Đã Nhớ…Một Cuộc Đời!

23.10.2014
Admin

Chap 19:

Giờ thì nó biết nhỏ không uống lộn thuốc mà bình thường
nhỏ toàn như vậy. Lắc đầu ngán ngẩm con nhỏ khùng, nó
vào kho lấy đồ, đang lấy thì, thấy chị từ trong bếp bước ra,
phồng mồm trợn má, hình như ăn phải cái gì đó:
– Em chào chị.
– Ứ…ứ…d…ào cóc… – Nhìn chị mà nó buồn cười nhưng
không dám cười.
– Ăn tham cái gì vậy… Nuốt hết rồi nói. Nhìn chị nhai nhai,
nhăn nhăn mà nó cứ nghĩ chị mới chỉ mười mấy, đáng
yêu thật.
– Ực…ực… Phù phù, còn miếng bánh bỏ dở phí lên chị ăn
nốt…hihi, ăn tham cái đầu nhóc á.
– Vâng…
– Mà sáng nay nhóc nhận lớp vui hôn?
– Không, ông thầy nói muốn ngủ luôn đó chị, chán òm, thế quán sáng khai trương sao chị.
– Hihi… Tốt nhóc ạ, toàn bạn bè người thân đến ủng hộ
thui, cũng có một số khách mới nhưng không có đông.
– uhm, em vào thay quần áo nha chị.
– Nhóc vào đi, trên cái móc treo trong kho á.
– Vâng.
Vào thay xong thì thấy cái bộ này cũng đẹp, mình mặc
trông ra dáng lắm, nhưng khổ nỗi cái chiều cao khiêm tốn, tt, hành ra như bơi trong áo, thùng thình thùng thình. Bước ra thì chị Huyền vẫn đứng đó:
– Trông đẹp hen, mà hình như hơi rộng thì phải… Để mai
chị bảo bé Mi sửa cho nhóc nhá… Nhóc tồ, hihi… Cao
ghê.- Bà này đụng vào nỗi đau của nó đây mà, lại còn
“cao” nữa chứ. Nó đánh trống lảng:
– Vâng mà em làm khu nào Chị?
– À ừ…chị quên, hôm qua tuyển thêm được vài người
nữa, thành ra cũng kín rồi, có một khu mấy người chê ít
khách sợ không có tiền típ, là vườn trong kìa, nhóc làm
không?
Sao lại không, nó thích mê ấy chứ, gần thiên nhiên, không
ồn ào, đúng không khí ưa thích của nó, lại ít khách đỡ
phải tiếp nhiều, bọn kia kém thật hehe…
– chắc nhóc không thích à, hay để chị đổi cho nhóc chỗ
khác nha.- Chắc chị thấy mặt nó ngơ ngơ ra.
– Dạ không đừng chị, em thích mà, chị cứ để em làm trong
ấy.
– Ủa thiệt hông đó nhóc?
– Thiệt mà, trong đấy ít khách với lại cũng yên tĩnh, em đỡ
phải chạy nhiều.
– Hihi… Khôn ghê hen, thôi nhóc vào làm đi, chị ra xem
mấy đứa làm ăn như thế nào.
– Vâng chị.
Chị đi ra ngoài, nó ngồi lại phía trong, khu giờ không có
người mấy, thôi kệ, để ý ai kêu gì thì ra, nó vào quầy nói
chuyện với anh pha chế, chắc chị tuyển rồi, mà hôm qua
anh không có lên. Anh cũng thân thiện, nói chuyện dễ gần, cũng hỏi han nó này lọ… Nói chuyện một lúc thì biết anh trước làm pha chế trên một quán bar, giờ về làm cho quán chị Huyền… Xong thì nó lại trở về cái khu của nó, kê lại bàn ghế, giờ thì khu hết khách rồi, chắc chiều tối mới
đông. Nó chọn cho mình một cái ghế khuất sau của kính
nhìn xung quanh quán, để ý thấy quán nó nữ thì nhiều mà
có mỗi ba thằng đực kể cả nó, chắc tụi kia làm sáng.
Ngoài nhỏ Mi ra thì cũng có một con bé trông xinh phết.
Hình như ở cái nhóm tối qua, vì trông quen lắm, nó ấn
tượng với nhỏ này là vì nhỏ lùn hơn nó chắc chắn luôn,
nhìn thấy rõ, hehe nhỏ chắc tầm 5mấy là cùng… Chứ như
chị, thì ghê, mong sau này nó cao thêm một chút nữa, đến
nhỏ Mi còn cao bằng nó chứ chả giỡn @@… Đang thẫn
thờ với dòng suy nghĩ với mấy đứa con gái hiện hữu
trong đầu thì, có một bàn tay đập lên vai nó:
– Nè nè nhóc ơi… – Nó giật mình quay ra, hazzj hóa ra là
bà Huyền.
– Ơ…d…ạ…?- Nó ngơ ngác.
– Hihi, làm gì mà giật mình ghê vậy… Chắc có tật giật
mình à nhóc con, đang nghĩ bậy hử…hihi?
– À không, em cứ tưởng ma gọi, giọng nghe như từ cõi
khác ý.
– Nhóc này, muốn chết hả?- Xong chị véo vào tai nó.
– Au… Không, em có muốn đâu? Mà sao chị không ra
ngoài kia vào đây làm gì?
– Ak, thấy có người ngồi mình chán quá vào nói chuyện
cho họ đỡ buồn á?
– Thì em cũng thấy chị ngồi có một mình thôi mà?
– Ừ thì, thế mới vào đây nói chuyện với nhóc nè hihi…
– Tưởng có lòng tốt sợ em buồn chứ…
– Xí…tưởng bở ghê hôn, ai thèm quan tâm mấy người chi
cho mệt?
– Có mỗi một người, đâu ra mà mấy hả chị.- Lại ngơ ngác
tiếp.
– Ui nhóc đúng là tồ thiệt mà, trong Nam người ta hay nói
như vậy hết á… Hihi.
– Thiệt hả, em biết đâu.
– Hihi… Mà nãy giờ chị biết nhóc nhìn gì rồi nha nhóc
con… Bé người mà ghê lắm nha.- Nó chột dạ.
– Thì nhìn quán với khách chứ nhìn gì nữa?
– Thiệt hông?- Chị nheo mắt nhìn nó.
– Thiệt mà.
– Bé Mi xinh không nhóc?
– Xinh chị ạ, mỗi tội cười vô duyên quá… – Thôi chết rồi, nhỡ
mồm…
– Hihi, biết ngay mà, chối nữa đi nhóc, nhìn bé Mi còn giả
bộ.- Mất hình tượng quá.
– Hihi… Mà hôm qua chị tuyển được người mới hả?- Nó
đánh trống lảng với chị
– Xí… Biết rồi còn hỏi hả cưng, tính đánh trống lẳng hả?-
Sao bà này khôn dữ vậy trời.
– Đâu có đâu, thì em thấy mấy đứa lạ lạ, mà con gái hết á?
– Uhm, có mà, trong nhóm hôm qua mới tuyển có một bé
xinh lắm nhé nhóc hihi…
– Ai vậy chị?
– Khiếp, nhìn cái mặt háo hức gớm không kìa?
– Tò mò chút không được à?
– Thì bé mặc áo trắng thấp thấp kia kìa nhóc…hihi, trông
baby dễ sợ luôn đó nhóc.- Chuẩn luôn nó đoán trúng
phóc, nhỏ này dễ thương thật.
– Tên gì vậy chị?
– À bé ý tên Yến nhóc ạ hihi… Tính tìm hiểu à, ghê nha.
– Thôi thôi xin chị đấy, đi ra ngoài kia quản tụi nó đi kìa.
– Hứ từ từ đã nào, mai nhóc phải để một cái hồ sơ thông
tin của mình cho chị nhá.
– Để làm gì ạ?
– Thì quản lí phải biết chút thông tin kiểu họ tên đầy đủ
hay tuổi tác, ngộ nhỡ nhận người chưa đủ tuổi lao động
thành ra bóc lột à, hihi… Mọi người nộp hết rồi mình nhóc
thui á.
– Rồi rồi, đi ra đi không ngoài kia loạn á.
– Hứ dám đuổi chị à, định ngồi một mình ngắm mấy bé
ngoài kia chứ gì hihi…
– Đâu có đâu, toàn nghĩ linh tinh.
– Xí, thôi chị ra đây.
– Vâng… – Chị đi ra, xong tự nhiên quay vô:
– À mà nhóc ơi.
– Gì nữa, sao chưa ra?
– Nhóc cho chị số điện thoại đi, tiện liên lạc hihi…
– Rồi đây.
Chị lấy xong rồi đi ra quầy. Lúc sau cũng có vài khách
đến, nó chạy trà với đưa nước, vì trước làm ở quán ăn lên
cũng quen, được cái nhanh nhẹn, tuy khách vắng nhưng
có mình nó lên cứ phải chạy liền lúc, xong xuôi mới nghỉ
được. Nó xin chị Huyền làm luôn ca kế tiếp vì nghĩ tối về
cũng không làm gì cả. Đến tối thì mới đông, khiếp thật, cái
chỗ nó được cái yên tĩnh với đèn ít, thành ra bao nhiêu
đôi vào uống nước với tâm sự làm nó chạy lung tung hết
cả lên, bây giờ bọn ca chiều về rồi bọn ca tối đến, nhưng
chả hiểu sao nhỏ Mi vẫn chưa về đôi khi còn vào giúp nó
nữa, nó cũng chỉ biết cảm ơn. Dù sao đây cũng không
phải là ca của nó chỉ là rảnh thì giúp quán thôi, thành ra
nó muốn về cũng được, đợi vãng khách tý nó cũng bảo
chị Huyền đi về, tầm này cũng muộn, chắc về làm gói mì
tôm rồi đi ngủ.
Dắt cái xe ra cổng chào anh Vinh, đạp xe về, tối nay đẹp
thật, mát mát lại còn nhiều sao nữa, chắc mai lại nắng to.
Về đến phòng, nó tắm giặt rồi ăn mì. Ngồi chơi đàn chờ
tiêu bụng chút, rồi đi ngủ. Lại hết một ngày.
.
.
.
Sáng sau dậy thấy hơi ê ẩm chút, chắc hôm qua chạy đi
chạy lại nhiều. VSCN xong nó đi học luôn vì dậy hơi muộn
không kịp ăn sáng.
Đến lớp cũng chả có gì đặc biệt. Lại thui thủi xuống cái
chỗ cuối lớp, Thằng Tuấn thì nó đến từ bao giờ rồi, khéo
cả lớp này mình thằng này biết nó mất. Ngồi học mà ông
con Tuấn cứ chỉ trỏ, nhận xét con này con kia, bố cái
thằng mê gái… Nhưng mà thằng này cũng thuộc dạng đẹp trai, mà trông cũng công tử nữa, chắc gái mê đầy, chả bù cho nó đã gầy còn lùn mẩu, hazzj nản…
Tan thì nó đạp xe ra chợ gần đó mua phần cơm, dạo này
ăn mì nhiều cũng ngán với lại không có rau. Ăn xong làm
cái hồ sơ cho chị Huyền rồi ngủ, chiều lại dậy xuống
quán. Dắt cái xe đạp vào mà anh Vinh cứ bảo:
– Để anh dắt hộ cho.
– Thôi em cũng là nhân viên chứ có phải khách đâu.
Anh xuôi xị cho nó dắt, vào chào hỏi mọi người xong rồi đi
thẳng vô kho lấy đồ. Đến khu thì lại vắng khách như
thường, nhỏ Mi vẫn thế, cười cười nhìn nó, sợ thật. Còn
nhỏ Yến lau lại mấy cái bàn nước…Nó để ý chị Huyền gọi
cho ai đó, xong chị đi khỏi quán luôn, nó thì kệ, xong cứ
ngẩn ngơ nhìn quán, tiếng nói, tiếng nhạc, tiếng nước…
Tạo cho quán một vẻ thanh bình, riêng khu vườn của nó
hoàn toàn tĩnh lặng, trái với không gian ngoài kia…
Lúc sau chị Huyền về, nó nghe thấy tiếng chị:
– Vô đây mấy con mắm, chị ra mở quán mà khai trương
không thấy đứa nào là sao?
– Thì bọn em bận học mà.- Một giọng nói tinh nghịch rất
quen.
– Uhm, thôi vào đây cho thoáng mấy đứa.
– Dạ.- Chị dẫn theo ba đứa con gái vào khu nó, Một đứa thì
xinh cắt tóc ngắn ngang vai quần áo trông có vẻ rất cá
tính, mặt thì hiện hữu một nụ cười, một đứa thì phải nói là
đẹp, nhỏ này mặt lạnh băng cao nhất nhóm đó có giày cao gót chắc 10cm mất, nó ấn tượng với nhỏ là mái tóc dài tới eo nhưng nhuộm màu gì trắng vàng sáng lắm, đúng như tây vậy. Còn lại thì… Nó giật mình, mái tóc đen óng mượt, đôi mắt nâu tinh nghịch, dáng vẻ đầy đặn dễ thương…
Phải!
Không thể tin được… Đó là nhỏ Chi!!

Chap 20:

Nghe tiếng chị Huyền dẫn mấy đứa vào khu mình, nó chạy vô quầy lấy trà như bình thường, ngờ đâu lại thấy nhỏ Chi…hazzj, cái HN này tuy lớn mà nhỏ thật @@. Nó cứ tẩn ngẩn trong quầy chưa muốn ra, mà nghĩ lại việc gì phải thế nhỉ, cứ ra như bình thường, dù sao người ta cũng là khách mà, chắc gì nhỏ Chi nhớ nó là ai? Đang độc thoại nội tâm thì bà Huyền đi vào:
– Nè nhóc, làm gì mà ngơ ra vậy? bị mấy đứa em chị hút hồn rồi à…hihi?- Cũng phải thôi, mấy nhỏ cùng đẹp thế này mà ở gần thì khéo khi đọc hết quyển kinh bồ tát nhìn mặt mấy nhỏ xong quên luôn cái quyển mình vừa đọc là gì cũng nên? Nhất là con nhỏ Tóc trắng trắng vàng vàng (sau này mới biết là bạch kim @@), nhỏ có một sức hút cực mạnh với nó, từ trước đến nay nhuộm tóc thì nó thấy nhiều cơ mà chưa thấy ai nhuộm hết sạch như nhỏ, nhất là với mái tóc dài quá eo. Nhưng kệ, nhuộm là nhuộm, đẹp cứ đẹp, nó chả thích, kiểu này chắc là ăn chơi đua đòi thôi.
– Nè nè tỉnh chưa,…hihi?- Chị Huyền quơ quơ tay trước mặt nó… Cái bà này, như đúng rồi ý.
– Làm gì thế, tránh ra cho em đi phục vụ nào, tỉnh mới đơ cái gì?
– Xì, tưởng chị đây không biết hử, mặt đỏ chót rồi kia, trông xinh quá…hihi?
– Này nhá… Dẹp ra nhớ, tôi không có giỡn với bà à nha.
– Hihi, nhóc hâm, mê quá còn giả bộ… Mà cấm nhóc gọi chị bằng bà nha, trông chị già lắm, hử?- cái mặt trẻ con lại bắt đầu xụ xuống.
– Thôi xin người, cho em ra, tính để mấy nhỏ kia chết khát hả? Đang trong khu em đó.
– À…uhm chị quên, hihi… Ra đi chị làm mối cho, em chị hết đó hihi.
Nó bê khay trà ra, bà Huyền lóc cóc chạy theo… Ra đến nơi, nhỏ Chị với nhỏ tóc ngắn cá tính đang nói chuyện với nhau, còn nhỏ tóc bạch kim thì im lìm, khuôn mặt không chút cảm xúc ngó ngó cái điện thoại. Giờ mới để ý, chả hiểu sao nhỏ tóc ngắn ăn mặc cái kiểu gì, áo cộc bò, quần cũng bò, cơ mà bó sát… Nên… Tội lỗi… Quá, mà quần nhỏ còn có bao nhiêu vết chém tả tơi ngang ngang, hở cả da đùi trắng phau ra. Ăn mới chả mặc , rách còn hơn cả nó (Mãi sau mới biết mốt @@), ra đường thế này chắc đốt mắt người đi đường quá. Còn nhỏ bạch kim mặt lạnh mặc một bộ váy đen, đến gần đầu gối chút, cũng vẫn hở cái chân trắng phau, nhỏ nhắn, dài miên man… Hazzj, ước gì mình cao được như nhỏ.Nhỏ Chi thì vẫn thế, quần áo đơn giản, người nhỏ đầy đặn, đẹp đúng kiểu giản dị người con gái Việt Nam, nó thích mẫu con gái như này (Nhưng không phải nhỏ đâu nhá), phân tích trong đầu thế thôi, 2 nhỏ vẫn tám. Đặt ba cốc trà xuống,:
– Dạ, mấy chị dùng gì ạ?- Phải lịch sự.- Nhỏ tóc ngắn ngước lên nhìn nó, cười tít mắt… Dễ thương thế thì ai mà chịu được hả trời?
– Nhân viên phục vụ kém, ra lâu quá, gọi quản lý ra đây… – Thôi xong rồi, thú dữ, ngại quá đi mất. May mà bà Huyền ngay đằng sau:
– Chị đây… Bé Ly làm gì dữ vậy…hihi?
– Quán mở mà thế đó hả? Mà chị Huyền kiếm đâu ra nhóc nhân viên này vậy, baby thế… Đến tuổi đi làm chưa…hihi?- Con nhỏ này, mày có phải dìm tau khiếp thế không?, không biết nhỏ bao nhiều tuổi mà phán ghê thiệt?
– Bằng tuổi bé Ly đó… Sao thích hả? Chị mai cho nhá…hihi.?- tưởng giỡn, mà bà này làm thật, ngại không chịu được. Mấy người nói uống gì đi cho tôi còn vào, làm ơn!!
– Ủa thiệt hả, em không thèm nhá… Cơ mà cũng baby phết nè chúng mày, hihi.- Con nhỏ mắc dịch, ai cần nhỏ nhận xét chứ… Dứt lời, theo đúng quán tính của sự tò mò… Hai nhỏ kia ngước lên nhìn… Nhỏ bạch kim rời mắt khỏi điện thoại, hướng hàng mi đen cong cong lên phía nó, và chạm vào ánh mắt nó. Nó cảm thấy ánh mắt nhỏ rất lạ… Không thể diễn tả được ánh mắt này là thế nào, nhưng nhỏ đẹp, nhất là ở con mắt băng giá… Nhưng nó không thích…
Nhỏ Chi thì ngước lên nhìn thấy nó:
– Ơ… M???
Nó chỉ biết cười gượng.
– Ủa, bé Chi biết nhóc M à?- Chị Huyền quay qua nhỏ Chi.
– Vâng, trước hôm lên em đi cùng xe khách với M, cùng quê luôn mà chị… Hihi.- Khuôn mặt ngạc nhiên giờ thay vào đó là giọng nói và con mắt nâu tinh nghịch hướng về phía nó.
– Đây là người mà tao kể với chúng mày nè…hihi, thấy sao?- Nhỏ này kể gì vậy trời, mong không phải kể xấu.
– Thảo nào… Suốt hôm ý cứ nói nhiều ơi là nhiều… Được đó hihi.- Nhỏ Ly cười híp mắt với nhỏ Chi.
– Mày thấy sao Phương anh?- Nhỏ Chi quay qua nhỏ tóc bạch kim… Đổi được cái gật đầu, rồi nhỏ đó lại cắm vô cái điện thoại, vuốt vuốt… Khinh nó thì khinh vừa vừa thôi chứ, đồ cậy mình đẹp mà khinh người.
Mà nghĩ cũng lạ thật, ra hỏi nước mà đứng nãy giờ cho mấy con nhỏ nhiều truyện nhận xét, nó đành:
– Dạ, mấy chị dùng gì, để em đi lấy ạ.- Vẫn phải lịch sự với khách hàng.
– Trộ ôi, ngoan quá nè tụi mày… Cho chị một càphe sữa…hihi.- Con nhỏ Ly lên tiếng. Ghét không chịu được.
– M cho mình giống Ly nhé, Phương Anh mày uống gì?- Nhỏ Chi quay sang nhỏ tóc bạch kim.
– Một càphe đen… – Một giọng nói trong trẻ cất lên. Ơn trời, tưởng nhỏ này câm… Đẹp mà câm thì tội lắm… Mà quái lạ, ba nhỏ này cùng uống caphe, ngon lành gì thứ nước đen xì đắng nghét đó chứ, lại còn caphe đen siêu đắng… Nó chỉ thích uống nước lọc thôi…@@
– Dạ vâng, mấy chị đợi em chút.- Nó quay vào quầy… Để ý thấy bà Huyền từ nãy im lặng vì ngạc nhiên, nó đi cái là vô bàn mấy đứa kia ngồi nói chuyện… Nó nghe lỏm được đúng 2 từ ” Nhóc M…”
Đợi anh pha chế xong thì nó đem ra:
-…Hihi… Tồ thấy sợ luôn… – Bà Huyền kể xấu nó… Biết ngay mà. Mấy nhỏ này nghe kể xấu nó thì có vẻ chăm chú… Ngay cả nhỏ Phương anh cũng bỏ điện thoại xuống nhìn chị Huyền… Nhỏ này nó để ý là mặt trái xoan, cằm nhọn, môi hồng trông không chê được điểm nào, mi thì con vút, da nhỏ có khi còn trắng hơn da nó, lần da mà nó tự hào là mang của mẹ… Cũng phải thôi, ăn rồi ở nhà làm đẹp đứa nào chả thế… Nhưng cũng phải kể đến nhỏ Ly, nhỏ này toát lên vẻ hấp dẫn phong cách lạ thường… Hazzj, thiện tai… Lại nghĩ bậy rồi, nhưng nó vẫn không có thiện cảm với hai nhỏ. Còn với nhỏ Chi thì nó có thiện cảm hơn, gặp trước rồi, cả nhỏ Chi giản dị. Nó tằng hắng rõ to vì biết bị đem ra nói xấu:
– Dạ mời mấy chị dùng ạ.- Nhìn bà Huyền bằng ánh mắt oán hận rồi đi thẳng. Ra quầy , mặc cho chúng nó tám.
– Mấy nhỏ mới vào xinh thật cu M nhỉ.- Anh pha chế, nhìn vào trong khu cười cười.
– Vâng…
– Nhất là nhỏ váy đen, đẹp mê hồn…
– Bằng chị Huyền nhà mình không anh?
– Dĩ nhiên là không rồi, chú mày hỏi lạ…hehe, nó mà nghe thấy, thế nào cũng dọa trừ lương anh.
– Anh bảo mấy đứa kia xinh à… Tán đi, em ủng hộ, em biết tên đấy cần không?
– Thôi em ơi, nhìn mấy đứa này nhu cầu cao lắm, anh đi xe số, không phải xe tay ga… Anh là anh nhắm bé Mi rồi hehe. Cơ mà Mi nó kiêu thật, anh bắt truyện bao lần không thèm trả lời?
– Cứ từ từ rồi, khoai sẽ nhừ, cứ tiến đe, ai chứ anh thì em ủng hộ.
– Chú mày được…haha, uống gì không M?
– Em không uống mấy cái này, em chỉ nước lọc thôi, tý vào bếp uống sau.
– Hở? Sao lại không uống?
– Em không thích thôi.
– Thế hả, mày dễ nuôi đấy… Haha.
Ngồi nói chuyện với anh pha chế một lúc thì thấy khát, vô bếp lấy cốc nước lọc uống, ra thì thấy, mấy nhỏ chuẩn bị về… Cũng tốt, thu hút hết ánh nhìn của lũ con trai rồi còn đâu… Cứ đi trà lại ngó một cái, đúng là mấy thằng bựa thế thì còn lắm việc cái gì nữa, căn bản nếu là nó thì nó cũng vậy… Hehe. Mấy nhỏ, đi ra đến cửa, chị Huyền đi sau tiễn, vẫn không ngớt mồm nói, mỗi nhỏ Phương Anh là im im. Bỗng, nhỏ Chi quay vào thấy nó, thôi xong chắc nhỏ phát hiện nó nhìn trộm rồi, nhỏ đi về phía nó:
– Sao M không liên lạc với Chi?- Nhỏ này buồn cười, gặp nhau một lần thì liên lạc làm quái gì?
– Thì lúc ý không có điện thoại.
– Sao chị Huyền bảo M có rồi, bộ không muốn nói chuyện với mình à?- Chiêu xụ mặt lại phát huy, chiêu thức siêu nhất của con gái… Nó lúng túng:
– Không có đâu mà, tại có điện thoại nhưng mất số lên…
– Ủa vậy à, mình cứ tưởng… Hihi, đưa mình mượn máy đi- Chìa cái máy đưa nhỏ, nhỏ rút điện thoại ra, to gấp đôi điện thoại nó, mỏng đét, vuốt vuốt chấm chấm.
– Xong rồi nè… Có gì nói chuyện với mình nha.- Cái con nhỏ khùng, biết nói gì với nhỏ mà nói chứ.
Nhỏ Ly ở ngoài chạy vào:
– Hai anh chị còn lưu luyến nữa hihi… Đi về con mắm.
– Thôi mình về nha M.
– uhm.- Nó gật đầu.
– Chị về nha baby…hihi.- Ghét nhỏ Ly kinh người, nhưng vì phép lịch sự. Cũng chỉ gật đầu, kệ nhỏ. Quay vào làm tiếp, để ý thấy nhỏ Mi nhìn mình, không còn cười kiểu tăng động nữa, mặt lạnh như tiền. Thôi kệ, con nhỏ hâm này thì thay đổi như thời tiết ý mà, không quan tâm.

Chap 21:

Trở về với cái không khí yên ắng của khu nhà vườn, nó ngồi im lặng nghĩ đến những người con gái mà nó gặp, đầu nó dừng lại ở cái tên ” Tâm “, không được… Nó lắc lắc cái đầu cho tan đi cái tên đó… Một hành động như thằng điên… Biết là nó không có tình cảm với em, nhưng sao mà nó lại bị ám ảnh vậy nhỉ… Có thể đó là lần đầu tiên nó được một người con gái thổ lộ tình cảm, chứng kiến một người con gái khóc vì nó, hay vì quá thương em chăng? Thôi không nghĩ nữa…Nó đứng lên kê lại bàn ghế, lau lau, lau luôn cả bàn của mấy nhỏ vừa rồi, một khoanh vệt caphe đen còn dính trên bàn, có lẽ lúc bê ra nó không để ý dưới cốc vẫn còn caphe… May mà đúng nhỏ ít nói, chứ dính phải nhỏ Ly thì xong rồi…
Tầm chiều tối thì bắt đầu nhiều khách, vẫn là do cái khung cảnh lãng mạng, dẫn đến các cặp vô kín chỗ, lúc đầu một 2 cặp không sao, lúc sau, đến một đống, khiến nó phải chạy khổ sở, nhỏ Mi lại vào giúp nó. Khuôn mặt vẫn nặng như trì chả hiểu sao:
– Cảm… Ơn Mi nha…
– Không có gì, cùng quán mà.- Đáp lại với một thái độ không thể lạnh nhạt hơn, khiến nó ngại. Đã giúp rồi thì vui vẻ mà giúp lại còn thế nữa hazzj… mà lạ thật, sao nhỏ nay vẫn chưa về nhỉ, hay nhỏ cũng giống nó? Cứ thế nhỏ chạy bàn trong khu nó cùng nó mà không ra ngoài nữa, đứa mặt nặng đứa mặt thộn, may mà ít đèn, không khách mà nhìn thấy hai cái mặt này mang nước chắc đang uống thì phun ra quá… Mà chị Huyền cứ loay hoay trong bếp làm gì từ nãy đến giờ nhỉ, nó tính xin về… Nhìn mặt nhỏ Mi sợ quá, với lại cũng muộn rồi… Lúc sau chị đi ra, mồm phồng phồng lên, bà này lại ăn vụng chắc luôn.
– Ủa, nhóc với bé Mi chưa về hả?
– Dạ chưa chị, vẫn còn khách mà.
– Mà sao bé Mi lại trong khu này vậy?
– Ak, em thấy trong này đông mà bên ngoài vắng, nhìn tên này tội quá vào giúp ý mà.
– Hihi…hay từ mai bé Mi cùng với nhóc M ở trong này làm luôn, có mỗi mình nhóc M mà đông khách, mấy đứa kia thì nó xin ra rồi.
– Ơ…?
– Ơ gì mà ơ, bé Mi thấy được không?- Chưa kịp phản kháng gì, bà đã nhảy vào mồm rồi.
– Dạ được chị, hihi… – mặt nhỏ Mi bỗng tươi ra nhanh một cách đáng ngạc nhiên, vừa như đeo chì xong giờ đã cười híp cả mắt. Người nhỏ kiểu như có hai chế độ hay sao ý. Mà trong khu này có gì mà nhỏ lại vui đến vậy nhỉ? Nó không thích nhỏ lắm, giờ thì ngày nào cũng phải giáp mặt, chán thật @@.Nó chào chị Huyền rồi đi về, bỗng:
– Nè đi ăn với mình đi M.- Nhỏ Mi bỗng gọi nó. Trời sập rồi, nhỏ rủ nó đi ăn.
– Mình không đi đâu…
– Đi với mình đi mà… – Nhỏ lay lay cái tay nó. Sao tự nhiên lại thân mật vậy nhỉ, vừa mặt lạnh xong @@.
– Không.
– Tại sao? Cậu ghét mình à?
– Không phải.
– Thế tại sao, mà không đi với mình, đi đi coi như trả công mình giúp, hihi… – lại bắt đầu tăng động rồi.
– Mình hết tiền rồi… – Hơi ngại xíu nhưng thật là phải vậy, nhà vẫn còn mì tôm, với lại phải tiết kiệm cho đến cuối tháng.
– À, không lo, mình khao hihi… Đi đi.
– Mình không thích, thôi về đây.
– Ơ… Này.- Nhỏ gọi với theo khi nó rảo bước nhanh ra cổng. Kệ.
Lôi cái xe đạp ra, chào anh Vinh rồi về, hôm nay oi thật, người ta ngồi đầy ra hóng gió mà cây lá lặng như tờ, nó đạp xe dưới ánh đèn đường mà lưng áo ướt đẫm mồ hôi… Đến nơi mở của căn phòng tối om ra, hầm hập như cái lò bát quái… Nó đun ấm nước rồi đi tắm, sảng khoái thật, may mà quần áo hôm qua phơi khô rồi không chắc ở truồng mất, nó lại giặt xong ra ăn mì. Vẫn như một thói quen trước khi ngủ, vài bản nhạc sẽ giúp nó ngủ ngon hơn sau một ngày chạy bàn mỏi rã rời. Tiếng ghita lại vang lên trong căn phòng trọ nhỏ… Nó đi ngủ, mê man đến mấy nhỏ lúc chiều, nản. Từ lúc lên, hầu như hôm nào cũng mơ thấy gái là sao nhỉ… Thế thì còn học hành gì nữa… Cơ mà cũng thích thật hehe.
Sáng hôm sau cũng chán chả muốn ăn, đạp xe lên lớp luôn… Đến cổng lớp thì giáp mặt nhỏ Linh răng khểnh:
– Hihi… Chào bạn.
– uhm chào.- Xinh thật đấy, cười duyên thật đấy, nhưng chưa đủ làm nó lúng túng so với những người con gái nó biết. Nó để khuôn mặt lạnh hết cỡ về chỗ, chứ chả như thằng công tử Tuấn bên cạnh, sáng mắt lên khi thấy gái, mà quái lạ, thằng khỉ này hôm nào cũng đến sớm thế nhỉ, nhà gần mà, được như thằng này thì nó sẽ ngủ cho sướng, tội gì đi sớm, bỗng nó kều kều:
– Ông nè…
– Gì?
– Thấy em vừa nãy thế nào?
– Em nào?
– Em Linh, có răng khểnh ông vừa gặp ở cửa lớp đó.
– Thì sao?
– Trông xinh không?
– xinh, mỗi tội răng hơi nhọn.
– Vãi ông, đứa nào răng khểnh chả thế?
– Thế đi học hay đi ngắm gái?
– Gớm, ông bị bê đê à? Đừng bảo ông không thích gái xinh đó nha.
– Có thích chứ?
– Thế sao mà cứ không bàn về gái vậy?
– À, gái xinh như thế liệu có đến lượt mình không?
– À uhm nhỉ, dễ có khi em ý có người yêu rồi.
– Thế, đừng mơ nữa học đi, thầy kìa.
Ngồi học được một lúc, ông mãnh Tuấn lại bắt đầu:
– Không được! Càng nhìn em Linh tôi càng không kiềm lòng được ông ạ.
– Thế sao, tính lên tỏ tình luôn hả?
– Không.
– Thế không sợ có người yêu rồi hả?
– Cần thì đập chậu cướp hoa luôn, tôi không tin có thằng ngon bằng tôi hehe…
– Tự tin đấy, tý ra tỏ tình luôn.- Nó tích cực xui thằng Tuấn.
– Không, như thế nó cạch mặt ngay.
– Thế thì ngồi đấy mà ngắm, tôi học.
– Ông này.
– gì?
– Ông xin hộ tôi số em Linh đi.
– Nghỉ, tự đi mà xin.
– Tôi ngại lắm.
– Tôi không ngại chắc.
– Đi ông giúp tôi đi.
– Không.
– 2 tuần khao ăn sáng.- Thằng Tuấn bắt đầu giở trò mua chuộc.
– Nhịn quen rồi.
– 2 chầu càphe.
– Đây khoái uống nước lọc hơn. Khỏi mua chuộc, tự xin mới có lòng, chứ tôi xin nó tưởng tôi tán nó rồi sao?
– Ờ nhỉ , ông nói cũng phải.
– Thế tán em này không tiếc em Linh kia à?
– Hehe… Cũng biết cơ à, tưởng không quan tâm đến gái chứ.
– Tôi có đi tu đâu hehe.
– Cũng tiếc, nhưng thích em này hơn, vì có răng khểnh.- Thằng này ngộ răng khểnh rồi @@.
– Chắc đã được chưa?
– Chú cứ coi thường anh quá, rồi chú xem…hehe.
– Tiếc nhỉ, chiều tính đưa ông đi chỗ có nhiều gái xinh cực, mà ông lại…
– Dạ anh M, em đùa tý, ở đâu hả anh…hehe.- Thằng này thay đổi thái độ nhanh thật.
– Ở quán càphe tôi làm…
– ok… Khoái rồi đấy, mà ông đi làm rồi cơ à?
– Uhm, không tiền đâu sống.
– Bố mẹ đâu?
– Có gửi nhưng một khoản thôi, nhà nghèo mà hehe…
– Thế hả, tôi thì toàn lấy tiền ông bà già tiêu, chắc hôm nào cũng đi làm thêm quá.- Được cái thằng này thật thà, công tử thật nhưng còn hơn ối thằng ăn bám không dám nhận.
– Uhm, thôi học.
Lúc về thì thằng Tuấn lấy số điện thoại nó, bảo khi nào ra quán thì cho cái địa chỉ. Đạp xe về nhà, nắng rát cả mặt, thời tiết HN chán thật, sang thu rồi mà vẫn nóng. Về phòng, nó nghỉ chút rồi sang quán luôn, ở phòng thì nóng, với lại quán nó cũng có đồ ăn, đến đấy ăn cho rẻ, có gì vào phòng thay đồ chợp mắt xíu rồi dậy làm sau. Đến nơi thì không phải anh Vinh mà một thằng khác làm bảo vệ:
– Dạ anh để em dắt ạ.
– Không sao đâu bạn, mình cũng là nhân viên quán mà.
– Uhm, mình mới đến không biết.
– Không sao.
Bước vào quán thì mát hơn hẳn, trong quán bật máy lạnh hay sao ý. Nó vào bếp để lấy thức ăn thì thấy chị Huyền với Cô đầu bếp đang nếm thử một miếng bánh, chắc mới làm. Thấy nó chị ngạc nhiên:
– Ủa, sao nay nhóc đến sớm vậy? Đã đến ca của nhóc đâu?
– Cháu chào cô, em đến ăn trưa rồi làm luôn cho tiện, đỡ đi lại nhiều.
– Uhm thế hả, hihi…
– Thôi em ra ngoài ăn đây.
– Khoan, nhóc ở đây ăn bánh này nè…
– Thế sao được, bánh quán bán mà, thôi để em ra ngoài ăn.
– Không phải đâu, bánh này chị tập làm thử đấy, nhóc ăn xong nhận xét chị nha hihi.
– Ơ nhưng…
– Hay là nhóc chê, chị làm dở hả.- Xụ cái mặt dễ thương xuống môi cong cong lên. Rồi xong, thua rồi.
– Đâu có, để em ăn, em cảm ơn nha.
– Hihi… Nhóc phải vinh hạnh khi được làm vật thí nghiệm cho món bánh của chị chứ , lần đầu chị làm bánh cho người khác ăn đấy…hihi.
– Lần đầu á, liệu ăn vào có sao không chị.- Nó trêu chị.
– Thế giờ có ăn hay không?
– Ơ có… – Nó cầm thìa chị đưa, xúc một miếng bánh mềm mềm vàng vàng ăn. Nó nhận xét, bánh hơi quá ngọt, nhưng rất thơm, mềm, tóm lại lần đầu thế là quá ngon rồi. Chị quan sát nó một cách căng thẳng, đôi mắt ngây thơ mở to, làn môi hồng hồng mím lại.
– Eo… – nó vờ, nhăn mặt.
– Sao sao, nhóc được không?
– Bánh lạt, tanh chắc chưa chín trứng, lại còn sượng nữa, chả ngon gì cả… – Trêu tý hehe.
Mặt chị, như bánh đa ngâm nước:
– Tệ thế hả nhóc, sao nãy chị ăn khách mà.- Nhìn cái mặt buồn thiu, trông tội tội.
– Đùa chị thôi, ngon lắm hehe.
– Nhóc đừng an ủi chị, để chị bỏ đi, nhóc ăn cái khác đi.- cái mặt vẫn buồn thiu.
– Không tin ăn lại đi ngon lắm.- Nó xúc một thìa, chìa ra cho chị.
– Thiệt hông đó?
– Thử thì biết.
Chị ăn luôn:
– A… A. Nhóc con bánh chị ngon thế này mà dám chê à? Ứ chơi với nhóc nữa. Giọng chị dỗi dỗi.
– Em trêu thui mà, ngon lắm, đừng giận em.- Mà thôi chết, cái thìa bánh vừa rồi là của nó, mà chị lại ngậm… Thành ra… Cầu mong chị không để ý, không thì R.I.P M.

Chap 22:

May chị vô tư, nên chắc không để ý, vừa dỗi xong, mà giờ chị đã cười được rồi:
– Hihi, chị trêu nhóc đó, nhóc ăn bánh đi… – Chị đưa nó cái thìa, sau khi ăn thêm vài miếng nữa.
– À…uhm.- Nó còn hơi chần chừ.
– Sao vậy nhóc? Mà sao mặt nhóc đỏ thế kia? Nhóc ốm à?- Mặt chị hiện lên vẻ lo lắng.
– Không, trong này hơi nóng chút, thôi.
– À hihi… Hay ra ngoài kia nha.
– Dạ thôi, ngoài kia khách đông mà, em ăn đây.- Kệ ăn bừa đi, chị ăn chung thìa với nó được thì nó cũng ăn chung được chả sao cả. Thế là nó cứ tì tì chén hết cái bánh, lạ thật, thế nào mà càng ăn càng ngon… Ăn xong vì quá no, nó ngửa bụng ngồi xuống ghế thở:
– Phù… Ngon ghê, cảm ơn chị nha.
– Nhìn nhóc ăn “ngon” thật hihi… – Hazzj, quan trọng gì, nó đã ăn thì không bao giờ phải giữ ý, tưởng trêu được nó á.
– Thì đúng là ngon rồi còn gì.
Bỗng chị không cười nữa:
– Nhóc ngồi yên!
Chị rướn người lên quệt qua mép nó:
– Ăn bánh mà phần ai kem thế này hihi…
Hành động này của chị làm nó có một chút gì rung động và ngại ngùng. Nó không nói gì, hơi sững người nhìn chị. lần đầu nó được chiêm ngưỡng gương mặt chị ở khoảng cách gần thế này. Chị đẹp thật, ma mị và cuốn hút. Không gian như chìm trong tĩnh lặng, giờ này căn bếp chỉ còn chị và nó. Cô đầu bếp đi ra ngoài mua nguyên liệu mất rồi. Vẫn khoảng cách sát mặt như thế, đôi mắt long lanh thơ ngây của chị nhìn lại nó… Làn môi cong cong hồng nhạt, toả ra mùi thơm của bánh Kem… Cảm giác này là sao? Tại sao lại cuốn hút đến vậy, bất giác nó hơi nhướn người lên thì…
– Sao nhóc lại nhìn chị… Chằm chằm vậy?- Giọng nói bối rối của chị, làm nó tỉnh lại, thiếu chút nữa là chết. May quá dừng lại được kịp thời. Nhìn hai gò má trắng bóc của chị bắt đầu đỏ đỏ lên:
– À không, dính bụi trên tóc kìa, em gạt đi cho.- Nó vờ phủi phủi.
– Hihi… Chị cảm ơn nha
– Uhm, thôi em ra kho nghỉ chút, đến ca gọi em nhé.- Nó muốn ra khỏi căn bếp càng sớm càng tốt, ngại thật.
– Uhm tý chị gọi…hihi- Có vẻ hơi gượng. Vào kho , nằm xuống cái ghế xếp lấp sau tủ đồng phục cho nhân viên. Khi đã chắc chắn không ai nhìn thấy nó, nó bắt đầu vắt tay lên trán nghĩ… Cảm giác với chị vừa rồi là sao nhỉ? Mình thích chị chăng… Không, không phải!… Chỉ là con trai thấy gái xinh ai chả vậy? Nó dẹp bỏ suy nghĩ đó bằng cái lý thuyết muôn thủa… Rồi chìm vào giấc ngủ ngày, đúng là căng da bụng lại trùng da mắt @@.
.
.
.
Đang ngủ thì, có cái gì động vô mũi nó, khiến nó ngứa ngứa, đưa tay lên mũi di di, sột soạt… Mắt vẫn nhắm, lúc sau lại bị như thế, ngứa quá nó liền mở mắt ra.
– Hihi… – Nhỏ Mi đang cầm cái lá, cười híp mắt nhìn nó. Nhỏ này làm nó nhớ đến những sáng em gọi nó dậy, mỗi sáng một trò nghịch… Nó đã muốn quên mà.
– Đến giờ làm rồi M ơi. Chị Huyền bảo mình vào gọi M dậy…hihi, mặt ngủ ngố không kìa.- Một câu nói quen thuộc của em…hazzj, nhỏ này giống em hay là nó ngố thật nhỉ?
– Gọi không gọi tử tế được hơn à? lớn rồi mà như trẻ con thế?Phải mặt tôi ngố đấy, giờ thì, tránh ra cho tôi vào!!- Nó không hiểu sao lại nổi cáu với nhỏ, may trong này không có ai…
Nhỏ sững người, trợn đôi mắt lên nhìn nó, tắt nụ cười, mặt mếu mếu:
– Mì…nh m…ình… Chỉ đùa thôi mà… Hức…hức… Việc gì cậu phải quát to… Như vậy chứ.- Mắt nhỏ Mi đỏ hoe, nói xong chạy vụt ra ngoài… Hazzj, chán thật, tự nhiên quát nhỏ, có lỗi quá.
– Ơ này… – Nó gọi với theo, nhưng không được. Chán nản, nó vào phòng WC, rửa mặt mũi cho tỉnh táo rồi thay bộ đồ nhân viên. Xong ra khu làm, thấy nhỏ Mi lúi húi lau cái bàn, mắt đỏ hoe, chạy lại tính xin lỗi thì nhỏ bước sang bàn khác, chắc vẫn giận nó… Thôi thì cứ làm việc bình thường đã có gì tính sau… Mà không biết chị Huyền đâu nhỉ, mong chị quên luôn chuyện lúc trưa, không thì chết vì ngại mất… Nghĩ vậy thành ra hôm này nó làm cả hai người con gái xa lánh nó. Nó làm việc mà tâm trạng thật sự tồi tệ, mặt lầm lì lại được sử dụng… Nhỏ Mi thì không sụt sùi nữa mà giờ thấy nó thì đáp lại với một ánh mắt lạnh như băng… Hazzj, chán càng thêm chán… Kịch bản hai khuôn mặt tệ hại như hôm qua lại tái diễn, mong khách hàng chịu đựng uống nước mà không phun ra @@.
***
Tầm xế chiều thì khách lại bắt đầu đến đông, nó với nhỏ Mi lại tất bật chạy trà nước, tuy có thêm người nữa nhưng khách đông quá nên vẫn phải để người ta đợi, mà hầu như ai cũng đi cặp cả, thành ra hơi ngại. Chắc phải bảo chị Huyền tăng thêm người ở khu nó thôi… Đến lúc tối thì hơi vắng chút, nó tính xin lỗi nhỏ Mi, đi về phía nhỏ, thì nhỏ không còn ra chỗ khác nữa nhưng mặt vẫn nặng.
– Mi nè.
– Gì?- Giọng có vẻ tức.
– Cho mình xin lỗi vì lúc chiều nha.
– Tại sao M phải xin lỗi?
– Vì lúc ý mình đang ngủ lên có hơi bực chút xíu.- không thể để cho nhỏ biết rằng nhỏ làm nó nhớ đến Tâm được.
– Khó chịu thì cũng việc gì phải quát to vậy chứ?- Giọng nhỏ ấm ức, mắt lại bắt đầu đỏ.
– Thôi thôi cho mình xin lỗi mà…
– Chưa đủ chân thành.
– Mi đi ăn với mình nha?
– Hihi… Thiệt không?- Chế độ tăng động bắt đầu mở rồi, con gái đúng là thay đổi nhanh như chong chóng mà, đáng sợ thật.
– Thiệt, ăn xong rồi về.
– Đi liền hihi…
– Uhm, đi.
Ra đến quầy thì gặp chị Huyền.
– Ủa nhóc với bé Mi đi đâu vậy?
– Dạ tụi em đi ăn rồi về chị ạ.
– À hihi… Nhóc giỏi lắm đấy nha.
– Giỏi gì hả chị?- Nó ngơ ngác, để ý nhỏ Mi cười bẽn lẽn mặt hồng hồng, gì vậy trời?
– Hihi… Nhóc tồ, thôi đi đi.
– Vâng, à mà chị ơi.
– Sao nhóc?
– Khu em có hai đứa mà khách tối đông, chạy không xuể chị ạ.
– À hihi, chị cũng thấy vậy, lên cũng hỏi một số nhân viên, có thêm người nhận vào rồi nhóc…hihi.
– Ủa ai vậy chị?
– À, bé hôm nọ mới xin vào đó nhóc, tên Yến đó… Kìa kìa… Yến ơi!- Chị gọi to.Nhỏ Yến ở đâu chạy đến chỗ nó với nhỏ Mi đang đứng.
– Dạ, chị gọi em.- Giọng nhỏ này cứ thanh thanh cao cao nghe thích thật, cơ mà người thì lùn, đến tai nó, tầm m60… Giờ nhìn nhỏ Yến ở gần mới thấy, nhỏ trắng thật, mái tóc búi cao để lộ cái cổ trắng ngần, lơ thơ vài lọn tóc, còn má lúm đồng tiền chứ. Nhìn nhỏ xinh chả kém nhỏ Mi là bao, được cái Mi cao hơn.
– Ùm, mai em làm trong khu sau vườn với hai bạn này nha.
– Vâng, chị…hihi.- Quay qua hai đứa nó.
– Mình là Yến, mai sẽ làm chung với hai bạn có gì giúp đỡ mình nha…hihi.- Con gái có má lúm có khác, lúc cười nhìn đáng yêu phải biết. Nhưng nó chẳng quan tâm lắm, chỉ gật đầu. Nhỏ Mi thì chào lại. Rồi bỗng nhỏ đẩy nó đi:
– Thôi chào bạn, chào chị, em với M đi ăn đây.
– Ơ…
– Đi!- Nhỏ đẩy nó ra cổng.
– Sao?
– Sao là sao, tự nhiên đẩy người ta ghê vậy, đói quá à?
– Không, thế thấy bạn ý xinh không?
– Cũng xinh.
– Thích rồi à?
– Bộ cứ xinh là thích à?
– Không… Tại…tại.
– Tại gì mà tại, giờ ăn hay về?
– Thì ăn, xin lỗi người ta mà như thế à?- Nhỏ xụ mặt xuống, lại cái chiêu cũ rích nhưng nó vẫn dính.
– Thôi thôi mình xin, ai bảo tự nhiên cậu nói linh tinh, giờ ăn gì?
– Vào quán cơm kia ăn cho gần nha.- Hú hồn, may mà nhỏ không bảo đi đâu xa, không thì cái xe đạp của nó chắc không chịu được nhiệt.
Sang bên kia đường, nhỏ gọi luôn hai suất, nó ngồi lau đũa thìa cho nhỏ với nó luôn. Cái này thì thành thói quen rồi, khi nao đi với Tâm nó cũng vậy…hazzj, mà sao lại cứ nghĩ đến Tâm nhỉ, em bảo nó không được nhớ đến em mà. Lau xong thì cơm cũng mang ra, nó chìa đũa với thìa cho nhỏ Mi, nhỏ lại nhìn nó với ánh mắt ngạc nhiên:
– Thôi thôi ăn đi, nhìn gì ghê vậy, quen rồi đi với ai cũng thế hết đó.
– Thật à? Hihi…
Hai đứa bắt đầu ăn, bỗng nhỏ gắp mấy miếng gà vô đĩa của nó.
– Ăn giùm đi, mình không biết ăn cái này.
– À ùm… – Cho thì nó xin, tội gì, ở quê thì còn lâu mới được ăn nhé.
Nhỏ Mi này cũng lạ thật, ăn chậm như mèo ý, từng chút một, nó thì ăn xong lâu rồi, ngồi nhìn nhỏ ăn, Đúng là người đẹp thì làm gì cũng đẹp… Nhỏ ăn mãi mới xong.
– Xong rồi, về chứ?
– Uhm về thôi, ở lại làm gì hihi.
Ra thanh toán nó định trả cho nhỏ, lấy lý do mời thì nhỏ Mi nhất quyết không chịu, thành ra ai trả người đó. Nó với nhỏ đi dạo chút cho tiêu, nói chuyện thêm một lúc thì nó cũng biết nhà nhỏ ở đây, đi làm chỉ để lấy kinh nghiệm thôi.Xong hai đứa về quán. Nhỏ lấy luôn xe máy vẫy tay cười cười chào nó rồi phóng về. Nó cũng vào lấy cái xe đạp, chào anh Vinh. Về phòng trọ, được cái tối nay mát. Về đến nơi thì nó vào tắm xong đợi khô đầu rồi leo lên giường nghĩ, còn 6h gói mỳ với hơn hai trăm nghìn để sống trong 2 tuần nữa, không biết trụ được không? Thôi kệ, ngủ đã tính sau vậy.

Chap 23:

Sang ngày hôm sau thì không có gì đặc biệt. Sáng dậy đi học, thôi thì nhịn vậy, không ăn sáng nữa, phải tiết kiệm. Đến trường mà vẫn hơi ngái ngủ, Gãi gãi mái tóc dài che kín cái trán của nó, bước vào bàn rồi ngồi xuống chỗ. Sở dĩ tóc nó dài vậy là do nó không mấy đi tiệm cắt tóc, để tiết kiệm bố nó thường cắt cho nó. Được cái ông khéo tay nên trông cũng được, không đến nỗi nào. Nhưng giờ ở đây gần 2 tháng chả ai cắt cho, thành ra tóc nó dài, cái mái thì gần che hết mắt rồi, trông cứ như thằng cô hồn ý.
Vừa ngồi vào chỗ, thì thằng Tuấn đã thúc vào nó.
– Gì?
– Ông bảo hôm qua gọi tôi sang quán ông làm mà, sao không gọi?
– Àk, quên mất… Với lại hôm qua gây với một đứa trong quán lên ngại.
– Thế à, mà đứa nào trai hay gái? Cần tôi giúp không?- Mặt thằng Tuấn bắt đầu nguy hiểm.
– Thôi xin, nó là con gái, nhưng làm hòa rồi. Bộ định tẩn nó mà dữ vậy?
– Thằng nào bướng với ông thì cứ gọi tôi, sợ quái gì? Mà con gái à? Xinh không?- Đúng là cái tật mê gái, không chừa được mà.
– Cũng được.
– Ôi thế à, cái “cũng được” của ông chắc là ok rồi, nhớ chiều nay nhé bạn hiền…hehe, ông mà để như hôm qua thì chết với tôi đấy… Hehe.
– Chết như nào, chiều không gọi nữa đấy, làm sao?
– Ấy thôi, hehe… Nóng nảy thế sư huynh, phải biết chia sẻ chứ… Ỉm ăn một mình là không hay đâu… Hehe.
– Ăn cái đấm nhé… Chiều mấy giờ rảnh?
– Từ 13h đến 0h huynh gọi lúc nào cũng được… Hehe.- Đúng là thằng công tử, chả phải làm gì cả, sướng thật đấy.
– Uhm, học đi.
Ngồi cày đến tầm trưa thì tan. Lại đạp cái xe cọc cạch về, hazzj… Chả hiểu đứa nào làm đổ xe nó mà cong cả vành, đi cứ xệt xệt, thôi về phòng sửa sau. Đi trên đường mà nó cứ ngó ngó ngang dọc, đầu nghĩ linh tinh, chắc đói quá… Đường lại đông, thành ra phải luồn lách phát mệt.
Về đến phòng thì thấy bình nước hết, lại vác sang đổi trả , lấy bình mới… Mất thêm tiền rồi, lo quá… Đến cuối tháng còn tận 2 tuần nữa hazzj. Về đun nước làm gói mì tôm ăn… Nghỉ chút rồi đạp xe sang quán luôn. Hôm qua phát hiện được chỗ ngủ lý tưởng, thoáng mát lại yên tĩnh… Chứ phòng mình thì ngủ không được, nóng quá. Đến nơi thì gặp thằng bảo vệ hôm qua, biết mình lên nó cũng kệ… Vào gặp bà Huyền.
– Ủa lại đi sớm hả nhóc… Hôm nay chị không có làm bánh nha…hihi?- Ôi giời ơi, mong bà quên cái vụ bánh đi cho tôi nhờ. Mà nghĩ lại, nếu hôm qua nó tiến thêm chút nữa thì sao nhỉ? Nó với chị sẽ hôn nhau ư?? Chị sẽ đón nhận hay mặt nó nhận một cái tát… Mà cảm giác nó có với chị là sao nhỉ… Khó hiểu quá. Những cái ý nghĩ đó làm mặt nó nóng bừng lên.
– Sao vậy nhóc, không trả lời chị hả?- Chị chống nạnh.
– À… À… Đây, em đến ngủ nhờ quán mà, ở nhà nóng quá.- Nó bối rối.
– Vậy à hihi… Nhóc muốn cứ đến, có gì đâu… Mà sao mặt nhóc lại đỏ như thế kia…?
– À, không…em đi ngoài đường nắng quá ý mà.- Đành lấy cái lý do hôm qua.
– Hihi… Trông thế này nhóc dễ thương lắm nha, má trắng trắng hồng hồn, xinh thiệt… Lại mịn nữa chứ hihi.- Chị véo một bên má nó, hình như hành động này hơi thu hút người ở quán thì phải, bọn nhân viên cứ nhìn nó và chị. Vì quá ngại nên nó đành lẩn đi.
– Thôi thôi, trêu em hoài à, em vào ngủ đây.
– Uhm nhóc vào đi, có gì chị kêu bé Mi gọi nhóc.
– Ơ đừng đừng… Chị ơi, để em tự dậy… – Chừa cái khoản để gái gọi dậy thế này rồi.
– Ủa sao vậy nhóc?
– À em không thích. Em ngủ đây. Nó phóng vào luôn kho, đỡ phải ở lại chị lại bắt giải thích nhiều, mệt người. Thay xong bộ quần áo dành cho nhân viên nó nằm ngủ trên chiếc ghế xếp, hình như bộ này vừa hơn thì phải, chắc có ai tốt bụng sửa giúp nó.
.
.
.
– M… M… Ơi, dậy dậy… Đến ca rồi… – Giọng tăng động của nhỏ Mi, đã bảo để nó tự dậy nhưng chắc bà Huyền lại kêu nhỏ vào. Ít ra thì hôm nay không có trò nghịch từ phía nhỏ Mi nữa…
Hơi oải, nó ngồi ngu tầm 5 phút. Nhỏ Mi ngồi cạnh nó bỗng đứng dậy, sờ đầu nó một cái rồi đi ra.
– Tóc dài ghê, Thôi mình ra trước nha M ngố hihi… – Lúc đầu còn hơi khó chịu một chút, nhưng nghe em gọi riết thành quen luôn, không thể phủ nhận rằng, nhỏ Mi làm nó nhớ đến Tâm.
– Ừ… – Vẫn đơ đơ chút.
Nhỏ đi ra một lúc rồi nó cũng đi ra. Vô WC rửa mặt cho tỉnh. Ngáp một cái rồi đi ra làm. Tầm này sớm, lên khu nó cũng vắng vắng thôi.
Ra thì cũng chỉ lau cho sạch bàn ghế thôi, hai nhỏ kia tiếp khách rồi. Nhỏ Mi thì lâu lâu vẫn nhìn nó cười. Điên thì điên vừa thôi chứ, điên hết cả phần của người khác hả… Lúc sau có khách đi vào, nó không để ý lắm, nhỏ Yến nhanh nhảu chạy ra tiếp… Đang đi trà thì vấp phải cái ghế nó đang lau dở…
– Cẩn thận!
– Á… – Nhỏ mất đà ngã cúi xuống, may nó đỡ được hai vai nhỏ, nhưng đầu nhỏ húc vào ngực nó đau ơi là đau, rồi trà đổ hết vào bụng áo nó…
– Au… – Nhỏ này vụng về thật, cái ghế người ta để gọn thế còn vấp hazzj…
– Ôi , mình xin lỗi… Xin lỗi M nha… – Nhỏ rối rít…
Ở gần thế này nó mới thấy, nhỏ Yến thơm thật đấy… Hình như con gái ai cũng có một mùi hương riêng… Chết thật, lại nghĩ linh tinh rồi.
– À uhm không sao đâu…
– Mình không cố tình đâu… Mình xin lỗi mà.
– Thôi mình bảo không sao mà, ra trà đi… Khách người ta đợi kìa.
– À thôi chết…
– Ra đi… Mình dọn cho…
– Uhm mình cảm ơn M nha.- Ánh mắt long lanh của nhỏ hiện lên vẻ áy láy.
– Ừ.
Nhìn nhỏ chạy ra mà nó buồn cười, chân thì ngắn mà cứ lạch bạch như con vịt. Dọn xong thì nó vào WC vắt cái áo, hazzj vàng hết cả rồi…
Ra quầy nó gọi nhỏ Yến lại.
– Cậu với Mi chạy giùm mình hôm nay nhé, áo bẩn mình không chạy được…
– Được mà, không sao đâu, tại mình…
– Thôi thôi, có gì người ta gọi đồ thì để mình xếp, cậu chỉ việc đem ra thôi.
– Uhm.
Nhỏ Yến ra khu… Một lúc sau nhỏ Mi chạy vào, mặt lại lạnh băng nhìn nó… Quái lạ? Mình hôm nay đắc tội gì với nhỏ này đâu ta, mới nãy còn cười cười mà?
– Sao cậu không ra làm?
– À mình bị ướt hết áo rồi, màu bẩn lắm sợ ra khách người ta đánh giá nhân viên… Hôm nay cậu với Yến giúp Mình một buổi nhé, mai mình làm bù… Chán quá.
– Được đỡ người đẹp như thế thì còn chán gì nữa… Thích thì ra mà làm, tôi không rảnh mà giúp.- Nói xong nhỏ đi luôn ra khu. Nhỏ này như điên ý, ai gây gì nhỏ cơ chứ, lúc nắng lúc mưa, chả hiểu thế nào nữa.
Nó cứ ngồi đấy xếp đồ uống cho hai nhỏ, một thì tươi như hoa, một thì không cảm xúc… Thành ra cảm giác của nó cứ chập chờn lúc vui lúc sợ. Tuỳ lúc hai nhỏ đi vào.
Ngồi buồn giở điện thoại ra nghịch, tầm này khách vẫn vắng, chủ yếu uống ngoài kia hết rồi còn đâu… Cầm điện thoại chơi tý thì nhớ đến ông mãnh Tuấn, đã hứa thì đành gọi vậy.
– A lo, tưởng ông quên tiếp…hehe.- Giọng thằng khỉ kia đểu đểu.
– Số… Đường… Ở TL nhé muốn thì đến đi.
– Ơ khoan… Khoan… Ông ra đứng ngoài đi…
– Té… Có mồm tự hỏi. Nó cúp máy luôn. Khoảng nửa tiếng sau thì chị Huyền đi vào khu nó hỏi.
– Nhóc ơi, có ai tìm nhóc kìa, bảo là bạn nhóc á?- Chắc thằng khỉ Tuấn đây mà.
– Ơ dạ để em ra…
– Mà sao nhóc lại ngồi đây… Trốn việc à hihi?
– Đâu có đâu, em bị đổ trà vào người, áo ướt rồi không ra ngoài được… Để hai người kia làm, mai em làm bù.
– Uhm , thôi nhóc ra đi, để người ta đợi kìa.
– Dạ… Mà chị ơi, ai làm áo cho em mà vừa vậy?
– À, bé Mi á… Chị tính mang đi làm mà không chịu, cứ đòi mang về sửa cho nhóc…hihi, nhóc sướng nha…
– Her, thôi em ra đây.
Thảo nào, nhỏ cáu nó là vì nó không giữ được áo sạch, nhìn thành quả của mình bị bẩn thì ai không bực, nhất là quần áo… Chuẩn rồi, ngoài lý do đó thì chả có lý do nào nhỏ giận nó cả, tý ra xin lỗi tiếp vậy @@.
Phi ra đến cửa thì thằng Tuấn đang nói chuyện với anh Vinh… Đành kêu nó vào.
– Thôi vào đi ông.
– Ủa bạn cu M à em, hai đứa vào đi.
– Anh vào cùng bọn em cho vui.- Thằng Tuấn phát biểu.
– Thôi anh bảo vệ vào sao được, chúng mày vào đe.
– Dạ vâng.
Vào trong quán thì thằng Tuấn, nhìn xung quanh.
– Quán đẹp mà rộng nhỉ, quán mới hả tôi không biết đấy.
– Uhm, thế uống ở ngoài hay vào trong khu tôi làm?
– Vào trong ủng hộ ông chứ hehe…
– Uhm đi.
– Mà em lúc nãy là ai vậy ông? Nhìn xinh thật.
– Em nào?
– Em mà vào gọi ông ra ý.
– Em cái tát nhé, hơn mình 5 tuổi, chị quản lý đấy, đừng vớ vẩn… – Thằng Tuấn mở to mắt ngạc nhiên.
– Ủ ôi, nhìn mà như cấp 3 thế nhỉ, đã xinh lại còn dáng chuẩn nữa, khéo cao hơn ông đấy haha.
– Thế đến uống nước hay ngắm gái?
– Dĩ nhiên là… Cả hai rồi, hehe huynh đừng nóng. Quản lý mà xinh thế chắc nhân viên cũng không vừa nhỉ hehe.
– Vào đây thì biết.
Đến khu nó, nó đi vào quầy nhỏ Mi chạy ra bàn thằng Tuấn để trà… Thằng Tuấn hơi sững người chút rồi cười cười quay qua nó ngón tay cái dơ lên, đâu gật gật, kiểu này chắc kết rồi… Haha, cho chú chết, thích đúng phải nhỏ Mi, xem thằng khỉ này làm như thế nào với nhỏ khùng này.

Chap 24:

Được lúc thì thằng Tuấn vẫy nó ra.
– Gì?
– Ông ơi, em vừa rồi đưa nước cho tôi tên gì vậy? Sao mà xinh thế?- Biết ngay thằng này mà.
– À tên Mi.
– Thế hả… Mi ơi em không thoát được anh đâu Mi ơi…hehe thế còn nhỏ lùn lùn kia thì sao ông?
– Tên Yến.
– Sao số ông sướng thế không biết, làm toàn cùng gái xinh.
– Sướng thì vào làm một hôm rồi nói tiếp.
– Không… Việc của tôi chỉ đi uống càphe thôi, việc quái gì phải đi tiếp càphe…haha.
– Uhm rồi, uống đi vào quầy đây.
Nó đi vào, mặc kệ thằng mê gái đang tia hai nhỏ với ánh mắt đơ đơ…
Tầm xế thì khách đông, khu nó thì không sáng lắm nên nó cũng ra chạy bàn cùng hai nhỏ kia, nhỏ Yến thì tươi cười thôi, vì đi nước phải vậy, còn nhỏ Mi thì cứ lừ lừ, sợ thật… Nhưng lúc mang nước cho thằng Tuấn thì lại cười cười, quay qua nhìn nó, xong lại nhìn thằng Tuấn… Thằng này siêu thật hay nó hoa mắt nhỉ? Mà kệ đi quan tâm làm quái gì.Nó cũng không để ý đến bàn thằng Tuấn nữa…
Tầm Tối thì thưa dần, có lẽ nơi này của nó chỉ để mọi người lui đến sau giờ làm việc căng thẳng thôi, vì yên tĩnh mà, bên ngoài kia nhạc sống ầm ỹ hết cả lên… Chán thật cái ông ở quầy, gu âm nhạc kinh khủng.
– Ông ơi, tôi về nhé… Hôm nay sướng thật đấy hehe… – Thằng Tuấn bảo nó về sau khi nốc mấy cốc càphe rồi.
– Uhm.
Thằng Tuấn về một lúc thì nó cũng xin chị Huyền về luôn, định vào xin lỗi nhỏ Mi, thấy cái mặt nhỏ như vậy lại ngán.
– Uhm về à nhóc?
– Vâng.
– À mà chị bảo này?
– Gì ạ chị?
– Khu nhóc nó tĩnh nặng quá, chị định thuê thêm một nhạc công ghitar về chơi, kiểu nhẹ nhàng thôi, sẽ thu hút khách hơn, nhóc thấy thế nào?
Đây là quán của chị, nó thì cũng không muốn phản đối, với lại làm thế sẽ tăng lượng khách thì tốt chứ sao, có lẽ chị thông suốt rồi. Mà chị bảo ghitar à, thuê nhạc công giờ tốn tiền lắm, hay là…
– Hay chị không phải thuê đâu…
– Thế sao giờ nhóc? Khu thì cũng phải có chút nhạc chứ?
– Em biết chơi, để em chơi đàn trong khu cho.
– Oa, nhóc giỏi thế, biết cả đàn ghitar luôn hihi… Nhưng làm việc thì sao? Hay chị tìm thêm đứa nữa vào khu nhé…hihi.
– Dạ cũng không cần thiết đâu chị, khu cũng vắng mà, khi rảnh thì em chơi thôi… Có thêm nhỏ Yến cũng đỡ…
– Uhm hihi… Chị ngạc nhiên đấy, chắc mai phải vào nghe nhóc đàn mới được… Mặt tồ thế này mà giỏi ghê hihi…
Nó cười gượng:
– Dạ thôi em về nha.
– Cứ vậy nha nhóc, có gì chị tăng lương cho hihi… – Xong chị áp bàn tay vào môi giơ lên thổi về hướng nó… Tuy không hiểu là hành động gì, nhưng cái điệu bộ đáng yêu đó làm nó ngại… Chị cười cười chào nó. Rồi nó về luôn, công nhận chị sống vô tư thật.
Đạp xe men theo cái vỉa hè HN, mùi hoa sữa thoảng thoảng, ánh đèn le lói của những chiếc đèn in bóng cây xuống mặt đường, gió thốc vào người nó mát
rượi, sảng khoái thật. Không khí HN thật thoải mái về bưởi tối…
Vừa về phòng chưa kịp làm gì, thì thằng Tuấn gọi.
– Alo?
– M à, ông về chưa?
– Về rồi.
– Phòng ông ở đâu? Tôi đến nhờ tý?
– Trên quán khoảng 300m… Làm gì?
– Thôi thôi, ông ra ngoài đi, tôi lượn qua thấy thì gọi… Nhờ chút.
– Rồi rồi, ra đi.
Nó ra ngoài cửa phòng ngồi đợi thằng Tuấn, nhìn đường, lâu lâu một chiếc xe vụt qua, mang theo một luồng gió tạt… Không hiểu thằng này nhờ gì nhỉ?
Được lúc lâu thì thấy thằng Tuấn, phi xe lên…
– Đây này… – Nó gọi to.
– À… Đây hả.- Thằng khỉ Tuấn đỗ xe xuống.
– Ông sống một mình ở đây à? Rộng phết còn gì nữa?
– Bình thường, thôi vào đi.
Đặt cốc nước cạnh bàn cho thằng Tuấn, nó hỏi.
– Sao, ông nhờ tôi cái gì?
– À nãy mới cãi nhau với ông già, ông đuổi đi…
– Gì mà cãi nhau khiếp thế?
– Vừa ngoài quán về thì ông bảo, tối ngày lêu lổng, xong bảo cút muốn đi đâu thì đi, lên tôi đi luôn… – Có thế mà cũng đi, trước lúc nào bố nó cáu nó với ông anh toàn im im, để bố qua cơn rồi lại thôi… Căn bản có bật cũng không cãi được với lý lẽ người lớn, cuối cùng lại thiệt thôi, còn mang tiếng mất dạy chứ, lên chỉ im.
– Uhm, rồi sao?
– Ông cho tôi ngủ nhờ tối nha… – Tội thằng cu, thôi mình giúp nó vậy.
– Uhm, nhưng giường hơi chật, ông nằm được không?
– Được mà, quan trọng gì, có chỗ là được, tính ra khách sạn nhưng tiện thì đến chỗ ông cho biết…hehe.
– Ừ, ngồi đấy chơi, tôi đi tắm cái nóng quá… Nó vác bộ đồ chuột cắn vào phòng tắm.
Tắm xong bước ra lau lau cái đầu, thấy thằng Tuấn đang nhìn cái bao đàn.
– Ủa ông biết chơi đàn à?
– Uhm biết.
– Được đấy, hôm nào dạy tôi để tôi đi tán gái nhé…hehe.
Nó chán chả thèm đáp, mở tủ lôi gói mì bình dân ra…
– Gì đấy ông ơi?
– Ăn tối, mì tôm đấy ăn không?
– Dẹp đi, tôi ở đây mà ông phải ăn cái đó à?
– Ra đây với tôi.
– Ra đâu?
– Đi thì biết, mau lên.
– Ờ từ từ đã…
– Đi xe tôi…
Nó khóa cái cửa phòng, leo lên sau xe thằng Tuấn, một lúc sau chúng nó đỗ tại một quán nhậu…
– Thôi tôi ko vào đâu, không biết uống.
– Vào ăn chứ không uống… Đi.- Chán quá, không biết ăn thế này có đủ tiền đến cuối tháng không nữa…hazzj. Ngồi vào bàn, đứa phục vụ đi ra…
– Lấy anh một nồi lẩu nhé, 3 chai HN nữa…
– Dạ vâng, 2 anh chờ chút- Nhỏ phục vụ đi vào.
– Bảo không uống mà…
– Ông không uống thì tôi uống, ngồi mà ăn, hôm nay tôi vui nhiều hơn chán hehe… Nhớ em Mi rồi nè, em Yến nữa… Ông kém quá, có gái xinh mà không biết hưởng…haha.
– Còn hơn thằng, thấy gái nào cũng muốn hưởng.
– Hehe, thế mới là đàn ông chứ, ai như ông, da trắng, tóc dài, lại không rượu bia, mai tôi mua cho cái váy nhé… Haha
– Nói nữa , tối ngủ chỗ khác nhé… – Nó ghét nhất ai trêu nó là con gái, ở quê nó bị trêu đủ rồi @@.
– Hehe thôi thì thôi…
Một lúc sau thì bọn kia dọn cái nồi lẩu ra, thằng Tuấn khui bia:
– Không uống thật hả?
– Không, vừa cay vừa đắng ra cái gì mà uống, không ngon bằng nước lọc…
– Đúng là…
– Thôi ăn đi…
Một thằng cứ uống, một thằng cứ gắp. Nó là dũng sĩ diệt mồi, không có cơm lên đành ăn vã cho no vậy @@.
– Nè ông?
– Sao?
– Hình như em Mi thích tôi ông ạ… Hehe.
– Sao biết?
– Thì lúc chiều, xin số thì em ý cho luôn… Hehe sướng vãi.- Thảo nào, thấy thằng này bị đuổi vẫn vui, mà thằng này cũng đẹp trai, nhỏ Mi chắc cũng thích thằng này thật nên mới cho số, đến nó còn không có số của nhỏ Mi mà.
– Cho luôn á?- Nó vẫn hơi tò mò.
– À uhm, em nó hỏi tôi là bạn ông à, tôi bảo đúng, sau đó xin số thì cho luôn…hehe.- Hazzj chả hiểu nhỏ này nghĩ gì nữa.
– Ừ thế còn em răng khểnh thì sao?
– Linh đó hả, tôi chán rồi, kiêu bỏ xừ… Ực.- Nốc một ngụm bia, thằng Tuấn nói.
– Uhm… – Nó lại bắt đầu chiến dịch phá mồi…
Ăn xong thì đứng dậy ra thanh toán, thằng Tuấn uống lắm bia thế mà vẫn tỉnh… Sợ thật.
– Cho em tính tiền bàn kia chị- Nó nói, mong là đủ tiền.
– Dạ của anh là một trăm năm mươi nghìn ạ… – May là đủ…
Thằng Tuấn đặt tờ hai trăm xuống bàn.
– Khỏi trả lại… – Xong kéo nó ra, đúng là thằng công tử.
– Dạ em cảm ơn.
Ra phía ngoài, nó vùng ra…
– Ông làm gì thế?
– Ôi giào ơi, có bữa ăn, anh em mời nhau, nay tôi mời khi khác ông mời… Quan trọng gì… Thôi đi về ông ơi… Hehe- Biết là thế, nhưng nó vẫn áy láy sao á, thôi thì để bữa khác rủ nó đi ăn vậy.
Nó trèo lên xe chở thằng Tuấn, sợ nó say lại xảy ra cái gì… Tóm lại không an toàn… Đang đi thì thằng Tuấn kêu:
– Ông ơi, dừng lại đã…
Nó dừng lại.
– Gì thế?
– Chờ tôi chút…
Hóa ra cu cậu mót lại đi bậy tại cái cột điện gần đấy… Uống cho lắm vào hazzj… Đã thế trêu thằng khỉ này phát…
– Tuấn ơi, gái đấy… Đang nhìn kia!
– Đâu đâu… – Nhìn cu cậu giật mình, sốc sốc, chạy lại mặt nghệt ra… Đến là buồn cười =)).
– Anh trêu chú tý…hê.
– Mẹ bố ông, làm tôi giật cả mình, vãi mẹ nó ra rồi này…
– Thôi đi tý nó khô haha… Mà tránh xa tôi ra nhé…
– Không đấy, gần cho ấm híhí… – Nó giở giọng ưỡn ẹo.
– Biến… Thôi đi về, lớn rồi còn dấm đài. =))
– Mẹ ông nhá… – Thằng Tuấn táng vào đầu nó một cái. Rồi trèo lên xe.
Nó phóng về phòng dắt xe vào, thằng Tuấn nằm vật ra giường ngáy luôn… Nó vào phòng WC đánh cái răng rồi mới bắt đầu ngủ… Mẹ thằng Khỉ ngủ say ghê, nó đẩy thằng Tuấn lùi vào, vừa nằm thì có tin nhắn từ…”Chi” , chắc hôm nọ nhỏ lưu.
– ” Mai mình đến quán. M nhé “.- Ơ đến thì cứ đến còn hỏi nó làm gì? Nhỏ này khùng rồi.
– “M Ngủ rồi à?”- Nó không trả lời được vì máy nó hết tiền, căn bản là hôm nọ nghịch ngu nhấn phải cái tin nhắn rác @@. Một lúc sau thì không thấy nhỏ nhắn tin nữa… Kệ… Mà mai phải đàn ngoài quán, nếu nhỏ ra thì ngại thật, chắc phải chui trong quầy đàn thôi nản thật…Nghĩ ngợi chút nữa xong nó đi ngủ. Trong cái tiếng ngáy dữ dội của ông mãnh Tuấn…@@.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Khách hàng phát triển
Những Mối Tình Đã Qua
Tấm hay cám
Một thanh niên có triển vọng
Mái tóc dài