Chap 42:
Ngồi xoa cái bụng nhìn nhỏ… Vẫn kiểu ăn ỏn ẻn nhỏ Mi nhìn nó cười cười…
– Ăn như chết đói còn làm bộ hihi…
– Hê… – Nó cười gượng. Mà chả hiểu sao… Cứ no mắt lại díp lại, tính vô kho nhưng thấy nhỏ bảo thế… Thăm dò phát…
– Có giường trong kho đấy… Tý cậu có ngủ không?
– À không…hihi, mình không ngủ trưa đâu… Ngồi ngoài này tý làm luôn.- Hơ… Thế thì càng tốt… Hôm nay nhỏ như người cứu thế vậy… Tốt một cách kì lạ.
– Vậy mình đi ngủ đây… Cảm ơn cậu nha… – Nó vô kho luôn… Không gian yên tĩnh làm nó nghe thấy tiếng thở dài của nhỏ…
– Chán thật… – Nhỏ chán gì vậy nhỉ?… Mà thôi ngủ đã mệt rồi.
.
.
.
Chiều không khí mát mẻ và tiếng lộp bộp liên tiếp làm nó dậy sớm một chút… Lại mưa rồi, thích thật… Nó là đứa thích trời mưa… Vì mưa luôn mang cho con người ta cảm xúc kì lạ… Rửa mặt xong ra khu vườn thì thấy bàn ghế được thu dẹp vào một góc chỗ có mái che… Cũng chỉ có vài người khách đang uống caphe… Chắc những người này có cùng sở thích ngắm trời mưa giống nó… Nó thấy chiếc bàn đầu tiên… Nhỏ Mi đang ngồi… Nhìn về phía bên ngoài trời… Đôi mắt buồn buồn… Hình ảnh này thật sự đẹp… Mưa buồn nhưng với nó mưa là niềm vui… Tính nó khác người ta ở chỗ đó…
– Này… – Nó tự nhiên gọi nhỏ… Điên rồi hay sao ý @@.
– À… M, cậu dậy rồi à?- Nhỏ quay ra nó cười hiền… Cứ tưởng nhỏ sẽ trở về với thái độ lạnh nhưng không phải… Lúc này nó cảm thấy nhỏ Mi dịu dàng một cách kì lạ… Có thể tiếng mưa giúp con người ta có những khoảng lặng và suy nghĩ mới chăng?…
– Ừ… – Nó nói khẽ… Rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện nhỏ và cũng lặng lẽ ngắm mưa… Tuyệt nhiên đầu óc nó giờ không có một suy nghĩ gì cả… Cơ thể nó chỉ hoạt động mỗi đôi mắt thôi… Nhìn những hạt mưa rơi xuống từng chiếc lá, bờ tường… Vỡ tung ra… Trong lòng nó gợi lên một nỗi nhớ về em… Cô bé nó vẫn mong muốn được gặp lại… Ngày đó là ngày sinh nhật buồn nhất và ngày đó cũng là một ngày mưa… Nhưng là mưa phùn rét mướt…
Đang thơ thẩn thì có bàn bịp mắt nó lại, mềm và lạnh…
– Đố biết ai…hihi- Cái giọng nói hồn nhiên, kiểu cười nhí nhảnh lẫn mùi thơm quen thuộc… Còn ai khác ngoài chị…
– Bỏ ra nào… Chị hâm…
– Có mà nhóc hâm ý… Dám nói chị vậy à…?- Chị rụt tay lại sờ lên tai nó…@@
– Thôi thôi… Em đùa đấy…
– Hứ…tha cho nhóc đó…
– Ủa, nhỏ Mi đâu chị… – Nó chợt nhận ra không thấy nhỏ Mi đâu… Quái lạ, vừa ngồi đây mà?
– Thấy chị đến bé Mi đứng lên chào rồi ra chỗ kia kìa… – Chị chỉ chỉ, ở cái bàn góc cuối khu… Nhỏ lại ngồi một mình… Khùng rồi chắc, thôi kệ đi…
– Từ qua giờ mới thấy nhóc á… Hôm qua về sao không bảo chị hả?
– À… Em quên… – Chả nhẽ bảo là vì tránh nhỏ Ly… Không khéo bà cô tò mò này bắt nó khai hết luôn quá… Chị mà biết tối qua nhỏ ngủ trong phòng nó thì sẽ thế nào nhỉ @@.
– Hihi… Thôi không sao… nhóc lên đàn cho chị nghe đi…
– Nghe ngóng gì… Đi quản lý đi.
– Làm gì có ai mà quản lý chứ… Mưa này chán chết… Vắng người…
– Mưa mới vui… Vắng người mới đỡ phải chạy bàn nhiều…hehe.
– Đúng là nhóc tồ… Chị chỉ thích trời không mưa để đi chơi thôi…hihi- Chị trẻ con thật… Chị khác nó… Bên thì tươi sáng… Bên trầm lặng… Ấy vậy mà chị lại thân với nó mới lạ chứ @@.
– Nhóc lên đàn đi mà… Ngồi không chán quá… – Chị xụ cái mặt xin xắn xuống… Lại xiêu lòng…
– Ừ…
Nó ngồi vô quầy tháo cây đàn ra chơi… Không khí trầm lặng này làm nó muốn chơi một bản nhạc nào vui vẻ và sôi động hơn… Mà nó lại rất ít chơi kiểu nhạc này… Mãi mới nghĩ được bài I’ll be fine của V.A bài này phải chơi theo nhóm nhưng nó kệ… Lọc nhạc chính rồi tự chơi theo kiểu của mình… Nghe cũng ổn ổn… Chắc chắn ai cũng từng nghe bài này vì bản này nghe rất vui nhộn, thường xuất hiện trong những quả cáo về trẻ con… Nó ngồi chơi… Chắc tiếng đàn này sẽ giúp khu vườn bớt đi không gian tĩnh lặng…
Đàn xong thì quay xuống… Nhìn chị vỗ vỗ tay… Chị thì đang nhìn nó cười toe toét… Một vài vị khách quen cũng đang nhìn nó… Chắc họ cảm thấy lạ bởi đoạn nhạc này…
– Hihi… Nhóc tồ đàn vui quá…
– Vâng…
– Nhóc đàn thêm bài nữa đi…hihi.
– Để tý nữa… Giờ tiếp khách đã chị…
– Đâu có ai đến đâu nhóc…
Chị vừa dứt lời thì nhỏ Ly ở ngoài bước vào, giũ giũ cái ô… Nhỏ ngồi xuống luôn bàn chị…
– Chị Huyền… – Nhỏ cười cười nhìn chị.
– Ừ hihi… Bé Ly tới này nhóc… – Chị quay sang nó… Nhỏ cũng vậy nhưng một ánh mắt cười cười… Một ánh mắt lạnh như băng… Hazzj, lại gì nữa đây…
Chắc cay nó vụ lúc sáng… Mà nó chỉ nói sự thật thôi có gì phải bực… Thích lạnh thì cho nhỏ lạnh… Không quan tâm…
– Vâng… – Xong nó đi sang chỗ khác ngồi… Trời càng lúc càng mưa to hơn, công nhận nhỏ Ly cũng chịu khó đi uống caphe thật… Tầm này không có thêm người khách nào nữa nên nó không phải phục vụ… Nó mặc kệ xung quanh để ngắm mưa… Kể cả nhỏ Ly… Cái cá tính khó chịu này của nhỏ làm nó hơi tức… Không hiểu sao nữa… Đồ tiểu thư, nhỏ mà không tốt với nó thì dám chắc nó không thèm nhìn nhỏ… chứ đừng nghĩ đến việc nói chuyện… Nó và nhỏ có hoàn cảnh sống khác nhau… Dù thế nào thì luôn có khoảng cách giữa nhân viên và khách hàng… Nên không có chuyện nó cho phép mình được thích nhỏ… Điều này khiến nó đấu tranh nội tâm giữ lắm… Cái quyết tâm tối qua định sẵn giờ đang bị lung lay… Hazzj chán thật… Mưa làm cho nó càng muốn suy nghĩ nhiều hơn… Nhưng không định hình là điều gì… Thật mơ hồ… Nhưng chắc chắn trong cái suy nghĩ đó đang hiện hữu hình ảnh nhỏ Ly…co ro vòng tay ôm cổ nó… Một chút gì đó xao xuyến, một chút gì do thích thú… Ấy vậy mà bây giờ như khác hẳn… Bỗng…
– Anh…!- Nhỏ gọi nó.
– Em dùng gì?- Tiến lại gần chiếc bàn đó, không thấy chị đâu… Chắc vô bếp rồi… hơi cúi người xuống, nó hỏi nhỏ… Trở về với cái phong cách lịch sự ngày thường của nó…khuôn mặt lạnh lẽo nhìn nhỏ… Để xem…
– Anh có cần phải khách sáo vậy không?
– Cần…vì em là khách, còn anh…là nhân viên… Em dùng gì?- Nó hỏi nhỏ lần nữa.
– Em không dùng gì cả… Em chỉ cần anh ngồi đây nói chuyện với em…!- Vẫn ánh mắt lạnh lùng đó… Nhỏ chỉ xuống chiếc ghế đối diện nói một giọng trịnh thượng… Nó lắc đầu…
– Xin lỗi em… Trong quán không có luật nhân viên phải ngồi nói chuyện với khách… Nếu dùng gì em có thế gọi… – Nó đứng dậy quay về phía chiếc bàn trống… Giờ khu hết khách rồi… Nhỏ Mi cũng không thấy đâu… Không gian lạnh lẽo im lặng này chỉ còn nó và nhỏ Ly thôi… Tiếng mưa vẫn chưa dứt…
– Anh đứng yên đấy…!- Nhỏ bỗng nhiên hét lên… Nó nhìn nhỏ…
– Quán trả lương anh bao nhiêu, em trả anh gấp đôi… Anh cứ ngồi đây…!- Đấy…nó đoán đúng… Tiểu thư thì bản chất vẫn là tiểu thư mà thôi… Quay sang nhỏ… Nó cười nhạt… Ánh mắt xoáy vào trong nhỏ một cách lạnh lùng…
– Anh rẻ vậy sao em…?- Nó lướt qua nhỏ tiến về phía quầy, lấy cây đàn nó muốn về phòng ngay lúc này… Dù sao cũng hết khách rồi, với lại khéo có khi mưa đến tối là khó về lắm… Bước vô bếp chào chị…
– Em về đây chị ạ…
– Ừ… Hôm nay mưa nên khách không có, bé Mi vừa xin chị về rồi… Giờ nhóc cũng về luôn đi… Không tý nữa tối khó về đấy…hihi.
– Vâng…
Đi ra vẫn thấy nhỏ nhìn nó… Ánh mắt bàng hoàng xen lẫn bối rối… Chắc là nhỏ trả giá cao thế mà nó không đồng ý… Nên nhỏ ngạc nhiên ấy mà… Thôi kệ… Đi về nó cũng không để ý đến nhỏ nữa… Lầm lì bước qua… Trời mưa… May mà nó có để cái áo tơi giấy trong rọ xe… Nó mặc, vì đeo cây đàn nên hơi chật… Thành ra bị rách một miếng to khi nó trèo lên xe… Thôi kệ, có còn hơn không… Đạp về mà cái cảm giác ai nhìn theo nó ý… Lạ thật. Mưa rào to quá, gió mạnh nữa hắt hết vào mặt nó… Khiến nó cứ mắt nhắm mắt mở mà đạp… May giờ đường vắng lên không sao… Chứ đông thì thế nào cũng có tai nạn @@.
Cố gắng mãi mới về được phòng… Mới sớm mà nhìn trời cứ như đêm… Nó bật đèn phòng cho sáng rồi đi đun nước tắm vì ướt hết cả người rồi… Rét quá đi mất… Tháo cái bao đàn treo luôn lên cái dây trải ngang phòng nó thiết kế để phơi quần áo… Mấy nay mưa lên nó phơi trong phòng luôn @@.
Đang ngồi đợi nước sôi thì tiếng đập cửa dồn dập làm nó vội chạy ra mở… Trước mặt nó lại là nhỏ Ly… Với tư thế ôm hai vai vì rét giống hôm qua… Đang nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại… Người nhỏ sũng nước mưa… Tóc thì ép xuống một bên mắt…Nó chưa bao giờ thấy tức giận như bây giờ…
– Đến đây làm gì…!!? Em bị điên à…!!- Nhỏ không nói gì nhìn nó bằng ánh mắt hoảng sợ…
– Sao em phải đến đây…! Mưa sao không về nhà luôn đi… Việc gì phải đến đây chứ… Em biết suy nghĩ không thế…!!- Nó giữ hai vai nhỏ… Xong hét thẳng vào mặt nhỏ… Điên thật, tại sao nhỏ lại như thế với nó chứ… Thật khó chịu, toàn kiểu vừa đấm vừa xoa… Tại sao chứ… Thà nhỏ cứ dứt khoát ghét nó ra mặt như lúc đầu còn hơn… Mắt nhỏ bỗng nhiên đỏ hoe… Nước mắt chảy xuống… Lần này nó biết là nước mắt chứ không phải nước mưa.
Chap 43:
Nhỏ vùng ra khỏi hai bàn tay giữ chặt của nó…
– Phải…! Hức hức… Tôi đang điên đấy…!huhu… Hức… Còn anh là đồ… Vô tâm…! Đồ độc ác…!- Nhỏ Ly hét trả vô mặt nó… Ánh mắt uất ức rồi chạy lại chỗ chiếc xe… Trời vẫn đang mưa… Nó không biết lúc đó nó suy nghĩ gì giữa… Vội chạy lại ôm lấy nhỏ nhấc lên… Tính kéo vào phòng… Vì trời mưa như thế này… Nhỏ đi về nhỡ bị sao thì chắc nó cũng không sống vui vẻ được mất…
– Buông ra…! Buông ra…!- Nhỏ giẫy nảy lên… Nhỏ này cao hơn nó thành ra nó bị mất thăng bằng… Hai đứa ngã nhào trước cửa phòng… Ướt như chuột lột… Nhỏ vội đứng dậy nhưng nó kịp giữ lấy tay nhỏ…
– Thả ra…! huhu…thả ra…! Nhỏ vẫn khóc… Nó rất ghét những ai khóc vì nó, nhất là con gái… Việc gì nhỏ phải như vậy, tại sao chứ… Nó không buông… Nói một câu…
– Giờ em mà đi… Thì đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa… Đừng bao giờ…!- Giọng nó yếu ớt trong con mưa rào nặng hạt, nó nhếch mép, không hiểu sao nó lại hành động như vậy nữa… Giờ trước cửa phòng trọ có hai đứa điên hứng mưa… Một khóc một cười… Nhưng thật kì lạ… Đứa cười tâm trạng còn tồi tệ hơn đứa khóc rất nhiều… Chỉ biết sau câu nói đó, nó đã sẵn sàng… Không xuất hiện trước mặt nhỏ Ly nữa nếu nhỏ bước đi… Tim nó chợt nhói…
Nhỏ sững người trước câu nói đó của nó… Òa khóc to hơn… Rồi nhỏ chợt lao vào ôm lấy nó… Nhỏ vẫn khóc… Mưa càng lúc càng lớn… Như tiếng khóc của nhỏ vậy… Thật khó chịu, nó ghét nước mắt… Dìu nhỏ vào phòng rồi ra dắt xe nhỏ vô phòng luôn… Nhìn nhỏ run rẩy co ro vì dầm mưa lâu mà nó thương nhỏ… Bất lực… Chả lẽ nói thẳng cho nhỏ tình cảm của nó… Liệu có vội vàng quá không? Mà có khi… Tình cảm đó chỉ là lòng biết ơn thôi… Không nên gieo cho nhỏ… Cũng có thể nhỏ đến đây với nó bởi lòng thương hại… Nó không biết sao nữa chỉ im lặng… Nhỏ vẫn thút thít… Lâu lâu nức lên…
– Có…nước… Đấy, em tắm đi… Ướt hết rồi… – Nó phá tan im lặng khi thấy thiêu nước sôi… Nó ít khi nói chuyện nhiều nên khả năng nói chuyện rất nhàm chán… Có sao nói vậy… Nhưng với không gian này thì thế là siêu lắm rồi vì hai đứa cũng chưa cất lời với nhau…
– À… Ừm có… Anh cũng ướt kìa… – Nhỏ nói giọng vẫn nghẹn nghẹn run run… Không biết là do khóc hay do lạnh nữa… Mà cũng có thể là cả hai @@.
– Tý anh tắm sau… Em tắm trước đi… – Nó cũng ướt hết, nhưng thôi nhường nhỏ vậy.
– Anh lấy em bộ quần áo đi…
– Ừ… – Có mấy bộ, trời mưa thì chưa khô, nhỏ còn cầm một bộ chưa trả…@@ tý chắc tắm phải mặc áo dài tay vậy… Lục mãi mới kiếm cho nhỏ được cái áo trắng thời cấp ba với cái quần đùi cũ… Không biết nhỏ chịu không… Nhưng ít ra ko có lỗ chuột cắn…
– Nè… Em mặc tạm nha…
– Vâng… – Nhỏ nói nhẹ rồi xách theo thiêu nước vô phòng tắm… Ngồi bên ngoài mà nó nghĩ đến nhỏ… Giờ không còn chút cá tính nào nữa rồi… Chỉ còn lại vẻ yếu ớt dịu dàng thôi… Kì lạ, trong đầu nó… Hàng ngàn nhưng câu hỏi về nhỏ được đặt ra… Mọi việc như trong mơ vậy, tưởng chừng đời sống sinh viên sẽ khổ cực nhưng ít ra còn hơn thời cấp ba… Giờ nó có bạn, có chị, có nhỏ… Dường như đây là một câu truyện cổ tích mà nó là nhân vật chính… Nhiều khi tự nó còn không tin nổi những điều đó sẽ xảy ra với mình… Vui mà buồn… Buồn vì tiếng mưa… Tiếc nước chảy trong chiếc phòng tắm kia… người bên trong đó tuy gần mà cũng lại xa… Xa vì hoàn cảnh, địa vị xã hội… Nó lại tự cười nhạt một mình lắc đầu… Kiểu thằng điên ý… Thôi thì cứ để dòng đời xô đẩy thế nào thì sẽ ra vậy… Làm người đâu thể thấy trước tương lai của mình… Chỉ có thể tạo dựng lên tương lai mà thôi… Mong rằng trong tương lai của nó vẫn còn có nhỏ…
Tiếng nước chảy, ngừng một lúc thì nhỏ bước ra… Nhìn nhỏ đẹp lạ kì trong cái phong cách cũng kì lạ, chiếc áo dài tay nhưng lại quần đùi… Đúng kiểu trên đông dưới hè… Lộ đôi chân dài mà trắng muốt của nhỏ… Nó ngẩn ngơ… Có vẻ hơi kích thích… Thiện tai…@@
– Anh nhìn gì… Thế?- Nhỏ khép lép, hai bên má ửng hồng hỏi nó… Xinh thật.
– Không biết…
– Cái đồ dê già… Nhìn chân em chứ gì… – Nhỏ cau mặt đưa hai tay che che…
– Biết rồi sao còn hỏi.
– Hứ… Cái đồ dê già…
– Ừ… Thì sao, tránh ra cho đi tắm cái… – Giờ ko có nước sôi thì tắm nước lạnh vậy, hazzj… Chắc cũng bình thường thôi không sao đâu… Tuy người yếu nhưng dù sao cũng là con trai mà… Nó bước qua nhỏ mặc kệ cái mặt nhăn như khỉ ăn ớt của nhỏ… Chắc bực lắm đây.
Vô phòng tắm mới thấy cái ngu… Nước lạnh ơi là lạnh, biết thế không nhường nhỏ thiêu nước nữa còn hơn@@… Được lúc, không chịu được nó ra luôn… Thấy nhỏ ngồi ôm chân trên giường… Hazzj… Nó không dám ngồi gần, sợ không kiềm chế được mất… Hai đứa ngồi xa hẳn nhau… Không gian im lặng… Nhưng nhỏ đang nhìn nó… Còn nó thì cứ đảo mắt đi xung quanh… Khó chịu thật…
– Anh… – Nhỏ gọi nó, giọng hơi run.
– Gì?
– Em…em xin lỗi nha…
– Tại sao?
– Lúc… Nãy ở quán…em…e…m- Giọng nhỏ lúc này như sắp khóc rồi.
– Anh có rẻ không?- Nó chợt nhớ ra.
– Kh…ông… Anh ơi… Huhu… Em
xin lỗi hức…hức… – Lại khóc, nhỏ lại châm ngòi cơn điên trong nó…
– Vậy tại sao em lại nói vậy…! Tại sao em lại đến đây…! Em thương hại tôi à…!!!- Nó trừng đôi mắt của nó lên bằng một thái độ lạnh lùng… Chủ ngữ nó sử dụng thay đổi rồi… Chưa bao giờ nó khó chịu như vậy…
– Không…không anh ơi…hức hức…! Em đến… Để xin lỗi…! Hức… Em xin lỗi mà… – Nhỏ khóc to hơn… Nó bỗng thấy thương nhỏ vô cùng… Cơn giận dường như bay hết… Đôi khi nó không hiểu chính con người mình nữa… Chán thật…
– Thôi… Anh xin lỗi… Đừng khóc nữa… – Nó áp hai cái tay bé con của nó vào má nhỏ… Gạt đi những giọt nước mắt trên mặt nhỏ… Chợt cảm giác hai má nhỏ nóng lên… Nhỏ hướng đôi mắt đỏ hoe vào mắt nó và… Tiếp tục khóc…@@ Ôi trời ơi, khóc dữ vậy trời… Tưởng cách dỗ dành kia hiệu nghiêm ai dè…
– Im…! Không khóc nữa… – Nó hét… Nhỏ Ly bỗng giật mình nhìn nó hơi hoảng sợ… Nước mắt cũng không chảy… Thành công rồi… Giờ chỉ còn tiếng nức thôi…
– Thôi đói chưa… Ăn nha… – Nhỏ gật gật. Chợt nhớ phòng nó không có cơm… Chán…
– Phòng anh không có cơm đâu… Em đợi chút anh đi mua… – Trời vẫn mưa, hơi ngại nhưng thôi kệ cũng gần mà…
– Không… Em ăn mì với anh.
– Ăn được không?
– Được… Anh làm đi… À thôi để em làm… – Nhỏ tiến đến móc hai gói mì trong cái thùng ra pha… Tự nhiên như ở nhà ế… Xong thì bê ra để xuống bàn… Rồi kều nó…
– Anh ơi… Được rồi nè…
– À ừ… – Nó nhận thấy có mỗi đôi đũa với cái thìa…hazzj… Lại ăn chung chắc @@.
– Hihi… Ăn chung nha… – Nhỏ cười cười… Mà mắt vẫn hơi ngấn nước…
– Vừa khóc vừa cười ăn mười cục…
– Cục gì… – Mặt lại lên kiểu sát thủ.
– Tự biết…hehe.
– Anh nhá…
– Làm sao?
– Thôi ăn… Anh ngốc bỏ xừ nói chuyện chán… – Ai cần nhỏ nói mà kêu chán…
Mở bát mì ra nhỏ gắp một miếng để trên thìa ăn, xong lại như thế dí nó…
– Nè…
– À…ừ… – Nó ăn.
– Hihi…
Cứ thế giống hệt tối qua… Nhỏ miếng, nó miếng và vẫn… Chung thìa cho đến hết bát mì… Sao nhỏ không ngại gì nhỉ… Sao tự nhiên với nó được như vậy? Thật khó hiểu… Xong thì nhỏ tự động đem đi rửa… Nó cũng chả thèm dành nữa…
Ngồi trên giường cùng nhỏ mà nhỏ cứ nhìn nó cười cười…
– Hihi…
– Cười gì?
– Thích thì cười… Ô cấm à hihi…
– Dở hơi…
– Bảo há ra là há liền… Ngoan…hihi- Nhục không để đâu cho hết nhục @@ nhỏ còn vuốt đầu nó nữa chứ…
– Bỏ tay ra…
– Không bỏ… – Nó giật tay nhỏ ra…
Xong ngồi ra chỗ khác một lúc lâu… Nghe tiếng mưa cả đợi tóc khô để ngủ…
– Anh… Tối nay em ngủ đây…
– Tùy…
Vào WC nó lôi cái bàn chải mới mua vào để trong đấy cho nhỏ… Cái này mẹ nó bỏ vào balo mà nó quên mất @@ nó sài cái cũ… Xong đi ra, nhỏ đi vào…
– Anh…!- Nhỏ bỗng nhiên gọi.
– Hả?
– Anh dùng cái bàn chải nào thế…
– Có cái mới đấy…em dùng đi.
– Vâng…
Lúc sau nhỏ cũng ra… Nó trải bạt xuống thì nhỏ không chịu… Bắt nó lên nằm với nhỏ… Một phần thích thích… Một phần lạnh nên nó cũng lên… Thôi đến đâu thì đến mong nó kiềm chế được trước người con gái xinh đẹp này… Tắt đèn…
Đêm đến, nó vẫn không ngủ được nằm quay lưng về phía nhỏ nên không biết nhỏ ngủ chưa… Bên ngoài tiếng gió hú, làm tăng thêm phần ảm đạm và lạnh lẽo của căn phòng…
– Anh ơi… Anh ngủ chưa?
– Rồi.
– Lại điêu… Ngủ rồi mà anh vẫn nói chuyện được à?
– Ngủ rồi , nhưng vừa bị gọi dậy…
– Hứ… Suốt ngày như thế, chưa ngủ thì nói đại cho rồi… Bày đặt…
– Ừ… Rồi sao?
– Anh quay sang đây đi…
– Làm gì?
– Anh cứ quay sang đi mà… – Nhỏ lay lay nó… Nó quay sang… Mặt nó giờ rất sát mặt nhỏ… Ánh mắt nhỏ long lanh trong đêm tối… Đẹp lắm… Ánh mắt của nhỏ Ly dường như đang mê hoặc nó… Hơi hơi nhích đầu tới thì…
– Anh…
– À…hả…?- May mà nhỏ đánh thức nó… Không kéo tiến thêm chút nữa ăn tát chứ chả chơi… Hú hồn, ngủ cạnh nhỏ nguy hiểm quá…@@
– Lúc nãy…anh… – Nhỏ ngập ngừng…
– Anh làm sao…?- Nhỏ kích thích tính tò mò trong nó…
– Lúc nãy anh nói thật à…?
Chap 44:
– Nói gì?
– Anh… Nói…nếu em…về thì… Sẽ không bao giờ gặp…lại em nữa à?- Giọng nhỏ nghẹn nghẹn có vẻ ngập ngừng…
– Ừ… – Nó nói vậy bởi nó muốn biết nhỏ đối với nó ra sao… Có thật sự tốt bụng đến với nó lâu nay không hay chỉ là sự thương hại… Khi hết thì bỏ… Và nó cũng sẵn sàng không gặp nhỏ nữa vì nếu cứ tiếp tục thế này nó sẽ yêu nhỏ mất… Nó hiểu hoàn cảnh nhỏ thế nào và nó thế nào nên… Nếu yêu nhỏ liệu nó có thể đi hết quãng đường này cùng nhỏ không… Quan trọng nhất là nếu nói ra nhỏ có đáp lại tình cảm của nó không khi nó chỉ là một thằng sinh viên… Một phép thử đơn giản và nó biết nhỏ không hề thương hại nó… Đó chắc chắn là tình cảm nhưng nó chưa đủ dũng cảm… Cái tính tự ti luôn hình thành trong con người nó từ trước đến nay… Cũng dễ hiểu khi nó… Nghèo… Phải nghèo đó… Đơn giản là vậy… Điều này khiến nó suy nghĩ và im lặng…
– Tại sao vậy anh?
– Không biết…
– Hứ… Mình nói mà mình không biết…
– Ừ…
Không gian lại trở về với im lặng vốn có của đêm HN… Mưa đã dứt rồi…
– Anh này…
– Sao…?
– Anh ngốc lắm…
– Ừ…
– Anh ngốc của em đừng bao giờ nói như vậy nữa nha… – Nhỏ Ly nói bé lắm nhưng nhờ cái không gian này mà nó cũng nghe thấy hết…”Của em” ư?… Nó là của nhỏ khi nào nhỉ? Hay đây là một cách thể hiện tình cảm của con gái chăng… Cũng có thể nhỏ nhỡ miệng… Nó không hiểu được… Có lẽ nó ngốc thật.
– Lần sau anh…đừng như vậy nữa nha… Em… Sợ lắm… – Nhỏ nói bé hơn trước… Ánh đèn bé xíu nó thường để cho dễ ngủ đủ để nó thấy con mắt hơi nheo nheo của nhỏ…
– Sao sợ?
– Anh ngốc lắm…hihi không biết được đâu… – Nhỏ bỗng cười cười rúc rích… Thay đổi trạng thái nhanh dữ @@.
– Ừ…
– Anh nhớ nhé… Đừng bao giờ nói thế với em nha…
– Ừ… Thôi ngủ đi… – Nó quay sang bên kia… Về với tư thế cũ, không đối mặt với nhỏ nữa… Im Im một lúc… Nhỏ lại lay lay nó…
– Anh ơi…
– Thôi xin chị hai… Mai em còn đi học nữa…
– Quay sang đây em bảo đã nào… – Giọng nhỏ phụng phịu… Nó quay sang…
– Em lạnh…
– Lạnh thì đắp chăn nè…
– Không đủ cho hai người…
– Để anh ra lấy thêm…
– Không cần… – Nhỏ giật nó lại.
– Giờ sao?
– Anh… Ôm em đi… – Nhỏ nói giọng ngại ngại… Bé xíu…
– Hả…??
– Ôm em… Nhưng chỉ được ôm thôi đấy… – Nó vẫn chưa hết ngạc nhiên thì nhỏ đã rúc vào người nó… Áp mặt vào ngực nó… Nó bất động…
– Tay đâu?
– Ơ…
– Tay… ôm… Anh hiểu không?- Nhỏ kéo tay nó vòng qua người nhỏ… Rồi rúc vào ngực nó… Nó vẫn không cử động một chút nào hết cho đến khi tiếng thở đều đều của nhỏ Ly phát ra… Không thể tin được… Nó đang ôm một cô gái, đây là lần đầu tiên… Đến lúc này nó mới cảm nhận được… Một chút thích… Một chút sợ… Kì lạ thật… Nó phải rất kiềm chế trước bản năng con người trong mình… Mái tóc và mùi con gái của nhỏ thơm lắm… Giờ nhỏ đang ngủ trong vòng tay nhỏ bé của nó… Đầu nó chợt xuất hiện ý nghĩ… Giá như cuộc đời nó chỉ luôn là phút giây yên bình này là đủ rồi… Giờ đây nó biết mình thực sự có tình cảm với nhỏ mất rồi… Nhanh quá ư… Nó bất chấp… Nhưng tình cảm của nó chỉ giữ trong nó mà thôi… Không thể nói ra được… Xin lỗi…
.
.
.
Sáng, nó vẫn là đứa dậy sớm… Một phần do mỏi vì cái tư thế này… Phần nữa là vì quen giấc… Nhỏ vẫn vậy, vẫn thu lu trong vòng tay của nó ngủ ngon lành… Nó rút tay mình lại thì thấy đôi bàn tay trắng nõn của nhỏ cũng đang ôm chặt nó… Gỡ tay nhỏ ra thì nó thắc mắc… Quái… Tay gì mà mềm như không có xương thế này @@.
Xong nó ngồi ngắm khuôn mặt thiên thần của nhỏ… Đẹp lắm cơ mà tóc che nửa mắt rồi còn đâu… Cái nó thích nhất là đôi môi căng mọng hồng nhạt của nhỏ… Giá như… Nhỏ bỗng mở mắt ra… Nở một nụ cười nhìn nó…
– Anh lại nhìn trộm…hihi- Ngại quá, nó vào WC luôn, không thèm trả lời nhỏ… Vào thì thấy mất cái bàn chải mới rồi… Thế tối qua nhỏ sài cái nào nhỉ @@.
– Bàn chải của em đâu…!
– Em vứt rồi… Em thích dùng cái của anh cơ… – Ôi má ơi, con nhỏ khùng… nhưng nó kệ nhỏ… Ăn chung thìa không sao thì chắc dùng chung bàn chải cũng vậy…Nó xong rồi nhỏ bước vô… Khi ra lại cầm theo một bọc có vẻ quần áo… Nó sắp xếp đồ để đi học thì nhỏ dắt xe ra…
– Anh ra em bảo… – Nhỏ gọi nó.
– Gì?- Nó đi ra…
– Cảm ơn anh, đêm qua ấm lắm…hihi em về đây… – Xong nhỏ thơm vào má nó…, rồi phóng xe đi thẳng… Để một thằng là nó đang đứng ngẩn ngơ như thằng mất sổ gạo ở bên ngoài… Nhưng ngược lại nó thấy một cảm giác lạ lắm. Nhìn theo nhỏ khuất đến lúc xa xa thì nó vào lại phòng dắt xe đạp đi học.
Đi trên đường nó mới định thần lại… Cái cảm giác mềm mềm ướt ướt trên má nó lúc nãy làm nó vừa đạp xe vừa cười như thằng điên… Khéo ở cạnh nhỏ này khùng lây rồi cũng nên @@… Đường HN sau một đêm mưa thật kinh khủng… Trũng hay sao mà hầu hết bị ngập… Ngoài đường thì vắng… Lâu lâu một luồng gió thổi qua làm nó sởn gai ốc… Có lúc còn dính ổ gà suýt ngã chứ… Căn bản toàn nước là nước làm nó không biết được @@ phố quái gì chả bằng quê… Quê nó đường đất nhưng cũng chả bị ngập vì nước chảy xuống ruộng hết rồi còn đâu… Mà cũng may mà phòng nó cao, không ngộ nhỡ mà nước vô phòng thì chết dở…@@ Đạp mãi mới đến được trường vì lực cản của nước… Mệt. Được cái ông mãnh Tuấn hôm nay chán làm sinh viên nghiêm túc rồi nên rủ nó xuống cantin ăn… Không thèm học nữa… Biết ngay thằng hâm này được mấy ngày đâu mà… Ngồi nhai cái bánh mì mà thằng này cứ chỉ trỏ con này con kia, mồm nói ông ổng làm nó cứ cúi gầm mặt xuống mà ăn cho nhanh… Để còn lên lớp, ngại không chịu được… Cái thằng hám gái…
.
.
.
Tan học lại qua quán… Hôm nay nhỏ Mi bình thường… Không lạnh cũng chả cười cười với nó nữa… Ờ thì thôi, mua hộp cơm ăn xong ngủ chiều dậy làm…
Lúc làm thì khách vô nhiều ơi là nhiều, toàn học sinh cấp ba mới ghê… Tụi này tổ chức liên hoan ăn uống gì ở quán nó nhưng không làm ngoài mà làm ở trong nên nó với hai nhỏ kia cứ phải chạy xô hoài… Để ý thấy có mấy con bé hay đến nhìn nhìn nó… Lúc ổn định rồi đang ngồi thở thì nhỏ Ly với hai nhỏ Chi cùng Phương Anh bước vô… Lâu không gặp nhỏ Chi nhìn vẫn xinh giản dị với mái tóc đen mượt… Còn nhỏ Phương Anh thì vẫn vậy… Phong thái lạnh lùng quyến rũ mê hoặc làm nó hơi ngẩn ngơ… Nhỏ này dường như là tâm điểm chú ý của quán nó… Ngoài bọn đực ra thì đám con gái cũng nhìn… Chắc vì mái tóc bạch kim nổi bật của nhỏ… Nó còn đang loay hoay lau cái bàn vì không muốn chú ý đến mấy nhỏ này thì nhỏ Ly nhảy vô khoác tay nó một cách tự nhiên…
– Hihi… Anh… – Giật cả mình… Nhỏ này nhiễm tính của chị hay sao ý…@@.
– Bỏ ra đi…đang trong quán đấy…
– Hihi… Em quên… – nhỏ tháo tay ra ngồi xuống… Nhỏ quên gì mà quên… Nó có phải người yêu hay gì của nhỏ đâu mà nhỏ như thế nhỉ…
– Mấy chị dùng gì…?- Nó thấy nhỏ Ly thoáng nhăn mặt nhưng chịu thôi… Một mình nhỏ thì còn xưng hô theo ý nhỏ được chứ… Dù sao đây cũng là khách mà…
– M cho mình ly caphe sữa nha…hihi- Nhỏ Chi đáp bằng nụ cười có phần nhẹ nhàng xã giao… Ờ thì nó với nhỏ đơn giản quen biết thôi mà.
– Như cũ… – hai tiếng từ giọng nói trong trẻo mà lạnh băng của nhỏ Phương Anh.
– Thế còn e…m?- Nó quay qua nhỏ Ly hỏi… Hơi lúng túng chút vì có thêm hai người kia ở đây… Nhỏ Chi nghe thì cũng chỉ hơi ngước lên ngạc nhiên chút rồi quay xuống… Còn nhỏ Phương Anh vẫn vậy… Cắm cúi vô cái điện thoại… Chắc hôm nào mượn cái xem có gì hay quá…@@
– Anh biết rồi còn gì nữa hihi…
– Bánh không?
– Thôi…
Nó vô quầy lấy đồ rồi bê ra, xong ngồi im lặng nhìn khu của nó… Đông đúc hơn mọi ngày… Bàn của nhỏ Ly thì có vẻ đang nói gì đó… Ba nhỏ nói rôm rả lắm… Đến cả nhỏ Phương Anh cũng nói chuyện… Chưa bao giờ thấy nhỏ hé đôi môi nhỏ nhắn lên nhiều như vậy… Vì ngồi xa nó cũng không biết mấy nhỏ nói gì… Lúc sau chị cũng ra tham chiến…@@… Cười cười cợt cợt… Đúng là chị trẻ con có khác… Bỗng cả bốn người nhìn về phía nó, Gì đây trời… Chị vẫy nó ra…
– Gì vậy chị?
– Nhóc tồ lên đàn đi…hihi
– Thôi… Ầm nghe thấy gì mà đàn… – Nó từ chối bừa, vì ngại… Toàn mấy đứa học sinh thì nghe gì cái này chứ…
– Ầm đâu mà ầm… Anh đàn đi mà… – Nhỏ Ly lên tiếng…
– Ừ… M đàn đi cho vui…hihi- Nhỏ Chi nữa @@…
– Được rồi… – Đành đồng ý.
Vào trong quầy hở cây đàn ra một số đứa nhìn nó lạ lùng… Chắc chưa thấy đàn bao giờ… Riêng Chị nhỏ Ly với Chi nhìn nó cười típ mắt… Còn Nhỏ Phương Anh vẫn trung thành với chiếc điện thoại…
Nó chọn path of the wind… Hơi buồn nhưng nó thích… Đây là bản nhạc ngắn mà nó thích nhất của Nhật… Nghe rất hợp tai với những người tính cách trầm lắng giống nó… Bản nhạc này giúp nó gợi nhớ đến nhiều kỷ niệm trong quá khứ… Lạ kì, không gian trong quán bỗng nhiên yên lặng… Như để nhường chỗ cho nó vậy… Và nó vẫn cứ thế đàn… Trong người nhóm lên một nỗi buồn… Nản thật… Mong khách không như vậy…@@.
Chap 45:
Kết thúc bản nhạc ngắn… Cái khu của nó chìm vào không gian im lặng mặc dù toàn người là người… Bỗng… Bọn học sinh cấp ba kia hú hét ing ỏi lên…
– Hay quá anh ơi…!!
– Nữa đi anh ơi hihi…!
Hơ… Mấy con nhỏ này cũng nghe guitar chắc mà thấy hay nhỉ… Cảm giác như lúc đầu chơi đàn được khích lệ vậy… Thật vui sướng, nó để đàn xuống và tiếp tục với công việc của mình… Cũng thờ ơ không để ý đến bàn của chị cùng mấy nhỏ nữa…
– Anh ơi… Cho em chụp hình chung được không hihi… – Tự nhiên đâu ra một con nhỏ mặc áo trắng học sinh đến kéo tay nó… Nhỏ này trông bé bé con con, Xinh phết… Còn thấp hơn nó nữa chứ… Mỗi tội có trang điểm… Nó không thích…
– Ơ nhưng… Nhưng… – Nó lúng túng… Chưa biết giải quyết sao vì nhỏ là khách, nó lại không thích…
– Đi mà anh… Hôm nay sinh nhật em… Coi như chiều em đi… – Ăn nói kiểu gì vậy trời… @@ Nó vẫn không ra mặc sức nhỏ lay lay…
– Anh gì ơi… Hôm nay sinh nhật nó mà hihi… Đồng ý đi anh…hihi!
– Anh đàn hay ơi ra chụp hình với tụi em đi hihi…
Lại thêm mấy con này nữa… Bất giác nó quay sang nhìn chị bằng ánh mắt cầu cứu… Chị thì đang nhìn nó cười típ mắt, nhỏ Chi cũng vậy… Nó nhận ra có hai ánh mắt kế bên đang nhìn nó… Nhỏ Ly thì lườm lườm vẻ khó chịu, ai làm gì nhỏ đâu chứ @@… Còn Nhỏ Phương Anh thì… Khó diễn tả thật… Một chút buồn… Một chút tiếc… Một chút thân quen nó thấy từ nhỏ… Lạ lắm, nhưng tuyệt nhiên vẫn lạnh lùng… Đó chỉ là nhưng gì ẩn chứa bên trong mà nó thấy từ mắt nhỏ… Vì thật tình mắt nhỏ khá đẹp… Với cái ánh nhìn này nhỏ có thể đánh gục bất kì đứa con trai nào… Kể cả nó có ác cảm, với nhỏ cũng như bị hút vào… Tỉnh lại bởi tiếng nói…
– Hihi… Không sao đâu, sinh nhật người ta mà nhóc ra có sao… – Chị của nó đấy…@@ Nối giáo cho giặc vậy bà, kiểu này không biết còn nguyên xác với mấy con nhện này không nữa hix… Sau câu nói của chị… Tụi kia hú ầm lên xong ra kéo nó ngồi xuống giữa một đống đứa con gái… Ngại quá đi thôi…
– Anh chơi đàn lâu chưa hihi… – Con bé sinh nhật hỏi nó.
– Cũng lâu rồi bạn…
– Anh chơi giỏi ghê hihi…
– Dạy em với anh ơi hihi…
– Anh chơi bài gì lúc nãy mà hay thế hihi…
Tụi này nhao nhao lên hỏi… Còn nó thì im lặng… Phần vì ngại, phần vì ngồi giữa hai con nhỏ xinh nhất… Còn mặc áo cấp ba chứ… Thành ra cũng không dám nhúc nhích…
– Thôi thôi… Chụp ảnh đi tụi mày… Sinh nhật tao mà…
Xong tụi nhện này tạo dáng đủ kiểu xung quanh nó, đứa chu mỏ… Đứa thì híp mắt, đứa thì giơ tay chữ V loạn lên… Nhưng ảnh nào cũng có mặt nó mới chết… Vì tụi này cứ ngằm nó chụp nên mấy con cứ sán sán hix… Sợ quá… Bé giờ chụp hình mấy đâu… Cũng chả biết thế nào… Chỉ ngồi im khoanh tay nhếch mép cho tụi nó chụp vì cười hở răng vô duyên mà…@@ Chụp xong thì mấy con bé cũng tha rồi về… Có mấy con còn vẫy vẫy nó mới sợ…hix… Cũng gần tối… Suốt nãy không làm gì nên nó tự động đi dọn dẹp các bàn nhanh chóng hơn… Bàn chị cũng đứng dậy hàng loạt…
– Chị ra đây chút nha nhóc… Có gì về trước nha hihi… – Chị dặn nó.
– Vâng…
– Đào hoa gớm… – Nhỏ Ly lạnh băng lườm lườm nó rồi đi luôn… Con hâm ai làm gì nhỏ nhỉ?
Cả bốn người đi cùng nhau luôn… Chắc lại đi chơi rồi… Mấy người này thì chỗ nào ở HN chả biết… Lạ gì nữa, nhất là chị nó… Chắc thạo luôn mọi chỗ vui chơi giải trí ở HN rồi @@.
Được lúc nữa nó cũng đeo cây đàn lên lưng để về. Nhỏ Mi cũng chuẩn bị… Chào nhỏ tiếng thì nhỏ chả thèm đáp… Lừ lừ đi ra khu luôn… Hajz… Lại đâu vào đấy rồi… Kệ, chả quan tâm làm gì cho mệt…
Đạp xe trong cái tiết trời em dịu của tối thu HN… Luôn đem cho người ta một cảm giác sảng khoái và tươi mát… Khác hẳn với mùa hè nóng bức vừa qua… Tối nên dòng người cũng có vẻ vắng hơn… Ánh đèn đường vàng nhẹ chiếu bóng nó trên con đường nhựa… Làm nó cảm giác như cô độc giữa một lần đường vậy… Người nó dễ suy nghĩ và hay hiện hữu những cảm xúc tồi tệ mà… Nhưng thật sự thì lúc này không tồi tệ cho lắm… Không hiểu sao nó nghĩ đến nhỏ Ly cùng cái thái độ của nhỏ… Tự nhiên lườm người ta @@… Về đến phòng thì nó trở về với khuôn phép hàng ngày… Nhìn mì mà nó chán ngấy rồi… Thôi chắc hôm nào mua đồ về tự nấu nướng mà ăn… Cứ thế này dù tiết kiệm được… Nhưng khéo chết sớm mà không được hưởng cái tiết kiệm đó mất… Tính nhịn đói để ngủ thì tiếng xe ở đâu dừng lại… cửa phòng nó chợt mở tung ra.
Gì đây trời… Chị cùng ba nhỏ kia bước vô nhìn nó cười cười… Tay mỗi người cầm một bọc gì đó… @@ tính san bằng phòng nó chắc…
Nó còn đang há hốc mồm ngạc nhiên… Chị thả cái bọc xuống hua hua tay trước mặt nó…
– Hihi… Nhóc vui quá nên đơ rồi hả…
– Vui cái gì mà vui…!!! Có ai nói tôi biết chuyện gì đang xảy ra không vậy…? Sao kéo hết đến đây chi… Bộ muốn phá phòng tôi sao trời…?- Nó gào lên.
– Không hihi… Tính tới đây mượn phòng nhóc, nấu ăn chơi… – Chị cười típ mắt…
– Có thế mà anh cũng gào lên…xì- Nhỏ Ly bĩu môi lườm nó… Đồ vô duyên thử hỏi phòng nhỏ được đem ra làm nhà bếp nhỏ có đồng ý không.
– Tụi mình phiền M chút nha…hi- Nhỏ Chi nói nhỏ nhẹ, cười hiền… Đấy ít ra còn như thế người ta còn đỡ… Nó cũng nguôi nguôi… Để ý nhỏ Phương Anh kia không nói gì… Im lặng, lôi mấy đồ từ những cái bọc ra, bếp rồi, đồ ăn, bát đũa… May, không thì tý nữa có mà ăn bốc… Phòng nó có gì đâu mà @@… Chả hiểu nhỏ này sao suốt ngày lạnh lùng vậy nhỉ… Đẹp thì đẹp thật nhưng thôi… Coi như nhỏ không có trong mắt nó vì có bao giờ nhỏ hé miệng với nó đâu… Toàn nhìn nhìn… Lại còn mái tóc bạch kim dài đến eo kia nữa nhìn thấy ghê…@@.
– Ừ… Thôi cũng được… Mọi người tự nhiên nha… Ăn xong dọn giùm mình… – Nó dắt cái xe đạp ra… Chắc kiếm chỗ nào ngồi đỡ vậy chứ chả nhẽ ngồi nhìn người ta ăn… Mong cái phòng yêu quí không tan tành…
– Ơ…ơ… Nhóc đi đâu vậy…? Chị giằng xe nó lại…
– Anh còn đi đâu nữa…!!- Nhỏ Ly nói to trừng mắt… Sợ quá, hix
– Ơ thì đi cho mấy người tự nhiên… Ở lại nhòm mấy người hở…?
– Nhòm gì mà nhòm… Anh ăn cùng mà…
– Hihi… Mượn phòng nhóc chả nhẽ đuổi nhóc lun à… Hihi ở đây đi nhóc… Chị nấu ngon lắm nha…
– Thôi… Ngại lắm, chị cho em đi đi…
– Không được đi… ở lại…!- Nhỏ Ly giữ nó luôn.
– Nhưng… – Nó còn lúng túng thì nhỏ Ly cúi xuống và…
– Xìiiiiì… – nhỏ Ly vặn ngược cái van xe nó… Lốp bẹp rúm… Hix, cái xe tôi… Khỏi đi rồi…T.T
– Làm gì vậy hả…?!- Nó cau có…
– Xịt lốp xe đấy… Làm sao? Đi vào mau…!!- Ôi trời ơi, nhỏ hóa quỷ mất rồi, sợ quá… Nó lại đi vào… Miệng lầm bầm…
– Vào thì vào… Sợ quái gì mà không vào…
– Nói gì vậy hả…!?
– Ơ kh…ông…
– Hứ…
– Hihi… Chết chưa nhóc tồ… Chị bảo không vào luôn nè… – Lại thêm bà này nữa @@. Nó im im ngồi xuống giường… Thấy nhỏ Chi với nhỏ P.Anh (viết tắt các bạn hiểu giùm, mình ngại viết hết quá ^^) đang gọt gọt, nhặt nhặt đống rau củ… Không ngờ nhỏ tiểu thư có mái tóc bạch kim kiêu kì này cũng biết làm mấy cái đồ kia… Có thể nó đang nghĩ sai về nhỏ chăng…? Dù sao thì cái hình ảnh băng giá kia cũng tan đi đôi chút rồi… Nhỏ Ly thì đang tháo bọc ra, cá rồi, thịt… Vào mấy cái bát mới… Chị thì đang vặn vặn cái bếp ga mini… Đặt cái nồi to tướng lên… Chả hiểu định làm món gì nữa… Đang ngồi thơ thẩn mường tượng về cái món ăn cho tất cả đồ vô một cái nồi…@@ thì…
– Ngồi đấy mà nhìn à…!?- Nhỏ Ly bỗng nhìn nó, lại lườm… Lườm nhiều lác đấy con điên… Tính nói thế mà không dám…
– Ơ…
– Ơ gì… Ra phụ coi…
Nó ngồi dậy tiến gần thì nhỏ lại xua tay…
– Mà thôi… Đồ con trai tay chân vụng về như anh thì làm gì…?
Nhỏ khùng này… Dám chê nó, không khiến thì thôi càng đỡ… Để ý thấy nhỏ Chi cười rúc rích… Ngại quá đi mất… Lại ngồi xuống… Lúc lâu sau, khi nhìn mấy nhỏ chạy qua chạy lại… Đun đun nấu nấu… Thì cũng biết là ăn lẩu, với cái thời tiết mát cộng se lạnh này chọn cũng hợp đấy. Thế mà tưởng chị sẽ nấu ăn gì chứ… Nổ dữ…@@
– Mấy đứa… Nước sôi rùi nè… Ăn được rồi đó hihi… – Chị gọi… Nó đứng dậy… Trải cái bạt xuống đất… Ôm luôn mấy cái bát với đũa cùng bịch giấy ăn để xuống… Bê nồi với cái bếp đặt giữa… Ít ra cũng gọi là có việc rồi… Không coi ăn chùa được =))… Mấy nhỏ kia đem đồ ra rồi ngồi xuống… Nó mới thấy, phòng thì bé…mà mấy nhỏ này ngồi hết rồi… Còn chỗ bé xíu phía ngoài… May mà nó nhỏ con… Đang định ngồi xuống thì chị gọi…
– Nhóc ngồi đây nè hihi… – Chị kều kều nó, đập đập xuống chỗ bên cạnh chị… Giữa chị và nhỏ Ly… Nhỏ ngước lên rồi dịch sang…
– Thôi… Kia cũng được mà…
– Ngồi xuống…! Nhỏ bỗng quát… Hix, sao hôm nay giữ vậy trời… Đành chiều theo ý vậy… Ngộ nhỡ nhỏ điên lên thì nó chết chắc… Với lại cũng thích thích…=)). Ngồi xuống mới thấy áp lực, một con trai… Giữa bốn người con gái đẹp… Ngại quá… Còn chật nữa… Thành ra cứ ép vào chị và nhỏ Ly… Nên nó không dám cử động nhiều… Tất cả bắt đầu ăn.
Chap 46:
Nhìn mấy người nhúng nhúng gắp gắp mà nó chả dám cử động gì hix… Toàn con gái, mà mấy nhỏ ăn ỏn ẻn thật, mỗi thứ có chút… Đến cả chị cũng vậy… Lạ quá , lâu lâu nó động đũa nhúng cọng rau bỏ vô bát mà cắn từng miếng một cho kéo dài thời gian đợi mấy nhỏ ăn cho hết… Ngại thật, lại còn san sát khó cử động ghê gớm… Thành ra cứ ngồi ngắm mấy nhỏ ăn… Nhỏ Ly với chị thì không để ý được, vì ở hai bên… Còn nhỏ Chi với nhỏ P.Anh thì ăn điệu ơi là điệu… Nó mà như hai nhỏ thì cứ ăn cho bằng hết, căn bản một mình nó là trai hix… Bỗng…
– Nhóc ăn cái này nè hihi…
– Ngồi không thế hả… Anh ăn đi nè…
Chị và nhỏ Ly cùng gắp đồ ăn vào bát nó. Xong tự nhiên nhìn nhau cười. Còn hai nhỏ kia thì nhìn nó bằng ánh mắt kiểu dành cho người ngoài hành tinh ý, quan tâm chả đúng lúc gì cả, ngại quá trời… Nó chỉ biết…
– Cả…m ơn… – rồi cám mặt vô ăn, không dám nhìn lên…
Mấy nhỏ ngồi ăn còn tám chuyện rôm rả lắm… Toàn là, chỗ này áo đẹp, hãng này quần tốt, giày cao gót… Làm nó nhức hết cả đầu… Chán, gắp được miếng rau sau khi ăn hết đồ kia… Nó ngồi đợi bữa ăn kết thúc, đôi khi chị và nhỏ Ly lại gắp cho nó nữa chứ… Nhưng không gọi nữa mà im im thôi… Quan tâm đến nó làm gì, ăn cho mau đi mấy bà @@… Cuối cùng gần tối muộn mới xong… Mấy nhỏ ý dọn dẹp còn nó thì ngồi im trên giường…chợt, nó thấy nhỏ P.Anh đang nhìn nó nhưng nó lờ đi… Kệ nó không muốn chú ý đến cô tiểu thư này nhiều… Lúc sau mấy nhỏ kéo nhau về mà không cầm đồ theo…
– Ơ gì thế này…?
– Chị để nhờ phòng nhóc… Khi khác lại sang…hihi.
– Dẹp… Không có vụ này à nha… Mang về đi… – Một hôm làm nó sợ lắm rồi…@@.
– Không…hihi, thôi chị về đây… – Xong chị cùng mấy nhỏ ra khỏi phòng nó… Một cách thản nhiên… Bàn nhau hết sao trời… Mấy người đó trèo lên xe… Còn nhỏ Ly không lên… Lại gì nữa đây =.=…
– Chị với tụi bay về cẩn thận nha…hihi…
– Còn em về luôn đi gì nữa…
– Không đấy…!- Quay qua nhìn nó vênh mặt lên…
– Ơ…?
– Thôi… Mình về nha M… – Nhỏ Chi đèo chị đi… Chị vẫy tay chào nó… Còn nhỏ P.Anh thì chả thèm nhìn nó, phóng đi luôn… Thái độ gì vậy trời… Ở lại giúp tôi rước nhỏ này đi cái…@@
– Ừ… Nhưng… – Nó chỉ chỉ vô nhỏ Ly thì hai xe đi mất rồi… Chả nhẽ họ biết nhỏ Ly ở đây với nó chăng? Ôi ngại quá… Cái con nhỏ rắc rối này…
– Chỉ gì mà chỉ… Đi vào…!
Nhỏ đi vào theo sau là nó… Sao giống tội phạm quá vậy trời…
– Hôm nay anh nhiều tội lắm nha… – Má con điên này… Tội mới tình gì, ai làm gì nhỏ đâu chứ… Nhìn mặt nhỏ tức giận mà nó sợ…
– Tội g…ì… Cơ?- Nó hơi lúng túng…
– Anh ngồi xuống đây…
Nó ngồi nhưng cách nhỏ ra…
– Dịch vào đây…!- Nhỏ quát… Nó lại dịch vào…
– Hôm nay ở quán… Ai cho anh chụp hình với mấy con đó…?
– Ch…ị… Cho.
– Ai chả biết… Nhưng sao anh ngốc quá vậy, nhân viên mà cù lần thế khách đòi gì làm theo hả? Không biết từ chối chắc?
– Thì em cũng bảo anh xưng anh em với em mà, anh có từ chối được đâu?- Nó bật…
– Ớ… – Nhỏ há hốc mồm… Đỏ mặt…
– Nhưng em khác tụi nó khác…
– Khác gì?
– Thôi thôi… Đồ ngốc như anh sao hiểu được… Lần sau đừng chụp với mấy con đó nữa nha…em cấm!- Con điên… Chụp với ai quyền nó chứ… Nhưng thôi chả thèm tranh cãi với nhỏ…
– Ừ… Thế sao không về đi… Đến đây hoài vậy?
– Em cứ thích đấy… Sao không?- Nhỏ vênh mặt lên… Rồi chạy vô WC… Hazzj, vấn đề giờ là cái bàn chải… Thương nó quá… Một mình mà phải làm gấp đôi công xuất hix… Thế này thì nát sớm =.=!
Xong nhỏ nhảy ra vuốt vuốt mặt nó…
– Đến lượt anh đấy anh yêu hihi… – Gì vậy trời…! Anh được rồi sao thêm chữ yêu vô làm gì… Chả có lẽ…?
– Á…hả…ả…?
– Hihi… Trêu tý mà mặt ngố thấy gớm…thui vào đi anh…
Nó lủi thủi đi vào… Đầu cứ nghĩ ngợi… May mà nhỏ đùa… Không phải nó không thích nhỏ, đẹp vậy có điên mới không thích… Nhưng thật ra nó có thêm chút ác cảm vì nhỏ ngủ ở phòng nó mà không chịu về nhà… Thật sự thì nó vẫn không hiểu được nhỏ Ly là con người gì và có cuộc sống như thế nào… Nhỏ có thể là người tốt thật hay chỉ xem nó như một trò đùa… Dễ như vậy lắm… Mà thôi, có một vấn đề mà cứ nghĩ mãi… Trước sống bất cần lắm vậy mà từ lúc lên HN cái gì cũng phải suy nghĩ… Công nhận là vậy, chắc phải học tập chính mình ngày trước thôi… Chỉ nên lo nghĩ cái gì đáng lo nghĩ cho đỡ mệt đầu… Mà chắc chắn ở cuộc sống sinh viên này thì cái đáng phải nghĩ nhất là cơm áo gạo tiền thôi… Chứ không phải con nhỏ đang lục lọi tủ quần áo của nó ngoài kia @@.
– Làm gì thế?
– Hihi… Không có gì… – Nhỏ bắt gặp ánh nhìn của nó xong rụt tay lại cười cười… Nhỏ khùng này tìm gì nhỉ… Ngoài ba cái quần áo cũ thì trong đó có gì đâu mà…
– Chả có gì đâu… Toàn quần áo, mà có đứa mặc hai bộ chưa thèm giả đấy…
– Hứ… Em giặt xong mang đến kia kìa… – Nhỏ bĩu bĩu xong chỉ vô cái bọc màu đen đen… Hoá ra quần áo nó… Tưởng mang mỗi thức ăn thôi chứ =.=!
– Ờ tốt dữ ha…
– Chứ sao… Thôi anh vào nhanh đi còn ngủ nữa… – Nhỏ giục.
– Thì ngủ trước đi…ai làm gì đâu…
– Vào đi…! Nói nhiều…!- Nhỏ quát, tưởng im im từ nãy rồi… Ai dè… Nó chạy vô luôn…
Nhìn cái bàn chải ướt ướt mà nó rừng mình… Ăn chung chả sao… Dùng chung lại sợ… Chắc nó bị nhiễm mấy bộ phim về các bệnh lây lây… Mà nhỏ này cũng ghê thật, bộ y tế xui là phải luộc bàn chải 15 phút mới được dùng chung… Ấy vậy mà nhỏ cứ xài như đúng rồi… Không sợ gì sao trời… Có thể do nhỏ lưới cũng nên =.=!… Ngậm cái bàn chải xong miệng nó đánh nhanh nhất có thể rồi ra… Chả thèm nhìn nhỏ đang làm gì trên giường nó… Tắt đèn lớn… Bật đèn con để đi ngủ… Vừa đặt lưng xuống cái bạt thì nhỏ gọi…
– Anh…
– Gì?
– Anh không lên đây à…?
– Không.
– Tại sao?
– Không thích.
Im im một lúc, nó bỗng nghe tiếng thút thít nhỏ nhỏ…
– Này… Này, sao lại khóc thế?- Nó hốt hoảng ngồi dậy nhìn nhỏ.
– A…nh ghét e…m… Hức…hức- Nhỏ bỗng nấc lên… @@ Gì đây trời… Ai ghét gì nhỏ đâu, mà có ghét thì cũng đâu đến mức độ phải khóc chứ… Tự dưng mít ướt thấy ghê…
– Đâu… Không có mà.
– Vậy tại sao… Anh… Không lên… Hức hức…
– Vì… Anh là con trai… Em là con gái…
– Thì sao… Chứ…Em làm gì anh đâu…!- Nhỏ bỗng thôi khóc gân cổ lên với giọng uất ức… Nhỏ này không hiểu thật hay cố tình không hiểu nhỉ…
– Nhưng có thể anh sẽ làm gì em…
– Anh mà dám à…?- Nhục quá =.=!
– Thôi… Thôi không bàn nữa…ngủ đi…
Nhỏ không nói gì nữa… Nó cũng vậy… Tất cả chìm trong đêm tối… Giờ này HN cũng đang im lặng… Chả riêng gì căn phòng của nó… Nửa đêm… Đang thiu thiu ngủ… Thì thấy mình bị đẩy đẩy ra… Đêm lạnh mà còn bị dịch chỗ ấm khiến nó tỉnh luôn…Quay sang xem nguồn gốc thì…
– Hihi… Em nằm với… – Nhỏ mở mắt thao láo, long lanh nhìn nó… Suýt đơ giống hôm trước…
– Gì vậy trời… Trên kia ấm lên nằm đi…
– Không… Em thích nằm đây cơ… – Nhỏ lắc đầu mặt phụng phịu tiến gần nó hơn… Nó hơi dịch ra…
– Em không nằm thì anh nằm… Nó ôm đống quần áo rét lên giường nằm được lúc thấy tội tội nhỏ vì đêm lạnh… Hazzj…
– Thôi lên đây nằm giùm đi…
– Hihi… – Đợi có thế hay sao ý, nhỏ leo lên luôn…
– Anh ơi… Em lạnh…
– Ừ… Lạnh sao không ở nhà mà ngủ, đến đây chi rồi kêu…
– Hứ… Người ta lạnh thiệt mà…
– Ai kêu nói dối đâu… Chăn nè áo nè… Tha hồ ấm…
– hihi… Em chỉ cần cái này thôi… – Nói xong nhỏ lấy tay nó vòng qua nhỏ, rồi rúc vô ngực nó… Lại bất động…
– Anh ngủ ngon nha hihi… – Nhỏ nói khẽ rồi nhắm mắt… Dễ thương lắm… Nó chỉ biết nằm im mà cảm nhận được nằm cạnh một đứa con gái xinh đẹp ôm cùng ngủ…ấm lắm, như nhỏ nói vậy… Tóc nhỏ thơm nữa… Trong con tim đầy xẹo của nó dường như đang dấy lên một cái gì nó với nhỏ… Qua từng hành động đáng yêu này… Cho đến khi thấy tiếng thở nhẹ nhẹ của nhỏ thì nó cũng chìm vào giấc ngủ…
.
.
.
Sáng sau dậy bởi một tiếng còi xe vụt qua phòng… Nó WC cá nhân sau khi phải vất vả gỡ đôi tay ôm chặt nó của nhỏ… Mà nhỏ vẫn ngủ rất ngon nên nó chưa gọi… Để gần lúc đi học mới gọi…
– Nè dậy đi… – Nhỏ vỗ vào khuôn mặt xinh đẹp tựa thiên thần của nhỏ dù không dùng son phấn…
– Ư…ưhm… Cho em ngủ đi… – Nhỏ nói khẽ khẽ mà mắt vẫn nhắm nghiền… Đáng yêu thật.
– Anh đi học đây… Vậy khóa cửa nhá… Nhỏ liền tỉnh luôn phi vô WC… Một lần nữa đau thay cái bàn chải… Không thể để tình trạng này tiếp diễn được… Phải giấu mua cái mới dùng thôi =.=…
Hai đứa dắt hai xe ra, nhỏ xe máy nó xe đạp… Khoảng cách thiệt… Chán. Chợt nhận thấy cái lốp xe của mình xẹp lép… Nhỏ phá hại kia cũng vậy chợt cười cười…
– Thôi đi cùng em đi…hihi
– Ừ… Nó đồng ý luôn vì giờ chả có cửa hàng sửa xe nào mở… Với lại do nhỏ gây ra… Đi cùng nhỏ cho bõ ghét… Và tất nhiên người chở là nó, phi thẳng đến trương luôn… Căn bản xe máy nhanh cũng chả kịp thơ thẩn ngắm HN sớm như hàng ngày… Đến cổng trường nhỏ vẫy tay chào nó xong quay về… Để ý thấy một vài ánh mắt của mấy thằng sinh viên giống nó nhìn nhìn nhỏ… Cũng phải thôi… Nhỏ đẹp mà… Kệ, không quan tâm… Giờ phải lên học đã.
Chap 47:
Học chán ơi là chán… Lớp đông mà chả hiểu hôm nay sao tụi nó nghỉ tập thể… Trời thì đẹp… Không nắng cũng chả mưa mà…=.= hơi âm u tý… Ngồi ngáp đợi mãi mới được về , ông mãnh Tuấn hôm nay cũng không đi học… Chả có ai nói chuyện cùng… Ra đến cổng trường thì thấy nhỏ Ly ngồi trên xe khoanh tay… Mặt lạnh băng, có mấy thằng đực… Đi qua nghẹo mà nhỏ coi như không nhìn thấy, chả nói năng biểu lộ cảm xúc gì làm mấy cu cậu chán =))… Mà nhỏ này đến đây chắc đón nó… Tốt dữ… Nhìn thấy nó… Nhỏ cười toe toét…
– Hihi… Anh.
– Uhm… Đến chi vậy?- Biết rồi nhưng hỏi cho chắc… Ngộ nhỡ không phải thì nhục =.=…
– Đến đón anh đó…hihi…
– Tốt ghê… Bộ chơi suốt này ba mẹ không nói gì à?
– Thôi… Thôi, hỏi hoài có lên không thì bảo đây, mất công người ta có lòng tốt đến đón… – Nhỏ xụ cái mặt xuống… Đến chết vì cái hành động này của nhỏ Ly mất… Dễ thương dữ…
– Rồi… Đây- Nó leo lên trước cầm lái còn nhỏ ngồi đằng sau. Rồi đi về, mà giờ không biết đi về chỗ nào nữa đây, nhỏ cứ im im chả nói năng gì…
– Nè về đâu đây… Về nhà luôn không?- Mong nhà nhỏ gần phòng nó… =.=…
– Về nhà em lấy cái này xong đến phòng anh luôn…hihi.
– Thôi về nhà thì ở luôn, sang phòng chi nữa…
– Em thích đấy… Được không…!- Chịu thua luôn con nhỏ ngang ngược này, chả nhẽ đuổi về… Nhưng mình đang đi xe nhỏ mà @@…
– Rồi rồi… Thế nhà đâu chỉ giùm coi… Nhỏ chỉ nó quẹo qua quẹo lại xíu thì đến, hóa ra là bên khu LĐ cách chỗ nó có cái cầu bắc ngang sông TL…
– Đây nè anh… Đến rồi… – Nhỏ bỗng vỗ vào lưng nó dừng lại… Hiện ra trước mắt nó là một căn biệt thự của khu biệt thự LĐ… Xây theo lối kiến trúc châu âu, cao và đẹp thật… Ngoài sân còn bày cái xích đu nữa… Khéo một gian nhà này bằng cả cái nhà nó cũng lên… Nhưng có vẻ không có ai ở nhà vì thấy đóng cửa…chắc bố mẹ nhỏ đi làm. Nhỏ mở khóa chạy vô…
– Hihi… Đợi em chút nha.
Nó gật, nhìn bóng nhỏ bước vào ngôi nhà tựa như toà lâu đài này… Nó có cảm giác xa vời cộng thêm một chút mặc cảm… Hoàn cảnh sống của nó và nhỏ quá khác nhau… Tưởng chừng sắp bắt đầu mà sao khó quá… Chưa gì đã bị cản trở rồi… Buồn thật… Nó im lặng nhìn ngôi nhà… Khoảng cách này lớn thật… Đúng nghĩa đen và nghĩa bóng luôn… Chả nhẽ lại thôi tình cảm đó… Đôi khi những thứ gì đó của ta rất khó xuất hiện, nhưng đến khi xuất hiện rồi lại bị cản trở bởi một điều rất tự nhiên đó là vật chất… Ở đây tình cảm của nó với nhỏ chính là thứ đó… Đang nghĩ ngợi thì nhỏ nhảy ra…
– Hù…!! Hihi… – Con điên này làm nó giật mình… Nhưng vẫn bình tĩnh được…
– Lâu thế…
– Hihi… Anh không giật mình à?
– Có.
– Có sao lạ vậy… – Nhỏ không cười nữa mà nhìn nó chăm chú.
– Không sao… Thôi xong chưa về phòng.- Để ý nhỏ có cằm bọc gì đó bước lên xe ngồi im im, nó phóng đi… Trong đầu vẫn nghĩ ngợi…
– Anh… sao anh lạ vậy…?- Đang đi trên đường nhỏ bỗng hỏi nó.
– Lạ gì đâu…
– Em hiểu anh đang suy nghĩ gì… Đừng để ý đến nó nữa nha anh… – Không biết nhỏ biết nó nghĩ gì thật không nữa…Nó trả lời đại…
– Ừ… – Nhưng thật ra nói là một chuyện, nghĩ lại là chuyện khác… Như thế thì không thể không để ý được… Nhỏ bỗng nhiên tựa vào lưng và ôm chặt lấy nó… Cảm giác lạ lắm…
– Anh đừng suy nghĩ nữa mà… Cứ để mọi thứ được tự nhiên đi…
Nó không nói gì suốt quãng đường nữa… Về phòng, nhỏ xuống xe cười toe toét như chưa có gì xảy ra… Nó mở khóa phòng rồi dắt xe vô…
– Hihi… Hôm nay em sẽ nấu ăn cho anh thưởng thức hihi… – Nhỏ dơ cái bọc lên xoay xoay…
– Ừ cảm ơn… – Có lẽ, nó quen với sự có mặt của nhỏ cũng như những hành động quan tâm nhỏ dành cho nó rồi lên không ngạc nhiên nhiều lắm… Vô rửa mặt… Nhỏ bên ngoài xào xào nấu nấu bằng đống đồ hôm qua… Có lúc còn hát nữa, ra vẻ vui lắm… Nó cũng đói lên dẹp việc nghĩ ngợi linh tinh… Cứ nhòm nhòm nhỏ nấu ăn… Trông tiểu thư mà đảm phết… Đúng là không thể đánh giá người ta qua vẻ bề ngoài được… Mà ngửi mùi thức ăn thơm dữ… =.=!
Lúc sau thì cũng xong… Nó dọn đồ xuống dưới hết, rồi nhỏ với nó ngồi ăn… Nó cứ cắm cúi ăn chả nói gì…
– Món này ngon nè anh…hihi- Nhỏ gắp vô chén nó miếng thịt.
– Ừ…xin.
Xong lại im lặng ngồi ăn cho hết bữa… Nhỏ rửa bát… Nó tranh nhưng nhỏ không cho… Rửa xong thì lại ngồi lên giường im tiếp @@…
– Sao chưa về à?
Tự nhiên nhỏ khóc mới sợ chứ… Lại sao đây trời…
– Này… Này, lại sao vậy… Sao cứ khóc hoài… Ai làm gì đâu mà khóc…
Nhỏ chả nói gì, im lặng khóc tiếp… Nhìn từng giọt nước mắt nhỏ rơi xuống nó lại quặn lòng… Muốn lao đến ôm lấy nhỏ mà dỗ dành nhưng không dám… Vì vẫn chưa biết tại sao nhỏ khóc bất chợt như vậy nữa… Cái tâm trạng sau khi thấy ngôi nhà của nhỏ làm nó chán nản và không muốn nói gì nhiều… Thành ra không hỏi nữa cứ lặng im nhìn nhỏ một lúc lâu… Không khí trong phòng giờ cũng buồn như nó vậy… Im ắng lắm… Chỉ đôi khi có tiếng nấc của nhỏ mà thôi… Mãi sau nhỏ cũng nín… Mắt vẫn đỏ hoe nằm xuống cái giường của nó… Cũng trưa rồi… Hôm nay không ra quán được đợi chiều ra luôn… Mà nhỏ này tính ngủ trưa ở đây chắc…
– Anh nằm đi…
– Ừ… – trưa nên nó không từ chối nữa… Chỉ sợ tối thôi…
– Sao khóc…
– Em buồn…
– Buồn gì?
– Em buồn vì thái độ của anh với em… Lại giống lúc đầu mình gặp nhau ở quán…
– Thái độ ra sao… Mà sao buồn vì thái độ đó?
– Anh ngốc… – Sau màn nói chuyện khe khẽ không đầu không đuôi và cũng không hiểu gì cả… Nhỏ lại rúc vào người nó thủ thỉ… Chán thật, toàn bị nói vậy, còn không trả lời câu hỏi của người ta nữa chứ… Lúc sau nhỏ cũng ngủ… Nó thì không, gỡ tay nhỏ ra rồi đi bơm cái xe chiều còn ra quán nữa… Để nhỏ trong đây cũng hơi lo nhưng đi bơm có xíu chắc không sao… Đi về thấy nhỏ vẫn ngủ… Đẹp, nó ngồi ngắm nhỏ đến tận giờ sang quán luôn… Siêu thật, gọi nhỏ dậy…
– Dậy đi… Anh đi làm đây… – Nhỏ ngồi dậy luôn, không như lúc sáng nữa…Mặt hơi ngai ngủ…
– Ùh… Đi xe em nha…
– Thôi… Anh có bơm xe rồi mà…
– Vâng… Thôi anh đi đi, em về…
– Ừ… – Dắt xe ra cho nhỏ… Rồi nhìn nhỏ đi… Sau đó khóa cửa phòng sang quán, gặp chị… Chị cứ trêu mà nó chỉ cười cười…
– Hihi… Nhóc nay hiền dữ nha…
– Vâng…
– Bộ nhóc có chuyện buồn à mà trông mặt chán thế…?- Chị không cười nghiêm mặt hỏi nó…
– Dạ không có… Thôi chị đi làm đi… – Nó đẩy đẩy chị vô bếp vì không muốn nói chuyện nhiều… Nó ghét giải thích… Hôm nay tâm trạng nó rất lạ… Chả hiểu sao nó chỉ chú tâm vào công việc mà không để ý đến ai khác… Đến khi đàn thì nó chơi bản jomeo and juliet… Buồn cho mối tình của họ… Cảm tưởng nhỏ Ly và nó cũng sẽ như vậy nếu không đến được với nhau… Nhưng chắc chắn rằng chúng nó chưa nói yêu nhau lời nào mặc dù có tình cảm với nhau… Hoặc cũng có thể chỉ ở phía nó mà thôi… Nhiều đôi tình nhân nghe xong bản nhạc này còn thấy hay vì nó lãng mạng… Họ chắc đâu hiểu hết được cái kết cục của câu chuyện tình đẹp này… Đơn giản là một bi kịch… Nhá nhem tối… Nó xin chị về, nhưng không về phòng mà đi loanh quanh trên chiếc xe đạp… Nó cứ biết đạp thẳng và không để ý nhiều bởi đầu nó đang nghĩ về nhỏ… Cho đến khi bị người ta mắng thì mới định thần quay ngược lại… Nó đi cũng khá xa, giờ mới cảm nhận được cái không khí mát mẻ của HN… Nhưng thật sự đường phố quá ồn ào… Để làm cho cái thằng thích sự yên tĩnh là nó muốn lưu lại… Dòng người cứ tấp lập trong con đường vàng vì ánh sáng lúc tối được mở lên của HN… Cứ thế nó đạp mãi về phòng… Không ăn mà tắm rồi ngủ luôn… Liên tiếp mấy hôm nằm với nhỏ giờ không có thấy hơi trống trải… Tự nhủ trước giờ cũng vậy có sao đâu không cần nhỏ… Ấy vậy mà cái đầu cứ hiện về hình ảnh của nhỏ chứ… Chả lẽ nó thấy nhớ nhỏ sao? Nó tự lấp hình ảnh đó bằng hình ảnh ngôi nhà to rộng… Đấy hai con người, hai cuộc sống, hai thế giới… Sẽ không có gì đâu… Tự nhiên lại buồn… Đôi khi nó không tự kiềm chế được cảm xúc của mình nữa… Chán thật… Nửa đêm tỉnh dậy vì giấc ngủ chập chờn… Chả hiểu ý nghĩ nào dẫn đến việc nó đạp xe qua nhà nhỏ, dù biết có thể nhỏ ngủ rồi… Đường HN đêm yên tĩnh lắm, ít ra vẫn còn đèn đường để nó cảm thấy mình không cô độc… Tần ngần nhìn ngôi nhà tối đen của nhỏ, nó biết nhỏ đang ngủ rồi… Lúc sau thì nó lại đạp xe trở về phòng ngủ lại… Điên thật… Nó đang bị sao vậy… Mong rằng sau giác ngủ này, tất cả sẽ trở lại bình thường.