi truyền một chai nước. Thy vẫn nằm như thế chưa tỉnh lại. Em lo lắng hỏi

“Cô ơi. Con bé đó có sao không cô?”
“Bị sốt thôi, đừng lo lắng quá. Mà mày làm gì để nó nhiễm nước thế hả cháu. May mà kịp chứ không phải lên viện rồi”
“Dạ. Cháu có biết đâu. Cứ tưởng nó đi vệ sinh thôi chứ”
“Lo mà quan tâm cho nó đi. Đừng để nó đụng vào nước nữa. Mà mẹ mày đâu?”
“Mẹ cháu đi ra ngoài cũng không biết đi đâu nữa. mà tiền thuốc hết bao nhiêu để cháu gửi cô?”
“Thôi. Tối tao sang tính với mẹ mày. Giờ chạy ra ngoài kia mua cho nó cục xương về hầm cho nó chén cháo. Chứ tao sợ mẹ mày chắc giờ này đang ở quán chưa về được đâu”
“Hầm…hầm cháo?” – mặt em đơ ra
“Sao? Không biết nấu à? Mua về, rửa sạch rồi cho vào cái nồi áp suất vặn khoảng 20 phút rồi cho gạo vào. Khoảng nửa chén gạo thôi hầm thêm 20 phút nữa rồi cho mắm muối và bột ngọt vào. Nếu được thì mua thêm ít củ về nữa”
“Rắc rối vậy. Cháu không biết hâm. Hay cháu chạy qua ngoài kia mua cho nó cũng được mà”
“Mày hâm lắm. Phải biết tâm lý con gái chứ cháu. Giờ mà mày nấu cho nó chén cháo, nó cảm động đến phát khóc cho mày coi. Chả hiểu chúng mày có phải là người yêu của nhau không nữa”
“Thì chúng cháu đâu phải người yêu”
“Ừ. Tao nghe con Hà (bà chị chủ quán tạp hoá) kể rồi. Mày còn đi mua cả BVS cho nó nữa. Không phải người yêu mà mày đi mua chắc”
“Nhưng…”
“Thôi, cô về. Ra ngoài đi mua nhanh lên. Khi nào nó truyền hết chai nước thì sang gọi cô”

Cô Phương nói xong thì cầm lấy cái túi bước ra khỏi cửa. Em chạy vào bếp lục xem thì chỉ toàn đồ ăn hồi trưa còn sót lại. Những thứ này chắc Thy sẽ không ăn nên em đành phải chạy ra ngoài đầu ngõ mua lấy một cục xương về với vài củ cà rốt nữa. Về nhà gọt cà rốt rửa sạch trong khi hầm xương, lâu lâu em vẫn phải ngoái qua phòng xem Thy dậy chưa. Chăm người ốm đúng là khổ

Loay hoay mãi thì nồi cháo cũng chín. Tuy không được đẹp về hình thức nhưng dù gì ăn cũng được, nếu không nói là ngon Múc ra tô để cho nguội bớt thì ở ngoài có tiếng chuông cửa. Là của My, em chạy ra mở cửa thì thấy nhỏ xách ra một bịch gì đó đen đen, còn có cả rau củ nữa. Chắc là mua đồ về nấu ăn

“Em mua gì mà nhiều thế”
“Ít thịt và xương thôi anh. Để em nấu bữa tối luôn. Chị Thy sao rồi?”
“Lên cơn sốt hành anh cả chiều kìa. Đang truyền nước”
“Chết. Liệu có sao không anh?”
“Không đỡ rồi. Giờ đang nằm ngủ thôi. Em vô nhà đi”
“Để em lên coi chị sao đã rồi nấu cho bà ấy chén cháo chứ trưa hình như không ăn được nhiều”
“Thôi khỏi nấu. Anh nấu xong rồi, tí đợi nó dậy rồi ăn”
“Cái gì? Anh nấu á?”: waath:
“Thái độ gì đây? Nghi ngờ anh chăng?”
“Không phải. Tại hồi trưa bác gái bảo anh làm gì biết nấu ăn”
“Xin lỗi đi. Anh nấu hơi bị ngon đấy.”

Em dẫn My vào bếp. Căn bếp hơi bừa bộn, chẳng là em chưa kịp dọn gì hết. Xoong thớt rồi rau củ vứt tùm lum cả một góc. My đi lại cái bàn đặt tô cháo nếm thử rồi gật đầu đưa ngón tay LIKE Nhỏ bảo em lên coi Thy dậy chưa rồi mang lên cho ăn. Em từ chối rồi kì kèo mãi mới dụ được My lên trên, nghĩ tới cái cảnh phải cho nó ăn nữa thì đúng là… Thà ở dưới dọn dẹp sướng hơn

Một lúc sau khi đang rửa mấy cái chén thì mẹ điện thoại về hỏi con Thy nó ra sao rồi bảo mấy đứa tự nấu ăn, tối mẹ bận không về được. Dạ dạ vâng vâng vài câu thì cúp máy. Em lại tiếp tục cái công việc rửa bát vĩ đại của mình mà mồm vẫn lẩm bẩm câu nói
“Làm trai rửa bát quét nhà
Vợ gọi thì dạ thưa bà tôi đây”

Rửa xong xuôi em chạy lên phòng xem tình hình ra sao. Thy đã tỉnh nhưng còn uốn lắm chỉ ăn được vài miếng. Em ngồi xuống bắt ép thì cũng ăn được gần hết chén cháo, hỏi ngon không nó đớp một câu: “Cháo mày mua cho chó ăn chứ phải cho người ăn đâu”. Nghe xong em thề éo bao giờ nấu một cái gì cho con này ăn cả. THỀ

Ngồi nói chuyện thêm lúc nữa thì My kêu xuống ăn cơm. Vì đang truyền nước nên em để Thy ở trong phòng. Kéo cái rèm cửa lại, đắp cho nó một cái chăn mỏng rồi khép cửa đi xuống. Tới căn bếp em đã nghe thấy một mùi thức ăn thơm phức sực vào mũi. Một bữa cơm bên cạnh My và chỉ có hai đứa. Chỉ nghĩ thôi đã làm em sướng rơn người lên rồi

“Chị ngủ chưa anh?”
“Rồi. Chà, hôm nay người đẹp đãi anh món gì đây?”
“Mấy món đơn giản thôi anh. Anh ngồi chờ em tí. Đợi canh sôi nữa là xong”

Nhìn trên bàn ăn nào là cá, thịt, lại có cả rau sống nữa. Tuyệt vời. Giờ chỉ thiếu thêm một thằng cu nữa thôi là coi như thành một gia đình nhỏ rồi

Đang mơ tưởng thì tiếng chuông cửa kéo em về với thực tại.

“Anh ra mở cửa đi. Cái Linh đấy. Em gọi nó sang ăn cơm”

Thế là giấc mộng về gia đình nhỏ tan biến. Bực bội hằm hằm chạy ra ngoài mở cửa thì thấy bà chị Linh đang nhe răng ra cười, tay cầm mấy bịch trà sữa. Cũng biết ý đấy

“Mở cửa cho em vào với”
“Chờ một tí, anh đi tìm chìa khoá”
“Ở trong nhà thôi mà cũng khoá cửa. Mấy người làm cái gì bậy bạ trong đó hả?”
“Làm chuyện người lớn. Em chưa đủ tuổi để hỏi đâu”
“Ghê vậy hả? Eo ôi khiếpppppp!!!”
“Đầu óc ở đó mà tưởng tượng lung tung. Mau vô dọn cơm đi. Chị cô đang nấu trong nhà đấy” – Em vừa mở cửa vừa giục

Linh chạy tót vào trong bếp nói cái gì đó với My rồi chuồn lên phòng Thy đang nằm không dọn cơm. Em đành phải vào phụ My một tay vừa thể hiện sự ga lăng vừa muồn gần gũi với My thêm một chút.

Một lúc sau thì Linh xuống cùng ngồi ăn cơm với em và Linh. Vừa ăn, 2 nàng vừa trò chuyện còn em thì cắm đầu cắm cổ hết chén này đến chén khác. Ngon! Lâu lắm rồi mới được ăn một bữa ngon như thế này.

Bữa cơm kết thúc. Em dọn bàn xuống dưới bếp tính ở lại phụ My rửa chén nhưng bị đuổi lên nhà. Níu mãi mà không được thôi thì lên phòng khách ngồi chém gió với Linh vậy. Giờ muốn lên thăm Thy một cái nhưng chắc nó còn đang ngủ nên đành kệ.

“Quần áo chị Thy ai thay vậy anh?” – Linh hỏi
“Anh nhờ chị hàng xóm thay giúp”
“Thật không đấy? Có tranh thủ lúc người ta ngất xỉu xàm sỡ không?”
“Em nghĩ ai cũng như em vậy? Anh đàng hoàng thế này mà phải làm ba cái trò đó à?”
“Ai mà biết được. Hồi còn học cấp 3 em còn bắt gặp cả một lũ con trai vừa túm tụm lại với nhau coi mấy cái phim đồi truỵ kìa. Đàn ông con trai các anh ghê lắm”
“Vơ đũa cả nắm thế? Anh nhờ chị hàng xóm thật mà” – Em thanh minh
“Ừ thì em có nói gì đâu. Mà anh cũng tốt với chị Thy quá ha”
“Nó là bạn anh, anh không tốt với nó thì tốt với ai?”
“Ban đầu em cứ nghĩ hai người là một cặp cơ đấy”
“Ai cũng nói vậy cả?”
“Mà Minh! Em hỏi anh cái này anh trả lời thật lòng nhé” – Mắt Linh hấp háy nhìn em
“Nếu không bị GAY liệu anh có thích chị Thy không?”

Em tí nữa thì phụt hết miếng trà sữa đang ngậm trong miệng. Câu hỏi của Linh có khác nào đóng cho em cái mác là GAY. Mắt lườm lườm nhìn con nhỏ đối diện đang nhìn em chằm chằm cười cợt nhả. Muốn bay tới bóp cổ nó quá

“Anh nói với em rồi. Anh không phải GAY”
“Nhưng chị Thy bảo thế?”
“Em đừng nói vậy. Anh không bao giờ yêu Thy, và cũng không bao giờ muốn yêu người người như nó”
“Sao vậy?” – Linh tò mò
“Vì Thy là bạn thân của anh”
“Liên quan? Chả lẽ bạn thân lại không yêu nhau được à?”
“Không phải là không được. Có nhiều cái nó thuộc về nguyên tắc lắm. Đối với anh tình cảm bạn bè nó còn quan trọng hơn tình yêu nam nữ. Bây giờ anh yêu Thy rồi không đâu vào đâu có phải anh mất đi một đứa bạn thân sao? Tình bạn thành tình yêu thì dễ chứ tình yêu thành tình bạn, liệu có mấy ai?”
“Anh nói cũng đúng” – Linh gật gù
“Nếu yêu nhau rồi dẫn tới hôn nhân cũng được nhưng ở độ tuổi như anh, sự nghiệp chưa có cái gì, đang còn ăn bám bố mẹ thì làm sao mà nghĩ xa đến như vậy được. Theo như em nói thì anh và Thy yêu nhau, hai đứa cưới nhau rồi về bố mẹ nuôi hay ôm nhau như thế mà sống qua ngày? ?”
“Uầy!! Hôm nay em có cái nhìn khác về anh nha” – Linh cười cười
“Cái nhìn khác là sao?”
“Em không ngờ anh có thể suy nghĩ xa như thế. Cũng đúng, con người anh lạ quá mà” – Trầm ngâm
“Giờ em mới biết hửm?”
“Anh có cái triết lý người lớn quá. Không như những hành động của anh. Chậc! Nếu anh không phải GAY chắc em sẽ yêu anh mất. Tiếc thật!!!” – Linh nhìn em chép miệng lắc đầu
“Vậy yêu anh đi. Anh đâu phải GAY” – mặt đểu giả
“Đừng có tưởng bở. Người như anh sẽ là sự lựa chọn sau cùng cùng cùng của em. Không đến phần của anh đâu” – Linh cầm cái gối ôm bên cạnh đập vào người em mấy cái

Đang đùa giỡn thì nghe tiếng Thy từ trên lầu kêu. Em và Linh chạy vội lên thấy nó đang với với lấy cốc nước mãi mà không được.

“Lây dùm tao ly nước cái Minh”
“Chị tỉnh rồi à? Đỡ chưa?”
“Ừm! Còn hơi choáng tí thôi. My đâu Linh?”
“Chị ấy đang ở dưới nhà. Chị uống nước cam nha. Để em đi lấy”
“Thôi chị không uống đâu”
“Thôi cái gì mà thôi. Người ốm uống đi cho khỏi bệnh” – Nói rồi Linh chạy xuống dưới nhà bỏ em ở lại với Thy

Sờ trán nó thấy còn nóng, em lấy cái khăn giặt nước ấm rồi đắp lên đầu nó, kiểm tra bình nước truyền rồi lấy cái laptop xuống mở phim cho nó coi. Tất cả hành động của em đều diễn ra trong im lặng không nói một câu nào hết. Thy cứ nằm đó nhìn em làm, miệng hơi mỉm cười rồi lại thở dài. Em nghĩ chắc nó mệt. Khi làm xong em mới hỏi nó

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Dấu hiệu của bệnh điếc
Con Tằm
Dẻo mồm
Sự Tích Hoa Mai Vàng
Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ