<?php the_title(); ?>

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỷ

09.07.2014
Admin

Minh Quý tiếp tục đánh golf, dùng lực mạnh khủng khiếp như trút hết tức tối vào quả bóng trắng. Rõ ràng là chỉ lướt mắt, sao cậu ta có thể nắm rõ đến vậy…

Anh tiếp cận Đông Vy chính xác là vì muốn chọc giận Gió Quỷ! Anh luôn có tai mắt kín đáo theo dõi Hữu Phong và dù đang ở bên Thụy Sỹ thăm bố thì anh vẫn biết rõ những quan tâm đặc biệt của Hữu Phong dành cho cô gái nhỏ.

Và anh đã chứng kiến tận mắt ở restroom, Gió Quỷ đã tự mình giải thích với cô nữ sinh học bổng về vết máu! Đây là cơ hội tốt, cần tận dụng lúc người máu lạnh như Hữu Phong đang có chút cảm xúc…

– Ừ, đúng. Cậu chơi không nổi với tôi!

Hữu Phong thả hẳn người lên cỏ, bật cười:

– Ghét tôi nhưng không có khả năng để đánh gục tôi! Cậu thật tội nghiệp!

Như bị bẻ gãy đôi cánh bằng những lời thẳng thắn của Gió Quỷ, gương mặt đẹp đẽ tối sầm lại trong phút chốc và Minh Quý đã trút bỏ lớp vỏ thiên sứ.

Khi Hữu Phong khép mắt, anh liền tiến tới và vung cao gậy golf…

Tiếng nện mạnh của kim loại phát ra thanh âm chát chúa, xé rách ánh hoàng hôn đang phủ dần đều…

***

Chạy bộ ban đêm có thú vui của nó. Nghe gió rít bên tai, cảm nhận cái lạnh của gió thốc thẳng vào làn da và như cùng gió xuyên đêm tối.

Trên vỉa hè có những đôi chân cùng chạy thật nhanh, dáng người đối lập của hai cô gái nửa chìm trong bóng đen nửa lẫn vào ánh vàng nhạt của đèn đường.

– Tớ không chạy được nữa!

Tuệ Anh cúi người thở dốc và ngay sau đó là ngồi bệt xuống, mặt mày nhăn nhó. Cô vốn rất ghét hoạt động nay lại phải cắt xẻ thời gian nghỉ ngơi của buổi tối để chạy như hâm thế này…

– Cố lên nào! Mình chạy chưa được 10 phút mà. Đứng dậy, chạy tới 20 phút rồi nghỉ!

Đông Vy chống tay ngang hông, giữ hơi thở đều đặn. Môi cô tím lại vì gió lạnh nhưng nụ cười vẫn thật rạng rỡ, trên trán còn quấn một lớp băng dày cộm.Trông cô gái nhỏ khá kỳ dị.

Cô đang giúp Tuệ Anh giảm cân, thay vì nhìn cô bạn khổ sở vật lộn với chứng thèm ăn. Thực đơn toàn đồ ngọt của cô bạn bị cô thay hết bằng bánh mì đen và nước lọc. Những bộ phim toàn mỹ nam – mỹ nữ của chiếc máy tính bảng Tuệ Anh sẽ không được xem nữa vì cô gái nhỏ lôi cô đi dạo bộ khắp trường.

Chỉ mới ba ngày thực hiện theo kế hoạch của Đông Vy mà cô bạn mập đã muốn từ bỏ…Tuệ Anh hét:

– Tớ mệt. Tớ mệt. Tớ mệt. Xin cậu đấy! Tớ không cần giảm cân nữa, được chưa!

– Nhưng chẳng phải cậu vẫn luôn muốn thân hình đẹp như Thanh Ngân à? Bật mí cho tớ nào, cậu đang thích ai thế? Hữu Phong phải không?

Đông Vy nháy mắt, chìa tay ra để giúp cô bạn mập đứng dậy. Đột nhiên, đôi mắt hí của cô bạn nheo lại thành tia nhìn sắc bén của loài cáo…

Chát!

Tiếng bạt tai mạnh mẽ vang lên giữa đêm tĩnh mịch, gửi thêm chút ghê rợn vào sắc đen đang vây bủa khắp chốn…

Chap 33: Xe điên.

Anh không tìm, không để ý đến cô nhưng cô vẫn sẽ trốn khỏi những nơi có anh để đôi mắt xám thôi mê hoặc thần trí cô.

Với cô, để quên một người thì trước hết phải quên đi tình cảm mà mình dành cho người ấy.

***

– Tớ đã sai gì sao?

Đông Vy sững sờ, bàn tay chìa ra còn khựng lại trong không trung. Cô thấy đau, thấy mình bị xúc phạm ghê gớm. Cô nhìn sâu vào mắt hí của bạn mập, mong một lời giải thích. Chưa bao giờ, cô thấy người bạn này lại xa lạ đến thế…

– Tớ xin lỗi, xin lỗi cậu nhé chuột nhắt!

Tuệ Anh luống cuống đứng dậy, xoa nhẹ bờ má đỏ rát của cô gái nhỏ và khóc thút thít.

– Xin lỗi cậu, tớ không cố ý!

Đông Vy đẩy cô bạn ra vì đau, cảm giác tiêu cực đã biến thành lúng túng với sự sướt mướt của cô bạn.

– Hic. Đánh tớ mà cậu lại khóc là sao?

– Xin lỗi cậu. Tớ căng thẳng quá. Tớ muốn giảm cân thật nhanh, tớ muốn lấy danh hiệu hoa khôi từ Thanh Ngân!

Cô gái nhỏ lau nước mắt cho bạn mập, thoáng giật mình vì đôi đồng tử đen láy. Cô có một linh cảm rất lạ… hình như Tuệ Anh là người đáng sợ.

– Tớ không sao đâu! Thế có chạy tiếp không?

Tuệ Anh lắc đầu lia lịa, cô muốn về nhà để bình tâm lại. Lúc cô nhảy lên xe bus còn nhắc Đông Vy phải ngủ sớm.

Chẳng hiểu sao, cô gái nhỏ lại thấy lời dặn dò của bạn không còn thành thật nữa. Cái bạt tai ấy không chỉ hằn lại mỗi năm ngón tay, mà còn cảnh báo cô gái nhỏ rằng… ai rồi cũng có thể làm cô bị thương!

Với tâm trạng nặng nề, Đông Vy cứ đứng mãi trên vỉa hè, dáng nhỏ bé ẩn lấp trong đêm.
Muốn đi nhưng ngoài nhà ven hồ ra thì đôi chân cô không bước được tới đâu nữa.

Cô nhớ căn nhà xưa, có ông ngoại hay ôm cô vào lòng, khen cô xinh đẹp như một nàng công chúa. Có bà ngoại thường chăm chuốt mái tóc dày của cô, cột túm chúng lại thành hai nhúm tóc lí lắc. Có mẹ, tuy ít nói nhưng cho cô một tình yêu vô hạn.

Ngày cô thế chấp căn nhà là ngày cô có khoảng trống mãi không bù lấp được, cô như mất đi một mảnh trời riêng…

Cô gái nhỏ theo chuyến bus đêm đi sâu vào thành phố. Cô sẽ thăm lại ngôi nhà cũ.

Đông Vy rẽ vào một khu phố sâu hun hút nhưng quen thuộc, cô bắt đầu đếm.

Nào, căn nhà thứ năm tính từ cột điện sang.

Đông Vy lao nhanh tới bấm chuông, rất nhanh như thể đó vẫn còn là nhà cô. Niềm xúc động và vui tới nghẹt thở làm cô gái nhỏ hét giữa khuya. Căn nhà vẫn thế, không có gì thay đổi!

Một người phụ nữ đứng trước mặt cô, qua cánh cổng sắt, cô thấy tóc bà ta đã muốn dựng ngược.

– Điên à? Nửa đêm nửa hôm còn đứng đó làm gì?

– Cháu là chủ căn nhà này!

Người phụ nữ trợn tròn mắt, há miệng quát:

– Bị điên à!

Đông Vy cười hì hì, giải thích kỹ hơn.

– Nhà cháu thật mà! Bác thuê lại của bác Tân phải không ạ? Bác ấy giữ hộ cháu thôi.

Câu trả lời của người phụ nữ như ném cô gái nhỏ vào hang động sâu thẳm, đau đớn.

– À, ông Tân bán nhà này cho bên đây! Ông ta cũng chuyển đi luôn rồi!

Sợ trí nhớ bị sai trật, cô gái nhỏ lục tung hết balô, sách vở, quần áo…

Thật kỳ lạ! Tờ giấy mà cô ghi sẵn địa chỉ nhà cũ đã biến mất.

***

Sáng tinh mơ. Có cô gái nhỏ đứng run dưới tán cây cổ thụ. Giữa cái lành lạnh của ban mai, cô lặng im nhìn cánh cổng bọc vàng kim hào nhoáng.

Cô chờ thầy giám thị để xin nghỉ làm. Cô không muốn nhận tiền quá nhiều so với công sức mình bỏ ra. Cô sẽ tự kiếm việc riêng và góp tiền trả Minh Quý.

Dù sao, người chủ hiện tại của ngôi nhà đó không có ý định bán lại và Minh Quý cũng chưa nhớ ra cô nên tiền có thể kiếm dần.

Lý do quan trọng nhất cho quyết định rời văn phòng giám thị lần này của cô chính là Hữu Phong. Anh không tìm, không để ý đến cô nhưng cô vẫn sẽ trốn khỏi những nơi có anh để đôi mắt xám thôi mê hoặc thần trí cô.

Với cô, để quên một người thì trước hết phải quên đi tình cảm mà mình dành cho người ấy.

Cô gái nhỏ buồn miệng, cất lên vài câu hát tươi vui, giọng cô nhẹ tênh, tan vào bao la gió.

Học sinh lần lượt bước vào học viện, một vài người vui vẻ chào cô, một vài người mặt lạnh bước qua cô, một vài người nửa cười nửa khinh khỉnh…

Cô gái nhỏ vẫn hát nhưng giọng mất đi âm sắc vui tươi.

Sau lần ở căng tin và lần đến phòng y tế, cô đã bớt mờ nhạt hơn. Phải rồi, cô được người nổi bật như Minh Quý bao bọc thế cơ mà.

Họ cứ ghen tị, cứ hằn học với cô nhưng họ ngớ ngẩn lắm. Họ đang tự hạ thấp mình mà cứ cho đó là coi thường cô.

Cô không đủ dũng cảm để tuyên bố rằng, dù tất cả quay lưng với cô thì cô vẫn sống tốt nhưng cô có đủ tự tin để nói rằng, cô thà nhìn bóng lưng còn hơn nhìn gương mặt đẹp đẽ nhưng nội tâm xấu xí của họ!

Hạ An thấy cô, chị định nói câu gì đó nhưng rồi như không quen biết, chị đi thẳng.

Cô gái nhỏ không hát nữa, giọng cô nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô đã mong chị xin lỗi một tiếng.

Đông Vy chờ thêm vài ba phút, đối diện thêm vài cái nguýt lườm thì xe của thầy giám thị xuất hiện.

Chiếc xe lao rất nhanh, như loài thú chạy điên cuồng không biết kiềm chế tốc độ.
Lúc xe vọt thẳng vào sân gạch, mọi học sinh đều phải nhìn lạ lẫm.

Xe tiến tới bãi độ nhưng không dừng lại mà tông thẳng dãy nhà tầng của ban giám hiệu.

Trước khi mũi xe bị đâm sầm tới méo mó, một bóng người nhảy ra…

Là Đinh Hữu Phong!

Cảnh tượng kinh khủng này diễn ra nhanh như chớp mắt, học viện lặng đi trong sự bàng hoàng tột độ.

Hữu Phong thản nhiên như vừa rồi chỉ là việc vụn vặt. Anh hướng về một phía, nhếch miệng kiêu hãnh.

Nơi Gió Quỷ nhìn là một chàng trai đang khập khiễng với cây nạng…

Nam sinh đó vẫy tay với cô gái nhỏ còn khiếp sợ dưới vòm cây, môi anh đào hé nụ cười nhè nhẹ.

Chap 34: Nhát dao.

Im lặng chưa hẳn là thỏa hiệp, nhưng chắc chắn là đã ngầm thừa nhận một phần nào đó.

Mùi dầu gội đầu của cô rất kì dị, hăng và hắc. Đúng là đi cùng thì không thích hợp.

***

Vụ việc gây chấn động ban mai như chưa diễn ra. Phía học viện không đưa ra lời giải thích và những ai chứng kiến cũng không dám ho he.Vì người gây ra là Đinh Hữu Phong, chính tiếng tăm của anh đã bịt kín hết thảy!

Thầy giám thị khoanh tay, quá bất lực với chàng trai đang ngồi ung dung uống trà.

– Này chàng trai, cậu phá xe tôi đấy! Tốt rồi, cậu không cần tôi làm tài xế nữa thì cứ nói. Tôi nghỉ là xong chứ gì!

– Tôi đền cho thầy, okay!

– Okay??? Cậu nhiều tiền, mua gì cũng okay nhưng hành động của cậu là thế nào vậy? Cậu đâu phải xốc nổi như những nhóc tóc vàng tóc đỏ, muốn thể hiện mình! Rốt cuộc là có chuyện gì?

Hữu Phong nói lơ đãng:

– Bị cắt phanh, thưa thầy!

– Ai làm?

Thầy giám thị ngồi phắt xuống cạnh Hữu Phong, khó tin nổi là có người dám hại anh và anh lại biết tỏng nên mới một mình lao xe tới trường.

Hữu Phong không đáp lời thầy. Thêm một người biết là thêm một rắc rối.

Thầy giám thị trầm ngâm, nghĩ nghĩ đôi chút rồi thở dài.

– Con bé muốn nghỉ làm ở đây.

Thầy đưa ra câu thăm dò nhưng biểu hiện của Gió Quỷ vẫn là sự lạnh lùng cố hữu. Thầy đã xem Đông Vy là con gái nên rất lo sợ cho đứa bé ấy. Lại đi yêu Gió Quỷ. Nguy hiểm nhất không phải quản gia Lâm mà chính là người tàn bạo này.

Thầy không đoán ra tình cảm thật sự của anh đối với đứa bé ấy là thế nào, đôi lúc thì quan tâm nên dặn thầy cho Đông Vy về sớm nhưng nhiều lúc lại dằn vặt đứa bé thế này.

Không hỏi, thầy cũng biết Đông Vy nghỉ làm là vì ai!

Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Vì nếu Hữu Phong không thật sự muốn bên cô nhóc thì cô nhóc sẽ phải chịu đựng nhiều thứ. Từ khổ đau của tình đơn phương tới sự trừng phạt của một số người…

– Cậu thấy Đông Vy thế nào?

– Trẻ quá so với thầy! – Hữu Phong tóm lấy một quá táo từ giỏ hoa quả, đem gọt dần lớp vỏ xanh.

– Hữu Phong! Cậu thừa biết tôi không ám chỉ điều đó!

Thầy giám thị thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên, Gió Quỷ thật biết cách trêu điên người khác! Anh cho rằng thầy và Đông Vy là một đôi!

– Oh!

Hữu Phong thốt ra tiếng cảm thán hiếm hoi vì thấy quả táo sau khi gọt vỏ xong chỉ còn một nửa…

Thầy giám thị cũng phải phì cười vì sự vụng về của cậu thiếu gia. Ăn miếng táo anh đưa, thầy lại rơi vào trầm tư

.

– Hữu Phong, cậu biết yêu là gì không?

– Có. Tôi được yêu.

– Ai?

Hữu Phong khựng người, con dao nhỏ anh đang cầm vô thức cứa sâu vào lòng bàn tay. Anh nhìn máu mình rơi…

– Nhiều!

– Nhiều là ai?

Thầy giám thị hỏi dồn, muốn anh nói ra tên Đông Vy.

– Con gái và đồng tính!

Hữu Phong bật cười cho sự biến đổi nét mặt của người thầy khó tính nhất học viện.

– Cậu đang chọc tức tôi đấy!

Thầy giám thị cáu bẳn, còn định cằn nhằn thêm cho bõ tức thì phải tá hỏa mà hét lên.

– Dừng lại ngay! Cậu làm cái quái gì nữa thế hả?

Thầy tút mạnh con dao gọt hoa quả ra khỏi tay Hữu Phong, thì thào trong khổ sở:

– Phong à! Đừng như thế nữa, đừng vì những lời của mẹ cậu mà tự tàn phá bản thân. Vết sẹo trên tay cậu, hãy để nó lành!

Hữu Phong co chặt những ngón tay, anh không thấy đau, không thấy nhói… chỉ cười nhạt.

– Tôi nhớ mẹ!

***

– Anh nặng lắm không?

– Có! Nặng chết em rồi!

– Cố lên!

– Thế sao anh không cố đi nạng? Em cố thì mệt em chứ mệt gì anh? Phiền chết!

Đông Vy gắt ầm. Đáng lẽ tan học là cô có thể bay đi kiếm việc làm chứ không phải thay thế cái nạng của Hồ Minh Quý, để anh ta vịn vai và chống đỡ cơ thể của anh ta thế này. Đã vậy, còn bị nhòm ngó!

Sáng nay, cô nhận lời xách giúp Minh Quý balô lên lớp thì phải hứng bao nhiêu cái bĩu môi, cái liếc mắt khó chịu. Còn bây giờ, cô như con bé hèn mọn, sắp bị xuyên thủng trong những viên đạn là những ánh nhìn căm ghét.

Chán thật! Với họ, Minh Quý là thiên sứ này, toả sáng nhất hành tinh này…nhưng họ có biết, Minh Quý đang là “của nợ” với cô!

Cũng vì cảm giác Minh Quý đem tới cô điềm xui nên cô mới nóng giận.

Kể từ lúc anh ta về học viện tới nay, cô chẳng ngày nào được yên ổn. Những người xung quanh đều lần lượt mang đến cô hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, nhưng kèm theo đó không phải là niềm vui.

Chúng tựa hồ những nhát dao đâm đột ngột, ghim vào cô nỗi đau tột cùng…

– Dữ quá! Phiền em vài ngày thôi, cũng không được sao?

Minh Quý choàng tay qua vai cô gái nhỏ, giọng nói của anh rất nhẹ, chỉ như chiếc lông vũ đáp trên mặt nước. Lần đầu tiên,có người lớn tiếng với anh nên anh không giấu nổi sự tự ái, gương mặt ỉu xìu.

Cô nữ sinh nhỏ chép miệng, bất cần:

– Anh có thể nhờ người khác!

– Thôi, xem như là anh năn nỉ em nhé!

– Vô ích thôi. Em sắp gãy lưng rồi. – Đông Vy buông tiếng thở dài ảo não, rồi đột nhiên cô gái nhỏ bặm môi, lôi Minh Quý đi thật nhanh.

– Mau nào! Em còn phải đi kiếm part- time!

– Từ từ! – Minh Quý kêu lên khi chân cử động quá mạnh, anh giằng người cô nhóc lại. – Em chăm sóc anh cẩn thận vào, anh trả công! Khỏi phải tìm.

Đông Vy lập tức dừng đứng lại như chiếc xe thắng gấp, mắt cô hau háu:

– Trả em bao nhiêu đây?

Minh Quý rùng mình với phản ứng của cô gái nhỏ, anh nói máy móc:

– Em muốn thế nào?

– Muốn tất cả tiền anh có! Cho em được chứ?

Minh Quý giật mình thêm một lần nữa. Đôi môi xinh xắn của cô gái nhỏ vừa nhếch rất hiểm… thật giống với phong thái của người tàn bạo kia.

Đông Vy không biết tới điều này, cứ tưởng thiên sứ ngỡ ngàng vì tính tham lam của mình nên cười ha hả.

– Em đùa! Em giúp anh nốt hôm nay thôi. Em và anh thật sự không thích hợp để đi với nhau. Danh tiếng của anh và danh dự của em đều bị ảnh hưởng.

Im lặng chưa hẳn là thỏa hiệp, nhưng chắc chắn là đã ngầm thừa nhận một phần nào đó.

Mùi dầu gội đầu của cô rất kì dị, hăng và hắc. Đúng là đi cùng thì không thích hợp.

Minh Quý nở nụ cười trìu mến.

– Được rồi! Là em không thích, còn nếu em đồng ý, anh cho em bất cứ thứ gì cũng không tiếc.

– Vậy cho em biết nhãn hiệu giày mà Đinh Hữu Phong dùng đi. Là anh em cùng cha khác mẹ, anh hẳn là biết rõ về anh ấy chứ?

Minh Quý giật mình lần thứ ba… Hữu Phong rất ghét dòng máu lai đang chảy trong người anh, ghét thậm tệ người bố đứng đầu dòng họ quý tộc. Anh căm ghét chính huyết thống của mình, thế nhưng lại có thể chia sẻ điều này cho cô nàng xuềnh xoàng.

Quan hệ của hai người ấy thân thiết hơn cả những gì anh từng nghĩ…

Nhìn vào đôi mắt mong đợi của cô gái nhỏ, Minh Quý nói chậm rãi từng chữ.

– Nhãn hiệu với Phong không quan trọng đâu, bền đôi chút là được vì Phong thường xuyên chạy bộ. Có một loại giày mà cậu ấy đặc biệt thích. – Lướt qua nụ cười đơn thuần một tia độc ác, Minh Quý đột nhiên nhấn giọng. – Giày da, màu nâu!

Chap 35: Lớp ngụy trang.

Đứng trước một chiếc gương cũng như đứng trước một ánh mắt săm soi, nó sẽ chỉ thấy được ngoại hình mà không thấu được nội tâm của ta nếu ta biết cách ngụy trang…

***

Lời xin lỗi ít khi được nói ra vì bởi lẽ, ít ai dám thừa nhận sai lầm của mình.

Hạ An cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ thay vì đẩy nó ra. Xin lỗi Đông Vy và được cô bé tha thứ là rất dễ nhưng cô khó có thể đối diện với ánh mắt ấy. Trong đó, một thứ đã vỡ vụn. Hạ An đoán là niềm tin.

Cô muốn làm lành với Đông Vy nhưng lại sợ, tính ghen tuông và ích kỷ của mình sẽ hại nàng lọ lem tội nghiệp.

Đều là vì Tuấn Dương, vì cô quá yêu anh.

Dù anh cho cô là độc địa thì cô vẫn sẵn sàng ác với những kẻ được anh để ý tới.

Ngoài cô ra, anh đừng hòng yêu ai!

Anh không tự động quay lại bên cô thì cô cũng không để anh bên ai!

Đêm lạnh lẽo. Hơi ẩm ướt từ bờ hồ xốc thẳng vào người Hạ An, đông cứng cô lại như đang ướp lạnh một miếng thịt.

Chiếc mũi nhạy cảm hắt xì liền vài cái nhắc nhở Hạ An phải nhanh chóng đưa ra một quyết định dứt khoát!

Cứ đứng mãi thế này thì cô ốm mất.

Hạ An lưỡng lự đưa tay lên nhưng chưa vội gõ cửa, đang không biết phải làm gì tiếp theo thì một giọng nói trầm chợt cất bên tai:

– Đến đây làm gì?

***

Đứng trước một chiếc gương cũng như đứng trước một ánh mắt săm soi, nó sẽ chỉ thấy được ngoại hình mà không thấu được nội tâm của ta nếu ta biết cách ngụy trang…

Chiếc gương lớn phản chiếu đôi mắt đang híp lại thật ngộ, đôi môi căng mọng thật cong và hai chiếc má lúm thật xinh. Tuệ Anh vuốt ve khuôn mặt đáng yêu của mình – một lớp ngụy trang an toàn!

Cô biết cách để mình hòa trộn vào đám cậu ấm cô chiêu luôn đốt cháy mình trong ồn ào, cuồng nhiệt.

Dù cô luôn đứng ngoài lề những cuộc vui ngoài hành lang lớp học nhưng chẳng ai thèm nghi ngờ điều gì vì cô đóng giả nàng mơ mộng, mê mẩn phim thần tượng.

Cô ít khi tham gia vào những câu chuyện phiếm vì chẳng thể nào nuốt trôi những suy nghĩ ngớ ngẩn của lũ bạn trẻ con.

Tuy cùng tuổi nhưng Tuệ Anh thấy mình già dặn hơn rất nhiều. Nội tâm của cô cũng thế, phức tạp hơn, tham vọng hơn!

Cầm tấm bằng Trung Anh với cô đã là điều hiển nhiên, tương lai sáng lạng đã là điều bình thường của mọi học sinh ở Trung Anh. Họ cho đó là đủ nhưng Tuệ Anh khác, cô sẽ thực hiện điều mà ai cũng chỉ dám mơ ước. Đó là……chạm vào nhân vật nguy hiểm ấy!

Tuệ Anh thu lại nụ cười giả tạo rồi chạy nhanh vào nhà tắm, cố nôn hết số thức ăn mà dạ dày chưa kịp tiêu hóa.

Đã đến lúc để người đó nhìn thấy vẻ đẹp thật sự của cô!

Sau khi tống hết đống đồ ngọt ra khỏi bụng, Tuệ Anh lại chạy điên cuồng trên máy thể dục. Mồ hôi cô tuôn nhễ nhại, chảy ròng từ thái dương xuống chiếc áo thun ướt đậm.

Cô đã chạy rất lâu nhưng vẫn chưa chịu dừng nếu như chuông điện thoại không reo lên inh ỏi.

Lúc Tuệ Anh áp tai vào di động, liền vọng lại từ đầu dây bên kia chất giọng đe dọa:

– Nếu không mau đưa đủ tiền cho tôi thì cô sẽ phải hối hận mãi mãi!

Chap 36: Cuộc gặp gỡ không mong muốn.

Nếu gã hé miệng việc này ra thì chả sao cả, Tuệ Anh đã giàn xếp hết rồi. Đêm ấy, chính cô và gã lưu manh diễn kịch để dụ Đông Vy…

***

Quay đầu sang nhìn người đang đứng kế mình, phản ứng đầu tiên của Hạ An là cười mai mỉa.

– Việc tôi đến đây liên quan gì tới anh mà hỏi?

– Hừ. Cô tới đây cũng chẳng có ý đồ tốt đẹp gì đâu!

Tuấn Dương đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt nhơn nhơn thiên về chọc tức hơn là đối thoại bình thường.

– Hắt xì!

Hạ An tức điên, nhưng những lời khó chịu cô đang định đáp trả tên kia đã bị kìm hãm bởi mấy cái hắt xì vô duyên.

Chóp mũi phù thủy của cô đỏ dần lên, mặt tím lại vì lạnh và bực.

– Điên rồi! Ăn mặc thế này thì có ngày nhập viện!

Tuấn Dương cởi áo, khoác lên bộ đồ mỏng manh của Hạ An. Hành động thì tỏ ra gentlement nhưng miệng vẫn tuôn giọng gây hấn.

Thấy ấm nên Hạ An để im, bỗng thấy bối rối khi môi anh gần như chạm lên tóc cô. Sự gần gũi lúc này gợi cho cô về những ngày hai người còn bên nhau…

Anh vẫn thường mắng mỏ cô như đứa nhóc tì hư hỏng vì cách ăn mặc trái thời tiết của cô. Anh vẫn thường hôn tóc cô thay cho lời xin lỗi những khi cô giận dỗi…

Hạ An không nén nổi tâm tư nữa, cô vòng tay ôm chặt Tuấn Dương trong sự bất ngờ của cả hai.

Hơi thở quen thuộc vương vấn quanh nhau, để lộ những yêu thương vẫn còn cháy bỏng như hôm nào.

Tuấn Dương nghe tim anh đập mạnh và cùng nhịp với trái tim bướng bỉnh của Hạ An. Tích tắc ấy, anh vô thức để môi mình tìm tới môi cô gái mà anh vừa yêu vừa ghét.

Hạ An từ từ nhắm mắt như đón nhận, nhưng nụ hôn còn chưa kịp bắt đầu thì cô đã đẩy mạnh anh ra, hắt xì thêm vài cái.

– Ốm rồi à?

– Không, tôi ổn!

Hạ An chêm vào giọng nói sự xa cách, không quên trả luôn áo cho Tuấn Dương. Mọi cử chỉ dứt khoát của cô đều tỏ ý từ chối anh.

– Tôi về đây!

Tuấn Dương bối rối rồi dần tức nghẹn. Anh đã đặt tất cả cảm xúc vào môi mình và khoảnh khắc vừa rồi thật kỳ diệu khi mọi ngăn cách bấy lâu đều bị gạt bỏ…

Thấy mình như bị giỡn mặt nên anh lớn tiếng:

– Cô tới đây làm gì?

Hạ An đã rất mệt mỏi, cô chẳng muốn cùng anh đôi co thêm nữa, đáp cộc lốc:

– Tôi chưa vào trong kia, chưa làm gì Đông Vy của anh. Anh không cần sợ!

– Tốt nhất là cô đừng làm gì ngốc nghếch như lần trước!

Tuấn Dương dứt lời thì gõ cửa ầm ầm, cảnh đêm vốn tĩnh mịch đã bị anh náo động.

Hạ An chột dạ, tay cứ nắm chặt chiếc túi có đựng ít thuốc giảm đau và hoa quả với vẻ bồn chồn.

Tuấn Dương đã thay cô quyết định nhưng cô khó mà đối diện với Đông Vy khi mà… anh đột nhiên tới thăm cô nàng vào đêm hôm thế này. Khi quen cô, anh rất ít khi dành thời gian buổi tối để hẹn hò vì còn bận bịu ở những quán bar. Vậy mà lúc này, anh lại có mặt tại đây. Tình cảm của anh với cô bé đã vượt xa những nồng nàn của ngày trước rồi.

Hạ An tội nghiệp thật! Ai cũng để cô ngoài lề cuộc sống của họ mất rồi…

Tuấn Dương phát hiện ra ý định bỏ đi trong im lặng của cô thì vội hét:

– Nhím bù xù ơi, mau mở cửa. Hạ An đến tìm em đây này!

***

Ngõ hẻm của khu phố vắng vẻ, một bóng người đổ dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Gã lưu manh đứng cạnh chiếc xe cũ, châm điếu thuốc lá và rít mạnh.

Tàn thuốc như những đám bụi, rơi dưới chân gã ngày một thêm nhiều.

Gã mất kiên nhẫn, bấm điện thoại gọi cho ai đó và gào to:

– Để tôi chờ thêm nữa thì cô đừng trách!

Tuệ Anh vừa mới tới chỗ hẹn, cô bực tức ngắt điện thoại và bước nhanh đến trước mặt gã.

– Ông muốn gì nào?

Dậm cho đốm thuốc tàn lụi, gã lưu manh đi thẳng vào vấn đề chính:

– Muốn tiền!

– Tôi trả ông rồi! Chúng ta đã thỏa thuận là xem như không biết nhau nữa. Tại sao ông còn làm phiền tôi hả?

– Tôi sắp chết rồi đây!

Gã lưu manh như con thú hoang bị dồn tới đường cùng, rú lên man rợ. Giọng gã lạc đi, tựa hồ như cổ họng bị đập vỡ, phả ra mùi khét rẹt.

– Cô có biết tôi bây giờ thế nào không hả? Hắn không chịu buông tha cho tôi. Hắn đánh tôi rồi lôi tới bệnh viện. Vừa khá hơn một chút thì hắn lại tìm tới! Tôi có chuyển chỗ ở cũng không thoát nổi hắn. Trên người tôi giờ toàn là thương tích. Cô có thấy không hả?

Tuệ Anh thốt lên kinh khiếp khi gã lưu manh tự vạch áo ra, những vết bầm dập chồng lên nhau, tụ máu và biến da gã thành màu thâm tím.

– Tôi sẽ vào nhà xác mất! Tôi phải trốn khỏi đây. Cô mau cung cấp tiền cho tôi!

– Ông mất trí rồi! Hãy nhớ tôi và ông chẳng liên quan gì đến nhau nữa cả.

Tuệ Anh chẳng hề động lòng trước tình trạng sống dở chết dở của kẻ bị săn đuổi này, cô chỉ chỉ vào gã với vẻ coi khinh:

– Ông nghe cho kỹ đây. Tôi chẳng việc gì phải nôn tiền cho ông cả. Ông nghĩ là tôi có đủ từng ấy tiền cho ông à? Mà có, tôi cho ông lần này thì lấy gì đảm bảo là không có lần sau. Thoả hiệp từ đầu rồi mà ông còn nuốt lời sao? Việc tôi giao ông đã làm, tiền công ông đòi, tôi đã trả đủ. Bây giờ ông thế nào tôi cũng chỉ có thể thương hại thôi!

Gã lưu manh sững người vì sự trơ tráo của cô gái trẻ, ngay lập tức, gã nắm tóc Tuệ Anh và ghì đầu cô vào thành xe. Gã lồng lộn:

– Cũng vì mày mà tao mới thành ra thế này! Mày không giúp tao,để tao chết thì mày cũng không yên ổn đâu!

– Ông dọa tôi à?

Đầu bị va mạnh cũng chẳng làm Tuệ Anh sợ hãi, giọng nói còn pha chút giễu cợt.

– Ông đủ gan để giết tôi không? Hay báo cảnh sát và học viện là tôi sai khiến ông cưỡng bức con bé đó đi! Bằng chứng ông không có nhưng mà tôi à, tôi thừa sức cho ông tù mọt gông vì tội quấy rối nữ sinh đấy! Biết điều thì cút xa tôi ra!

Tuệ Anh dùng hết sức đẩy bàn tay bẩn thỉu ra khỏi tóc mình, cô nàng khá đắc thắng vì gã bị nắm thóp. Nếu gã hé miệng việc này ra thì chả sao cả, Tuệ Anh đã giàn xếp hết rồi. Đêm ấy, chính cô và gã lưu manh diễn kịch để dụ Đông Vy…

Một cái bẫy hoàn hảo và che mắt được hết Tuấn Dương, Hạ An. Họ đều nghĩ cô là nạn nhân thì sao tin gã được!

Hơn nữa, cô biết cách để gã không dám ho he. Gã gây ra những vụ cướp bóc, trộm giật nào thì cô đều biết hết thảy! Gã không dám tố tội cô!

– Mày còn trẻ mà đã thủ đoạn thế rồi à con ranh!

Gã lưu manh lớn tiếng chửi bới, mắt gã trợn ngược và long sòng sọc như quái thú trong những bộ phim kinh dị. Gã gầm gừ với bộ dạng điên khùng:

– Mày tưởng tao ngu à? Haha! Nếu tao nói với hắn thì sao nhỉ? Tao chưa làm gì con bé đã bị hắn hành hạ ra thế này, còn mày là đứa chủ mưu thì sẽ ra sao nhỉ? Haha!

Sắc mặt Tuệ Anh trắng bệch, hồ như mạch máu của cô đã bị đông cứng bởi tiếng cười gàn dở. Gã lưu manh dí tay vào trán cô gái trẻ:

– Mày nghe đây này! Ba ngày sau phải có tiền cho tao, nghe không con ranh! Tao theo dõi mà thấy mày phản tao hoặc chậm tiền là tao phun sạch mọi chuyện với hắn, nhớ kỹ đi con ranh!

Chap 37: Ném giày vào Gió Quỷ.

Bằng một cú đá chuẩn xác, giày sneaker nền trắng sọc đen đã hất tung chiếc giày vải của cô nhóc con lên tận mái nhà thư viện.

***

Lếch thếch cùng chiếc balô đi qua khuôn viên trường, cô gái nhỏ dừng lại một chút để hít hà hương cỏ dại trong lành.

Vì gió mang bụi táp vào hay vì đau buồn mà khoé mắt cô cay xè.

Suốt đêm qua, Đông Vy cứ lởn vởn quanh ngôi nhà cũ để tưởng nhớ lại những ngày tháng đầy ắp yêu thương. Cô gái nhỏ thẫn thờ ngồi mãi trước cửa nhà cho tới mờ sáng mới vội vã về học viện.

Chẳng hiểu sao, chỉ là cô ngồi dưới mái hiên và giữa bao la bóng tối nhưng vẫn thấy bình yên hơn căn nhà nhỏ gần bờ hồ.

Có lẽ… cô thật sự không thuộc về vườn ươm tinh tú này!

Còn hơn nửa tiếng mới tới giờ học nên cô gái nhỏ lẻn vào thư viện, tìm vài cuốn truyện tranh nhí nhố.

Cô muốn cười… dường như đã rất lâu rồi, môi cô chỉ biết mím chặt.

Dạo qua dãy sách triết lý dày cộm, cô gái nhỏ thoáng thấy một bóng người rất quen… nhưng vừa mới chớp mắt thì đã không thấy ở đâu nữa.

Nghi ngờ vào đôi mắt thiếu ngủ của mình nên Đông Vy lại cắm cúi chọn sách.

Khoảng mười phút sau, cô gái nhỏ tiu nghỉu bước trên từng ô gạch, hai tay vặn vẹo lấy nhau rất bứt rứt.

Thẻ thư viện cô lại quên đem theo rồi!

Đông Vy tự vỗ mạnh vào trán mình, than thở:

– Aaa, grừ, đầu với óc, mi thật ngốc!

– Quá đần độn!

Gì? Ai vừa mắng cô thế?

Đông Vy ngoái đầu nhìn Hữu Phong, chẳng biết anh đứng sau cô từ lúc nào, hừ một tiếng khinh khỉnh.

Vẻ mặt ngờ nghệch của cô gái nhỏ khiến anh thêm bực mình, đặt ngón trỏ trên vầng trán trắng xanh, Gió Quỷ nâng mi:

– Đầu óc chỉ chứa bánh mì đen!

Cô gái nhỏ im thin thít, không dám thở mạnh cho tới lúc người tàn bạo rời đi.

– Phù!

Đông Vy thở phào một tiếng như vừa thoát nạn nhưng sắc mặt của cô tối sầm lại ngay sau đó vì nhận ra mình vừa bị xúc phạm!

Lúc còn bé, Đông Vy thường được ông bà ngoại khen là nhanh nhẹn, thừa hưởng trí thông minh từ ba mẹ nên cô rất ghét cách ai đó hạ thấp cô như thế!

Lại còn ngang nhiên bỏ đi!

Bặm môi lại, cô gái nhỏ tháo giày dưới chân ra và ném mạnh…

Chiếc giày cũ bay vút lên không trung, nhắm thẳng vào dáng người cao ráo mà lao đi.

Tựa hồ như nắm bắt được điều bất thường nên Hữu Phong từ từ quay người…sống lưng quyền quý bất động trong phút chốc.

Bốp!

Bằng một cú đá chuẩn xác, giày sneaker nền trắng sọc đen đã hất tung chiếc giày vải của cô nhóc con lên tận mái nhà thư viện.

Hữu Phong nhếch miệng ngạo nghễ, búng về phía nhóc con cái nháy mắt rất đểu!

Nhóc con đờ đẫn… lần này thì mất đi “em” giày yêu quí thật rồi…

***

Hạ An ốm, cơn sốt không cao lắm nên cô vẫn tới trường như thường lệ.

Ai cũng biết là kỳ thi sắp tới quan trọng thế nào, làm sao bỏ dở việc học trong lúc này được!

Đầu cô đau âm ỉ, dáng chỉ yếu ớt như nhành liễu giữa buổi sáng. Bước đi có phần xiêu vẹo và chậm chạp.

Cũng tại đêm qua cô cùng Tuấn Dương đứng trước căn nhà bên hồ quá lâu, chờ Đông Vy chỉ là cái cớ,thật sự thì cô quyến luyến không muốn rời anh còn anh… chắc là lo lắng cho cô nhóc ấy nhiều nên cứ đợi thôi…

Xuống căng tin, Hạ An chỉ uống chút nước ấm rồi về lớp, gục trên bàn chợp mắt cho qua giờ nghỉ trưa.

Lớp học vắng vẻ chẳng có lấy một ai ngoài cô nữ sinh đau ốm, lạnh ngắt như tờ và yên ắng như không gian chết. Hơi thở nặng nề dần đều đặn hơn, chút ánh nắng đậu trên chóp mũi nhỏ nhọn điểm nét yêu kiều cho cô nàng đang ngủ say.

Một ai đó xua tay trước đôi mắt đã khép lại và lay nhẹ vai Hạ An để thử đánh thức cô nàng dậy.

Một ai đó im lặng ngồi cạnh bên như canh gác giấc ngủ của cô nàng.

Một ai đó nghịch nghịch chùm vòng vải quấn quanh cổ tay gầy guộc.

Một ai đó thò tay vào balô đã mở sẵn khoá, lấy bức ảnh tình nhân mà cô nàng vẫn kẹp giữa cuốn từ điển dày cộm.

Một giọng nói cất lên xa xôi:

– Em này, anh thật muốn quay về bên em!

Thời gian lặng lẽ trôi đi. Giờ nghỉ trưa dần bị rút ngắn. Tiếng chân người đi trên cầu thang bộ đã bắt đầu xuất hiện.

Học sinh đang rủ nhau về lớp, chuẩn bị cho buổi ôn tập chiều nay.

– Mọi chuyện…đã muộn rồi.

Như lúc đến, một ai đó bước khỏi lớp trong lặng lẽ…Một ai đó sẽ không biết tới giọt nước mắt nóng hổi đã ứa ra, chảy dài trên bờ má của cô nàng chẳng còn ngủ say…

***

– Mời học sinh Đông Vy khối 11 lên văn phòng giám thị!

Tiếng loa thông báo cắt đứt bài giảng còn say sưa, tất cả bạn học đều nhất loạt nhìn về phía cô nữ sinh đang miệt mài ghi chép theo phản xạ.

Tuệ Anh thúc nhẹ cô bạn kế bên, nhắc nhở:

– Thầy giám thị muốn gặp cậu kìa chuột nhắt!

Đông Vy ghi nốt mấy chữ rồi gấp sách vở, sau đó là đứng dậy xin phép giáo viên bộ môn.Từng hành động của cô gái nhỏ đều luống cuống và hấp tấp kiểu- gì- đó.

Dường như cô bạn đang mất bình tĩnh!

– Hahaha!

– Ồ, cậu không đau chân hả Đông Vy? Hahaha.

– Bảo Minh Quý mua cho cậu đi. Sao phải vờ khổ sở!

Lại thêm một trận cười nữa trút vào cô gái nhỏ khi bạn học trông thấy đôi chân chỉ mang tất của Đông Vy kể từ sáng nay. Vài câu trêu ghẹo, châm biếm làm cô gái nhỏ buồn nhưng không để lộ vẻ rầu rĩ, vẫn tiến thẳng về phía trước với ánh mắt kiên định.

Nhân lúc giáo viên không để ý, một cậu bạn ác ý đã ngáng chân cô gái nhỏ khiến cô suýt chút thì ngã nhào. Đã thế, cả lớp học còn xem đó là trò vui nên cười ầm ỹ.

Phải dạy những con người đáng ghét này một bài học!

Đông Vy tự động ngã sấp xuống, vầng trán còn chưa khỏi hẳn va mạnh vào bàn học. Một cơn đau đột ngột giáng thẳng vào đầu cô gái nhỏ khiến cô đau thắt như bị quật mạnh vào hố gai, bật ra tiếng kêu tê dại dù đã cắn chặt răng.

Cả lớp khiếp sợ, nhìn cô gái nhỏ đang bịt chặt tay lên miệng vết thương cũ trên trán.

– Chuyện gì đã xảy ra thế? – Giáo viên bộ môn cất giọng nói nghi kị.

– Thưa cô…

– Em sơ ý nên ngã, thưa cô.

Đông Vy nhanh nhảu cướp lời cậu bạn, không nỡ để cậu ta bị phạt dù mới chỉ vài giây trước, cô còn chịu đau để cậu ta phải gánh hậu quả cho trò đùa ngớ ngẩn của mình.

Nhưng vậy cũng đủ rồi, hẳn là cậu ta rất hối hận và day dứt đây!

– Em nên nghỉ ngơi nhiều một chút. – Giáo viên trìu mến nhìn cô trò đáng thương. Thừa biết cô đang giấu tội cậu ấm nghịch ngợm kia.

– Để em đưa bạn ấy xuống phòng y tế!

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————–

Chap 38: Kẻ chạy trốn.

Thầy hay thật! Hận là xuất phát từ đau, muốn hóa giải nỗi đau thì phải lấy niềm vui tấp vào. Niềm vui ấy có từ những lần trả đũa được thứ gây ra nỗi đau. Một vòng luẩn quẩn mà thầy rơi ra ngoài rồi à?

***

Cậu về lớp đi! Tớ không sao, thật mà.

– Nói dối. Trán cậu đầy máu kìa, còn bảo không sao!

Đông Vy mệt lả người nên chẳng thèm tranh cãi với bạn lắm điều nữa, để kệ cậu ta lẽo đẽo theo sau hộ tống cô.

Tội nghiệp! Cậu ta cứ tự trách mình mãi…

– Đông Vy ơi. Tớ thề là tớ chỉ muốn đùa vui thôi. Còn cậu cũng dễ thương lắm!

Cô gái nhỏ vô thức sờ tay lên mặt mình, vui vẻ hỏi.

– Thật thế à?

– Ừa! – Cậu bạn lém lỉnh đáp – Lem nhem như con mèo hen nhà tớ ý! Hahaha.

Tràng cười vô duyên kia chỉ ngừng khi cô gái nhỏ buông tiếng thở dài. Cậu bạn thò đầu lên trước:

– Hehe. Đùa tí mà, giận à?

– Chả thèm! Đừng nói nhiều thế, để tớ yên.

Đông Vy xin được yên tĩnh, thùy não cô đang căng ra như muốn đứt phựt vì “lệnh triệu tập” từ thầy giám thị – một khuôn mặt nghiêm nghị cố hữu và một bài phê bình gay gắt…

Cô gái nhỏ bỗng thấy lo lắng. Chẳng biết từ lúc nào, cô đã xem thầy như người thân và ăn sâu vào tiềm thức cô là những lời dạy dỗ, nạt nộ nhưng thật lòng của thầy.

Ánh mắt kỳ lạ thầy nhìn Đông Vy lúc cô xin nghỉ vẫn còn ám ảnh đến tận bây giờ.

Cô sợ thầy thất vọng về cô kinh khủng!

Đi bên cạnh, cậu bạn cùng lớp không bịt nổi miệng mình nên gọi cô gái nhỏ:

– Mèo hen ơi!

– Ừ, sao đấy? – Đông Vy phì cười. Buồn cười quá chứ còn gì nữa! Mỗi mình cô thôi mà có tới bao nhiêu biệt danh, toàn là thú cưng mới vui chứ. Chỉ duy nhất Richard gọi cô khác đôi chút – Bé con…say xỉn.

Thấy Đông Vy cười, cậu chàng như được cổ vũ, miệng liến thoắng:

– Có hôm tớ ở lại học viện muộn, thấy ai đó lẻn vào lớp mình. Lúc tớ chạy về lớp thì gặp Tuấn Dương, anh ta không nói gì với tớ nhưng tớ thấy trên bàn cậu lại xuất hiện hộp quà. Lãng mạn quá!

Đông Vy chẳng tin, hứ một tiếng. Quà nào? Cô làm gì được tên biến thái đó quan tâm như thế. Hắn chỉ giỏi đùa cợt thôi!

Cậu bạn trố mắt nhìn, thái độ bất cần của Đông Vy với điều mà cậu vừa chia sẻ chứng tỏ là cô gái nhỏ không biết tới món quà kia…

– Mèo hen…

– Cậu về lớp!!! – Đông Vy trừng mắt, dọa – Cậu còn theo tớ nữa là tớ thú thật với giáo viên về chuyện tớ ngã!

– Nhưng mà…

– Đi về nhanh!!!

Cậu bạn thở thườn thượt, ấm ức bước đi đầy bất mãn.

Cậu đâu lừa gạt đâu, cậu còn nhớ rõ hôm ấy trời mưa phùn…

***

Sự yên ắng của văn phòng giám thị lúc này ẩn chứa một cơn thịnh nộ to lớn, cứ như có bão đang ào ạt đánh chiếm.

Quản gia Lâm ghé thăm học viện đột xuất, câu nói đầu tiên lúc ông ta gặp thầy giám thị là…

– Đông Vy chính là con của ông ta! Muốn giấu tôi à, không được đâu!

– Hữu Phong biết. Thù hận là của cậu ấy, ông không nhất thiết phải coi đó là của mình!

Thầy giám thị đè cứng rắn vào giọng nói, thầy muốn một lần tỏ rõ quan điểm của mình thay vì cứ răm rắp nghe lời quản gia Lâm như một con rối!

Thầy từng học tại Trung anh nhưng không tốt nghiệp vì bỏ dở giữa chừng. Năm ấy thầy học 12, mối tình đầu của thầy đột nhiên biến mất.

Dù là đau và đắng khi biết mối tình đầu chỉ yêu người khác nhưng thầy vẫn gạt tất cả để đi tìm.

Mối tình đầu bỏ nhà đến một nơi xa lắc nhưng thật hạnh phúc với người mà mối tình đầu yêu…

Đơn độc và lẻ loi. Thầy quay trở lại thành phố này, ngày ngày cố gắng không ngừng nghỉ.

Thầy vẫn thường tự ti, tự so sánh mình với mối tình đầu và người mối tình đầu yêu.

Thầy chỉ là một chàng trai xuất thân nghèo khó, may mắn được vào Trung Anh, lỡ yêu thầm tiểu thư giàu có, khó sánh với người nàng yêu – một cậu ấm tài giỏi.

Thầy muốn có mối tình đầu thì nên xứng với cô ấy và nên ngang hàng với người cô ấy yêu.

Vậy nên, thầy đã tìm mọi cách để lọt vào dòng họ Thụy Sỹ, hòng chứng tỏ và tạo cho mình một chỗ đứng.

Thầy vẫn mong được bên mối tình đầu…

Sự mệt nhọc của thầy đổi lại là chức vụ tài xế cho phu nhân của người đứng đầu dòng họ, một công việc khá nhàn hạ nhưng tiền lương cao ngất.

Thầy thấy vẫn chưa đủ, thầy còn luôn tìm hiếm cơ hội để mình lên cao nữa!

Lần thầy gặp lại mối tình đầu thì người cô ấy yêu đã chết.

Những tưởng mình có cơ hội nhưng mối tình đầu vẫn từ chối thầy kể cả khi thầy chấp nhận làm cha của đứa trẻ trong bụng cô ấy.

Dù bị chối bỏ nhưng thầy vẫn còn hy vọng,tình yêu của thầy vẫn rất lớn… có điều,nó mãi mãi đến từ phía thầy còn mối tình đầu không bao giờ đáp lại…

Cái chết của mối tình đầu biến thầy thành điên dại và chôn vùi bản thân trong những mưu tính tàn độc để hạ gục người bố của Hữu Phong – kẻ hại chết mối tình đầu.

– Hữu Phong hận hết thảy những ai đã khiến mẹ cậu ấy buồn. Cậu ấy tôn thờ mẹ! Điều ông và tôi muốn, cậu ấy chắc chắn làm được, kể cả lúc này cũng có thể! Cậu ấy thừa sức để lật đổ bố mình rồi! – Thầy giám thị cho thật nhiều đường vào cốc cà phê đã nguội lạnh, giọng nhẹ tênh – Tôi cứ tưởng mình sẽ vui khi thù hận được trả nhưng mà chẳng có gì thay đổi! Niềm đau thì vẫn là niềm đau, nào nguôi ngoai được.

– Thầy hay thật! Hận là xuất phát từ đau, muốn hóa giải nỗi đau thì phải lấy niềm vui tấp vào. Niềm vui ấy có từ những lần trả đũa được thứ gây ra nỗi đau. Một vòng luẩn quẩn mà thầy rơi ra ngoài rồi à?

Quản gia Lâm chăm chú quan sát nét mặt của người đối diện để đọc suy nghĩ trong họ. Người thầy này đã chán ngấy việc đẩy quá khứ đè lên hiện tại, muốn yên ổn và hoài niệm cho mối tình vẫn là từ một phía…

Nhưng đã đặt chân vào con đường mất còn này thì khó mà rút! Đó phải là sự đánh đổi hay liều mình… Như lúc Hữu Phong điều khiển chiếc xe không phanh,anh phải lao cùng nó…

– Không có tôi, ông và Hữu Phong cũng chẳng mất gì! Từ lâu, tôi cũng không tham gia vào kế hoạch của hai người. Tôi muốn yên ổn làm giáo viên và giữ trọn những bí mật. Còn về Đông Vy…

– Thầy muốn bảo vệ đứa bé này? Thầy đã xem nó là con thầy rồi à? Thầy điên rồi! – Quản gia Lâm nổi giận không vô cớ, nhưng cái cớ đó chỉ mỗi ông biết.

Cố tình nuôi nấng một sinh linh xa lạ để rồi vô tình gắn kết với sinh linh ấy như điều thiêng liêng có yêu có chiều nhưng nhiều mâu thuẫn.

Vì sinh linh ấy là kết tinh của người ông yêu và một người khác, không phải ông…

– Thầy làm gì tùy thích nhưng đừng có trái lời tôi! Thôi quan tâm tới Đông Vy đi, cuộc đời nó do Hữu Phong định đoạt!

– Vì lẽ gì? – Thầy giám thị nói như rên rỉ, mong chút nhân từ nào đó.

– Vì nó là con của kẻ đã phản bội lại mẹ Hữu Phong! – Khoé mắt người quản gia hiện lên tia buồn man mác – Mối tình đầu của thầy cũng chỉ ôm tình đơn phương! Bố của đứa là kẻ khốn kiếp!

Chap 39: Chọc giận Gió quỷ.

…chợt nảy ra ý định trêu chọc Gió Quỷ… Anh không còn e sợ sự tàn ác của quỷ dữ như trước kia nữa rồi!!!

Em đùa gì lạ thế?
Tuấn Dương chùi chùi má, tuy không thích bị Thanh Ngân hôn nhưng chẳng nỡ gắt gỏng đứa em bé bỏng mà anh cưng nựng vôcùng!bố mẹ bận bịu kiếm tiền, nhà chỉ còn mỗi hai anh em cứ lủi thủi chơi với nhau. Có người lạ xen vào thì ghét, vì anh trai không muốn ai giành mất em gái và ngược lại cũng vậy.

Năm anh lớp 7 là bắt đầu hình thành bad boy chuyên tán gái, Thanh Ngân không thích những cô nàng quanh anh nên thường tỏ thái độ và nghỉ chơi với anh.

Rồi khi biết anh trai mình có thêm biệt tài “đuổi gái”, Thanh Ngân đã không còn khó chịu với việc yêu đương nhắng nhít của anh. Cô em gái còn vờ làm người tình khiến khối nàng phải ghen tị.Thanh Ngân muốn giữ kín trò đùa này như một bí mật nho nhỏ của hai anh em. Tuấn Dương lại càng không để lộ vì anh phải thay bố mẹ canh giữ viên ngọc hiếm luôn được khối người theo đuổi.

Trò chơi sẽ kết thúc khi anh trai hoặc em gái có được tình yêu thật sự…

Nhưng muộn rồi!

Tuấn Dương đắng lòng, anh bây giờ đã không thể tự quyết định cuộc đời mình nữa. Nói cho cùng, lòng tham của con người là đáng sợ nhất! Vì những ham muốn bản thân, con người có thể đánh đổi bất cứ thứ gì, cho dù là hy sinh cuộc sống của một người khác…

– Em biết anh buồn nhiều! Hay là để em thuyết phục bố mẹ, hủy đám cưới quái quỷ kia?

– Nếu anh không cưới cô tiểu thư kia, nhà mình sẽ mất số vốn đầu tư rất lớn. Em không thuyết phục được tính tham lam của bố mẹ đâu!

Tuấn Dương đút tay vào túi, bước nhanh về trước để tránh né ánh mắt thương xót của cô em gái. Đời anh xem như vứt, tuổi trẻ sống động và bồng bột tới đây là chấm dứt. Anh giờ như món hàng trao đổi, chờ ngày chuyển giao…

Biết anh trai đang đau vì cuộc hôn nhân xếp đặt của gia đình nên Thanh Ngân không đả động gì thêm, đôi cao gót lẳng lặng nối theo sau đệm những bước êm nhẹ.

Đoạn rẽ giữa hai dãy nhà tầng lớp 11 và 12, có một đám học sinh nhốn nháo quanh bảng thông báo kết quả kỳ thi tuyển chọn mới vừa diễn ra vào đầu tuần.

Tuấn Dương không quan tâm, thẳng bước tới lớp với bộ dạng bất cần trước khi nhắn nhủ cô em gái xem giúp điểm của Hạ An.

Anh sẽ thầm lặng theo dõi người con gái anh yêu nhất và cũng là người anh nợ nhiều nhất. Tim anh sẽ mãi hướng về cô như kẻ si tình mù quáng ngày nào…

Vào tới lớp, Tuấn Dương bắt gặp cảnh tượng khá lạ mắt pha lẫn chút quyến rũ…

Đinh Hữu Phong nằm ngủ trên bàn giáo viên, chân gác thẳng lên bảng lớp học. Áo khoác mỏng của đồng phục nam sinh được cậu ta kê đầu.

Máy mp3 được nắm hờ trong tay rất hời hợt nhưng tạo cảm giác rờn rợn như thể thiết bị hiện đại kia sẽ tan thành mảnh vụn trong bàn tay quỷ.

Quanh lớp học không có lấy một bóng người, sở dĩ vì chẳng ai dại mà lởn vởn quanh nhân vật ác độc này!

Tuấn Dương chợt nảy ra ý định trêu chọc Gió Quỷ… Anh không còn e sợ sự tàn ác của quỷ dữ như trước kia nữa rồi. Cùng lắm thì chết thôi, đời anh khỏi phải gắn kết với người anh không hề yêu thương.

Nhẹ bước tới gần Gió Quỷ, Tuấn Dương đột ngột rút mạnh tai phones của cậu ta và hét to:
– Dậy đi Quỷ lười!

Đông Vy có giày mới. Một đôi thể thao nền trắng sọc đen rất chất. Cô gái nhỏ luôn thở dài khi nhìn xuống chân mình vì tiếc ngơ tiếc ngẩn số tiền không nhỏ phải bỏ ra.Cô nào ngờ tính kẹt xỉn của mình lại thua mối tương tư mà cô dành cho người nào đó…

Vì anh thường đi kiểu giày này nên cô cũng muốn sở hữu nó, để thử cảm nhận chút gì đó mang hơi hướm của anh.

Lạ nhỉ? Dường như khi mình thích một người nào đó thì sẽ yêu luôn cả những gì người ấy thích.
Đông Vy vừa chăm chú đếm ô gạch vừa cắm đầu đi tới văn phòng giám thị. Cô sẽ nhờ thầy nhắn với quản gia Lâm đáp án cho lời đề nghị ngày hôm ấy và tiện thể xem kết quả của cuộc thi tuyển chọn.

Cô không muốn tới bảng thông báo vì chán cảnh nhốn nháo và ồn ào.

Thầy giám thị không có ở trong nên Đông Vy đành phải về lớp, lúc đi ngang qua đám học sinh ầm ỹ, cô gái nhỏ chợt nghe loáng thoáng những câu trò chuyện lạ kỳ.

– Đề thi tuy khó nhưng các buổi ôn tập, giáo viên đều giảng giải kỹ rồi mà. Sao điểm thấp lè tè vậy nhỉ?
– Hiệu trưởng ra đề khó quá đáng! Tớ ôn thi vất vả cũng không kiếm nổi điểm trung bình.

– Bọn mình vậy là ổn, không bị hạ lớp vì trước giờ học lực bọn mình cũng chả hơn ai. Chỉ khổ cho những người xuất sắc!

Vụt qua đầu một dự cảm không hay, Đông Vy liền chen người lên trước, tim cô gái nhỏ hơi run, mắt dò tìm tên mình trên bảng điểm.

Phù, cô đã an toàn với số điểm vượt mốc trung bình.

Nhưng thật đáng kinh ngạc khi Tuệ Anh – người bạn mập lại bị hạ một lớp! Nỗi hoang mang này không chỉ choán kín cô gái nhỏ mà còn cả những bạn học chung quanh.

Một thiếu sót nữa đem tới những thắc mắc không ngừng cho tất cả… nửa bảng điểm dành cho khối 12, tờ giấy kết quả của lớp học đỉnh nhất của Trung Anh đã bị ai đó xé mất.
***
Tuệ Anh vắng mặt tại học viện suốt ngày hôm nay. Liệu cô bạn đã biết tin buồn kia chưa, hay vì biết rồi nên mới không chịu tới lớp?

Đông Vy sốt ruột đến mức đi tìm Hạ An, vì chỉ có chị là gần gũi với người bạn mập nhất.

Chưa bao giờ cô gái nhỏ bén mạng tới dãy nhà tầng lớp 12 nên có chút lạ lẫm và hơn hết là sợ.

Đi thẳng lên tầng 2, cô gái nhỏ ngước mắt nhìn những tấm biển nhỏ gắn trước cửa mỗi lớp học. Bất giác, cô chặc lưỡi vì sự đãng trí của chính mình. Cô cứ tưởng mình biết nhiều thứ lắm nhưng hoá ra lại mù tịt về thứ đơn giản nhất như lớp học Hạ An.

Cô gái nhỏ đành phải biến mình thành vô duyên, hết ngó đầu vào lớp này lại nghiêng mắt nhìn vào lớp kia để tìm cô nữ sinh tay đeo vòng vải.

Mới đầu còn chưa có ai để ý tới cô nhóc nhưng rồi dần dần, học sinh khối lớp trên đồng loạt ghim vào cô bé em ánh mắt bất thường. Có kẻ còn ác độc hắng giọng:
– Ê, anh hẹn em tối nay cơ mà! Sao tới tìm anh giờ này vậy cưng?
Một tràng ồ lớn và những câu cợt nhả cùng hùa theo lời đùa giỡn của cậu nam sinh vừa nãy khiến Đông Vy gần như chết điếng.

Cô gái nhỏ cố bỏ ngoài tai những lời lẽ không hay, đi dọc hành lang và qua từng lớp học với bước chân nặng nề.

Một lúc nào đó, suy nghĩ của cô gái nhỏ đeo đuổi về những ngày thơ bé, ông ngoại thường dạy cô hãy đừng quan tâm tới đám đông. Vì đó là sự tụ tập của những kẻ thiếu chính kiến và nghèo chất tôi! Họ vô tư theo phe của bất cứ kẻ nào như sói sống theo bầy đàn, sẵn sàng cắn xé bất cứ kẻ nào.

Xốc lại chút tự tin, cô gái nhỏ bước nhanh,nhanh hơn nữa và vô ý đâm sầm phải một người.

Có lẽ chỉ cần lời xin lỗi chân thành là xong nếu ai đó không phải… Đinh Hữu Phong.
Chẳng để cô gái nhỏ kịp phản ứng, anh đã xách người cô lên, dễ dàng như một túi hàng nhẹ cân.

– Oái, anh định làm gì?

Đông Vy trợn tròn mắt khi Gió Quỷ nhảy lên lan can và kéo theo cô. Người cô nghiêng ngả vì mất thăng bằng nên dựa hẳn vào Hữu Phong, còn anh giữ cô gái nhỏ bằng cách túm chặt cổ áo nhăn nheo.

Học viện Trung Anh bỗng chốc dậy lên những náo loạn trong im lặng, học sinh đều gắng kiềm chế tâm trạng bấn loạn để không hú hét vì Gió Quỷ rất ghét tiếng ồn.

Đứng trên cao, bóng dáng ngang tàn của Hữu Phong trấn áp hết thảy mọi thứ. Kể cả những nét mặt hiếu kỳ, tò mò cũng dần co rúm vì sợ hãi dưới ánh mắt tàn nhẫn của anh.

Vài vệt gió thoảng qua, vờn nhẹ chiếc áo khoác đồng phục được anh thắt ngang hông và thổi tung mái tóc dày của cô gái nhỏ đang có nhịp tim hỗn loạn.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Có phải con tôi không?
Gốc Tích Tiếng Kêu Của Vạc, Cộc, Dủ Dỉ, Đa Đa Và Chuột
Gặp Gái Trong Hoàn Cảnh Siêu Lãng Mạn
Đều như nhau cả
Cây Tre Trăm Mắt