<?php the_title(); ?>

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

09.07.2014
Admin

Ngự trị trong đôi mắt là ánh xám tro lạnh và ác như rút dần linh hồn của những kẻ dưới kia. Trên lan can tầng cao nhất học viện, giữa ánh nắng vàng rực và lòng tôn kính của học sinh Trung Anh, Gió Quỷ vứt vào không gian chất giọng trầm thấp:
– Luật cấm thứ 3! Không động chạm tới Đông Vy, okay?

Gió bỗng quật mạnh, hất tung váy của cô gái nhỏ và chính khoảnh khắc ấy, Hữu Phong đem cô gái nhỏ ôm vào lòng…

Chiếc ôm giữa chiều lộng gió, không kéo dài quá năm cú nhích của kim giây đồng hồ nhưng được chứng kiến bởi hàng nghìn con mắt tinh anh.

Chap 40: Thiên sứ giở trò.

Cứ hy vọng, chờ mong nhưng đừng hòng anh bên cạnh… Vị yêu anh cho cô nếm nhưng đêm tới, vẫn là mình cô với nỗi hoang mang ôm choàng. Mình cô yêu thôi, còn anh, đời nào anh thích cô hay muốn bảo vệ cô theo như suy diễn hão huyền cô thường đặt. Chẳng qua là gió vờn, cứ cuốn hạt bụi nhỏ bé này vào những bẫy quỷ tàn nhẫn…

***

– Xách nó!

Hữu Phong ném cho cô gái nhỏ balô của mình. Bộ dạng ngơ ngác kia khiến anh phát bực nhưng vẫn kiên nhẫn lặp lại.

– Xách nó đi, okay?

– Nó đâu phải của em! – Đông Vy tròn xoe mắt. Cô đang tìm anh để chất vấn về vụ gây náo loạn học viện lúc ban chiều.

– Hỏi tôi tại sao à, Minh Quý bảo xách giúp thì có hỏi thế không?

Đông Vy bất động một lúc rồi bỗng reo lên với vẻ mặt hạnh phúc:

– Ôi, anh ghen à?

– Im đi!

Hữu Phong nổi giận vô cớ, anh nắm tay cô gái nhỏ lôi đi xềnh xệch mặc kệ cô đang la oai oái vì đau và vì chẳng biết là mình sắp bị đưa đi đâu.

Tan học rồi, Đông Vy còn phải tìm Tuệ Anh, tìm việc làm, tìm thầy giám thị nữa!

Cô bị Hữu Phong lôi tới phòng nào đó thuộc tầng cao nhất của dãy nhà ban giám hiệu, anh đẩy mạnh cô xuống ghế sofa và ra lệnh:

– Cởi đôi giày đó ra, mau lên!

– Tại sao? Em…

Ầm!

Hữu Phong ném mạnh chậu cây cảnh vào tường,giọng nói của anh đứt gãy như tiếng vỡ vụn từ những mảnh sứ rơi khắp mặt sàn.

– Cứ hỏi tại sao thêm lần nữa đi!

Đông Vy mím môi, tay run rẩy từ từ tháo giày ra khỏi chân mình. Cô ghét Gió Quỷ! Những mệnh lệnh của anh đều vô lý, vậy còn cấm đoán người ta quyền thắc mắc. Cô ghét chính mình! Vì cớ gì cô phải làm theo lời người kia như con ngốc dù đã rất nhiều lần buộc trí óc phải gai góc trước những rung động?

Cô lại đang rơi vào bẫy của anh!

Ngốc thật,còn định truy vấn anh là vì sao đưa ra luật cấm thứ ba. Giờ cô rõ rồi, anh xem cô là thú vui! Anh cứ nhấn cô vào hố tình do cô tự đào, để cô lún sâu và mù quáng như điên dại. Cứ hy vọng, chờ mong nhưng đừng hòng anh bên cạnh… Vị yêu anh cho cô nếm nhưng đêm tới, vẫn là mình cô với nỗi hoang mang ôm choàng. Mình cô yêu thôi, còn anh, đời nào anh thích cô hay muốn bảo vệ cô theo như suy diễn hão huyền cô thường đặt. Chẳng qua là gió vờn, cứ cuốn hạt bụi nhỏ bé này vào những bẫy quỷ tàn nhẫn…

– Xong rồi! – Đông Vy đặt đôi giày mới và balô của Hữu Phong lên bàn, nói trống không hệt cách trò chuyện của anh đối với cô- Còn gì thì sai bảo nốt đi. Tôi làm nhanh rồi về!

Hữu Phong lại gần cô gái nhỏ, những ngón tay dài luồn vào mái đầu mang hương thơm kỳ lạ, anh thả giọng nhẹ tênh:

– Định thế này bao lâu nữa?

– Tôi thế nào?

Đông Vy cương quyết nhìn thẳng vào mắt Gió Quỷ để tỏ rõ là mình không sợ anh nhưng bờ má cô đang dần ửng hồng vì hơi thở ấm phả nhẹ trên tóc. Cô chẳng có đủ can đảm gạt bàn tay đó ra mà hơn nữa là cô chẳng muốn rời…

Cô bị đôi mắt xám tro của anh soi rất kỹ, ánh mắt lạnh lùng dời từ hai bàn chân chỉ mang tất tới bộ đồng phục Trung Anh và cuối cùng là mái tóc dày hơi rối. Cô gái này thật quá
luộm thuộm và bê bối. Vứt cô vào xó xỉnh nào đó thì hay hơn là để cô hoà lẫn vào nơi toàn tầng lớp khá giả này!

Hữu Phong trừng mắt trong tích tắc đã khiến cô gái nhỏ sợ đứng tim, anh gằn từng tiếng:

– Tôi hỏi em, đồ tôi mua sao không dùng tới?

Đông Vy choáng với những gì mình vừa nghe thấy, cô gái nhỏ đứng lặng yên dù thực chất, lòng dạ đang không ngừng nhảy dựng.

Truyền đột ngột vào tim là cảm giác lạnh và ấm rất lạ. Vì anh thay đổi cách xưng hô…

– Em không hiểu. Anh mua gì cho em. À, quà vặt trước kino thì em ăn hết rồi mà!

– Không phải thế! – Hữu Phong chợt nhấn giọng một cách khác thường – Tôi là…

– Hiệu trưởng, tôi gặp thầy được chứ!

Minh Quý đẩy cánh cửa khép hờ, thầm đắc thắng khi đâm Gió Quỷ một nhát bất ngờ. Thân phận vốn được cậu ta giấu kỹ đã bị anh phơi bày trước người con gái cậu ta thích…

***

Như sốc nặng khi biết tin mình bị hạ lớp, Tuệ Anh chạy điên cuồng trên máy thể dục suốt mấy tiếng đồng hồ. Tới lúc mệt lử và ngã vật ra sàn, cô nhìn chằm chằm trần nhà và gào thét điên dại.

Thể nào ả hoa khôi cũng sẽ cười vào mặt cô,chưa kể tới lũ học sinh ngu ngốc trong trường, chúng nó sẽ quẳng vào cô thái độ thương hại…

Và ngay cả cô đây, đang phải gặm nhấm nỗi thất vọng về chính mình.

Cô chưa hề tự đề cao bản thân lấy một lần nhưng cô là người thực tế, biết rõ năng lực của mình tới đâu.

Cô là học sinh xuất sắc Trung Anh, bạn bè xung quanh chưa kẻ nào dám coi thường học lực cô.

Thế mà sao cô không thể vượt qua kỳ thi tuyển chọn lần này? Tại sao chứ?

Hay là ai đó hại cô?

Tuệ Anh ngủ thiếp đi trong những hồ nghi, buồn bã và khi cô tỉnh dậy thì đã là chiều muộm. Cô gom đống đồ ăn trong tủ lạnh và cho hết thảy vào miệng, chẳng cần nhai, Tuệ Anh nuốt chửng chúng như nuốt cơn phẫn nộ vào bụng.

Lần thất bại này không là tiêu cực,đúng thế, chẳng có lần thất bại nào là tiêu cực. Nó đẩy cô lùi một bước để cô lấy đà tiến thêm chục bước!

Cô là thế đấy, sẽ lì mặt đấu với những gì chống lại mình tới cùng!

Tuệ Anh cười với cô gái mũm mĩm trong gương, cô việc gì phải cay cú nào, rồi cô gái ấy sẽ có tất cả thôi mà.

Điện thoại đổ chuông. Một tay áp
máy vào tai, tay còn lại Tuệ Anh
mân mê chiếc má lúm xinh xắn.

Sắc mặt và giọng nói của cô, cùng
lúc méo mó khi chủ nhân đầu dây
bên kia lên tiếng.

Gã lưu manh bẩn thỉu, gã lại đòi
gặp cô dù cô đã bịt miệng gã
bằng tiền của Minh Quý, lần thứ
hai…

Gã chưa đi khỏi thành phố này!

Tuệ Anh lưỡng lự một lúc rồi
quát:

– Tôi không rảnh, không tới được.

Cô cúp nhanh máy, tháo nguồn pin trong hấp tấp. Cô không sợ gã nhưng e ngại sẽ bị lôi vào mối nguy hiểm mà gã đang vướng phải.

Cốp!

Âm thanh của sự va đập gửi chút bất an cho Tuệ Anh, cô gái trẻ nhanh chóng kiểm tra cửa sổ và thoáng ngỡ ngàng vì phát hiện ra viên đá to. Đoán chắc lũ trẻ con nghịch ngợm nên Tuệ Anh thò đầu ra ngoài định mắng vài câu nhưng ngay lập tức, khuôn mặt cô cứng đờ…

Ngoài kia, gã lưu manh đang đứng cùng chiếc xe cũ.

Chap 41: Lệnh triệu hồi từ địa ngục.

Âm thanh thuỷ tinh vỡ tan.Mùi tanh của máu hoà quyện thế gian. Tiếng cười hả hê của thiên sứ lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.

***

Những ngón tay dài từ từ dời khỏi mái tóc dày, vệt sáng dịu nhẹ phút chốc đã tắt lịm trong đôi mắt xám tro. Gió Quỷ trở lại với vẻ lạnh lùng cố hữu, anh hất cằm về phía cửa, lệnh cho cô gái nhỏ ra ngoài.

Đông Vy vì quá đỗi kinh ngạc nên đôi chân bất động. Cô bỗng thấy suy nghĩ của mình thật quá non nớt so với đầy rẫy những phức tạp đang ẩn chứa quanh đây. vào mặt bàn kính.

Tích tắc ấy,lệnh triệu hồi của địa ngục đang chuyển tới… ác quỷ đã bẻ gãy đôi cánh thiên sứ và bắt đầu cho sự bùng nổ của mối thù hận…

Âm thanh thuỷ tinh vỡ tan.Mùi tanh của máu hoà quyện thế gian. Tiếng cười hả hê của thiên sứ lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.

Gió Quỷ đang đau đớn…

Âm vực trầm thấp rít lên, như gió lùa từ hang động u tối.

– Tôi sẽ vứt đời cậu vào sọt rác!
Cô dường như là mảnh rời rạc nào đó vô tình được gắn vào bức hình xếp Trung Anh, cứ mãi mù mờ và ngờ nghệch như đứa trẻ đi lạc, chẳng biết tí gì về xung quanh nếu thiếu sự chỉ dẫn.

Nếu Minh Quý không tới đây, cô có lẽ chẳng bao giờ biết tới chức danh cao ngất này của Hữu Phong… Ngay lúc này và ngay bây giờ, cô không muốn nhìn anh thêm một tích tắc nào nữa. Đã quá nhiều xấu hổ mà anh trút vào cô rồi!

Có lẽ sự tức tối đang thổi bừng lòng dạ của cô là vô lý vì cô chả là cái thá gì cả, anh cần quái gì phải nói với cô điều này. Có lẽ nỗi tủi hờn đang cào xé tim cô là vô duyên vì đã lầm tưởng, đã đâm đầu vào nhớ thương khi anh chỉ mới nới lỏng chút khoảng cách chứ chưa hề nói yêu cô. Mối quan hệ giữa cô và anh là KHÔNG GÌ CẢ, cho nên, anh không có nghĩa vụ chia sẻ cùng cô bất cứ điều gì!

Đông Vy biết là vậy nhưng cô không sao dứt nổi mớ cảm xúc ẩm ương này… vì rằng, cô âm thầm theo dõi anh bao lâu nay nhưng hóa là mù tịt! Khi yêu ai đó, người ta hẳn sẽ ghét sự mù tịt kia…

Đông Vy bặm môi phang thẳng vào chân Hữu Phong cú đá mạnh và nhân lúc anh còn bất ngờ thì xách đôi giày mới, tếch khỏi phòng.

Minh Quý lịch sự đóng cửa giùm, kéo yên tĩnh bao trùm văn phòng hiệu trưởng. Anh đứng khoanh tay:

– Gì thế này? Cậu vừa bị đánh? Tôi không nhìn nhầm chứ?

– Tới đây làm gì?

Hữu Phong hất ánh mắt khó chịu về phía Minh Quý, người hơi cúi xuống để phủi ống quần. Nhóc kia láo quá rồi!

– Tôi muốn hỏi cậu chuyện này đây.

Dưới sự im lặng thay cho lời đáp trả của Gió Quỷ, Minh Quý giơ cao tờ bảng điểm mà anh xé lúc sáng, cười nửa vời:

– Là cậu chơi tôi! Ha, cậu hay lắm. Ra đề thi toàn những kiến thức mà tôi không am hiểu. Sao cậu biết rõ về tôi vậy? Đồ khốn!

– Chửi thề và văng tục. Hồ Minh Quý đây à?

Hữu Phong vờ sững người dù biết tỏng nhân cách của “người tốt đẹp” là thế nào. Cậu ta thường giả bộ thân thiện, không ghen tị với anh nhưng thực chất là sự căm thù lộ rõ trong từng nhịp thở. Cậu ta cứ giả bộ kiên nhẫn nhưng cũng dần bóc đi lớp vỏ thánh thiện vì anh luôn chọc điên cậu ta, lôi điểm yếu cậu ta ra mà chà đạp.

– Phải, tôi là Hồ Minh Quý, là anh trai cậu và tôi sẽ dạy dỗ đứa em khốn kiếp này!

Nhanh như chớp, Minh Quý lao tới nắm cổ áo Hữu Phong, hùng hổ như con thú hoang bị cầm cự lâu ngày. Anh quát:

– Cậu khiến mẹ tôi mất chồng còn tôi mất bố. Tôi đáng lẽ không mang họ Hồ như mẹ tôi. Là do cậu, mà tôi thành đứa con rơi! Cậu đã làm gì để ông ta chối bỏ mẹ con tôi, hả? Hết lần này lượt khác, cậu dậm đạp lên tôi. Ha, vui lắm chứ gì? Hạ nhục tôi nữa đi, tôi sẽ cho cậu vào địa ngục, rõ chưa!!!

Hữu Phong hất tay Minh Quý ra, thản nhiên sửa lại cổ áo với điệu cười nhếch miệng coi khinh.

– Cậu phải biết rõ mình đang dọa ai!

– Doạ? Tôi làm gì có gan doạ cậu. Nhưng tôi có gan làm thật! Cậu yêu rồi tôi cho cậu đau mau thôi. Chờ xem tôi đối xử với Đông Vy thế nào nhé! – Minh Quý cười ngạo nghễ, nét ác độc hằn sắc ngọt trên cánh môi anh đào.

Nhíu mày nghĩ ngợi, Hữu Phong thoáng đăm chiêu trong giây lát. Lướt qua gương mặt điển trai chút kinh tởm, anh cười nhạt:

– Để tôi đoán mưu đồ của cậu! Sẽ khiến Vy yêu cậu rồi lôi Vy lên giường và cưỡng đoạt như ông ta từng làm với mẹ tôi. Hèn hạ!

– Hèn à? Nếu ông ta không làm thế, cậu đã chẳng sinh ra trên đời này!

Sự sống trên trái đất như bị dập tắt ngay khi Minh Quý dứt lời. Những ngón tay dài dần siết chặt lại, hơi thở lạnh của Gió Quỷ phả ngập không gian sự rùng rợn. Anh đột ngột lôi đầu Minh Quý dập mạnh vào mặt bàn kính.

Tích tắc ấy,lệnh triệu hồi của địa ngục đang truyền tới… ác quỷ đã bẻ gãy đôi cánh thiên sứ và bắt đầu cho sự bùng nổ của mối thù hận…

Âm thanh thuỷ tinh vỡ tan.Mùi tanh của máu hoà quyện thế gian. Tiếng cười hả hê của thiên sứ lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.

Gió Quỷ đang đau đớn…

Âm vực trầm thấp rít lên, như gió lùa từ hang động u tối.

– Tôi sẽ vứt đời cậu vào sọt rác!

Chap 42: Phơi bày.

Trò chơi bí mật giữa hai anh em đã bị phá vỡ bởi một người không hề tham gia…

***

Nghe lén nhưng không thành là việc đang hành hạ Đông Vy lúc này. Văn phòng hiệu cách âm, cô đã áp tai sát cửa mà chả nghe thấy gì cả. Đành thế… thôi tò mò vậy!

Cô gái nhỏ thở dài thườn thượt và bước đi với tâm trạng nặng nề. Lê lết thể xác mệt nhóc xuống sân trường rộng thoải, cô ngồi bệt dưới vòm cây và ngắm nhìn hoàng hôn đang buông.

Thoáng trông thấy quản gia Lâm từ phòng thầy giám thị đi ra, cô gái nhỏ bỗng chột dạ một cách vô lý và tệ hơn là có ý định lẩn trốn. Tại sao cô sợ người quản gia này? Vì mái tóc điểm bạc trưng ra kinh nghiệm sống dày dặn của ông ta hay vì cách nói chuyện điềm tĩnh nhưng chứa nhiều ý tứ?

Chấn chỉnh lại lá gan bé tí, Đông Vy lễ phép chào quản gia Lâm khi ông tới gần cô. Tim cô đang run dưới đôi mắt sắc sảo của ông.

– Cháu nghĩ kỹ chưa? Làm con nuôi ta được không?

– Cháu xin lỗi. Cháu nghĩ cuộc sống của cháu không cần thay đổi! Cháu tốt nhất vẫn là giữ nguyên mọi thứ.

– Mạnh mẽ lắm! Tự lập thế là tốt! Cháu thật giống mẹ!

– Bác quen mẹ cháu?

Quản gia Lâm chỉ mỉm cười, để câu hỏi tò mò của cô gái nhỏ trôi tuột trong im lặng. Ông bỗng nhiên nhìn đôi giày nền trắng sọc đen dưới chân cô gái nhỏ và cười điệu khác lạ.

– Cháu yêu Hữu Phong à? Rất nhiều phải không?

– Bác đừng hiểu nhầm. Cháu chỉ ngưỡng mộ.

– Yêu đâu phải cái tội, sao cháu phải chối? Cháu lo sợ tình cảm của mình không được đáp trả nên đã tự nắm giữ nó mà không nói ra. Mình cháu yêu, mình cháu khổ sở. Tàn nhẫn quá phải không?

Cô gái nhỏ vâng một tiếng lí nhí nơi cổ họng, lòng tê dại và héo úa như ngọn cỏ phất phơ trong đêm giá buốt. Thường thì cô rất biết che giấu xúc cảm nhưng làm sao để nuốt gọn những khối tâm tư bộn bề này khi bị quản gia Lâm đọc rõ và lần lượt như thế.

“Mình cháu yêu, mình cháu khổ sở. Tàn nhẫn quá phải không?”

Nhiều đêm thức trắng, ngẫm lại câu nói ấy, ngực cô nhói và thắt chặt. Có đôi lần cô nghĩ, quản gia Lâm đã tự bộc lộ chính nỗi đau của mình…

Ngày hôm ấy, quản gia Lâm đưa cô đi thăm thú khắp thành phố. Ngày hôm ấy, cô tận mắt chứng kiến thấy ông khóc khi đi qua một cửa hàng giày.

Không kiếm cớ là do bụi đường như người ta thường biện minh cho những giọt khóc, quản gia Lâm đã nói thật chậm rãi:

– Ta yêu sâu đậm một người. Vì người ấy, ta hy sinh rất nhiều nhưng rồi vẫn mất người ấy. Cái gì không là của mình thì mãi mãi không thuộc về mình. Tình đơn phương có sâu nặng đến mấy vẫn mãi là yêu- trong- đơn- độc.

***

Sau ngày công bố điểm thi, học viện rơi vào im lặng, chìm trong yên ắng. Nguyên do là sự vắng mặt của hai nhân vật tiếng tăm nhất Trung Anh – là Hữu Phong và Minh Quý. Học viện cứ như bầu trời bao la thiếu đi hai vì sao tinh tú nhất, dù mặt trăng vẫn còn đấy thì đêm vẫn buồn thiu…

Học sinh trò chuyện cùng nhau dăm ba câu lại tiu nghỉu vì ai đó lỡ nhắc tới Hữu Phong, Minh Quý. Kể từ lúc Trung Anh tiếp nhận hai học sinh này, họ đã là đại diện cho sự tinh anh của toàn thể học viện. Những người còn lại chỉ là cái bóng và giờ đây, những cái bóng đang vật vờ…

Buồn. Chán – hai cảm xúc chính đang xâm chiếm học viện Trung Anh vì thiếu đi hai nhân vật kia.

Thanh Ngân tách khỏi lớp học buồn tẻ khi họ đang bàn tán về việc Minh Quý bị hạ xuống lớp 10. Lũ ngớ ngẩn! Minh Quý chả phải thần thánh nên cũng có lúc sai sót, huống hồ là anh ta mới trở về học viện đã mắc ngay phải kỳ thi. Kiến thức hổng, đề khó, thi rớt. Thế thôi mà lũ bạn lôi ra nói mãi!

Nữ sinh học bổng tới lớp học Tuấn Dương nhưng không thấy anh. Biết Hạ An đang ngầm dõi theo mình nên cô nàng rút điện thoại ra, vờ bấm dãy số và ngọt giọng:

– Anh đâu thế? Mau về với em đấy nhé anh yêu!

Chút gian trá của Thanh Ngân có lẽ sẽ tiếp tục lừa được Hạ An và những người khác nếu như lúc đó, Tuấn Dương không xuất hiện ở đấy và vô tình thốt lên:

– Anh yêu? Em vừa gọi ai thế Thanh Ngân?

Chút thái độ cáu kỉnh của Tuấn Dương sẽ khiến người khác lầm tưởng là anh đang ghen nếu như không có sự chen ngang của cô nữ sinh nhỏ…

– Ai thì kệ, đó là việc riêng của Thanh Ngân. Là anh trai thôi mà sao anh quản nhiều vậy? Vô duyên!

Chất giọng nhè nhẹ, trong veo của Đông Vy ngay tức khắc đã đông cứng dãy hành lang khối 12. Một sự thật đã được phanh phui, trần trụi trước những con mắt mở to bàng hoàng và nó nằm ngoài sức tưởng tưởng của tất cả. Chính Tuấn Dương, người trong cuộc cũng chết sững, nhìn cô nữ sinh nhỏ trân trân.

Trò chơi bí mật giữa hai anh em đã bị phá vỡ bởi một người không hề tham gia…

Thanh Ngân như bị nuốt chửng bởi bầu không khí ngột ngạt, tay bóp chặt chiếc điện thoại với nét mặt đanh đá. Mọi tức giận của cô như lan tập trung hết thảy ở đôi mắt sắc bén, mang ánh nhìn thiêu đốt chiếu vào nữ sinh học bổng – kẻ phá đám.

Nó là ai nào? Một đứa nhếch nhác, lem nhem, thấp kém nhưng sao ai cũng thích vây lấy nó? Vì sao nó luôn được che chở tại Trung Anh này bởi những nhân vật nổi bật? Ồ, là phép màu của bà tiên ban tặng à? Hay là sự bố thí tình thương? Cho nó hết đi, nhưng dựa vào đâu để đối đầu với cô?

Vuốt nhẹ những lọn tóc đẹp đẽ, đôi môi đỏ thẫm nói khe khẽ:

– Đông Vy nói đúng, thực ra, tôi và Tuấn Dương là anh em. Nhưng trước giờ tôi luôn giả làm
bạn gái anh ấy vì quá nhiều người quan tâm tới đời tư của tôi mà tôi lại không thích phơi bày việc yêu đương riêng mình. Nhưng giờ, có lẽ tôi phải nói thật rồi. Người tôi vừa gọi là Richard, anh ấy là bạn trai tôi.

Mỉm cười thanh cao, nữ sinh hoa khôi chậm rãi cất điện thoại vào túi. Giọng nói thoảng bay như hương hoa lan tràn…

Chap 43: Bàn tay lạ.

Còn hiện tại và sau này. Cô chấp nhận mình là dấu chấm nhỏ đã phai tàn trong trí nhớ của anh. Còn anh cứ thế, đi và không ngoảnh lại, mãi vụt tan như làn sương mỏng manh…

***

Khoác trên vai chiếc balô nặng trịch cùng gương mặt rầu rĩ, cô gái nhỏ tha thẩn dọc bờ sông. Đông Vy không rõ đống cảm xúc nhập nhằng đang va mạnh vào tim cô là như thế nào nữa…

Nói tóm lại,tâm tư của cô đang bị nhúng trong phiền muộn. Thứ sầu buồn này hệt như cảm giác lạc lõng mà cô đã nếm trải vào đầu tuần, hay chính xác hơn là ngày cô biết rõ địa vị Hữu Phong. Chỉ có lý do của hôm nay là khác…

Richard với cô là một người lạ! Chỉ thế mà sao tâm trạng cô lại chùng xuống khi biết anh có bạn gái? Phải chăng là cô đã thích Richard?

Ôi không! Tim Đông Vy không chứa nhiều ngăn như thế, mà kể cả khi nó loạn nhịp vì ai thì đó là sự dại dột của riêng nó. Người ta, chẳng ai dính líu với cô hết!

– Tim ơi, mi đi chết đi! Mi chỉ việc truyền máu nuôi cơ thể thôi. Còn yêu ai, thích ai là việc của lý trí và của ta. Cấm mi xen vào! Mi giỏi thật, hễ mi đập trật đi một nhịp là cả thể xác ta liêu xiêu. Lao vào yêu như điên dại dù không ai đoái hoài. Mi thật tác oai tác quái!

Đông Vy quì xuống nền đất ẩm nơi mé hồ, hai tay vốc nước lạnh khoát vào mặt. Thứ cô cần lúc này là sự tỉnh táo!

Đang dõi mắt khoảng không vô định, cô gái nhỏ bỗng rợn người vì bàn tay lạnh buốt đột ngột đặt sau gáy cô. Chưa kịp quay lại, mái đầu của cô đã bị nhấn dúi dụi xuống hồ nước.

***

Học viện vắng lặng sau giờ tan học, chỉ còn thưa thớt vài bóng người qua lại. Tiếng xác lá bị dậm đạp nghe rõ mồn một. Hạ An nép mình sau tán cây cổ thụ, nửa chờ đợi nửa lẩn trốn.

Cơn gió nào đó thoảng qua như muốn kéo tuột những chiếc vòng vải, Hạ An vội giấu tay vào túi áo. Cô không muốn mất đi vật Tuấn Dương đã tặng, cô sẽ luôn trân trọng thứ bé mọn này thay cho toàn bộ ký ức về anh.

Còn hiện tại và sau này. Cô chấp nhận mình là dấu chấm nhỏ đã phai tàn trong trí nhớ của anh. Còn anh cứ thế, đi và không ngoảnh lại, mãi vụt tan như làn sương mỏng manh…

Lúc cô biết tới quan hệ thật sự giữa Tuấn Dương và Thanh Ngân, cô đã muốn dùng mọi cách để anh quay lại bên cô nhưng giờ đây, sự can đảm cho một cuộc hẹn cô cũng không có. Bởi, lí do để hai người xa nhau chẳng bắt nguồn từ trò tình ái của anh trai em gái kia. Vậy thì, nó sao có thể là cái cớ để hàn gắn mối quan hệ đã phủ bụi chia ly?

Ngày ấy, xa nhau vì tự mỗi người đều chán chường đối phương. Thương yêu còn chưa đủ để lấp đầy những lần cãi vã. Ừ, vậy là xa nhau…Mai sau gặp lại đã hóa kẻ dưng!

Hạ An cố ngăn nước mắt đang chực trào ra khỏi tuyến lệ, chóp mũi nhỏ nhọn đỏ hồng vì khóc. Cô nhìn xa xăm về phía ngoài cổng trường, nơi Tuấn Dương và Thanh Ngân đang sánh bước cùng nhau. Tim đau, niềm tin vỡ vụn! Nếu như anh tôn trọng cô một lần, thì sẽ chẳng giấu giếm cô điều này. Thảng hoặc, trong mắt anh, cô cũng bình thường như bao người khác để cho anh em gái thỏa thích diễn trò…

Hạ An hít thở thật sâu, trầm ngâm đôi lát rồi quay bước về khuôn viên phía sau của học viện. Cô còn chưa có cơ hội xin lỗi Đông Vy sau lần đứng chờ trước căn nhà nhỏ vì đêm ấy, cô nữ sinh mất tăm! Tuấn Dương đã chờ cùng cô, nói mấy câu thật kỳ lạ.

“Cô có thể đừng ghét Đông Vy và là chỗ dựa cho nhóc ấy không? Ở Trung Anh, nhóc ấy chỉ tin tưởng cô và Tuệ Anh, nhưng Tuệ Anh cũng rất ghét Đông Vy!”

Tuệ Anh ghét Đông Vy? Dựa vào đâu để anh phán xét như thế trong khi hai cô bạn chơi rất thân, rất hợp? Cô cứ thắc mắc mãi.

Men theo ánh chiều tà và hương hoa cỏ, Hạ An đi bộ khá lâu mới thấy thấp thoáng căn nhà bên hồ. Cô hồi hộp, cố nghĩ ra thật nhiều câu xin lỗi nhưng rồi hơi thở cô nghẹn lại. Cảnh tượng trước mắt như đâm thẳng vào tim cô luồng không khí lạnh ngắt.

Đông Vy đang nằm bất động, đầu gục hẳn trong nước, mái tóc dày rủ xuống hồ ướt nhẹp. Lúc Hạ An kinh hoảng vực cô gái nhỏ dậy, mắt cô nhắm nghiền, môi tím ngắt, thở thoi thóp…

Chap 44: Săn lùng.

From Hunters to Richard: Don’t be secretive, guy!”

***

Học viện Trung Anh đón chào sự ồn ào ngay từ lúc cánh cửa vàng kim mở rộng. Một nhóm học sinh cùng ùa vào trường rồi tách dần ra, chia nhau dán những tờ giấy màu mè lên khắp các thân cây cổ thụ. Phía cổng trường, một nhóm học sinh đang phát tờ giấy màu kia cho những bạn học khác.

Chỉ vài phút ngắn ngủi sau đó, Trung Anh đã bị nhấn trong bầu không khí sôi nổi bởi vô số cuộc thảo luận. Những cái nhăn trán nghĩ ngợi hay nhíu mày hồ nghi dần xuất hiện trên mọi gương mặt sáng sủa, ánh mắt họ nheo lại đầy đăm chiêu.

Học sinh Trung Anh đang tham gia một cuộc săn! Cuộc săn này không cần vũ khí, chỉ cần cái đầu để nghĩ.

“Bạn là thành viên của học viện Trung Anh thì hãy cùng săn lùng tung tích của Richard! Richard là ai? Tại sao không lộ diện? Dấu hỏi này, rồi sẽ có đáp án!

Chúng ta hiện giờ chỉ mới biết Richard là bạn trai của Thanh Ngân – hoa khôi khối 11. Còn quá ít!

Trong số các bạn, ai biết thêm về Richard bí ẩn thì đừng quên chia sẻ. Chúng ta sẽ xâu chuỗi những chi tiết nhỏ bé thành khối thông tin to tát. Chúng ta, rồi sẽ biết Richard là ai!

From Hunters to Richard: Don’t be secretive, guy!”

Thanh Ngân cũng đọc thử một tờ truyền tin, vờ cười thú vị để qua mắt những thợ săn. Đâu ai biết rằng, cô cũng đang quay cuồng tìm kiếm Richard…

Nàng hoa khôi ghé vào restroom để dặm lại chút son phấn nhằm che đi trũng mắt sâu buồn rầu vì sự suy sụp của anh trai trong những ngày gần đây. Tuấn Dương muốn bỏ bể hết thảy, trong đó bao gồm bỏ học.

Bất chợt, một đôi mắt hí từ gương phản chiếu khiến Thanh Ngân thoáng lạnh người. Ánh mắt kia sắc lẻm như lưỡi dao xoáy thẳng vào cô. Trong vô thức, đôi môi đỏ thẫm run nhẹ.

Chung quanh vắng lặng, không một bóng người trong không gian được bao bọc bởi tường trắng toát, chỉ vẳng lại tiếng vòi nước nho nhỏ.

– Cậu có biết việc cậu làm dốt nát tới cỡ nào không, hả? Giờ thì hay rồi. Toàn trường đều đổ dồn đi tìm Richard!

– Họ sẽ không đời nào tìm thấy! – Thanh Ngân chắc nịch. Bởi ngay cả cô còn nắm thông tin rất ít ỏi về nhân vật bí ẩn kia thì ai có thể tìm ra Richard? Huống hồ, sự tồn tại của Richard vốn chỉ có hai người biết! Là cô và người đang đứng ở đây.

– Đúng! Chẳng ai tìm ra nhưng Đông Vy thì khác!

– Đông Vy cũng biết Richard?

Tuệ Anh phá lên cười trước vẻ mặt kinh ngạc của cô nàng hoa khôi. Chắc hẳn là nàng ta rất tự tin về sự hiểu biết của mình nên mới thản nhiên tuyên bố như hôm qua. Về Richard, Đông Vy biết rõ qua lần được giải nguy khỏi khách sạn. Cho nên, dù đống quà tặng có bị cô cướp hết thì cũng chỉ để lấp liếm sự quan tâm của người lạ dành cho chuột nhắt chứ đâu thể bịt mắt hoàn toàn.

– Tớ nói cho cậu hay nhé. Richard mà biết tin cậu nhận vơ là bạn gái anh ấy à, thì cậu khó sống lắm!

Tuệ Anh cười mỉa, hai má lúm lõm sâu sau những ngày giảm cân khắc nghiệt. Việc cô bị hạ xuống lớp 10 giờ cũng đã dần xuôi vào sọt rác trí nhớ của đám bạn hời hợt.
– Khó sống? Được, tớ chờ đây! Nhưng cậu thu lại lời xúc phạm kia đi. Cậu mới là kẻ dốt nát! Biết tại sao tôi mạnh miệng thế không?

Thanh Ngân hất nhẹ những lọn tóc vương trước trán, giọng điệu kiêu hãnh như nữ hoàng đứng trước ngàn vạn dân đen:

– Richard sẽ phải lộ diện!

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————–

Suốt buổi học, Đông Vy không tài nào tập trung được. Đầu óc cô gái nhỏ hệt như thuyền buồm trôi lênh đênh khắp đại dương, không khi nào đứng yên một chỗ.

Đông Vy nào muốn thế, chỉ tại sóng gió cứ tấp vào đời cô như có lời nguyền ấn định rằng cô mãi mãi phải sống trong bộn bề lo nghĩ.

Cô đã gây hấn với ai thế này, để người ta nhẫn tâm nhấn đầu cô xuống hồ nước. Hành động dã man này là nhằm cảnh cáo nhưng… rốt cuộc thì cô không rõ mình đã phạm phải sai lầm nào!

Lúc này đây, cô thấy sợ tất cả mọi thứ. Có cảm giác rùng rợn như là mỗi bước đi của cô đều bị theo dõi và bất cứ lúc nào đó, cô cũng có thể bị xô mạnh từ phía sau bởi bàn tay gớm ghiếc.

Hoang mang. Cô đang hoang mang thật sự… Cô đang khủng hoảng nhưng không có ai để cô bấu víu. Cô đang bơ vơ nhưng không nơi nào chịu chứa chấp cô cả.

Ngôi nhà xưa giờ đã thuộc về người khác, căn nhà bên hồ sắp tới sẽ bị học viện phá hủy…

Nơi nào Đông Vy đặt chân tới, cô đều gieo yêu thương nhưng thứ cô nhận được luôn là sự hắt hủi. Cô gái nhỏ gục đầu xuống mặt bàn, kệ bài giảng còn say sưa của giáo viên bộ môn.

Tiết học cuối cùng chấm dứt sau tiếng chuông réo rắt. Học sinh dần kéo nhau xuống căng- tin, để lại lớp học vắng tanh có cô trò nhỏ đơn độc đang hí hoáy viết viết gì đó, nước mắt đã ngập khoé mắt.

Theo thói quen, cô gái nhỏ dùng ống tay áo định lau quệt mắt ướt nhưng ai đó đã kịp đưa cô chiếc khăn mùi soa mềm mại. Đông Vy bối rối ngoảnh mặt đi nơi khác:

– Em không sao. Đừng thương hại em!

– Mở lòng ra đi cô nhóc. Em sẽ thấy em không một mình. – Hạ An đặt trước cô gái nhỏ cốc sữa thơm tho và đĩa bánh donut ngon lành – Ăn hết đi. Chị sẽ không nói xin lỗi em đâu nhưng đừng tỏ ra xa cách. Chị rất muốn em và chị thật thân thiếthơn cả lúc trước. Đồng ý không?

– Cảm ơn vì hôm qua. Em đã trông thật tội nghiệp nhỉ! Nhưng em nói rồi, em không cần thương hại. – Đông Vy đè vào giọng nói chút bất cần – Lần chị làm xấu mặt em, em đã quên luôn rồi!

Không để Hạ An nói lời tiếp theo, cô gái nhỏ đã rời chỗ ngồi và đi thẳng khỏi lớp học. Cô chẳng phải thù ghét gì người chị dễ mến này nhưng cô đang gặp nguy hiểm, cô rất sợ liên lụy tới Hạ An!

Hạ An chỉ mỉm cười, cô hiểu rõ tâm tư của cô gái nhỏ. Cô sẽ nói với thầy giám thị chuyện nữ sinh học bổng đang mắc phải. Cô sẽ là chỗ dựa cho nhóc kia, như người nào đó đã nhờ cậy.

Nhâm nhi bánh ngọt và sữa tươi một mình, Hạ An vô ý đánh rơi chiếc donut. Tờ giấy nằm im dưới gầm bàn bỗng lọt vào mắt Hạ An khi cô cúi xuống nhặt bánh. Cánh tay cô nữ sinh phút chốc cứng đờ.

Kia là tờ đơn xin thôi học của nữ sinh học bổng…

Chap 45: Mất tăm.

Không phải thích mà là yêu, chẳng phải từng vì vẫn đang yêu. Em hiểu chứ Đông Vy?

***

Một tuần cứ trôi lặng lẽ và buồn tẻ như thể con người ta chẳng chạm được tới niềm vui. Vui, với học viện Trung Anh lúc này là sự xa xỉ khi tin động trời kia bất chợt giáng xuống như trận giông bão ghê gớm.

Vào giữa tuần, thầy giám thị đã thông báo ngắn gọn thế này: Đinh Hữu Phong sẽ rời học viện! Chỉ vỏn vẹn câu nói ấy, thầy đã khiến toàn bộ học sinh chuếnh choáng suốt thời gian qua. Gặng hỏi là vô ích trước sự im lặng tuyệt đối của phía nhà trường. Đám học trò tội nghiệp chỉ còn biết thủ thỉ tai nhau những lời suy đoán. Nào là Gió Quỷ giỏi rồi, chả cần học hành gì nữa cho tốn time. Nào là Gió Quỷ phải cai quản dòng họ quý tộc, không thể tiếp tục việc học được nữa. Nào là… Tuy nhiên, những “nào là” không làm học sinh thôi thắc mắc, họ luôn đòi hỏi một lý do rõ ràng.

Bên cạnh đó, Minh Quý vẫn không xuất hiện khiến học sinh ủ dột tột độ. Họ thầm than thở, thầm trách móc, thầm oán thán mà chả biết nên trút vào đâu. Có người nói, Minh Quý ngại vì cuộc thi hôm nọ nên không tới lớp. Có người lại nói, anh đi nghỉ phép như những lần trước để tĩnh tâm sau vụ hạ lớp…

Bàn tán mãi, học sinh rồi cũng phải chán. Họ dần im lặng, dần khoác lên mình dáng vẻ tẻ nhạt như cuộc sống với họ là rất xám xịt! Cũng phải thôi, họ đã gắn bó cùng nơi đây. Ít hay nhiều thì mỗi học sinh luôn nhận từ Trung Anh vốn kiến thức quý báu và có vô vàn nguyên do khác để họ tôn thờ học viện! Vì vậy, họ cứ buồn bã, kể cả khi Trung Anh tổ chức hàng loạt hoạt động ngoại khóa để xốc lại tinh thần cho toàn trường.

Chỉ duy nhất một người không vướng phải buồn chán như những bạn học khác, và đó là Đông Vy. Cô gái nhỏ vẫn bận rộn với bài tập ở lớp và tới văn phòng giám thị giúp người thầy nghiêm khắc. Đôi lúc, cô còn xông xáo nhổ cỏ vườn trường và quét xác lá trên sân gạch.
Đông Vy như con rô bốt giàu năng lượng, học và làm không biết mệt. Sáng tinh mơ, đã thấy cô gái nhỏ ngồi hát vu vơ dưới tán cây xanh thẫm. Chiều tan học, lại thấy đôi giày nền trắng sọc đen tung tăng khắp trường. Một vài người chỉ trích Đông Vy là trơ lỳ, một vài người phê phán cô là vô tâm…nhưng ít ai ngẫm ra rằng, rô bốt thì được lập trình sẵn, không thể tùy tiện làm theo ý mình…

Nếu Đông Vy ủ rũ và thu mình trong rầu rĩ như người khác thế kia, thì ai sẽ thay cô gánh những mối lo chồng chất? Nếu cô cứ để mình mềm nhũn như miếng giẻ lau ướt nhẹp nước thì ai sẽ thay cô chạy cùng thời gian? Chẳng ai cả và cũng không ai hết! Thế thì, họ có quyền gì để trách cứ cô? Hay đó là bản chất của những kẻ thích áp đặt người khác? Vậy thì kệ họ đi!

Sở dĩ cô vẫn ở đây chẳng phải vì Hạ An can ngăn hay Tuấn Dương cấm cản, mà vì một câu nói của thầy giám thị…

“Tôi sẽ chuyển đơn xin thôi học của em tới hiệu trưởng.”

***

Vào đêm mưa tầm tã, cô gái nhỏ nán lại văn phòng giám thị tới khuya. Một phần vì tránh mưa, một phần vì không muốn về căn nhà kia nữa. Cô mở đĩa nhạc xưa cũ, vừa nghe vừa chôn mắt vào tấm ảnh treo tường. Hít thật sâu một hơi để thu hết can đảm, cô gái nhỏ khẽ hỏi:

– Thầy từng thích mẹ em phải không?

– Không!

Tiếng không cụt lủn của thầy giám thị khiến cô gái nhỏ bối rối như vừa lỡ miệng, mặc dù câu hỏi kia dựa trên nhiều căn cứ hẳn hoi. Thầy ít khi để lộ cảm xúc và nét mặt luôn nghiêm túc như pho tượng nhưng có đôi lần, cô thấy é ^^ thầy nhìn người phụ nữ trong ảnh rất trìu mến… Chỉ đôi lần nhưng Đông Vy cảm nhận được thứ gọi là tình yêu.

– Em xin lỗi vì nhiều chuyện, thưa thầy!

Thong thả đặt tách cà phê xuống bàn, thầy giám thị nhìn thẳng vào mắt cô gái nhỏ, đều giọng:

– Không phải thích mà là yêu, chẳng phải từng vì vẫn đang yêu. Em hiểu chứ Đông Vy?

Chap 46: Tái sinh.

Richard tái sinh với một dòng máu lạnh biến hạnh phúc của người khác thành tro tàn, với một trái tim quỷ dữ chỉ lưu trữ trong những ngăn đựng là thù hận sâu sắc, với đôi mắt xám tro quyến rũ, ru ngủ hết thảy trong bóng tối.

***

Bước ra khỏi chiếc xe sang trọng là đôi giày thể thảo sọc đen, nhấc chân thật dứt khoát trên con đường phủ đầy bụi mưa. Bóng dáng phảng phất vẻ đơn độc trong màn đêm u tối.

– Cậu chủ, đợi đã.

Quản gia Lâm bung chiếc ô đen, rảo bước nhanh hơn để kịp che mưa cho Hữu Phong nhưng bị anh gạt ra, giọng ông ồm ồm pha lẫn sự lo lắng:

– Cậu đừng để ướt, cậu sẽ bị cảm lạnh đấy.

– Ông biết thế thì tự che đi.

Sau lời từ chối của Hữu Phong, không một câu nói nào được cất thêm nữa. Chỉ còn âm thanh rờn rợn khi gió xé mưa lao đi và thoảng mùi đất ẩm ướt quyện vào lớp không khí lạnh. Nghĩa trang lúc nửa đêm u buồn trong tiếng mưa tuôn.

Thấp thoáng dưới màn nước lạnh lẽo, Hữu Phong quỳ xuống trước một ngôi mộ, anh không đặt lên đó bó hoa nào cả, chỉ ghim ánh mắt vô hồn lên tấm bia đen. Bàn tay anh đưa ra, như muốn lau đi những giọt nước trời đang bám lên đó nhưng rồi rút về… tay anh siết chặt lại.

– Chào mẹ! Lâu rồi con không gặp Người.

Đứng kế bên, quản gia Lâm khẽ nhắm mắt để kìm lại những đau đớn đang vây trọn tim ông. Vào ngày này của 10 năm
trước, ông mất đi người ông yêu thương nhất, còn Hữu Phong mất đi người anh tôn thờ nhất. Người phụ nữ ấy thật nhẫn tâm, bà tự kết liễu đời mình và để lại vết đen trong ký ức của những người đang sống.

Bà thuộc kiểu người cực đoan, thích huỷ hoại bản thân chỉ vì tình yêu của bà vĩnh viễn không được đáp trả. Bà đâm ra hận thù mọi thứ.

Suốt những năm tháng thiếu nữ, bà yêu một người đàn ông nhưng chỉ dám yêu thầm vì người ta đã có bạn gái và họ yêu nhau rất sâu đậm, như thể sinh ra là dành cho nhau. Bà ôm mối tình thầm và âm mưu chia rời họ nhưng rồi chính bà lại rơi vào tay một kẻ quyền lực…

Kẻ đó ưa nhan sắc của bà, lôi bà về làm vợ như vung tay mua món hàng rẻ tiền. Bà vùng vẫy nhưng không sao thoát nổi lưới vây uy quyền vô hạn mà hắn nhốt bà vào. Bà cam chịu hay phản kháng đều là vô nghĩa khi hắn chi phối cả dòng họ của bà, bà dù có gan cũng không dám làm trái ý hắn, hắn muốn bà phải theo. Luôn là thế!

Bà mang thai và định phá bỏ nhưng hắn không cho phép bà làm hại cốt nhục của hắn. Và rồi, bà đã sinh ra một bé trai. Hắn đặt tên con là Richard… Hắn nâng niu Richard bao nhiêu thì bà hắt hủi đứa bé bấy nhiêu. Hắn chiều chuộng Richard cỡ nào thì bà ghẻ lạnh đứa bé cỡ đó.

Bà đã bị thù ghét làm cho hóa rồ, trút hận, trút căm phận lên Richard, tựa hồ đứa bé là nguyên do của mọi chuyện thương tâm quanh đời bà.

Richard chết vào 10 năm trước, cũng ngày này. Khi mẹ cậu bé vĩnh viễn ra đi, cậu đã chẳng rơi một giọt nước mắt nhưng để Richard chết theo. Cậu đã lấy tên mẹ đặt và tiếp nhận mối thù của mẹ, của riêng cậu.

Richard tái sinh với một dòng máu lạnh biến hạnh phúc của người khác thành tro tàn, với một trái tim quỷ dữ chỉ lưu trữ trong những ngăn đựng là thù hận sâu sắc, với đôi mắt xám tro quyến rũ, ru ngủ hết thảy trong bóng tối.

Và sự hồi sinh này được vùi kín… Không ai biết Richard đã chết, không ai biết tới ác quỷ ghê rợn đứng sau lớp vỏ bọc mê hoặc kia, không ai biết tới sự tàn độc phía sau một phong thái bình thản…

Không ai biết Richard chính là Đinh Hữu Phong – Gió Quỷ đang dần cuốn thế gian vào địa ngục.

– Mẹ, người còn ghét con không?

Quản gia Lâm đặt tay lên vai Hữu Phong, vỗ nhẹ.

– Chúng ta đi thôi, cậu đã ở đây lâu rồi. Cậu nên ngủ, mai còn sang Thụy Sỹ.

– Ông thử nói xem, mẹ còn ghét tôi không? – Hữu Phong di ngón tay lên dòng chữ khắc trên bia mộ, giọng mờ đục.

– Mẹ chưa bao giờ ghét cậu cả.

– Thế à?

Cười nhạt một tiếng, Hữu Phong phả những thanh âm trầm lạnh vào không gian:

– Tôi hại bao nhiêu người rồi, ông nhớ không?

– Nhiều. – Quản gia Lâm khựng lại đôi chút rồi thở dài – Rất nhiều.

– Hẳn vậy.

Hữu Phong buông lời hờ hững, đôi chân từ từ gượng dậy sau mấy tiếng đồng hồ quỳ trên nền ướt. Tích tắc đó, nét mặt ma quỷ chỉ còn lưu chút xót thương, hồ như chưa từng có chút đau buồn nào hiện diện nơi khoé mắt sắc lạnh. Anh cất giọng dứt khoát:

– Ra sân bay thôi!

Chap 47: Gió Vờn.

Vòng ôm đột ngột mang theo mùi nước hoa sắc lạnh chờn vờn quanh cánh mũi bé xinh, đem hơi lạnh từ chủ nhân vây bủa lấy cơ thể nhỏ nhắn. Giọng nói quen thuộc như hòa trong gió, thoảng nhẹ bên tai…

***

Mười hai giờ đêm. Một bóng người bị nuốt chửng bởi sắc đen ghê rợn về khuya. Mưa nối gót giày thể thao, bắn đất bùn lên bộ váy đồng phục cũ kĩ. Mái tóc dày được cột túm sơ sài, mưa xối qua đã làm ướt nhẹp…

Thầy giám thị nhìn theo cô trò nhỏ cho tới khi bóng cô teo lại thành một chấm đen và hòa lẫn vào đêm tối. Thầy đã muốn đưa Đông Vy về nhà nhưng cô gái nhỏ không chịu. Có lẽ ngại hoặc thương hại thầy vì tình yêu dành cho người mẹ đã mất. Biết trước là cô trò nhỏ sẽ như thế nhưng thầy vẫn nói vì cần quen dần với những bí mật, những góc khuất. Quá khứ sẽ còn kinh hoàng hơn những gì cô từng chứng kiến, quá khứ mà cô trải qua là tiếp diễn của một quá khứ trước kia, nhiều đau thương và đẫm máu hơn.

Thầy giám thị châm một điếu thuốc nhưng không hút, chỉ nhìn đốm đỏ lan dần. Thầy đã xem Đông Vy như con gái nhưng chẳng thể giúp gì cho cô, ngày trước là thế và hiện tại càng không thể. Mẹ Đông Vy mất, chẳng phải vì tai nạn nào cả, mà do bà tự tử. Bà muốn đi theo người bà yêu và tin tưởng rằng, con gái bé bỏng sẽ sống tốt khi không phải sớm đối mặt với tiền bạc, lo lắng, và hơn hết là bà mẹ đau ốm, tiều tụy. Bà không chỉ mắc bệnh tim mà còn vướng phải căn bệnh nan y khác, điều này được giấu kỹ, con gái bà chẳng thể hay biết, rồi thể nào bà cũng chết. Thế nên bà chọn cách tự dấn thân tới thần chết để sớm trả lại con gái cuộc sống ưu tư như ngày nào. Bà tin tưởng thầy sẽ nuôi dưỡng Đông Vy nhưng sự ích kỷ của thầy đã đẩy cô gái nhỏ vào con đường khác.

Quá khứ, thầy nợ cô bé một lần. Hiện tại, thầy muốn trả nhưng cuộc đời cô bé ấy đã do Hữu Phong định đoạt. Hữu Phong có thể hại Đông Vy bất cứ lúc nào vì người mẹ anh tôn thờ vốn rất hận gia đình cô bé. Sự hận thù đó là vô lý, nó nảy sinh từ mối tình không kết quả. Mẹ Hữu Phong đã yêu người đàn ông ấy thật sâu đậm. Người đàn ông ấy… là ba của Đông Vy…

Chọn ai, yêu ai, đó là quyền của ông ta nhưng người mẹ mà Hữu Phong tôn thờ cũng tự cho mình quyền yêu và hận. Bà hận hết thảy mọi thứ, bà như phát điên trong cung điện nguy nga của dòng họ quý tộc.

Từ thơ bé, Hữu Phong đã phải nếm rất nhiều vị đắng do bà ta gieo rắc. Bà ghét đôi mắt xám tro đẹp mê hoặc của con trai nên cấm anh nhìn bà quá lâu. Hữu Phong bị ám ảnh, cứ tự soi mình trước gương mà chẳng hiểu vì sao mẹ ghét anh tới thế. Rồi anh tập đeo contact lens để có màu mắt đen, để mẹ không xa lánh anh. Chỉ khi ra ngoài, anh mới giải thoát những vệt xám tro đẹp đẽ.

Hữu Phong chịu đau nhiều, cảm xúc của anh đã chết dần qua bao lần thương tổn. Anh chính thức biến thành ác quỷ vào mười năm trước, bản chất tàn độc dần lấn chiếm tính người của anh, khiến anh liên tiếp ném đời kẻ khác vào sọt rác. Những kẻ mẹ hận, những kẻ anh hận.

Hạnh phúc, đối với anh là thứ không nên tồn tại. Vì thế, anh sẽ luôn phá huỷ thứ tốt đẹp đó nếu nó lai vãng chung quanh. Và anh cũng dẹp bỏ chính hạnh phúc của bản thân mình. Anh sống với một cá thể độc lập, không cần bất kỳ ai và không ai được phép gần anh. Dường như 10 năm qua, anh chưa từng cười lấy một lần, có chăng chỉ là những cái nhếch miệng ác hiểm như chính phong thái của anh.

Đông Vy đã rơi vào tay quỷ dữ…

Thầy giám thị từng nghĩ anh sẽ yêu, sẽ quên hết quá khứ nhưng không phải vậy. Anh đang vờn cô gái nhỏ, chỉ cần cái chạm tay, anh sẽ khiến cô sống không bằng chết. Đáng sợ hơn là Đông Vy yêu Hữu Phong!

Thầy giám thị luôn thầm lặng giúp đỡ và tìm cách kéo cô thoát khỏi những sắp đặt của Hữu Phong, thậm chí thầy còn muốn đẩy cô gái nhỏ đi nơi nào đó thật xa để Gió Quỷ không cuốn tới. Nhưng hơn ai hết, thầy hiểu rõ, Quỷ đã nhắm thì con mồi có xuống tới địa ngục cũng bị lôi lên.

Dù vậy, thầy vẫn không thể làm ngơ. Thầy cố tạo áp lực cho cô gái nhỏ tại Trung Anh và chính thầy là kẻ nhấn cô xuống hồ nước hôm đó…

Thầy đã đạt được mục đích khi cô trò nhỏ vì sợ hãi mà tự ý nộp đơn xin nghỉ học nhưng tới phút cuối, thầy lại níu cô lại.

Hữu Phong đã rời học viện, chẳng còn gì nguy hiểm nữa rồi. Thầy có thể bao bọc và bù đắp cho Đông Vy như đứa con mới tìm lại được. Mỉm cười nhẹ, thầy giám thị dõi mắt ra xa… Bất chợt, điếu thuốc trên tay xuống…

Một bàn tay giúp thầy nhặt lên, một giọng nói lạnh như từ xa vọng tới:

– Thầy đừng vứt rác bừa bãi chứ!

– Cậu… không phải cậu sẽ định cự bên Thụy Sỹ à?

– Không! Tôi không buông tha nữa!

***
Đông Vy trở về căn nhà nhỏ vào đúng giờ điểm lọ lem phải về nhà. Sống lưng cô chợt lạnh buốt khi đi xuyên đêm, băng qua màn mưa, hệt như có đôi mắt nào đó ẩn nấp quanh đây. Nếu biết mình nhát gan thế này thì cô đã nhờ thầy giám thị đưa về!

Cô không ngại với việc thầy yêu mẹ, chỉ thấy thương cho sự si tình thầy. Mẹ cô đã ra đi nhưng tình yêu của thầy vẫn còn mãi, tồn tại trong không gian này và đang thăng trầm cùng thời gian. Mẹ đã không chấp nhận thầy nhưng điều đó không có nghĩa là mối tình sâu nặng sẽ chấm dứt. Lời từ chối của thầy vẫn còn đó và thầy vẫn lặng lẽ yêu…

Tình yêu bất tử là gì? Có phải là thứ tình yêu hòa vào máu, ẩn náu trong tim. Người ta cứ yêu như là bản năng, cứ nhớ thương như là hít thở, cứ mong chờ như là thói quen.

Một ý nghĩ vụt qua đầu Đông Vy khiến tim cô gái nhỏ lạnh ngắt. Phải chăng cô cũng như thầy giám thị, đang ôm thứ tình yêu mà người đời vẫn luôn ca tụng? Liệu rằng cô có quên nổi ai kia hay sẽ mãi yêu như đã và đang? Nhưng dù sao đi nữa thì cô vẫn ổn, vẫn tồn tại với đất trời như cỏ dại có sức sống mạnh liệt. Vậy thì tình bất diệt kia, cứ xem như là người bạn đồng hành.

Đông Vy bước vào nhà, còn chưa kịp cởi giày thì bị một đôi tay siết chặt từ phía sau. Vòng ôm đột ngột mang theo mùi nước hoa sắc lạnh chờn vờn quanh cánh mũi bé xinh, đem hơi lạnh từ chủ nhân vây bủa lấy cơ thể nhỏ nhắn. Giọng nói quen thuộc như hòa trong gió, thoảng nhẹ bên tai:

– Nhớ tôi không?

Kim đồng hồ như đông cứng lại trong nhiều tích tắc. Cô gái nhỏ quên mất cử động, chỉ đáp thật khẽ:

– Không nhớ.

– Nói, nhớ tôi. Nói đi!

– Em nhớ… – Đông Vy chợt nín bặt, tự nuốt gọn từ cuối và cứng giọng – Em nhớ ra, anh chẳng là gì của em cả. Việc gì em phải nói nhớ anh?

– Vậy nói là đã quên tôi, dám không?

Hữu Phong gằn từng chữ để nhấn đe dọa vào cái đầu ương ngạnh của cô gái nhỏ, tay anh ngày một siết mạnh, tựa hồ như đang nghiền nát món đồ chơi đáng ghét. Anh đang khiến Đông Vy đau vì vòng ôm chứa nhiều cảm xúc phức tạp mà chính bản thân anh cũng rối bời. Cô là con gái của ông ta, là một trong những kẻ nên bị dày xéo nhưng anh không làm được thế… Anh sợ người con gái này sẽ đau, sẽ ghét anh. Khỉ thật! Anh cũng có thể sợ hãi như người tầm thường…

Đông Vy đau nhưng vẫn kệ mình trong vòng tay lạnh lẽo để nguôi ngoai nỗi nhớ hành hạ cô những ngày qua. Sự vắng mặt của anh để lại cô khoảng trời trống trải và một tâm hồn mục rỗng. Dù đã sống quen với cô đơn nhưng Đông Vy không sao thích nghi nổi với việc anh mất tăm. Dù đã nhận thức rõ, anh chỉ là vệt gió quỷ quyệt, tuyệt đối không vứt tim cho bất kỳ ai nhưng Đông Vy vẫn muốn gió cứ lướt bên đời, mong gió đừng về nơi không có cô.

Đông Vy ghét sự đớn hèn của mình, cô bỗng hét lên:

– Em đã quên anh từ lâu rồi!

Hữu Phong xoay mạnh cô gái nhỏ, hơi thở lạnh phả nhẹ lên làn tóc dày. Đôi mắt nheo lại rất đáng sợ, màu xám tro lan tỏa tựa lớp sương mù đang chiếm cứ. Gió Quỷ túm áo cô gái nhỏ, lôi xềnh xệch ra khỏi nhà và…đẩy mạnh xuống hồ nước.

Chap 48: Ngoan, mèo con.

Hữu Phong thoáng liếc mắt đã tóm gọn tâm tư của cô gái nhỏ, anh ngoắc tay lệnh cho cô tới gần mình. Bất chợt, anh cúi đầu và khẽ nhắm mắt…

***

– Aaaaaaa…

Hét lên một tiếng kinh khiếp, cô gái nhỏ chợt choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng đáng sợ. Trên vầng trán trắng muốt lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh bé li ti, làn tóc buông xoã tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt tái xanh. Đông Vy ho vài tiếng, giấc mơ vừa rồi đã tái hiện lại những cảnh tượng tàn khốc của mấy năm về trước, có máu và có chết chóc…

Cô gái nhỏ ngồi bần thần thật lâu, để trí óc thư giãn đôi chút khi đã quá mệt nhoài với những ký ức u ám. Cô lúc này cần đối mặt với hiện tại xám xịt trước đã! Đông Vy đang bị cảm nặng, vì người cô yêu đã thẳng tay ném cô xuống hồ nước. Nếu cô không tự lết thì có lẽ đã chết. Sự sống của cô xem ra quá rẻ!

Trải qua đêm mưa với cơ thể mềm nhũn và kiệt sức, cô gái nhỏ không thể không liên tưởng Hữu Phong tới bàn tay lạ lần trước, đều là đưa cô tới lằn ranh giới giữa sống và chết. Anh đối xử tệ với cô như vậy nhưng tại sao cô vẫn không thể dứt anh ra khỏi tâm trí? Sao cô lại yêu người tàn ác kia đến thế, sao cô lại mù quáng đến vậy… Là vì cô quá thiếu thốn tình thương ư?

Không khí mát dịu của sớm mai len qua khe cửa, như gió vi vút khắp căn phòng nhỏ. Rất khẽ như tiếng thầm thì, giọng hát yếu ớt tan vào không gian im lìm. Rất nhanh như cái chớp mắt, bóng người nhảy qua khung cửa sổ, bước tới gần cô gái nhỏ còn đang hát vu vơ.

– Đi thay đồ, rồi cùng tôi tới lớp!

– Không!

Hữu Phong nắm chặt cánh tay xanh xao của Đông Vy, lôi hẳn người cô ra khỏi chăn. Anh kéo cô tới tủ quần áo và ra lệnh:

– Lấy đồng phục mới ra!

– Thôi đi! Anh không có quyền sai bảo tôi!

Cô gái nhỏ nhất quyết không chịu làm theo lời Gió Quỷ, ánh mắt ngang ngạnh đối thẳng vào đôi mắt xám u tối. Phần cổ tay bị anh bóp chặt như sắp vụn ra khiến Đông Vy đau tới tận tim nhưng vẫn cố kìm lại những tiếng rên rỉ đang nghẹn ứ nơi cổ họng. Kể từ nay, cô sẽ giấu hết nỗi đau anh mang tới như chôn sâu tình bất tử của riêng cô. Và từ bây giờ, cô sẽ không để mình yếu hèn trước quỷ dữ nữa!

– Đừng dùng thái độ xấc xược này với tôi! Tôi nói lần cuối, thay đồ ngay đi!

– Không! Anh không có quyền sai bảo, tôi cần nói với anh bao nhiêu lần nữa?

– Nhỏ miệng thôi. Không tự thay được thì tôi giúp, okay?

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Con riêng
Tạ Trùng Linh Hồi Ký
Sự Tích Con Sư Tử
Thích nhìn
Ai sẽ được thầu ?