Ngân Hằng nhìn sự vui mừng của các bạn dành cho cô cảm thấy yêu các người bạn này của mình biết bao nhiêu. Vốn dĩ chuyện trong nhà, cô cũng chẳng muốn nói ra bên ngoài, nhưng từ bao lâu nay, nhờ sự thông cảm và giúp đỡ của các bạn như việc giúp cô trực nhật lớp, hay hoàn thành công tác đoàn viên. Bởi vì bà Kim Lương thường hạnh họe làm khó khi cô đi sớm hay về trễ.
Giống như chuyện lần này cô bỏ nhà đi, cũng nhờ các bạn giúp đỡ nói với cô giáo chủ nhiệm, bởi bất kì lí do nghỉ học nào cũng phải có chữ ký của ba mẹ, nhà trường mới không truy cứu. Cho nên cô cũng không muốn giấu họ, đành kễ rõ mọi chuyện.
– Chiều nay chúng ta đi ăn mừng đi, thoát khỏi bàn tay của mụ phù thủy Kim Lương độc ác – Bảo Trân hào hứng tuyên bố.
– Đúng vậy, thoát khỏi bàn tay của bà Bất Lương – Xuân Phương vỗ tay hửng ứng.
– Nhưng mà … – Ngân hằng ngập ngừng.
– Lo gì chứ? Bây giờ đã khác trước rồi. Bây giờ Hằng đã tự do rồi, không còn phải lo nhìn sắc mặt của bà ấy nữa – Hà Nhi bèn khích lệ.
– Phải đó, chúng ta cùng đi đi – Nhật Tân cười hiền lành bảo.
Trước sự nhiệt tình của mọi người, Ngân hằng vui vẻ đồng ý.
Mọi người đang cười nói bàn nhau nên đi đâu thì thấy Ngân Quỳnh đi ngang qua, cô cười ngượng chào mọi người một cái rồi đi tiếp, tất cả bỗng trầm mặc xuống. Tuy không ưa gì bà mẹ của Ngân Quỳnh, nhưng theo đánh giá của mọi người thì Ngân Quỳnh là một cô bé hiền lành. Tuy vậy Xuân Phương và Bảo Trâm cũng không thích Ngân Quỳnh cho lắm. Hai người thường bảo nhau: ” Mẹ nào con nấy thôi”
– Bạn ấy có nghe thấy lời của chúng ta nói không? – Nhật Tân lo ngại nhìn mọi người hỏi.
– Nghe thì nghe, sợ gì nào. Tụi mình có sao nói vậy, việc gì phải lo lắng người ta buồn phiền chứ – Bảo Trâm bĩu môi đáp.
– Phải đó, có trách thì trách bạn ấy đào thai nhầm người mẹ xấu thôi – Xuân Phương gật đầu nói.
Ngân Hằng nhìn theo dáng vẻ buồn bã của Ngân Quỳnh mà thấy xót thương cho đứa em gái vô cùng. Cô biết, Ngân Quỳnh sẽ chịu đã kích rất lớn nếu như ba cô và bà Kim Lương ly hôn với nhau. Cô vốn sức khỏe kém, chỉ sợ không chịu nổi đã kích này.
– Dẹp mấy bà đi, con người ta hiền lành như vậy, có cần độc miệng thế hay không? – Sơn Hải bỗng từ đâu chen miệng vào nói, theo sau là Bảo Duy.
– Gì đây? Bênh vực à? Không phải ông thích nhỏ đó chứ – Xuân Phương hất mặt nhìn Sơn hải hỏi.
– Tui thích đó thì sao nào, còn hơn thích chằn cái như bà – Sơn Hải trợn mắt nhìn Xuân Phượng đáp lại.
– Ông nói ai chằn cái hả? – Xuân Phương tức giận cung tay trước mặt Sơn Hải đe đọa hỏi.
– Tui sai rồi, tui xin lỗi bà – Sơn Hải làm ra vẻ sợ hãi nói – Đáng lí ra không nên nói bà là chằn cái, phải nói bà là sư tử hà đông mới đúng …haha…
Nói xong Sơn Hải liền bỏ chạy đi thật mau lẹ. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn kẻ còn đứng ở lại, được xem là đồng bọn của tên chạy trốn kia. Bảo Duy thấy tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn mình thì cười hehe nói:
– Mình vô tội nha…
Nói xong thì nhìn theo hướng Sơn Hải bỏ chạy gào lên:
– Hải! Chờ tao…
Nói xong cũng bỏ chạy giữ lấy mạng.
Xuân Phượng tức giận chỉ có thể xách giày chọi theo mà thôi. Nhưng Sơn Hải đã chạy xa mất rồi, Bảo Duy cũng chạy đi rồi, chiếc giày bay vèo một cái vào đầu một bạn nam lớp khác.
– Ui da … – Người đó quay đầu, mặt nhăn nhó nhìn dáo dát tìm kiếm thủ phạm gây ra tai nạn này.
Xuân Phượng biết mình gây họa lớn, nuốt nước miếng cái ực lùi lại phía sau mấy bước.
Nhật Tân đành chạy lại nhận lỗi với bạn nam đó:
– Bạn không sao chứ? Thàn thật xin lỗi bạn, bạn mình không cố ý.
Bạn nam đó quay lại nhìn vẻ mặt có chút cau có khó chịu, mọi người đều nhìn rõ gương mặt bạn ấy. Đó là một gương mặt dễ thương với cặp kính cận, mái tóc rũ xòa trước kính, dáng vẻ thư sinh rất đáng yêu.
Bạn nam đó nhìn Nhật Tân nhận lỗi, rồi nhìn mấy cô gái phía sau lấm la lấm lét thì cũng không trách gì nữa, khoát tay nói:
– Bỏ đi. Mình cũng không việc gì .
Nói xong bạn ấy bỏ đi, cả nhóm mới thở phào nhẹ nhỏm.
– Mà này, bạn ấy là ai vậy? Nhìn dễ thương ghê nha – Bảo Trâm thấy trai đẹp thì mắt sáng rỡ.
– Biết vậy mình chạy đến xin lỗi, sẵn tiện xin làm quen luôn – Hà Nhi chạy đến tỏ vẻ luyến tiếc nhìn theo cậu bạn đẹp trai đeo kính kia.
– Thôi đi, mê trai vừa vừa thôi – Xuân Phượng lườm hai nhỏ bạn mình rồi nói – Vô lớp rồi kìa.
Cả nhóm lục tục kéo nhau vào lớp.
– Xin lỗi, mình đến hơi muộn – Ngân Hằng nhìn thấy Lâm Phong ra mở cửa vẻ mặt chờ đợi đến buồn ngủ bèn hối lỗi nói. Vì cùng cả nhóm đi ăn nên đến trễ giờ dạy kèm cho Lâm Phong, lại không có cách gì thông báo cho cậu ấy biết.
– Không sao – Lâm phong tươi cười đáp.
– Mình không biết số điện thoại của bạn nên không gọi được. Bạn cho mình số đi, lần sau nếu có đến trễ, mình sẽ gọi điện thoại báo trước cho bạn một tiếng.
– Uhm… – Lâm Phong gật đầu rồi nhìn Ngân Hằng đọc mấy con số.
Ngân Hằng bèn cẩn thận viết lại, sau đó cất vào trong cặp.
– Vậy bạn cũng cho lại mình số điện thoại đi – Lâm Phong nhân cơ hội này bèn hỏi xin số điện thoại của Ngân Hằng.
– Mình không sài điện thoại – Ngân Hằng cười ngượng đáp.
Lâm Phong không biết điều này, thấy vẻ ngại ngùng trên mặt Ngân Hằng thì bối rối. Thời đại hiện nay, lớp trẻ không ai không sắm cho mình một chiếc điệnt hoại dù là rẻ tiền đi chăng nữa, cho nên cậu cũng đinh ninh là Ngân Hằng có điện thoại, mặc dù cậu chưa từng thấy cô sài. Nhưng cậu nghĩ người trầm lặng như cô ít sử dụng mà thôi.
– Chúng ta học bài thôi. Bài mình đưa bạn làm tới đâu rồi – Ngân Hằng lên tiếng để Lâm Phong không còn thấy bối rối nữa.
– Cái này … – Lâm Phong cầm cây viết gãi gãi đầu mình.
– Bạn chưa làm à? – Ngân Hằng chau mày khó chịu nhìn Lâm Phong.
– Mình làm rồi – Lâm Phong sợ Ngân Hằng giận nên vội vàng phân bua, sau đó cắn môi tiếp tục gãi đầu buồn bã nói tiếp – Nhưng làm không ra.
Biểu hiện của Lâm Phong như đứa bé biết mình đã làm người lớn giận, cứ lấm lét nhìn sắc mặt rồi lại cúi đầu khiến Ngân Hằng muốn giận cũng không thể giận, phì cười nói:
– Lại đây, mình giảng cho.
– Không được đánh, bà chị hung dữ – Lâm Phong nói giọng mè nheo
– Được rồi không đánh – Ngân hằng lườm cậu rồi khẽ cười một cái, nhưng lại càng khiến Lâm Phong thấy đáng sợ hơn nữa. Nói không đánh nhưng không có nghĩa là không kõ đầu hay đại loại gì đó.
Nhưng Lâm Phong vẫn tiến đến ngồi bên cạnh cô, cậu lịch sự tạo khoảng trống giữa hai người, ngồi nghe Ngân Hằng giảng từng bước một. Giọng Ngân Hằng trầm đều thanh thanh khiến Lâm Phong chăm chú lắng nghe, ngón tay trắng hồng cầm bút của cô viết những con số như đang múa. Tuy cố gắng nghe giảng, nhưng đầu óc cậu bị giọng nói và hương thơm bên người cô làm hỗn loạn, tim đập không ngừng. Nhịn không được lén lút nhìn cô một cái, bị Ngân Hằng bắt gặp thì đỏ mặt vội quay mặt đi.
Ngân Hằng cũng hơi đỏ mặt, đang giảng bài, cảm thấy một luồn hơi ấm phủ lên mặt, thậm chí nghe rõ tiếng tim đập của Lâm Phong, cô cũng chỉ là một thiếu nữ mới lớn, thường xuất hiện những rung động e ấp, cho nên đối với phản ứng dồn dập của người bên cạnh không thể không có cảm giác. Đối với những ánh mắt nồng nàn như thế này tim không khỏi đập mạnh, càng nhận ra khoảng cách giữ hai người khá gần, không gian bỗng chốc trở nên mờ ảo. Cô tằng hắng một cái nói:
– Hiểu rồi chứ?
Lâm Phong vô thức gật đầu. Cô bèn đẩy quyển vở sang bên cậu, rồi tạo khoảng cách giữ hai người nói:
– Bạn tự giải thử xem.
Lâm Phong gật đầu rồi cằm bút hý hoáy giải. Thật ra, những bài Ngân Hằng ra đều đơn giản, cậu không ngốc đến nỗi không giải được, nhưng những khi ngồi giải, chẳng hiểu tại sao lại cứ nghĩ đến vẻ mặt chuyên chú của cô, từng nét mặt cử chỉ của cô mà thôi, nên chẳng thể nào giải được. Bây giờ đành ngồi giải nghiêm túc.
Ngân Hằng thấy đôi lúc Lâm Phong xoay xoay bút là biết cậu đang bí, bèn đến sát bên chồm người nhìn bài giải của cậu để xem cậu giải đến đâu tiện đường hướng dẫn. Lâm Phong cao lớn hơn cô rất nhiều, nên Ngân hằng chỉ có thể chồm người từ phía sau lưng cậu nhìn lên, tóc cô rớt xuống vai chạm nhẹ lên tay của Lâm Phong ngay lên một xung động nhẹ trong lòng cậu, cảm nhận được hơi thở thơm ngát của cô, hơi ấm của cô đang bao trùm lên cậu, cả thân người bỗng cứng đờ. Tay cầm bút run nhẹ, cậu phải hít thật sâu cố gắng giấu đi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình.(Vầy sao học được hả trời)
Chỉ chốc lát cậu có thể giải xong hết mấy bài tập. Ngân Hằng cười vui vẻ nói với Lâm Phong:
– Không khó lắm, đúng không? Chỉ cần nắm vững công thức thì có thể giải được.
– Đúng vậy – Lâm Phong vui mừng đáp rồi quay lại muốn nói tiếng cám ơn với Ngân Hằng thì …
Hai gương mặt đối với nhau, bốn mắt giao nhau, cả hai gần trong gan tất.
Lần đầu tiên Ngân Hằng mới nhìn kỹ Lâm Phong ở khoảng cách gần như thế. Cô thấy chân mày của Lâm Phong rất rậm, đôi mắt cậu rất đẹp, sâu và trong. Sóng mũi rất cao, vầng trán nhô, mái tóc bóng mượt. Cô đã hiểu vì sao mà con gái lại thích cậu ấy đến như vậy.
Anh mắt Lâm Phong vẫn bất động nhìn cô không rời. Ngân Hằng thấy bối rối vô cùng, cô chưa từng trải qua cảm xúc này, một cảm xúc rất khác lạ, vừa muốn từ chối, lại vô tình bị thu hút không muốn rời ra. Cũng may ngay lúc đó, người làm đã bê một khay trái cây đem đến, mới cắt đứt không khí như bị ngưng đọng kia. Hai người ngượng ngạo ngồi rời nhau ra.
Cả hai sau đó không ai dám nhìn ai, Ngân hằng thấy mặt Lâm Phong còn đỏ hơn mặt mình. Cô cảm thấy Lâm Phong có chút gì đó, giống như một con gió mát đang len lõi vào tim.
Khi Ngân hằng về đến nhà, đã thấy bà Kim Lương thân chinh ra mở cửa. Bà ta nhìn Ngân Hằng đầy ngượng ngập, rồi ấp úng nói:
– Dì nấu cơm rồi, con cứ về phòng tắm rửa đi, lát nữa ba con về, chúng ta ăn cơm.
Ngân Hằng nhìn bà ta một cái không nói gì đi thẳng lên phòng.
Cô đi ngay qua phòng của NGân Quỳnh, cửa khép hờ, nhìn vào bên trong, thấy Ngân Quỳnh đang úp mặt xuống bàn khóc lóc. Cô biết Ngân Quỳnh khóc vì điều gì, long cô cũng vô cùng đau đớn.
Ở đời, con người ta có nhiều sự chọn lựa, nhưng đ số điều ích kỷ, chọn lựa việc có lợi cho bản than. Lần này cô cũng muốn ích kỷ một lần, Muồn để cho bản thân mình một lần tự do.
Khi ba cô về nhà, người giúp việc lên gọi cô xuống ăn cơm, trên bàn chỉ có ba cô, bà Kim Lương, bé Bảo, còn Ngân QUỳnh thì không.
– Ngân Quỳnh sao không xuống ăn cơm – Ba cô hỏi người giúp việc.
– Cô ấy bảo, cô ấy khó ở trong người, không muốn ăn cơm.
– Để em lên xem con bé thế nào – Bà Kim Lương e dè nói – Mọi người cứ ăn cơm trước đi.
Nói rồi bà ta đi lên lầu, Ngân Hằng nhìn theo. Trong long cô một chuỗi bất an dang trào.
Đêm đó, Ngân Quỳnh sốt cao, miệng nói lảm nhảm, nhưng nhất quyết không chịu đi bệnh viện. Ba cô lo lắng vô cùng, khuyên bảo hết lời. Bà Kim Lương nước mắt ngắn dài bên cạnh năn nỉ, NGân Hằng đứng một bên lo lắng.
Cuối cùng Ngân Quỳnh khóc đầy nước mắt nắm lấy tay ba cô nhìn ông van cầu:
– Ba, ba đừng ly dị với má nha ba, con cầu xin ba
Ông đưa tay vuốt ve gương mặt đầm đìa nước mắt của Ngân Quỳnh, sau đó nhìn vẻ mặt hối lỗi của bà Kim Lương, cuối cùng ông nhìn Ngân Hằng. Cô quay mặt đi không nhìn lại ông, từ từ cất bước ra ngoài, đằng sau là tiếng thở dài của ba cô.
Ngân Hằng bước vào trong ngôi chùa bỏ hoang đó. Không biết ngôi chùa này có từ bao giờ, nhưng nó bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi. Mỗi khi buồn bã, Ngân Hằng đều chạy đến đây ngồi khóc. Dường như chỉ có sự yên tĩnh nơi đây mới có thể làm lòng cô lắng dịu lại mỗi khi khóc xong. Nơi này giống như chỉ dành cho cô, bởi vì ngoài cô ra, ít thấy ai tới lui, vì người ta đồn rằng ngôi chùa này có ma nên các vị sư mới bỏ chùa mà đi. Nhưng cũng đã lâu lắm rồi cô không đến đây nữa, bởi vì bà Kim Lương hay làm khó cô mỗi khi cô đi đâu đó về.
Hôm nay cô lại đến đây ngồi, nếu như Minh Nhật không nhắc lại, cô đã quên mất là có một nơi vẫn dành cho mình. Tâm tư Ngân Hằng đầy mâu thuẫn và hỗn loạn.
Tha thứ hay tiếp tục hận thù?
Trong đầu cô hai mâu thuẫn này đối nghịch với nhau, đấu tranh với nhau. Bỏ qua cho bà Kim Lương, tiếp tục sống cuộc sống cam chịu, hay thẳng thừng xua đuổi bà ta để bắt đầu lại cuộc sống mới.
Nếu như cô chọn bỏ qua, vậy cuộc sống sau này của cô và Gia Bảo sẽ thế nào, có sự thay đổi khác không? Khi có lời hứa ăn năn của bà Kim Lương như thế.
Còn nếu cô không chấp nhận tha thứ cho bà ấy thì sao? Ba cô cuối cùng có chọn lựa ly hôn hay không? Ngân Quỳnh sẽ thế nào?
Cô nhìn Ngân Quỳnh đau khổ đến suy sụp như thế, cô cũng không đành lòng, không nhẫn tâm ép buộc hai mẹ con họ phải rời nhau ra.
Cô rơi vào cái cảm giác làm người xấu không được, làm người tốt cũng không thể.
– Mẹ ơi, con phải làm sao hả mẹ.
Ngân Hằng bỗng thấy nhớ mẹ vô cùng, nước mắt cô rơi xuống, cảm giác bất lực khó xử và đau khổ dồn đến. Nếu như có mẹ ở đây, có lẽ mẹ sẽ cho cô lời khuyên bảo tốt nhất. Mà nếu như mẹ cô còn sống, có lẽ cô sẽ không sống trong khổ sở thế này.
Một chiếc khăn đưa tới trước mặt cô, một chiếc khăn màu xanh nhạt, được xếp ngay ngắn. Ngân Hằng ngẩng đầu nhìn lên. Minh Nhật đứng trước mặt cô, vẻ mặt trầm lặng rồi từ từ ngồi xuống bên cạnh. Minh Nhật không hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, cứ thế im lặng dùng khăn giúp cô lau khô nước mắt.
– Lúc mình nhìn thấy Hằng lần đầu tiên, Hằng khóc rất nhiều rất lớn, không như bây giờ, đến khóc cũng kiềm chế. Hãy đem hết buồn phiền trong lòng theo nước mắt trôi hết ra ngoài.
– Bây giờ không giống như lúc đó, bị đánh một trận không khóc, rồi lén lúc khóc lớn ở đây. Bây giờ bản thân mình rất mâu thuẫn, bởi vì mình không biết có nên kiên quyết bắt ba mình ly hôn với dì hay không?
– Có muốn biết ý kiến của mình hay không? – Minh Nhật nhìn thật sâu trong đôi mắt Ngân Hằng hỏi.
Ngân Hằng chớp mắt một cái rồi khe khẽ gật đầu. Có lẽ bây giờ cô cần nhất là ý kiến của người khác để giải quyết mâu thuẫn trong lòng mình.
– Nếu là mình, mình sẽ chọn lựa sự ích kỷ cho bản thân – Minh Nhật lập tức đáp ngay câu trả lời của mình. Sau đó cậu chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn về hướng xa xăm nói:
– Đó chính là cuộc đời. Cuộc đời vốn dĩ rất khắc nghiệt, mọi người dẫm đạp lên nhau mà sống. Đôi khi con người ta có thể rộng lượng bỏ ra hàng trăm triệu để quyên góp cho người nghèo, đôi khi người ta sẵn sàng giơ tay ra để cưu mang cho những số phận nghèo khổ. Nhưng một khi dính dáng đến lợi ích bản thân thì dù là anh chị em ruột đi chăng nữa họ vẫn kéo nhau ra tòa đòi quyền lợi cho mình. Đó chính là sự ích kỷ, sự tư lợi riêng trong lòng mỗi một con người. Chẳng ai có thể trách được họ, bởi vì ai cũng phải vì bản thân mình mà sống.
Nói đến đây, Minh Nhật quay lại nhìn Ngân Hằng, ánh mắt cậu ẩn chứa một sự lạnh lẽo vô cùng:
– Cho nên bạn cũng vậy, hãy vì bản thân mình mà sống ích kỷ một lần. Huống chi bạn còn có Gia Bảo, bạn có thể không vì mình, nhưng cũng nên vì thằng bé. Bạn không thể cứ mãi cúi đầu như thế. Dù là ích kỷ đi chăng nữa cũng cần một dũng khí rất lớn để thực hiện sự ích kỷ của bản thân mình.
Lời Minh Nhật nói gây xáo động không ngừng trong lòng Ngân Hằng. Bản chất của con người là tham lam và ích kỷ, không ai có thể trách được họ, bởi vì họ không chỉ sống cho bản thân mình mà còn là sống cho người mình thương yêu nhất. Cô không chỉ tham lam ích kỷ cho bản thân mình, mà còn là vì Gia Bảo.
Trong lòng Ngân Hằng hạ quyết tâm, cô phải ích kỷ một lần. Cô nhìn Minh Nhật gật đầu, khóe môi cong lên nói:
– Cám ơn bạn đã giúp mình có được dũng khí làm người này.
– Không có gì, mình đã nói, chúng ta có nhiều tâm trạng giống nhau nên mình hiểu rõ. Mình cũng là người chọn con đường ích kỷ cho bản thân mình, sự ích kỷ của mình vì bà nội đã mù của mình – Minh Nhật khẽ cười lắc đầu buồn bã đáp.
Ngân Hằng nở nụ cười tươi nhìn Minh Nhật, quả thật, chỉ có Minh Nhật mới có thể giúp cô tháo đi khúc mắc trong lòng mình.
– Bạn mau về nhà đi. Nếu sau này có chuện gì buồn thì nói cho mình nghe, chúng ta cùng bàn bạc thử xem. Bạn trốn đến đây, Gia Bảo không tìm thấy bạn nên rất sợ, thằng bé gọi đến nhà mình hỏi có phải bạn đã bỏ đến nhà mình ở hay không? Thằng bé tưởng bạn bỏ nó, nên khóc rất nhiều. Cho nên mình mới đoán bạn đến đây.
– Uhm …mình sẽ về ngay, tạm biệt và cám ơn bạn.
– Tạm biệt
Ngân Hằng từ từ lui bước ra về, trong lòng cô nhẹ nhỏm hơn rất nhiều. Mặc kệ tương lai ra sao, cô nhất định phải tranh đấu tìm kiếm một vùng trời tự do.
Mặc kệ ba cô quyết định ra sao đi chăng nữa, ít ra cô cũng thấy mình đủ dũng cảm, đủ mạnh mẽ để tiếp tục tồn tại trong cuộc sống đáng sợ này.
Thoảng trong gió, Ngân Hằng nghe vang vọng lời mẹ mình từng nói: ” Phẩm chất tốt đẹp nhất của đời người là lòng khoan dung tha thứ”
– Này! Tặng cho bạn – Lâm Phong cười tít cả mắt giơ cao một cái hộp hình vuông được gói rất đẹp trên tay mình rồi đặt trước mặt Ngân Hằng, ánh mắt cực kỳ trông đợi, trông như chú cún con mong đợi được thưởng.
– Cái gì vậy – Ngân Hằng ngơ ngác chớp chớp mắt nhìn món quà trước mặt rồi nhìn Lâm Phong hỏi.
– Bí mật – Lâm Phong nhún vai lắc đầu cố tạo vẻ kì bí.
– Mình không lấy đâu – Ngân Hằng đẩy cái hộp trả về trước mặt Lâm Phong từ chối.
Gương mặt tươi cười của Lâm Phong bỗng xụ xuống buồn thiu như trẻ con bị lấy mất niềm vui, ngước đôi mắt đầy đáng thương hỏi Ngân Hằng:
– Tại sao?
– Không phải là sinh nhật mình, cũng không phải ngày gì đăc biệt vì sao bạn lại tặng quà cho mình – Ngân Hằng nhìn cậu hỏi ngược lại.
– Cứ coi như là quà học trò tặng cô giáo đi – Lâm Phong cố ép.
– Mình đến dạy có lãnh lương mà, không cần phải tốn thêm tiền mua quà tặng mình đâu – Ngân Hằng nhất quyết từ chối. Cô bất đắc dĩ mới đến dạy Lâm Phong, cho nên cô không muốn mắc nợ gì với cậu hết.
Lâm Phong thở dài một hơi chán nản rồi nói, giọng cậu có chút nhõng nhẽo:
– Coi như nể mặt mình mà nhận món quà này đi. Mấy hôm nay mình rất ngoan, lúc nào cũng ngồi ở nhà học, chỉ đi ra ngoài mua món này cho bạn thôi đó. Dù sao mình cũng đã mua rồi, không thể trả lại người ta được.
Đây cũng là một tấm lòng, bạn lẽ nào cứ phải từ chối phụ lòng của mình sao.
Ngân Hằng nghe Lâm Phong nói như thế thì cũng không nỡ, bèn miễn cưỡng đưa tay ra nhận món quà của Lâm Phong, nhưng nghiêm nghị nhắc nhở:
– Mình chỉ nhận lần này thôi đó.
Lâm Phong bèn vui vẻ cười gật đầu. Nét mặt tươi rói như hoa hướng dương giữa trời xuân thật vô cùng đánh yêu khiến Ngân Hằng cũng vui theo mà khóe môi cười khẽ. Cô nhìn món quà trên bàn rồi tò mò muốn biết bên trong chiếc hộp là cái gì?
Khi Lâm Phong đưa Ngân Hằng về đến nhà, nhìn món quà cầm chắc trên tay Ngân Hằng cậu khẽ cười hài lòng, nhìn cô căn dặn:
– Khi về phòng, nhất định phải mở món quà này liền nha.
Lâm Phong làm Ngân Hằng tò mò vô cùng, không biết món quà cậu tặng cô là gì mà lại bí mật đến thế, cô khẽ gật đầu nhận lời cậu.
Lâm Phong bèn trèo lên chiếc xe đạp nhanh chóng chạy đi. Ngân Hằng nhìn theo một lát rồi quay lưng đi vào nhà.
– Con về rồi sao! – Bà Kim Lương vội vã chạy ra mĩm cười nhìn cô hỏi thân thiết.
Ngân Hằng làm mặt lạnh nhìn bà một cái nhưng không trả lời rồi bỏ đi thẳng về phòng.
Mấy ngày hôm nay, bà ta rất cố gắng thay đổi, tự mình nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa mà không cần sai bảo người làm. Quần áo của Ngân Hằng cũng được bà ta xếp gọn gàng cho vào tủ. Trước đây, bà ta luôn để cô tự làm, không cho người giúp việc động đến.
– Bà làm ơn đừng có động đến đồ của tôi, tôi không thích bà bước chân vào phòng tôi – Ngân Hằng lạnh nhạt từ chối sự ân cần của bà ta.
Khi nấu cơm cũng toàn là món cô và Gia Bảo thích ăn.
Gia Bảo còn nhỏ cứ vô tư ăn không suy nghĩ, nhưng Ngân Hằng chỉ gấp vài đũa rồi hừ lạnh nói:
– Mùi vị chẳng thể nào bằng được với lúc mẹ tôi làm.
Bà Kim Lương tái mặt nhưng chẳng dám nói gì. Ngân Quỳnh cũng không dám lên tiếng bênh vực mẹ mình, chỉ biết cúi đầu ăn cơm.
– Chuyện của cái nhà này, từ nay không cần bà nhúm tay vào nữa – Thấy thái độ dứt khoát của Ngân Hằng, ba cô bèn nói.
Bà Kim Lương ôm mặt ngồi khóc, luôn miệng tự trách:
– Tôi biết lỗi của mình rồi mà…xin ông…xin ông…cho tôi một cơ hội đi có được không?
Ngân Quỳnh nhìn mẹ cũng rơi nước mắt khóc theo, cô nghẹn ngào gọi:
– Ba …
Nhưng ông cũng chỉ đành thở dài buông đũa xuống rồi đứng dậy bỏ đi lên lầu. Gia Bảo nhìn mọi người khóc lóc, ba nổi giận bỏ đi, cũng mếu máo nắm tay Ngân Hằng lắc lắc gọi:
– Chị …
Ngân Hằng quay đầu nhìn em trai, xoa đầu nó vài cái rồi cũng đứng dậy bỏ đi lên lầu.
Cô bây giờ mà nói, dù bà Kim Lương có tỏ thái độ ân cần bao nhiêu, ăn năn bao nhiêu, hối lỗi bao nhiêu đi chăng nữa, cô cũng không tiếp nhận. Cô không muốn bà ta có cơ hội mộng tưởng thêm nữa
Cầm món quà trên tay quay về phòng trong ánh mắt tuyệt vọng của bà Kim Lương, Ngân Hằng chẳng còn lòng dạ nào muốn mở ra xem món quà bên trong là cái gì.
Vì thế cô lấy quần áo đi tắm, khi trở ra bên ngoài trời sẫm tối bắt đầu đỗ mưa. Cô nghe tiếng nhạc êm dịu vang lên trong phòng mình, mở cửa bước vào thấy Gia Bảo đang ngồi trên giường mình, tay cầm một chiếc điện thoại di động màu hồng rất đẹp, chiếc hộp quà bị xé ra tan tành.
– Chị…chị mua điện thoại cho Bảo phải không chị – Gia Bảo thấy Ngân Hằng thì cười hớn hở reo lên hỏi.
Ngân Hằng nghe tiếng điện thoại reo, vội vàng đóng cửa lại chìa tay nói:
– Bé Bảo ngoan, trả điện thoại cho chị. Mai mốt chị mua điện thoại khác cho em.
Bé bảo cứ nghĩ đây là điện thoại đồ chơi mà Ngân hằng mua cho nó, nên rất vui, nghe Ngân Hằng nói vậy thì xụ mặt buồn bã trả lại cho cô. Ngân Hằng xoa đầu em trai rồi nhìn thằng bé tiu nghỉu đi ra ngoài mới bắt máy.
Ngân Hằng trước nay chưa từng xài điện thoại di động nên lúng túng một lúc mới có thể bắt máy:
– A lô!
Đầu dây bên kia im lặng không đáp, chỉ có tiếng thở run run.
– Lâm Phong! – Ngân Hằng khẽ gọi.
– Mình chờ bạn bắt máy rất lâu – Giọng Lâm Phong run rẩy nói.
– Xin lỗi … – Ngân Hằng bèn đáp, nhưng nhận ra giọng nói run run của Lâm Phong thì hơi hoảng hốt hỏi – Bạn đang ở đâu?
– Mình … – Đáp lại lời Ngân hằng là tiếng ngập ngừng của Lâm Phong và tiếng mưa quần vũ mỗi lúc một lớn.
– Bạn ở trước nhà mình sao? – Ngân Hằng nhanh chóng đoán được nơi mà Lâm Phong đang ở.
– Uhm…
Ngân Hằng vội vơ cái áo khoác mặc vào vì cô đang bận trên người một bộ đồ bộ không tiện chạy ra ngoài với bộ dạng như thế.
Ngân Hằng cầm dù bước ra ngoài, nhìn trước ngó sau tìm kiếm, cuối cùng nhìn thấy Lâm Phong đang đứng bên ngoài mái hiên nhà hàng xóm. Thân hình cao lớn tựa vào cánh cửa nhà khẽ run lên từng trận theo những cái lạnh giá của gió lùa. Mái tóc bị ướt phủ trên trán lại khiến cậu tỏa ra một sức hút. Đôi mắt cậu cụp xuống để lộ đôi hàng mi đen dài rất đẹp phụ bên trên cái mũi cao thanh nhìn chiếc điện thoại trên tay cậu suy tư. Dáng vẻ của cậu lúc này trông vô cùng quyến rũ.
Ngân hằng bước nhanh về phía cậu, một tay siết chặt cây dù trên tay, một tay siết chặt cái điên thoại – món quà mà Lâm Phong vừa tặng.
– Đồ ngốc … – Cô bước đến nhìn Lâm khẽ mắng – Sao lại không về nhà mà gọi cho mình, đứng dưới mưa thế này không lạnh sao.
Lâm Phong không ngờ Ngân Hằng lại ra đây, cô đột nhiên tắt máy khiến cậu buồn vô cùng, chỉ biết thẫn thờ nhìn cái điện thoại mà chẳng thể làm gì trong cơn mưa dầm dề này.
– Bạn … – Lâm Phong sững sốt kêu lên… – Mình thấy lần trước bạn không biết số điện thoại của mình …cũng không có điện thoại …nên mình …Mình chỉ là muốn để tiện liên lạc thôi, không có ý gì đâu – Lâm Phong vội vàng lên tiếng phân bua, cậu sợ Ngân Hằng hiểu lầm – Mình chỉ muốn chắc là có thể liên lạc được với bạn rồi mới ra về, chỉ là không ngờ trời lại mưa.
Ngân hằng nhìn cái vẻ ấp a ấp úng của Lâm Phong cố giải thích với cô tại sao cậu đã đánh xe chạy đi rồi còn vòng lại đợi trước nhà cô khác xa với dáng vẻ ngông cuồng ở lớp thì cảm thấy cậu đáng yêu vô cùng.
Lâm Phong thoáng đỏ mặt khi nhìn thấy bộ dạng vô cùng bình dị của Ngân Hằng lúc ở nhà, cô bận một bộ đồ bộ cổ hình vuông, để lộ một khoảng vai trần, dù cho chiếc áo khoát che đi, vẫn để lộ một khoảng vai trần cùng chiếc cổ trắng thon thon của cô. Cái quần lững trên mắt cá chân một đoạn bị mưa làm ướt một khoảng bên dưới . Lâm Phong vội kêu lên:
– Bạn vào nhà đi, bên ngoài mưa ướt sẽ lạnh đó. Mặc kệ mình, mình không sao đâu.
Ngân Hằng nhìn Lâm phong bị mưa ướt lạnh run mà còn lo cho cô, trong lòng có chút run động, cô giương dù cao hơn một chút kéo Lâm Phong bước vào dù cùng mình.
– Vào nhà mình đi – Cô khẽ khàng bảo Lâm Phong.
Lâm Phong có chút ái ngại hỏi lại:
– Không sao chứ.
– Không sao – Ngân Hằng đáp.
Hai người cùng che dù dắt chiếc xe đi vào nhà Ngân Hằng.
Hai người vừa vào nhà, bà Kim Lương nhìn Lâm Phong dò xét lên tiếng hỏi Ngân Hằng:
– Bạn con à.
Ngân hằng thoáng đỏ mặt một chút, lúng túng gật đầu với bà Kim Lương. Cô chưa từng dẫn bạn nam nào về nhà, lại bị bà Kim Lương bắt gặp như thế này nên ngượng vô cùng.
– Bạn ấy bị mắc mưa, nên con cho bạn ấy vào nhà tạm trú – cô cố ý nhấn mạnh hai từ cuối để bà Kim Lương không hiểu lầm.
– Uhm, hai đứa lên phòng trước đi, dì làm cái gì ấm rồi đem lên sau – Bà Kim Lương gật đầu hiểu chuyện nói.
Ngân Hằng vốn chỉ định để Lâm Phong vào nhà trú mưa một lát mà thôi, vốn định cho cậu ngồi ở phòng khách đợi tạnh mưa mới về. Không ngờ bà Kim Lương lại bảo cô dẫn Lâm Phong về phòng như thế, nếu bảo không được thì cũng thấy khó xử, nhưng nếu dẫn cậu vào phòng thì …
Ngân Hằng kìm nén tiếng thở dài, miễn cưỡng dẫn Lâm Phong vào phòng.
Lâm Phong vừa bước vào phòng Ngân Hằng, cậu đã cảm nhận được một mùi hương nhè nhẹ, không khí trong phòng vô cùng ấm. Lần đầu tiên cậu bước vào phòng con gái, lại là phòng của Ngân Hằng, tim cậu không khỏi đập loạn xạ cả lên, mặt thoáng ửng hồng, cả người nóng bừng lên khiến cái lạnh nhanh chóng bị xua đi.
– Ngồi đi – Ngân Hằng chỉ tay vào ghế bàn học của mình nói.
Khi Lâm Phong ngồi xuống thì không khí giữa cả hai trở nên gượng ngạo vô cùng. Không phải chưa từng ở riêng với nhau, chỉ là bối cảnh lần này lại là phòng của cô.
Ngân Hằng đưa chiếc khăn của mình cho Lâm Phong lau tóc, Lâm Phong liền dùng nó lau khô đầu, nhưng khăn của cô có mùi hương chanh khiến tim cậu lần nữa co bóp mạnh. Tay cậu ngừng lại run run, ngây ngất.
Ngân hằng cứ tưởng cậu vụng về nên đưa tay lấy khăn giúp cậu lau tóc. Tay hai người bất ngờ chạm vào nhau, một cảm giác kì lạ xuất hiện khi bài bàn tay chạm vào nhau như một luồn điện xẹt qua, cả hai ngây người nhìn nhau bối rối.
Cũng may lúc đó bà Kim Lương bê hai ly trà gừng nóng lên, cho nên hai người, Ngân hằng rút tay lại, bước lui vài bước. Lâm Phong quay đầu cố lau sạch nước trên tóc.
– Dì mang nước lên cho hai đứa, uống đi kẻo cảm lạnh – Bà Kim Lương nhỏ nhẹ nói, nhưng cả hai người không còn đầu óc nghe thấy tiếng nói của bà. Bà Kim Lương cũng không nán lại mà bước nhanh đi ra ngoài.
– Sao bạn không bắt máy ngay – Lâm Phong tìm kiếm chuyện để nói, xóa bỏ không khí ngượng ngập xung quanh.
– Mình…mình không quen sử dụng – Ngân Hằng ngượng ngùng khai thật.
Lâm Phong sau chút ngạc nhiên thì gật đầu tỏ ý hiểu, rồi nhanh nhảu nói:
– Để mình hướng dẫn cho bạn.
Ngân Hằng vốn dĩ thấy món quà này khá đắc tiền, không muốn nhận, nhưng Lâm Phong đã đứng chờ dưới mưa nên không nhẫn tâm trả lại, phụ lòng tốt của cậu bèn gật đầu để cho Lâm Phong hướng dẫn cách sử dụng điện thoại.
Hai cái đầu chụm vào nhau tìm hiểu cái điện thoại, không hề hay biết bên ngoài có ánh đèn plash chớp liên tục.
***
Lâm Phong khi thức dậy nhìn mình trong gương, trên môi cậu hiện lên nụ cười suốt từ tối qua. Ngân Hằng chịu nhận món quà của cậu, mà theo Sơn Hải nói: ” Con gái chấp nhận món quà của mình, tức là chấp nhận thành ý của mình, chấp nhận thành ý của mình nghĩa là sẽ chấp nhận tình cảm của mình”, như vậy tình cảm của cậu đối với Ngân Hằng đã bước thêm một bước nữa. Ngân Hằng sẽ từ từ đón nhận tình cảm của cậu mà thôi.
Nghĩ đến việc này, Lâm Phong cảm thấy rất vui sướng.
Hôm qua khi tặng quà xong, cậu rất sợ Ngân Hằng sẽ từ chối món quà của mình, nên nhẫn nại đứng dưới nhà gọi điện cho cô dù trời chuyển mưa lạnh lẽo. Không ngờ vì vậy lại có cơ hội ở bên cạnh cô thêm một lúc nữa, có thể nhìn thấy hình ảnh của cô lúc ở nhà, được bước chân vào phòng cô, lại nhìn thấy dáng vẻ mới tắm xong của cô, mái tóc dài còn ướt càng làm cho tóc đen mượt hơn, trông cô càng xinh xắn đáng yêu hơn bao giờ hết
Cái cảm giác tim đập rộn rã vui mừng hạnh phúc làm cho khóe môi của Lâm Phong cười không ngừng từ lúc ra về cho đến khi về đến nhà, rồi đến tận sáng hôm nay, trông cậu như một thằng ngốc.
Lâm Phong vốn là người đơn giản, nghĩ gì liền hiện ra hết trên nét mặt, không biết cách che giấu cảm xúc của mình. Tâm trạng của cậu, cả nhà không ai không nhìn thấy.
Lâm Tịnh nhìn thấy em trai như vậy thì than nhẹ trước bàn ăn sáng của gia đình.
– Đời thật là bất công quá đi mất. Con gái yêu sớm thì lo trước lo sau, cằn nhằn đủ thứ. Con trai yêu sớm lại xem là chuyện bình thường.
Bà Ngọc Lan nghe con gái nói thì lườm cô một cái rồi mĩm cười lấy giọng điệu của người làm kinh doanh ra đáp:
– Con trai có yêu sớm hay yêu trễ thì cùng lắm mẹ có thêm một đứa con dâu. Con gái yêu sớm thì mẹ mất đi đứa con gái. Chuyện làm ăn lỗ lã như vậy mẹ và ba con tuyệt đối sẽ không làm.
Ba Lâm Phong khẽ gật đầu tán đồng ý vợ:
– Con thấy không, ba mẹ yêu con như vậy mà còn so bì cái gì.
Lâm Phong nghe xong thì cười típ cả mắt nhìn chị gái trêu chọc. Nhưng điều cậu vui nhất là, ba mẹ không có nghiêm giọng ngăn cấm cậu trong lúc đang đi học thế này. Từ trước đến giờ, ba mẹ cậu luôn là người thấu hiểu con cái nhất, có thể nói gia đình cậu vô cùng hạnh phúc.
– Cười cái gì mà cười. Năm nay mà em thi rớt, để xem em còn cười được hay không? – Lâm Tịnh trừng mắt với em trai chun mũi chế nhạo.
Lâm Phong nghe chị gái nói thì trừng mắt lại, hai chị em cứ thế trừng mắt giao chiến nhìn nhau trên bàn ăn.
Bà Ngọc Lan thấy thế lắc đầu nói:
– Hai đứa này, có thôi ngay cái trò đấu mắt đi hay không hả. Một đứa lớn đầu, một đứa to xác, những sao cứ làm bố mẹ phải đau đầu thế hả. Chẳng bao giờ chịu hòa thuận tí nào.
– Tại ba mẹ thiên vị chứ bộ – Lâm Tịnh lí nhí xụ mặt nói.
Bà Ngọc Lan nhìn con gái thở dài, không phải bà thiên vị, cũng không phải bà muốn chấp nhận cho Lâm Phong yêu sớm như vậy. Chỉ là bà nhận thấy phẩm chất cô bé Ngân Hằng này rất tốt, lại học giỏi, có chí tiến thủ, để cô bên cạnh Lâm Phong kèm cặp, như vậy Lâm Phong sẽ cố gắng hơn.
Tâm sự của con trai, người làm mẹ như bà đương nhiên là biết. Tuy không có nhiều thời gian bên các con của mình, nhưng đối với bà, hai đứa con là tài sản quý giá nhất.
Lâm Phong trước giờ có chút ngang ngược bướng bỉnh, chưa có thầy cô giáo nào dạy được cậu hơn 2 tháng. Không phải cậu không thông mình, nhưng là do cậu không chuyên tâm vào việc học, mà gia đình bà đối với việc trả lương khá hậu, khiến nhiều thầy cô ái ngại vì việc không dạy tốt được cho Lâm Phong mà xin nghỉ. Cho nên lần này, Lâm Phong lại tự đề xuất được học với Ngân Hằng, lại còn lúc nào cũng chuẩn bị mọi thứ ngăn nắp đầy mong đợi giờ học đến, lí nào bà không nhận ra con trai mình thích cô bé đó.
Bà cũng âm thầm quan sát nhiều lần, mặc dù thấy con trai đôi lúc nhìn trộm người ta không chuyên tâm học, nhưng đối với lời hướng dẫn của Ngân Hằng tiếp thu được rất nhiều, coi như là có sự tiến bộ vượt bậc. Bà thấy như vậy cũng là điều tốt, cũng khá hài lòng về cô bé này. Từ gia cảnh, trình độ, xem ra cô bé cũng rất thích hợp với con trai bà.
Ba Lâm Phong nghe con gái nói cũng đặt đũa xuống nghiêm nghị nhìn Lâm Phong nói:
– Con cũng sắp 17 tuổi rồi, cho nên ba mẹ cũng không ngăn cấm việc con thích và qua lại với ai. Nhưng ba mẹ muốn con phải bảo đảm được việc học của mình, ít nhất trong kì thi lần này, ba mẹ muốn con phải đứng trong thứ hạng 30 của lớp. Nếu không ba mẹ sẽ chuyển cho con vào một trường tốt hơn, thích hợp hơn, vì dù sao, năm tới con cũng thi đại học.
Lâm Phong nghe ba nói thì tiu nghỉu cuối đầu xuống, lớp cậu có 43 người, năm vừa rồi cậu may mắn xếp thứ 40. Bây giờ đòi cậu phải xếp thứ hạng 30 trong thời gian ngắn như vậy, cậu sợ mình không có đủ khả năng. Nhưng nếu như không cô gắng, năm sau sẽ chuyển trường, như vậy sẽ không còn gặp được Ngân Hằng nữa, điều này tất nhiên cậu không muốn chút nào hết. Cậu đành đưa mắt cầu cứu mẹ mình, nhưng bà Ngọc Lan lại nhún vai lắc đầu:
– Mẹ cùng quan điểm với ba con.
– Haha…con rút lại lời nói ba mẹ thiên vị – Lâm Tịnh nhìn vẻ mặt muốn phản đối nhưng không được của Lâm Phong khoái chí cười lớn.
Mặc kệ lời trêu chọc của chị gái, Lâm Phong cỡi chiếc xe đạp điện của mình, chạy nhanh đến trước nhà Ngân Hằng. Bảo Duy nói rằng: Muốn theo đuổi con gái nhất định phải tấn công dồn dập, không cho họ có cơ hội từ chối. Vì một bước phát triển ngày hôm qua, cậu muốn tiến thêm một bước nữa để Ngân Hằng chấp nhận mình. Muốn được như thế thì chỉ có việc cùng cô đến trường, cho nên cậu đến nhà cô sớm đón cô đi học.
Tâm trạng Lâm Phong rạo rực vui mừng, cậu nhìn dòng xe cô đông ghẹt vốn nhàm chán kia mà thấy yêu tiếng xe cộ, yêu tiếng ồn ào của cuộc sống.
Vừa chạy đến con đường gần nhà Ngân Hằng, Lâm Phong đã thấy Ngân Hằng tay xách cặp mặc áo dài trắng, tóc thắt bím, đứng dịu dàng dưới bóng cây đợi xe buýt trong cô như một thứ pha lê vừa đẹp vừa mong manh. Lòng phấn khởi lên ga xe đạp điện của mình thật nhanh về phía Ngân Hằng. Lâm Phong thấy Ngân Hằng quay người về phía bên cậu nở nụ cười. Nụ cười rất tươi tắn, mắt cô khẽ chớp trong buổi sáng tinh sương càng khiến cô đáng yêu vô cùng. Lâm Phong đã nghĩ Ngân Hằng từ phía xa như vậy mà nhìn thấy cậu mĩm cười nào ngờ …
Lâm Phong ngây người đứng sững lại tại chỗ khi thấy Ngân Hằng bước chân lại về một nam sinh bận đồng phục quần tây áo trắng, dáng gầy gầy đẩy chiếc xe đạp về phía cô. Lâm Phong chợt thấy hụt hẫng vô cùng khi nhận ra người đó là Minh Nhật.
Minh Nhật từ trong túi xách lôi ra một chiếc điện thoại màu xám đưa cho Ngân Hằng, rồi giơ chiếc điện thoại của mình lên khoe. Đó là hai chiếc điện thoại giống nhau, nếu mỗi người một chiếc, thì lại giống như điện thoại tình nhân. Lâm Phong thấy Ngân Hằng cầm chiếc điện thoại trên tay, hai chân mày chau lại, nhưng không nói gì sau đó nhẹ nhàng vén vạt áo dài lên xe Minh Nhật chở, Lâm Phong nghĩ cô đã chấp nhận chiếc điện thoại đó.
Ánh mắt cậu tối sầm lại, niềm vui trong mắt vụt tắt, nụ cười trên khóe môi cũng ngưng đọng lại, cõi lòng trống rỗng, trái tim cũng trống trãi, tay siết chặt hai tay lái, cả người run run. Nửa muốn khóc, nữa lại không thể khóc.
Ngân Hằng cầm hai chiếc điện thoại trong tay ngồi trên băng ghế đá ở sân sau của trường giờ ra chơi. Hai chiếc điện thoại, một màu hồng, một màu xám mà trong lòng ngổn ngang cảm xúc.Chỉ trong vòng hai ngày, cô nhận được hai chiếc điện thoại. Lâm Phong đưa cô vì lí do để tiện liên lạc trong việc học, nếu gặp vấn đề khó hiểu, cậu sẽ gọi điện hỏi cô. Minh Nhật thì với lí do, không thích mỗi khi gọi điện đều gặp bà Kim Lương bắt máy, có điện thoại hai người liên lạc dễ hơn, cô có chuyện buồn, chỉ cần gọi cho cậu, cậu lập tức đến ngay, không cần phải một mình trốn đến ngôi chùa hoang khóc trong cô đơn.
Cả hai lí do đều rất thiết thực, không thể từ chối được. Nhưng Ngân Hằng từ trước đến giờ không thích nhận quà của người khác khi không có gì như thế, mà một người chỉ cần dùng một cái điện thoại thôi, hai cái sẽ vô cùng phiền phức. Vì lúc ở nhà Minh Nhật, hai người thường đi học cùng nhau, nên sau này về nhà, Minh Nhật vẫn muốn cả hai người đi học cùng nhau, Ngân hằng vì ân nghĩa lúc trước mà đồng ý, sáng nào cũng chờ Minh Nhật ở trạm xe buýt. Lúc Minh Nhật đưa cô chiếc điện thoại màu xám, Ngân Hằng vốn muốn không nhận, nhưng Minh Nhật bảo với cô dến trường rồi mới nói vì nếu cứ vùng vằng sẽ trễ học. Không ngờ vừa ra chơi, Minh Nhật đã bị một bạn nam kéo đi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Ngân Hằng thấy dù sao cô cũng đã nhận điện thoại của Lâm Phong rồi nên quyết định trả điện thoại lại cho Minh Nhật. Dù sao thì vẫn có thể dùng điện thoại của Lâm Phong liên lạc với Minh Nhật được mà.
Ngân Hằng quyết định dùng điện thoại mà xám gọi cho Minh Nhật, vì cậu đã lưu số mình trong đó, nói rằng mình có điện thoại rồi và từ chối điện thoại của Minh Nhật.
Vốn chưa sử dụng điện thoại quen nên Ngân Hằng phải dùng máy bằng hai tay. Cô bèn để điện thoại màu hồng xuống băng ghế đá rồi bấm nút gọi cho Minh Nhật.
Sau khi báo cho Minh Nhật chỗ mình ngồi, Ngân Hằng cầm chiếc điện thoại màu xám trong tay trầm tư suy nghĩ, nên nói thế nào để từ chối món quà tặng này của Minh Nhật, ngay lúc đó Lâm Phong bước đến.
Lâm Phong cầm quả bóng trên tay, vừa đi vừa tưng bóng. Chuyện buồn lúc sáng, cậu đã tạm gác lại, dù sao thì cậu vẫn còn nhiều cơ hội ở bên cạnh Ngân hằng, vẫn còn nhiều cơ hội để cô thích mình.
Không ngờ đi đến đây, Lâm Phong thấy Ngân hằng vân vê chiếc điện thoại của Minh Nhật, trong khi chiếc điện thoại của mình lại bị bỏ rơi không thưởng tiếc trên băng ghế đá. Trái tim như bị ai bóp nát đau nhức vô cùng, anh mắt Lâm Phong như con thú bị thương, như một đứa trẻ biết mình bị bỏ rơi đến sợ hãi rồi trở nên hoang dã khi ai đó đến gần. Cậu tức giận quăng mạnh quả bóng trên tay mình xuống đất rồi lao đến trước mắt Ngân Hằng, trừng trừng nhìn cô với đôi mắt đỏ như lửa, khiến Ngân Hằng giật mình sợ hãi nhìn cậu đến ngây người.
Lâm Phong với tay cầm lấy chiếc điện thoại trên băng ghế đá mím môi nói với Ngân Hằng:
– Nếu như bạn thích chiếc điện thoại của Minh Nhật tặng hơn chiếc điện thoại của mình cũng không nên vứt bỏ nó như vậy .
Ngân Hằng không ngờ Lâm Phong lại biết chiếc điện thoại này là của Minh Nhật tặng, cô hiểu ngay ra việc cậu đã chạy đến nhà mình, và nhìn thấy cảnh Minh Nhật tặng cho cô chiếc điện thoại. Cũng biết Lâm Phong hiểu lầm, tưởng rằng thành ý của cậu bị Ngân Hằng từ chối nên mới giận dữ như vậy, cô muốn lên tiếng giải thì thì …
– Bộp …
Chiếc điện thoại màu hồng bị Lâm Phong ném mạnh vào cái cây phía đối điện tạo ra một âm thanh hãi hùng, chiếc điện thoại vỡ đôi mỗi thứ một nơi.
– Nếu bạn đã không cần nó, vậy thì quăng bỏ đi vậy – Lâm Phong nói xong thì bỏ đi thật nhanh với ánh mắt đau buồn vô cùng.
Ngân Hằng nhìn đôi mắt bị thương và tuyệt vọng đó, trong lòng cô dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nhìn bóng dáng to lớn bỏ đi của Lâm Phong, môi cô mấp máy nhưng lại không thốt nên lời. Tim Ngân Hằng đập mạnh, cảm giác đau nhói từ trong tim, không rõ vì sao.
Cô lặng lẽ bước đến nhặt chiếc điện thoại màu hồng đó lên.
Vừa ngẩng lên, cô đã thấy ánh mắt sâu của Minh Nhật nhìn mình. Minh Nhật bước đến bên Ngân hằng đang bối rối thật chậm, đưa tay cầm lại chiếc điện thoại màu xám của mình, nhìn ngắm nó một lúc rồi mới ngẩng đầu nhìn vào mắt Ngân Hằng, khóe môi cậu buộc ra một câu nói bi thương:
– Bạn từ chối chiếc điện thoại của mình là vì bạn thích chiếc điện thoại màu hồng này hơn hay là thích người tặng chiếc điện thoại này hơn.
Im lặng một lúc Minh Nhật mới nói tiếp:
– Ngân Hằng, bạn phải biết, cuộc sống của những người như chúng ta không thể nào có được màu hồng, màu thích hợp nhất với chùng ta là màu xám. Không quá đen tối, cũng không hề sáng lạng, nó chính là thứ màu ấm áp. Màu của tro tàn, chỉ có khi lửa cháy bừng lên rồi tàn lụi, chúng ta mới có ngày yên bình, bạn hiểu không?
Hơn 1 tuần qua, ngày nào cũng thấy mẹ khóc, ngày nào cũng thấy mẹ nói với cô những lời dặn dò: ” Con hãy tự chăm sóc mình. Đừng đi theo mẹ, con ở lại với ba đi. Nhớ hòa thuận với Ngân Hằng và Gia Bảo, việc gì cũng phải nhường nhịn. Như vậy cuộc sống của con mới có thể tốt được. Chỉ cần con luôn nhớ đến mẹ, thường xuyên đến thăm mẹ là được rồi”. Ngân Quỳnh cảm thấy rất mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi. Lòng cô đau đớn biết bao nhiêu.
Từng chứng kiến nhiều người bạn vì cha mẹ li hôn mà suy sụp, cô chỉ biết an ủi họ, nhưng giờ đây cô mới biết, hóa ra nỗi đau này rất khó phai nhòa. Cái giác mất mát, cảm giác chia lìa lại khiến người ta khó chịu đến như vậy. Đó là một cảm giác cô đơn và lạnh lẽo.
Cô từng an ủi bạn: ” Dù ba mẹ không sống cùng, nhưng họ vẫn luôn bên cạnh mình”, nhưng tới lượt mình, cô mới biết, hóa ra an ủi người ta là điều vô cùng dễ dàng, nhưng ở cùng hoàn cảnh mới biết những lời nói đó hoàn toàn vô nghĩa biết bao nhiêu. Thiếu một người, chính là đánh mất một nữa niềm hạnh phúc.
Mệt mỏi, chán chường và buồn bã nên cô cũng không muốn ăn uống gì, cả người luôn cảm thấy mệt mỏi vô cùng, tựa như muốn ngã xuống. Toàn thân dường như phát sốt, nóng bừng bừng cô muốn đi đến phòng y tế nằm một lúc. Nhưng gần như không còn sức, Ngân Hằng cảm thấy cảnh vật xung quanh mình từ từ biến mất. Mắt cô khép dần lại …cả thân người giống như ngọn đèn trước gió từ từ ngã xuống.
– Này …bạn không sao chứ … – Một giọng nói đầy lo lắng kêu lên bên tai cô.
Ngân Quỳnh muốn kêu lên nhưng cảm thấy cổ họng có gì đó chặn lại, mắt cô mờ màng nhìn người đó, nhưng chẳng thể nào nhìn rõ.
Một bàn tay mát lạnh sờ lên trán cô, dường như khiến đầu đang muốn vỡ ra của cô có chút dịu lại. Rồi cô thấy ai đó nắm tay mình sốc mạnh lên. Cô cảm nhận được một bờ vai ấm áp và mềm mại. Thoang thoảng một mùi hương tỏa ra khiến đầu óc Ngân Quỳnh có phần tỉnh táo lại, cô khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt của người đó rồi tiếp tục nhắm mắt lại.
Ngân Quỳnh nhìn thấy mẹ cô nước mắt chảy dài trên mặt, đôi mắt đỏ hoe sưng cả lên nhìn cô rồi bỏ đi. Ba cô, Ngân Hằng, Gia Bảo đứng một bên lạnh lùng, Ngân Quỳnh khóc nức nở gọi mẹ, mong bà đừng đi. Nhưng bà không hề đứng lại. Cô đau khổ vội vàng đuổi theo, níu kéo lấy cánh tay mẹ giữ lại. Nước mắt cô chảy dài trên mặt.
Bàn tay mà cô nắm lấy không giống của mẹ cô. Nó rất cứng, không mềm mại như của mẹ cô, nhưng mang lại cảm giác bìn an vô cùng, nhất là trong thời khắc không ai bên cạnh cô như thế này. Bàn tay đó nhẹ nhàng giúp cô lau khô nước mắt, Ngân Quỳnh an tâm chìm vào giấc ngủ sâu.
Lâm Phong ngồi chơi bấm điện tử ở khu trò chơi suốt cả buổi chiều. Tâm trạng buồn bực vô cùng, cậu điên cuồng xã vào những trò chơi này như trút giận cho tới khi màn hình hiện lên hai chữ Game over, cậu mới bực tức đứng dậy ra về.
Nhìn đồng hồ, đã hơn 5 giờ rồi, cậu đã bỏ tiết học thêm cùng Ngân Hằng. Giờ này, chắc chắn Ngân Hằng đã trở về nhà rồi.
Cảm giác buồn bã và chán nản, Lâm Phong uể oải chạy xe đạp điện về nhà. Chiếc điện thoại trong túi bị cậu tắt nguồn vừa mở lên hiện ra vô số cuộc gọi nhỡ của bà chằn Lâm Tịnh. Lâm Phong thở dài, về nhà thế nào cũng bị bà chằn này **** cho một phen. Lúc chiều, khi Lâm Tịnh gọi bảo cậu về vì Ngân Hằng đang chờ ở nhà, Lâm Phong vẫn còn đang tức giận nên cậu tắt máy rồi khóa luôn
Đẩy xe vào nhà, Lâm Phong định đi thẳng lên phòng khóa cửa lại, không muốn bị bà chằn Lâm Tịnh chạy vào cằn nhằn nhưng cậu lại thấy cái bóng nhỏ nhắn mặc một chiếc váy màu lam đang chạy đùa giỡn cùng với con BỎ RƠI của cậu. Người và chó rất vui vẻ, Ngân Hằng cười thật tươi, tiếng cười gần như vang vọng.
Chưa bao giờ Lâm Phong thấy nụ cười này của cô, nụ cười rất chân thật, không ẩn chứa sự ngượng ngập hay miễn cưỡng nào. Khung cảnh trước mặt cậu rất đẹp, có cảnh có người vô cùng sinh động.
– Sao bạn còn chưa về – Lâm Phong lên tiếng hỏi khi con BỎ RƠI thấy bóng cậu đã vui mừng chạy lại, Ngân Hằng cũng vì vậy phát hiện ra sự có mặt của cậu.
– Mình đợi bạn – Ngân Hằng nhìn Lâm Phong thật thà đáp.
Chỉ có ba chữ “ Mình đợi bạn” vô cùng đơn giản, vô cùng bình thường, nhưng lại khiến tim Lâm Phong đập rộn ràng, sự buồn bã đau đớn trong lòng cũng giảm dần.
Cậu đưa mắt nhìn Ngân Hằng, có chút áy náy, nhưng cũng có chút hờn dỗi. Cậu còn đang bối rối vì không biết nên phản ứng tiếp theo thế nào thì thấy Ngân Hằng đã bước đến về phía cậu, mắt nhìn về phía con Bỏ Rơi đang quẩy đuôi chồm dưới chân cậu đòi được bế.
Ngân Hằng khom người bế con chó lên vuốt ve bộ lông của nó mấy cái rồi mĩm cười hỏi Lâm Phong:
– Gọi nó là gì?
Lâm Phong cứ nghĩ Ngân Hằng chắc chắn là rất giận cậu, cho nên khi nhìn thấy nụ cười của cô, cậu càng bối rối vô cùng, ấp úng trả lời:
– Bỏ …bỏ rơi …
– Bỏ rơi! – Ngân Hằng ngạc nhiên kêu lên, rồi cuối đầu nhìn con chó khẽ nói với nó – Tên của mày cũng đặc biệt ghê.
– Sao lại đặt tên nó là Bỏ Rơi? – Ngân Hằng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong hỏi.
Trong đôi mắt cô chỉ có sự tò mò, ngạc nhiên cùng thích thú chứ không có sự tức giận khiến cho Lâm Phong cảm thấy nhẹ nhỏm vô cùng. Lúc cơn giận qua đi, cậu lại thấy hành động của mình cực kì lỗ mãng, cực kỳ ngốc ghếch, làm như thế chỉ càng đẩy Ngân Hằng ra xa cậu hơn mà thôi. Cho nên càng nghĩ cậu càng hối hận vô cùng.
Lâm Phong cứ nghĩ Ngân hằng sẽ giận cậu, sẽ bỏ về, sau này sẽ không thèm dạy cậu học tiếp. Cho nên khi thấy cô còn đợi mình, thấy cô không hề tức giận, lòng cậu dấy lên một trận vui sướng, tim đập rộn ràng.
– Bạn không nhận ra nó sao – Lâm Phong vuốt ve bộ lông của con bỏ rơi hỏi.
Ngân Hằng khá ngạc nhiên, cô thừ người ra nhìn con Bỏ Rơi, cố nhớ lại xem mình đã từng gặp nó chưa, cuối cùng cô lắc đầu nhẹ.
– Vì nó, cho nên mình mới thích bạn – Lâm Phong có chút ngượng ngùng xấu hổ kể – Bạn còn nhớ có một lần bạn đi đến nghĩa trang hay không? Lần đó bạn đã khóc…bạn đã nhìn thấy con Bỏ Rơi này và nói nó giống bạn nhưng bạn không thể nuôi nó cho nên mình mới đem nó về nhà nuôi. Mình …nhìn nó lại nghĩ đến gương mặt buồn lúc đó của bạn, không biết tại sao mình rất muốn gặp lại bạn. Lúc mình gặp lại bạn, mình rất là vui