Đã Nhớ…Một Cuộc Đời!

23.10.2014
Admin

Chap 25:

Sáng sau ngủ dậy thì thấy nặng hết cả bụng, hóa ra thằng mãnh Tuấn gác chân lên bụng nó, thảo nào tối qua bị bóng đè, cái thằng mất nết này, đã đi ngủ nhờ rồi còn phá… Đang điên, nó đạp cho thằng Tuấn mấy cái, vừa để gọi, vừa để trả thù.
– Dậy dậy… Lên lớp ông ơi…
– Bố để con ngủ thêm tý nữa… – Quái lạ, mình thành bố nó khi nào nhỉ @@. Thằng này mê ngủ rồi.
– Thằng kia, mở mắt ra coi… – Nó vỗ vỗ mặt thằng Tuấn…
– Ơ ông M à… Sao ông lại ở nhà tôi?- Mặt thằng Tuấn ngu ngu, chắc chưa tỉnh đây mà.
– Nhìn lại xem nhà ai đi nhé…
Thằng Tuấn ngơ ngác nhìn xung quanh…
– Ấy chết tôi quên hehe… Phòng WC đâu ông…
– Trong kia kìa, có 1 cái bàn chải thôi, đừng dùng nhé…
– Không cần… Mồm anh thơm chán hehe.- Xong Thằng Tuấn hà vào mặt nó, mẹ cái thằng bựa…
– Cút ra mồm mùi như mùi cứt thế? Bộ hôm qua chú ăn cứt à?
– Mẹ ông nhá, thế thì tối qua có thằng ăn cứt với tôi đấy…
Nói xong thằng Tuấn vào WC, ra thì nó cầm luôn cái điện thoại…
– Khéo tôi phải về luôn ông ạ, Bà già gọi nhỡ mấy cuộc liền.
– Uhm, thôi về đi, không hai bác lo.
– À hôm nay tôi đuối quá, điểm danh giùm tôi nhé, tôi nghỉ…
– Ừ.
Xong thằng Tuấn phóng xe đi luôn, nó VSCN rồi ra làm gói mì ăn, căn bản là tối qua toàn ăn vã, thành ra giờ đói quá… Ăn xong nó lại lên lớp. Đạp vào để xe thì vẫn thế, một hàng xe máy, một chiếc xe đạp @@… Chắc nó cũng phải tích tiền mua một chiếc, vì đi đâu hơi xa một chút cũng cần, nhưng giờ thì chưa có tiền, thôi thì để sau…
Lên lớp chờ lão giảng viên vào, điểm danh hộ thằng Tuấn xong thì lại ngồi không, nó cũng không để ý gì lắm…Mà tự nhiên hôm nay có con bé xuống ngồi cùng nó, hình như nhỏ Linh thì phải.
– Bạn cho mình ngồi cùng đây được không? Trên kia ồn quá hihi…
– À ừ được… – Ông mãnh Tuấn ở đây chắc sốc quá, mà nhỏ Linh này không phải nhỏ có răng khểnh, mà nhỏ dáng đẹp da trắng cơ… Tuy không xinh lắm nhưng bù lại nhỏ có đôi mắt tây… Nó ngồi dịch vào. Nhỏ ngồi vào luôn… Chán thật, sáng sớm ngày ra đã ngồi với gái rồi, nhỏ thơm thật, mùi nước hoa hay sao ý, người thì mặc quần áo bó, hazzj… Thiện tai, làm nó không thể tập chung được… Nó đành dịch vào trong… Kệ nhỏ muốn làm gì thì làm. Nhưng là con trai mà, lâu lâu nó vẫn liếc nhỏ một chút, bỗng động phải ánh mắt nhỏ đang nhìn mình cười cười, nó ngại quá quay đi luôn…
– Cậu có vẻ ít nói nhỉ…?- Nhỏ bắt chuyện.
– Không, bình thường mà.
– Cậu tên gì hi?
– M…
– Nhà cậu ở đâu?
– HT.
– Chắc cậu mới lên đúng ko…hihi.- Nhỏ làm sao biết được nó lên đây trước cả tháng chứ, thôi kệ cứ trả lời bừa đi.
– Uhm.
– Hihi… Vậy lúc nào muốn đi chơi, gọi mình đi, làm hướng dẫn viên cho nhé…hihi… – Rồi nhỏ Linh liệt kê một đống các chỗ ăn chơi, vớ vẩn, đúng là tiểu thư… Nó chắc cả đời cũng không lui đến mấy chỗ ý mất , lên học có phải lên chơi đâu… Mà lạ thật, con gái HN đẹp, nhưng hay bị khùng hay sao ý… Chán chả thèm đáp nhỏ, nó quay vào quyển sách…kệ. Nhỏ nói chán chê, xong lại tám với mấy đứa bàn trên, thế mà kêu trên kia ồn @@.
Tan thì nó lại đạp xe về phòng, được cái hôm nay trời râm với có gió nên cũng mát, khí hậu miền bắc mà, dở hơi bỏ xừ, lúc thì oi nóng kinh khủng, lúc thì mát lạnh, nhưng quan trọng là có thể xảy ra cùng trong một mùa @@.
Đang đói mà nó lại ngán mì rồi, tiến đến xe bánh mì dạo gần đấy, mua cái bánh mì không về ăn với vừng vậy, hôm trước anh Cương qua, bảo mẹ nó gửi hai anh em, nhưng chắc vẫn chưa biết là nó chuyển chỗ, vì nó chưa báo, anh Cương có nói đến Tâm nhưng nó gạt đi. Chẳng có gì đặc biệt nên nó cũng không kể.
Về nhà rạch bánh ra đổ vừng vào ăn.Đúng là đói thì ăn cái gì cũng ngon lại còn vừng mẹ làm chứ, ăn xong uống cốc nước để nó nở ra trong bụng thì lo đến tối =)).
Rồi nó tính ra quán luôn, đỡ phải chiều ra, mang theo cây đàn đông khách lại ngại, với cả còn ngủ nhờ nữa.
Đeo bao đàn vào hơi cồng kênh chút vì người nó nhỏ… Đạp lên quán có một đoạn đường mà ai cũng nhìn như thằng lập dị.Đến quán thì thằng cu bảo vệ cứ hỏi hỏi, như là mới nhìn thấy đàn lần đầu ý, nó trả lời qua loa rồi vào luôn.
Vừa vào quầy thì gặp chị Huyền, cầm tách nước gì xanh xanh uống, trông lạ lạ…
– Chị…
– Uhm, nhóc đến rồi à? hihi… – Chị chắc cũng quen với việc nó đến sớm rồi lên cũng bình thường.
– Vâng.
– Mà đàn đây à nhóc hihi?- Chị bỏ cái tách xuống chọt chọt vào cái bao đàn.
– Thế chị nghĩ là cái gì…?
– Hihi…chị không biết mà, thấy người ta chơi trên tivi thôi.
– Uhm.
– Nhóc ơi…hihi, mở ra cho chị xem được ko?
– Xem làm gì, chiều chơi thì xem một thể.
– Nhưng chị muốn xem luôn cơ… – Chị Huyền mở to đôi mắt long lanh nhìn nó… Chịu thua luôn hazzj.
– Uhm.
– Hihi… – Nhìn cái mặt lau ta lau tau của chị mà nó thấy buồn cười, như trẻ con ý.
– Cười gì mà cười… Bộ mở đàn giữa quán hả?
– À hihi… Chị quên. Vào bàn trong kia nha.
Ngồi xuống bàn trong cái không gian tĩnh lặng của khu nó, đối diện là chị với ánh mắt tò mò… Nó mở cái bao đàn ra.
– Oa đen tuyền, đẹp ghê nhóc ơi, mà trông mới thế hihi… – Cũng phải thôi, nó vẫn lau chùi hàng ngày sau khi chơi mà…
– Uhm, em lau mà.
Chị đưa tay lên sờ sờ rồi gảy một dây đàn…
– T…inh… – Cái tiếng ngân trong trẻo âm khắp cái khu vườn lắc đắc vài vị khách của nó, thích thật.
– Ý… Nó có tiếng rồi kìa… Nghe vui tai ghê hihi… – Lạ thật chả hiểu bà này nghĩ gì nữa, chơi đàn thì phải có tiếng chứ =))… Hồn nhiên đến thế là cùng.
– Uhm, không có tiếng thì nó ra cái gì hả chị?
– Hihi… Chị quên mà.
– Thôi em vào ngủ nhé… Mà đừng có kêu nhỏ Mi gọi như hôm qua nhé chị.
– Sao vậy nhóc, thích còn giả bộ…
– Chị đừng kêu mà, em tự dậy được.
– Xí, chị biết rồi… Nhóc ghê lắm nha.- Chị bĩu bĩu. Gì vậy trời, ghê gì không biết nữa @@.
– Thôi thôi, em xin, em vào đây.
Kéo khóa bao cây đàn yêu quí vào, xong đeo lên người… Vô nhà kho, trèo lên ghế xếp ôm đàn đi ngủ… Không hiểu sao, trưa ngủ nhiều thế mà tối nó vẫn ngủ ngon được lạ thật, có khi là do mệt quá chăng.
.
.
.
Thời tiết mát mẻ thế này, đưa con người ta vào giấc ngủ sâu và thoải mái, nó cũng vậy, ngủ không biết trời đất ở đâu luôn @@. Cho đến khi một người vào đánh thức nó.
– M ơi… M dạy đi, đến ca rồi nè… – Giọng nói khác, không phải nhỏ Mi, hay chị… Mở mắt ra thì thấy nhỏ Yến đang nhìn nhìn nó…
– Uhm cảm ơn, mình dậy rồi.
– Chị Huyền bảo mình vào gọi cậu dậy… Thôi mình ra trước nhé.
– Ừ.
– Ủa mà cái gì cậu ôm kia?
– À đàn ý mà.
– Ủa cậu biết đàn à, mà sao lại đàn ở đây?
– Khu im quá, chị Huyền bảo cần thêm tý nhạc cho khu hút khách, thì mình muốn giúp chút thôi.
– Hihi… Trông thế này mà giỏi phết nhỉ… – Thế này là thế nào hả nhỏ kia?
– Uhm.
Xong nhỏ đi ra khỏi phòng, nhìn cái dáng đi của nhỏ mà nó buồn cười tỉnh cả ngủ… Nói thế thôi, chứ nó vẫn vào WC rửa mặt cho tỉnh thật chứ hehe.
Ôm cái đàn vào trong quầy, một vài vị khách và nhân viên có nhìn nó bằng ánh mắt ngạc nhiên… Trong đó có nhỏ Mi, tuy vẫn khuôn mặt lạnh băng đó nhưng ánh mắt vẫn pha chút tò mò… Mà quên mất, chưa xin lỗi nhỏ vụ hôm qua. Làm cùng quán mà để mất lòng thế thì chết… Nó tiến đến gần nhỏ, đang cúi lau cái bàn.
– Nè Mi ơi…
– Sao?
– Cho mình xin lỗi chuyện hôm qua nhé…
– Chuyện gì?
– Thì hôm qua mình không giữ được cái áo Mi làm giúp, cho sạch… – Có thể, đó là một lí do rất nhảm nhưng ngoài cái lí do đó thì nó cũng không tìm được cái lí do nào khác để nhỏ cạch mặt nó như vậy @@.
– Cậu giả ngốc hay cậu ngốc thật đấy M…??
– Ơ…?
– Thôi ra làm việc đi, mình giận gì đâu… – Điêu thế không biết, không giận gì mà từ hôm qua đến giờ mang cái mặt như sát thủ… Có lẽ nó nhìn khuôn mặt tăng động của nhỏ nhiều rồi nên không quen chăng?
– Ừ, mà cảm ơn sửa giúp mình cái áo nhé.
Nhỏ có vẻ không chú ý đến lời cảm ơn này của nó.
– Ừ, mà sao cậu mang đàn đến thế kia…?- Giờ thì cái tính tò mò hiện ra rồi.
– À, chị Huyền bảo khu này hơi im lặng, lên có chút nhạc cho khách họ đến nhiều hơn ấy mà, chị tính thuê người nhưng mình sợ tốn kém lên mình làm thử xem sao.
– Thế cậu biết chơi à…?- Không biết thì mang đi làm gì.
– Ừ, mình biết.
– hihi… Thế tý chơi nha- cười rồi , cười rồi @@.
– Uhm, vắng khách đã.
Thật sự ra mà nói thì khu nó cũng vắng, nhưng thôi thì có, nó vẫn đi chạy bàn, hôm qua toàn ngồi không, giờ cũng phải làm bù chứ… Nó để ý thấy một vài vị khách quen thuộc thường lui tới, hầu hết là học sinh cấp 3 vì quán này gần cấp 3 NTN mà… Một đám nữ sinh, toàn vào khu nó tám, phá tan bầu không khí, tĩnh nặng của khu vườn… Ờ thì tuy cũng không thich lắm nhưng họ là khách, chẳng lẽ đuổi ra ngoài kia?… Thôi kệ đi…
Mà chả hiểu sao từ lúc đi làm nó hay có nhiều suy nghĩ, hầu hết là về cuộc sống sinh viên này… Phải rồi, trong đó có một chút toan tính nữa… Nếu ai đã từng trải qua những sự thiếu thốn mà nó đã trải, thì chắc họ cũng sẽ có cùng cái ý nghĩ với nó thôi, hơn thế, giờ nó còn xa gia đình nữa, mọi việc đã khó giờ còn khó hơn… Chán thật.

Chap 26:

Công việc vẫn nhàn nhàn thế thôi, thật sự thì nó ngại nên cây đàn vẫn nằm trong cái tủ của quầy, với lại còn khách nữa chán thật, ít ra thì nhỏ Mi cũng đỡ đỡ rồi, không còn để mặt lạnh với nó nữa. Lâu lâu nhỏ Yến nhờ nó bê cái khay giùm vì một nhóm khách cùng vào…
– Nè M ơi…
– Sao?
– Hình như Mi ghét mình thì phải?
– Sao biết?
– Mình nhờ tý mà Mi cũng bảo tự đi mà làm… – Hazzj, cái con nhỏ xấu tính này… Chả hiểu cái thái độ như thế thì ai quí nhỏ nổi nhỉ.
– Không phải đâu, chắc là Mi đang bực chuyện gì á… – Nó vẫn bênh nhỏ.
– Uhm, chắc vậy hihi… Mà M không đàn đi, mình cũng muốn nghe.
– Thôi khách khứa này, còn tiếp chứ.
– Để mình với Mi được mà…
– Thôi thôi, bê ra đi…
– Uhm…
Nó quay vào quầy thì nhỏ Mi lại đến gần, chả hiểu nhỏ lại sao mà cái mặt nhăn nhăn…
– Cậu với Yến có vẻ thân nhỉ?
– Thân gì cơ?
– Thì cứ nói chuyện, tươi cười với nhau suốt…?
– Bộ cùng quán với nhau là không được nói chuyện , mà không cười thì mếu à?
– Không phải… Thế sao cậu hay giúp Yến vậy, chắc thích rồi à?
– Dở hơi à, cùng quán không giúp nhau làm việc thì phải thế nào?
– Thế sao không giúp mình?
– Có nhờ không mà giúp?
– Ừ hihi… – bắt đầu thấy gai gai người rồi, con nhỏ này lại cười được luôn @@. Xong nhỏ lại ra chạy bàn… Nó cũng vậy.
Khoảng xế xế, trong lúc nó đang đi trà thì chị đi vào trong, đằng sau là ba nhỏ, Chi, Phương Anh, với Ly… Đi uống caphe thôi có cần kéo cả đội đi không vậy trời @@.
– Hihi… Chào M- Nhỏ Chi chào nó.
– Uhm, chào.
– Hihi, chào bé phục vụ… – Con nhỏ Ly, con này mà không ở trong quán, thì tát cho phát rồi, biết bằng tuổi nhưng cứ gọi nó là bé với em… Bực thật. Còn nhỏ Phương Anh vẫn vậy, đẹp mê hồn trong cái khuôn mặt băng giá, nhỏ hôm nay có trang điểm hay sao mà môi đỏ thế nhỉ… Nhưng cái đôi mắt với ánh nhìn lạ lùng lướt qua nó cái rồi thôi, tuyệt nhiên nhỏ này không nói gì… Cả ba nhỏ đi qua nó để ngồi vào bàn… Chả hiểu xịt cái gì mà thơm dữ, chả bù cho nó người hôi rình vì mồ hôi…
– Dạ mấy chị dùng gì?
– Cho mình như cũ nha M…hihi.
– Cho chị như cũ nha em…hi- Con nhỏ Ly này, điên hết cả người, nhưng mà thôi chân phục vụ phải chịu.
– Còn chị thì sao?
– Caphe đen.- Vẫn cái giọng nói đó, sương giá trong trẻo từ nhỏ Phương Anh. Nó thì chả ưa gì hai con nhỏ này nên quay vào lấy luôn, thái độ của nó là vậy, có thể làm cho người đối diện khó chịu và cảm thấy nó không nhìn thấy người đó nếu nó cần… Và trong trường hợp này, nó cần với những cô tiểu thư đáng ghét này… Người đẹp, nhưng toàn thể hiện mình không đẹp… Mà thôi quan tâm làm quái gì, mấy nhỏ này vào cũng đã thu hút sạch ánh nhìn của bọn đực trong quán… Như thế thì cũng đủ rồi, toàn mấy thằng hám gái… Không thể phủ nhận, thấy gái xinh là nó không rung động, nhưng có chăng là nhỏ Chi thôi. Vì ít ra nhỏ hiền…
Qua mấy ngày thì nó cũng không thể quên cái như cũ của hai nhỏ kia được… Hai li caphe sữa, một li caphe đen được pha, nhưng người mang ra không phải là nó mà nhỏ Mi, không hiểu sao từ lúc mấy nhỏ kia vào thì nhỏ Mi cứ nhìn nó, đến lúc mang caphe lại đòi mang ra… Ừ thì thế cũng tốt, nó càng đỡ giáp mặt mấy nhỏ này… Tốt quá. Nhỏ Mi mang ra thì hai nhỏ kia cứ nhổm lên ngó ngó chả hiểu ngó cái gì, còn cái nhỏ Phương anh, tóc bạch kim vẫn chăm chú vào cái điện thoại.
Lúc khách ổn định hết rồi thì nó lại vô quầy ngồi lau cốc… Chả hiểu chị ở đâu đến, gọi nó.
– Nhóc ơi…
– Sao chị?
– Nhóc chơi đàn đi…hihi.
– Thôi hay để mai đi, chị… – Nó bàn lùi, vì ngại.
– Không được, nhóc đã bảo là sẽ chơi mà… – Mặt chị phụng phịu… Hazzj, thua rồi xinh thế này thì ai mà chịu được, nhưng nó vẫn cố gượng…
– Nhưng…
– Nhưng gì nữa, nhóc bảo chơi mà… Với lại cũng còn khách đâu…
– Rồi, thì chơi…
– Hihi… Chơi đi, chơi cho mấy đứa em chị nghe, chị cũng muốn nghe nữa hihi…
Nó lóc cóc ôm cái đàn lùi vô quầy vì ngại, nhờ chị kêu tắt giùm cái đèn cho không gian tối tối chút… Bỗng.
– Sau đây quán tôi sẽ có một người chơi đàn mới, giúp vui cho khu… Vì là lần đầu nên mong mọi người ủng hộ… – Giọng chị vang lên, không gian vì thế cũng im lặng, như để nhường chỗ cho nó, hazzj có cần phải trịnh trọng như vậy không, chỉ là chơi đàn thôi mà… Nó nhất thời lúng túng chưa biết chọn bài nào thì, chị đến gần nó.
– Bắt đầu đi nhóc…hihi- Mang theo hàng loạt ánh nhìn về phía nó, dù đã ngồi sát quầy, nhưng vẫn hở… Thôi thì chơi bừa đi… Nhạc beat bài beautiful in white của shane filan vậy.
Bài hát này thì nó đã được thằng Long cho nghe nhiều, nghe và thích… Đến độ tự tập đàn đoạn beat của bài cho hay cho thạo… Mà chị cũng nói vậy rồi thì nó phải cố gắng mà đàn thôi, có thể cách thay đổi phong cách này sẽ được khách họ thích thì sao?… Trong cái không gian im lặng của cả khu, của những vị khách dành cho nó, tiếng đàn của nó vang lên, nhẹ nhàng êm đềm của bản nhạc tình yêu… Thú vị thật, thậm chí bản nhạc này còn ảnh hường và tác động ngay đến nó- người chơi đàn, khiến nó như hòa vào bản nhạc…
– “Anh không chắc em có biết hay không
Nhưng khi chúng ta gặp nhau lần đầu
Anh đã rất bồn chồn
Anh chẳng thể nói được lời nào
Vào cái khoảnh khắc đó
Anh đã nhận ra một điều
Và cuộc đời anh đã tìm được mảnh ghép còn thiếu
Chỉ cần anh sống anh sẽ yêu em
Có em và ôm em vào lòng…”
Mỗi lần đàn mỗi bài hát làm cho nó mang nhiều cảm xúc khác nhau… Kì lạ thật? Tiếng đàn vẫn thế, lãng mạng trầm bổng theo từng phím đàn mà nó gảy… Nó thật sự muốn kết thúc bản nhạc này thật nhanh vì ngại… Nhưng không được, nó vẫn phải tiếp tục nốt giai điệu thứ hai… Nếu ngừng giữa một bản nhạc thì thật có lỗi với tác giả của bài nhạc đó, nó tự nhủ như vậy… Thật sự nó chơi đàn không phải khoe khoang, mà là niềm đam mê của nó… Niềm đam mê này đến với nó bởi sự cô đơn, nên thường thì nó hay tự đàn tự nghe, chứ không phải trước nhiều người như này… Thành ra nó rất ngại, cái tư thế chơi đàn của nó là cúi cúi xuống, không nhìn lên trên… Mặc dù rất mỏi nhưng, làm thế để tận dụng mái tóc dài, che đi khuôn mặt của nó, nó không muốn ai nhìn thấy… Cho đến khi bản nhạc kết thúc. Không gian vẫn im lặng, bỗng…
– Hú hú… Hay quá anh gì ơi… Dạy em với…
– Anh gì ơi bài nữa đi hihi…
– Anh gì ơi cho cho em số điện thoại đi hihi… – Ôi trời ơi, lũ nhền nhện cấp ba vẫn chưa về @@ sợ quá… Có mấy vị khách nghe xong cũng vỗ tay, làm nó cảm thấy vui vui… Chị ở đâu chạy đến, líu ríu bám tay nó, vuốt vuốt cây đàn…
– Oaaaaa nhóc chơi hay như nghệ sĩ ý hihi… – được thế thì còn gì bằng @@.
– Bình thường mà chị.
– hihi…
Ba nhỏ kia tiến đến chỗ nó…
– M đàn hay ghê… – Nhỏ Chi cười cười nhìn nó.
– Uhm…
– Trông thế này mà cũng biết chơi guitar cơ à? giỏi phết nhỉ cậu em… – Con nhỏ Ly đáng ghét nói. Nhưng nó kệ chả thèm trả lời, phận nhân viên thì phải lịch sự với khách, và im lặng để nhỏ gọi em, là nó đã lịch sự nhất với nhỏ rồi đấy. Mà lạ thật, nhỏ này thích mặc đồ rách hay sao ý, quần gì mà đầu gối rách te tua, hở cả đoạn chân trắng muốt… Thiện tai…thiện tai.@@ nhỏ này thì đẹp thì thật nhưng cái cách nói chuyện của nhỏ làm nó ghét không chịu được.
– Xí, còn kiêu không thèm trả lời chị à cưng, chị bắt đầu thích uống caphe ở đây rồi đấy…hihi- Điên thật.
– Thôi mấy con kia muộn rồi về thôi mày.
– Uhm về thôi… Mình về nha M…hihi. Nhỏ Chi cười cười.
– Uhm.
Nhỏ Phương Anh vẫn thế, chả nói gì vẫn im lặng, đi theo hai nhỏ kia ra ngoài, sau khi chào chị Huyền… Nhưng nó vẫn không hiểu cái hành động vừa nãy của nhỏ, lúc nó chơi đàn xong… Khi tiếng đàn vừa dứt thì nó để ý, nhỏ tự nhiên quay sang nhìn nó, nhìn rất lâu, có thể do ánh đèn quầy tối lên nhỏ cũng không biết là nó cũng nhìn nhỏ… Ánh mắt nhỏ Phương Anh lúc ấy rất lạ, buồn chăng?? Chắc không phải rồi…
Đi ra đến cổng thì nhỏ Chi lại chạy đến gần nó, gì vậy trời @@.
– Hôm qua mình nhắn tin sao M không trả lời?
– Máy mình hết tiền.
– Ủa vậy mà mình cứ tưởng, hihi…
Xong nhỏ chạy luôn ra cửa… Để lại nó với gương mặt ngơ ngơ chả hiểu gì hết @@.
Rồi tự nhiên nhỏ Mi với nhỏ Yến đến gần nó…
– M chơi đàn nghe hay ghê… – Hai nhỏ đồng thanh, xong quay ra nhìn nhau rồi đi chỗ khác luôn… Cái quái gì thế này? Khùng tập thể à… Nó mặc kệ, xin chị Huyền đi về vì muộn rồi…
– Mai lại chơi tiếp nha nhóc…hihi.
– Vâng… Thôi em về đây.
– Uhm hihi, nhóc đi cẩn thận… – chị quan tâm đến nó à? Cảm giác vui thật.
Đạp cái xe đạp cọc cạch trên khung đường đầy rẫy xe và tiếng còi… Về đến phòng thả cái bao đàn xuống, nó lại bắt đầu công việc hàng ngày, đi tắm, ăn và ngủ… Giờ thì còn ba gói mì thôi…
Đẩy cái cơ thể đầy mệt mỏi sau khi xem lại một chút sách vở xuống giường… Nó chìm sâu vào giấc ngủ.

Chap 27:

Những ngày sau đó thì cũng không có gì thay đổi nhiều, mọi việc và sinh hoạt cá nhân vẫn vậy thôi, sáng đi học chiều đi làm ngoài quán caphe… Nhưng được cái hai tuần sau, nghĩa là cuối tháng nó vẫn còn đủ tiền, hình như là 50 nghìn hay sao ấy, phải công nhận là nó tiết kiệm siêu thật. Dạo này thì nhỏ Mi cũng chả cười chả lạnh với nó nữa… Mà ông mãnh Tuấn hay đến quán đón nhỏ đi chơi nữa mới ghê… Chắc đang cặp với nhỏ, thảo nào thằng này cứ cảm ơn nó suốt. Thành ra nó cũng ít nói chuyện với nhỏ hơn… Đến quán gặp thì có vài câu xã giao rồi ai làm việc người ấy… Nhỏ Yến cũng vậy, ờ thì như thế cũng tốt, đỡ phải nói chuyện nhiều, nó thì không thích cái vụ này lắm. Chỉ có chị là vẫn vậy, hồn nhiên vui vẻ, luôn luôn tốt với nó… Nhưng cứ hơi một tý là… Nhóc ơi, nhóc à… Mà lộn cả ruột, cái gì cũng không biết… Xong đi hỏi tùm lum. Cái công việc mới của nó là chơi đàn ở quán cũng trở lên quen thuộc trong mắt khách, thường thì những khách quen lui đến nhiều hơn… Những đôi tình nhân cũng vậy, họ có lẽ cũng thích cái không gian ở khu nó sẵn, giờ có thêm những giai điệu nhạc nhẹ từ ghitar, thì sẽ lãng mạng hơn rất nhiều… Nhìn họ ngồi tựa vào nhau mà nó nhiều khi nghĩ đến chuyện có người yêu, nhưng giờ đi học hành thì yêu làm gì, đến lúc thi không qua được các môn thì lại buồn cho bố mẹ… Mà quan trọng là ai thèm yêu nó chứ. Được cái dịp cuối tháng phát lương thì nó được chị đưa một cái phong bì, mở ra là 2tr rưỡi… Sao mà nhiều vậy nhỉ…
– Chị ơi… Chị đưa nhầm lương cho em à?
– Sao vậy nhóc?
– Sao nhiều thế này?
– À nhóc còn chơi đàn thu hút khách nữa hihi… Coi như thêm chút thuê nhạc công đi…hihi
– Ơ nhưng…
– Nhưng gì cầm đi… Mà không được nói với mấy đứa kia kẻo, lại tỵ với nhóc á…
– Dạ vâng,
Thế đó, cái lý do củ chuối là chơi đàn cho quán mà nó được chị tăng lương, chị tốt với nó thật… Mà cũng lạ thật, 2 tuần nay. Nhỏ Ly hầu như hôm nào cũng đến quán uống caphe, chả nhẽ nhỏ thích caphe theo lời nhỏ nói thật sao? Lúc thì nhỏ đi một mình, lúc thì đi với nhỏ Phương Anh, trong mắt nó thì con nhỏ tóc bạch kim này như không tồn tại… Mà có khi trong mắt nhỏ cũng vậy, vậy lên nhiều lúc nó hỏi đồ uống còn không thèm ngước lên nhìn nó cơ mà, vỏn vẹn hai từ…
– Như cũ!
Ờ thì cũng đơn giản thôi, lại sữa và đen… Cái loại nước đen xì đắng ngắt được gọi là caphe này có gì ngon đâu, uống vào thì chả có “phê” gì như tên gọi cả @@. Chán ở chỗ là mỗi lần đến nhỏ đều bắt nó ra phục vụ cho nhỏ, nó không ra thì lại lôi quản lí lên… Chị thì cũng không sao, biết là đùa vui thôi nhưng mà nó ngại… Thành ra lúc nào cũng phải trà với caphe cho nhỏ, riết thành quen, nhưng nó kiệm lời với nhỏ này bằng một sự tiết kiệm nhất định… Chỉ là
– Chị dùng gì ạ?
– Như cũ em ơi…hihi.- Cười gì mà cười hả con nhỏ đáng ghét kia.
– Vâng… Thế xong quay vào lấy nước cho bàn nhỏ, lại ra quầy ngồi chơi đàn… Cứ mỗi lúc như thế thì khu lại im lặng, dường như đã thành một thói quen, dành không gian này riêng cho nó… Mà dạo này không thấy nhỏ Chi, cũng không thấy nhỏ nhắn tin sau cái đợt ấy… Nhưng nhắn thì nó cũng không trả lời được vì máy hết tiền rồi còn đâu @@…
Hôm sau lên lớp thì nghe thông báo lớp có tổ chức một phong trào nghiên cứu về các tỉnh thành, đứa nào cũng khoái vì được đi du lịch chùa không mất tiền mà… Thành ra đăng kí gần hết, nó nghĩ thế nào lại không đăng kí… Nó tính đợt này sẽ về quê vì được nghỉ một tuần liền, về xong thì tết mới có thể về tiếp… Nhớ gia đình quá rồi. Tan học về ăn cơm, nó cho phép mình ăn sang một bữa vì mới nhận lương mà, một hộp cơm… Đã lâu không được ăn cơm… Ngon thật.
Chiều lên quán cũng làm bình thường thôi, không có gì đặc biệt, định bụng làm xong, xin phép chị nghĩ một tuần về quê…
Đang chơi đàn thì có khách, mà hai nhỏ kia đang bận rồi, thành ra nó phải bỏ dở bản nhạc đang chơi để mà ra trà nước, mà khách không ai khác là nhỏ Phương Anh, mà hôm nay lại đi một mình, không đi cùng nhỏ Ly, lạ thật… Ngồi vào cái bàn mà ít người muốn ngồi ở gần như là giữa quán, nhỏ luôn vậy, lạnh băng cố hữu, thu hút mọi ánh nhìn ngoại trừ nó… Nó thì quen rồi… Mà hôm nay nhỏ mặc một cái váy đen chưa dài đến đầu gối, thế nên nhỏ ngồi bắt chéo chân…hazzj, chân gì mà trắng lại dài miên man… Thiện tai @@ nó phải tránh để không nhìn chằm chằm vào đó và đi đến bàn của nhỏ.
Vẫn với khuôn mặt lầm lì nhất có thể và vẻ mặt không quan tâm, nó đặt cốc trà xuống,…
– Chị dùng gì?
– Như cũ… – Lại thế rồi, người thì trắng mà khoái caphe đen, ngon lành gì mà uống, hình như nó ghét caphe… Cơ mà làm việc trong quán caphe thì phải chịu @@.
Nó quay vào bỗng…
– Đàn hay đấy, đàn tiếp đi nha… – Gì thế này nó có nghe lộn không @@ nhỏ này mở mồm nói quá ba từ, mà lại là khen nó mới ghê… Trời sắp sập rồi chăng… Nó lúng túng…
– Vân…g… – Ngoan thật, mặc dù biết nhỏ bằng hoặc kém tuổi thôi.
Xong lại đóng khuôn mặt bằng một lớp băng lạnh lùng, nhỏ quay xuống nghịch cái điện thoại đặt trên bàn… Vuốt vuốt… Mà lúc nãy mới để ý kĩ ánh mắt nhỏ, đẹp thật…Nhưng trong đó ẩn chứa một nỗi niềm mà nó không thể nào đọc nổi. Ơ cơ mà làm phục vụ quán thì quan tâm quái gì mắt khách…, quan tâm xem họ thấy ngon không thôi là đủ rồi @@.
Mang caphe cho nhỏ, xong nó quay vào quầy đàn tiếp, lúc ấy vắng khách nó còn đàn thêm một bản nữa, sau khi kết thúc bản nhạc tình yêu nhẹ nhàng ban đầu… Nó nghĩ rằng, suốt ngày nhạc buồn với nhẹ nhàng thế này thì có vẻ hơi trầm nhỉ…hay thay đổi chút xem… Nó gảy từng nốt đàn theo nhịp điệu bài hát I’m your…, vui nhộn, kiểu nhạc của bọn bên hawai ngồi đàn hát trên biển xong múa váy lá dừa ý @@ nửa trầm nửa bổng, nghe rất hợp tai… Là nó nghĩ vậy thôi chứ không biết người khác nghĩ như nào… Đôi lúc nó vẫn ngước nhìn lên, vì giờ cũng đã bớt ngại hơn rồi, khách họ cũng quen với cái mái tóc rủ xuống khuôn mặt của nó… Nó bắt gặp ánh mắt nhỏ Phương Anh, nhỏ đang nhìn nó, ngón tay thì cứ gõ vô mặt bàn kiểu như theo nhịp tiếng đàn ý, nhỏ cũng biết bài hát này chăng?… Nhìn nhỏ lúc đó xinh và đáng yêu lắm chả còn tý băng giá nào, đúng điệu bộ của chị mỗi khi vui, hồn nhiên… Nhưng khác chị ở chỗ, nhỏ có mái tóc bạch kim xoã dài…@@. Bắt gặp ánh nhìn của nó nhỏ trở về khuôn mặt như lúc đầu, lại ngó xuống cái điện thoại… Lạ thật ai làm gì nhỏ đâu chứ, việc quái gì cứ phải như thế nhỉ… Nó muốn thử nhỏ xem có để ý đến đoạn nhạc hay không… Đang chơi thì nó ngừng lại một chút, để xem thái độ nhỏ thế nào… Vừa hay bài này có đoạn ngân phải dừng lại ở đoạn cuối…
Đúng như nó đoán, nhỏ ngước lên luôn khi tiếng đàn vừa dứt… Đấy cứ thế mà còn giả vờ… Sau đó nó nhìn nhỏ rồi tiếp tục đàn, để ý thấy khuôn mặt trắng bóc của nhỏ hơi hồng nên, rồi lập tức quay xuống cái điện thoại @@. Khi hết bản nhạc thì nhỏ về luôn, ra dọn bàn cho nhỏ thấy cốc caphe đen còn nguyên, phí của thật… Đúng là đồ tiểu thư… Cơ mà cũng lạ thật, đến không uống caphe thì nhỏ đến và gọi ra làm gì nhỉ… Mà tại sao nó lại để ý đến nhỏ vậy??… Thôi thôi không nghĩ nữa…
Tầm này tuy chưa muộn nhưng cũng hết ca rồi, nó muốn về sớm , dọn dẹp với xả hơi chút, trước khi về quê…
– Chị Huyền, em bảo này?- Nó gọi chị khi ra quầy bên ngoài.
– Sao nhóc?
– Từ ngày mai chị cho em nghỉ một tuần nhé.
– Ủa sao không đâu nhóc lại nghỉ vậy?
– À, em được nghỉ học lên muốn về quê chơi, cả đi cũng mấy tháng rồi em chưa về.
– Uhm hihi. Không có người đàn nên chắc khu cũng không đông đâu… Mà quê nhóc gần đây hông?
– Dạ cũng gần.
– Chị về với…hihi- Her tự nhiên đòi về quê nó làm gì không biết @@.
– Thôi hâm, quê em có gì đâu mà về, chán lắm…
– Nhưng chị muốn đi… – Cái mặt chị xụ xuống, nó thì mòn đòn với cái chiêu này rồi nên giờ không dính nữa, tuy chị xinh thật.
– Thôi, chị phải trông quán nữa mà…khi nào nên em mang quà quê cho.
– Uhm, thôi vậy… Nhóc nhớ mang quà cho chị nha cái gì ăn được thì càng tốt hihi… – Chị giống Tâm, ăn hoài không béo @@, nhắc đến em mới thấy nhớ… Không biết gần hai tháng qua em sống như nào nhỉ, mà kệ chưa đến một năm mà… Nó không cho phép mình nhớ đến em nữa, mà em cũng không là gì của nó cả.
– Rồi, lúc nào cũng ăn, sắp béo như con heo rồi đấy.
– Ủa thiệt hả nhóc…?- Chị tròn xoe mắt nhìn nó, ôm cái eo xoay xoay… Điệu bộ buồn cười không chịu được =)).
– Đùa đấy gầy nhom à, đúng là lúc nào cũng sợ mất dáng…hazzj.
– Chứ sao, chị là con gái mà, hứ…
– Thôi em về đây.
– Uhm mà nhóc nhớ đấy nhá…hihi- Nhớ gì đây, nhớ cái câu trêu chị, nhớ mua bánh cho chị, hay là nhớ chị nhỉ?… Nó không biết.
Đạp xe về phòng, cũng không có gì ngoài việc nó muốn đi ngủ để mai có thể bắt xe sớm về quê nó… Chào HN nhé, tao về quê tao… Ở đây mày ồn ào quá… Tuần sau tao lại lên… =))

Chap 28:

Sáng hôm sau dậy sớm để kịp chuyến xe khách. VSCN xong xuôi, nó chỉnh đốn lại đồ đạc, những gì cần mang theo thì nó mang, những gì không cần thì nó để lại… Cây guitar của nó cũng nằm trong số đó.
Bước xuống đường phố vắng tanh buổi sớm của HN, thời tiết hơi se lạnh, cảm giác thu đã chớm lắm rồi… Cái không khí đó khiến nó thấy thoải mái… Bầu trời hơi le lói ánh mặt chơi của bình minh, chỉ khoảng một tiếng nữa thôi nơi đây sẽ trái ngược hẳn so với lúc này, sẽ ồn ào và náo nhiệt hơn… Hàng cây trên vỉa hè khẽ đung đưa theo từng làn gió nhẹ… Khẽ hít một hơi thật sâu để tận hưởng cái không khí hiếm có này của HN… Sau đó nó đi kiếm xe ôm… Cũng chẳng khó khăn gì, khi những người làm nghề này dường như chở khách 24/24 vậy… Cũng phải thôi, ai chả vì cuộc sống, không ai muốn mình khổ cả và nó cũng vậy… Đeo cái balo, rồi chèo lên chiếc xe wave cũ của một bác xe ôm có vẻ đứng tuổi… Nó đọc bác nghe tên cái bến xe nó muốn đến, để bác chạy… Chỉ Tầm mười phút là đến nơi vì đường vắng nên phóng nhanh Trả tiền cho bác xong, nó ngồi đợi… Cho đến khi chiếc xe khách đến.
Ngồi trên tuyến xe khách về quê. Như một thói quen sau khi soát vé, nó chọn cho mình cái ghế cuối xe, nơi mà ít ai muốn ngồi, thật sự mà nói thì cái bệnh say xe muôn thủa của nó khiến nó cần một nơi thoáng, dù cả ở trên xe… Nếu không muốn phun ra bất kì lúc nào
Ngồi được Tầm nửa tiếng người cũng đã bắt đầu nôn nao rồi, mà quên mất, hôm qua có bỏ quả chanh vô balo để chống say mà, nó mang ra giữ vào mũi ngửi… Cái bài thuốc này của nhỏ Chi hiệu nghiệm gớm… Tuy không giúp nó khỏi luôn, nhưng ít ra cũng tạo cho nó cái múi the the chua chua để thoát khỏi cái không khí bí bách trên chiếc xe để quá tải người là người này… Mà cũng khổ thật, mỗi lần xe xóc hay dừng lại là lúc nó suýt phun… may mà kiềm chế được, không thì bẩn xe người ta.
Ngó cái đồng hồ cũ đeo tay của nó, thế mà cũng gần 2 tiếng rồi, sắp về đến quê nhà rồi… Lúc đi lần đầu thì thấy lâu, đi lần sau lại cảm thấy mau về, lạ thật @@. Mà cũng không biết quê mình giờ sao nhỉ, đẹp hơn không?? Cái đợt nó đi là xã cũng có nhiều chính sách tốt, nhưng chưa kịp thực hiện nó xem, sau mấy tháng không biết thêm gì không đây?…
Chiếc xe đi một lúc lâu nữa rồi dừng hẳn lại trước khi xóc một cú trời giáng… Suýt phun cháo ở bụng ra, mẹ bố thằng tài xế không biết nhìn đường Đến quê rồi chăng, suốt thời gian ở trên xe nó cũng chả thèm hé mắt ra cửa sổ để nhìn đường như trước… Rút kinh nghiệm rồi, thành ra cũng không biết đã đến nơi chưa, mà lão tài xế cho dừng xe lại, một vài vị khách đang xuống…Nhoài người lên thì thấy luôn cổng trường cấp hai TT qua chiếc của sổ, đến quê rồi… Đúng lúc, khách trên xe xuống xong hết…
– Ấy ấy còn cháu mà đừng đóng cửa vội… Nó cầm lấy chiếc balo vội rảo bước trên phía cửa ra vào của xe, đi qua thì thấy thằng soát vé đang giữ cửa nhìn nó có vẻ khó chịu… – Ông chọc cho lòi mắt ra chứ ở đó mà nhìn
Xuống khỏi xe thì cứ như được sống lại vậy, sảng khoái thật… Cơ mà vẫn hơi nôn nao và choáng… Nó ngồi vào một quán cóc gần cổng trường, gọi một chai nước… Khoáng. Uống rồi súc miệng, trả lời những câu hỏi han của cụ già chủ quán… Lúc sau thấy có vẻ đỡ thì nó trả tiền xong đi về… Trường này cách nhà nó cũng không xa lắm khoảng 1, 5 km thì phải… Thôi thì đi bộ về, tranh thủ ngắm quê luôn… Mà ở nhà cũng có ai biết nó về đâu… Sự bất ngờ luôn tạo lên sự thú vị mà
Đi men theo con đường đất mà chưa được rải nhựa… Từng căn nhà san sát nhau, mỗi nhà lại có một gian hàng của riêng họ… Quê nó là thế, luôn có những buổi họp chợ sáng và chiều… Sáng thì ở chợ này, chiều lại chợ xóm bên… Giờ vẫn chưa muộn, thành ra vẫn còn phiên chợ… Qua khu trợ là những bãi đất ruộng trải dài, lúa ngô, rồi rau… Nông thôn chỉ thế thôi… Công nhận, gần trưa mà cái không khí ở đây vẫn như là của một ngày mới, khác hẳn trên HN… Mà ngoài khu chợ ra thì ở đây cũng chả còn nơi nào mà ồn ào nữa… Vui thật.
Qua cánh đồng thì đến xóm nó, cái ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, nhưng sống gần được hai mươi năm rồi thì làm sao nó có thể lạc được… Dừng chân trước căn nhà cấp bốn nhỏ của nó… Dường như chỉ muốn lao vào mà nói với bố mẹ rằng ” Con về rồi đây! ”
Nhưng mà nghĩ lại tầm này, bố mẹ đi làm chứ đâu ở nhà mà vào chào… Nhớ bố mẹ quá, chưa bao giờ nó xa gia đình quá ba ngày chứ đừng nói gì hai tháng… Mở cánh cổng nhà bằng gỗ đan ra, nó bước vô mảnh sân nhà nó mà tự nhủ, khi nào có tiền nó sẽ sửa lại…thay thế cái cửa này bằng một cái cửa khác chắc chắn hơn, để thế này thì trộm vào khuân hết @@.
Đang đứng, nhìn lại ngôi nhà thì một cái bóng trong vườn bỗng vụt ra…
– Gâu…! Gâu!… – A đây rồi, con milu…con chó mà nó nuôi từ lúc dứt mẹ…giờ sao to vậy trời… Đi lâu thế mà nó cũng nhớ mình, cứ quán quít bên chân mà liếm liếm… Vui thật, nhớ trước kia nhà nghèo… Đi đường bắt được hai nghìn sung sướng mua được quả trứng về làm để ăn… Thấy tội con milu còn bé nên chia vào cái bát nó một nửa… Con này nó rất khôn vì người cho ăn thường là nó. Lên chỉ cần huýt sáo miệng cái là ở đâu nó cũng chạy về… Gãi gãi cái đầu con milu… Con này cứ dúi cái đầu vào tay nó mà quẫy đuôi lia lịa…
– Ai đấy!- Bố ở trong nhà đi ra, quái nhỉ tưởng ông tầm này đi làm đồng rồi, cơ mà thật vui khi được gặp bố.
– Dạ bố…
– Ơ thằng M, mày về lúc nào? Mà sao lại về thế này, vào nhà…
– Vâng…
Vào nhà thì trông có vẻ khá hơn trước, để tý hỏi bố sau vậy
– Trường con được nghỉ lên con về một tuần chơi…
– Uhm, về là tốt rồi, cũng hai tháng rồi còn gì nữa…
Bố nó luôn vậy, bình tĩnh trong mọi tình huống, không tỏ ra gì nhiều ngoài ngạc nhiên…nhưng nó biết niềm vui đang hiện hữu trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông.
– Mẹ con đâu? Anh D nữa?
– Mẹ mày ngoài chợ bán hàng ý, còn thằng D đi làm ngoài xưởng rồi, nhờ cái chính sách hộ nghèo với cả thằng D cũng đi làm nên, nhà mình cũng khá hơn con ạ.
– Dạ vâng, mà bố không ra đồng ạ?
– Mày lú rồi à, tháng mười rồi còn ra làm gì nữa, gặt xong hết rồi, được mùa nên tết năm nay không lo gì nữa haha… Thôi vào nấu cơm đi…
– Con vừa về mà, bố nấu hộ con… – chán thật, vừa về đã bị bố sai
– Tao vả cho phát giờ, tao sai mày để mày sai lại thế hả… – Hú hồn thôi xuống thổi cơm.
Lọ mọ xuống cái bếp kiềng, tìm xoong để nấu cơm, ít ra thì thùng gạo nhà nó cũng đầy… Vo gạo xong, đặt lên bếp nhóm lửa mà thổi… Thổi hộc cả mồm thì nó mới lên lửa cho, mà ho sặc sụa vì dính khói do củi ướt… Con milu thì ở ngoài bếp cứ vẫy đuôi như vui vì thấy cảnh này… Ông lại cho bó rơm với mẻ riềng bây giờ chứ lị
Được lúc sau cơm chín, thì mẹ cũng về… Nhìn thấy nó mà mẹ ngạc nhiên, đánh rơi cả bó rau mà vào hỏi han…
– Sao mày đang đi học lại về thế này?
– Mà mày gầy thế hả con? Khổ, lên đấy trong như cái khung xương thế này?- Mẹ ơi, có khi mẹ còn gầy hơn con đấy…nhìn bàn tay trắng nõn nổi đầy gân xanh của mẹ mà nó suýt khóc, thương mẹ quá, cả đời mẹ chưa bao giờ qua được 40 cân, ấy vậy mà luôn thồ cái xe đạp cà tàng hàng lặng trĩu hàng hóa, chỉ vì gia đình bố nó, anh em nó.
Đỡ cho mẹ cái xe xuống rồi, kể chuyện với mẹ, mẹ cũng hiểu lên xuống làm rau với tráng mấy quả trứng rồi đi ăn cơm. Anh nó chiều mới về. Nhìn mâm cơm đĩa trứng, đĩa rau, bát canh mà sao thấy sang lạ thường… Chả như trước kia, đậu phụ luộc mới lạc rang muối… Canh thì là nước sôi, ấy thế mà đói mờ mắt vẫn phải ăn… Và những thức ăn đó đã nuôi sống nó được đến bây giờ… Ăn cơm thì cũng không có việc gì ngoài việc nó thưa với bố mẹ là đi làm và không ở với anh Cương nữa? Bố mẹ hỏi thì nó giải thích là trường mới chuyển cơ sở ra chỗ khác phải ở trọ, cả nhà nó là gia đình lao động nên cũng ủng hộ chuyện nó đi làm. Ăn cơm xong thì rửa bát, mà mẹ cứ hỏi han suốt, mẹ thương nó lắm, thương hơn cả anh nó. Vì nó giống mẹ hơn, ở cả làn da trắng bóc lẫn dáng người nhỏ, có thể vì lẽ này lên bố mới mê mẹ Rửa xong rồi đi ngủ. Để chiều còn đi thăm mộ chị.
(Chap sau tôi sẽ viết về chị của tôi, chỉ là quen biết nhưng tôi sẽ coi đó là chị ruột tôi… Một cô gái đáng thương, cuộc sống quá bất công với chị… Nếu ai tin và đồng cảm, xin hãy nói những điều tốt và an ủi, có thể chị sẽ biết… Còn nếu ai không tin thì xin đừng nói gì cả, vì thật sự, mất chị tôi cũng nhận thêm một vết khuyết trong tim mình rồi… Tôi không muốn phải nghe những lời xúc phạm đến chị từ bất kì một ai).

Chap 29:

Ngủ dậy, vào trong WC rửa mặt cho tỉnh ngủ, mặc một bộ quần áo nó coi là lịch sự nhất, cái áo sơ mi với chiếc quần jean cũ… Chải chuốt lại mái tóc dài rối bù… Mượn bố chiếc xe đạp để ra khỏi nhà… Xe nó để trên kia mất rồi…
– Mày vừa về đã đi đâu?- Bố đang ngồi hút điếu thuốc lá, hỏi nó.
– Dạ con đi thăm mộ chị…
– Uhm, đi đi rồi về sớm, chiều sang ngoại ăn cơm… Mẹ mày sang đấy làm rồi.
– Vâng…
Lọc cọc chiếc xe trên đoạn đường đất dẫn ra chợ… Nó dừng lại ở một hàng hoa, mua 10 bông hồng mà chị thích nhất. Loại màu hồng theo đúng nghĩa đen và cũng là con số chị thích, số mười, rồi mua thêm vài quả táo thứ đồ ăn mang lại sự gắn kết giữa nó và chị… Rồi vác xe ra thẳng bãi tha ma của làng… Nơi đặt mộ chị…
Ở đó luôn xuất hiện một không khí âm u vì ít có người, nhưng nó quen rồi… Kể từ khi chị mất, tháng nào nó cũng vào đây dọn dẹp hương khói và hoa… Nên cũng không lạ gì nữa.
Dừng chân bên ngôi mộ hình chữ nhật của chị, nó dọn dẹp lọ hoa, bát hương, đĩa quả, rồi thay những đồ mới mua vào, bẩn quá… Cũng phải thôi, kể từ lúc nó đi chắc chẳng có ai ra đây dọn dẹp cả, hai tháng rồi còn gì…
Xong xuôi đâu vào đấy nó ngồi lại nhìn bức ảnh con con của chị ở phần mộ, mà lòng đau như cắt, nước mắt nó rơi lã chã xuống bậc thềm… Những kí ức của nó về chị chợt hiện về…
” Hôm đó, lúc mới học lớp sáu thì phải… Một buổi chiều xong việc, mẹ dẫn nó sang chơi, lần đầu tiên ở nhà chị… Mẹ chị là bạn mẹ nó…
– A… Bà dẫn cháu sang chơi à, vào đây… – Mẹ chị, cô Thùy, một người phụ nữ tốt bụng nhưng bất hạnh vì người chồng bỏ hai mẹ con sang sống bên nước ngoài… Mời mẹ với nó vô nhà…
– Uhm… Thằng này mới lên cấp hai mà còn nhát lắm, không được nhanh như thằng lớn bà ạ…
– Mẹ chê nó ngay trước mặt người lạ, làm nó lúc đấy khúm lúm lấp sau lưng mẹ @@.
– Có gì đâu, để tôi gọi con Thủy xuống chơi với nó, lên cấp ba còn nhát không chơi với ai này, chứ đừng nói cấp hai… – Chị tên Thủy, lúc đấy nó mới chỉ biết vậy.
– Thủy ơi! Xuống đây mẹ bảo… – lúc sau thì chị xuống, đập vào mắt nó lúc này là một người con gái xinh đẹp với mái tóc đen dài mượt mà, nụ cười chị xinh lắm… Ít ra thì lúc đó cũng biết cảm nhận cái đẹp rồi… Nó đứng ngây đơ ra nhìn chị, nhưng không có ý nghĩ gì đâu nhé.
– Mẹ bảo gì ạ?- Chị cười cười nhìn nó rồi hỏi cô Thùy.
– Mày dẫn em ra ngoài kia chơi… Để mẹ với cô nói chuyện.
– Vâng…hihi, em là con cô D à?
– Vâng… – không hiểu sao nhìn chị là nó có thiện cảm ngay, không cảm giác người lạ chút nào…
– Thế thì ra ngoài kia chơi với chị nào… – Chị kéo tay nó đi ra vườn táo nhà chị… Nó và chị biết nhau như vậy đấy…
.
.
,
“- Em tên gì.- Chị hỏi nó.
– Dạ tên M á chị…
– Uhm hihi, chị tên Thủy… Em học lớp mấy?
– Dạ em mới học lớp sáu…
– Chị thì lên mười hai rồi, em kém chị sáu tuổi đó nha…hihi.
– Vâng…”
.
.
.
“- Mai lại đến chơi với chị nhé M… – Chị cất giọng nói trong trẻo pha chút buồn tủi lên khi nó được mẹ dẫn về.
– Vâng… – lúc đó thì có nghĩ ngợi gì đâu, thấy chị xinh với lại cho nó đồ ăn là thích liền á.
Từ chiều hôm đó, hầu như hôm nào nó cũng đến”
.
.
.
“- Sao chị lại thích chơi với em?- cái mồm đang nhai táo của nó hỏi chị.
– Vì chị không có bạn chơi cùng.
– Sao vậy chị?
– Chúng nó chê chị nghèo và chị không có bố… – Giọng chị như đang khóc.
– Thôi chị đừng buồn, em sẽ chơi với chị mà hihi… – cái giọng nói trẻ con của nó, an ủi chị.
– Uhm, chị chỉ cần M của chị thôi, chả cần bạn bè gì hết hihi… – Chị véo nhẹ vào cái má của nó ”
.
.
.
“- Lớn lên M muốn làm gì?
– Dạ em sẽ làm phi công để được bay…hihi- Cái ước mơ trẻ con của nó bị lãng quên khi học cấp ba.
– Chị thì lớn lên sẽ làm cô giáo dạy trẻ con, chị thích trẻ con lắm…hihi
– Vâng…
– Mà lớn lên M muốn lấy chị không?- Chị cười típ mắt quay sang nhìn nó.
– Lấy là sao ạ.- nó lúc ấy không hiểu cái khái niệm, lấy là như thế nào cả.
– Thì lấy chị làm vợ ý…hihi.
– Dạ có… Bố em kể là, hai người quí nhau, sẽ lấy nhau thành vợ chồng rồi sống sẽ hạnh phúc… Chị có quí em không?
– Có, chị quí M nhất luôn…hihi
– Vậy lớn lên, em sẽ lấy chị làm vợ em, mình sẽ sống thật hạnh phúc…hihi- Cái đầu óc non nớt của nó lúc đó chỉ nghĩ được có vậy… Nó quí chị vì hay cho nó ăn táo, thứ quả mà nó thích có đầy ở vườn nhà chị.
– Vậy thì M phải học thật giỏi nha, chị không lấy người dốt đâu hihi.
– Em biết rồi, em sẽ học thật giỏi… Chị nhớ lấy em nhé”…
“Đinh Ninh với cái ý nghĩ đó, nó luôn cố gắng học thật giỏi…
Buổi chiều của những hôm khác vẫn sang nhà chị chơi, nghe chị hát… Mà bài hát mà nó thích nghe chị hát nhất đó là bài… Ước gì…
“… Em đã sống những đêm trời có ánh trăng chiếu vàng
Em đã sống những bên ngoài kia biển ru bờ cát
Ước gì anh ở đây giờ này, ước gì anh cùng em chuyện trò
Cùng nhau nghe sóng xô ghềnh đá, ngàn câu hát yên bình…”
Giọng chị hay lắm, rất trong và luôn đúng nhạc, nó nghe hoài không chán…
.
.
.
“Có hôm đang bên nhà chị thì chị đi học về, mặt mũi tím đỏ… Nó hỏi thì chị bảo ngã xe, nó tin luôn… Nó đâu biết rằng chị bị lũ bạn cùng lớp đánh…vì quá xinh đẹp nhưng ít nói.
Trong lúc đang xoa dầu cho chị thì chị nói…
– M lớn lên không được học trường chị nghe chưa?
– Sao hả chị?
– Sau này M sẽ hiểu thôi… Giàu thì bị ghen, nghèo thì bị ghét…Nó lúc ấy cũng không để ý gì đến câu nói đó của chị vì không hiểu ý nghĩa… Đến lúc lên cấp ba, nó học tại ngôi trường đó, nó mới hiểu được, thành ra nó cũng giống chị, không bạn bè…
– Ai ghét chị kệ nó, có em quí chị là được rồi… Lớn lên em sẽ lấy chị mà hihi… Chị nở một nụ cười với khuôn mặt tím bầm, tuy thế nụ cười đó vẫn luôn đẹp.
– Uhm hihi.”
.
.
.
Ngày sinh nhật nó năm đó, ngày em chuyển đi… Chủ nhân của chiếc đồng hồ mà nó vẫn hằng đeo, chị đã an ủi nó rất nhiều… Giúp nó rất nhiều, do cái tính trẻ con, nhiều lúc bên chị nó không còn nhớ đến em và những lời hứa với em nữa…”
.
.
.
“Ấy vậy mà ông trời đâu có mắt, không… Không phải, trên đời này làm gì có ông trời chứ… Thật bất công, cho một con người tốt như chị… Cái ngày đen tối đó, chị Thủy của nó, trong lúc đi học về… Đã bị làm nhục bởi hai thằng ma cô trong xóm. Giọt nước trong trẻo và luôn tươi mát ấy, đã bị vấy bẩn bởi hai tên khốn kiếp… Chị thay đổi từ đó… Từ một con người xinh đẹp gọn gàng, chị trở lên rối loạn tâm lí… Nhiều lúc nó đến còn đuổi nó về cười điên dại như không nhận ra nó, mái tóc đen mượt luôn thơm mùi bồ kết trở lên rối ren , tàn tạ… Nó chỉ biết khóc và thương chị, đến lúc chị bớt mặc cảm và đi khám thì bác sĩ cho biết chị đã bị nhiễm HIV… Phải, căn bệnh thế kỷ đó… Đau đớn thật, cuộc đời thật tàn nhẫn khi xéo nát một bông hoa đẹp là chị…”
.
.
.
“Hôm cuối cùng nó đến thăm chị…
– Chị ơi, em M nè…chị ăn táo đi, em vừa bứt đấy.- Chị nở một nụ cười tươi nhưng nhợt nhạt.
– Uhm, chị cùng M ăn nha… – Chị cắn một miếng táo, nhai trông rất khó khăn.
– Chị ăn quả này cùng em nè… – thói quen của nó và chị khi ăn táo là ăn chung, đứa này cắn một miếng, đứa kia cắn một miếng…
– Không được, chị đang bệnh, sẽ lây M đấy… Khi nào chị khỏi bệnh nha…
– Vâng.
– M này chị sắp đi một nơi xa lắm để khám bệnh… M đừng buồn nhé.
– Vâng, nhưng chị phải về với em sau khi hết bệnh nha… Em còn phải lấy chị nữa mà…hihi
– Uhm, thôi M về đi… Kẻo mẹ chờ- Nét mặt buồn thăm thẳm của chị ở đó, mà nó đâu phát hiện ra.
– Vâng.
– À M quay lại chị bảo…
– Sao chị?- Nó chạy lại giừơng chị.
– Chụt!!… Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng chị thơm M, chị đi phải nhớ đến chị nha hihi…
– Sao phải lần cuối cùng, chị thích thơm em lúc nào chả được mà lại…
– Thôi về đi mai sang chị thơm tiếp hihi… M ơi, chị thích 10 bông hoa hồng màu hồng M nhé… – Nó chả hiểu chị nói gì, cứ lạ lạ sao ấy, chị thích thì nó sẽ tặng, có gì đâu.
Nó đi về mà không để ý đến tờ giấy xét nghiệm HIV ở giừơng chị, trong tâm chí nó bấy giờ, đây chỉ là một căn bệnh thường, chị đi chữa bệnh xong lại về với nó thôi mà…”.
.
.
.
“Đời đúng đâu hay được chữ ngờ… Chiều hôm sau đi học về, trong tay là sáu bông hoa hồng màu hồng, nó mót vỏ chai bán được tiền để mua, nhưng không đủ tiền nên thiếu bốn bông nữa là tròn mười bông để tặng chị…nhưng có còn hơn không…
Đang hí hửng với thành quả của mình trong tay thì nó về đến cổng nhà chị… Sao mà đông người quá, tiếng người hốt hoảng, kêu la… Sáu bông hồng của nó rơi xuống đất… lập tức, nó chạy vào nhà chị…
… Cái cảnh tượng đau đớn đó đã ám ảnh rất lâu, thật sự, nó không sao quên được…
Chị nằm trên giường, co giật, miệng sùi bọt mép… Mắt trợn trừng, nó muốn lao vào chỗ chị nhưng bị người ta giữ lại, khóc thét giẫy nảy để thoát ra…
– Huhu… Chị ơi, chị làm sao thế này chị ơi… Huhu… Bỏ ra!!… Chị ơiiii!” Chị uống thuốc trừ sâu để tự vẫn… Tại sao? Tại sao chị lại phải chịu một cuộc đời đau khổ thế này cơ chứ…
Tại sao, chị lại rời bỏ nó mà đi? Chị còn phải lấy nó mà?
Tại sao chị lại lừa dối nó?
Hàng loạt những câu hỏi tại sao được đặt ra trong đầu nó cùng những tiếng nức nở của hàng xóm láng giềng… Chị độc ác lắm chị biết không… Sao chị phải chọn cách giải thoát đau đớn như vậy chứ?… Ngày em đi chị an ủi nó, giờ chị mất thì ai an ủi nó đây… Những bông hoa hồng ngoài cổng đã bị ai đó đi qua và nhẫn tâm xéo nát…”
.
.
.
Ngày đưa chị về đất, nó khóc như mưa… Nó là người được bê di ảnh chị, cô Thùy thì ngất lên ngất xuống… Nhang khói, vòng hoa tất cả tạo lên một không khí đau buồn tang tóc… Mọi việc xong xuôi khi chiếc quan tài được lấp sau nấm mồ… Nó còn ngồi đó nhìn di ảnh chị… Vẫn nụ cười đó, nhưng sao giờ đây vô hồn, Thương chị mà nước mắt lại trào ra…
“… Ước gì em ở đây giờ này, ước gì anh được nghe giọng cười
Và hơi ấm đã bao ngày qua mình luôn sát vai kề
Em xa anh đã bao ngày rồi, nghe như tháng năm ngừng trôi
Đi xa anh nhớ em thật nhiều, này người yêu anh hỡi… ”
Giọng hát đó luôn văng vẳng trong đầu nó… Nếu có ước gì, thì chỉ mong đời chị không phải gặp những chuyện như vậy… Ước mơ làm cô giáo đó sẽ mãi ngủ yên trong đất…
“…hihi…chị em mình cùng ăn nha…”
“Chị có M rồi, không cần bạn bè gì hết…hihi”
“… Lớn lên M muốn lấy chị không?.”
.
.
.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật, nó phải chấp nhận một điều đau đớn rằng chị đã xa nó mãi mãi.
.
.
Chị ơi yên nghỉ nhé!
.
.
.
Cũng đã đến lúc phải về, nó sờ vào cái ảnh ở ngôi mộ của chị mà thì thầm…” Em nhớ chị lắm…”
Đó cũng là lí do mẫu con gái của nó thích luôn phải để tóc dài đen mượt, nó tìm thấy hình ảnh của chị trong đó… Một thiên thần với số phận đau khổ…
Dựng lại chiếc xe lên, nó đạp về nhà… Lần sau em lại đến… Nhớ rồi! Táo và mười bông hồng chứ gì?…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cái Bóng Cười
Sự Tích Chim Quốc
Có thấy gì không ?
Người đàn ông chân chính
Vẫn như cũ