Chap 36:
Từ bé giờ nó chưa bao giờ bị thế này… Có chăng ốm suốt cũng chỉ liệt giừơng chưa đến nỗi ngất… Vậy mà giờ nằm một đống… Mắt không tài nào mở ra được… Người thì không cử động được… Ít ra, cơ thể còn chút cảm giác… Nó nghe thấy chị hét to, rồi hai bàn tay nhỏ nhắn lay lay nó…
– Huhu…nhóc ơi! Nhóc tỉnh lại đi… Nhóc sao thế này…hức… – Chị khóc vì nó sao, khổ quá… Giờ chỉ muốn ngồi dậy nói “em không sao…” mà không còn chút sức lực nào… Chán thật… Chị vẫn gọi nó…
Bỗng một bàn tay khác cũng lay người nó… Giọng hoảng hốt…
– Anh ơi… Anh dậy đi… Hức… Hức… Đừng làm em sợ mà…hức.- Nhỏ Ly thì phải… Việc gì nhỏ phải khóc chứ… Chính nhỏ “giúp “nó thành như này mà… Nhỏ phải vui mới đúng chứ nhỉ? Hay trò vui của nhỏ kết thúc rồi nên nhỏ buồn… Chắc vậy rồi. Một bàn tay khác chạm vào trán nó…
– Sốt cao quá… Mấy người tránh ra chút cho có thêm không khí nào… Hai bàn tay kia buông nó ra… Nhưng tiếng khóc nho nhỏ ở đâu nó vẫn thấy… Nó cảm giác mình được nhấc bổng lên xe… Rồi cơ thể không còn chút nhận thức nào nữa…
.
.
.
… Lâu lắm… Cảm giác khi người nó nhận thức được thì xung quanh không còn gì cả… Tối om vì mắt nó vẫn không tài nào mở được… Mùi thuốc sát trùng… Của bệnh viện sộc vào mũi nó… Ai cho nó vào đây nhỉ, giờ thật sự chỉ muốn về phòng vì người nó cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi… Bỗng một tiếng động, tiếng guốc bước trên sàn nhà, tiến đến gần nó… Mùi thơm của nước hoa nó từng thấy, ai mà nó không tài nào nhận ra nổi… Mông lung lắm… Mái tóc ai đó rủ xuống mặt nó… Mùi con gái, một bàn tay vuốt lên má nó nhẹ nhàng… Tiếng nức phát ra… Ai vậy? Mà dù có là ai thì xin đừng khóc… Nó không muốn ai khóc vì nó đâu… Lúc sau, bàn tay mềm mại đó rời khuôn mặt nó ra… Tiếng guốc xa dần… Nó cũng thiếp đi ngủ. Đầu óc muốn nghĩ mà không tài nào nghĩ được, những truyện gì vừa xảy ra… Nó đang nằm mơ chăng?
Kết thúc đêm đầu tiên tại bệnh viện @@.
.
.
.
Sáng sau dậy, mở được mắt ra… Chỉ ti hí rồi mở dần dần…vì mắt nó chưa kịp quen với ánh sáng…sau một thời gian nhắm để ngủ… Chói thật… Tay nó hơi buốt… Hóa ra nó được tiếp nước @@. Nó thấy một cánh tay vắt ngang qua bụng nó, quay sang thì thấy chị, ngồi trên ghế cạnh giường nó ngủ gục… Thương chị quá, sao chị lại tốt với nó vậy nhỉ, nó đâu là cái gì đâu… Thật áy náy. Khuôn mặt chị trắng bóc… Ánh sáng chiếu vào trông như một thiên thần vào buổi sớm… Đẹp lắm, có lẽ nó đã rung động trước chị, trước người con gái đẹp như thế này… Nhưng nó lại tự dặn lòng mình không được vậy, vì nó chỉ là thằng sinh viên quèn, là nhân viên của chị… Đừng có mơ cao… Và cái sự rung động đó chỉ là giữa con trai với gái đẹp thôi… Định lý muôn thủa của nó. Tính để chị ngủ nhưng với tư thế này chị dậy sẽ mỏi lên nó gọi chị luôn…
– Chị ơi…chị… Dậy đi… Sáng rồi…
– Không được… Nhóc để chị ngủ đi… Mà… – Lần môi hồng của chị cong lên, mặt xụ ra, mắt vẫn nhắm nghiền… Đáng yêu lắm, nó chỉ muốn ngắm khuôn mặt này mãi thôi…
– Chị ơi… Em thấy khó thở quá… – Đành chơi hạ sách này thì bà cô này mới dậy được @@.
– Ủa ủa sao…? Để chị đi gọi bác sĩ!!… – Chị hốt hoảng mở to mắt vùng dậy…
– Hề… Em đùa đấy…
– Á…á… Nhóc khùng này… Làm chị giật mình. Không thèm chơi với nhóc nữa…hứ.- Chị quay mặt đi dỗi.
– Ai bảo gọi không dậy… Thăm bệnh mà ngủ luôn thế à?
– Ừ ha chị quên…hihi, nhóc cảm thấy sao rồi?
– Em đỡ rồi, giờ về được chưa hả chị?
– Không được… Nhóc phải ở đây, còn kiểm tra nữa mà.
– Nhưng…
– Thôi, nhóc kiểm tra rồi chị với nhóc về…hihi giờ nhóc muốn ăn gì hôn?
– Dạ không… – Đói thì đói nhưng chả lẽ sai chị mua đồ, thấy ngại ngại sao á.
– Vậy hở… Sao mà bụng réo to thế kia…?hihi… – Nhục không để đâu hết @@. Đành trống lảng…
– Ủa ai cho em vô đây vậy?
– Anh Vinh á nhóc, hôm qua nhìn nhóc như cây bị đốn á… Đổ tự do hihi… – Chị so sánh hay thật.
– Mệt quá mà chị, mà chị ở đây với em từ qua đến giờ à…
– Không, chị còn phải ra quán… Rảnh đâu mà ngồi trông nhóc tồ…hihi- Vậy người tối qua là ai nhỉ? Hay nó mơ thiệt.
– Hôm qua lúc nhóc chưa tỉnh… Bé Ly với bé Phương Anh vô trông nhóc á, hai đứa đổi ca nhau…lúc chị đến bảo bé Ly mãi mới chịu về á…hihi nhóc sướng đó nha… Nhiều người quan tâm…ghê.- Lạ thật, sao lại vậy nhỉ…? nó đâu thân thiết gì với hai nhỏ đâu… Việc gì hai nhỏ phải vậy, nhỏ Ly thì có thể nói là chắc áy náy… Còn nhỏ Phương anh, thì tại sao
Ngồi nghĩ tẹo thì… Chán chả buồn nghĩ nữa, ra sao thì ra… Chị thì vẫn ngồi đó nhìn nó…
– Sao hai người đó lại thăm em nhỉ, nhỏ Ly ghét em lắm mà chị…?
– Xì nhóc thì biết gì… Mấy đứa đâu ghét bỏ gì nhóc đâu mà.
– Không ghét mà hôm qua làm em chạy tới chạy lui… Thành ra thế này đây.
– Hihi… Bé Ly tính trêu nhóc ấy mà, ai ngờ nhóc yếu quá… Lúc nhóc gục xuống bé Ly khóc mãi đó, chị dỗ đến lúc gần tối mới chịu nín á… – Thật sao? Nhỏ gây ra cho nó rồi lại khóc vì nó… Chả hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
– Vậy à?
– Ừ, nhóc tồ… Hiểu sao được…hihi- có lẽ nó không hiểu được thật, bọn con gái quá rắc rối.
– À mà quần áo em đâu rồi, đồng hồ đeo tay, với điện thoại em đâu chị…?- Nó hơi hoảng hồn vì không thấy chiếc đồng hồ kỷ niệm của em tặng đâu cả…
– Kia kìa nhóc… – Chị chỉ mấy thứ trên cái bàn cạnh nó, ví, điện thoại, đồng hồ. Nó cầm lên đeo vô tay luôn…
– Cái đồng hồ cũ này mà nhóc thích thế… Hôm nào đi mua cái mới không, chị biết chỗ đấy hihi…
– Không, chiếc đồng hồ này là… Báu vật của em… Không thể bỏ được.
– Vậy à, chắc nhóc có kỷ niệm gì với nó à hihi…
– Uhm…
– Thế kể chị nghe đi… – Mặt chị tỏ ra háo hức.
– Không… Để khi khác.
– Thôi mà nhóc kể chị nghe đi mà… – Chị bắt đầu mè nheo @@.
– Em mệt lắm khi nào rảnh em kể cho… Chị mua đồ ăn giùm em đi.
– Đành phải nói vậy cho bà cô này thôi chứ biết sao giờ, nó không muốn nhớ lại kỷ niệm buồn này tý nào… Nó đã chịu phải hai vết thương trong quá khứ một là vì em, hai là về chị Thủy… Giờ chắc chắn nó sẽ rất đau nếu nhắc lại.
– Vậy nhóc nhớ đấy… Thôi chị đi mua cháo cho nhóc nha…
– Vâng… Em cảm ơn.- Nó thuộc loại dễ nuôi, cái gì người ta ăn được nó cũng ăn được… Chỉ sợ không có cái mà ăn thôi @@.
Chị vừa bước ra thì cánh cửa phòng nó mở… Nhỏ Ly và nhỏ Chi bước vào…
– A hai bé vô thăm nhóc này…hihi- Chị quay sang nó, trông nhỏ Chi có vẻ ngạc nhiên hơi hốt hoảng chút… Còn nhỏ Ly thì trông mặt có vẻ buồn buồn… Nhỏ mà diễn kịch thì nó đảm bảo thuộc dạng xuất sắc, vì trông mặt nhỏ thật sự buồn… Nhưng nhỏ buồn gì… Buồn vì nó chăng? Nực cười… Nó không phải thù dai nhưng cũng không có tình cảm gì với nhỏ cả nên không bận tâm lắm…
– M… Ơi cậu sao vậy? Xin lỗi nha… Hôm qua mình bận không vào thăm cậu được, cậu khoẻ chưa?
– Uhm…không sao mà.- Nó nhìn lướt qua nhỏ Ly, tay nhỏ có cầm bọc gì đó và nhỏ cũng đang ái ngại nhìn nó, mà không nói gì.
– Hai con mắm này… Thấy người ta lo quá quên chào chị hử…hihi- Hai nhỏ vội quay sang chào chị… Đến giờ nó không biết mấy nhỏ này với chị có quan hệ gì nữa… Chắc là quen nhau bạn bè gì đó. Xong ba người ngồi nói chuyện bỏ mặc nó với cái bụng đói meo… Có ăn thôi sao khó vậy trời @@.
Ngồi tám chán chê. Chị mới hỏi…
– Ủa mà bé Ly có gì kia…hihi
– Dạ cháo cho anh M đó chị… Từ hôm qua anh chưa ăn gì đúng không?- Sao mà dịu dàng vậy trời , có đúng nhỏ Ly không ta. Còn tốt bụng mang đồ cho nó nữa…@@.
– À…um… – Nó lúng túng.
– Trộ ôi, sướng nhất nhóc nhá… Chi ra đây với chị…hihi- Nhỏ Chi cười híp đôi mắt nâu rồi đi luôn ra ngoài với chị… Gì vậy trời… Nó chỉ kịp…
– Ơ kìa… Này…này!!- Sao lại bỏ nó lại với nhỏ Ly chứ… Nó giận thì giận nhưng không ghét gì nhỏ, Nó chỉ thấy sợ nhỏ Thôi @@.
Còn mỗi hai đứa trong căn phòng viện. Nó nhìn nhỏ, đỏ mặt lúng túng, nhỏ thì nhìn nó như chả có việc gì cả… Nó vội quay đi chỗ khác nghĩ ngợi…nhưng không thành hình gì cả… Mỗi khi lúng túng nó thường vậy…
– Anh… – Nhỏ Ly gọi nó.
– Sao?
– Anh ăn cháo nha…?
– Ừ, cảm ơn… – Chả nhẽ mang đến rồi lại bắt nhỏ mang về, thôi thì ăn vậy hehe. Nhỏ tiến đến giường nó, đặt cái bọc đó xuống, mở ra một chiếc cạp lồng… Rồi cậy nắp ra…
– Để em xúc cho nha…?
– Thôi không cần đâu, a…nh tự làm được mà… – Xưng hô thế này không quen nên nó ngại càng ngại hơn khi nhỏ muốn xúc cho nó nữa chứ… Cầm cái cặp lồng lên với lấy cái thìa thì nhận ra nó vẫn dính kim… Nước thì hết rồi, bọn bệnh viện làm ăn chán quá, nó rút kim ra luôn, hơn nhói… Nhưng kệ…
– Anh làm gì vậy…!?- Nhỏ Ly hốt hoảng.
– Rút kim.
– Sao anh lại rút ra…!?
– Hết nước thì rút, với lại nó vướng…
– Thì để em xúc cho lại còn lắm chuyện, nhỡ bị gì thì sao…?
– Không cần đâu mà…
– Nằm Im…!!- Nhỏ quát, nó giật mình.
– Đây…đây.- Nó sợ nhỏ theo đúng nghĩa đen, nên nằm im luôn…hix @@.
Chap 37:
Nhỏ xúc một thìa cháo lên thổi thổi… Mái tóc nhỏ tuy cắt ngắn nhưng mái vẫn để dài… Thành ra che hờ một bên mắt… Nó nhìn nhỏ và cảm thấy một chút gì nó đang hấp dẫn nó… Có lẽ tại phong cách kì lạ này của nhỏ…
– Há miệng ra…!- Nhỏ Ly nói như ra lệnh ý… Mất hẳn vẻ dịu dàng nó thấy đượcbên nó chả muốn gây gì với nhỏ… Nó chỉ biết làm theo để nhỏ xúc từng thìa cháo vô cái miệng khô khốc đắng ngắt của nó…
– Có thế mà cũng phải bảo, người gì như trẻ con thế… – Nhỏ phụng phịu… Những lúc này sao nó chả cảm thấy ghét nhỏ tý nào… Ngược lại trong người nó có nhen nhóm một chút gì đó với nhỏ, qua từng cử chỉ quan tâm đến nó từ nhỏ Ly… Quả thật, một thằng ít được bạn bè chăm sóc như nó… Rất dễ rung động… Nó thiếu thốn về mặt tình bạn. Nó vẫn im lặng ăn… Cháo gì mà màu xanh lá… Nhìn trông mất cảm tình… Cơ mà ăn vô lại thấy ngon phết @@. Tự hỏi rằng tại sao nhỏ lại đối xử với nó như vậy… Một cốc cafe đầu tiên sẽ là đắng… Rồi khi uống xong cổ họng sẽ lưu dữ được chút vị ngọt… Nó thấy nhỏ với nó như một cốc cafe vậy… Nhưng quan trọng nó không thích cafe… Quá nhiều chất có hại và không tốt, không hợp với một thằng thích nước lọc như nó tý nào… Cốc cafe là nhỏ, dường như sẽ không đem lại điều nó muốn là giải khát… Nếu nó thích cốc caphe khó hiểu này sẽ chỉ làm mọi chuyện phức tạp hơn mà thôi… Vì vậy, nó quyết định ngưng mọi suy nghĩ về nhỏ… Trở về với khuôn mặt không bộc lộ cảm xúc… Dù điều đó có gây khó chịu cho nhỏ… Lại tiếp tục lặng lẽ ăn cho đến khi hết cháo và nhỏ dọn… Hai đứa không nói với nhau một lời nào… Mồm nó ít ra cũng rặn được vài từ…
– Cảm ơ…n…
– Uhm… Không có gì, em về đây… – Nhỏ trở về với khuôn mặt lạnh băng, rồi xách cặp lồng đi về… Áy náy thật…
.
.
.
Nhắn một tin nhờ thằng Tuấn hôm nay điểm danh giùm nó… Rồi nó lại nằm tự kỷ… Chị bỏ nó trong đây với nhỏ Ly… Chắc giờ chị đã ra quán, còn nhỏ Chi với nhỏ Ly chắc cũng về rồi… Chán thật, giờ chả còn ai ở đây với nó cả… Đang bấm bấm nghịch điện thoại thì cửa phòng nó mở ra… Cái dáng cao cao nhỏ nhắn, khuôn mặt lạnh băng với chiếc cằm nhọn, mái tóc dài màu bạch kim… Nhỏ Phương Anh bước vào phòng tiến đến gần chỗ nó…
– Ơ…?- Nó ngạc nhiên mặc dù chị bảo hôm qua nhỏ cũng đến rồi, cơ mà nó ngạc nhiên nó với nhỏ quen biết gì nhiều đâu mà lại đến thăm rồi trông nó hazzj… Khó hiểu quá.
– Đến thăm không được à?- Nhỏ cất cái giọng nói trong trẻo của nhỏ lên, gặp nhỏ thì nhiều lần rồi nhưng nghe nhỏ nói được vài có vài lần nên nó thấy lạ…
– À Ừ…được… – Nó lúng túng.
– Ăn gì chưa?
– Rồ…i.
– Gì?
– Cháo.
– Của ai mua?
– L…y.
Xong nhỏ không hỏi nữa, rồi nhìn quanh người nó… Ánh mắt lạ lắm, không tài nào hiểu được ẩn chứa sau con mắt kia… Là nỗi niềm gì, cố gắng lắm nó mới đọc được nhưng mới chỉ thấy một nỗi buồn được băng giá bao phủ thôi… Mùi thuốc sát trùng làm nó khó chịu, giờ nó rất muốn ra khỏi đây…
– Nè.
– Sao?
– Tìm bác sĩ giùm được không?
– Làm gì?
– Muốn ra viện. Mùi này không quen.
– Đã khỏe chưa?
– Rồi mà.
– Uhm… Chờ chút.- Nhỏ đứng dậy… Bước ra ngoài cửa… Không thể tin là nó được nói chuyện với nhỏ nhiều đến vậy… Người gì kì lạ, có tốt thì cứ phô ra… Việc gì phải tốt theo kiểu dấu thế… Được cái giờ mái tóc bạch kim của nhỏ không làm nó thấy ác cảm vì thật sự nó giúp nhỏ đẹp hơn và quan trọng nhỏ quan tâm đến nó… Điều đó làm nó thấy nhỏ tốt… Tính cách nó là vậy, rất dễ đánh giá con người dù chỉ qua một hành động… Dĩ nhiên là ở trong đầu thôi, mong lần này nó đánh giá đúng về nhỏ Ly và Phương Anh, hai cô tiểu thư này…
Lúc sau nhỏ đi vô phòng, theo sau là một ông bác già có vẻ trung niên… Ông ấy cũng chỉ khám qua loa rồi kết luận nó khỏi rồi… Hôm qua chỉ cảm sốt thông thường thôi… Giỏi thật @@. Thay xong bộ quần áo của mình, nó bước ra vẫn thấy nhỏ Phương Anh ở phòng đang nhìn nó… Tưởng nhỏ về trước rồi chứ nhỉ…
– Sao chưa về?
– Đợi…
– Ai?- Nhỏ chỉ tay vào nó, cái hành động này tuy rất hồn nhiên nhưng trong đó vẫn chứa sự lạnh lẽo vốn có của nhỏ, nhưng với vẻ đẹp mê hồn này thì dù có lạnh đến mấy cánh đàn ông cũng muốn làm tan chảy… Riêng nó chắc không, vì nó hiểu mình là ai và địa vị gì @@.
– Vậy à… Giờ về được chưa?
Nhỏ không nói gì chỉ gật đầu… Rồi bước ra khỏi phòng trước nó, nó lấy đồ rồi đi theo sau… Có phần người hơi cảm thấy xuống sức nên nó chỉ đi từ từ với lại cũng không dám đi gần nhỏ… Đã cao còn thêm đôi guốc kia thì giỏi lắm nó đến tai nhỏ là cùng @@. Thành ra nhỏ ra ngoài viện trước nó… Mà quên mất còn viện phí chưa đóng nữa…hazzj, không biết hết nhiều không đây, may mà nó đem theo ví. Tiến đến quầy của con thu ngân hỏi, đọc rõ cả số phòng mà nó bảo có người đóng viện phí rồi… Lạ thật, ai mà có lòng tốt giúp nó nhỉ…
– Ủa chị biết ai không nhỉ?- Nó hỏi nhỏ thu ngân một câu như kiểu nó đang thiếu iốt ý @@.
– Không anh ạ… Một chị gì đó cao cao… Hình như lúc anh nhập viện chị ấy có đi theo thì phải… – Lúc đó thì ngất rồi còn biết quái gì đâu, thôi để hỏi chị Huyền sau… Giờ về đã, kiểu này lại mang ơn người ta rồi…
Ra khỏi bệnh viện mới thấy sảng khoái, đúng là cái mùi khó chịu kia làm con người ta muốn bệnh luôn ấy… Càng nằm trong viện khéo có khi càng bệnh cũng lên. Cũng không thấy nhỏ Phương Anh đâu cả , chắc về trước rồi cũng nên… Kệ, hơi đâu mà quan tâm chứ… Điều nó quan giờ là về bằng cách nào đây… Nó không có xe mà chắc để ở quán rồi… Dù có nó cũng không biết đường mà về hix… Đành bắt xe ôm vậy… Bỗng…
– Kíttt…!- Nhỏ Phương Anh đang ngồi trên chiếc xe máy màu đỏ, trông có vẻ nữ tính phết… Nhỏ quay sang nhìn nó…
– Lên xe…đi về… – Có cần phải kiệm lời thế không chứ, nó còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra cơ…
– Ơ…?
– Ơ…a gì? Thế giờ có về không…?
– Có…
– Có thì lên xe…! Còn đứng đấy làm gì?
– Nhưng… – Ngại thật, tự dưng lại rơi vào hoàn cảnh này… Thân thiết gì đâu mà đi thăm bệnh rồi còn đón về thế này… Khó xử quá đi thôi.
– Không cần ngại… Lần này tôi giúp thì lần sau giúp tôi, thôi lên xe mau đi…nắng rồi nè.- Hơ, nhỏ như đang đọc được suy nghĩ của nó vậy, mà lần đầu tiên nó thấy nhỏ Phương Anh nói chuyện kèm theo chủ ngữ với nó đấy lạ thật… Băng tan một chút rồi chăng? Nó lúng túng…
– Thế… Đèo hay tôi đèo… – Nhất thời cũng chưa biết gọi nhỏ thế nào đây, tên hay cậu tớ gì nhỉ? Thôi thì cứ trống không cho lành…
– Tôi đèo… Đang bệnh còn đòi… – Hình như nhỏ cũng vậy, không biết gọi nó như thế nào… Ít ra như thế bớt ngại mà thấy gần gũi với nhỏ hơn…
– Uhm… – Nó từ từ trèo lên xe phía sau của nhỏ… Chưa ngồi vững bám víu vô đâu, nhỏ đã phóng đi rồi… Suýt té… Nguy hiểm thật @@. Nhưng đang đi nhờ lên cũng không dám kêu ca… Ngồi sau nhỏ, mà tóc tạt hết cả vào mặt, tóc nhỏ dài mà còn để xoã chứ… Thành ra cái mặt nó được tiếp xúc hoàn toàn với mái tóc bạch kim của nhỏ… Thơm lắm, không riêng gì mái tóc mà mùi của nhỏ nữa… Thơm mà quen… Không hiểu nó rất có ấn tượng với mùi này. Đang nghĩ ngợi để nhớ lại thì nhỏ gọi…
– Nè…
– Hả?
– Phòng chỗ nào?
– Gần quán chị Huyền.
– Gần là chỗ nào?
– Thôi cho xuống quán luôn được rồi mà, không cần đến nhà đâu… Lấy xe nữa.
– Nói nhiều… Giờ có chỉ phòng không?- Ôi trời ơi, giọng đã lạnh còn đanh đá thế ai mà chịu được @@.
– Cái phòng màu trắng đối diện mấy của hàng quần cáo đó…
– À… – Giọng nhỏ như kiểu vừa phát hiện ra điều gì đó.
– À gì?
– Có đi qua mấy lần rồi… Tưởng chỗ đó bỏ hoang… – Má con nhỏ này, chỗ nó ở… Dám nói bỏ hoang @@. Đang trên xe nên cũng không thèm cãi lại nhỏ nữa… Lúc sau…
– Đến rồi này… Cho xuống giùm… – Nó gọi nhỏ khi thấy căn phòng quen thuộc đang ở trước mặt rồi. Nhỏ dừng lại… Nó trèo xuống, móc chiếc chìa khóa để trong ví ra mở cửa phòng… Biết thế này dễ mất, nhiều lúc muốn đánh thêm chìa nữa nhưng toàn quên với lười lên thôi @@.
– Cảm ơn nha…
– Uhm…
– Vào phòng chơi không…?- Nó chợt thấy mình ngu khi thốt ra câu hỏi vô duyên này @@.
– Hứ… Đồ ngốc…!- Rồi nhỏ phóng xe đi thẳng, nó không kịp chào… Gì vậy trời, nhỡ miệng thôi mà… Chưa kịp xin lỗi đã mắng luôn rồi…hazzj, Nó vào phòng khép cửa lại rồi nằm trên chiếc giường quen thuộc để ngủ, không đói lắm vì ăn cháo của nhỏ Ly mang cho rồi… Chắc chiều nay khoẻ lại ngay thôi.
Chap 38:
Tỉnh dậy người nó toát hết cả mồ hôi… Cơ mà thấy khá hơn rất nhiều rồi, vô rửa mặt xong xem cái đồng hồ… Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ… Nhưng thôi cứ đi trước vậy… Từ qua giờ có làm tý gì đâu giờ ra làm bù mới được. Thay bộ quần áo rồi ra khỏi phòng mới nhớ, xe để ngoài quán mất rồi… Còn cây đàn nữa… Không biết có ai cất giùm nó không, lo quá… Đành bắt xe ôm ra quán vậy… Dù gần nhưng đi bộ chắc gục mất…
Đến quán thấy anh Vinh đang ngồi ngoài, chắc nay không phải đi đón nhỏ Yến nữa… nhìn nó anh đứng dậy hỏi han…
– Hôm qua chú làm sao mà đổ như cây bị đốn thế?- Lạ thật, chị với anh Vinh có cách so sánh giống nhau ghê… Chắc do người nhà nên giống nhau @@.
– Dạ cũng mệt sơ sơ thôi anh…
– Sơ sơ gì mà xỉu tại chỗ luôn như mày… Lúc mày xỉu, con bé Mi cứ rối rít ra gọi anh vào… Còn cái Huyền với con bé tóc ngắn ngắn cứ lay gọi mày mãi… Tốt số ghê hehe…
– Dạ không phải đâu anh.
– Thế mà quen biết gì con bé tóc ngắn không?
– Thì khách quen của quán mình thôi, em cũng hay ra tiếp nó…
– Thế mà hôm qua, nó khóc bù lu bù loa lên… Chạy theo mày vô viện… Lạ nhở hehe… – Giọng anh Vinh đểu đểu.
– Em biết đâu đấy, hôm qua vì nó sai em chạy lung tung nên mới vậy đó chứ… Chắc sợ em bị sao thôi mà… Em vào đây.
– Ừ…hehe, chắc vậy… – Giọng anh vẫn đểu đểu.
Bước vào khu của nó, với một thái độ lừ lừ quen thuộc… Chưa có khách, lại lau bàn ghế cho sạch… Nó vào trong thấy quầy có bao đàn của nó phía dưới… Mở ra thì có đàn ở trong… Chắc ai tốt bụng cất giúp nó đây mà… Khu vườn của nó giờ chỉ còn mình nó, một không gian thích hợp để thử chơi một đoạn nhạc cũ tập lại cho quen hơn… Đang thả hồn mình vô bản nhạc thì một giọng nói cất lên…
– Chơi hay nhỉ…?
– Ơ Mi à…?- Nó dừng lại ngước lên nhìn thấy nhỏ Mi.
– Uhm… Sao? Chơi tiếp đi… – Có vẻ hôm nay không lạnh rồi, chắc tha vụ nó mới ốm dậy. Mà làm người ta mất hứng rồi còn bảo chơi tiếp gì nữa chứ @@.
– Thôi… Làm việc.
– Thế à… Tiếc nhỉ, tý chơi nha… – Sao hôm nay dễ chịu thế cơ chứ, giá như hôm nào cũng được như này thì tốt.
– Ừ… Mà nè,
– Sao?
– Ai hôm qua cất đàn giùm mình vậy?
– Mình đó… Hôm qua lúc cậu xỉu mình ra gọi anh Vinh cho cậu vào viện rồi cất đi luôn… Đàn gì nặng thế không biết… – Nhỏ này điêu thế, mỏng thế này kêu nặng @@. Nhưng dù sao cũng biết ơn nhỏ.
– Vậy thì cảm ơn cậu nha…
– Không có gì,…Sao ko cảm ơn chị Huyền với cái bạn gì tóc ngắn ngắn ý, người ta lo cho cậu mà mình có làm được gì đâu… – Xong nhỏ nhìn nó rồi quay đi luôn… Gì đây trời… Thay đổi nhanh thế thì ai mà kịp đỡ chứ @@. Tự nhiên lạnh lùng không thèm nói chuyện với nó nữa mới chết… Hai đứa lại làm việc nhưng mỗi đứa một góc hazzj… Khách khứa cũng bắt đầu đến nên nó cũng quên đi cái vụ giữa nó và nhỏ lúc nãy… Lại chạy quanh khu như thường, đôi lúc còn cảm thấy nhỏ Mi nhìn nó nữa cơ…kệ nhỏ khùng. Vài phút sau thì nhỏ Yến cũng đến, chỉ hỏi thăm nó mấy câu lấy lệ rồi cũng thôi, giờ nhỏ quen anh Vinh rồi thì phải khác chứ… Vui thật. Bỗng chị ở ngoài chạy vô…phía sau chị là… Má ơi. Nhỏ Ly… Tuy sáng nay thấy hơi có cảm tình với nhỏ…nhưng đó là trong bệnh viện khác còn mỗi lần nhỏ đến quán là nó lại thấy sợ… Chả hiểu sao nữa.@@. Chị tiến lại gần nó còn nhỏ Ly lại bước vô chiếc bàn quen thuộc… Trung tâm của khu…
– Nhóc khỏi hẳn chưa mà đi làm vậy…?
– Rồi mà chị…
– Thiệt không đó?- Chị sờ bàn tay mịn màng mát rượi lên trán nó tay còn lại lên trán chị… Nó ngạc nhiên về hành động này…
– Ơ…?
– Có vẻ còn nóng đấy nhóc. Hay nhóc nghỉ đi.
– Em làm được mà…
– Um… Vậy mệt kêu chị đó nha… – Làm như nó yếu lắm ý @@. Rồi chị ra khỏi khu luôn… Từ nãy giờ nó thấy nhỏ Ly ngồi nhìn nó, vì đôi khi nó cũng hay liếc nhỏ… Lâu lâu nhỏ còn hơi nhăn mặt nữa… Chả hiểu nhỏ này nghĩ gì… Nhỏ Mi hỏi nước mà nhỏ Ly cũng chưa chịu kêu… Hazzj chắc muốn hành nó tiếp đây mà… Thôi thì kệ vậy, khi nào muốn uống nhỏ tự khắc gọi… Nó thì vẫn đi tiếp những bàn khác phớt lờ nhỏ… Đôi khi nó nhìn trộm nhỏ… Bản năng con trai mà… Thật sự mà nói nhỏ rất đẹp… Nhưng không kiểu nữ tính như chị, mà theo một phong cách cá tính riêng… Tóc nhỏ ngắn nên có khi nó để tầm tháng nữa là giống tóc nhỏ ngay ý mà…@@. Hôm nay nhỏ vẫn vậy, quần áo thì kiểu chồng lên nhau… Khía từa lưa… Ấy vậy mà trông bắt mắt và đẹp lạ kì… Không hiểu sao… Có vẻ, mỗi người con gái đều có một sức hấp dẫn khác nhau chăng?
Ôi tự nhiên lại chú ý đến nhỏ nhỉ… Từ lúc nên HN nó hay chú ý đến con gái… Chết thật, thế này thì học hành gì nữa @@. Phải kệ đi… Thế mà vừa nghĩ vậy nhỏ Ly gọi nó luôn…
– Anh ơi…!- Nhất thời dù chưa quen lắm với cách gọi này của nhỏ nhưng theo quán tính nó vẫn quay ra… Nhìn nhỏ bằng ánh mắt ngạc nhiên.
– Nhìn gì mà nhìn…! Trong này có mấy phục vụ nam? Lần sau nghe em gọi là phải biết nghe chưa?- Nhỏ Ly lại bắt đầu rồi, tưởng hết rồi chứ… Thà nhỏ cứ bơ mặt lạnh với nó như mấy hôm trước còn hơn… Chán thật, lại ra bàn nhỏ…
– Dạ em dùng gì ạ…?- Nó quen miệng mất rồi @@ dù sửa được chị thành em nhưng phong cách phục vụ vẫn không sửa được. Nhỏ thở dài…mặt có vẻ chán.
– Em phải nói bao nhiêu lần nữa đây? anh cứ nói chuyện với em bình thường không được à?
– Được, nhưng anh quên.
– Quên thì phải sửa.
– Ừ. Em dùng gì?
– Lấy em li nước dừa.- Lạ thật, sao hôm nay nhỏ không uống caphe sữa nhỉ… Chắc đổi vị, thôi… Chả hơi đâu quan tâm làm gì cho mệt… Nó im im quay vô lấy nước, nhỏ lại gọi quay lại…
– Anh lấy em miếng bánh giống hôm qua… – nhắc đến lại thấy sợ, nhỏ lại tính bày trò sao, bây giờ thì nó khỏi rồi, kiểu này lại chạy đi chạy lại quá… Mặt nó nghệt ra nhìn nhỏ…
– Nhìn cái mặt anh kìa… Khó coi quá…hihi, em ăn thiệt mà.- Nhỏ cười, hiếm khi thấy nhỏ cười mấy ngày gần đây… Trước có thấy mấy lần nhưng toàn là cười kiểu ranh mãnh và tinh quái… Còn lần này là cười hiền nhìn nó… Nhỏ xinh thật… Nó hơi mê mẩn chút… Nhưng sực nhớ đến nhiệm vụ của mình… Vội đi vào… Lấy lại cái bản mặt lầm lì của mình, nó đặt đồ xuống bàn cho nhỏ…
– Chúc ngon miệng…!- Câu nói nó hay nói với khách hàng khi mang đồ ăn cho họ và nhỏ cũng không ngoại lệ.
– Anh này…?- Nhỏ kéo kéo vạt áo nó.
– Gì…?
– Anh khỏi thật chưa?- Nhỏ hỏi nó câu này làm nó rất ngạc nhiên, chả nhẽ chuyện nhỏ lo cho nó là thật.
– Rồi.
– Ừ tốt.
– Mà nè…?
– Dạ… – sao ngoan vậy trời @@.
– Hôm qua đưa anh vào viện…e…m kh…óc à…?- Nó dù rất ngại nhưng cũng muốn biết từ nhỏ… Tại sao lại vậy.
– Ừ.- Nhỏ tự nhiên không cười nữa…mặt hơi cau lại.
– Sao lại thế… Em…có vẻ ghét…anh mà?- Nó cảm thấy sao thì nói vậy, chả việc gì phải dấu diếm cả.
– Ừ… Em ghét anh lắm… Vì anh ngốc nên dễ lừa… Ai nói gì cũng tin… Nên từ sau đừng tin những gì em nói, nhớ chưa, em khóc là vì em muốn vậy thôi… Giờ thì anh lên kia đàn cho em nghe đi…hihi- Nhỏ khùng này giống hệt nhỏ Mi… Thay đổi thái độ xoành xoạch.@@ mà nó ngẫm lại cái câu nói của nhỏ nhưng chả hiểu gì hết… Máy móc quá… Hay cũng có thể nó ngốc thật…
Không hỏi gì thêm nữa nó im lặng đi bàn khác làm công việc phục vụ của mình… Bỏ mặc nhỏ với ánh mắt có vẻ thất vọng… Ai bảo làm nó phải suy nghĩ và không trả lời đúng câu hỏi hehe… Để vậy thôi chứ lúc sau nó cũng lên đàn ngoài nhỏ ra còn có khách nữa mà… Rồi lại theo vào cái vòng quay của công việc, đàn xong lại xuống phụ… Phụ ổn định khách lại lên đàn… Nên nó chỉ chọn những bản nhạc ngắn của Nhật thôi…
Thời gian trôi qua nhanh lắm… Ấy thế mà cũng xẩm tối rồi… Nhỏ Ly vẫn chưa về… Quái lạ thật bố mẹ nhỏ không quản sao nhỉ?…Cũng chả hiểu học hành gì không mà chiều nào cũng ra ngồi caphe này @@. Được cái có nhỏ trong khu thì khu nó cũng tăng thêm được một đống ông khách đực rựa vô tia gái… Lúc sau nó xin chị về, nhỏ cũng bước ra theo luôn.
– Anh về à?
– Không về chả nhẽ ở đây?
– Uhm… Anh về cùng không em cho đi nhờ nè… – Tốt bụng ghê, nhỏ thay đổi thật rồi sao?
– Thôi… Anh có xe mà.
– Vậy em về trước đây…
– Ừ… Mà cảm ơn hôm qua nhé…
– Sao?
– Vì em đến thăm anh… – Lần đầu tiên xưng anh em với nhỏ mà lưu loát thế này, ơn trời.@@
– Ừ… Không có gì… – Nhỏ để anh Vinh dắt xe ra rồi đi thẳng… Nó đeo bao đàn vô lấy cái xe đạp rồi về luôn… Tối nay trời HN đẹp… Gió mát trời thoáng… Thấy cả trăng và sao dự là mai trời nắng to rồi. Về tắm rửa ăn uống rồi học… Giờ không chểnh mảng được nữa… Nhỡ có thi mà không qua được để thi lại thì chết… Đến gần đêm rồi ngủ… Nằm trên giường mà đầu nó mới nhớ… Quên không hỏi chị ai đóng viện phí cho nó… Tò mò thật, ai mà tốt vậy trời… Quả thật xung quanh nó có rất nhiều người con gái tốt… Thật sự không thể đoán nổi là ai… Thôi ngủ đã.
Chap 39:
Sáng sau dậy VSCN rồi lên trường… Cũng không muốn ăn gì cả, sáng HN mát mẻ thật… Cái nét cổ xưa vốn có của những hàng quán ăn lâu năm của HN làm nó thấy vui…ít ra còn giữ được những món ăn truyền thống… Chứ giờ bọn thanh niên như nó hầu hết hướng ngoại rồi còn đâu…@@.
Bước vô lớp học đông đúc về chỗ của mình đã thấy thằng Tuấn… Thằng công tử này khoái đi sớm hay sao ế…
– Hôm qua ông bệnh hả?
– Ừ.
– Chiều tính vào thăm mà ông xuất viện mất rồi…
– Ừ… Hôm qua điểm danh tôi là được rồi.
– Thôi học đê… – Lần đầu thấy thằng này xui nó học với một thái độ nghiêm túc… Sao giờ cái gì cũng thay đổi vậy… Nhưng nếu theo hướng tích cực thế này cũng mừng… Giờ nghỉ thằng công tử này cứ nằng nặc kéo nó xuống căngtin mua đồ xong bắt nó phải ăn cùng… Ờ thì ông có lòng thì tôi có bụng… Chả nhẽ lại để nó bỏ đi phí quá hehe. Xong ngồi nghe ông mãnh Tuấn kể… Hóa ra bố nó chửi nó làm nó bực mình muốn thật giỏi để ông bố nó thay đổi cách suy nghĩ nhưng không biết thằng này cố gắng được mấy ngày đây…
.
.
.
Tan trường nó lại về lấy đàn rồi sang quán ăn… Ăn xong ngủ, chiều dậy làm… Chả có gì đặc biệt. Lúc đang tiếp nước cho một bàn phía trong khu thì nhỏ Ly lại đến… Nó thì quá quen với việc này nên kệ nhỏ…
– Anh ơi… – Vừa ngồi xuống đã gọi rồi hazzj… Gì đây không biết?
– Sao?- Nó tiến đến bàn nhỏ.
– Anh nói chuyện với khách như thế hả?
– Thì em cho phép anh nói vậy mà…?- Nó đáp lại thắc mắc của nhỏ bởi một cái giọng không quan tâm… Chỉ mong nhỏ chán mà không gọi nó nữa… Sợ rằng tiếp xúc nhiều với nhỏ này nó sẽ thích nhỏ mất… Tính cách nó rất dễ rung động mà… Nhỏ còn đẹp nữa.
– Uhm nhỉ em quên… Anh lấy em như cũ nha…?
– Giống hôm qua hay caphe?
– caphe anh ạ… Với bánh nữa.
– Ừ… – Nó bước vào quầy lấy đồ ra cho nhỏ… Xong quay đi làm việc.
– Anh ơi…!- Gì đây trời… Gọi gì gọi lắm thế… Còn ngân cái giọng lên nữa chứ… Làm mọi người đều chú ý đến nhỏ… Nó đến gần thành ra cũng lọt vào những ánh mắt đó…
– Sao em?
– Anh đàn đi… Em muốn nghe… – Nhỏ Ly ngậm cái thìa ánh mắt kiểu long lanh nhìn nó… Suýt thì bị mê hoặc bởi ánh mắt này… Nhưng nó vẫn tỉnh được…
– Bây giờ không được.
– Tại sao?
– Giờ đông khách, tý nữa. Rồi mới đàn được.
– Đi mà anh… Em muốn nghe.- cái phong cách cá tính sao giờ không hiện hữu nữa nhỉ… Thay vào đó là kiểu nũng nịu giống hệt chị khi đòi một thứ gì đó… Lạ thật… Nhỏ này bị đa nhân cách chăng? @@.
– Không… Thôi anh làm việc đây…
– Ơ…
Xong nó để nhỏ đấy có phần ngơ ngác… Chịu, giờ không chiều được… Bỗng chị ở đâu bước vào nhìn nó cười cười…
– Hihi… Nhóc tồ.
– Dạ chị.
– Chị vô bếp đây nhóc làm việc đi nha hihi… – Hơ có thế mà cũng phải báo nó… Hồn nhiên dễ sợ.
– Chị ơi em bảo này…
– Sao nhóc?
– Ai đóng viện phí cho em vậy?- mặt chị bỗng hơi ngạc nhiên rồi lại trở về với nụ cười đang hiện hữu.
– Hihi… Chị đâu biết đâu?- rõ ràng chị ở đó mà nhỉ.
– Em tưởng chị ở đó mà.?
– Uhm nhưng chị không có biết… Nhóc hỏi bé Ly á thôi chị vào đây…hihi.- chị chạy vô luôn @@ để lại cho nó một dấu hỏi to đùng trong đầu… Chắc chắn chị biết… Nhưng sao phải dấu nó… Có gì đâu, nó chỉ muốn biết ai tốt với nó thôi mà… Còn tự nhiên xui nó ra hỏi nhỏ Ly chứ… Vì cái tính tò mò nó lại ra bàn nhỏ để hỏi… Nhỏ đang ăn… Ngại thật…
– Nè… – Nó gọi khẽ.
– Sao anh?
– Hôm anh ở viện, em cũng ở đấy đúng không?
– Ừ, em tưởng anh phải biết rồi chứ.
– Vậy em biết ai đóng viện phí cho anh không?- Nó thấy nhỏ tỏ ra thái độ giống hệt chị…
– Không em không biết… – Nhỏ dường như cũng muốn dấu nó… Hazzj. Không hiểu luôn… Cái tính tò mò của nó tuy đến cực điểm rồi nhưng cũng không muốn hỏi nhỏ nữa… Tính nó vậy… Ai đã không muốn nói thì nó cũng chả ép làm gì… Ra sao ra… Nó không nói gì lẳng lặng đi làm tiếp… Khách đến đông nên mãi một lúc lâu sau nó mới được đàn và nhỏ Ly vẫn ngồi đấy, như một thói quen… Chắc nhỏ thích nghe guitar.
Nó ngồi phía trong quầy với cái tư thế quen thuộc… Cúi gầm mặt xuống… Tóc tai phủ kín hết cả… Dài quá rồi… Nhiều lúc muốn đi ra tiệm cắt tóc… Cơ mà không ra bao giờ nên không quen với lại cái gì trên đây cũng đắt đỏ khéo một lần cắt tóc bằng tiền ăn cả ngày của nó mất nên lại thôi… Dù vào cái thời tiết tháng mười dở dở ương ương này… Nhiều hôm nắng vỡ đầu ra, chết nóng ở đầu những vẫn phải chịu… @@. Hôm nay nó chọn bản Until you… Cái phong cách chơi nhạc không giống ai này của nó là do tâm trạng… Nhạc nước nào cũng được tùy lúc vui hay buồn… Nhưng thường thường thì là buồn nên nó hay chơi những bản nhạc lãng mạng để phù hợp với cái không gian và cảm xúc của nó… Đôi khi cũng nhìn trộm nhỏ Ly, lạ ở chỗ nhỏ cũng nhìn nó… Trên môi xuất hiện một nụ cười mỉm… Đáng yêu thật, tự lạ với chính mình rằng nó chỉ thích những đứa con gái để tóc xõa dài… Ấy vậy mà nó vẫn bị hấp dẫn bởi nhỏ Ly… Tại sao vậy nhỉ? Có thể đó là cách con người nó tự tạo ra một cảm xúc riêng cho những ai đã tốt với nó ư.? Khó nghĩ quá…
Bản nhạc này kết thúc… Nó cũng cất đàn vô bao… Tính phục vụ vài bàn nữa rồi báo chị nó về… Thật ra ca nó chỉ khoảng tiếng trước là nghỉ rồi nhưng về cũng chán nên nó muốn làm thêm… Riết thành quen… Chị biết nhưng cũng không nói gì, với lý do ” Nhóc ở đây đàn mới vui… Nhóc về sớm chán lắm…hihi ” đơn giản vậy thôi, tính chị hồn nhiên không suy nghĩ nhiều có sao nói vậy… Nên nó cũng muốn ở lại… Nhiều lúc đàn không thấy chị đâu nhưng thật ra chị trốn ở góc nào đó và vẫn nghe nó đàn… Chị nói vậy, nó cũng không hiểu chị làm thế để làm gì… Nhưng miễn chị vui là nó cũng vui… Nó quí chị… Đang loay hoay dọn dẹp mấy cái bàn khách vừa ngồi dậy với mớ suy nghĩ lùng bùng… thì nhỏ Ly tiến đến gần…
– Ủa anh không đàn nữa hả?
– Ừ.
– Sao vậy?
– Sắp về rồi.
– Vậy à?
– Ừ.- Nó chỉ nói chuyện với nhỏ một cách ngắn gọn nhất… Dù sao thì cái tính cách của nó chắc cũng đủ tạo lên một hình tượng trong mắt nhỏ rồi… Nếu giờ tỏ ra quá thân thiết với nhỏ thì cái hình tượng sẽ biết mất trong nhỏ… Và nó không muốn vậy… Con trai thì ai chả có một chút sĩ diện chứ.
– Anh này… – Nhỏ lại khều khều nó.
– Sao…?
– A…nh đi ăn với em đi… – Nhỏ có vẻ hơi ngập ngừng rồi cũng nói hết ra luôn… Nó rất ngạc nhiên… Tại sao không đâu rủ nó đi ăn nhỉ?
– Không… – Nó từ chối luôn… Một phần không thích với lại mấy cô tiểu thư này thì chắc không vô mấy quán lề đường đâu… Chắc chắn là không hợp với cách ăn uống của nó được… Quan trọng hơn cả là giờ nó biết quí trọng đồng tiền và muốn tiết kiệm mua xe máy… Chẳng nhẽ đi để nhỏ trả tiền chắc… Thôi kệ.
– Sao lại không…?
– phòng còn đồ ăn, với lại không thích ra hàng…
– Đi với em đi… Em mời mà… – chọc đúng huyệt sĩ nó rồi… Công nhận nó hơi khắt khe và bủn xỉn về khoản tiền bạc nhưng chắc chắn ai mà như nó thì thế nào cũng vậy thôi… Nhìn bố mẹ ở quê khổ để mỗi tháng gửi tiền cho nó… Rồi công việc… Cuộc sống sinh viên. Nó không cho phép mình ăn sang được… Phải tiết kiệm.
– Không cần… Thôi về đây.- Đeo bao đàn rồi ra lấy xe về luôn quên cả bảo chị… Nhỏ chắc có vẻ ngạc nhiên về thái độ của nó nên vẫn đứng tần ngần trong khu… Tưởng có tiền sẽ rủ được nó đi à? Dễ vậy, nghèo thì nghèo thật nhưng sống cũng có chút sĩ diện chứ… Nghe gái mời phát là đi luôn chắc thằng đó mất hết sĩ diện chứ chả đùa…
Đạp xe trên con đường HN vào buổi tối… Trời nổi giông… Mát thật… Khéo tý nữa trời đổ mưa cũng nên, nó nghe đâu bảo đang sắp có bão… Thời tiết miền bắc chán quá…hè với thu hệt nhau nóng và mưa nhiều… Đông xuân cũng vậy rét mướt và khô hanh… Về phòng mà nổi hết da gà… Dù gì cũng là giông mùa thu nên có vẻ hơi lạnh chút… Nó còn mặc áo cộc nữa chứ…
Nằm thở một lúc rồi vô tắm… Tắm xong ra làm mì ăn… Thời tiết này có bát mì thì cũng ấm bụng hehe… Dù có ngán đến tận cổ… Vừa mở cái đĩa úp bát mì ra hít một hơi thì bỗng…
– Cộc… Cộc.- Tiếng cửa phòng nó kêu như kiểu có ai gõ vào… Bên ngoài thì trời bắt đầu mưa rồi… Chỗ nó thì đường vắng lắm… Ai lại gọi cửa giờ này nhỉ… Biết bao ý nghĩ ma quái xuất hiện trong đầu nó, làm nó sợ…@@… Hay trộm cướp gì nhỉ, dám lắm… Mà chả có gì tự vệ… đang nghĩ nghĩ thì tiếng đập cửa bỗng to hơn…
– Mở cửa ra nhanh lên…!
Hả?? Cái gì vậy trời…?
Chap 40:
Giọng của nhỏ Ly…!! Sao nhỏ lại đến đây lúc này? Nó vội vàng mở luôn cửa ra… Trước mặt nó giờ là nhỏ Ly… Hai tay ôm chặt hai bên vai, chắc do lạnh, người ướt sũng… Tóc tai dính bết vào mặt vì nước mưa… Mặt tái mét… Thương nhỏ quá… Tự nhiên nhỏ đến làm gì cơ chứ… Việc gì phải khổ như vậy?? Nó đỡ nhỏ Ly vào nhà mà không nói một lời nào… Lẳng lặng dắt chiếc xe của nhỏ vô phòng luôn… Mưa càng lúc càng to… Tiếng rào rào rõ rệt phá tan cái không gian im lặng vốn có của tối HN… Mưa đem lại một không khí sảng khoái và mùi the mát… Nó thích trời mưa… Nhưng không phải lúc này vì nhỏ Ly… Nhìn môi nhỏ thâm lên vì lạnh mà người cứ co ro… Bản năng thằng đàn ông trong nó muốn nó ôm lấy nhỏ ngay lúc này vì trông nhỏ giờ rất yếu đuối cần che chở… Nhưng bản tính mất tự tin vốn có không cho phép nó làm vậy… Thành ra nó rất bực nhỏ…
– Đến đây làm gì…!- Nó hơi to tiếng, nhỏ giật mình, ngước lên nhìn nó… Nước trên mặt nhỏ giỏ xuống… Không biết nước mắt hay nước mưa nữa… Nhưng mắt nhỏ đỏ hoe…
– E…m rủ anh không được… Nên mang đồ ăn đến cùng ăn cho vui… Ai ngờ… Trời mưa… – Nhỏ lắp bắp… Người vẫn run lên vì lạnh… Nó để ý thấy tay nhỏ cầm theo một bọc gì đó. Nhỏ ngốc quá… Tại sao phải tốt với nó vậy chứ, tại sao phải tự làm khổ mình như vậy vì một thằng như nó chứ?… Chợt sống mũi nó cay cay… Nó giờ thấy hối hận với chính mình vì tự nhiên cáu giận với nhỏ… Nhỏ tốt với nó quá, hình ảnh nhỏ trong mắt nó giờ không còn là một cô gái kiêu kì mang nét cá tính quyến rũ nữa, mà là một cô gái đang run lên vì lạnh cần được che chở… Nó lấy lại bình tĩnh trước một mớ cảm xúc đang ngự trị… Dù cảm xúc đó thật sự là nó thích nhỏ mất rồi… Mong đó chỉ là cảm xúc nhất thời đối với ai tốt với nó thôi.
– Sao biết chỗ này mà đến…?
– Em hỏi cái Phương Anh đó hihi… Thông minh không… Em tìm một lúc ra liền… Đường hơi tối em đi một mình lên cũng sợ… Mà đến rồi gọi mãi anh mới ra… – Nhỏ phụng phịu… Xinh lắm.
– Bảo không cần rồi đến làm gì nữa…!
– Người…đâu… mà…bất…lịch… sự…hức… Không đi thì…thôi…hức… Còn về luôn… Không thèm… Nói gì… Hức…huhu… Thái độ gì… Dễ ghét quá vậy… Hức…hức người ta… Có lòng tốt… Đến…mà còn nói vậy nữa…hức… – Nhỏ khóc rồi… Mắt đỏ hoe nước mắt chảy ròng ròng… Chán thật… Nó lúng túng… Tự nhiên ngồi xuống bên cạnh ôm nhỏ luôn nhỏ thơm lắm mà vừa dầm mưa xong… Dù sao hai đứa cùng ướt… Nhỏ đang run… Nó cũng vậy… Nhưng do hai lý do khác nhau… Nhỏ run chắc vì lạnh và khóc… Còn nó thì vì sợ xen lẫn hồi hộp vì lần đầu tiên ôm con gái… Công nhận liều thật… Ngoài kia tiếng mưa vẫn ầm ầm như trút nước… Muộn rồi…
– Hihi… – Nhỏ bỗng cười rúc rích.
– Nay bạo ha… Ôm chị luôn hả cưng hihi… – Thôi chết nhỏ thay đổi trạng thái rồi… Ngại chết mất thôi
@@ còn chị nữa chứ. Nó tính buông ra thì nhỏ níu lại…
– Để yên…! Đang ấm mà hihi… – Ngại bỏ xừ ra… Yên gì được.
– Thôi thôi… Đang đói… – Một câu chả liên quan đến việc ôm hay không ôm.
– Ừ ha em quên…hihi- Nhỏ cũng rời nó ra… Mặc cho nó đơ đơ.
– Anh ơi…
– Á…h…ả?
– Phòng tắm đây hử…?
– Ừ.
– Có nước nóng không anh… Em muốn tắm… Lạnh quá…!
– Không… Để anh đun đã… – Đành đun cho nhỏ thiêu nước vậy… Trước giờ từ hè trời nóng nên nó cũng toàn tắm nước lạnh… Không sài nước nóng mấy giờ mới nghĩ… Kiểu này thì đến mùa đông là chết rồi @@.
– Vâng.- Nhỏ vẫn ngồi đó nhìn nó… Tiếng mưa bên ngoài không nhỏ đi… Còn bên trong phòng này thì không có tiếng động gì cả… Chìm
vào im lặng với hai con người hai luồng suy nghĩ khác nhau… Nước sôi, vào pha cho nhỏ…
– Em tắm được rồi đấy…
– Nhưng em ko có quần áo… – Quên mất… Không nghĩ đến… Thôi thì lấy nhỏ bộ quần áo của nó mặc tạm vậy… Một chiếc quần ngố với chiếc áo cộc chuột cắn vài lỗ ở bả vai…
– Mặc tạm đi nha…
– Uhm… Cấm không được nhìn trộm đó… – Nhỏ nhận bộ quần áo rồi quay lại lườm nó… Xong bước vô phòng tắm đóng cửa cái rầm…!@@.
Ngồi bên ngoài mà cái đầu thích suy nghĩ của nó lại bắt đầu hoạt động… Thật sự không thể tin nổi những gì vừa xảy ra… Sao nhỏ tốt với nó vậy? Sao phải dầm mưa để đến với nó? Tình cảm nó dành nhỏ là gì đây?… Hazzj, mà quan trọng hơn là có để nhỏ về tối nay không nhỉ?… Trong khi ngoài kia… Trời tối , đường vắng…lại mưa to nữa chứ… Nhỏ còn là con gái. Nên rất nguy hiểm… Khó nghĩ quá… Nó nhìn qua bát mì yêu quí của nó… Trương xừ nó rồi @@
Mãi lúc lâu sau nhỏ mới ra… Nhìn nhỏ buồn cười lắm… Hai tay cứ giữ cạp quần… Rộng thùng thình… Nó mặc còn rộng nữa là nhỏ… Mà quên, nhỏ này cao hơn nó thì phải @@.
– Có trun mà… Thắt vào việc gì phải giữ thế?
– Vậy ạ…? Em không để ý…hihi.- Nhỏ lại quay vô phòng tằm một lúc mới bước ra.
– Anh ơi ăn nha…
– Ừ ăn đi… – Nó tiến đến bát mì của mình… Nhỏ cầm bát mì đổ luôn xuống chỗ ống thoát nước @@… Xong quay ra lườm nó…
– Ăn cái kia… Không phải cái này…!
– Ơ…nhưng…?
– Nhưng gì… Anh phải ăn cùng em…!- Nhỏ quát.@@
– À…ừ được rồi…
Xong nhỏ lúi húi mở cái bọc ý ra… Bày… cơm với gà… Còn một đĩa gì xào nữa… Nhìn ngon thôi rồi… Nó đang đói nữa chứ…
– Anh ơi… – Mặt nhỏ tự nhiên xụ xuống gọi nó.
– Hả?
– Nó nguội rồi… – nhìn nhỏ nhăn nhăn trông buồn cười thật =)).
– Ừ… Không sao vẫn ăn được mà.
– Phòng anh có bếp không?
– Không.
– Thế anh đun nấu kiểu gì??
– Có đun nấu bao giờ đâu.
– Anh ăn mì suốt hả?
– Không… Chán quá thì mua bánh mì với cơm hộp về ăn.
– Eo ơi… Cái đồ lười… – Tự nhiên chê nó chứ.
– Kệ… Thôi ăn đi.
– Anh lấy bát đũa đi…hihi- Nó vào lấy… Phòng có một mình lên nó mua có một bộ… Thành ra giờ mỗi thứ chỉ có một cái @@.
– Em ăn trước đi… Anh ăn sau…
– Ủa… sao vậy anh?
– Có một cái bát với thìa thôi… Anh sống một mình mà… – Nhỏ bỗng nhiên nhăn mặt nhìn nó…
– Không biết… Anh phải ăn với em…!
– Ăn thế nào được…?
– Ngồi đây…!- Nhỏ chỉ chỗ bên cạnh nhỏ… Nó ngồi xuống… Xong nhỏ tự xúc một thìa ăn… Thìa tiếp theo nhỏ chìa trước mặt nó… Gì vậy trời @@.
– Há ra…!- Nhỏ dám ăn chung kiểu này với nó sao…?
– Ơ… Thôi… – Nó lúng túng.
– Mau lên… Em mỏi tay rồi đấy nhá… – Giọng nhỏ có vẻ cáu… Nó sợ…
– Anh…tự…làm được mà… – Nó vẫn run run… Nhỏ này bạo thế không biết.
– Há…!!!- Nhỏ gào lên… Nó giật mình… Đã thế, ăn thì ăn… Sợ quái gì… Nhỏ không ngại… Chả nhẽ nó ngại… Ăn luôn miếng cơm…
– Hihi… Ngoan… – Nhỏ thay đổi thái độ luôn… Xong vuốt mặt nó một cái chứ… Nhục không tả được… Cảm giác như là trẻ con bị nhỏ trông ý… Nó cứ im ỉm… Chả dám nói gì nữa… Ngộ nhỡ nhỏ lại khùng lên thì tiêu… Cứ thế nhỏ một miếng… Lại xúc nó một miếng… Lâu lâu còn quay sang nó cười cười chứ… Cho đến khi hết suất cơm… Nhỏ kều kều nó…
– Ngon không anh? Hihi…
– Cũng được.
– Nhờ ăn chung thìa với em đấy…hihi.
– Hơ… Có bệnh gì về răng miệng không vậy?- Nó trêu nhỏ… Thấy nhỏ thoáng đỏ mặt.
– Cái đồ… Đồ vô duyên…
– Một cách gọi khác của sự trung thực…
– Này thì trung thực này… – Nhỏ bấu vào hông đó… Đau chảy nước mắt… Vừa ăn xong nữa chứ…
– Ái… Đauuuu!
– Chừa chưa… Lần sau nói nữa không…?
– Không biết…! Ái… Đau…! Bỏ tay ra… Chừa rồi…
– hihi… Thế phải ngoan không… – Xong nhỏ xoa xoa vô vết bấu @@.
Nó đứng dậy… Không nói gì… Bê đống bát đũa kìa đi rửa điên thật… Nhỏ nhìn nhìn nó… Trông mắt lạ lắm, bộ chưa thấy ai rửa bát bao giờ chắc…
Rửa xong thì lại gần hỏi nhỏ… Vì giờ muộn rồi… Trời thì vẫn mưa to… Tính sao đây…
– Nè… Muộn rồi đấy… Có về không…?
– Không…
– Hả… Bộ muốn ở đây luôn chắc…?
– Ừ… Tối nay em ngủ đây… Giờ mưa chả muốn ra ngoài… – Phòng nó hay phòng nhỏ vậy trời @@.
– Ơ… Nhưng bố mẹ em… Không nói gì à…?
– Anh ko phải bận tâm chuyện đó… Tối nay chắc chắn sẽ ngủ ở đây cùng anh hihi… – Mặt nhỏ nhìn gian gian… Nó thì đỏ mặt lúng túng…
– Không được… Ngủ gì…
– Xì… Chỉ ngủ thôi… Đầu óc anh nghĩ linh tinh gì mà mặt đỏ lên thế kia… Đáng yêu quá…hihi.
– Thế không sợ anh làm gì em à… – Nó để mặt dê dê tính trêu lại nhỏ vì đang ngại quá…
– Có mà dám… Em tha không làm gì anh thì thôi… – Ôi trời ơi… Con nhỏ này hóa quỷ rồi… Đã thế làm gì thì làm luôn đê… Đây không sợ nhá =)).
– Ừ… Tuỳ.- Nhỏ không nói gì nữa ngồi hơ tóc xong vô đánh răng bằng bàn chải nó… Nó thấy vậy thì không đánh răng nữa lấy chai nước muối ra ngậm… Người đẹp gì mất vệ sinh… Đã ăn chung thìa còn sài chung bàn chải nữa @@.
– Không đánh răng thì tối nay khỏi ngủ nhé…
– Em dưới đất anh trên giường… Không lo.
– Em trên giừơng anh dưới đất chứ hihi…
– Ờ cũng được…
Xong nó bảo nhỏ đi ngủ… Ngại thật… Lần đầu chung phòng với con gái… Nó lau sạch sàn rồi trải tấm bạt cũ xong đè mấy cái áo lên… Tốt… Được chỗ ngủ rồi còn gối thì là sách trồng lên nhau… Nó nằm xuống.
Chap 41:
Tắt điện…phòng tối om…hơi khó chịu một chút vì không quen… Với lại tiếng mưa ồn quá làm nó khó ngủ… Không khí hơi lạnh do cũng gần đêm rồi… May mà trước về quê mẹ có nhét mấy bộ quần áo dành cho mùa đông vô balo lên nó lấy đắp tạm… Nhưng vẫn hở chân… Nó nằm co ro, trằn trọc nghĩ về nhỏ Ly… Nghĩ về từng hành động nhỏ dành cho nó… Từng cử chỉ… Tất cả đều rất mới trong tâm trí nó… Quá khó hiểu… Vẫn chỉ hai từ “tại sao”… Chả lẽ nhỏ thích nó… Không đời nào… Người như nhỏ việc gì phải chú ý đến thằng nhà quê lên tỉnh như nó chứ… Chán thật, tiếng mưa bên ngoài hình như không muốn dứt… Càng ngày càng to hơn thì phải… Không biết nhỏ đã ngủ chưa… Từ nãy giờ không thấy nhỏ cử động gì, vì giường nó cũ… Chỉ cần cử động chút thôi là sẽ có tiếng kẽo kẹt… Im thế này chắc nhỏ ngủ rồi… Đầu nó lại suy nghĩ… Chỉ về nhỏ Ly thôi… Không ai cả… Chính nó giờ cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa… Nhỏ thật kì lạ, lúc thì tỏ ra ghét nó… Lúc lại quan tâm đến nó một cách thái quá… Lúc hồn nhiên ngây thơ… Lúc lạnh lùng… Đôi khi lại cá tính năng động @@… Càng về đêm cái lạnh càng ngự trị lấy con người nó mặc dù đã đắp vài cái áo gió rồi…Tự dưng lại thấy lo cho nhỏ Ly, với chiếc vỏ chăn mỏng của nó liệu rằng nhỏ đủ ấm không nhỉ? Bứt rứt quá nó ngồi dậy ngó lên chiếc giường… Nhỏ nằm quay mặt vô trong lên nó không nhìn thấy… Nhưng cái dáng thì cong như con tôm rồi… Chắc lạnh… Nhỏ cao nên cái vỏ chăn của nó không đủ phủ kín đôi chân nhỏ. Nó lấy những chiếc áo gió mình đang đắp phủ lên tất cả chỗ nào hở trên người nhỏ… Nó chỉ biết làm vậy sẽ giúp nhỏ ấm hơn… Còn nó thì nằm không… Ít ra thế này còn đỡ hơn việc nhỏ dầm mưa mang thức ăn đến cho nó… Hơi rét nhưng nó chịu được… Bỗng tiếng giường kẽo kẹt phát ra… Chắc nhỏ trở mình… Thôi kệ phải cố ngủ vậy… Đêm rồi mà, mai còn đi học nữa… Nó nhắm mắt…
– Anh ơi… – Giọng nhỏ Ly gọi nó… Nó không trả lời…
– Anh… Ngủ rồi à?- Lại gọi tiếp… Gì đây trời…@@
– Ừ… Sao?
– Hihi… Ngủ mà trả lời được hả.
– Ừ… Ngủ rồi nhưng vừa bị gọi dậy.
– Thế hả… Thế anh ngủ rồi, vậy ai đắp cái này cho em nhỉ…hihi- Nó dưới sàn… Nhỏ trên giường nên không nhìn thấy mặt nhỏ… Nhưng nghe tiếng cười của nhỏ Ly có vẻ vui lắm… Không hiểu sao.
– Không biết.
– Xạo… Hihi.
– Ừ…
– Anh ơi…
– Gì?
– Anh lên đây nằm đi… Dưới đó lạnh lắm… – Bạo dữ vậy trời… Chỉ sợ nó không kiềm chế được… Nhỡ có chuyện gì thì chết…@@
– Không.
– Tại sao?… Anh đừng ngại mà… Không sao đâu.
– Không thích… Thôi ngủ đi.
– Anh… – Nó không trả lời nữa… Nhỏ bỗng thả áo xuống…
– Anh không lên thì em không cần…!- Giọng có vẻ hơi bực. Kệ nhỏ khùng.
.
.
.
Khoảng 1 2 giờ sáng gì đó mắt nó vẫn mở thao láo… Hết mưa rồi… Không gian chìm vào im lặng… Tiếng thở đều đều của nhỏ cho nó biết nhỏ đã ngủ rồi… Ngồi dậy lấy áo đắp cho nhỏ một lần nữa… Không cần mà giờ nhìn người cứ co ro phát tội @@… Nó không thể nào ngủ được… Lôi điện thoại ra nghịch… Danh bạ vỏn vẹn vài số… Nó dừng lại ở cái tên “Tâm kute”… Em giờ thế nào nhỉ… Sống tốt không… Nó nhớ em… Nhưng không phải tình cảm yêu đương mà là một thứ tình cảm gì đó buồn rười rượi nhen nhóm lên trong nó… Những dòng tin nhắn nó đã xóa chợt ùa về… Một năm sau mới được gặp em để thấy em thay đổi… Để em xứng với thằng nhà quê này hơn ư?… Liệu một năm sau nó có thể yêu em không… Khi bên cạnh nó bây giờ có những người con gái khiến trái tim nó rung động… Một người đang ngủ ngay tại đây… Căn phòng trọ nhỏ bé này… À… Nhưng cũng có thể Một năm sau gặp lại nó… Tâm sẽ không còn tình cảm gì với nó nữa… Nụ cười mê hoặc sẽ không dành cho nó nữa… Mà sẽ là dành cho một chàng trai khác, yêu em hơn… Không làm em khóc như nó… Có thể lắm chứ… Nó tự mỉm cười với cái suy nghĩ của mình…
Bất giác nó soi ánh sáng của chiếc điện thoại vô mặt nhỏ Ly… Người nhỏ trùm kín chăn với áo hở mỗi cái mặt… Nhỏ rất đẹp ngay ở trong lúc ngủ… Cho dù mái tóc đã che đi một bên mắt… Trông nhỏ ngon giấc lắm vì đủ ấm rồi mà… Có thể nó sẽ thay đổi… Vượt qua cái hoàn cảnh sống này để thử học tập thích một người xem sao…? Nó cũng thiếp đi cùng cái suy nghĩ đó với một tư thế ngồi dựa vô chiếc giường… Chắc do mệt quá ấy mà.
Sáng sau dậy… Mắt mở ra do bị ánh sáng chiếu vào, chói quá… Người nó mệt mỏi rã rời vì tối qua ngủ muộn… Còn ngồi ngủ mới chết chứ… Đau hết cả lưng… Nó chợt thấy nặng hai bên vai… Quay sang nhìn… Nhỏ Ly mắt vẫn nhắm nghiền… Hai cánh tay nhỏ quàng qua vai ôm lấy cổ nó… Hazzj… Giường nó thấp nên hôm qua tựa vào trồi cả cái đầu lên… Nhỏ này ôm làm gì không biết nữa… Nó ngồi vậy nhìn, nhỏ lúc ngủ đẹp thật… Hàng mi cong cong, môi thì mím vào hồng hồng… Cái mũi chun chun kiểu bị bắt lỗi ý… Biểu cảm dã man =)). Nó tính gỡ tay nhỏ ra thì thấy nó được đắp ngang người bằng tấm vỏ chăn… Vậy nhỏ đắp gì nhỉ? Ngó lên thì lại thấy cái dáng thu lu quấn mấy cái áo khoác của nó… Ngốc quá. Bỗng mí mắt nhỏ rung nhẹ…
– Mở mắt ra đi… Giả vờ gì nữa…
– Hihi… Anh biết hay vậy, không giả vờ thì sao biết từ nãy có người nhìn trộm mình hihi…
– Nhìn thẳng mặt luôn chứ trộm gì… Bỏ tay ra được rồi đấy, nghẹn cổ người ta giờ…
– Hihi… Đang ấm, không bỏ…
– Có bỏ không…?
– Không đấy… Ờ… – Nhỏ bướng. Nó ngồi dậy luôn… Nhỏ bị bất ngờ dựng cả người dậy… Tuột tay ngã xuống giường cái… Oạch…!
– A… Cái đồ…cái đồ…!
– Đồ cái bồ đựng thóc!… Dậy đi, làm bộ hoài… Anh phải đi học đây. Nó xem cái đồng hồ thì cũng gần đến giờ rồi… Chui vô VSCN. Để mặc nhỏ bên ngoài gào… Rú… Như con khùng…@@. Nhìn cái bàn chải đánh răng mà lại chột dạ… Thôi kệ, nhỏ dùng từ tối hôm qua rồi… Giờ khô chắc không sao đâu… =)). Xong thay luôn bộ quần áo trong đấy… Bước ra thấy mặt nhỏ nhăn nhó…
– Cần vệ sinh không…?
– Không cần… – Nhỏ ngồi thu lu như dỗi nó.
– Ờ thế về đi… Anh phải đi học đây.
– Không về…
– Ừ… Thế ngồi đây, anh khóa cửa… Trưa về anh mở cho.- Nó đeo cái balo ra khỏi phòng định khép cửa vô dọa nhỏ thì…
– Ơ… Này…Này!- Nhỏ đập vô cánh cửa… Giọng hoảng hốt…
– Sao…?
– Em… Về , anh nhớ đấy…hứ.- Nhỏ quay vô lấy bọc gì đó, hình như quần áo thì phải…
– Ừ… Có mấy bộ quần áo em mặc mất một bộ rồi thì phải nhớ chứ… Giặt xong nhớ đem trả nhé…
– Đồ đáng ghét…!!- Nhỏ hét to lên xong lườm nó… Trèo lên xe phi thẳng đi luôn… Làm mấy người đi bộ buổi sáng nhìn nó bằng ánh mắt dị nghị @@… Gì vậy trời… Ghét thì thôi… Ai cần quan tâm người ta rồi lại kêu ghét…
Xong nó khóa phòng đạp xe đi học luôn… Đường vẫn còn ướt vì trận mưa đêm qua… Trời thì âm u lâu lâu gió thổi mạnh qua các hàng cây làm những giọt nước trên lá giỏ xuống trúng gáy nó… Rùng mình…mà cũng lạ thật… Giờ này rồi mà cũng thấy vắng vắng… Chắc mọi người ngại bão không muốn ra ngoài…
Đến trường ngồi học đã thấy ông mãnh Tuấn đang ngồi đọc sách rồi… Nó dụi dụi mắt…
– Nè… Bữa nay thánh nhập hả?
– Nhập cái cục shit… Đang trong quá trình làm ông già sáng mắt ra… Yên cho tôi đọc đi.- Ơ hơ… Quên mất cái vụ này… Chắc thay đổi thật… Thôi thì kệ nhà người ta không quan tâm… Suốt buổi hôm ý cả hai thằng cùng ngồi học không nói chuyện với nhau câu nào… Hiếm có thật @@.
Tan học, nó về phòng lấy cây đàn yêu quí rồi sang quán luôn… Hôm nay vắng khách cả ở khu bên ngoài… Còn bên trong khu nó có đúng một người… Nhỏ Mi… Quái lạ nhỏ đến sớm làm gì thế nhỉ… Hay nhỏ định ăn rồi ngủ ngoài quán như nó… Không được, có mỗi cái giường xếp… Chả lẽ nhường nhỏ thì nó nằm đất hả…@@ đang đơ đơ thì nhỏ tiến lại…
– Hihi… M, cậu đến sớm thế?- Má ơi… Thảo nào hôm nay có bão… Nhỏ cười với nó mới ghê chớ, nó hơi sốc…
– À…ừ… H…ôm nào… Mình c…ũng đến tầm này mà.
– Ủa để làm gì vậy?
– À để ăn…rồi…nghỉ…ngơi ngoài đây luôn…
– Vậy à hihi… Mình cũng tính vậy nên hôm nay ra hơi sớm chút hihi… – Đấy biết ngay mà kiểu này chắc phải nhường cái giường xếp yêu quí rồi hix @@.
– À ừ…
– M này… Cậu ăn cái này cùng mình đi…hihi- Nhỏ chìa ra một túi bánh khúc.
– Ơ thôi… Cậu ăn đi, mình sang kia mua cơm được rồi mà.- Nó từ chối vì ngại.
– Khỏi… Ăn cùng mình đi, mình mua nhiều, tính rủ chị Huyền ăn mà chị không có ở đây… Cái này ăn nóng mới ngon… Giờ ăn không hết tý nữa không ăn được bỏ đi phí lắm…
– Thôi…
– Ngại gì chứ…hihi… Nè… – Nhỏ gỡ miếng lá ra đưa nó miếng bánh… Đã ăn chùa còn để người ta hầu nữa @@.
– Mình tự…làm được mà…
– Cầm lấy…!- giật cả mình, nó cầm luôn… Cắn miếng nhai nhai… Ngon phết =))…
– Ngon không?
– Ngon…
– Ngon thì ăn tiếp đi hihi… – Cười gì gian vậy trời, nhỏ bỏ gì vô bánh không ta… Nghi quá, cơ mà đói nên cũng chả làm khách nữa, nó chén liền ba cái rồi thôi luôn.